Ngôn Tình Sát Thủ Ở Rể

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sát Thủ Ở Rể
Chương 40: Chương 40


Bạch Tú Sa giật mình, hơi ngoảnh mặt lại nhìn về phía cơ thể người đàn ông.
Quả đúng thật trên người anh ta có ba vết răng cắn bầm tím, có nơi rỉ ra chút máu tươi khô cứng lại, bên cạnh là vài vết cào do móng tạo ta.
Bạch Tú Sa bất giác nhìn về phía đầu ngón tay của mình, trên móng tay vẫn còn lưu lại ít da thịt của người đàn ông.
Cô ngay lập tức cắn lưỡi sám hối, không ngờ bản thân mình khi gặp ác mộng lại nhẫn tâm làm tổn thương người khác đến vậy.
Bạch Tú Sa không thể mở lời, chỉ có cách đưa tay lên dùng ký hiệu ngôn ngữ trao đổi với anh.
"Xin lỗi!"
Đinh Thừa Phong được nước lấn tới, hắn bò đến sau lưng của cô, gương mặt bày dáng tiểu thỏ tử làm nũng.
"Nhưng nó vẫn còn đau! Đau ở trong tim đây này!"
Bạch Tú Sa đã từng đọc một cuốn tiểu thuyết chủ về tình yêu của cặp đôi chênh lệch nhau bảy tuổi.

Nữ chính trong truyện là một cô nữ sinh cao trung năm cuối, còn nam chính là một người hoạ sĩ nổi tiếng.

Không chỉ nổi tiếng vì nét vẽ đẹp mà còn khuôn mặt tuấn tú, chuẩn một soái ca khiến cho bao nữ giới phải rung động, thậm chí có thể khiến cho vài chàng trai bánh bèo rung động.

Chàng hoạ sĩ đó thầm thích cô gái ấy, chỉ tiếc là cô không có một chút cảm tình nào với anh.

Chàng trai ấy không chịu từ bỏ, ngày ngày tìm cách tiếp cận cô, rong ruổi tìm mọi cách xin được tim vàng của nàng.

Cứ kiên trì, kiên trì...!và có một ngày cô nàng chấp nhận sự theo đổi cuồng nhiệt của chàng trai.

Khi cô chấp nhận lời tỏ tình đã cúi xuống tặng cho chàng hoạ sĩ một nụ hôn nhẹ lướt qua như chuồn chuồn chạm nước...
Nghĩ đến đây, Bạch Tú Sa dường như cảm thấy bản thân mình có đôi chút giống với nữ chính trong truyện.
Chỉ là...!cô không biết người đàn ông này đến đây vì cô hay là vì gia sản khổng lồ nhà họ Bạch?
Nhưng mà nhìn dáng vẻ ăn vạ của người đàn ông, Bạch Tú Sa cảm thấy trong lòng phiền toái vô cùng.
Lúc này, cô đang ngồi ở mép giường, hai chân chạm xuống nền nhà mát lạnh.

Tay đưa lên day day lấy hai bên thái dương, trong lòng cảm thấy bất lực vô cùng, bên tai truyền đến giọng nói ồn ào của người đàn ông.
Đinh Thừa Phong hiện tại đang cố tạo một hình tượng vừa tốt, vừa thấp hèn, lại vừa đáng yêu trong mắt của Bạch Tú Sa, cho nên hắn vứt bỏ mọi tôn nghiêm mà trước kia hắn đã tôi luyện trong suốt khoảng thời gian dài.

Hắn hiện tại không còn là một đấng nam nhi, không mang dáng dấp hừng hực lừng lẫy đầu đội trời chân đạp đất như những tên đầu gấu, hổ báo ngoài kia.
Hắn quỳ hai gối xuống nền nhà, hai tay ôm chặt lấy đôi chân đang khép chặt của cô gái, gương mặt đẹp trai mếu máo gục bụng chân của Bạch Tú Sa.

"Đau như vậy mà không được vợ an ủi.

Có phải vợ hết thương anh rồi có đúng không? Thừa Phong hứa, nhất định sẽ làm vợ vui, không bao giờ làm vợ khóc."
Aiya...!hắn ta có cần nhất thiết phải dùng tuyệt chiêu nước mắt cá sấu không vậy?
Phiền chết đi được!
"Vợ ơi, vợ ơi..."
Một câu vợ ơi, hai câu cũng vợ ơi.

Màng nhĩ của Bạch Tú Sa sắp sửa bị những lời càm ràm của hắn ta chọc thủng đến nơi rồi.

Bất đắc dĩ, Bạch Tú Sa chỉ còn cách xoa dịu lòng đau thương của người đàn ông.
Cô hơi cúi người xuống, đặt nụ hôn nhẹ nhàng mà tinh tế lên trán của người đàn ông.
Chỉ là một nụ hôn lướt ra, hệt như một làn gió lạnh lướt qua mặt nước nhưng cũng đủ lực tác động mặt nước dao động.
Đinh Thừa Phong không kịp phản ứng mọi chuyện vừa xảy ra, toàn thân hắn cứng đờ, đứng hình mất vài giây.
Hắn cũng không thể ngờ, nhóc con này vậy mà dám hôn hắn, điều mà trước kia hắn chưa từng được nếm trải.
Hơi thở của cô nàng phà vào da mặt khiến lỗ chân lông của hắn giãn nở, trong giây phút ngắn ngủi đã k*ch th*ch đến dây thần kinh, khiến cho con tim băng giá đã ngủ yên hơn mười năm nay có chút phản ứng, nhịp đập đã vượt mức bình thường.

Giống như những lớp băng bao phủ trong con tim dần dần tan chảy, mạch máu rung động từ từ phân tán ra khắp mọi cơ quan trong tim, làm cho trái tim dường như tiếp thêm một luồng sức sống mãnh liệt.

Trong tâm trí của Đinh Thừa Phong bỗng loé lên một ý nghĩ, rằng hiện tại hắn không còn cảm thấy cô đơn như những năm qua nữa.

Hiện giờ hắn đã tìm được nửa mảnh ghép cuộc đời còn lại của mình, muốn sống tốt vì ai, muốn đem lại ánh nắng hạnh phúc cho người ấy.
Hắn giờ là...!một người đàn ông đã có vợ.
Không những vậy, vợ hắn còn là một vị tiểu thư quyền quý, được người ông đại gia hết sức cưng chiều, sinh ra đã được ngậm thìa vàng trong miệng, sống trong nhung lụa, nhưng chỉ mắc một căn bệnh ác quái đã cướp đi giọng nói, lại còn mồ côi mẹ từ nhỏ.

Nhưng hắn lại nhận ra rằng, người vợ này dường như đang có một âm mưu gì đó nên mới đóng giả một người câm.
Vì lý do gì mà cô ấy lại có suy nghĩ như vậy?
Phải chăng phía sau lưng cô đang có ai đó điều khiển, hoặc có thể nhóc con này không hề ngây thơ như vẻ bề ngoài.

Bên trong đang giấu một điều gì tiềm tàng mơ hồ mà người ngoài nhìn nhìn vào không thể phán đoạn được ra.
Có lẽ nào, nhóc còn này đã biết rằng năm xưa mẹ mình bị hại trên bàn sinh sao?
Càng nghĩ, Đinh Thừa Phong dường như đã tìm ra một một tư đáp án của cô gái.
Hắn đã điều tra mọi thông tin bên gia đình vợ mình, cũng từ đó cũng đoán ra được ai là người phía sau sai khiến Bạch Tú Sa phải giả vờ câm.
Đó chính là em gái của mẹ vợ, Cố Khả Như.
Nhưng tại sao Bạch Tú Sa lại chữa khỏi thanh quản chứ? Bởi vì trong hồ sơ bệnh án có đề cập đến, khả năng cứu chữa chỉ chiểm 0,5%, tức tỉ lệ thành công rất thấp, có khi sẽ xảy ra sơ suất trên bàn phẫu thuật.
Là ai đã chữa trị cho cô ấy nhỉ? Càng ngẫm nghĩ, Đinh Thừa Phong càng cảm thấy mơ hồ khó tìm ra đáp án cho câu nghi vấn này.
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 41: Chương 41


Đinh Thừa Phong đương nhiên không biết, và hắn càng phải tìm ra manh mối trong vụ này, đồng thời tìm ra kẻ đã diệt vong gia tộc hùng mạnh nhà họ Ảnh.

Hắn đã có chút rung động với nhóc con này rồi...
Hắn phải làm những thứ hơn thế nữa.

Không chỉ là một ác quỷ đội lốt, hắn đang gánh trên vai một trọng trách rất lớn, trách nhiệm của một người chồng.
Sau khi hôn người đàn ông xong, Bạch Tú Sa cũng bàng hoàng tại chỗ.
Cô không hiểu vì sao mình có thể chủ động hôn lên trán người ta như vậy!
Lẽ nào, đấy chính là định mệnh trong đời của cô sao? Lẽ nào sợi tơ duyên đã được ông tơ bà nguyệt se chỉ?
Bạch Tú Sa giật mình, hai tay rời khỏi mặt của người đàn ông, ánh mắt bối rối liếc qua liếc lại, dường như đang né tránh đi ánh mắt hưng phấn của anh ta.
Làn ra trắng hồng xinh xẻo ngay lúc này đã đỏ bừng, thẹn thùng đưa tay lên che đi gương mặt nhỏ nhắn của mình.
A...!ngại quá đi mất...

