Cập nhật mới

Ngôn Tình Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng

Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 60: Măng trên núi đã bị anh giành hết rồi! !


Học sinh lớp này đều nghịch ngợm, lá gan cũng tương đối lớn, lập tức hỏi:

"Cô ơi, ở nhà cô có nhiều rau không?"

"Cô ơi, nhà cô có làm ruộng không?"

Thẩm Chiêu Chiêu vốn tưởng đối phương sẽ tức giận, không ngờ đối phương lại mỉm cười nói: "Các em nói không sai, nhà cô thật sự có rất nhiều ruộng, cũng trồng rất nhiều rau, nhà cô cũng có trang trại nữa. Chỉ cần các em chăm chỉ học tập, đến kỳ thi cuối kỳ, bạn nào học tốt và có tiến bộ, cô sẽ mời đến trang trại của nhà cô chơi, bao ăn bao ở, hơn nữa còn được đưa đón miễn phí."

"Tuyệt vời!"

"Chị Điềm Điềm uy vũ!"

Đám người phía dưới lập tức hưng phấn.

Vừa rồi còn gọi cô giáo, bây giờ đã biến thành chị Điềm Điềm.

Thẩm Chiêu Chiêu nhận thấy, hình như các bạn cùng lớp hơi quá thân thiết, thích chủ động tiếp cận người khác.

Mọi người đều là những người hoà đồng!

"Được rồi, gọi cô là chị cũng vô ích thôi. Tiếp theo phải dựa vào thành tích của các em. Một vài bạn nam sẽ cùng cô đi nhận sách, những bạn còn lại quét dọn phòng học một chút!" Thái Điềm nói xong liền thấy vài bạn nam xung phong nhận việc.

"Được rồi, các em đi theo cô." Thái Điềm chỉ vào nam sinh nói.

Dù tuổi còn trẻ nhưng cô ấy đã tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng. Nếu không, cô ấy sẽ không thể vừa tốt nghiệp đã được dạy lớp chọn.

Một tuần đến trường, cảm giác lớn nhất của Thẩm Chiêu Chiêu chính là Thịnh Trử Ý ngày càng trở nên hấp dẫn.

Đây đã là người thứ năm trong tuần ngăn anh để thổ lộ tình cảm.

Một tuần đi học 5 ngày, một ngày một người, thực sự không thiếu một ngày nào.

Không biết những người này có thương lượng trước với nhau hay không, họ thay nhau đứng xếp hàng để tỏ tình.

"Bạn học Thịnh Trử Ý, cậu có WeChat không?"

"Không có!"

“Vậy cậu có điện thoại không?”

"Không có!"

“Vậy tớ có thể làm bạn với cậu được không?”

"Không thể!"

“Tại sao?" Nữ sinh có chút đau lòng.

Thịnh Trử Ý: "Mẹ tớ nói, không được tùy tiện kết bạn với người lạ. Mẹ cậu không dạy cậu điều đó sao?"

"Phì——" Thẩm Chiêu Chiêu thực sự không nhịn được, cười ra tiếng.

Măng trên núi đã bị anh giành hết rồi! !

Không biết những nữ sinh đó thích anh ở điểm gì?

Chính là thích vẻ ngoài đẹp trai của anh thôi!

Quá nông cạn!

Xem ra chỉ có cô mới có thể nhìn thấu vẻ ngoài xinh đẹp của đối phương, nhìn thấu lòng dạ hiểm độc và bản chất độc miệng của đối phương.

Nữ sinh nghe thấy tiếng cười liền nhìn về phía cô.

Thẩm Chiêu Chiêu lập tức ngẩng đầu nhìn trời, làm bộ mình không tồn tại.

Nhưng nữ sinh kia không hề có ý định bỏ qua cho cô.

Đối phương tỏ tình không thành, trực tiếp chuyển tức giận sang Thẩm Chiêu Chiêu: "Cậu thật vô lễ, tự nhiên lại nghe lén người khác nói chuyện.”

Thẩm Chiêu Chiêu muốn nói cô vẫn luôn ở đây, nhưng đối phương lại không nhìn thấy cô.

Vì thế không thể trách cô được!

Cô cũng muốn bịt tai lại, nhưng tai cô không chịu nghe lời!

Tuy nhiên, rõ ràng nữ sinh kia không có ý định cho cô cơ hội giải thích, mắng cô một câu rồi bỏ chạy.

Thẩm Chiêu Chiêu:......

Đậu Ngoa cũng không thảm như cô, cô có trêu ai ghẹo ai đâu?

Tất cả đều là lỗi của người nào đó, nếu không có khuôn mặt thu hút ong bướm, cô đã không phải chịu thảm họa vô lý này.

Thẩm Chiêu Chiêu nhàn nhạt nhìn người nào đó.

"Em nhìn gì đó?"

Thịnh Trử Ý nhận thấy cô đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi hỏi một câu.

Thẩm Chiêu Chiêu: "Để em xem, có phải anh bị cái gì chiếm hữu không?”

Chẳng lẽ tên này là hồ ly chuyển thế? Nếu không thì tại sao lại có nhiều nữ sinh thích anh đến vậy?

"Đang êm đẹp, tự dưng nghĩ cái gì vậy?"

Thịnh Trử Ý ghét bỏ nhìn cô một cái rồi tiếp tục đẩy xe về phía trước.

Thẩm Chiêu Chiêu đuổi theo anh hỏi: “Thịnh Trử Ý, anh thích cô gái như thế nào?”

Thịnh Trử Ý dừng lại, khóe mắt quét nhìn cô rồi nói: “Thông minh và xinh đẹp.”
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 61: Cô nông cạn, cô vui vẻ!


Thẩm Chiêu Chiêu lộ ra vẻ mặt 'Quả nhiên là vậy'.

Xem ra tất cả con trai đều giống nhau, đều thích những cô gái xinh đẹp và thông minh.

"Thật nông cạn!" Thẩm Chiêu Chiêu cong môi phê phán.

"Còn em thì sao? Em thích mẫu con trai như thế nào?" Thịnh Trử Ý thản nhiên hỏi.

"Em á?” Thẩm Chiêu Chiêu dừng một chút, sau đó lại nhanh chóng cười nói: “Thật trùng hợp, em cũng thích người xinh đẹp thông minh.”

Nghĩ nghĩ một lúc, cô bổ sung thêm: "À, đúng rồi, còn phải tốt với em."

Được rồi, cô thừa nhận, cô cũng là một trong những người nông cạn.

Cô nông cạn, cô vui vẻ!

Thịnh Trử Ý bất giác nhếch khoé miệng, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại nói: "Em ngốc như vậy, thật sự nên tìm người thông minh tổng hợp lại đi."

Thẩm Chiêu Chiêu tức giận trừng mắt nhìn anh, nói: “Đừng tưởng chỉ vì anh đẹp trai thông minh mà có thể tùy tiện công kích người khác nha.”

Cô ngốc chỗ nào, cùng lắm chỉ là cô không thông minh lắm mà thôi.

"Khụ khụ!"

Thịnh Trử Ý không được tự nhiên ho nhẹ, nói với cô: "Em có muốn lên xe không? Em không lên thì anh đi đây. Em có thể tự đi bộ về nhà!"

"Này, thôi nào, anh đi chậm lại, chờ em với!"

Thẩm Chiêu Chiêu vội vàng đuổi kịp đối phương, động tác trơn tru ngồi vào ghế sau của đối phương.

Sáng nay Thẩm Chiêu Chiêu dậy muộn, thời gian gấp rút, cô lười đến gara lấy xe nên trực tiếp ngồi xe của Thịnh Trử Ý đến trường.

"Em không thể nữ tính hơn được sao?”

Thịnh Trử Ý nhìn dáng ngồi táo bạo của cô, lông mày không khỏi giật giật, trong lòng không khỏi phàn nàn.

"Nữ tính? Em không thể!"

Thẩm Chiêu Chiêu liếc mắt, duyên dáng nói: “Hơn nữa, trước mặt anh thì em cần gì phải nữ tính? Em không có bệnh! Lại nói, em không phải là bạn gái của anh, anh quản em nữ tính làm gì?"

Sắc mặt Thịnh Trử Ý lại tối sầm lại.

Nghiến răng hàm, vẻ mặt u ám nói: "Em nói đúng, anh quản em làm gì cho dư thừa!"

Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy gần đây tính tình của anh càng ngày càng bất định, nghe nói con gái đến tuổi đều sẽ có kinh nguyệt. Chẳng lẽ con trai cũng có sao?

Xe đi qua đường lớn ngô đồng trước cổng trường.

Mùa này, những chiếc lá ngô đồng nhuộm màu vàng nhạt rơi khỏi cành, bánh xe lăn lên tạo nên những âm thanh tinh tế, trong trẻo và êm dịu.

"Dừng dừng dừng!" Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên hét lớn.

"Sao vậy?" Thịnh Trử Ý đột nhiên dừng lại, một chân chống đất, quay lại nhìn cô.

Thẩm Chiêu Chiêu chỉ vào ven đường nói: "Anh nhìn xem, bên kia có người bán chè trôi nước, anh có muốn ăn không? Em đãi anh!"

"Không ăn!" Thịnh Trử Ý từ chối.

Anh không hứng thú với việc ăn uống ven đường.

"Được thôi! Anh không ăn thì em ăn." Thẩm Chiêu Chiêu nhảy xuống xe, nhưng không rời đi mà mong chờ nhìn Thịnh Trử Ý.

"Sao thế?" Thịnh Trử Ý hỏi.

"Ừm, em mới nhớ ra, tháng này em đã tiêu hết tiền tiêu vặt rồi. Cho nên..." Thẩm Chiêu Chiêu nhìn anh với ánh mắt 'anh hiểu mà'.

Tóm lại là định mượn tiền anh để mời anh ăn?

Thịnh Trử Ý: “Nếu anh nhớ không lầm thì hình như tháng này mới trôi qua có một tuần.”

Thẩm Chiêu Chiêu mím môi: "Còn không phải vì khai giảng nên em phải mua quá nhiều đồ sao.”

Thịnh Trử Ý không thể làm gì cô nên anh lấy ví từ trong túi ra đưa cho cô.

"Cám ơn!" Thẩm Chiêu Chiêu cầm ví chạy nhanh.

Một lúc sau, cô quay lại với bát chè trôi nước trên tay.

Thẩm Chiêu Chiêu không kịp chờ đợi mở hộp ra. Trên những viên bánh trôi tròn trịa được trải đầy các loại trái cây và loại quả sấy khô, bên trên còn có đường phèn, trông rất ngon miệng.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 62: Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc!


Thẩm Chiêu Chiêu dùng thìa múc một viên bánh tròn tròn đáng yêu, đưa đến bên miệng Thịnh Trử Ý, nói: "A——, nếm thử đi, ngon lắm."

"Anh không ăn!"

"Nếm thử đi, ngon thật mà. Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc, anh nếm thử sẽ biết." Thẩm Chiêu Chiêu lại nâng thìa lên, nhìn anh đầy mong đợi.

Thịnh Trử Ý nhìn cô, rồi nhìn viên bánh trôi nước trong tay cô, hơi nhíu mày, cuối cùng cúi đầu cắn một miếng.

"Thế nào? Có phải rất ngon không?" Con ngươi Thẩm Chiêu Chiêu sáng lấp lánh, phảng phất như có sao rơi trong mắt cô.

"Ừm!" Ánh mắt Thịnh Trử Ý loé lên, mơ hồ gật đầu. Anh không nếm ra được mùi vị của chè trôi nước, nhưng anh chỉ biết rằng đôi mắt của cô rất sáng và đẹp.

Sau khi nhận được đánh giá của đối phương, Thẩm Chiêu Chiêu lập tức cong mắt, ý cười giữa lông mày và trong mắt càng sâu hơn.

Cô nóng lòng cầm thìa lên, múc một thìa cho vào miệng, trong nháy mắt hài lòng híp mắt lại, giống như mèo con thoả mãn, để cho người ta không nhịn được muốn xoa đầu cô.

Thịnh Trử Ý thực sự làm vậy, đến lúc nhận ra thì tay anh đã đặt lên đầu đối phương.

Thẩm Chiêu Chiêu sửng sốt một chút, chớp mắt, khó hiểu nhìn anh.

Thịnh Trử Ý định thần lại, nhanh chóng thu tay về, tự nhiên nói với cô: "Đi về thôi!"

"A!" Thẩm Chiêu Chiêu cẩn thận bưng bát ngồi xuống ghế sau, thổi gió, ăn một miếng chè trôi nước, tâm tình cũng bay bổng theo.

Nụ cười trên môi chưa bao giờ tắt.

Thịnh Trử Ý quay lại nhìn cô, đường cong giữa lông mày anh vô thức trở nên nhu hòa.

Mười ba mười bốn tuổi, chính là tuổi dậy thì, là thời điểm hormone bộc phát.

Nhất là các cô gái đang ở độ tuổi thích tưởng tượng.

Là hotboy mới của trường, Thịnh Trử Ý liên tục nhận được những bức thư tình.

Mặc dù anh chưa bao giờ đáp lại nhưng điều đó cũng không hề ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của các nữ sinh.

Ngoài việc trao thư tình và bày tỏ tình cảm trực tiếp, một số người còn đi đường vòng.

