[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 150,951
- 0
- 0
[Sasunaru] Rơi Vào Một Đêm Xanh
Chương 39: Lời hẹn ước
Chương 39: Lời hẹn ước
"Sasuke..."
Naruto khẽ gọi.
Mặt trời đã lặn hẳn từ lâu, nhưng trong mắt cậu, lại lóe lên một ánh sáng dịu dàng xen lẫn chút mâu thuẫn.
Cậu biết chuyện mình vô tâm với Sasuke sẽ để lại vết thương lòng cho cậu ta, nhưng cậu không nghĩ tới vết thương đó chưa từng lành lại, Sasuke chỉ đang cố đè nén chúng dưới vẻ ngoài gai góc.
Naruto vô thức buông một tiếng thở khẽ, đôi mắt cậu hơi nhòe đi, tâm trí lạc vào những mảnh ký ức cũ..
Giờ đây, tất cả những thứ đó trở lại, nặng trĩu, đau nhói, như là một phần sự thật cậu đã cố tránh nhìn thẳng bấy lâu nay.
Naruto khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu chan chứa đau đớn.
"Tôi xin lỗi, Sasuke."
Sasuke khẽ giật mình, ánh mắt dao động.
"Đừng nói gì nữa, Naruto..."
Cậu ta chưa sẵn sàng lắng nghe lời từ chối của Naruto.
Naruto chưa bao giờ từ chối cậu ta.
Nhưng lần này thì khác.
Naruto muốn từ chối cậu ta rồi.
Sasuke quay mặt đi, như muốn trốn tránh ánh mắt của Naruto, nhưng bàn tay cậu ta vẫn nắm lấy tay Naruto, chặt đến nỗi như thể chỉ cần buông ra thôi, tất cả sẽ tan biến thành mây khói.
Naruto nhìn cậu ta, lòng ngổn ngang vô vàn cảm xúc.
Trong một giây, cậu muốn im lặng như Sasuke yêu cầu, nhưng rồi cậu cũng hiểu - nếu bây giờ không nói, có lẽ sẽ không bao giờ còn cơ hội nào nữa.
"Tôi cũng sợ nhiều thứ giống như cậu.
Có lẽ là do tôi đã từng tổn thương cậu, cho nên cậu mới không tin tưởng tôi như thế.
Nếu tôi không muốn ở bên cậu, sợ mất cậu, sợ cậu lên Tokyo rồi sẽ không cần tôi nữa, tôi cũng chẳng muốn cố gắng nhiều như thế này.
Tôi có thể vào một trường khác gần nhà, thầy Kakashi cũng đã từng nói tôi có thể cân nhắc.
Nhưng mà chỉ cần nghĩ đến việc không thể đến trường cùng cậu, không được gặp cậu, làm phiền cậu, tôi lại không chịu được."
Sasuke nhìn Naruto thật lâu.
Trong đôi mắt cậu là muôn vàn cảm xúc hòa trộn, như một cơn sóng ngầm đang chực vỡ ra sau những năm tháng cố tình chôn giấu.
Cậu không nghĩ Sasuke sẽ nói những lời như thế.
Không nghĩ rằng, đằng sau vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo đó, lại là một trái tim mệt mỏi vì cô độc, là một người cũng biết sợ bị bỏ lại như cậu.
Không nghĩ rằng... người đó lại yêu cậu đến mức lo sợ từng chút một - sợ sẽ không còn cơ hội để nói ra, sợ một ngày cậu sẽ bị ai khác cướp mất, sợ phải hối hận.
Và có lẽ, cậu cũng đang sợ giống như thế.
Naruto hít sâu, tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực:
"Tôi không muốn cậu đi đâu hết.
Kể cả khi cậu bắt buộc phải đi, tôi cũng muốn cùng đi với cậu."
Sasuke ngơ ngác nhìn cậu, như bị những lời của Naruto siết chặt lấy, mỗi câu mỗi chữ cứ nhỏ giọt vào lòng như mưa xuân rơi trên một mảnh đất đã qua bao ngày nứt nẻ.
