Đô Thị Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
594,879
0
0
AP1GczMADsCfXjw8mJYZ-VyYef2w57OE0_niptkwiWwDTl5EQiWzN4uqNZIxLlEyqWNKCr3ZTY_qsIKkzZ9CGn-qQkY5RRhMgPR5sSJZ7bg-5mgERlbixFSTb1JjeN7aFWMVBfSjXpLLQ05UBm9nD_NOAEBc=w215-h322-s-no-gm

Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
Tác giả: Để thời gian trả lời
Thể loại: Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Để thời gian trả lời

Thể loại: Tiểu Thuyết, Ngôn Tình, Đô Thị, Vả Mặt, Hiện Đại, Ngược, Ngược Luyến Tàn Tâm, Trả Thù

Team dịch: Đào Hố Không Lấp team

Giới thiệu

Bị lừa bán đến năm thứ ba, tôi mang thai.

Người mua sướng đến phát rồ, ngày nào cũng "thưởng" cho tôi "hẳn" hai quả trứng gà.

Tôi cũng rất vui.

Bởi vì, tôi nghi ngờ đứa bé mắc hội chứng siêu nam (*).

(*) Người mắc hội chứng siêu nam (hội chứng Jacob): Là người nam mang bộ nhiễm sắc thể giới tính XYY​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cuộc Sống Làm Ruộng Của Cố Nhị Nương Sau Khi Lưu Đày
  • Sau Khi Bị Tướng Quân Bắt Đi
  • Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
  • Tình Sâu Đậm Bao Nhiêu - Liệu Xuân
  • Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn...
  • Xuyên Đến Năm Năm Sau Cùng Anh Cả Của Bạn Trai
  • Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 1


    Bác sĩ bảo tôi đứa trẻ có vấn đề, đề nghị tôi nên phá đi.

    Tôi hỏi bác sĩ, nếu như sinh ra sẽ như thế nào.

    Bác sĩ nói rất nhiều, nhưng tôi chỉ nhớ rõ một câu: “Đứa trẻ sẽ có tính cách chống đối xã hội, biết hành động là ác, là sai trái nhưng vẫn làm. Đây sẽ là một đứa trẻ hư bẩm sinh."

    Tôi vừa cười vừa rời khỏi phòng làm việc của bác sĩ.

    Bà già mua tôi vội đón, hỏi: “Đứa trẻ sao rồi? Trai hay gái đấy?”

    Tôi ưỡn bụng, nói với bà ta: “Con trai ạ, khỏe mạnh lắm.”

    Bà già mua tôi thở phào một hơi rồi cười khanh khách: “Vận Hà nhà chúng ta giỏi quá, một lần là được ngay đứa con trai. Tổ tông hiển linh, nhà họ Trần chúng ta có cháu nối dõi rồi!”

    Tôi cúi đầu, tóc dài che khuất khóe miệng hơi nhếch lên của tôi.

    Những người đã hủy hoại tôi, không ai thoát được đâu.

    Con của loại súc vật cũng là nghiệp chướng, ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác âu cũng là chuyện đương nhiên.

    Bốn tháng sau, tôi đã sinh là một bé trai khỏe mạnh hơn những đứa bé bình thường, nặng khoảng năm ký.

    Lần đầu tiên nhìn thấy nó, tôi chỉ ước mình có thể bóp cho c.h.ế.t luôn.

    Nhưng tôi vẫn nhịn được.

    Thứ súc vật con này vẫn còn tác dụng rất lớn.

    Để “thưởng” cho tôi, ngày nào bà già cũng cho tôi thêm hai quả trứng gà.

    “Xem tao tốt với mày chưa! Con dâu nhà người ta chỉ được ăn một quả trứng gà thôi đấy!” Bà già chọc cho đứa bé trong lòng cười phá lên rồi chuyển chủ đề, bà ta tự mãn: “Nếu không nhờ tao mua mày về, mày có phúc sinh được đứa bé đáng yêu thế này không? Đến khi tao già rồi thì mày phải hầu hạ tao tốt vào đấy!”

    Tôi lẳng lặng ăn trứng gà, ăn no mới có thể sống được.

    Bà ta vui vẻ nói tiếp: “Nghe nói nhà mày ở trong thành phố giàu lắm nhỉ? Đợi cho con trưởng thành, mày đưa nó về ra mắt ông bà ngoại, để bọn họ cho cháu trai tao tiền mua nhà lấy vợ trong thành phố!”

    Bà ta bộc lộ rõ sự xấu xa, kẹt sỉ của những người đã nghèo còn sống lươn lẹo, gian xảo ở nông thôn.

    “Ăn ăn ăn, chỉ biết ăn, cho Thiên Tứ b.ú nhanh lên, cháu tao đói rồi, tao không có dư thời gian chơi với mày đâu!”

    Lúc chuẩn bị ăn quả trứng gà thứ hai, bà già cướp lấy rồi bỏ vào miệng mình.

    Nhìn đứa bé bị nhét vào lòng, tôi cảm thấy ghét bỏ cực kỳ.

    Nó không phải con tôi, chỉ là kết quả và chứng cứ của việc tôi bị xâm hại.

    Suốt đời này tôi cũng sẽ chẳng thương nó đâu!
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 2


    Từ nhỏ Trần Thiên Tứ đã cao lớn, khỏe mạnh hơn đám trẻ nhà hàng xóm.

    Tính cách cũng ngỗ nghịch hơn rất nhiều.

    Lúc ba tuổi, nó đã bắt đầu bộc lộ tính xấu.

    Mẹ chồng tôi làm nó không vừa ý thì nó đánh luôn bà ta.

    Quanh năm suốt tháng mặt bà ta lúc nào cũng sưng tấy đỏ. Hàng xóm khuyên bà ta không nên quá nuông chiều cháu mình, bà ta nghe vậy lại cầm chổi đánh đuổi người ta: “Trẻ con hiếu động mới thông minh, mấy người ghen tỵ cháu tôi sáng dạ, hơn hẳn cháu nhà mấy người, thấy đánh đ.ấ.m là sợ sun vòi chứ gì."

    Sáu tuổi, nó lấy thuốc diệt chuột g.i.ế.c mấy trăm con gà của một nhà trong thôn bị người ta tìm tới cửa.

    Trần Thiên Tứ không sợ: “Mấy con gà c.h.ế.t trông đau lắm, ha ha ha, miệng sùi bọt mép tùm lum. Bà ơi, có phải con người ăn phải thuốc diệt chuột cũng như thế không ạ?”

    Sau khi nói những lời này, mắt nó sáng lên, nhìn tôi.

    Trời tháng sáu mà lạnh như đông giá.

    Tôi rụt cổ, cúi đầu, vờ sợ hãi trốn vào phòng.

    Mẹ chồng lại lôi tôi ra ném sang chỗ ông Lý: “Để cho vợ của con tôi ngủ với ông một đêm, coi như bồi thường gà cho ông, cô ta là người thành phố, trắng thơm mềm lắm!”

    Ông Lý nhìn tôi gật đầu liên tục.

    Tôi không chịu, mẹ chồng kiếm sợi dây trói chặt tôi lại rồi dẫn Trần Thiên Tứ ra ngoài tản bộ.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 3


    Sau khi làm xong, ông Lý rất thích tôi. Ông ta bảo mẹ chồng rằng muốn để tôi ở cùng với ông ta mấy ngày, nếu không thì phải bồi thường.

    Miệng mẹ chồng chê ông ta là lão già dê nhưng lại nhanh tay thu dọn đồ đạc cho tôi, sẵn tiện "húp" luôn của ông già đó 500 tệ.

    Hàng xóm láng giềng có hỏi thì bà ta nói tôi thấy Trần Vận Hà làm việc trên thành phố, không chịu nổi sự "cô đơn trống trải" nên mới leo lên giường của ông Lý.

    Bọn họ vừa mắng tôi đê tiện vừa chạy tới làm phiền tôi.

    Không lâu sau, đám phụ nữ có chồng trong thôn tụ lại đánh tôi.

    Trong đó, người ra tay độc ác nhất là con dâu trưởng thôn - Lâm Quế Chi.

    “Con khốn vô liêm sỉ này, thèm muốn đàn ông đến điên rồi hả. Các chị em ơi, chúng ta cào mặt nó ra xem nó còn quyến rũ đàn ông như thế nào được nữa!”

    Mấy người phụ nữ nhào lên cào mặt tôi, l*t s*ch quần áo của tôi, ép tôi đi từ đầu thôn đến cuối thôn.

