Ngôn Tình Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng

Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 61


3.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 62


4.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 63


4.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 64


4.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 65


5.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 66


5.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 67


5.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 68


6.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 69


6.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 70


6.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 71


6.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 72


7.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 73


7.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 74


8.11.2021
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 75


8.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

Fanpage: Bản dịch 0 đồng

---

Lạc Ninh tránh thoát tay hắn, lùi về phía sau một bước, nói: "Cho dù là nuôi chó nuôi mèo, hai mươi năm thời gian ít nhiều cũng có tình cảm, tôi chỉ không muốn nhìn thấy anh chết thôi."

Lạc Ninh vốn dĩ chưa hề hận Kỷ Tinh Hành, cho nên không thể trơ mắt nhìn hắn kề cận cái chết mà không cứu, còn chuyện tình cảm cô không muốn nhắc tới nữa.

Lúc Lạc Ninh rút tay về, độ ấm trên tay biến mất, Kỷ Tinh Hành cũng có chút mất mát: "Chỉ cần em còn để ý anh, như vậy là đủ rồi."

Lạc Ninh cũng lười nói nhảm cùng hắn, hỏi: "Bạc Tương Tương đâu?"

Vừa rồi cô thấy người phụ nữ kia theo đuôi Kỷ Tinh Hành ra đây, cũng nghe thấy tiếng thét chói tai của cô ta, nhưng đến nơi lại không thấy tăm hơi.

Nhắc tới Bạc Tương Tương, mặt Kỷ Tinh Hành liền biến đen, "Chạy trước rồi!"

Bạc Tương Tương theo bản năng chạy trốn, hắn có thể lí giải rằng cô ta sợ sau khi rắn cắn hắn xong chưa đã thèm lại đi cắn cô ta.

Chân trước vừa nói rất thích mình, chân sau nhìn thấy mình bị rắn cắn liền hoảng sợ bỏ chạy, tình cảm của cô ta cũng thật rẻ.

Hoạn nạn thấy chân tình, cổ nhân nói một chút cũng không sai. Cũng may hắn không có thích Bạc Tương Tương, nếu không còn không bị cô ta làm cho tức chết. Chuyện phát sinh vừa rồi cũng đồng nghĩa với lúc Bạc Tương Tương chắn a-xit cho hắn là giả dối.

Lạc Ninh khẽ cười một tiếng: "Đáng đời!"

Kỷ Tinh Hành có chút dở khóc dở cười: "Ninh Ninh, sao em có thể vui sướng khi người khác gặp họa như vậy được, lương tâm của em có yên ổn không?"

"Yên ổn!". Lạc Ninh xoay người muốn đi, "Tôi trở về đây."

Kỷ Tinh Hành vội vàng tiến lên ngăn cô lại: "Chúng ta nói vài câu."

"Tôi với anh không có cái gì vui để nói". Lạc Ninh lắc đầu.

Kỷ Tinh Hành chưa từ bỏ ý định: "Ninh Ninh, anh với Bạc Tương Tương thật sự không có gì, hơn nữa anh phát hiện cô ta có chút kỳ quái, giống như là tà môn."

Nghe câu cuối, Lạc Ninh thu chân trở về, nhìn hắn hỏi: "Tà môn ra sao?"

Kỷ Tinh Hành không chút giấu giếm nói: "Không biết vì cái gì, từ lúc quen biết cô ta đến bây giờ, anh vẫn luôn vô pháp khống chế chính mình muốn đi thương tiếc cùng giúp đỡ cô ta."

"Mỗi lần cô ta có việc, trong đầu anh liền xuất hiện một thanh âm, khiến cho anh muốn giúp đỡ cô ta."

"Có đôi khi bản thân anh giống như mất khống chế, hôm nay ở trên máy bay chính là cảm giác đó, anh cảm thấy không khống chế được suýt nữa thì mềm lòng với cô ta, nhưng trong lòng anh không muốn như vậy."

"Em nói xem có phải anh bị trúng tà không?". Hắn càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.

Lạc Ninh giật mình, "Trong đầu anh sẽ vang lên một loại thanh âm, nói anh phải đối xử tốt với cô ta, sau đó anh còn không khống chế được chính mình?"

Trong truyện cũng không có đề cập tới chuyện này, chỉ nói rằng Bạc Tương Tương tương đối đặc biệt với Kỷ Tinh Hành, cho nên mỗi lần cô ta có chuyện hắn đều xuất hiện hỗ trợ. Cô vẫn luôn cho rằng Kỷ Tinh Hành cam tâm tình nguyện.

Ảnh hưởng của hào quang nữ chủ xem ra cũng không còn tuyệt đối nữa, hiện tại thế giới này đã không có trói buộc từ nguyên tác. Như vậy đời trước, ngoài hào quang nữ chủ, còn có lực trói buộc của nguyên tác, Kỷ Tinh Hành có phải là cũng vô pháp khống chế bản thân hay không?

Hiện tại nghĩ lại cũng đúng, cô nhảy lầu là bởi vì yêu cầu của cốt truyện, bị trói buộc nguyên tác ảnh hưởng, cho nên Kỷ Tinh Hành bị khống chế ý tưởng cùng hành động cũng bình thường.

Trước kia chưa gặp qua Bạc Tương Tương, hắn tuy rằng kiêu ngạo, miệng thì chê nhưng trong lòng lại rất thành thật, đối xử với cô rất tốt. Có điều trải qua bi kịch như vậy, tình cảm của cô dành cho Kỷ Tinh Hành cũng đã tiêu tan hết, không có khả năng hợp lại bên nhau nữa.

Trước giờ việc lớn việc nhỏ Kỷ Tinh Hành đều nói với Lạc Ninh, vì thế gật đầu: "Đúng vậy, cho nên anh mới cảm thấy thật tà môn."

"Ninh Ninh, nếu không em cũng cho anh một lá bùa phòng thân đi!". Bộ dáng của hắn có chút ủy khuất nhìn cô, giống như là chó con bị vứt bỏ.

Lạc Ninh thở dài: "Được rồi, một hồi trở về tôi vẽ cho anh một lá bùa."

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Trong số những người đàn ông mà cô gặp qua, Lục Tuân chính là người có khí vận cao nhất, tiếp theo là Kỷ Tinh Hành. Đời trước Bạc Tương Tương có thể trở thành hải vương vạn người mê có giá trị khí vận cao ngất trời, cũng là nhờ có Kỷ Tinh Hành thường xuyên đẩy vận. Hiện tại, Lạc Ninh tất nhiên không thể lại để những chuyện như vậy xảy ra. Hơn nữa, chia tay không có nghĩa là cô có thể xóa sạch tình bạn hơn hai mươi năm qua, cô cũng không muốn Kỷ Tinh Hành lại bị Bạc Tương Tương lợi dụng, vô tình tăng vận khí cho cô ta.

Khuôn mặt tuấn tú của Kỷ Tinh Hành lộ ra vẻ tươi cười xán lạn: "Anh biết Lạc Ninh là tốt nhất!"

Đây là một dấu hiệu tốt, Ninh Ninh rốt cuộc cũng không còn đối xử lạnh đạm với hắn nữa.

Lạc Ninh nhìn hắn nụ cười tươi sáng đã lâu không nhìn thấy của hắn, không nghĩ để cho hắn có hi vọng gì, vì thế nói: "Dì Lan nói, sang năm muốn nhận tôi làm con gái nuôi, về sau anh chính là anh trai nuôi của tôi."

Không làm người yêu thì làm anh em cũng tốt. Quan hệ của hai nhà vẫn luôn tốt, cô cũng không thể giằng co lãnh đạm với Kỷ Tinh Hành mãi, nếu không sẽ làm cho trưởng bối cả hai nhà trở nên lúng túng.

Nụ cười của Kỷ Tinh Hành bỗng nhiên cứng đờ: "Anh không muốn!"

Lạc Ninh trừng mắt nhìn hắn: "Phản đối vô hiệu!"

Kỷ Tinh Hành mím môi: "Em thật sự bỏ anh, không cần anh sao? Sau đó để cho một cô gái khác tới hưởng lợi?"

Lạc Ninh thản nhiên nói: "Bỏ được! Về sau anh lại tìm cho tôi một người chị dâu đi."

Sắc mặt Kỷ Tinh Hành liền thay đổi: "Tìm cái rắm, đời này trừ em ra, anh sẽ không tìm thêm bất kỳ ai nữa."

"Vậy đời này anh cứ làm chó độc thân đi, dù sao tôi cũng sẽ không quay trở lại bên cạnh anh nữa, tôi sẽ tìm cho anh một người em rể". Lạc Ninh đã luyện thành thói quan mắng hắn.

Kỷ Tinh Hành trừng mắt nguy hiểm nhìn Lạc Ninh: "Em cứ một hai phải xát muối vào trái tim anh sao?"

Bất quá bộ dáng này của hắn, càng giống với một chú chó sói nhỏ đang cố tỏ ra nguy hiểm, căn bản không có lực uy h**p, ngược lại mang theo vài phần làm nũng.

