Xuyên Không Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,786
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHeXgDEZYUML1aZ9QG5Kxcjpc5l3jSBx67EHMcvR0-GcJ4tESAzUhNaxYC0y5sk5Lpu_eGElhWu1gDN5RnY_JNZn3ItXNxZ7jz-FdMmUJmGjRWv5jTxbYfG1Swf3-WbDLGJdShW5NgHecBlrO-JIyArX=w215-h322-s-no

Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Tác giả: Câu Chuyện Tuyệt Vời
Thể loại: Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau khi chết ta xuyên thành Vua Khỉ (tên đã được đặt lại.)

Tác giả: Câu Chuyện Tuyệt Vời

EDIT: Kẹo bông gòn

Giới thiệu:

Ta là một người rất nhát gan, kiếp trước đi đường vô tình đụng phải người, sợ chết khiếp.

Ta đã chờ đợi trong địa phủ nhiều năm và cuối cùng đã nhận được hạn ngạch của người xuyên không, ta phải mạnh mẽ hơn trong cuộc sống này.

Đợi đã, ta đã vượt qua và trở thành... Vua khỉ?

Khi ta chết và ở trong địa phủ, khung cảnh nơi đây rất hỗn loạn. Một ngày nọ, một ánh sáng từ bên ngoài đến, và người bảo vệ ma hộ tống Thạch Sơn vào địa phủ đã bị một cây gậy đập chết.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Chương 1


Khi Thạch Sơn chết, và sống trong địa phủ, bấy giờ nơi ấy rất hỗn loạn. Một ngày nọ, sứ giả ma đưa Thạch Sơn vào, một thủ lĩnh của con người, đưa vào thế giới khỉ. Những con khỉ trong khu vực thậm chí còn quên luôn cả sợ hãi.

Con khỉ cười và nói: "Cậu là người tới nơi bọn ta? Haizz vô dụng quá, để ta giúp cậu hoà nhập!"

Ông khỉ cười và rất thích thú, ông ta xem qua cuốn sách sinh tử và tìm thấy cái chết bí ẩn từ chỗ của những người đi xuyên không.

Con khỉ cười to: “Chết cũng tội nghiệp thật, hahahahahaha."

Thạch Sơn càng đỏ mặt, thấp giọng nói: "Làm sao vậy, ta cũng rất bất lực."

Con khỉ tru lên một tiếng dài, chần chờ một chút, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa, "Ngươi không thể đi! Ngươi không nhịn được nhưng cháu của ta thì có thể, thấy ngươi gan nhỏ như vậy, ta sẽ kêu cháu của ta tới cho ngươi ít dũng khí."

Thạch Sơn còn chưa kịp phản ứng chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẩng sau đó thấy trước mặt tối sầm. Đúng là kẻ phản bội, chuyện là như thế này mấy năm trước có một người tên là Mộc Phong, nhà nát cửa nát vô tích sự, nhưng trong cuộc đời luôn có những cánh cửa phải mở ra có người gặp phải gặp. Mộc Phong một ngày kia nghiến răng nghiến lợi ra ngoài chạy việc vặt kết quả là anh đụng phải một người đàn ông vạm vỡ.

Mộc Phong lo lắng lắp bắp, thậm chí không thể nói một lời xin lỗi, lấp li3m cho qua, cảnh tượng đó thật khó nói. Thạch Sơn vừa chia tay người yêu của mình, hôm đó cũng rất nóng nảy hai mắt dựng thẳng đi mấy bước liền đụng phải Thạch Phong đang khóc đến mức hụt hơi. khi người đàn ông to lớn vung tay lên, anh ta đã tắt thở ngay tại chỗ sợ chết khiếp đi. Thạch Sơn cũng bị cảnh tượng kia làm cho sợ mức tắc thở.

Bỗng dưng hắn lại thấy, tất cả những người qua đường đều dừng lại và nhìn người đàn ông vạm vỡ đang yên lặng. Hắn sợ nhất không khí im lặng đột ngột, ngẩn người nhìn những người xung quanh khóc lóc thảm thiết. Đừng nhìn hắn, có thể làm sao đây hắn cũng tuyệt vọng, may mắn thay kể từ vài năm trở lại đây ngày càng có phát minh nổi tiếng và Thạch Sơn trở thành như hồn ma ở Địa Phủ được chọn để xuyên không.

