Khoa Huyễn Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 20: Chương 20


Về nhà,Ngu Tinh Hà và Đỗ Minh Nhật như bay lao lên phòng ngủ.

Nguyễn Thái Khánh An đang xem tivi,"?"
Ngu Tinh Hà bình tĩnh ngồi trên giường mắt nhìn Đỗ Minh Nhật,"Tôi có một vài giả thuyết cho chuyện này.

"
Rồi cậu bắt đầu nói:"Thứ nhất bỏ qua chuyện bông hoa thì họ đã bị sát hại,tuy không thấy được thi thể nạn nhân nhưng hung thủ có vẻ đã ra tay rất tàn nhẫn,con chó đó là bằng chứng.

"
Đỗ Minh Nhật gật đầu,đôi mắt trong veo như nói:"Vậy là có kẻ sát nhân biế.n thái đang ẩn nấp trong khu nhà của anh?"
Ngu Tinh Hà nghe vậy lắc đầu,"Không hẳn,trước giờ xóm tôi đều chưa từng có trường hợp nào như vậy,tôi đang nghĩ theo một hướng khác.

Bố tôi,khi ông ấy ra tay với mẹ đang trong thạng thái phát điên,mà điều đó chỉ mới gần đây,con chó thì bị sát hại sau khi cậu đến nhà tôi.

Trong thờ gian mà Ngu Lâm mất tích.

"
Nói rồi cậu hít sâu một hơi,"Có lẽ người đã ra tay với bọn họ chính là Ngu Lâm.

"
Đỗ Minh Nhật nghe cậu kết luận lại làm bộ mặt sốt ruột,lên tiếng phản bác:"Thật sự chưa chắc là vậy đâu,ta vẫn chưa làm sáng tỏ mọi chuyện mà!",rồi nở nụ cười an ủi.

Đỗ Minh Nhật:"Nếu quay lại trường hợp ban đầu anh nói thì có kẻ khác đã ra tay.

"
Cậu rầu rĩ,lắc đầu.

Đỗ Minh Nhật vội vã bảo cậu:"Chẳng phải bố anh đã phát điên một cách bí ẩn hay sao?Có thể không chỉ mỗi bố anh mà có lẽ những người khác cũng bị như vậy.

"
Ngu Tinh Hà nghe thấy thế đôi mắt có chút hi vọng,ngẩng mặt lên nhìn về phía cậu nhóc.

Đỗ Minh Nhật né tránh ánh mắt của cậu,hành động lúng túng khó hiểu,có một điều gì đó khó nói với Ngu Tinh Hà.

Đỗ Minh Nhật:"Nhất định là vậy,nhiệm vụ của hai ta bây giờ chính là tìm ra nguyên nhân.

"
Cậu gật đầu nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Phải vậy,chặng đường phía trước của hai người họ vẫn còn dài lắm.

Đỗ Minh Nhật khụ một tiếng,nói thêm:"À về chuyện bông hoa bí ẩn kia,anh cứ làm như chưa bao giờ thấy nó là được.

"
Cậu nghe đến bông hoa liền chăm chú nhưng khi cậu nhóc nói vậy nhất thời cảm thấy khó hiểu.

Ngu Tinh Hà hỏi:"Tại sao?"
Đỗ Minh Nhật:"Anh không để ý à.

Loài hoa kì dị đó ta chưa từng thấy bao giờ,nó còn mọc trên một thi thể nữa đó.

Khi cảnh sát đã vào việc thì nó sẽ được giao cho ban thuộc nhà nước có thẩm quyền.

Một thứ quái dị như vậy mà lộ ra ngoài thì sẽ khó kiểm soát được tin đồn và lòng dân.

"
Cậu nhóc nói tiếp:"Họ sẽ đem nó đi làm thí nghiệm xét chủng mới,hoặc nó có liên quan đến một dự án đột biến nào đó?Nhưng dù kết quả là gì thì chắc chắn thông tin đó sẽ không được công khai trước công chúng đâu,bởi vì mọi người sẽ bất an.

Anh nghĩ điều đầu tiên họ sẽ làm là gì?"
Ngu Tinh Hà ngẫm nghĩ một lát rồi đưa ra câu trả lời:"Kiểm soát phạm vi hoạt động của nhân chứng và bịt miệng người có liên can?"
Đỗ Minh Nhật búng ngón tay,"Chính xác!"
Cậu lại một lần nữa nhụt chí,bây giờ họ chỉ có thể nằm trong thế bị động.

Họ như con thú,nằm yên trong sự tĩnh lặng của thợ săn.

Ngu Tinh Hà đưa ánh mắt nặng nề nhìn cậu nhóc,"Làm sao cậu có thể suy luận như thế?"
Đỗ Minh Nhật nhún vai,"Không có gì đâu,chỉ là đoán mò thôi.

"
"Vả lại tôi để ý thái độ của Triệu Tuất.

",cậu nhóc nói thêm.

Cậu nghiêng đầu,"Anh ta thì làm sao à?"
Đỗ Minh Nhật:"Thái độ và biểu cảm của anh ta không tự nhiên lắm.

Lúc đuổi hai ta về nhà ấy.

"
Ngu Tinh Hà:"! ".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 21: Chương 21


Ánh đèn mập mờ,trong căn phòng tăm tối có một người đàn ông đang nằm trên giường.

Toàn bộ tay chân của ông ta bị trói lại bởi các sợi nịch to bằng cả lòng bàn tay,cả cơ thể dính chặt trên giường.

Ông ta đang ngủ đột nhiên trừng mắt lớn,cong ngửa người ra đằng sau cố gắng bật dậy nhưng bị trói nên phát ra âm thanh "rầm rầm",cả cơ thể không ngừng dãy dụa.

Đồng tử mắt co lại thành một chấm đen,ông ta há miệng gầm gừ như muốn cắn xé thứ gì đó,tay không ngừng cào loạn xạ.

Cả cơ thể bầm tím,nhiệt độ hạ thấp như đã chết,cứ thế phát điên hóa thành một con thú trên giường.

Từ trong bóng đêm xuất hiện hình dáng một người đàn ông cao lớn khác,ánh sáng le lói từ bóng đèn cạnh giường chiếu sáng một góc ở gương mặt kia.

Người đàn ông theo dõi tất cả,trên mặt không biết đang bộc lộ cảm xúc gì.

"Đưa ông ta đến phòng đông lạnh đi.

",giọng nói trầm đến lạnh cả xương tủy vang lên,người đàn ông kia nói qua bộ đàm.

Sau đó quay lưng rời khỏi căn phòng,theo sau có 2 vệ sĩ cao lớn mặc quần áo quân nhân che kín cả người.

Cả ba cùng đi trên hành lang khiến nó trở nên chật hẹp hơn mọi khi.

Quay trở về hiện tại.

Hai đứa trẻ thẫn thờ nhìn nhau,nhất thời không biết phải làm gì.

"Tôi ngủ trưa đây.

",cậu nhóc mệt mỏi ngã lưng lên giường.

Ngu Tinh Hà:"! "
Đỗ Minh Nhật dùng giọng mũi,"Anh có muốn đến trường không?"
Cậu ngạc nhiên,"?",nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Đỗ Minh Nhật không nhìn cậu,tâm trạng có vẻ không tốt lắm,"Hay là anh đến trường đi.

"

Ngu Tinh Hà lắc đầu,"Không thể.

Hiện tại thì không được.

"
Đỗ Minh Nhật:"! "
Cậu không hiểu tại sao Đỗ Minh Nhật lại hỏi vậy.

Giờ làm gì có tâm trí và thời gian để đi học chứ.

Vả lại đôi với cậu trường học cũng thật nhàm chán,không có bạn bè,những tiết học thì nhàm chán.

Ai lại tự nguyện vác xác đến đó chứ!
Đỗ Minh Nhật nghe được câu trả lời của cậu liền tỏ ra chút thất vọng.

Cậu cảm nhận được điều đó,nói thêm:"Nhưng khi mọi chuyện đã quay về đúng quỹ đạo của nó,tôi cũng phải quay lại trường như bao người thôi.

Dù muốn hay là không.

"
Cậu nhóc không đáp gì,nhất thời cả căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Rất lâu sau đó cậu nhóc mới ầm một tiếng bằng giọng mũi,"Ừ.

À mai anh đến trường cùng tôi đi.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Ngu Tinh Hà:"Hả?Trường ai cơ?"
Cậu nhóc nhìn anh,hàng lông mày mảnh như lá liễu nhướng lên,:"Của anh chứ còn ai nữa.

"
Cậu nghe xong thì bất ngờ,hai mắt mở to,:"Để làm gì cơ?Vả lại tôi tưởng ta không được đi lang thang bên ngoài?"
Đỗ Minh Nhật:"Không sao,có một lát thôi.

Nếu bị bắt thì anh ta cũng không nói được lí do gì chính đáng để giữ chúng ta lại đâu.

Cùng lắm là bị bắt lại rồi xin lỗi là được mà.

"
Ngu Tinh Hà:"! "
Người bảo cậu cẩn thận vố Triệu Tuất là Đỗ Minh Nhật,người bảo cậu không cần lo lắng về anh ta cũng là cậu nhóc.

Hay thật.

Đỗ Minh Nhật nói thêm:"Năm sau tôi thi tuyển sinh rồi,nơi mà muốn đặt chân vào chính là ngôi trường mà anh đang theo học.

"
Những lời nói đó đã thật sự khiến cậu bất ngờ,"Oa,thế là năm sau ta lại gặp nhau rồi.

"
Đỗ Minh Nhật:"Đúng thế!Vì vậy tôi muốn tham quan trước.

"
Ngu Tinh Hà gật gật đầu.

Bỗng dưng cậu sựt nhớ lại một chuyện vô cùng quan trong.

Nếu Đỗ Minh Nhật học chung một trường với cậu thì cậu nhóc sẽ biết được hết tất cả các tin đồn về cậu,điều đó khiến cậu không khỏi lo lắng.

Biểu cảm cậu cứng đờ.

Tối đến,Ngu Tinh Hà ngồi ăn cùng gia đình Đỗ Minh Nhật.

Không biết đã làm gì sai mà bà Hồ Linh nhìn cậu chằm chằm,Ngu Tinh Hà cũng sợ không dám chạm mắt.

