Ngôn Tình Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng

Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 421


Lạc Ninh có thể điều khiển âm sát của Đại Đao khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy rất kinh ngạc. Tư Không Uý và Lôi Khâu thấy Lạc Ninh nói ra điều đó đơn giản như đang giỡn, có vẻ việc điều khiển được âm sát trên Đại Đao cũng không phải là chuyện gì to tát lắm thì không khỏi nảy sinh lòng hiếu kỳ. Chẳng lẽ ai cũng có thể điều khiển âm sát trên Đại Đao? Chẳng qua trước kia mọi người đều nghĩ Đại Đao là gươm báu trấn trạch của nhà họ Lạc cho nên chỉ có người nhà họ Lạc mới có thể sử dụng nó. Vì vậy, Tư Không Uý và Lôi Khâu cũng âm thầm bấm tay niệm chú, muốn thử xem có điều khiển được âm sát từ Đại Đao không. Nào ngờ mới vừa thử thôi đã cảm nhận được một luồng khí lạnh xộc lên như muốn ăn mòn cơ thể. Thực lực của Tư Không Uý cao hơn Lôi Khâu gấp mấy lần, anh ta lập tức cắt đứt liên hệ giữa mình và Đại Đao. Bởi vì âm sát ăn mòn cơ thể anh ta rất ít, cộng thêm được hoá giải kịp thời cho nên không để lại bất kỳ di chứng gì. Lôi Khâu thì thảm hơn chút, cậu ta là tay gà mờ mà cùng tò mò bắt chước người ta liên hệ với thanh Đại Đao. Đến khi nhận ra có điều không ổn, âm sát đã ăn mòn được vài phần trên cơ thể cậu ta rồi.

"A, đau quá!". Bây giờ muốn thoát ra rất khó, không chỉ cả người cảm thấy lạnh thấu xương mà còn có cảm giác nóng như thiêu như đốt, cậu ta nhịn không được mà rên lên một tiếng.

Lạc Ninh thấy vậy bèn duỗi tay ra vỗ mấy cái lên lưng Lôi Khâu, thẳng thừng chặt đứt liên hệ giữa cậu ta và Đại Đao. Cô tức giận nói: "Cậu cũng thật là lớn gan, tôi có thể huy động được Đại Đao là vì tôi có đủ thực lực, cơ thể nhỏ bé này của cậu có khác nào tìm đường tự sát đâu chứ!".

Rồi cô đưa cho cậu ta một lá bùa: "Mang theo bên người, có thể tiêu trừ âm sát ăn mòn trên người cậu".

Lôi Khâu vội vàng nhét lá bùa vào túi áo trên ngực, quả nhiên cảm thấy không còn đau đớn và rét lạnh nữa.

"Tôi nghe cô nói đơn giản, cho nên mới tưởng ai cũng có thể huy động được. Lần sau tôi không dám làm mấy chuyện ngu xuẩn như vậy nữa đâu". Cậu ta muốn khóc thật to.

Lạc Ninh dở khóc dở cười, "Biết là tốt rồi".

Mọi người thấy Lôi Khâu trúng chiêu cũng hiểu ra được không phải ai cũng có thể chạm vào thứ này, Lạc Ninh chỉ là trường hợp cá biệt.

Lạc Ninh nhìn lão già bên kia và hỏi: "Còn muốn đấu pháp nữa không?".

Sắc mặt lão già trở nên thất thường, không trả lời mà hỏi: "Tại sao cô có thể chạm vào cảnh giới đó nhanh đến như vậy?".

Lạc Ninh nhướng mày, "Tôi có thân với nhà họ Lạc lắm đâu, mắc mớ gì tôi phải nói cho ông biết?".

"Cô!", lão già nghẹn lại một hơi. Lúc này mục đích khiến lão ta muốn bắt cho bằng được Lạc Ninh trở về đã không còn là để nghiêm khắc trừng trị nữa, mà là muốn biết rốt cuộc cô đã làm cách nào để đạt được cảnh giới đó.

"A!". Bỗng nhiên tiếng kêu thảm thiết của trưởng lão Lạc Cửu vang lên.

Lão già xoay người lại nhìn thì thấy trưởng lão Lạc Cửu bị đuôi rắn của Vua Rắn quét trúng, cả người bay lên trên cao rồi nện xuống boong tàu một cái thật mạnh, miệng không ngừng phun máu. Mặc dù trong lúc đấu pháp, trưởng lão Lạc Cửu có thể mượn âm sát của Đại Đao để đấu, nhưng về mặt tố chất cơ thể còn kém xa Vua Rắn. Ông ta để Vua Rắn tìm được cơ hội đánh vào một cú, lục phủ ngũ tạng bên trong đều bị thương nặng.

Trưởng lão Lạc Cửu vừa ọc máu vừa nói: "Tộc lão... tôi không xong rồi".

Nếu có thể xé xuống thêm hai lá bùa, chắc chắn ông ta có thể giữ chân Vua Rắn, thậm chí khống chế được nó. Nhưng khả năng của ông ta không đủ xé thêm hai lá bùa, chỉ cần xé một lá bùa nữa thôi là cơ thể ông ta đã không chịu nổi âm sát ăn mòn rồi.

Tộc lão thấy Vua Rắn lại đánh về phía tàu của họ, muốn làm chìm tàu cho bằng được. Ông ta lập tức tự mình chiến đấu với nó, huy động âm sát trên Đại Đao để cản Vua Rắn. Lúc này ông ta mới cảm nhận được tình thế khó khăn của trưởng lão Lạc Cửu, Vua Rắn nổi điên lên đúng là rất khó chơi. Mà nó còn hết sức thông minh, biết tránh né âm sát công kích và đánh lén.

Ông ta nhìn Lạc Ninh một cái thật sâu, miễn cưỡng ra lệnh: "Lui!".

Trưởng lão Lạc Cửu khó mà chấp nhận, "Tộc lão, cứ tha cho nó dễ dàng vậy sao?".

Sắc mặt tộc lão trầm xuống, nói: "Nếu ông có thể bắt được cô ta thì ông đi bắt thử đi, bây giờ tôi còn chưa phải là đối thủ của cô ta".

Trừ khi tất cả tộc lão hợp sức lại với nhau, nếu không hôm nay khó mà có hy vọng bắt được Lạc Ninh về. Tiếc là chỉ có một mình lão ta tới đây, cho dù bây giờ có gọi những người khác tới e rằng cũng không còn kịp nữa rồi.

Trưởng lão Lạc Cửu biết tộc lão nói phải, nhưng trong lòng ông ta không khỏi cảm thấy tức tối! Ông ta và tộc lão đều bị thương nặng, mà vết thương của ông ta còn nặng hơn. Sau khi trở về, cần phải tu luyện và nghỉ ngơi ít nhất là nửa năm mới có thể hồi phục. Nếu bắt được Lạc Ninh về thì còn đáng giá, bây giờ trái lại còn để Lạc Ninh chạy thoát, chuyện này khó mà chấp nhận. Thế nhưng cũng không còn cách nào, ông ta chỉ có thể nghiến răng hét lên với người lái tàu:

"Trở về vùng biển của gia tộc đi".

Người lái tàu lập tức điều khiển con tàu.

Tộc lão vừa đấu pháp với Vua Rắn vừa nói với Lạc Ninh: "Cô đi đi!".

Có nghĩa là họ không bắt người nữa.

Lạc Ninh cười khẩy: "Ông kêu tôi ở lại thì tôi phải ở lại, ông kêu tôi đi thì tôi phải đi à? Nhìn tôi có rẻ đến thế không?".

"Bây giờ tôi là kẻ thẳng, tôi phải thu hoạch chiến lợi phẩm mới được".

Trưởng lão Lạc Cửu bụm ngực đứng dậy, giọng điệu khinh thường: "Cô đừng có mà được đà lấn tới".

Lạc Ninh nhướng mày, "Tôi cứ thích được một tấc phải lấn thêm một thước đấy rồi sao? Ông cản được tôi chắc?".

"Nếu các người đã không thích như vậy thì chúng ta đấu pháp tiếp đi".

Tộc lão nhíu mày, "Cô muốn cái gì?".

Lão ta đã nghe rất nhiều chuyện về Lạc Ninh, con nhóc này rất giỏi thâu tóm món lợi. Xem ra hôm nay không mất vài thứ bọn họ không thể nào đi được. Tộc lão là người sáng suốt, nếu đã bắt không được Lạc Ninh thì không cần phí công vô ích.

Lạc Ninh khẽ cười: "Tộc lão quả nhiên là người thức thời".

Cô nâng tay chỉ vào Đại Đao trên giá gỗ: "Nó nha!".

Thấy Lạc Ninh cả gan đòi Đại Đao, tộc lão và trưởng lão Lạc Cửu trợn to hai mắt nhìn Lạc Ninh với vẻ khó tin. Đây là báu vật trấn trạch của nhà họ Lạc, sao có thể đưa cho Lạc Ninh.