Lạc Ninh đột nhiên phát hiện, cứ như vậy ở chung với Kỷ Tinh Hành cũng khá tốt, "Tôi là muốn anh chuẩn bị tâm lý sớm một chút."

"Tôi không rảnh đứng đây nói lời vô nghĩa với anh đâu, đi đây!". Cô đi tới rút dao nhỏ về, lập tức rồi đi.

Kỷ Tinh nhìn bóng lưng rời đi của Lạc Ninh, trong mắt toàn là đau xót, làm em gái gì đó thật là đâm hắn một dao. Nhưng Lạc Ninh đã quyết tâm, hắn phản đối cũng vô dụng, chỉ có thể tận lực kéo dài thời gian nhận thân, tiếp tục nỗ lực tranh thủ làm cho cô tha thứ, hi vọng có một ngày hòa hợp. Mặc kệ là như thế này, bây giờ đã tốt hơn nhiều so với lúc trước cô không thèm đếm xỉa tới hắn. Hắn sửa sang lại quần áo, nhìn thân rắn rơi trên mặt đất, không biết nên cười hay nên châm chọc, xoay người rời đi.

--Người dịch: Autumnnolove--

Thời điểm Lạc Ninh trở về, Bạc Tương Tương cũng chưa về. Không bao lâu sau thì Kỷ Tinh Hành cũng trở lại.

Hôm nay mọi người đều mệt mỏi, hai người Hàn Trì hướng dẫn mọi người dọn dẹp mấy ch64 trống xung quanh, sau đó rải thuốc bột mà Lạc Ninh mài từ trước để phòng ngừa côn trùng và rắn.

Chờ tất cả mọi người đều đã sắp xếp xong túi ngủ, Đồng Già mới phát hiện đồng đội của mình còn chưa có trở về.

Hắn hỏi hai người dẫn đội: "A, Bạc lão sư đi vệ sinh đã lâu, sao vẫn còn chưa trở lại? Không biết có xảy ra chuyện gì không?"

Phù Vân Băng trả lời: "Người trong đội chúng tôi đã đi tìm, chút nữa sẽ mang cô ấy về tới."

Lúc nãy bọn họ đã phát hiện không thấy Bạc Tương Tương, sau đó lập tức liên hệ với ba vị lính đánh thuê khác đi tìm. Bên kia vừa phát tín hiệu báo đã tìm được người rồi, nghe nói là không cẩn thận bị lạc đường.

Đồng Già nhẹ nhàng thở ra: "Tìm được người là tốt rồi!"

Những người khác nghe xong cũng thở phào nhẹ nhõm, không có xảy ra chuyện gì là tốt rồi.

Khoảng chừng qua hai mươi phút sau, một anh đẹp trai tóc vàng dẫn theo Bạc Tương Tương nhìn qua có chút chật vật trở về.

Lạc Ninh ngẩng đầu nhìn qua, khi nhìn thấy kim quang trên người Bạc Tương Tương so với trước kia càng sáng lạn hơn, con ngươi cô liền co rút.

Người phụ nữ này vừa rồi rốt cuộc đi đâu? Vì cái gì mà vận khí trên người đột nhiên tăng lên rồi?
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 76


8.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Theo lý thuyết thì bị Kỷ Tinh Hành cự tuyệt lần nữa, còn bị hắn nhìn thấu bộ mặt thật, khí vận trên người Bạc Tương Tương phải suy yếu mới đúng.

Lạc Ninh lại nhìn người đàn ông tóc vàng đẹp trai kia, phát hiện trên người đối phương không có dính nhân quả với Bạc Tương Tương, chứng tỏ chuyện này không có quan hệ tới hắn.

Vậy rốt cuộc nguyên nhân là cái gì?

Đồng Già hỏi Bạc Tương Tương: "Cô bị làm sao vậy?"

Bạc Tương Tương trả lời: "Vừa rồi em đi vệ sinh, giống như nhìn thấy rắn, em bị dọa sợ hãi liền chạy đi, được một lúc thì lạc đường."

"Để mọi người lo lắng cho em, thật ngại quá!". Khuôn mặt cô đầy vẻ áy náy.

Đồng Già cười cười: "Cô không có việc gì là được rồi!"

"Mệt mỏi một ngày, mau đi nghỉ ngơi đi."

Bạc Tương Tương gật đầu: "Dạ!"

Cô cẩn thận nhìn Kỷ Tinh Hành, phát hiện hắn không có nhìn cô, không khỏi cắn cắn môi. Lúc đó nhìn thấy con rắn kia liền biết nó có độc, cô đột nhiên bị dọa sợ muốn chết. Vốn là muốn chạy về xin giúp đỡ, ai biết lại chạy sai đường, sau đó mới có thể gặp được...

Hiện tại nhìn thấy Kỷ Tinh Hành không có việc gì, cô vừa yên tâm vừa cảm thấy xấu hổ, không biết hắn sẽ nghĩ về cô như thế nào, cô cũng không phải cố ý.

Chẳng mấy chốc, mọi người đều chui vào túi ngủ của riêng mình nghỉ ngơi, Hàn Trì cùng Phù Vân Băng thay phiên nhau gác đêm. Phát sóng trực tiếp cũng ngừng.

--Người dịch: Autumnnolove--

Trời vừa tờ mờ sáng Lạc Ninh đã tỉnh dậy, trước tiên cô nhanh chóng vẽ một lá bùa, sau đó mới đứng lên. Thấy Lục Ninh đã dậy, người quay phim cũng lập tức mở thiết bị phát sóng trực tiếp.

"Chào buổi sáng Lạc lão sư, cô muốn chạy bộ sao?". Hắn tươi cười nói.

Lạc Ninh lắc đầu, "Không chạy, chỗ này chạy bộ không tiện."

Cô di chuyển vài cục đá rồi xếp chúng lại với nhau, sau đó đút cành cây bên trong và bật lửa, đem cá hôm qua còn thừa lại cùng mười mấy cái trứng chim bỏ vào trong nồi được tổ tiết mục phát cho mỗi đội.

Sau khi làm xong hết, cô chuẩn bị đi tới bờ sông rửa mặt. Đúng lúc này, Lục Tuân cũng mới vừa từ túi ngủ chui ra: "Cô muốn đi bờ sông sao?"

Lạc Ninh cười nói: "Đúng vậy, anh đi cùng không?"

Khuôn mặt Lục Tuân mang theo ý cười: "Đi, thật trùng hơp, chúng ta suy nghĩ giống nhau."

Lúc này, phía sau hai người lại vang lên một giọng nói: "Tôi cũng đi!"

Lạc Ninh xoay người lại liền thấy Kỷ Tinh Hành đang ngáy ngủ đừng phía sau, hiển nhiên là vừa thức dậy.

Từ sau khi biết hắn bị một cổ lực lượng chi phối sâu sắc, thái độ của Lạc Ninh đối với hắn cũng tốt hơn một chút: "Tùy anh!"

Khí vận của Bạc Tương Tương đột nhiên tăng lên hẳn là có vấn đề, vẫn nên đặt Kỷ Tinh Hành ở bên người để quan sát mới tốt.

Khóe môi Kỷ Tinh Hành liền cong lên: "Vậy đi thôi!"

Ninh Ninh quả nhiên không có làm lơ hắn như lúc trước, đây là một khởi đầu tốt, con rắn kia xuất hiện cũng quá đúng thời điểm.

Những người khác còn chưa có dậy, chỉ có ba người cùng nhau đi đến bờ sông. Một người quay phim khác được phân công đi theo bọn họ ghi hình phát sóng trực tiếp.

Trên đường, Kỷ Tinh Hành mở lời: "Lục lão sư mỗi ngày đều dậy sớm như vậy, là bắt đầu chú ý đến dưỡng sinh rồi sao?"

Lục Tuân nhướng mày, người này là đang ám chỉ hắn lớn tuổi?

Hắn vân đạm phong khinh* đáp: "Ngủ sớm dậy sớm là thói quen tốt, tuổi trẻ là vốn liếng, tôi không muốn làm hỏng nó. Nhưng mà quầng thâm mắt của Kỷ lão sư không nhỏ, nhìn giống như sắp bước vào quá trình lão hóa, bình thường hay thức đêm lắm sao?"

(*) - 风轻云淡 : tính cách không quan tâm đến chuyện khác, nhàn nhạt như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi. (Wattpad: autumnnolove)

Kỷ Tinh Hành: "......"

Người đàn ông này lại nói hắn có dấu hiệu của tuổi tác, hắn mới đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp hào hoa phong nhã nha!

Hắn ngoài mặt cười nhưng trong lòng thì không: "Ha hả, Lục lão sư là lão tiền bối trong giới nghệ sĩ, về sau tôi sẽ noi gương anh mà học tập."

Hắn càng nhấn mạnh ba chữ "lão tiền bối".

Lục Tuân uyển chuyển phê bình ngược lại: "Điểm này cậu thật đúng là có thể học từ tôi, đừng tưởng rằng tuổi còn trẻ liền cố ý phá hư thân thể, cậu là đỉnh lưu, gương mặt này vẫn cần được bảo dưỡng cẩn thận, bằng không fan của cậu phải khóc ngày khóc đêm đó."