Đỗ Minh Nhật lên tiếng:"Anh ấy là bạn của tôi,ở chơi vài ngày.

Có vấn đề gì sao?"
Bà ta nghe vậy cũng thu tầm mắt lại.

Nguyễn Thái Khánh An:"?"
Mọi người dùng bữa,nhưng vì ngại nên cậu cũng không dám ăn nhiều nhưng khi ăn xong cũng không dám đứng lên trước.

Bình thường phải ngồi chờ mọi người ăn xong thì cậu mới được đi làm việc của mình,đứng lên trước là bất lịch sự,ít nhất trong nhà của Ngu Tinh Hà là vậy.

Cứ thế ngồi im cắn đũa nhìn quanh,mỗi khi có ánh mắt lia tới cậu sẽ giả vờ như đang chọn thức ăn mà khẩy đũa.

Nguyễn Thái Khánh An cũng nhận ra sự ngượng ngùng của cậu,cô nàng đặt chén xuống đứng dậy,sau đó đẩy ghế,"Con ăn xong rồi.

"
Hồ Linh nhìn cô,"Ăn ít thế thôi?"
Nguyễn Thái Khánh An gật đầu,"Ừm.

"
Nói rồi cô nàng nhìn cậu,mắt chớp chớp ra hiệu.

Như hiểu được ý của cô,cậu chầm chậm xếp chén đũa lại rồi rời đi.

Hai người đứng trên hành lang cạnh cầu thang.

Cô không nói gì chỉ nhìn cậu.

Ngu Tinh Hà:"! "
Cô nàng từ từ bước đến,Ngu Tinh Hà thuận theo đó lùi lại.

Rất nhanh cậu bị cô ép đến sát tường.

Ngu Tinh Hà không cao lắm,cỡ 1m72 nhưng khiến cô nàng 1m59 kia phải ngước nhìn.

Cậu đưa mắt xuống,bắt gặp phải ánh mắt như đang tra khảo của Nguyễn Thái Khánh An.

Cô không đánh Ngu Tinh Hà đã tự khai:"Không có gì đâu,thật sự là tôi chỉ đến nhà bạn chơi thôi.

"
Nguyễn Thái Khánh An:"Ai bạn cậu,thằng nhóc kia á?",cô nàng lùi lại vài bước,chống nạnh nghiêng đầu nhìn cậu,thái độ khi nhắc đến Đỗ Minh Nhật vô cùng khó chịu.

Ngu Tinh Hà khá bất ngờ,cậu còn tưởng cô muốn cắt đứt hết quan hệ không còn muốn nói chuyện với mình nữa vậy mà cô lại chủ động trước,khiến cậu cảm thấy có chút hạnh phúc.

Từ nhỏ cậu đã không có bạn,toàn bộ thời gian rảnh của mình đều giành hết cho gia đình nên có thể nói cô nàng này chính là người bạn đầu tiên của cậu.

Trước đó đã có nhiều khúc mắc không lí giải được nhưng khi trò chuyện với nhau thế này Ngu Tinh Hà lại cảm thấy hai người họ vẫn còn khả năng làm bạn.

"Hai người trở thành bạn từ khi nào?",cô hỏi.

Câu nói ấy đưa Ngu Tinh Hà đang mơ màng quay trở về thực tại.

Từ khi nào á?
Không.

Không phải.

Đến cả trả lời quen biết như thế nào cậu cũng không nói ra được.

Cậu "ậm ờ" nửa ngày chẳng nặn ra nỗi một câu.

Bầu không khí đang căng thẳng thì lại bị phá tan đi bởi tiếng bước chân vội vã.

"Hai người làm gì ở đây thế!",cái đầu bông xù của cậu nhóc thò ra,ánh mắt sáng lên.

Nguyễn Thái Khánh An giật mình lùi lại nói một tiếng:"Không có gì",rồi quay người trở về phòng,để lại Ngu Tinh Hà đang ngơ ngác.

"Hửm?",cậu nhóc mỉm cười.

Hết Nguyễn Thái Khánh An rồi giờ tới cậu à?,Ngu Tinh Hà thầm mắng.

Ngu Tinh Hà:"Không có gì đâu.

"
Cậu nhóc nhún vai,ngón cái chỉ đằng sau,"Ta đi thôi.

"
Cậu thắc mắc:"Đi đâu?"
Đỗ Minh Nhật:"Tắm.

"
Ngu Tinh Hà:"!".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 22: Chương 22


Đỗ Minh Nhật:"Đi tắm.

"
Ngu Tinh Hà:"!"
Lại tắm!
Không hiểu sao cậu lại có ác cảm với hai từ này đến vậy.

Cậu nhớ ra rồi,kí ức hôm ấy lại ùa về,bộ dạng xấu hổ của cậu lúc đó rất rõ ràng.

Chưa kịp phản ứng thì đã bị Đỗ Minh Nhật kéo đi.

"Khoan!Định làm gì vậy?"Ngu Tinh Hà vội vã nói.

Đỗ Minh Nhật:"Chứ gì nữa?"
"Tắ.m chung đó.

",nói rồi lại cười.

Cậu nhóc nói đó như là điều hiển nhiên.

Ngu Tinh Hà:"Nhưng mà tôi không có quần áo để thay!"
Cậu nhóc không trả lời,chỉ quay đầu nhìn cậu rồi tiếp tục cười.

Không hiểu sao trong mắt Ngu Tinh Hà nụ cười đó lại trở nên quái dị như vậy.

"Chẳng lẽ nào! !",cậu gượng cười.

Trên mặt cậu xuất hiện một vết nứt lớn.

Thằng nhóc đó lại định bắt mình mặt mấy bộ đồ ngủ kia đây chứ!,trong lòng Ngu Tinh Hà hỗn loạn.

Đỗ Minh Nhật phì cười,"Anh nghĩ gì thế?Anh yên tâm quần áo của anh tôi đã chuẩn bị trước rồi.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Nói rồi người giúp việc ban sáng xuất hiện từ đằng sau cậu,bà ấy không phát ra bất cứ tiếng động nào nên khi lại gần nhất thời làm Ngu Tinh Hà bị dọa sợ.

Hơn nửa cái hồn muốn lìa khỏi thân xác này.

Người hầu cầm trên tay bộ quần áo mới,đưa cho cậu.

Cảnh tượng này có chút quen mắt.

Thật sự không biết Đỗ Minh Nhật chuẩn bị từ lúc nào nhưng tình cảnh này thật giống phân cảnh trong mấy bộ bá tổng,hô một tiếng là gọi được cả gió,muốn có quần áo thì quần áo.

Thật bá đạo,cũng thật chu đáo,Ngu Tinh Hà vừa bất ngờ trong lòng vạn cảm thán.

Cậu nhận đồ của mình sau đó quay người rời đi.

Đỗ Minh Nhật:"?"
"Anh đi đâu thế?",cậu nhóc giữ lấy vạt áo của cậu.

Ngu Tinh Hà quay mặt lại,noi:"Đợi cậu tắm.

"
Đỗ Minh Nhật:"Ta không tắm chung nữa à.

"
Tắm,tắm cái đầu cậu.

Ngu Tinh Hà ngoài mặt cười,"Tôi muốn không gian riêng tư một chút.

",bên trong lại mắng Đỗ Minh Nhật.

Ngu Tinh Hà ít tiếp xúc với người khác sinh ra cảm giác ngại ngùng khi đến gần họ,vụ tắm lần trước đã vượt qua giới hạn của cậu rồi,chiếm hết tiện nghi của cậu.

Thấy Ngu Tinh Hà một mực cự tuyệt mình nên cậu nhóc chỉ gật gật cái đầu bông xù rồi đành rời đi.

Không biết thiếu gia nhà giàu ai cũng mắc bệnh sạch sẽ thế không chứ cậu đã ngồi chờ cậu ta kia nửa ngày trời rồi.

"Vẫn chưa thấy ra,hay là muốn mình thành con hưu cao cổ?",cậu lẩm bẩm.

Trong lúc rảnh rỗi,Ngu Tinh Hà cũng tranh thủ ngắm một lát,đưa mắt liếc nhìn mọi thứ xung quanh.

Căn phòng được trang trí rất cẩn thận,theo chủ đề không gian và điện ảnh,nó khiến một người mù tịt về nghệ thuật như cậu cũng cảm thấy có chút đẹp.

Chậm một chút cậu chút ý đến một mô hình được trưng bày trên kệ sách.

Là con thuyền cướp biển đựng trong một chai thuỷ tinh lớn đặt nằm ngang.

Đang xem thì đột nhiên nghe tiếng "cạch cạch".

Đỗ Minh Nhật mở của bước vào phòng thấy cậu đang chăm chú ngắm chiếc thuyền.

Ngu Tinh Hà:"!"
Cậu giật mình dời tầm mắt,ôm đồ đi vào phòng tắm.

Đỗ Minh Nhật:"! "
Ngu Tinh Hà:"Phù,cuối cùng cũng yên tĩnh.

"
Ngu Tinh Hà nằm trong bồn tắm,nói là vậy chứ cái này cũng không khác bể bơi là bao,thật sự rất to.

Nhà cậu không có bồn tắm thế này mà chỉ có mỗi vòi sen,vả lại phòng tắm cũng rất chật.

Ngu Tinh Hà tranh thủ nghỉ ngơi.

Bây giờ cậu mới có tâm tư để chú ý đến vật chất trong ngôi nhà này,đều thuộc hạng sang cả.

Những thứ này đối với Ngu Tinh Hà thật xa xỉ nhưng cậu cũng không quá bất ngờ,vốn dĩ nhìn từ bên ngoài cậu cũng đoán được một chút về gia thế của Đỗ Minh Nhật.

Ba của cậu ta là thuyền trưởng của một con tàu thuộc công ty nước ngoài,cô ty đó đã xây dựng các công ty con trong nước.

Còn một nguyên nhân khác chính là khí chất nhà giàu toát lên từ phong thái của cậu ta.

"Đã bao lâu rồi mới được như này nhỉ?",cậu tự hỏi.

Cả cơ thể thả lỏng,thật nhẹ.

Lúc tắm xong cũng đã hơn 8 giờ tối,nguyên nhân chính là vì quá thoải mái nên cậu đã ngủ quên mất.