Trưởng lão Lạc Cửu mỉa mai: "Cô không sợ ăn no vỡ bụng à?".

Con nhóc này đúng là tham lam, còn dám mơ tưởng tới bảo vật trong số những bảo vật này, "Cô có nằm mơ cũng không thấy mờ mờ đâu".

Lạc Ninh bật cười thành tiếng: "Thì đúng là tôi muốn xem thử ăn vào có căng bụng thật hay không".

"Để Đại Đạo lại đây, mấy người có thể đi".

Trên mặt cô là nụ cười, nhưng trong mắt và giọng nói lại không có một chút độ ấm nào, "Hay là... mấy người ở lại nơi này hết đi".

"Lớn gan, Lạc Ninh đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa!". Trưởng lão Lạc Cửu giận tới tức ngực, con nhóc chết tiệt này đúng là mạnh miệng lớn lối.

Lạc Ninh trợn mắt, "Đừng có được đằng chân lại lân đằng đầu".

"Lắc tàu của họ chút xíu đi". Sau đó cô lấy một bình sứ ra, đổ hai viên thuốc vào lòng bàn tay và ném cho Vua Rắn. Đây là Bổ Khí Hoàn, sau khi Vua Rắn ăn vào có thể bổ sung lại tinh khí đã bị hao tổn lúc nảy.

Vua Rắn vội vàng bơi tới, hai cái đầu rằn lần lượt đớp hai viên thuốc. Cả người lộ ra khí tức hung tợn, cơ thể cũng to hơn một chút, nó không quan tâm gì cả mà đánh về phía tàu của nhà họ Lạc. Tộc lão thấy vậy lập tức xé hai lá bùa xuống, thực lực của lão ta có thể chống chịu được âm sát ăn mòn. Nhưng không quá lâu, cho nên ông ta cần phải tốc chiến tốc thắng.

Lão ta huy động âm sát đến tập kích Vua Rắn, muốn làm Vua Rắn bị thương. Có điều, sao Lạc Ninh có thể để lão ta được toại nguyện. Bây giờ Vua Rắn là thú cưng của cô, đến cô còn không nỡ làm nó bị thương nữa là. Vì vậy cô dùng dao găm âm sát ngàn năm trong tay huy động từng sợi âm sát trên thân Đại Đao đánh vào lão già trên thuyền và đám người trưởng lão Lạc Cửu.

"A!". Những người họ Lạc có thực lực kém bị âm sát ăn mòn lập tức cảm thấy cả người đau đớn bỏng rát, nhịn không được rên la ầm ĩ.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 422


Trên thuyền, người có thực lực hơi mạnh một chút cũng đang gồng hết sức mình chống đỡ nhưng rõ ràng là không chịu được lâu. Trưởng lão Lạc Cửu bị thương nặng sẵn, bây giờ còn bị âm sát của Đại Đao ăn mòn bên trong cơ thể cho nên thương tích lại càng nặng hơn. Ông ta không trụ được nữa mà phun ra máu, toàn bộ các bộ phận bên trong cơ thể đau đớn như thể bị lệch khỏi vị trí của chúng.

- Dừng tay! - Ông ta không khỏi hét lớn về phía Lạc Ninh.

Còn lâu Lạc Ninh mới để ý đến ông ta, cô tiếp tục lợi dụng âm sát từ Đại Đao để làm chuyện của mình. Từng sợi âm sát chui vào cơ thể lão già từ lòng bàn chân của lão, khiến lão bị mất cân bằng trong lúc điều khiển âm sát đấu pháp với Vua Rắn, chẳng mấy chốc lão đã bị phản phệ.

Vua Rắn nhân cơ hội đó húc cả người vào tàu của nhà họ Lạc lần nữa. Bây giờ tộc lão có muốn ngăn cản cũng đã chậm mất nửa nhịp rồi, bởi vì âm sát đang ăn mòn trong cơ thể cho nên tộc lão hết sức khó chịu. Lúc lão kịp nhận ra thì con tàu của nhà họ Lạc đã lật ngang rồi. Người trên tàu lần lượt rơi xuống biển, giá gỗ và Đại Đao cũng dần dần chìm xuống đáy biển sâu.

Lạc Ninh lệnh cho Vua Rắn triệu hồi bầy rắn, nâng Đại Đao lên. Vua Rắn lập tức phát ra tín hiệu thôi thúc bầy rắn vốn đã tan đàn xẻ nghé lập tức tập trung lại. Từng con rắn biển đan vào nhau và dệt thành một tấm lưới lớn, bọn chúng nâng giá gỗ lên rồi từ từ vươn người ra khỏi mặt biển. Bởi vì âm sát trên thanh Đại Đao quá nặng, vì vậy cứ cách hơn mười giây là bầy rắn sẽ đổi nhóm rắn tiếp xúc với giá gỗ một lần.

Sau khi nâng được Đại Đao lên trên mặt biển, Vua Rắn quất đuôi rắn tới giá gỗ và đập thật mạnh vào khung gỗ. Giá gỗ lập tức bị vỡ chia năm xẻ bảy, Đại Đao đang nằm trên đó bị lực tác động bay lên, hay nói đúng hơn là bay về phía Lạc Ninh.

Tộc lão của nhà họ Lạc và trưởng lão Lạc Cửu lênh đênh trên biển, thấy vậy không khỏi biến sắc. Lúc tàu chìm, bọn họ chỉ nghĩ rắc rối rồi, Đại Đao rớt xuống biển, bọn họ phải bỏ ra rất nhiều công sức và thời gian mới mò lên được. Nào có ngờ đâu bầy rắn lại nâng giá gỗ lên, Vua Rắn còn hất Đại Đao bay tới chỗ Lạc Ninh nữa. Có điều hai lão già này lập tức lộ ra ánh mắt hả hê khi thấy người khác gặp nạn. Lạc Ninh thật sự đã quá xem thường âm sát của Đại Đao, nếu dám dùng tay cầm nó thì chắc chắn Lạc Ninh sẽ không gánh nổi hậu quả. Đến cả tộc lão còn không dám tiếp xúc trực tiếp với Đại Đao đã được gỡ vài lá bùa, lão sợ âm sát sẽ ăn mòn lão khiến lão chết cóng mất. Tuy thực lực của Lạc Ninh nhỉnh hơn lão một chút, nhưng làm như vậy thì kết quả cũng như nhau cả thôi.

- -
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 423


Lạc Ninh đã chạm tới ngưỡng Thiên Nhân Hợp Nhất, cho nên âm sát đã bị phong ấn trên thanh Đại Đao hoàn toàn không thể làm cô bị thương. Trái lại có thể lợi dụng âm sát trên đao để phục vụ cho bản thân. Thấy điệu bộ kinh ngạc không thể tin được của tộc lão Lạc, Lạc Ninh cong môi:

- Hồi nãy đã bảo mấy người đừng vui mừng quá sớm rồi mà không chịu nghe.

Lâu Nhiễm Nhiễm thấy Lạc Ninh thu phục được bảo bối cùng mừng cho cô. Cô ấy đứng bên cạnh bật cười và nói:

- Vì vậy có thể nói là bọn họ vui quá hoá buồn sao?

Lạc Ninh gật đầu tán thành:

- Đâu chỉ là vui quá hoá buồn, mà còn là mất cả chì lẫn chài đấy.

Cô vui vẻ chạm vào Đại Đao rồi lại nói tiếp:

- Nhà họ Lạc tặng tôi quà tặng quý giá thế này làm tôi thấy ngại quá đi.

Đám người Tư Không Uý: … - Bọn bọ không thấy Lạc Ninh ngại ngùng chỗ nào.

Sắc mặt tộc lão thay đổi liên tục, nói:

- Lạc Ninh, đây không phải là thứ thuộc về cô, tôi khuyên cô một câu, nhanh chóng trả Đại Đao về cho chủ nhân thật sự của nó đi.

Đây là bảo vật trấn trạch của nhà họ Lạc, đâu thể để cho Lạc Ninh mang đi.

Lạc Ninh nâng Đại Đao lên và hỏi:

- Nếu ông nói nó là đồ của nhà ông thì ông gọi thử xem nó có dạ không?

Tộc lão họ Lạc: … - Con nhóc chết tiệt lại dùng chiêu này nữa rồi.

Lão ta hít vào một hơi thật sâu, khuyên nhủ:

- Lạc Ninh, cô rất thông minh, cho nên chắc chắn cô biết bảo vật đâu có dễ cầm đúng không?

- Có đôi khi bảo vật sẽ trở thành thứ phải trả giá bằng cả mạng sống đấy.

