Đô Thị Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
851,639
0
0
AP1GczOlupQrlL2uKkUryk0pOIEGNRqxwlIRQK93-dKgub9PLEsCu6v55d8vuYEQJcS48dXSKlp3G1Sz4PUDSfxEYnjxRScgSDQMTAusrsLX5q1BtcDaxsY9Hrzo_ZjJMh-RfnTpJv7fX7TYEAGdjaCITKAO=w215-h322-s-no-gm

Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tại lễ hội trường, tôi không nhận ra trùm trường đang giả gái, cho nên liền ôm chầm lấy hắn mà hôn hít, tình cảm nồng thắm liên tục gọi chị ơi ~

Ngày hôm sau, trên diễn đàn trường có người đăng một bài viết với nội dung: [Là ai? Là ai dám hôn mười dấu son môi lên mặt đại ca bọn này hả?]

[Anh ấy tức giận tới mức mặt đỏ cả đêm kia kìa!]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thứ Tự Đến Trước Và Sau
  • Sau Khi Giả Vờ Mất Trí Nhớ Tình Địch Nói Tôi Là Bạn...
  • Sau Khi Xuyên Sách Tôi Cùng Bá Tổng Tương Lai HE Rồi
  • Sau Khi Tôi Rời Đi Thái Tử Bắc Kinh Phát Điên Rồi
  • Sau Khi Giả Làm Tân Nương Ta Bị Phu Quân Giam Lỏng
  • Ngủ Sâu
  • Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
    Chương 1


    1.

    Sau khi tỉnh dậy từ cơn say, tôi nằm trên giường ôm khuôn mặt sưng phù lướt điện thoại, đúng lúc màn hình điện thoại nhảy ra một tin bát quái:

    “Truy tìm nữ sinh ngầu lòi tại khu triển lãm anime tòa nhà chuyên ngành thông tin ngày hôm qua. “

    Ồ hehe, thú vị đó, tôi nhấn cái “cạch” một phát vào bài viết.

    Chủ thớt: “Chắc mọi người không ngờ được đâu, hôm qua lúc triển lãm anime kết thúc tôi nhìn thấy đại ca bị người ta sàm sỡ.”

    Chủ thớt còn đính kèm một tấm ảnh.

    Phần trên tấm ảnh bị cắt đi chỉ lộ ra chiếc cằm chi chít vết son đỏ.

    Căn cứ vào màu sắc và kích thước, có thể chắc chắn, tất cả các dấu vết này đều do một người làm ra.

    Phía dưới phần bình luận, mọi người thi nhau oanh tạc:

    “Hahahahaha, không biết là vị nữ anh tài nào dám ra tay vậy?”

    “Cười chếc mất, mới sáng sớm thế này đã có dưa ăn, em gái này cũng bạo thật đấy.”

    “Chủ thớt, cho phỏng vấn chút đại ca bạn bây giờ có cảm giác như thế nào với?”

    Chủ thớt trả lời:

    “Sau khi trở về đại ca tôi cơm chưa thèm ăn lấy một miếng, lời cũng không thèm nói lấy một câu, lúc tôi chơi game đợi hồi mạng ngẩng đầu lên, mẹ ơi, đại ca đỏ từ mặt đến tận mang tai.”

    Tôi đột nhiên có dự cảm chẳng lành, nên đăng bình luận hỏi:

    “Chủ thớt cho hóng tí, có phải hôm qua đại ca cậu cosplay một nhân vật có mái tóc dài màu trắng không?”

    Xin đó, tốt nhất đừng có phải mà.

    Chủ thớt rep lại nhanh như một tia chớp:

    “Đúng vậy, sao cậu biết? Tôi còn chưa đăng một bức ảnh nào có mặt cậu ấy mà?”

    Tôi câm lặng.

    Chủ thớt lập tức truy hỏi:

    “Lúc đấy cậu cũng ở hiện trường hả?”

    “Nói gì đó đi.”

    “Tôi nhất định phải bắt nữ lưu manh này phải đền tội cho trinh tiết của đại ca!”

    Tôi: “…”

    Bạn nhỏ à, tôi biết cậu vội, nhưng mà làm ơn bình tĩnh chút, để tôi còn nghĩ cách ếm chuyện này xuống 😭

    2.

    Đầu tiên, tôi phải khẳng định là tôi không b**n th**.

    Tiếp nữa, vị đại ca đó cũng không có chống cự mà 😭

    Cuối cùng, để tôi tìm thử xem taobao có bán cỗ máy thời gian không:
     
    Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
    Chương 2


    4.

    Tin xấu, danh tiếng cuồng dã của tôi đã nổi tiếng rồi.

    Tin tốt, nổi tiếng không chỉ có mình tôi, còn có đám bạn ký túc của tôi nữa.

    Một người làm quan, cả họ được nhờ, video nữ đoàn bảy sắc cầu vồng khiêng tôi đang nằm bất tỉnh, tuyệt vọng chạy vào vào phòng y tế hot rồi.

    Tiếp sau đó, video đội vệ sĩ đeo kính râm mặc vest vác giáo bá, vội vã điên cuồng chạy vào phòng y tế cũng hot theo.

    Hai bên điên cuồng tăng tốc chạy đua.

    Hôm đó, tôi được đưa đến phòng bệnh trước.

    Bởi vì sợ mấy đứa bạn ký túc xá quá mệt, tôi lén đứng dậy tự đi hai bước, hehe.

    Tôi thì là giả vờ hôn mê, nhưng anh trai giáo bá thì xấu hổ lăn ra ngất thật.

    Sau khi các thầy cô phòng y tế dọn dẹp hiện trường, tôi mới dám hé mắt. Giáo bá đang nằm giường bên cạnh, nhìn có vẻ rất bình thản nhưng chắc chắn không phải một người đơn giản.

    Mũ và khẩu trang của cậu ta đã được cởi ra. Tôi ngơ ngác nhìn nốt ruồi nơi khóe mắt của cậu ấy, trong lòng có chút phức tạp.

    Theo lời đồn, những người có thể nằm trong danh sách giáo bá đều không phải người thường. Đẹp trai, tất nhiên phải có, quan trọng hợn nữa là hành vi còn phải hung hăng. Đằng này cậu bạn này còn xếp vị trí số 1.

    Chắc là cậu ta đã cùng đoàn vệ sĩ tung hoành ngang dọc giành lấy giang sơn đi?

    Nhưng mà lúc mới nhập học, tôi quả thật có nghe đồn trong trường học có một nam sinh xã hội đen, còn lưu truyền ra một câu nói kinh điển: Thực sự muốn cứng chọi cứng, lột một tầng da của cậu ra cũng không phải vấn đề.

    ….

    Nhìn cậu ta không giống kiểu có thể nói ra những lời như vậy.

    Trò hề này cũng nên kết thúc rồi, tôi định đứng lên lén lút rời đi.

    Lúc này, mí mắt của giáo bá giường bên bỗng nhiên động đậy, nhìn qua phía này.

    Ánh mắt lạnh lùng như diêm như muốn đòi mạng.

    Tôi bị dọa sợ đến nỗi trượt chân ngã lăn ra đất.

    Không biết bạn đã từng nằm một cái giường cao đến nỗi không chạm chân nổi xuống đất, nhưng vì theo thói quen, không chú ý, cả người đầu ngã đổ về đằng trước chưa.

    Tôi vừa ngã một cái là ngã dập mặt luôn.

    Nửa tiếng sau, bác sĩ cau mày chăm sóc vết thương trên đầu cho tôi, rồi thở dài rồi bó bột cho cánh tay của Nguy Lương.

    Vừa nãy trong lúc hoảng hốt, tôi đã nắm lấy cánh tay cậu ấy như cọng rơm cứu mạng, Kết quả “rầm” một tiếng, tôi đã… kéo cậu ta trật tay….

    Nguy Lương nhướng mắt nhìn tôi, tôi sợ đến nỗi không dám thở ra câu nào.

    "Là cố ý hay vô tình?"

    Tôi quỳ xuống xin lỗi:

    “Tôi không cẩn thận cố ý, tôi xin lấy cái chếc để tạ tội”.

    Cậu ấy mỉm cười.

    Tội lỗi tội lỗi, cậu ấy vừa cười một cái, tôi liền bị mỹ sắc mê hoặc đánh mất lý trí rồi, không hiểu sao trong đầu lại hiện ra cảnh tượng tôi lao tới hôn liên tục vào mặt cậu ấy. Chết tiệt, tôi thật sự quá cầm thú rồi.

    Nhịp tim có chút loạn nhịp, tôi như bị ma xui quỷ khiến nói với cậu ấy:

    “Tớ sẽ chịu trách nhiệm đến cùng với cậu.”

    5.

    “Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?”

    Bạn cùng phòng màu tím ghé vào tai tôi hỏi tiếp.

    Tôi lắc lắc điện thoại:

    “Sau đó bọn tớ thêm WeChat, tớ chuyển tiền khám bệnh và chi phí tổn thất tinh thần cho cậu ấy.”

    “Sau đó… bọn tớ bắt đầu buôn về anime với game.”