    Sự oán hận bao phủ trong lòng đã khiến tôi c.h.ế.t lặng, ánh mặt trời chói chang của mùa hè như ngọn lửa đang thiêu đốt, cơ thể chồng chất vết thương thấm đẫm mồ hôi nhưng cả người tôi lại cảm thấy lạnh lẽo.

    Tôi đã làm sai cái gì cơ chứ?

    Không có, tôi không làm gì sai.

    Sai ở chỗ là do đàn ông ham mê sắc dục, là những người phụ nữ ngu dốt này.

    Là lỗi của bọn buôn người.

    Trần Thiên Tứ đứng trong đám người trừng mắt nhìn tôi chằm chằm, nó cảm thấy nhục nhã khi có người mẹ như tôi.

    Tôi không quan tâm, thậm chí tôi còn chẳng bao giờ coi nó là con của mình, nó là vết tích của sự sỉ nhục, là ngọn lửa giúp tôi trùng sinh.

    Tôi hiểu nó, chẳng mấy chốc nó sẽ tới tìm tôi.

    Quả nhiên.

    Đêm hôm ấy nó đã tới rồi, nó cũng giống những người đó, mắng tôi không biết xấu hổ, mắng tôi không xứng làm mẹ của nó.

    Tôi cười lạnh trong lòng, tôi cũng không thèm làm mẹ nó.

    Nhưng trên khuôn mặt của tôi, tôi lại khóc. Đây là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt nó: "Thiên Tứ, mẹ đau quá. Ông Lý kia nói muốn đánh c.h.ế.t mẹ trước, sau đó mới đánh c.h.ế.t con."

    “Mẹ nói với ông ta, sức lực của con rất lớn, nhưng ông ta không tin, ông ta nói ông ta bóp c.h.ế.t con giống như bóp c.h.ế.t một con kiến.”

    Ánh sáng mờ ảo chiếu vào khuôn mặt béo ị của Trần Thiên Tứ.

    Một đôi mắt bị mỡ che lấp tới mức không thể mở mắt ra đang hừng hực lửa giận: “Lão già thối tha!”

    Dưới ngọn lửa rực cháy, tôi lại càng hưng phấn và thấy k*ch th*ch hơn.

    Mầm mống của tội ác đã nảy mầm từ dưới lòng đất rồi.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 4


    Ông già Lý c.h.ế.t rồi.

    Tôi nghe thấy Trần Thiên Tứ nhe nanh múa vuốt khoe khoang với mẹ chồng: “Hừ! Ông ta còn muốn đánh c.h.ế.t cháu à? Lúc ông ta c.h.ế.t vẻ mặt rất đặc sắc, ổng cầu xin cháu cứu ông ta, cháu không cứu ông ta đâu, ông ta ôm bụng kêu to, cháu chê ông ta ầm ĩ xong rồi lấy gối đầu bịt miệng ông ta!”

    “Đáng tiếc ông ta đúng là đồ phế vật, mới một lúc đã không động đậy nữa, cháu mới chơi một lúc đã c.h.ế.t rồi.” Trong lời nói đều là sự tiếc nuối.

    Mẹ chồng lấy cho nó một bát canh gà: “Uống bát canh gà cho ấm bụng sau đó đi tắm rửa xả xui đi. Cháu nghe lời bà nói, đừng để lộ việc này ra.”

    “Cháu làm được chuyện lợi hại như thế tại sao lại không được để lộ? Bà đừng sợ, cháu mới sáu tuổi, g.i.ế.c người không phạm pháp!”

    Dưới bóng đèn, mẹ chồng cười haha: “Cháu trai của bà đúng là thông minh nhanh nhẹn!”

    Tôi ngồi một bên im lặng không nói gì.

    Trong lòng lại là sóng to gió lớn, tôi nghĩ Trần Thiên Tứ chỉ biết đánh nhau một trận với ông già Lý kia thôi, không nghĩ rằng nó lại ra tay độc ác như vậy.

    Câu nói “Biết là tàn nhẫn nhưng vẫn thực hiện hành vi phạm tội, là trời sinh hư hỏng” của vị bác sĩ kia quả nhiên không sai.

    Nhất là mẹ chồng Trần kia lại nuông chiều dung túng như vậy.

    Nuông chiều quá mức sẽ như g.i.ế.c c.h.ế.t một đứa trẻ, đối với cục cưng như Trần Thiên Tứ mà nói thì đây chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

    Bão tố sẽ cách không còn quá xa nữa.

    Dưới sự nuông chiều dung túng của mẹ chồng, Trần Thiên Tứ càng bá đạo, giải quyết vấn đề ngày càng bạo lực.

    Người khác tìm tới cửa, mẹ chồng vẫn thiên vị, thậm chí cổ vũ nó: “Bắt bọn họ làm cái cột miễn phí, sau này ra ngoài xã hội sẽ không ai dám bắt nạt cháu!”

    Trong cơ thể Trần Thiên Tứ có sẵn gien bạo lực, đây là lúc mà biểu hiện từng chút từng chút ra ngoài.

    Không vội, từ từ sẽ đến.

    Một ngày nào đó nó sẽ phát triển thành một cái cây cao to lớn.

    Chín tuổi, không biết nó lấy từ đâu ra được một đoạn video tục tĩu, mỗi ngày mê mẩn trong đó không thể tự kềm chế.

    Có đến vài lần tôi phát hiện nó xem trộm tôi tắm.

    Khiến tôi ghê tởm muốn chết.

    “Bà là bà nội và bố tôi mua về, tôi nhìn thì sao? Bố tôi có thể nhìn, dựa vào cái gì tôi không thể?”

    Nó nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, mẹ chồng đi lên cho tôi cái tát: “Đúng là hạ tiện, muốn đàn ông đến điên rồi à? Lại còn muốn mang tai họa đến cháu tao.”

    Trần Thiên Tứ trốn sau mẹ chồng, vẻ mặt giễu cợt nhìn tôi.

    Súc sinh.

    Cả nhà toàn là súc sinh.

    Vài ngay sau, gần tối mây đen giăng đầy.

    Cháu gái bé nhỏ nhà trưởng thôn bị phát hiện c.h.ế.t ở bên bờ ruộng.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 5


    Chiếc váy hoa trắng bị xé nát, q**n l*t bị kéo xuống đầu gối, khuôn mặt nhỏ nhắn tím đen.

    Vô cùng thê thảm.

    Lâm Quế Chi hôn mê tại chỗ.

    Từ đầu đến cuối Trần Thiên Tứ không muốn giấu diếm.

    Đúng ra là, trời sinh đã độc ác như nó vốn không biết sợ.

    Nó vô cùng khinh thường rêu rao: “Chẳng chơi vui tí nào, không giống với trong video!”

    Trưởng thôn ở bên cạnh lao tới tát nó đến mức tai và mũi chảy máu.

    Con súc vật này lại hồn nhiên không sợ: “Tốt nhất là ông nên đánh c.h.ế.t tôi, nếu không chờ tôi về sẽ g.i.ế.c cả nhà ông!”

    Trưởng thôn gọi người muốn trói nó lại, mẹ chồng tôi ngồi trên đất khóc lóc om sòm: “Ông trời ơi, không có đạo lý gì cả, một bé gái c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, dựa vào cái gì lại đổ lên đầu Thiên Tứ nhà tôi chứ.”

    Hàng xóm vây xem đều tức đến đỏ mắt, nhao nhao mắng mẹ chồng vô lý.

    Mẹ chồng cũng không quan tâm, tiếp tục khóc lóc om sòm, bà ta từ dưới đất bò dậy, nắm tóc tôi đẩy tới trước mặt trưởng thôn, nói khoác mà không biết ngượng: “Đứa bé cũng chỉ là đứa con gái, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, tôi mang đứa con dâu này cho mấy người mượn để nó sinh cho nhà mấy người đứa cháu trai.”

    “Thai đầu của nó là con trai, đứa sau nhất định cũng là con trai.”

    “Vậy cũng là nhà mấy người được lợi, có khi còn phải cảm ơn tôi đấy!”

    Thôn trường nghiến răng nghiến lợi "tặng" thêm cho bà ta mấy bạt tai.

    Hàng xóm láng giềng đều chê cười bà ta, nói đầu óc bà ta không được tốt lắm, nói bà ta nuôi một tên súc sinh.

    Bà ta chịu không nổi, thẹn quá hóa giận trở tay tát tôi một cái: “Đều tại mày bình thường ăn mặc trang điểm xinh đẹp như vậy làm hư cháu tao! Mày là đồ lẳng lơ, khó trách con trai tao không thích mày!”

    Tôi ôm khuôn mặt nóng bừng, hai mắt bình tĩnh nhìn bà ta.

    Không tức giận, không phản kháng.