Lão ta nói vậy không phải để doạ Lạc Ninh. Bởi lẽ đây là món bảo bối độc nhất vô nhị trên thế giới này, phàm là thuật sĩ phong thủy có năng lực đều sẽ dao động. Lạc Ninh mang Đại Đao bên người chẳng khác nào mang hoạ sát thân. Thực chất lão ta không lo Lạc Ninh bị ai hại chết, ông ta chỉ sợ Đại Đao rơi vào trong tay thế lực mạnh hơn thì nhà họ Lạc khó mà lấy lại được.

Sao Lạc Ninh không hiểu ý lão ta, cô trợn trắng mắt và nói:

- Thật sự cho rằng tôi cùi bắp giống như mấy người sao?

- Nếu tôi đã có thể đoạt được chiến lợi phẩm như Đại Đao từ tay mấy người thì người khác muốn cướp lại nó từ trong tay tôi cũng phải tự áng chừng xem có bản lĩnh đó hay không.

Cả người Lạc Ninh toả ra khí thế tự tin chói lọi, hùng hồn tuyên bố:

- Bây giờ thanh Đại Dao này thuộc quyền sở hữu của Lạc Ninh rồi nhé.

Tộc lão tức giận tới mức muốn hộc máu, con nhỏ chết tiệt này thật sự không biết kiêng dè gì cả.

- Lạc Ninh, nếu hôm nay cô dám mang Đại Đao đi thì nhà họ Lạc sẽ không nhân từ với cô nữa đâu.

Lạc Ninh cười nhạo:

- Nhà họ Lạc mấy người nhân từ với tôi bao giờ vậy?

Vẻ mặt cô mang theo vài phần không kiên nhẫn, nói tiếp:

- Nếu mấy người có bản lĩnh thì tới giành lại đi, giành lại không được thì đừng nói gì cả.

Mấy người họ Lạc cứ thích tự cho mình đúng, thật sự nghĩ cả trái đất đều phải xoay quanh bọn họ hay sao. Cô không rảnh ở đây dông dài với bọn họ, nên đưa mắt ra hiệu cho Vua Rắn:

- Mở đường đi!

Tộc lão Lạc phẫn nộ muốn dìm Lạc Ninh xuống biển cho rồi, nhưng bây giờ đúng là lão ta không có khả năng đó. Lão ta chỉ có thể dùng miệng lưỡi mà uy h**p:

- Nếu hôm nay cô dám làm vậy thì cô đừng hòng hối hận!

Lạc Ninh cười khẩy:

- Tôi chưa bao giờ hối hận về những chuyện mình làm.

- Ông trở về nói với gia chủ nhà họ Lạc rằng tôi miễn cưỡng nhận lấy món quà quý giá này, coi như thu lãi món nợ ông ta ép buộc ba tôi và chia rẽ cả gia đình tôi.

Cô hừ lạnh:

- Nếu còn tới kiếm chuyện với tôi nữa thì không chỉ đoạt mất chiến lợi phẩm thôi đâu, tôi cũng có thể cho nhà họ Lạc mấy người nếm thử mùi vị tan cửa nát nhà.

Lời này chắc chắn sẽ nhanh chóng được truyền về nhà họ Lạc, và những gia tộc khác cũng biết. Cô muốn tỏ rõ quan điểm của mình, đừng chọc đến cô, nếu không hậu quả sẽ rất khó lường.

Tộc lão tức đến ngã ngửa, nói:

- Cô… cô… nghiệp chướng!

Nhà họ Lạc bọn họ đã tạo nghiệp gì mà lại sinh ra một đứa cháu nghiệp chướng như Lạc Ninh chứ.

Lạc Ninh bĩu môi khinh thường, không để ý nói:

- Bây giờ mấy người cũng chỉ có thể mắng cho đã miệng thôi, thích mắng thế nào thì mắng đi, mấy người thấy vui là được.

Nói xong, cô quay đầu nói chuyện với Tư Không Uý:

- Phiền anh bảo người lái tàu tránh đi, chúng ta tiếp tục lên đường.

Tư Không Uý còn đang ngẩn ngơ trước những việc Lạc Ninh làm, bây giờ nghe cô nói chuyện mới hoàn hồn lại.

- Được - Anh ta ra hiệu cho người lái tàu của mình, rồi nhìn sang Lạc Ninh bằng ánh mắt tràn ngập phức tạp và khâm phục. Không ngờ Lạc Ninh thật sự có thể trấn áp được Đại Đao và cướp nó về, cừ khôi!

Hiện tại Vua Rắn cũng rất căm ghét đám người nhà họ Lạc này, đuôi rắn quẫy nước, khuấy tung vùng biển xung quanh. Sau đó người nhà họ Lạc và con tàu của họ đều bị nước biển cuốn đi rất xa.

Tàu nhà Tư Không khởi hành, chạy về phía đã lên lộ trình từ đầu. Người nhà họ Lạc duy nhất không bị nước biển cuốn đi - tộc lão, đang đứng trên mai rùa biển. Lão ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn con tàu Tư Không dần dần biến mất ngay trong tầm mắt của mình. Lúc nãy lão ta đã thử mượn dùng âm sát của Đại Đao, nhưng không làm được, lão ta chưa từng ngờ tới tình huống này. Càng khiến lão ta cảm thấy bất ngờ là lão ta cảm nhận được hơi thở quen thuộc trên thanh Đại Đao.

Lạc Dực Thừa đã giúp Lạc Ninh bằng cách nào nhỉ! Chẳng lẽ là cái la bàn kia?

Hơn nữa cho dù Lạc Dực Thừa có dùng bí pháp thêm sức mạnh của mình vào la bàn để giúp Lạc Ninh đi chăng nữa, Lạc Ninh cũng không có khả năng có thể trấn áp hoàn toàn Đại Đao. Rốt cuộc là Lạc Ninh đã làm thế nào?

Chẳng lẽ là nhờ lá bùa cuối cùng?

Trong đầu tộc lão nảy sinh rất nhiều câu hỏi, nhưng đã không còn ai ở đó giải đáp cho lão ta nữa rồi. Lão ta nhìn về biển rộng mênh mông đã không còn bóng con tàu nào, thở dài:

- Thời thế sắp thay đổi rồi!

Lão ta ra hiệu cho rùa biển bơi tới chỗ trưởng lão Lạc Cửu, kéo trưởng lão Lạc Cửu đang bị thương nặng lênh đênh trên biển lên trên mai rùa rồi bơi về phía hòn đảo nhỏ của nhà họ Lạc. Còn những người còn lại thì không đủ tư cách để lão ra tay cứu, chờ lát nữa gia tộc cho tàu tới cứu đi, dù sao cũng không chết được.


 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 424


Lúc gia chủ đến cấm địa, đã thấy con trai đang dựa vào sô-pha uống rượu, dáng vẻ lười biếng, miệng vừa ngâm nga một đoạn nhạc vừa cười. Ông ta nhíu mày, nói:

- Anh lấy rượu ở đâu ra thế?

Vốn dĩ ông ta muốn nhốt con trai vào cấm địa để tự ngẫm lại mình và ưng thuận chuyện lập gia đình đó, chứ không phải tạo điều kiện cho thằng con bất hiếu này hưởng thụ. Mỗi lần đến đây, ông ta lại phát hiện cấm địa có thêm một số đồ vật như sô-pha, máy tính bảng, món ngon,... Bây giờ còn có cả rượu ngon để uống.

Lạc Dực Thừa uể oải lên tiếng đáp lại:

- Uống tí rượu ấy mà, không cần ba phải để ý.

- Bình thường không có việc gì là không bao giờ mò đến cửa, muốn gì thì cứ nói thẳng ra đi.

Gia chủ Lạc híp mắt nói:

- Tôi thấy tâm tình của anh đang rất tốt thì phải?

Mấy lần trước đến đây, những cảm xúc nôn nóng và buồn bực của con trai biểu hiện ra rất rõ, hôm nay vừa uống rượu vừa ngâm nga hát, tâm trạng hoàn toàn khác lúc trước.

Trên mặt Lạc Dực Thừa lộ ra nụ cười tươi rói:

- Con gái bảo bối của tôi giỏi giang cỡ nào, tôi đang vui vẻ thì tất nhiên là tâm trạng tốt rồi.

Ông lại tỏ ra bất cần đời và nói:

- Dù sao cũng phải cảm ơn ba, ngay cả bảo vật trấn trạch vô cùng quý báu của gia tộc như Đại Đao mà ba cũng không tiếc mang cho Ninh Ninh nhà tôi. Ba đúng là chơi quá sang.

Sắc mặt gia chủ Lạc lập tức trở nên khó coi, nói:

- Hoá ra anh đã biết tất cả mọi chuyện.

Không biết là tên chó chết nào, chẳng những đưa cho thằng con bất hiếu này đủ thứ đồ dùng và thức ăn, còn báo cho biết mọi tin tức bên ngoài. Đừng để ông ta điều tra ra được, bằng không chắc chắn ông ta sẽ trị thật nghiêm.