Đến khi ngợp nước mới sực tỉnh.

Ban nãy còn chê Đỗ Minh Nhật là công tử bệnh sạch sẽ nhưng bây giờ cậu còn tắm lâu hơn cả cậu ta,nhất thời cảm thấy có chút ngại.

Lúc cậu về phòng đã thấy cậu nhóc trùm chăn kín cả người còn phát ra tiếng"khò khò".

"Sao không để ý,thằng nhóc này khi ngủ cũng có cái tật xấu này à?",cậu lẩm bẩm.

Cậu từ từ tiến lại gần,sợ người trên giường sẽ thức mất.

Khi cậu vừa mới leo được một nửa thì bỗng từ trong chăn có một cánh tay thò ra,kéo cậu xuống.

Ngu Tinh Hà:"!"
Cậu bị giật mình nhấy thời không khống chế được biểu cảm trên khuôn mặt,trong nhăn nhó đến buồn cười mà còn đáng thương.

Tấm chăn bị hất lên,để lộ ra chàng trai bên trong đang cười muốn thủng bụng.

Đỗ Minh Nhật hai tay ôm bụng nằm ngửa,"Ha ha ha!"
Ngu Tinh Hà:"! "
Kể từ khi quen Đỗ Minh Nhật tim cậu lúc nào cũng bị treo lơ lửng trên không trung mặt người ta đùa cợt,chưa từng có thời gian hạ xuống.

Cậu tức muốn nổ phổi,mắt trừng lớn nhìn cái con người vô tâm kia,"Vẫn còn cười?"
Đỗ Minh Nhật:"Ha ha ha!Vui mà!"
Ngu Tinh Hà:"!"
Được lắm mau lao vào tổn thương nhau đi.

Vì tấm lòng độ lương,cậu vẫn quyết định bỏ qua cho thằng nhóc kia,ngã lưng xuống giường.

.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 23: Chương 23


Ngu Tinh Hà mệt muốn chết,ngay vào lúc cậu định nhắm mắt đi vào giấc ngủ thì cảm giác cánh tay đang bị thúc.

Đỗ Minh Nhật nằm trên giường nãy giờ nhưng không hề cảm thấy buồn ngủ chút nào,ngược lại còn rất tỉnh.

Ngu Tinh Hà:"?",cậu không ngủ được mà cũng không muốn ai ngủ đúng không?
"Anh à,anh thấy căn phòng của tôi thế nào?",cậu nhóc đột nhiên hỏi.

Ngu Tinh Hà:"Sao tự nhiên lại! "
Đỗ Minh Nhật:"Đẹp lắm phải không?"
Ngu Tinh Hà:"! "
Muốn gì đây hả thằng ôn kia?
"Ừ đẹp.

",vì chỉ muốn đi ngủ thật nhanh nên cậu đáp qua loa.

Đỗ Minh Nhật:"Tôi cũng thấy thế.

Đẹp lắm!"
Tuy không thấy được mặt nhau nhưng Ngu Tinh Hà có cảm giác cậu ta đang cười,nhưng mà ý gì đây.

Im lặng một hồi lâu,cậu mới lên tiếng:"Anh thật sự chỉ cảm thấy nó đẹp thôi à?"
"Gì nữa?Muốn gây sự hả?",cậu quay đầu lại nhìn cậu nhóc,trừng mắt một cái.

Hai người chạm mắt nhau,Đỗ Minh Nhật chỉ nở một nụ cười nhạt,bên trong đôi mắt kia chứa đầy tâm sự khó nói.

"Anh à,anh bảo sẽ đi học lại nếu mọi thứ quay trở về bình thường đúng không?",cậu nhóc hỏi.

Ngu Tinh Hà cũng thuận theo đáp:"Đúng thế.

"
Đỗ Minh Nhật:"Vậy nếu mọi thứ không trở về quỹ đạo vốn có của nó thì sao?Anh sẽ làm gì?"
Cậu bị câu hỏi ấy làm cho cứng đờ.

Trước mắt cậu chỉ muốn tìm Ngu Lâm để có câu trả lời thích đáng.

Bản thân Ngu Tinh Hà cũng là một đứa trẻ hiểu chuyện,trong lòng cậu Hà biết rõ rằng không tự nhiên trên đời này lại có người cha nào xuống tay với gia đình mình cả.

Là do dùng thuốc hay tâm lí vặn vẹo?Không có một lí lẽ nào có thể biện minh cho hành động ấy,bản án vẫn luôn được treo.

Thêm nữa nếu ông ấy vô tội thì tại sao lại không xuất hiện?Thật sự là do ông ấy cố tình tấn công gia đình mình à?Không nói nhưng trốn tránh chính là hành động ngầm thừa nhận tất cả.

Điều đó khiến Ngu Tinh Hà thấy rất sợ hãi,về mọi thứ.

Còn những người trong khu phố thì sao?Chừng nào Ngu Lâm còn đó,người dân trong khu cậu sống vẫn không thể sống an toàn.

Bởi vì cậu vẫn còn một niềm tin le lói,tin rằng vẫn có một lí do khác khiến ông trở nên điên cuồng như vậy nên cậu mới cố gắng tìm ra chân tướng.

Cậu phải tìm đi Ngu Lâm.

Nhưng sau đó thì sao?Cậu cũng không biết nữa.

Khi nghĩ đến nỗi sợ trào dâng trong lòng Ngu Tinh Hà,sợ ông sẽ nói ra nguyên nhân mà cả đời này bản thân mình không thể chấp nhận được.

Ngu Tinh Hà trầm mặc lâu,Đỗ Minh Nhật không có được câu trả lời.

Rất lâu sau Đỗ Minh Nhật trở người dậy,cậu ôm chai thủy tinh bên có con thuyền gỗ lúc nãy đến chỗ Ngu Tinh Hà.

"Anh có muốn xem không?",nói rồi để lộ món đồ ra cho cậu nhìn.

Ngu Tinh Hà:"! "
Cậu đoán Đỗ Minh Nhật đã thấy cậu nhìn chằm chằm vào con thuyền nên mới nói vậy.

Đỗ Minh Nhật:"Đây là một thứ vô cùng quý giá của tôi.

Anh có biết làm sao tôi có nó không?"
Ngu Tinh Hà:"?"
Làm sao mà cậu biết được,Ngu Tinh Hà suy nghĩ một lát đưa mắt nhìn Đỗ Minh Nhật.

Ánh mắt dịu dàng khó tả,nâng niu vật trên tay.

"Tôi không biết.

",không biết thật sự là cậu nói không biết.

Đỗ Minh Nhật:"Là của một người đã tặng tôi.

"
Cậu không hiểu sao Đỗ Minh Nhật lại nói chuyện này cho cậu nghe,cậu nhóc muốn gì nhỉ?
Dừng một chút cậu nhóc nói tiếp:"Chai thuỷ tinh bề ngoài rất đẹp,rất sáng.

Nhưng con thuyền bên trong lại thô và cũ.

Thân thuyền được dán lại môt cách hậu đậu để lộ ra kẻ hở khắp thân thyền.

Cánh mỏng,keo dán cũng không được chặt.

Màu được làm từ chất liệu sơn mài chưa phun bóng.

Trông nó kì cục chẳng hợp với lớp vỏ sáng bóng bề ngoài chút nào cả.

Gỗ cũng không thuộc loại chất lượng cao nhưng với tôi nó là thứ tốt nhất,đẹp nhất sáng chói nhất.

"
"Là mẹ đã làm nó cho tôi.

Là người thân ruột thịt duy nhất của tôi,người đã sinh ra tôi.

",nói đến đây mũi cậu đỏ lên.

Người thân duy nhất?Cậu không hiểu,chẳng phải bố của cậu ta vẫn còn ở đây hay sao?Sao lại nói như thế?
Đỗ Minh Nhật giọng có chút run,"Anh Hà à! tôi chỉ có một mình thôi thế nên nếu bố anh không về anh có thể ở đây với tôi được không?Không! ý tôi là hai ta dừng một chút! đừng tìm nữa mà hãy đợi đi có được không?Cùng tôi?"
Cậu nghe xong không biết phải đáp như nào,ngay tại khoảng khắc này dường như cậu đã cảm nhận được thứ cảm xúc yếu mềm trong trái tim của Đỗ Minh Nhật.

Cậu cảm thấy khó xử vô cùng nhưng tại sao bảo cậu đợi?
Làm sao mà đợi được!
Chính bởi vì sợ ông ấy sẽ không bao giờ về nữa,vì sợ sẽ mất đi gia đình mình,sợ cuộc sống sẽ hoàn toàn sụp đổ nên cậu mới đi tìm ông ấy.

Ngu Tinh Hà nghe được những lời sau đó trở nên mất kiểm soát,"Ý cậu là thế nào?Tại sao lại phải đợi?Có gì cứ nói thẳng!Ngay từ đầu!Chính cậu là người bao tôi cùng đi tìm ông ấy.

Giờ người bảo tôi dừng cũng là cậu?"
"Không phải ý tôi là tình hình hiện tại khá phức tạp,ta chẳng thể làm gì nên hãy cùng đợi để qua khoảng thời gian này và hãy ở cùng tôi.

",vai Đỗ Minh Nhật bất giác run lên.

Nghe cậu nhóc nói xong Ngu Tinh Hà cũng dịu đi không ít như tâm tình vẫn khó chịu,"Tôi sẽ không chờ đợi đâu.

Nếu không có bố,mẹ tôi không tỉnh lại,tôi sẽ chẳng còn một ai ở bên cạnh nữa cả.

Chỉ có một mình tôi thôi.

"
Nói đến đây cậu lại xúc động,không kìm được nước mắt.

"Tôi cũng thế!Cho dù là bản thân tôi của bây giờ! hay thậm chí của sau này vẫn thế!Tôi cũng chẳng có ai hết!",Đỗ Minh Nhật đột nhiên lớn tiếng.

Ngu Tinh Hà không hiểu và cũng không đồng ý,"Chính cậu là người bảo hai ta hợp tác để tìm bố của tôi đồng thời tìn hiểu nguyên nhân tại sao bố cậu lại bị đưa đi cơ mà?Không có bố,người ruột thịt duy nhất,ở đây thì bên cậu vẫn còn có những người khác.