Bạch Tú Sa, mày đang làm cái gì đó...!sao lại háo sắc như vậy chứ? Đang yên đang lành lại đi hôn người ta.
Cô hận, chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống, che lấp đi khuôn mặt đỏ au như hai trái cà chua chín.

Đôi vợ chồng nào cũng có một đêm tân hôn, cũng được ôm ấp trong vòng tay nhau, bốn cánh môi cuốn lấy nhau mỗi khi đối phương yêu nhau.
Nhưng Đinh Thừa Phong chưa được làm như vậy, bởi vì từ ôm qua đến hiện tại hắn chưa được gần gũi với vợ mình, nếu như có gần gũi, chỉ gần gũi được đêm hôm qua mà thôi.
Nhưng hai người vẫn chưa có dấu hiệu tiến triển gì thêm.
Con trai ai mà chả có máu chiếm hữu, chẳng qua chưa bộc bạch ra bên ngoài mà thôi.
Hắn cũng có máu chiếm hữu, chẳng qua hắn chưa có cơ hội để bộc phát ra bản tính cáo già của mình.
Nhìn thấy đôi môi anh đào khẽ mấp máy, Đinh Thừa Phong nở một nụ cười đầy háo sắc.

Nhân lúc cô nàng đang bối rối, tay thì che kín đi đôi mắt biếc long lanh, hắn ta chẳng thèm nghĩ ngợi gì thêm, ngay lập tức rướn người lên.

Hai tay vươn ra phía sau bắt lấy cái ót của Bạch Tú Sa, dùng lực vừa đủ kéo cô lại gần, đồng thời môi mình ép sát vào môi cô.

"A!!!"
Bạch Tú Sa trừng mắt ngạc nhiên, hai tay rời khỏi đôi mắt lúng túng không biết phải làm gì, sau cùng giữ chặt lấy hai bên bả vai của người đàn ông.
Toàn thân của cô dường như có một luồng điện vô hình khiến cho đôi môi cô cảm thấy tê dại, cơ hàm không hiểu vì nguyên do gì mà khẽ hé mở, dường như đang chào đón nụ hôn của người đàn ông.
Đinh Thừa Phong đang phác hoạ đôi môi của cô nàng, đang không ngừng c*n m*t lấy bờ môi dưới, bỗng nhiên thấy cơ hàm của đối phương hé mở.

Nhân cơ hội đó, hắn đưa đầu lưỡi vào bên trong, đồng thời dùng tay bóp nhẹ hai bên má để Bạch Tú Sa mở rộng miệng ra, ngay lập tức đầu lưỡi của hắn đã thâu tóm được đầu lưỡi đinh hương của cô gái, khuấy đảo vài lần sau đó gắn nhẹ.

"Ưm...!hummm..."

Bạch Tú Sa giật nảy mình, hai tay ra sức đẩy người đàn ông ra.
Nhưng sức lực của anh ta quá lớn, cô căn bản không để đấu lại được, chẳng khác nào lấy trứng trọi đá.
Nụ hôn đầu mà cô gìn giữ suốt hơn mười tám năm qua, nay bỗng dưng bị người đàn ông đáng tuổi chú cướp mất.
Mỗi một lần đầu lưỡi vươn sâu vào bên trong, càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng, Bạch Tú Sa cảm thấy bản thân mình điên thật rồi.

Một cảm giác lạ lẫm đánh úp vào cơ quan thần kinh của cô, trong đầu muôn vàn pháo hoa nở, môi lưỡi bị người đàn ông quấn quýt không còn đường thối lui.
Đây cũng là lần đầu suốt mười lăm năm qua Đinh Thừa Phong chưa từng làm.

Khoảng thời gian ngần ấy năm hắn chỉ biết hai bàn tay của mình đã nhuốm máu qua bao nhiêu cái xác chết, đã điều chế ra bao nhiêu liều thuốc âm thầm cướp đi mạng sống của kẻ chướng mắt.

Nhẹ thì huỷ hoại đi một nửa mạng sống, để nửa còn lại chống chọi thêm vài ba năm nữa rồi cũng quan tèo xuống dưới đất, đi về chầu với ông bà tổ tiên.

Đến khi trao cho người con gái vô số nụ hôn cuồng nhiệt, hắn cũng phải gan lớn thế nào mới có hành động hung hãm như vậy.

Chỉ sợ sau khi cưỡng hôn, hắn ngay lập tức bị trưởng bối giáo huấn.

Nhẹ thì đánh đập để răn đe, nặng thì bị đuổi ra khỏi nhà vợ.
Nếu như điều đó xảy ra, chẳn khác nào đang hạ thấp danh dự của một tên cao ngạo, đếch ngán bố con thằng nào trong giới sát thủ rồi.
Đinh Thừa Phong định kết thúc nụ hôn này ngay tại đây, nhưng không biết ma xui quỷ khiến hay do khoảng thời gian chưa động chạm đến da thịt của phụ nữ, hắn tự dưng cảm thấy hứng thú với cô gái nhỏ này, muốn dùng chính hàm răng của mình để nghiền nát đôi môi đỏ thắm kh*** g** ấy.

Hương vị của xử nữ khiến cho hắn không thể kiềm chế lại được, thật muốn ngấu nghiến nhóc con này ngay tại chỗ mất.
Cuộc vui nào rồi phải đến giai đoạn kết thúc cũng giống như cuồng nhiệt đến mấy cũng phải nguội lạnh.
Đinh Thừa Phong cảm nhận được nha đầu này không còn sức để mà phản kháng, thấy khoé mắt phiếm hồng.

Hắn ta giật mình, lưu luyến kéo sợi chỉ bạc mà tách rời khỏi môi lưỡi cô.
"Xin...!xin lỗi!"
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 42: Chương 42


Bạch Tú Sa ấm ức, không thèm nghe lời xin lỗi hắn hắn.

Cô tức giận đẩy người đàn ông ra, quay người sang một bên, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng.
Nụ hôn đầu của mình lại bị...!bị một con cáo già ba mươi tuổi cướp mất!
Bạch Tú Sa không thể tin vào những gì vừa xảy ra! Cô phải đối diện với hắn ta làm sao đây? Da mặt cô đâu thuộc dạng dày như hắn ta đâu mà mạnh mẽ đối diện được.
Sau khi rời khỏi đôi môi đỏ thắm ấy, đầu lưỡi của người đàn ông vươn ra l**m lấy môi dưới đang còn đọng lại hương vị của xử nữ của ai kia, trong lòng bất giác dấy lên một cảm giác khó chịu.
Hắn liếc mắt nhìn vào thân hình đang run rẩy của cô gái, tầm mắt di chuyển lên phía trên rồi dừng lại nhìn vành tai đỏ ửng của Bạch Tú Sa.
Cô nàng này lẽ nào đang lúng túng trước nụ hôn đầu mà hắn đã trao ư?
Nghĩ đến dáng vẻ thẹn thùng pha trộn chút yêu kiều, thần trí của Đinh Thừa Phong càng trở lên hưng phấn.

Bất giác, sống lưng của hắn truyền đến một luồng điện vô hình, k*ch th*ch hormone nào đó đang ẩn trong cơ thế bỗng nhiên vực dậy.
Hạ bộ nóng rực của hắn theo luồng điện k*ch th*ch mà từ từ ngẩng đầu, một phần của chiếc quần theo đó mà nhô cao lên.

Nhận ra điểm bất thường trong cơ thể, Đinh Thừa Phong tức tốc rời khỏi giường, hắn chạy thẳng vào trong phòng tắm khoá trái cửa lại.

Hai tay vội vàng điều chỉnh nước ở nhiệt độ thấp nhất, đứng ở dưới vòi hoa sen để cho dòng nước lạnh xối xả lên người.
Nguy hiểm quá...!suýt chút nữa là cưỡng gian trẻ mới mười tám tuổi rồi.
Nếu như không phải do thường ngày hắn rèn luyện thể trạng của mình, chắc chắn hắn không kiềm chế được con thú thèm khát trong người mình, đánh chén sạch cô gái ngay lập tức.
Sau khi người đàn ông vào trong phòng tắm được ba phút.

Bên ngoài truyền đến gõ cửa, một giọng nói dịu dàng vang lên.
"Tiểu thư, em là Tiểu Nhiên!"
Bạch Tú Sa cố gắng quên đi hình ảnh người đàn ông vừa mới cưỡng hôn mình, cô chỉnh áo ngủ của mình thật ngay ngắn, cổ họng khẽ hắng một cái, hệt như đó là tín hiệu truyền đến cho người bên ngoài.
Tay nắm cửa bị vặt xuống, cánh cửa bị đẩy ra, ngay sau đó hình ảnh của một cô gái có nước da màu nâu trầm, trên người mặc bộ đồ nữ hầu bước vào.
"Tiểu thư, đến giờ uống thuốc rồi! Ể, tay của tiểu thư làm sao vậy?"
Vừa bước đến bên giường, ánh mắt Tiểu Nhiên ngay lập tức nhìn về phía tay đang băng vải trắng.

Con bé vội vàng nửa quỳ nửa ngồi xuống đất, hai tay nhẹ nhàng nâng bàn tay bị thương của Bạch Tú Sa lên.
"Tiểu thư...!đêm qua người lại gặp ác mộng sao?"
Tiểu Nhiên lo lắng, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe.
"Người lại tự làm tổn thương bản thân mình nữa rồi! Có phải đêm qua tiểu thư không uống đúng theo liệu trình bác sĩ kê, đúng vậy không?"
Bạch Tú Sa im lặng, cô lắc đầu thay cho câu trả lời.

