Đam Mỹ Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng

Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
Chương 40: Chương 40


Dường như cảm nhận được tầm mắt của y, Hình Thiên nghiêng đầu, cất giọng trêu chọc:
"Thế nào? Có phải phu nhân cảm thấy ta lúc này trông rất soái đúng không?"
La Tứ Thiếu: "..."
Ảnh Tam: "..."
Diệp Lăng Ân: "..."
Đúng vậy, ngươi rất soái, rất nổi bật, nổi như cục c*t trôi trên sông ấy.
Mặt mày La Tứ Thiếu lúc đen lúc trắng, nếu không phải đang trọng thương, y nhất định nhảy lên tát một phát cho hắn tỉnh lại mới thôi.
Đã là lúc nào rồi mà còn ngả ngớn thế hả?
Diệp Lăng Ân thu hồi bộ dáng xem diễn, gương mặt che giấu dưới lớp mặt nạ màu bạc không nhìn ra biểu tình, chỉ là nghe giọng nói của y đã thấy được sự mất kiên nhẫn trong đó.
"Hình trang chủ, nếu chỉ là đến để tìm phu nhân thì ngươi có phải nên đi rồi không?"
Hình Thiên tức giận cười lạnh: "Diệp điện chủ, ngươi đánh người nhà của phu nhân ta, làm bị thương phu nhân ta, ngươi nói xem ta có nên đi hay không?"
Diệp Lăng Ân không trả lời.
Nếu là y, có người dám đụng đến một ngón tay của người trong lòng, y không băm tên đó ra làm gỏi mới là lạ.

Âm Sát điện và Kim Bảng sơn trang, một xưng bá hắc đạo, một thì tung hoành không có đối thủ ở bạch đạo, tuy không đến mức như nước với lửa nhưng cũng thường xuyên đâm chọt nhau, nhất là người đứng đầu hai bên.
Không ai biết bọn họ kết ân oán như thế nào và từ bao giờ, chỉ có hai người hiểu rõ, đơn giản chính là ở trên cao lâu quá nên sinh ra nhàm chán, vì vậy khi có một đối thủ xứng tầm thì muốn phân cao thấp một phen mà thôi.
Tuy nhiên lần này lại không giống như trước đây.

Cả Diệp Lăng Ân và Hình Thiên đều không nghĩ đến chuyện dây dưa phân cao thấp ở nơi này, bởi bọn họ còn có việc quan trọng hơn.
"Thế nào? Kim Bảng sơn trang của ngươi chẳng lẽ cũng muốn chen một chân vào chuyện này hay sao?" Diệp Lăng Ân hờ hững nói.
Hình Thiên cũng thu lại vẻ đùa cợt, mắt lạnh nhìn y: "Ngươi nói xem?"
"Được rồi, nếu đã như vậy thì mau ra tay đi." Dứt lời y liền rút từ đai lưng ra một thanh nhuyễn kiếm.
Hình Thiên cười lạnh: "Vội gì chứ, ta còn chưa thăm hỏi xong mà."
Hắn nói xong liền phân phó đám thuộc hạ vừa mới tới: "Các ngươi cũng đi "chào hỏi" đám người của Âm Sát điện một chút đi."
"Dạ, chủ tử!" Cả đám đồng thanh hô, sau đó liền nhảy đến "giao lưu" với những hắc y nhân đang chiến đấu cùng mấy người La Nhị.
Diệp Lăng Ân đen mặt, lần này Âm Sát điện của y phái ra không ít người, tưởng có thể dễ dàng đè bẹp người của Bình An hầu kia, không ngờ bọn chúng lại có quan hệ với tên Hình Thiên khó chơi này.
Diệp Lăng Ân xuất chiêu, nhuyễn kiếm tựa như một con rắn uốn lượn nhắm về phía Hình Thiên.

Chỉ thấy Hình trang chủ thản nhiên chắp tay sau lưng, khẽ nhếch miệng, nghiêng người né tránh.

Thân ảnh của hắn nhẹ nhàng như chim yến tung mình trên không, từ bên hông rút ra một cây roi dài, trở tay quất về phía y.
Diệp Lăng Ân vội vàng tránh thoát, nhuyễn kiếm trong tay liên tục vặn vẹo, xoắn lấy tử tiên, đón đỡ công kích đủ mọi góc độ từ nó.

Đều nói cao thủ ra chiêu, đến chiếc lá cũng có thể trở thành vũ khí sắc bén.

Đừng nhìn hai món vũ khí mềm dẻo như vậy, thực tế lại rất đáng sợ.

Nội lực hai người đều vô cùng hùng hậu, rót vào trong vũ khí khiến cho chúng phát ra uy lực kinh thiên, mỗi một chiêu thức tung ra đều khiến cho cảnh vật bên dưới rung chuyển, cung điện tan tành đổ nát.
Đám La Nhất Phong chứng kiến một màn quyết đấu kịch tính này, trong lòng không khỏi than nhẹ, cũng may lúc nãy tên điện chủ kia chưa dùng hết sức, nếu không tính mạng bọn họ khó mà bảo toàn chứ đừng nói còn có thể đứng như bây giờ.

Cũng may mắn là nam nhân áo tím kia đến kịp thời.
La Tứ Thiếu mặc dù vẫn còn suy yếu, thế nhưng lúc này hai mắt lại phát sáng kinh người.

Đây mới là cảnh giới tối cao mà y theo đuổi a, hoá ra nam nhân chết tiệt kia mạnh đến như vậy.

Mấy lần giao đấu trước kia hắn đều không dùng hết sức, vì vậy y cũng vô pháp biết được thực lực chân chính của hắn.
Ừm...!có nên dùng sắc dụ hắn truyền thụ bí quyết hay không?
La tiểu tứ thanh lãnh như ánh trăng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, một chút cũng không quan tâm ý tưởng này có bao nhiêu hư hỏng.