Liệu cậu có thực sự hiểu nỗi sợ khi bản thân không còn ai nó như thế nào không?"
Đỗ Minh Nhật:"Anh không hiểu,có những người ở bên ta nhưng chưa bao giờ trở thành một phần trong cuộc sống của ta được.

Bà chị đó,lẫn mẹ của bà ấy chưa bao giờ là gia đình của tôi.

Bố của tôi cũng đã không còn trên đời nữa rồi.

".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 24: Chương 24


Ngu Tinh Hà:"! "
Bố cậu ta không còn nữa?Nghĩa là sao cơ?
Cậu nghẹn lời,chuyện gia đình của cậu nhóc này làm sao mà cậu hiểu cho được.

Cậu không muốn nói nữa,cả hai đều đã giẫm vào giới hạn của nhau rồi.

Ngu Tinh Hà quay mặt đi,"Ý cậu là cậu muốn tôi ở bên cạnh cậu chứ gì?Được thôi.

Nhưng hãy nói cho tôi biết đi,tại sao cậu lại nhắc đến những điều xui xẻo như vậy.

"
Cậu nhóc vẫn cúi mặt,"Chỉ là tôi đột nhiên nghĩ vậy thôi.

Thế nên nếu chuyện như vậy xả ra thì! "
"Chuyện đó sẽ không xảy ra.

",không biết nữa nhưng có thật hay không Ngu Tinh Hà vẫn muốn tin vào những điều tốt đẹp nhất.

"Thế lỡ! ",Đỗ Minh Nhật thật sự cố chấp.

"Thế thì tôi vẫn sẽ bên cạnh cậu!Dù có hay không!Hiện tại bên cạnh tôi cũng chẳng còn ai nữa rồi.

",cậu cắt ngang lời cậu nhóc.

Đúng thật là thế,suốt từ đầu đến giờ người luôn bên cạnh cậu chính là Đỗ Minh Nhật.

Nhưng hông ngờ cậu lại có thể thấy được những cảm xúc yếu đuối của cậu nhóc kia.

Mà,chịu.

Ngu Tinh Hà thật sự không hiểu sao hai ngươi lại ngồi nói những câu vô nghĩa đến vậy!
Thật sự là từ đầu đến giờ luôn đó.

"Hức hức!"
Chưa nghĩ xong Ngu Tinh Hà đã nhìn thấy nước mắt lã chã rơi trên gương mặt của Đỗ Minh Nhật.

Đỗ Minh Nhật:"Thật thế á!"
Cậu hoảng mất thôi,câu chuyện tiếp diễn kiểu gì thế này?
Ngu Tinh Hà vội ôm lấy cậu nhóc vỗ về nhưng tay không biết nên đặt chỗ nào,cứ vỗ vỗ nhẹ lên lưng cậu rồi lại thôi.

Một con người sao lại có quá nhiều cảm xúc đến thế?
Một chút tò mò,nóng tính,ranh ma như quỷ,ngây ngô,thông minh rồi lại đến những cảm xúc mềm yếu khó giấu.

Tại sao lại để cho một người vụng về như cậu đón lấy những cảm xúc này chứ?
Ngu Tinh Hà thở dài,"Cậu luôn cảm thấy cô đơn đúng không.

Muốn ai đó ở cùng?"
Cậu nhóc không trả lời.

Ngu Tinh Hà:"Người đó là tôi?"
Đỗ Minh Nhật:"! "
Ngu Tinh Hà:"Haizzz! Ừm yên tâm đi,tôi nói rồi dù có thế nào tôi vẫn sẽ ở cạnh cậu.

"
Đỗ Minh Nhật:"Anh nói thật á?"
Ngu Tinh Hà:"Thật.

"
Đỗ Minh Nhật:"Ừ,anh không có quyền nói không có với em.

"
Ngu Tinh Hà:"!"
Tuy không hiểu lắm nhưng đột nhiên đổi cách xưng hô thế này làm cậu có chút bất ngờ nhưng thế đồng nghĩa với việc mối quan hệ của họ đã tiến thêm một bước rồi không?
Cậu lại có bạn rồi phải không?
Nghĩ thế Ngu Tinh Hà không khỏi vui vẻ mỉm cười và hoàn toàn không chú ý đến ý nghĩa của câu nói đó.

Con đường phía trước thật dài,thật đáng sợ nhưng cậu không phải đang đi cùng Đỗ Minh Nhật với tư cách người đồng hành mà là một người bạn thật sự.

Dẫu cho cùng thì bọn họ chỉ là những đứa trẻ đáng thương,vẫn chưa đủ trưởng thành,chưa đủ kiên nhẫn để học cách chờ đợi hay buôn mình.

Vẫn còn quá non nớt để đối diện với cảm xúc thân,khi bản thân vẫn đang bối rối với điều đó thì trái tim đã dần chấp nhận đối phương và đặt sãn vị trí của họ trong lòng rồi.

Đỗ Minh Nhật khịt mũi,"Hì hì.

"
Nhhe cậu nhóc cười cậu đưa mắt nhìn Đỗ Minh Nhật,khi nhìn vào ánh mắt ấy trong lòng Ngu Tinh Hà lại có một cảm giác vô cùng kì lạ,cười nhưng lại không hề vui chút nào.

Đáy mắt vẫn chứa đầy có sự sầu thảm khó nói.

Ngu Tinh Hà dời sự chú ý đi,nhìn vào con thuyền,"Đẹp thật.

"
Đỗ Minh Nhật gật đầu,"Ừm,em cũng thấy rất đẹp.

Trong những ngày bố vắng hai mẹ con em thường chơi cùng nhau,đây cũng là do bà ấy làm.

"
Nhắc đến mẹ làm Ngu Tinh Hà nhớ lại những lời lẽ không hay vừa rồi của Đỗ Minh Nhật.

"Ban đầu chỉ có mỗi chiếc thuyền gỗ thôi nhưng sau khi bà ấy qua đời em đã bỏ nó vào trong chai thuỷ tinh này để bảo quản vì em không muốn bị hỏng.

Vì nếu thế nó mẹ sẽ thật sự biến mất.

Từ lúc mẹ mất tất cả đã thay đổi,bố cũng không còn là chính ông ấy nữa.

Ông ta đã rời đi cùng mẹ từ rất lâu rồi.

",Đỗ Minh Nhật nghẹn ngào.

Bây giờ cậu không biết nói gì hơn,Đỗ Trung Trực đã thay đổi,đó chính một trong những lí do khiến cậu ấy ghét Nguyễn Thái Khánh An và mẹ cô ấy à?
Đây chính là ác cảm giữa mẹ kế và con chồng à?
Cũng đúng,con người luôn khó chấp nhận những thứ quá mới mẻ vì họ sợ quên đi quá khứ trước kia của mình.

"Em vẫn luôn đấu tranh để giữ lấy những thứ thuộc về mình.

Nhưng anh biết không?Hóa ra nó vẫn luôn ở đó,chỉ cần em không quên đi.

Em không cần để con thuyền trong chai thủy tinh vì thủy tinh còn dễ vỡ hơn cả gỗ và gỗ thì còn dễ mục hơn cả kí ức.

Chỉ cần là luôn nhớ về nó.

",Đỗ Minh Nhật dùng ánh mắt tâm tình nhìn cậu.

Cậu nhóc nở nụ cười,"Chính anh đã nói điều đó với em cơ mà!Nên em chỉ muốn nói là nếu có thật sự xảy ra chuyện gì tồi tệ thì anh đừng quá đau lòng,có thể dựa vào em.

"
Ngu Tinh Hà ngây người,không ngờ những lời cuối cùng được nói ra để an ủi cậu,trái tim cậu đã trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

Có điều cậu cảm thấy có gì đó không được đúng lắm,cậu tưởng người được an ủi lẽ ra phải là Đỗ Minh Nhật mới đúng,tại sao đến cuối lại trở thành cậu rồi?
Thêm nữa,"Anh nói câu đó hồi nào?Trước đây chúng ta đã từng quen nhau sao?"

Đỗ Minh Nhật nhẹ nhàng đặt món đồ vào vòng tay của cậu,chỉ nhìn rồi không nó gì.

Ngu Tinh Hà bị ánh mắt kia kích động,nó như nói phàm sống trên đời có thể vô tình đến mức đó sao vậy.

Thật sự là cậu không nhớ mà.

Như hiểu được cậu nói gì,cậu chỉ nhóc trả lời:"Thế thì ráng mà nhớ đi.

"
Ngu Tinh Hà mặt mày nhăn nhó vắt óc suy nghĩ tại sao,trong lúc đó Đỗ Minh Nhật nắm lấy tay cậu đặt lên chai thủy tinh lớn kia.

Ngu Tinh Hà:"?"
Đỗ Minh Nhật:"Lấy may,chỉ cần vuốt vuốt nó thế này.

Sẽ có thêm chút may mắn.

"
Cậu nghe vậy liền muốn chọc ghẹo một chút,"Em là dạng sống tâm linh hả?"
Cậu nhóc nhìn cậu,không nói thể hiện sự khinh bỉ.

Từng động tác v**t v* khiến cho cậu có cảm giác thật quen thuộc,thật là dej.avu.

Khi chú ý đến bàn tay trắng nõn đang đặt lên tay mình,từng nhịp v**t v* không hiểu sao tim cậu lại đập nhanh bất thường.

Ngay lúc Đỗ Minh Nhật buôn tay cậu ra,Ngu Tinh Hà liền lập tức thụt tay lại như bị bỏng.

Cậu cúi gằm mặt xuống nhưng vẫn có thể thấy hai bên tai đỏ ửng.

Đỗ Minh Nhật:"! ".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 25: Chương 25


Ngu Tinh Hà nóng hết cả người,tim đập loạn xạ.

Đỗ Minh Nhật:"?"
Cậu nhóc nghiêng đầu,"Sao thế?Bộ anh có ý kiến gì à?Chỉ là em muốn mọi chuyện suôn sẻ,tốt lành thôi.

Phản ứng thế là sao?"
Ngu Tinh Hà không dám chạm mắt với cậu nói:"Đâu! đâu có!"
Hàng lông mày của Đỗ Minh Nhật nhíu lại,quyết định mặt kệ cái con người này mà đặt con thuyền trở lại vị trí cũ,sau đó nằm lên giường.

