Cập nhật mới

Khác Satanophany

Satanophany
Đêm yên bình giả tạo


Mặt trời dần chìm xuống biển, nhuộm bầu trời thành một màu cam rực rỡ.

Chiếc du thuyền xa hoa lướt nhẹ trên mặt nước, tỏa ra ánh sáng lấp lánh giữa đại dương rộng lớn.

Mikazuki Kuroha đứng trên boong tàu, lặng lẽ nhìn ra biển.

Gió thổi làm mái tóc cô bay nhẹ, mang theo mùi muối mặn và hơi thở của tự do—thứ mà cô chẳng bao giờ thực sự có được trong nhà tù Meiji.

Phía sau cô, những nữ tù nhân khác cũng đang tận hưởng khoảng thời gian "tạm nghỉ" hiếm hoi này theo cách riêng của mình.



Những Kẻ Đứng Đầu Trên Du Thuyền

⚔️ Honjou Kaede dựa lưng vào lan can, tay cầm một ly cocktail mà cô vừa "mượn tạm" từ quầy bar trên thuyền.

Cô nhấp một ngụm, nhướn mày nhìn xung quanh.

"Xa hoa thật... nhưng chẳng bao lâu nữa, nơi này sẽ bị nhuộm đỏ thôi."

🌀 Asakura Natsuki ngồi trong sảnh chính của du thuyền, lặng lẽ quan sát mọi thứ.

Cô ta không uống rượu, không hưởng thụ—chỉ quan sát.

Một con rắn đang thu mình, chờ đợi thời cơ.

☠️ Saitou Chiharu lại hoàn toàn trái ngược.

Cô ta thản nhiên ngồi trên ghế dài, tận hưởng ánh nắng hoàng hôn với một nụ cười mỉa mai.

"Đúng là điên thật, thả chúng ta lên đây như khách VIP trước khi cuộc tàn sát bắt đầu."

🔪 Takasugi Mei cười cợt, cầm một con dao nhỏ xoay trong tay.

"Vậy không phải vui hơn sao?

Sẽ thú vị lắm đây."

🩸 Yagami Serina không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ly rượu vang đỏ.

Dưới ánh nến lung linh, trông cô ta giống như một nữ bá tước thực thụ—chỉ thiếu một chút máu tươi trên môi.

⚔️ Kirishima Rika vươn người, ngáp dài.

"Vậy là chúng ta có một đêm để chơi trước khi 'làm việc', nhỉ?

Không tệ đâu."



Mikazuki & Kazama Reina – Cuộc Trò Chuyện Riêng

Kazama Reina bước đến bên cạnh Mikazuki, ánh mắt sắc sảo liếc nhìn cô.

"Bé con, sao cứ đứng lặng lẽ thế?"

Mikazuki không đáp ngay.

Cô chớp mắt, rồi hỏi ngược lại:

"...

Chị nghĩ chúng ta có thể giết hết bọn chúng không?"

Reina bật cười, nghiêng đầu.

"Sợ à?"

"Không."

Mikazuki đáp ngay lập tức.

Reina nheo mắt, rồi đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng vuốt cằm Mikazuki, kéo cô lại gần.

"Nếu đã không sợ, thì tận hưởng đi.

Đừng để lãng phí một đêm đẹp như thế này."

Giọng cô ta thì thầm bên tai, mang theo một sự nguy hiểm ngọt ngào.

Mikazuki im lặng, nhưng không gạt tay Reina ra.



Đêm Tiệc Bắt Đầu

Buổi tối, một bữa tiệc xa hoa được tổ chức trên boong tàu.

Các nữ tù nhân bước vào trong sảnh chính, nơi ánh đèn lung linh phản chiếu lên ly rượu và những món ăn thịnh soạn.

Bọn Yakuza vẫn chưa xuất hiện.

Chúng đang ẩn nấp đâu đó trên tàu—chờ đợi thời điểm thích hợp để ra tay.

Nhưng cho đến khi thời khắc đó đến, những con thú săn mồi vẫn giả vờ là những quý cô thanh lịch.

Mikazuki cầm ly rượu trong tay, mắt lạnh lẽo quan sát tất cả.

Cô biết rõ.

Sau đêm tiệc này... máu sẽ đổ.
 
Satanophany
Kế hoạch cho cuộc thảm sát


Đêm đã buông xuống, nhưng bầu không khí trên du thuyền vẫn náo nhiệt.

Trong đại sảnh xa hoa, những ánh đèn lộng lẫy phản chiếu lên ly rượu, tạo nên một cảnh tượng hào nhoáng—nhưng tất cả chỉ là một màn kịch giả tạo.

Mikazuki Kuroha ngồi trên một chiếc ghế dài, xoay ly rượu trong tay mà không hề uống.

Đôi mắt cô dán chặt vào những kẻ có mặt trong căn phòng.

Cô không phải người duy nhất có suy nghĩ đó.

Kazama Reina đứng dựa vào lan can, chậm rãi nhấp rượu, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú.

"Bé con, đã suy nghĩ xong chưa?"

Mikazuki không đáp ngay.

Cô đặt ly rượu xuống bàn kính, ánh mắt sắc bén.

"Tôi muốn biết thêm về bọn Yakuza trên tàu này."

Reina nhếch môi cười, ngón tay lướt nhẹ trên miệng ly.

"Tất nhiên, chị đã thu thập được kha khá thông tin rồi."



Phân Tích Về Kẻ Thù

📌 Thủ lĩnh – Shishigawa Kyouya

Một con quái vật thực sự.Cao gần 2 mét, cơ bắp cuồn cuộn như một đấu sĩ.Đã từng là một tay đấm bất bại trong các giải đấu ngầm trước khi gia nhập Yakuza.Sức mạnh phi thường—một cú đấm có thể đập gãy xương người.Cực kỳ thông minh và thích bạo dâm.

Hắn thích nhìn đối thủ tuyệt vọng trước khi giết họ.

📌 Cánh tay phải – Hoshimiya Renji 🔥

Kiếm sĩ giỏi nhất trong băng.Sử dụng một thanh katana sắc bén, có thể chém xuyên qua kim loại.Cực kỳ nhanh nhẹn và chính xác.Hắn không nói nhiều, chỉ ra tay.

📌 Nhóm Hắc Thủ – Bốn kẻ mạnh nhất trong băng:

Arata Gin – Sử dụng côn nhị khúc, giỏi cận chiến.Kuze Ichiro – Tay súng bắn tỉa, có thể giết từ khoảng cách xa.Shiba Tatsuya – Võ sĩ đường phố, dùng găng tay thép.Makabe Hiro – Chuyên gia chất nổ, thích chơi bẩn.

📌 Hơn 30 tên đàn em khác – Dù không quá mạnh, nhưng số lượng rất đông.



Chiến Lược Của 9 Kẻ Đứng Đầu

Reina đặt ly rượu xuống, quay lại nhìn nhóm nữ tù nhân đã tụ tập xung quanh.

"Chúng ta sẽ không thể giết sạch bọn chúng bằng cách lao vào chém giết bừa bãi."

Asakura Natsuki đẩy kính, gật đầu đồng tình.

"Tên thủ lĩnh không phải hạng xoàng.

Nếu chúng ta không có kế hoạch, hắn có thể giết hết chúng ta."

"Vậy thì sao?"

Takasugi Mei cười nhạt, xoay con dao trong tay.

"Chẳng phải càng khó thì càng thú vị sao?"

"Đừng ngu ngốc."

Honjou Kaede hừ lạnh.

"Bọn chúng có vũ khí, chúng ta thì không có súng.

Nếu lao vào trực diện, kẻ chết sẽ là chúng ta."

"Cô có ý tưởng gì?"

Kirishima Rika nghiêng đầu hỏi.

Kaede nở nụ cười sắc lạnh.

"Đầu tiên, chúng ta cần chia đội."



Chiến Lược Tấn Công

📍 Đội 1 – Ám sát trước khi cuộc chiến bắt đầu (Nhiệm vụ: Giết bọn lính gác lẻ tẻ, giảm quân số địch)

Aoyama Sayuri (Lén lút, ám sát bằng dây cước)Takasugi Mei (Nhanh chóng kết liễu bằng dao mổ)

📍 Đội 2 – Đánh bọn Yakuza chính (Nhiệm vụ: Hạ gục những kẻ mạnh)

Kazama Reina (Chống lại Shishigawa Kyouya)Honjou Kaede (Đối đầu với Hoshimiya Renji)Kirishima Rika & Mikazuki Kuroha (Đối đầu với nhóm Hắc Thủ)

📍 Đội 3 – Hỗ trợ & phá hủy tàu (Nhiệm vụ: Phá hủy hệ thống tàu, cắt nguồn sáng)

Fujimoto Ayane (Dùng bẫy và thuốc độc)Saitou Chiharu (Sawn-off shotgun)

📍 Đội 4 – Phá tan phòng vũ khí & chiếm quyền kiểm soát tàu

Asakura Natsuki (Dùng dao găm & súng lục ổ quay giấu kín)Yagami Serina (Bạo lực trực tiếp, giết lính gác vũ khí)



Cái Gật Đầu Cuối Cùng

"Đây là kế hoạch."

Reina chốt lại.

"Chúng ta sẽ chia ra làm bốn nhóm.

Bọn Yakuza có thể mạnh, nhưng chúng không lường trước được chuyện này.

Chúng nghĩ chúng ta là những con thú trong lồng—nhưng thực tế, chính chúng mới là con mồi."

Mikazuki nắm chặt lưỡi dao trong tay, ánh mắt lạnh lùng.

Máu sẽ đổ.

Và du thuyền này sẽ trở thành một nghĩa địa trôi dạt giữa đại dương.
 
Satanophany
Đêm của những thợ săn


Du thuyền Sangoku – 23:30 PM

Biển đêm tĩnh lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ nhè nhẹ vào thân tàu.

Đèn trên du thuyền vẫn rực sáng, phản chiếu lên mặt nước một thứ ánh sáng vàng vọt, đầy giả tạo.

Trong sòng bạc xa hoa trên tầng chính, tiếng nhạc jazz trầm bổng hòa cùng những tiếng cười nói thô tục của đám Yakuza.

Những gã đàn ông mặc vest đen, tay cầm ly rượu hoặc điếu thuốc, đang tận hưởng sự xa hoa của đêm nay—không hề hay biết rằng đây có thể là đêm cuối cùng của chúng.

Ở một góc khuất của căn phòng, Mikazuki Kuroha nhẹ nhàng lắc ly rượu trong tay, đôi mắt lạnh lẽo quét qua những khuôn mặt trước mặt.

Bọn chúng, những kẻ ngạo mạn tự cho mình là kẻ mạnh, không hề có chút cảnh giác nào.

Kazama Reina ngồi vắt chân trên chiếc sofa bọc da, tay cầm ly cocktail nhưng ánh mắt lại chẳng hề thư thái.