    Tiểu Hoàng trợn tròn mắt:

    “Chỉ vậy thôi á? Không phải, tớ nói này, hai người đều nắm vai nam nữ chính kịch bản phim thần tượng, không thể làm gì đó thú vị tí à? Ví dụ như lúc cậu ngã, cậu vô tình đè lên người cậu ấy, rồi vô tình môi chạm môi ~ hoocmon va chạm blabla."

    Tiểu Lam vừa đắp mặt nạ vừa cười toe toét:

    "Tiểu Hoàng à, bà lưu manh thật đấy. Du Mễ, đúng là bà chỉ có tớp rượu vào mới dám làm mấy trò lưu manh đấy."

    Tiểu Lục đang lướt web đột nhiên hét lên:

    "Chị em, mau nhìn diễn đàn trường!"

    "Vãi, Du mễ, bà bây giờ hot thật đấy."

    “Ai viết cái này vậy? Mạch não đỉnh thật đấy.”

    Nội dung bài viết:

    “Nghi ngờ nữ sinh b**n th** yêu mà không được, bạo lực soái ca giáo bá, đằng nữ đánh đằng nam gãy tay, hiện trường cảnh tượng ác liệt, làm người không dám nhìn thẳng.”

    Này cũng quá vô lý rồi. Phần bình luận còn có người phụ họa:

    “Tại sao giáo bá lúc nào cũng là nam? Cưỡng hôn dân nam nhà lành, dám làm dám chịu, vì tình điên cuồng, tinh hoa hội tụ, tôi nghĩ nữ sinh cuồng dã này có đủ các yếu tố để đảm đương chức vị này.”

    “Tôi đồng ý, đám chị em cầu vồng của cậu ấy chạy còn nhanh hơn đám vệ sĩ mặc vest đeo kính đen của giáo bá nữa, tôi vote cho nữ sinh cuồng dã một vé!”

    “Tôi đã từng thấy nữ nhân cuồng dã này trong ở trong quán bar, khuôn mặt thiên thần và tửu lượng ác quỷ. Một mình cô ấy chấp mười mấy thằng đàn ông cao to đen hôi. Đừng ai cản tôi. tôi yêu nữ nhân hoang dại này rồi.”

    6.

    Chất vấn giáo bá, thấu hiểu giáo bá, trở thành giáo bá. Cảm giác này, đúng là đặc biệt thật.

    Tuy rằng thứ quấn quanh đầu là băng gạc nhưng tôi có cảm giác tôi đang đội vòng nguyệt quế, ụp crown, ánh mắt mỗi người nhìn tôi đều không giống nhau.

    Sợ hãi, hiếu kỳ, tìm tòi,...

    Trong canteen, tôi tình cờ gặp Nguy Lương với cánh tay đang bó bột, bốn mắt nhìn nhau, im lặng.

    Người qua đường thì thầm:

    "Hai người bọn họ chính là hai giáo bá trong trận đứm nhau ngày hôm qua đúng không?"

    “Vãi chưởng, hạ thủ tàn nhẫn vậy sao, gãy cả tay, vị nữ giáo bá này lợi hại thật đấy.”

    “Cách bọn họ xa một chút, xa một chút.”

    Đám đông giải tán sang hai bên theo hình vòng cung, cứ như tôi và Nguy Lương là hai con cá mập khát máu nhất trường.

    Nhưng thực tế chúng tôi chỉ là hai con khỉ nhảy nhót bị coi thành cá mập thôi.

    Ngày hôm sau, diễn đàn trường lại xuất hiện một bài viết mới:

    “Nữ sinh cuồng loạn và giáo bá rơi vào mối tình sâu đậm, sau khi hòa giải, hai bên dập dìu nhau vào chỗ ngồi, phảng phất như cặp tình nhân dưới ánh chiều tà.”

    Trong ảnh, cái đầu quấn gạc trắng của tôi trông như quả dừa bị lột hết vỏ, vẻ mặt nghiêm túc cẩn thận điều chỉnh vị trí thạch cao của Nguy Lương.

    Không khí có chút mơ hồ và ám muội.

    Chết tiệt, cái ảnh này không tồi đấy chứ, tui lén lút lưu lại.

    Trong phần bình luận có người nói chúng tôi quả là tuyệt phối, có người nói trông buồn cười vãi, có người lại nói chúng tôi giữa hai kẻ Vương Bát Đản bọn tôi có loại cảm giác tương thân tương ái đến kỳ lạ.

    Được rồi, cũng hơi đúng.

    Nguy Lương gửi tin nhắn wechat cho tôi:

    “Đến giờ rồi”.

    Tôi ngay lập tức bật dậy, chỉnh trang lại quần áo tóc tai, cầm theo bộ dụng cụ make up lao xuống dưới lầu.

    Tôi quên chưa nói, vì cảm thấy tội lỗi, tôi đã đồng ý trở thành nhân viên hóa trang cosplay miễn phí cho họ, là cái loại gọi đến lúc nào phải có mặt lúc đấy ấy.

    Tiểu Lục vội vàng ném thứ gì đó vào túi xách của tôi:

    “Chú ý an toàn, Du Mễ.”

    "Ok các chị em, no problem."

    7.

    Dưới lầu, trong ánh sáng ban mai mờ ảo, mỹ nhân tóc dài trắng nghiêng nghiêng đầu, làm tôi có cảm giác như quay lại cảnh tượng thở ban đầu.

    Đây là kịch bản nữ chủ thanh xuân vườn trường sao? Trâm trạng tôi bỗng trở nên phơi phới.

    Tiểu Tử* đang đứng quan sát trên lầu lập tức mở cửa sổ, hận sắt không thành thép hét lớn:

    “Du Mễ! Đừng có mà lề rề nữa!”

    *Tử ở đây là màu tím, Tiểu Tử ý là bạn cùng phòng mặc đồ tím ý.

    Được rồi, bánh răng của số phận vẫn quay đều không có chút thay đổi nào.

    Tôi vội điều chỉnh lại bước đi, ôm chiếc hộp lớn chạy về phía Nguy Lương:

    "Sao vậy, sao chỉ có mình cậu thôi? Đám anh em vệ sĩ của cậu đâu rồi?"

    "Đều đi trước rồi. Bọn họ đều đang nóng lòng muốn đến triển lãm anime xem phần biểu diễn bảy anh em hồ lô cứu ông nội rồi."

    Nguy Lương vỗ vỗ chiếc xe máy màu bạc bên cạnh:

    “Lên xe, đội mũ bảo hiểm vào.”

    Tôi thắc mắc:

    “Cái tay này của cậu có ổn không đấy?”

    Cái tạo hình tay bó thạch cao này của cậu ấy quả thật còn khá hợp với outfit hôm nay, có cảm giác như mỹ nhân yếu đuối.

    Phối hợp với chiếc xe máy cool ngầu này, trông như Lâm Đại Ngọc cưỡi xe tăng vậy.

    Nguy Lương nhướng mi, lùi lại một bước, nhường tay lái lại cho tôi:

    “Phần cậu đấy.”

    Tôi xua tay lắc lắc đầu:

    “Không được, không được, cậu để tôi lái xe chẳng khác nào tuyên bố muốn để hai đứa mình đi đầu thai lại lần nữa.”

    Nhưng mà triển lãm anime ngoài trời sắp bắt đầu rồi, Nguy Lương lại còn là khách mời đặc biệt, phải làm sao đây?

    Lái xe thì quá chậm, chở nhiều đồ như vậy cũng bất tiện, giải pháp tốt nhất cho trường hợp này là….. mượn con xe ba bánh mui trần ở cửa hàng trái cây của trường.

    “Mời ngồi.” Tôi nghiêng đầu nhìn mỹ nhân tóc trắng đang rúc vào góc xe ba bánh, trông như mỹ nhân củ cải trắng bị Cao Lão Trang hiến cho Trư Bát Giới.

    “Xe này không được thoải mái rộng rãi như xe cậu, nhưng mà nhiều hơn một bánh chắc kiểu gì cũng an toàn hơn."

    Nguy Lương vùi đầu thật sâu vào tấm biển quảng cáo dưa cát tường, run rẩy xua tay:

    "Đi mau."

    "Được rồi, mời hành khách vui lòng thắt dây an toàn, nữ sinh cuồng dã bắt đầu xuất phát, tăng tốc!"

    8.

    Ngày hôm đó, Nguy Lương xuống xe cách triển lãm khoảng chứng 500m, sau đó xách dép chạy mới có thể đuổi kịp đoàn diễn hành.

    Tôi thong thả đậu xe ba bánh ở cạnh lối vào triển lãm truyện tranh, ngồi khoanh chân chờ bọn họ đến.

    Thế mà còn có người hỏi tôi có phải là phiên bản cosplay của Lưu Hoa Cường* không.

    Ờ ha, sao lại không thể nhỉ?

    *Lưu Hoa Cường: Ảnh ông này tôi đính ở cmt cho mọi người dễ tưởng tượng nha

    Tôi cảm thấy ngồi không chờ đợi quá nhàm chán, vì vậy tôi dự định thành lập một thương hiệu trang điểm với tư cách là chủ thương hiệu, thu phí chỉ... 10 nhân dân tệ.

    Anh trai đầu húi cua đột nhiên hớt hải chạy ra ngoài, quả bầu hồ lô trên đầu có chút vẹo:

    “Em gái hoang dại, tôi nhớ cậu là người bên bộ phận phát thanh truyền hình đúng không? Đến đến đến, người chịu trách nhiệm dẫn chương trình trên đường đến bị đụng xe rồi, cậu mau đến cứu bọn tôi đi.”