Cậu vỗ tay làm cho đèn trong phòng tắt.

"Ngủ ngon.

",cậu nhóc nhạt miệng rồi nhanh chóng đi gặp Chu Công.

Ngu Tinh Hà cũng đáp một tiếng như chẳng hiểu sao cả đêm trằn trọc,không ngủ được.

Cậu ló đầu ra nhìn Đỗ Minh Nhật đang ngủ say như chết.

Hai mắt chớp chớp nhìn người ta cả tiếng đồng hồ,như bị mất hồn,bản thân cậu cũng không biết được là mình lại nhìn lâu như vậy.

Rồi Ngu Tinh Hà lại bắt đầu suy nghĩ về cuộc cãi vã vừa rồi,cậu rút ra được một vài kết luận.

Gia đình hiện tại của Đỗ Minh Nhật không được tốt lắm,Đỗ Trung Trực có hai đời vợ và tính cách đã thay đổi khá nhiều khi vợ trước mất,đó cũng là một phần lí do mà cậu ấy ghét mẹ kế và Nguyễn Thái Khánh An đến vậy.

Thêm nữa tại sao cậu nhóc lại quyết định nói chuyện này với Ngu Tinh Hà?Thường những người dùng lớp vỏ mạnh mẽ về ngoài để che đây tâm tư kín đáo bên trong thì không dễ tâm sự giải bày với ai cả đâu.

À mà cậu ta bảo rằng trước đây hai người họ có quen nhau nữa,nằm cả đêm vắt óc Ngu Tinh Hà cũng không nghĩ ra được có thật là hai người họ đã gặp nhau trước đây không.

"Đùa chắc!",khi lời vừa nói ra Ngu Tinh Hà ngay lập tức bụm miệng lại,cả cơ thể cứng đờ,may là cậu nhóc không bị tiếng ồn đánh thức.

Cậu chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay,lúc mở mắt dậy đã là 6 giờ sáng.

Ngu Tinh Hà thật sự có chuyện dậy sớm vậy á?
Không hề,phải đợi Đỗ Minh Nhật dùng mọi cách từ lay người rồi đến véo má kêu nửa ngày trời cậu mới chịu thức giấc.

Chính là bởi vì hôm nay có một chuyện qua trọng phải làm,họ phải đi là tham quan trường học của Ngu Tinh Hà.

Ngu Tinh Hà ngồi trên giường,vẫn chưa hết ngái ngủ nói bằng giọng mũi:"Oáp! Sớm vậy à,anh tưởng là buổi chiều mới đi cơ.

Bộ em không đi học hả?"
Đỗ Minh Nhật đang thay quần áo,"Không cần thiết,hôm nay nghỉ cũng được.

Đi sớm sẽ có nhiều thời gian hơn.

"
Ồ,không có người quản thích vậy sao.

Mà khoan đã,nếu đi suất sáng chẳng phải trùng với suất học của khối 11 hay sao!Sẽ gặp bạn học mất.

Không sợ gặp họ,chỉ sợ gặp họ rồi Đỗ Minh Nhật sẽ nghe được những chuyện không nên nghe.

Đỗ Minh Nhật hôm nay có chút hứng khởi,làm gì cũng vội vã,cậu rất mong được đến trường mà Ngu Tinh Hà đang theo học.

Cậu học không giỏi nhưng không đồng nghĩa rằng đây là ngôi trường tệ,ngược lại số điểm khá tốt trên bảng xếp hạng điểm của các trường trong thành phố đấy chứ.

Kiến thức lớp 9 thật ra khá đơn giản,cậu thi cũng được trên 56 suýt soát đậu.

Nếu so ra đây không phải là trường có điểm đầu vào hay chất lượng giáo dục cao nhất nhưng cơ sở vật chất lại tốt nhất,chính là bởi được nhận rất nhiều khoản đầu tư lớn bé.

Điều đó đã thành công thu hút một lượng lớn học sinh trong thành phố,xem ra cũng có danh tiếng.

Điểm tầm trung thì học sinh học cũng không phải dạng vừa thêm nữa đa số bọn họ đều là con nhà khá giả trở lên.

Đó cũng là một trong những lí do khiến cậu trở nên tách biệt với bạn học.

Nếu Đỗ Minh Nhật muốn thi vào trường này cũng không có gì làm lạ.

Thật ra Nguyễn Thái Khánh An,người chị chung nhà,cũng học tại ngôi trường đó nhưng cậu nhóc lại không có chút hứng thú gì với cô nàng.

Ngược lại đi tham quan trường và được nghe từ miệng của Ngu Tinh Hà lại hay hớn.

Nguyễn Thái Khánh An là học sinh chuyên cần,đã dậy từ 5 giờ sáng và đã chuẩn bị để đến lớp mặc dù mới 6 giờ hơn.

Ngu Tinh Hà ngồi trên bàn ăn,thấy cô nàng đeo balo đến lớp từ sớm như vậy cảm thấy có chút hổ thẹn.

Cậu để ý đến một điều,người trong căn nhà này không có ai ăn sáng cả à?Cứ thế mà đi thôi?
Chỉ còn lại Ngu Tinh Hà và Đỗ Minh Nhật đang từ từ ăn súp.

Thật ra chỉ có một người từ từ là cậu thôi.

Đỗ Minh Nhật nhàm chán,"Anh thao tác sao mà chậm thế?Nhanh một chút!"
Anh cố tình câu thời gian như vậy vì không muốn cùng em đến trường đó!,Ngu Tinh Hà chỉ đành gào thét trong lòng.

Cuối cùng dưới sự đốc thúc của Đỗ Minh Nhật cậu cũng đã sẵn sàng để đến trường.

Vẫn còn 15 phút mới vào lớp,quá sớm!,Ngu Tinh Hà vừa canh thời gian vừa nghĩ.

"Nè hay là ta đi bộ đến trường đi.

",nói rồi cậu chỉ tay về hướng đến trường học.

Đỗ Minh Nhật lộ rõ vẻ mặt bất mãn,"Tại sao?Tài xế đã chờ sẵn rồi.

"

Ngu Tinh Hà:"Tốt cho sức khỏe thôi.

Mỗi chũng ta cần rèn luyện thể thao mỗi ngày.

"
Đỗ Minh Nhật bĩu môi có thể treo được cả can đầu.

Cậu đẩy Đỗ Minh Nhật đi rồi vẫy tay tạm biệt với người tài xế.

Tài xế ló đầu ra cửa kính ô tô nhìn hai người.

Ngu Tinh Hà:"!"
Gì đây?Sao cứ cảm thấy gương mặt này quen thế nhỉ?
Tài xế đều là người làm công cho nhà Đỗ Trung Trực,ngoại trừ ông ấy và Hồ Linh đều có thể tự lái xe thì hai người con vẫn cần người đón đưa.

Để không làm lỡ việc nên đã thuê tận hai tài xế vì thế mà người lái xe chở Đỗ Minh Nhật và Nguyễn Thái Khánh An không hề giống nhau.

Vấn đề là cậu biết người lái xe cho Nguyễn Thái Khánh An vì họ từng gặp nhau trước đó còn người tài xế này đảm bảo chưa gặp qua nhưng lại thân quen đến lạ kì.

Người tài xế kia còn mỉm cười với cậu.

Ngu Tinh Hà:"?".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 26: Chương 26


Người tài xế mỉm cười,thò tay ra khỏi cửa kính vẫy với cậu.

Ngu Tinh Hà có chút bất ngờ nhưng cũng chỉ gật đầu một cái rồi rời đi.

Trái ngược với những bước chân vội vã của Đỗ Minh Nhật cậu đi rất thảnh thơi hay có thể nói là không có con rùa nào chậm như cậu.

Cỡ này chắc ốc sên mất.

Vì thế mà khoảng cách giữa hai người càng lúc càng lớn dần.

Đỗ Minh Nhật quay đầu hét lớn:"Sao anh đi chậm vậy!Em tường ta đang tập thể dục!Vậy thì phải vận động mạnh hơn chứ!"
Amm thanh rất lớn vừa vặn cho Ngu Tinh Hà nghe,"Thì ý anh là dưỡng sinh cơ!"
Đỗ Minh Nhật:"!"
Cậu nhóc cảm thấy bản thân mình bị trêu đùa,cậu nhanh chân chạy lại chỗ Ngu Tinh Hà rồi kéo cậu ta đi.

Lúc hai người đến nơi cũng vừa lúc tiếng chuông trường vang lên.

Bọn họ nấp một bên đợi đến khi sao đỏ về phòng đội mới an tâm bước vào.

Thật ra nhà trường cũng không nghiêm ngặt lắm,chỉ cần là phụ huynh học sinh hay nhưng học sinh trường khác đều có thể vào.

Nguyên nhân chủ yếu là Ngu Tinh Hà là học sinh lớp 11 của trường,cứ thế đi vào trước mặt sao đỏ chẳng khác nào tự đi đầu thú.

Ngu Tinh Hà thành công lấy danh học sinh cấp 2 vào thăm trường cùng với Đỗ Minh Nhật.

Nói là tham quan chứ bộ dạng cậu bây giờ chả khác nào ăn trộm,chính là bởi mấy ngày qua cậu nghỉ mà không hề nộp bất cứ tờ giấy phép nào.

Bị bắt được thì hạ hạnh kiểm là điều chắc chắn.

Đỗ Minh Nhật nhìn cậu,"Anh có thể đừng làm vậy được không?"

Ngu Tinh Hà núp sau lưng Đỗ Minh Nhật,tay kéo áo cậu nhóc dính chặt như sam,"Làm gì cơ?"
Cậu nhóc thở dài,"Họ đều vào lớp cả rồi,anh cứ thoải mái.

"
Nghe cậu nói vậy Ngu Tinh Hà cũng cảm thấy có chút ngại ngùng liền buôn tay ra,ho khan:"Ừm hừm,vậy giờ ta đi đâu?"
Đỗ Minh Nhật nhìn cậu đầy phán xét,"Đây là trường anh,anh không biết sao em biết được.

"
Ừ nhỉ,đây là trường mình mà,Ngu Tinh Hà ngại ngùng gãi đầu.

Cậu bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem mình nên đi đâu trước.

