Ngôn Tình Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng

Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 81


11.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Ngày hôm sau

Vừa rạng sáng Lạc Ninh đã thức dậy, cô đi ra ngoài sơn động, chuẩn bị đi tìm chút gì đó ăn sáng.

Nếu không có chuyện phát sinh tối qua, cô sẽ gọi các khách mời và thực tập sinh trong sơn động cùng nhau đi tìm thức ăn, như vậy mọi người đều sẽ có thêm thời gian xuất hiện trên màn ảnh phát sóng trực tiếp. Nhưng hiện tại chỉ có thể lựa chọn đơn độc đi tìm thức ăn, để mọi người nghỉ ngơi nhiều thêm hai giờ, hôm nay hoặc là hai ngày nữa có khả năng sẽ gặp phiền phức lớn.

Động tác của cô hết sức nhẹ nhàng, người quay phim còn đang ngủ cũng không có phát hiện, cho nên không có mở phát sóng trực tiếp.

Lạc Ninh vừa mới đi ra ngoài, Lục Tuân cũng đi theo.

"Cô muốn đi tìm thức ăn sao?". Thanh âm của hắn từ phía sau Lạc Ninh vang lên.

Lạc Ninh quay đầu cười nói: "Đúng vậy!"

"Tôi đi với cô!". Lục Tuân đi nhanh hơn vài bước, sóng vai cùng Lạc Ninh.

Lạc Ninh cũng không có cự tuyệt: "Cũng được, có Lạc lão sư giúp đỡ, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng."

Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Lục Tuân hỏi: "Chuyện tối hôm qua, cô nghĩ rằng chúng ta có gặp phiền toái không?"

"Sáng nay tôi thức dậy liền phát hiện di động hoàn toàn không có tín hiệu". Hắn bổ sung một câu.

Trước đó, tổ tiết mục đã sắp xếp các thiết bị phát tín hiệu vệ tinh không dây trên trực thăng, cho nên di động của mọi người dù bắt sóng kém nhưng vẫn có thể dùng được, cũng nhờ vậy mà có thể tiếp tục phát sóng trực tiếp. Nhưng bây giờ di động không bắt được tín hiệu, có nghĩa là máy phát tín hiệu xảy ra vấn đề.

Lạc Ninh cũng vừa phát hiện ra vấn đề này: "Phiền toái lớn rồi, mấy cái người xuất hiện ở đây cũng không phải loại ăn chay."

"Tôi bói môt quẻ xem an nguy của tổ đạo diễn đã!". Cô lấy ra ba đồng tiền cổ bắt đầu gieo quẻ, sau đó sắp xếp các quẻ trên lòng bàn tay.

Đọc xong thông điệp mà quẻ tượng truyền tới, cô nhẹ nhàng thở ra: "Quẻ tượng này cho thấy bọn họ đang gặp nguy hiểm, nhưng tất cả đều còn sống."

Lục Tuân nhíu mày; "Dựa theo tình huống hiện tại, bọn họ rất có khả năng bị bắt cóc."

Lạc Ninh phát hiện ra Lục Tuân cũng rất thông minh và nhạy bén: "Tám mươi chín mươi phần trăm là như vậy rồi!"

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Sau khi đoàn người bên này bắt đầu hành trình khám phá hoang đảo, theo kế hoạch ban đầu, người của tổ đạo diễn ngồi trực thăng bay đến điểm tập kết để chờ. Di động không có tín hiệu, không liên lạc được với tổ đạo diễn, quẻ tượng lại cho thấy bọn họ đang gặp nguy hiểm, chắc chắn là có quan hệ với đám người xuất hiện hôm qua.

"Xem ra lần này chúng ta thực sự gặp rắc rối rồi, lúc trước cũng không biết tổ tiết mục làm cách nào mà tìm được cái đảo hoang này, còn nói là hoang đảo không người, mới được phát hiện gì đó". Lục Tuân nói không nên lời.

Lạc Ninh cẩn thận suy nghĩ, nói: "Tổ tiết mục chắc là dùng vệ tinh do thám, rất có khả năng đối phương có nghiệp vụ đặc thù ngăn chặn hoặc làm nhiễu tín hiệu, hoặc dùng một thủ đoạn nào đó để che giấu, cho nên không ai phát hiện ra trên đảo có người."

"Tôi thấy ba người tối qua rất quen thuộc với rừng rậm trên đảo này, không có khả năng là mới vừa lên đảo đâu."

Lục Tuân gật gật đầu: "Tôi cũng đoán là thời gian bọn họ ở trên đảo này chắc chắn không ngắn."

Lạc Ninh thở dài: "Dù sao thì cũng phải chuẩn bị tinh thần cho trận chiến khốc liệt này đi."

Chuyện này không ai đoán trước được, ai có thể nghĩ đến một cái đảo hoang xa xôi như vậy lại có người sinh sống.

Đời trước cô không tham gia chương trình nữa, những có chú ý tin tức, tuy rằng cũng là chủ đề sinh tồn trên hoang đảo, nhưng địa điểm được chọn không phải chỗ này, mà là một cái đảo nhỏ trong nước.

Lần này chương trình tổng nghệ nhận được sự chú ý quá nhiều, vì thế đạo diễn càng muốn chơi cho kíƈɦ ŧɦíƈɦ, liền nghe người ta xúi giục chọn cái đảo hoang này, quả nhiên là kíƈɦ ŧɦíƈɦ quá độ.

"Hôm qua cô giao thủ cùng bọn họ, bọn họ có giống thổ dân trên đảo không?". Lục Tuân biết không ít hòn đảo nhỏ nằm rải rác ở Đông Nam Á vẫn còn sự tồn tại của thổ dân. Bọn họ còn sinh hoạt giống người nguyên thủy, sống quây quần với nhau thành bộ lạc.

Lạc Ninh lắc đầu: "Thân thủ của bọn họ rất tốt, chắc chắn là đã trải qua huấn luyện chuyên môn, quần áo trên người cũng có cảm giác khá hiện đại, không giống thổ dân chút nào."

"Tôi sợ là bọn họ còn có súng hoặc vũ khí gì đó, bọn họ giống thành phần xã hội đen kh*ng b* gì đó hơn."

Lục Tuân càng nhíu chặt mày hơn: "Chẳng lẽ là hải tặc?"

Ở vùng biển quốc tế có không ít hải tặc. Những vùng biển này không thuộc chủ quyền quản lí của bất kỳ quốc gia nào, tội phạm trên đó cũng không ai quản, hải tặc liền chui chỗ trống như vậy mà sinh tồn.

Lạc Ninh trả lời: "Cũng có khả năng."

"Chờ trở về hỏi xem bọn Hàn Trì nói như thế nào, dù sao cậu ấy và Phù Vân Băng gặp mấy chuyện phát sinh đột ngột như thế này nhiều nên cũng tương đối có kinh nghiệm."

Lạc Ninh chưa từng gặp qua loại chuyện thế này, nhưng trong lòng cô cũng không thấy sợ hãi. Lục Tuân phát hiện Lạc Ninh rất bình tĩnh, loại chuyện này nếu phát sinh trên người một cô gái khác, không chừng sẽ bị dọa đến hoang mang lo sợ, cô ấy quả nhiên không giống ai.

Hắn gật đầu: "Ừm, tôi cũng nghĩ như vậy!"

Khi không thể trông chờ gì vào tổ đạo diễn, bọn họ cũng chỉ có thể tự nghĩ cách cứu mình.

--Người dịch: Autumnnolove--

Hai người lòng vòng tìm được trong rừng không ít trứng chim và quả dại mang trở về. Lúc này những người khác cũng đã lần lượt thức dậy.

Hàn Trì nháy mắt với Lạc Ninh và Lục Tuân, ý muốn hai người ra ngoài sơn động nói chuyện riêng.

Lạc Ninh để các thực tập sinh luộc trứng chim, cùng Lục Tuân đi ra bên ngoài. Hàn Trì đứng ở cây đại thụ cách đó không xa, thấy hai người liền vẫy tay.

Lạc Ninh đi qua, lên tiếng trước: "Có phải là vẫn không liên lạc được với tổ đạo diễn hay không?"

Hàn Trì giật mình: "Sao cô biết?"

Lạc Ninh trả lời: "Sáng nay tôi bói cho bọn họ một quẻ rồi, lành ít dữ nhiều."

Sau đó nói kết quả bói toán cùng những phân tích của cô và Lục Tuân cho Hàn Trì nghe.

Hàn Trì thở dài: "Dựa trên tình huống thực tế, bọn họ rất có khả năng bị giam giữ rồi."

"Vậy bây giờ chúng ta nên làm cái gì đây?". Lạc Ninh hỏi.

Hàn Trì suy nghĩ một lát mới nói: "Có hai phương án. Một là nhanh chóng đi đến chỗ tập kết, nhìn xem trực thăng của chúng ta còn ở đó không, nếu không còn thì lại nghĩ cách cầu cứu."

"Nhưng mà cái hoang đảo này nằm lệch về phía rìa, cho dù có phát ra tín hiệu cầu cứu, một sớm một chiều tôi sợ là cũng rất khó có người phát hiện ra."

"Phương án thứ hai chính là mạo hiểm đi cứu người của tổ đạo diễn, tìm hiểu kỹ về những người kia, nghĩ cách lợi dụng thiết bị liên lạc của bọn họ để cầu cứu bên ngoài."

Hắn và Phù Văn Băng tối qua đã thương lượng ra đối sách. Hắn hỏi: "Lạc Ninh, cô cảm thấy phương án nào khả thi hơn?"

Hắn hiện tại rất tán thưởng năng lực huyền học của Lạc Ninh, cho nên cảm thấy tham khảo phán đoán của cô nhất định sẽ có thu hoạch.

Lạc Ninh suy nghĩ một hồi, hỏi lại: "Nếu chọn phương án thứ nhất thì người của tổ đạo diễn phải làm sao bây giờ?"

Hàn Trì trả lời: "Nếu chọn cách đó, nếu thật sự có thể xin cứu hộ thành công, các người đi trước, chúng tôi ở lại đi cứu người."

Bọn họ là quân nhân, khẳng định không thể bỏ lại người của tổ đạo diễn trong tình huống nguy hiểm thế này.

Lạc Ninh gật gât đầu: "Làm theo phương án thứ hai đi, phương án một muốn thành công rất khó!"

"Vì sao?". Hàn Trì mang theo vài phần hứng thú hỏi cô. Hắn và Phù Vân Băng ban đầu cũng thiên về phương án thứ hai.

"Những người đó có chuẩn bị mà đến, nếu người của tổ đạo diễn bị bắt cóc, trực thăng của chúng ta chắc chắn cũng đang bị bọn họ khống chế, hơn nữa ngày hôm qua bọn họ theo dõi chúng ta tới sơn động, đồng nghĩa với việc bọn họ cũng không có ý định buông tha chúng ta."

Lạc Ninh dừng một chút: "Bọn họ trói tổ đạo diễn lại chứ không gϊếŧ, sau đó lại tập trung vào chúng ta, tôi cho rằng mục đích chính của bọn họ vẫn là tống tiền."

Rốt cuộc trong số những người ở đây, riêng Kỷ Tinh Hành và Lục Tuân đã là giá trị trên trời, bắt cóc hai người này bọn họ có thể nhận được một số tiền chuộc khổng lồ ngoài sức tưởng tượng.

Còn đám người Đồng Già thì đòi mấy ngàn vạn cũng không thành vấn đề, có một số thực tập sinh trong nhà cũng rất có tiền, cứ thế cộng lại, chỉ cần trói tất cả mọi người trên đảo, đám hải tặc đó sẽ nhận được tiền chuộc lên tới con số trăm triệu.

Cuối cùng nhận được tiền có gϊếŧ con tin hay không, cái này cũng còn khó nói.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 82


11.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Hàn Trì cảm thấy lời nói của Lạc Ninh rất có đạo lí.

"Được, vậy chúng ta chọn phương án thứ hai."

"Chỉ là có nhiều người trong đoàn này đều là vai không gánh nổi tay không xách nổi, dẫn theo bọn họ đi cứu người, cảm giác như đưa dê vào miệng cọp."

Nơi này có tổng cộng bốn mươi mấy khách mời và thực tập sinh, tuy rằng nói người đông sức mạnh, nhưng đối phương rất có khả năng là thành phần cực kỳ nguy hiểm, nhiều người đi tới đó không khác gì nộp mạng.

Lạc Ninh cũng đã nghĩ đến vấn đề này: "Ba lính đánh thuê của đội các anh ở lại trông chừng người trong đoàn, tôi cùng Lục lão sư và các anh đi cứu người."