Kỷ Tinh Hành: "..."

Tên này đang châm chọc hắn dựa vào mặt kiếm cơm?

Hắn tự tin nói: "Tôi vẫn còn là một tiểu thịt tươi, cũng chưa đến lúc phải dưỡng sinh."

Lục Tuân nhướng mày: "Ở đây có ai không phải tiểu thịt tươi đâu, Kỷ lão sư suy nghĩ như vậy là không được, tôi thấy trạng thái da của cậu không phải tốt lắm, còn có quầng thâm mắt nữa, vẫn cần phải chú ý một chút."

Kỷ Tinh Hành có chút nghẹn, Lục ảnh đế này cũng quá không biết xấu hổ, nhưng hắn cũng không phản bác được lời này.

Hiện tại định nghĩa tiểu thịt tươi trên mạng đại khái là trong độ tuổi từ 15 đến 25. Cho nên Lục Tuân 24 tuổi, xác thật còn trong nhóm tiểu thịt tươi. Chỉ là hắn đã sớm cầm vài cái giải thưởng ảnh đế, bối cảnh cùng địa vị đều đứng đầu, cho nên mọi người mới quên mất thật ra Lục ảnh đế vẫn còn rất trẻ.

Kỷ Tinh Hành sờ sờ mặt: "Tôi cảm thấy trạng thái da của mình khá tốt, không mượn Lục lão sư phải nhọc lòng."

Nhưng mà hắn thật sự có quầng thâm mắt sao? Gần đây bởi vì chuyện của Lạc Ninh, hắn vẫn luôn ngủ không ngon, xem ra về sau quả thực cần phải chú ý một chút. Hắn luôn biết Lạc Ninh thuộc loại nhan khống, cũng bởi vậy hắn cần phải gìn giữ khuôn mặt này.

Lạc Ninh nghe hai người anh một câu tôi một câu đấu võ mồm có chút buồn cười, Lục Tuân lại có thời điểm đáng yêu như vậy, hiếm thấy.

Bất quá Kỷ Tinh Hành không phải là đối thủ của Lục Tuân, còn không phải là tự mình tìm ấm ức khó chịu sao.

Kỷ Tinh Hành vừa lúc nhìn thấy Lạc Ninh ở bên cạnh cười trộm, không nhịn được liền hỏi: "Ninh Ninh, em xem anh và Lục lão sư ai nhìn trẻ hơn?"

Lục Tuân cảm thấy Kỷ Tinh Hành là quỷ ấu trĩ, nhưng hắn cũng tò mò nhìn về phía Lạc Ninh.

Lạc Ninh nghiêng đầu nhìn nhìn hai người: "Tôi nói thật, Lục lão sư tuy rằng lớn hơn anh hai tuổi, nhưng nhìn trẻ hơn so với anh, trạng thái cũng tốt hơn anh."

Lục Tuân cùng Kỷ Tinh Hành đứng chung một chỗ, hai người đều tuấn mỹ bất phàm, chỉ là khí chất không giống nhau, nhìn qua thì khó phân cao thấp, nhưng khí chất và trạng thái tổng thể của Lục Tuân lại tốt hơn.

Nếu Lục Tuân hướng tới hình tượng thanh xuân, khí chất không trầm ổn nội liễm như vậy, sẽ hoàn toàn giống như hot boy bước ra từ giảng đường. Hơn nữa, ở giới giải trí người ta còn được công nhận là đệ nhất lão công quốc dân.

Kỷ Tinh Hành: "...". Đắng lòng!

Trong mắt Lục Tuân ý cười càng sâu: "Cảm ơn Lạc lão sư khích lệ!"

Kỷ Tinh Hành đang cảm thấy đắng lòng, không muốn nói thêm gì nữa.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

[ Thì ra lúc Lục thần cà khịa người khác còn cà khịa tới nơi tới chốn như vậy, Kỷ đỉnh lưu không còn lời gì để nói luôn ]

[ Tinh Hành quá đáng thương, anh lấy đâu ra tự tin làm đối thủ của Lục thần vậy, còn chủ động đưa tới cửa ]

[ Kỷ Tinh Hành mắc cười ghê, ban đầu ảnh muốn chê Lục thần già đó, vậy mà không nghĩ ra người ta chỉ hơn ảnh có hai tuổi ]

[ Ha ha, ở đây có ai không phải là tiểu thịt tươi đâu, lần đầu tiên phát hiện Lục thần còn đáng yêu như vậy ]

[ Lục thần của chúng tôi xác thật là tiểu thịt tươi nha, mà giá trị nhan sắc còn đừng ở hàng top của tiểu thịt tươi nữa nha ]

[ Thật là thì trước đó Lục thần có nhiều thành tích quá, cho nên tôi cũng suýt chút nữa quên mất ảnh vẫn là một tiểu thịt tươi ]

[ Lục thần chính là thần thoạt, rõ ràng ảnh có thể dựa vào mặt kiếm cơm, nhưng người ta càng muốn dựa vào tài hoa a! ]

[ Ninh bảo cũng thiệt tình ghê, Kỷ Tinh Hành tự nhiên giống trẻ tự kỷ, em cười em đi vệ sinh! ]

[ Hai người này khịa qua khại lại đáng yêu ghê, Ninh bảo ngồi ở bên cạnh cười trộm muốn tắt thở ]

[ Tự nhiên thấy Kỷ Tinh Hành cũng không có đáng ghét lắm ]

[ Thương Tinh Hành của tui ghê, thật đúng là có quầng thâm mắt, ảnh cần phải chú ý bảo dưỡng lại mới được ]

[ Tội nghiệp ảnh quá à, nhưng mà tôi không nhịn được cười mấy má ơi ]

[ Tinh Hành kiêu ngạo cũng có thời điểm bị khịa cho á khẩu, quá buồn cười ]

Tinh Tú rất nhiều người đều là fan nhan sắc, cho nên cũng rất thích Lục Tuân, thấy hai người cà khịa nhau chỉ cảm thấy khá đáng yêu, cũng không có ra mặt mắng, sóng bình luận tương đối vui vẻ. Fan Lục Tuân Tuân tất nhiên cũng sẽ không đi gây chuyện, cùng gia nhập bình luận hữu hảo trên kênh bình luận.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 77


9.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Ba người nhanh chóng tới được bờ sông, sau đó tách ra vệ sinh cá nhân.

Lạc Ninh rửa mặt xong cũng chỉ thoa thêm nước cân bằng da tự chế lên mặt, cô không có mang theo túi đồ trang điểm, sinh tồn trong rừng mưa* hoang dã, trang điểm sẽ khiến bản thân cảm thấy không thoải mái.

(*) - 雨林: Rừng mưa là một quần lạc thực vật kín tán do cây gỗ chiếm ưu thế, xuất hiện dưới điều kiện có độ ẩm dồi dào (Người dịch: Autumnnolove)

Thời điểm trở về, Lạc Ninh tìm một góc khuất của máy quay, kêu Kỷ Tinh Hành qua đưa bùa trong tay cho hắn, "Đây là bùa định thần, anh cất trong người, thanh âm kia sẽ không xuất hiện nữa."

Kỷ Tinh Hành nhanh chóng nhận lấy, cẩn thận nhét vào trong túi quần áo: "Ừm, Ninh Ninh vất vả rồi!"

Lạc Ninh lườm hắn một cái, gia hỏa này sớm một chút trở nên lễ phép cùng săn sóc như vậy thì bọn họ cũng không nháo đến nước này.

"Ít ra anh còn tự nhận thức được!". Cô nhỏ giọng nói xong liền cách xa hắn vài bước.

Kỷ Tinh Hành trong lòng rất cao hứng, Ninh Ninh vẫn quan tâm hắn, đưa tay lên che che micro: "Ừm, anh sẽ không bị cô ta ảnh hưởng nữa."

Máy quay phát sóng trực tiếp không ghi được động tác này của hai người, nhưng Lục Tuân thấy được. Hắn thấy Lạc Ninh đưa cho Kỷ Tinh Hành một lá bùa liền cách xa hắn ta, ánh mắt vốn đang sâu xa của hắn liền nhiều ra một tia ý cười.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Sau khi ba người này trở về, những người khác mới lục tục thức dậy. Trứng chim của Lạc Ninh cũng luộc chín, mỗi người trong đội đều được một phần, người đội khác như cũ vẫn chỉ có thể nhìn và hâm mộ.

Các thực tập sinh đội khác vô cùng hâm mộ đám người Lạc Trạch Vũ: "Mấy cậu đi theo Lạc lão sư quả là suиɠ sướиɠ!"

Từ kỳ đầu tiên cho đến bây giờ, đám người Lạc Trạch Vũ đi theo Lạc Ninh không chỉ có nhân khí tăng mà danh tiếng cũng kèm theo đó, mỗi ngày trong chương trình còn thoải mái hơn so với bọn họ.

Không hiểu sao lúc trước bọn họ lại nghĩ ai xui xẻo mới vào đội của Lạc Ninh, mấy tên gia hỏa này chính là có xu hướng nằm không mà thắng.