Cô khẽ liếc nhìn Honjou Kaede, người đang đứng gần quầy bar, giả vờ như một vị khách bình thường nhưng thật ra đang bí mật quan sát Hoshimiya Renji, cánh tay phải của Shishigawa Kyouya.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ hút thuốc, đôi mắt sắc bén quét qua sòng bạc như một con mãnh thú quan sát con mồi.

"Tên này không đơn giản."

Kaede nghĩ thầm.

Bên ngoài du thuyền

Ở boong tàu, Takasugi Mei và Aoyama Sayuri di chuyển lặng lẽ trong bóng tối.

Trước mặt họ là hai tên lính gác đang đứng hút thuốc, hoàn toàn không đề phòng.

Mei liếm môi, xoay nhẹ con dao mổ trong tay.

"Dễ quá nhỉ?"

"Không bao giờ có chuyện dễ dàng đâu."

Sayuri thì thầm, đôi mắt ánh lên vẻ nguy hiểm.

Cô biến mất khỏi chỗ đứng chỉ trong một giây.

Một trong hai tên lính gác đột nhiên co giật dữ dội khi một sợi dây cước siết chặt lấy cổ hắn.

Trước khi tên còn lại kịp hét lên, Mei đã lao tới, lưỡi dao của cô cắt ngọt qua cổ họng hắn.

Máu trào ra, hai cái xác đổ xuống sàn tàu không một tiếng động.

Sayuri kéo xác vào một góc khuất, còn Mei thì lau lưỡi dao lên áo tên lính gác.

"Hai tên này không có vũ khí mạnh.

Nhưng điều đó lại là vấn đề," Sayuri nói.

Mei cau mày.

"Ý cô là sao?"

"Nếu bọn chúng chỉ cho hai tên lính gác yếu thế này đứng canh, nghĩa là khoang vũ khí chính đang được bảo vệ rất nghiêm ngặt."

Mei nheo mắt.

Điều này có nghĩa là chúng đã đề phòng?

Bên trong khoang tàu

Ở một căn phòng khác, Asakura Natsuki và Yagami Serina đang lén lút tiến về khoang vũ khí.

Kế hoạch ban đầu là đột nhập, giết lính gác, sau đó cướp lấy vũ khí.

Nhưng khi đến nơi, Natsuki lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn.

Cửa khoang vũ khí không có lính canh.

"Quá im lặng."

Cô trao đổi ánh mắt với Serina, rồi lặng lẽ rút khẩu súng lục ổ quay từ trong áo ra.

Tay còn lại đặt lên chuôi con dao găm.

Serina chậm rãi mở cửa.

Ngay khi cánh cửa hé mở, một thứ gì đó lao thẳng về phía họ!

"Lùi lại!"

Natsuki hét lên, kéo Serina ra sau.

BÙM!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên ngay sát bên họ.

Khói mù mịt.

Natsuki ho sặc sụa, mắt nheo lại khi thấy một bóng người bước ra từ bên trong khoang vũ khí.

Một gã đàn ông cao lớn, mái tóc đỏ rối bù, khoác áo khoác dài.

Hắn nở một nụ cười quỷ quyệt, trên tay cầm một quả lựu đạn khác.

"Makabe Hiro—Chuyên gia chất nổ."

"Chào mừng đến địa ngục."

Hắn cười, ném thẳng quả lựu đạn về phía họ.

Trên tầng thượng du thuyền

Fujimoto Ayane đang ẩn mình trong bóng tối, mắt chăm chú nhìn xuống boong tàu bên dưới.

Cô đã rải bẫy ở một số lối đi, nhưng vẫn chưa có động tĩnh gì từ phía bọn Yakuza.

Từ xa, một tên đàn em của Yakuza đang tiến lại gần khu vực bẫy.

"Đi nào, bước vào đi."

Tên Yakuza dừng lại.

Hắn nhìn quanh, rồi bất ngờ lùi lại vài bước.

"Chết tiệt!"

Ayane nghiến răng.

Bọn chúng đã cảnh giác.

Cô chạm tay vào lọ thuốc độc giấu trong túi, mắt nheo lại đầy toan tính.

Tình hình đang dần trở nên khó khăn hơn dự tính.

Sòng bạc – Căng thẳng leo thang

Kazama Reina quan sát từng thay đổi nhỏ trong sòng bạc.

Những tên Yakuza bắt đầu nhìn nhau, trao đổi ánh mắt nghi ngờ.

"Chúng đang cảm nhận được sự bất thường."

Reina khẽ liếm môi, đặt ly rượu xuống.

Hoshimiya Renji nhấc điếu thuốc khỏi miệng, chậm rãi đứng dậy.

"Đã đến lúc rồi sao?"

Một nụ cười nhếch lên trên môi hắn.

Hắn đã biết có kẻ đang săn lùng chúng.
 
Satanophany
Lưới đã giăng


Bên trong kho vũ khí – 00:15 AM

Mùi thuốc súng, sắt thép và dầu máy trộn lẫn trong không khí.

Các kệ gỗ chứa đầy súng đạn, dao găm, lựu đạn—mọi thứ cần thiết cho một cuộc chiến.

Ánh sáng từ một vài bóng đèn lờ mờ chiếu xuống, tạo thành những mảng bóng tối dày đặc.

Yagami Serina đứng giữa căn phòng, nụ cười nhàn nhã trên môi.

Bên cạnh cô, Asakura Natsuki vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, ánh mắt quan sát đối thủ trước mặt.

Makabe Hiro—một gã đàn ông với mái tóc rối bù, khuôn mặt có vài vết sẹo—đang ngồi trên một thùng gỗ, cầm trên tay một quả bom nhỏ.

"Tao đã đoán trước là bọn mày sẽ mò đến đây."

Makabe nói, ngón tay gõ nhẹ lên thân quả bom.

"Nhưng tao không nghĩ chúng mày lại ngu ngốc đến mức đi thẳng vào bẫy của tao như vậy."

Serina bật cười.

"Bẫy á?

Ở đây, thứ duy nhất tao thấy là một thằng hề đang cố làm ra vẻ nguy hiểm."

Makabe nhếch môi.

"Mày nghĩ vậy à?"

Ngay khi câu nói dứt, một tiếng click vang lên.

Từ trên trần nhà, những sợi dây thép bắn xuống như một mạng nhện, nhắm thẳng vào hai cô gái.

Natsuki lập tức phản ứng!

Cô rút dao găm ra, cắt phăng một sợi dây gần chạm vào người mình, rồi lách sang một bên.

Nhưng Serina không hề di chuyển.

Sạch!

Sợi dây quấn quanh cổ cô, siết chặt!

"Chết rồi sao?"

Makabe cười thầm, nhưng nụ cười đó lập tức tắt ngấm.

Máu chảy xuống từ cổ Serina, nhưng cô vẫn đứng yên, khóe môi cong lên đầy thích thú.

"Mày nghĩ mấy trò trẻ con này có thể giết được tao sao?"

Chỉ trong chớp mắt, cô cắm phập lưỡi dao mổ vào dây thép, cắt đứt nó một cách thô bạo!

Một mảnh da trên cổ bị xé ra, máu rỉ xuống nhưng cô chẳng hề bận tâm.

Natsuki bắn một phát súng!

Makabe lăn người ra sau, quả bom trong tay hắn rơi xuống đất.

"Mẹ kiếp!"

Hắn nhanh chóng rút một khẩu súng lục ra, bắn trả.

Viên đạn sượt qua vai Natsuki, nhưng cô vẫn lao tới, mũi dao găm nhắm thẳng vào tim hắn!

Makabe né được trong gang tấc, nhưng Serina đã áp sát từ phía sau!

"Hết đường chạy rồi, cưng ạ~"

Con dao phẫu thuật trên tay cô vung lên... nhưng Makabe đá mạnh một thùng gỗ về phía cô!

Serina bị đẩy lùi lại, còn Makabe thì lăn qua một dãy kệ vũ khí, rút một khẩu shotgun ra!

"Chết đi!"

ẦM!

Viên đạn shotgun xé toạc không khí, suýt chút nữa thì bắn trúng Serina!

Nhưng đúng lúc đó, Natsuki đã đến sau lưng Makabe.

Cô cắm mạnh dao găm vào bả vai hắn!

"AARRGH!!"

Makabe gầm lên, nhưng vẫn còn đủ sức đánh bật Natsuki ra.

Serina cười lạnh.

"Xem nào, mày có thể chống cự thêm bao lâu đây?"

Máu chảy dài từ vết thương của Makabe.

Hắn thở dốc, nhưng ánh mắt vẫn đầy giận dữ.

"Tụi mày nghĩ tao sẽ để bị giết dễ dàng như vậy sao?"

Bất ngờ, hắn giơ tay lên, bấm vào một thiết bị nhỏ trên cổ tay.

Một tiếng bíp vang lên!

Natsuki lập tức nhận ra.

"Hắn định kích nổ kho vũ khí!"

Serina lao tới, đâm dao vào bàn tay hắn!

"ARGH!"

Máy kích nổ rơi xuống đất!

Nhưng đã quá muộn.

Từ trong góc phòng, những quả bom nhỏ bắt đầu nhấp nháy đèn đỏ.

"Chết tiệt, hắn đã cài sẵn từ trước!"

Serina và Natsuki không còn lựa chọn nào khác ngoài rút lui ngay lập tức!

"Chạy mau!"

BOOOOOMMMMM!!!

Căn phòng bùng nổ, lửa và khói tràn ngập hành lang!

Phòng VIP – 00:20 AM

Trong khi đó, tại phòng VIP của Shishigawa Kyouya, một tiếng nổ lớn vang lên từ kho vũ khí.

Tất cả đều quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Renji nhíu mày.

"Chuyện quái gì vậy?"

Shishigawa Kyouya vẫn ung dung cầm ly rượu.

Hắn nhìn ra biển đêm, rồi bật cười.

"Xem ra những con chuột nhỏ đã bắt đầu tự làm mình bị thương rồi."

Hắn quay sang Kuze Ichiro, tay súng bắn tỉa của băng Yakuza.

"Mày, xuống kiểm tra đi."

Kuze gật đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng.

Shishigawa nheo mắt, nhấp một ngụm rượu.

"Đây mới chỉ là màn khởi động thôi."

Ở phía bên kia con tàu, Mikazuki Kuroha đang nhìn cột khói bốc lên từ kho vũ khí, ánh mắt tối lại.

"Chúng ta vừa đánh mất lợi thế lớn nhất."

Kazama Reina nhếch môi, đặt ly rượu xuống.

"Vậy thì chúng ta sẽ phải giành lại lợi thế bằng cách khác."

Những kẻ đứng đầu đã bắt đầu di chuyển.

Máu sẽ đổ-chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
 
Satanophany
Cuộc săn bắt đầu


Bóng tối bao trùm khoang dưới của con tàu.

Ánh đèn đỏ chớp nháy, báo hiệu hệ thống an ninh đã bị xâm nhập, nhưng không ai quan tâm đến điều đó nữa.

