Sở Tiêu từ trong túi áo rút ra một chiếc chuông đồng nhỏ.
Chuông không lớn, nhưng thân đồng ánh lên một sắc vàng cổ xưa, mặt chuông khắc kín những ký tự Phạn văn lấp lánh ánh đỏ.
Hắn nghiêng đầu nhìn Mị Dao, giọng bình tĩnh:
“Chui vào hồ lô đi.”
Mị Dao gật đầu, cơ thể mờ dần rồi hóa thành một luồng sáng lam nhạt, chui thẳng vào chiếc hồ lô gỗ đào treo bên hông Sở Tiêu.
Khê Tư, đứng đối diện, nhìn cảnh đó mà toàn thân cứng đờ, hai mắt trợn tròn, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Thế giới quan của anh ta, vốn đã nứt vỡ từ lúc thấy quỷ, giờ vỡ vụn hoàn toàn.
"Cậu… cậu đang cầm thứ gì vậy?”
Anh ta lắp bắp hỏi.
Sở Tiêu giơ chiếc chuông lên, tay lắc nhẹ cho nó ngân một tiếng leng keng trong trẻo, rồi giải thích:
"Đây là Chuông Trấn Hồn.
Được đúc bằng Đồng Cổ Dương Tính, bên trong phong ấn Phù Văn Cửu Tự Chân Ngôn.
Khi rung, nó phát ra Dương Ba, có thể khiến oán linh lộ diện hoặc bị trấn áp.”
Hắn dừng lại một giây, rồi bắt đầu lắc chuông.
Âm thanh trong trẻo vang lên giữa không gian lạnh như băng leng keng… leng keng… nhẹ nhàng nhưng ngân vang như chấn động tận sâu trong linh hồn.
Ban đầu, căn nhà chỉ rung nhẹ.
Nhưng ngay sau đó, không khí biến đổi đột ngột.
Từng tiếng khóc nức nở của trẻ con vang lên khắp nơi, ban đầu xa xăm, sau đó gần dần, rồi vây quanh họ như đến từ bốn phương tám hướng.
Giọng trẻ con nghẹn ngào, ai oán đến rợn tóc gáy.
“Mẹ ơi… con lạnh quá…”
“Đừng bỏ con… hic…”
Cả căn nhà chìm trong làn sương đen đặc quánh, nhiệt độ giảm đột ngột.
Hơi thở của Khê Tư hóa thành khói trắng.
Sở Tiêu siết chặt chuông, rít khẽ.
“Chết tiệt…”
Hắn cất chuông lại ngay lập tức.
Khê Tư há hốc miệng, chưa hiểu gì.
“Cậu… sao không tiếp tục?
Lắc đi chứ!”
Sở Tiêu lắc đầu, giọng trầm thấp nghiêm nghị:
“Không được.
Đám tiểu quỷ này đã hợp thể.
Chúng thiết lập một kết giới Oán Khí, khiến Dương Ba bị phản hồi ngược.
Nếu tôi lắc thêm lần nữa, linh hồn anh sẽ bị kéo ra trước.”
Khê Tư run lên bần bật, nhưng chưa kịp phản ứng thì Sở Tiêu đã nhanh chóng rút từ túi ra ba túi vải lớn và một mảnh ngọc phỉ thúy tỏa ánh sáng xanh nhạt.
“Một túi đậu đỏ – dương khí mạnh.
Một túi gạo nếp – trấn tà.
Một túi chu sa – định thần.
Còn miếng ngọc phỉ thúy này, tỏa Dương khí để bảo vệ nguyên thần anh.”
Hắn trao chúng cho Khê Tư, nói nhanh gọn: "Ra ngoài, vẽ một vòng tròn bằng những thứ này, đứng vào giữa.
Tuyệt đối không bước ra ngoài, dù nghe thấy gì.”
Khê Tư run rẩy gật đầu.
Vừa xoay người, không khí trong nhà đột ngột nổ tung.
Từ khắp ngóc ngách, khói đen tràn ra như sóng biển, bốc lên cuồn cuộn, phủ kín cả trần nhà.
Những tiếng khóc im bặt, thay bằng tiếng cười trẻ con khanh khách, tiếng cười ngây thơ nhưng kéo dài, méo mó, vỡ vụn như kim loại rít vào tai.
Sở Tiêu khẽ nghiến răng quát lớn: "Nhanh lên!”
Khê Tư hoảng loạn, vừa chạy vừa vẽ vòng tròn như người điên.