Suy cho cùng thì việc y trở thành như vậy cũng là xu hướng tất yếu thôi, dù sao cũng sống chung với Hình trang chủ lòng mề đen tối kia một thời gian, bị nhiễm mực đen cũng không có gì kì lạ.
Lúc này, Hình Thiên và Diệp Lăng Ân vẫn đang giao đấu kịch liệt bất phân thắng bại.

Cả hai giống như tia chớp lóe lên giữa bầu trời, không ngừng thi triển tiên pháp và kiếm kỹ tinh diệu nhất.
Đột nhiên nhuyễn kiếm của Diệp Lăng Ân cuốn lấy roi dài trong tay Hình Thiên, cả hai đồng thời vận lực, lập tức hai món vũ khí đứt gãy thành từng mảnh, chưởng phong cùng lúc cũng theo đó mà tới.

"Rầm..." Chỉ thấy một tiếng nổ mạnh vang lên, thân thể hai người đều bị đánh bật lui về phía sau.
Diệp Lăng Ân cố gắng nuốt xuống búng máu đang trực trào phun ra, tuy vậy, hai tay run lên cũng đã bán đứng y.

Hình Thiên đưa tay quệt máu bên khóe miệng, dù bày ra vẻ mặt mỉm cười tà mị nhưng cũng có thể nhìn ra hắn bị thương không nhẹ.
La Tứ Thiếu thấy vậy, tim không khỏi hẫng đi, tại khoảnh khắc kia y thế mà lại cảm nhận được sự hoảng hốt tận sâu trong đáy lòng.
Rốt cuộc sao lại thế này?
Ảnh Tam ở bên cạnh cũng tỏ ra lo ngại: "Chủ tử, ngài ấy sẽ không có việc gì chứ?"
La Tứ Thiếu không trả lời hắn, La Tiểu Lục lại nhanh miệng phán ra: "Võ công của hắn thâm hậu như vậy, chắc không đáng ngại đâu."
Này cũng chỉ là tự an ủi thôi, nam nhân áo tím kia hiện là cứu cánh của bọn họ, hắn tốt nhất là không có việc gì.
Bên này, Diệp Lăng Ân khẽ nhíu mày, có người của Kim Bảng sơn trang ở đây, y rất khó thực hiện kế hoạch.

Đang lúc y quyết định rút lui, từ xa lại vang lên một loạt tiếng hô, ngay sau đó là tiếng binh lính triển khai đội hình chiến đấu..
 
Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
Chương 41: Chương 41


Sự việc này cũng kinh động đến những người có mặt ở đây.

La Nhất Phong nhìn hai hàng cấm vệ đang giương cung về phía bọn họ, lại liếc thấy vẻ đắc ý của Trịnh Tông, trong lòng trầm xuống.
Lão già này điều động quan binh từ lúc nào, sao bọn họ lại không hề hay biết?
La Nhất Phong có lẽ không để ý, trong lúc hai bên đang mải mê giao chiến, Trịnh thừa tướng đã phái người đi truyền lời cho bộ hạ dưới trướng lão ta điều thêm quân vào hoàng cung.

Bởi vậy, cục diện lúc này lại có chút nghiêng về phía lão.
"Tất cả các ngươi tốt nhất dừng lại cho ta, nếu không muốn bị bắn thành tổ ong."
Hình Thiên khẽ cau mày, nếu hắn không bị nội thương, cái đám quân binh này sớm đã bị một chưởng của hắn san phẳng, còn có thể đứng đó uy h**p hay sao? Đáng tiếc...!người tính không bằng trời tính.

Nghĩ vậy, hắn bực bội liếc Diệp Lăng Ân một cái, lại thấy y nhếch khóe môi, bình tĩnh nói:
"Ngươi thua rồi!"
Hình Thiên câu môi cười: "Vậy sao?"
Trịnh Tông hướng đám đông đang hỗn chiến hô to, thành công khiến hai phe dừng lại, cảnh giác lui về một bên.

Ánh mắt đám người vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đối phương, tay gắt gao nắm chặt vũ khí tùy thời phản kích.
Hắc y nhân còn sống sót sau khi nhận được ám hiệu của chủ tử mình liền nhanh chóng tụ hợp đến phía sau Diệp Lăng Ân.

Bên phía Hình Thiên cũng là như vậy.
Huynh đệ La gia trở lại bên cạnh tiểu thái tử, được đám cấm vệ của Hồ Vân Trừng bao vây che chắn ở bên trong.
Trịnh Tông thản nhiên chắp tay sau lưng, đến nước này rồi lão cũng không thèm làm bộ làm tịch nữa, lão trưng ra vẻ mặt hiền lành mà một người ông nên có, bộ dáng giống như nói cho tiểu thái tử nghe, thực tế là hướng đám người La Nhất Phong đưa ra uy h**p:
"Thái tử điện hạ, ngươi tốt hơn hết là viết chiếu chỉ "nhường ngôi" đi.

Nể tình "mẫu tử" giữa ngươi và hoàng hậu, bản tướng có thể để ngươi làm một vương gia nhàn tản, cả đời không lo ăn mặc.

Nếu không, loạn tên không có mắt, chẳng may bắn trúng ngươi ta cũng bó tay thôi."
Lời dụ dỗ này đối với một đứa nhóc ham chơi như Lý Minh Triết quả thật là rất hấp dẫn.

La Nhị Gia không đợi thằng nhóc lên tiếng đã vạch trần những lời hoa ngôn xảo ngữ kia:
"Ta nói này tiểu tử, ngươi nếu nghe theo lời của lão già kia, không đợi ngươi hưởng thụ vinh hoa, nhân sinh lạc thú thì đã bị lão trừ khử rồi.

Giống như phụ hoàng của ngươi đấy, bị cha con lão uy độc dược, nằm liệt giường rồi chết thôi.