Lúc này, chỉ có hai phe—thợ săn và con mồi.

Serina thở nhẹ, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo.

Lưỡi dao trong tay cô vẫn còn dính máu của Makabe Hiro, nhưng cô biết đó chưa phải kẻ cuối cùng.

Natsuki đứng cạnh, mắt sắc như dao, tập trung cao độ.

Tiếng bước chân vang vọng qua hành lang kim loại, báo hiệu có kẻ đang tiếp cận.

"Chúng ta bị theo dõi," Natsuki nói nhỏ, tay đặt lên chuôi dao găm.

"Ừ, tao cũng nghĩ vậy," Serina liếm môi, nở nụ cười nhàn nhạt.

"Mày nghĩ hắn có mạnh không?"

Natsuki không trả lời ngay.

Nhưng khi một viên đạn lao thẳng vào bức tường cạnh họ, để lại một lỗ tròn hoàn hảo, cô biết câu trả lời.

"Bắn tỉa," Natsuki lẩm bẩm.

"Tao ghét bọn này."

Serina nhún vai.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ hành lang đối diện.

"Thử chạy đi," Kuze Ichiro cất tiếng, giọng đều đều như không có chút cảm xúc.

"Tao muốn xem chúng mày sống sót được bao lâu."

Serina và Natsuki không dại gì mà đứng yên.

Gần như ngay lập tức, cả hai lao vào một hành lang hẹp, vừa kịp lúc một viên đạn khác xé gió bay qua.

"Tao lên trước," Serina nói, không cần đợi sự đồng ý của Natsuki.

Cô rút một ống kim tiêm chứa chất lỏng đỏ sẫm, rồi ném mạnh về phía Kuze.

Kim tiêm đâm vào lan can kim loại, vỡ tung.

Một làn khói đỏ lan ra, che phủ tầm nhìn.

"Tốt," Natsuki nghĩ thầm.

Cô tận dụng cơ hội, phóng một con dao về phía Kuze.

Nhưng hắn không hề hoảng loạn—hắn chỉ nghiêng đầu, tránh đòn trong gang tấc, rồi lập tức lùi lại giữ khoảng cách.

"Nhanh thật," Serina lầm bầm.

Kuze nheo mắt, khẩu súng của hắn vẫn giương lên, không hề lung lay.

Hắn đã chiến đấu với nhiều kẻ mạnh, và hắn biết—hai con nhỏ này không đơn giản.

"Nhưng cuối cùng vẫn là chuột," hắn nghĩ, rồi bóp cò.

Viên đạn rít lên, lao thẳng về phía Serina!

Ở khoang trên, Shishigawa Kyouya đặt ly rượu xuống bàn, khẽ nhếch môi cười.

"Vậy là chúng nó cũng biết cách phản kháng."

Bên cạnh hắn, Hoshimiya Renji vẫn đứng khoanh tay, khuôn mặt vô cảm.

"Makabe chết rồi," Renji nói thẳng.

Shishigawa gật đầu, không có chút ngạc nhiên.

"Tao đã bảo mà, hắn chơi bẩn giỏi, nhưng khi gặp đối thủ thật sự thì vẫn chỉ là rác rưởi thôi."

Renji nhìn hắn.

"Anh có định làm gì không?"

Shishigawa khẽ vươn vai, để lộ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo sơ mi trắng.

"Bọn nó tưởng rằng có thể săn chúng ta à?"

Hắn bật cười khẽ.

Rồi hắn đứng dậy.

"Đến lúc tao đi săn rồi."
 
Satanophany
Ác thú ra khỏi lồng


PẰNG!

Viên đạn xuyên qua không khí với tốc độ kinh hoàng, nhưng Serina đã kịp cúi người.

Cô lăn một vòng, né sang bên, nhưng vẫn cảm nhận được hơi nóng của viên đạn sượt qua làn da.

"Cái đ#t!

Chính xác thật!"

Cô nghiến răng, trượt vào sau một thùng hàng để lấy lại thế phòng thủ.

Natsuki, trong khi đó, đã biến mất vào bóng tối.

Kuze Ichiro biết điều đó, nhưng hắn không lo lắng.

Hắn là một xạ thủ, và khoảng cách là lợi thế của hắn.

"Trốn cũng vô ích thôi," hắn lầm bầm, nheo mắt nhìn qua ống ngắm.

Nhưng ngay khi hắn định bóp cò lần nữa, một sợi dây cước bất ngờ siết chặt quanh cổ hắn!

"mẹ kiếp—!"

Aoyama Sayuri xuất hiện sau lưng hắn như một bóng ma, đôi mắt điên loạn ánh lên thích thú.

"Kuze Ichiro, phải không?"

Sayuri thì thầm, giật mạnh dây cước.

Máu bắt đầu rỉ ra từ cổ hắn.

Nhưng Kuze không phải loại yếu đuối.

Hắn giật mạnh về phía trước, đập mạnh lưng vào tường để hất Sayuri ra.

RẮC!

Sayuri buộc phải thả tay khi va vào tường, nhưng cô vẫn giữ được nụ cười điên dại.

"Tao thích cái cách mày phản kháng đấy," cô cười khẩy.

Kuze gạt mồ hôi lạnh trên trán, rút ra một con dao nhỏ.

"Mày thích vậy thì tao cho mày vui."

Cuộc đấu tay đôi bắt đầu.

Trên khoang chính

Shishigawa Kyouya bước ra ngoài boong tàu, nơi những làn gió đêm thổi mạnh, cuốn theo mùi biển mặn chát.

Hắn vặn cổ, tạo ra tiếng răng rắc ghê rợn.

Ở phía xa, Reina đang đứng dựa vào lan can, ly rượu vẫn trên tay, nhưng ánh mắt cô sắc bén như một con thú săn mồi.

"Có vẻ như cuộc vui sắp bắt đầu rồi nhỉ?"

Reina nhếch môi.

Shishigawa cười phá lên.

"Vui?

À, chắc chắn sẽ vui.

Nhưng chỉ vui cho tao thôi."

Hắn bước tới một cách chậm rãi, nhưng áp lực mà hắn tỏa ra làm không khí trở nên nặng nề.

Reina đặt ly rượu xuống.

"Tao mong là mày mạnh như lời đồn, nếu không thì tao sẽ thất vọng đấy."

Shishigawa dừng lại, nhìn thẳng vào cô.

"Còn tao mong mày biết sợ."

Hắn đột ngột biến mất khỏi vị trí cũ—

"Tốc độ gì thế này?!"

Reina chỉ kịp phản ứng trong tích tắc trước khi một cú đấm như búa tạ lao thẳng về phía cô!
 
Satanophany
Quái vật thực sự


BÙM!

Khoảng không gian nơi Reina đứng nổ tung, lan can kim loại bị bẻ cong như thể nó chỉ là một món đồ chơi.

Sức ép từ cú đấm của Shishigawa Kyouya mạnh đến mức thổi bay cả những mảnh vỡ xung quanh.

Nhưng Reina không còn ở đó nữa.

Cô đã kịp nhảy lên, xoay người trên không trung, và đáp xuống cách hắn vài mét.

"Ồ?

Nhanh đấy."

Kyouya nhếch mép, giơ nắm đấm đầy máu của mình lên.

"Nhưng mày nghĩ có thể né mãi sao?"

Reina liếm nhẹ môi, khóe miệng nở một nụ cười tinh quái.

"Cú đấm vừa rồi..."

Cô nghiêng đầu, ánh mắt sáng lên.

"Thú vị thật."

"Nhưng vẫn chưa đủ để giết tao đâu."

Kyouya không nói gì, chỉ khẽ cười.

ẦM!

Hắn lao đến với tốc độ quái vật, phá vỡ sàn tàu dưới chân.

Reina ngay lập tức phản ứng, lách người sang bên, nhưng một cơn gió chết chóc lướt qua mặt cô—cảm giác như một chiếc xe tải đang lao qua vậy!

Quá nhanh!

Reina nhảy lùi lại, nhưng lần này Kyouya không bỏ lỡ.

BÙM!

Cú đấm thứ hai của hắn giáng xuống ngay vị trí cô đáp đất, tạo ra một vết nứt khổng lồ trên sàn tàu.

Một cú đấm nữa như vậy... và có thể Reina sẽ nát xương.

"Con mẹ nó..."

Reina cười khẽ, nắm chặt vũ khí của mình.

"Mày đúng là quái vật thật sự đấy."

Kyouya nhếch môi.

"Giờ mày mới biết sao?"

Trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

KHÔNG CÓ CHỖ CHO SỰ CHỦ QUAN

Reina rút cây roi kim loại của mình ra, xoay tròn trên không trung, tạo thành một vòng cung chết chóc.

Vút!

Cây roi quất xuống như tia sét, nhắm thẳng vào cổ họng Kyouya.

BỘP!

Hắn giơ tay lên, dễ dàng bắt lấy roi của Reina bằng một tay trần.

"Vũ khí rẻ tiền quá đấy."

KÉTTTT!!

Tiếng ma sát giữa kim loại vang lên chói tai khi Kyouya kéo mạnh, khiến Reina mất thăng bằng.

"Mẹ kiếp—!"

Cô không kịp phản ứng, bị giật mạnh về phía hắn như một con búp bê bị giật dây.

BÙM!

Một cú đấm móc giáng thẳng vào bụng Reina, khiến cô văng ra xa, va mạnh vào vách tường.

RẮC!

Âm thanh xương gãy vang lên.

Reina cắn chặt răng, gắng gượng đứng dậy.

Máu chảy ra từ khóe môi, nhưng cô vẫn cười.

"Ồ, đau đấy."

Cô lau máu trên miệng.

"Nhưng mà... vẫn chưa đủ để giết tao đâu."

Kyouya nhìn cô, ánh mắt lóe lên sự hứng thú.

"Vậy à?"

Hắn nhấc chân lên.

ẦM!

Một cú đạp mạnh xuống sàn tàu!

Cả mặt sàn bị nghiền nát, những mảnh kim loại vỡ tung ra, tạo thành những mảnh vụn sắc nhọn bay khắp nơi.

Reina bật người lùi lại, nhưng quá muộn.

XẸT!

Một mảnh kim loại sắc bén xẹt qua đùi cô, để lại một vết cắt sâu, máu chảy ròng ròng.

"Cũng biết chơi bẩn đấy..."

Reina khẽ rít lên.

Kyouya nhếch mép.

"Chiến đấu là để giết, không phải để chơi đẹp."

BÊN TRONG BOONG TÀU – PHÒNG ĐIỀU KHIỂN

Trong khi đó, Asakura Natsuki và Fujimoto Ayane đang cố gắng chiếm quyền kiểm soát tàu.

Nhưng vấn đề là... bọn Yakuza vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt.

Kuze Ichiro, tay súng bắn tỉa của băng Yakuza, vẫn còn sống và đang ẩn nấp ở đâu đó trên tàu.

"Bọn khốn..."

