[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 150,958
- 0
- 0
[Sasunaru] Rơi Vào Một Đêm Xanh
Chương 19: Vòng loại Winter Cup
Chương 19: Vòng loại Winter Cup
Ngày thi đấu, khán đài ồn ào như biển sóng, tiếng cổ vũ vang lên từ mọi phía.
Lá cờ Winter Cup bay phần phật trên đỉnh cột cao.
Naruto giương mắt nhìn sân đấu rộng lớn với vành rổ cao hơn bình thường, ánh sáng từ hệ thống đèn trần phủ lên sàn gỗ phản chiếu lấp lánh.
Không giống sân trường, nơi này là sàn diễn thật sự.
Là nơi của những giấc mơ và thất bại.
"Tim tôi đập nhanh quá."
Naruto quay sang nói nhỏ với Sasuke, đang khởi động bên cạnh.
"Đừng để nó làm cậu ném trượt."
Sasuke đáp, nhưng giọng dịu dàng hơn thường ngày.
Cậu ta liếc sang, thấy Naruto đang siết dây giày lần thứ ba.
"Cậu thấy... chúng ta có cơ hội không?"
Naruto hỏi.
Sasuke không trả lời ngay.
Cậu ta nhìn khán đài, rồi nhìn đồng đội đang chuẩn bị vào sân, rồi khẽ nói:
"Nếu cậu giữ bình tĩnh và chuyền bóng đàng hoàng, thì có."
Naruto ngửa mặt cười, dường như mọi lo lắng đều được xoa dịu.
"Biết rồi!
Tôi sẽ không chuyền bóng đập vào mặt cậu nữa đâu!"
Trận đấu bắt đầu.
Tiếng còi vang lên.
Đội trường cậu là bên phát bóng đầu tiên.
Naruto nhanh chóng lao lên, linh hoạt né các cầu thủ đối phương, nhịp chân vững chãi hơn hẳn mấy trận giao hữu.
Sasuke bọc sau lưng một cầu thủ cao lớn, mắt dò khoảng trống.
Naruto nhìn thấy.
Bóng vút khỏi tay, bay vòng một quỹ đạo khó đoán và Sasuke bắt được, quay mình, nhảy lên như một cánh chim.
Soạt!
Bóng xuyên qua rổ trong tiếng gào vang của khán giả.
Điểm số đầu tiên, ghi bởi cặp đôi vàng mới nổi của đội.
Giữa hiệp 2, khi tỷ số rượt đuổi gắt gao, Sakura gào lên từ băng ghế cố vũ trên khán đài: "Naruto!
Tỉnh táo lên!"
Naruto thở dốc, mồ hôi vã ra như mưa.
Cậu lỡ một pha ném vì nhìn về phía khán đài chốc lát - nơi Hinata, Sakura và các bạn cùng lớp đang cổ vũ.
Cậu cúi đầu.
Một bàn tay chìa tới, Sasuke đứng ngay bên, ánh mắt bình thản.
"Không sao.
Lần sau chuyền cho tôi."
Naruto siết chặt tay, gật đầu.
Hiệp cuối.
Thời gian còn 35 giây.
Tỷ số đang hoà.
Đội bạn phòng thủ rất chặt, khán giả như nín thở.
Naruto lách được qua một người, định ném, nhưng đổi ý vào giây chót.
Sasuke hiểu ngay.
Bóng bay đến tay cậu ta như thể đã luyện tập hàng trăm lần.
Một cú xoay chân, bật cao khỏi mặt sân.
Ném ba điểm.
Khoảnh khắc như ngưng đọng.
Bóng xoay vòng, vòng, rồi...
Vào rổ.
Tiếng còi hết trận vang lên, lấn át bởi tiếng hò reo.
Đội giành chiến thắng sít sao 3 điểm - và chính Sasuke là người ghi điểm.
Naruto nhảy cẫng lên như một đứa trẻ:
"Cậu thấy chưa?!
Tôi chuyền chuẩn ghê không?!"
Sasuke đang lau mồ hôi bằng áo, nhưng ánh mắt vẫn dõi nhìn cậu, khoé miệng cong cong:
"Tạm được."
Naruto cười vui vẻ.
Giữa ánh đèn sáng, giữa những tiếng cổ vũ, giữa hơi thở hổn hển và trái tim đập nhanh, cậu biết rằng...