"Lão gia sẽ trách em mất, phải làm sao đây!"
Tiểu Nhiên bị doạ cho sợ thật rồi.

Con bé mới có mười bốn tuổi, làm người hầu thân cận bên Bạch Tú Sa đã được hơn một năm.

Trọng trách giao cho con bé phải chăm sóc cô đều đều hai bốn trên hai bốn giờ.

Nếu như trên người cô xuất hiện vết thương không rõ lý do, chắc chắn Tiểu Nhiên sẽ bị lão gia trách phạt.

Nhẹ thì bắt nhịn bữa một ngày, nặng thì bị đày xuống tầng hầm ẩm ướt, nhốt ở đó một tuần.
Bạch Tú Sa thấy biểu cảm lo lắng của con bé, cô nắm lấy tay Tiểu Nhiên, lắc đầu dường như đang trấn an tâm trạng hoảng loạn.
Cô mở miệng, âm lượng thoát ra đủ để hai người nghe thấy.
"Chị không sao, em đừng quá lo lắng."
Nói xong, Bạch Tú Sa tháo bỏ mảnh vải xuống.

Cô đi đến bàn trang điểm, dùng kem che khuyết điểm phủ lên miệng vết thương đã khô lại, sau đó xịt một lớp gel khoá lên bề mặt da.

"Không sao rồi! Chỉ là vết thương ngoài da, ngày mai nó sẽ lành lại thôi!"
Khi Bạch Tú Sa vừa nói hết câu, cửa phòng tắm đẩy ra.

Đinh Thừa Phong lúc này tự giải quyết tâm trạng của mình xong, trên người hắn lúc này trần như nhộng, phơi bày ra cơ bụng sáu múi hoàn mỹ, bên dưới chỉ mặc chiếc q**n l*t da báo.
Hình hình bóng người đàn ông phản chiếu trong gương, Bạch Tú Sa ngay lập tức câm nín lại, hai bên gò má không có tác động vật lý nào mà đỏ ửng như quả ớt chuông.
Tiểu Nhiên cũng nhìn thấy hình bóng của hắn phản chiếu trong gương, ngay lập tức con bé phản ứng kịp, hai tay đưa lên che lấy mắt của Bạch Tú Sa, còn mình thì nhắm nghiền hai mắt lại.
"À...!thì...!xin lỗi..."
Đinh Thừa Phong nhanh chóng mặc quần áo, ngay sau đó lấy đại lý do rời đi.
Tiểu Nhiên nhìn bóng lưng hắn ta khuất dạng sau cánh cửa, con bé thở dài một cái, cầm chiếc lược ngà lên chải tóc giúp cho cô.
"Tiểu thư, người thấy thiếu gia thế nào?"
Con bé có thị lực rất nhạy bén, chỉ cần nhìn lướt qua đã nhận ra dáng vẻ bất thường đang hiện rõ trong ánh mắt của đối phương.
Bạch Tú Sa nghe câu hỏi của con bé, bất giác đưa tay lên chạm vào đôi môi của mình, nơi vẫn còn lưu giữ mùi hương của người đàn ông.
Tiểu Nhiên nhìn thấy phản ứng của cô, con bé bất giác thốt lên.
"Oa, tiểu thư! Không ngờ nha...!hai người đã tiến triển nhanh đến thế rồi!"
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 43: Chương 43


Con bé che miệng cười tủm tỉm, ánh mắt hưng phấn nhìn về phía cô.
Bạch Tú Sa càng thêm ngượng ngùng, quay người lại muốn giải thích với con bé.
"Không có...!chỉ là...!chỉ là tai nạn...!ngoài ý muốn mà thôi!"
Cô cũng không hiểu sao, khi đó người đàn ông đột ngột hôn mình, đã thế cơ thể của cô phản ứng rất lạ.

Cô không có cảm giác ghét bỏ khi bị anh ta cưỡng hôn mặc dù hai người chỉ mới ở bên cạnh nhau hơn hai mươi bốn tiếng.
"Ngoài ý muốn thôi mà...!chị không hề thích anh ta..."
"Ồ, thật lòng không vậy?"
"Thật...!thật mà..."
"Nếu như không thích sau môi của tiểu thư lại sưng mọng như vậy chứ?"
Bạch Tú Sa giật nảy mình, lúc bấy giờ cô mới để ý đến đôi môi sưng phù của mình.
Không ngờ người đàn ông lại hôn mạnh đến vậy, đôi môi hồng thắm của cô sưng tấy, khoé môi cô vẫn còn lưu lại dấu răng cắn nho nhỏ.

"À...!thì...!thì..." Bạch Tú Sa lắp bắp, nói không thành tiếng.
Tiểu Nhiên không chịu bỏ qua cho cô, cố ý nhấn mạnh vào.
"Ú oà, thật hiếm hoi nha! Tiểu thư, hôn có cảm giác như nào vậy? Có thể bật mí cho em được không? Chứ em tò mò quá!"
Con bé hí hửng, cố ý châm chọc vào tình huống khó xử của cô.
"Tiểu Nhiên, em đừng có thái quá! Mau tập trung vào việc chính đi!"
Bạch Tú Sa hắng giọng, trưng nét mặt nghiêm túc của mình.
Tiểu Nhiên thấy vậy cũng không dám làm lố quá, con bé ngoan ngoãn nghe theo lời của cô.
Nhưng nhớ đến dáng vẻ quan tâm, vỗ về mình chìm sâu vào giấc ngủ của người đàn ông, Bạch Tú Sa cảm thấy trái tim mình như đang được sưởi ấm, không còn lẻ loi trong đêm tối như mọi ngày.

Nghĩ đến đây, khoé môi của cô nàng bất giác cong lên, để lộ một nụ cười tràn đầy ấm áp.
"Ôi trời, người cười rồi kìa! Có phải tiểu thư đã động lòng rồi không?"
"Tiểu Nhiên! Em xấu tính quá!"
Trong cái nhà này, người duy nhất biết Bạch Tú Sa giả vờ một con câm chỉ có Tiểu Nhiên, con bé biết được bí mật này, cũng không ho he nói nửa lời với bất kỳ ai.
Mặc dù Tiểu Nhiên chỉ làm người hầu nhà Bạch gia mới ngót nghét hơn năm, nhưng những ngày đầu con bé đã được Bạch Tú Sa vừa ý, nhận trở thành nữ hầu thân cận.
Tiểu Nhiên phát hiện cô giả vờ câm cách đây sáu tháng, khi ấy con bé quên không gõ cửa trước khi vào phòng, thành ra nó biết cô chỉ đang giả vờ.

Đáng lẽ thanh quản của Bạch Tú Sa đã hồi phục từ năm cô mười một tuổi, có thể nói chuyện như người bình thường.

Nhưng lúc đó người dì, em gái của mẹ cô, Cố Khả Như hiện đang là thanh tra phá các cuộc án mạng hợp tác cùng với cảnh sát bắt tội phạm, ngăn chặn đường giây buôn ma tuý, là người đã tìm bác sĩ thiên tài chữa khỏi thanh quản cho Bạch Tú Sa.

Một năm sau đó, Bạch Tú Sa có thể nói được những câu đơn giản.
Bạch Tú Sa nghe Cố Khả Như âm thầm học nói.

Ngoài những giờ luyện giọng, Bạch Tú Sa phải trưng một mặt u sầu, không cong môi cười dù chỉ một cái.

Có như vậy, kế hoạch phá án của Cố Khả Như mới diễn ra suôn sẻ.

Phải công nhận một điều rằng, cách nhìn nhận của Cố Khả Như rất đặc biệt, linh cảm của vị thanh tra rất nhạy bén.

Chỉ cần nhìn sắc mặt của người chết, Cố Khả Như cũng đã hình dung ra được rằng người đó chết do bệnh tật hay do bị sát hại.
Năm chị gái mình đột nhiên qua đời trên bàn sinh, Cố Khả Như lúc ấy đang trong giờ hành chính không thể đến xem tình trạng người cùng với hiện trường.

Trước ba mươi phút người chết đưa vào lò thiêu thì Cố Khả Như mới đến kịp.
Cố Khả Như có đến nhà chứa xác để gặp mặt chị mình lần cuối.

Mặc dù thi thể của mẹ Bạch Tú Sa đã được các nhân viên chuyên lo bảo quản, tắm rửa sạch sẽ nhưng đối với người nhiễm bệnh nghề nghiệp, linh cảm nhạy béng như Cố Khả Như, chỉ cần liếc mắt nhìn qua là bà ấy đã đoán ra được vấn đề khả nghi trong việc này, rằng chị gái mình bị người ngoài hãm hại.
Cố Khả Như có kiểm tra hồ sơ bệnh án của chị gái, điều tra mối quan hệ khi còn sống của chị mình với mọi người, mong tìm ra một chân tướng nào đó để phá án.

Nhưng việc này dường như có người sắp đặt ra, và chính kẻ đã ra tay giết hại Cố Tuyết Như đã dọn dẹp hiện trường, thay đổi bệnh án.
Do không thu thập đủ chứng cứ, vụ việc chị gái mình bị giết hại dường như một bài toán khó không tìm được ra đáp án.

Cố Khả Như nghi ngờ đến người vợ lẽ của anh rể mình.

Bởi vì chị gái mình qua đời chưa được bốn chín ngày, cụ thể mới được bảy ngày mà đã đưa bồ nhí về nhà, xin Bạch lão gia cho phép tái hôn.
Khi Nhạc Thảo Mai bước qua người mình, Cố Khả Như quan sát cô ta một lượt, trong lòng liền dấy lên cảm giác nghi ngờ.