"Bốn người chúng ta là đủ rồi sao? Tôi cho rằng đối phương còn có súng". Hàn Trì nói.

Hắn và Phù Vân Băng cũng có trang bị súng trên người, nhưng nếu đối phương có nhiều người thì không có cách nào cứu người thành công, nói không chừng còn đưa thêm người một nhà tới cho bọn họ.

Lạc Ninh giơ tay chỉ chỉ chính mình, vẻ mặt chắc chắn, cười nói: "Quên là tôi đang làm gì sao?"

"Cô là diễn viên a!". Hàn Trì có chút ngốc ngốc, chẳng lẽ Lạc Ninh còn có thân phận bí ẩn nào khác, hoặc cũng giống như bọn họ?

Biết Hàn Trì đang suy nghĩ cái gì, Lạc Ninh dở khóc dở cười: "Tôi còn là thầy phong thủy đó!"

"Tôi có thể lợi dụng những phương thức đặc thù để hỗ trợ mọi người, nhiều người đi sẽ dễ dàng rút dây động rừng, chỉ có bốn người chúng ta sẽ càng thuận tiện hành động."

Trên đường tìm thức ăn trở về, Lục Tuân có nói nếu muốn hành động, hắn cũng muốn tham gia. Lạc Ninh phát hiện thân thủ của hắn cũng rất tốt, chắc chắn là người không đơn giản, cho nên không có ý kiến.

Hàn Trì trầm tư một lát mới nói: "Ok, quyết định vậy đi!"

Hắn lại hỏi: "Chuyện này có muốn nói cho những người khác biết luôn không?"

"Tôi đề nghị bây giờ không nên nói ra, đỡ làm cho bọn họ càng thêm khủng hoảng, như vậy rất phiền toái."

Dù sao những người đó cũng không giúp được gì, nói ra lỡ như họ sợ hãi không nghe lời, ngược lại làm ảnh hưởng đến hành động cứu người bên này.

Lạc Ninh gật đầu: "Tán thành!"

"Phát sóng trực tiếp cũng mất tín hiệu rồi phải không?". Cô lại hỏi.

Hàn Trì gật đầu: "Đúng vậy, sáng nay người quay phim phát hiện phát sóng trực tiếp không kết nối được, thiết bị truyền tin anh ta mang theo cũng vô dụng."

Chứ không thì bọn họ còn có thể lợi dụng phát sóng trực tiếp để cầu chi viện rồi.

"Trên đảo này chắc chắn có máy gây nhiễu tín hiệu". Hắn bổ sung.

Lạc Ninh nghĩ một chút mới nói: "Tôi sẽ nghĩ cách để có thể tiếp tục phát sóng trực tiếp, các người nghĩ cách làm sao để truyền tải thông điệp cầu cứu đi."

"Những người đó chắc chắn cũng đang nhìn chằm chằm chúng ta, nếu tiếp tục phát sóng trực tiếp như bình thường, bọn họ sẽ không nghĩ là chúng ta đã đoán ra tổ đạo diễn bị bắt cóc, bốn người chúng ta hành động cũng thuận tiện hơn."

Bọn họ chỉ có thể cho rằng máy gây nhiễu tín hiệu của bọn họ xảy ra vấn đề.

Hàn Trì không khỏi giật mình nhìn Lạc Ninh: "Cô còn có thể làm cho phát sóng trực tiếp có thể tiếp tục sao? Chuyện này làm bằng cách nào?"

"Động tay động chân lên mã hiệu của máy quấy nhiễu tín hiệu một chút là được, có nói anh cũng không hiểu đâu". Lạc Ninh nhún nhún vai.

Hàn Trì: "..."

"Nếu có thể khôi phục phát sóng trực tiếp thì tốt rồi."

Hắn lại nói: "Nhưng mà bốn người chúng ta không xuất hiện trên phát sóng trực tiếp cũng không có vấn đề gì sao?"

Lạc Ninh trả lời: "Nói cho người xem biết tín hiệu phát sóng trực tiếp xảy ra vấn đề, bây giờ chỉ có một máy có thể dùng được thôi, chúng ta tổ đội đi ra ngoài tìm thức ăn, để camera lại quay những người khác là được."

Hàn Trì gật gật đầu: "Đây cũng là một biện pháp."

--Người dịch: Autumnnolove--

Sau khi ba người vừa thương lượng xong, Kỷ Tinh Hành đi tới. Hắn nhìn Lạc Ninh hỏi: "Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

Từ sáng sớm hắn cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Lạc Ninh cũng không giấu giếm, nói mọi chuyện cho hắn biết.

Kỷ Tinh Hành không khỏi khiếp sợ: "Vận khí này của chúng ta quả thật là không ai sánh bằng, lại còn gặp được chuyện ngon lành như vậy nữa."

"Tôi cũng muốn đi cứu người". Hắn không yên tâm để Lạc Ninh và những người này ít người lao vào chỗ nguy hiểm.

Lạc Ninh lắc đầu: "Không cần đâu, anh còn có nhiệm vụ quan trọng hơn ở đây."

Kỷ Tinh Hành khó hiểu: "Nhiệm vụ gì?"

"Tiếp tục phát sóng trực tiếp cùng các khách mời khác, tốt nhất là anh gây ra chuyện gì đó hấp dẫn lực chú ý của đám người kia". Lạc Ninh nói.

"Nhưng anh lo lắng cho an nguy của em". Kỷ Tinh Hành nhíu nhíu mày.

Lạc Ninh trừng mắt nhìn hắn: "Anh có nghe theo sắp xếp này hay không?"

"Bây giờ tôi đã đột phá không ít trong lĩnh vực huyền thuật, bảo vệ mạng sống của mình tuyệt đối không thành vấn đề, anh không cần lo lắng cho an nguy của tôi". Cô lại bổ sung thêm một câu.

Kỷ Tinh Hành thấy Lạc Ninh kiên trì, chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu: "Vậy được, anh nghe em."

"Muốn anh gây sự kiểu gì, em có đề nghị gì không". Hắn phải tận lực hấp dẫn lực chú ý của đám bắt cóc.

Lạc Ninh nhỏ giọng nói: "Kiếm chút chuyện cho Bạc Tương Tương làm đi, tốt nhất là để cho cô ta té ngã bị thương hay lặt vặt gì đó."

Kỷ Tinh Hành ngẩn người: "Sao phải làm vậy với cô ta?"

Lạc Ninh nhướng mày: "Thương tiếc cô ta hả?"

Kỷ Tinh Hành lập tức giải thích: "Thương tiếc gì ở đây, anh chỉ là không hiểu sao phải đi kiếm chuyện với cô ta, làm như vậy có thể hấp dẫn lực chú ý của bọn bắt cóc sao?"

Hiện tại hắn cũng không còn chút ý tưởng thương hương tiếc ngọc nào đối với Bạc Tương Tương. Nếu là dĩ vãng, chắc chắn sẽ có một giọng nói phát ra, khiến cho hắn không thể không đồng ý. Nhưng từ khi đeo lá bùa định thần của Lạc Ninh cho, thanh âm kia và tình huống không tự kiểm soát bản thân đối với Bạc Tương Tương cũng không có phát sinh nữa.

Lạc Ninh không vòng vo, nói: "Hôm qua tôi phát hiện ra cô ta vẫn luôn để lại ám hiệu ở trên đường, cô ta cố ý tiết lộ hướng đi của chúng ta và vị trí sơn động cho người khác biết, cho nên tôi nghi ngờ cô ta biết bọn bắt cóc trên đảo."

Lúc trước cô còn không hiểu vì sao buổi tối hôm đó, sau khi Bạc Tương Tương trở về, khí vận trên người cô ta đột nhiên tăng lên, nhưng bây giờ đại khái đoán được một ít.

Tối hôm đó Bạc Tương Tương chạy đi rồi lạc đường, khẳng định là đã gặp người nào đó, sau đó lợi dụng tốt đối phương, cho nên khí vận liền tăng lên một chút. Lưu lại ám hiệu mũi tên trên cây, hẳn là chuyện mà đối phương phân phó Bạc Tương Tương làm.

Kỷ Tinh Hành nghe Lạc Ninh nói cũng không nghi ngờ, chỉ là có chút giật mình: "Cô ta còn quen biết bọn bắt cóc trên đảo? Vậy nếu chúng ta bên này khống chế được cô ta, có phải là sẽ khiến cho bọn bắt cóc kiêng kị hay không?"

Hàn Trì cũng không nghĩ tới Bạc Tương Tương lại còn cố ý để lại chỉ dẫn cho đối phương, khó trách tối qua ba người kia sẽ xuất hiện ở bên ngoài sơn động.

"Sao cô ta lại có thể ăn cây táo, rào cây sung như vậy". Đối với loại người này, hắn căm ghét từ trong xương tủy.

Buổi sáng ra ngoài cùng Lạc Ninh, Lục Tuân đã nghe cô nói tới chuyện này, cho nên biểu tình bây giờ cũng bình tĩnh hơn.

Lạc Ninh nói: "Bây giờ chúng ta không rõ lắm bọn bắt cóc có bao nhiêu người, có bao nhiêu hàng nóng, Bạc Tương Tương rốt cuộc có quan hệ thế nào với bọn họ,...cho nên khống chế cô ta cũng không biết có tác dụng gì không."

Mấu chốt là người phụ nữ kia là nữ chính có hào quang, khống chế không xong có khả năng bị phản phệ ra một đống phiền toái nữa.

"Anh giả vờ vô ý làm cho cô ta bị thương nhẹ nhẹ thôi, chúng ta bên này đi tra xét hang ổ của bọn bắt cóc, có thể cứu người liền cứu, không thể cứu người thì làm theo bước tiếp theo của kế hoạch". Lạc Ninh nói với Kỷ Tinh Hành.

Kỷ Tinh Hành gật đầu: "Được, anh nghe em."

Thanh âm mang theo vài phần cưng chiều làm cho Hàn Trì không khỏi quét mắt nhìn kỹ Kỷ Tinh Hành cùng Lạc Ninh.

Lạc Ninh lại nhắc nhở: "Trên màn ảnh phát sóng trực tiếp, tốt nhất là tạo ra chuyện gì đó giống như sự cố ngoài ý muốn, anh đừng có tự mình động thủ."

"Tốt nhất là nhìn chằm chằm cô ta, không để cho cô ta có cơ hội liên lạc với những người đó nữa."

Cô rất sợ Kỷ Tinh Hành lại phạm phải sai lầm lần thứ hai.

"Yên tâm, anh không có ngốc như vậy". Kỷ Tinh Hành bây giờ có chút đắc ý, Ninh Ninh hiện tại sao lại không tin tưởng hắn như vậy.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Lúc này, những người khác từ trong sơn động ra tới, mấy người Lạc Ninh cũng tranh thủ trở lại.

Lạc Ninh đi thẳng đến chỗ người quay phim: "Tôi xem thử xem có thể tiếp tục phát sóng trực tiếp không!"

Người quay phim cũng đang đang bó tay chịu trói, không có biện pháp, vì thế nhường vị trí cho cô: "Được, cô tới xem thử."

Hắn không nghĩ Lạc Ninh có khả năng giải quyết được vấn đề đường truyền mạng này, nhưng mà mặt mũi thì vẫn phải cho người ta.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 83


12.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Lạc Ninh yêu cầu vị phụ tá quay phim đưa máy tính xách tay của anh ta cho cô sử dụng, sau đó ôm tới một góc trong sơn động bắt đầu thao tác.

Bạc Tương Tương nhìn thấy hành động của Lạc Ninh, con ngươi lóe sáng, muốn đi lại gần nhìn xem.

Nhưng mới vừa đi được vài bước đã bị Kỷ Tinh Hành chặn lại: "Lạc Ninh đang tập trung, cô đừng đi qua đó làm ảnh hưởng cô ấy "

Bạc Tương Tương tức giận đến nghiến răng, trên mặt vẫn nở một nụ cười: "Em có chút tò mò thôi mà."

"Tính tò mò sẽ gϊếŧ chết con mèo*, cô chưa từng nghe qua sao?". Kỷ Tinh Hành nhướng mày.

(*) : có những việc chúng ta không nên cố tìm hiểu, vì nó sẽ khiến chúng ta gặp rắc rối. Có thể dịch là "tò mò có ngày bỏ mạng". (Wattpad: Autumnnolove)

Bạc Tương Tương hít sâu một hơi, dịu dàng nói: "Nếu anh không muốn em xem, thì em sẽ không xem."

"Tinh Hành, tối hôm trước, em chạy đi là vì muốn gọi người tới giúp đỡ, nhưng không nghĩ tới lại bị lạc đường". Cô ta lại giải thích đêm đó cô ta chạy đi cũng không phải là cố ý.