- Biết chứ, chuyện này có gì lạ đâu - Lạc Dực Thừa không thèm để ý, cười nói - Phải rồi, ba không cần phải đi điều tra xem là ai đã báo tin cho tôi, tôi sẽ nói cho ba biết ngay bây giờ.

- Hai ngày qua em gái có đến thăm tôi, là con bé nói cho tôi biết đấy.

- Nếu ba không sợ người trong gia tộc lên án ba không biết dạy con thì ba cứ việc xử phạt em gái đi.

Lôi Lệ Phi nhờ em gái đến báo tin cho ông, nếu ba của ông đã hạ quyết tâm điều tra cẩn thận thì chắc chắn là không giấu được, chi bằng thẳng thắn ngay từ đầu.

Sắc mặt của gia chủ Lạc trông hơi khó coi:

- Anh… - Sao ông ta không nhận ra con trai đang cố tình nói vậy, đây là đang dồn ông ra vào thế không thể truy cứu trách nhiệm và trừng trị con gái.

- Cánh của anh chị cứng cáp rồi nhỉ, anh thật sự cho rằng tôi không dám trừng phạt em gái của anh sao? - Ông ta hừ lạnh - Nếu tôi xử phạt Lạc Dực Hàm, người trong gia tộc chỉ có thể khen ngợi tôi công chính thôi.

Mắt phượng của Lạc Dực Thừa nhướng lên, nói:

- Đúng là ông rất công chính, buộc con gái chia tay với người mình yêu và kết hôn với người nhà họ Lôi, cuối cùng tuyệt vọng vì mất đi người yêu, vợ chồng bất hòa chỉ có thể về nhà mẹ đẻ chấp nhận một mình đau khổ.

- Buộc con trai bỏ vợ bỏ con, rồi loạn luân cho bằng được, cuối cùng lại là trò cười trong mắt mọi người.

Lạc Dực Thừa cong môi nói tiếp:

- Ba, ba và mẹ đúng là ghê gớm. Có lẽ ba và mẹ chính là cặp cha mẹ có một không hai trên thế giới này, làm cha làm mẹ rất tròn trách nhiệm đấy!

Gia chủ bị những lời nói châm chọc này làm cho tức giận đến mức ngực cũng phập phồng, ông ta duỗi tay chỉ thẳng vào mặt Lạc Dực Thừa và nói với vẻ mặt vô cùng tức giận:

- Anh… Anh là đồ con bất hiếu, anh không chọc cho tôi tức chết thì anh còn chưa hài lòng đúng không.

Hai mắt Lạc Dực Thừa trợn trắng:

- Sự thật mất lòng.

- Người ta hay nói người tốt thì sống không thọ còn tai họa tồn tại mãi ngàn năm. Chắc chắn ba và mẹ của tôi có thể sống đến ngàn năm, còn sống để tức dài dài, ba yên tâm đi.

- Cũng như mẹ tôi thường xuyên bị tức đến chết ngất đấy, ba dẫn bà ấy đi bệnh viện kiểm tra thử xem, đảm bảo sức khỏe bà ấy còn khỏe mạnh hơn cả những người trẻ tuổi.

Mặc dù trước khi đến đây, gia chủ Lạc đã biết không nghe được lời gì hay từ miệng đứa con trai này, nhưng ông ta vẫn bị chọc tức. Có con cái nhà ai mắng chửi cha mẹ của mình là mầm mống tai họa hay không? Ông ta đã gây ra tội ác tày trời thế nào mà lại sinh ra một đứa con như vậy chứ.

Tuy vậy bỗng nhiên ông ta không biết nên phản bác thế nào, bởi lẽ tất cả những gì Lạc Dực Thừa nói đều là sự thật. Năm đó con gái thích một người ngoài, ông ta và vợ mình cử người cưỡng chế con gái trở về, rồi gả nó vào nhà họ Lôi theo đúng như kế hoạch ban đầu. Cuối cùng, người đàn ông mà con gái yêu thương đã mất, con gái và Lôi Lệ Phi sống không êm ấm, được con trai đón về nhà mẹ đẻ. Từ lúc con gái trở về nhà họ Lạc đến nay đã rất nhiều năm rồi, mỗi khi nhìn thấy ông ta và vợ, ngay cả một chữ cũng không muốn nói chứ đừng mơ gì tới gọi bọn họ là ba mẹ. Ông ta thật sự có chút áy náy với con gái mình.

Về phần con trai, sau những chuyện xảy ra trong ngày hội giao lưu, “một nam thừa tự hai phòng” đã trở thành trò cười. Bởi vì suýt nữa thì ông ta đã tạo cơ hội cho con trai bị cắm sừng, cho nên ông ta cũng hơi cắn rứt. Vì vậy mới nhịn xuống những lời châm chọc của đứa con bất hiếu này.

Ông ta hít vào một hơi thật sâu, hiếm khi thấy ông ta hiền từ, nói:

- Hôm nay tôi tới đây không phải là để cãi nhau với anh.

Ông ta chỉ còn một đứa con trai này thôi, không muốn đẩy nó càng ngày càng xa cách mình. Vả lại ông ta cũng biết con trai thích mềm mỏng không thích cứng rắn, cho nên ông ta quyết định thay đổi chiến thuật.

Lạc Dực Thừa nhìn gia chủ Lạc bằng ánh mắt ngờ vực, sau đó xoa nhẹ hai bên cánh tay.

- Ba già, ba đừng có nói chuyện với tôi bằng cái giọng mềm mỏng đó, lòng tôi thấy hơi ớn lạnh, sợ quá!

Gia chủ Lạc:

- …

Tự nhiên muốn b*p ch*t đứa con ngỗ ngược này cho rồi.

Ông ta tức giận quát lên:

- Câm miệng!

Lạc Dực Thừa buông thõng hai tay, nói:

- Giờ thì đúng rồi, lúc nãy tôi còn tưởng đâu là ba bị ma quỷ nhập vào, làm tôi sợ muốn chết.

Gia chủ Lạc:

- …

Ông ta cảm thấy một ngày nào đó ông ta sẽ bị thằng con ngỗ ngược này làm cho tức chết. Ông ta không vòng vo thêm nữa, cho đỡ bị Lạc Dực Thừa chọc giận. Gia chủ Lạc nghiêm mặt nói:

- Dọn dẹp mọi thứ đi, đi ra ngoài với tôi.

Lạc Dực Thừa nhướng mày, hỏi:

- Ba không giam cầm tôi nữa à?

Gia chủ Lạc gật đầu:

- Không, hôm nay sẽ thả anh ra ngoài.

Bây giờ không còn chuyện một nam thừa tự hai phòng nữa, không cần bức bách con trai đồng ý thì tất nhiên cũng không cần phải nhốt nó lại.

Lạc Dực Thừa bắt chéo hai chân, nói:

- Ba thích nhốt thì nhốt, ba thích thả thì thả à? Tôi không cần sĩ diện chắc?

Gia chủ Lạc:

- …

Bỗng nhiên ông ta nhớ lại những lần xung đột giữa Lạc Ninh và người của Lạc gia, con nhóc kia cũng đã từng nói lời tương tự. Quả nhiên là cha nào con nấy, cái miệng thâm độc như nhau, tác phong làm việc cũng y hệt nhau. Tiếc là mọi thứ đều chĩa về phía ông ta, cho nên không tốt chút nào.

Cả người gia chủ Lạc tỏa ra khí lạnh, nói:

- Rốt cuộc là anh có đi hay không?

Lạc Dực Thừa lắc đầu:

- Ở cấm địa có ăn có uống, ở lâu quen rồi, cho nên tôi thật sự không muốn ra ngoài.

Trước đó có nghe Lôi Lệ Phi truyền tin, nói rằng Ninh Ninh nhà ông bị người ta bắt nạt. Ông già của ông còn dám ra tay với con gái bảo bối của ông, chuyện này khiến ông tức giận khôn cùng. Nhờ vậy mà ông đã sắp phá vỡ nút thắt, đạt đến cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất. Mấy ngày nay ông đang nghỉ ngơi dưỡng sức, cốt yếu là muốn đánh sâu vào trong cảnh giới này. Điều kiện môi trường và những thứ đang áp chế cấm địa đã giúp ông rất nhiều trong việc đánh sâu vào cảnh giới. Mặc dù ông rất nhớ vợ và con, nhưng ông vẫn cố nén nỗi nhớ, định bụng thăng cấp lên trên Thiên Nhân Hợp Nhất rồi mới ra ngoài, dù sao cũng không tốn bao nhiêu thời gian.