Suy nghĩ rằng Nhạc Thảo Mai chính là hung thủ thoáng chốc hiện trong tâm trí, nhưng loại cảm giác ấy nhanh chóng biến mất, bởi hiện tại trong tay Cố Khả Như không có đủ chứng cứ để buộc tội cô ta.

Chỉ coi Nhạc Thảo Mai là kẻ tình nghi, nên cô đã âm thầm theo dõi từng nhất cử nhất động của cô ta, nhưng kết quả chỉ là con số không.
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 44: Chương 44


Đến năm Bạch Tú Sa vừa tròn ba tuổi, không hiểu sao ngày đó là ngày xui xẻo đối với cô hay không mà bao nhiêu bất hạnh đến xảy ra với cô.
Đầu tiên là bị chai rượu vang rơi vào đầu làm trán cô chảy máu.
Sau đó lại đến đoạn cô chọc thanh kim loại vào trong ổ điện, được người giúp việc phát hiện nên đã thoát khỏi lưỡi hãi tử thần một lần.
Đến chiều tối, Bạch Tú Sa lại một lần nữa chạm vào ranh giới giữa sự sống và cái chết khi bị ngộ độc thực phẩm.
Cụ thể là bị trúng độc do hạt táo gây ra.
Bác sĩ chuẩn đoán, trong dạ dày của Bạch Tú Sa có một lượng độc chiếm 34,4%.

Sau khi phân tích ra thì phán đoán do hạt táo tạo thành.

Trong hạt táo có chứa một chất được gọi là amygdalin, hơn năm trăm hạt táo tập hợp lại nhau cùng một lúc sau khi tiếp xúc với dạ dày sẽ phóng ra chất độc xyanua.

Cũng may dạ dày Bạch Tú Sa tiêu thụ một ít loại chất này nên phản ứng của cô mới xảy ra điều bất thường nhẹ, toàn thân mệt mỏi, thi thoảng sẽ co giật vài cái, đầu óc quay cuồng, nôn ra toàn bộ thức ăn trong bữa tiệc sinh nhật, kiệt sức mà ngất lịm đi, và cô được đưa đến bệnh viện kịp thời, tiến hành rửa ruột.

Việc Bạch Tú Sa bị ngộ độc chỉ có mình Bạch Long Hiên và Cố Khả Như biết.

Bạch Long Hiên vì không muốn bố mình lo lắng, dù sao Bạch Tú Sa cũng là cháu gái mà Bạch Long Đức cưng chiều nhất.

Nếu để ông biết được cháu gái mình bị người khác hại thì chắc chắn ông sẽ làm ầm mọi thứ lên.

Vậy nên Bạch Long Hiên đã nói với bác sĩ thay đổi bệnh án của Bạch Tú Sa từ ngộ độc sang dị ứng với cua.
Nhưng có đánh chết Bạch Long Hiên cũng không ngờ, con gái ông còn quá bé lại trúng phải loại kịch độc này, cơ thể chưa sản sinh ra kháng thể để chống chọi với chất độc ấy, sản sinh ra chất phóng xạ có hại cho cơ quan trong cơ thể cô, sinh ra một mầm bệnh.

Sốt cao, co giật, tiêu chảy, khó thở...!vài căn bệnh liên tiếp xuất hiện đã hành hạ thể xác nhỏ bé của Bạch Tú Sa.
Mắc căn bệnh quái đản ấy, Bạch Tú Sa dường như rơi vào tình trạng hôn mê sâu, trải qua hơn ba mươi cuộc phẫu thuật lớn bé mới giữ lại được mạng sống.

Nhưng do di chứng của căn bệnh để lại đã cướp đi giọng nói của cô.
Thời điểm đó, tất cả mọi người đều rơi vào nỗi tuyệt vọng.

Nhưng suy nghĩ cho cùng, đứa con gái duy nhất nhà họ Bạch mệnh lớn đã thoát khỏi kiếp nạn, được cứu vớt khỏi lưỡi hái sắc nhọn của tử thần, đại gia đình nhà họ Bạch đã chi trả một số tiền cực khủng để đưa Bạch Tú Sa ra nước ngoài để điều trị, nhưng bất thành.
Đến năm Bạch Tú Sa mười tuổi, Cố Khả Như đã tìm được một bác sĩ thiên tài.

Vị bác sĩ xuất thân từ đất nước xa xôi Mexico, ông ta đã tìm ra nguyên nhân khiến cho Bạch Tú Sa nói được.

Thanh dây âm bị tắt nghẽn một cục máu đông khá nhỏ, làm cảm trở phát ra âm thanh rõ ràng, một phần bị chấn thương vùng Broca (vùng có liên quan đến sản xuất ngôn ngữ) ở mức 28,9%, vẫn có cơ hội được cứu chữa.

Bạch Tú Sa được bác sĩ người Mexico điều trị, dần phục hồi thanh quản sau hơn một năm ròng rã chạy chữa, sử dụng công nghệ hiện đại mới có thể làm tiêu biến dần cục máu đông, vùng Broca cũng được phục hồi.

Vài năm sau đó, Bạch Tú Sa ngoan ngoãn nghe lời Cố Khả Như luyện nói khi không có ai.

Đến năm cô mười bảy tuổi mới biết được lý do tại sao dì mình lại muốn mình làm như vậy.

Bởi vì Cố Khả Như muốn cô cùng tham gia vào kế hoạch tìm ra tội phạm đã giết mẹ cô, cho nên suốt bảy năm qua không ai biết Bạch Tú Sa không còn là một con câm của ngày nào.
Nhưng bí mật ấy lại bị người thứ tư biết được, Tiểu Nhiên đã phát hiện ra, nhưng con bé là một người hiểu chuyện nên đã giữ kín bí mật.

Sống để bụng chết mang theo!
Sau hai mươi phút chải chuốt, thay đồ.

Bạch Tú Sa cùng Tiểu Nhiên xuống nhà ăn.

Trên người Đinh Thừa Phong lúc này đeo tạp dề, hắn đon đả bưng từng đĩa thức ăn ngon để trên bàn.

Mùi thức ăn toả ra thơm nức mũi, khiến cho đầu bếp riêng nhà họ Bạch phát ghen tị.
Bạch Long Đức lúc này đã ngồi vào bàn ăn, trên tay cầm tờ báo, mắt đeo gọng kính.
Thấy cô cháu gái yêu quý xuất hiện, Bạch Long Đức ngay lập tức đặt tờ báo xuống, ông gỡ kính lão ra đặt xuống mặt bàn, đưa mắt nhìn về phía Bạch Tú Sa.
"Tiểu Sa dậy rồi à? Mau, mau đến đây mà xem! Thừa Phong hôm nay đích thân xuống bếp nấu bữa sáng cho gia đình, không những thế còn biết con yêu thích món gì, nấu dành riêng cho mình con này!"
Vừa nói, Bạch Long Đức vui vẻ chỉ về ba món đồ mà cô yêu thức đã bày sẵn ra.
"Ông nội tìm không nhầm người! Tiểu Sa nhà chúng ta có một người chồng hết sức yêu thương vợ!"
Đinh Thừa Phong tháo gang tay ra, cởi tạp dề trên người xuống.

Hắn tỏ ra xấu hổ, tiến gần về phía Bạch Tú Sa đang đứng thẩn người ra đó, chu đáo kéo ghế để cô ngồi vào.
"Vợ yêu, em mau ngồi xuống đi! Ba món mà em yêu thích anh đã làm riêng cho em rồi! Vẫn còn nhiều lắm, em ăn khoẻ lên!"
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 45: Chương 45


Bạch Tú Sa không dám nhìn thẳng vào mắt của người đàn ông.

Căn bản trong tâm trí của cô lúc này vẫn còn lưu lại hình ảnh hắn ta cưỡng hôn mình.

Hai gò má của cô vẫn đỏ ửng, vành tai lúc này lại đỏ hơn.

Bạch Tú Sa vội vàng vén tóc ra phía trước để che đi hai bên tai của mình.
Cô ngồi xuống bàn, nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn của mình.
Tại sao hắn lại biết cô thích ăn cơm sườn nhỉ? Lẽ nào là ông nội đã nói cho hắn biết sao?
Nghĩ tới đó, Bạch Tú Sa ngay lập tức ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn về phía Bạch Long Đức.
Bạch Long Đức dường như đọc thầm được suy nghĩ của cô, ông nở một nụ cười, nói với cô vài câu.
"Ông thấy tay nghề nấu nướng của chồng con không tồi!"
"Không chỉ là một hoạ sĩ, dáng người cũng được, nhưng quan trọng nhất là nấu ăn ngon."

"Đúng là một chàng rể tài giỏi!"
Bạch Long Đức nhấp một ngụm chè mà Đinh Thừa Phong vừa mới pha ra, miệng tấm tắc khen ngợi chàng rể quý mà ông trời ban cho.
Lúc này, tất cả mọi người đều tập hợp lại bàn ăn.

Vừa dùng bữa sáng vừa bàn bạc công việc.
Hai anh em nhà Bạch Phàm Tuân ban đầu cũng chẳng vừa mắt Đinh Thừa Phong là mấy.

Hai bọn họ nhìn nhau như đang ra hiệu việc gì đó, sau khi cùng thống nhất với nhau, Bạch Phàm Tuân lên tiếng.
"Ông nội, cháu thấy Đinh Thừa Phong chỉ ở nhà không thôi cũng nhàn rỗi quá.