Mấy người Lạc Trạch Vũ càng không che giấu được tươi cười đắc ý trên mặt, "Tất nhiên rồi, Lạc lão sư của chúng tôi là giỏi nhất."

Những người khác cũng đi vệ sinh cá nhân theo từng nhóm, sau đó có không ít người rửa mặt xong liền né tránh máy quay lấy gương soi bắt đầu trang điểm.

Hàn Trì cùng Phù Vân Băng thấy thế có chút không nói nên lời, tham gia thể loại chương trình như thế này thì lớp trang điểm sớm muộn gì cũng trôi sạch, nhưng họ cũng không nhiều lời.

Hai người dẫn đường sau khi thu xếp hành trang xong liền mang theo đoàn người đi sâu vào trong rừng. Dọc đường đi còn gặp mãng xà và báo, bất quá đều bị hai vị dẫn đường giải quyết, nhưng không ít khách mời cùng các thực tập sinh vẫn bị kinh sợ.

--Người dịch: Autumnnolove--

Đi được hơn một giờ, Lạc Ninh phát hiện sắc mặt của Tô Thanh Lam càng ngày càng trắng, trạng thái tinh thần nhìn qua đặc biệt kém.

Cô đi qua đỡ đối phương, nhỏ giọng hỏi: "Cô tới ngày sao?"

Tô Thanh Lam gật đầu với Lạc Ninh: "Ừm, sáng nay đột nhiên tới."

"Đau bụng?". Lạc Ninh vừa nhìn liền biết chuyện gì đang xảy ra với cô ấy, sau đó với tay cầm lấy ba lô của Tô Thanh Lam, "Tôi giúp cô mang ba lô."

Tô Thanh Lam nghe Lạc Ninh nói, lại thấy cô đem ba lô của mình cầm đi, trong lòng có chút ấm áp, vành mắt cũng ửng đó: "Cảm ơn, mỗi lần tới kỳ ngày đầu tiên tôi đều sẽ đau bụng."

Lúc này cô chỉ muốn tìm một chỗ nằm nghỉ ngơi, nhưng sợ làm trì hoãn tiến độ của mọi người, hơn nữa nếu thật sự làm như vậy, khẳng định sẽ bị người trên mạng mắng là làm bộ làm tịch, dù sao cũng đang phát sóng trực tiếp. Cho nên cô vẫn luôn kiên trì, nhưng tâm lý càng ngày càng ủy khuất khó chịu, không nghĩ tới Lạc Ninh lại tinh tế phát hiện.

Lạc Ninh suy nghĩ một hồi mới nói: "Lát nữa tôi tìm một ít cây thuốc nấu cho cô uống, cô sẽ cảm thấy đỡ đau hơn rất nhiều."

"Để tôi dìu cô đi". Cô đối với người cùng giới trước giờ đều rất chiếu cố.

"Cũng được!". Trong lòng Tô Thanh Lam giống như có dòng nước ấm chảy qua, không có cự tuyệt ý tốt của Lạc Ninh, cô cũng sắp không chịu đựng nổi nữa rồi.

Lộ trình tiếp theo, Lạc Ninh không chỉ giúp Tô Thanh Lam đeo ba lô, còn đỡ cô ấy đi. Ban đầu mọi người đều có chút khó hiểu, sau đó lúc dừng chân nghỉ ngơi, thấy Lạc Ninh nấu thuốc cho Tô Thanh Lam uống, mới biết được cô ấy bị đau bụng. Ấn tượng của mọi người đối với Lạc Ninh càng tốt, đổi lại là người khác cũng sẽ không chú ý đến điểm này.

Bạc Tương Tương bĩu môi, thầm nghĩ Lạc Ninh chỉ đang giả vờ giả vịt trên sóng trực tiếp. Cũng có nhiều người qua đường cùng antifan trong phòng phát sóng trực tiếp có cùng suy nghĩ với cô.

[ Lạc Ninh này còn diễn xuất tốt đến như vậy ]

[ Tự nhiên tốt với Tô Thanh Lam như vậy, có ai mà không cô ta đang làm cho khán giả xem đâu ]

[ Thì ra cô ta làm như vậy là để chiếm cảm tình của chúng ta sao? Hèn chi tôi còn đang tự hỏi sao cô ta lại có lòng tốt đến như vậy ]

[ Lầu trên bị khùng hả? Lạc Ninh thấy Tô Thanh Lam không thoải mái liền giúp cô ấy một chút, lại thành diễn trò? ]

[ Dm mấy thằng lầu trên b*nh h**n hay gì, Lạc Ninh mà giả vờ giả vịt thì còn giúp cô ấy đeo ba lô làm gì, đeo hai cái ba lô đi hơn hai giờ đồng hồ, tụi mày không thấy những người khác đeo có một cái ba lô còn mệt thở không ra hơi hả? ]

[ Ninh bảo của tui chẳng những giúp Tô Thanh Lam quải ba lô hơn hai tiếng, còn luôn đỡ người ta đi, bây giờ diễn trò cũng yêu cầu cao như vậy sao mọi người? ]

[ Mấy người không nói tôi cũng không để ý, Lạc Ninh thật sự rất tinh tế và săn sóc, cũng là nữ mà cô Bạc Tương Tương không có phát hiện cùng hỗ trợ ]

[ Xì, cô Bạc dọc đường không phải là hỏi Kỷ Tinh Hành có muốn uống nước hay không, thì cũng muốn đi gần Lục thần, cô ta còn rảnh rỗi để quan tâm khách mời nữ khác sao ]

[ Không có so sánh không có bi thương, nhân phẩm Lạc Ninh cũng tốt quá đi, lúc trước ai nói cổ thích đùa giỡn đại bài, tôi muốn tát cho bọn họ mấy cái hết sức ]

[ Lạc Ninh là một cô gái ấm áp, từ hôm nay trở đi tôi cũng là Quả chanh ]

Không thể không nói, mặc dù Lạc Ninh không nghĩ tới dùng sự quan tâm của mình với Tô Thanh Lam để thu hút hảo cảm của người xem, nhưng lại vô tâm cấy liễu liễu thành rừng*.

(*) - 插柳柳成荫 : chuyện gì đó bản thân không mong muốn, nhưng nó lại kéo tới. (Wattpad: autumnnolove)

Thời điểm giữa trưa, hai người Hàn Trì dẫn theo mọi người đi bắt thỏ hoang, lại tìm được một ít rau quả dại có thể ăn được, gom góp lại cũng được một bữa ăn.

Lần này Lạc Ninh không có đi hỗ trợ, nhường cho các vị khách mời cùng thực tập sinh khác có cơ hội xuất hiện trước ống kính, lúc nào không nên đoạt nổi bât của người khác thì cô sẽ không đi đoạt.

Thịt thỏ cùng rau dại là các thực tập sinh động thủ làm, hương vị thật sự không ra hồn, rất nhiều người tùy tiện ăn hai ba miếng liền lục tìm lương khô trong ba lô ăn.

Lạc Ninh không làm như vậy, dù ăn không ngon cũng ăn không ít, cũng dặn Lục Tuân cùng các thành viên đội cô: "Cố gắng ăn cho no!"

Tính tình của Lục Tuân cũng không phải quá kiểu cách, ngồi ở bên cạnh Lạc Ninh bắt chước ăn không ít. Các thực tập sinh tuy rằng cảm thấy rất khó ăn, nhưng nhìn thấy hai vị lão sư cũng cố gắng ăn nhiều nhất có thể.

Kỷ Tinh Hành nghe Lạc Ninh nói, cũng đem túi lương khô cuối cùng nhét vào ba lô lại, cau mày nhập vào đám người này ăn nhiều một chút. Càng như vậy, hắn càng hoài niệm thức ăn ngon mà trước đây Lạc Ninh làm.

Sau khi ăn xong, đoàn người tiếp tục lên đường.

Sắc mặt của Tô Thanh Lam đã tốt lên rất nhiều, cô liền nói cảm ơn với Lạc Ninh: "Thuốc cô nấu cho tôi hiệu quả tốt thật, bụng tôi bây giờ không còn đau nữa, sức lực trên người cũng khôi phục."

Hiệu quả của thuốc này tốt đến mức cô cảm thấy kinh hỉ ngoài ý muốn.

Lạc Ninh vẫn ở một bên đỡ cô như cũ: "Không cần khách khí, chúng ta đều là chị em phụ nữ, quan tâm lẫn nhau là chuyện nên làm."

Tình hữu nghị giữa hai người nhanh chóng tăng lên, tinh thần của Tô Thanh Lam lúc này cũng khá tốt, vừa đi vừa nói chuyện phiếm với Lạc Ninh.

Lại đi thêm khoảng một giờ nữa, Lạc Ninh đột nhiên ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, nói với hai người Hàn Trì: "Trời sắp mưa rồi, chúng ta có nên tìm trước một chỗ có thể trú mưa không?"