Kỷ Tinh Hành lắc đầu: "Đó là chuyện của cô."

"Về sau cô làm ơn đừng có gọi tôi là Tinh Hành, chúng ta đâu có thân thiết tới vậy". Thời điểm mới quen biết Bạc Tương Tương, cô ta trực tiếp gọi tên hắn như vậy, nội tâm hắn cũng không thoải mái.

Nhưng lại không thể không nhường nhịn cô ta, thực mâu thuẫn.

Bạc Tương Tương cắn môi, không khỏi cảm thấy ủy khuất nhìn hắn, "Có phải là anh còn trách em hay không? Em..."

Cô còn chưa nói xong, Kỷ Tinh Hành đã vội xua xua tay cắt ngang, "Tôi với cô không có gì để nói với nhau hết, cô đi ra ngoài trước đi."

"Tinh Hành, anh đừng làm như vậy, giữa chúng ta...". Bạc Tương tương làm sao cam lòng để cho hắn hiểu lầm cô.

Kỷ Tinh Hành lại lần nữa cắt ngang lời nói của cô ta, cúi người lại gần cô ta, hạ thấp giọng vài phần: "Bạc Tương Tương, nếu cô không muốn sau khi kết thúc chương trình tổng nghệ này liền bị phong sát trong giới giải trí thì hiện tại cô nên đi ra ngoài, về sau không được gọi tôi là Tinh Hành nữa."

"Hoặc tôi cũng không ngại để cô nếm thử một chút thủ đoạn của tôi, Nghiêm Thu Bình chính là bài học điển hình."

Ánh mắt Bạc Tương Tương không thể tin được nhìn Kỷ Tinh Hành, hắn lại có thể uy h**p cô.

Cô cảm thấy hắn không nên như thế này, lại cảm thấy giống như có điểm nào đó đang thoát ly hoàn toàn khỏi quỹ đạo ban đầu.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt chán ghét cùng lạnh nhạt của Kỷ Tinh Hành, trái tim cô đau thắt giống như bị ai đó bóp chặt.

Cô biết Kỷ Tinh Hành người này không phải là một người dễ mềm lòng, hiện tại cô không có cách nào gả mình cho hắn, tất nhiên càng không thể từ bỏ sự nghiệp giới giải trí.

"Chúng ta hãy bình tĩnh lại một chút trước, hi vọng về sau anh hiểu ra sẽ không hiểu lầm em nữa". Cô mấp máy môi lại thấy hắn không chút dao động, đảo mắt liếc qua Lạc Ninh lúc này đang ngồi phía sau Kỷ Tinh Hành, lúc này cô mới xoay người ra khỏi sơn động.

Lạc Ninh, lại là Lạc Ninh, người phụ nữ này sao lại giống âm hồn bất tán như vậy?

Rõ ràng là cô ta đã chia tay với Kỷ Tinh Hành, tại sao còn bám lấy hắn không buông, thật là lả lơi ong bướm, quá đáng ghét.

Nếu Lạc Ninh biết Bạc Tương Tương đang nghĩ gì trong đầu, cô chắc chắn sẽ cảm thấy buồn cười, một nữ chủ hải vương* tam quan bất chính lại có tư cách đi nói cô lả lơi ong bướm, cô ta lấy đâu ra tự tin này vậy?

(*) - 海王: dùng để ám chỉ người có những mối quan hệ không rõ ràng, tư tưởng chủ đạo của hải vương chính là thả lưới nhiều người cùng một lúc. (Người dịch: Autumnnolove)

Bạc Tương Tương ra ngoài rồi, Kỷ Tinh Hành mới đi đến chỗ Lạc Ninh đang ngồi cách đó không xa, cũng ngồi xuống bên cạnh nhằm ngăn cản những người khác lại tới quấy rầy cô.

Thấy Lạc Ninh nghiêm túc làm việc, hắn nhìn đến có chút nhập tâm.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần lúc nghiêm túc Lạc Ninh đều có bộ dáng như thế này, chuyên chú nhưng rất xinh đẹp.

Hắn tự nghĩ bản thân hắn đã bao lâu rồi không có ngắm nhìn cô như vậy, hình như là từ khi bọn họ xác định quan hệ yêu đương, rồi lại từ từ càng đi càng xa nhau hơn.

Hắn không khỏi nhớ lại thái độ lúc trước của mình đối với Lạc Ninh, không kiên nhẫn lại còn thường xuyên thất hẹn.

Thái độ của hắn không có quan hệ gì tới Bạc Tương Tương, hắn chỉ bài xích chuyện người trong nhà luôn luôn sắp đặt hắn, cho nên người nhà muốn hắn cưới Lạc Ninh, hắn liền sinh ra tâm lý phản nghịch và trốn tránh.

Cũng có thể hắn cảm thấy cô ấy sẽ không bao giờ chia tay với hắn, cho nên mới dám nóng nảy, cố ý làm ra một số chuyện trái lòng mình, hắn không biết lại tổn thương cô đến như vậy.

Bây giờ ngẫm lại cũng khó trách Lạc Ninh sẽ thất vọng tới mức không cần hắn nữa, như mẹ hắn nói, đây đều là do hắn tự làm tự chịu.

Một lát sau, Lạc Ninh gõ xuống một cái thao tác cuối cùng, crack* được tín hiệu gây nhiễu trên đảo, dùng luôn máy tính này kết nối với thiết bị truyền tin mà người quay phim mang theo.

(*) : bẻ khóa các chương trình, phần mềm.(Wattpad: Autumnnolove)

Nhưng mà cô cố ý sắp đặt đến lúc đó chỉ có một máy phát sóng trực tiếp có thể hoạt động, cho nên không thể theo chân từng khách mời giống như lúc trước.

Làm xong hết thảy, cô ngẩng đầu liền thấy ánh mắt vừa phức tạp hối hận lại vừa hoài niệm của Kỷ Tinh Hành đang nhìn mình.

Cô nhướng mày, "Anh nhìn tôi như vậy làm gì?"

Kỷ Tinh Hành thu lại cảm xúc lộ ra nãy giờ, nở một nụ cười: "Thấy em thật xinh đẹp."

Lạc Ninh: "......"

"Anh có bị ấm đầu không?"

Kỷ Tinh Hành mà cũng biết nói lời ngon tiếng ngọt? Nếu không phải Lạc Ninh có thể cảm giác được linh hồn của hắn không thay đổi, cô cũng không nhịn được hoài nghi người này có phải cũng xuyên tới hay không.

Từ nhỏ đến lớn Kỷ Tinh Hành luôn đối đãi với cô rất tốt, nhưng ngoài miệng lại làm như ghét bỏ.

Chẳng hạn như lúc cô giải không ra bài tập chạy đi hỏi hắn, hắn trước tiên sẽ ghét bỏ liếc nhìn cô một cái, sau đó nói "Sao em lại có thể ngốc như vậy chứ?", lúc này mới dạy cô làm bài tập.

Cho dù ngoài mặt hắn tỏ vẻ ghét bỏ cô thế nào, cuối cùng đều sẽ hết lòng giúp cô.

Còn đối với những người khác hắn lại càng độc miệng hơn, hơn nữa căn bản là không để ý tới ai cả.

Cho dù là cấp hai hay là cấp ba, đều sẽ có những bạn học nữ dụng tâm kín đáo chạy tới hỏi hắn bài này làm như thế nào, hắn hoặc là kêu người ta đi hỏi giáo viên, hoặc là trực tiếp nổi giận làm người ta sợ hãi chạy mất.

Tỷ như nói với cô gái nhỏ người ta "Vấn đề đơn giản như vậy cũng tới hỏi tôi, trong đầu cậu chứa cỏ sao?", "Mắc mớ gì tôi phải giảng đề cho cậu? Cậu quá phiền phức!", "Tránh xa tôi một chút, tôi không rảnh!"...

Cho dù hắn là thẳng nam miệng độc, nhưng bởi vì khuôn mặt đẹp trai và khí chất lạnh lùng kia, ngược lại càng khiến cho không ít nữ sinh yêu thích, bất kể đi tới nơi nào hắn cũng dễ dàng trở thành hotboy được các bạn học nữ săn đón.

Kỷ Tinh Hành dở khóc dở cười, "Anh không có ấm đầu, anh thật sự thấy em xinh đẹp mà"

Không phải trên mạng đều nói con gái thích được nghe người khác khen mình xinh đẹp sao? Còn chưa kể Ninh Ninh nhà hắn thật sự rất rất xinh đẹp.

Lạc Ninh trừng mắt nhìn hắn một cái: "Đẹp cũng đâu có liên quan gì tới anh."

Sau đó đứng dậy đi tìm người quay phim để bắt đầu phát sóng trực tiếp lại.

Nghe được lời này, nhìn bóng lưng cô rời đi, con ngươi Kỷ Tinh Hành hiện ra vài phần ảm đạm.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Người quay phim thấy Lạc Ninh thật sự có thể giải quyết vấn đề đường truyền, không khỏi giật mình.

"Lạc lão sư có cái gì cô không biết không?". Vẻ mặt Lộ Nhiên sùng bái nhìn Lạc Ninh.

Lạc Ninh cong môi cười cười: "Cậu đang khen ngợi tôi sao?"

"Đúng ạ, em cảm thấy cô quá lợi hại". Lộ Nhiên ngay thẳng gật đầu, Lạc lão sư chính là thần tượng của hắn.

Nhìn gương mặt tròn tròn mang theo vài phần trẻ con của Lộ Nhiên, Lạc Ninh cảm thấy cậu nhóc này cũng giống như em trai của mình, duỗi tay xoa đầu hắn: "Cảm ơn Tiểu Nhiên Nhiên khen tặng."

Mặt Lộ Nhiên liền đỏ lên: "Em cũng nói sự thật mà thôi!"

Mấy người Lạc Trạch Vũ đều ném ánh mắt ghen tị về phía Lộ Nhiên, phải chi Lạc lão sư cũng xoa đầu mình như vậy thì ngon rồi.

Người quay phim bên này nhanh chóng kết nối chương trình, bắt đầu phát sóng trực tiếp trở lại. Sau đó phát hiện các thiết bị khác vẫn không kết nối được, chỉ có thể dùng một máy duy nhất này để phát sóng.

Vì thế sau khi chương trình phát sóng bắt đầu, hắn trước tiên xin lỗi và giải thích với người xem, bảo là tín hiệu bên hoang đảo không tốt, tạm thời chỉ có thể sử dụng một phòng phát sóng chung.

[ Sáng sớm nay tui đã thức dậy canh rồi, chờ quài không thấy phát sóng trực tiếp đâu, tui còn lo lắng không biết có xảy ra chuyện gì hay không, chỉ cần có thể phát sóng trực tiếp là được rồi, một phòng thì một phòng ]

[ Đúng đúng, chỉ cần còn phát sóng trực tiếp được là chúng tôi đã vui rồi ]

[ Tuy rằng tui chỉ muốn xem Lạc Ninh và Lục thần, nhưng mà một phòng phát sóng trực tiếp có còn hơn không ]

[ Làm phiền quay Tinh Hành của tụi em nhiều xíu anh quay phim ơi, cảm ơn! ]

[ Làm phiền quay Lục thần của em... ]

Bởi vì đây là đảo hoang, cho nên tín hiệu không tốt, đa phần mọi người đều có thể hiểu được, chỉ là đang điên cuồng cầu xin cho thần tượng của mình lên hình nhiều xíu.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 84


12.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Thấy có thể tiếp tục phát sóng trực tiếp, mấy người dẫn đội đều rất cao hứng, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Hàn Trì thấp giọng hỏi Lạc Ninh: "Sóng điện thoại có thể khôi phục được không?"

Lạc Ninh lắc đầu, "Sóng điện thọai mà trước đó chúng ta sử dụng là tín hiệu được phát ra từ máy phát tín hiệu đặc thù của tổ tiết mục, lúc này đã bị những người đó vô hiệu hóa rồi, thiết bị phát tín hiệu của chúng ta bên này chỉ có thể dùng cho phát sóng trực tiếp thôi, cho nên tôi cũng không có biện pháp."

Cô có thể dùng chút thủ thuật hacker để phá vỡ lá chắn của máy gây nhiễu tín hiệu, nhưng không có sóng di động thì cũng giống như không bột đố gột nên hồ*.

(*) - 巧妇难为无米之炊 : Cho dù người phụ nữ có thông minh giỏi giang thế nào đi nữa mà không có gạo c*̃ng không thể nấu được cơm, làm việc gì mà thiếu điều kiện tất yếu thì khó mà thành công. (Wattpad: Autumnnolove)

Hàn trì lúc này mới có chút thất vọng gật đầu: "Cũng đúng, nhưng mà có thể tiếp tục phát sóng trực tiếp đã rất tốt rồi."

