Tôi là một bác sĩ pháp y!
Là người sẽ mang sự thật để trả lại sự trong sạch cho nạn nhân
Tôi sẽ khiến xác chết sống lại
1#
Tối hôm đó, trên đường đi mua đồ ăn tối tại cửa hàng tiện lợi.
Khi đi qua một con hẻm nhỏ, chiếc mũi nhiều năm trong nghề của tôi đã ngửi thấy một mùi hôi thối quen thuộc trong con hẻm đó.
Tuy vậy, tôi đã không chú ý đến sự việc, bởi ở nơi thành phố ô thị, những con hẻm nhỏ trống vắng thường sẽ là địa điểm vứt rác lí tưởng cho mọi người, tôi đã đi ngang qua đó nhưng đây có lẽ là điều sai lầm của tôi khi không chú ý đến nó, một sai lầm dẫn đến hai mạng người sau này...
Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi của đội trưởng Tô- đội trưởng tổ cảnh sát hình sự trong khu vực, khi nghe máy là sự gấp gáp của ông mà chính tôi cũng nhận ra:
- Cố Giang... mau đến đây, có việc cho cô!!!
Sau khi nghe Tô Trương nói, tôi theo thói quen vội vàng vơ lấy chiếc áo sơ mi rồi nhanh chóng lấy chìa khóa xe ô tô.
Qua địa chỉ Tô Trương gửi cho tôi, địa điểm cách khá gần nhà tôi.
Tới nơi, tôi bàng hoàng phát hiện, địa điểm xảy ra án mạng chính là con hẻm hôm qua.
- Đây là một vụ giết người dã man.- Tô Trương nhận xét làm cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
- Người tìm thấy xác chết là một tên chuyên đi thu gom rác, tên anh ta là Chu Duy, anh ta khai rằng khi đang chất những đống rác lên xe thì thấy có vết máu khô trên nền mà trước giờ chưa từng có.
- Hiện trường vẫn còn được giữ nguyên từ lúc đó chứ?
Ông ta chỉ gật đầu rồi đi ra chỗ nhân viên hỏi tình hình vụ án.
Xem xét thi thể một hồi, xác chết có mùi hôi thối rất nồng khiến tôi có đeo khẩu trang cũng phải tái mặt.
Nạn nhân lần này là một người phụ nữ trẻ, rất xinh đẹp khoảng chừng 30-35 tuổi, cao khoảng 1m65, mặc một chiếc váy đỏ liền thân, cẳng tay có dấu vết của một chiếc đồng hồ từng xuất hiện ở đó, bả vai có vết hằn có thể đoán đã có một cái dây đeo ở đây.
Kiểm tra hiện trường, cho thấy mấu trên nền đã khô, khả năng tử vong quả nhiên là từ tối qua và địa điểm ra tay là tại chính con hẻm này, đi tới phần dưới của nạn nhân, thấy màng trinh có vết rách.
Ngoài ra, vạch áo phần bụng nạn nhân cho thấy có rất nhiều vết đâm đã được khâu lại bằng chỉ nhỏ một cách khéo léo, điều này khiến tôi lạnh gáy.
Qua đó, có thể kết luận là:
- Giết người cướp của sao?
- Đúng vậy!_ Tô Trương nói-Có phát hiện gì về hung thủ chưa?
- Tôi cũng không chắc chắn lắm.Nhưng có thể đoán hung thủ là một tên biến thái, thích nhìn sự đau đớn của người khác làm thú vui rồi mới kết thúc.
Cụ thể thế nào có lẽ phải tới lúc khám nghiệm mới biết được...
- Vậy là trường hợp Luật 21 Bộ luật Hình sự à?
- -Ừm
Sau khi đi về phía trụ sở,chúng tôi nhanh chóng thay trang phục rồi bước vào phòng mổ nơi có một xác xác chết chuẩn bij sẵn sàng nói cho cúng tôi sự thật phía sau vụ án đen ở khu phố này...
Đầu tiên, tôi xem xét phần vết thương đáng chú ý nhất, phần bụng của nạn nhân được khâu một cách vội vã, tuy nhiên chỉ có vết thương to nhất và cũng là vết thương duy nhất kết liễu nạn nhân được khâu lại, còn những vết thương khác tuy không nhỏ nhưng lại không dẫn tới cái chết của nạn nhân; cắt phần chỉ ở bụng, khám nghiệm thấy nội tạng nạn nhân bị xuất huyết bên trong, các xương cũng bị rạn không ít, có một số bị gãy và mẻ nhưng không quá nghiêm trọng.