Hàn Trì cùng Phù Vân Băng ngẩn người, hai người ngầng đầu nhìn nhìn cảnh trời trong xanh vạn dặm, sắc trời này nhìn không giống sắp sửa mưa. Nhưng mà rừng mưa nhiệt đới cũng thường xuyên có mưa, rất nhiều lúc bọn họ cũng không phán đoán ra được lúc nào trời sẽ mưa.

Hàn Trì hỏi: "Cô thấy trời sắp mưa sao? Có nhìn ra còn bao lâu nữa sẽ mưa không?"

Lạc Ninh gật đầu: "Chắc tầm một giờ nữa thôi, trận mưa này không chừng sẽ kéo dài rất lâu, chúng ta nên chuẩn bị sớm một chút."

Người ở hiện trường đều bán tín bán nghi tới tấp nhìn về phía cô, cái này cũng có thể đoán được sao, thiệt hay giả?
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 78


9.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Lạc Ninh nhìn thái độ nghi ngờ của mọi người cũng không cảm thấy tức giận, chuyện này không có cách nào giải thích cho họ hiểu được.

Cô thả lỏng hai tay nói với Hàn Trì: "Tôi đã đoán được trời sẽ mưa rồi, hai người các anh nhanh tìm chỗ trú mưa đi, không tin thì tôi cũng hết cách."

Hàn Trì suy nghĩ một lúc lại nói: "Được rồi, chúng tôi tin cô, bây giờ nhìn xem có sơn động nào gần đây có thể nghỉ ngơi thuận tiện trú mưa hay không."

Nếu Lạc Ninh đã nói như vậy, bọn họ cứ tin tưởng cô một lần cũng được. Nếu trời không mưa, tìm được một cái sơn động qua đêm cũng tốt.

Bên này dẫn đội vừa ra quyết định, các khách mời cùng thực tập sinh đều không phản đối, bọn họ lúc này có chút không muốn đi tiếp.

--Người dịch: Autumnnolove--

Lại đi thêm nửa giờ đồng hồ vẫn không thấy bóng dáng của cái sơn động nào, mọi người mệt đến mức không thể tiếp tục leo núi.

Bạc Tương Tương đột nhiên nhìn Lạc Ninh cười, sau đó mở miệng nói: "Lạc lão sư không phải đoán trước được tương lai sao? Nếu không cô đoán thử xem sơn động nằm ở hướng nào đi? Tôi tin chắc là cô sẽ đoán được nha."

Người phụ nữ này không phải rất có năng lực sao?

Cô cũng không tin Lạc Ninh có thể tìm ra sơn động, cho nên mới cố ý khiến cho đối phương vào thế phải cưỡi trên lưng cọp.

Người ở đây nghe đều hiểu Bạc Tương Tương đang cố tình làm khó Lạc Ninh. Lúc trước phán đoán được vị trí của con sông cùng trời sắp mưa, còn có thể dựa trên độ ẩm không khí cùng thực vật xung quanh mà suy luận, nhưng mà tìm cái sơn động, mấy yếu tố đó làm sao mà dùng được. Nhưng mà trước giờ Lạc Ninh chưa từng làm chuyện gì mà không thành công, cho nên mọi người cũng mang theo chút hi vọng nhìn về phía cô.

Khán giả cũng rất tò mò, không biết Lạc Ninh có thể đoán ra vị trí của sơn động hay không?

Lạc Ninh đương nhiên biết Bạc Tương Tương đang bới lông tìm vết, nếu cô nói không, sẽ có người đứng ra bình luận nói cô không có năng lực, hoặc nhiều lời khó nghe khác.

Cô thật ra cảm thấy những bình luận đó không ảnh hưởng tới mình lắm, nhưng cô không muốn Bạc Tương Tương được như ý nguyện, cô phải làm giảm bớt giá trị vận khí trên người đối phương.

Vì thế cười nói: "Được thôi, tôi liền bói một quẻ xem thử."

Sau đó mọi người liền nhìn thấy Lạc Ninh móc ra ba đồng tiền có cảm giác tương đối cổ, ở trên tay tung mấy cái.

Lạc Ninh nhìn nhìn thông điệp từ ba quẻ trong lòng bàn tay, lúc này mới lên tiếng: "Đi về hướng Đông Bắc là có thể tìm được một cái sơn động trú mưa."

Mọi người chứng kiến cô tung đồng xu rồi bói ra được kết quả này, không khỏi sửng sốt nhìn nhau.

Cái này cũng có thể sao?

Hàn Trì cùng Phù Vân Băng nhìn nhau một cái, hai người cũng không có cách nào tin được mấy chuyện này, thật sự là nhìn không đáng tin lắm.

Bất quả thử xem cũng không sao: "Được rồi, vậy cứ đi về hướng Đông Bắc thôi."

Nếu không tìm thấy sơn động lúc đó lại tính tiếp, hơn nữa hiện tại trời xanh mây trắng cũng không giống như sắp mưa.

Những người khác cũng có mò không biết quẻ của Lạc Ninh chuẩn hay hông chuẩn, vì thế tán thành: "Được được, chúng ta nghe Lạc lão sư!"

Khóe môi bạc Tương Tương không khỏi câu lên, "Tôi tin tưởng Lạc lão sư chắc chắn tính toán chuẩn nha."

Lạc Ninh nhướng mày, không chút nể tình mắng: "Nếu như trên mặt cô không viết mấy chữ vui mừng khi người khác gặp họa, biểu tình chờ xem tôi xấu mặt, thì tôi còn có thể tin mấy lời nói nhảm này của cô."

Nụ cười trên mặt Bạc Tương Tương liền cứng đờ, cô thật không nghĩ Lạc Ninh dám mắng cô như vậy.

"Lạc lão sư, cô có thể không thích tôi, nhưng cô cũng không cần chĩa mũi nhọn về phía tôi ở khắp nơi như vậy chứ? Tôi thật sự không có ý chế giễu cô, tôi tin tưởng cô, chẳng lẽ tin tưởng một người là làm sai sao?"

Lạc Ninh nhún nhún vai, "Mắt của tôi cũng không có bị mù, nhưng mà cũng không quan trọng, dù sao thì tôi cũng sẽ khiến cho cô phải thất vọng."

Cô nói xong cũng không để ý tới Bạc Tương Tương nữa, đứng dậy đỡ Tô Thanh Lam tiếp tục đi.

Lục Tuân luôn tin tưởng Lạc Ninh, nhấc chân chuẩn bị đi theo. Đi ngang qua bên cạnh Bạc Tương Tương, dừng lại nói: "Cô quản lí nét mặt còn chưa tốt lắm, về sau muốn diễn xuất cho tốt, cần phải luyện tập nhiều hơn, hoặc là đi tìm một thầy dạy diễn xuất từ từ học tập cho có bài bản đi."

Câu này chính là hắn cũng nhìn ra Bạc Tương Tương nghĩ một đằng nói một nẻo, kỹ thuật diễn xuất kém cỏi.

Ban đầu không ít người xem còn cảm thấy Lạc Ninh giống như có chút không khoan dung với những chuyện xảy ra trước kia, nói không chừng là Bạc Tương Tương người ta thật sự tin tưởng cô ta?

Nhưng sau đó nghe Lục đại ảnh đế nói như vậy, mọi người đều thay đổi phương hướng, nói thì ra Bạc Tương Tương thật sự cố ý muốn cho Lạc Ninh xấu mặt, Lục thần không nói thì bọn họ cũng suýt không nhìn ra.

Bị ảnh đế phái thực lực đóng cho cái mác kỹ thuật diễn xuất kém cỏi, khán giả càng xem càng thấy Bạc Tương Tương quả thực giống như đang diễn.

Bạc Tương Tương mới vừa bị Lạc Ninh làm cho tức đến gần chết, nghe được lời này của Lục Tuân, sắc mặt nháy mắt trắng bệch, "Em không có diễn, em thật sự..."

Nhưng cô ta còn chưa giải thích xong, Lục Tuân đã đi mất rồi.

Lúc này, Kỷ Tinh Hành cũng đi tới, liếc Bạc Tương Tương một cái: "Cô cảm thấy những người khác đều là đồ ngu sao?"

Vành mắt Bạc Tương Tương đỏ lên, nước mắt liền rơi xuống: "Em không có, vì sao mọi người đều không tin em?"

Kỷ Tinh Hành: "......"

Cạn lời, hắn mới nói có một câu, Bạc Tương Tương liền uất ức mà khóc, giống như hắn vừa khi dễ cô ta. Rõ ràng Lục Tuân còn nặng lời hơn, sao vừa rồi cô ta lại không khóc? Có bệnh chăng?

Hắn "haha" một tiếng: "Whatever!"*. Sau đó liền nhanh chân đuổi theo Lạc Ninh và Tô Thanh Lam, hắn thật sự rất sợ tiếp xúc với người phụ nữ Bạc Tương Tương này.

(*) : Sao cũng được! (Wattpad: Autumnnolove)

Những người khác đứng xem cũng cảm thấy lúng túng, bọn họ không nghĩ tới ảnh đế và đỉnh lưu sẽ ở trước mặt nhiều người như vậy hùa theo Lạc Ninh mắng Bạc Tương Tương.