Cậu ta chưa bao giờ nghĩ, một ngày nào đó, Naruto sẽ nói với cậu như thế.
Trái tim bất giác run lên, Sasuke khẽ gọi:
"Naruto..."
Naruto nhìn cậu ta, đối diện với một đôi mắt đen đã sớm bị một màn sương mờ che lấp, cậu quyết định nói ra những lời đã giấu trong lòng quá lâu:
"Tôi sẽ ở bên cậu.
Nếu cậu đi, tôi sẽ đi cùng.
Chỉ cần cậu muốn, tôi sẽ không để cậu một mình thêm một lần nào nữa."
Không có câu nào là từ chối.
Nhưng cũng chẳng có câu nào là đồng ý...
Dường như nhận ra tâm trạng của Sasuke, Naruto vội nói:
"Thật ra tôi cũng không hiểu rõ tình cảm của bản thân dành cho cậu...
Nhưng mà, tôi biết Sasuke đối với tôi, rất, rất đặc biệt..."
Sasuke lặng đi.
Tim đập dồn dập trong lồng ngực, nhưng lại như ngừng lại ở một khoảnh khắc nào đó, giữa hi vọng và nỗi sợ mơ hồ.
Không phải là một lời đồng ý rõ ràng, nhưng cũng chẳng phải từ chối.
Là lần đầu tiên Naruto không né tránh - mà đối diện, mà thừa nhận: Sasuke có một vị trí duy nhất trong tim cậu.
"Vậy nên..."
Naruto tiếp tục, giọng cậu run nhẹ, "Nếu cậu muốn đợi, thì đợi tôi một chút.
Đợi đến khi tôi có thể hiểu rõ bản thân hơn... sẽ cho cậu một câu trả lời... thỏa đáng..."
Gió biển thổi mạnh dần lên, nhưng Sasuke lại chẳng thấy lạnh chút nào.
Sasuke rũ mắt, vai thả lỏng.
Ánh mắt cậu ta không còn nặng trĩu sương mù, mà dường như có một tia sáng len lỏi trong đó.
Cậu ta đoán được Naruto sẽ nói vậy.
Bởi vì cái tên Naruto ngốc nghếch này chẳng bao giờ chịu để tâm đến cảm nhận của bản thân.
Từ cử chỉ, hành động, thái độ đến ánh mắt và nụ cười rạng rỡ cậu ấy dành cho Sasuke, đều như muốn thổ lộ tình cảm với cậu ta.
Vậy nhưng chỉ đến khi Sasuke bày tỏ, Naruto mới ngỡ ngàng nhận ra, cậu không thể từ chối, cậu không muốn từ chối, nhưng cậu cũng không dám đồng ý, cậu sợ bản thân chưa suy nghĩ thấu đáo đã đồng ý.
Trong lòng cậu rất rối ren, bức bối.
"Naruto."
Sasuke nhẹ nhàng nâng khuôn mặt ủ rũ kia lên, ánh mắt không che giấu gì nữa - tất cả những tổn thương, khao khát, lo lắng, hi vọng đều hiện rõ.
Một cơn sóng lớn ập đến, bọt trắng xóa tung lên phía trước, như trái tim Sasuke đang cồn cào vì cái người trước mắt này.
"Chỉ cần cậu không biến mất."
Sasuke vuốt ve gò má cậu, cố nén nước mắt vào sâu trong lòng, "Tôi... sẽ đợi."
Naruto hơi khép mắt, cậu không thể nhìn thẳng vào mắt Sasuke nữa.
Nhưng cậu lại âm thầm nắm chặt lấy bàn tay của cậu ta, như muốn an ủi, muốn khẳng định, muốn nói với Sasuke rằng cậu sẽ không bỏ trốn.
Cậu đã hứa với Sasuke quá nhiều.
Lần này cũng như những lần trước, một lời hứa nữa giữa hai người được tạo nên, như sợi dây mỏng manh níu giữ lí trí cuối cùng của Sasuke.