Mà nghề hoạ sĩ như cậu ta lại thất nghiệp, đồng lương kiếm được hàng tháng cũng ít ỏi.

Con nghĩ Đinh Thừa Phong nên kiếm thêm một công việc để trang trải cuộc sống cũng như chăm sóc cho em họ."
Đinh Thừa Phong nghe vậy, trong lòng thầm cười mỉa mai.
Không ngờ lại có kẻ nhiều chuyện đến như vậy!
Bạch Long Đức nhấp một ngụm rượu, gắp thức ăn vào bát cho cô cháu gái rượu.

Xong xuôi ông mới quay lại nhìn về phía Bạch Phàm Tuân, hỏi lại.
"Thừa Phong chỉ cần ở nhà chăm lo cho Tiểu Sa là được rồi!"
"Nhưng mà ông nội à, chỉ ở nhà không thôi thì không có được.

Mà người ngoài lại bàn tán xôn xao về vấn đề nhà họ Bạch có một thằng con rể chuyên ăn bám.

Ông đâu thể danh tiếng nhà họ Bạch bị người đời chê cười đâu chứ!"
Bạch Minh Án lên tiếng thay cho anh trai mình, tiếp tục nói: "Từ hôm qua đến giờ trong công ty mọi người bàn tán về vấn đề này.

Nếu như em rể không có công việc có mức thu nhập ổn định, sớm ngày Bạch gia chúng ta bị bọn họ chê cười."
"Ông nghĩ Thừa Phong không nhất thiết phải có công việc ổn định! Tiểu Sa con bé còn nhỏ, ông cần con bé có người ở bên cạnh chăm lo.

Tiền sinh hoạt Bạch gia đưa ra cũng đủ để Thừa Phong trang trải cuộc sống, nếu như thiếu có thể xin thêm."
"Dù nghề hoạ sĩ hiện tại không được ưa chuộng, nhưng mỗi lần có người đưa ra yêu cầu thì Thừa Phong có thể kiếm được từ một triệu đến năm triệu tiền công vẽ."
Bạch Long Đức từ tốn giải thích tình về nghề nghiệp.

Theo quan điểm của ông, nghề hoạ sĩ là ngành nghề khá đặc thù, nó dành riêng cho những người có năng khiếu về hội họa và không phải ai cũng có thể theo đuổi được.
Có được chàng rể có năng khiếu tốt như vậy, ông ta lấy lý do gì để chê bai chứ.
Ngành nghề này cũng có thứ vất vả của riêng nó, nhưng lại nhận lại đồng tiền lương cực kỳ có giá trị cao.
Không kể đến, nghệ sĩ phải vất vả trong việc tìm nguồn cảm hứng mới, lại còn chuẩn bị dụng cụ để bắt tay thực hiện, xong rồi phác hoạ bản thảo, đi đường nét tỉ mỉ, tổng quát lại toàn bộ kiệt tác của mình, cuối cùng là đưa tác phẩm mình vừa hoàn thành đến công chúng, hoặc là người đặt.
Trong qua trình làm cũng xảy ra sơ suất, không tìm đúng nguồn cảm hứng, kiệt tác không vừa mắt với công chúng phải sửa lại, mất rất nhiều thời gian.
Đối với Bạch Long Đức mà nói, chàng rể lần này thật sự rất ưng ý.
"Ông nội, con cũng biết ngành nghề nào cũng có cái nhiệt huyết riêng.

Thử hỏi lỡ như cả tháng không có khách hàng nào đến đặt, liệu rằng tháng đó em rể lấy gì để tiêu xài? Chẳng nhẽ lại ngửa tay xin viện trợ từ gia đình vợ sao?"

Bạch Minh Án vừa uống ngụm cà phê, vừa bất mãn nói với ông nội của mình.
Hai anh em nhà Bạch Phàm Tuân ai ai cũng nhồi nhét ý kiến tiêu cực cho ông cụ, mong muốn càng hạ thấp chàng rể này càng tốt.
Bởi vì trong mắt của bọn họ, muốn kế thừa sản nghiệp nhà họ Bạch chỉ còn cách loạt bỏ từng cái gai sắc nhọn, như thế mới mượn thời cơ để nuốt chửng gia tài to lớn này.
"Con nghĩ em rể nên tìm nghề tay trái!"
Lúc này, Bạch Sơn Thuỷ cũng a dua hùa theo cuộc tranh luận này.

Dù gì hắn ta cũng là thành viên đắc lực nhất trong Bạch gia, không chỉ giữ chức vụ CFO trong công ty, hàng tháng giúp công ty Bạch Hàn kiếm được thu nhập gần một tỷ đô.

Bạch Sơn Thuỷ cũng có suy nghĩ muốn trở thành người độc nhất vô nhị chiếm dữ khối tài sản kếch xù nhà họ Bạch, chỉ là anh em Bạch gia quá đông, chiếc bẫy tham lợi được giăng khắp nơi, rất khó để nhổ hết những đám gai nhọn đầy tham vọng trong cái gia đình này.
Trên Bạch Sơn Thuỷ có hai người anh họ, dưới có hai người em họ, tưởng chừng chiếc gai chướng mắt đã được nhổ gần hết, nào ngờ đâu lại có một chiếc gai thất lại từ đâu du nhập vào trong gia đình mày.

Khiến cho mọi kế hoạch chiếm đoạt tài sản trước đó của hắn công cốc công cò đổ bể xuống sông.
Bây giờ anh em trong nhà cùng hợp lực loại bỏ cái gai trong mắt này, khối tài sản kếch xù chiếm đoạt rất dễ!
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 46: Chương 46


Đinh Thừa Phong cười khẩy.

Lại có một tên cáo già lòng tham vô đáy lại xuất hiện rồi.
Đúng là chưa gặp quan tài nên chưa đổ lệ.
"Em rể cũng đã đứng tuổi! Một thằng đàn ông đã ba mươi tuổi mà không có cơ nghiệp riêng thì chẳng khác nào là một thằng tồi?" Bạch Sơn Thuỷ điềm đạm nói, ánh mắt hướng về thằng rể chướng mắt.

Hai anh em nhà Bạch Phàm Tuân nhướng mày, trong lòng tỏ ra thích thú.
Không ngờ trong cái gia đình này, lại có người cùng chung chí hướng với bọn họ.
Bạch Minh Án cười đắc ý, chống tay trước cằm, nhìn về phía Bạch Sơn Thuỷ mà nói.
"Vốn dĩ em rể là một thằng đàn ông tồi rồi." Vừa nói, Bạch Minh Án cố ý nhấn mạnh câu cuối: "Chính vì lý do đó mà chấp nhận ở rể nhà ta."
Anh ta đá chân mày, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ liếc xéo về phía Đinh Thừa Phong.
"Em rể, em nghĩ sao về vấn đề kiếm thêm việc làm?"
Đinh Thừa Phong chẳng thèm nghĩ ngợi, đắn đo gì, đem những lời nói thừa thãi bọn họ vừa bàn bạc bỏ ngoài tai, trực tiếp đáp trả lại.
"Không có hứng!"
Vốn dĩ từ trước đến nay hắn vẫn trưng bộ mặt lạnh lùng, không kiểm soát được lời nói dẫn đến lời vừa nói ra khiến cho tất cả mọi người có mặt trong bữa cơm đều ngạc nhiên, há hốc mồm.
Bạch Tú Sa chớp chớp mắt nhìn người đàn ông trước mặt, không tin ngữ điệu vừa rồi là của hắn ta.

Đinh Thừa Phong dường như nhận ra bản thân mình sơ suất, hắn ngây lập tức lật mặt, thay đổi thái độ, ngữ điệu cũng dịu hẳn.
"Ý tôi là tôi không có hứng thú làm công việc mà mình không có đam mê.

Tôi chỉ quen việc nội trợ trong nhà cùng với đam mê vẽ."
Bạch Phàm Tuân trầm lặng, ánh mắt có chút khó hiểu nhìn hắn, song không tìm ra được điểm bất thường, quay sang nói với Bạch Long Đức.
"Ông nội, Bạch gia chúng ta không thể để cho một thằng đàn ông vô dụng ở trong gia đình được.

Chẳng phải khi còn nhỏ ông đã dạy mọi người phải hoàn thiện bản thân mình thật tốt.

Trưởng thành phải cố tìm ra công việc có mức thu nhập ổn định, có thể nuôi sống bản thân của mình."
Bạch Minh Án ngồi cạnh cũng phụ hoạ theo, ngật đầu lia lịa.
"Phải đó, anh trai cháu nói chí phải!"
"Dù Đinh Thừa Phong đã trở thành thành viên trong gia đình mình, không nên vì em họ mà không cần đi tìm việc làm ngoài giờ.

Em họ cũng phải lên trường học, thời gian đó em rể cũng có thừa thời gian để tìm công việc nào đó để trang trải cuộc sống."
Bạch Long Đức nghe xong, ông không còn cách nào khác.

Vốn dĩ ông chỉ muốn Đinh Thừa Phong về đây chăm lo cho cháu gái rượu của mình, không cần có tài cán gì, chỉ cần hiểu ý và hết mực yêu thương cho Bạch Tú Sa mà thôi.

Ông cụ cũng hiểu ra tính tình giai như đỉa đói của anh em nhà Bạch Phàm Tuân.

Nếu như ông không chịu nói đỡ cho bọn họ thì nhất định bọn họ sẽ lảm nhảm đi lảm nhảm lại vấn đề này.