Nhưng mà bọn họ cũng tin tưởng ba người này, cho tới bây giờ quan hệ của Lạc Ninh và Bạc Tương Tương đều không tốt, Bạc Tương Tương sẽ hảo tâm đi tin tưởng Lạc Ninh? Chưa chắc.

Quan hệ của bọn họ với Lạc Ninh cũng rất tốt, càng không muốn đắc tội Lục ảnh đế và Kỷ đỉnh lưu, chỉ ngượng ngùng cười cười: "Đi nhanh đi, bằng không hồi nữa trời mưa thật thì chạy không kịp."

Sau đó cũng nhanh chóng đuổi theo, cuối cùng chỉ còn lại một mình Bạc Tương Tương đứng đó khóc lóc càng thêm lúng túng. Bạc Tương Tương rất muốn xoay người chạy ra chỗ khác, Lạc Ninh quả thực h**p người quá đáng. Nhưng cô không thể. Một là không dám một mình chạy loạn trong rừng rậm nguyên thủy, rất dễ dàng gặp nguy hiểm. Hai là vẫn còn đang phát sóng trực tiếp, chạy đi sẽ bị người xem mắng. Cô sẽ không đi, cô còn phải để khán giả nhìn thấy Lạc Ninh không khoan dung, tình tình không có chỗ nào tốt. Vì thế chỉ có thể lau nước mắt, cực kỳ đáng thương chạy theo sau, bộ dáng bị người khác bắt nạt, cũng khiến cho không ít người đồng tình.

Cô cúi đầu, con ngươi lộ ra một tia tàn nhẫn, nếu những người này bất nhân với cô trước, cũng đừng trách vì sao cô bất nghĩa.

Đại đa số người xem cũng đứng về phía Lạc Ninh, càng bình luận châm biếm Bạc Tương Tương.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Đoàn người đi về hướng Đông Bắc, Lạc Ninh vẫn luôn âm thầm quan sát Bạc Tương Tương. Phát hiện đối phương cứ đi được một lúc, liền sẽ dựa vào bên cạnh một cái cây làm bộ nghỉ ngơi, chờ lúc rời đi sẽ để lại trên thân cây lớn một kí hiệu mũi tên nhỏ bằng móng tay.

Lạc Ninh hơi hơi chau mày, Bạc Tương Tương biến mất một đêm kia, hẳn là đã gặp ai đó. Xem ra cái đảo hoang này cũng không phải là mới được phát hiện, cũng không biết trên đảo còn những dạng người nào, Bạc Tương Tương vì cái gì lại muốn đem hướng đi của mọi người báo cho đối phương biết. Hiện tại cô không thể rút dây động rừng, sẵn tiện quan sát một chút xem sau lưng Bạc Tương Tương có phải có người hay không.

Đi chừng hai mươi phút hơn, mọi người thật sự nhìn thấy một cái sơn động phía trước, trên mặt một đám người đều là biểu tình khiếp sợ trợn mắt há hốc mồm. Không nghĩ tới Lạc Ninh thật sự bói ra vị trí sơn động, ảo ma Canada.

Hàn Trì và Phù Vân Băng cũng kinh hãi không thôi, bọn họ vẫn là lần đầu tiên được chứng kiến dùng phương pháp bói toán để tìm kiếm sơn động. Bọn họ tự mang theo đồng hồ có hệ thống định vị cũng không làm được tới đó.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 79


10.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Nhưng mà vào lúc này, bầu trời đang trong xanh không một gợn mây đột nhiên bị mây đen che phủ dày đặc.

"Thật đúng là trời sắp mưa!". Hàn Trì ngẩng đầu nhìn trời, trên mặt lại lần nữa lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hắn không khỏi nhìn về phía Lạc Ninh nói: "Cô dự đoán cũng quá chuẩn đó."

Lạc Ninh cười cười: "Tôi chưa bao giờ nói tôi không đoán đúng, là do các người không tin tôi thôi."

Hàn Trì giờ hai tay lên cười nói: "Tin, về sau cô nói cái gì chúng tôi cũng tuyệt đối tin."

Lạc Ninh nói: "Dọn dẹp sơn động để trú mưa trước đã."

Hàn Trì cùng Phù Vân Băng gật gật đầu: "Mọi người cứ ở yên chỗ này, hai người chúng tôi vào bên trong xem trước."

Loại sơn động tự nhiên thế này có nhiều khả năng sẽ có dã thú hoặc thứ gì đó nguy hiểm, cho nên bọn họ không dám để các khách mời trực tiếp đi vào.

"Vậy đi đi, hai người cẩn thận một chút!". Lạc Ninh nhìn tướng mạo hai người này cũng không thấy sẽ gặp nguy hiểm.

Hai người cùng nhau đi vào, sau đó phát hiện quả thực có mấy con rắn, xử lý xong ném chúng ra xa.

"Bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, mọi người có thể vào trong."

Lúc này đám người Lạc Ninh mới dám bước vào sơn động. Sơn động này tương đối lớn, chứa nhiều người như vậy nhưng cũng không có vẻ gì là chật chội. Mọi người đều mệt mỏi, vừa ngồi xuống nghỉ ngơi một lát liền nhìn thấy mưa rơi tí tách tí tách bên ngoài, hơn nữa càng ngày càng nặng hạt.

Người ở đây lúc này đã hoàn toàn tin tưởng Lạc Ninh, không có chút nghi ngờ gì nữa, lúc nào trời mưa hay là sơn động ở đâu người ta đều dự đoán đúng hết. Cái này tuyệt đối không có khả năng là mèo mù vớ phải chuột chết*.

(*) - 瞎猫碰上死耗子: gặp may bất ngờ hoàn toàn ngoài khả năng của mình. (Wattpad: Autumnnolove)

Đồng Già nhịn không được chạy đến bên cạnh Lạc Ninh nói: "Tiểu Ninh Ninh, em quá trâu bò!"

"Đúng vậy, chú cũng tâm phục khẩu phục". Ngụy Diệu tươi cười nói.

Lạc Ninh càng lợi hại cũng chứng minh bùa trong tay hắn hiệu quả sẽ càng tốt, quả nhiên lúc trước mua bùa của cô là quyết định chính xác.

"Lạc lão sư quá xịn xò, cái này cũng có thể tính ra."

"Em cũng phục, Lạc lão sư là số một!". Một đám thực tập sinh cũng không ngừng khen ngợi Lạc Ninh.

Lạc Ninh khẽ cười: "Mấy người còn khen nữa tôi bay lên trời mất."

Bạc Tương Tương đang bị làm cho tức giận đến muốn hôn mê, sở dĩ cô bày trò cho Lạc Ninh đi tìm sơn động là dự liệu trước người phụ nữ này không có khả năng thực hiện được, ai ngờ thế mà cô ta thật sự tìm được rồi. Lại lần nữa để cho Lạc Ninh nhặt được món hời, cô càng nghĩ càng buồn bực. Lúc này cô cũng không có phát hiện ra có một sợi khói trắng mơ hồ từ trên người mình phiêu tán ra ngoài không khí.

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Bên ngoài trời mưa, mọi người ở trong sơn động nên cũng không bị ảnh hưởng gì nhiều, vì thế đều ngồi quây quần nói chuyện phiếm.

Ngụy Diệu hỏi Lạc Ninh: "Tiểu Ninh Ninh, cái kỹ thuật bói toán vừa rồi của con có phải là quẻ lục hào không?"

"Lúc nảy chỉ vận dụng một loại phương pháp bói toán xác định phương hướng thôi, cũng không phải là quẻ lục hào". Lạc Ninh trả lời.

Ngụy Diệu lại nói: "Vậy con có biết bói quẻ lục hào không?"

"Biết!". Lạc Ninh gật đầu.

Ngụy Diệu cười nói: "Các người nếu như giúp người khác bói toán, có kiêng kỵ cái gì hay không?"

Hắn rất muốn nhờ Lạc Ninh bói cho mình một quẻ, nhưng lại sợ trực tiếp nói ra sẽ khiến cô khó xử.

Lạc Ninh trả lời: "Thật ra kiêng kỵ thì mỗi người khác nhau, nhưng mà đều có một điểm chung, nếu như bói toán hay là xem tướng cho người khác, không thích hợp làm ở trước mặt nhiều người."

Ý tứ rất rõ ràng, trên phát sóng trực tiếp không thích hợp bói toán đoán mệnh cho người ta vì có rất nhiều người đang xem.

"Tiểu Ninh Ninh, ngoài giờ làm việc con có thường xuyên xem bói cho người khác không?". Ngụy Diệu lại hỏi.

Lạc Ninh cũng thẳng thắng trả lời: "Một tháng con chỉ gieo ba quẻ cho người khác!"

Ý của cô chính là xem bói cá nhân cũng phải thu phí, có rất nhiều thuật bói khác được vận dụng trong ba lần gieo quẻ, chẳng hạn như kỹ thuật bói toán vị trí sơn động vừa rồi.

Trên mặt Ngụy Diệu tươi cười càng sâu: "Vậy tháng này đã gieo hết ba quẻ chưa? Nếu còn, chú muốn hẹn trước một quẻ?"