Biết không?"
Trịnh Tông: "..."
Lý Minh Triết khẽ rùng mình một cái, nghĩ đến tình cảnh đau ốm liệt giường của phụ hoàng, nó không khỏi cảm thấy sợ hãi:
"Ông nói dối, ta mới không tin đâu.

Có giỏi thì ông lại đây, chúng ta cùng thương lượng, đến lúc đó ta mới tin tưởng ông được."
Trịnh Tông: "..."
Huynh đệ La gia: "..."
Thằng nhóc này ham chơi học dốt thật đấy à? Cái này mà cũng có thể nghĩ ra được?
Trịnh Tông nhíu mi, tất nhiên là lão không thể đi qua bên đó.

Mặt lão sa sầm, tiếp tục uy h**p:
"Ngươi đây là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt? Vậy cũng đừng trách lão phu."
Cánh tay lão từ từ giờ lên cao, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc nhìn chằm chằm vào con mồi phía trước.

Lúc này lão chỉ cần phất tay một cái, hàng vạn mũi tên sẽ bay ra ghim vào đám người đang cản trở trước mặt kia.
Đúng lúc này, một loạt tiếng nổ lớn vang lên, huynh đệ La gia nghe thấy âm thanh này không khỏi mừng rỡ.

Đây là tiếng đạn khói do bọn họ tự chế, như vậy, người đến chắc là Lê Lâm.
Bởi vì đạn khói được ném ngay giữa đội hình cung thủ đang bao vây ở bên ngoài, chốc lát liền che khuất tầm nhìn của bọn chúng, khiến cho đám binh sĩ này lâm vào hỗn loạn.

Lê Lâm dẫn đầu đội ngũ nhanh chóng xông lên giải quyết, cứ như thế, sự bảo đảm của Trịnh Tông phút chốc đã mất đi năng lực uy h**p, hoàn toàn trở thành cá chậu chim lồng.
Đợi khói bụi tan đi, mọi người bấy giờ mới trông thấy rõ cảnh tượng xảy ra trước mắt.
Chỉ thấy đám quân binh bao vây trước đó giờ phút này người ngã ngựa đổ, kẻ may mắn sống sót thì không ngừng r3n rỉ ôm lấy chỗ bị thương, chật vật không thể tả.
Mắt Trịnh Tông co rút, lão không dám tin nhìn Lê Lâm: "Làm sao các ngươi thoát ra được?"
Không phải lão đã phái quân lính bao vây Bình An hầu phủ rồi sao?
Lê Lâm không trả lời ông ta, hắn liếc mắt nhìn đám người La Nhất Phong, gật đầu một cái.

Đoạn lại quan sát hai nhóm người khác đang đứng một bên xem kịch vui.

Lúc trông thấy La Tứ Thiếu được một nam nhân ôm trong lồ ng ngực, không nhịn được khóe môi giật giật.
Tên mặt than này bị thương nặng như vậy à?
Trịnh Tông không thấy hắn trả lời, giận dữ hướng Lâm Chấn Uy đang ôm cánh tay bị thương chất vấn:
"Không phải ta đã bảo ngươi phái người bao vây Bình An hầu phủ rồi sao, làm thế nào bọn chúng lại vào cung được?"
"Bẩm thừa tướng, đúng là thuộc hạ đã cắt cử quân binh trông giữ, còn vì sao bọn chúng thoát ra thuộc hạ cũng không rõ.

Có khi nào..."

Lời tiếp theo gã không nói ra được, nếu thật sự như gã nghĩ, vậy thì bọn họ lần này đã bị mắc mưu rồi, nghĩ đến đây mồ hôi lạnh không nhịn được lại tuôn ra.
Như muốn chứng thực suy nghĩ của gã, Lê Lâm chậm rãi nhếch môi:
"Thừa tướng đại nhân không cần hỏi nữa, đám quan quân kia đều đã quy hàng rồi.

Không những vậy, toàn bộ cấm vệ quân ở kinh thành cũng đã bị chúng ta khống chế, sẽ không có người nào tiếp ứng cho các ngươi nữa đâu."
Trịnh Tông lui về sau, cả người lung lay một chút, lão không tin nói: "Sao có thể...!làm sao có thể như thế? Các ngươi lấy đâu ra năng lực này?"
Rõ ràng quyền điều binh khiển tướng đang nằm trong tay lão, cái tên Lê Văn Quân kia lấy đâu ra binh mã để chống lại lão chứ?
Ngay lúc Trịnh Tông hoang mang, phía trước vang lên tiếng bước chân dồn dập, lão ngước mắt nhìn, lập tức đồng tử co lại:
"Trần Trung?"
Trần tướng quân đi tới đối diện lão, khuôn mặt cương nghị trầm ổn, ánh mắt lại không giấu được sự sắc bén:
"Trịnh Tông, ngươi lợi dụng chức vị lén lút cho người hạ độc hoàng thượng, điều động quân lính bao vây hoàng cung bức thái tử thoái vị, phạm vào trọng tội.

Còn không mau chịu trói?"
Trịnh thừa tướng lấy lại tinh thần, từ trong miệng phun ra một tràng cười khẩy:
"Trần Trung, ngươi lấy tư cách gì mà nói lão phu? Bản thân ngươi vốn là trọng phạm của triều đình, bây giờ lại tự ý điều động binh mã, không phải cũng đang tạo phản hay sao?"
Lão vừa dứt lời, một âm thanh bình tĩnh vang lên: "Lệnh điều động binh sĩ là của bản hầu, thừa tướng có ý kiến gì?".
 
Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
Chương 42: Chương 42


Người tới đúng là Bình An hầu Lê Văn Quân, hiện đang giữ chức phụ chính đại thần đương triều.
Nói đến đại thần phụ chính này, chức vị cũng xem như là dưới một người trên vạn người, có thể thay mặt hoàng đế xử lý chính sự, tất nhiên bao gồm cả việc điều động binh mã.
Tuy vậy, ông cũng không thể điều động được tất cả quân cấm vệ ở kinh thành.

