Ngôn Tình Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng

Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng
Chương 61


Nghe hai anh em Giang Thần Duệ nói chuyện với nhau, ánh mắt Lâm Tuyết Hạ hơi tối đi, cô hoàn toàn không cảm thấy thương xót chút nào khi nhìn thấy Quân Ninh gặp phải chuyện như thế.

Người phụ nữ ấy nham hiểm và ác độc như thế bị trừng phạt một chút cũng đúng thôi, bởi nếu như tối qua Giang Thần Duệ không đến kịp lúc thì e là cuối cùng cô sẽ bị Lạc Dương làm nhục rồi.

Có lẽ, nếu chuyện đó xảy ra thì chắc buổi sáng hôm nay đã không yên bình thế này mà đáng lý ra nên ầm ầm những lời bàn tán về cô trên mạng xã hội. Rồi cô sẽ không còn mặt mũi ra đường, cũng không còn mặt mũi nhìn anh.

Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ biết nếu mọi chuyện thật sự xảy ra thì Quân Ninh chắc chắn đã được một cơ hội tốt để cười nhạo và triệt để xử lý cô rồi.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện mình rơi vào bước đường không tìm được người giúp sức, trong lòng Lâm Tuyết Hạ vẫn còn cảm thấy sợ hãi và phẫn nộ, cô không khỏi siết chặt nắm đấm, đôi mắt toát ra vẻ lạnh lùng.

Cô phải tìm Quân Ninh để tính món nợ này!

Vào lúc cô đang âm thầm cảm thấy may mắn, Quân Ninh lại vất vả trốn trong nhà, không dám gặp mặt bất kỳ một ai!

Cái tát của Giang Thiên Vũ rất mạnh, khiến cho hai má của cô ta sưng vù, răng chảy máu, cho dù cô ta đã chườm đá suốt cả đêm thì nó vẫn chưa tiêu tan hết.

Trong lòng Quân Ninh vừa cảm thấy hận vừa cảm thấy tủi thân, nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt hung ác của Giang Thiên Vũ, cô ta lại thấy hơi sợ hãi.

Có thế nào thì cô ta cũng không ngờ rằng, một người lịch sự như cậu ta mà lại đi đánh một cô gái xinh đẹp như hoa giống mình, hơn nữa lại mạnh tay như thế, không hề lưu tình một chút nào cả.

Đây là lần đầu tiên Quân Ninh cảm thấy nhục nhã như vậy kể từ lúc cô ta sinh ra cho đến giờ.

“Chết tiệt, chết tiệt, nhất định mình phải bắt con ả đê tiện Lâm Tuyết Hạ và người đàn ông kia phải trả giá!”

Quân Ninh tức muốn điên, cảm giác thù hận dâng trào lên trong lòng, gần như khiến cô ta đánh mất lý trí.

“Quân Ninh, tối qua người đàn ông ấy chỉ tát em có một cái mà thôi, nếu như anh ta mạnh tay hơn một chút thì e là đã làm tổn thương đến đứa trẻ trong bụng em rồi. Ba mẹ anh đã biết chuyện này, lẽ nào em còn muốn làm cho bọn họ không vui à?”

Nghe thấy tiếng kêu gào của Quân Ninh, gương mặt Lục Thiếu Kiệt tối sầm lại.

Tối qua, sau khi bị Lâm Tuyết Hạ từ chối thì tâm trạng của anh ta đã chẳng mấy vui vẻ, nào ngờ Quân Ninh còn bị đánh trước mặt anh ta.

Vừa nghĩ đến người đàn ông ưu tú ấy, tâm trạng Lục Thiếu Kiẹt bị phủ trong lớp mây đen vừa âm u vừa dày đặc.

“Thiếu Kiệt, em ra nông nỗi như thế này rồi mà anh không đau lòng một chút nào hay sao? Không biết con ả Lâm Tuyết Hạ đê tiện ấy đã đi đâu để tìm người đàn ông hoang dã kia, cô ta không muốn cho em được sống yên, nói không chừng mục đích của cô ta chính là đứa trẻ trong bụng em đấy. Lẽ nào anh muốn cho qua chuyện này hả? Em bị đánh thì không sao, lỡ mà bị sảy thai thì con của anh cũng mất rồi, em không nuốt nổi cơn giận này xuống.”