Đối với kiểu người luôn có chừng mực như Ngụy Diệu, Lạc Ninh tương đối có cảm tình, "Tháng này vẫn còn hai quẻ, chờ sau khi kỳ tiết mục này kết thúc, con bớt thời gian bói cho chú một quẻ."

Trước đó cô đã giúp em trai bói một quẻ, mặc dù việc bói toán cho những người thân thích cùng huyết mạch cho ra kết quả rất mơ hồ, nhưng trọng điểm của cô là xem thử em trai có nguy hiểm gì hay không, cho dù mơ hồ ít ra cũng cảm ứng đươc một chút.

Ngụy Diệu hài lòng gật đầu: "Được được, đến lúc đó chú lại liên hệ với con."

Hắn cũng không có ý định xem bói trên phát sóng trực tiếp, không có ai muốn đem số mạng của chính mình truyền ra ngoài, ai biết trong tương lai có gặp phải tai ương gì hay không.

Nghe được Ngụy Diệu hẹn trước một quẻ, Hàn Trì cũng đặc biệt cảm thấy hứng thú nói: "Nói như vậy là còn dư lại một quẻ đúng không, để lại cho tôi được không?"

"Chúng ta vẫn dựa theo nguyên tắc sòng phẳng!". Hắn lại ý vị thâm trường bổ sung thêm một câu.

Đi xem bói tất nhiên là phải trả lễ, đây là quy củ, hắn vẫn hiểu. Bởi vì trong lúc làm nhiệm vụ gặp qua một số chuyện khoa học không thể lí giải được, hơn nữa trưởng bối nhà hắn đều tương đối tin vào phong thủy, cho nên hắn cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Vừa nãy còn tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Lạc Ninh, hắn càng tin tưởng cô.

Hắn biết rằng trong giới phong thủy này có rất nhiều người được gọi là đại sư, nhưng có bản lĩnh chân chính thì không dễ dàng hẹn được, hắn cảm thấy Lạc Ninh rất lợi hại, cho nên không nghĩ bỏ lỡ cơ hội này.

Lạc Ninh cũng có ấn tượng rất tốt về Hàn Trì, gật đầu: "Được, vậy quẻ cuối cùng của tháng này sẽ để lại cho anh."

Cô xem tướng xem bói cũng rất kén chọn, người đại gian đại ác cô tuyệt đối sẽ không giúp đối phương xem bói cũng như giải quyết vấn đề.

Hàn trì cười lộ ra hàm răng trắng: "Vậy cảm ơn cô trước."

Chờ kỳ tiết mục này kết thúc, hắn sẽ trao đổi phương thức liên hệ với Lạc Ninh, thuận tiện nhờ cô ấy chỉ giáo một số vấn đề khác.

Nhìn Ngụy Diệu, Hàn Trì cùng Lạc Ninh hẹn trước để được xem bói, những người khác cũng không khỏi ngo ngoe rục rịch.

"Tiểu Ninh Ninh, anh đặt trước một quẻ tháng sau được không?". Đồng Già liền tiến lên hỏi.

Lạc Ninh bật cười: "Tháng sau như thế nào bây giờ cũng không nói trước được, tháng sau lại tính tiếp!"

Đồng Già cũng không có tức giận, càng như vậy hắn càng cảm thấy Lạc Ninh có phong thái đại sư, tuy rằng trước giờ hắn cũng không tin mấy chuyện này.

"Được, đến lúc đó anh chủ động liên hệ đặt lịch với em". Hắn cười hì hì nói.

Cô lại nhìn nhìn Đồng Già, phát hiện đuôi lông mày của hắn có chút xanh xao: "Anh Đồng, hai ngày tới anh có khả năng gặp tai nạn đổ máu, lúc ra ngoài cần phải hết sức cẩn thận đó."

Khuôn mặt đang tươi cười của Đồng Già liền cứng đờ: "Cái gì? .Anh gặp tai nạn đổ máu? Có cách nào tránh khỏi không?"

Nếu đổi lại là trước kia, hắn nghe người khác nói như vậy khẳng định sẽ khịt mũi xem thường, hiện tại lại thật sự tin, rốt cuộc vết xe đổ của Ngụy Diệu vẫn còn ở trước mắt.

Lạc Ninh cười nói: "Chỉ cần lúc đi đường anh cẩn thận một chút, không đi gần mấy chỗ triền núi là được, tai nạn đổ máu này cũng không tính là nghiêm trọng."

Cô xem tướng mạo của hắn, chỉ cần Đồng Già để ý trước sau một chút, hoàn toàn có thể tránh đi.

Đồng Già nghe cô nói như vậy, liền nhẹ nhàng thở ra: "Vậy tốt rồi, hai ngày tới anh sẽ hết sức tránh xa triền núi."

--Người dịch: Autumnnolove--

Bên ngoài mưa vẫn không ngừng rơi, trời tối rồi cũng không ngớt hạt, quả nhiên như Lạc Ninh nói, trận mưa này kéo dài rất lâu.

Bầu trời vừa sập tối, mọi người nhanh chóng lấy đèn pin ra chiếu sáng sơn động, sau đó bụng cũng không hẹn nhau mà cùng đói.

Bên ngoài mưa to, trời thì tối đen, đi ra ngoài kiếm đồ ăn rất nguy hiểm mà còn chưa chắc có thể tìm được thứ gì, cả đoàn đều đang suy nghĩ cơm chiều này nên giải quyết thế nào, lương khô tổ tiết mục phát bọn họ cũng ăn hết rồi.

Đang nghĩ ngợi thì thấy Lạc Ninh lấy ra hai túi lương khô từ trong ba lô, chia cho Tô Thanh Lam một túi, sau đó cũng tự mình ăn.

Đám người Lục Tuân cũng bắt chước lấy lương khô của mình ra, nước mang theo đã uống hết từ hôm qua, sáng nay Lạc Ninh dẫn theo bọn họ thu thập một ít sương còn đọng lại trên cây cỏ, bây giờ ăn lương khô cũng không sợ nghẹn.

Người đội khác thức dậy muộn, lại chê nước sông không sạch sẽ, vì thế không có đi hứng nước, hiện tại vừa đói vừa khát nhìn đám người Lạc Ninh, ngoài hâm mộ thì vẫn là hâm mộ.

"Khó trách Tiểu Ninh Ninh nói muốn để dành lương khô lại dùng lúc mấu chốt, sớm biết như vậy hôm qua tôi cũng đi theo bắt cá rồi". Đám người Đồng Già lúc này hối hận không thôi, sớm biết như thế này hẳn là nên đi theo Lạc Ninh.
 
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Chương 80


10.11.2021

Người dịch: Autumnnolove

---

Lương khô phát cho mỗi người có hạn, ở đây lại nhiều người như vậy, bọn họ cũng ngượng ngùng tới tìm Lạc Ninh xin lương khô cho người trong đội, chỉ có thể phiền não ngồi nhìn.

Tô Thanh Lam có chút ngượng ngùng khi ăn, "Không cần đâu Ninh Ninh, cô tự ăn đi!"

Lạc Ninh cười nói: "Một mình tôi cũng ăn không hết, bụng cô không thoải mái, ăn một chút cho có trong bụng thì ngày mai mới có thể lực lên đường."

Trong lòng Tô Thanh Lam có một dòng nước ấm chảy qua, lần đầu tiên cô được một cô gái khác chăm sóc như vậy, khuôn mặt hơi hơi đỏ: "Vậy tôi ăn liền đây, cảm ơn Ninh Ninh!"

Lạc Ninh thấy khuôn mặt ửng đỏ của cô ấy thập phần đáng yêu: "Không cần phải khách khí như vậy."

Đời trước sau khi cô rời khỏi chương trình tổng nghệ này, Tô Thanh Lam liền trở thành đối tượng cho Bạc Tương Tương hút khí vận. Không chỉ bị đoạt nổi bật, Bạc Tương Tương còn dẫn hướng cho dư luận so sánh, Tô Thanh Lam liền bị dán cho cái nhãn người khó gần, thích ra vẻ và giả tạo.

Cuối cùng trong lúc công diễn, phần vũ đạo xảy ra lỗi ngoài ý muốn, các thực tập sinh đội Tô Thanh Lam bị loại trừ, bản thân cô bị cư dân mạng mắng thảm.

Tô Thanh Lam tuy rằng không phải là người có tính tình thân thiện, nhưng nhân phẩm của cô ấy không tệ, Lạc Ninh có ấn tượng khá tốt với cô ấy, hơn nữa đều là chị em phụ nữ, tự nhiên sẽ chiếu cố cô ấy nhiều một chút.

"Ừm!"

Trong lòng Tô Thanh Lam đã xem Lạc Ninh như bạn bè, ân tình này cô sẽ nhớ kỹ. Nếu không có Lạc Ninh luôn giúp đỡ và thay cô giải thích với mọi người, cô cũng không tiện nói rằng chính mình đang tới kỳ nên mới bị đau bụng, đến lúc đó làm trì hoãn cả đội, khẳng định sẽ bị người xem mắng cho tơi tả.