    Tôi mơ mơ hồ hồ bị kéo kéo, bị nhét micro và kịch bản vào tay, cả mặt đờ đẫn ngơ ngác:

    “Vãi, giảng viên của tôi còn không dám để tôi tùy cơ ứng biến như này đâu anh trai.”

    “Năm trăm một giờ.”

    ?

    Tôi trực tiếp lên sàn.

    Có tiền hay không có tiền không quan trọng, chủ yếu là tôi muốn rèn luyện năng lực chuyên môn của bản thân thôi=)))
     
    Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
    Chương 3


    9.

    “DJ, giúp tôi tăng âm lượng lên, để không khí hôm nay cháy hơn bao giờ hết!

    Tôi đứng trên sân khấu, mồ hôi chảy như suối, không ngừng khuấy động không khí theo điệu nhạc.

    “Sau đây để phục vụ các vị khách quý, MC xin phép được gửi tặng các vị một bài Rap say đắm lòng người. Bài hát đầu tiên, xin được dành cho Nguy Lương lão sư, người đang nhận được sự chú ý của toàn bộ các vị khán giả ở đây!”

    Các vị khán giả bên dưới nhiệt tình gào thét.

    Năm anh em hồ lô cả mặt vui cười toe toét chạy qua kéo Nguy Lương lên sân khấu.

    Cậu ấy dùng quạt che kín nửa dưới khuôn mặt, tỏ vẻ cuộc đời không còn gì luyến tiếc, miệng thì thầm:

    "Sớm muộn gì nhóm các ngươi bức cho phát điên, phát điên,..."

    Tôi uống nước bọt, phát hiện kịch bản không viết chữ nào là chữ rap cả, má nó, Thực sự bắt tôi phải tùy cơ ứng biến đấy à.

    Được rồi.

    "Mọi người cùng tôi nào…Put your hands up!"

    Khóe môi tôi giật giật, nhìn về phía Nguy Lương:

    "Đã đến lúc bắt đầu."

    Anh cầm quạt che nốt cả nửa mặt trên, bàn tay thon dài khẽ run rẩy.

    "Nguy trong Nguy Hiểm, Lương trong Lương Bạc (Lạnh bạc), vị quân vương đầy niềm kiêu hãnh, người có thể khiến cả già trẻ gái trai đều điên cuồng vì bản thân, người mà số thư tình anh ấy nhận được còn nhiều hơn số muối mà bạn đã ăn..."

    Tôi gào thét trong khoảng thời gian bằng một bài hát, cảm thấy bản thân phát huy không tồi, nếu có thầy hướng dẫn ở đây, khẳng định sẽ khen năng lực đội quần của tôi lại tiến bộ lên một tầng cao mới rồi.

    Một em gái dễ thương giơ tay tay hét to:

    "Có thể gọi tên 5 anh chồng hồ lôcủa tôi không? Tôi thêm tiền!"

    "Tất nhiên có thể, đó là niềm vinh dự của tôi!"

    ...

    Sau khi kết thúc chủ đề chính của sự kiện, tôi lau mồ hôi đi xuống dưới sân khấu nhìn quanh:

    "Ể? Vừa rồi trên sân khấu bắn rap kích động quá không chú ý. Nguy Lương đâu rồi?"

    Nhân viên phụ trách mảng ánh sáng sân khấu nói với tôi:

    “À, bị năm đứa bầu hồ lô khiêng đi mất rồi”.

    Tôi:"……"

    10.

    Trước cổng triển lãm anime, hai quả bầu hồ lô mặt mày lo lắng đặt mỹ nhân tóc dài trắng lên xe ba bánh, miệng còn không gào thét:

    “Đại ca, Đại ca cố lên, cố gắng chịu đựng thêm một chút”.

    Tôi cực kỳ hoảng sợ, chạy tới vội vã hỏi:

    "Cậu ấy bị sao vậy? Có cần hô hấp nhân tạo không? Tôi biết, tôi biết, tôi học qua rồi!"

    Ngụy Lương khẽ hé mắt, lấy tay đè chặt đôi môi đang dần dần tiến tới gần của tôi:

    "Dừng miệng."

    "Cậu đè lên thạch cao bó bột của tôi rồiii."

    Bầu hồ lô đầu húi cua và đầu hồ lô đuôi sói đau khổ khóc lóc thất thanh:

    "Ca, anh tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi."

    Tình huynh đệ này quả là sâu đậm cảm động trời đất, làm tôi nhịn không được mà cũng chuẩng bị rơi lệ, bất ngờ lại bị đôi mắt như đã mất đi ánh sáng của Ngụy Lương nhìn chằm chằm.

    Tôi:"……"

    Cậu ta: “Lực sát thương tinh thần của cậu, quá nhiên là mạnh nhất.”

    Tôi ngượng ngùng gãi đầu:

    “Thành thật mà nói. tôi mới thể hiện ra 3 phần công lực thôi, hehe.”

    Triển lãm anime kết thúc, năm anh em hồ lô đã sớm cưỡi xe chạy mất.

    Tôi đạp xe ba bánh, hướng về phía hoàng hôn, mãn nguyện hỏi Ngụy Lương ở phía sau:

    "Hay là cùng đi ăn tối, hôm nay tôi một ngụm kiếm được hai vạn, để tôi mời cậu."

    "Ừm."

    Giọng nói của cậu theo làn gió bay đến bên tai tôi.

    Tôi: “Giáo bá đại ca, cậu có vui không?”

    Cậu ấy không chút để ý từ cổ họng phát ra một tiếng cười nhẹ, chọc cho lòng người ngứa ngáy.

    Chọc cho tôi không tập trung nổi.

    Dường như có một hạt giống đang len lỏi nảy mầm trong trái tim tôi, quẩn quanh trái tim, chầm chậm sinh trưởng.

    Tôi hình như… Rơi vào cđ tình yêu rồi…

    11.

    "Mương, mương, phía trước, mương!"

    Tôi hướng về phía hoàng hôn rực rỡ, cảm thấy gương mặt bản thân dường như cũng đang bị ánh mặt trời thiêu đốt:

    “Được rồi được rồi, go, go, go. Giáo bá, sao tự dưng cậu hoạt bát vậy—”

    Rầm!

    Cộp cộp cộp…

    Người qua đường mặt đầy hoài nghi nhìn quả dưa lăn đến bên chân mình: "?"

    Anh ta ngẩng đầu lên kêu lên:

    “Trời ơi, Có một nàng tiên tóc trắng từ bay trên trời, xin nhận của tại hạ một lạy”.

    Tại một bệnh viện nào đó.

    Trên đầu tôi lại được gia cố thêm một tấm gạc mới, muốn khóc mà không được, đưa cho Nguy Lương thêm một cái cố định cánh tay.

    "Một cái bị trật khớp và một cái bị gãy."

    Bộ tóc giả của Nguy Lương đã bị đâm cho bay mất rồi, bây giờ biểu tình không rõ là đang khóc hay đang cười, dù sao nhìn trạng thái tinh thần có vẻ như không tốt chút nào.

    Cậu ấy chậm rãi mở miệng:

    “Tôi rút lại câu nói lực sát thương tinh thần của cậu là mạnh nhất lại.”

    "Cậu thực sự là một thiên tài sát thương vật lý đấy."

    Xấu hổ đến nỗi tôi muốn lập tức chạy về ký túc xá, vùi đầu trong chăn ngạt chếc bản thân cho đỡ xấu hổ.

    Tôi cúi đầu thấp giọng nói:

    “Vậy, cậu có cần tớ gọi đám anh em vệ sĩ đến chăm sóc cậu không?”

    Cậu ta không chút do dự đáp:

    "Đừng gọi, thế gian này đã đủ ồn ào rồi."

    Tôi xấu hổ gật đầu, lại hỏi:

    “Vậy tớ cũng đi, ngày mai tớ sẽ đến thăm cậu, không làm phiền cậu nữa…”

    Cậu ngước mắt lên:

    "Cậu đừng hòng chạy."

    Tôi: "Được rồi."

    Lăn qua lăn lại, cuối cùng cũng đến bảy giờ tối, tôi nhớ ra hình như Nguy Lương cả ngày nay vẫn chưa ăn gì:

    “Giáo bá, tớ mua cháo rồi, câu ăn chút đi.”

    Cậu ấy nhìn về phía hai cánh tay đã bị gói thành hai cái chày của bản thân, không nói không rằng.

    Tôi nói rất hiểu chuyên nói:

    “Để tớ, tớ đút cho cậu”.

    Thành thật mà nói,kể từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đầu tiên tôi có cảm giác mình như một người mẹ.

    Vì vậy, một thìa lại một thìa, lúc đó, trong mắt tôi tất cả đều là hình ảnh đôi môi mỏng của giáo bá khẽ hé ra rồi đóng lại.

    Khi tỉnh táo lại, tôi nhận ra mình đã đút cho cậu ấy hết ba bát cháo trứng thịt nạc lớn, một bát cháo đậu đỏ, một bát canh mộc nhĩ và hạt sen——

    Nguy Lương: “Tớ sắp nôn ra rồi.”