Một phần vì chỉ huy của các đội quân này hầu hết đều là người của Trịnh thừa tướng.

Một phần khác là cấm vệ quân chỉ nghe theo lệnh của hoàng đế, hoàng đế băng hà thì phải có ngọc ấn mới có thể điều động, mà thứ này hiện tại lại đang nằm trong tay Trịnh Tông.

Vì thế, Lê hầu gia cũng chỉ còn cách điều quân địa phương khác đến trấn áp.
Có một điều may mắn là lãnh đạo quân địa phương đa số đều là những người trung lập, hoặc là người đã từng ở dưới trướng Trấn Bắc vương và Trần Trung.

Khi hai người họ liên lạc, lập tức nhận được sự đồng tình hưởng ứng của những người này.

Trước đó Trần tướng quân có việc ra ngoài chính là để tập hợp đám người này lại, bí mật hành quân tiến về kinh thành.
Để không chậm trễ, bọn họ chỉ điều động quân đội trấn giữ ở các thành trấn xung quanh gần kinh thành nhất, sau đó chia thành từng nhóm nhỏ trà trộn vào kinh, những toán binh lính này sẽ chờ thời cơ đánh lén đám quân canh giữ cổng thành, tạo thế hỗn loạn để mở cửa cho đám người Trần tướng quân tiến vào bên trong.

Lê hầu gia bình tĩnh đi đến phía trước đám binh sĩ, ông lúc này mặc triều phục màu đỏ tía, toàn thân toát ra vẻ trầm tĩnh lão luyện, nói với Trịnh Tông đang thất thần ở chỗ kia:
"Trịnh tướng, ngươi cấu kết với nhân sĩ giang hồ âm mưu sát hại mệnh quan triều đình, tự ý đem quân bao vây cung điện của thái tử, ý đồ tạo phản, chứng cứ đã rõ ràng.

Ngươi còn có gì muốn nói hay không?"
Trịnh Tông lấy lại tinh thần hừ lạnh: "Thắng làm vua, thua làm giặc.

Lão phu có gì phải nói?" Đoạn quay sang phía Diệp Lăng Ân, giọng điệu âm dương quái khí.
"Diệp điện chủ, ngươi đã hứa sẽ giúp lão phu giải quyết đám người này, bây giờ lại trơ mắt đứng đó, chẳng lẽ Âm Sát điện nói mà không giữ lời hay sao?"
Diệp Lăng Ân nghe vậy, khuôn mặt che giấu dưới lớp mặt nạ lập tức trầm xuống, hắn lạnh lùng đáp:
"Bản điện chỉ nói sẽ giúp ngươi, cũng không nói phải bán mạng vì ngươi.

Là do bản thân ngươi tài nghệ không bằng người khác, có thể trách chúng ta sao?"
"Ngươi chẳng lẽ không muốn thứ kia nữa hay sao?" Trịnh Tông đột nhiên nói.
Sở dĩ ông ta có thể nhiều lần nhờ vả Âm Sát điện chính là vì Trịnh gia có một bảo vật mà tên kia muốn, và cũng chỉ có gia chủ Trịnh gia mới biết cách sử dụng, ông ta mà chết để xem hắn ta làm thế nào.
Diệp Lăng Ân trào phúng cười một tiếng: "Ngươi thật sự cho rằng mình quan trọng lắm à? Không cứu ngươi bản điện chủ cũng có cách để moi được tin từ ngươi."
Trước đây y không sử dụng thủ đoạn bức bách lão là bởi vì ngoại trừ bảo vật ra, lão già này còn mang đến lợi ích to lớn khác cho Âm Sát điện, y có ngu mới không lợi dụng.
Thế nhưng bây giờ lại khác, chưa nói đến người của Âm Sát điện đã bị tổn thất, riêng sự góp mặt của Kim Bảng sơn trang cũng đủ để y kiêng kị rồi, càng đừng nói nơi này còn một đám quân binh tùy thời có thể mài chết bọn họ.

Y bị điên mới ra tay cứu lão ta.
Trịnh Tông cảm nhận được sát ý từ hắn, thân thể không khỏi run lên.

Lão tự nhiên hiểu được ý tứ của tên kia, cũng hiểu được mình đã không còn đường lui nữa.

Lúc này lão mới thật sự suy sụp, ánh mắt nhìn về phía Lý Minh Triết mang theo một tia cầu khẩn:
"Triết nhi, ta dù sao cũng từng là ông ngoại của con, đối xử với con cũng không tệ, con thật sự muốn dồn ông ngoại vào chỗ chết sao?"
Lý Minh Triết khẽ mím môi, đúng là cha con bọn họ chưa từng bạc đãi nó, tuy nhiên cũng không quan tâm, hoàn toàn để mặc nó làm trời làm đất.

Trước đây nó còn buồn bã một thời gian, sau này thì quen dần, bởi vậy nên lúc biết mình không phải con ruột của hoàng hậu, nó cũng không có vẻ gì là buồn bã, luyến tiếc, nhanh chóng thoát ly khỏi hai cha con.
Không đợi nó nói gì, Lê hầu gia đã phân phó đám binh lính phía sau: "Giải tất cả đi, kẻ nào chống cự xử ngay tại chỗ."
Trịnh Tông và đám thủ hạ của lão vô lực phản kháng, rất nhanh đã bị người áp giải đi.

Chiêu Dương hoàng hậu thấy vậy, thân thể liền khụy xuống, khuôn mặt nàng ta lúc này đã trắng bệch.

Mặc dù không bị giải đi nhưng nàng ta lại hiểu rõ, chờ đợi mình có lẽ chính là lãnh cung sâu thẳm lạnh lẽo kia.
Một cuộc binh biến cứ như vậy giải quyết xong, đám người Âm Sát điện lúc này cũng không còn thong thả xem diễn được nữa, tuy rằng khuôn mặt đã bị lớp vải đen bịt kín không nhìn ra biểu cảm, thế nhưng lại không ngăn được sự căng thẳng trong lòng bọn họ.
Không biết đám quan binh này có ra tay với bọn họ hay không? Dù sao nhân số của người ta cũng đông hơn bọn họ rất nhiều.
Lê hầu gia và Trần tướng quân khẽ liếc mắt nhìn nhau, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định.