Một ngày nọ, Thẩm Chiêu Chiêu đang trên đường từ nhà vệ sinh trở lại lớp học thì bị chặn lại.

"Cậu là Thẩm Chiêu Chiêu sao? Có phải cậu và Thịnh Trử Ý có quan hệ rất tốt không?" Nữ sinh vừa tò mò đánh giá cô vừa hỏi.

Thẩm Chiêu Chiêu còn tưởng đối phương đến gây chuyện, nhưng đối phương lại nắm lấy tay cô, xấu hổ hỏi: "Vậy cậu có biết cậu ấy thích kiểu con gái nào không? Cậu có thể giúp tớ đưa cái này cho cậu ấy được không?”

Nói xong, không đợi Thẩm Chiêu Chiêu từ chối, nữ sinh trực tiếp nhét một bức thư tình vào tay cô.

"Cám ơn cậu, những thứ này là mời cậu ăn.” Cùng với bức thư tình còn có một chai nước uống và một gói đồ ăn vặt.

Đối phương buông đồ xuống rồi bỏ chạy không dấu vết.

"Này? Tớ..." Thẩm Chiêu Chiêu cầm những thứ đó trong tay, ngay cả cơ hội lên tiếng cũng không có, huống chi là từ chối.

"Cậu thật sự muốn gửi cho cậu ấy à?” Tang Dữu Dữu ở bên cạnh nhìn bức thư tình trong tay cô, sau đó nhìn cô.

Không biết tại sao, nhưng cô ấy có linh cảm, nếu cô nhóc này thật sự đưa cho đối phương thì người nào đó sẽ rất tức giận.

Thẩm Chiêu Chiêu cũng không nói nên lời: "Nếu không thì sao? Cho dù tớ muốn trả lại thì cũng phải biết đối phương là ai mới được."

Nhưng thậm chí cô còn không biết tên của người kia.

Trường học lớn như vậy, cô cũng không thể đi hỏi từng người một?

Đã không trả lại được, coi như làm việc tốt vậy!

Hơn nữa, dù sao cũng chỉ là một bức thư tình thôi mà, ngày nào người nào đó cũng nhận được rất nhiều, bớt một cái cũng không sao.

Hẳn là anh sẽ không để ý đâu.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 63: Không được yêu sớm!


Lúc này, Thịnh Trử Ý và các bạn cùng lớp đang chơi bóng trên sân.

Thẩm Chiêu Chiêu trực tiếp lôi kéo Tang Dữu Dữu tới sân bóng.

Một vòng bên ngoài sân bóng rổ chật kín người, hầu hết đều là con gái.

"Nữ sinh trường mình đều thích bóng rổ đến thế sao?” Thẩm Chiêu Chiêu không khỏi cảm thán.

Tang Dữu Dữu nhìn cô rồi nói: "Cậu biết rõ còn cố hỏi đấy à? Những người này đâu có thích bóng rổ? Rõ ràng họ thích người chơi bóng rổ mà."

Cô cảm thấy người bạn thân nhất của mình có chút mùi trà.

Nói trắng ra, những người này đến đây không phải để xem bóng, mà là để xem người.

Thẩm Chiêu Chiêu nhìn về phía giữa sân bóng, thiếu niên có làn da trắng lạnh, trắng đến mức chói mắt giữa đám người. Nhưng mặt mày lại giống như được từng nét mực phác họa ra, đặc biệt dễ thấy trong một đám thiếu niên chưa trưởng thành.

Thẩm Chiêu Chiêu phát hiện trúc mã của mình hơi có khí chất hại nước hại dân.

Chậc, không biết sau này sẽ có bao nhiêu cô gái nhỏ đau lòng vì anh nữa.

Khi Thẩm Chiêu Chiêu và Tang Dữu Dữu đến nơi, bọn họ vừa chơi xong, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Thịnh Trử Ý nhặt chiếc áo khoác trên mặt đất, định quay về lớp học, anh vô tình nhìn thấy Thẩm Chiêu Chiêu đang đứng bên ngoài sân bóng, trực tiếp đi về phía cô.

Nhìn thấy đồ uống trong tay cô, mặt mày của thiếu niên lập tức nhu hòa, anh cầm lấy mà không hỏi cô.

Thẩm Chiêu Chiêu vừa muốn nói, đối phương đã mở nắp bắt đầu uống.

Quên đi, dù sao cũng là nữ sinh thích anh đưa, nếu biết tên này uống nước mình mua, chắc đối phương sẽ vui lắm.

Lúc Thịnh Trử Ý uống nước xong, đang định bảo cô trở về lớp học, anh thấy trong tay cô đang cầm một chiếc phong bì màu hồng, sắc mặt lập tức thay đổi, đôi mày xinh đẹp hơi nhíu lại, hỏi: “Đây là cái gì?"

"Hả, cái này à? Anh đoán xem!" Thẩm Chiêu Chiêu vẫy vẫy tay cầm bức thư tình trước mặt anh.

Thịnh Trử Ý nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, nói: "Thẩm Chiêu Chiêu, không được phép yêu sớm, cẩn thận anh nói cho ba mẹ em biết!"

Cái quái gì vậy?

Chẳng lẽ người này đã lầm tưởng là có chàng trai nào đó đã tặng cái này cho cô sao?

Thẩm Chiêu Chiêu trợn mắt nhìn anh, nói: "Nghĩ gì thế? Vừa rồi có một nữ sinh nhờ em đưa cái này cho anh. Nhân tiện, đồ anh vừa uống cũng là người đó đưa cho em!"

Động tác của Thịnh Trử Ý khựng lại, biểu lộ như nuốt phải ruồi. Anh nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, tức giận: "Em đang gửi thư tình thay cho người khác sao?"

"Không phải em muốn gửi hộ cậu ấy, cậu ấy nhét xong liền bỏ chạy.” Thẩm Chiêu Chiêu giải thích, cuối cùng cô lấy ra gói ăn vặt, vui vẻ khoe khoang: "Đúng rồi, cậu ấy còn mời em cái này."

Ai biết được, sau khi nghe được lời này, sắc mặt Thịnh Trử Ý càng trở nên khó coi hơn.

“Thẩm Chiêu Chiêu, một gói đồ ăn vặt cũng mua chuộc được em sao?” Trong mắt cô, anh không quan trọng bằng một gói đồ ăn vặt sao?

"Lần sau em có thể đừng làm những việc ngu ngốc như vậy nữa được không?"

Giọng nói của Thịnh Trử Ý lạnh lùng, xung quanh có người đang xem náo nhiệt.

Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy có chút xấu hổ, có chút buồn bực.

Đối phương nói cô như vậy trước mặt nhiều người, mặt mũi cô nào chịu được.

"Đang êm đẹp, sao anh lại tức giận chứ? Em đã nói rồi, là người khác ép em."

Thẩm Chiêu Chiêu trực tiếp nhét bức thư tình cùng gói đồ ăn vặt vào tay anh: "Có muốn hay không thì cứ vứt đi, sao lại giận em chứ?" Nói xong, cô thở phì phò bỏ đi.

Cô không chủ động nhận nó, người kia nhét xong liền bỏ chạy. Chẳng lẽ còn muốn cô trực tiếp ném đi sao?

Tại sao người này lại tức giận với cô?

Quả thực chẳng hiểu ra sao, không thể nói lý!!!
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 64: Sao tớ lại cảm thấy cậu ấy thích cậu?


"Tức c.h.ế.t tớ rồi, cậu nói xem, chuyện này sao có thể trách tớ được chứ? Tớ tốt bụng giúp đỡ, nhưng giúp sai người? Tớ nghĩ tên kia uống lộn thuốc rồi, tính tình nóng nảy như vậy, vừa đẹp trai vừa không bình thường? Ai có thể quen tên ấy!"

Thẩm Chiêu Chiêu càng nghĩ càng tức, vừa đi vừa phàn nàn.

"Chiêu Chiêu, cậu đi chậm lại, chờ tớ với."

Tang Dữu Dữu đi theo cô, đuổi theo rất vất vả, đôi chân ngắn ngủn gần như bốc khói.

"Aaa, tớ vẫn còn tức lắm!"

Nghĩ đến những nữ sinh không quen biết lại cười sau lưng mình, Thẩm Chiêu Chiêu tức giận muốn bộc phát.

Tang Dữu Dữu nhìn cô, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi.

"Thịnh Trử Ý đáng ghét, tên khốn Thịnh Trử Ý, anh không nghe em giải thích, mắng em trước mặt nhiều người như vậy. Tốt nhất sau này anh đừng nói chuyện với em nữa. Nếu em để ý đến anh, chắc chắn em sẽ biến thành heo."

Sau khi nói một tràng lời gay gắt vào không khí, Thẩm Chiêu Chiêu hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, tự nhủ rằng mình không tức giận, khi tức giận sẽ không có người nào chịu được.

"Cậu thật sự không biết vì sao cậu ấy tức giận à?" Tang Dữu Dữu thấy tâm tình của cô đã bình tĩnh lại, nói.

Thẩm Chiêu Chiêu nghiến răng nghiến lợi nói: "Tớ nghĩ anh ấy có bệnh rồi!”

"Sao tớ lại cảm thấy cậu ấy thích cậu nhỉ?" Tang Dữu Dữu ngập ngừng nói.

Thực ra, cô ấy đã cảm thấy như vậy từ lâu rồi, rõ ràng Thịnh Trử Ý đối xử với Thẩm Chiêu Chiêu rất khác, không giống với người khác.

Vừa rồi có rất nhiều nữ sinh đang nhìn anh, nhưng anh chỉ nói chuyện với Thẩm Chiêu Chiêu.

Thẩm Chiêu Chiêu đưa tay sờ trán cô ấy, nói: "Cậu không bị sốt mà? Giữa ban ngày ban mặt mà nói nhảm cái gì vậy? Bọn tớ thân nhau như tay trái và tay phải, hiểu rõ đối phương như hiểu chính mình. Nắm tay đối phương giống như nắm tay chính mình vậy, cậu nghĩ anh ấy sẽ thích tớ à?"

"Tại sao không? Hai người cùng nhau lớn lên, quan hệ tốt hơn người khác, cậu ậy thích cậu không phải là chuyện bình thường sao?"

“Đương nhiên không bình thường,” Thẩm Chiêu Chiêu c.h.é.m đinh chặt sắt nói: "Cậu sẽ cùng người nhìn thấy cậu mài răng, đái dầm, nói chuyện hoang đường yêu đương sao? Hơn nữa, cậu cũng chưa từng thấy bộ dạng ghét bỏ tớ của anh ấy? Làm sao anh ấy có thể thích tớ chứ?”

"Các cậu còn từng thấy nhau đái dầm á?" Tang Dữu Dữu kinh ngạc nhìn cô.

Thẩm Chiêu Chiêu: "... Vấn đề không phải ở chỗ này, tớ chỉ đang so sánh thôi. Vấn đề là, bọn tớ quá quen thuộc, tớ biết điểm mạnh điểm yếu của anh ấy, anh ấy cũng biết tất cả sở thích của tớ. Trước mặt đối phương, bọn tớ không có bí mật nào cả. Chỉ là vậy thôi, cậu vẫn nghĩ bọn tớ thích hợp để yêu nhau sao?”

"Sao lại không thích hợp? Thế này chẳng phải rất tốt sao? Hai người có thể bỏ qua quá trình tìm hiểu nhau, trực tiếp kết hôn luôn."

Hiểu rõ lẫn nhau, quan tâm lẫn nhau, có những kinh nghiệm và kỷ niệm trưởng thành chung...

Còn mối quan hệ nào bền vững hơn thế này?

Nếu cô ấy cũng có trúc mã, dù có thế nào cô ấy cũng sẽ cưỡi người đó về nhà, tuyệt đối không bao giờ lợi dụng người khác.

Điều quan trọng là trúc mã của cô rất đẹp trai và có chỉ số IQ cao.

Cô ấy không tin cô không động tâm chút nào?

Thẩm Chiêu Chiêu không biết đối phương đang nghĩ gì, dù sao theo cô, khả năng Thịnh Trử Ý thích cô còn thấp hơn khả năng cô đậu vào Đại học Bắc Kinh.

“Dù sao thì tớ và anh ấy cũng tuyệt đối không thể ở bên nhau.” Cô đã đích thân nghe thấy đối phương nói rằng anh không thích cô.

Tang Dữu Dữu nhìn bộ dáng tự tin của cô, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Chẳng lẽ do mình suy nghĩ quá nhiều rồi?
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 65: Chiến tranh lạnh!


Chính miệng tên kia nói mình thích người thông minh xinh đẹp.

Trong mắt anh, cô chính là đồ ngốc. Về tướng mạo, mặc dù Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy mình cũng được, nhưng so với anh vẫn kém hơn một chút.

Tên kia ngày ngày soi gương, chắc hẳn ánh mắt của anh phải cao hơn những người khác.

Trong mắt anh, hẳn là cô không được tính là xinh đẹp.

Cho nên Thẩm Chiêu Chiêu chưa bao giờ nghĩ tới việc Thịnh Trử Ý thích mình.

Tuy nhiên, lời nói của Tang Dữu Dữu vẫn để lại gợn sóng trong lòng cô.