Hiện tại không thể vào thăm lớp học được tại sao chắc ai cũng biết,còn các phòng thực hành thì chắc giờ này cũng đang có học sinh trên đó nên càng không.

Bản thân Ngu Tinh Hà muốn đến nơi mà tránh đi ngang qua các lớp,chính là bởi không muốn ai thấy cậu xuất hiện ở trường.

Một ý tưởng lóe lên trong đầu cậu,"Ừm,hay là ta tới canteen đi.

"
Ở trường chỉ có canteen mới chiếm trọng được tình yêu của cậu,đây là nơi có nhiều bữa ăn! à không,kỉ niệm đẹp nhất.

Thực tế canteen mỗi giờ ra chơi rất đông và ồn nhưng nếu được chọn giữa ngồi một góc trên sân trường vừa ăn vừa nhìn người ta đi qua đi lại soi mói cậu và một canteen cũng nhiều người đi qua đi lại soi mói cậu nhưng nếu khát nước có thể mua nhanh hơn thì cậu chọn canteen.

Vả lại canteen cũng không xấu lắm,bạn bè vào canteen ăn một cào mặt nhau mười thế này cũng khá thú vị,tự nhiên câu chuyện về cuộc đời thảm hại của cậu trở nên tầm thường giữa những drama như phim điện ảnh thế này.

Vừa ăn vừa âm thầm hóng chuyện ngươi ta cũng là một thú vui nhàn nhã,bình thường Ngu Tinh Hà không quá quan tân đến người xung quanh,cậu chỉ có mỗi gia đình mình thôi nhưng tiếp thu thêm một chút thông tin để biết rằng mình nên né người nào cũng tốt.

Lại một nữa Đỗ Minh Nhật dùng ánh mắt đáng thương nhìn cậu,"Hóa ra anh vẫn còn đói thế này à.

Em xin lỗi vì sáng sớm đã lôi anh đi như vậy rồi.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Hả?
Cậu vội giải thích,"Không có!Bởi vì em bảo ta nên đi nơi nào nên anh mới nghĩ đến canteen tôi.

Hì hì.

"
Đỗ Minh Nhật:"Đáng thương vậy sao!"
Ngu Tinh Hà:"! "
Thế là hai đứa nhóc lê thân khắp sân trường để thăm thú.

Đỗ Minh Nhật khó hiểu,"Sao ta toàn đi dưới sân trường thế?Hay là xem các lớp học đi.

"
Ngu Tinh Hà nghe vậy kịch liệt phản đối,"Không được,mới tiết 2 thôi.

Mấy phòng đó chắc có lớp học rồi.

Ta không vào được đâu.

"
Đỗ Minh Nhật:"Có mà,phòng sinh học bây giờ có ai đâu.

"
Ngu Tinh Hà:"Sao em biết?"
Nói rồi cậu nhóc giơ điện thoại lên,"Trên trang web trường có lịch học của các lớp đó.

"
Sang xịn mịn vậy sao?
Trong phút chốc cậu có cảm giác như mình là đồ nhà quê.

Cậu nhóc nghiêng đầu nhìn cậu,"Điện thoại anh đâu?Cái màu xanh á.

"
Ngu Tinh Hà gãi mặt,"Đã vỡ trước đó rồi.

Anh vẫn chưa đem sửa.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Làm sao em biết anh có cái điện thoại ốp màu xanh?
Lời chưa kịp nói đã bị nhét ngược lại vào họng,"Sao anh không nói sớm,vậy bất tiện lắm.

Em còn vài cái điện thoại nữa,anh cứ lấy dùng.

"
"Sim! ",cậu định lên tiếng hỏi đã bị cắt ngang.

Đỗ Minh Nhật thản nhiên:"Mấy cái kia đều có sim cả anh không cần lo.

"
Giỏi quá!
Ngu Tinh Hà cũng nghẹn họng rồi,chuyện điện thoại Đỗ Minh Nhật cứ vậy mà quyết.

Hai người di chuyển đến phòng thự hành sinh học,Ngu Tinh Hà liếc mắt nhìn cậu,"Vậy là trước đây ta có quen nhau thật à?Sao anh không nhớ?"
Đỗ Minh Nhật không nhìn cậu,"Anh không nhớ sao em biết được.

"
Cậu bắt đầu cảm thấy sai sai,"Vậy sao lúc trước gặp nhau ở con hẻm sao em lại chào rồi giới thiệu như chúng ta chưa từng quen nhau thế?"
Cậu nhóc đáp:"Đúng mà,đó là lần đầu tiên em giớ thiệu tên với anh mặc dù trước đó ta đã quen nhau rồi.

"
Chuyện gì thế này,sao cậu không hiểu gì hết?
Cậu nhóc nói thêm:"Trí nhớ anh lúc nào cũng kém như vậy à?"
Cậu nghe vậy tức tối,phản bác:"Không có nhé,trí nhớ anh rất tốt đấy.

Cậu đưa cho tôi hơn hai mươi nguyên liệu cho bữa sáng bắt tôi tự đi chợ kiếm tôi cũng nhớ hết đấy nhé.

Anh học các môn xã hội cũng tốt hết đấy.

Anh! "
Đúng rồi,tại sao nhỉ?
Bản thân Ngu Tinh Hà trước đây có trí nhớ rất tốt,học cũng được vì thế mơi có thể thi đỗ vào ngôi trường này nhưng tại sao bây giờ khả năng học tập hay ghi nhớ đều giảm sút?
Lần thi gần nhất cũng chỉ có hạng 180,gần bét của lớp mặc dù cậu đã cố gắng hết sức.

Vấn đề thật sự nằm ở thời gian cậu dành cho việc học à?
Đột nhiên một cảm giác bất an trào dâng trong lòng cậu,Ngu Tinh Hà cố gắng nhớ lại những chuyện trước đây nhưng cũng chỉ có thể nhớ lại nhứng kí ức lớn như nhà cậu phải sống bán tầng hầm thế nào,cậu và Nguyễn Thái Khánh An vì sao cạch mặt nhau còn tiểu tiết thì lại không thể dù chỉ một cái.

Bỗng hai bên tai cậu bị ù,cậu dùng tay ôm lấy đầu đau đớn.

Đỗ Minh Nhật đang đi tự nhiên không thấy Ngu Tinh Hà nói gì nữa liền quay lại,thấy cậu đau đớn ôm đầu liền hoảng hốt chạy lại.

Cơn đau cuối cùng cũng dừng lại,nó không quá đau nhưng lại âm ỉ,day dứt,nỗi đau quen thuộc này dường như trước đó đã in sâu vào tâm trí Ngu Tinh Hà.

Mang lại cho cậu cảm giác thân thuộc khó tả.

Dường như cậu đã tìm đến nỗi đau,nỗi đau vì cậu mà đến,hòa lại làm một.

Nhưng Ngu Tinh Hà chẳng nhớ gì cả.

.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 27: Chương 27


Cậu buông tay ra,phía dưới ngón út trái có một vết cào nhỏ.

Lạ thật,câu chưa từng chú ý đến nó.

Vị trí của vết cào rất nhỏ,nằm ở chỗ khuất nếu không nghiêng bàn tay lại sẽ không thấy.

Ngu Tinh Hà không nhớ tại sao mình lại có vết cào này.

"A!Anh ơi!",cậu nhóc nói rồi lấy tay đưa lên mặt cậu.

Là máu,mũi cậu đang chảy máu!
Cậu nhóc lo lắng,dùng tay để dưới cằm cậu để hứng máu,"A a,em không có khăn,phòng y tế.

Ta mau đi thôi.

"
Ngu Tinh Hà gật đầu chỉ đường đến phòng y tế.

Cậu không biết đã bao lâu rồi mình mới chảy máu thế này,cậu cũng đâu có yếu đến mức ấy.

Lúc vào phòng,bên trong chẳng có ai cả,yên lặng vô cùng.

Đỗ Minh Nhật để Ngu Tinh Hà ngồi trên giường rồi bản thân bắt đầu đi tìm bông.

"A,không phải chỗ đấy.

Cái tủ bên trái,ừ,đúng rồi nó đó.

",Ngu Tinh Hà ngồi trên giường làm hướng dẫn viên rất nhiệt tình.

"Cuối cùng cũng tìm thấy.

Sao anh biết rõ nó ở đâu thế.

",cậu nhóc rồi lấy bông chạm nhẹ lên mũi cậu,sau đó lau vết máu dính bên mép miệng.

Ngu Tinh Hà chỉ đáp một tiếng "khách quen".

Đỗ Minh Nhật:"! "
Dừng một chút cậu nhóc chú ý đến màu sắc của máu,"Sao máu của anh lạ thế?"
Ngu Tinh Hà:"?"
"Nó không hề đỏ ngược lại có chút đen,màu cũng gần giống lông quạ",cậu nhóc nói rồi đưa cục bông dính máu đến trước mặt Ngu Tinh Hà.

Cậu chỉ đáp:"Không có gì đâu,chắc do dạo này sinh hoạt ăn uống không điều độ nên thế.

Sau này có thời gian sẽ đi khám.

"
Nghe cậu nói vậy cậu nhóc cũng gật đầu một cái.

Ngoài trời hiện tại đang nắng nhưng không nóng lắm,thỉnh thoảng có gió thổi vào phòng khiến những rèm của mà trẳng đung đưa.

"Hôm nay trời nắng đẹp thật.

",Ngu Tinh Hà mỉm cười nhìn ra phía cửa sổ.

"Ư,a! ha,ha!"
Đỗ Minh Nhật:"Gì vây?Em tưởng không có ai ở đây chứ.

"
Trong phòng y tế có hai dãy dường đối diện nhau,bọn họ đang ngồi ở chiếc giường gần cửa ra vào,anh thanh đó phát ra từ chỗ chiếc giường gần cửa sổ.

Vì mỗi chiếc đều bị ngăn cách bởi tấm mà màu trắng nên hai người không nhìn thấy ai ở chỗ cửa sổ cả.

"Ai thế?Để anh lại xem thử.

",nói rồi cậu đứng dậy đi về phía cửa sổ.

Hình bóng của hai người ẩn hiện sau tấm rèm,cậu lập tức dừng lại.

"Ư,ha cậu! nhanh lên! A!",nữ sinh r.ên rỉ.