Kiểm tra kĩ bề ngoài da thấy có một số nơi trên da có vết xước có thể là bị kéo lê hoặc trong lúc xô xát gây nê, đầu vú bị đã bị cắt, ở đầu móng tay có dính một ít da lạ có thể đoán là của kẻ giết người, Cuối cùng, tôi kiểm tra đến bộ phận sinh dục của nạn nhân, màng trinh bị rách khá to, ngoài ra còn bị tổn thương không ít nhưng khi kiểm tra rất kỹ lại không thấy có dấu vết của tinh trùng trong người nạn nhân nào.
Điều này khiến tôi đặt ra giả thuyết hung thủ đã dùng bao trung lúc thực hiện hành vi xâm hại.
Sau khi đọc các phát hiện của mình cho Dương Huy- một cậu thực tập mới đến, khá đẹp trai, cao ráo và được các đồng nghiệp yêu thích ghi lại vào hồ sơ khám nhiệm tử thi.
Bước ra khỏi phòng đã tầm xế chiều, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời xuyên qua tấm kính, bụng tôi đã bắt đầu quặn lên, từ sáng tới giờ tôi vẫn chưa có gì cho vào bụng nên có lẽ nó đang bắt đầu sôi lên.
Ra đến cửa trụ sở, đội trưởng Tô đứng chờ chúng tôi:
- Có chuyện gì à?
- À, có một số phát hiện mới, định tới kể cho mấy người rồi cùng thảo luận thôi..
- Vậy anh nói đi- Giọng tôi bất chợt lạnh lùng đến nỗi chính tôi cũng không nhận ra
- Tìm ra danh tính nạn nhân rồi...Cô ta tên là Ngô Tử Thúy, 38 tuổi, làm nghề dạy múa, đào tạo nghệ thuật, buổi tối thường lui tới mấy quán bar, hộp đêm trong thành phố, hình như còn là khách quen của một số tiệm.
Bố mẹ cô ta đã mất được 10 năm, có một người chị nhưng cũng qua đời do tự tử tại nhà riêng cách đây 2 năm .
Căn nhà của cô ta cách hiện trường phát hiện vụ án không xa khoảng 600m.
- Làm giáo viên dạy múa giàu vậy sao???
- Tiền thừa kế của bố mẹ cô ta cộng với tiền của chị thì cũng không lạ...Cô thì sao?
Tìm được nhiều chứ?
- Cũng khá nhiều.
Nếu đúng như suy đoán thì đây là vụ giết người cướp trong đó còn có cả xâm hại.
- Điều khiến tôi khó hiểu, đó là hung thủ đã để lại vô số vết thương cho nạn nhân và còn khâu vết thương lại một cách tỉ mỉ như vậy thì mất rất nhiều thời gian, nhưng theo suy đoán thì hiện trường xảy ra án mạng là khu đổ rác, kết hợp với việc ở một khu phố, dù cho là ban đêm thì hàng xóm quanh đó cũng sẽ phát hiện ra...Mũi khâu tuy vội vã nhưng chung quanh rất hoàn hảo...
Trong người nạn nhân cũng không có tinh trùng nhưng lại có vết rách có nghĩa là hung thủ đã dùng bao, chứng tỏ hắn rất cẩn thận, chả nhẽ lại không phát hiện ra lúc nạn nhân cấu vào da sao?
- Cũng có thể có đồng phạm mà?
- Nếu vậy hắn sẽ chọn cách thức phân xác và chia nhau ra có lẽ sẽ khả thi hơn...
Bầu không khí rơi vào trầm lặng thì Dương Huy lái xe đến trước mắt chúng tôi:
- Vất vả rồi, sếp Cố, sếp Tô, chúng ta lên xe đi.
- Cậu với anh ta đi đi( chỉ vào Tô Trường)
- Tôi sẽ tự lái xe về nhà!- Tôi nói dứt khoát...
- Ồ!
Được..
Cậu ta nói với giọng thất vọng
Lái chiếc xe đi trên con đường nhựa, tôi bất chợt thấy lòng mình chùng xuống.
Tâm trang đang đung đưa theo đám mây cam đỏ treo lơ lửng trên bầu trời.
Vụ án vẫn chưa thật sự kết thúc...