Sau 200 năm trôi qua thật lòng nhận ra mình vẫn là một con ma sự khác biệt giữa điều này và không có niềm vui là gì giống nhau thì tốt, đương nhiên có khác biệt bởi vì ở cửu phủ hơn 200 năm trước một con khỉ đã làm ầm ĩ lên.

Khi Thạch Sơn tỉnh dậy, hắn ta không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn được bao quanh bởi những con khỉ. Bọn họ đang khua tay múa chân, hắn sững sờ nhìn rồi nhìn xung quanh.Trong tình huống này, bản thân chỉ có thể ước tìm một vết nứt trên mặt đất để chui vào.

May mắn thay, một ông già cầm gậy đi ra, giúp tình trạng đang căng thẳng của ta giảm bớt, ông khỉ già cười nói với Thạch Sơn: “Oa, chân không có lông, nhìn đẹp ghê bây.”

"Dạ?"

Thạch Sơn đột nhiên nhảy dựng lên, giật mình nói: "Khỉ có thể nói tiếng người?"

Con khỉ già im lặng một lúc lâu, sau đó nghi ngờ hỏi: "Cậu bé, chân cậu hơi giống của tôi, tại sao lại mang thêm cái bao vô thế kia?"

Giọng nói kỳ lạ của con khỉ già mạnh mẽ đến mức Thạch Sơn lại quên mất sợ hãi, hắn nhớ lại con khỉ mà hắn đã nhìn thấy trong Địa Phủ.

Con khỉ lấy hết can đảm và hỏi: "Có con khỉ tên Lam Lam nào ở chỗ cậu không?"

Trước khi Thạch Sơn trả lời, bầy khỉ đều im lặng, chỉ có thể nghe thấy màn nước bên ngoài hang động ào ạt rơi xuống. Ông già nhìn hắn ta chằm chằm một cách kỳ lạ, và nói từng chữ: "Cậu bé, con người đã làm tổn thương tộc Khỉ!"

Bên ngoài sơn động tựa hồ có một tia sét đánh xuống, Thạch Sơn trợn to hai mắt, thân thể rắn chắc, chậm rãi lắc đầu. Lão khỉ từ trong túi lấy ra một cái gương đồng, ầm một tiếng đặt ở trước mặt Thạch Sơn. Trong gương đồng, đó là một con khỉ kiêu ngạo, Thạch Sơn hai mắt càng trợn to, trong gương đồng con khỉ nhướng mày nhướng mắt, rất đáng sợ. Thạch Sơn nãy giờ một hơi cũng không nói gì, lại ngất đi.

"Nào, cậu bé, cậu có nghe tôi nói không, có cháu trai của tôi ở đây."

Trong một thế giới màu trắng rộng lớn, hắn mở mắt ra và nghe thấy giọng nói của Vua Khỉ vang vọng. Hắn lấy lại bình tĩnh, và nhìn thấy Vua Khỉ đứng cách mình không xa, cảm thấy rối rắm cực kì.

Tôn Ngộ Không cười nói: "Ngươi làm sao mà nhát gan như vậy, đương nhiên là phiên bản khác của ta sẽ nhập vào ngươi."

Thạch Sơn không thể theo kịp dòng suy nghĩ của Vua Khỉ trong một lúc. Vua Khỉ nói hắn quá nhút nhát, vì vậy sẽ giúp hắn trong cuộc sống này, ma lực của người lãnh đạo là vô biên, để hắn trải nghiệm cách thống trị.
 
Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Chương 2


Tôn Ngộ Không nói: "Ngươi làm sao có thể đờ người như vậy, có tin hay không ta lại đánh chết ngươi?"

Thạch Sơn đỏ mặt, lại cúi đầu nhìn mũi chân, không dám nói. Thấy hành vi hèn nhát của hắn, Vua Khỉ càng tức giận, không nhịn được hóa phép một cái làm hắn lộn mèo mấy vòng. Lại thấy bộ dạng bối rối của Thạch Sơn, ông ta liền véo mạnh vào cằm hắn để hắn quay đầu lại. Hắn cảm thấy vô cùng sợ hãi, trước phép thần thông của ông ta. Vua Khỉ tức giận dạy hắn bảy mươi phép trước, thêm hai biến hóa nữa là bảy mươi hai phép thần thông.