Vì vậy, Bạch Long Đức mới nhìn về phía Đinh Thừa Phong, hỏi ý kiến của hắn.
"Thừa Phong, cháu thấy lời của anh cả thế nào? Cháu có đồng ý không?"
"Lòng tốt của anh cả cháu luôn nhận.

Không biết anh cả đây có công việc gì muốn giới thiệu cho thằng em rể bất tài này sao?"
Đinh Thừa Phong trong lòng cảm thấy phiền toái.

Trước kia kẻ nào khiến hắn phải phiền lòng, ngay lập tức trong đêm đó kẻ ấy ngay lập tức bị đưa xuống địa ngục tối tăm.

Bạch Phàm Tuân cười xoà, cuối cùng mục đích của hắn đã đặt được.

Hắn ta chép miệng, nhìn về Đinh Thừa Phong mà nói.
"Công việc nhẹ nhàng, chỉ cần chú chăm chỉ là mỗi tháng kiếm được chuyên cần, khéo có khi được ưu tiên lĩnh lương trước."
Vừa nói, Bạch Phàm Tuân xoa xoa hai tay: "Chẳng là một người bạn của tôi đang tuyển shipper giao đồ ăn cho khách hàng.

Ngày đi hàng nghìn đơn, mà shipper chuyên chạy khu vực Long Cư này lại xin nghỉ vì tuổi cao.

Bạn tôi vẫn chưa tìm được người thích hợp nên mới nhờ tôi tìm hộ, vừa hay chú không có công việc ổn định, muốn giới thiệu chú nhập cuộc, không biết ý chú thế nào? Về tiền lương thì chú cứ yên tâm, mỗi tháng chú có thể kiếm được từ sáu đến mười lăm triệu, đó chưa tính tiền thưởng.

Chỉ cần chú chăm chỉ, nhiệt tình thì đối với mức lương cao như vậy quả thật kiếm rất dễ.

Còn hơn số tiền sinh hoạt mà Bạch gia cung cấp, gấp năm lần tiền lương hoạ sĩ bèo bọt của chú."
Bạch Phàm Tuân giới thiệu Đinh Thừa Phong vào công việc làm shipper này đương nhiên có lý do cả.

Đây chính là bước đầu của kế hoạch huỷ hoại hình tượng hắn trong mắt Bạch lão gia.

Chỉ cần con mồi cắn câu, trở thành kẻ giao hàng, khi ấy Bạch Phàm Tuân sẽ cấu kết với chủ nhà hàng, thuê vài chục người order thực đơn trên app rồi thức ăn đến giở thói boom hàng.

Những đơn boom này sẽ bị tổn thất vốn nặng nề, chủ nhà hàng sẽ có lý do trừ lương của hắn, vắt kiệt sức lao động, hoặc có khi số tiền lương trở thành âm lúc nào không hay.

Đinh Thừa Phong không đủ tiền bồi thường sẽ tìm đến Bạch lão gia xin tiền sinh hoạt, từ đó ông có cái nhìn khác về Đinh Thừa Phong.

Chỉ cần thực hiện vài cái bẫy nữa là Đinh Thừa Phong sẽ bị đá ra khỏi Bạch gia, ra đi với hai bàn tay trắng, khéo có khi mà ôm một khoản nợ từ trên trời rơi xuống.

Cơ mà dăm ba mấy chiêu trò trẻ ranh chưa vắt sạch mũi này, Đình Thừa Phong chỉ cần nghe ra đã đánh hơi được mùi nguy hiểm rồi.
Bạch Phàm Tuân nhiệt tình tư vấn công việc một tràng dài, nhưng đáp lại sự nhiệt tình của hắn ta là một cái lắc đầu đầy phũ phàng đến từ Đinh Thừa Phong.
"Nhàn quá cũng không có hứng thú!"
"Cái gì?"
Chiếc muỗng trên tay của Bạch Phàm Tuân mất trọng lực rơi xuống đập vào đĩa thức ăn.

Hắn ta trợn trắng mắt nhìn Đinh Thừa Phong, trong lòng trào lên một cảm giác phẫn nộ vô cùng.
Mỏi miệng giảng dạy cho hắn ta biết, ai ngờ hắn ta lại trả lời hết sức ngắn gọn, súc tích, dễ hiểu.
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 47: Chương 47


Bạch Tú Sa nghe người đàn ông nói thì che miệng cười thầm.
Cô cười không phải vì anh ta quá kiêu ngạo, cười là vì trò trẻ ranh của anh họ bị người đàn ông vạch trần.
"Chả giấu gì, năm tôi mười chín tuổi đã từng làm shipper giao đồ ăn một lần.

Kết quả đơn đầu tiên đã bị khách hàng boom, tiền trong túi theo đó không một lý do chính đáng mà biến mất.

Bây giờ đối với tôi mà nói, nghề shipper là kẻ thù không đội trời chung, muốn né tránh cả đời."
Nói xong, Đinh Thừa Phòng cười lạnh một cái.

Hắn vươn tay ra, chọn một con ghẹ to nhất, bóc vỏ sạch sẽ, tỉ mỉ lấy phần gạch ngon và bổ chất dinh dưỡng nhất bỏ vào trong bát của Bạch Tú Sa, nhẹ nhàng nói với cô.
"Ăn đi! Lát nữa lên phòng anh sẽ vẽ tặng em một bức tranh."
Nhìn nụ cười giả trân của người trước mặt, Bạch Tú Sa rùng mình, cảm thấy không quen chút nào.

Cô ngay lập tức né tránh ánh mắt đó, hai bên gò má không hẹn trước mà đỏ bừng.
Đến giờ phút này, cô vẫn nhớ đến khoảnh khắc bị con hồ ly già này cưỡng đoạt nụ hôn đầu của mình.

Trong lòng năm lần nảy lượt chửi tổ tông của hắn ta, ngoài mặt thì tức giận đến da mặt nóng bỏng.
Bạch Sơn Thuỷ nhìn về phía anh em nhà Bạch Phàm Tuân, cảm thấy chiêu trò bọn họ bày ra còn quá non nớt.

Trong lòng đắc ý, ngoài mặt thì giả vờ quan tâm đến Đinh Thừa Phong.
"Công ty thiếu một chân bảo vệ an ninh! Đinh Thừa Phong, anh nghĩ công việc này có hứng thú không?"
Đinh Thừa Phong khự lại một lát, suy nghĩ điều gì đó rồi mới trả lời lại.
"Cảm ơn ý tốt của anh ba.

Nhưng có lẽ sang tuần tôi mới có ý định tìm việc làm thêm.

Bởi vì tôi muốn tìm hiểu thêm về vợ của tôi."
Nghe Đinh Thừa Phong nói, hai mắt của Bạch Long Đức sáng rực.

Ông ngay lập tức tán thành, ngược lại còn đẩy thuyền nhiệt tình.
"Phải! Nói rất phải! Thừa Phong, cháu có suy nghĩ thật thấu đáo! Hai đứa nên có không gian riêng để tìm hiểu nhau.

Vừa hay Tiểu Sa được nghỉ hai ngày cuối tuần, nhân cơ hội này cháu hãy dẫn vợ cháu đến trung tâm thương mại mua sắm.

Tiền long không thành vấn đề gì, lát nữa lão Lập sẽ đưa thẻ sinh hoạt trong một năm của cháu.

Cầm lấy mà đưa vợ mình đi đây đi đó, mua đồ tặng vợ.

Thiếu tiền thì bảo với ông một tiếng, ông bảo người chuyển tiền thêm cho."
"Không cần phải tìm việc vội làm gì! Thừa Phong sẽ ở nhà thêm một tháng nữa! Trong thời gian nghỉ ngơi, ông nội sẽ giới thiệu một vài người bạn già có đam mê về nghệ thuật, nhất định sẽ mê nét vẽ của Thừa Phong thôi."
"À mà này, nếu rảnh rỗi thì vẽ giúp ông nội một bức chân dung.

Chí phí thế nào sau khi hoàn thành xong thì tài khoản cháu sẽ được cộng tiền.

Ông nội không có yêu cầu gì khắc khe đâu! Chỉ cần giống hệt ông ngoài đời là được rồi!"
Được Bạch Long Đức tin tưởng giao nhiệm vụ, Đinh Thừa Phong không nỡ từ chối, miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Còn ba anh em nhà ai kia, sau khi cảm thấy kế hoạch đầu bị thấy bại, trong lòng cảm thấy vô cùng tức tối.

Song cố nuốt cục tức xuống dưới bụng, trực tiếp rời khỏi bàn ăn, lấy đại lý do rồi lên trên phòng.

Thua keo này thì bày keo khác! Thời gian vẫn còn dài cơ mà!
Sau khi chuẩn bị đồ đạc đầy đủ.

Khoác trên mình một bộ quần áo đơn giản, Đinh Thừa Phong ngắm nhìn mình trong gương, cảm thấy bản thân chưa thấp kém nên rũ tóc thẳng thay vì vuốt keo.
Lúc này Bạch Tú Sa cũng đã mặc một chiếc váy đen, trước cổ có một dải dây thắt thành nơ, tà váy chữ A phủ qua đầu gối, dưới chân đi đôi hài làm bằng nhung đắt đỏ.

Cô trang điểm nhẹ nhàng, thực chất chỉ tô một lớp son cho nó có, chứ da mặt cô vốn trắng hồng đẹp đẽ, đôi môi căng mọng, ánh mắt cuốn hút cánh mày râu mỗi khi ra đường.