Sasuke như bị giam trong chính trái tim mình - nơi mà từ bao lâu nay, mọi thứ đều được khóa chặt lại: tổn thương, giận dữ, khát khao, và một thứ tình cảm nặng nề đến nỗi không thể bỏ cũng không thể quên.
Nhưng bây giờ, từng cánh cửa trong lòng cậu ta đang từ từ hé mở... bởi những lời chân thành ấy.
Sasuke biết rõ, Naruto không phải người dễ nói ra cảm xúc thật của mình.
Cậu ấy bốc đồng, vụng về, hay làm trước nghĩ sau, với ai cũng yêu ghét rõ ràng.
Chỉ đến lượt cậu ta là khác.
"Tôi..."
- giọng Naruto khàn hẳn đi vì xúc động, nhưng cậu vẫn nói tiếp, như cố bước đi giữa sương mù.
"Tôi sẽ không để cậu đợi lâu đâu."
Sasuke khẽ mím môi.
Trái tim cậu ta đập mạnh, nhưng toàn thân lại không cử động nổi.
Cậu ta nghe từng từ, từng hơi thở ngắt quãng, từng ánh mắt mà Naruto dùng để đối diện với cậu -một sự chân thành đến mức gần như tuyệt vọng.
Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như lặng im.
Biển phía sau họ vẫn gào lên từng đợt gió, nhưng trong lòng Sasuke, mọi hỗn loạn đều hóa thành một thứ duy nhất: một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên trong bóng tối - vừa ấm áp, vừa đau đớn.
Cậu ta khẽ vòng tay qua eo của Naruto, đôi mắt đen sâu như đáy hồ phản chiếu gương mặt người kia.
Naruto khựng lại.
Cả người cậu hơi giật mình vì cái ôm bất ngờ, nhưng rồi cậu chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, chậm rãi đưa tay lên, đáp lại cái ôm ấy.
Giây phút ấy, giữa những cơn gió biển mùa hạ lướt trên con sóng, dường như có một cái gì đó âm thầm vỡ vụn rồi tan biến.
Không còn ai trong hai người lên tiếng.
Mọi lời hứa, mọi cảm xúc, mọi sợ hãi đều đã được gói ghém trọn vẹn trong sự im lặng này - một sự im lặng đầy sự nhẹ nhõm, nhưng cũng thật đau khổ.
Gió vẫn thổi, nhưng không còn gào thét.
Biển vẫn động, nhưng không còn hung hãn.
Chỉ còn âm thanh của tim đập sát bên nhau, hai nhịp tim lạ lẫm mà cũng quen thuộc đến đau lòng, đang từ từ đồng điệu.
Sasuke khẽ nghiêng đầu, cằm cậu ta tì nhẹ lên vai Naruto, để mặc cho những sợi tóc màu vàng vướng vào má.
Bởi vì lần đầu tiên, sau bao tháng ngày vật lộn với cảm xúc, chịu đựng và khát khao, cậu được chạm đến thứ duy nhất mình chưa bao giờ dám hy vọng.
Naruto cũng vậy.
Cậu không dám nói điều gì thêm nữa, vì sợ mọi thứ sẽ tan vỡ như những bong bóng biển chỉ cần một cơn gió là vỡ nát.
Nhưng trái tim thì lại không nghe theo lý trí.
Nó đập nhanh đến mức khiến ngực cậu căng tức.
Trong vòng tay Sasuke, cậu thấy mình như muốn được cậu ta ôm mãi.
Một con sóng lớn ập đến phía xa, bọt trắng xóa, va vào vách đá rồi tan thành những hạt nước li ti bay lên trong ánh trăng mờ nhạt trong đêm tối.
Sasuke bỏ mặc những lời can ngăn trong đầu, mặc kệ trái tim đang run rẩy vì đau, cậu ta tạm rời khỏi cái ôm, ánh mắt như đang âu yếm Naruto.
Trong lòng Sasuke như có một ngọn đèn nhỏ đang cháy trong đêm, bền bỉ, âm thầm và dịu dàng.