Ông ta nói: "Ngoài ra, những phép thuật ấy cũng rất tuyệt vời, từ kỹ thuật biến hóa là đơn giản nhất, cậu nên thử trước."

Thạch Sơn gật đầu và hỏi: "Ta phải thử thế nào?"

Vua Khỉ bèn dạy cho hắn từ cái cơ bản nhất: "Trước tiên hãy thử biến nó thành một thứ gì đó, sau đó nhổ ít lông của ta để biến đổi nó."

Ông ta cảm thấy việc mất ít lông không quan trọng, chỉ muốn cho hắn ít quyền lực thuộc về bản thân hắn. Người được chọn đến thế giới Khỉ cũng phải là người có năng lực, miễn là hắn muốn sử dụng nó, hắn ta có thể sử dụng nó ở bất cứ đâu.

Bầy khỉ nhìn hắn đầy khích lệ, nhưng lão khỉ cai quản ở đây lại kêu một tiếng, thần chú ra một con rối vải.

Vua khỉ: "Ủa, thứ này là gì dậy trời?

Thạch Sơn đỏ mặt và đưa nó cho con khỉ đứng cạnh: "Cậu có thể chơi với nó khi muốn."

Con khỉ cẩn thận nghiên cứu cấu trúc, đập vỡ nó bằng một cú đúm và ném một cách giận dữ: "Cái quái gì vậy?"

Thạch Sơn lại sợ hãi, mắt tối sầm, chuẩn bị ngất xỉu. Nửa mê nửa tỉnh, hắn hình như nhìn thấy con khỉ đang ngồi trên cây, nhìn mình đầy căm hận. Hắn có chút xấu hổ, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ có ai giúp đỡ cũng như yêu hắn, cuối cùng cùng cũng có người đồng ý giúp hắn, nhưng lại bị hắn làm khó chịu.

Khỉ trung niên trợn mắt nhìn hắn và nói: "Được rồi, cháu trai không có lý do gì để bỏ dở giữa chừng, ta sẽ giúp ngươi không còn nhát gan, mấy ngày nay Thiên Đình tới chiêu mộ khỉ thần, ngươi có thể làm lão đại của ta mấy ngày, không thể làm Vua thì nhất định phải trở thành thủ lĩnh."

Thạch Sơn nuốt nước miếng, gật đầu nói: "Đại Thánh yên tâm, ta sẽ tận lực cố gắng, không để Đại Thánh thất vọng!"

“Đại Thánh?” Vua Khỉ ở xa xa cười toe toét, ném cục đá nhỏ vào đầu Thạch Sơn: “Tên này không tồi, hôm khác cứ bổn Vương như vậy."

Giống như một hòn đá, hắn chợt nhớ rằng khi lên trời là bắt đầu cuộc đời của Tôn Ngộ Không. Nếu không kiên cường, ông ấy sẽ ở dưới núi năm trăm năm và ông ấy sẽ mãi mãi không nhìn thấy mặt trời. Nhưng hắn chỉ thắc mắc Vua Khỉ, nhưng đã bị con người như hắn đuổi ra khỏi ngai vàng thì sẽ thế nào.

"Cố lên, nếu như ta tỉnh lại nhìn thấy ngươi còn nhát gan, ta liền chém chết ngươi!" Vua Khỉ lớn tiếng quát lên, lần này nhất định phải dạy dỗ ngươi thành Vua Khỉ.

Tuy nhiên, sau khi một âm thanh lớn vang lên, Thạch Sơn mở mắt ra và đã ở trong khu vực của Diêm Vương. Hắn muốn khóc nhưng không có nước mắt, hắn có thể làm gì đây, rất tuyệt vọng.

Những con khỉ không biết địa vị của Diêm Vương, nhưng hắn biết điều đó rất rõ. Bầy khỉ không hiểu những ánh mắt của người ở đây, hắn ta biết rất rõ điều đó. Yêu ma chưa chính thức ra tay rất dễ bị hiểu nhầm là vô dụng.