Một khi có thể phát sóng trực tiếp, Hàn Trì và Phù Vân Băng sẽ tìm cơ hội thực hiện một số ám hiệu đặc biệt trước máy quay.

Đây là ám hiệu tương đối đặc biệt trong chiến đội của bọn họ, được dùng để cầu cứu, chỉ có người trong đội mới có thể hiểu.

Trực tiếp cầu cứu trên sóng trực tiếp thì bọn họ không dám, một là sợ làm cho các khách mời và thực tập sinh bị khủng hoảng tinh thần, hai là sợ bọn bắt cóc nhìn thấy liền ra tay trước hạ sát bọn họ.

Thậm chí chuyện ám hiệu cầu cứu có được đồng đội phát hiện hay không, bọn họ cũng không lo lắng.

Lần này cũng có vài người khác trong đội xin nghỉ phép, hôm qua lúc di động vẫn còn tín hiệu, họ còn gửi tin nhắn khoe rằng vẫn luôn xem chương trình mà năm người này tham gia.

Có điều đám gia hỏa kia xem phát sóng trực tiếp cũng không phải vì xem đồng đội của mình, mà là muốn xem Lạc Ninh.

Bởi vì biểu hiện của cô ấy ở các lĩnh vực đều rất tốt, còn là bách khoa toàn thư về thực vật, dự báo thời tiết cùng phương hướng, hơn nữa người ta còn là một siêu cấp đại mỹ nữ, đám gia hỏa đó vẫn luôn hỏi thăm chuyện về cô.

Còn đòi giới thiệu cho bọn họ kết giao bạn bè, về sau dẫn bọn họ cùng đi ăn cơm.

Đương nhiên, đám gia hỏa kia cũng không phải nhớ thương gì Lạc Ninh, họ chỉ đơn thuần thưởng thức nhân tài, muốn cùng Lạc Ninh làm bạn thôi.

Cho nên khi phát sóng trực tiếp mở ra, khẳng định là đồng đội có thể nhìn thấy lời kêu cứu của bọn họ.

--Người dịch: Autumnnolove--

Phát sóng trực tiếp bắt đầu, khách mời cùng các thực tập sinh đều cố gắng phấn chấn tinh thần hơn.

Đồng Già lên tiếng: "Đội trưởng Hàn, đội trưởng Phù, bây giờ có phải là chúng ta cùng nhau đi tìm thức ăn không?"

Tối hôm qua bọn họ ôm bụng đói đi ngủ, bây giờ dạ dày trống không thật sự rất khó chịu.

Hàn Trì cười nói: "Có thể, nhưng mà chúng ta chia làm hai tổ, chia nhau ra đi tìm thức ăn, sau đó họp lại ăn chung, như vậy thì sẽ tìm được nhiều thứ hơn."

Đồng Già lập tức chỉ chỉ Lạc Ninh nói: "Đội chúng tôi cùng Tiểu Ninh Ninh một tổ."

Có Lạc Ninh ở đây, không cần lo lắng không tìm thấy đồ ăn.

Ngụy Diệu và Sài Kính cũng lập tức chạy qua: "Đội trung niên bọn tôi cũng muốn chung tổ với Tiểu Ninh Ninh."

"Đội của tôi cũng vậy mà!". Tô Thanh Lam nhấc tay.

Lần này cuối cùng bọn họ cũng giành trước một bước.

Đồng Già còn quay qua tươi cười đắc ý nhìn Lục Tuân: "Lục thần, lần này chúng tôi nhanh chân hơn cậu rồi nha."

Lục Tuân buồn cười nói: "Mấy người này chẳng lẽ quên mất tôi với Lạc Ninh vốn dĩ là một đội sao."

Đồng Già: "....". Má, đúng là quên thật!

Hàn Trì phát hiện nhân duyên của Lạc Ninh quả thực quá tốt, mỗi đội đều muốn chung tổ với cô.

Hắn nhìn đám người Đồng Già nói: "Lần này chắc là làm cho các người thất vọng rồi, tôi cùng Phù Vân Băng chuẩn bị mang theo Lạc Ninh và Lục Tuân đi tìm thức ăn."

"Vì sao phải như vậy?". Đám người Đồng Già có chút ngây ngốc.

Hàn Trì lập tức ném cái nồi cho đạo diễn đội: "Lúc trước đạo diễn có dặn dò tôi, phải để cho các người từ từ trải nghiệm lạc thú sinh tồn trên đảo hoang, nếu để cho Lạc Ninh đi theo mấy người, chẳng phải là mấy người nằm thắng sao, chơi vậy ai chơi."

"Cho nên chúng tôi sẽ đem Lạc Ninh đi, nhường lại màn ảnh cho các người phát huy năng lực."

Mấy người Đồng Già trong lòng thầm mắng đạo diễn một lần, "Đạo diễn không phải người mà, sao có thể đối xử với chúng tôi như vậy?"

"Thôi thôi, chúng tôi đã trải nghiệm đủ cái gì gọi là lạc thú sinh tồn trên hoang đảo rồi, cho nên chúng tôi bây giờ chỉ muốn nằm thắng thôi."

"Trả Tiểu Ninh Ninh lại cho chúng tôi."

Hàn Trì xua xua tay: "Chúng tôi cũng phải nghe theo sự sắp xếp của đạo diễn mà làm thôi, phản đối không có hiệu lực."

Sau đó hắn liền huýt sáo một tiếng, ba gã lính đánh thuê khác liền từ trong rừng cây đi ra.

"Từ bây giờ ba anh đẹp trai này sẽ dẫn dắt các người."

Mấy người Đồng Già muốn khóc: "Chúng tôi chỉ muốn Tiểu Ninh Ninh thôi hu hu"

Hàn Trì lắc đầu: "Muốn cũng không cho đâu."

"Được rồi, bây giờ lập tức chia ra hành động!". Hắn nói.

Ngụy Diệu vẫn không cam lòng chỉ chỉ Lục Tuân, "Vì cái gì Lục ảnh đế có thể đi theo Tiểu Ninh Ninh?"

Lục Tuân cười nói: "Hôm nay vừa lúc tôi không muốn ghi hình."

Đám người Ngụy Diệu: "...". Được được, cậu là ảnh đế, cậu thích nói gì thì nói đi.

Lục Tuân có thể tùy hứng không cần lên hình, nhưng bọn họ không thể, mọi người tới tham gia chương trình tổng nghệ là để tăng độ nhận diện trước mặt công chúng, vì thế chỉ có thể chấp nhận cái quyết định làm cho người khác phải nghiến răng nghiến lợi này.

Đám người Lạc Trạch Vũ cũng không cam lòng bị tách ra, nhưng không có biện pháp, hai người Hàn Trì đã kiên quyết không mang theo bọn họ, muốn cho bọn họ đi trải nghiệm "sinh tồn hoang đảo".

Cụm từ mỹ miều này là thứ giúp cho bọn họ tìm được cảm hứng sáng tác tốt hơn cho đêm công diễn kế tiếp.

Bọn họ còn có thể làm gì bây giờ? Chỉ có thể âm thầm mắng tổ đạo diễn và hai người Hàn Trì thêm lần nữa.

Vì thế cả đoàn chia làm hai tổ, bọn Đồng Già trơ mắt nhìn bốn người Hàn Trì rời đi.

Vị lính đánh thuê đẹp trai tóc vàng kia dùng cái ngữ âm Hoa Hạ bập bẹ khó nghe của mình phân công nhiệm vụ cho những người ở lại, sau đó mang theo mọi người đi về hướng ngược lại.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Bên dưới bình luận cũng là một cơn bão kháng nghị.

[ A a a, không cần, chúng tôi muốn xem Ninh bảo ]

[ Tui muốn coi Lục thần mà ]

[ Tôi tới đây để xem Lạc Ninh, bây giờ các người làm cái trò này? Quá đáng lắm luôn ớ! ]

[ Tui cũng vô đây coi Lạc Ninh mà, thích coi cổ mang theo cả đám người nằm thắng, tại sao, tại sao hôm nay không có cổ với Lục thần lên hình ]

[ Đậu má, đạo diễn hổng phải người! ]

[ Đạo diễn, đạo diễn đâu, ông mau ra đây, ông không thể làm người một cách đàng hoàng sao? ]

Tất cả bình luận đều đang mắng đạo diễn, vị đạo diễn "không có tính người" đang bị nhốt ở một chỗ nào đó vừa hắc xì một cái.

Bên này, đám người Lạc Ninh đã rời khỏi phạm vi phát sóng trực tiếp, Hàn Trì nói: "Chúng ta chia ra tìm kiếm dấu chân của ba người tối qua sao?"

Hôm qua mưa to như vậy, mặt đất vẫn còn rất ẩm ướt, dấu chân của ba người kia lúc tách nhau ra chạy hẳn vẫn còn lưu lại, chắc chắn có thể tìm được.

Lạc Ninh nói: "Không cần tách ra tìm đâu, hôm qua trong lúc giao thủ tôi có rắc một ít tro bùa lên người bọn họ, đại khái cũng có thể tìm được vị trí."

Hàn Trì nhịn không được lại giật mình thêm lần nữa nhìn về phía Lạc Ninh: "Vậy cũng được sao?"

Lạc Ninh khẽ cười: "Tất nhiên là được!"

"Mấy người chơi phong thủy cũng qúa đáng sợ rồi, còn lợi hại hơn cả khoa học kỹ thuật nữa!". Hàn Trì không ngừng cảm thán.

Lạc Ninh cười nói: "Có lợi tất nhiên cũng sẽ có hại."

Sau đó cô giơ tay ra bấm đốt ngón tay, cảm nhận phương hướng của tro bùa: "Tìm được rồi, đi theo tôi."

"Được, cô dẫn đường đi!". Hàn Trì và Phù Vân Băng lúc này cũng không biết nên nói gì cho tốt.

Nếu không có chuyện tìm được chuẩn xác vị trí sơn động trước đó, bọn họ chắc chắn không tin mấy chuyện phi lý này, nhưng hiện tại lại ôm hi vọng rất lớn đi theo Lạc Ninh.

Lục Tuân đã quen nhìn những chuyện lạ lùng Lạc Ninh mang đến, cảm thấy mấy chuyện này hết sức bình thường.

Ba người đi theo Lạc Ninh khoảng chừng một giờ đồng hồ, sau đó đi vào một mảnh rừng cây cực kỳ rậm rạp.

Đám người đi qua ngồi xổm xuống, lén lút nhích về phía trước, cuối cùng đưa tay ra gạt bớt vài cái lá che trước mặt, liền thấy trước mắt là mấy cái nhà gỗ, còn có người cầm súng đi tới đi lui giống như quần tra.

Quả nhiên, chỗ này chính là hang ổ của những người đó.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 85


13.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 86


14.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Nghe thấy Hàn Trì đang tức giận nghiến răng, Lạc Ninh phục hồi tinh thần.

"Từ cách ăn mặc cùng cách nói chuyện của lão già kia, xem ra hắn là một giáng đầu sư* người Nam Dương."

(*) - 降头师 : chỉ người luyện Gong Tau, một loại tà thuật có nguồn gốc ở Đông Nam Á. Nam Dương là cách gọi của Trung Quốc đối với các nước ở Đông Nam Á. Ở đây mình tính dịch là "thầy luyện bùa ngải" cho dễ hiểu, nhưng cuối cùng thấy có người dùng thuật ngữ "giáng đầu sư" nên mình để vậy luôn. (Wattpad: Atumnnolove)

Kiếp trước Lạc Ninh học phong thủy cùng ba của cô, tuy rằng hoạt động trong giới giải trí thì không có dịp dùng đến, nhưng những thứ liên quan tới lĩnh vực này cô vẫn có kiến thức.

Hàn Trì và Phù Vân Băng ngẩn người, bọn họ cũng biết đến sự tồn tại của một chức nghiệp gọi là giáng đầu sư: "Cái gì? Lão già kia lại là giáng đầu sư, khó trách phải dùng người sống để nuôi ngải."

Theo hiểu biết của bọn họ, giáng đầu sư ở Nam Dương được chia thành hai phái.

Phái tu luyện chân chính đều rất tuân thủ quy củ, sẽ không chủ động làm chuyện hại người; một phái khác thì tương đối tà ác, thích sử dụng các loại tà thuật bùa ngải để hại người hoặc là đạt được mục đích gì đó.

Lão già này chính là loại người thứ hai.

Hàn Trì hỏi Lạc Ninh: "Lão già này lợi hại như vậy sao?"

Lạc Ninh trả lời: "Vẫn có chút bản lĩnh, trên người lão ta âm khí và sát khí rất đậm, người chết trong tay lão tuyệt đối không ít đâu."