Từ sau khi bị nhốt vào cấm địa, ông mới nhận ra đứng trước thực lực tuyệt đối thì tất cả đều chẳng là gì cả. Bởi vì ông không địch lại tất cả tộc lão liên thủ, cho nên đành phải chấp nhận bị chia cắt với vợ con, trốn không thoát cảnh cha mẹ ép buộc, bị giam cầm ở nơi này không thể ra ngoài. Cho nên ông cần phải mạnh hơn, chờ sau khi lên đến Thiên Nhân Hợp Nhất rồi, không có ai ở nhà họ Lạc có thể ngăn cản được ông. Ông muốn đi thì đi, chứ không cần ông cụ thức tỉnh lương tâm và tới giải thoát cho mình. Không đúng, đâu thể nói là ba mình thức tỉnh lương tâm, chẳng qua là bị vả mặt cho nên mới tới đây làm vậy cho đỡ quê.

Gia chủ Lạc nhìn con trai bằng ánh mắt sắc lạnh:

- Anh chắc chắn không đi đúng không?

Ông ta thật sự không thể hiểu được đứa con ngỗ ngược này đang nghĩ gì trong đầu, chẳng phải trước đó ngày nào cũng nghĩ tới chuyện ra ngoài hay sao? Sao bây giờ có thể đi ra lại không chịu ra?
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 425


Lạc Dực Thừa nhàn nhã uống một hớp rượu, rồi bóc hai viên đậu phộng trên bàn vào miệng, dứt khoát trả lời:

- Không đi!

Gia chủ Lạc lại hít vào một hơi thật sâu, cố nén xúc động muốn đập chết con trai mình. Điệu bộ ăn chơi trác táng cà lơ phất phơ này chướng mắt hết sức.

- Anh không muốn gặp vợ con của anh à? - Ông ta nói tiếp - Hai ngày sau tôi sẽ đích thân tới Bắc Kinh một chuyến, anh có thể đi cùng tôi.

Ông ta đã suy nghĩ kỹ, nếu muốn lấy lại Đại Đao từ trong tay Lạc Ninh, dẫn con trai đi cùng sẽ thì có hy vọng hơn chút đỉnh. Vả lại bây giờ nhà họ Lạc và Lạc Ninh còn chưa mâu thuẫn tới mức người sống kẻ chết, nếu có con trai đứng giữa làm cầu nối, biết đâu có thể xoa dịu mối quan hệ. Lúc này Lạc Ninh đã trưởng thành tới mức khó mà khống chế rồi, thay vì chèn ép, chi bằng tận dụng.

Lạc Dực Thừa thật sự rất hiểu ba mình, vừa nhìn thái độ của ông ta là biết ông ta đang suy tính chuyện gì. Bởi vì Lạc Dực Thừa đã thất vọng và không trông mong gì từ rất lâu rồi, cho nên ông cũng không còn buồn bã hay cảm thấy trái tim lạnh giá thêm nữa, âu cũng thành thói quen.

Ông không mắc lừa, nói:

- Có duyên thì tự nhiên sẽ gặp lại, tôi không cưỡng cầu.

Gia chủ Lạc: "..."

Ông ta tức quá hoá cười:

- Được, nếu anh đã không muốn ra ngoài thì anh cứ ở trong đó cả đời đừng bao giờ bước ra ngoài nữa.

Lạc Dực Thừa nhún vai, nói:

- Tới lúc tôi muốn ra thì tôi sẽ ra được thôi, chuyện này không cần ba lo.

- Giỏi, giỏi lắm! - Gia chủ Lạc hừ lạnh - Để tôi xem anh sẽ ra ngoài kiểu gì.

Nói xong, ông ta xoay người chuẩn bị rời đi thì Lạc Dực Thừa ở đằng sau gọi:

- Ba, tôi có vài điều thắc mắc muốn hỏi ba. Ba có thể giải thích những thắc mắc này cho tôi được tỏ không?

Gia chủ Lạc khó hiểu xoay người lại hỏi:

- Thắc mắc chuyện gì?

Ánh mắt Lạc Dực Thừa lộ ra vẻ hóng hớt.

- Ba, cái bà quả phụ giả nhà chúng ta ấy… có phải là do ba lén lút bóc tem không?

- Thật ra nếu ba muốn tự mình lưu lại máu mủ cho anh hai tôi thì ba cứ lấy luôn bà quả phụ giả là được rồi mà, sao cứ đẩy tôi ra làm cái cớ để che đậy thế nhỉ.

- Dù sao mẹ tôi cũng rất thích bà quả phụ giả, làm con dâu làm sao mà thân thiết bằng làm chị em chứ.

- Vừa hay ông anh đáng thương của tôi dưới kia cũng không cần phải đội một cặp sừng siêu to khổng lồ trên đầu bởi cha mẹ mình buộc đội, đỡ phải chết không nhắm mắt!

Lạc Dực Thừa chế nhạo hết sức gay gắt. Trong cái nhà này, Lạc Dực Thừa chỉ thật sự có cảm tình với anh trai và em gái của mình.

Gia chủ Lạc không ngờ con trai sẽ nói những điều này, ông ta không khống chế được cơn tức giận mà phun ra một búng máu.

- Nghiệp chướng! Thứ nghiệp chướng này!

Nếu không phải vì Lạc Dực Thừa là đứa con trai duy nhất của mình, chắc chắn ông ta đã trục xuất Lạc Dực Thừa ra khỏi gia tộc rồi. Sao có thể nói năng như thế? Từng câu từng chữ như đâm vào trái tim!

Nhắc đến con trai cả, giọng điệu của gia chủ Lạc mang theo vài phần đau đớn tột cùng:

- Anh trai của anh đã không còn trên cõi đời này nữa rồi, anh bớt khẩu nghiệp lại coi như tích chút phước đức đi!

Lạc Dực Thừa bỗng nhiên bật cười thành tiếng:

- Đây là câu nói đùa buồn cười nhất là tôi từng được nghe đấy.

- Mấy người cũng biết là anh trai của tôi không còn nữa à, muốn tôn trọng anh ấy à?

- Tôi nghĩ hoài mà không ra, nếu mấy người tôn trọng ảnh thì mắc gì muốn cho ảnh đội cái sừng kể cả khi ảnh đã đi rồi?

- Mấy người có dám để tay lên ngực và tự hỏi thử xem, cái chết của anh ấy là do ai gián tiếp tạo ra hay không? - Nói đoạn, Lạc Dực Thừa bật cười tự giễu: - Thật ra anh ấy chết cũng tốt, tránh cho cả đời không thể tự làm chủ cuộc đời mình.

- Bị buộc phải lấy một cô gái mà mình không thích, trở thành con rối gỗ trong tay cha mẹ, sống mà như cái xác không hồn thì đúng là chẳng có gì thú vị.

Mối quan hệ giữa Lạc Dực Thừa và anh trai mình rất tốt, ông ấy biết anh trai hoàn toàn không có tình cảm gì với Lâu Anh Hoa cả. Anh cả nảy sinh tình yêu với cô gái hầu hạ bên người anh ấy từ lúc còn nhỏ, nhưng tình cảm này lại bị mẹ của bọn họ phát hiện. Vì vậy, mẹ họ mới trở về nhà họ Lâu nhận nuôi Lâu Anh Hoa, rồi đưa về làm vợ của anh trai, còn nói hoa mỹ là bồi dưỡng tình cảm từ tấm bé, thanh mai trúc mã, song hỷ lâm môn gì đó… Bởi vì trên vai anh cả phải gánh trách nhiệm với nhà họ Lạc, vả lại tình cảm dành cho cô gái kia chẳng qua chỉ là một đoạn say nắng thời còn ngô nghê, và cũng rất kính trọng cha mẹ nên mới đồng ý cuộc hôn nhân này. Anh cả cho rằng nếu đã lấy Lâu Anh Hoa rồi thì bản thân nên có trách nhiệm, tự anh ấy đã buông bỏ tình yêu gà bông thuở niên thiếu rồi. Cô gái kia cũng bị anh cả đưa ra khỏi đảo. Mười mấy năm sau, sự yêu thích của anh cả đối với cô gái trẻ đã dần phai nhạt theo thời gian, anh ấy thậm chí chưa từng tìm hiểu cuộc sống của người ta ra làm sao. Có khi anh ấy đã sắp quên mất tình yêu chớm nở năm ấy cũng nên.

Anh ấy cố gắng thích và săn sóc vị hôn thê Lâu Anh Hoa, cả tinh thần và thể xác đều chưa từng làm gì có lỗi với bà ta. Thế nhưng Lâu Anh Hoa vẫn còn nhớ rõ chuyện ảnh cả và cô gái kia, muốn nhổ cái gai trong lòng cho bằng được. Vì vậy bà ta bắt đầu điều tra tình hình của cô gái kia, cho dù người ta đã lấy chồng sinh con rồi, bà ta cũng không buông tha. Bà ta bày bố sự cố ngoài ý muốn, chẳng những cô gái mất mạng, đến cả chồng và con trai của cô ấy cũng chết theo. Không ai ngờ rằng anh cả lại tình cờ phát hiện ra chuyện này. Anh ấy chưa bao giờ nghĩ Lâu Anh Hoa có thể tàn nhẫn và độc ác đến vậy, anh ấy hối hận bởi vì tình cảm ngây thơ thời trẻ đã hại một nhà ba người vô tội. Anh cả thật sự không thể nào ở chung với một người đàn bà thâm độc như Lâu Anh Hoa nữa, vì vậy mới ồn ào tới tai mẹ họ. Vậy mà bà cụ vẫn đứng về phía Lâu Anh Hoa, cho rằng con nhóc năm đó cố tình dụ dỗ con trai của mình không phải là thứ tốt lành gì, bây giờ người cũng đã chết rồi, truy cứu cũng chẳng được gì. Vì vậy, anh cả trở nên lầm lì và chán chường, khoảng thời gian đó tinh thần lo lắng không yên, cho nên mới chết bất đắc kỳ tử trong lúc ra ngoài làm việc. Chuyện này chỉ có người nhà bọn họ biết thôi, và nó cũng đã thành một điều cấm kỵ.