Đám người Âm Sát điện này cũng không dễ đối phó, chẳng may bọn chúng chó cùng dứt dậu làm hại đến thái tử, bọn họ không gánh nổi trách nhiệm, chi bằng cứ để cho chúng rời đi.

Nghĩ vậy, Lê hầu gia liền lên tiếng:
"Diệp điện chủ, lão phu không biết ngươi vì cái gì mà hợp tác với Trịnh Tông, tuy nhiên từ trước đến nay chuyện trong triều đình vốn không liên quan đến người giang hồ, lần này chúng ta có thể để các ngươi đi.

Thế nhưng hi vọng trong tương lai sẽ không có chuyện như thế này phát sinh nữa.

Không biết ý của ngươi thế nào?"
Đây có thể xem như là một sự thỏa hiệp, Diệp Lăng Ân biết bọn họ đang cho y một bậc thang để leo xuống, đương nhiên rất phối hợp.

"Bình An hầu khách khí rồi, lần này là do Âm Sát điện lỗ m ãng, chúng ta về sau nhất định sẽ tuân thủ ước định, không nhúng tay vào tranh đấu trong triều."
"Bây giờ mọi chuyện đã được giải quyết, chúng ta cũng không tiện ở lại đây, xin phép được cáo từ."
Y nói xong liền phất tay ra hiệu cho đám thuộc hạ phía sau, tất cả liền nhanh chóng rút lui.

Trước khi y rời đi còn khẽ liếc qua chỗ Hình Thiên, lập tức nghe được lời khiêu khích của hắn:
"Diệp điện chủ, chuyện của chúng ta vẫn chưa xong đâu.

Lần này tạm đến đây thôi, lần sau bản trang chủ nhất định cho ngươi đẹp mặt."
Diệp Lăng Ân: "Ta sợ ngươi chắc? Bản điện sẽ tùy thời tiếp đón." Nói xong liền lóe lên một cái, thân ảnh rất nhanh biến mất trong màn đêm.
Hình Thiên nhìn theo phương hướng của y, cong môi cười lạnh.

Để xem không còn hậu thuẫn triều đình, việc làm ăn của tên kia sẽ phát triển như thế nào.
Hắn cụp mắt, vẻ mặt dịu dàng nói với thiếu niên trong ngực: "Phu nhân, chúng ta cũng về nghỉ ngơi thôi."
Mọi việc còn lại cứ giao cho đám người này là được rồi..
 
Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
Chương 43: Chương 43


Hình Thiên đưa La Tứ Thiếu về phân đường của Kim Bảng sơn trang ở kinh thành dưỡng thương.

Trong lúc đó La Tiểu Lục cũng thường xuyên lui tới thăm khám, thuận tiện tìm hiểu một chút về mối quan hệ "kì lạ" giữa tứ ca nhà mình với nam nhân tuấn mỹ kia.
Sau đó, tâm hồn thiếu niên trong sáng của La Tiểu Lục bị đả kích nặng nề.
Muốn biết chuyện này là như thế nào, vậy chúng ta phải quay lại tình cảnh thăm khám lần đó của La tiểu đệ.
...
"Tiểu Lục công tử, trang chủ và Tứ công tử không có trong phòng đâu, chuyện thăm khám cứ để khi khác đi." Ảnh Tam một bên chạy theo sau La Tiểu Lục, một bên vuốt mồ hôi hột nói.
Bởi vì La Tứ Thiếu bị thương, cộng thêm La Tiểu Lục là người nhà của y, Hình Thiên liền hạ lệnh cho phép đứa nhỏ này tùy thời đều có thể tiến vào nơi ở của hắn.
Nhưng mà lúc này thật sự không thể để nó đi vào bên trong được.

Ảnh Tam chật vật nghĩ, đau đầu không thôi.

Hắn có nên đánh ngất thằng nhóc này hay không?

La Tiểu Lục thấy hắn cứ ngăn cản không muốn cho mình đi, lại nghĩ rằng tứ ca nhà mình có thể đã xảy ra chuyện gì đó, đám người này nhất định là đang chột dạ.

Vì vậy liền không do dự móc ra một gói thuốc bột, bất thình lình hất vào mặt Ảnh Tam, thành công khiến hắn hôn mê bất tỉnh.
Sau đó nó liền chạy nhanh đến nơi ở của La Tứ Thiếu.
Cửa phòng đóng chặt, mơ hồ có tiếng r3n rỉ phát ra.
La Tiểu Lục ngẩn người, đây hình như là tiếng của tứ ca thì phải, nhưng mà âm điệu có chút là lạ.
La Tiểu Lục bị sự tò mò k1ch thích, liền mon men tìm kiếm cửa sổ, đến gần nhẹ nhàng chọc thủng một lỗ trên giấy dán cửa, sau đó ghé mắt nhìn vào bên trong.
A...!La Tiểu Lục trợn tròn mắt, không dám tin nhìn hình ảnh k1ch tình bên trong phòng.
Chỉ thấy trên chiếc giường gỗ hoa lệ, hai thân ảnh nửa tr@n trụi dán sát vào nhau.

Nam nhân cao lớn cường tráng hơn đang liên tục đưa đẩy eo hông, bàn tay to rộng nắm chặt eo của thiếu niên mảnh khảnh bên dưới, mạnh mẽ thúc tới, khiến thiếu niên liên tục ngâm nga thành tiếng.
Quần áo trên người bọn họ đều cởi gần hết, chỉ chừa lại một kiện áo khoác mỏng manh vắt vẻo đủ che đi những chỗ nhạy cảm.