Thẩm Chiêu Chiêu quay về lớp học trước, phát hiện trong ngăn bàn của Thịnh Trử Ý đã bị nhét một đống quà và thư tình. Ngay cả một nửa ngăn bàn của mình cũng không được tha, một số bức thư vô tình bị nhét vào đó.

Thẩm Chiêu Chiêu lấy tất cả ra, ném tất cả lên bàn của Thịnh Trử Ý.

Do lực quá mạnh, một phong thư rơi xuống đất.

Thẩm Chiêu Chiêu vô thức cúi xuống nhặt lên, tay vừa chạm vào phong thư liền phát hiện trước mặt mình có thêm một đôi chân.

Đôi giày mà người này mang giống hệt đôi giày của mình, không cần nhìn cũng biết là ai.

Thẩm Chiêu Chiêu nhặt lá thư lên, nhìn cũng không nhìn, tức giận ném lên bàn đối phương, sau đó tức giận trừng mắt nhìn đối phương.

Rõ ràng mỗi ngày anh nhận được rất nhiều thư tình, cũng chỉ vì một lần cô đưa giúp người khác mà anh bực tức với cô.

Quả nhiên, anh cố tình gây chuyện, hẳn là vì không thể chịu đựng được cô.

Ánh mắt Thịnh Trử Ý rơi vào mặt cô, anh mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Ngược lại, anh vô tình liếc nhìn chiếc phong thư cô vừa nhặt lên, ánh mắt tối sầm, nhìn cô xong, anh nhét phong thư đó cùng với những lá thư khác trên bàn vào cặp sách.

Thẩm Chiêu Chiêu âm thầm kinh ngạc. Trước đó anh nhận được thư tình cùng quà tặng đều trực tiếp ném vào thùng rác.

Đây là lần đầu tiên anh cất vào cặp sách mang về nhà.

Chẳng lẽ, trong số những người viết thư tình cho anh lần này có người anh thích sao?

Chẳng lẽ vừa rồi đối phương cũng có mặt ở sân bóng? Bởi vì sợ đối phương thấy cô gửi thư cho người khác sẽ tức giận, vậy nên anh mới mắng cô?

Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy có lẽ mình đã tìm ra chân tướng, nếu không sẽ không có cách nào giải thích vì sao anh đột nhiên tức giận như vậy.

Nhưng nghĩ rằng mình vẫn còn giận anh, cô chỉ cố chịu đựng, không hỏi thăm.

Thịnh Trử Ý hoàn toàn không biết chỉ vì một động tác của mình mà cô đã suy nghĩ nhiều như vậy.

Kỳ thật, sau khi mắng cô, anh đã hối hận, nhưng khi nghĩ đến hành vi của cô nhóc này, anh cảm thấy n.g.ự.c mình thắt lại, quyết định mặc kệ cô trước, để cô tự mình suy ngẫm.

Hai người lại chiến tranh lạnh lần nữa!!!

Mọi người xung quanh đều có thể cảm nhận được bầu không khí căng thẳng giữa hai người, đặc biệt là hơi thở của Thịnh Trử Ý lạnh đến mức có thể khiến ai đó c.h.ế.t cóng, mọi người không dám nói lớn.

Chuông tan học vừa vang lên, Thẩm Chiêu Chiêu liền cầm cặp sách rời đi mà không quay đầu lại.

Thịnh Trử Ý mím môi, nhìn bóng lưng cô một lúc rồi xách cặp đi ra khỏi lớp.

"Hai người còn chưa làm hòa sao?" Tang Dữu Dữu đi bên cạnh Thẩm Chiêu Chiêu, liếc nhìn Thịnh Trử Ý đang đi phía sau rồi hỏi.

"Vẫn chưa!"

Mặc dù cả hai thường xuyên đấu võ mồm nhưng hiếm khi thực sự giận nhau.

Hầu hết thời gian, bọn họ nhượng bộ lẫn nhau.

Thẩm Chiêu Chiêu không nhớ rõ lần trước hai người đã cãi nhau chuyện gì.

Nhưng lần này cô thực sự tức giận.

Cho dù anh thực sự thích nữ sinh kia, anh cũng không nên làm mình xấu hổ trước mặt nhiều người như vậy.

Tóm lại, nếu lần này anh không xin lỗi cô trước thì cô sẽ không bao giờ chủ động nói chuyện với anh.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 66: Báo thù!


Sau khi Thẩm Chiêu Chiêu ra khỏi lớp, cô đi đến bãi đậu xe để lấy xe, mới phát hiện cả hai lốp xe đều đã bị xì hơi.

Đối phương không chỉ chọc thủng lốp xe của cô mà còn rút van ra. Thậm chí trên yên xe còn dính một tờ ghi chú.

Thẩm Chiêu Chiêu xé tờ ghi chú ra, trên đó viết: Tránh xa Thịnh Trử Ý ra! Nếu không, bọn tôi sẽ khiến cậu không thể ở lại ngôi trường này!

Đây chính là lời khiêu khích tr*n tr**.

"Ai làm điều này?" Cô nói lớn, cầm tờ ghi chú, nhìn xung quanh.

Xung quanh có người xem náo nhiệt nhưng không có ai đứng ra.

Thịnh Trử Ý bước tới nói: "Sao thế?"

"Không cần anh quan tâm!" Rõ ràng việc này là do người ái mộ não tàn của anh làm ra.

Cùng với chuyện trước đó, Thịnh Trử Ý trực tiếp tức giận.

Cả hai lốp xe đều bị xẹp, cô không thể nào đẩy xe về nhà một mình được. Mà cũng không thể cứ để nó ở đây được.

Thẩm Chiêu Chiêu trực tiếp cầm tờ ghi chú đến bộ phận an ninh của trường học.

Giáo viên ở bộ phận an ninh đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc tan làm, sau khi nghe được chuyện xảy ra với Thẩm Chiêu Chiêu, ông hứa ngày mai đi làm sẽ giúp cô điều tra rõ ràng.

Ra khỏi bộ phận an ninh, cô nhìn thấy Thịnh Trử Ý đang đẩy chiếc xe đạp, đứng đợi cô ở cổng.

Khi thấy cô bước ra, anh nói với cô: "Lên xe, anh đưa em về."

Thẩm Chiêu Chiêu mặt lạnh không để ý tới anh, trực tiếp vòng qua anh, đi về phía cổng trường.

Ánh mắt Thịnh Trử Ý mờ mịt không rõ, môi mỏng hơi nhếch lên, đẩy xe đạp đi theo sau.

Suốt đường đi không ai nói gì.

Trong đầu Thẩm Chiêu Chiêu đều là tìm ra người đã khiến cô tức giận.

Nếu cô tìm ra ai làm chuyện đó, cô nhất định sẽ không để yên.

Ngày hôm sau, Thẩm Chiêu Chiêu đang tự học.

Nghe thấy một bạn học đi tới: "Thẩm Chiêu Chiêu, giáo viên bộ phận an ninh bảo cậu đến một chuyến."

Thẩm Chiêu Chiêu đi đến bộ phận an ninh, ngoài giáo viên bộ phận an ninh mà cô gặp tối qua thì còn có một nữ giáo viên đeo kính gọng đen và hai nữ sinh.

Vừa thấy cô bước vào, hai nữ sinh kia đã trừng mắt nhìn cô.

Thẩm Chiêu Chiêu không biết bọn họ.

Tuy nhiên, từ mẩu giấy tối qua, cô có thể đoán được, một trong số họ chắc chắn là người ái mộ Thịnh Trử Ý.

Giáo viên bộ phận an ninh thấy mọi người đã đến đây đông đủ, bắt đầu nói: "Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, chuyện ngày hôm qua thầy đã điều tra rõ ràng rồi. Chính hai bạn học này đã làm lốp xe của em bị xì hơi. Hai em ấy nói chỉ muốn đùa với em một chút thôi."

Thẩm Chiêu Chiêu nghe xong đã biết, đối phương đang có ý định làm hòa.

Cô mở miệng hỏi đối phương: "Thầy, thầy cũng cho rằng đây chỉ là trò đùa thôi sao?"

Thấy đối phương dùng giọng chất vấn hỏi mình, giáo viên bộ phận an ninh chợt cảm thấy có chút xấu hổ, sắc mặt bớt vẻ nghiêm nghị, cứng rắn nói: "Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, em xem, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi, hai bạn học này cũng đã hứa sẽ giúp em sửa xe rồi, thầy thấy giải quyết như vậy là hợp lý rồi!"

Tính tình Thẩm Chiêu Chiêu đột nhiên trở nên hung hãn, ngay cả giáo viên cũng dám nói: "Thì ra trong mắt thầy, việc trêu chọc ác ý, uy h**p, thậm chí là đe doạ bạn học cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi sao? Điều đó có nghĩa là, nếu em cũng đi chọc thủng lốp xe của các bạn học khác, sau đó hứa sẽ sửa xe cho họ, mọi chuyện coi như kết thúc, đúng không?"

Thầy giáo không khỏi nghẹn lại: "Thầy không có ý đó, vậy em muốn giải quyết thế nào?”

Thẩm Chiêu Chiêu nhìn hai nữ sinh, nói: "Em muốn bọn họ xin lỗi em trước mặt toàn trường."

Hai nữ sinh nghe vậy lập tức ngẩng đầu trừng mắt nhìn Thẩm Chiêu Chiêu: “Không được!”

"Chúng tôi sẽ không xin lỗi cậu!"

Thoạt nhìn, hai người này có vẻ được gia đình chiều chuộng, muốn làm gì thì làm, cho rằng làm chuyện sai cũng không có gì to tát.

Cô, Thẩm Chiêu Chiêu, sẽ không chiều chuộng bọn họ.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 67: Xin lỗi!


Cô không nhìn hai người kia mà nhìn giáo viên bộ phận an ninh nói: "Nếu đây là thái độ xử lý của nhà trường, em nghĩ mình không còn gì để nói. Vậy thì báo cảnh sát đi, xì lốp xe, để lại thư đe dọa, chuyện này có thể coi là bắt nạt trong trường học phải không? Chú cảnh sát đến là biết ngay cách giải quyết rồi."

Nếu nhà trường không thể xử lý tốt thì phải tìm người có thể xử lý tốt thôi.

Vẻ mặt của hai nữ sinh hơi thay đổi, sau khi nghĩ đến điều gì đó lại nhanh chóng trở lại bình thường, "Cậu muốn báo thì cứ báo đi, chúng tôi không tin cảnh sát sẽ làm gì được chúng tôi?"

"Không sai, chúng tôi sẽ không sợ cậu!" Cùng lắm chỉ là một trò đùa ác, huống chi bọn họ còn chưa tới mười bốn tuổi, cảnh sát chỉ có thể cảnh cáo bọn họ, nhưng bọn họ cũng không sợ hãi.

Bọn họ không hề sợ hãi, nhưng sắc mặt của giáo viên bộ phận an ninh bỗng trở nên cứng đờ.

Ngay cả nữ giáo viên trước đó vẫn luôn im lặng cũng không khỏi thay đổi sắc mặt, nói: “Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, nếu em có điều gì muốn nói thì có thể nói với cô. Cô là giáo viên chủ nhiệm của hai em ấy, chuyện này đúng là các em ấy đã làm sai, khi về nhất định cô sẽ phê bình thật nặng."

Nếu thật sự báo cảnh sát, sự việc sẽ trở thành vấn đề lớn. Nếu tin đồn bắt nạt trong trường lan truyền, chắc chắn sẽ khiến phụ huynh hoang mang, ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà trường.

Nếu bọn họ không xử lý tốt sự việc, khiến sự việc trở nên lớn hơn, chắc chắn hiệu trưởng sẽ buộc họ phải chịu trách nhiệm.

Giáo viên bộ phận an ninh vừa định ba phải cũng dịu giọng nói: "Cô Tăng nói đúng, chuyện này nhà trường có thể giải quyết, không cần báo cảnh sát đâu, em yên tâm, chuyện này nhà trường sẽ nghiêm túc xử lý, cho em một kết quả vừa lòng."

"Đúng vậy," Tăng Thiến Thiến gật đầu đồng ý, "Thân là giáo viên chủ nhiệm, không quản lý tốt học sinh trong lớp, cô cũng có trách nhiệm. Cô cam đoan với em, sau này sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa. Tuy nhiên, để nói về việc bắt nạt trong trường thì hơi quá nghiêm trọng, cùng lắm chỉ là một trò đùa ác. Đương nhiên, sai chính là sai, bọn họ nên xin lỗi."

Sau đó, cô giáo trừng mắt nhìn hai nữ sinh gây chuyện rồi nói với họ: "Lát nữa hai em quay về lớp viết bản kiểm điểm. Ngoài ra, trong buổi chào cờ ngày thứ Hai, các em phải xin lỗi bạn học Thẩm Chiêu Chiêu trước mặt toàn trường."

"Dì nhỏ!"

Một nữ sinh không phục, còn muốn nói gì đó, nhưng Tăng Thiến Thiến lại hung hăng nhìn cô ta: "Trật tự! Lát nữa tôi sẽ xử phạt hai em."

Thấy đối phương thật sự tức giận, người sau bất đắc dĩ mím môi, không nói nữa.

...

Từ văn phòng đi ra, hai nữ sinh doạ Thẩm Chiêu Chiêu: "Cứ đợi đấy, bọn tôi sẽ không buông tha đâu."