    Bão tố cuối cùng cũng đã tới.

    Cầu vồng còn xa không?
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 6


    Trần Thiên Tứ nói không sai, nó chưa trưởng thành, mới chín tuổi.

    Giết người không phải ngồi tù.

    Hơn nữa mẹ chồng uy h.i.ế.p trưởng thôn rằng nếu như báo cảnh sát, bà ta sẽ nói chuyện nhà ai mua con dâu, nhà ai bán con gái ra cho cảnh sát biết.

    Đây là chuyện không thể nói ra.

    Trong thôn, các nhà ít nhiều có quan hệ thân thích, gãy xương còn liền gân.

    Nhổ cây củ cải còn lôi theo cả bùn, ngoại trừ trưởng thôn, thậm chí là trưởng xã, trưởng huyện cùng với các bộ phận liên quan cung cấp thân phận hợp pháp hóa cho phụ nữ cũng có thể bị liên lụy.

    Trên người trưởng thôn bị một tòa núi lớn đè nặng, không thể không thỏa hiệp.

    Hệt như lần trước, hệt như vụ ông Lý c.h.ế.t chỉ coi như là ngoài ý muốn rồi làm qua loa.

    Vì thế mẹ chồng vô cùng tự hào, bà ta đứng trên đường cái nói: “Mấy người thấy chưa! Cháu tôi có năng lực, để tôi xem ai dám bắt nạt nó!”

    Hàng xóm láng giếng cũng xa lánh bà ta và tên súc vật nhỏ này.

    Suy nghĩ của tên súc vật nhỏ này toàn những điều xấu xa, không có chỗ sử dụng nên bắt đầu chú ý lên người tôi.

    Tôi hiểu nó, nó cần một liều k*ch th*ch.

    Cho nên nó ra tay với tôi, tôi không đánh lại.

    Bởi vì nhẫn nhục chịu đựng nên mấy hôm sau nó bắt đầu chán ngán.

    Mẹ chồng biến thành mục tiêu của nó.

    “Đều tại bà nên bây giờ không ai chơi với tôi hết, bà già c.h.ế.t tiệt tôi đánh c.h.ế.t bà!” Mẹ chồng cũng đã lớn tuổi đ.â.m ra rất nhanh đã bị đánh đến nỗi ở trên giường không nhúc nhích được nhưng vẫn không quên khen cháu bà ta không phí công ăn thịt mà lớn.

    Tôi không nhịn được lộ ra nụ cười châm chọc.

    “Mày cười cái gì? Tao đói rồi, nấu cơm cho tao nhanh lên!” Mẹ chồng tức giận trừng mắt nhìn tôi ra lệnh: “Làm nhiều thịt vào, cơ thể cháu tao to lớn. Để cho thằng bé không lớn được thì coi tao phạt mày như nào!”

    Khóe miệng tôi nhếch lên cao hơn, mẹ chồng hỏi tôi cuối cùng là cười cái gì.

    Sao tôi có thể nói cho bà ta biết cái c.h.ế.t của bà ta sắp tới chứ.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 7


    Từ khi tôi bị mua đến nay đã mười hai năm rồi.

    Không phải tôi không chạy trốn nhưng nơi này nằm ở vùng núi phía Tây Nam, phát triển lạc hậu, giao thông bất tiện.

    Mặc dù người trong thôn thích tranh đua nhưng họ không thể thấy người khác giỏi hơn mình.

    Song việc mua con dâu thì họ vô cùng đoàn kết, nếu có một chút gió thổi cỏ lay nào cả làng sẽ náo động. Dù chạy đến huyện cũng sẽ bị “người tốt bụng” trả về.

    Lần đầu tiên chạy trốn, ông Lý - một nông dân đã đuổi tôi về. Trên đường trở về ông ta nói ông ta chưa từng nếm thử người phụ nữ nào ở trong thành phố.

    Ngày hôm đó hoàng hôn rất đẹp.

    Tôi lại bị đè ở trong bùn đất, cố nén sự kinh tởm chấp nhận bị tra tấn một lần nữa.

    Lần cuối cùng chạy trốn tôi bị con dâu trưởng thôn Lâm Quế Chi phát hiện.

    Thật ra cô ta cũng bị mua nhưng cô ta nói cô ta tốt số đến nhà trưởng thôn, ngày ba bữa trôi qua yên lành.

    Lúc đó cô ta khuyên tôi: “Cô là loại người phụ nữ không biết đủ, nhà họ Trần cho cô ăn uống, còn cái gì khiến cô không hài lòng?”

    Cô ta nói: “Phụ nữ phải cam chịu số phận của mình.”

    Bây giờ con gái cô ta chết, cô ta cũng phải cam chịu số phận.

    Trong thôn này không có ai là người tốt cả.

    Người có lỗi nhất chính là mẹ chồng đã mua tôi, bây giờ bà ta lại bị đứa cháu yêu quý nhất của mình đánh tới mức nằm liệt giường, chắc trong lòng cũng không dễ chịu gì nhỉ?

    Nhưng điều này sẽ đi đến đâu?

    Ngày tốt lành chỉ vừa bắt đầu thôi.

    Mẹ chồng bảo tôi nấu một ít thịt, mỗi ngày tôi đều nấu thịt cho Trần Thiên Tứ ăn và nuôi nó ngày càng béo.

    Mới chín tuổi đã một bảy mươi lăm ký.

    Sức lực cũng lớn hơn.

    Tôi sợ sau này mẹ chồng sẽ vu oan tôi nên tôi bưng bàn đồ ăn làm cho Trần Thiên Tứ ra trước mặt bà ta.

    Thịt kho tàu béo mà không ngấy tan ngay trong miệng.

    Trần Thiên Tứ ăn hết mấy bát.

    Mẹ chồng trơ mắt ra nhìn nuốt nước miếng liên tục: “Cho bà một miếng đi.”

    Trần Thiên Tứ cũng không ngẩng đầu lên: “Bà già c.h.ế.t tiệt mơ đẹp nhỉ, một miếng cũng không cho bà ăn!”

    Mẹ chồng thèm vô cùng, bà ta duỗi tay ra muốn tự lấy thì bị Trần Thiên Tứ tạt cho một chén canh đang nóng hổi khiến bà ta gào khóc.

    “Hahaha dáng vẻ của bà trông buồn cười khiếp, cười c.h.ế.t mất thôi!”

    Vẻ mặt tôi không thay đổi liếc mắt nhìn bà ta, sao lúc này bà ta không khen cháu mình thông minh biết đánh người khác nữa đi?

    Cây gậy không đập vào người mình mãi mãi cũng không biết đau.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 8


    Dưới sự “chăm sóc cẩn thận” của tôi, vết thương của mẹ chồng tôi bị thối rữa thành từng mảng lớn, thậm chí giòi đã bắt đầu ngoi lên ở nhiều chỗ.

    Trông vô cùng buồn nôn.

    Trần Thiên Tứ lại vô cùng phấn khởi, nó pha trò dùng một cây gậy gỗ nhỏ chọc lũ giòi lúc nhúc mà không quan tâm chút nào đến nỗi đau của người bà luôn yêu thương nó.

    “Cháu trai ngoan, cháu giúp bà bắt sâu đi, bà đau c.h.ế.t mất.” Mẹ chồng kêu thảm.

    Trần Thiên Tứ lại ra lệnh cho tôi: “Bà cho chúng ăn miếng thịt đi, trắng trẻo mập mạp mới đáng yêu!”

    Từ trước tới nay tôi “sợ” Trần Thiên Tứ nên chỉ có thể nghe lời nó.

    Từ lúc mới bắt đầu là một con, sau này thêm hai bà con, rồi cuối cùng là không biết bao nhiêu con bò lổm ngổm ở trên giường của mẹ chồng.

    Ngày nào mẹ chồng cũng k** r*n.

    Trần Thiên Tứ càng vui vẻ, nuôi giòi bọ càng to thì nó càng vui. Không đến mấy ngày, mẹ chồng ở trên giường chỉ còn mỗi xương.

    Lâm Quế Chi trở nên điên điên khùng khùng sau khi con gái mình chết, cô ta luôn tìm đến Trần Thiên Tứ bắt nó trả lại con gái cho cô ta.

    Mỗi lần như thế đều bị Trần Thiên Tứ đánh đến mức mặt mũi bầm dập.

    Hôm nay cô ta lại đến nữa, không ngoài suy đoán, cô ta lại bị Trần Thiên Tứ đánh ngã xuống nền đất.

    Lúc tôi dìu cô ta đứng lên đã thì thầm bên tai cô ta một câu.