Cô ta ôm cánh tay Lục Thiếu Kiệt, nói với vẻ căm phẫn, sau khi dứt lời còn ráng nặn ra vài giọt nước mắt hòng kiếm lòng thương hại của anh ta.

Chỉ có điều gương mặt ấy bị sưng nặng nề quá, cô ta làm ra vẻ tủi thân nhưng trông lại có vẻ hết sức buồn cười.

“Không nuốt trôi cơn giận này thì sao? Anh còn không biết địa vị và gia thế của người đàn ông ấy nữa kìa.”

Lục Thiếu Kiệt bị Quân Ninh đeo bám, đến mức bây giờ anh ta cũng bắt đầu cảm thấy phiền phức.

Anh ta đã cho người đi điều tra thân phận người đàn ông mà Lâm Tuyết Hạ yêu rồi, nhưng không biết vì sao mà cho dù dùng bất kỳ thủ đoạn nào cũng không tìm ra được gì cả.

Rõ ràng việc này khiến cho anh ta cảm thấy rất bất ngờ, đồng thời cũng làm cho anh ta cảm thấy không vui.

Trong thành phố Bắc Ninh, số người có thể ngăn chặn không cho anh ta điều tra không nhiều, chuyện này khiến cho anh ta cảm thấy rất khó chịu, hình như gia thế của đối phương còn hiển hách hơn cả anh ta nữa.

Dù gì không phải ai cũng có thể lái được chiếc xe đáng giá 120, 150 tỷ.

Quân Ninh không nghĩ được nhiều như Lục Thiếu Kiệt, cô ta nói với vẻ mặt khinh thường: “Hừ, người đàn ông mà Lâm Tuyết Hạ yêu thì có thể có gia thế gì? Cho dù là có, lẽ nào còn hơn cả anh à? Ở trong thành phố Bắc Ninh, ngoại trừ bốn gia tộc lớn ra thì tập đoàn Lục thị của anh là lớn nhất, nếu như người đàn ông ấy thật sự là con trai nhà quyền quý thì sao trước giờ chưa từng nhìn thấy mặt mũi anh ta kia chứ.”

Những lời mà cô ta nói hoàn toàn chỉ vì đối kị và muốn hạ nhục đối phương mà thôi. Truyện Xuyên Không

Xét về phần Giang Thiên Vũ, cho dù là ngoại hình hay khí chất thì đều hơn xa Lục Thiếu Kiệt, nhưng mà cô ta không tin, không tin sau khi cô chia tay với Lục Thiếu Kiệt lại kiếm được chỗ dựa cao hơn cả anh ta.

Nghe Quân Ninh nói như thế, Lục Thiếu Kiệt cũng cảm thấy khá có lý, sau khi trầm ngâm suy nghĩ trong giây lát, anh ta mới nói: ”Người đàn ông ấy dám đánh em, đương nhiên anh sẽ không bỏ qua cho hắn, nhưng em phải an phận một chút, đừng có đi kiếm chuyện nữa.”

“Dạ, chỉ cần anh đòi công bằng cho em thì chuyện gì em cũng nghe theo lời anh hết.”

Sau khi được anh ta đảm bảo, Quân Ninh mới nở nụ cười tươi tắn.

Lục Thiếu Kiệt mím môi, không để ý đến Quân Ninh nữa mà trong lòng anh ta ngổn ngang trăm mối.

Bạn trai của Lâm Tuyết Hạ làm anh ta cảm thấy chướng mắt, nếu như có thể đuổi anh ta tránh xa cô ra thì anh ta sẽ cực kỳ vui vẻ.

Có điều, Lục Thiếu Kiệt không biết rằng anh ta cho dù có bán mạng vì muốn điều tra cho bằng được mọi thông tin về Giang Thiên Vũ như thế nào đi chăng nữa thì cũng vô ích mà thôi, vì cậu ta sống nhiều năm ở nước ngoài, không mấy người trong thành phố Bắc Ninh quen biết cậu ta.

Cuộc điều tra này vốn không khác gì đang mò kim đáy biển vậy.