    Tôi: “Xin lỗi, tai tớ hình như hồi nãy bị đụng xe hỏng rồi, không chú ý…”

    12.

    Nguy Lương bị bác sĩ gọi đi.

    Lũ bạn cùng phòng tôi đang thi nhau oanh tạc trong nhóm Wechat. Tôi lướt qua đống tin nhắn:

    Xì trum xanh lục khập khiễng gợi cảm:

    “Du Mễ? Cậu định cả đêm không về hả?”

    Mặt trời đỏ cô độc:

    “Em gái, cậu….”

    Trà đắng màu vàng:

    “Kí.ch thích! Thật quá kí.ch thích!”

    Bánh bao khoai môn tím:

    “Cậu lại say rượu làm bậy à? Nhanh vậy đã đem con trai nhà người ta chén sạch rồi?”

    Ta đội rất nhiều mũ xanh:

    “He he, Du Mễ, nhớ kiểm tra ba lô của cậu nha ~”

    Ờ ha, hôm nay lúc trước khi chạy ra khỏi phòng, Tiểu Lục đã ném gì đó vào balo tôi và dặn tôi phải chú ý an toàn.

    Để tôi xem xem là cái gì nào.

    “Nữ khùng, vừa rồi bác sĩ bảo tuy rằng cậu hiện tại chưa có vấn đề gì, những không thể đảm bảo sau này không có triệu trứng khác, não —”

    Ngụy Lương nghiêng người bước vào cửa, đang nói lại đột nhiên dừng lại, đồng tử khẽ run rẩy:

    “Cậu, cậu đây là muốn làm trò gì?”

    Tôi không biết liệu bản thân có bị chấn động não không, hiện giờ nghĩ lại, có lẽ có bị ha.

    Bằng không, sao tôi có thể ngu ngốc như vậy, có tật giật mình đem cao su Tiểu Lục nhét cho đưa cho, “soạt” một cái giấu ra sau lưng.

    Lại còn ngập ngừng một chút rồi hỏi một câu giấu đầu hở đuôi:

    “Nếu tớ nói đây là quả bóng bay nhỏ đặc chế cho người lớn, cậu có tin không?”

    Éc.

    Cậu ấy như hóa đá rồi, không khí trở nên im lặng đến khó tả.

    Vành tai cậu ấy đỏ bừng, muốn lấy tay che mặt, lại phát hiện nhấc không nổi cánh tay.

    Tôi:

    “Không sao đâu, tớ vứt xuống gầm giường rồi.”

    Tiểu Lục còn tiếp tục gửi tin nhắn thoại cho tôi:

    “Các cậu “làm” trước yêu sau. có gì đâu mà phải ngại?”

    Tay tôi run lên ấn nhầm vào nút tăng âm lượng lên mức cao nhất.

    Ngụy Lương:

    “Hay là cậu gọi giúp tôi đám anh em vệ sĩ đến đi…”
     
    Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
    Chương 4


    13.

    Cuộc sống hỗn loạn, tôi quyết định nhắm mắt giả chếc.

    Đọc một chút xem trên diễn đàn trường có dưa gì mới không, kiếm chút niềm vui vậy:

    “Nữ sinh hoang dại VS soái ca giáo bá, đằng nam thụ thương trong khi chiến đấu, nằm trong bệnh viện hôn mê không tỉnh, đằng nữ áy náy bầu bạn cùng.”

    “Thiết nghĩ hai bạn nên trói lấy nhau đến chếc.”

    “Hi vọng bọn họ có thể lần nữa tái hiện lại trận chiến thế kỷ, lần trước tui không đi xem, tiếc quá.”

    “Lúc đó tôi đúng ở hàng ăn dưa đầu tiên, các cậu không tưởng tượng nổi trấn động đến mức nào đâu, tôi xin phép được gọi đây là một trong mười bộ phim tài liệu bạn nhất định phải xem trong đời.”

    Tôi tiếp tục lướt xuống:

    [Nữ sinh hoang dại dẫn trương trình triển lãm anime, bản gốc, full HD không che. 】

    “Cái gì? Còn có người bảo Lưu Hoa Cường mua hotsearch?”

    “Hôm nay trên đường tôi nhìn thấy một nữ sinh cong lưng đạp xe ba bánh, phía sau có đèo theo một cậu bé bạch tạng yếu đuối, nhìn đau lòng quá đi. 】

    [Nữ sinh hoang dại đáng yêu quá đi, đây là đang đứng ở đâu vậy, trông như cái bánh kem nhỏ ý. 】

    ...

    Tôi tắt điện thoại, có cảm giác cuộc sống không còn gì để tiếc nuối nữa.

    Shit, không thể chịu đựng được nữa, cuộn tay thành một đấm đấm thẳng xuống mặt đất, áaaaaaa.

    Ngụy Lương ở giường bên cạnh hình cũng đã nhận ra động tác kỳ lạ của tôi, giọng nói khoan thai truyền đến:

    “Không trách được mệnh danh là nữ sinh nổi bật nhất khoa truyền thanh, những việc cậu làm ba ngày nay, cả đời tớ có lẽ cũng không dám nghĩ tới.”

    Tôi:"……"

    Tôi: “Có thể mang lại cho mọi người niềm vui, tớ rất vui”.

    Phải không?

    Trở thành một nhân vật nổi bật có lẽ là kiếp số của tôi.

    Ngụy Lương ậm ừ mấy tiếng, ngáp một cái, nhỏ giọng nói:

    "Cũng khá tốt."

    Bệnh viện lúc nửa đêm đặc biệt yên tĩnh.

    Lại mắc thêm mấy cái bóng đèn xanh, trông quả thật rất đáng sợ. Không biết có phải do tôi nhìn nhầm không, vậy mà lại thấy cuối hành lang có một bóng đen mơ hồ đang bay lơ lửng.

    Tôi đứng trước của phòng bệnh, ngần ngại không dám bước ra ngoài.

    Ngụy Lương bị tôi đánh thức, ngồi dậy hỏi:

    “Cậu làm gì vậy?”

    Tôi: “Tôi đang đấu tranh giữa đi vệ sinh và sợ hãi.”

    Cậu ấy im lặng nửa ngày, xoay người xuống giường:

    “Đi, tớ đi với cậu.”

    Tài lực của bệnh viện có hạn, có một số phòng bệnh không được trang bị nhà vệ sinh khép kín, vì vậy nên mới phát sinh ra tình cảnh lúng túng như hiện tại.

    Khi tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh công cộng, người tôi tưởng là đang đợi ở cửa đã biến mất.

    "Giáo bá đại ca?"

    "Nguy Lương?"

    Không có ai trả lời.

    Mắt tôi không tự chủ được mà lướt về phía cuối hành lang.

    Trùng hợp thay, lại một bóng đen lập lờ bay.

    Không buồn cười tí nào, tôi trực tiếp bị dọa cho xách quần lên chạy.

    Khi chạy, tôi cứ có cảm giác bóng đen đó đang đuổi theo mình.

    Cuộc đời tôi chưa từng làm điều gì xấu xa, tại sao lại muốn đòi mạng tôi? Huhuhu.

    Tại ngã rẽ, rầm một tiếng, tôi lao thẳng vào một b* ng*c rắn chắc.

    Đây? Là cơ ngực của ai có thể chịu được cú va chạm sấm sét của tôi.

    Ngẩng đầu nhìn lên, Ngụy Lương đang cúi người r*n r*:

    “Có cần phải dùng cái đầu cứng như thép của cậu ám sát tôi không?"

    Hai tay tôi run rẩy, không có thời gian để ý đến xin lỗi, giọng nói đầy bất an hỏi:

    "Cậu có thấy không? Có… có ma, nó ở ngay sau lưng tôi."

    Trong đêm tối, đôi mắt Ngụy Lương sáng đến kỳ lạ, cậu ấy ngước mắt nhìn về phía sau tôi rồi khẽ sững người.

    Tôi lo lắng ôm chặt lấy cậu ấy hỏi: “Có không?”

    Khóe môi nhếch lên, nghiêm túc gật đầu:

    "Đúng rồi, có rất nhiều, cậu có muốn nhìn xem không?"

    Cái gì?

    Tôi cứng ngắc quay đầu lại, hành lang hoàn toàn trống rỗng, cái gì cũng không có.

    Ngay lúc tôi đang thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng truyền đến bên tai tôi: “Ở trước mặt cậu.”

    Tôi hét lên một tiếng thất thanh.

    Ngụy Lương cười đến mức không mở được mắt.

    Đêm đó, một đêm không ngủ, tôi tựa người vào giường như bị hút cạn tinh thần:

    “Quả báo, đây là quả báo mà tôi đáng phải chịu…”

    Ngụy Lương: vui:>

    14.

    Sáng hôm sau, tôi đi trả lại chiếc xe ba bánh.

    Ông chủ quán trái cây của trường nhìn chiếc bánh xe mới toanh, cau mày nói: "Ý cháu là cái bánh xe cũ tự mọc chân chạy đi rồi tìm bánh mới thế chỗ cho nó hả?"

    Tôi gãi gãi đầu, cười: “Cũng có thể đó chú =))) Có bánh xe mới là tốt rồi ạ quan tâm nhiều làm chi.”