    Cô ta ngẩn người, sau đó như phát điên lên muốn đánh tôi nhưng bị người nhà tìm đến ngăn cản lại.

    Nghe nói sau khi cô ta về đột nhiên hết điên rồi.

    Gặp người khác sẽ hỏi Trần Vận Hà làm việc ở đâu.

    Không lâu sau, Trần Vận Hà về nhà.

    Về cùng với anh ta còn có một cặp mẹ con.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 9


    Người phụ nữ mặc quần áo đỏ, xinh đẹp lại sáng sủa.

    Lúc đi giày cao gót từ trên xe xuống đàn ông trong thôn nhìn thấy hai mắt đều tỏa sáng, giống như sói đói thấy thịt tươi hận không thể lập tức bước lên ăn cho đã thèm.

    Ngay cả cô gái nhỏ bên người cô ta cũng mặc váy công chúa, trắng trẻo xinh đẹp hệt như búp bê.

    Người sáng suốt đều hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Đố kị lại ước ao.

    Không còn cách nào khác ngoài việc trút giận lên tôi, mọi người đều châm chọc khiêu khích tôi.

    “Nghe nói là mở tiệm cơm, có thể rất giàu!”

    “Nghe nói lớn hơn Trần Vận Hà mười tuổi nhưng sao không nhìn ra là lớn hơn nhỉ? Cùng là người thành phố mà sao khác biệt quá vậy? Thảo nào mấy năm trời rồi Trần Vận Hà không quay lại!”

    “Muốn trách thì trách chính cô ta, ai bảo không biết hầu hạ đàn ông?”

    “Trần Vận Hà trở lại đón bà già kia vào thành phố hưởng phúc à? Đúng là có phúc.”

    “Mẹ chồng nhà họ Trần lại muốn bán cô rồi, nếu không thì theo tôi đi?”

    Tôi mặc bộ quần áo đã giặt đến bạc màu nhìn Trần Vận Hà dẫn người phụ nữ tên Diệp Tĩnh kia về cách một đám người.

    Diệp Tĩnh cũng nhìn về phía tôi.

    Từ trong mắt cô ta, tôi nhìn thấy thái độ thù địch của người phụ nữ đó.

    Xem ra, cô ta thật sự yêu Trần Vận Hà.

    Diệp Tĩnh theo Trần Vận Hà vào phòng, không lâu sau anh ta ôm mẹ chồng lên bệnh viện thành phố.

    Trong nhà chỉ còn lại tôi và Trần Thiên Tứ.

    Nó không còn thịt để ăn nữa.

    Tôi nói cho nó biết, bố nó có vợ và con gái mới, sau này không cần nó nữa. Ngay cả bà nội thương nó nhất cũng vì phải nịnh bợ con dâu có tiền mà không cần nó nữa.

    Một tháng sau mới về.

    Khi trở về, mẹ chồng tôi khỏe như vâm, việc đầu tiên khi bước vào nhà là đánh tôi.

    “Con khốn nạn, do mày không hầu hạ tao cho tốt khiến con dâu tao tiêu tiền uổng phí!”

    Con dâu trong miệng bà ta tất nhiên không phải tôi.

    Là Diệp Tĩnh.

    Tôi đã bị mua tới đây mấy chục năm, dưới áp lực của bà ta mà làm trâu làm ngựa, kết quả cũng không bằng Diệp Tĩnh dẫn một đứa trẻ không rõ nguồn gốc ở lại đây.

    Đứa bé chắc chắn không phải của Trần Vận Hà.

    Bởi vì đứa bé kia rõ ràng đã bảy tám tuổi nhưng Trần Vận Hà rời nhà đi làm vào bốn năm trước.

    Bọn họ đều nói Trần Vận Hà được một người phụ nữ giàu có bao nuôi.

    Mẹ chồng không cho là nhục nhã mà thấy hãnh diện, lúc nằm viện mở miệng ra là gọi con dâu Diệp Tĩnh.

    “Mày cút đi cho tao, đừng có ở nhà làm chướng mắt con dâu tao!”

    Mẹ chồng đuổi tôi ra ngoài vẫn không quên mắng chửi tôi rồi nhổ nước bọt.

    Giống như vứt một thứ rác rưởi đã tởm lợm từ rất lâu vậy.

    Nhanh chóng như thể sợ chậm một giây thôi sẽ khiến tay mình bị bẩn.

    Trần Thiên Tứ lại xông tới đánh đ.ấ.m mẹ chồng: “Đúng là bà không cần cháu nữa, bà giá đáng c.h.ế.t sẵn lòng nuôi con hoang cũng không cần cháu nữa!”

    Mẹ chồng bị đánh đau vô ý đánh trả nhưng bàn tay lại ngừng giữa không trung.

    Bà ta quay đầu nhìn về phía Diệp Tĩnh, do dự nói: “Con dâu, Thiên Tứ là cháu trai lớn nhà họ Trần chúng ta, nếu không…”

    Diệp Tĩnh nghe vậy nhẹ nhàng xoa bụng nhỏ của mình: “Mẹ, trong bụng con cũng có thể là cháu trai mẹ đấy.”

    Mẹ chồng nhìn bụng cô ta rồi lại nhìn Trần Thiên Tứ, bàn tay nghiêm khắc hạ xuống: “Cút, tao không có đứa cháu súc sinh như mày! Mày với mẹ mày cút đi, sau này nhà họ Trần chúng tao không có quan hệ gì với mẹ con chúng mày!”

    Cứ như vậy tôi và Trần Thiên Tứ bị đuổi ra khỏi nhà.

    Tôi dẫn Trần Thiên Tứ quang minh chính đại rời khỏi làng.

    Mười hai năm rồi, cuối cùng tôi cũng có thể rời đi.

    Những người phụ nữ bị lừa bán tới đây trơ mắt nhìn tôi, có sự khinh thường nhưng nhiều hơn là sự ước ao.

    Ước ao được trở về như tôi.

    Mới ra khỏi thôn không lâu, mặt trời ngả về tây.

    Ánh mặt trời buổi chiều xán lạn hệt như cầu vồng tươi đẹp, ánh sáng rực rỡ nghênh đón vẻ đẹp vô tận.

    Ngày ấy cũng giống buổi chiều hôm nay, tôi nói với Lâm Quế Chi: “Lúc đầu con gái cô không phải chết, là tôi cố ý thấy c.h.ế.t không cứu đấy.”

    Cô ta lập tức đoán được, đây là tôi trả thù cô ta lúc trước ngăn cản tôi trốn chạy.

    Cho nên, báo thù con gái cô ta.

    Cô ta nhất định sẽ thêm mắm thêm muối nói cho Trần Vận Hà biết tôi ngược đãi người mẹ bị bệnh của anh ta như thế nào.

    Dù sao, phụ nữ trong mắt những người này cũng không đáng giá.

    Đàn ông là trời của phụ nữ.

    Đàn ông có quyền phạt phụ nữ, dù đánh c.h.ế.t cũng là chuyện bình thường.

    Tôi cảm thấy cô ta rất thảm thương.

    Rõ ràng cô ta giống tôi, đều là người bị hại.

    Cuối cùng lại thành đồng lõa.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 10


    Tôi dẫn theo Trần Thiên Tứ đến ở tạm trong thị trấn.

    Trần Thiên Tứ rất buồn phiền, vì sao bà nội rất yêu thương nó lại đột nhiên đuổi nó ra ngoài.

    “Bà ta muốn cùng bố con vào thành phố hưởng phúc, Diệp Tĩnh không thích con cho nên không muốn mang theo gánh nặng là con.”

    “Hơn nữa bà ta sắp có cháu mới, tất nhiên bà ta sẽ không thích con nữa.”

    “Bà ta sắp đi làm bà nội của người khác rồi, bà của đứa con gái mà bố con mang về kia. À, con không biết sao, thật ra con bé không phải con gái của bố con, nhưng bố con thích con bé chứ không thích con.”

    Trần Thiên Tứ tức giận đến mức thịt trên mặt rung rung dùng nắm đ.ấ.m đánh tôi.

    Rất đau nhưng không sao.

    Bây giờ nó hận càng nhiều, lúc ra tay càng kiên quyết.

    “Con đánh c.h.ế.t mẹ cũng chẳng sao, con đã béo lại còn ngu dốt, không ai thích cả.” Tôi nhìn nó chằm chằm, người ta nói con cái là miếng thịt rơi từ trên người mẹ xuống, nhưng Trần Thiên Tứ đối với tôi mà nói là chứng cứ phạm tội của việc tôi bị lừa bán.

    Tại sao tôi lại phải thích “chứng cứ phạm tội” khiến tôi đau khổ suốt đời chứ.