Hàn Trì lại hỏi: "Chúng ta nên làm gì bây giờ? Bây giờ còn muốn cứu người không?"

Lạc Ninh nói: "Nếu không có lão giáng đầu sư này, ít ra tôi còn có biện pháp tạm thời làm choáng những người này sau đó cứu người của chúng ta ra, nhưng có lão già này ở đây chuyện liền có chút khó giải quyết."

Cô trọng sinh trở về không bao lâu, phần lớn thời gian đều tham gia chương trình này, thời gian tu luyện cũng không dài, không có tìm được thứ gì phù hợp để dưỡng luyện tà khí làm vũ khí.

Bây giờ nếu như phải đấu pháp với lão già này thật ra cô cũng rất tự tin bản thân sẽ không dưới cơ lão, nhưng đồng bọn bên đó còn có vũ khí, cô còn phải lo cho an nguy của những người khác, không thể để cho chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Cô suy nghĩ cẩn trọng, lại nói: "Chúng ta nhanh chóng đi tìm một ít xương cốt của thú rừng tới đây, tôi dùng để bố trí trận pháp, như vậy sẽ không con lo lắng lão già kia làm chuyện xấu nữa."

"Được, chúng tôi tin cô". Hàn Trì và Phù Vân Băng biết bên kẻ địch có một giáng đầu sư, không phải là người mà bọn họ có thể đối phó.

Vì thế bốn người tách ra đi tìm xương cốt dã thú, Lạc Ninh dựa vào hiểu biết của mình về rừng rậm nguyên sinh, lại dùng bói toán, nhanh chóng tìm được một đống xương thú, ôm trở lại chỗ ban đầu.

Cô dùng bút vẽ bùa chấm một ít mực chu sa, tay không ngừng vẽ ra từng dòng chú ngữ trên xương thú.

Không lâu sau, Lục Tuân ôm theo một đống lớn xương thú được bó bằng dây leo trở về.

Lạc Ninh thấy thế không khỏi ngạc nhiên: "Lục lão sư, anh kiếm được xương thú rừng nhanh như vậy?"

Mấu chốt là còn tìm được nhiều như vậy, Lục Tuân quả nhiên còn có một mặt không đơn giản như thường thấy.

Lục Tuân cười cười: "Vận khí tốt, vừa đi không được bao xa thì tình cờ tìm được."

"Bao nhiêu đây có đủ không? Không đủ tôi lại đi tìm tiếp."

Lạc Ninh nói: "Đủ rồi!"

Sau đó tiếp tục chú tâm vẽ chú ngữ, vẽ được một lúc thì hai người Hàn Trì và Phù Vân Băng trở lại, số xương tìm được còn không bằng một nửa của Lục Tuân.

Nhưng mà nhìn ra được hai người này đều đã tận lực.

"Lạc Ninh, có cần thêm nữa không?". Hàn Trì thở phì phò.

Lạc Ninh lắc đầu: "Vậy là đủ rồi, các anh nghỉ ngơi đi."

Cô cũng lấy xương thú hai người mang về vẽ chú ngữ lên đó, "Mọi người ở chỗ này canh chừng, tôi bố trí trận pháp bốn phía."

"Được!". Tới bước này thì ba người bọn họ không giúp được gì.

--
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 87


14.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Sau đó Lạc Ninh lại phát hiện thì ra cô và Thời Ký học cùng một trường. Bởi vì giúp đỡ hắn lần đó, hai người còn trở thành bạn bè, nói chính xác hơn thì Thời Ký trở thành cái đuôi nhỏ của Lạc Ninh.

Lúc ấy Kỷ Tinh Hành vừa mới được Kỷ gia nhận trở về, cô đi học Taekwondo và tán thủ, Thời Ký liền đi theo cô cùng học.

Càng khiến cô ấn tượng với hắn hơn chính là, mỗi lần luyện tập cho dù bị đánh ngã tới tay chân tím xanh, hắn cũng chưa bao giờ kêu đau một tiếng, chỉ cắn răng tiếp tục.

Trong vòng một năm, thân thủ của Thời Ký cũng càng ngày càng tốt.

Sau đó cô vì Kỷ Tinh Hành mà nhảy lớp, trực tiếp thi đại học, cũng từ lúc đó đột nhiên mất liên lạc với Thời Ký.

Cô nghe những bạn học cùng trường nói lại, sau khi cô vào đại học, không lâu sau đó Thời Ký cũng thôi học rồi mất tích.

Chờ đến lúc gặp lại Thời Ký một lần nữa, hắn đã trở thành một người đàn ông trẻ tuổi thành đạt đầy hứa hẹn, mở một công ty đại chúng*.

(*) -上市公司: công ty niêm yết, công ty được niêm yết trên thị trường chứng khoán, công ty đã lên sàn. (Wattpad: Autumnnolove)

Sau lần gặp lại đó, Thời Ký chủ động liên lạc với cô thường xuyên hơn, thậm chí còn bắt đầu theo đuổi, làm cho quan hệ của cô và Kỷ Tinh Hành càng ngày càng kém.

Cô vì tránh lời ra tiếng vào, mỗi lần hắn mời ăn cơm đều từ chối, cũng rất ít khi nhận điện thoại hay là trả lời tin nhắn của hắn.

Cho dù cô và Kỷ Tinh Hành có mâu thuẫn đến đâu thì cũng còn là người yêu của nhau, cô sẽ không tới lui mập mờ với người đàn ông có ý theo đuổi mình, hoặc là tạo cơ hội cho đối phương.

Thời Ký cũng thay đổi rất nhiều, không còn là thiếu niên gầy yếu nhưng quật cường trước nữa.

Không lâu sau đó Lạc Ninh nhảy lầu, cũng không biết chuyện của hắn về sau nữa.

Cho nên lúc này đột nhiên nhìn thấy Thời Ký lại là một trong những thủ lĩnh của Quốc tế Hắc Minh khiến cho cô hết sức kinh ngạc.

Không khỏi liên hệ đến vị nam chủ trâu bò của Quốc tế Hắc Minh đứng sau làm chỗ dựa cho Bạc Tương Tương, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tám chín phần chính là Thời Ký.

Trong sách có viết lúc Bạc Tương Tương đi đến tầng hầm bãi đỗ xe, tình cờ cứu được nam chủ Thạch Ký đang bị thương, sau đó người này bị cô ta hấp dẫn, cũng yêu cô ta.

Thạch Ký biến mất một đoạn thời gian, sau đó mới xuất hiện đứng sau giúp Bạc Tương Tương làm không ít việc. Cho nên chuyện phía sau hai người này, Lạc Ninh không biết được.

Thạch Ký, Thời Ký, Lạc Ninh cố liên kết hai cái tên này với nhau, còn có chi tiết lúc Thời Ký trở thành người đàn ông thành công về nước, vừa vặn cũng là lúc Thạch Ký trong sách mất tích đột nhiên xuất hiện.

Chỉ là Lạc Ninh cảm thấy có chút khó hiểu, tại sao Thời Ký lại chạy tới theo đuổi mình, hơn nữa trong sách căn bản không có nói tới chuyện này, có nghĩa là Bạc Tương Tương cũng không biết có chuyện như vậy.

Có thể khẳng định Bạc Tương Tương không có lợi dụng Thời Ký tới theo đuổi cô là vì quyển sách kia được viết dựa trên góc nhìn của Bạc Tương Tương.

Sau khi Lạc Ninh sống lại đã phát hiện ra một vấn đề, sách thành đời thực, nhân vật là cốt truyện sẽ tự động bổ khuyết cho nhau.

Mọi người đều trở nên chân thật có máu có thịt, không còn tồn tại như những công cụ cho nữ chính nữa, có nhiều chuyện không còn đi theo nội dung của sách.

Giống như trong sách viết, đứng ở góc độ của Bạc Tương Tương, cô ta là một tồn tại tương đối đặc biệt quan trọng đối với Kỷ Tinh Hành, vượt qua cả địa vị của Lạc Ninh ở trong lòng hắn. Trong lòng Bạc Tương Tương cũng tự hình dung cô ta chính là ánh trăng sáng của Kỷ Tinh Hành.

Lúc Lạc Ninh đọc được quyển sách này, cô cảm thấy rất phản cảm, lần này sống lại lại phát hiện ra có nhiều chuyện cũng không phải như vậy, cho nên cần phải đặt nghi vấn với vài điểm trong sách.

Ngoài ra cũng có một số bí ẩn cần phải được giải đáp, chẳng hạn như chuyện của Thời Ký.

--Người dịch: Autumnnolove--

Lúc bốn người trở lại sơn động, những người khác còn chưa trở về, bốn người cũng không đi tìm người mà ngồi ở sơn động nghĩ ngơi, dù sao thì buổi tối vẫn còn một trận đánh ác liệt đang chờ.

Bên kia, ba người dẫn đường dẫn theo đám Kỷ Tinh Hành đi tìm thức ăn.

Có một người dẫn đường đi trước thăm dò, sau khi trở về nói cách đó không xa có không ít quả dại, liền dẫn cả đoàn đi qua.

Bạc Tương Tương vì muốn biểu hiện tốt một chút trên sóng trực tiếp, xung phong đề xuất để đội của cô đi hái, người dẫn đường cũng đồng ý.

Những người khác thì đi theo hai dẫn đường kia đi tìm nấm không có độc xung quanh.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Sau khi đến nơi, Đồng Già mới phát hiện quả dại mọc trên một cái cây to nằm trên sườn núi, hắn nhớ tới lời cảnh báo hôm qua của Lạc Ninh, dặn dò hắn đừng có đi tới mấy chỗ gần triền núi, nếu không sẽ gặp tai nạn đổ máu.

"Không ấy chúng ta cũng đi hái nấm đi? Anh không muốn tới gần triền núi cho lắm". Vì vậy hắn liền đề nghị với Bạc Tương Tương.

Bạc Tương Tương lại nói: "Có người khác hái nấm rồi mà, chúng ta trèo lên cây hái quả dại đi Đồng lão sư, nói không chừng còn có thể tìm được ít trứng chim."

Sáng qua cùng sáng nay Lạc Ninh đều có thể tìm được trứng chim, vận khí của cô luôn đặc biệt tốt, chắc chắn cũng có thể tìm được trứng chim.

Đồng Già ngẩng đầu lên nhìn cây đại thụ cao ngất, lắc đầu: "Cái cây này làm sao mà trèo cho được, hay là chúng ta tìm chỗ khác hái trái cây được không? Anh dẫn đường lúc nãy có nói phía trước vẫn còn mà."

Hắn chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi nơi này.

Bạc Tương Tương khẽ cười một tiếng, vỗ vỗ ngực mình, nói: "Không sao đâu, để em trèo cây cho Đồng lão sư, em làm được."

Cô biết loại chương trình sinh tồn trên hoang đảo như thế này, các khách mời không thể nào biểu hiện ra sự khó chịu. Tuy rằng leo cây nhìn có chút thô lỗ, nhưng rất dễ dàng thu được hảo cảm của người xem, người ta sẽ nhìn ra được cô là một cô gái chịu thương chịu khó. Nói không chừng còn có thể làm Đồng Già cảm động vì được cô săn sóc, người xem nhất định cũng sẽ cảm thấy như vậy.

Đồng Già: "...". Cái cô Bạc Tương Tương này sao lại làm phiền người khác như vậy, cây này cao như vậy, cổ định trèo lên kiểu gì, cổ mà rơi xuống thì phiền phức cả đám.

Vì thế hắn tiếp tục khuyên nhủ vài câu, nhưng Bạc Tương Tương đều không nghe. Còn tự cho rằng bản thân thấu hiểu lòng người, bảo Đồng Già đứng ở dưới chờ, bản thân thì bắt đầu leo cây.

Kỷ Tinh Hành thấy thế, nhân lúc người khác không chú ý, nhặt lên một viên đá rất nhỏ. Cố tình làm như vô ý trượt chân sắp té ngã, không cẩn thận đẩy người quay phim một cái, màn ảnh cũng chớp nhoáng theo. Sau đó hắn bắn hòn đá nhỏ về phía Bạc Tương Tương, vừa lúc đánh trúng mu bàn tay của cô ta.

Người quay phim mất vài giây mới ổn định trở lại, tiếp tục chỉa máy quay về phía cây lớn. Đột nhiên, Bạc Tương Tương hét lên một tiếng chói tai, từ trên cây ngã xuống, cô ta theo bản năng ngã về phía Đồng Già.