Thạch Sơn hít sâu một hơi, hạ quyết tâm, dù có bị bắt nạt thế nào cũng không được để bầy khỉ đánh nhau với ma ở địa phủ. Bỗng một ngày, Thiên Đình gió thổi rất mạnh, đủ màu sắc lưu quang bay đầy trời, hai vị thần đã mang Thạch Sơn ra khỏi địa phủ, thừa dịp gió không tới người đã đem hắn đến Thiên Đình để coi Ngựa, thật sự xem hắn là Tôn Ngộ Không sao?

Những ngày qua thật yên bình, có lẽ đó là vì những tin đồn về những con khỉ gây rắc rối trong Cung Điện Rồng và Địa ngục đã bị đập tan. Sau khi quan sát một thời gian dài, các vị thần thấy rằng những con khỉ đưa về đây đã ngoan ngoãn hơn. Bỗng một ngày nọ, thần linh cai quản nơi đây đến chuồng ngựa, theo sau là một nhóm thần đã đưa hắn đến đây.
 
Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Chương 3


Ta không dám chú ý đến bọn họ, đành cúi đầu và vẫn tiếp tục tắm ngựa.

Ông ta khó chịu ta nên quát lớn, như tiếng sấm vang: "Ngươi cho ngựa ăn nhiều như vậy làm gì, không muốn sống nữa à?"

Bị giật mình, ta nhanh chóng đổ một nửa số muối trong thức ăn và tiếp tục cho ngựa ăn.

Cự Linh Thần nhíu mày: "Ai… Ngươi cho ngựa ăn nhiều muối như vậy? Nó bị hư thận thì làm thế nào?"

Thạch Sơn trong lòng vỡ từng mảnh, não của ta đang chạy với tốc độ cao. Tại sao cứ bị ăn mắng, trong khi ta không làm gì cả, à hình như là đổ hơn 20 cân muối rồi.

Cuối cùng đã nghĩ ra cách đối phó, ta thật thông minh. "Con ngựa sẽ nhào lộn vào ngày mốt, thế là sẽ nôn ra thức ăn hôm nay thôi, ngài đừng lo."

Ông ta nhìn ta rồi cười khẩy: "Ta sẽ chống mắt lên, nhưng cậu nghĩ hay quá ha?

Cự Linh Thần cười cười, để ông ta xem tên nhai kia, cũng nên thử bị giống mấy con ngựa cưng của ông ta chứ! Ông ta đánh vào bụng của ta một cái, khiến ta nôn thốc nôn tháo, còn chảy cả nước mũi trông rất mất mặt. Cô tiên bên Vườn Đào đi theo cũng cười không ngớt, khiến Thạch Sơn cúi người, xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Một giọng nói trầm thấp vang lên, nụ cười với đôi mắt thần tiên ngừng lại, anh ta thản nhiên quay người lại nhìn chằm chằm hắn.

Thạch Sơn nhìn qua đám đông, rất lâu sau hắn mới biết rằng vị tướng này là Nguyên Soái đã lập nhầm đội quân và đó là một thảm họa to lớn.

Sau ngày hôm đó, Nguyên Soái thường đến gặp Thạch Sơn, anh ấy không ngờ rằng nhìn hắn như một yêu quái ngỗ ngược, hóa ra lại là một chàng trai tình cảm và ngoan ngoãn. Một ngày nọ, Cự Linh Thần đã tặng hắn một món quà giống như cái Quạt với nhiều hoa văn tinh tế.

Sau khi nghiên cứu một nửa bộ não, Nguyên Soái ho hai lần và cười khổ nói: "Nếu cậu thực sự biết ta muốn gì, tại sao cậu không đưa cho tôi cái Quạt. Hằng Nga rất thích nó. Giúp ta tán cô ấy, được không?"

Vào một ngày nọ, Thạch Sơn tình cờ gặp Tứ Đại Thiên Vương trên đường đi ngang qua chuồng Ngựa,

Thiên Vương đột nhiên nhìn hắn cười nói: "Tiểu tử, tại sao lại cứ nhìn lông Ngựa rơi trên mặt đất, mà không nhìn ta, ngươi xem thường ta?"

Thiên Vương có chút việc cần đến Ngựa, không biết định làm gì. Thạch Sơn giật mình hét lên, cuối cùng cũng tìm được chỗ ngồi trong góc, chống tay lên ngựa mà vuốt v e nó. Không biết cái yên trên lưng của Hồ Lô có lại rớt xuống đất không.