    Lúc ăn cơm, Trần Thiên Tứ hiếm khi ăn được vài miếng đã buông đũa.

    Tôi liếc nhìn nó, mở TV ra, kênh pháp luật đang phát sóng một vụ mưu sát, phanh ô tô không nhạy dẫn đến tại nạn xe.

    Trần Thiên Tứ thấy thích thú say mê.

    Hai mắt tỏa sáng.

    Hạt giống ác quỷ chôn trong m.á.u của nó sau khi được tẩm bổ chẳng mấy chốc sẽ thành cái cây to lớn che cả bầu trời.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 11


    Trần Thiên Tứ biến mất vài ngày.

    Vài ngày sau, lúc Trần Vận Hà và Diệp Tĩnh cùng mẹ chồng về thành phố đã xảy ra tai nạn xe cộ.

    Bởi vì phanh xe không ăn, xe đụng phải chướng ngại vật trên đường dẫn tới lật xe.

    Người trên xe đều bị thương.

    Trần Vận Hà lái xe bị gãy hai chân, có khả năng cả đời đều không đứng lên nổi.

    Xương thắt lưng mẹ chồng bị gãy, cũng bị bại liệt nằm trên giường.

    Mà Diệp Tĩnh… Ngồi ở chỗ cạnh tài xế, đeo dây an toàn, không bị thương nặng nhưng để bảo toàn tính mạng cũng chỉ có thể bỏ t* c*ng đi.

    Còn con gái Diệp Tĩnh,nghe nói bị người trong thôn bắt cóc nên may mắn tránh được một kiếp.

    Nhưng con gái bị bắt cóc còn có thể may mắn được bao nhiêu chứ?

    Diệp Tĩnh biết rõ Trần Vận Hà là kẻ khả nghi lừa bán cưỡng gian phụ nữ nhưng vẫn muốn gả cho anh ta sinh con cho anh ta… Hôm nay, tất cả đều là do não yêu đương của cô ta gây nên.

    Vì cảnh sát đo được nồng độ cồn trong m.á.u Trần Vận Hà, kết luận anh ta uống rượu không điều khiển được xe.

    Trên đường tôi dẫn Trần Thiên Tứ đi đến đồn công an, Trần Thiên Tứ xé cuốn sổ chứa đầy kế hoạch của nó.

    Lúc đi qua cây cầu, nó vứt mảnh vụn đi.

    Tôi nghiêng người, đóng cửa sổ lại, thản nhiên nói: “Gió lớn, đóng cửa sổ lại thôi.”

    Trần Thiên Tứ liếc tôi một cái đầy ẩn ý.

    Mà tôi, vẻ mặt không thay đổi dời tầm mắt.

    Trần Thiên Tứ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, sau đó nhìn sang chỗ khác.

    Dọc đường đi nó đều cố gắng mở miệng hỏi tôi cái gì đó nhưng tôi vẫn luôn nhắm mắt, không cho nó cơ hội mở miệng.

    Đến đồn công an, nó đi đằng sau tôi đột nhiên căng thẳng.

    Lúc này mới biết sợ, có phải là quá muộn hay không?
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 12


    Thành phố bên cạnh đã phá một vụ bắt cóc trẻ em và phụ nữ rất lớn, được lãnh đạo tỉnh khen thưởng.

    Cho nên bây giờ tất cả mọi người cổ vũ tinh thần cũng muốn kiếm công lao cho mình.

    Cảnh sát nhân dân tiếp đón tôi, vừa nghe tôi kể xong tinh thần tỉnh táo ngay lập tức.

    “Cô có nhớ nhà cô ở đâu hoặc phương thức liên lạc không?" Cảnh sát nhân dân kích động hỏi tôi, dường như đã thấy công lao đang vẫy tay chào rồi.

    Tôi biết chứ.

    Cả đời cũng không quên được.

    “Tôi biết, nhưng tôi bị bắt cóc cũng đã hơn chục năm, tôi muốn tạo cho bọn họ một bất ngờ! Vậy nên mọi người có thể đừng nói cho bọn họ biết được không? Mọi người cho người đưa tôi và con trai tôi về nhà, sau đó gọi truyền thông đến, tôi muốn giữ lại khoảnh khắc tôi và người nhà gặp lại, cũng muốn chia sẻ với mọi người trên toàn thế giới khoảnh khắc vui sướng tôi được đoàn tụ cùng với gia đình!”

    Đề nghị của tôi rơi vào tay cảnh sát nhân dân vừa khéo tạo cơ hội cho bọn họ thể hiện.

    Vì vậy, họ đã chủ động liên hệ với các phương tiện truyền thông chính thống ở tỉnh và cử vài chiếc ô tô đưa tôi và Trần Thiên Tứ về nhà.

    “Ông bà ngoại tuy rất thích bé trai, nhưng con phải ngoan một chút, phải lễ phép. Khi chú con sinh ra em trai con có thể bắt nạt nó nhưng không được đánh nhau, phải cho nó hết thịt, cho nó mọi thứ. Nếu không ông bà ngoại cũng sẽ bán con."

    Trần Thiên Tứ hừ một tiếng, nắm chặt tay.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 13


    Lúc bố mẹ tôi nhìn thấy tôi họ đều ngây ngẩn cả người.

    Ánh mắt họ nhìn tôi từ khó hiểu chuyển sang nghi ngờ rồi ngạc nhiên, cuối cùng là bàng hoàng và hoảng sợ.

    Chỉ có điều không có sự hạnh phúc sau nhiều năm gặp lại.

    “Ông Châu bà Châu, đây là con gái bị thất lạc vài chục năm của hai người - Châu Đình. Chúng tôi đã giúp hai người tìm về!” Cảnh sát đẩy tôi về hướng mẹ tôi, ngay sau đó cánh truyền thông ùa lên, bao vây xung quanh chúng tôi.

    Bố mẹ tôi không kịp phản ứng họ để chuyển chủ đề: “Ông Châu bà Châu, cuối cùng cũng tìm thấy con gái thất lạc của mình, có phải rất kích động không? Có thể nói cho chúng tôi biết tâm trạng hai vị bây giờ không ạ?”

    “Châu Đình bị lừa bán bao nhiêu năm nay, làm sao hai vị có thể chống đỡ được?”

    “Hai vị có thể tiếp nhận đứa con của người mua Châu Đình không?”

    “Ông Châu, bà Châu xin hỏi…”

    Phóng viên hỏi hết câu này đến câu khác, bố tôi hiển nhiên không chịu nổi. May mắn thay, mẹ tôi đã phản ứng lại trước.

    Bà ta ôm chặt lấy tôi, khóc ròng nói nhớ tôi, nói cho tôi biết mấy năm tôi bị bán bà ta nhớ như nào, sống không bằng chết.

    “Đều tại mẹ không chăm sóc tốt Châu Đình, hại con bé bị bắt cóc nhiều năm như thế… Là lỗi của mẹ, lỗi của mẹ.”

    “Mấy năm nay nhìn thấy con gái người khác, mẹ lại nhớ đến Đình Đình của mẹ, không biết ở nơi mẹ không thấy có ăn no hay không, mặc ấm hay không?”

    “Con bé từ nhỏ đã ốm yếu nhiều bệnh, không có mẹ chăm sóc, con bé chịu khổ nhiều rồi.”

    “Đình Đình của mẹ, cuối cùng cũng về rồi, mẹ nhớ con lắm.”

    Tôi tựa vào lòng bà ta, nghe bà ta nói thế tôi cũng khóc lên.

    Đình Đình, Đình Đình.

    Từ miệng mẹ nói ra, ấm áp hạnh phúc cỡ nào chứ.

    Nhưng có bao nhiêu người biết rằng chữ Đình không chỉ có nghĩa là duyên dáng tốt đẹp?

    Còn có nghĩa là ngừng sinh con gái.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 14


    Về đến nhà, đã không còn cảnh sát và truyền thông nữa, bố mẹ tôi cũng không cần giả vờ nữa.

    Bọn họ đóng cửa lại, vẻ mặt ghét bỏ nhìn tôi và Trần Thiên Tứ.

    Mẹ tôi: “Phụ nữ cũng là mạng người, lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, ngủ với người ta rồi sao còn bỏ chạy? Thật sự không biết cảm thấy ngại à."

    Bố tôi: “Đã sinh con cho người ta rồi còn về làm gì? Mày biết như vậy khiến tụi tao mất mặt lắm không?”

    Em trai tôi: “Tại sao tôi lại có người chị gái không biết xấu hổ như thế chứ, xấu hổ c.h.ế.t mất thôi!”