Hàn Trì và Phù Vân Băng hôm qua ăn cá cùng nhóm Lạc Ninh, cho nên cũng còn dư lại lương khô. Hai người phát hiện công việc này tương đối nhẹ nhàng, vốn còn cho rằng dẫn theo minh tinh và các thực tập sinh sẽ rất khó khăn.

Bọn họ cũng không biết, thật ra có rất nhiều người đã sớm không chịu nổi, nhưng mà Lục ảnh đế và Kỷ đỉnh lưu cũng không có oán giận gì, vẫn luôn kiên trì đi, bọn họ lúc này cũng cố gắng chịu đựng. Địa vị của người ta cao như vậy người ta còn không nói cái gì, bọn họ có tư cách gì mà soi mói cùng bất mãn.

Nhìn đám người Lạc Ninh ăn xong, những người khác càng cảm thấy đói bụng. Nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng, một đám lấy túi ngủ ra chui vào, ngủ cho quên hết đói khát.

Sau khi mọi người chui vào túi ngủ hết, người quay phim cũng đóng phần mềm phát sóng trực tiếp đi nghỉ ngơi.

--Người dịch: Autumnnolove--

Nửa đêm, Lạc Ninh đột nhiên mở mắt, chui ra khỏi túi ngủ, khẽ khàng bước ra khỏi sơn động.

Ở trong sơn động, có ba người phát hiện ra cô rời đi. Hàn Trì và Phù Vân Băng là bởi vì kinh nghiệm nghề nghiệp, qua đêm ở nơi hoang vu vẫn luôn có lòng phòng bị, sẽ không ngủ say. Còn Lục Tuân là bởi vì nhạy cảm, hắn phát hiện có người thức dậy, mở to mắt cố gắng nhìn trong bóng đêm thấy có bóng người ra khỏi sơn động, nhận ra đó là Lạc Ninh.

Ba người đều cho rằng Lạc Ninh ra ngoài vì muốn đi vệ sinh, nhưng đợi vài phút cũng không thấy cô quay lại, Lục Tuân liền dẫn đầu, nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài. Đêm hôm khuya khoắt, một cô gái như Lạc Ninh đi ra ngoài một mình quá nguy hiểm.

Sau khi hắn rời khỏi, Hàn Trì cùng Phu Vân Băng cũng ngồi dậy.

"Tôi cũng đi ra ngoài xem thử tình hình, cậu ở trong sơn động canh giữ". Phù Vân Băng nhỏ giọng nói.

Hàn Trì cũng sợ Lạc Ninh và Lục Tuân xảy ra chuyện. "Được, có chuyện gì phải kêu lên."

Bên kia, Lục Tuân ở bên ngoài sơn động không tìm thấy Lạc Ninh, vì thế nhỏ giọng gọi vài tiếng, không có ai đáp lại.

Lúc này mưa đã tạnh, trên mặt đất vẫn còn ẩm ướt, cho nên đi đường sẽ lưu lại dấu chân. Hắn lấy đèn pin ra chiếu sáng, nhanh chóng lần theo dấu chân mà đi. Phù Vân Băng ra tới lúc sau cũng làm tương tự.

Lục Tuân vừa tìm kiếm vừa lo lắng gọi tên Lạc Ninh. Đi được chừng mười phút, phía trước liền truyền đến tiếng động giống như có người đánh nhau, hắn lập tức chạy tới.

Đèn pin của hắn vừa chiếu tới, liền nhìn thấy ba gã đàn ông cường tráng đang vây quanh đánh nhau cùng Lạc Ninh, vừa nhìn liền biết là người có võ.

Hắn không chút do dự vọt lên hỗ trợ cô, Phù Vân Băng theo sát phía sau thấy thế cũng vội vàng chạy tới.

Ba người kia thấy đột nhiên có người tới trợ giúp, lúc này càng không bắt được Lạc Ninh, một người trong đó lập tức thấp giọng hô một tiếng, hai người khác liền nghe lệnh chạy vào trong một mảng rừng rậm tối đen.

Ba người này tách nhau ra chạy, hơn nữa tốc độ rất nhanh, khẳng định là bọn họ rất quen thuộc với địa hình nơi này, cho nên ba người Lạc Ninh không có đuổi theo nữa.

Lục Tuân xoay người nhìn Lạc Ninh, vẻ mặt cực kỳ khẩn trương: "Cô không sao chứ?"

Lạc Ninh không nghĩ tới Lục Tuân sẽ đuổi kịp mình nhanh như vậy, thính giác của cô rất nhạy bén, cho nên từ xa đã nghe thấy hắn đang gọi tên cô, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp.

"Tôi không sao, sao anh lại ra đây?". Cô lắc đầu nói.

Lục Tuân cũng không có giấu giếm: "Tôi phát hiện cô ra ngoài vài phút cũng chưa có trở về, sợ cô xảy ra chuyện nên đi ra tìm cô."

Vừa rồi hắn tìm kiếm ở mấy chỗ gần sơn động cũng không tìm thấy bóng dáng Lạc Ninh, lần đầu tiên trong lòng sinh ra cảm giác lo lắng cùng hoảng loạn, hắn rất sợ cô ấy gặp phải chuyện gì đó không may.

Lạc Ninh thấy Phù Vân Băng đã đi tới, "Buổi tối tôi nghe được có tiếng bước chân ở bên ngoài cho nên muốn ra xem một chút, sau đó phát hiện ba người này lén lén lút lút núp trong lùm cây bên ngoài sơn động."

"Bọn họ bị tôi phát hiện liền chạy, tôi đuổi theo bọn họ tới đây". Cô giải thích.

Lục Tuân nhẹ nhàng thở ra, nhịn không được nói: "Chuyện như vậy, lần sau cô phát hiện ra nhất định phải nói cho chúng tôi biết trước, chứ một cô gái yếu đuối như cô đuổi theo ba tên đàn ông rất nguy hiểm."

Lạc Ninh vẫn luôn tin tưởng năng lực cùng thân thủ của mình có thể đối phó với bọn người kia, nhưng cô cũng biết Lục Tuân là có ý tốt quan tâm cô.

Vì thế gật đầu: "Lúc đó tôi cũng không nghĩ tới trên đảo này còn có người khác, cho nên nhìn thấy bọn họ liền muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng, lần sau tôi sẽ chú ý gọi mọi người trước."

Phù Vân Băng nhíu nhíu mày hỏi: "Cô thấy rõ bộ dáng ba người đó không? Lúc nãy tôi loáng thoáng nghe được bọn họ nói chuyện bằng thổ ngữ*!"

(*) : ngôn ngữ riêng của một địa phương. (Wattpad: Autumnnolove)

Lạc Ninh trả lời: "Ba người này chính xác là nói chuyện với nhau bằng thổ ngữ, trời quá tối nên tôi không thấy rõ bộ dáng của bọn họ, nhưng mà có thể xác định bọn họ không phải người Hoa Hạ."

Lục Tuân hỏi: "Có thể là kịch bản của tổ tiết mục hay không?"

Chứ trên một cái đảo hoang như thế này, sao lại có những người khác xuất hiện.

Phù Vân Băng lắc đầu: "Chắc chắn là không phải, nếu là kịch bản thì đạo diễn sẽ thông tri cho chúng tôi trước rồi."

"Nhưng mà để tôi liên hệ hỏi một chút, nếu là người của tổ chương trình thì không sao, nếu không phải sợ là chúng ta gặp phiền phức rồi". Hắn nói.

Lục Tuân và Lạc Ninh cũng tán thành, vì thế hắn nhanh chóng lấy máy truyền tin tăng cường tín hiệu do tổ tiết mục phát liên hệ với người bên đó.

Nhưng thật lâu sau đó cũng không có ai phản hồi: "Chẳng lẽ đều ngủ say rồi sao?"

Lạc Ninh suy nghĩ cẩn thận mới nói: "Tôi cảm thấy mấy người đó không giống người của tổ tiết mục đâu, thân thủ của bọn họ rất tốt, mấu chốt là trên người mỗi người đều mang theo sát khí nồng đậm, chứng minh trên tay đã dính không ít mạng người."

"Sáng mai liên hệ lại với tổ tiết mục thử xem, nếu không liên hệ được, có lẽ bọn họ đã xảy ra chuyện rồi". Cô lại nói.

Với những gì nãy giờ Lạc Ninh phân tích, Lục Tuân cùng Phù Vân Băng đều hết sức tin tưởng, dù sao cô ấy cũng là phong thủy sư, có thể cảm nhận được sát khí trên người đối phương cũng rất bình thường.

Phù Vân Băng gật gật đầu, "Quyết định như vậy đi, chúng ta trở về trước, rạng sáng lại xem tình hình thế nào."

--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--

Sau khi ba người trở về hang động, Phù Vân Băng đánh thức Hàn Trì cùng ba gã lính đánh thuê, sau đó đi ra ngoài báo cáo lại tình huống.

Lạc Ninh và Lục Tuân không có tham dự, hai người chui vào túi ngủ tiếp tục ngủ, như vậy ngày mai mới có đủ tinh lực để tiếp nhận những chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
 
Back
Top Dưới