Ngoài ra, anh ta không biết bản thân đang chọc vào ổ kiến lửa đâu. Dù sao Lục gia cũng chiếm địa vị cao thứ hai trong số bốn gia tộc lớn của thành phố Bắc Ninh, chỉ cần tùy tiện nhích ngón tay thôi thì cũng có thể khiến cho tất cả chỗ dựa của Lục Thiếu Kiệt tan thành mây gió!
 
Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng
Chương 62


Lâm Tuyết Hạ ở bệnh viện suốt cả buổi sáng, Giang Thần Duệ bèn ở lại đây chăm sóc cho cô suốt.

Trưa ngày hôm ấy, Tịnh Dao hay tin nên đến thăm cô, gương mặt cô ấy có vẻ rất nghiêm túc: “Có một tin tốt và một tin xấu, cậu muốn nghe tin nào trước?”

“Cậu có thể đối xử tốt với người bệnh một chút hay không hả? Vừa mới đến đã tin tốt tin xấu gì đấy?”

Cô tỏ vẻ bất mãn, cô trừng mắt nhìn cô ấy, nhưng vẫn nói: “Tin tốt trước đi.”

"Đám cưới của chị cậu có đặc biệt mời phóng viên Thời Đại.”

“Ồ? Thế tin xấu thì sao?”

“Con ả đê tiện Tiểu Lan đó bắt tớ ở lại xử lý hết công việc còn sót lại mà không cho tớ đi.” Gương mặt Tịnh Dao sầm tối, cô ấy tỏ vẻ phiền muộn.

Lâm Tuyết Hạ sững sờ, dở khóc dở cười: “Cái này cũng tính là tin xấu hả, đây không phải là chuyện bình thường hay sao?”

Tịnh Dao lắc đầu, gương mặt cô ta toát ra vẻ phẫn nộ: “Hôm nay lúc tớ đến phòng lấy nước, vô tình nghe Tiểu Lan và Quân Ninh nói chuyện điện thoại với nhau, người đề ra ý định này là Tiểu Lan đấy.”

“Cái gì?”

Sau khi nghe xong, sắc mặt Lâm Tuyết Hạ chợt thay đổi: “Cậu không nghe nhầm chứ?”

“Không có, có thể là vì cô ta bây giờ không đối phó được với cậu nữa nên chuyển sang đối phó tớ, lần đi phỏng vấn này rõ ràng tớ có thể tham gia vào nhưng cô ta cố ý chèn ép, khiến tớ không thể tham gia được.”

Tịnh Dao vừa mới dứt lời, gương mặt Lâm Tuyết Hạ cũng sầm tối lại, ánh mắt cô hơi tối tăm.

Ánh mắt của Giang Thần Duệ càng đáng sợ hơn nữa, lạnh lẽo giống hệt như những tảng băng, khiến cho da đầu Tịnh Dao hơi tê dại.

Mặc dù bình thường không quan tâ m đến người khác nhiều lắm, nhưng bây giờ vì Lâm Tuyết Hạ mà Tịnh Dao mới bị liên lụy. Anh biết, nếu cô biết được chuyện này chắc chắn sẽ cảm thấy rất có lỗi.

Có điều anh không nói gì, anh tôn trọng mọi cảm xúc cũng như quyết định của cô. Chỉ cần cô cần thì anh sẽ lập tức có mặt, nếu tạm thời không cần thì anh sẽ lặng lẽ đứng phía sau âm thầm bảo vệ và ủng hộ hết mình.

Lúc này, việc anh có thể làm là im lặng nhìn Lâm Tuyết Hạ, đợi cô tự đưa ra quyết định.

Sau khi im lặng một hồi lâu, Lâm Tuyết Hạ chợt hít sâu một hơi như thể cô đã quyết định được bản thân nên làm điều gì đó, cô quay sang nhìn anh với ánh mắt trấn an, rồi nói nói Tịnh Dao: “Không cần lo đâu, nếu cô ta cố ý làm khó cậu thì tớ sẽ gọi cho chị nhờ chị ấy gửi riêng cho cậu một thư mời tham gia bữa tiệc. Chắc chắn lần này sẽ không có vấn đề nào nữa rồi.”