Tứ Đại Thiên Vương nhìn vẻ mặt hốt hoảng của hắn thì cười ngại ngùng: "Ta hỏi cái yên kia có dính chắc chắn không?"

Ông ta kể cho hắn khi trước Tôn Ngộ Không đã quậy phá trên Thiên Đình, Ngọc Hoàng vô cùng tức giận đã ép ông ấy xuống đất. May mắn thay các vị thần đã đến kịp thời để Thạch Sơn đã được chấp nhận thay thế cho Đại Thánh.

Quay đầu lại, phát hiện Thiên Vương mặt rất buồn bực, hắn bèn hỏi: "Khi ấy không có biện pháp gì sao?"

Lúc ấy ông ta cũng có mặt, thở dài một hơi: "Không có mãi sau này, khi Phật tổ sang mới bắt được, thật vô vọng."

Nói cách khác, ông ta vẫn thích trời yên biển lặng như thế này. Hắn vẫn luôn cặm cụi làm nhiệm vụ, ông ta vô cùng buồn chán mới muốn ghé qua vui vẻ một chút, nào ngờ hắn lại chẳng chịu nói gì thêm.

Thạch Sơn nhìn thấy Thiên Lôi từ xa, một người đàn ông vạm vỡ nhất của vườn Thượng Uyển. Người này luôn cho hắn những bài kiểm tra khó khăn, vừa nhìn là hắn đã trốn sau con ngựa mà không cần suy nghĩ gì nữa.

Vừa quay đầu lại đã thấy Thiên Lôi, một bước mạnh mẽ đã đến trước mặt hắn, quát khỉ nhỏ bên cạnh.

"Hừ! Lát nữa mới sửa lỗi à? Sao mi càng ngày càng láo xược vậy?"

Ầmmm! Con khỉ nhỏ đi theo anh bị sét đánh, nhưng ngay tại chỗ, linh hồn của nó đã được đưa trở lại thế giới Khỉ.

Thạch Sơn mặt vì sợ hãi, và bắt đầu quỳ gối dập đầu liên tục: "Thiên Lôi, Thiên Lôi! Họ chỉ đang cố gắng sửa lỗi theo ý ngài mà."
 
Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Chương 4


Thiên Lôi nghiêm mặt rời đi, bỏ lại hắn đang run rẩy đứng đó. Thạch Sơn tái mặt vì sốc và nhận ra rằng vẫn còn một chặng đường dài phía trước của hắn đầy tăm tối, chỉ cần làm sai là ông ta cho một búa đăng xuất luôn.

Và tất cả những điều này đều rơi vào mắt Ngọc Hoàng, ông ấy lạnh lùng nhìn hắn và không nói gì, chỉ trò chuyện tiếp tục với Vương Hậu. Trong mắt hắn Ngọc Hoàng rất lạnh lùng, chỉ cần một nhấc tay cũng khiến ai đó mất mạng.

Nghe được tin khỉ con bị Thiên Lôi đánh chết, Tôn Ngộ Không đã lập tức bay lên tận Thiên Đình để hỏi tội. Ông ấy đánh vào Lò Luyện Đan của Thái Thượng Lão Quân, sau đó tự cười một mình: "Lại đây, cản ta đi, rất nhiều người mang danh nghĩa người tốt, thế mà lại làm hại một đứa trẻ."

Tứ Đại Thiên Vương đều cảm khái nhìn hắn: "Nếu cậu tìm rau cho ngựa thì đi mau đi, Tôn Ngộ Không đang đến đây. Ta nghe nói vì con khỉ kia chết, mà hắn ta lại lên náo loạn Thiên Đình."

Tôn Ngộ Không đã chạy đến chuồng ngựa, thấy được Tứ Đại Thiên Vương ở đây, ông ta liền nhớ đến đầu hói và nói: "Ta nghe nói rằng hàng chục quan thần của Thiên Đình thường không có tóc?"

Tứ Đại Thiên Vương nở một nụ cười: "Đã náo loạn khắp nơi mà còn cà khịa cái đầu của ta, ngươi lo mà đi mau đi."

Sau đó, toàn thể các vị thần ở Thiên Đình đều biết rằng Tứ Đại Thiên Vương đều đã bị hói. Khi nghe đâu đâu cũng biết mình hói, ông ta hận không đập chết Đại Thánh ngay lúc đó.