"Đúng, cậu cứ đợi đấy!"

"Các cậu muốn làm gì em ấy?" Đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Thấy Thịnh Trử Ý đang đứng trước cửa phòng an ninh, có vẻ anh đã nghe thấy những gì hai người vừa nói. Sắc mặt của hai nữ sinh lập tức thay đổi.

"Bạn học Trử Ý, bọn tớ không muốn làm gì cả."

“Đúng vậy, bọn tớ chỉ đùa cậu ấy thôi, thật sự không muốn làm gì cậu ấy.”

Hai người vội vàng giải thích.

Bọn họ không sợ thầy cô hay cha mẹ, nhưng bọn họ sợ ảnh hưởng đến hình tượng trong lòng Thịnh Trử Ý.

"Xin lỗi!" Thịnh Trử Ý lạnh lùng nói.

Vẻ mặt của hai nữ sinh cứng đờ trong giây lát, sau đó miễn cưỡng quay về phía Thẩm Chiêu Chiêu nói: "Xin lỗi!" Nói xong, hai người cắn môi, lén lút nhìn Thịnh Trử Ý, xấu hổ rời đi.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 68: Có phải anh có người mình thích rồi đúng không?"


Sau khi hai người rời đi, Thịnh Trử Ý nhìn Thẩm Chiêu Chiêu nói: “Xin lỗi.”

Phiền phức lần này là do anh mà ra.

“Anh đang xin lỗi thay họ à?” Thẩm Chiêu Chiêu hỏi.

"Không phải, anh không xin lỗi thay họ, lẽ ra hôm qua anh không nên mắng em trước mặt nhiều người như vậy. Anh xin lỗi!"

"Anh biết thì tốt, em đây rộng lượng, sẽ không so đo với anh.” Sau một đêm, cơn tức giận của Thẩm Chiêu Chiêu gần như đã tiêu tan.

Lại nghe được đối phương đích thân xin lỗi, tất cả tức giận còn lại đều tiêu tan.

Cô nhìn người trước mặt, nghĩ đến suy đoán ngày hôm qua của mình, không khỏi hỏi: "Thịnh Trử Ý, có phải anh có người mình thích rồi đúng không?"

Thịnh Trử Ý sửng sốt một chút, vô thức ngước mắt nhìn cô, nhưng không lập tức phủ nhận.

"Em biết mà."

Thẩm Chiêu Chiêu thấy vậy, coi như anh đã đồng ý, vội vàng hỏi: "Là ai? Em có biết người đó không?"

Thịnh Trử Ý ngơ ngác một lát, nhanh chóng khôi phục lại thái độ lạnh lùng thường ngày, thản nhiên nhìn cô nói: "Không có, em nghĩ nhiều rồi!"

"Nhất định anh có, anh nói cho em biết đi, em hứa sẽ không nói cho người khác!" Thẩm Chiêu Chiêu không tin, tên này chắc chắn không nói thật.

"Anh nói không có là không có, tin hay không tùy em!" Thịnh Trử Ý trực tiếp xoay người, không thèm để ý tới cô nữa.

“Anh thật sự không muốn nói cho em biết sao?” Thẩm Chiêu Chiêu đuổi theo, không từ bỏ ý định.

Thấy anh không chịu nói gì, cô trực tiếp uy h.i.ế.p anh: "Hừ, nếu anh không nói cho em biết, khi về em sẽ mách dì Tố Tâm là anh yêu sớm.”

Thịnh Trử Ý không nhìn cô một cái: "Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn mách ba mẹ? Trẻ con thật đấy!"

"Hân hạnh!"

Nhắc mới nhớ, hôm qua người nào đó uy h.i.ế.p cô không được yêu sớm, nếu không sẽ nói cho ba mẹ cô biết.

Đều giống nhau cả thôi!

"Thịnh Trử Ý," Thẩm Chiêu Chiêu gọi thẳng tên anh, "Nếu như anh có người thích rồi, sau này anh sẽ phải cách xa em sao?"

Nghĩ đến thái độ của anh trên sân bóng hôm qua, nghĩ đến việc anh sẽ đối xử với người khác tốt hơn mình, Thẩm Chiêu Chiêu cảm thấy chua xót.

Thịnh Trử Ý không biết trong đầu cô đang suy nghĩ cái gì: "Anh đã nói với em rồi, bớt suy nghĩ lung tung mà tập trung vào việc học nhiều hơn đi.”

Thấy anh không chịu thừa nhận, Thẩm Chiêu Chiêu cũng không tiếp tục hỏi thêm.

Dù sao bây giờ anh không nói ra, sớm muộn gì cô cũng sẽ biết.

Khi hai người trở lại lớp, Tang Dữu Dữu lập tức đi tới hỏi: "Chiêu Chiêu, cậu không sao chứ? Giáo viên bộ phận an ninh tìm cậu làm gì?"

Hứa Tư Ngôn ở bên cạnh cũng quay đầu nhìn cô.

“Không có gì,” Thẩm Chiêu Chiêu nói, "Tối qua có người chơi khăm, làm lốp xe của tớ xì hơi, tớ đến gặp giáo viên bộ phận an ninh và nhờ thầy ấy giúp điều tra xem ai đã làm việc đó."

"Cái gì? Ai chơi ác như vậy?" Tang Dữu Dữu kinh hãi: "Trường chúng ta còn có người như vậy sao? Hiện tại đã tìm được chưa?"

Thẩm Chiêu Chiêu gật đầu.

Tang Dữu Dữu: “Trường học có nói định giải quyết thế nào không?”

Thẩm Chiêu Chiêu: "Tớ thấy ý của nhà trường là muốn chuyện lớn hoá nhỏ."

Tang Dữu Dữu nghe vậy cau mày, bênh vực cô: "Tại sao trường học lại như thế chứ? Cậu sẽ không đồng ý và bỏ qua, phải không?"

“Không.” Thẩm Chiêu Chiêu nói: "Tớ yêu cầu bọn họ công khai xin lỗi!”

"Cậu làm không sai, thật sự không nên bỏ qua dễ như vậy." Tang Dữu Dữu nắm chặt nắm đấm, phẫn nộ nói: "Nếu hỏi tớ, chỉ yêu cầu bọn họ xin lỗi thì cũng quá dễ dàng cho họ rồi. Hành vi xấu như vậy nên bị thông báo phê bình trước toàn trường, ghi lại xử phạt mới đáng."
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 69: Tại sao cậu có thể thay cậu ấy quyết định?


Thẩm Chiêu Chiêu nghĩ đến "dì nhỏ" và dáng vẻ tự tin của hai người kia, cô biết khả năng cao sẽ không có ghi lại xử phạt.

Tuy nhiên, có thể cho hai người một bài học c*̃ng rất tốt.

Ít nhất phải cho họ biết cô không dễ bắt nạt.

Mà yêu cầu họ xin lỗi trước mặt mọi người có thể còn khó chịu hơn là bị xử phạt.

Tang Dữu Dữu thấy cô không để ý lắm, cũng không nói tiếp nữa, chuyển sang nói chuyện khác: "Đúng rồi, sắp đến ngày Quốc khánh rồi, chúng ta cùng nhau đi chơi được không?"

"Được đó!" Nói đến việc ra ngoài chơi, Thẩm Chiêu Chiêu lập tức giơ tay đồng ý.

"Các cậu đi chơi ở đâu? Tính tớ nữa nhé!" Những người ngồi ở hàng sau cũng tham gia vui vẻ.

"Được rồi, vậy chúng ta cùng đi nhé. Hay là chúng ta đi công viên giải trí?" Tang Dữu Dữu đề nghị.

"Được!"

"Thế nào cũng được!"

"Được đó, đã lâu rồi tớ không đến công viên giải trí..."

"Nhưng mà, chẳng phải ngày Quốc khánh sẽ có rất nhiều người sao?" Hứa Tư Ngôn nghĩ ngày Quốc khánh là thời điểm du lịch cao điểm, chắc chắn sẽ có rất nhiều người ở đó.

Tang Dữu Dữu: "Vậy thì ngày 4 hoặc ngày 5 chúng ta sẽ đi, hẳn là sẽ có ít người hơn. Mấy ngày trước đó, chúng ta có thể cắm trại và nướng thịt ngoài trời. Tớ biết một địa điểm cắm trại rất đẹp."

"Được rồi! Tớ về nhà hỏi mẹ." Hứa Tư Ngôn nói.

Lục Tục: "Tớ cũng phải hỏi ba tớ, nhưng tớ nghĩ đó không phải là vấn đề lớn." Vấn đề chính là muốn xin tiền ba.

"Tớ với Ý Ý không có vấn đề gì." Thẩm Chiêu Chiêu cũng không có phản đối.

Người lớn hai nhà quản tương đối lỏng, ngày nghỉ đi chơi với các bạn cùng lớp, bọn họ không phản đối.

"Cứ quyết định như vậy đi, tớ sẽ gửi lịch trình chi tiết cho các cậu sau." Tang Dữu Dữu nhiệt tình nói.

Lúc này, Lục Tục quay đầu nhìn Thịnh Trử Ý: "Bạn học Trử Ý, sao cậu không nói gì? Cậu không định đi chơi với chúng tớ sao?"

"Không phải, anh ấy đi mà." Thẩm Chiêu Chiêu nhanh chóng thay Thịnh Trử Ý trả lời.

Tang Dữu Dữu và Hứa Tư Ngôn từ lâu đã quen với cách họ ở chung. Dù sao, nơi nào có Thẩm Chiêu Chiêu, nơi đó sẽ có Thịnh Trử Ý đi theo, ngược lại, Lục Tục nghiền ngẫm nhìn hai người.

"Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, cậu và bạn học Thịnh Trử Ý có quan hệ thế nào? Tại sao cậu có thể thay cậu ấy quyết định?"

"Cậu ấy..."

Tang Dữu Dữu nhìn Thẩm Chiêu Chiêu, lại nhìn Thịnh Trử Ý, mỉm cười chớp mắt.

Vừa định nói, Thẩm Chiêu Chiêu đã bịt miệng cô ấy lại.

Sợ cô nhóc này phát ngôn gây sốc, Thẩm Chiêu Chiêu thẳng thắn trả lời: "Đương nhiên bọn tớ là bạn thân."

"Bạn thân?"

"Đương nhiên, nếu không thì còn có thể gì?" Thẩm Chiêu Chiêu hỏi ngược lại.

Lục Tục nhìn hai người một lúc, nhất thời không thể giải thích được tại sao.

Cậu cảm thấy mối quan hệ giữa hai người không bình thường.

Sau khi bàn bạc về việc cùng nhau đi chơi ngày Quốc khánh, Tang Dữu Dữu đã kéo Thẩm Chiêu Chiêu vào nhà vệ sinh.

Vừa ra khỏi phòng học, Tang Dữu Dữu liền hỏi: "Chiêu Chiêu, vừa rồi sao cậu lại bịt miệng tớ?"

"Không phải tớ sợ cậu nói lung tung sao?"

"Nói lung tung cái gì?”

"Chính là..." Cô không biết lúc đó mình đang nghĩ gì, nhìn thấy nụ cười trên mặt cô gái này, cô vô thức làm như vậy.

Nhưng Tang Dữu Dữu lại giống như phản ứng kịp, nhìn cô chằm chằm nói: "Đừng nói là, cậu nghĩ tớ sẽ nói cậu là vợ nhỏ của cậu ấy?"

Trên mặt Thẩm Chiêu Chiêu hiện lên vẻ không được tự nhiên.

"Không phải!" Tuy rằng cô phủ nhận, nhưng rõ ràng là thiếu tự nhiên.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 70: Cô ơi, em đi cùng em ấy.


"Không phải!" Tuy rằng cô phủ nhận, nhưng rõ ràng là thiếu tự nhiên.

Còn không phải vì trước đó Dữu Dữu nói Ý Ý thích cô nên cô mới bối rối như vậy sao.

Giống như giấu đầu lòi đuôi vậy.

"Chỉ là, tớ cảm thấy Ý Ý thật sự có người mình thích, nhưng người đó không phải là tớ."

"Thật á?" Tang Dữu Dữu lập tức hóng hớt.

Thẩm Chiêu Chiêu nói cho cô ấy biết suy đoán của mình liên quan đến lúc ở sân bóng.

Tang Dữu Dữu nghe xong nói: "Cậu nói như vậy... xem ra có thể lắm." Sau đó cô ấy lại nhìn Thẩm Chiêu Chiêu, "Nhưng ngoài cậu ra, tớ chưa thấy cậu ấy đối xử đặc biệt với ai!"

"Cậu không biết đó thôi, từ nhỏ Ý Ý đã như vậy rồi, thích cái gì cũng không chịu nói ra. Dù có thích ai thì anh ấy cũng sẽ giấu kín trong lòng, không biểu hiện ra ngoài. Nhưng không sao, sớm muộn gì tớ cũng sẽ tìm ra người đó."

Tang Dữu Dữu nhìn cô nói: "Nếu cậu ấy thực sự thích người khác, cậu sẽ không buồn chút nào sao?” Cô ấy thực sự rất tò mò, nếu Thịnh Trử Ý thực sự thích người khác thì quan hệ của hai người sẽ như thế nào?

Thẩm Chiêu Chiêu: "Buồn cái gì?”