Ngu Tinh Hà:"!"
Khi cậu vừa định kêu lên đã bị Đỗ Minh Nhật bụm miệng lại,hai người nhìn nhau,lắng nghe âm thanh khoái lạc của nữ sinh kia.

Ngu Tinh Hà và Đỗ Minh Nhật chầm chậm lùi lại,muốn quay người rời khỏi đây.

Bỗng nhiên chân cậu nhóc va với chân giường phát ra âm thanh,Ngu Tinh Hà hoảng loạn nắm tay cậu nhóc leo lên một chiếc giường khác rồi kéo rèm lại,tay che miệng không dám thở d.ốc.

Có một đôi tay trắng nõn thò ra,kéo tấm rèm qua một bên,"Ai đó!"
!
Không thấy ai trả lời nữ sinh bước xuống định đi kiểm tra.

Bỗng tay cô bị nắm lại,"Vy à,! mình dừng lại thôi! "
Người con gái nắm lấy tay cô cả người đổ mồ hôi nhẽ nhại,gương mặt đỏ ửng.

Cô chỉ đáp lại một tiếng "ừm",cả hai cô gái nhanh chóng rời đi.

Phía bên này,mặt hai đứa nhóc cũng đỏ không kém.

Ngu Tinh Hà liếc mắt qua nhìn cậu nhóc,thấy cậu nhóc cũng đang nhìn mình liền xấu hổ quay mặt đi.

"Ta cũng nên đi thôi.

",cậu nhóc ngại ngùng nói.

Ngu Tinh Hà:"Ừm.

"
Địa điểm mà bọn họ đến vẫn là phòng sinh học,trên suốt đường đi cậu không ngừng liếc mắt nhìn Đỗ Minh Nhật rồi lại nhớ vụ việc vừa nãy,cậu nhóc cũng để ý đến ánh mắt của Ngu Tinh Hà nhưng không nói gì,chỉ ngượng ngùng tránh chạm mắt nhau.

"Quả thật phòng sinh học bây giờ không có ai nhỉ?",Ngu Tinh-quê mua-Hà lên tiếng.

Cậu nhóc bảo:"Đúng thế nhưng thời gian của chúng ta không nhiều đâu,vì sắp có lớp đến đây học vào tiết 3 rồi.

"
Tuy đây là trường cậu nhưng sao cậu lại có cảm giác Đỗ Minh Nhật còn hiểu rõ nó hơn bản thân mình nữa.

Đỗ Minh Nhật nhìn lướt qua phòng thực hành,cũng khá lớn,vì sắp có lớp đến học nên dụng cụ cũng đã được bày sẵn.

"Cái đó là ma nơ canh người hình",nói rồi cậu chỉ tay về hướng hình nộm.

Cậu nói vậy bởi vì từ khi bước vào căn phòng này Đỗ Minh Nhật chỉ toàn nhìn nó,chắc cậu nhóc có hứng thú với thứ này.

"Ư! a,a! ha! "
Lại nữa hả?
Ngu Tinh Hà:"!"
Đỗ Minh Nhật:"Đây là đặc sản trường anh à!"
Cậu kịch liệt lắc đầu.

Hai người thẹn thùng nhìn nhau không nói không rằng mà hướng mũi chân đến cửa ra.

Đang định nhất chân lên bỗng nghe tiếng đỗ vỡ,nó phát ra từ khu chứa dụng cụ trong phòng thực hành.

Cậu chần chừ mãi,"Ta có nên đi xem không?"
Cậu nhóc cũng lưỡng lự,giây sau tiếng đỗ vở một lần nữa vang lên.

Họ lập tức đi đến đó,Ngu Tinh Hà lấy tay đẩy nhẹ cửa.

Căn phòng tối om khiến họ chẳng nhìn thấy được gì cả.

Trong góc của căn phòng,có một người đang nằm trên đất,ngọ nguậy.

Cậu nhíu mắt lại chầm chậm bước tới,"Nè bạn học à,cậu! "
Lời chưa dứt cậu đã bị học sinh kia lao tới,cậu ta há to miệng đang dính đầy máu ra,định cắn cậu.

Ngu Tinh Hà toàn thân cứng đờ,may mắn Đỗ Minh Nhật phản ứng nhanh kéo qua một bên kịp thời.

Giờ cậu mới nhìn rõ được nam sinh kia,toàn thân cậu ta bê bếch máu,con ngươi co lại thành chấm đen,điên cuồng nghiến răng.

Nữ sinh trong góc phòng rê.n rỉ một cách yết ớt:"Làm ơn! cứu! xin,hãy cứu tôi!
Cảnh tượng này như đưa cậu quay trở về ngày hôm ấy,Ngu Lâm như một con thú điên dại tìm người để cắn xé,còn mẹ cậu chỉ có thể bất lực bằm trên sàn giãy dụa.

Nỗi sợ hãi lại trào dâng,cậu cảm thấy kinh hãi tột cùng.

Đỗ Minh Nhật cũng hoảng sợ không kém,phát hiện Ngu Tinh Hà đã cứng người không biết phải làm gì.

.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 28: Chương 28


Đỗ Minh Nhật lay người cậu mãi nhưng chẳng có phản ứng nào,"Anh ơi,em nghĩ là ta không thể ở đây được nữa rồi.

Anh!Anh Hà!"
Tiêu rồi Ngu Tinh Hà bây giờ không còn nghe thấy gì nữa rồi.

Đỗ Minh Nhật nói khàn cả giọng cũng không thể đưa Ngu Tinh Hà quay trở về thực tại.

Vừa lúc đó,nam sinh kia bắt đầu đưa dậy,ngã ngửa người ra đằng sau,sau đó nhanh chóng vặn người lại chuẩn bị lao đến tấn công bọn họ.

Không xong rồi!
Nam sinh kia lao đến,Đỗ Minh Nhật đẩy Ngu Tinh Hà qua một bên,khó khăn cầm lấy kính hiển vi đặt trên bàn ném vào người nam sinh.

Bị kính hiển vị chọi trúng đầu cậu ta nằm vật ra sàn,không thấy tỉnh lại.

Cậu nhóc quay đầu nhìn nữ sinh cũbg đang bất tỉnh vì mất máu đành cắn răng.

Cậu hông hề có ý định đưa cô ta đi cùng mà nếu muốn cũng không thể,Ngu Tinh Hà vẫn là ưu tiên của cậu nhóc.

Một bên đỡ Ngu Tinh Hà một bên chống tay vào tường gắng sức ra khỏi đây.

Đỗ Minh Nhật thở d.ốc,đi đến gần cầu thang đã chịu không nổi thả Ngu Tinh Hà ra.

Cậu nhóc dùng hai tay bóp mặt cậu,bắt cậu nhìn vào mắt mình,"Nè!Anh mà không đi cả hai ta sẽ chết đó!"
Bây giờ Ngu Tinh Hà nới hoàn hồn lại,cậu hít sâu một hơi,thần kinh căng như dây chảo,tay cậu run rẩy,giơ giữa không trung.

Đã nhiều lần Ngu Tinh Hà tự nhắc nhở bản thân rằng phải mạnh mẽ,cậu nhất quyết là muốn truy tìm Ngu Lâm nhưng lại không nhận ra bản thân không đủ dũng khí để đối diện với chuyện đáng sợ thế này.

Cậu bắt đầu lấy lại bình tĩnh,không,cậu biết mình sẽ sợ nhưng dẫu có thế cậu vẫn sẽ làm,giờ phút này cần sự can đảm.

"Phù,nãy anh chỉ là hơi giật mình thôi.

Ta phải đi thôi",Ngu Tinh Hà loạng choạng đứng dậy.

Đỗ Minh Nhật không hiểu cậu đang muốn nói gì,"Đi đâu cơ?"
Ngu Tinh Hà:"Quay lại căn phòng đó.

"
"Không được!",Đỗ Minh Nhật chắn đường cậu.

"Không được?Anh bảo là vừa nãy là anh có chút hoảng sợ thôi,giờ ổn rồi.

Chúng ta phải quay lại đó,đừng quên mình đang làm gì.

Nếu em định ngăn cản anh chỉ vì nó nguy hiểm thì anh sẽ không nghe theo đâu.

Vốn dĩ ta đang dấn thân con đường nguy hiểm như vậy mà.

",cậu dùng mọi lời lẽ nói với cậu nhóc.

Đỗ Minh Nhật nghe thấy thế liền đáp:"Ý em không phải vậy.

Chỉ là trước khi ta vào đó cần đánh giá tình hình một chút đã.

"
Ngu Tinh Hà:"Ừ,anh biết rồi.

Đó chắc chắn là thứ ta cần tìm.

"
Cậu học trò có biểu hiện giống hệt Ngu Lâm,từ ánh mắt đến hành động khát máu kia.

Có được cậu ta tức là có được câu trả lời thỏa đáng giải cho mọi việc đang điễn ra.

"Phù!Nghĩ chút nào,dựa trên tình trạng cậu nam sinh kia ta có thể xác nhận rằng 80% cậu ta thuộc diện giống như bố anh.

Vậy thì ta cần phải hành động cẩn trọng hơn,tránh đừng dể bị thương.

Ta vẫn chưa rõ nguồn gốc của triệu chứng này.

",Đỗ Minh Nhật lấy tay xoa cằm.

Ngu Tinh Hà:"Anh thấy nó khá giống với tang thi trong các phim điện ảnh.

"
Đỗ Minh Nhật:"Nếu vậy thì để bị cắn hoặc cào trúng toang là cái chắc.

"
Ngu Tinh Hà:"Ừ,nói xong rồi giờ ta quay lại đó được không?"
Đỗ Minh Nhật:"Vẫn chưa.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Đỗ Minh Nhật:"Anh không nhớ à,lúc đó em đã đánh vào đầu bố anh và đã tận mắt nhìn thấy ông ấy ngất xỉu.

Nhưng sao đó thì sao?"
Cậu tiếp lời:"Ông ấy biến mất!"
Đỗ Minh Nhật:"Đúng vậy,lúc nãy đàn anh kia cũng bị em chọi kính hiển vi rồi ngã xuống.

Nếu may mắn thì vẫn còn ở đó,không thì đã chạy ra khỏi phòng thực hành sinh học rồi.