Trong khi đó, Sở Tiêu ngẩng lên nhìn giữa trung tâm căn phòng, một bóng hình khổng lồ dần hiện ra từ làn khói, đầu to, thân nhỏ, tay chân méo mó, làn da tím bầm, miệng cười đến tận mang tai.
Con Quỷ Hài Nhi.
Nó khẽ nghiêng đầu, nụ cười méo mó, hai hốc mắt đen thẳm rỉ ra máu.
Oán khí quanh nó dày đến mức làm cong không khí.
Sở Tiêu hít mạnh, cảm nhận từng tia lạnh đang chui vào phổi.
“Quỷ Tướng đỉnh phong…
Chết tiệt thật.”
Tiếng khóc rít của quỷ vang lên như hàng trăm tiếng trẻ con gào khóc cùng lúc.
Không khí vỡ tung, Oán Khí lan tỏa ra như sóng xung kích.
Một cú đấm vào không khí, mà sức mạnh đủ khiến tường bê tông nứt toác.
Sở Tiêu không kịp tránh, bị đánh văng xuyên ba bức tường, va mạnh xuống sàn, trượt dài mấy mét.
“Khụ… khụ!”
Hắn phun ra một ngụm máu đỏ tươi, lau miệng, dồn Dương Khí trong Đan Điền, khởi động pháp trận nhỏ dưới chân để ổn định tâm thần.
Không để đối phương có thời gian, hắn rút nhanh ba Lôi Phù từ ngực áo, hét lớn: “Lôi Công Lôi Mẫu, Cấp Cấp Như Luật Lệnh!
Diệt!”
Tia sét xé rách không gian, giáng thẳng xuống thân thể Quỷ Hài Nhi.
Một tiếng nổ vang trời, ánh sáng trắng lóe lên.
Nhưng khi khói tan, con quỷ vẫn đứng yên, thân thể chỉ rung nhẹ.
Oán khí thậm chí còn đậm đặc hơn.
“Không…
ăn thua.
Oán Khí đặc quá, Lôi Chân Ngôn bị vô hiệu rồi…”
Sở Tiêu lẩm bẩm, rồi rút Kiếm Gỗ Đào được sét đánh luyện thành.
Hắn truyền Dương Khí vào lưỡi kiếm, ngọn kiếm phát sáng đỏ cam, tỏa ra khí nóng.
Hắn xông tới, kiếm chém nghiêng, đường kiếm sáng rực xé gió.
Một nhát, xoẹt!
Cắt qua bả vai Quỷ Hài Nhi, thịt đen nơi bị chém qua cháy khét.
Tiếng thét trẻ con vang lên chói tai, rung cả căn nhà.
Sóng âm mạnh đến mức thổi bay Sở Tiêu lùi mấy mét, lưng đập vào tường.
Hắn nghiến răng, chống tay đứng dậy, ném ra Hoả Phù Lục: "Lôi Công Hộ Pháp!
Lệnh Xuất Tức Hành - Thiêu!”
Bùa nổ tung, ngọn lửa bốc cao, đỏ rực như mặt trời thu nhỏ.
Oán khí bị đốt cháy, nhưng chưa kịp vui mừng, Sở Tiêu thấy ngọn lửa dần chuyển màu xanh, bị con quỷ hấp thụ ngược lại.
“Nó ăn cả Dương Khí ư...”
Chưa kịp phản ứng, Quỷ Hài Nhi lao tới bằng tốc độ không tưởng, húc mạnh vào ngực Sở Tiêu.
Cơ thể hắn bay xuyên qua tường, văng thẳng ra ngoài hiên, lăn vài vòng rồi đập mạnh xuống nền xi măng.
Máu trào ra từ miệng.
“Khụ…
Sức mạnh thể chất chênh lệch thật…”
Hắn đứng dậy chậm rãi, vừa lau máu, vừa nhìn quanh, mấy người hàng xóm tỉnh dậy, thò đầu ra quay video.
Sở Tiêu quát lớn, giọng vang dội như sấm:
"Không muốn chết thì cút vào nhà”
Âm thanh khuếch đại bằng Dương Khí, khiến toàn khu phố rung lên.
Mọi người hốt hoảng chạy tán loạn.
Con quỷ lại lao ra, Sở Tiêu nghiêng mình tránh, phản công bằng phù Lôi và Hỏa, nhưng đều vô hiệu.
Hắn thay đổi chiến thuật, tăng tốc áp sát, kiếm gỗ đào vẽ thành từng đường sáng đỏ cam, chém liên hoàn vào huyệt vị của Quỷ Hài Nhi.