- -
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 426


- Anh!!!Gia chủ Lạc cảm thấy lồng ngực vô cùng khó chịu, tức giận đến độ muốn hộc máu ra, tuy nhiên lần này ông ta cố gắng nhịn xuống.

- Mất dạy! Nếu anh đã thích ở lại chỗ này thì anh cứ việc ở lại chỗ này cả đời đi. Cho anh cơ hội ra ngoài mà anh còn không biết quý trọng, sau này đừng hòng hối hận.

Gia chủ Lạc nói xong, xoay người chuẩn bị rời khỏi cấm địa, lần này ông ta không có ý định ở lại đây nữa. Lạc Dực Thừa đằng sau ông ta nói:

- Tôi chưa từng hối hận vì những chuyện mình làm, tôi mới là người cần phải hy vọng ba mẹ đừng hối hận đấy. À mà ba này, lúc ba đến Bắc Kinh, nếu như con gái của tôi thiếu một cọng tóc nào, tôi cũng chỉ có thể đòi lại cho nó từ chỗ nhà họ Lạc thôi. Con tôi mà gặp phải chuyện gì, sau này nhà họ Lạc có bị xoá sổ tuyệt đối đừng trách tôi tàn nhẫn độc ác. Là do mấy người ép tôi thôi, đám vong của nhà họ Lạc có muốn trả thù cũng nên tìm mấy người trả thù mới đúng.

Giọng nói của Lạc Dực Thừa vẫn mang tính bỡn cợt, song có thể làm cho người nghe cảm nhận được sự nghiêm túc và tàn nhẫn trong đó. Mặc dù ba mình sẽ không làm chuyện ảnh hưởng tới tính mạng của bé cưng Ninh Ninh, nhưng cảnh cáo và h**p là chuyện cần thiết. Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì nằm ngoài dự đoán, tới lúc đó ông biết khóc với ai đây.

Gia chủ Lạc nghĩ lẽ ra hôm nay không nên đến đây, ông ta thật sự sắp bị đứa con trai bất hiếu này làm cho tức chết rồi. Ông ta hừ lạnh:

- Tôi còn chưa điên tới nỗi dồn cháu gái ruột của mình vào đường chết.

Đúng là ông ta càng ngày càng không thích cô cháu gái chuyên môn bôi nhọ nhà họ Lạc kia, nhưng ông ta chưa từng nghĩ tới chuyện g**t ch*t con bé.

Lạc Dực Thừa nói với vẻ mặt vô lại:

- Tôi biết là ba sẽ không tới mức dồn cháu gái của mình vào con đường chết, nhưng ba không làm, không có nghĩa là người khác không làm à nha!

- Chẳng hạn như bà quả phụ ác độc do chính ba và mẹ đào tạo đấy, nếu bà ta dám làm gì con gái của tôi thì chắc chắn tôi sẽ tính món nợ này lên đầu nhà họ Lạc.

- Ba, ba thấy tôi nói có đúng không nào?

Gia chủ Lạc nhịn không được mà chửi đổng lên:

- Đúng cái rắm ấy! Tôi thật sự không biết kiếp trước đã gây ra tội ác gì mà lại sinh ra một đứa ngỗ ngược như anh.

Lạc Dực Thừa bật cười thành tiếng, nói:

- Sao tôi cứ cảm thấy kiếp trước ba mẹ phải tích nhiều phước lắm mới sinh ra được một đứa con trai thiên tài xuất chúng như tôi.

- Anh... anh... - Gia chủ Lạc bị đứa con trai không biết xấu hổ của mình chọc tức đến nỗi nói không nên lời.

Ông ta nói không lại tên xấu xa này, cho nên lựa chọn đi ngay lập tức để đỡ phải tức chết. Ngay khi gia chủ Lạc vừa mới đi đến cửa cấm địa, giọng nói của Lạc Dực Thừa lại vang lên lần nữa.

- Ba, tôi không cần biết là ai dám động đến con gái tôi. Tóm lại ba đến Bắc Kinh, chỉ cần con gái của tôi mất một sợi tóc nào, tôi sẽ đến nhà họ Lạc đòi nợ.

Làm thế này chẳng khác gì mấy tên vô lại, đang ăn vạ nhà họ Lạc còn gì. Chẳng những không cho bọn họ xuống tay, mà còn muốn nhà họ Lạc trở thành lá bùa hộ mệnh cho Lạc Ninh, nếu không ông ấy sẽ quậy đến khi gia tộc họ Lạc tan cửa nát nhà mới thôi. Gia chủ Lạc nhịn không được nữa, bèn vung tay lên đập nát một tảng đá lớn bên cạnh, ước gì tảng đá trước mắt là đứa con trai ngỗ ngược của mình. Ông ta không nói gì thêm, nhanh chân đi khỏi cấm địa. Chẳng những cảm thấy hối hận vì đã đến đây hôm nay, mà còn thấy hơi hối hận vì đã tuyên bố đích thân mình đến Bắc Kinh trước đó.

Sau khi trở về chỗ ở, thấy tâm trạng của vợ không tốt lắm, gia chủ Lạc vẫn lấy lại tinh thần nói chuyện ông ta sắp đi Bắc Kinh. Bà Lạc nghe xong lập tức trào dâng vài phần hứng thú:

- Tôi sẽ đi cùng mình.

Bà ta thật sự muốn xem con hồ ly tinh ngoài kia trông ra làm sao mà lại có thể dụ dỗ con trai bà ta trở thành một đứa ngang ngược không biết nghe lời, đến cả cha mẹ và dòng họ cũng không cần.

Trong lòng gia chủ Lạc cũng không muốn vợ đi cùng cho lắm, sợ bà ta lại gây ra chuyện gì. Ấy vậy mà khi nhìn thấy trong mắt bà ta tràn ngập háo hức, gia chủ Lạc lại không thể nói ra được một lời từ chối nào, chỉ có thể gật đầu: - Được!

- Mình là tốt nhất! - Bà Lạc cong môi mỉm cười, chủ động nhào vào vòng tay của gia chủ Lạc.

Bên kia

Lần này trên biển đã được bình yên, đến cảng Nam Hải cũng không có tiếp tục xảy ra tình huống có người xuất hiện cản đường. Lục Tuân hạ lệnh người mình rút lui, không dùng đến kế hoạch nổ bom.

Lâu Nhiễm Nhiễm ngồi trên chiếc xe được Cục đặc biệt cử tới đón người, cô ấy hé cửa sổ xe nhìn ra biển khơi vô tận. Hồi lâu mới mở miệng nói:

- Sắp nổi giông rồi.

Sau cơn giông có thể kèm theo mưa gió bão bùng.

Lạc Ninh ngồi cạnh khẽ cười, nói:

- Giông tố cũng tốt, sau cơn mưa trời sẽ sáng thôi.

- Cô nói rất đúng, tôi thích nhìn thấy mưa xuống - Lâu Nhiễm Nhiễm gật đầu tán thành, rồi đóng cửa sổ lại.

<i>-Bản edit truyện này thuộc về Autumnnolove và team Autumnolove, truyện không đăng tải ở nơi nào khác ngoài Wattpad và Wordpress, không nhận donate-</i>

Bởi vì Lạc Ninh muốn cầm Đại Đao trở về đại lục, cho nên không thể ngồi trên chuyến bay bình thường. Lục Tuân liên hệ máy bay tư nhân, sang ngày hôm sau đoàn người mới về Bắc Kinh. Tư Không Úy đi theo Lục Tuân đến nhà họ Lục, cũng đã đến Bắc Kinh rồi, không cần biết là xuất phát từ phép lịch sự hay từ lý do nào khác, anh ta cần phải chào hỏi dượng một tiếng trước. Còn Lôi Khâu và những người nhà họ Lôi thì đi theo Lâu Nhiễm Nhiễm đến nhà Lạc Ninh. Bây giờ dưới chân núi chẳng những xây một căn tứ hợp viện cho gia đình mình sống, mà cách đó không xa còn cho xây thêm rất nhiều căn phòng chuyên dùng để tiếp đón khách khứa, vừa hay người nhà họ Lôi có thể ở lại, Lâu Nhiễm Nhiễm cũng dọn đến một căn phòng ở nơi này rồi.