Quên đi, cô nhóc này vẫn chưa được khai thông!

——

Chớp mắt đã đến thứ Hai, sau khi hết tiết, Tang Dữu Dữu đi ra ngoài một chuyến, khi trở về lớp lại lôi kéo Thẩm Chiêu Chiêu nói: "Chiêu Chiêu, cậu nghe tin gì chưa? Hôm nay Lâm Na và Dương Nguyệt đều không tới trường."

Lâm Na và Dương Nguyệt chính là hai nữ sinh đã làm lốp xe cô bị xì hơi và để lại thư cảnh cáo.

Sau khi biết Thẩm Chiêu Chiêu bị bắt nạt, Tang Dữu Dữu chạy đến lớp khác, nghe được tên của bọn họ.

Chỉ chờ hôm nay hai người này công khai xin lỗi Thẩm Chiêu Chiêu thôi.

Không ngờ hai người này hèn nhát đến mức không chịu đến trường.

"Chẳng lẽ bọn họ không muốn xin lỗi nên cố ý không đến trường?" Hứa Tư Ngôn nghe xong ngẩng đầu, đưa ra suy đoán.

Tang Dữu Dữu hừ hừ: "Còn phải nói sao? Nhất định chính là như vậy! Chắc bọn họ cho rằng nếu hôm nay trốn thoát thì sự việc sẽ qua đi. Hừ, bọn họ có chạy đằng trời cũng không thoát được, có giỏi thì đừng đến trường nữa."

Hứa Tư Ngôn nhìn về phía Thẩm Chiêu Chiêu: "Chắc là nhà trường sẽ không bỏ qua như vậy đâu nhỉ?"

"Có lẽ là không? Trường học còn muốn ưu ái bọn họ sao?" Tang Dữu Dữu cau mày, "Nhưng tớ nghe nói giáo viên chủ nhiệm lớp bọn họ là dì của Lâm Na, có lẽ thật sự có khả năng."

Thẩm Chiêu Chiêu: “Không sao, xe và tờ giấy tớ vẫn còn giữ. Nếu có chuyện xấu nhất xảy ra, tớ sẽ báo cảnh sát.” Cho dù cô không tin trường học, cô vẫn tin tưởng cảnh sát.

"Ừm, không thể dễ dàng buông tha cho bọn họ, nhất định phải để bọn họ nhận được bài học thích đáng, ngăn cản bọn họ sau này đi quá xa."

Đang nói chuyện, bọn họ nhìn thấy Thái Điềm từ bên ngoài đi vào, ánh mắt quét quanh phòng học, cuối cùng nhìn về phía Thẩm Chiêu Chiêu, nói: "Thẩm Chiêu Chiêu, em cùng cô đi đến phòng hiệu trưởng một lát nhé."

Nghe xong lời này, những người còn lại đều ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Chiêu Chiêu.

Thẩm Chiêu Chiêu chớp chớp mắt, đoán được có lẽ là vụ việc lần trước, nhưng cô không biết vì sao hiệu trưởng lại muốn tìm mình?

"Anh đi cùng em." Thịnh Trử Ý nhìn cô nói.

Sau đó, anh đứng dậy nhìn Thái Điềm: "Cô ơi, em đi cùng em ấy."

"Không được, em phải vào lớp, có cô ở đây, cô sẽ đi cùng Chiêu Chiêu tới đó."

Học sinh lớp mình bị người ta bắt nạt, mãi đến bây giờ cô ấy mới biết.

Lúc đầu nghĩ đứa nhỏ sẽ tự mình giải quyết vấn đề nên cô ấy sẽ không ra mặt, nhưng hiệu trưởng vừa thông báo, ba mẹ đối phương sẽ đến, yêu cầu cô ấy đưa người đến phòng hiệu trưởng.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 71: Không đến lượt cháu dạy đời tôi.


Sau khi rời khỏi phòng học, Thái Điềm nhìn Thẩm Chiêu Chiêu nói: "Cô đã nghe qua sự việc rồi, lần này ba mẹ đối phương muốn gặp em, em không cần phải lo lắng, không cần quan tâm đối phương nói gì, cứ làm theo ý kiến của mình. Em yên tâm, cô cũng đứng về phía em. Phải rồi, em có cần cô gọi điện cho ba mẹ em không?"

Thẩm Chiêu Chiêu lắc đầu: "Không cần ạ, cô ơi, em muốn tự mình giải quyết, không cần gọi phụ huynh đâu."

"Vậy được rồi, có cô ở đây, cô sẽ không để học sinh của mình bị người ngoài ức h**p." Thái Điềm an ủi cô.

"Em cảm ơn cô." Thẩm Chiêu Chiêu mỉm cười với đối phương.

Thái Điềm cũng mỉm cười với cô bé xinh đẹp trước mặt, nói: "Đi thôi! Hiệu trưởng vẫn đang đợi chúng ta."

Trong phòng hiệu trưởng.

Thái Điềm dẫn Thẩm Chiêu Chiêu vào trong.

"Hiệu trưởng, tôi dẫn học sinh Thẩm Chiêu Chiêu của lớp tôi đến rồi."

Hiệu trưởng là một người đàn ông trung niên hơi mập. Sau khi nhìn Thẩm Chiêu Chiêu, ông ta chỉ vào một người phụ nữ xa lạ trong văn phòng, nói với cô: "Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, là như vầy, vị này là phụ huynh của bạn học Lâm Na, cô ấy nói muốn gặp em."

"Cháu chính là Thẩm Chiêu Chiêu?" Một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, trang điểm tinh xảo đánh giá Thẩm Chiêu Chiêu từ trên xuống dưới, nói: "Dì là mẹ của Lâm Na, chuyện lúc trước dì đã nghe qua rồi. Như vậy đi, cô bé, chúng tôi sẽ bồi thường cho cháu một chiếc xe mới, ngoài ra còn bồi thêm một ít tiền, chuyện này coi như xong, cháu thấy thế nào?"

Thái Điềm nghe vậy vô thức nhíu mày, vừa định nói, lại nghe thấy hiệu trưởng nói: "Cô Tiểu Thái, cô đến đây xem giúp tôi, tôi không tìm thấy văn kiện để lát nữa họp, tôi nhớ mình vừa để đây xong."

Thái Điềm lập tức hiểu ra, ông ta không muốn cô ấy can thiệp.

"Chiêu Chiêu, không sao đâu, em nghĩ gì thì cứ nói ra." Cô ấy khích lệ nhìn Thẩm Chiêu Chiêu. Nói xong liền giúp hiệu trưởng tìm tài liệu.

Thẩm Chiêu Chiêu gật đầu, sau đó nhìn về phía người phụ nữ tự xưng là mẹ của Lâm Na.

"Thưa dì," cô nói, "Cháu không muốn một chiếc xe mới, cháu cũng không cần các người bồi thường, cháu chỉ muốn bọn họ xin lỗi cháu."

Người phụ nữ cau mày, chỉ trích cô: "Cô bé, sao cháu lại như vậy? Chúng tôi đã hứa sẽ bồi thường cho cháu một chiếc xe mới, tại sao cháu vẫn không chịu nhượng bộ? Thôi, để ba mẹ cháu tới đây đi, tôi muốn nói chuyện với họ."

Thẩm Chiêu Chiêu đứng thẳng, không kiêu ngạo cũng không tự ti: "Thưa dì, làm sai thì phải xin lỗi, đây là điều ba mẹ cháu đã dạy cháu từ nhỏ, bạn học Lâm Na làm sai thì phải xin lỗi, dì không nên bao che cho cậu ấy, như vậy thì cậu ấy sẽ hư đó."

"Không đến lượt cháu dạy đời tôi đâu."

Sắc mặt người phụ nữ trở nên xấu xí hơn.

Đừng tưởng rằng bà ta nghe không hiểu, con nhóc này đang nói bà ta dạy con không tốt.

Thấy Thẩm Chiêu Chiêu khó chơi, người phụ nữ cũng không nói gì với cô nữa, quay sang gây áp lực với hiệu trưởng: "Hiệu trưởng Hoàng, ông xem, đây chỉ là chút chuyện cỏn con thôi, cần gì phải nghiêm trọng, xin lỗi trước mặt mọi người. Ông cũng biết mà, bọn trẻ ở độ tuổi này có lòng tự trọng rất cao. Con tôi đã hai ngày không ăn không uống. Nếu vì chuyện này mà xảy ra chuyện gì, trường của ông có chịu được trách nhiệm này không?"

Hiệu trưởng Hoàng nhíu mày, vị Lâm phu nhân này khá khó đối phó, chồng bà ta là một doanh nhân nổi tiếng ở địa phương, nghe nói có người quen trong Bộ Giáo dục, ông ta cũng không muốn đắc tội với đối phương.

Ông ta không khỏi nhìn Thẩm Chiêu Chiêu nói: "Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, Lâm Na và Dương Nguyệt đều đã biết sai rồi, không công khai xin lỗi cũng được mà? Em xem, để bọn họ tự mình xin lỗi em thì thế nào?"
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 72: Đến làm chỗ dựa.


Mẹ Lâm Na cau mày, có vẻ không hài lòng lắm với đề nghị của hiệu trưởng.

Đang muốn nói gì đó, Thẩm Chiêu Chiêu kiên quyết nói: "Hiệu trưởng, em không đồng ý."

Sắc mặt hiệu trưởng cứng đờ, sắc mặt mẹ Lâm Na cũng tối sầm lại.

"Cô Thái, hay là cô giúp tôi khuyên nhủ em ấy?" Hiệu trưởng nhìn Thái Điềm.

Thái Điềm không thể chịu đựng được khi thấy bọn họ bắt nạt một cô bé như thế này, nhưng cô ấy không trực tiếp vạch mặt, hỏi: "Chiêu Chiêu, em có sẵn lòng tha thứ cho họ không?"

Thẩm Chiêu Chiêu: "Em sẵn lòng tha thứ cho bọn họ, nhưng bọn họ nhất định phải xin lỗi em.”

Mẹ Lâm Na thấy cô nhất quyết đòi xin lỗi, không khỏi chỉ vào cô nói: “Con nhóc này, sao cháu lại cố chấp như vậy? Cùng lắm chỉ là chuyện nhỏ thôi, đừng có níu lấy không thả, nếu Na Na của chúng tôi vì cháu mà xảy ra bất trắc, trong lòng cháu sẽ yên ổn sao?"

Thái độ của Thẩm Chiêu Chiêu rất kiên định, không hề bị đối phương doạ sợ.

Cô nói: "Dì ơi, tuy cháu còn nhỏ nhưng cháu cũng biết mình làm sai thì phải chịu trách nhiệm. Nếu cứ gây chuyện rồi khóc lóc để được bỏ qua, vậy thì các cậu ấy sẽ không bao giờ nhận ra được lỗi lầm của mình."

Thái Điềm cảm thấy lời cô nói rất hay, tuy biết có thể chọc giận phụ huynh và khiến hiệu trưởng không vui, nhưng cô ấy vẫn nói: "Mẹ bạn học Lâm Na, tôi thấy bạn học Chiêu Chiêu nói đúng. Chuyện này quả thực là Lâm Na làm sai. Đã làm sai thì nên xin lỗi. Là cha mẹ, chị nên dẫn con đến con đường đúng đắn, để chúng phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, chứ không phải bao che mù quáng, như vậy chỉ làm hư con mình mà thôi."

"Cô này, sao cô có thể nói như vậy?” Mẹ Lâm Na không hài lòng nhìn cô giáo, trực tiếp chuyển sự tức giận sang Thẩm Chiêu Chiêu: "Con của chúng tôi còn nhỏ, nên cho phép có cơ hội phạm sai lầm. Làm sao có thể vì một chút chuyện nhỏ mà nhận định con chúng tôi hư? Tất nhiên, nếu con chúng tôi làm sai, tôi nhất định sẽ giáo dục con thật tốt. Nhưng bây giờ chúng ta cần giải quyết vấn đề chứ không phải làm mâu thuẫn sâu sắc hơn. Cô đã không nói giúp thì thôi, tại sao còn đổ thêm dầu vào lửa? Tôi hiểu rồi, chính vì có những giáo viên như cô nên mới phải dạy những học sinh vô lý như vậy."

"Cô Thái, đừng nói nữa, để phụ huynh nói chuyện với bạn học này." Hiệu trưởng cũng có chút bất mãn nhìn Thái Điềm.

Ông ta gọi cô ấy tới là để giúp thuyết phục học sinh, chứ không phải để làm chỗ dựa cho học sinh.

Thái Điềm mím môi. Cô ấy không thích cách giải quyết sự việc của hiệu trưởng. Cô ấy vừa mở miệng đang định nói gì đó thì đã bị Thẩm Chiêu Chiêu giật giật tay áo.

Cô ấy quay sang, nghi ngờ nhìn Thẩm Chiêu Chiêu.

Thẩm Chiêu Chiêu biết cô giáo muốn nói thay mình, nhưng cô không muốn cô giáo vì mình mà đắc tội với hiệu trưởng.

Thẩm Chiêu Chiêu lắc đầu với cô ấy, lựa chọn đối mặt với hiệu trưởng: "Thầy hiệu trưởng, em không còn gì để nói nữa, trước đó em đã nói rồi, chỉ cần hai người họ công khai xin lỗi, em sẽ không truy cứu nữa, nhưng bây giờ hai bạn Lâm Na và Dương Nguyệt đều không muốn xin lỗi, vậy thì cứ để chú cảnh sát xử lý đi!