    Lông mày đang nhăn lại của chú giãn ra:

    "Đúng vậy, cháu đúng là một cô bé may mắn khi mang lại may mắn cho người khác."

    Trong bệnh viện Nguy Lương đang bó hai miếng thạch cao, tự nhiên hắt xì hơi một cái thật to: "?"

    Ông chú ở quán trái cây nhờ cái bánh xe mới nên tâm trạng đang rất vui vẻ, bèn kêu tôi chọn hoa quả đi ăn.

    Tôi chỉ vào quả sầu riêng Musang King quá khổ, ra vẻ đáng thương.

    Ông chủ phẩy phẩy tay:

    "Cầm đi. Tiểu cô nương ba ngày vỡ đầu hai lần, toàn thân đầy vết thương, còn ra ngoài đạp xe ba bánh, thật đáng thương..."

    Khi mở cửa phòng bệnh, Nguy Lương đã bị đám anh em vệ sĩ vây quanh hỏi chuyện, nhìn thấy tôi thì cả đám đều ngừng lại.

    Nguy Lương:

    “Đi săn về rồi đấy à?”

    Tôi đang cầm một quả sầu riêng lớn trong tay:...

    Cậu bạn đầu húi cua nhìn thấy tôi, ánh mắt nóng rực như lửa, tiến tới kéo cổ áo tôi nói:

    “Nữ sinh hoang dã này, cô phải chịu trách nhiệm chăm sóc đại ca tôi cho đến khi cậu ấy hoàn toàn lành lặn!! "

    Tôi cố gắng vặn vẹo né tránh, đang chuẩn bị thoát được thì nhìn thấy Nguy Lương duỗi đôi chân dài ra ngăn cản đầu húi cua.

    "Được rồi, chẳng phải tôi vẫn còn hai cái chân để dùng sao?"

    Tôi một tay cầm quả sầu riêng khổng lồ, một tay bí mật gửi tin nhắn cho nhóm ký túc xá:

    “Ét ô ét!! T bị kẻ địch bao vây không còn đường lui!! Các tỷ muội mau đến trợ giúp!!”

    Đầu húi cua liếc mắt nhìn tôi:

    “Cậu đang làm gì đấy?”

    Với đôi mắt tinh tường và đôi tay nhanh nhẹn, tôi nhanh chóng chuyển sang tab douyin, ngẩng đầu nói:

    "À, haha, tớ đang xem video thôi mà.. "

    Nhưng sắc mặt đầu húi cua càng quái dị hơn, một giây sau, hắn giơ tay lớn tiếng nói với Nguy Lương:

    “Tớ sẽ đi tố cáo nữ nhân hoang dại này ngoại tình, làm loạn trong bệnh viện, tội ác không thể tha thứ!!"

    Tôi hoảng rồi:

    "Cậu nói bậy cái gì vậy!"

    Tôi nhìn xuống, trên màn hình chợt xuất hiện một anh đẹp zai đang bán khỏa thân nhảy múa, cơ bắp cuồn cuộn như sắp tràn ra khỏi màn hình.

    .. Mịa!

    Tôi căng thẳng điên cuồng muốn giải thích, nhưng luống cuống thế nào ngón tay lại chạm nhầm vào nút âm lượng, trực tiếp bật loa max khắp phòng =))

    Tôi:"……"

    Nguy Lương: "..."

    Cứu với, ở đây có người sắp lồu.

    15.

    Một lúc sau, đột nhiên có người đẩy cửa phòng bệnh ra, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

    "Yo, mọi người đều ở đây cả, sao im như thóc cả lũ thế?"

    Tiểu Lam sải bước về phía trước, theo sau là mấy đứa bạn sắc màu cùng phòng ký túc của tôi.

    Khuôn mặt của họ đều được trang điểm đậm, màu son đa dạng phong phú từ xanh lam, xanh lá cây, tím, vàng, đỏ… không thiếu màu nào:>

    Cảm ơn các tỷ muội, bản thân em nhìn còn thấy giựt mình thon thót! Nói gì đến nhóm nam sinh viên đại học chưa thấy qua sự đời.

    Tiểu Lam ngẩng đầu, từng bước từng bước một đến gần đầu húi cua:

    “Anh ức h**p lão muội tôi à?”

    Ngữ khí hung dữ của cô ấy, kết hợp với đôi môi xanh và đường kẻ mắt bay bổng đến tận thái dương, giống như một con đại bàng vừa sổ lồng.

    Ánh mắt của đầu húi cua hoàn toàn đờ đẫn. Bỗng nhiên cậu ta nhắm chặt mắt lại, ngã thẳng ra sau và bất tỉnh.

    Anh em nhà này có cái thói quen giống nhau ghê.

    Với sự tụ tập của gia đình đôi bên, phòng bệnh vốn nhỏ bé dường như càng trở nên chật chội hơn.

    Tôi và Nguy Lương im lặng ngồi trên hai giường bệnh ở giữa.

    Nhóm vệ sĩ và đội cầu vồng mỗi bên chiếm lĩnh một vùng, ánh mắt không chịu nhường nhịn nhau.

    Tôi và Nguy Lương nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương lập lòe ánh sáng.

    Cậu ấy: Tìm cách đuổi họ đi.

    Tôi: Ồ ồ ồ, tôi có ý tưởng này hay lắm.

    Tiểu Hồng nghi ngờ hỏi:

    "Hai người tụi bay mắt qua mày lại làm gì vậy Du Mễ?"

    Tôi ôm trán ngã xuống giường như cây liễu yếu ớt trước gió:

    “Tự nhiên thấy đầu óc choáng váng quá, có lẽ là do trong phòng quá ngột ngạt.”

    Nguy Lương cũng a một tiếng:

    “Tôi cũng thấy vậy.”

    Tôi: "Ôi mẹ ơi, khó thở quá đi. "

    Nguy Lương: "Giống tôi quá."

    Tôi: "Tôi còn thấy hơi buồn nôn và cổ họng có vị chua nữa."

    Nguy Lương cong người như đang đau đớn: “Tôi cũng vậy.”

    Nhóm vệ sĩ và đội cầu vồng: "..."

    Đôi mắt hạnh của Tiểu Lục đột nhiên mở to, cậu ấy cuộn tay thành nắm đấm, vừa đập tay bôm bốp vừa kêu lên:

    “Mới có một đêm thôi, không thể nào có thai nhanh như vậy được!”

    Đầu húi cua dẫn đầu đứng dậy:

    “Đại ka ơi, anh có thai rồi sao?!”

    Nguy Lương: "...Kút."

    Đuôi sói* chợt nhận ra: “Thảo nào trên người đại ka của chúng ta dạo này lại tỏa ra hào quang của tình mẫu tử dạt dào như vậy”

    *Bạn này xuất hiện cùng ông đầu húi cua ở đoạn triển lãm anime rùi á

    Nguy Lương: “... Cậu cũng kút ra ngoài đi.”
     
    Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
    Chương 5


    16.

    Cho tới bữa cơm tối, tôi vẫn còn cười ẻ:

    “Này giáo bá, ngày mai chắc chắn người ta sẽ viết bài nói anh làm mẹ rồi hahahaha.”

    Nguy Lương không thèm để ý tới tôi, nhướng mi lắc đầu nói:

    "Tôi không ăn rau muống."

    Tôi ồ một tiếng và dùng đũa nhặt rau muống của cậu ấy ăn, tôi cũng tự nhiên gắp hết phần rau chân vịt còn lại trong hộp cơm của cậu ý vào bát của mình.

    Nguy Lương sững sờ một lúc, sau đó đỏ bừng tai.

    Tôi không để ý, tiếp tục gắp:

    “Thịt chua ngọt dứa này ăn ngon lắm, há miệng ra đi.”

    Lông mi Nguy Lương cụp xuống, ngoan ngoãn mở miệng ra.

    Đầu lưỡi hồng hồng, thật đáng yêu, ý nghĩ này hiện lên trong đầu tôi, má tôi vô cớ có chút nóng lên.

    Anh mơ hồ nói: "Du, Du Mễ, cậu đang nghĩ gì vậy? Đũa chọc vào họng tôi rồi —--"

    Tôi đột nhiên có chút căng thẳng, ấn đũa vào lưỡi cậu ấy và nói:

    "Không sao đâu! Tớ đang kiểm tra xem cậu có bị viêm amidan không ấy mà."

    Nguy Lương: "...=.="

    Sau vài ngày nằm viện và theo dõi, bác sĩ xác nhận não tôi không bị tổn thương còn cánh tay trái bị trật khớp nặng của Nguy Lương thì cũng gần như đã hồi phục.

    Cả hai đã được xuất viện!

    Trước cổng trường, tôi nhìn thấy hai hàng biểu ngữ bay lơ lửng trên bầu trời.

    Đội Cầu Vồng: "Mừng tiểu muội về nhà, khổ tận cam lai!"

    Nhóm vệ sĩ mặc vest: “Hoan nghênh đại ca, tai qua nạn khỏi!”

    Tôi và Nguy Lương: "..."

    Tôi: "Đi đường vòng?"

    Cậu ấy dứt khoát quay người lại không chút do dự:

    “Đi cổng phía Tây thôi.”

    17.