Dù là vậy, một phần cơ thể lộ ra bên ngoài của họ cũng đủ để người khác phải mơ màng phun máu mũi.
La Tiểu Lục cho dù nhỏ tuổi, nhưng thấy cảnh tượng này cũng biết là hai người đang làm chuyện gì.

Mặt lập tức đỏ bừng, không dám xem tiếp mà co giò chạy mất.
Hóa ra giữa nam nhân với nam nhân cũng có thể làm chuyện vợ chồng này a? Thật là thay đổi nhận thức bấy lâu nay của nó.
Đợi cho La Tiểu Lục chạy đi xa, Hình Thiên lúc này mới liếc mắt nhìn cửa sổ, môi bạc khẽ nhếch.

Hắn đã phát hiện có người rình trộm ngay từ đầu, chỉ là đang bận "cày cấy" nên mới không thèm quản thôi.

Nhưng mà...!thằng nhóc kia có vẻ bị đả kích không nhẹ, đúng là trong sáng hết sức.
"Phu nhân, hồi nãy có tiểu cữu đến thăm đó, phu nhân có biết không?" Hắn khẽ cười trêu ghẹo mỹ nhân dưới thân.

Thân thể thiếu niên hơi cứng ngắc, hậu huyệt bất chợt co chặt, ép cho v@t cứng rắn của người nào đó run lên.
"Hư...!phu nhân thả lỏng một chút, đừng căng thẳng, vi phu sắp bị ngươi kẹp bắn luôn rồi."
"Ngươi lập tức...!rút ra...!cho ta." La Tứ Thiếu thở gấp nói.
Hình Thiên lại rất sảng khoái gật đầu: "Được."
Hắn rút vật n@m tính của mình ra ngoài, xoay người thiếu niên lại đối mặt với mình.

Ngay lập tức, khuôn mặt thanh lãnh phiếm hồng đập vào mắt hắn, đôi con ngươi nhạt màu lấp lánh ánh nước, tinh xảo lại mang theo chút mị hoặc, tựa như hoa đào tháng ba.
Hình Thiên cúi người đưa tay vuốt nhẹ lên cánh môi sưng đỏ mọng nước của y, giọng nói khàn khàn vang lên:
"Ta đã rút ra rồi, bây giờ vào lại nhé?"
Cũng nên thay đổi tư thế một chút.
La Tứ Thiếu: "Ngươi...!ưm..."
Nam nhân lập tức chặn lại môi y, bá đạo duyện hôn, cùng lúc đó, phân thân cứng rắn cũng tiến vào lấp đầy huyệt nhỏ bên dưới, bắt đầu một vòng luật động mới.
Hừ, làm gì có chuyện hắn dễ dàng buông tha mỹ vị như vậy chứ.

Phu nhân của hắn đúng là ngây thơ quá đi.
P/s: Góc trò chuyện nhỏ.
"Tiểu Lục, đệ làm gì mà thất thần như vậy?" La Nhị Gia gõ đầu La Tiểu Lục, buồn cười hỏi.
"Nhị ca, tứ ca huynh ấy sau này sẽ không ở với chúng ta nữa sao?" La Tiểu Lục hơi ủ rũ nói.

La Nhị Gia sửng sốt, trầm ngâm đáp: "Có lẽ là vậy."
"Đệ không muốn, vì sao đều là nam nhân, tên trang chủ kia lại không đi theo tứ ca mà bắt huynh ấy theo mình chứ?"
La Nhị Gia: "Cái này là do ngoại hình và thực lực quyết định nha, tứ ca của đệ ấy à, cái gì cũng thua kém tên kia, vậy nên cả đời này cũng không trở mình được đâu."
La Tiểu Lục: "Muốn rước huynh ấy đi, vậy cũng phải đem sính lễ hậu hĩnh tới mới được.

Hừ, đệ trở về nhất định phải nói với sư phụ đòi sính lễ nhiều một chút.

Còn phải có voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi mới thôi."
La Nhị Gia: "..."
Trọng điểm của thằng nhóc này chính là cái này đi? Không tệ, rất ra dáng sơn tặc, đáng được tuyên dương.

Hê hê.
 
Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
Chương 44: Chương 44


Bình An hầu phủ.
Bên trong sân viện nơi huynh đệ La gia trú ngụ, dưới tàng cây dương liễu rủ bóng râm mát, từng cơn gió nhẹ thổi qua làm đung đưa cành lá trĩu nặng, tiếng lá xào xạc xen lẫn với tiếng trò chuyện vui vẻ của đám người xung quanh tạo nên một bầu không khí vô cùng hài hòa.
Hình Thiên và La Tứ Thiếu "dưỡng thương" xong liền đến Bình An hầu phủ gặp mặt đám La Nhất Phong bàn chuyện.

Hiện tại Thái tử đã thuận lợi đăng cơ, việc của bọn họ xem như đã hết, đang tính toán rời kinh trở về núi Ngưu.
La Nhị Gia híp đôi mắt đào hoa nhìn nam nhân nào đó vẫn luôn dính lấy tứ đệ nhà mình:
"Hình trang chủ, ngươi muốn theo chúng ta về thật sao?"
Vẻ mặt Hình Thiên nhàn nhã nắm tay La Tứ Thiếu hết xoa lại bóp, không nhanh không chậm đáp:
"Cái này đương nhiên rồi, dù sao cũng nên trở về ra mắt trưởng bối mới phải."
La Tứ Thiếu: "..."
Ai là trưởng bối của ngươi hả? Có biết xấu hổ hay không?
La Nhị Gia nghe vậy thì cười tủm tỉm, giơ chén trà lên tỏ vẻ kính hắn một ly.

"Như vậy...!chúng ta chính là người một nhà rồi.