Khi Tôn Ngộ Không đến nhà Cự Linh Thần, nhà ông ta cái gì cũng hỏng một hai cái, Đại Thánh lẳng lặng ngồi ở trên bàn nhìn Cự Linh Thần ăn. Nhìn ông ta ăn lấy ăn để Đại Thánh mặt nhăn nhó nói: “Sao ăn nhiều thế, thôi ăn một đ ĩa thôi."

Ông ta lại thở dài: "Ta không thể nhịn được, ngài thấy đó ban nảy ta đã nôn hết rồi, bây giờ nên ăn lại đúng không?"

"Nhưng ta nói cho ngài biết, ta đã đến núi Hoa Quả, ta cũng đã gọi mấy vị anh em của ta rồi. Nếu ngài không cho ta biết linh đan ở đâu, ta có cách để cho ngài khốn đốn! "

Thần Đá thật lòng khuyên nhủ Vua Khỉ: "Nhưng ở đây là Thiên Đình sớm muộn gì ngươi sẽ bị đánh bại."

Tình thế không ổn, Thạch Sơn phải kể cho Vua Khỉ nghe câu chuyện Tây Du Ký mà hắn biết. Vua Khỉ im lặng hồi lâu, cuối cùng lên tiếng: “Được, chỉ cần không ồn ào nữa, thì đánh nhau cũng không có thời gian. Lùi một bước trước, ta đảm bảo rằng Ngọc Hoàng không ra tay trong thời gian này. Mà chẳng phải ngươi đã nói rằng sau trận chiến này, ta được là Đại Đại Thánh sao?
 
Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Chương 5


Hít một hơi thật sâu, Tôn Ngộ Không lên ngựa, nắm lấy tay hắn bằng đôi tay run rẩy. "Ngươi tại sao lại giúp ta như này? Nhưng Vua Khỉ lại gật đầu và mỉm cười, ta đã dạy ngươi trở nên mạnh mẽ. Ta rất biết ơn ngươi đã đi cùng ta, nếu ta bị giết hãy quay về Hoa Quả Sơn và giúp đỡ tộc khỉ.

Hắn nhìn bóng lưng của Tôn Ngộ Không rất cô độc, nên không nói cho ông ta biết quá khứ ít được biết đến. Khi ở trên đỉnh núi, ông ta sống trong hòn đá và cô độc trong hàng ngàn năm. Đến khi trưởng thành hòn đá ấy mới bị vỡ tung, ông ta mới được thoát khỏi nơi đó. Với sự giúp đỡ của những người khác, lần tái sinh này của ông sẽ biến mất thêm lần nữa.

Mấy ngày nay, Thạch Sơn đã quen thêm được rất nhiều người, nhưng người chịu giúp hắn chỉ có một. Khi Thạch Sơn bước vào cổng Thiên Đình một lần nữa. Tứ Đại Thiên Vương và Cự Linh Thần đứng ở hai bên, không có vẻ sẽ ra tay với hắn làm hắn rất vui mừng, không phải vì hắn dũng cảm mà vì hắn có sự động viên của Tôn Ngộ Không. Hắn ta nghĩ, càng tạo nhiều mối quan hệ như vậy Đại Thánh sẽ không bị nhốt chân núi của Phật Tổ.

Tên khỉ đầu trọc hay đi theo hắn mang theo một cây gậy màu bạc, nó bước lên phía trước: "Đại khái, tiểu thần có một chút tin tức, không biết có nên nói hay không."

Thạch Thần hôm nay tâm tình rất tốt, khoát tay nói: "Nói đi."

Tên khỉ đầu trọc hưng phấn cười nhưng nói: "Mắt của Thất Tiên liên kết được với trời, cô ấy có vẻ thích ngài, còn khen ngài đàn ông thẳng thắn cũng có thể dễ thương."

Tâm trạng hắn tốt hơn nhiều, gật đầu và mỉm cười: "Được."

Nhưng con khỉ lại nhíu mày, ra điều suy tư: "Nhưng người và thần tiên bị cấm yêu. Hai người sẽ bị bắt và sớm bị tội chết."