Lần đi đến trung tâm thương mại đều là bị ép buộc.

Bạch Tú Sa từ trước vốn không thích nơi đông người, nhưng không muốn ông nội buồn nên mới đồng ý.
Nhạc Thảo Mai không biết đứng cửa từ bao giờ, bà ta tỏ vẻ tinh tế, chủ động gõ cửa ý muốn xin vào.

"Dì có thể vào trong được không?"
Không chờ Bạch Tú Sa trả lời lại, bà ta ngay lập tức bước vào, trên tay cầm một ly sữa bò vẫn còn ấm.
"Sữa bò dì vừa mới hâm nóng, con mau uống đi!"
Bạch Tú Sa lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Nhạc Thảo Mai, ra hiệu cho bà đặt ly sữa xuống bàn.

Nhạc Thảo Mai đặt ly sữa bò xuống, chủ động ngồi xuống mép giường nói chuyện với Bạch Tú Sa.
"Tiểu Sa nay đi mua sắm cùng chồng sao?"
"..." Biết rồi mà còn hỏi! Đúng là một mụ già phiền phức!
Nghĩ trong lòng là thế, nhưng Bạch Tú Sa ngoài mặt vẫn miễn cưỡng gật đầu.
Nhạc Thảo Mai mỉm cười một cái, bà ta vươn bàn tay sơn móng màu đỏ ra, tính nắm tay cô để hâm nóng tình mẹ con không máu mủ ruột thịt này nhưng lại bị Bạch Tú Sa né tránh.

"Dì chỉ muốn...!được có tình cảm mẹ con như những người mẹ khác thôi mà!"
Nhạc Thảo Mai bắt đầu làm màu, trưng bộ mặt yếu đuối, kể khổ với cô.

"Là dì không tốt! Đáng lẽ dì nên sinh cho bố con một đứa con, Tiểu Sa nhà ta cũng được làm chị, không phải cô đơn như này.

Nhưng mà kiếp này dì không được làm mẹ, chỉ mong con coi dì là mẹ, có được không?"
Nhạc Thảo Mai thở thói nước mắt cá sấu, muốn có được sự đồng cảm của Bạch Tú Sa.
Nhưng Bạch Tú Sa từ trước đến nay không coi Nhạc Thảo Mai ra gì.

Bởi vì Cố Khả Như nói với cô một bí mật, người năm đó hãm hại mẹ cô có lẽ là vợ lẽ của bố mình, chính vì vậy cô mới hợp tác cùng dì mình tìm ra điểm bất thường mấy năm qua của Nhạc Thảo Mai.

Đinh Thừa Phong đứng ngoài nghe giọng điệu diễn kịch của Nhạc Thảo Mai, cảm thấy chướng tai thay Bạch Tú Sa.

Hắn ngay lập tức đứng ra giải vây, nói với Nhạc Thảo Mai.
"Dì à, dì cũng biết vợ con không nói được.

Vợ con lại cực kỳ sạch sẽ, không thích người khác chạm vào tay mình."
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 48: Chương 48


Chỉ có trời mới biết lý do tại sao Đinh Thừa Phong lại nói dối trắng trợn như vậy.

Bởi vì bàn tay mà Nhạc Thảo Mai định chạm vào đang bị thương.

Nếu như mà bà ta sờ vào, chắc chắn trên tay bà sẽ bám một lớp phấn, từ đó Nhạc Thảo Mai sẽ sinh ra cảnh giác, nghi ngờ động thái của Bạch Tú Sa hơn.
Nhạc Thảo Mai ngượng nghịu, chỉ à một cái.

Định nói với Bạch Tú Sa câu gì đó lại bị tên ở rể này chắn họng.

"À phải rồi, đã đến giờ con phải dẫn vợ đi mua sắm rồi! Xin phép con đưa vợ đi trước."
Nói xong, Đinh Thừa Phong nắm lấy bên tay không bị thương của Bạch Tú Sa, dắt cô rời khỏi phòng ngủ của mình.
Sau khi thấy bóng lưng của hai người rời đi, nét mặt của Nhạc Thảo Mai lập tức thay đổi ba trăm sáu mươi độ.

Chỉ thấy bà ta rón rén đi về phía cửa phòng, ngó dương đông kích tây như đang tìm thứ gì đó.

Cảm thấy không có điểm gì bất thường, bà ta đóng cửa phòng lại, còn mình bước về phía bàn trang điểm của Bạch Tú Sa.
Phải nói đồ vật trang trí trong phòng đứa cháu độc nhất vô nhị nhà họ Bạch thật đắt đỏ.

Chỉ là chiếc bàn trang điểm thôi mà cũng được làm từ chất nhựa cứng đắt tiền, bền bỉ, thiết kế nhiều ngăn kéo.
Nhạc Thảo Mai lục lọi hai ngăn kéo cuối cùng, thấy không phải đồ mình cần thì ngay lập tức để lại vị trí cũ.

Đến ngăn kéo thứ ba, Nhạc Thảo Mai cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình cần tìm.

Chỉ thấy bà ta cầm lọ thuốc vitamin lên, ngắm nghía xung quanh lọ thuốc, sau đó mở lắp ra mà ngửi.
Nhạc Thảo Mai cười gian xảo một cái, từ trong túi áo lấy ra một lọ vitamin cùng nhãn mác, chỉ khác viên thuốc bên trong có màu sắc vàng nhạt hơn nguyên bản gốc, thay thế vào chỗ của lọ thuốc thật.
Sau khi làm việc mờ ám xong, Nhạc Thảo Mai cất lọ thuốc của Bạch Tú Sa vào trong tay áo, chậm rãi mở cửa bước ra ngoài.
Cũng may bên ngoài không có ai đi ngang qua, bà ta thuận lợi rời khỏi phòng ngủ của Bạch Tú Sa.
Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe Mercedes-Benz màu đen dừng lại trước cổng lớn khu trung tâm thương mại.
Nhìn thấy chiếc xe đắt đỏ dừng đột ngột ở đó, bảo vệ đã trạc năm mươi tuổi đi đến, gõ vào cửa kính xe.
"Xin chào quý khách! Mời quý khách lái xe vào trong!"
Đinh Thừa Phong nắm tay Bạch Tú Sa đang ngồi ghế phụ, cô theo phản ứng của cơ thể mà rút tay lại.
Nhóc con này vẫn chưa quen sự nhiệt tình của hắn.

"Tú Sa, hay là chúng ta vào đây mua sắm? Mấy trung tâm thương mại khác anh sợ họ không nhiệt tình như ở đây!"
Bạch Tú Sa im lặng, mắt nhìn về cửa sổ xe.
Cô nàng căn bản không có hứng thú đi mua sắm, nhưng do tình huống bắt buộc nên Bạch Tú Sa miễn cưỡng đồng ý đi.
Đinh Thừa Phong được bảo vệ chỉ lối vào chỗ đỗ xe thích hợp.

Sau đó hắn cùng cô gái bước vào bên trong trung tâm thương mại.
Bởi vì sợ người ngoài chỉ trích, Bạch Tú Sa miễn cưỡng khoác tay người đàn ông, bước theo anh ta vào bên trong.

Trung tâm thương mại Trạch Thiên Lục vốn nổi tiếng nhất nhì thành phố, được chia làm ba khu, khu một dành riêng cho siêu thị, khu hai dành cho khu ẩm thực, giải trí, rạp chiếu phim, còn khu ba là trung tâm thời trang, tất cả mẫu mã đa dạng, bắt mắt đều là hàng nhập khẩu cao cấp, giá của đồ hàng hiệu cũng đắt đỏ vô cùng.

Dù là nơi sinh ra dành cho quý tộc, nhưng trung tâm thương mại Trạch Thiên Lục ngày ngày đến có rất nhiều khách khứa đến đây vui chơi, công tử tiểu thư nhà quyền quý đến đây mua đồ, cũng có người tài chính không cao vẫn đến đây, trông cực kỳ náo nhiệt.

Khu vực ba nằm ở trên tầng năm, Đinh Thừa Phong đưa cô gái đến thang máy.

Cũng may không phải vào giờ cao điểm nên thang máy ít người dùng đến, chủ yếu những thang máy kia vẫn có đông người dùng đến hơn.
Trung tâm này rất rộng nên thang máy lên các tầng đếm sương sương đã hơn chục cái rồi.
Đinh Thừa Phong biết cô nàng này không thích ở nơi đông người nên hắn nhìn ra thang máy ít người đi lại nhất.
Đi cùng hai người là một đôi vợ chồng trung niên đã hơn năm mươi tuổi.

Đình Thừa Phong vươn tay, bấm số lên tầng năm.

Ting!

Chưa đến một phút, cầu thang máy đã đưa hai người đến đúng điểm.
Bước vào sảnh lớn, vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người.

Trong thành phố này không ai là không biết cháu gái đích tôn nhà họ Bạch chỉ là một con câm, ngày hôm qua Bạch gia lại công bố nhận một chàng trai không tài cán gì về làm rể đã chấn động dư luận, làm cho các nhà báo tốn không ít giấy mực để đưa tin đến mọi người.