Về đến nhà, Khương Tâm Hân và Lạc Hi đều đang ở nhà. Ba mẹ con ngồi lại trò chuyện với nhau một hồi, nghe Lạc Ninh nói chồng / ba có lẽ sắp trở về rồi, Khương Tâm Hân và Lạc Hi hết sức vui mừng. Sau bữa cơm chiều, Lạc Ninh về phòng "nấu cháo" điện thoại với Tập Thư thêm một lúc, thông báo lịch trình công việc trong khoảng thời gian sắp tới. Nói xong chuyện chính, Tập Thư chần chừ một lúc, rồi nói:

"Ninh Ninh, cái cô Bạc Tương Tương kia vừa mới nhận vai nữ chính của một bộ phim điện ảnh được đầu tư kinh phí lớn. Mấy ngày trước cô ta còn tham gia một gameshow truyền hình, biểu hiện không tệ nên cũng nhận được phản hồi khá tốt" - Tập Thư tiếp tục nhắc nhở: "Cậu coi chừng cô ta một chút, mình nghe nói cô ta đang cặp với chú của CEO Phó đấy!".

Lạc Ninh có chút bất ngờ: "Mình biết rồi nè, mình sẽ cẩn thận với cô ta".

Lạc Ninh cúp máy, sau đó lướt sơ hot-search và tin tức giải trí gần đây, quả nhiên tìm được không ít tin tức có liên quan đến Bạc Tương Tương. Nhờ có chương trình truyền hình kia mà Bạc Tương Tương gom nhặt được thêm một số fan, vả lại chắc chắn sau lưng cô ta có đoàn đội thao túng, cho nên bây giờ xem như đã được tẩy sạch vết nhơ.

Bạc Tương Tương thủ vai nữ chính trong bộ phim điện ảnh được đầu tư kinh phí lớn, nam chính là một vị ảnh đế thuộc phái thực lực đang rất nổi tiếng, các diễn viên phụ đều thuộc tầng lớp có chút tiếng tăm và kỹ thuật diễn xuất ổn áp. Chỉ tính đội ngũ diễn xuất, chắc chắn doanh thu phòng vé sẽ không quá tệ.

Lạc Ninh nhìn đội ngũ tham gia diễn xuất, sực nhớ ra ở kiếp trước có một bộ phim điện ảnh bùng nổ doanh thu phòng vé, cô bèn "click" mở phần giới thiệu phim ra xem, không lệch đi đâu được! Có điều vai nữ chính kiếp trước không phải là Bạc Tương Tương, bây giờ đổi thành cô ta chứng tỏ cô ta lại đoạt cơ hội của người khác nữa rồi. Điều khiến Lạc Ninh kinh ngạc chính là hào quang nữ chính của Bạc Tương Tương đã biến mất trước đó rồi, cô ta cũng bị phản phệ tới nỗi không ngóc đầu lên được mới đúng, sao cô ta vẫn còn nhận được vai nữ chính trong phim điện ảnh thế này?

Cô tiếp tục xem những tin tức khác trong giới giải trí, hình như vận may đã về lại với Bạc Tương Tương rồi, thậm chí còn may mắn hơn. Tình hình rất không thích hợp, có khác thường ắt có mờ ám. Vì vậy Lạc Ninh gọi điện thoại cho Lục Tuân, nhờ anh đi điều tra thử xem. Không lâu sau đó, Lục Tuân đã phản hồi tin nhắn thoại.

"Anh điều tra được cách đây không lâu, Thạch Ký và Bạc Tương Tương thường xuyên tiếp xúc với nhau. Từ sau khi hai người họ dính vào nhau, Bạc Tương Tương không gặp chuyện xui xẻo nữa".

"Nhờ có Thạch Ký giúp đỡ, cô ta nhận được chương trình truyền hình, sau đó tẩy trắng và bắt đầu trở mình".

"Bạc Tương Tương cặp với ông chú của Phó Từ, được ông ta giúp đỡ nên mới giành được vai nữ chính trong bộ phim điện ảnh kia".

Lục Tuân nói thêm: "Trong chuyện này có điểm rất đáng ngờ. Vận may của Bạc Tương Tương đã biến mất cả rồi mà, không thể nào sẽ khôi phục lại lần nữa, chắc chắn là có vấn đề".

Lạc Ninh nói: "Em cũng thấy có vấn đề, ngày mai em tìm một cơ hội đến gặp trực tiếp Bạc Tương Tương thử xem có thể tìm được nguyên nhân hay không".

"Được, để anh sắp xếp cho em" - Lục Tuân định bụng lát nữa sẽ đi điều tra lịch trình hoạt động bên ngoài của Bạc Tương Tương.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 427


Lạc Ninh vẫn còn một ngày nghỉ phép, nên cô không đến đoàn phim. Buổi trưa Lục Tuân tới đón cô, hai người đeo khẩu trang đi đến hoạt động mà Bạc Tương Tương đang tham gia.

Hoạt động diễn ra ở lầu một, hai người bọn họ đứng ở lầu hai quan sát. Lạc Ninh nhìn Bạc Tương Tương ăn mặc tươm tất, mặt mày phơi phới, cô hơi nhíu mày nói:

- Vận may trên người cô ta là trộm được đấy.

Lục Tuân cũng nhíu mày theo, hỏi lại:

- Trộm bằng cách nào? - Sau đó anh sực nhận ra vấn đề, nói: - Ý em là có lẽ Bạc Tương Tương được hưởng lợi từ những trận pháp trộm khí vận và đổi vận trước đó phải không?

Lạc Ninh vừa mới suy nghĩ theo chiều hướng này, đáp:

- Em cũng đang nghi ngờ là như vậy.

Cô quan sát Bạc Tương Tương, kết hợp ngày tháng năm sinh và tướng mạo hiện tại của Bạc Tương Tương để bấm đốt ngón tay.

- Cô ta đang bị người ta coi là vật trung gian rồi.

Lục Tuân thắc mắc hỏi lại:

- Bị coi là vật trung gian là sao?

Lạc Ninh gật đầu, nói:

- Trước đó Bạc Tương Tương là nữ chính nắm giữ bàn tay vàng ở thế giới này, cơ thể cô ta tương đối đặc biệt cho nên có lẽ đã bị người ta theo dõi từ lâu lắm rồi.

- Em khiến vận may của cô ta giảm sút và huỷ đi hào quang nữ chính của cô ta, cô ta bị phản phệ trở nên xúi quẩy. Thế nhưng ai đó đã khôi phục vận may cho cô ta lần nữa rồi, giúp cô ta lấy lại hào quang nữ chính.

- Chỉ cần cô ta có thể trở mình trong giới giải trí, cộng thêm hào quang nữ chính của cô ta khiến số lượng fan không ngừng tăng lên, thế thì người đứng đằng sau có thể coi cô ta là người trung gian, và hút hết vận may của người hâm mộ.

- Em thấy có vẻ như vận may của Bạc Tương Tương đã khôi phục được khoảng bảy tám phần rồi ấy.

- Theo như tình hình đổi vận của trận pháp trộm khí vận trước đó, cần từ bảy đến chín trận pháp khí vận không ngừng hoạt động và chuyển khí vận trộm được lên người cô ta.

Lục Tuân cau chặt mày, nói:

- Cần nhiều trận pháp liên tục trộm khí vận mà chỉ chuyển lên người cô ta thôi, bọn họ sẽ làm vụ lỗ vốn thế này ư?

Lạc Ninh giải thích thắc mắc cho Lục Tuân:

- Không lỗ được đâu, còn lời nữa là đằng khác.

- Tóm lại cô ta chỉ cần thu hút thật nhiều người hâm mộ thôi, thế lực đứng sau Bạc Tương Tương hoàn toàn có thể trộm hết khí vận trên người bọn họ.

- Lâu dần,khí vận mà Bạc Tương Tương cung cấp cho họ chắc chắn sẽ nhiều hơn cả duy trì trận pháp ấy chứ.

- Vả lại, một khi Bạc Tương Tương lấy lại hào quang nữ chính, bất kỳ người đàn ông nào abc xyz với cô ta cũng sẽ trúng mánh theo, không cần bỏ nhiều công sức mà vẫn thu hoạch nhiều trong tất cả mọi chuyện. Nói chung là chắc chắn có lời.

Lục Tuân đã hiểu ý đồ của người đứng sau, nói:

- Ra vậy, thảo nào có thể hết lòng liên tục tạo ra thật nhiều trận pháp để cung cấp khí vận cho Bạc Tương Tương. - Anh hỏi: - Nếu muốn cắt đi vận may của Bạc Tương Tương, phải chăng chỉ cần phá hết mấy trận pháp đó là được?