Thạch Sơn vẫn im lặng, giơ chân ngồi xổm, hắn trái rồi nhìn phải, phát hiện mình vẫn đang đứng bên trong cổng Thiên Đình: "Đây hẳn là vấn đề nan giải mà họ thường nói đến!"

Hắn lại nghẹn ngào đến mức đỏ cả mắt: "Tôi rất dễ sợ hãi mỗi khi nói một điều gì, nhưng đừng lo lắng cho ta, không phải cậu đã nói với ta rằng Ngọc Hoàng sẽ không bao giờ ra tay với ta và Đại Thánh nữa sao?"

Con khỉ ồ lên một tiếng, nó sợ hắn sẽ làm theo ý mình, cả hắn và Đại Thánh đều mất mạng thì biết làm sao? Khóe miệng nó lộ ra một tia cười lạnh, đứng dậy và ném chiếc gậy bằng vàng. Tôi đã hiểu lầm cậu rồi, cơ thể của cậu đã được Đại Thánh thiết lập lại để hỗ trợ cho ngài ấy.

Những gì xảy ra sau đó vẫn như được viết trong truyện Tây Du Kí, Phật Tổ đã đến Thiên Đình để bắt Tôn Ngộ Không, Thạch Sơn cố gắng thay đổi nhưng vận mệnh đã an bài. Thạch Sơn tìm thấy một cánh cửa trong Thiên Đình có thể nhìn thấy ở Hoa Quả Sơn, không ngờ nhìn thấy được đám cháy lớn bên ngoài cánh cửa, thiêu rụi những con khỉ đang ở đấy.

Hắn ta lại chạy sang chỗ Tôn Ngộ Không bị bắt: "Đại Thánh, Đại Thánh, lò luyện đan này mặt đen có một cái lỗ thông hơi, ta không biết ông đứng đâu, mau đến nơi đó lửa sẽ không cháy đến!"

Ông ta hét lớn với hắn, cảm thấy rất đau khổ khi bị bắt vào đây: "Nói nhảm, chuyện này ta đã nói với ngươi, ngươi được chọn để thay ta, ta có chết cũng yên lòng!"

Thạch Sơn thấy như bị dội một gáo nước lạnh, hết lần này đến lần khác nhìn Vua Khỉ lao ra khỏi Lò Luyện Đan, chỉ để rồi lại bị lửa kéo trở lại. Tôn Ngộ Không th ở dốc, đột nhiên hét lớn một tiếng, hướng về ngọn lửa tứ phía, lại lao ra ngoài!
 
Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Chương 6


Miệng lò hình như có tiếng nứt, Tôn Ngộ Không dựa vào nơi ấy, tiếng cười vang ra tận bên ngoài: “Tiểu tử, ngươi yên tâm đi.”

Mắt Vua Khỉ đỏ hoe, hơi thở gấp gáp, ông ta đột nhiên hét lên một tiếng, một lần nữa lao ra ngoài!

Phải, chính Nam Tào đã nói với Thạch Sơn về cơ thể này, nếu hắn và Vua Khỉ đều đã chết hôm nay, thì không phải ông ta đã tốn công vô ích rồi sao. Hắn nổi da gà khắp người và không ngừng la hét, hắn nghe thấy Vua Khỉ hít một hơi thật sâu, chuẩn bị thoát ra một lần nữa.

Tôn Ngộ Không hét lớn, ánh mắt không tình nguyện phản chiếu lửa giận lên ô cửa: "Ngươi mau thả ta ra Thái Thượng Lão Quân."

Mọi thứ dường như đang dần trôi xa khỏi Thạch Sơn, lặng lẽ lướt qua các vị thần đang ngồi uống rượu, thư pháp để đang chờ quá trình luyện Kim Đan bên trong lò.

Vua Khỉ giống như nghe được cái gì, đột nhiên quay đầu lại áp sát vào miệng lò,lúc này mới phát hiện Thạch Sơn không biết từ lúc nào đã đi ra khỏi Tiên Giới. Nhưng cơ thể ông ta lò luyện đan, đang bị lửa thiêu đốt dần, nhưng như vậy cũng tốt.

Khi Thạch Sơn quay trở lại cắn môi nói, đối mặt với ánh mắt của Sun Gaokong, anh ta đột nhiên mỉm cười, "Đại Thánh, hãy xem một chút?"