Hắn vừa đánh vừa vẽ một trận pháp nhỏ trên nền đất, mỗi bước chân là một nét khắc Dương phù.
Từng nhát chém khiến oán khí vỡ tung như sương tan, cánh tay quỷ dần bị xẻ toạc, tiếng khóc trẻ con vang dội khắp khu.
Sau gần năm giờ giao chiến, thân thể Quỷ Hài Nhi nứt toác, oán khí chỉ còn một nửa.
Biết không thắng được, nó gào lên thảm thiết, rồi chia tách thành năm làn khói đen nhỏ, định tản ra bốn hướng bỏ chạy.
“Không thoát được đâu.”
Sở Tiêu rút hồ lô từ trong túi, mở nắp.
“Tới lượt cô, Mị Dao!”
Một luồng ánh sáng lam phóng ra, Mị Dao xuất hiện, tóc bay tung, đôi mắt đỏ rực.
Nàng mở rộng Thân Vực Linh Thể, hút trọn toàn bộ Oán Khí xung quanh.
Không khí như bị vặn xoáy, gió hút mạnh đến mức cây cối nghiêng rạp.
Chỉ trong vài hơi thở, toàn bộ Oán Khí bị nén thành một viên Đan Oán Niệm, lấp lánh như ngọc đen, rồi bị Mị Dao nuốt gọn.
"Cảm ơn phu quân đáng yêu của ta.
Ngon tuyệt!”
Nàng cười, giọng ngọt ngào mà lạnh lẽo.
Nói rồi, Mị Dao giơ tay bắt gọn hai tiểu quỷ, trói chặt bằng xiềng linh khí, đưa cho Sở Tiêu.
Ba con còn lại bị hút sạch vào hồ lô.
Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, trời đã gần 4 giờ sáng.
Khê Tư vẫn đứng trong vòng tròn ngoài sân, tay cầm mảnh ngọc run rẩy.
Gạo nếp, chu sa, đậu đỏ quanh chân anh ta đều đã hóa đen, khói nhẹ bốc lên.
Sở Tiêu đi tới, áo rách tơi tả, mặt dính máu, giọng trầm thấp: "Ra đi, không sao nữa rồi.”
Khê Tư bật khóc vì nhẹ nhõm, suýt quỳ xuống.
“Sở Đại Sư… chúng… chúng bị tiêu diệt rồi sao!?”
“Ổn rồi.”
Sở Tiêu gật đầu.
Rồi hắn quay sang Mị Dao: “Làm việc của cô đi.”
Được cho phép, Mị Dao khẽ cười, bay đến trước cửa, hấp thụ phần Âm Khí còn sót lại quanh căn nhà.
Khi kết thúc, sương đen tan sạch, trời dần sáng rạng.
Khê Tư giao đủ 500.000 tệ như lời hứa.
Sở Tiêu chỉ lặng lẽ nhận lấy, sau đó chuyển ngay 80% vào quỹ từ thiện qua điện thoại.
“Tích lũy Công Đức, tiêu trừ Nghiệp Lực.
Giữ lại ít tiền mua phù thôi.”
Hắn nói khẽ.
Mị Dao lườm yêu, chọt tay vào má Sở Tiêu:
"Wao~ phu quân đúng là hào phóng.
Năm trăm ngàn mà cho đi tám phần, thật không tin nổi.”
“Công đức mới là thứ quý giá.
Tiền nhiều để làm gì nếu mang nghiệp.”
Mị Dao nhìn chiếc hồ lô đeo bên hông Sở Tiêu, nơi năm oán linh trẻ con đang bị giam, ánh mắt lóe lên ánh đỏ tham lam.
Ngay lập tức, Sở Tiêu gõ nhẹ lên đầu cô bằng kiếm gỗ đào, giọng nghiêm:
"Cô mà có ý định ăn chúng, ta khiến cô tiêu tan ngay.”
Mị Dao bĩu môi, quấn tay quanh cổ Sở Tiêu, nũng nịu nói.
“Phu quân hung dữ quá à~"
Đêm qua chỉ còn lại tro tàn, nhưng Sở Tiêu không nghỉ.
Hắn lập tức chuẩn bị đàn tế, hương đèn, bát nước tịnh, bày trận Siêu Độ Ngũ Hài Nhi, để giải oán nghiệp cho chúng.
Ngoài cửa sổ, ánh bình minh vừa ló, chiếu xuống gương mặt trầm tĩnh của thiếu niên pháp sư, người mang trong tay Dương Khí, nhưng sống giữa hai cõi âm dương.