Hiệu trưởng cau mày, nói thật ra, một vấn đề tầm thường như vậy không cần gọi cảnh sát.

Hơn nữa ông ta cũng không muốn làm lớn chuyện, cuối cùng nhìn về phía người phụ nữ nói: "Mẹ Lâm Na, sao bà không làm theo lời bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, để hai đứa nhỏ xin lỗi?"

Mẹ Lâm Na nghe vậy nghiêm mặt, bất mãn nói: “Hiệu trưởng, không phải tôi đã nói rồi sao? Chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến con chúng tôi. Hiện giờ nó không chịu ra ngoài, cơm cũng không chịu ăn, trường cũng không chịu đến, nếu các người ép nó, nhỡ nó làm gì nguy hiểm đến tính mạng, các người có gánh chịu được hết trách nhiệm không?"
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 73: Ăn gì cũng được, miễn là không lỗ.


“Còn cháu,” mẹ Lâm Na nói với hiệu trưởng xong lại mở to mắt nhìn Thẩm Chiêu Chiêu, "Tôi không nói với cháu nữa, tôi sẽ liên lạc trực tiếp với ba mẹ cháu. Cho tôi biết số điện thoại của ba mẹ cháu đi."

"Dì ơi, chuyện này cháu vẫn chưa nói cho ba mẹ cháu biết. Dì có chắc chắn muốn họ biết không? Dì yêu con gái dì, ba mẹ cháu cũng yêu cháu. Dì có nghĩ, nếu họ biết con mình bị bắt nạt ở trường thì sẽ làm gì không? Hơn nữa, cháu mới là người bị hại, chỉ cần cháu không đồng ý, dì tìm ai cũng vô dụng thôi." Ba mẹ cô đi làm rất vất vả, không cần vì chuyện nhỏ nhặt này mà lãng phí thời gian.

Sắc mặt người phụ nữ chợt trở nên u ám, còn khó nhìn hơn vừa nuốt phải ruồi.

Thẩm Chiêu Chiêu nói xong, cúi chào hiệu trưởng: "Thầy hiệu trưởng, em về lớp trước!" Sau đó xoay người đi về phía cửa.

Thái Điềm nhìn mẹ Lâm Na, nhắc nhở: "Mẹ Lâm Na, chị cần phải hiểu rõ. Nếu thực sự gọi cảnh sát, chuyện này sẽ ảnh hưởng không tốt đến con chị. Các học sinh khác sẽ nghĩ gì về em ấy?"

"Đợi một chút."

Cuối cùng người phụ nữ cũng ngăn cản Thẩm Chiêu Chiêu, sắc mặt khó coi.

"Chúng tôi xin lỗi!" Bà ta cắn răng nói.

Nói xong còn không quên trừng mắt nhìn Thẩm Chiêu Chiêu và Thái Điềm.

Thái Điềm bảo vệ Thẩm Chiêu Chiêu ở phía sau, chặn tầm nhìn của bà ta, nói: "Không biết Lâm Na dự định khi nào thì trở lại trường học?"

"Ngày mai, ngày mai tôi sẽ bắt nó xin lỗi." Người phụ nữ mang vẻ mặt u ám nói.

Thái Điềm: “Vậy tôi đưa bạn học Chiêu Chiêu về lớp.”

Từ văn phòng đi ra, Thẩm Chiêu Chiêu nhìn Thái Điềm nói: "Cô ơi, em có làm sai gì không?"

"Không!" Thái Điềm sờ sờ đầu cô, nói: "Em làm rất tốt, vừa rồi rất dũng cảm, chúng ta dựa vào chính mình, dùng lí lẽ biện luận không sai. Người làm sai lại không có dũng khí thừa nhận sai lầm của họ, họ mới không đúng."

"Đúng vậy!" Thẩm Chiêu Chiêu nghe được lời này không nhịn được cười.

"Được rồi, trở về lớp đi!" Thái Điềm mỉm cười vỗ vỗ vai cô.

Thẩm Chiêu Chiêu gật đầu, cô đi về phía lớp học.

Thái Điềm nhìn bóng lưng của cô, nghĩ rằng chuyện này không nên giấu ba mẹ cô, cuối cùng cô ấy gọi điện cho ba mẹ Chiêu Chiêu, giải thích sự việc với họ.

Ngay khi ba Chiêu Chiêu biết tin con gái mình bị bắt nạt, ông đã ngay lập tức bày tỏ ý định đến trường để hỗ trợ con gái.

Cuối cùng vẫn là Thái Điềm làm ông bình tĩnh lại.

Sau khi nghe được biểu hiện của Thẩm Chiêu Chiêu trong phòng hiệu trưởng, ông tự hào nói: "Không hổ là con gái của Thẩm Mặc!” Truyền thống của nhà họ Thẩm bọn họ là: Ăn gì cũng được, miễn là không lỗ.

Về điểm này, cô nhóc làm rất tốt!

Bên kia, mẹ Lâm Na từ phòng hiệu trưởng đi ra, đi thẳng đến chỗ chiếc ô tô màu đen đỗ ở cổng trường.

Có một người đang ngồi ở ghế sau xe, chính là Lâm Na.

Thấy mẹ đi ra, cô ta liền hỏi: "Mẹ, thế nào rồi? Con nhỏ đó có đồng ý không truy cứu không?"

"Không, nó nhất quyết đòi con xin lỗi." Nhắc đến chuyện này, mẹ Lâm Na tức giận, vốn tưởng đối phương sẽ là một cô bé dễ đối phó, ai ngờ đối phương lại khó đối phó đến như vậy.

"Vậy phải làm gì đây?" Lâm Na bĩu môi, đột nhiên không vui.

Mẹ Lâm Na trừng mắt nhìn con gái mình, vẻ mặt khó chịu nói: "Còn có thể làm gì nữa? Cứ làm theo lời nó nói đi!"

Cái gì?

Trong nháy mắt, sắc mặt Lâm Na thay đổi, lớn tiếng từ chối: "Con không muốn! Mẹ, không phải mẹ nói sẽ thuyết phục nó không truy cứu sự việc sao? Tại sao con phải xin lỗi?"

"Đủ rồi, con thấy như vậy chưa đủ xấu hổ sao?" Mẹ Lâm Na hét lên: "Nếu con không ngu ngốc, chỉ toàn đi gây chuyện, mẹ cũng không cần phải ăn nói khép nép, nhìn sắc mặt của một con nhóc. Chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Ngoài ra, sau này ở trường ngoan ngoãn một chút, đừng lúc nào cũng gây rắc rối cho mẹ và ba con!"

Lâm Na cắn môi, trong mắt hiện lên một tia hận ý cùng không cam lòng.

Thẩm Chiêu Chiêu, cậu cứ chờ đấy mà xem! ! !
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 74: Chiều chuộng cô giáo.


"Chiêu Chiêu, sao rồi? Hiệu trưởng không làm khó cậu chứ?"

"Không có." Thẩm Chiêu Chiêu lắc đầu, “Còn có cô Thái Thái nói giúp tớ nữa."

"Cô Thái Thái?" Tang Dữu Dữu lập tức không kịp phản ứng.

Thẩm Chiêu Chiêu: "Chính là cô chủ nhiệm của chúng ta, Thái Điềm."

Lúc này Tang Dữu Dữu mới phản ứng lại: "Sao cậu lại gọi cô ấy là Thái Thái? Không phải mọi người đều gọi cô ấy là cô Điềm Điềm sao?"

"Ừm, để thể hiện địa vị độc nhất của cô ấy trong lòng tớ, tớ quyết định đặt cho cô ấy một xưng hô độc nhất, chỉ có tớ mới có thể gọi." Thẩm Chiêu Chiêu tuyên bố với vẻ tự hào.

Người không biết còn tưởng cô đang công khai bạn trai.

Nghe vậy, Thịnh Trử Ý ở một bên không khỏi ngẩng đầu lên, nhìn cô.

"Xem ra cậu rất thích cô ấy. Không được, từ nay về sau, tớ cũng sẽ gọi cô ấy là cô Thái Thái. Hahaha, nghe thật đáng yêu." Tang Dữu Dữu nói xong liền cười trước.

"Được thôi, vì cậu là bạn thân của tớ nên cậu được phép gọi giống tớ. Để tớ kể cho, vừa rồi cô ấy đứng về phía tớ, bất chấp áp lực từ hiệu trưởng. Vì vậy tớ quyết định, sau này tớ sẽ đối xử với cô ấy thật tốt, sẽ chiều chuộng cô ấy."

Thịnh Trử Ý ở một bên thản nhiên nhìn cô, bình tĩnh nhắc nhở: “Nếu anh nhớ không lầm, bài kiểm tra tiếng Anh cao nhất của em chỉ có 80 điểm. Trước khi quyết định chiều chuộng cô ấy, chẳng phải em nên nâng điểm tiếng Anh của mình lên trước sao?”

Sắc mặt Thẩm Chiêu Chiêu lập tức tối sầm.

Người này không thể không nói những chuyện làm người ta mất hứng được sao?

Cô không phục, hừ hừ nói: "Bài kiểm tra cao nhất của em chỉ đạt 80 điểm, nhưng không có nghĩa là em chỉ có thể đạt được 80 điểm thôi. Anh chờ xem, lần sau em chắc chắn sẽ thi được cao hơn." Trước kia cô không muốn cố gắng, nếu cô cố gắng, chắc chắn sẽ thi được trên 80 điểm.

Tang Dữu Dữu vui mừng nói: "Bây giờ tớ tin cậu thật sự thích cô Thái Thái rồi!"

"Tại sao?"

"Lúc trước, người khiến cậu muốn cố gắng là bạn học Trử Ý." Trước đó cô nhóc này đã học tập chăm chỉ để được vào cùng lớp với Thịnh Trử Ý, nhưng sau khi chia lớp, cô lại lộ ra nguyên hình.

Bây giờ, cô vì cô giáo chủ nhiệm mới mà muốn bắt đầu cố gắng lại từ đầu.

Điều này có nghĩa là, trong lòng cô, cô chủ nhiệm mới có địa vị tương đương với Trử Ý.

Một người quen hơn mười năm, người kia quen chưa đầy một tháng. Nếu đây không phải là thích thật thì sẽ thật vô lý.

Nghe xong lời Tang Dữu Dữu nói, Thịnh Trử Ý không ngăn được suy nghĩ nhiều.

Anh nhìn Thẩm Chiêu Chiêu với vẻ kinh ngạc và ngoài ý muốn.

Nhưng anh giấu rất giỏi, không ai nhận thấy điều bất thường ở anh.

Sau giờ học, Thịnh Trử Ý tranh thủ lúc Thẩm Chiêu Chiêu vắng mặt, hỏi Tang Dữu Dữu: "Cậu vừa nói, người khiến em ấy muốn cố gắng là có ý gì?”

"Cậu không biết à?" Tang Dữu Dữu kinh ngạc nhìn anh, "Cậu không thấy năm ngoái Chiêu Chiêu đột nhiên trở nên rất chăm chỉ sao? Cậu ấy muốn lúc thi chia lớp sẽ thi vào cùng lớp với cậu, vậy nên cậu ấy đột nhiên trở nên nghiêm túc."

Thịnh Trử Ý nghe được lời này thì không khỏi sửng sốt một lát, sau khi định thần lại, khóe miệng anh không khỏi hơi nhếch lên, nhưng anh nhanh chóng kiềm chế bản thân.

"Hai người đang nói gì vậy?" Thẩm Chiêu Chiêu vừa mới quay lại, thuận miệng hỏi.

"Không có gì." Thịnh Trử Ý nói trước Tang Dữu Dữu, từ trong cặp lấy ra một bình sữa chua đưa cho cô.

"Cho em à?" Thẩm Chiêu Chiêu cười nhận lấy, "Sao đột nhiên lại tốt với em thế?"

Thịnh Trử Ý: "Nếu không muốn thì trả lại cho anh!"

"Ai nói em không muốn!" Thẩm Chiêu Chiêu lập tức thu tay về.

Thịnh Trử Ý lấy một bình khác đưa cho Tang Dữu Dữu.

Tang Dữu Dữu được sủng ái mà lo sợ, lập tức nhìn thoáng qua hướng Thẩm Chiêu Chiêu, như có điều suy nghĩ, chợt mỉm cười.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 75: Quan hệ của hai cậu đã tốt đến mức này rồi sao?


Sáng sớm, nhân viên tình báo Tang Dữu Dữu bắt đầu tung ra thông tin mới: "Tớ vừa nhìn thấy Lâm Na và Dương Nguyệt đến trường. Hai người này cuối cùng cũng ngừng trốn. Cậu nói xem, lát nữa bọn họ có đến tìm cậu để xin lỗi không?"

"Tớ không biết." Dù sao, đây cũng là cơ hội cuối cùng Thẩm Chiêu Chiêu cho bọn họ. Nếu bọn họ nhất quyết không xin lỗi, cô thật sự sẽ báo cảnh sát.

Có thể cuối cùng việc gọi cảnh sát sẽ không thực sự làm gì bọn họ, nhưng ít nhất sẽ cho mọi người biết bọn họ đã làm gì và thường bắt nạt người khác như thế nào.