    Mẹ tôi: “Mày không biết xấu hổ còn muốn tụi tao mất mặt, em trai mày cũng vì có chị gái như mày nên xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu.”

    Bố tôi: “Mày sinh ra đứa nghiệp chướng vừa béo vừa thối, nhìn là biết một đứa độc ác.”

    Em trai tôi: “Vì sao chị không c.h.ế.t ở ngoài luôn đi chứ?”

    “Mày đưa phương thức liên lạc đây cho tao, tao đưa chúng mày về nhà!” Bố tôi xông đến, kéo Trần Thiên Tứ: “Nhà của tụi tao không chào đón tụi mày, đi rồi đừng về!”

    Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ, không ngạc nhiên trước biểu hiện của họ chút nào, thậm chí đã sớm dự đoán được.

    Tôi nghe thấy tiếng nghiến răng của Trần Thiên Tứ, trước khi nó ra tay, tôi nói trước: “Bố nó tai nạn xe c.h.ế.t rồi, ngoại trừ được bồi thường một khoản lớn ra thì không giữ lại cái gì. Bố đưa chúng con về chẳng khác nào cho chúng con về tìm chết.”

    Tôi lôi Trần Thiên Tứ từ trong tay bố tôi ra, che ở đằng sau, lạnh lùng nói: “Hay là mấy người muốn chúng tôi đi cầu xin cảnh sát và truyền thông giúp đỡ?”

    Một giây trước ở trước mặt truyền thông nói nhớ tôi, giây sau đã muốn tống tôi về chỗ đó.

    Nếu việc này bị truyền ra ngoài, không phải cuộc sống của họ sẽ loạn lên hay sao?

    “Đứa trẻ như mày cũng không để bố mẹ như chúng tao nói mấy câu!”

    Quả nhiên mắt mẹ tôi đảo một vòng, giận dữ trừng mắt liếc nhìn tôi: “Được rồi, mấy lời này cũng là thuận miệng nói ra, con đừng để trong lòng. Con trở về, mẹ và bố con cũng vui.”

    Bố tôi cũng liên tục gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, bố và mẹ vui đến mức hồ đồ rồi. Tính của con vẫn lớn như vậy nhỉ! Thiên Tứ đúng không? Đến chỗ ông bà ngoại nào, để ông bà ngoại nhìn kỹ chút!”

    Tôi đẩy Trần Thiên Tứ tới.

    Trần Thiên Tứ không phụ sự kì vọng, đ.ấ.m hai người mỗi người một cái: “Tôi ghét mấy người, đã già rồi mãi vẫn không chết!”

    Bố và mẹ tôi tức giận nhưng lại nhịn xuống, vẻ mặt yêu thương: “Thiên Tứ, bố cháu… c.h.ế.t thật rồi sao?”

    “Bà muốn xuống đó hầu hạ bố tôi à? Woa, thật tốt bụng!” Trần Thiên Tứ hoan hô khích lệ, lại chĩa vào bố tôi: “Ông cũng muốn sao? Đồng nam đồng nữ giỏi thế!”

    Quả nhiên bố tôi và mẹ tôi như bị sét đánh.

    Vẻ mặt bọn họ nghiêm trọng nhìn Trần Thiên Tứ, dường như ý thức được gì đó.

    Em tôi muốn nói lại thôi nhìn về phía tôi: “Cô sinh ra một đứa ngu à?”

    Trần Thiên Tứ không phụ sự kì vọng của tôi, cái gì trong nhà đập được đều đập hết.

    Bố mẹ tôi vì khoản bồi thường mà nhẫn nhịn, thậm chí giống như mẹ chồng Trần đó, khen Trần Thiên Tứ khỏe, còn thưởng cho nó cái đùi gà.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 15


    Mặc kệ tôi giải thích thế nào bố mẹ tôi vẫn tin chắc rằng Trần Thiên Tứ chính là một kẻ ngu si.

    Cho nên bọn họ cũng không che giấu, dứt khoát bảo tôi đưa khoản “bồi thường” của Trần Vận Hà cho họ.

    “Không phải bố mẹ muốn nuốt riêng tiền này, thật sự con là con gái lại dẫn một đứa ngu theo không an toàn. Bố mẹ giúp con bảo quản trước, khi nào con cần tiền bố mẹ sẽ đưa cho con.”

    “Con vẫn không tin bố mẹ ruột của con sao?”

    Tôi cười: “Cũng không phải không được, chỉ cần bố mẹ cho con một tờ giấy bảo đảm là được.”

    “Cánh con cứng cáp rồi, còn muốn giấy bảo đảm từ chúng ta. Châu Đình, có phải con quên rằng còn phải nuôi một đứa em trai không?”

    Tôi hỏi bà ta: “Em trai là mẹ sinh cũng không phải con sinh, tại sao lại muốn con nuôi?”

    Mẹ tôi hùng hồn: “Nếu không… Con nghĩ sao mẹ lại muốn sinh con chứ?”

    Từ nhỏ đến lớn tôi đã nghe câu này mãi.

    Đã sớm c.h.ế.t lặng.

    Tôi lạnh lùng nhìn mẹ: “Sang tên nhà thành tên tôi, tôi sẽ đưa mấy người hai vạn tiền bồi thường. Dù sao Châu Húc cũng không thích nhà đất ở ngoại ô, bà có thể đến trung tâm thành phố để tìm mua cho nó một ngôi nhà mới.”

    Chiếc TV màu mà bố mẹ vừa mua đang phát “Hoàn Châu cách cách”, âm thanh hơi ầm ĩ, Trần Thiên Tứ thích thú xem say mê.

    “Nhưng mấy người yên tâm, tôi chỉ muốn một cái đảm bảo, mấy người muốn ở thì cứ ở.”

    “Nếu mấy người thấy làm thế cũng được thì làm, không thì thôi.”

    “Cũng không thể tay không mà có hai vạn chứ nhỉ?”

    Bố mẹ tôi thảo luận suốt ba ngày, cuối cùng cũng bằng lòng sang tên nhà cho tôi.

    Dù sao, tiền lương hai người bọn họ một tháng cộng lại cũng mới hơn hai trăm đồng.

    Hai vạn là một khoản rất lớn.

    Tôi sợ đêm dài lắm mộng nên xế chiều hôm đó đi sang tên nhà cho tôi.

    Sau khi lấy được sổ nhà chỉ có tên tôi trên đó, tôi đưa cho họ cuốn sổ ngân hàng có hai vạn nhân dân tệ: “Tôi biết Châu Húc sắp kết hôn, cuốn sổ ngân hàng này có thể được trao cho cô dâu trong đám cưới, thể hiện được mấy người hào phóng, cũng cho Châu Húc mặt mũi.”

    Mẹ tôi cầm sổ tiết kiệm, cười thật tươi: “Con nói đúng, trong đám cưới mẹ sẽ đưa cho chúng nó."

    Bà ta hiếm khi khen tôi: “Vẫn là Đình Đình chu đáo.”

    Tôi ôm cuốn sổ nhà vào ngực, bình thản mỉm cười: “Ai bảo nó là em trai tôi chứ, tôi không nghĩ cho nó thì cho ai.”

    Bố mẹ rất hài lòng, đêm đó làm một bàn đồ ăn lớn.

    Trần Thiên Tứ lại không hài lòng, nó hất bàn ăn đã không nói, còn lấy chai rượu đập vào trán bố tôi tới mức chảy máu.

    Máu đỏ tươi làm cho Trần Thiên Tứ hưng phấn vô cùng.

    “Mau nhìn xem, ông ta m.á.u me đầy mặt trông ngầu ghê.” Trần Thiên Tứ hoan hô, thậm chí nó còn l.i.ế.m thử máu, ngạc nhiên kêu to: “Ngọt!”

    Lúc đầu bố tôi tức giận, sau đó bị dáng vẻ của Trần Thiên Tứ hù dọa.

    Càng tin chắc hơn rằng Trần Thiên Tứ là kẻ ngu.

    Mẹ tôi vừa xử lý vết thương cho bố tôi vừa nói một cách quái gở: “Thảo nào mày thoải mái đưa sổ tiết kiệm ra như thế, hóa ra thật sự sinh ra một đứa ngu. Tao cảnh cáo mày, tao và bố mày sẽ không thay mày chăm sóc đứa ngu này, mày cùng đừng chú ý đến em trai mày!”

    Trong lòng tôi đang tính toán bán căn nhà hiện tại, nói một câu có lệ: “Biết rồi.”

    Thấy tôi nghe lời, mặt bà ta hiện lên vẻ đắc ý: “Tao và bố mày đời này hạnh phúc nhất là sinh được em trai mày, mày và thằng bé khác nhau không chỉ một ít đâu.”