Ayane nghiến răng, lướt ngón tay qua màn hình điều khiển.

"Tàu này có hệ thống liên lạc nội bộ.

Nếu chúng ta không chiếm được, bọn chúng có thể gọi viện trợ bất cứ lúc nào."

"Vậy thì đừng để chuyện đó xảy ra."

Natsuki khẽ nhếch môi, rút khẩu súng lục ổ quay của mình ra.

"Giết hết là xong."

"BỤP!"

Ngay khi cô vừa dứt lời, một viên đạn lao tới từ xa.

Ayane nhanh chóng đẩy Natsuki sang một bên!

ĐOÀNG!

Viên đạn găm sâu vào bảng điều khiển, khiến hệ thống phát nổ, khói bốc lên nghi ngút.

"Cái đéo gì—?!"

Ayane quay phắt lại.

Ở trên cao, trong bóng tối...

Kuze Ichiro đang nheo mắt qua ống ngắm khẩu súng trường của mình.

"Tụi bây tưởng có thể dễ dàng cướp tàu sao?"

Cánh tay phải của Shishigawa vẫn chưa chịu gục ngã.
 
Satanophany
Tay súng ẩn mình


"Tụi bây tưởng có thể dễ dàng cướp tàu sao?"

Kuze Ichiro ngắm bắn từ trên cao, khẩu súng trường của hắn phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ đèn cảnh báo.

Gió biển lùa vào khoang tàu, mang theo hơi muối và mùi cháy khét từ bảng điều khiển vừa bị hắn bắn hỏng.

Fujimoto Ayane lăn người tránh đạn, nắm chặt một ống thuốc độc trong tay.

Cô liếc nhìn về phía Natsuki, người đang nấp sau một cột kim loại.

"Chúng ta có vấn đề lớn đây."

Ayane khẽ nói.

Natsuki thở ra một hơi dài, nhẹ nhàng xoay khẩu súng lục ổ quay của mình.

"Một thằng bắn tỉa à?

Chẳng vui chút nào."

ĐOÀNG!

Một phát súng vang lên, viên đạn sượt qua tóc Natsuki, cắt đứt một lọn tóc của cô trước khi găm sâu vào bức tường thép phía sau.

"Nó nhìn thấy tao rồi."

Natsuki cười nhạt, nhưng ánh mắt sắc bén.

"Thằng khốn này không phải tay mơ."

TRẬN ĐẤU TRONG BÓNG TỐI

Kuze Ichiro không di chuyển, giữ nguyên vị trí của mình trên một bệ cao gần trần boong tàu.

Hắn không cần phải vội—chỉ cần đợi con mồi sơ hở, rồi bắn một phát chí mạng.

"Chúng mày sẽ chết dần thôi."

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu.

Từ từ, hắn đưa mắt qua ống ngắm một lần nữa.

Natsuki vẫn nấp sau cây cột, Ayane thì đang thấp thoáng di chuyển.

Hai con chuột nhỏ đang hoảng sợ.

Nhưng ngay khi Kuze sắp bóp cò...

Tách!

Một âm thanh nhỏ vang lên sau lưng hắn.

"Chào, anh bạn."

KÉTTT!

Một sợi dây cước siết chặt quanh cổ Kuze, kéo hắn ngửa ra sau!

Aoyama Sayuri đã lẻn đến ngay sau lưng hắn.

"Khốn nạn!"

Kuze rít lên, đá mạnh ra sau, nhưng Sayuri đã kịp nhảy lùi, kéo theo sợi dây cước.

"Mày chơi bẩn!"

"Cảm ơn vì lời khen."

Sayuri nhếch mép, đôi mắt xanh lá ánh lên sự điên loạn.

"Tao thích những thằng chết trong im lặng."

Kuze nghiến răng, cố gắng dùng súng làm đòn bẩy để thoát ra, nhưng sợi dây cước đang cứa sâu vào cổ hắn, máu bắt đầu rỉ ra.

"Giãy đi."

Sayuri thì thầm.

"Giãy càng mạnh, mày sẽ chết càng nhanh."

HẠ GỤC MỤC TIÊU

Ở phía dưới, Natsuki rút một điếu thuốc ra, châm lửa.

"Vậy là xong à?"

Cô nhìn lên chỗ Sayuri đang ghìm chặt Kuze Ichiro.

Ayane lắc đầu.

"Tên này chắc chắn không dễ chết vậy đâu."

Cô đoán đúng.

BỘP!

Kuze đột nhiên rút ra một con dao nhỏ giấu trong ống tay áo, cắt đứt sợi dây cước trong một cú vung tay mạnh mẽ.

HẮN VẪN CÒN SỨC CHIẾN ĐẤU.

Sayuri nhảy lùi lại, nhưng đã quá muộn.

XOẸT!

Một đường dao sắc bén xé rách vai cô, máu văng tung tóe lên bức tường kim loại.

Sayuri nghiến răng.

"Khốn kiếp..."

ĐOÀNG!

Một tiếng súng vang lên.

Viên đạn xuyên thẳng vào đầu gối Kuze, khiến hắn khụy xuống ngay lập tức.

Natsuki vẫn cầm khẩu súng lục ổ quay của mình, miệng nhả ra một làn khói mỏng.

"Giờ thì mày hết chạy rồi."

BÙM!

Ayane ném một ống thuốc độc xuống sàn, một làn khói tím nhanh chóng bốc lên, bao phủ cả khu vực.

Kuze Ichiro hít phải.

Mắt hắn trợn ngược.

Cơ thể run lên bần bật.

"Khốn... khốn nạn..."

Hắn gục xuống, máu chảy ra từ miệng, con mắt lạc dần vào hư vô.

MỘT KẺ THÙ NGÃ XUỐNG

Ayane phủi tay, ánh mắt lạnh lẽo.

"Xong một tên."

Natsuki xoay khẩu súng trong tay, nhếch mép.

"Tao nghĩ giờ thì tụi bây có thể chiếm phòng điều khiển rồi, nhỉ?"

Sayuri nheo mắt, đưa tay lau vết máu trên vai.

"Còn tên thủ lĩnh thì sao?"

Ayane lặng người trong giây lát.

Phía trên boong tàu, cuộc chiến giữa Kazama Reina và Shishigawa Kyouya vẫn chưa đến hồi kết.

BOONG TÀU

BÙM!

Một mảnh lan can bị bẻ gãy và ném đi như một mảnh giấy vụn.

Reina thở hổn hển, vết thương trên người ngày càng nhiều hơn.

Shishigawa Kyouya vẫn đứng sừng sững, cơ bắp căng cứng, đôi mắt đỏ rực lên như một con thú hoang.

"Vẫn còn trụ được sao?"

Hắn cười khẽ, giọng đầy vẻ thích thú.

Reina cười nhạt, nắm chặt tay.

"Đừng vội vui mừng."

"Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi."

TRẬN CHIẾN CHƯA KẾT THÚC.
 
Satanophany
Máu chảy-Quỷ khóc


"Mày nghĩ mình là vua ở đây à?"

BỐP!

Mikazuki Kuroha bị đá văng ra xa, lưng đập mạnh vào một bức tường kim loại.

Cơn đau xuyên thẳng vào xương, nhưng cô không hét lên.

Cô chỉ mỉm cười.

Trước mặt cô, Arata Gin xoay cặp côn nhị khúc trong tay, ánh mắt lạnh như băng.

"Kirishima Rika gục rồi."

Hắn liếc về phía Rika đang nằm bất động trên sàn, hơi thở yếu ớt.

Máu tràn ra từ khóe môi cô, dấu hiệu của một kẻ đã gần chạm đến ranh giới tử thần.

"Kế hoạch của tụi bây tan thành mây khói rồi."

Kuroha liếm môi, cảm nhận vị máu trong miệng.

Cô khẽ bật cười, một nụ cười méo mó nhưng đẹp đến đáng sợ.

"Vậy à?"

Arata sững lại một giây.

Có gì đó rất sai ở cô gái này.

"Mày cười cái gì?"

Kuroha chậm rãi đứng dậy, cơ thể cô run nhẹ một chút vì chấn thương, nhưng điều đó không thành vấn đề.

Cơn đau chỉ khiến cô mạnh hơn.

Bên trong cô, một nguồn sức mạnh kỳ lạ đang trỗi dậy.

Dòng máu chảy ra từ vết thương hở trên cánh tay cô như nhiên liệu thiêu đốt ngọn lửa điên cuồng trong tâm trí.

ĐÔI MẮT CÔ ÁNH LÊN SỰ KHÁT MÁU.

Arata ngay lập tức vung côn nhị khúc!

VÙ!

Nhưng—

"Hả?!"

Hắn chỉ vung vào không khí.

Kuroha đã biến mất.

BỐP!

Một cú đá từ phía sau khiến Arata lảo đảo, nhưng hắn vẫn kịp xoay người phòng thủ.

Qúa chậm.

XOẸT!

Lưỡi dao mổ của Kuroha cắt qua má hắn.

Máu bắn ra.

"Mày...!"

Arata nghiến răng, nhưng ngay lập tức một sợi dây thép gai quấn lấy cổ tay hắn!

"Chết tiệt!"

Kuroha kéo mạnh.

Dây thép cắt sâu vào da thịt Arata, máu chảy thành dòng.

Mắt cô sáng rực, như một con quỷ dữ vừa thức tỉnh.

NỖI KINH HOÀNG CỦA ARATA

Arata cố gắng vùng vẫy, nhưng càng giãy, dây thép càng siết chặt.

"Mày... con điên này...!!"

Kuroha áp sát, thì thầm vào tai hắn.

"Đúng rồi đấy."

"Tao là một con quỷ."

Arata lạnh sống lưng.

ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐỐI THỦ BÌNH THƯỜNG.

Hắn đã đấu với hàng trăm kẻ địch, nhưng chưa từng gặp ai như cô gái này—

Một kẻ có thể giết người nhưng vẫn cười như thể đó là một trò chơi vui vẻ.

"Mày—"

XOẸT!

Kuroha đâm mạnh lưỡi dao vào bụng Arata.

Hắn há hốc miệng, đôi mắt trợn to.

Máu ồ ạt chảy ra, nhuộm đỏ cả chiếc áo vest đen của hắn.

"Đừng lo, mày sẽ không chết ngay đâu."

Kuroha rút dao ra, cảm nhận hơi ấm của máu trên tay mình.

"Chúng ta sẽ còn vui thêm một chút nữa."

MỘT CƠN ỚN LẠNH CHẠY DỌC SỐNG LƯNG ARATA.

Hắn sắp chết, nhưng điều đáng sợ nhất—

Chính là ánh mắt rực cháy điên cuồng của cô gái này.

"Mày... không phải con người."

BƯỚC CHÂN CỦA QUỶ

BÙM!

Một tiếng nổ vang lên từ boong tàu.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

Kuroha quăng xác Arata sang một bên, liếm đi vệt máu dính trên môi.