Có lẽ thái độ cứng rắn của Thẩm Chiêu Chiêu khiến hai người bất lực, nhưng cuối cùng Lâm Na và Dương Nguyệt cũng xin lỗi.

Chỉ là không phải ở lúc chào cờ đầu tuần mà là ở trước mặt Thẩm Chiêu Chiêu và nhóm bạn của cô.

"Xin lỗi." Lâm Na có vẻ miễn cưỡng, trong lời xin lỗi có chút nghiến răng.

Tuy nhiên, thái độ của Dương Nguyệt tốt hơn người kia: "Bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, chúng tôi không nên xì hơi lốp xe hay đe dọa cậu. Chúng tôi biết mình đã sai. Cậu có thể tha thứ cho chúng tôi không?"

Thẩm Chiêu Chiêu: "Tôi chấp nhận lời xin lỗi, nhưng không tha thứ!” Đừng tưởng cô không biết, bọn họ căn bản không muốn xin lỗi.

Chỉ là hoàn toàn bất đắc dĩ.

Nhưng không sao cả, dù sao cô cũng không có ý định tha thứ.

"Cậu......"

Lâm Na muốn lao vào xé xác cô, nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của mẹ mình, cô ta lại không làm vậy.

Chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu muốn xin lỗi thì chúng tôi đã làm theo rồi, chuyện này coi như đã kết thúc, hy vọng sau này cậu đừng níu lấy không thả." Nói xong, cô ta thở phì phò ra khỏi lớp bọn họ.

Dương Nguyệt nhìn Thẩm Chiêu Chiêu rồi rời đi.

Tại thời điểm này, chuyện này xem như đã kết thúc.

Chẳng mấy chốc, ngày lễ Quốc Khánh đã đến.

Nghe nói hai người đi cắm trại và ăn thịt nướng với các bạn cùng lớp, ba mẹ hai nhà không những không phản đối, Tần Tố Tâm còn đặc biệt chuẩn bị một đống đồ ăn cho hai người.

Khi đến địa điểm tập trung, mọi người thấy Thẩm Chiêu Chiêu mang theo một cái túi ngoại cỡ phía sau, không khỏi hỏi: "Chiêu Chiêu, cậu mang theo cái gì? Tại sao lại mang theo một cái túi lớn như vậy?"

Bọn họ đều mang túi nhẹ nhàng.

Dù sao khu cắm trại có đầy đủ mọi thứ, chỉ cần mua hoặc thuê là được rồi.

Thẩm Chiêu Chiêu nói với giọng điệu khoa trương: "Dì Tố Tâm đặc biệt chuẩn bị đồ ăn nhẹ, trái cây và đồ ăn vặt cho chúng ta. Có nhiều món ngon như vậy, lại là do dì Tố Tâm tự tay chuẩn bị, hời cho các cậu quá rồi."

Vừa nghe nói đến đồ ăn, mà bọn họ cũng có phần, mọi người không khỏi nhìn chằm chằm vào chiếc ba lô của cô và nói: "Ồ, mẹ Thịnh cũng quá tốt bụng rồi phải không?”

"Ước gì mẹ tớ cũng tốt với tớ như vậy!"

"Hay là cậu hỏi xem mẹ Thịnh có cần thêm con trai không?”

"Đương nhiên, dì Tố Tâm là người tốt nhất trên đời." Nghe mọi người khen ngợi dì Tố Tâm, Thẩm Chiêu Chiêu không khỏi mỉm cười tự hào.

Cứ như thể cô là người được khen ngợi vậy.

"Ơ kìa, bọn tớ khen là khen mẹ Trử Ý, sao tớ lại cảm thấy cậu vui vẻ hơn Trử Ý nhỉ?" Tang Dữu Dữu nhìn chằm chằm vào cô hỏi.

"Mẹ anh ấy cũng là mẹ tớ, như nhau thôi." Thẩm Chiêu Chiêu ngượng ngùng nói.

Đây là lý do tại sao cô muốn trở thành vợ nhỏ của Thịnh Trử Ý.

Tang Dữu Dữu: "Quan hệ của hai cậu đã tốt đến mức này rồi sao?"

"Cái gì?"

Tang Dữu Dữu cười nhìn cô, nói: "Nếu mẹ cậu ấy cũng là mẹ cậu, vậy hai người các cậu có quan hệ gì?"

Thẩm Chiêu Chiêu: "...... Anh em?"

Cũng không sai mà! ! !
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 76: Anh phụ trách nướng thịt, em phụ trách đút cho anh!


Vì đang là Tuần lễ Vàng nên có rất nhiều người ở khu cắm trại.

Cân nhắc chuyện bọn họ còn nhỏ, ban đêm ở ngoài không an toàn nên chỉ thuê lều vào ban ngày, chạng vạng tối sẽ trở về.

Ngoài lều, bọn họ còn thuê cả bếp nướng.

Một số nguyên liệu cho bữa tiệc nướng được mua ở khu cắm trại, một số được mang từ nhà đến.

Bây giờ, mọi thứ đã sẵn sàng, câu hỏi được đặt ra:

"Ai sẽ nướng thịt?"

Mọi người không khỏi nhìn nhau.

Một nhóm công chúa nhỏ và hoàng tử nhỏ sống trong tháp ngà, thậm chí còn chưa bao giờ chạm vào hộp đựng gia vị trong bếp.

Muối và đường còn không phân biệt được.

Đột nhiên phải tự mình nướng thịt, cả đám đều c.h.ế.t lặng.

“Hay là chúng ta nhờ ông chủ nướng giúp chúng ta nhé?” Cách trực tiếp nhất mà họ có thể nghĩ ra là nhờ người ngoài giúp đỡ.

"Tớ sẽ nướng!" Cuối cùng Thịnh Trử Ý lên tiếng.

"Ý Ý, anh biết làm sao?" Thẩm Chiêu Chiêu lập tức ngẩng đầu lên nhìn anh. Dù sao Ý Ý cũng giống như cô, chưa bao giờ vào bếp.

“Để anh thử xem.” Thịnh Trử Ý lấy điện thoại ra học cách đốt than.

"Ý Ý, anh thật lợi hại!" Nhìn thấy đối phương đốt lửa, Thẩm Chiêu Chiêu kích động nắm lấy tay anh, hưng phấn như trẻ con.

Thịnh Trử Ý được khen nên có chút không được tự nhiên, tuy rằng trên mặt không có chút cảm xúc nào, nhưng thính tai trắng ngần lại hơi hồng lên.

"Bây giờ nướng được chưa?" Nhìn đống than củi đang cháy rực, Thẩm Chiêu Chiêu không đợi được nữa.

Thịnh Trử Ý: "Chờ chút nữa, hiện tại vẫn chưa được."

"Tại sao? Không phải than củi đều cháy hết rồi sao?" Thẩm Chiêu Chiêu nhìn ngọn lửa rực rỡ như vậy, lửa lớn như vậy, chắc là dễ dàng nướng thịt nhỉ?

"Bây giờ chúng ta đang sử dụng ngọn lửa trực tiếp, rất dễ làm cháy đồ ăn, đợi lát nữa là được." Thịnh Trử Ý giải thích.

"À!" Thẩm Chiêu Chiêu không hiểu, Ý Ý nói cái gì thì chính là cái đó!

Hai người đợi một lúc, nhìn ngọn lửa than dần dần nhỏ đi, thân than cháy đỏ, trên mặt than xuất hiện tro trắng, lúc này Thịnh Trử Ý mới nói: "Bây giờ bắt đầu nướng thôi."

Thẩm Chiêu Chiêu nóng lòng muốn thử, nhưng lại sợ làm hỏng đồ ăn nên chỉ có thể đợi Thịnh Trử Ý làm.

Thịnh Trử Ý cũng là lần đầu tiên thử, nhưng anh vừa lên mạng để xem các bước chung và một số lưu ý.

Thực ra cũng không khó lắm.

Các nguyên liệu tươi ngon và hấp dẫn được phết dầu rồi đặt lên vỉ nướng.

Động tác của Thịnh Trử Ý có chút lạ lẫm nhưng lại không vội vàng.

Nhiệt độ của lửa vừa phải, thịt nướng nhanh chóng kêu xèo xèo.

Dần dần, có mùi thơm bay ra.

"Xong chưa?” Thẩm Chiêu Chiêu ở một bên nhìn, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.

"Chắc được rồi, nếm thử xem?"

Thịnh Trử Ý đưa một xiên thịt chín tới trước miệng Thẩm Chiêu Chiêu.

Thẩm Chiêu Chiêu tiến tới cắn một miếng: "Ưm, ngon quá!” Xem ra Ý Ý cũng có chút thiên phú.

Thịnh Trử Ý trực tiếp đưa chỗ thịt xiên còn lại vào miệng, cắn một miếng.

Anh lấy những xiên thịt còn sót lại trên vỉ nướng xuống, đưa một phần cho Thẩm Chiêu Chiêu, phần còn lại bày lên đĩa sạch sẽ, nói với Thẩm Chiêu Chiêu: "Em đưa cho người khác ăn nhé!”

Thẩm Chiêu Chiêu thấy anh không để lại một xiên cho mình, lập tức hỏi: "Anh không muốn ăn sao?"

"Không sao, lát nữa anh sẽ ăn." Thịnh Trử Ý nói.

"À!"

Thẩm Chiêu Chiêu bưng đĩa đi tìm những người khác, nhưng rất nhanh đã quay lại, giơ thịt xiên còn sót lại trong tay lên nói với Thịnh Trử Ý: "Anh phụ trách nướng thịt, em phụ trách đút cho anh!"
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 77: Anh ấy không thích tớ!


Hai người anh một miếng em một miếng, nhanh chóng ăn hết chỗ thịt xiên còn lại.

Thẩm Chiêu Chiêu nhìn động tác của Thịnh Trử Ý, cảm thấy rất đơn giản, không khỏi nóng lòng muốn thử một lần.

"Cũng không khó đâu, chỉ cần lật qua lật lại, đừng nướng cháy là được." Thịnh Trử Ý ở bên cạnh nhắc nhở.

Dù là vậy, Thẩm Chiêu Chiêu vẫn nướng cháy.

Cũng may, bọn họ mang theo đủ đồ nên không cần lo đói bụng.

Thẩm Chiêu Chiêu thành thật, an phận đứng sang một bên xem Thịnh Trử Ý nướng thịt, thỉnh thoảng đút cho đối phương.

Thịnh Trử Ý lơ đãng nhìn Thẩm Chiêu Chiêu, phát hiện bên miệng cô có dính dầu.

Thịnh Trử Ý vươn một tay ra, rút khăn giấy sạch bên cạnh đưa cho cô.

"Hả?" Thẩm Chiêu Chiếu chớp chớp đôi mắt to, khó hiểu nhìn đối phương.

Thịnh Trử Ý nhắc nhở: “Miệng em dính dầu.”

"À, vậy anh lau cho em đi." Hai tay Thẩm Chiêu Chiêu đều cầm đồ, không tiện, trực tiếp đưa mặt mình ra.

Thịnh Trử Ý không suy nghĩ nhiều, lau sạch mặt cho cô.

“Cám ơn!” Thẩm Chiêu Chiêu ngẩng đầu cười với anh, hỏi anh có muốn ăn thêm không?

"Không cần, em tự mình ăn đi." Thịnh Trử Ý nói.

"Ừm!” Thẩm Chiêu Chiêu thu tay lại, tiếp tục cắn xiên thịt trong tay.

Hai người cùng nhau lớn lên, một số việc đã sớm làm quen, cả hai đều không cảm thấy có gì không đúng.

Mặt khác, những người bên cạnh đều trợn tròn mắt.

"Các cậu làm sao thế?”

Thẩm Chiêu Chiêu nhận ra ánh mắt mấy người kia nhìn cô và Thịnh Trử Ý có gì đó là lạ. Cô không khỏi nhìn xiên thịt trong tay mình, nói: "Các cậu cũng muốn ăn à? Đợi thêm chút nữa, xong ngay đây!" "

Ai muốn ăn, rõ ràng bọn họ ăn no thức ăn cho chó rồi!

Tang Dữu Dữu kéo cô sang một bên, hai cô bé kề tai nói nhỏ: "Hai người thật sự không ở bên nhau sao?”

"Ở bên nhau gì cơ?” Thẩm Chiêu Chiêu nhất thời không phản ứng kịp.

Tang Dữu Dữu: "Chính là yêu đương đó!”

"Tất nhiên là không! Chẳng phải tớ đã nói với cậu là bọn tớ không có khả năng sao?"

"Chậc, sau này bạn trai bạn gái của các cậu sẽ khó chịu lắm đây." Ai có thể chấp nhận được việc bạn trai (bạn gái) của mình thân mật với người khác như vậy.

"Tớ nghĩ hai người nên ở bên nhau, tránh làm hại người khác."

"Cậu đang nói cái gì vậy?" Thẩm Chiêu Chiêu nhìn Thịnh Trử Ý một chút, "Bọn tớ là hàng xóm tốt, là anh em tốt. Hơn nữa, yêu sớm rất dễ ảnh hưởng đến việc học, mà tớ lại là học sinh ngoan."

Tang Dữu Dữu muốn nói, thái độ học tập kia của cô còn cần phải lo lắng bị ảnh hưởng sao?