    “Mày nói xem sao mày lại về được? Bố mẹ Tiểu Mẫn không vui, nói hàng xóm đều chê cười bọn họ.”

    Tiểu Mẫn là bạn gái của em tôi.

    Cô ấy chưa chắc đã biết tình huống của tôi nhưng cứ khăng khăng phải gả tới.

    Não yêu đương thật đáng sợ.

    “Có một người chị chồng không sạch sẽ như mày ai vui nổi chứ? Tao và bố mày thấy mày thân là một người phụ nữ có con còn sống ở ngoài không dễ dàng gì nên vài ngày nữa chúng tao sẽ đưa đến đó.”

    Đưa đến đó?

    Trong lòng tôi hồi hộp: “Đưa đi đâu?”

    “Chúng tao thay mày tìm một tài xế chở hàng hóa, vợ vừa c.h.ế.t không lâu. Tên ấy không để bụng mày đẻ ra đứa ngu, mày qua đó sinh con trai cho nó là được.”

    Trong chớp mắt, trái tim tôi hoàn toàn lạnh giá, tôi càng quyết tâm bán căn nhà hiện tại đi.

    “Những thứ giá trị như sổ nhà trước hết con cứ để ở nhà, con và xe không có chỗ ở cố định, đừng có làm mất.”

    Tôi ráng nhịn sự thù ghét: “Anh ta cho bao nhiêu tiền?”

    “Mày chỉ là đống hàng nát bị ngủ qua có thể đáng giá bao tiền hả?”

    “Tiền đâu?”

    Mẹ tôi đề phòng nhìn tôi: “Tất nhiên là để tiền lại cho em trai mày dùng tới việc kết hôn, mày còn muốn nuốt riêng à? Sao tao lại sinh ra đứa con gái ích kỷ như mày chứ, không biết thương em trai gì cả!”
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 16


    Thương em trai, nhường cho em trai.

    Ai bảo là chị gái cơ chứ? Chị gái không thương em trai thì có ích gì?

    Những lời như vậy tôi đã nghe qua vô số lần, bọn họ ân cần dạy bảo nói cho tôi biết, tôi sinh ra là vì để phục vụ cho em trai.

    Em trai tôi là trời.

    Vì em trai, tôi phải bỏ đi toàn bộ, hi sinh tất cả.

    Nhưng dựa vào cái gì chứ? Chỉ dựa vào việc tôi là phụ nữ sao? Không phải, tôi tuyệt đối không chấp nhận số phận này.

    “Trần Thiên Tứ, ông bà ngoại tìm cho con người bố mới, con có vui không? Tương lai con sẽ có thêm em trai.” Tôi nói cho Trần Thiên Tứ biết nó sắp có bố mới: “Ông ta và bố ruột con giống nhau, không thích con một chút nào.”

    Sau khi Trần Thiên Tứ nghe xong, đôi mắt gần như không thể nhìn thấy vì khối lượng mỡ của nó tỏa ra ánh sáng khác thường.

    “Con không cần bố mới cũng không cần em trai mới.”

    “Con không muốn cũng không còn cách nào khác, mấy ngày nữa chúng ta chuyển sang nhà mới rồi.”

    “Ai đuổi con đi con g.i.ế.c người đó!”

    Trần Thiên Tứ nắm chặt tay, mỗi một câu đều rất độc ác.

    Nó dễ tức giận.

    Năng lực ra tay cũng mạnh.

    Ngày em trai mang bạn gái về nhà, nó đẩy bố tôi từ cầu thang xuống ngay trước mặt bạn gái của em trai tôi.

    Rầm, rầm.

    Tất cả mọi người không phản ứng kịp.

    Trần Thiên Tứ hưng phấn kêu to: “Chết rồi c.h.ế.t rồi, lão già kia cuối cùng cũng chết!”

    Mẹ tôi thét chói tai: “Mày làm gì vậy!”

    Trần Thiên Tứ quay đầu nhìn chằm chằm mẹ tôi: “Ai bảo ông ta tìm bố mới cho tôi, đáng đời!”

    “Mày… mày… mày…!” Mẹ tôi bị ánh mắt hung ác nham hiểm của Trần Thiên Tứ dọa sợ, khóe miệng run rẩy nói không nên lời.

    Tiểu Mẫn cũng sợ tới mức núp trong lòng em trai tôi.

    Em trai không để ý nhiều như vậy, nó nhanh chóng xông tới đưa bố tôi đến bệnh viện.

    Lúc phẫu thuật, mẹ tôi xông tới muốn đánh Trần Thiên Tứ lại bị Trần Thiên Tứ đánh ngược lại: “Bà cũng không phải người tốt, người tiếp theo là bà!”

    Ánh mắt Trần Thiên Tứ rất giống sói.

    Đỏ đậm lại hung ác nham hiểm.

    Không phải ánh mắt của đứa trẻ mười tuổi nên có.

    Nhưng trời sinh nó là đồ độc ác.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 17


    Mẹ tôi thật sự rất sợ hãi, lúc nào cũng đi cùng em trai tôi, bà ta rất sợ sơ ý một cái Trần Thiên Tứ sẽ ra tay.

    Em trai tôi nói phải báo cảnh sát.

    Trần Thiên Tứ phát ngôn bừa bãi nói nó mới mười tuổi, cảnh sát không làm gì được nó.

    Em trai không tin, thật sự đã báo cảnh sát.

    Nhưng sự thật đúng như những gì Trần Thiên Tứ đã nói, bây giờ cảnh sát hoàn toàn không thể làm gì nó.

    Trái lại Trần Thiên Tứ tủi thân vì vài câu nói khiển trách của em trai tôi.

    “Chú cảnh sát, bọn họ nói mẹ cháu bẩn, không nên trở về khiến bọn họ mất mặt! Bọn họ đuổi cháu và mẹ đi, cháu không chịu nên vùng vẫy mấy cái, không ngờ rằng ông ngoại lại ngã xuống…”

    “Xin lỗi, là cháu sai rồi, cháu không nên phản kháng. Cháu và mẹ rời đi là được.”

    Nói tới mức đầy mỉa mai.

    Đây là lần đầu tiên Trần Thiên Tứ gọi tôi bằng mẹ.

    Trước đây nó gọi theo mẹ chồng kia là “này”, “kia”.

    Nghe nó gọi mẹ toàn thân tôi nổi da gà lên, càng không nhịn được sự ghê tởm ở trong lòng.

    Sau khi cảnh sát nghe xong, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía tôi.

    Tôi khẽ cắn môi, vành mắt đỏ lên: “Bị bắt cóc không phải lỗi của tôi, tôi cũng không muốn.”

    “Châu Đình!”

    Em trai thấy thế muốn đánh tôi nhưng bị cảnh sát ngăn cản.

    Cảnh sát trách mắng: “Nhà người khác vô cùng vui mừng khi tìm được người thân bị bắt cóc của mình, mấy người không vui thì thôi sao lại còn trách cô ấy? Năm đó nếu mấy người chăm sóc tốt cho cô ấy thì sao cô ấy có thể bị bắt đi được?”

    “Cô ấy bị hành hạ nhiều năm như vậy, mấy người nên yêu thương cô ấy. Nào có người nhà nào xát muối lên vết thương của người khác như mấy người.”

    Mẹ tôi và em trai bị mắng không ngẩng đầu lên được, im lặng không nói gì.

    Cảnh sát lại nói vài câu rồi rời đi.

    Vẻ mặt Trần Thiên Tứ đắc ý, như muốn nói “xem đi, tao muốn làm cái gì thì làm cái đó, không ai quản được tao!”

    Sau đó vừa cười vừa làm động tác cắt cổ.

    Mọi người sợ run lên.

    Không dám nói nhiều thêm nửa chữ với Trần Thiên Tứ nữa.

    Ngay cả chuyện muốn gả tôi cho gã tài xế để sinh con cũng không nhắc lại.

    Bọn họ không đề cập tới, trái lại tôi chủ động nhắc đến.

    Tài xế vận chuyển hàng hóa họ Tống, hơn 40 tuổi, người khác đều nói vợ gã bị gã đánh c.h.ế.t vì không sinh được con trai.

    Hơn nữa không chỉ một người.

    Nhìn đi, đây chính là bố mẹ thân yêu của tôi.

    Vì tiền mà lại bán tôi lần nữa.

    Tôi chủ động mời gã đi ăn nhiều lần.

    Tôi nói cho bố mẹ biết, sau khi em trai kết hôn sẽ chuyển qua.

    Vì vậy bố mẹ tôi chuyên tâm chuẩn bị hôn lễ cho em trai tôi.