    Cổng phía Tây là một cổng nhỏ ở gần sau núi, phải leo nửa ngọn núi mới tới được nên xung quanh thường không có người qua lại.

    Chân Nguy Lương dài lại đi nhanh nên tôi phải vội vàng chạy chậm để đuổi kịp.

    Cậu ấy quay đầu lại nhận thấy tôi đang thở hổn hển nên đã từ bi đi chậm lại.

    Một bàn tay giơ ra trước mặt tôi.

    Nguy Lương: "Đừng rơi xuống hố nữa."

    Vẻ mặt của cậu rất tự nhiên nhưng lại khiến tim tôi đập loạn xạ.

    Bàn tay đang nắm tay tôi thật đẹp.

    Các đốt ngón tay mịn màng, bề mặt móng tay sạch sẽ và ẩm ướt.

    Khi chạm vào tôi có cảm giác hơi mát lạnh, nhưng lại như thiêu đốt một ngọn lửa trong trái tim tôi, khiến tôi bùng cháy.

    Cảm giác rơi vào ái tình này, à, dựa trên nhận định của tôi, tôi sắp tự biến mình thành kẻ ngốc một lần nữa.

    Nguy Lương quay đầu lại khen ngợi: "Lần này cậu tỉnh táo lại rất nhanh đó nha, cậu có biết chỉ còn kém một bước chân thôi là cậu sẽ lăn xuống hố rồi không."

    Tôi:"……"

    Cạnh cổng phía Tây là khu ký túc xá dành cho sinh viên thể thao, vừa bước vào đã có thể nhìn thấy rất nhiều chàng trai trẻ trung, cơ bắp cuồn cuộn.

    Tôi nhìn chằm chằm vào một trong những vận động viên da ngăm đen.

    Trông có chút quen mắt, hình như anh ta chính là anh zai đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn nhảy múa trên sóng trực tiếp mấy ngày trước, lúc đó nhìn thấy, tôi còn tưởng anh ta chỉ giả vờ là sinh viên thôi. Ai dè người ta là thật.

    Nguy Lương hắng giọng, thản nhiên hỏi:

    "Cô thích thể loại này à?"

    Tôi đang định nói không thì nhìn thấy vận động viên da ngăm đen đang đi về phía tôi với đôi mắt mở to.

    "Tiền bối! Không ngờ em có thể gặp chị ở đây! Là em đây. Lúc trước chị đã trao giải thưởng cho em ở đại hội thể thao của trường."

    Nam sinh da đen mỉm cười với hàm răng trắng lóa.

    Tôi:

    "Ồ ồ ồ, là cậu, là cậu à, hahahaha."

    Thực ra tôi không nhớ, đại hội thể thao của trường diễn ra vào mùa nào vậy? Thôi bỏ đi, giả vờ nhớ là được🙂))

    Cậu sinh viên lấy điện thoại ra và nói:

    “Trước đây em chưa kết bạn với chị được, sư tỷ, bây giờ chúng ta gặp lại nhau là duyên phận!”

    Tôi đầu óc mơ hồ thêm bạn bè:

    "Ồ ồ ồ, tên của cậu là Tiểu Hắc phải không? Được rồi."

    Tiểu Hắc nháy mắt với tôi:

    “Chị cũng có thể gọi em là Tiểu Hắc Hắc nha~”

    … Không cần đâu.

    Tôi lúng túng nhe răng ra cười, đột nhiên một bàn tay quàng qua vai tôi.

    Nguy Lương tựa nửa người vào người tôi: “Cánh tay phải đau quá, đỡ tôi với.”

    Tôi: "Ồ okok."

    Tiểu Hắc: “Tiền bối, em có thể gọi chị là chị được không?”

    Tôi: "À, cái này, cái này..."

    Nguy Lương: “Đầu tự dưng cũng có chút đau, aa, có lẽ trước đó đã không có kiểm tra chấn thương rồi.”

    Mái tóc ngắn của cậu ấy cọ vào tai tôi, hơi nóng phả vào cổ ngưa ngứa.

    Đầu óc tôi nóng bừng đến mức điên cuồng, không thể suy nghĩ được cái gì sất.

    "Vậy bây giờ có cần quay lại bệnh viện không?"

    "Không cần, cậu đưa tôi về ktx đi, tôi nghỉ ngơi chút là được."

    Tiểu Hắc cả mặt đều tỏ vẻ cô đơn, lặng lẽ dõi theo hai thân ảnh đang rời đi của chúng tôi.

    Khóe môi Nguy Lương khẽ cong lên thành một nụ cười, nửa lôi nửa kéo tôi về ký túc xá.

    Buổi tối, sau khi tắm xong, tôi ra ngoài thì thấy tin nhắn trên điện thoại rung lên liên tục như sắp phát nổ.

    Một số là tin nhắn chờ, một số là từ nhóm chị chị em em, cái vị được ghim đầu tiên cũng nhắn tin đến góp vui.

    Nguy Lương: “Cậu có thích ai không?”

    Tôi hưng phấn nhảy dựng lên, lăn lộn trên giường một lúc lâu mới dè dặt đáp:

    “Có, cậu ấy đang nói chuyện với tôi.”

    Nguy Lương trong giây lát trả lời:

    "Ok, các cậu nói chuyện tiếp đi, tôi đi ngủ trước."

    Tôi:???

    Hả??

    Trong lòng tôi có dự cảm không tốt—đây có phải là lời từ chối khéo léo trong truyền thuyết không?

    Vậy những ám muội mơ hồ mấy hôm nay đều là do tôi tự tưởng tượng ra?!

    Tôi không tin!

    18.

    Sáng sớm hôm sau, Nguy Lương lại gửi cho tôi một tin nhắn khác:

    "Vậy bây giờ chúng ta tính là gì? Vậy còn việc cậu hôn tôi thì sao"

    Đây là muốn rũ sạch quan hệ với tôi đấy à?

    Tôi thấy hơi buồn:

    “Tớ hôn cậu rồi, vậy nên chúng ta là bạn môi.” (Gốc là “Bạn giường” ý:>)

    Một tình bạn đơn thuân——

    Tôi muốn lảng đi nhưng phát hiện không thể nhắn! Ông Hiện!!!

    Hiện không thể liên lạc được với người này trên Messenger!!!

    Tôi đã bị xóa!

    Phòng thủ của tôi đã bị phá vỡ, tôi không thể nhịn được nữa.

    Tiểu Lục ở giường bên nghe thấy tôi nức nở, liền nửa ngủ nửa tỉnh bò qua, đọc toàn bộ lịch sử trò chuyện.

    Tôi nghe thấy cậu ấy nói:

    "Hai người thật ngu ngốc x——"

    Tôi sụt sịt, hiểu được lời giải thích của cậu ấy: “Ý cậu ấy là cậu ấy cũng thích tớ, nhưng cậu ấy lại tưởng tớ không thích cậu ấy, bây giờ chắc cậu ấy lại nghĩ tớ là tra nữ đùa giỡn tình cảm người khác phải không?”

    Tiểu Lục:

    “Tui không nghĩ Nguy Lương nghĩ như vậy, nhưng đám vệ sĩ bên cạnh hắn ta thì dám có lắm.”

    Tiểu Lục nói đúng.

    Cùng lúc đó, ký túc xá nam đèn đóm sáng trưng.

    Nguy Lương toàn thân quấn chặt trong chăn, buồn khổ trong lòng gần như có thể hóa thành thực thể.

    Đầu húi cua bị 4 người khác đè xuống hành hình thảm thiết.

    “M lại nghĩ ra ý tưởng khùng điên gì nữa vậy?”

    Húi cua hét lớn:

    “Gu gồ dạy thế mà!! Anh em tụi mình chưa từng yêu thì làm sao biết được??”

    Đuôi sói:

    “Xóa bạn bè người ta có phải là hơi quá đáng không?”

    Đầu húi cua giải thích:

    “Đó là lời chuyên gia tư vấn tình yêu đã bày kế, nếu đối tượng có thái độ mơ hồ với cậu thì cậu có thể giả vờ tức giận xóa cô ấy, sau đó xem xem người ta có chủ động tìm đến không.”

    Nguy Lương đột nhiên vén chăn ngồi dậy, hai mắt đỏ hoe:

    “Tao đi tìm cô ấy đây.”

    Đuôi sói ngăn cậu ấy lại:

    "Đại ka à, bình tĩnh đi, đã 2h30 sáng rồi."

    Đầu húi cua:

    "Đúng vậy, đại ca, dù có thích nhau đến mấy cũng không thể 2 giờ sáng anh gọi em không nhấc máy, vì tình yêu mà 2h—Á! Thằng nào đánh ông!"

    Màn hình điện thoại di động đột nhiên lại sáng lên.

    Đó là một tin nhắn văn bản.

    Đằng gái nói: “Ngày mai chúng ta sẽ gặp nhau để làm rõ mọi việc”.
     
    Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
    Chương 6


    19.

    Tất nhiên một người phụ nữ hoang dại như tôi phải chủ động.

    Để thể hiện sự chân thành của mình, tôi còn bỏ ra số tiền lớn để mua một quả sầu riêng nhập khẩu ở siêu thị lớn bên ngoài trường cho khí thế.

    "Gặp cậu ở quán cà phê phía nam cổng trường."