Đại Thánh hoàn hồn, vội vàng quỳ xuống đất, nắm lấy tay hắn: "Về đi, ngươi ở bên ngoài không sợ chết sao!"

Thạch Sơn mỉm cười, rưng rưng nước mắt, chậm rãi lắc đầu nói: "Ta đương nhiên không sợ chết, ta là đệ tử Tôn Ngộ Không, làm sao có thể."

Con khỉ gầm lên và lao tới. Bước qua ngọn lửa đang điên cuồng, ta không thể giúp linh hồn của ta nhưng ta sẽ giúp linh hồn cho Thạch Sơn.
 
Sau Khi Chết Ta Xuyên Thành Vua Khỉ
Chương 7: Hoàn


Lão ta cười toe toét và nắm chặt tay hắn: "Ta là Vua khỉ, ta sẽ không cho phép ngươi chết, ta đã chọn ngươi làm người kế thừa, làm sao ngươi có thể chết?"

Thạch Sơn hồi tưởng lại khoảnh khắc ông ta xông vào vạn quân của Thiên Đình, cười lắc đầu: "Đại Thánh ta đã giúp ông, lần này sẽ cứu được ông. Đại Thánh, ta sẽ không để ông chết thêm lần nào nữa. Nếu ông thích uống rượu, ta sẽ uống rượu cùng ông. Chắc ông chưa từng thử Vodka, rất hợp với phong cách của ông. Ta muốn uống thêm một trăm lẻ tám ngàn năm cùng ông.

Tôn Ngộ Không lặng lẽ nhìn hắn, cố gắng truyền chút phép thuật còn sót lại: "Nếu như có kiếp sau, ta hóa thân thành một cái kim khóa, chịu năm trăm năm u tối, năm trăm năm cô tịch, năm trăm năm nắng cháy, chỉ có thể làm bạn với ngươi."

Thạch Sơn lặng lẽ mỉm cười, cơ thể linh hồn của anh ấy trở nên mỏng hơn và nước mắt của anh ấy trở nên dữ dội hơn. Giọng nói của Vua Khỉ vang vọng trong lò luyện kim, nhưng không ai khác có thể nghe thấy nó.

Nơi nào bụi đá biến mất, có một ngọn lửa Ba Hương trong lò cũng dần biến mất, Tôn Ngộ Không đã thoát ra ngoài. Vua Khỉ chậm rãi đưa tay về phía vị thần giữ sổ sinh tử, nhẹ nhàng sửa cho Thạch Sơn. Khoảnh khắc linh hồn của Tôn Ngộ Không bay lên rồi biến mất, thay vào đó Thạch Sơn dần hóa thành một con khỉ nhỏ làm mọi người vô cùng kinh ngạc.

Bảy mươi chín ngày sau, cửa chuồng ngựa được mở ra và một con khỉ nhỏ từ từ bước đến trước mặt các vị thần. Tin đồn lan ra rất nhanh khiến Thiên đình một phen hỗn loạn, nhưng cổ họng của hắn đã bị biến đổi, âm thanh bây giờ rất giống với Tôn Ngộ Không.

Ngọc Hoàng ra lệnh thả hắn về Hoa Quả Sơn, Phật Tổ làm phép phong ấn để bảo đảm hắn ta sẽ không quay lại Thiên Đình lần nào nữa. Thạch Sơn ngẩng đầu lên, đôi mắt hoạt bát trước đây cũng trở nên thờ ơ, nhưng hơi buồn một chút. Tất cả sự miễn cưỡng và khó chịu đã được đốt cháy ở quá khứ, dù có ầm ĩ, trời đất biến sắc.

Có một con khỉ với ngón tay dài và đôi chân dài, từng bước một bước ra từ cổng Thiên Đình với trái tim vỡ vụn, bước trở lại thế giới vốn dĩ thuộc về hắn. Hắn trở lại Hoa Quả Sơn và trở thành Vua Khỉ theo mong muốn của Tôn Ngộ Không, ông ta đã hi sinh cho hắn, hắn cũng phải làm gì đó để báo đáp.

"Đại Thánh! Ta nguyện ở nơi đây, bị năm trăm năm cô lập, năm trăm năm áp lực, chờ người quay lại."
 
Back
Top Bottom