Đồng Già đang đứng bên dưới gốc cây, thấy thế con ngươi lập tức co rút, căn bản là không kịp né tránh thì đã bị đánh trúng, tình thế ép buộc phải đỡ bạc Tương Tương, vừa thả cô ta xuống mặt đất. Hắn theo quán tính lùi lùi về phía sau vài bước, bởi vì hôm qua mưa quá to, trên mặt đất vẫn còn chưa khô ráo hẳn, hắn liền trượt chân. Sau đó từ trên sườn núi lăn xuống, kêu lên một tiếng thảm thiết. Những người khác nghe thấy lập tức chạy xuống xem.

"A...Tay của tôi giống như bị gãy rồi". Tay trái của Đồng Già không thể nâng lên được, không có cách nào nhúc nhích.

Bác sĩ đồng hành vội vàng chạy tới nhìn nhìn, sau đó nhẹ nhàng thở ra: "Không phải bị gãy, trật khớp thôi."

"Cậu kiên nhẫn một chút, tôi giúp cậu bẻ trở lại vị trí cũ". Sau đó hắn sờ sờ cánh tay của Đồng Già, dùng sức bẻ một cái, sửa khớp tay về vị trí ban đầu.

"A má ơi...Đau!". Đồng Già đau đến nhịn không được phải kêu cha gọi mẹ, trên trán toàn là mồ hôi.

"Đã trở lại vị trí ban đầu, nhưng mà vẫn phải dùng ván nẹp cố định một thời gian". Bác sĩ nói xong liền tìm trong hộp cấp cứu ván nẹp cùng băng vải giúp Đồng Già cố định tay.

Đồng Già định đứng lên, lại cảm giác chân đau thấu tim gan, "Chân của tôi cũng bị thương rồi."

Bác sĩ ngồi xổm xuống quan sát, phát hiện chân hắn xưng lên: "Lúc ngã xuống hẳn là bị trẹo chân rồi, tôi giúp anh xịt chút thuốc."

Bác sĩ lập tức lấy chai thuốc phun tới xịt lên chân Đồng Già một hồi.

Nhìn thấy bộ dáng này của Đồng Già, Ngụy Diệu nhớ tới lời của Lạc Ninh. Nhìn Đồng Già thở dài: "Hôm qua Lạc Ninh cũng dặn cậu đừng có tới gần triền núi rồi, sao cậu lại dẫm lên vết xe đổ của tôi vậy?"

Sau đó mơ hồ liếc nhìn một cái, thấy Bạc Tương Tương đang từ trên triền núi chạy xuống, vị này chẳng lẽ là sao chổi sao? Mỗi lần bọn họ xảy ra chuyện đều có liên quan tới cô ta.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 88


14.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Tay chân của Đồng Già đều đang đau nhức dữ dội. Nghe được Ngụy Diệu nói, hắn càng thêm buồn bực: "Vừa rồi em cũng nói là không muốn đứng ở gần triền núi, còn định đi khỏi chỗ đó nữa."

Sau đó hắn nhìn thấy ánh mắt có chút ghét bỏ của Ngụy Diệu khi nhìn về phía Bạc Tương Tương.

Hắn cũng không nhịn xuống được oán khí trong lòng, nói: "Còn không phải là do Bạc Tương Tương một hai phải trèo cây hái quả cho bằng được sao, em cũng nói cái cây này cao như vậy, không cẩn thận có thể ngã xuống bất cứ lúc này, nhưng mà cô ấy không có nghe em."

Hắn đã nói rõ ràng là đi chỗ khác hái quả dại rồi, nhưng Bạc Tương Tương lại không nghe, còn tự cho là đúng đi leo cây. Mấu chốt là thời điểm cô ta ngã xuống, lại cố ý ngã về phía hắn, muốn lấy hắn làm đệm lót cho cô ta, hắn lúc này đau tới mức không màng phong độ ga lăng gì nữa.

Bạc Tương Tương vừa rồi nhìn thấy Đồng Già lăn xuống triền núi, liền nghĩ phen này không tốt rồi, quả nhiên hắn đã ghi thù cô.

Vẻ mặt cô tràn ngập áy náy cùng vô tội, đôi mắt còn đỏ ửng: "Đồng lão sư, thực sự xin lỗi, em thật sự không có cố ý."

Cô lại giải thích: "Vừa rồi em cảm giác có thứ gì đó đánh trúng tay em, em phản xạ theo bản năng rụt tay lại, ai biết liền rơi xuống dưới."

"Người bị thương cũng đâu phải cô."

Đồng Già nghe Bạc Tương Tương giải thích càng thêm tức giận: "Lúc trước Lạc Ninh đã nói tôi phải tránh xa triền núi, cô cũng có mặt ở đó, tôi nói là đi chỗ khác rồi, cô một hai bắt tôi phải hái trái cây với cô, tôi cũng không biết là cô có cố ý hay không, nhưng mà cô cũng quá thích thể hiện rồi."

Rõ ràng bản thân không có bản lĩnh, trèo lên cây bị ngã, còn tìm lí do nói có thứ gì đó đánh trúng tay cô ta, sao hắn lại không thấy được?

Thấy Bạc Tương Tương mở to hai mắt, bộ dáng không thể tin được những gì vừa nghe, giống như là chịu ủy khuất gì lớn lắm, tiếp tục muốn giải thích, Đồng Già hết sức bực bội, hắn mới là người muốn khóc đây nè!

Vì thế hắn sa sầm nói: "Được rồi, bây giờ tôi đang bị đau nên có chút khó chịu, không muốn nói chuyện nữa."

Bạc Tương Tương cảm thấy Đồng Già giống như bị điên, vốn dĩ cô cũng không có cố ý, hắn lại còn nói cô thích thể hiện.

Hôm đó Lạc Ninh nói cái gì cô căn bản không có để ở trong lòng, cho nên lúc này cũng quên mất, ai biết lại linh nghiệm.

Lạc Ninh, lại là Lạc Ninh, sao chỗ nào cũng có mặt chó của tiện nhân này hết vậy, tiện nhân này giống như âm hồn không tan, quá chán ghét.

"Đồng lão sư, em chỉ muốn hái một ít trái cây cho mọi người, vừa rồi em thật sự cảm thấy mu bàn tay bị đau, em...". Trong lòng cô thầm mắng Đồng Già một trận, nhưng ngoài miệng lại ra vẻ nóng lòng giải thích.

Cô còn chưa giải thích xong, Kỷ Tinh Hành đã cắt ngang: "Được rồi, chuyện cũng đã xảy ra rồi, nói nhiều cũng vô ích, trước tiên đưa Đồng lão sư về sơn động nghỉ ngơi đi."

Hắn cũng không nghĩ tới chuyện Bạc Tương Tương lúc ngã xuống lại hướng về phía Đồng Già, làm hại cậu ấy lăn xuống triền núi, trong lòng có chút áy náy. Càng cảm thấy có chút giống quỷ, rõ ràng Bạc Tương Tương phải ngã xuống, lại trở thành tai họa của người khác.

Những người khác không có nhìn thấy hành động ném đá giấu tay của Kỷ Tinh Hành, nhưng Bạc Tương Tương trước đó cứng đầu thế nào bọn họ đều nhìn thấy. Đồng Già người ta đã nói là không muốn rồi, cô ta một hai phải biểu hiện leo cây cho bằng được. Cô hái được trái cây thì không sao, nhưng bây giờ cô ngã xuống, bản thân cô không có chút thương tích nào, lại hại người khác chịu tội thay cô.

Bọn họ nhìn chân và tay của Đồng Già lúc này đã bắt đầu sưng to cũng cảm thấy đau thay hắn.

"Đúng vậy, mặc kệ là cố ý hay vô tình, bây giờ Đồng lão sư cũng đã bị thương rồi, nói nhiều cũng không có tác dụng gì."

"Chúng ta kêu vài người nhanh nhẹn đưa Đồng lão sư về sơn động trước đi, cậu ấy như vậy không có đi tìm thức ăn được nữa đâu."

"Còn Bạc lão sư muốn hái trái cây thì ở lại hái tiếp đi."

Bạc Tương Tương nghe thấy mình bị mọi người chỉ trích, nhịn không được ủy khuất, nước mắt lăn dài trên má. Cô không có cố ý mà, vì cái gì bọn họ đều chỉa mũi dùi về phía cô?

Kỷ Tinh Hành đi qua ngồi xổm xuống: "Đồng lão sư, tôi cõng cậu trở về."

Đồng Già lần này thật sự là bị tai bay vạ gió, cho nên hắn muốn đền bù cho cậu ta một chút.

Người dẫn đường tóc vàng chỉ hai thực tập sinh có thể lực tốt, nói: "Hai cậu thay phiên với Kỷ Tinh Hành cõng cậu ấy trở về đi."

Hai thực tập sinh cũng nhiệt tình gật đầu: "Được!"

Ba người Kỷ Tinh Hành cõng theo Đồng Già rời đi, một người dẫn đường cũng đi theo để bảo vệ.

Còn lại những người khác tiếp tục tìm, kiếm thức ăn, nhưng mà mọi người đều cố ý bảo trì một khoảng cách nhất định đối với Bạc Tương Tương. Trong lòng mọi người lúc này càng khâm phục bản lĩnh xem tướng của Lạc Ninh, quả thực quá chuẩn.

--Người dịch: Autumnnolove--

[ Cái con mẹ Bạc Tương Tương quá đáng ghê á, mẻ muốn thể hiện bản thân mà còn hại người khác, còn làm ra bộ dạng oan ức lắm vậy, thiệt là làm cho tui mắc ói ]

[ Bộ dáng tiểu bạch hoa tiêu chuẩn, thời đại bạch liên hoa tới rồi! ]

[ Hồi trước tôi cũng không có cảm giác gì với Bạc Tương Tương, bây giờ tự nhiên tôi thấy ghét cổ ghê ]

[ Cô ta có bệnh đúng không, Đồng lão sư người ta đã nói không muốn ở đây nữa, kêu cô ta đừng có trèo cây, cô ta lại không nghe, còn làm liên lụy người khác ]

[ Lúc cô ta rơi xuống là cố ý ngã về phía Đồng lão sư chứ gì nữa, hoàn toàn có ý định đem Đồng lão sư làm đệm thịt lót cho cô ta ]

[ Cho nên cổ không có một miếng thương tích nào, nhưng Đồng lão sư thì tay chân đều bị thương, đau đến mồ hôi đầy đầu, thương ơi là thương! ]

[ Bạc Tương Tương có phải là muốn đối nghịch với Lạc Ninh hay không? Lạc Ninh nhắc nhở khách mời thế nào, cổ liền cố ý đi ngược lại hại người ]

[ Tôi cũng thấy vậy, Bạc Tương Tương rõ ràng nghe được Lạc Ninh nhắc nhở Đồng lão sư, nhưng cô ta vẫn cứ làm theo cách của cô ta, rõ ràng là cố ý chứ gì nữa. ]

[ Hồi trước còn lăng xê Bạc Tương Tương là tiểu phúc tinh, tôi thấy cổ hổng khác gì sao chổi hết, ai đi theo cổ cũng gặp xui xẻo ]

[ Lầu trên không nói tôi còn không có cảm thấy gì, nhưng mà cậu vừa nói tôi cũng thấy đúng thật ]

[ Kỳ tới cô Bạc đừng tham gia nữa, nhìn cô khóc tới khóc lui tui cảm thấy bực bội ghê ]

[ Đúng vậy, ngàn người viết huyết thư yêu cầu kỳ tới Bạc sen trắng rời khỏi chương trình ]

Đời trước, người bị nhấn chìm trong lời mắng là Lạc Ninh, lần này biến thành Bạc Tương Tương.

Thiện ác hữu báo, không phải là không có, chỉ là chưa tới lúc.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Chờ ba người Kỷ Tinh Hành cõng Đồng Già về tới sơn động, liền thấy đám người Lạc Ninh đã trở lại.

Kỷ Tinh Hành nhẹ nhàng thở ra: "Các người tìm được chưa?"

Ý tứ của hắn là đã tìm được chỗ của bọn bắt cóc chưa, ba người Đồng Già hiểu ra là tìm được thức ăn chưa.

Lạc Ninh hiểu hắn đang hỏi gì, "Ừm, tìm được rồi!"

Sau đó ánh mắt dừng lại trên người Đồng Già đang được một thực tập sinh cõng: "Đồng lão sư vẫn đi đến gần triền núi sao?"

Đồng Già cười khổ nói: "Đúng vậy, vốn là muốn đi hái ít trái cây, chờ tới nơi mới biết được là gần triền núi, anh muốn đi, nhưng Bạc Tương Tương một hai phải trèo cây, sau đó không cẩn thận rơi xuống làm anh lăn xuống triền núi luôn."

Lạc Ninh không nghĩ tới còn liên quan tới Bạc Tương Tương: "Có phải là rất đau hay không?"