Học sinh ngoan nhà ai lại ngủ trong giờ học?

Hơn nữa, anh em tốt, hàng xóm tốt nhà ai vừa giúp ăn xiên còn giúp lau miệng?

Trong đầu Tang Dữu Dữu thay thế hai người họ thành Hứa Tư Ngôn và Lục Tục, lập tức nổi da gà.

Oẹ——,

Quả nhiên không thể suy nghĩ quá nhiều. Suy nghĩ nhiều sẽ dễ dàng rút ngắn tuổi thọ.

Lục Tục đi đến vị trí Thẩm Chiêu Chiêu vừa ngồi, nhìn Thịnh Trử Ý đối diện, nói: "Này, bạn học Trử Ý, có phải cậu thích bạn học Chiêu Chiêu không?"

"Không có, đừng nói nhảm!" Thịnh Trử Ý trực tiếp phủ nhận.

"Thực sự không thích à? Tớ thấy cậu ấy rất đáng yêu." Nói xong, cậu quay người lại, nhìn về phía Thẩm Chiêu Chiêu.

“Đừng quấy rầy em ấy!” Thịnh Trử Ý đột nhiên ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn cậu.

"Cậu nói cái gì?” Lục Tục nhướng mày, không biết thực sự không hiểu hay giả vờ không hiểu.

Thịnh Trử Ý cau mày, lạnh giọng cảnh cáo: "Em ấy mới học cấp hai, đừng quấy rầy việc học của em ấy.”

Nghe xong, Lục Tục không hề tức giận mà cười nói: "Tớ hiểu rồi, cậu sợ ảnh hưởng đến việc học của bạn học Thẩm Chiêu Chiêu, cho nên mới nói không thích cậu ấy đúng không?"

"Cậu nghĩ nhiều rồi!" Thịnh Trử Ý nói.

Thẩm Chiêu Chiêu cùng Tang Dữu Dữu tình cờ trở lại, không hơn không kém, tình cờ nghe được câu cuối cùng trong cuộc trò chuyện của bọn họ.

Thẩm Chiêu Chiêu nhìn Tang Dữu Dữu: "Cậu xem, tớ đã nói anh ấy không thích tớ rồi!”
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 78: Vừa chơi kém lại thích chơi


Thịnh Trử Ý nhìn thấy Thẩm Chiêu Chiêu đối diện mình thì giật mình, không ngờ các cô lại đột ngột quay trở lại.

Nhưng rất nhanh đã khôi phục như bình thường.

Anh cúi đầu, tiếp tục lật xiên thịt nướng trên tay.

Nhưng đôi môi hơi mím lại đã tiết lộ một chút tâm tư của chàng trai.

"Chiêu Chiêu, cậu ăn cái gì, tớ lấy cho cậu nhé?" Tang Dữu Dữu nhìn Thẩm Chiêu Chiêu, thấy vẻ mặt của cô vẫn như thường, dường như không bị cuộc trò chuyện giữa hai người làm ảnh hưởng.

Bây giờ cô ấy tin, hai người họ thực sự chỉ là thanh mai trúc mã.

Thẩm Chiêu Chiêu cười nói: "Tớ vừa mới ăn nhiều, đã no rồi, các cậu ăn đi!"

"Được rồi!" Tang Dữu Dữu không để ý đến cô nữa, chạy đi lấy một đống đồ ăn.

Sau khi ăn hết món này đến món khác, Lục Tục và Tang Dữu Dữu muốn nướng thử một lần.

Thịnh Trử Ý nhường chỗ cho họ, để họ tự mình phát huy.

Sau khi rời khỏi bếp nướng, Thịnh Trử Ý nhìn quanh, rất nhanh đã thấy Thẩm Chiêu Chiêu và Hứa Tư Ngôn đang ngồi dưới lều vải, cùng nhau chơi game trên điện thoại

"Lên lên lên... Bụi cỏ đối diện có người... Mau, tránh ra, tung chiêu..." Dù cách xa nhưng vẫn có thể nghe được giọng nói lớn của Thẩm Chiêu Chiêu.

"Ối, sắp thua rồi, để tớ." Thấy tình thế cấp bách, Thẩm Chiêu Chiêu trực tiếp đoạt điện thoại từ trong tay Hứa Tư Ngôn, tự mình ra tay.

Suốt quá trình, Hứa Tư Ngôn ngoan ngoãn nghe lời cô.

Ngay cả khi Thẩm Chiêu Chiêu đoạt lấy điện thoại của cậu, cậu cũng chỉ cười cười.

"A, thắng rồi!" Một lát sau, Thẩm Chiêu Chiêu vui vẻ trả lại điện thoại cho Hứa Tư Ngôn, nói: "Cậu luyện tập lại đi, tớ đi lấy chút gì uống."

Cô vừa đứng dậy đã nhìn thấy Thịnh Trử Ý: "A, Ý Ý, anh nướng xong rồi à?” Thẩm Chiêu Chiêu chạy về phía anh.

Thịnh Trử Ý nhìn cô, sau đó nhìn về phía Hứa Tư Ngôn nói: "Thẩm Chiêu Chiêu, em còn nhỏ, bây giờ nên tập trung vào việc học, đừng nghĩ đến chuyện khác."

"Em biết rồi! Em chỉ chơi một lúc thôi." Thẩm Chiêu Chiêu tưởng anh đang nói về trò chơi.

Thịnh Trử Ý biết cô không hiểu ý mình, nhưng anh cũng không buồn giải thích.

Cái gì cũng không hiểu, cũng khá tốt!

Sau khi nướng xong, Lục Tục lấy ra một bộ bài trong túi, hỏi mọi người: "Chúng ta chơi bài đi!"

"Được được!" Tang Dữu Dữu lập tức gật đầu đồng ý.

Thẩm Chiêu Chiêu: "Ừm... Tớ không biết!"

Tang Dữu Dữu: "Không sao, bọn tớ có thể dạy cậu. Cái này rất đơn giản, chúng ta chơi mấy ván là biết thôi."

"Ý Ý, anh có biết chơi không?" Thẩm Chiêu Chiêu quay sang hỏi Thịnh Trử Ý.

Thịnh Trử Ý: "Anh chưa từng chơi, nhưng chắc là không khó đâu."

Tang Dữu Dữu gật đầu: “Đúng vậy, không khó chút nào.” Sau đó cô ấy giải thích ngắn gọn quy tắc cho Thẩm Chiêu Chiêu.

Thẩm Chiêu Chiêu nhớ kỹ, nhưng vẫn không hiểu lắm.

"Không sao, cậu có thể xem bọn tớ chơi trước." Tang Dữu Dữu nói xong, cô ấy lại hỏi Hứa Tư Ngôn.

"Tớ cũng không giỏi trò này lắm." Hứa Tư Ngôn ngượng ngùng nói.

Tang Dữu Dữu nói: “Không sao đâu, chúng ta ai cũng không chơi giỏi mà.” Sau đó cô ấy thúc giục mọi người: “Chúng ta mau bắt đầu chơi thôi. Người thua sẽ bị dán giấy."

Thẩm Chiêu Chiêu vốn ở một bên nhìn, nhưng sau khi xem mấy lần, cô cảm thấy mình đã biết chơi, nóng lòng muốn chơi thử.

Hứa Tư Ngôn nhường lại vị trí của mình cho cô.

Thẩm Chiêu Chiêu vừa vào đã thua mấy trận liên tiếp, là điển hình của người vừa chơi kém lại thích chơi.

Nhưng cũng may, cô nhanh chóng hiểu ra, nói một cách thẳng thắn thì đó là may mắn và trí nhớ.

Mấy người chơi đến chạng vạng tối.

Trên mặt mọi người đều dán đầy tờ giấy, chỉ có khuôn mặt của Thịnh Trử Ý là sạch sẽ.
 
Sau Khi Được Bạn Trai Trúc Mã Chiều Chuộng
Chương 79: Anh là Ý Ý tốt nhất trên thế giới!


Đám người nhìn đồng hồ: "Xem ra cũng đến giờ rồi, chúng ta trở về thôi!"

"Được!"

Sau khi mọi người thu dọn đồ đạc, trả lại lều và bếp nướng đã thuê, đồng thời hẹn hai ngày nữa sẽ cùng nhau đi công viên giải trí, họ trở về nhà để tìm các mẹ.

Trên đường trở về, Thẩm Chiêu Chiêu hào hưng phấn nói về ván bài vừa rồi.

Nhìn thấy bộ dáng vô tư, không buồn không lo của cô, mặt mày lạnh lùng của Thịnh Trử Ý không khỏi dịu lại.

Nhưng niềm vui của Thẩm Chiêu Chiêu chỉ kéo dài cho đến khi bước vào nhà.

Bởi vì ngay lúc cô mở cửa vào nhà, cô nghe thấy Thịnh Trử Ý sau lưng nói: “Ăn cơm xong nhớ đến nhà anh làm bài tập.”

Giáo viên sẽ không vì nghỉ lễ mà quên giao bài tập về nhà.

Ngược lại, khối lượng bài tập trong ngày nghỉ lễ gấp N lần ngày bình thường.

Nghĩ đến núi bài tập về nhà, Thẩm Chiêu Chiêu nhất thời không vui: “Hôm nay có thể không làm không?”

“Không được, nếu như hai ngày sau em còn muốn ra ngoài chơi.” Thịnh Trử Ý mặt không đổi sắc từ chối, giống như một cỗ máy vô cảm.

Dựa vào sự hiểu biết của anh đối với cô nhóc này, nếu anh không thúc ép cô, có lẽ cô sẽ để bài tập về nhà đến ngày cuối cùng.

Đến lúc đó có làm cũng đã muộn, ai biết cô sẽ lại làm ra chuyện ngu ngốc gì.

"Em biết rồi!” Thẩm Chiêu Chiêu buồn bực đẩy cửa nhà mình ra.

Ngày nào trúc mã cũng chú ý đến bài tập về nhà của cô là loại cảm giác như thế nào?

Mệt mỏi!

Cảm giác như có thêm một người cha vậy!

Ăn xong, Thẩm Chiêu Chiêu rũ đầu, không có tinh thần như cương thi vô hồn, ôm cặp sách trên tay, máy móc đi sang nhà bên cạnh.

Đôi dép của cô nằm trên tấm thảm ở lối vào.

Không biết có phải ba Thịnh và dì Tố Tâm đang ở thế giới hai người hay không, trong nhà rất yên tĩnh.

Sau khi thay dép, Thẩm Chiêu Chiêu đi thẳng vào phòng Thịnh Trử Ý.

Trong phòng đã sáng đèn, Thịnh Trử Ý đã bắt đầu làm bài tập về nhà. Trên tay anh có hai bài kiểm tra mà anh đã làm xong.

Thẩm Chiêu Chiêu nhìn thoáng qua, tình cờ phát hiện đây là một phần bài tập về nhà của bọn họ.

Đúng lúc, cô không cần tự mình làm.

Thẩm Chiêu Chiêu sáng mắt, cuối cùng cũng khôi phục lại tinh thần.

Ai biết một giây sau, cô sẽ nhìn thấy Thịnh Trử Ý cất bài kiểm tra trước mặt rồi cho vào cặp sách sau lưng.

"Chờ lát nữa hẵng cất, để em chép trước đã." Thẩm Chiêu Chiêu lấy lại tinh thần, vội vàng đưa tay ngăn cản.

"Tự mình làm đi." Thịnh Trử Ý từ chối không thương tiếc.

"Nhiều bài tập như vậy, em tự làm thì đến bao giờ mới xong? Dù sao anh cũng đã làm xong rồi, để em mượn chép một chút! Anh yên tâm, em nhất định có thể tự mình làm được." Thẩm Chiêu Chiêu năn nỉ anh.

"Không được!" Thịnh Trử Ý không chút lưu tình từ chối.

"Đi mà! Anh là Ý Ý tốt nhất trên thế giới, anh nhẫn tâm nhìn em bị bài tập về nhà tra tấn sao?" Thẩm Chiêu Chiêu không chịu bỏ cuộc, kéo tay áo anh, cầu xin bằng giọng nói nhỏ nhẹ.

Bất lực, có người trời sinh đã có trái tim sắt đá: "Nhẫn tâm!!!"

Thẩm Chiêu Chiêu không khỏi nghẹn họng nhìn đối phương kéo khóa, đột nhiên bĩu môi: "Hừ, tự làm thì tự làm." Nhưng chỉ một giây sau, cô bổ nhào về phía cặp sách.

Dường như Thịnh Trử Ý đã đoán trước được hành động của cô, anh đặt cặp sách dưới chân mình trước rồi nói với cô: "Thay vì lề mà lề mề, em còn không mau làm nhanh lên."

Thấy đối phương thật sự không có ý định đưa bài kiểm tra cho mình, Thẩm Chiêu Chiêu chỉ có thể chấp nhận số phận, chộp lấy túi xách của mình.

Trong lúc làm bài tập, cô nghiêm mặt phàn nàn với anh: "Ý Ý, em thấy dạo gần đây anh càng ngày càng không đáng yêu! Trước đây anh có như vậy đâu..."

Thịnh Trử Ý ngước mắt nhìn cô: “Trước đây anh là người như thế nào?”
 
Back
Top Bottom