Sau này có chuyện gì còn mong trang chủ chiếu cố một chút nha?"
Có một bắp đùi vàng như thế này để ôm, bọn họ lần này xuống núi đúng là kiếm lời rồi, La Nhị Gia thầm nghĩ.
Hình Thiên nghe đến ba chữ "người một nhà" kia, tâm tình tựa hồ rất tốt, hắn khẽ cười nói:
"Nếu mọi người đã là người nhà, vậy cũng không cần gọi trang chủ làm gì cho xa cách, cứ gọi ta Hình Thiên là được."
"Như vậy không hay lắm, không bằng gọi là..." La Nhị Gia liếc hắn, cong môi chầm chậm nói ra ba chữ: "...!tứ đệ phu đi."
Hình Thiên cười càng sâu hơn, hắn càng lúc càng thích vị "nhị bá" này rồi đấy.
"Vậy cũng được!"
Đám người La Nhất Phong ở một bên: Hai cái con hồ ly này...
La Tứ Thiếu: "..." Tứ đệ phu là cái quỷ gì?
***
Sau khi đã xác định được ngày lên đường, Hình Thiên liền lệnh cho thuộc hạ đi chuẩn bị quà cáp, lễ vật để ra mắt "nhà vợ".

Không những vậy, toàn bộ chi phí ăn mặc, ở, đi lại của mọi người đều do hắn đài thọ.
Khỏi nói đám La Tiểu Lục có bao nhiêu vui vẻ, bất mãn vì hắn chiếm giữ La Tứ Thiếu cũng vì thế mà bay sạch, còn rất nhanh gọi hắn một tiếng "Hình đại ca".
Lần này trở về với đám người La Nhất Phong còn có Lê Lâm, hắn vâng lệnh cha hộ tống bọn họ trở về núi, đồng thời đem tâm thư của Bình An hầu viết gửi cho La lão trại chủ, muốn thương lượng với ông một vài chuyện.

Do vậy, đội ngũ lần này trở về có thể nói là vô cùng phô trương.
Một đường đi thuận buồm xuôi gió, hơn mười ngày sau bọn họ đã về đến chân núi Ngưu.
Lúc đám người đang tính toán dừng lại để đi bộ vào trong sơn trại, từ trên một cái cây to bên vệ đường bỗng nhiên nhảy xuống một lão nhân mặc áo màu xám tro.

Chỉ thấy ông ta đứng chắn trước mặt đoàn người ngựa, một tay vác đao, miệng hô to:
"Đường này là ta mở..." Ngón tay đồng thời chỉa xuống dưới đất.
"Cây này do ta trồng..." Cánh tay lia hai bên xung quanh.
"Nếu muốn đi qua núi, phải để lại tiền nong."
Đám người La Nhất Phong: "..."
Câu cửa miệng này bọn họ đã lâu không nói, giờ đột nhiên nghe thấy lại có cảm giác thực là vi diệu.
La Tiểu Lục ngồi bên trong xe ngựa không nhịn được vén màn che lên, hô to một tiếng "sư phụ" rồi vội vàng nhảy xuống, hí hửng chạy đến ôm chầm lấy ông làm nũng.
"Con nhớ người quá!"
La trại chủ: "..."
Cảm giác muốn độn thổ phải làm sao đây?
Đám La Nhất Phong lúc này cũng nhảy xuống khỏi xe ngựa xa , một đống người bình tĩnh đi tới trước mặt ông hành lễ.
"Sư phụ, chúng con đã về."
La trại chủ khóe mắt cay cay, vỗ vai bọn hắn: "Về là tốt rồi."
Đoạn liếc mắt nhìn mấy thanh niên nam nữ phía sau, nghi hoặc hỏi: "Các ngươi đưa ai về vậy?"
Hình Thiên lúc này cũng đã đi lên phía trước, hắn bày ra vẻ mặt nghiêm túc trầm ổn cúi người chào La trại chủ, mặt không đổi sắc nói:
"Lão trại chủ, vãn bối là Hình Thiên, là nam nhân của Tứ Thiếu."

La trại chủ: "..."
Hoa Ngũ Sắc thấy vậy cũng vội vàng kéo một thiếu nữ lại, cười hì hì giới thiệu: "Sư phụ, đây là tam tẩu á."
Phương Tình ngượng ngùng cười, nàng khẽ cúi đầu: "Con tên là Phương Tình, xin chào lão trại chủ."
La trại chủ: "..."
Lê Lâm cũng đi tới mỉm cười chắp tay nói: "La thúc thúc, đã lâu không gặp.

Thúc và Hoa nương vẫn khỏe chứ?"
La trại chủ lúc này mới bình tĩnh lại, ừm một tiếng rồi quay sang nhìn La Nhị Gia: "Đây là có chuyện gì?"
Mấy đứa này đi cứu người chẳng lẽ còn nhân tiện "cướp" luôn trai gái nhà lành về làm áp trại phu nhân hay sao?
La Nhị Gia cười tủm tỉm đáp: "Sư phụ chớ vội, có gì chúng ta vào trong sơn trại rồi nói tiếp, ở ngoài này không tiện a."
La trại chủ gật gật đầu, xoay người đi trước..
 
Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
Chương 45: Chương 45


Hình Thiên phân phó đám hộ vệ tự tìm chỗ trú ngụ, xong xuôi cũng liền theo chân La Tứ Thiếu đi lên.

Hắn rất tò mò nơi ở của phu nhân mình nha, không ngờ tới y vậy mà lại là sơn tặc, thảo nào hắn tra mãi mà không được.
Bọn họ men theo đường mòn đi sâu vào bên trong núi, sau một hồi cua quẹo vòng vèo mới tới lối vào sơn trại.
Hoa nương từ xa trông thấy đám người trở lại, bà vui mừng chạy đến, trước tiên ôm chầm lấy Hoa Ngũ Sắc, sau khi buông nàng ra mới hiền hòa từ ái hỏi thăm đám La Nhất Phong.
"Các con không có việc gì chứ? Có bị người khác bắt nạt hay không?"
Lê Lâm nghe được lời này, không dấu vết trợn mắt một cái.