Đồng Già gật đầu: "Đau, tay chân anh đều đau tới chết đi sống lại!"

Hắn cũng chưa từng chịu qua đau đớn thế này bao giờ, hướng bác sĩ muốn xin thuốc giảm đau, nhưng uống xong cảm thấy không có hiệu quả lắm, vẫn đau tới lợi hại.

Lạc Ninh có chút đồng tình nhìn hắn: "Vậy bây giờ anh ở sơn động nghỉ ngơi đi, em đi tìm thử xem có thảo dược nào giảm đau tiêu sưng không."

Hiện tại Đồng Già tin tưởng Lạc Ninh tuyệt đối, "Được, làm phiền Tiểu Ninh Ninh rồi."

Lúc trước Lạc Ninh nấu thuốc trị đau bụng cho Tô Thanh Lam, hiệu quả đặc biệt tốt, hắn cũng hết sức trông chờ.

Lạc Ninh cho hắn một ánh mắt trấn an: "Em sẽ mau chóng trở về nấu thuốc cho anh uống."

Sau đó cô đứng dậy chuẩn bị rời đi, Lục Tuân mở miệng nói: "Tôi đi với cô, thuận tiện tìm xem có gì có thể ăn được hay không."

Kỷ Tinh Hành vừa muốn lên tiếng: "...". Cái tên Lục ảnh đế này, quả nhiên đáng ghét!

Nhưng mà lần này hắn vẫn mặt dài nói: "Tôi cũng đi theo giúp đỡ."
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 89


15.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 90


15.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Không bao lâu, một người đàn ông một thân quần áo thường ngày màu trắng, vẻ mặt lạnh lùng, từ trong rừng cây bước ra.

Bạc Tương Tương nhìn thấy người tới, lập tức bổ nhào vào trong lòng ngực đối phương.

"Thạch Ký, rốt cuộc anh cũng tới rồi!"

Thạch Ký ôm Bạc Tương Tương, ngắm nghía mái tóc dài của cô, ý vị thâm trường tiến đến sát bên tai cô cười nhẹ: "Nhanh như vậy đã nhớ tôi rồi?"

Bạc Tương Tương ngẩng đầu, ra vẻ giận dỗi liếc mắt nhìn Thạch Ký một cái: "Đáng ghét!"

Hàn Trì trốn ở trong bụi cỏ quan sát, đang muốn cầm di động ra chụp ảnh. Nhưng tay hắn vừa mới động nhẹ, Thạch Ký liền nhìn qua phía bên này. Hàn Trì lập tức không làm thêm bất kỳ động tác nào nữa, đồng thời nhắm mắt lại.

Không hổ là thủ lĩnh khu vực của Quốc tế Hắc Minh, cảm giác nhạy bén như vậy. Bọn họ cũng được huấn luyện chuyên nghiệp nên biết, nếu bị người khác nhìn chằm chằm, cũng có thể cảm giác được.

Thạch Ký nhìn nhìn bụi cỏ một hồi mới quay đầu lại, hỏi Bạc Tương Tương: "Đột nhiên tìm tôi có việc gì?"

Trên khuôn mặt của Bạc Tương Tương lộ ra thần sắc ủy khuất: "Em bị người ta bắt nạt!"

Thạch Ký giơ tay nâng cầm của Bạc Tương Tương lên, nở một nụ cười xấu xa, nói: "Chà, ai lại dám chọc cho Tương Tương nhà ta ủy khuất đến như vậy."

Bạc Tương Tương ném ra ánh mắt quyến rũ nhìn hắn: "Còn không phải là cái vị tên Lạc Ninh kia sao."

Thạch Ký nhướng mày: "Cô ta lại khi dễ em?"

Tối hôm đó là lần đầu gặp mặt, Bạc Tương Tương liền đi cáo trạng với hắn Lạc Ninh bắt nạt cô như thế nào. Cho nên gần đây hắn cũng có chú ý phát sóng trực tiếp, càng quan sát Lạc Ninh nhiều thêm vài phần.

Bạc Tương Tương gật gật đầu: "Đúng vậy, cô ta châm ngòi ly gián, làm cho các khách mời khác xa lánh em, vừa rồi cô ta còn dùng ánh mắt khiêu khích em nữa."

Cô lại đưa tay lên vẽ vài vòng tròn trên ngực hắn: "Người phụ nữ của anh bị người ta bắt nạt, anh có thể trơ mắt nhìn mà bỏ qua như vậy sao?"

"Tất nhiên là không thể nhịn được rồi". Thạch Ký câu câu khóe môi: "Đêm nay người của tôi sẽ hành động, trút giận cho em."

Trong lòng Bạc Tương Tương hết sức vui vẻ, chủ động lao lên hôn hôn Thạch Ký, "Người ta biết là anh đối với người ta tốt nhất mà."

Đáy mắt Thạch Ký nóng lên, đẩy người đến thân cây đại thụ liền....

Nghe được âm thanh hai người này đang làm gì, Hàn Trì cảm thấy may mắn là lúc nảy sợ bị phát hiện nên nhắm mắt lại, bằng không tuyệt đối sẽ bị mù mắt.

Hắn không nghĩ tới Bạc Tương Tương cùng thủ lĩnh Quốc tế Hắc Minh lại có quan hệ như thế này, hơn nữa hai người này cũng quá phóng khoáng rồi...

Nói không nên lời nhất chính là Bạc Tương Tương không ngừng than thở với người này, nói cái gì mà Lạc Ninh khi dễ cô ta. Từ lúc đặt chân lên đảo hoang tới giờ, hắn vẫn luôn là người dẫn đường đồng hành cùng bọn họ, sao hắn không nhìn thấy Lạc Ninh bắt nạt Bạc Tương Tương?

Nửa giờ sau, Thạch Ký mặc lại quần áo, "Buổi tối người của tôi sẽ tới bao vây sơn động, đến lúc đó em đừng phản kháng, tôi sẽ phân phó người âm thầm chiếu cố em."

Bạc Tương Tương gật gật đầu: "Dạ, em biết rồi

"Anh yêu, buổi tối gặp lại!". Cô giơ tay gửi cho Thạch Ký một cái hôn gió.

Thạch Ký cong môi: "Buổi tối gặp lại!".

Sau đó hắn không chút lưu luyến gì xoay người rời đi. Bạc Tương Tương sửa sang lại quần áo, cũng nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Hàn Trì lúc này mới mở to mắt để quan sát, nhìn bóng dáng Thạch Ký rời đi hắn không tự giác nhíu nhíu mày. Không biết tại sao hắn lại có cảm giác cái người xuất hiện ở đây, cùng với người mà bọn họ nhìn thấy ở hang ổ của bọn cướp, có chút không giống nhau.

Ngay sau đó hắn lại lắc đầu dứt khoát xua tan ý nghĩ kỳ lạ này. Hai người này dáng dấp giống nhau như đúc, khí chất cũng tương đối lạnh lùng, tuy rằng người trước mắt mang đến cho người ta cảm giác có chút xấu xa, nhưng có thể là vì có Bạc Tương Tương ở đó đi.

Chờ Bạc Tương Tương rời đi một hồi, hắn mới bò dậy trở về sơn động, chỉ tiết là không thể dùng di động để chụp lại chứng cứ hai người ôm nhau.

--Người dịch: Autumnnolove--

Bên kia, Lạc Ninh đang ở trong sơn động nấu thuốc cho Đồng Già, cô đổ ra một chén cho hắn uống trước. Phần còn dư lại tiếp tục nấu cho đến khi trở thành một dung dịch sền sệt mới nhấc xuống bếp.

Sắc mặt Đồng Già lúc này cũng không còn tái nhợt giống như khi nãy nữa, mắt thường có thể nhìn thấy tinh thần của hắn tốt hơn rất nhiều.

"Tiểu Ninh Ninh, thuốc giảm đau này của em hiệu quả cũng tốt quá đi, bây giờ anh thấy ổn hơn nhiều rồi". Tuy rằng vẫn còn cảm giác đau, nhưng không cùng cấp bậc giống như cơn đau lúc nãy.

Lạc Ninh cười nói: "Chờ lát nữa thuốc phát huy hoàn toàn dược hiệu, anh sẽ đỡ đau hơn nữa, chân cũng không còn sưng lên."

Đồng Già hiện tại hết sức tin tưởng Lạc Ninh: "Tiểu Ninh Ninh, em quá giỏi, không chỉ biết phong thủy, còn biết phân biệt cây thuốc nấu thuốc."

"Thuốc này buổi tối anh lại uống tiếp sao?". Hắn thấy Lạc Ninh vẫn còn nấu thuốc trong nồi, không nhịn được liền hỏi. Loại thuốc này hiệu quả như vậy, hắn muốn uống hai lần.

Lạc Ninh trả lời: "Mỗi lần đều phải nấu quá mất thời gian, thuốc vừa rồi tìm được cũng nấu xong rồi, cho nên em đang tính dùng nước thuốc làm cho anh một lá bùa giảm đau tiêu sưng."

"Anh đeo nó ở trên người, kết hợp với uống thuốc nữa thì hiệu quả sẽ tốt hơn, thời gian hiệu lực còn kéo dài được ba ngày."

Nếu không phải tối nay các cô sẽ bị bắt, cô cũng sẽ không làm cái bùa dược này.

Đồng Già lần đầu tiên nghe thấy có chuyện như vậy thì hoàn toàn ngây ngốc: "A, ý của em là dùng nước thuốc này vẽ bùa, anh mang theo bên người sẽ có hiệu quả giống như là uống thuốc hả?"

Trước giờ hắn chưa từng nghe nói qua có loại bùa này. Vẻ mặt của những người khác cũng hết sức kinh ngạc, bọn họ cũng là lần đầu tiên nghe nói có một loại bùa có tác dụng như vậy.

Lạc Ninh gật gật đầu: "Đúng vậy, cái này gọi là bùa dược, nói chung là không có nhiều người có thể vẽ ra được đâu."

Đồng Già lập tức nói: "Tiểu Ninh Ninh, lại làm phiền em nữa rồi, thật sự thật sự rất rất cảm ơn em."

Nếu không phải đã chứng kiến Lạc Ninh lợi hại thế nào, tự bản thân cảm nhận từ đau đến muốn chết đến hiện tại chỉ còn đau một chút, hắn tuyệt đối không thể tin có thể có cái gì mà bùa dược tốt tại.

Hắn cảm kích Lạc Ninh từ nội tâm, chuẩn bị về sau sẽ hết lòng báo đáp cô ấy, nếu không có cô ấy hắn nhất định sẽ bị đau đến chết đi sống lại. Hơn nữa, Lạc Ninh còn là phong thủy sư lợi hại như vậy, hắn cũng muốn giao hảo nhiều hơn.

Lạc Ninh cười cười: "Đồng lão sư quá khách sáo rồi."

Kỷ Tinh Hành kiếm chuyện với Bạc Tương Tương, lại không nghĩ tới vô ý làm liên lụy tới Đồng Già, cho nên bản thân cô cũng có vài phần áy náy đối với hắn.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Lúc Hàn Trì quay trở lại, nhìn thấy Lạc Ninh đang cầm một cây bút vẽ lá bùa mới, chấm nước thuốc bên cạnh rồi vẽ vẽ ghi ghi ở trên lá bùa màu vàng.

Hắn có chút giống như lạc vào sương mù, vì thế hỏi Phù Vân Băng: "Cô ấy đang làm gì đó?"

Vẽ bùa không phải là cần dùng mực chu sa sao? Sao cô ấy lại dùng nước thuốc?

Phù Vân Băng nhỏ giọng giải thích mới hắn một lần, khuôn mặt Hàn Trì cũng dại ra: "Vậy cũng được sao?"

"Chưa từng nghe nói tới cái này". Bọn họ biết những phong thủy sư thực lực chân chính vẽ bùa sẽ rất lợi hại, nhưng trước nay không nghe nói qua có loại đồ vật như bùa dược này.

Phù Vân Băng nhún nhún vai: "Tôi cũng mới biết được."

Hai mắt Hàn Trì sáng rực lên: "Cậu nói xem, nếu loại bùa này thực sự có hiệu quả, lúc chúng ta chấp hành nhiệm vụ, bị thương cũng có thể an tâm là bản thân đang được điều trị."

Khóe môi Phù Vân Băng dương lên: "Điểm này tôi cũng nghĩ tới, chờ sau khi kết thúc hành trình hoang đảo này, chúng ta tìm Lạc Ninh nói chuyện."

Hàn Trì gật đầu: "Được!"

Lạc Ninh nhanh chóng vẽ xong một lá bùa bằng nước thuốc màu xanh lục, gấp lại đưa cho Đồng Già.