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Mở bát gặp một đội đã lọt vào vòng tứ kết của tỉnh năm ngoái, một chiến thắng khó khăn nhưng ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Sau giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, các đội lần lượt ra sân trở lại để tiếp tục thi đấu vòng loại.
Naruto đứng dưới sàn, giương mắt nhìn lên lá cờ cổ vũ của đội mình .
Cậu hít sâu, cảm nhận hơi thở nóng ran trong ngực.
"Trận này không quá căng như hồi sáng nữa."
Shikamaru nói khi cả đội đứng thành vòng tròn nhỏ trước giờ vào sân.
"Nhưng không được chủ quan..."
Naruto gật đầu, mắt ánh lên lửa quyết tâm.
Nhưng bên cạnh cậu, Sasuke vẫn điềm tĩnh đến lạ.
Cậu ta chỉ siết chặt dây giày, xong đứng lên, ánh mắt lặng như nước.
"Đừng có làm màu quá."
"Biết ròi mà..."
Naruto nở nụ cười, "Tôi còn nợ cậu một cú ném quyết định nữa mà."
Ngay khi tiếng còi vang lên, không khí lập tức thay đổi.
Đội bạn thi đấu khá tốt dù còn nhiều lỗ hổng.
Naruto ngay lập tức bị kèm sát.
Mỗi cú dẫn bóng đều như mang theo hàng tấn áp lực, buộc cậu phải chuyền nhanh, không có khoảng trống để tự do xử lý.
Sasuke nhận ra điều đó.
Cậu ta bắt đầu chủ động chạy cắt, thu hút hậu vệ đối phương, tạo khoảng trống cho Naruto.
Và rồi, như bản năng được mài dũa từ những trận đấu bên nhau, họ bắt đầu phối hợp.
Một cú bật ném ba điểm của Naruto - hụt.
Sasuke nhảy lên, bắt bóng bật bảng, xoay người giữa không trung và ghi điểm bằng một cú úp rổ gọn gàng.
"Quá đẹp!"
- tiếng thầy Gai hét lên từ ngoài đường biên.
Hiệp hai, cậu được nhận bóng từ vạch giữa sân.
Liếc nhìn đồng hồ - chỉ còn 18 giây.
Sasuke đang bị hai người kèm chặt, nhưng đột ngột cắt sang bên phải, dùng một cú giả hướng khiến đối phương lệch trục.
Naruto không chần chừ, ném bóng thẳng vào tay cậu ta.
Một pha quay lưng, lách qua hậu vệ, nhấc bóng lên...
Tỷ số được nâng lên.
Khán đài bùng nổ.
Nhưng trận đấu vẫn chưa xong.
Chỉ còn 11 giây.
Trái bóng về tay đội bạn.
Naruto quay sang Sasuke, vừa thở gấp vừa thì thầm:
"Sasuke, nếu cậu cản được số 7... tôi sẽ lo phần còn lại."
Sasuke khẽ gật đậu.
Không cần nói gì nhiều hơn.
Quả nhiên, khi cầu thủ số 7 bên đội bạn vừa dẫn bóng lên, Sasuke đã áp sát, đổi hướng ngay đúng khoảnh khắc then chốt và ép đối phương lỡ nhịp.
Naruto nhanh như cắt, chớp lấy bóng vừa bật ra từ tay số 7.
Cậu lao thẳng về phía rổ.
5 giây...
4...
3...
Hơi thở gấp gáp.
Tiếng cổ vũ nổ tung bên tai.
2...
1...
Nhảy lên.
Ném.
Vào.
Cả sân như vỡ òa.
Naruto được đồng đội bế bổng lên giữa tiếng hét vang trời.
Nhưng ánh mắt cậu lại tìm kiếm Sasuke - và khi thấy cậu ta đứng cách đó không xa, lau mồ hôi, nhìn mình với ánh mắt như đang khen ngợi.
Naruto bỗng thấy tim mình đập mạnh hơn cả lúc ném bóng.
Cậu muốn chạy lại, muốn ôm Sasuke như cách cậu đã làm sáng nay.
Nhưng khi đến gần, Sasuke đã giành nói trước:
"Cậu bớt ẩu đi nhiều rồi đấy."
Naruto nhìn Sasuke, khoé môi cong cong, khẽ nói:
"Vì có cậu mà."