Cô đưa mắt nhìn về phía Reina và Shishigawa Kyouya—kẻ mạnh nhất của băng Yakuza.

Ánh mắt cô bùng cháy.

"Nào, để xem ai là kẻ mạnh nhất ở đây."

VÀ CÔ BƯỚC ĐI TRONG ĐÊM TỐI.

MỘT CON QUỶ KẺ SÁT NHÂN THỨ THIỆT-ALBERT FISH.
 
Satanophany
Đối mặt với quỷ


Bầu không khí trên boong tàu đặc quánh mùi máu.

Lửa cháy ngùn ngụt từ những vụ nổ, phản chiếu trong đôi mắt rực sáng của Shishigawa Kyouya.

Gã đứng giữa chiến trường đẫm máu như một vị thần chiến tranh, cơ thể khổng lồ vấy đầy máu của kẻ thù.

Chiếc áo vest trắng của hắn giờ đã nhuộm đỏ, bộ ngực trần căng tràn cơ bắp như một bức tượng điêu khắc sống động.

Cạnh hắn, Hoshimiya Renji cầm chặt thanh katana, ánh thép lóe lên sắc lạnh.

Phía bên kia, Mikazuki Kuroha bước lên, bước chân nhẹ nhàng đến mức gần như một cơn gió lạnh trườn qua chiến trường.

Cô liếm vệt máu còn vương trên tay, ánh mắt không chút sợ hãi.

"Mày là đứa nào?"

Kyouya cất giọng trầm đục, tựa như tiếng gầm của một con mãnh thú.

Kuroha nghiêng đầu, mỉm cười.

"Người sẽ giết mày."

Renji cau mày, siết chặt chuôi kiếm.

"Con nhãi này—"

BỐP!

Một tiếng nổ vang lên—Kyouya đập mạnh nắm đấm xuống boong tàu, tạo ra một vết lõm sâu.

"Ha ha ha ha!"

Hắn bật cười điên loạn.

"Giết tao?

Mày nghĩ mình là ai hả, con nhãi?"

Kyouya vươn tay, nắm lấy đầu của một tên thuộc hạ đang thoi thóp gần đó—

RẮC!

Hắn bóp nát hộp sọ của kẻ xấu số như nghiền nát một quả dưa hấu.

Máu và não văng tung tóe khắp nơi.

"Đây mới là sức mạnh thực sự, con nhóc."

"Mày có gì để đối đầu với tao?"

Kuroha không chớp mắt.

Cô chỉ mỉm cười, ngón tay chạm nhẹ vào vết thương hở trên cánh tay mình.

Dòng máu chảy ra—

VÀ CƠ THỂ CÔNG CÔ BÙNG NỔ MỘT LƯỢNG ADRENALINE ĐIÊN CUỒNG.

SÁT KHÍ DẬY SÓNG

Renji là người cảm nhận được đầu tiên.

Hắn nheo mắt—

Tốc độ tim Kuroha tăng vọt.

Hơi thở của cô dần ổn định một cách đáng sợ.

Kyouya cũng cảm nhận được sự khác biệt.

Con nhóc này... không giống lúc nãy.

"Vậy à?"

Kuroha thì thầm.

Rồi cô biến mất.

VÙ!

Renji phản ứng nhanh nhất—hắn vung kiếm chém ngang, nhưng chỉ chém vào không khí.

"Cái—?!"

BOO!

Một bóng đen lướt qua, và ngay giây tiếp theo—

BỐP!

Kyouya bị đá thẳng vào mặt.

Cú đá mạnh đến mức hắn loạng choạng lùi vài bước, một vệt máu xuất hiện trên khóe môi.

"Ha...

Hahaha...!"

Hắn chùi đi vệt máu, ánh mắt lóe lên sự phấn khích.

"Tốt!

Rất tốt!

Đã lâu lắm rồi tao mới thấy hứng thú thế này!"

Renji chớp lấy cơ hội—hắn xông lên, thanh katana rực sáng trong màn đêm.

XOẸT!

Nhưng một giây trước khi lưỡi kiếm chạm vào cổ Kuroha—

Cô nắm lấy lưỡi kiếm bằng tay trần.

Renji rùng mình.

Không thể nào!

Máu từ lòng bàn tay Kuroha nhỏ xuống sàn tàu—

Nhưng cô vẫn mỉm cười.

"Chậm quá rồi."

BỐP!

Cô đập thẳng đầu gối vào cằm Renji.

Hắn bật ngửa ra sau.

BỐP!

Cú đá tiếp theo đập vào xương sườn, làm Renji bay văng về phía lan can tàu.

Kyouya híp mắt.

Con nhóc này—

Càng bị thương, nó càng mạnh hơn.

"Vậy mới đáng chơi."

Hắn vươn tay, kéo khóa áo khoác ra, để lộ một cơ thể đầy sẹo và cơ bắp như quái thú.

"Tới đây nào, nhỏ kia."

"Cho tao thấy mày mạnh đến đâu."

Kuroha nheo mắt—

Và rồi—

Cả hai cùng lao vào nhau.

BOONG TÀU RỰC LỬA, ÁC QUỶ GẦM THÉT.
 
Satanophany
Dưới làn đạn lửa


BÙM!

Tiếng va chạm khủng khiếp vang lên khi nắm đấm của Shishigawa Kyouya đập thẳng vào lưỡi dao mổ của Kuroha.

Lực chấn động mạnh đến mức boong tàu rung lên.

Kuroha bị đẩy lùi một bước, nhưng thay vì nao núng, cô lại mỉm cười.

"Ha, thú vị đấy."

Kyouya liếm môi, ánh mắt hắn lóe lên sự thích thú bệnh hoạn.

"Lâu lắm rồi tao mới thấy một con mồi như mày."

"Nhưng tiếc quá, mày không phải thợ săn."

"MÀ LÀ CON MỒI."

ẦM!

Kyouya bước tới, mặt sàn dưới chân hắn nứt toác bởi sức nặng khủng khiếp.

Kuroha xoay người né—

NHƯNG—

VÙ!

Một cơn gió sắc lạnh cắt qua má cô—

Hoshimiya Renji đã quay lại.

Thanh katana của hắn xé toạc không khí, lưỡi thép phản chiếu ánh lửa rực cháy.

Kuroha chỉ kịp lùi một bước, nhưng—

"Mày chạy đâu cho thoát?"

BỐP!

Kyouya vung nắm đấm—trong một tích tắc, hắn đã áp sát.

Kuroha bị đánh văng đi, cơ thể cô đập mạnh vào lan can tàu.

Cô phun ra một ngụm máu.

Nhưng thay vì tỏ ra đau đớn—

"Haa... ha ha... ha ha ha!"

Cô cười.

Renji và Kyouya đồng loạt cau mày.

"Con nhãi này bị điên thật rồi sao?"

Renji lẩm bẩm.

"Không."

Kyouya khẽ nheo mắt.

"Nó đang hưng phấn."

"Vì sao chứ?"

"Vì máu."

Máu vẫn đang rỉ ra từ vết thương của Kuroha, nhuộm đỏ cả đồng phục tù nhân.

Nhưng thay vì yếu đi—cô lại càng nhanh hơn, càng mạnh hơn.

Kyouya hiểu.

Con nhỏ này...

Càng đau, nó càng điên cuồng.

"Chết tiệt thật."

Renji cảm thấy gai lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn đã đấu với rất nhiều sát thủ, nhưng chưa từng gặp một con quái vật như thế này.

BÓNG MA TRONG ĐÊM

Renji vung kiếm chém theo bản năng—

NHƯNG KHÔNG TRÚNG.

"Hả?!"

Trong một giây ngắn ngủi, hắn nhìn thấy một tia sáng lạnh lẽo lướt qua tầm mắt mình.

Là lưỡi dao của Kuroha.

XOẸT!

Một vết cắt sâu xuất hiện trên cánh tay hắn.

Renji cắn răng.

"Con nhãi này—"

NHƯNG HẮN KHÔNG KỊP PHẢN ỨNG.

BỐP!

Kuroha đá thẳng vào ngực hắn, làm hắn bật ngửa ra sau.

Và ngay khi hắn còn chưa kịp đứng dậy—

Một sợi dây thép gai siết chặt lấy cổ hắn.

Renji trợn tròn mắt.

"Mày—"

Kuroha ghé sát tai hắn, thì thầm.

"Sống sót được thì cứ vùng vẫy đi."

CHIẾN TRƯỜNG NGÀY CÀNG KHỐC LIỆT.

Kyouya gầm lên, lao thẳng về phía Kuroha—

Nhưng lần này, cô không né.

Cô đón lấy cú đấm của hắn.

BOOOOOM!

Lực va chạm tạo ra một đợt chấn động hất văng mọi thứ xung quanh.

ĐÊM ĐEN, MÁU ĐỎ, LỬA CHÁY.

CUỘC CHIẾN CHƯA KẾT THÚC.
 
Satanophany
Quái vật đối đầu quái vật


ẦM!

Một cơn chấn động dữ dội lan ra từ nơi Kuroha và Kyouya đối đầu.

Boong tàu rung chuyển.

Những mảnh vụn kim loại văng tung tóe, lửa bùng lên trong đêm tối.

Kyouya siết chặt nắm đấm, bẻ cổ một cái răng rắc.

"Khá lắm, nhóc con."

Kuroha liếm môi, ánh mắt điên dại không hề sợ hãi.

"Ông già, đừng có chùn tay đấy."

ẦM!

Hai bóng người lại lao vào nhau—

Bạo lực.

Khát máu.

Điên cuồng.

Cứ như hai con quái vật đang đấu với nhau.

TRONG GÓC TỐI...

Renji siết chặt cổ họng đầy vết dây thép gai cắt rách.

Hắn thở hổn hển, mắt dán chặt vào Kuroha.

Con nhãi đó...

điên thật rồi.

Nhưng hắn không thể để nó sống sót.

Renji đưa tay chạm vào cán kiếm.

Nhưng—

"Còn lo chuyện người khác à?"

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay sau lưng hắn.

SOẠT!

Một lưỡi dao sượt qua cổ hắn.

Renji lập tức xoay người—

"Honjou Kaede?!"

Kaede đứng đó, găng tay kim loại vấy máu, dây xích cuộn quanh cánh tay.

"Mày còn thở lâu quá đấy, Renji."

Hắn siết chặt thanh katana, nhưng cả cơ thể bắt đầu run rẩy.

Không phải vì sợ—

Mà vì cơ thể hắn đang cạn kiệt sức lực.

"Chết tiệt..."

Honjou Kaede nheo mắt, nhếch môi.

"Giờ thì, đừng để tao thấy mày ngọ nguậy nữa."

ẦM!

Cô vung xích, quấn chặt lấy cổ Renji—

"Hộc—!"

Hắn vùng vẫy, nhưng một cú đấm thép từ Kaede đập thẳng vào bụng hắn.

BỤP!

Renji phun ra một ngụm máu, đầu óc choáng váng.