Chỉ có bọn hắn bắt nạt người ta chứ làm gì có chuyện người ta bắt nạt được bọn hắn.

Tất nhiên trừ cái lần suýt chết kia ra.
Người đi xa về thì thường được người nhà làm bữa cơm phong phú đón gió tẩy trần.

Để tẩy trần cho đám đệ tử yêu quý của mình và thiết đãi khách tới, La trại chủ quyết định đuổi cả bọn vào rừng săn thú, mỹ danh là muốn làm tiệc nướng đổi gió, một chút cũng không để lộ ra việc sơn trại nghèo rớt mồng tơi ngay cả gạo cũng không còn một hạt.
Đối với đãi ngộ này, Hình trang chủ tỏ vẻ vô cùng thích thú, còn hăng hái kéo La Tứ Thiếu cùng đi với hắn.

Tất nhiên là không quên nhân cơ hội ăn sạch người ta.
"Ngươi...!buông ra mau..." Bên cạnh một con suối nhỏ, dưới gốc cổ thụ cành lá um tùm, nam nhân áo tím nào đó đang ấn chặt thiếu niên xinh đẹp vào thân cây, mãnh liệt hôn môi, khiến thiếu niên vốn dĩ lạnh nhạt cũng bắt đầu nổi giận.
Hình Thiên hơi tách môi ra, hắn nhìn La Tứ Thiếu đang thở gấp trước mặt, giọng nói mang theo một chút tủi thân xen lẫn với d*c vọng:
"Phu nhân, chúng ta đã về lại mặt rồi, vậy mà ngươi cũng không thèm quan tâm đ ến ta chút nào, còn không cho ta chạm vào nữa.

Vi phu hết nhịn nổi rồi."
La Tứ Thiếu mơ màng bật thốt: "Nơi này...!sẽ có người tới."
Mắt Hình Thiên lóe lên tia sáng, y nói vậy có nghĩa là đã xiêu lòng đúng không?
"Không sao, dù có người thấy thì họ cũng sẽ biết điều tránh đi thôi."
La Tứ Thiếu: "Không...!được." Môi lại bị người che lấp.
Hình Thiên bỏ ngoài tai lời nói đứt quãng của y, giơ tay rút đi đai lưng của hai người, một bên ép sát gấp gáp xoa bóp bờ m ông tròn trịa của La Tứ Thiếu.
Ánh nắng chiều vàng nhạt xuyên qua tán lá rải rác ở trên thân thể đang dây dưa của bọn họ, tựa như muốn góp thêm một chút nồng nàn cho trận k1ch tình giữa hai người.
La Tứ Thiếu bị hắn làm cho cả người nhũn ra, Hình Thiên để y tựa đầu vào vai hắn, vòng tay dịu dàng ôm lấy.

Hắn vẫn luôn có điều muốn hỏi người này, nhân lúc khung cảnh yên tĩnh lãng mạn liền ngập ngừng mở miệng:
"Phu nhân, ngươi có trách vi phu đã ép buộc ngươi không?"
Thật ra là muốn hỏi y có thích hắn hay không, nhưng mà hắn hiểu được người như y có khi cả đời cũng đừng mong nghe được y nói "thích" người khác.
La Tứ Thiếu khẽ cụp mi mắt, hơi do dự nói nhỏ: "Trước đây thì có."

Hình Thiên hơi nhếch môi, tâm trạng dần trở nên tươi sáng: "Như vậy...!bây giờ không trách nữa đúng không?
"..."
"Phu nhân, ngươi chấp nhận ở bên ta rồi hả?" Hắn tiếp tục ép sát.
La Tứ Thiếu vẫn yên lặng nhưng vành tai đã hồng lên: Vô nghĩa, nếu không ta cho ngươi thoải mái đè ta như vậy à?
"Phu nhân, ngươi không nói chính là thừa nhận nha."
"Ngươi câm miệng!" Mỹ nhân nào đó đã thẹn quá hóa giận.
Hình Thiên cười lớn ôm y ngã xuống đất, ánh mắt tràn đầy sủng nịnh nhìn y nói: "Phu nhân, ta yêu ngươi."
La Tứ Thiếu: Cút mẹ ngươi đi!
***
La trại chủ đối với việc La Tứ Thiếu "chủ động" lên kiệu hoa "gả" cho người ta cũng không biết nói sao cho phải.

Thực tế ông cũng rất thưởng thức nam nhân thiên chi kiêu tử như Hình Thiên.

Sau lại thấy "sính lễ" hắn đem đến liền dứt khoát lưu loát bán luôn đệ tử cho người ta.
Có lẽ là cảm thấy mình hơi vô tâm vô phế, lúc Hình Thiên dắt theo La Tứ Thiếu từ biệt bọn họ để lên đường trở về thành Kim Lăng, La trại chủ khó có khi quan tâm hắng giọng phó thác:

"Hình trang chủ, ta giao tiểu tứ cho ngươi, hi vọng ngươi sẽ không phụ nó."
"Tuy rằng bình thường nó rất lãnh đạm, nhưng nếu đã để ai trong tâm thì sẽ hết lòng với người ta.

Bởi vậy ngươi chớ thấy nó im im không nói mà hiểu lầm này nọ."
Hình Thiên nắm chặt tay La Tứ Thiếu, mỉm cười đáp: "Vãn bối biết, xin ngài cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc y thật tốt, đời này cũng chỉ có một mình y thôi."
La trại chủ: "Tốt, ta tin ngươi nói được làm được." Dừng một chút lại nói tiếp: "Không làm được cũng không sao, tiểu tứ là nam nhân, tùy thời đều có thể bỏ ngươi được."
Hình Thiên: "..."
Đột nhiên cảm thấy ngài không còn đáng yêu nữa.

Xin chào và tạm biệt!
TOÀN VĂN HOÀN.
 
Back
Top Dưới