"Nhìn kia, một con câm đi cùng một thằng đàn ông vô dụng kìa."
Bỗng nhiên có một giọng nói không biết từ đâu truyền đến, làm cho tất cả những người có mặt đều dùng ánh mắt kỳ thị nhìn về phía cặp đôi nam nữ vừa tới.
Bạch Tú Sa theo phản xạ của bản thân mà vội vàng nép mình sau cơ thể cường tráng của người đàn ông.
Đây là lần đầu tiên cô phải hứng chịu nhiều ánh mắt miệt thị đến như vậy! Đã thế lại không có người thân ở bên cạnh.
Đó chính là lý do vì sao, Bạch Tú Sa rất hiếm khi đến những nơi đông người như vậy, đặc biệt là có những con người không kiểm soát được ngôn từ của mình.
Đinh Thừa Phong thấy cô gái phút chốc trở thành mít ướt yếu đuối, hắn liếc nhìn xung quanh một lượt, sau đó vỗ vai an ủi cô.

"Đừng sợ! Có anh ở đây!"
 
Sát Thủ Ở Rể
Chương 49: Chương 49


Người đời nói chả sai, miệng lưỡi thế gian hệt như con rắn độc chỉ biết chầu chực mà phun ra bao lời cay đắng, độc địa gián tiếp gi3t chết mầm sống của bao người.
Từ miệng người đời thoát ra bao lời cay đắng, dè bỉu thân phận của mình, Bạch Tú Sa có chút tủi thân trong lòng.

Hai tay của cô nắm chặt một góc áo của người đàn ông, hàm răng trắng ngọc cắn chặt vào môi dưới như muốn rướm máu.
Toàn thân cô không ngừng run rẩy, hốc mắt ngấn lệ.
Đinh Thừa Phong cảm nhận được tâm trạng rối rắm của cô nàng, hắn vỗ vai an ủi cô, đưa cô đến một nơi khác, đồng thời ánh mắt đánh nhìn về một phía khác.

Dưới góc bản poster quảng cáo mỹ phẩm, một dáng người mặc áo đen, đeo mũ lưỡi trai, làm ký hiệu tay trao đổi với Đinh Thừa Phong.
Vừa đi hắn vừa nhìn, sau đó khẽ gật đầu một cái, người đàn ông áo đen kia nhanh chóng rời đi.
Đinh Thừa Phong dẫn Bạch Tú Sa đến khu bán trang phục dành cho nữ giới.

Khu này toàn là đồ đắt tiền, hàng thiết kế được nhập khẩu từ Pháp, giá trị lên đến vài triệu.
Vào giây phút cách gian hàng chỉ vài bước chân, không biết từ đâu xuất hiện một chàng thanh niên trẻ tuổi đứng chắn trước đường đi của hai người.

Sau lưng anh ta dẫn theo vài người bạn đi cùng.

Bạch Tú Sa ngẩng đầu nhìn diện mạo của đối phương, liền nhận ra đó là người quen, cô trực tiếp né tránh đi ánh mắt khó chịu đang nhìn chằm chằm lấy mình.
Không ngờ lại gặp anh ta ở đây...
Bàn tay nhỏ của Bạch Tú Sa đan vào tay của người đàn ông, khuôn mặt nhỏ bé gục vào lưng của hắn, dười như đang tìm điểm tựa để né tránh đi người mà cô không muốn gặp.

Đinh Thừa Phong liếc nhìn cậu ta một cái, không nói một lời nào trực tiếp dắt Bạch Tú Sa lướt qua mặt.

Chàng trai đó đâu chịu đứng im, nhân lúc Bạch Tú Sa đi lướt ngang qua người mình, anh ta ngay lập tức xoay người lại, vươn tay tóm lấy cổ tay của cô, giữ cô ở lại bên mình.
"Tú Sa!"
Bạch Tú Sa rũ mắt nhìn xuống dưới sàn nhà, bàn tay nhỏ ra sức vùng vẫy tìm được khỏi bàn tay khác đang ghim chặt lấy cổ tay của mình.

Ấn đường của Đinh Thừa Phong nheo lại, ngay sau đó dùng một cước đá vang tay của anh ta ra khỏi tay vợ mình, tay còn lại vươn ra vòng ra sau lưng Bạch Tú Sa, ôm cô vào lòng.
"Anh bạn trẻ, cậu định động tay động chân với vợ của tôi sao?"
"Vợ cái con khỉ! Tú Sa là người phụ nữ của tôi, ai cho phép anh cướp cô ấy khỏi tay tôi, hả?"
Lục Đình Chiến không kìm được lửa giận trong lòng, không nhân nhượng gì mà xông đến, tóm lấy cổ áo mà dùng lời chất vấn với Đinh Thừa Phong.
"Con mẹ nó, anh có tự mình soi gương không? Trông anh chẳng khác gì bố của cô ấy! Anh định làm sugger daddy sao?"
Đinh Thừa Phong cười lạnh một cái, một chiêu bẻ ngược tay của Lục Đình Chiến đặt ở phía sau lưng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về đối phương.
"Có không biết đường giữ, đánh mất rồi giờ quay lại giở thói ăn vạ à? Người anh em, cậu đang có ý đồ cướp vợ từ tay tôi sao?"
"Anh mới là người cướp người phụ nữ của tôi! Là tôi đến trước, Tú Sa là người của tôi! Cô ấy chỉ có thể là vợ của Lục Đình Chiến này!"
Lục Đình Chiến bị vặn cổ tay, chỉ biết kêu đau một tiếng.

Ngay sau đó đưa mắt nhìn về phía Bạch Tú Sa, nói: "Tú Sa, em thật vô tâm!"
Bạch Tú Sa bấu chặt hai tay vào vạt váy, đôi mắt xinh đẹp đỏ hoe.

Âm thanh khóc nghẹn ngào trong cuống họng, đứng trước câu hỏi chất vất của chàng trai, Bạch Tú Sa chỉ biết lắc đầu.
Con ngươi Lục Đình Chiến như nứt rạn, hằn lên vài tia máu đỏ, trong lòng hụt hẫng khi biết tin người phụ nữ mình yêu đã lấy chồng.
Ở trong trường ai ai đều biết, Lục Đình Chiến đem lòng yêu thầm cô gái câm này từ lâu, dù là sinh viên năm cuối luôn bận rộn với việc học hành cũng như bài test thực hành, nhưng anh vẫn dành thời gian đến lớp thăm cô gái đều đặn, hôm thì đưa cô đi dạo quanh trường, hôm thì đưa cô đi ăn những món mà cô thích, có đôi lần tỏ tình nhưng lại bị cô từ chối.
Lúc đó Lục Đình Chiến có suy nghĩ, rằng cô gái đang đắn đo trước gia cảnh không mấy khán giả của mình.

Vậy nên suốt thời gian qua anh vừa học vừa làm kiếm tiền nuôi sông bản thân, giành giụm chút tiền để lo cho tương lại, đặt mục tiêu lấy học bổng trị giá một trăm triệu từ trường, từ đó sẽ tạo hình tượng tốt trong cái nhìn của cô, từ từ có được trái tim của cô nàng.
Nhưng Lục Đình Chiến về quê chăm sóc mẹ già hai tuần, đến khi lên thành phố nghe tin cô gái lấy chồng.

Anh đã bao lần đứng trước cổng biệt thự Bạch gia để tìm gặp cô, nhưng số lần đó đều bị người gác cổng nhìn thấy, cho rằng anh đến gây rối nên đuổi đi.
Lần nhìn thấy người đàn ông đưa cô đi đăng ký kết hôn, Lục Đình Chiến cũng bám theo đuôi phía sau, nhưng chỉ vài phút lơ là đã mất dấu xe của cô.

Khó khăn lắm Lục Đình Chiến mới nghe ngóng thông tin, rằng cô sẽ đến trung tâm thương mại Trạch Thiên Lục, anh liền dẫn bạn theo cùng đến đó chờ đợi, nói rõ sự việc với cô.

Khi đến nơi nghe được lời xì xào bán tán đầy tiêu cực của mọi người dành cho cô gái, trong lòng Lục Đình Chiến cảm thấy khó chịu vô cùng.

Không để chậm trễ giây phút nào, anh ngay lập tức gặp trực tiếp nói chuyện với cô, nào người bị Đinh Thừa Phong đánh trả.

"Anh đã nói hãy đợi anh mà, tại sao em lại không đợi anh?"
Đám bạn đi cùng Lục Đình Chiến trơ mắt ra nhìn, đứng chôn chân tại chỗ không dám manh động.
Mọi người có mặt trong trung tâm đều được xem màn cướp vợ đầy kịch tính, đến thở cũng không dám thở mạnh.
"Có phải em chê anh nghèo, đúng không? Em không tin tưởng vào tình yêu của anh, sợ anh không ở rể nên em mới chấp lấy một thằng đàn ông gần xứng tuổi bố của mình sao?"
"Bạch Tú Sa, em làm anh đau lòng lắm! Em biết rõ tình cảm mà anh dành cho em cơ mà! Tại sao đến cuối cùng người thua cuộc lại là anh? Rõ ràng anh là người đến trước, hắn ta chỉ là người đến sau, tại sao em lại chấp nhận tình cảm của hắn mà không phải anh? Anh không tốt ở điểm nào, không đủ giàu sang để sánh vai cùng em sao? Có phải như vậy không? Bạch Tú Sa, em hãy nói với anh rằng em bị ông nội ép phải lấy hắn ta, em với hắn ta không có một chút tình cảm nam nữ, em hãy nói đi, anh giúp được em! Anh sẽ đến gặp ông nội em, nói chuyện với ông rằng anh có thể ở rể được.

Anh hiểu được cảm xúc của em, hiểu được sở thích của em là gì, biết em ghét gì và thậm chí anh còn biết tất cả những gì thuộc về em.

Bạch Tú Sa, em không thể cho anh một cơ hội sao?"
 
Back
Top Bottom