Tịnh Dao sững sờ, nhìn Lâm Tuyết Hạ với ánh mắt ngạc nhiên, rồi niềm vui cuộn trào trong ánh mắt cô, cô ấy gật đầu liên tục: “Được chứ, đương nhiên là tốt lắm rồi! Tớ được gửi thư mời riêng luôn sao, aaaa... Thật là hạnh phúc quá đi. Cảm ơn cậu nhiều!"

“Đừng kích động, bọn họ sẽ không bỏ qua dễ dàng thế đâu nên chúng ta cần phải đề phòng hơn.”

Lâm Tuyết Hạ híp mắt, ánh mắt anh lộ ra vẻ nguy hiểm.

Tịnh Dao lại thờ ơ phất tay: “Tớ không sợ cô ta đâu, dù sao bên cạnh tớ còn có một Tuyết Hạ vừa thông minh vừa xinh đẹp nữa mà. Huống hồ, còn có Giang tổng nữa."

“Đúng thế.”

Lâm Tuyết Hạ phì cười rồi quay sang nhìn Giang Thần Duệ, anh cũng nhìn lại cô, đôi môi mỏng nhếch lên: “Phu nhân muốn làm gì thì cứ việc làm, trời có sập xuống cũng có anh gánh cho em.”

“Ừm.” Cô mỉm cười gật đầu.

Tịnh Dao đứng ở một bên, nhìn thấy hai người bọn họ âu yếm nhau, cô không khỏi cảm thấy hâm mộ.

Chọn đàn ông thì phải có mắt nhìn mới được, lần này rõ ràng Lâm Tuyết Hạ đã không còn mù nữa rồi.

Dù sao thì trước kia Tịnh Dao chưa từng nghe thấy Lục Thiếu Kiệt nói như vậy với cô!

Tịnh Dao không nán lại lâu làm phiền không gian riêng tư của hai người họ, nên vội vàng nói lời tạm biệt với Lâm Tuyết Hạ, sau đó bèn lên công ty.

Chiều ngày hôm ấy, Lâm Tuyết Hạ cũng đã làm xong thủ tục xuất viện rồi về nhà nghỉ ngơi.

Mấy ngày kế tiếp, Lâm Tuyết Hạ vì đã nghỉ việc rồi nên thong thả ngồi sofa ăn bánh uống trà và xem tivi.

Có lẽ bởi vì thủ đoạn của Giang Thiên Vũ đã có tác dụng cộng thêm việc cô đã nghỉ làm ở Thời Đại rồi nên mấy ngày nay rất yên bình, cô còn nghe đâu Quân Ninh gần đây rất an phận, đặc biệt là Tiểu Lan bây giờ cũng không có cơ hội gây chuyện cho cô nữa.

Có điều, suy đi nghĩ lại thì cô thấy Quân Ninh không phải là người có thể chịu đựng được thiệt thòi, tát cô ta một cái thì làm sao cô ta có thể cho qua được.

Mà sự thật là như thế, trong một buổi chiều nào đó, sau khi Tịnh Dao đi phỏng vấn về, cô bèn nói với Lâm Tuyết Hạ: “Gần đây Quân Ninh hay qua lại với bên đó lắm, cô ta sẽ tái xuất trong thời gian ngắn thôi.”

“Ồ? Nhanh đến thế à?” Cô nhướn mày, trông có vẻ rất có hứng thú.

“Ừm, hai ngày trước cô ta đã hủy hợp đồng với công ty cũ rồi, mấy ngày nay định ký tiếp với công ty giải trí mới, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì e là đã âm thầm thương lượng xong rồi.”

Tịnh Dao bĩu môi, gương mặt cô ấy đượm vẻ lo âu.

Tịnh Dao biết, một khi Quân Ninh tái xuất thì người đầu tiên cô ta tấn công là Lâm Tuyết Hạ, suy cho cùng thì với cô, đây chẳng phải là chuyện gì tốt.

Cô cũng không mấy quan tâm, chỉ hờ hững lên tiếng hỏi: “Có biết cô ta tiếp xúc với công ty nào hay không?”
 
Back
Top Dưới