Cơ thể hắn đổ gục.

TRÊN BOONG TÀU—

Kyouya tung cú đấm mạnh đến mức xé gió, nhắm thẳng vào Kuroha—

Nhưng cô không né.

BỐP!

Cú đấm nện vào bụng cô—

Nhưng—

Kuroha không hề ngã xuống.

Cô nở một nụ cười méo mó, đầy hưng phấn.

"Ông già, thế này mà cũng gọi là mạnh?"

Mắt Kyouya trợn lên.

"Con nhãi này...!"

"NÀO, CHƠI VUI THÊM CHÚT ĐI!"

Kuroha vung lưỡi dao mổ, máu bắn tung tóe.

CHIẾN TRƯỜNG TRỞ NÊN RỰC LỬA.
 
Satanophany
Sự điên cuồng dâng cao


BÙM!

Một tiếng nổ lớn làm rung chuyển con tàu.

Lửa bùng lên, khói bốc cao, ánh sáng đỏ rực nhuộm đẫm màn đêm.

Trên boong tàu, hai bóng người lao vào nhau.

Kyouya—một con quái vật cơ bắp, nắm đấm sắt mạnh đến mức có thể nghiền nát cả hộp sọ.

Kuroha—một con quỷ khoái lạc trong máu, càng bị thương càng mạnh mẽ hơn.

Hai kẻ điên chiến đấu không khoan nhượng.

MÁU NHUỘM SÀN TÀU

"HAAA!!"

BỐP!

Cú đấm của Kyouya đập thẳng vào mặt Kuroha, khiến cơ thể cô bị hất văng ra xa.

Cô lăn lộn trên boong tàu, máu từ mũi và miệng trào ra.

Nhưng—

Cô bật cười.

"Khà... khà... ha ha ha!"

Kyouya nhìn cô đầy khó chịu.

"Mày điên rồi sao, con ranh?"

Kuroha đứng dậy.

Lưng cô còng xuống một chút, tóc rối bù, mặt dính đầy máu, nhưng đôi mắt sáng rực lên.

Một nụ cười méo mó.

"Sao?

Chưa từng gặp ai càng bị đánh càng phê à?"

RẮC!

Kyouya siết chặt nắm đấm, từng khớp xương nổ răng rắc.

"Tao sẽ nghiền nát mày, con nhãi."

QUỶ ĐỐI QUÁI VẬT

ẦM!

Hai bóng người lại lao vào nhau.

Kyouya vung nắm đấm, nhưng Kuroha tránh sang một bên nhanh như cắt.

"Quá chậm."

XOẸT!

Lưỡi dao mổ cắt một đường dài trên bắp tay Kyouya, máu bắn ra như suối.

Nhưng hắn không lùi lại.

"Chết tiệt—"

BỐP!

Hắn vung tay, đánh mạnh vào vai Kuroha, khiến cô khụy xuống trong giây lát.

Cô nắm lấy vết thương hở trên bụng mình.

"Khà..."

Và rồi—cô ấn mạnh vào nó.

Máu rỉ ra nhiều hơn.

Cơ thể cô căng lên, cảm giác tê dại lan khắp người.

Và cô cười.

"Hay quá, đau hơn đi nào..."

Kyouya nghiến răng.

Cảm giác này...

Cô ta không phải con người.

Cô ta là một thứ gì đó tệ hơn.

Một con quỷ.

DƯỚI BOONG TÀU

Trong khi cuộc chiến trên boong tàu tiếp diễn, Reina đứng nhìn Renji hấp hối dưới chân mình.

Hắn thở hổn hển, máu loang lổ trên nền gỗ.

"Hộc... hộc... mày nghĩ... có thể giết bọn tao dễ vậy sao?"

Reina nheo mắt.

"Không."

"Nhưng tao chẳng cần giết tất cả bọn mày."

Cô cúi xuống, thì thầm vào tai Renji.

"Tao chỉ cần Kuroha thắng."

Và khi đó... toàn bộ lũ bọn mày sẽ chỉ còn là xác chết."

Renji mắt mở to, tràn ngập kinh hãi.

Reina cười nhạt, rồi quay đi.

TRỞ LẠI BOONG TÀU

Kyouya cảm thấy áp lực trong không khí thay đổi.

Kuroha cười, nhưng lần này, đôi mắt cô không còn giống con người nữa.

"Lâu rồi tao mới thấy hưng phấn như vậy."

Cô liếm đi vệt máu trên má.

"Tiếp tục nào, Kyouya."

"Đánh đến khi một trong hai ta chết đi."
 
Satanophany
Trò chơi của quỷ


BÙM!

Một tiếng nổ lớn lại vang lên, lửa cháy rực bầu trời đêm.

Con tàu chao đảo dữ dội, nhưng hai kẻ trên boong vẫn tiếp tục trận chiến chết chóc của mình.

Kyouya và Kuroha—hai con quái vật theo những cách khác nhau.

Kẻ thì sở hữu sức mạnh áp đảo, kẻ thì càng bị thương càng trở nên điên loạn.

Và lúc này—

Cả hai đều đang ở đỉnh điểm của sự hưng phấn.

NẮM ĐẤM ĐỊA NGỤC

"HAAAAAAAA!!!"

Kyouya gầm lên, lao tới như một cơn bão.

Hắn vung một cú đấm, nhanh và mạnh như một viên đại bác.

BỐP!

Kuroha né sang bên trái—quá chậm.

Cú đấm sượt qua vai cô, nhưng lực chấn động đủ khiến cô văng ra xa.

Cô lăn vài vòng trên sàn tàu, máu chảy ròng ròng.

Nhưng cô bật cười.

"Khà... khá lắm đấy."

Cô liếm đi vệt máu trên môi, mắt sáng rực như ngọn lửa điên cuồng.

"Đau thật đấy... nhưng tao thích cảm giác này."

Kyouya siết chặt nắm đấm.

"Con điên."

Kuroha cười khẩy.

"Cảm ơn vì lời khen."

SỨC MẠNH TĂNG VỌT

Cô ấn mạnh vào vết thương trên bụng.

Máu rỉ ra nhiều hơn, nhưng ánh mắt cô lại càng trở nên sắc bén.

Kyouya cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

"Mày đang làm cái quái gì vậy...?"

Kuroha nhếch mép.

"Mày biết không, Kyouya?"

Cô giơ bàn tay đẫm máu lên, ngắm nhìn nó một cách đầy mê hoặc.

"Tao nhận ra một điều thú vị."

Cô bước từng bước về phía hắn, ánh mắt lấp lánh như của một con dã thú.

"Càng chảy máu, tao càng mạnh hơn."

PHẢN CÔNG

VỤT!

Trong tích tắc, Kuroha biến mất khỏi tầm nhìn của Kyouya.

"Hả—?!"

XOẸT!

Một vết cắt sâu xuất hiện trên bắp tay hắn.

Máu bắn ra.

BỐP!

Ngay sau đó, một cú đá móc giáng thẳng vào cằm Kyouya, khiến hắn loạng choạng lùi lại.

"Khốn kiếp!"

Hắn vung tay phản công, nhưng—

"Qúa chậm."

XOẸT!

Lưỡi dao mổ cắt một đường dọc theo ngực hắn.

Kyouya rống lên đau đớn.

"Con nhãi này!!"

KẺ ĐIÊN TRONG MÀN ĐÊM

Kuroha đứng đó, tay phải cầm chặt dây thép gai đã nhuộm đỏ.

Cô thở hổn hển, nhưng nụ cười vẫn không hề biến mất.

"Nào, tiếp tục đi."

Kyouya nghiến răng, siết chặt nắm đấm.

"Mày... thực sự không phải con người."

Kuroha nghiêng đầu, nở một nụ cười quỷ dị.

"Chưa ai nói với mày điều đó sao?"

DƯỚI BOONG TÀU

Trong lúc đó—

Reina đang đứng trên một hành lang vắng, tay cầm một lưỡi dao nhỏ.

Cô liếc nhìn Renji, kẻ đang quỳ rạp xuống đất, máu chảy không ngừng.

"Còn gì muốn nói trước khi chết không?"

Renji hít một hơi run rẩy.

"...Bọn mày... thật sự là lũ quái vật."

Reina bật cười.

"Thì sao nào?"

CUỘC CHIẾN VẪN CHƯA KẾT THÚC

Trên boong tàu, Kuroha và Kyouya đối diện nhau.

Hai kẻ mạnh nhất trên con tàu này.

Một con quái vật.

Một con quỷ.

Và chỉ một kẻ có thể đứng vững đến cuối cùng.

"Tiếp tục nào, Kyouya."

"Hãy khiến tao thỏa mãn hơn nữa."
 
Satanophany
Vũ điệu của máu


Trận chiến giữa Kuroha và Kyouya vẫn tiếp diễn, một cuộc đấu sinh tử không khoan nhượng.

Họ như những con thú hoang đang chiến đấu để khẳng định quyền lực của mình.

Kyouya siết chặt nắm đấm, mắt hắn đầy thù hận và báo thù.

Những cú đấm liên tục bị Kuroha tránh né, nhưng mỗi lần cô va chạm với hắn đều để lại vết thương sâu hoắm trên người.

Mồ hôi chảy dài trên trán, máu hòa lẫn vào nhau, nhưng Kuroha chỉ mỉm cười.

Cô không cảm thấy đau, ngược lại, cơn đau chính là động lực giúp cô mạnh mẽ hơn.

"Còn lâu mới làm tao gục được!"

Kyouya gầm lên, hắn vung một cú đấm mạnh về phía cô.

"Mày nghĩ chỉ một đấm này là đủ sao?"

Kuroha nói, ánh mắt lạnh lùng, nụ cười vẫn không hề biến mất.

Bằng một động tác cực kỳ nhanh nhẹn, Kuroha né cú đấm của hắn, đáp trả bằng một cú đá thẳng vào bụng Kyouya.

BỐP!

Kyouya lảo đảo nhưng vẫn đứng vững.

Hắn không hề buông tay, trái lại, càng đánh càng mạnh.

"Mày không hiểu đâu."

Kuroha thở gấp, mắt cô rực lửa, khát máu.

"Tao là một con quỷ.

Và càng chảy máu, tao càng mạnh hơn."

Cô nói, dây thép gai quấn chặt quanh tay, tạo thành những vết cắt tứa máu trên cơ thể mình.

Kyouya tạm dừng, mắt hắn không còn sự tự tin như trước.

Ánh mắt đầy sự hoài nghi.

Đây không phải là một đối thủ bình thường.

"Mày... thực sự là một con quái vật."

Kuroha bước về phía hắn, mỗi bước đi của cô như một lời nguyền.

Cô không chỉ tấn công bằng sức mạnh mà còn dùng chính nỗi sợ hãi của đối thủ để tấn công vào tâm lý hắn.

"Đúng vậy," Kuroha cười, "Tao là một con quái vật.

Và mày là con mồi của tao."

BỐP!