Vì có Sasuke, cậu không còn sợ mình sẽ ném trượt, sợ không có ai đỡ lấy đường chuyền của mình.
Kể cả có thua cuộc, cậu cũng không thấy suy sụp như trước nữa.
...
Chiều muộn, gió đầu đông thổi qua sân bóng bỏ trống, lá khô lạo xạo trôi dưới chân.
Trận tứ kết đã kết thúc từ hôm qua.
Đội họ thua sát nút.
Không có ai trách ai, nhưng Naruto vẫn mang theo cảm giác dang dở ấy trong lòng.
Cậu đứng trước cổng trường, áo hoodie trùm đầu, tay cầm quả bóng cam quen thuộc.
Một bóng người xuất hiện nơi góc phố, tay đút túi áo khoác đen, bước đi thong thả dưới ánh nắng nhạt.
"Sasuke!"
Naruto gọi, giọng không quá to, nhưng rất rõ ràng.
Cậu ta dừng lại, nghiêng đầu.
"Gì?"
"Ra sân với tôi chút đi."
Sasuke nhìn quả bóng trên tay Naruto, rồi nhìn thẳng vào cậu, nói:
"Cậu không biết việc nghỉ ngơi cũng rất quan trọng à?"
"Chúng ta thua rồi-"
"Chính vì thua, mới muốn tập tiếp."
Naruto mỉm cười, xoay quả bóng trong tay, "Lần sau, chúng ta sẽ thắng."
Sasuke không đáp, nhưng vài giây sau đã lặng lẽ rẽ hướng, đi về phía sân bóng quen thuộc.
Sân chiều trống vắng, chỉ có tiếng bóng đập đất đều đặn, xen lẫn tiếng thở của hai người con trai chạy qua nhau, chuyền bóng, bật lên, ném.
Không ai nói gì về trận thua.
Không ai nhắc đến nỗi tiếc nuối.
Họ chỉ luyện tập, như thể đó là cách để làm những gì chưa kịp hoàn thành.
Một lúc sau, Naruto ngồi phịch xuống nền sân, ngửa mặt nhìn bầu trời đang chuyển sắc.
"Sasuke này..."
"Hửm?"
"Nếu hôm đó... cú ném cuối là của cậu, thì có khi đã vào rồi."
Sasuke thở ra khẽ, ngồi xuống cạnh Naruto.
"Nếu tôi ném, kết quả cũng không khác đi đâu."
Naruto ngồi im một lát, tay ôm quả bóng đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn xuống những đường vạch trắng trên sân như đang dò tìm điều gì đó thật xa.
"Vẫn muốn được thắng cùng cậu..."
Cậu nói khẽ, giọng hơi khàn vì mệt và vì gió lạnh.
"Muốn cả hai chúng ta... cùng chạy về hướng rổ, chuyền qua chuyền lại, rồi người này ném, người kia đỡ lưng.
Cùng ăn mừng.
Như hồi cấp 2 vậy."
Sasuke nghiêng đầu, nhìn cậu, không nói gì ngay.
Một lúc sau, cậu ta cũng buông một câu:
"Lần sau... sẽ như thế."
Naruto ngẩng đầu nhìn, chạm vào ánh mắt sâu và yên lặng của Sasuke.
Cậu mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không rạng rỡ như mọi lần.
Nó như lặng đi trong cảm xúc mà chính cậu cũng chưa thể gọi tên.
"Cậu nói rồi đấy nhé."
Naruto nghiêng đầu, giả vờ nghiêm túc, "Không được bỏ giữa chừng đâu."
Sasuke khẽ lắc đầu, môi hơi cong lên: "Tôi chưa bao giờ thất hứa."
Một cú thách thức ngầm - không phải về thắng thua của trận bóng nữa, mà là lời hứa sẽ cùng ở lại, cùng cố gắng, cùng chạy về một hướng.
Naruto ngồi thẳng lên, cầm bóng, đột nhiên ngả người tựa nhẹ vào vai Sasuke.
Sasuke không đẩy ra.
Cậu ta chỉ ngồi im, để Naruto tựa vào mình, mắt nhìn về phía rổ sắt ở cuối sân, nơi ánh nắng chiều đang rơi nghiêng thành vệt dài.
Gió vẫn lạnh, nhưng cả hai đứa đều không muốn đứng dậy.