    Lười để ý đến tôi.
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 18


    Bố tôi không bị thương nặng, nằm hơn nửa tháng là khỏi.

    Hôn lễ của em trai tôi và Tiểu Mẫn diễn ra đúng như dự định.

    Tôi thật sự không hiểu nổi cô gái này, biết rõ nhà họ Châu là đống bùn nhão vẫn cố chấp nhảy vào.

    Gần đây tôi học được từ mới.

    Tránh xa việc giúp đỡ người khác và tôn trọng số phận của người khác.

    Rất thích hợp với cô ấy.

    Lúc mẹ tôi phát hiện ra tôi lừa họ, tôi đã cầm tiền bán nhà ngồi trên xe lửa đi về phía nam.

    Xe da xanh, ghế cứng.

    Lái thật sự rất chậm nhưng không sao.

    Dù sao, tôi đã đợi mười hai năm, thiếu mấy ngày thì có sao đâu?

    Năm thứ hai đi làm ở Quảng Châu, tôi gặp được quầy hàng của ông Tống.

    Gã nói cho tôi biết, hôn lễ ngày hôm đó của em trai tôi hỗn loạn rồi.

    Mẹ tôi đắc ý lấy cuốn sổ tiết kiệm có hai vạn tệ ra đưa cho cô dâu mới, bà ta chân thành nói rằng hy vọng cô ấy sớm sinh cháu trai cho nhà họ Châu.

    Cô dâu mới hiếm khi thông minh ra, gọi bạn bè đang làm việc ở ngân hàng.

    Bạn cô ấy kiểm tra, phát hiện sổ tiết kiệm là giả.

    Mẹ tôi nói không thể nào một cách chắc chắn, cô dâu mang sổ tiết kiệm đến ngân hàng, quả nhiên là giả.

    Suýt bị ngân hàng gọi cảnh sát.

    Cãi nhau như thế nên hôn lễ thất bại.

    Em trai tôi trút giận lên bố mẹ tôi, bố mẹ tôi mất hết mặt mũi.

    “Mãi sau này tôi mới bình tĩnh lại. Lúc ấy cô chủ động liên lạc với tôi chỉ là để đánh lạc hướng họ thôi sao? Cô quả là một người phụ nữ lợi hại. Cô lặng lẽ bán nhà rồi cao chạy xa bay, bắt đầu lại từ đầu lần nữa.”

    “Tôi bội phục cô!”

    Ông Tống giơ ngón tay cái lên với tôi, trong lời nói đều là sự kính nể.

    “Vẫn là cảm ơn anh, không có anh thì sẽ không thuận lợi như thế.”

    Nhà bố mẹ tôi ở, là căn nhà duy nhất.

    Sau khi phát hiện bị bán đi, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

    Vì vậy người mua nhà phải là người không sợ phiền phức.

    Ông Tống là tài xế vận chuyển hàng hóa, quen biết những người toàn là tốt xấu lẫn lộn, tôi đi theo gã quen biết không ít người, hỏi thăm nhiều vài câu đã tìm được người lý tưởng.

    “Bố mẹ cô không muốn dọn đi, người bạn kia của tôi là côn đồ ngoài xã hội nhưng không ra tay, chỉ bắt em trai cô hù dọa mấy câu, bố mẹ cô lập tức dọn đi.”

    Có thể uy h.i.ế.p bố mẹ tôi, vĩnh viễn chỉ có em trai.

    “Hôn lễ thất bại, em trai cô hận c.h.ế.t bố mẹ cô rồi, nghe nói đã cùng bạn bè ra nước ngoài làm việc nhưng không liên lạc được.”

    “Bố mẹ cô không có chỗ ở, mang theo đứa trẻ kia dọn vào khu ổ chuột, vừa nhặt ve chai vừa chờ cô về.”

    “Bọn họ cứ gặp ai cũng mắng sinh ra một đứa con gái bất hiếu, vì đàn ông mà ném con trai bỏ chạy, nói bọn họ không thương con cái.”

    “Mấy năm gần đây việc cô bị bắt cóc lại bị báo cáo, bố mẹ cô bị người khác khinh thường, thậm chí không được phép vào bãi rác. Cũng không biết vì sao vào một đêm mưa bố cô bị đứa bé cô sinh ra kia đuổi đánh, bị một chiếc xe hàng lớn đụng c.h.ế.t rồi.”

    “Còn mẹ cô hình như tinh thần không ổn định, nói cái gì mà rất có lỗi với cô không nên bán cô linh tinh.”

    “Đứa trẻ cô sinh có khuynh hướng bạo lực đang ở cùng một đám xã hội đen, ngày nào nó cũng xin tiền mẹ cô, mẹ cô không cho thì nó cướp. Kết quả lúc giãy giụa, nó bóp c.h.ế.t mẹ cô, nó cũng bị bắt đi.”

    Nó đã lớn, không thể dùng cớ vị thành niên được nữa.

    Nghe ông Tống nói việc này.

    Mọi hận thù trong quá khứ dường như đều tan thành mây khói rồi.

    Nội tâm trở nên rất bình tĩnh.

    Ông Tống muốn nói lại thôi: “Cô có từng nghĩ đến đứa trẻ kia không?”

    Vấn đề này hỏi rất hay.

    Nghĩ đến sao?

    Đáp án duy nhất.

    “Chưa từng nghĩ tới.”

    Chẳng bao giờ nghĩ tới.

    Tôi không phải thánh nhân mà mang theo sự oán hận và nhục nhã sinh ra một đứa con, đối với tôi mà nói, nhìn nhiều thêm một cái cũng là một loại đau khổ với tôi.

    Ông Tống muốn nói gì đó, há miệng ra nhưng một chữ cũng không nói.

    Qua rất lâu, gã ấp úng hỏi: “Tôi cảm thấy lạ, cô nói xem vì sao bọn họ không gửi đứa trẻ kia đi?”

    Tôi mỉm cười không trả lời.

    Tại sao vậy chứ?

    Bởi vì ngu dốt.

    Cả đời này bọn họ trọng nam khinh nữ, tất nhiên cũng cảm thấy tôi giống họ, coi con trai là trời.

    Bọn họ cảm thấy chỉ cần Trần Thiên Tứ ở đây một ngày, sớm muộn gì tôi cũng sẽ trở về.

    Đến lúc đó bọn họ có thể dùng Trần Thiên Tứ bắt bí tôi.

    Thật nực cười.

    Mười hai năm, tôi sinh cái đứa siêu nam Trần Thiên Tứ này cũng chỉ vì trả thù người mua nhà họ Trần.

    Và người bán nhà họ Châu.

    So với mẹ chồng nhà họ Trần bỏ tiền mua, nhà họ Châu bán con gái ruột lấy tiền nuôi con trai còn tội ác tày trời hơn nữa.

    “Tôi không cảm thấy cô không sạch sẽ mà lại cảm thấy cô rất dũng cảm. Cô… Ở bên ngoài mấy năm nay khẳng định chịu không ít đau khổ.”

    “Nếu như cô đồng ý, tôi có thể chăm sóc cô.”

    Vẻ mặt ông Tống thành khẩn, tôi từ chối gã.

    “Con đường sau này tôi muốn tự đi một mình.”

    “Cảm ơn anh.”
     
    Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam Phá Gia
    Chương 19: Hoàn


    Khi nhà nước cải cách và mở cửa với thế giới bên ngoài, tôi thừa thắng xông lên.

    Vì không được học nhiều nên tôi mở quán bán hàng trước.

    Với sự chăm chỉ phi thường, ba năm sau tôi đã có được gian hàng cố định của riêng mình.

    Năm năm sau, bởi vì chính phủ giúp đỡ, tôi thuê được một cửa hàng ở Commodity City mới xây và chuyển từ bán lẻ sang bán buôn.

    Mười năm sau, cuối cùng tôi cũng có ngôi nhà của riêng mình.

    Trong lúc có rất nhiều người giới thiệu đối tượng cho tôi.

    Cũng gặp được không ít người đàn ông tốt.

    Nhưng tôi đều từ chối.

    Phụ nữ sinh con dưỡng cái, giúp chồng dạy con là một người phụ nữ trọn vẹn.

    Nhưng một người phụ nữ không kết hôn, không sinh con mà nỗ lực hoàn thiện bản thân cũng trọn vẹn.

    Trong những năm qua, hàng năm tôi đều quyên góp một khoản tiền cho các tổ chức từ thiện để giúp phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc trở về nhà.

    Tôi đã từng bị dầm mưa.

    Nhưng tôi tình nguyện bung dù cho người khác.
     
    Back
    Top Dưới