Một cú đá vỗ mạnh vào ngực Kyouya, khiến hắn chết lặng và văng ra xa.

Cô tiến lại gần, không hề cảm thấy mệt mỏi, chỉ cảm nhận được sự thích thú đang dâng trào trong cơ thể.

Mỗi vết thương mà cô nhận được lại càng làm cô thêm mạnh mẽ.

Trận Chiến Cuối Cùng

Dưới tầng hầm tàu, Renji đang chống chọi với một cuộc chiến riêng của mình.

Hắn đau đớn nhìn lại vết thương, một lưỡi dao đâm sâu vào ngực.

Những đòn tấn công từ Reina không hề có dấu hiệu ngừng lại.

"Đủ rồi!"

Hắn rống lên, không thể chịu đựng thêm được nữa.

Máu nhuộm đỏ cả cơ thể.

Reina đứng trước hắn, tươi cười với sự hài lòng.

"Mày nghĩ mình có thể thắng sao?" cô nói.

"Mày có thể chết ngay bây giờ.

Và còn rất nhiều kẻ khác sẽ chết cùng mày."

Renji quỳ xuống, những tình huống tồi tệ không ngừng tràn vào tâm trí hắn.

Nhưng những gì hắn làm được chỉ là nhìn Reina, mắt trợn trừng, đầy nỗi sợ hãi.

"Mày sẽ không thoát đâu."

Một Cơn Bão Khác Sắp Ấp Đến

Quay trở lại boong tàu, Kuroha không dừng lại.

Cô đã tưởng chừng gục ngã, nhưng lúc này lại trở thành kẻ săn mồi.

Kyouya lảo đảo đứng dậy, hắn thở dốc, ngực phập phồng như sắp vỡ ra.

Cơ thể hắn đầy những vết thương, máu đã không còn nhiều.

Ánh sáng trong đôi mắt hắn mờ dần, hắn cảm nhận được mình đã gần kiệt sức.

Nhưng...

"Tao không dừng lại đâu..."

Hắn gầm lên, tăng tốc, lao về phía Kuroha.

Cái Kết Chưa Đến

BỐP!

Một cú đấm từ Kyouya lại bay đến, nhưng lần này, Kuroha chỉ đứng đó, một nụ cười mỉm thoáng qua trên môi.

"Cảm ơn vì trò chơi."

Và rồi—

CÔ LEO LÊN, CHẶT ĐỨT TẤT CẢ MỌI HI VỌNG CỦA HẮN.
 
Satanophany
Điệu nhảy của quỷ


BỐP!

Cơ thể khổng lồ của Shishigawa Kyouya bị đạp mạnh xuống boong tàu, tạo nên một tiếng động kinh hoàng.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi và máu hòa lẫn, làm đôi mắt hắn mờ đi.

Trước mặt hắn, Mikazuki Kuroha đứng đó, đôi mắt rực cháy, bờ môi nhuốm máu, một nụ cười quái dị hiện hữu trên mặt cô.

"Chết tiệt...

Con chó này..."

Kyouya nghiến răng, cảm nhận từng cơn đau đang xé nát cơ bắp hắn.

Hắn chưa bao giờ gặp một kẻ như cô—

Một con quái vật không hề biết sợ hãi.

"Mày còn đứng dậy được không?"

Kuroha cười khẽ, cầm chặt dây thép gai quấn quanh tay, máu nhỏ xuống từng giọt.

Cô cố tình để bản thân chảy máu.

Càng chảy máu, sức mạnh của cô càng tăng lên.

Kyouya ngửa mặt lên trời, hơi thở nặng nề.

Hắn từng chiến đấu với hàng trăm đối thủ, nhưng chưa bao giờ bị dồn vào đường cùng như thế này.

Hắn không thể thắng.

Hắn không chấp nhận điều đó.

"chó chết...

CHÓ CHẾT!!"

Kyouya gầm lên như một con thú dữ, đập mạnh tay xuống sàn, rồi bất ngờ bật dậy, tung một cú đấm cuối cùng.

Nhưng—

XOẸT!

Một sợi dây thép gai quấn chặt cánh tay của hắn, rồi siết mạnh.

RẮC!

Tiếng xương vỡ vụn vang lên.

"AAAAARGH!"

Cánh tay khổng lồ của Kyouya bị bẻ cong một cách dị dạng, máu phun ra, hắn ngã quỵ xuống, đôi mắt trợn trắng vì đau đớn tột cùng.

Hơi Thở Cuối Cùng Của Kẻ Mạnh Nhất

Kyouya rùng mình, cơn đau thấu tận óc.

"Hộc...

Hộc..."

Hắn không thể cử động nổi nữa.

Kuroha ngồi xuống, tay cô vẫn siết chặt dây thép gai, ánh mắt cô nhìn xuống như một nữ thần báo tử.

"Mày nghĩ mình là vua ở đây à?"

Cô thì thầm.

"Tỉnh lại đi.

Đêm nay, tao mới là kẻ sẽ điêu khắc lên cái kết của mày."

Hơi thở Kyouya nặng dần.

Hắn biết...

Hắn đã thua.

Kuroha chậm rãi nâng dao mổ, ánh sáng phản chiếu trên lưỡi dao lạnh lẽo như chính tâm hồn cô.

VÀ RỒI—

XOẸT!

Lưỡi dao đâm thẳng vào cổ Kyouya.

Bạo Chúa Sụp Đổ

Gã quái vật của băng Yakuza...

đã gục ngã.

Máu tràn ra nhuộm đỏ boong tàu.

Sự sống rời khỏi đôi mắt của hắn.

Cả con tàu như rơi vào sự im lặng tuyệt đối.

Kuroha rút dao ra, đưa tay vuốt nhẹ vệt máu trên má, rồi liếm nó như một kẻ cuồng sát thực thụ.

Cô cười nhẹ, đứng dậy.

"Thú vị thật đấy."

Rồi cô bước đi, để lại xác chết của Kyouya phía sau.

Bầu trời đêm đen kịt, mặt biển vẫn dậy sóng, nhưng trên con tàu này—

Trận chiến đã kết thúc.

VÀ QUỶ DỮ ĐÃ CHIẾN THẮNG.

Cơn Gió Mới

Ở một góc khác của boong tàu, Kazama Reina nhìn thấy tất cả.

Cô nhìn chằm chằm vào Kuroha, ánh mắt đầy sự thèm khát.

"Mikazuki Kuroha..."

Reina thì thầm.

"Mày thật sự... là một con quỷ."

Và nụ cười tàn nhẫn nở trên môi cô.
 
Satanophany
Tàn tích của cơn cuồng sát


Biển đêm lạnh lẽo, nhưng máu vẫn còn nóng.

Trên boong tàu đẫm đầy xác chết, những mảnh vụn của cuộc chiến còn vương vãi khắp nơi.

Không khí đặc quánh mùi máu tanh, hòa lẫn với hơi nước biển mặn chát.

Mikazuki Kuroha đứng giữa khung cảnh đó, mái tóc tung bay trong gió, trên đôi môi cô vẫn vương nụ cười nhợt nhạt.

Một nụ cười của kẻ chiến thắng.

Bên dưới chân cô, Shishigawa Kyouya—bạo chúa của băng Yakuza—nằm bất động.

Cơ thể hắn khổng lồ như một con quái thú bị săn gục.

Đôi mắt trợn trắng, máu vẫn rỉ ra từ cổ họng bị cắt toạc.

Tên thủ lĩnh của bọn Yakuza đã chết.

VÀ NỮ QUỶ ĐÃ TRỖI DẬY.

Sự Im Lặng Của Kẻ Sống Sót

Trận chiến đã kết thúc, nhưng trên con tàu này vẫn còn những kẻ đang thở.

Kazama Reina đứng cách đó không xa, cánh tay cô vương đầy máu, nhưng ánh mắt cô không hề nhìn đến những xác chết.

Cô chỉ nhìn một người duy nhất.

Mikazuki Kuroha.

Một kẻ như thế này... không phải con người.

Từ đầu đến cuối, Reina đã dõi theo từng chuyển động của Kuroha.

Cô chứng kiến sự điên loạn, nụ cười, từng đòn đánh nhuốm đầy khát máu, nhưng không phải vì ghê tởm hay sợ hãi.

Mà vì một cơn rung động sâu trong lòng.

"Mày thực sự quá đẹp đấy, Kuroha."

Reina thì thầm, đầu lưỡi liếm nhẹ bờ môi, cảm giác hưng phấn lạ lùng lan khắp cơ thể.

Bước Chân Của Tử Thần

BƯỚC...

BƯỚC...

Những âm thanh nặng nề vang lên trên boong tàu.

Ai đó vẫn chưa chết.

Kuroha ngẩng đầu, đôi mắt băng lãnh nhìn về phía những kẻ còn lại.

Hoshimiya Renji.

Tên cận vệ trung thành của Kyouya vẫn đứng vững, dù cơ thể hắn đẫm máu.

Hắn không còn nhiều sức, nhưng vẫn cầm chặt thanh katana trong tay.

"Vẫn còn muốn chiến đấu sao?"

Kuroha nghiêng đầu, giọng nói ngọt ngào nhưng sắc bén như lưỡi dao.

Renji không đáp, chỉ hít sâu một hơi, đặt thanh kiếm trước mặt.

Đây không còn là trận chiến để giành chiến thắng.

Đây là trận chiến để giữ lại danh dự.

Hắn biết rõ Kyouya đã thua.

Băng Yakuza của hắn đã sụp đổ hoàn toàn.

Nhưng hắn không thể bỏ chạy, không thể để bị giết như một con chó rách.

Hắn phải chết như một chiến binh.

"Tốt thôi."

Kuroha cười.

Cô bước về phía Renji, một cơn gió lạnh lướt qua, cuốn lấy những giọt máu rơi rớt trên boong tàu.

Và trận chiến cuối cùng bắt đầu.
 
Satanophany
Nhát chém cuối cùng


Gió biển rít gào.

Trên boong tàu đẫm máu, Hoshimiya Renji siết chặt thanh katana, đôi mắt sắc lạnh, nhưng hơi thở đã trở nên nặng nề.

Mikazuki Kuroha đứng đối diện hắn, đôi tay đầy máu, nhưng dáng vẻ vẫn thanh thoát như một vũ công tử thần.

"Vẫn muốn tiếp tục à?"

Cô nghiêng đầu, nụ cười nhạt như sương khói.

Renji không đáp.

Hắn hạ thấp người, tay nắm chặt chuôi kiếm.

"Shinkenshibu (Tuyệt kỹ cuối cùng)."

Một hơi thở chậm rãi, một nhát chém sinh tử.

Kuroha nheo mắt.

"Cũng thú vị đấy."

Và rồi—

VỤT!

Renji lao tới!

CƠN LỐC CỦA LƯỠI KIẾM!

Hắn biến mất khỏi tầm nhìn, di chuyển nhanh như chớp, thanh katana vẽ một đường sáng lóa trong bóng tối.

Nhưng...