"Đồng lão sư, mang lá bùa ở bên người, bùa dược sẽ chậm rãi giảm đau tiêu sưng."

"Ba ngày sau tay và chân của anh có thể khôi phục tốt hơn". Đối với hiệu quả của bùa do chính tay mình vẽ ra, Lạc Ninh rất tự tin.

Đồng Già hết sức cẩn thận nhận lấy lá bùa, nhét vào trong túi áo sơ mi đang mặc: "Được, ba ngày kế tiếp anh cũng chỉ có thể trong cậy vào lá bùa này rồi."

Lần này hắn không có bán tín bán nghi với lá bùa dược này, thật sự là sau khi uống thuốc xong thấy hiệu quả rất tốt, bây giờ bắt đầu không còn cảm thấy đau nữa.

Người ở đây bởi vì chưa từng nhìn thấy cũng chưa từng nghe qua về bùa dược, cho nên vẫn còn tồn tại một chút hoài nghi.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 91


Người dịch: Autumnnolove

---

Người xem ở phòng phát sóng trực tiếp cũng đang bị dọa cho sợ ngây người.

[ Lại còn có loại bùa dược này tồn tại nữa, không khoa học chút nào! ]

[ Tuy rằng không khoa học nhưng tôi cũng muốn có được một lá ]

[ Ai biết có tác dụng hay không ]

[ Nhìn sắc mặt Đồng lão sư là biết thuốc giảm đau này có hiệu quả rồi nè, cho nên tôi tin tưởng bùa dược của Ninh bảo, chắc ăn là công hiệu cũng không kém đâu ]

[ Dược và bùa căn bản là không thể đánh đồng được có hiểu không? Cái gì mà bùa chú nghe cũng chưa nghe qua, tôi cảm thấy đây chính là mánh lới quảng cáo của cổ ]

[ Đúng, dù sao tui cũng hông tin ]

[ Em tin, em tin, em bây giờ rất tin tưởng Lạc Ninh. Hồi bữa em chia sẻ cái lá bùa học tập thi cử của cổ á mọi người nhớ hăm, lần này em thi đứng nhất toàn khoa luôn, cái chuyện này trước giờ chưa từng có, có ảnh chụp thành tích làm bằng chứng đây ]

[ Tui cũng đang tính nói cái này, tui chia sẻ bùa học tập xong, lúc đọc sách cảm giác đầu óc rõ ràng hơn bình thường, trí nhớ cũng tốt hơn luôn ]

[ Lúc làm bài thi, tui làm không có tốt như bình thường, lén đi hỏi thành tích một chút, lần này quả nhiên là kết quả thi cực kỳ tốt, cảm ơn Lạc Ninh, về sau dù có chuyện gì xảy ra tui cũng là fan của cổ ]

[ Cái bùa học tập kia ờ mấy zing lắm, trước giờ tui toàn thi trượt một vật lý với hóa học, nhưng là lần này lại đạt điểm chuẩn, hôm nay lúc biết được kết quả mừng muốn gớt nước mắt ]

[ Tôi cũng có chia sẻ lá bùa hôm trước, phát hiện thật sự có hiệu quả. Tuy rằng kết quả thi vẫn chưa có, nhưng lúc học tập và làm bài thi thì cảm giác giống như lầu trên nói vậy, rất minh mẫn, trí nhớ hình như cũng tốt hơn ]

[ Em chưa từng đủ điểm qua môn mà lần này em cũng đủ điểm, Ninh bảo xịn xò quá, yêu chị muốn chết luôn! ]

[ Tôi cũng vậy, tôi... ]

Những người đã chia sẻ bùa học tập lần trước nhanh chóng tràn ra chia sẻ trải nghiệm của mình.

[ Bùa học tập thi cử, khen ngợi! ]

[ Khen ngợi! Khen ngợi! ]

Mọi người đều đang náo nhiệt khen ngợi. 3000 người chia sẻ bùa học tập cũng đã có tới hơn hai ngàn bình luận đánh giá.

Rất nhiều người còn đăng tải thành tích trong quá khứ và thành tích lần này, người lợi hại nhất thành tích trực tiếp bay vọt lên mấy chục hạng, tệ nhất thì ít ra cũng nhìn ra được thành tích đã tiến bộ hơn so với trước kia rất nhiều.

Mấu chốt chính là lần này đám antifan đều chậm trễ không thấy lên tiếng. Cái này chứng minh cho cái gì, chứng minh cho đám người đó sau khi chia sẻ bùa xong cũng thấy được hiệu quả rồi, chứ không bọn họ đã sớm nhảy ra bêu rếu phản bác.

Đám thủy quân và antifan chia sẻ bùa đúng thật là đã phát hiện ra hiệu quả của bùa này lại rõ ràng như vậy. Bọn họ cũng muốn ra ngoài làm việc bếu rếu của bọn họ, nhưng bản thân mới vừa trải nghiệm qua chuyện thần kỳ không thể giải thích này, bọn họ không dám bịa đặt nữa.

Lỡ như Lạc Ninh vẽ ra cái bùa gì đó không tốt, làm bọn họ xui xẻo thì làm sao bây giờ?

Vì thế lần này cho dù có người tiêu rất nhiều tiền, bọn họ đều kiên quyến không nhúng tay vào. Làm cho Liễu Thiếu Hiền đang muốn giúp Bạc Tương Tương thu thập Lạc Ninh tức giận muốn chết.

[ U là trời, nhiều người chia sẻ bùa như vậy mà đều nói là hữu dụng, vậy thì khẳng định là sự thật rồi ]

[ Đỉnh của chóp, Lạc Ninh quá đỉnh luôn! ]

[ Hu hu, đều tại cái tốc độ mạng như rùa bò kia, bằng không làm sao tôi cũng đã đoạt được lượt chia sẻ sát mốc 3000 rồi

[ Tui cũng vậy, chậm có nửa nhịp, bây giờ chỉ biết ngồi khóc ]

[ Ninh bảo của tôi quá lợi hại, cho nên tôi tin rằng bùa dược này chắc ăn là có tác dụng nhe ]

[ Tui cũng tin tưởng Ninh bảo, Ninh bảo của tui là giỏi nhất! ]

[ Một người dâng huyết thư cầu Ninh bảo tiếp tục mở chia sẻ bùa, không nhất thiết phải là bùa học tập, mấy loại bùa khác cũng được luôn ]

[ Chẳng hạn như bùa bình an, bùa sự nghiệp, bùa nhân duyên,...em sẽ không từ chối cái nào hết, em đi chia sẻ liền luôn ]

[ Hai người dâng huyết thư cầu Ninh bảo cho chia sẻ bùa ]

[ Ba người... ]

[ Vạn người... ]

Bình luận trên phát sóng trực tiếp đều biến thành mong Lạc Ninh chia sẻ bùa, Lạc Ninh không hề hay biết tình hình huyên náo đến cỡ nào.

Việc này cũng khiến cho nhiều người yêu thích hoặc chú ý chương trình tạp kỹ này hơn, có một vài người trong vòng thượng lưu cũng để ý, tên tuổi của Lạc Ninh cứ như vậy truyền tới lỗ tai của không ít người.

--Người dịch: Autumnnolove--

Hoang đảo, hang ổ của Quốc tế Hắc Minh

Bên trong ngôi nhà gỗ trung tâm, Thời Ký mặc một thân quần áo đen đang xem phát sóng trực tiếp. Đầu ngón tay xẹt qua màn hình di động, con ngươi nhiễm một tầng ý cười đầy hoài niệm, nỉ non một tiếng: "Lạc Ninh!"

"Anh đang xem cô gái nhỏ xinh đẹp kia trên phát sóng trực tiếp à?". Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam.

Thời Ký thu điện thoại lại, lạnh lùng nói: "Không phải chuyện của cậu."

"Tôi cảnh cáo cậu, không được đánh chủ ý lên người cô ấy, nếu không đừng trách tôi không khách khí."

Người sau lưng cười ra tiếng: "Anh muốn không khách khí với tôi kiểu gì? Tôi lại sợ quá đi thôi!"

Thời Ký lười cùng đối phương nói lời vô nghĩa, đứng dậy trở về phòng mình.

--Fanpage: Autumnnolove--

Trong sơn động ở phía bên kia rừng rậm

Lạc Ninh dạy nhóm thực tập sinh nấu ăn, chờ sau khi bọn họ bắt tay vào làm, cô liền nhường màn ảnh cho bọn họ.

Thấy Hàn Trì giống như đang ra hiệu với cô, Lạc Ninh chậm rãi rời khỏi sơn động.

"Có việc gì sao?". Đứng ở một góc bên ngoài sơn động, Lạc Ninh hỏi Hàn Trì.

Hàn Trì đem chuyện vừa rồi theo dõi Bạc Tương Tương cùng với những gì vừa phát sinh nói với Lạc Ninh một lần.

"Bạc Tương Tương cố ý yêu cầu người kia gây rắc rối cho cô, buổi tối cô phải cẩn thận một chút."

"Đúc rồi, tôi nghe Bạc Tương Tương kêu người kia là Thạch Ký". Lúc trở lại đơn vị hắn nhất định phải tra xét kỹ càng người này.

Lạc Ninh gật đầu: "Được rồi, tôi sẽ cẩn thận."

Đồng thời, cô cũng có chút không nói nên lời, Bạc Tương Tương chạy đi một hồi là lén đi gặp Thạch Ký, còn bum ba là bum một trận. Khó trách vừa rồi lúc Bạc Tương Tương trở lại, vận khí trên người lại gia tăng được một ít.

Lúc này có người từ trong sơn động đi ra, Lạc Ninh và Hàn Trì cũng liền tách ra.

Cơm thực tập sinh nấu sau khi được Lạc Ninh hướng dẫn cũng không khó ăn như lần trước, cả đám cũng đều đói bụng, mọi người đều ăn không ít.

Cơm nước xong, có thực tập sinh hỏi: "Hôm nay chúng ta tiếp tục lên đường sao?"

Các khách mời và thực tập sinh sôi nổi nhìn về phía Hàn Trì, trong đầu bọn họ đang nghĩ, bọn họ không muốn đi nữa.

Hàn Trì cười trả lời: "Hôm nay Đồng lão sư bị thương, phát sinh tình huống đặc biệt như vậy, chúng ta cũng không tiện lên đường nữa, mọi người nghĩ ngơi thêm một đêm, ngày mai lại xuất phát."

Hôm nay Đồng Già bị thương, vừa lúc bọn họ tìm được một cái cớ để không phải tiếp tục lên đường.

Những người khác cũng cười nói: "Đúng đúng, như thể cũng tốt, để cho Đồng lão sư nghỉ ngơi một đêm."

Buổi chiều, người dẫn đường lại mang theo mọi người tìm kiếm thức ăn ở các khu vực lân cận. Ăn cơm chiều xong, Hàn Trì liền rủ rê mọi người nói chuyện phiếm. Chủ yếu là hắn sợ những người đó đột nhiên xông vào, bên này còn đang ngủ thì cũng thực phiền toái. Hắn còn nói người quay phim lấy lí do tín hiệu yếu, giải thích với người xem sau đó liền kết thúc phát sóng trực tiếp.

Sắc trời càng ngày càng tối, Bạc tương Tương thất thần nghe những người khác nói chuyện, ánh mắt vẫn luôn hướng về phía cửa sơn động.

Hành động này cũng rơi vào mắt mấy người Lạc Ninh. Hàn Trì và Phù Vân Băng đều rất phản cảm đối với Bạc Tương Tương, nghĩ chờ chuyện này kết thúc, chỉ cần bắt được tên thủ lĩnh kia, thu thập đầy đủ chứng cứ, bọn họ cũng muốn bắt Bạc Tương Tương.

Khoảng chừng 10 giờ hơn, bên ngoài sơn động đột nhiên vang lên một trận tiếng bước chân.

Hàn Trì sau khi nghe được, lập tức ra hiệu cho mọi người đang nói chuyện im lặng: "Dừng, bên ngoài có người tới."

Các thực tập sinh và khách mời đều ngây ngốc, giờ này còn có ai đến, chẳng lẽ là người của tổ đạo diễn?

"Mọi người cẩn thận một chút, có khả năng người tới không có ý tốt". Hàn Trì suy nghĩ vẫn nên nhắc nhở mọi người.

Nghe được lời này, vốn dĩ các khách mời và thực tập sinh không cảm thấy gì, tức khắc bị khích cho thần kinh căng thẳng, lập tức đứng lên với vẻ mặt phòng bị nhìn về phía cửa sơn động.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 97: - 98


--
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 99: - 100


--
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 101: - 102


--
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 103: - 104


--
 
Back
Top Dưới