Bởi vì trước đó sợ rút dây động rừng, vả lại trong nhóm thầy phong thủy của Bộ phong thủy không có bao nhiêu người biết phá trận cho nên vẫn chưa phá đi nhưng trận pháp được bày ra.

Lạc Ninh trả lời: - Phá trận pháp chỉ có thể cản không cho khí vận của Bạc Tương Tương tăng lên nữa thôi, chứ khí vận đã bị cô ra trộm đi trước đó sẽ không trả lại được.

- Khí vận của con người ta có phải từ trên trời rơi xuống đâu, nên em cảm thấy phải khiến cô ta ói ra hết tất cả khí vận mà cô ta đã hút vào.

Cô híp mắt, nói tiếp: - Kể cả những người đứng sau bày ra trận pháp đổi vận cho cô ta cũng vậy. Bây giờ trộm đi rất nhiều khí vận, một khi trận pháp bị phá họ sẽ hứng chịu phản phệ gấp bội.

Khí vận của mỗi con người hữu hạn. Người có vận may to lớn,bị những người này trộm đi khí vận có lẽ sẽ chỉ từ người giàu biến thành người bình thường nhưng không đến nỗi âu lo trong cuộc sống. Tuy nhiên, nếu là người có vận may bình thường, thậm chí là những người có vận số không tốt lắm, bị trộm khí vận, thì kết quả rất có thể là hủy hoại cả đời bọn họ. Từ đó, thay đổi hoàn toàn vận mệnh vốn có của một con người. Lạc Ninh rất ghét hành động như vậy, vừa ăn trộm vừa tàn ác.

Lục Tuân cũng không ngấm nổi mấy chuyện thế này, anh nói:

- Em có cách phá hoại khí vận mà Bạc Tương Tương trộm được và làm cho bọn họ bị phản phệ hả?

Lạc Ninh gật đầu, đáp:

- Ừ. Chỉ cần làm cho khí vận của Bạc Tương Tương yếu đi lần nữa, vả lại không thể để cho cô ta có cơ hội trở mình thì cô ta sẽ bị phản phệ nặng hơn trước kia.

- Khí vận sẽ về lại với người bị trộm, có khi còn trả thêm chút lãi suất cho người ta đấy.

- Thế thì hay quá! - Lục Tuân hỏi tới: - Có cần bên anh làm gì không?

Lạc Ninh trả lời:

- Tìm sẵn mấy đội seeding đi, lúc đó lại giúp Bạc Tương Tương đình đám hơn nữa đảm bảo cô ta không thể lăn lộn trong giới giải trí này nữa. - Cô tiếp tục nói: - Tuy nhiên tiền đề là cô ta phải nhanh chóng kết hôn với Phùng Ngọc Hạo nha, vậy thì lúc mình hành động cô ta mới khó lật ngược tình thế và bị cấm sóng hoàn toàn.

Với thân phận của Lục Tuân, vốn dĩ chỉ cần anh nói một tiếng là có thể đóng băng hoạt động của Bạc Tương Tương trong giới giải trí dễ như trở bàn tay. Thế nhưng làm vậy không thể làm suy yếu khí vận của Bạc Tương Tương, cũng không thể khiến cô ta bị phản phệ mà còn phải đi từng bước một.

Lục Tuân nghe xong lập tức đoán được sơ sơ ý đồ của Lạc Ninh, nói:

- Chuyện này không thành vấn đề, anh sẽ thúc đẩy cho Phùng Ngọc Hạo nhanh chóng rước Bạc Tương Tương về dinh.

Lạc Ninh cười hỏi: - Dạo này tình cảm giữa Bạc Tương Tương và Phùng Ngọc Hạo sao rồi?

Khoảng thời gian này cô không để ý hai người đó lắm.

Lúc Lục Tuân điều tra Bạc Tương Tương, có tiện thể điều tra chuyện này luôn. Anh nói:

- Vẫn tốt. Bạc Tương Tương xúi giục Phùng Ngọc Hạo về tranh quyền thừa kế với mấy người anh em khác rồi.

- Để anh đẩy thêm cái nữa, cho Phùng Ngọc Hạo nắm được quyền thừa kế. Có khi Bạc Tương Tương còn nôn nóng lấy chồng đại gia hơn cả chúng ta nghĩ ấy chứ.

Bạc Tương Tương cố ý dây vào Phùng Ngọc Hạo, âu cũng là vì muốn tìm người chu cấp dài hạn cho cô ta thôi.

Lạc Ninh gật đầu, nói:

- Nếu đúng là như vậy thì Bạc Tương Tương chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội.

Cô hỏi: - À, trước đó anh bảo cô ta và chú của Phó Từ dan díu với nhau. Chuyện này là sao nữa vậy?

Lục Tuân trả lời: - Chú út của Phó Từ đã lấy vợ rồi, con còn lớn hơn cả Bạc Tương Tương nhưng vẫn là người có tính trăng hoa ăn chơi đàn đúm lắm.

- Không biết là do Thạch Ký cố tình sắp xếp, hay là hệ quả của việc Bạc Tương Tương lấy lại vận khí, lúc cô ta đi bơi ngoài biển, cứu được chú út Phó Từ bị chuột rút.

- Rồi Bạc Tương Tương không ngừng mồi chài, chú út Phó Từ ngủ với cô ta luôn. Đổi lại chú út Phó Từ giúp Bạc Tương Tương góp mặt trong bộ phim điện ảnh kia, mà còn là nữ chính phiên một.

- Chú út Phó Từ sẽ không ly hôn để lấy Bạc Tương Tương, vả lại cũng chỉ được nhận phần trăm từ lợi nhuận thôi. Giúp Bạc Tương Tương giành lấy vai nữ chính phiên một là nhờ dựa vào tên tuổi nhà họ Phó cả, cho nên chú út Phó Từ không khác nào cái lốp xe dự phòng của Bạc Tương Tương.

Lạc Ninh bĩu môi:

- Cái cô này vẫn giữ thói chay mặn đều dùng nhỉ, thích ngoại tình với đàn ông đã có vợ lắm!

Mặc dù một cây làm chẳng nên non, đàn ông có thể gần gũi và phát sinh quan hệ với Bạc Tương Tương cũng chẳng phải là thứ tốt lành gì; nhưng Bạc Tương Tương cực thích mồi chài đàn ông đã có gia đình hoặc người có bạn gái rồi. Dường như làm vậy mới chứng minh được cô ta nổi trội hơn những người phụ nữ khác vậy. Nhân phẩm đạo đức của cô ta rất có vấn đề, mà làm người cũng trơ trẽn nốt.

Lục Tuân cười nói:

- Vừa hay xứng lứa vừa đôi với Phùng Ngọc Hạo, để cô ta mấy người đàn bà nhà họ Cẩu kia từ từ đấu với nhau đi.

Lạc Ninh lại hỏi:

- Bên nhà Cẩu Trinh Mị có biết chuyện giữa Bạc Tương Tương và Phùng Ngọc Hạo không?

Lục Tuân trả lời:

- Biết họ đang quen, nhưng trông có vẻ không để ý lắm. Dù sao phía Cẩu Trinh Mị cũng không cho rằng Bạc Tương Tương có thể bước vào nhà họ Phùng, chỉ nghĩ Phùng Ngọc Hạo chơi qua đường thôi. - Anh bỗng nói thêm: - Sau khi ly hôn, Cẩu Trinh Mị ở nhà họ Cẩu luôn. Mới đây nhà họ Cẩu tuyên bố phá sản rồi, Bào Bảo Du đang rối gần chết.

- Cả hai đều không hơi sức đâu mà để ý xem Phùng Ngọc Hạo đang quen ai, vừa hay mang lại cho chúng ta cơ hội tốt để đổ thêm dầu vào lửa.

- Chờ đến khi Phùng Ngọc Hạo cưới Bạc Tương Tương, hoặc đi đăng ký kết hôn trước thì họ biết cũng đã muộn rồi. Làm sao mà cản được nữa!

- --

Thông báo dời chỗ đăng truyện:

Chương mới sẽ được cập nhật sớm nhất tại Fanpage của mình: Bản dịch 0 đồng, Wattpad sẽ được cập nhật muộn hơn. Hy vọng mấy bồ thấy bộ này re-up ở nền tảng khác thì cứ đánh 1 sao giúp mình (trừ TYT). Mình sẽ không cập nhật chương tại TYT, mình không nhận donate. Cảm ơn mấy bồ vì vẫn luôn chờ đợi mình.

Tin buồn là bé Na, bé Chuột và cả bé Cụt nhà mình đã đi hết rồi. Vì mấy bé cũng già, mình đã mang tới thú y chữa trị hết sức nhưng mấy ẻm đều không qua khỏi. Mình đã đón bé Bạch Tuyết về nhà, một hôm nao đó sẽ chia sẻ dung nhan của ẻm cho mọi người xem.
 
Back
Top Dưới