Lần đầu tiên, cậu ta không giấu đi tình cảm của mình, không đè nén, không vờ như chẳng có gì.
Trái lại, cậu để nó hiện lên rõ ràng trong từng cái chớp mắt, từng hơi thở.
"Tôi thích cậu...
Naruto..."
Tim Naruto như bị bóp nghẹt.
Những âm thanh xung quanh - tiếng sóng, tiếng gió, thậm chí cả tiếng trái tim chính mình - đột nhiên biến mất trong một thoáng.
Chỉ còn lời thì thầm ấy, vang vọng trong đầu cậu, cứ lặp đi lặp lại không dứt như dư âm của một bản nhạc không nốt dừng.
Và trước khi Naruto kịp hiểu rõ cảm xúc vừa trào lên, môi cậu đã bị bao phủ bởi một cảm giác ấm áp - nhẹ nhàng, ngập ngừng, nhưng cũng tha thiết đến đau lòng.
Sasuke dịu dàng hôn lên môi người khiến cậu ta vấn vương mãi.
Một nụ hôn mà người trao nó đã phải kìm nén rất lâu, là ước vọng của bao đêm trăn trở, từ biết bao ánh nhìn trộm và những lần quay lưng giấu đi cảm xúc.
Là một nụ hôn chứa đựng cả yêu thương và sợ hãi, cả nhớ nhung và tuyệt vọng.
Naruto như bị thôi miên.
Cậu không đẩy Sasuke ra.
Đôi mắt khẽ nhắm lại, hàng mi run lên.
Cả người cậu nóng bừng, trái tim căng lên không biết vì vui sướng hay vì quá đỗi bất ngờ.
Rồi rất khẽ, như sợ làm vỡ mất một giấc mơ, Naruto đưa tay lên đặt lên lồng ngực Sasuke.
Cảm nhận từng nhịp đập bên dưới lớp áo mỏng.
Sau hôm nay, có lẽ rất lâu sau cậu ta mới được chạm vào Naruto.
Naruto không từ chối lời tỏ tình của mình, Naruto chỉ đang cần thời gian để nói yêu mình thôi.
Là một người đã kiên nhẫn dẫn bước Naruto đến quãng đường này, Sasuke cảm thấy đợi thêm chút nữa cũng được.
Dù cậu ta không phải là người bạn đầu tiên của Naruto, không phải là người đầu tiên Naruto thấy rung động, nhưng nụ hôn đầu của Naruto và tất cả những lần đầu khác của cậu, đều sẽ là của cậu ta.
Sasuke sẽ là người yêu đầu tiên và cũng là cuối cùng của Naruto.
Sasuke chẳng hiểu mình lấy đâu ra tự tin để nghĩ như vậy, và tự cho điều ấy sẽ thành sự thật.
Nhưng cậu ta hiểu rõ lòng mình, hiểu rõ mình muốn gì, cũng hiểu sau đêm nay, có một người không thể quên cậu ta.
Sasuke chưa từng làm gì bốc đồng, nhưng ngày hôm nay, có nhiều việc đã sớm vượt qua tính toán.
Chỉ có tình cảm của Naruto dành cho cậu ta là không khác so với dự đoán lắm.
Vì dẫu sao, tình cảm cũng là thứ không thể che giấu.
Những gì Naruto nghĩ, Naruto cảm thấy thế nào, Sasuke không thể đoán hết được, nhưng cậu ta đã bắt đầu mơ mộng đến một ngày gần nhất, Naruto sẽ cho cậu ta một câu trả lời mà cậu ta muốn nghe nhất.
Bởi vì Naruto có bao giờ từ chối được Sasuke đâu.
Cậu chỉ giỏi vờn Sasuke như mèo vờn chuột, làm Sasuke vừa muốn vùng lên chiếm lấy cậu cho thỏa lòng ham muốn, vừa sợ cậu vỡ tan trong tay.
Không giữ được, nên càng muốn giữ.