XOẸT!

Một vệt máu tóe lên.

Thứ bị cắt không phải Kuroha—mà là chính Renji.

Hắn khựng lại, đôi mắt mở lớn.

Một sợi dây thép gai siết quanh cổ hắn.

Từ khi nào...?!

"Mày quá chậm."

Giọng nói thì thầm bên tai, và rồi—

SIẾT CHẶT!

Kuroha kéo mạnh dây thép, cứa sâu vào da thịt.

Máu phun thành tia.

Renji quỵ xuống.

Tay hắn buông rơi thanh kiếm.

"Hộc... hộc..."

Hắn vẫn chưa chết ngay.

Mắt hắn nhìn lên, chạm vào ánh mắt băng giá của Kuroha.

"Mày..."

"Không sao đâu."

Kuroha cúi xuống, vuốt nhẹ má hắn như một người tình dịu dàng.

"Chỉ là kết thúc thôi."

VÀ CÔ NHẤC CAO LƯỠI DAO.

XOẸT!

BÓNG TỐI NUỐT CHỬNG HOSHIMIYA RENJI.

Cái Chết Của Một Đế Chế

Sự im lặng bao trùm con tàu.

Từng thành viên của băng Yakuza, từng tên chiến binh mạnh mẽ, từng kẻ tự cho mình là quái vật—tất cả đều đã gục ngã.

Shishigawa Kyouya—ĐÃ CHẾT.

Hoshimiya Renji—ĐÃ CHẾT.

Makabe Hiro—ĐÃ CHẾT.

Kuze Ichiro—ĐÃ CHẾT.

Arata Gin—ĐÃ CHẾT.

Bọn chúng đều chỉ còn là những xác chết không hồn nằm rải rác trên tàu.

"Mọi chuyện... kết thúc rồi à?"

Kazama Reina chậm rãi tiến lại, nhìn đống xác chất đống trên boong.

Cô không cảm thấy ghê tởm.

Cô chỉ cảm thấy phấn khích.

Cô nhìn Kuroha, kẻ đang đứng giữa bãi chiến trường, mái tóc nhuốm máu, ánh mắt vẫn rực cháy như chưa hề thỏa mãn.

"Mày thực sự không phải con người."

Một con quỷ.

Một nữ thần của cái chết.

Người duy nhất xứng đáng thống trị nơi này.

Reina bật cười khẽ, bước lên, vươn tay chạm vào má Kuroha.

"Bé con, mày đẹp lắm."

Cô thì thầm bên tai Kuroha, cảm nhận hơi ấm của máu còn vương trên da thịt.

"Tao thực sự yêu mày mất rồi."
 
Satanophany
Ánh bình minh nhuốm máu


Biển trời đón bình minh.

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua màn đêm, nhuộm đỏ mặt nước như một biển máu.

Trên du thuyền, mùi tử thi nồng nặc.

Xác chết của những kẻ từng là vua, là quái vật, là chiến binh bất bại... giờ chỉ là những tàn tích bị lãng quên.

Sự Thống Trị Của 9 Kẻ Đứng Đầu

Kazama Reina đứng trên lan can boong tàu, mái tóc đỏ tung bay, ánh mắt nhìn ra xa, nơi bầu trời và đại dương gặp nhau.

Sau lưng cô, Mikazuki Kuroha dựa lưng vào cột buồm, đôi mắt sắc lạnh nhưng sâu thẳm.

Những kẻ còn sống sót trong "9 Kẻ Đứng Đầu" đang tập trung lại:

Yagami Serina ngồi trên một cái thùng gỗ, liếm vết máu dính trên ngón tay, vẻ mặt không chút xúc động.Takasugi Mei lật con dao mổ trong tay, mắt mơ màng như đang nghĩ về một bức tranh nghệ thuật bằng máu.Kirishima Rika đang được băng bó bởi Honjou Kaede, nhưng dù bị thương nặng, cô vẫn cười nhếch môi, ánh mắt đầy ngạo nghễ.Asakura Natsuki và Aoyama Sayuri đứng xa một chút, bàn luận nhỏ giọng về cuộc chiến vừa qua.Saitou Chiharu kiểm tra khẩu sawn-off shotgun, vẻ mặt bình thản như thể chưa từng giết người.Fujimoto Ayane nhắm mắt, cảm nhận mùi máu tràn ngập trong không khí, một nụ cười thoáng qua trên môi cô.

Tất cả bọn họ—9 Kẻ Đứng Đầu—vẫn sống.

VÀ GIỜ...

CHÚNG LÀ NHỮNG KẺ DUY NHẤT CÒN ĐỨNG TRÊN TÀU.

"Chúng ta đã thắng."

Kazama Reina lên tiếng, giọng nói mang theo sự tự hào và hứng khởi.

Cô nhìn từng người, từng kẻ đã cùng cô tàn sát tất cả bọn Yakuza trên con tàu này.

"9 Kẻ Đứng Đầu đã sống sót.

Chúng ta đã nghiền nát bọn Yakuza."

Cô ngừng một chút, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Vậy... chúng ta có nên ăn mừng không?"

Một khoảng lặng ngắn.

Rồi—

"Hah, ý hay đấy."

Kirishima Rika bật cười, dù còn vết thương trên vai, ánh mắt cô vẫn sắc bén và đầy kích thích.

Takasugi Mei cười khẽ, xoay con dao trong tay.

"Tiệc mừng chiến thắng bằng máu sao?"

"Hay là..."

Yagami Serina liếm môi, ánh mắt hứng thú.

"Một trò chơi nhỏ giữa chúng ta nhỉ?"

Những ánh mắt sắc lạnh giao nhau.

Bóng Tối Vẫn Chưa Kết Thúc

Mikazuki Kuroha vẫn chưa nói gì.

Cô đứng dậy chậm rãi, từng bước một, như một kẻ săn mồi.

Tất cả bọn họ đều biết...

Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng trò chơi vẫn chưa chấm dứt.

ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MỘT NHÓM NGƯỜI BÌNH THƯỜNG.

ĐÂY LÀ NHỮNG KẺ SÁT NHÂN.

KẺ MẠNH NHẤT...

SẼ LUÔN NUỐT CHỬNG KẺ YẾU HƠN.

Kazama Reina bước đến trước mặt Kuroha, đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị.

"Bé con, mày muốn gì nào?"

Kuroha nghiêng đầu, mái tóc nhuốm máu phản chiếu ánh bình minh.

Cô nhắm mắt lại trong một giây... rồi mở ra.

ĐÔI MẮT CÔ VẪN LÀ CỦA QUỶ DỮ.

CÔ KHẼ THÌ THẦM:

"Tao muốn nhiều hơn thế."

"Nhiều hơn nữa."
 
Satanophany
Địa ngục được tái sinh


Mặt trời đã lên.

Ánh sáng chiếu xuống boong tàu đầy xác chết, phản chiếu trên những vũng máu chưa khô.

Những con sóng nhẹ nhàng đập vào thân tàu, như một khúc ca tang lễ dành cho những kẻ bại trận.

Nhưng với 9 Kẻ Đứng Đầu...

Đây không phải là kết thúc.

Một Chuyến Tàu, Một Sự Thống Trị

Kazama Reina đứng giữa boong tàu, tay chống nạnh, vẻ mặt đầy ngạo nghễ.

"Vậy... bây giờ thì sao?"

"Chúng ta có nên chờ bọn quản lý nhà tù đến đón không?"

Một khoảng im lặng.

"Hoặc... có khi chúng ta có thể làm một thứ điên rồ hơn"

Yagami Serina bật cười, ngón tay chạm nhẹ vào một xác chết gần đó.

"Một thứ điên rồ hơn?

Ý mày là chiếm luôn con tàu này sao?"

Kazama Reina nhún vai.

"Tại sao không?"

"Nếu chúng ta đã mạnh đến mức tàn sát cả một băng Yakuza, thì tại sao lại phải quay về nhà tù như những con chó bị xích?"

Cô quét ánh mắt qua những kẻ còn sống.

Takasugi Mei, đang lau sạch lưỡi dao mổ.

Kirishima Rika, ngồi tựa lưng vào thùng gỗ, cười khẩy.

Honjou Kaede, vẻ mặt lạnh lùng, vẫn còn vài vệt máu trên cổ tay.

Asakura Natsuki, ngón tay xoay nhẹ con dao găm.

Aoyama Sayuri, khẽ nghiêng đầu, như thể đang suy nghĩ về một trò chơi mới.

Saitou Chiharu, tay đặt trên khẩu shotgun.

Fujimoto Ayane, cặp mắt lấp lánh tia nguy hiểm.

Và cuối cùng...

Mikazuki Kuroha.

Cô ngồi trên lan can tàu, đôi chân đung đưa như một đứa trẻ, nhưng ánh mắt thì không hề ngây thơ.

Kazama Reina nhìn thẳng vào mắt cô.

"Bé con, mày nghĩ sao?"

Kuroha không trả lời ngay.

Cô chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm.

Rồi cô khẽ nói:

"Nếu chúng ta chiếm được tàu này..."

"Vậy sao không lái nó đến một nơi thú vị hơn?"

"Tự Do."

Cả đám sững lại.

Tự do.

Từ đó vang lên như một tiếng vọng trong tâm trí mỗi người.

"Nếu bọn quản lý muốn giam cầm chúng ta, vậy thì cứ để chúng tìm thấy một con tàu ma."

Kuroha mở mắt, nụ cười cô rực cháy như ngọn lửa trong địa ngục.

"Chúng ta không thuộc về nhà tù."

"Chúng ta thuộc về bóng tối."

Kazama Reina nhìn cô một lúc lâu.

Rồi—

"Hah!"

"HAHAHAHAHAHA!"

Cô cười lớn.

Không chỉ cô, mà tất cả những kẻ còn sống đều bật cười.

Một ý tưởng điên rồ, nhưng đầy hấp dẫn.

9 Kẻ Đứng Đầu... sẽ không quay lại nhà tù.

Chúng sẽ biến con tàu này thành "địa ngục trôi nổi"—một bóng ma giữa biển khơi.

KHÔNG GÒ BÓ.

KHÔNG XIỀNG XÍCH.

VÀ KHÔNG CÓ THỨ GỌI LÀ GIỚI HẠN.

Cơn Sóng Mới Đang Dâng Lên

Kazama Reina quay người, mái tóc đỏ rực bay trong gió.

Cô vươn tay chỉ về phía chân trời.

"Lái tàu đi"

"Chúng ta sẽ không còn là tù nhân nữa"

"Chúng ta sẽ trở thành những kẻ đứng trên tất cả"

Mikazuki Kuroha liếm nhẹ vệt máu trên môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng đầy nguy hiểm.

"Hãy cho thế giới thấy địa ngục thực sự là gì"

"Vì từ hôm nay..."

"9 KẺ ĐỨNG ĐẦU SẼ KHÔNG CÒN BỊ XIỀNG XÍCH!"
 
Back
Top Bottom