    Vừa mới vui vẻ gửi tin nhắn cho Nguy Lương, tôi đã bị một nhóm thanh niên hung hãn chặn đường ở ngã tư, tên cầm đầu đi tới, mím môi, bắt đầu nhìn tôi từ trên xuống dưới:

    "Du Mễ? Nổi tiếng quá nhỉ."

    Hắn đặt tay cầm điếu thuốc lên vai tôi:

    “Chúng ta học cùng trường đấy. Tôi là Tôn Diễn. Có thể thêm WeChat được không?”

    Tôi:

    “Cậu là chui ra từ nhà vệ sinh phía sau trường đấy à?”

    Tôi phớt lờ tên ngốc đứng đầu và tiếp tục.

    Cậu ta còn đi theo tôi, đập vỡ điện thoại của tôi một tiếng “cạch”:

    "Cái gì? Xấu hổ à? Đừng khách khí với Tôn ca, tối nay chúng ta cùng đi uống rượu nhé? Tôi nghe nói cậu được gọi là tửu thần?"

    Tôi khẽ ngập ngừng rồi nhẹ nhàng nói:

    “Cậu có biết vì sao tôi bị gọi là hoang dại không?”

    Tôn Diễn: "Tại sao?"

    Tôi khẽ mỉm cười: “Bởi vì tôi thực sụ mắc bệnh dại.”

    Nói xong tôi mở miệng cắn mạnh vào tay cậu ta một phát, tên bị cắn phát ra tiếng kêu như heo bị chọc tiết

    "Mịa nó, để tau cắn chếc chúng mày. Một đám lưu manh thối tha dám phả hỏng giờ đẹp đi tỏ tình của bà đây!!"

    Tôi xông lên cắn random bất cứ thằng cha nào lọt vào tầm ngắm, đầu tư lôi hẳn quả sầu riêng quý giá ra làm vũ khí.

    Tháng cô hồn đã xui xẻo rồi, mấy thằng cha mắt mù này lại dám đến làm phiền tôi vào thời điểm trọng đại như bây giờ ư!? Mịa nó chúng m thực sự bị hoang tưởng tuổi dậy thì hết rồi à!!!!

    Dù sao thì số lượng vẫn hơn chất lượng, dù có phát điên lên thì tôi vẫn bị bọn chúng đánh bại, bị còng tay sau lưng lôi đứng dậy.

    Quả sầu riêng gãy cô đơn lăn lông lốc ra đầu ngõ.

    Anh chị cô hồn làm ơn đi qua gô cổ chúng nó xuống âm phủ hộ em cái.

    20.

    “Em chịu hết nổi rồi, Tôn ca, con khốn đó uống rượu giỏi quá, các anh đều nôn muốn chết, còn nó thì vẫn uống.”

    Ngay khi cửa hộp KTV mở ra, một gã tóc đỏ vừa thua dưới tay tôi đã tiến đến chỗ Tôn Diễn và bắt đầu khóc.

    Khi nhìn thấy Tôn Diễn, tôi tức giận đập vỡ kính.

    Cậu ta giật mình trước ánh mắt đỏ bừng của tôi, sau đó anh ta hét lên với khuôn mặt tái mét:

    "Bệnh dại, cậu muốn làm gì?"

    Tôi nhìn chằm chằm anh ta một lúc, sau đó lặng lẽ lui về ghế sô pha, mở một chai rượu khác:

    "Tôn ca phải không? Nào, cậu không muốn uống à?"

    Cậu ta nghi ngờ tiến tới, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của tôi, cậu ta lập tức thả lỏng cảnh giác nói:

    “Bạn gái của Nguy Lương, haha, cũng chỉ có vậy thôi.”

    Tôi:

    “Cậu ghen tị với cậu ấy à?”

    Tôn Diễn tức giận:

    "Tao ghen tị với nó à? Một giáo bá trong cái trường cỏn con có thể so sánh với tao, một tên xã hội đen hàng riu à? Tao lột da nó dễ như trở bàn tay nhé!"

    Tôi:

    "Vậy cậu bắt tôi làm gì? Sau cậu không nhân cơ hội cậu ấy nằm viện mà bắt? Hai cánh tay đều không dùng được, sao không nhân lúc đấy mà đứm, vô công rồi nghề đi bắt tôi làm cđg?"

    Tôn Diễn khí thế đột nhiên xì hơi như bong bóng:

    "Mày biết cái gì, con khốn..."

    Tôi rót cho anh ta một ly rượu:

    “Tôi hiểu rồi, cậu muốn chứng tỏ mình hơn cậu ấy. Ý là dù không đánh được nhưng ít nhất cậu cũng có thể đánh bại cậu ấy về nhân duyên với nữ sinh? Đúng không?”

    Ánh mắt Tôn Diễn có chút mơ hồ:

    "Ai nói tao không đánh được nó? Vốn dĩ là nó đánh lén! Nó dùng thủ đoạn! Tao mới thua..."

    Tôi không tin, tôi không tin.

    Tôi tiếp tục bơm đểu cậu ta:

    “Vậy tôi sẽ cho cậu một cơ hội để giành lại chiến thắng.”

    Tôi lấy điện thoại di động trong túi cậu ta ra khi cậu ta không chú ý, và đặt tay còn lại lên vai Tôn Diễn.

    Tách một cái.

    Chụp một bức ảnh.

    "Đi, đi khoe với cậu ấy đi, người con gái của cậu ấy đã ở trong tay cậu rồi, ngầu quá anh Tôn ạ."

    Nói một cách đơn giản, để có thể mê hoặc nhân tâm, ngay từ đầu tôi đã đăng ký học chuyên ngành tâm lý học.

    Tay câuh ta run rẩy cầm điện thoại, cầm chai rượu lên, uống hết rượu, đập mạnh xuống bàn rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đê mê:

    “Được rồi!”

    Tôi nhìn cậu ta gửi bức ảnh đến số điện thoại quen thuộc.

    Tốt lắm.

    Làm tốt lắm.

    21.

    Xì trum xanh lục khập khiễng gợi cảm:

    “Này, đầu húi cua, em gái tôi có ở cùng chỗ với đại ca của cậu không?”

    Một đấm đi luôn: “Không có ở đây.”

    Trà đắng màu vàng:

    “Nó sẽ không rơi xuống mương nữa chứ?”

    Bánh bao khoai môn tím:

    “Nó thậm chí còn không trả lời cái vẫy tay của tôi.”

    Trời đã tối muộn rồi.

    Trên điện thoại của Nguy Lương hiện lên tin nhắn hình ảnh.

    Cô gái có đôi má đỏ bừng vì uống rượu đặt tay lên bờ vai của tên tóc vàng và lặng lẽ ra hiệu bằng ngón giữa.

    ...

    Trong nhóm cầu vồng và đám côn đồ mặc vest đã xảy ra một vụ xôn xao lớn chưa từng có.

    22.

    Trong KTV, tôi và Tôn Diễn trò chuyện từ đầu làng đến cuối làng, sau khi nói xấu Nguy Lương xong, chúng tôi bắt đầu nói xấu trường học…

    Khả năng uống rượu của cậu ta rõ ràng là tốt hơn so với những người khác tôi đã uống cùng trong bữa hôm nay, sau khi uống xong, tôi thực sự có hơi choáng váng.

    Tôn Diễn thở dài một hơi, rút ra một điếu thuốc, đưa lên miệng, đang định châm lửa đột nhiên lại nhìn sang phía tôi:

    “Cậu, lại đây châm điếu thuốc cho tôi.”

    Chết tiệt, lắm chuyện.

    Tôi cầm bật lửa tiến lại gần hắn:

    "Là vậy hả?"

    Tôi “bộp” một phát châm lửa, ngọn lửa bốc lên tận trần nhà, thiêu đốt hai mảng tóc trên trán Tôn Diễn cho đến khi trọc lốc.

    Cậu ta bối rối sờ lên tóc mình, tức giận nói:

    "Sao cậu, một người phụ nữ, lại có thể ngu ngốc như vậy? Mẹ kiếp, tôi ấn tượng với cậu rồi đấy."

    Cậu ta đứng dậy và giơ tay định tát tôi.

    Tôi giả vờ sợ hãi:

    “Tôn ca, tôi xin lỗi.”

    Lúc này cửa đã bị đá tung ra. Thành thật mà nói, tôi đã phải đợi hai giây rồi mới dám ngước lên xem.

    Bởi vì tôi sợ mình sẽ không nhịn được cười khi nhìn thấy Nguy Lương vẻ mặt lạnh lùng, hai tay cuốn hai bó thạch cao xông vào cửa.

    Hai giây sau, tôi nghe thấy một vài tiếng la hét:

    "Mẹ kiếp mấy thằng ngu, chúng mày ăn phải gan hùm mật gấu hay sao mà dám ức h**p Du Mễ, lão nương đá c.hết các cậu bây giờ."

    Lúc ấy, tôi ngước lên, lòng đầy tủi thân, không biết từ lúc nào đã nghẹn ngào, nước mắt không kìm được mà chảy xuống:

    “Các tỷ muội! Đánh chít cậu ta đi, huhuhuhu!”

    Tiểu Lục đi tới ôm lấy tôi, đau lòng sờ sờ đầu tôi:

    “Cục cưng, đừng khóc, các chị em đến cứu pà đây.”

    "Anh ta còn đánh em nữa, vừa rồi anh ta muốn tát em, anh ta, anh ta, anh ta còn mắng em, huhuhuhu."

    "Quả sầu riêng lớn của em cũng bị đập vỡ."

    “Điện thoại của em, cũng bị phá hỏng rồi.”

    Tôn Diễn bị mười người, một đội đôi nam nữ hỗn hợp đ.ánh đ.ập dã man, bị đá đến bất tỉnh.

    Tôi đang khóc nức nở thì chợt nhìn thấy một bóng dáng cao gầy, cô độc đứng ở cửa.

    Cậu ấy cúi đầu xuống, lệ quang như ẩn như hiện.
     
    Sau Khi Cưỡng Hôn Nhầm Trùm Trường Tôi Mang Danh Biến Thái
    Chương 7


    23.

    Tôi lao tới, trước mắt có chút mơ hồ:

    “Tỷ tỷ, giúp em đánh hắn đi.”

    Nguy Lương cụp mắt xuống, lau nước mắt trên má tôi, không nói gì.

    Cậu gật đầu, bước vào phòng, cụp mắt nhìn Tôn Diễn đang lăn lộn trên mặt đất.

    Vẻ mặt Tôn Diễn tràn ngập sợ hãi không thể chịu nổi, thân thể run trốn xa chỗ Nguy Luong, tựa như đang cách xa một con quái vật ẩn nấp dưới vực sâu.

    "Đại ca, Tôi - Tôi sai rồi—-"

    Tiểu Lục bịt mắt tôi, đem tôi kép ra ngoài:

    “Muội muội đừng nhìn nữa, trái tim non nớt của cậu không chịu nổi cảnh tượng đáng sợ như vậy đâu.”

    Tôi: "...âm thanh nghe có vẻ khá bi thảm."

    Sau khi ra khỏi phòng, Nguy Lương vẫn im lặng, tay trái vẫn giữ chặt góc áo của tôi.

    Giống như một đứa trẻ bất an.

    Đại ca, nói gì đó đi chứ.

    Tôi mượn rượu lấy dũng khí, ậm ừ ôm lấy cậu: “Sao cậu vẫn thơm quá vậy~”

    "Có thể hôn cậu được không?"

    Trên đôi môi đang mím chặt đầy căng thẳng của Nguy Lương cuối cùng cũng xuất hiện một nụ cười:

    “Lẫn trước cậu trực tiếp ôm tớ cưỡng hôn cơ mà, sao lần này còn biết ngại ngùng thế.”

    Lần trước tôi say thật, nhưng hôm nay tôi chỉ hơi ngà ngà say.

    Cậu ngồi xổm xuống, cong eo, vùi mặt vào hõm cổ tôi, trầm giọng nói.

    "Xin lỗi."

    Có dòng nước ấm chảy vào cổ tôi.

    "Điều này sẽ không bao giờ xảy ra nữa."

    "Xin lỗi."

    Tôi vỗ lưng anh: “Cậu đừng có mà ch** n**c miếng nữa.”

    Nguy Lương ngẩng đầu lên, ánh sáng trong mắt dường như đang vỡ tan thành từng mảnh, nốt ruồi ở nước mắt hơi ươn ướt.

    Thì ra cậu ấy đang khóc.

    Chắc chắn rồi, nữ nhân ba phần say, có thể diễn đến độ làm bạn rơi lệ.

    Tôi: "Bây giờ cho tớ hôn một cái nhé~ được không~"

    Cậu nghiêm túc nói: “Cho tớ một danh phận, có được không?”

    Chà, danh phận ý à——

    Đầu húi cua hùng hổ bước ra:

    “Đại ca, bộ phận pháp lý bên kia đã sắp xếp thỏa đáng rồi——”

    Tôi đang ôm lấy Nguy Lương, điên cuồng ịn môi lên môi cậu ấy.

    Đồng tử của húi cua như sắp rớt ra ngoài: "Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh."

    Lam tỷ vẫy cây gậy bước ra:

    "Cậu tên gìvậy? Ồn ào chít mất."

    Cậu ấy quay đầu lại thì thấy Nguy Lương đang cọ qua cọ lại vào má tôi.

    Lam tỷ một gậy đánh vào mông đầu húi cua, đồng dạng hét lên:

    "Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh"

    24.

    Diễn đàn trường.

    “Nữ sinh hoang dại và soái ca giáo bá cuối cùng kết thành lương duyên.”

    “Tôn Diễn không chỉ bị đuổi học, còn bị xử cho một trận, tin chuẩn chưa vậy?”

    “Xóa bỏ những điều tiêu cực, trả lại không gian trong sạch cho trường học.”

    “Sinh viên thể thao da đen đau lòng rơi nước mắt, trong buổi phát sóng trực tiếp quên bôi dầu cọ, bị phát hiện da trắng, sập phòng rồi!”

    ...

    Cánh tay của Nguy Lương cuối cùng cũng khỏi rồi.

    "Đi xuống lầu."

    Tôi vội vội vàng vàng quét phấn trang điểm lên mặt rồi lao xuống dưới lầu.

    Tiểu Lục mở cửa sổ, õng ẹo hét lên:

    “Quên không đem đồ theo rồi~”

    "Không có!"

    Nguy Lương ngồi lên chiếc môtô màu bạc đen, đội cho tôi chiếc mũ bảo hiểm bánh kem màu hồng:

    "Ôm chặt nhé."

    Tôi ôm chặt eo anh, cười như gió xuân:

    “Chắc chắn rồi.”

    Hú hú, Đây chính là cảm giá của một cơn gió à?

    Không được, tốc độ quá nhanh, tôi muốn nôn.

    25.

    Tôi lại mượn chiếc xe ba bánh mui trần, hehe, còn mua thêm một quả sầu riêng to.

    Nguy Lương ngồi sau xe ba bánh, lấy sầu riêng che mặt.

    Tôi chậm rãi, vui vẻ mỉm cười, cùng với mĩ nhân của mình, cùng nhau tắm mình trong ánh sáng hoàng hôn mơ mộng.

    Phiên ngoại

    "Lam tỉ, không đúng, sao nửa đêm bà vẫn mặc lễ phục?"

    Tôi liếc mắt về phía sau và bị ánh sáng cầu vồng làm cho chói mắt:

    "Các cậu đều mặc? Hôm nay không phải là lớp huấn luyện chuyên nghiệp mà!"

    Tiểu Lục xấu hổ cười:

    “Du Mễ, cậu còn chưa biết à?”

    Tiểu Tử hất tung mái tóc gợn sóng của mình, nhếch lên khóe môi:

    "Chúng ta bây giờ là Đội tinh duệ Cầu Vồng, cứ điểm an toàn của nữ giới, ác mộng của nam giới."

    Tiểu Hồng nắm lấy tay Tiểu Hoàng đi về phía trước,cả người toát ra ánh sáng tự tin rạng rỡ:

    “Đây là những chiến giáp một trận thành danh của chúng ta, không thể cởi ra được, nhìn thấy chúng ta, các em gái nhất định sẽ càng an tâm hơn. y ya, thật không ngờ có ngày chị em chúng ta lại có thể tắm trong hào quang rực rỡ như vầy"

    Hai con người nà, kẻ tung người hứng, thật là, khóc chít mất.

    Tiểu Lam mỉm cười xách vali lên:

    “Thật đáng tiếc, sau khi chị em mình nổi tiếng lại được tiết mục tình cảm thanh xuân vườn trường mời đến làm khách mời chứ. Nghe nói khách nam đều là mỹ nam cao 1m88. Mấu chốt là, chúng ta còn có thể kiếm được tiền, vui chít mất."

    "Đúng vậy, những người trên đỉnh cao nhân sinh như chúng ta không đời nào lại yêu đương với những đối tượng hạng hai được, đúng không?"

    "Trường học vòn tưởng rằng đây là truyên truyền chiêu sinh miễn phí, phất tay một cái, giáo viến phụ đạo đã báo chúng ta được nghỉ 3 tuần để đi ghi tình rồi."

    What"s up!

    Guể?

    2

    Hiện trường buổi ghi hình.

    Tiểu Lam điên cuồng lắc vai đạo diễn:

    "1m88, thanh thuần, nam sinh? Mấy thằng nhóc ốm yếu này khác gì mấy quả bầu hồ lô èo uột?"

    Đầu húi cua nắm cổ áo đạo diễn gào khóc:

    "Không phải ý anh là nữ sinh xinh, nữ sinh dễ thương sao? Cho chúng tôi kết giao với đám nữ sinh bảy sắc cầu vồng này? Lương tâm của anh ở đâu?"

    Nhà sản xuất thò đầu ra nói:

    “Có thể thử tìm hiểu nhau kỹ một chút, hiện tại trên mạng có rất nhiều fan cp của các cậu đó”.

    Kèo yêu đương này là hoàn toàn không thể!

    Song phương hiếm hoi đạt đượng một lần tâm ý tương thông, ý kiến thống nhất.

    Nhưng mà, ai mà có thể nói chắc được vận mệnh tương lai cơ chứ.

    Đúng không?

    (Hoàn)
     
    Back
    Top Dưới