"
Ngu Tinh Hà phát giác,"Thế thì không ổn rồi!Các học sinh vẫn còn trong lớp,! "
Cậu vừa nói xong liền nhận ra một điều vô cùng đáng sợ,khỉ ngẩng mặt lên nhìn Đỗ Minh Nhật phát hiện cậu cũng đang nhìn mình.

Cả hai lập tức quay về căn phòng lúc nãy.

Ngu Tinh Hà vừa thở d.ốc vừa nói,"Đến tiết 3 rồi vậy có nghĩ là đang có lớp học di chuyển lên trên phòng thực hành.

Tuyệt đối không thể để bọn họ đến đó!"
Đỗ Minh Nhật:"Đúng vậy và nhiệm vụ của ta bây giờ là đừng để ai bị thương.

Không cần đấu với học sinh đã nhiễm bệnh kia,ta cũng chẳng có vũ khí.

"
Nói rồi cả hai nhanh chân chạy đến nơi đó,phòng sinh học cách 2 căn phòng thực hành khác là lý và hóa mới dẫn đến cầu thang cánh bên phải.

Khi nãy bọn họ là chạy ở phía bên trái nên giờ quay lại chỉ cần di chuyển theo một đường thẳng sau đó rẽ trái là đến.

Khi vừa đến không thấy ai cả,họ nấp sau bức tường,quan sát mọi thứ từ xa.

"May quá! Vẫn chưa có ai hết! ",Ngu Tinh Hà vừa thở hồng hộc vừa nói.

Đỗ Minh Nhật dò xét tình hình,"Nhưng cũng im ắng quá.

Ta ở xa quá em không thấy được bất kì dấu vết nào cả.

Nếu có thì ta có thể biết được anh ta đang làm gì hoặc dựa vào vết máu xung quanh để phán đoán.

"Ta lại gần một chút.

",nói rồi cậu đứng thẳng ngưởi từ từ đi đến căn phòng.

Ngu Tinh Hà quan sát đằng trước còn Đỗ Minh Nhật để ý đằng sau,họ tạo ra những bước đi thật cẩn thận tránh phát ra tiếng động.

Ngu Tinh Hà:"!"
Đỗ Minh Nhật:"!".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 29: Chương 29


Ngu Tinh Hà:"!"
Đỗ Minh Nhật:"!"
Hai người đi đến gần lập tức giật bắn mình lùi lại thật nhanh.

Trên vách tường có dính máu,không nhiều nhưng đủ để hiểu rằng nam sinh kia đã rời khỏi đây.

Trên sàn cũng có vài vết nhỏ,nó dẫn đến cầu thang.

Đỗ Minh Nhật nhíu chặt hàng lông mày,"Anh ta đang ở cầu thang,sẽ bắt gặp học sinh đang di chuyển lên phòng thực hành mất!"
Tình thế cấp bách thế này làm cho Ngu Tinh Hà cũng rối rắm,"Ta,ta đi đến cầu thang thêm chút nữa xem sao.

"
Cậu nhóc không nói gì chỉ gật đầu tiên phong đi trước.

Đi gần đến nơi,họ đã nghe thấy thứ âm thanh khàn đặc,nó đang ở gần đây.

Vì tránh rủi ro nam sinh kia núp ở vách tường khuất cầu thang,hai người lần lượt lùi lại giữ vị trí thích hợp rồi mới đi tiếp.

Đột nhiên tiếng bước chân vang lên,nó vội vã ồn ào và dồn dập.

Ngu Tinh Hà mở to mắt,"Là các học sinh khác,nhanh như vậy đã đến rồi sao?"

Chưa kịp suy nghĩ gì thêm từ phía chân cầu thang đã vang lên tiếng hét xé toạt cả không gian.

Ngu Tinh Hà và Đỗ Minh Nhật dùng sức chạy thật nhanh xuống,họ dẫm lên các vết máu còn vương vãi.

Khi đến nơi đã thấy nam sinh đã nhiễm bệnh kia lao vào cắn cỗ một bạn nữ khác rồi đến má của cô,một mảng da lớn bị xé toạt lộ cơ và hàm bên trong,máu không ngừng tuông ra.

Học sinh giẫm đạp lên nhau mà chạy trốn,chỉ có vài nam nữ sinh dũng cảm đứng lại chiến đấu,họ dùng hết sức kéo nam sinh nhiễm bệnh kia ra.

Mùi máu tanh phủ kính cả dãy hành lang,xen lẫn là tiếng hét của dòng người.

Các học sinh trong lớp học gần đó cảm thấy chuyện kì lạ xảy ra nên cũng có một vài người và giáo viên chạy ra xem,họ chen lấn xô đẩy nhau.

Thật thảm khốc!
Bọn họ định xuống giúp một tay nhưng không thể,những học sinh còn lại chạy lên cầu thang để trốn khiến nơi đó chật kín.

Ngu Tinh Hà bị ép đến té ngã nhưng không một ai quan tâm.

Bên phía Đỗ Minh Nhật cũng không khá hơn,cậu nhóc bị đẩy đến sắp lộn nhào ra sau tay vịnh.

Ngu Tinh Hà bối rồi không biết phải xử như thế nào,bây giờ cậu cũng chẳng nhìn thấy điều gì đang diễn ra cả.

Có một giáo viên đã ra tay giúp đỡ,thầy dùng sức phụ mọi người lôi cậu ta ra.

Một nữ sinh đi tới lấy cởi áo khoát ngoài ra,"Thầy Thiện ơi!Mau đưa cậu ta đến đây đi!"
Thầy giáo dùng sức lôi nam sinh,bên cạnh có hai người khác đang giữ chân cậu ta lại,nữ sinh kia lấy áo khoát trùng lên mặt cậu sau đó thắt chặt.

Bị khống chế nam sinh kia vùng vẫy một lúc rồi bắt đầu có dấu hiệu chậm lại,đến một lúc thì dừng hẳn,cậu ta ngã xuống phát ra âm "rầm" một tiếng.

Một học sinh khác lên tiếng:"Vậy đã xong chưa?"
Nam sinh đang giữ chân trở nên tò mò đưa tay muốn sờ thử liền bị thầy giáo đánh vào tay.

Nam Thiện:"Đây không phải chuyện đùa đâu!"
Nam sinh xoa xoa mu bàn tay bị đánh đến đau rồi xụ mặt.

Rất nhanh cảnh sát đã vào việc,họ vừa nói chuyện với hiệu trường vừa lấy thông tin từ các học sinh,điều đó làm học sinh trong trường nháo nhào cả lên.

Giáo viên chủ nhiệm cảnh báo họ ở yên trong lớp nhưng vẫn có vài người trốn ra tham gia phỏng vấn mặc dù không liên can.

-A,a chị cảnh sát ơ vừa rồi chị có thấy không?Cậu ta hả miệng to như vậy nè!
-Cậu ta là bạn học cùng lớp với em đó?
-Chuyện gì đang xảy ra vậy ạ?
-Em thấy sợ quá!
Chị cảnh sát:"! "
Sợ thì sao không mau vào lớp đi?
Nhân viên y tế khiêng nữ sinh bị cắn rách cả mặt kia cùng nam sinh đi.

Riêng Ngu Tinh Hà và Đỗ Minh Nhật đứng trong một góc quan sát.

Bây giờ họ ra đó cũng không có lợi lộc gì,để các bạn học thấy họ lại càng thêm họa.

Ngu Tinh Hà chợt nhận ra điều gì đó lập tức quay sang phía Đỗ Minh Nhật bảo câuu nhóc:"A!Vẫn còn,mau kêu đội cứu hộ đi!Vẫn còn một người khác nữa!"
Nghe Ngu Tinh Hà nói Đỗ Minh Nhật mới sựt nhớ ra vẫn còn nữ sinh thoi thóp ở trên phòng thực hành sinh học.

Đỗ Minh Nhật đắn đo,"Bây giờ ta không nên ra đó,nữ sinh kia nằm cũng được một lúc rồi,tỉ lệ sống cũng không cao đâu.

"
Cậu thấy vậy liền bất mãn,"Chứ chẳng lẽ để cô ấy ở đây chắc?Lỡ đâu cô ấy vẫn còn sống thì sao?Đừng có nói chuyện xui rủi!Thêm nữa ta có thể để cô ấy ở đó cho đến khi có người khác tìm thấy sao?"
Đỗ Minh Nhật cảm thấy có chút bất lực,giờ không ra đó được cũng đành chịu thôi.

Bỗng từ trong đám đông có một người bước tới trước mặt nhân viên y tế sau đó chỉ vào nhũng học sinh bị thương đang được đưa lên xe cấp cứu,"Chú ơi,vừa rồi hai bạn học ấy lên là để chuẩn bị dụng cụ thí nghiệm.

Mà chỉ thấy duy nhất bạn nam này còn bạn nữ là vừa mới bị thương cách đây không lâu.

Vậy nên vẫn còn một người nữa,có lẽ cô ấy còn ở trên kia.

"
Mọi người nghe xong thì hốt hoảng,cảnh sát cử thêm người di chuyển lên tầng 2.

Nói xong cô nàng quay lưng bỏ đi.

Ngu Tinh Hà thở phào,"May thật!Không ngờ còn có người nhận ra.

"
Đỗ Minh Nhật thắc mắc:"Người đó là ai! "
Chưa nói dứt lời đã nhìn thấy một bóng đen đi từ đằng xa tới,đứng ngay sau lưng Ngu Tinh Hà.

Ngu Tinh Hà quay lại nhìn thấy thì giật mình "A" một tiếng lùi về đằng sau mấy bước.

Đỗ Minh Nhật nhíu mày tỏ vẻ khó chịu,"Lại là bà chị nữa hả?Sao chị biết vẫn còn người nữa ở trên kia chứ?"
Nguyễn Thái Khánh An bình thản,phớt lờ thái độ của cậu nhóc,"Cậu không cần biết điều đó.

"
Cậu nhóc chật lưỡi một cái.

.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 30: Chương 30


Nguyễn Thái Khánh An mặc kệ Đỗ Minh Nhật quay sang phía Ngu Tinh Hà rồi nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng,"Cậu không bị thương đấy chứ?"
Cô quan tân như vậy làm cậu cũng ngượng ngùng theo,Ngu Tinh Hà vừa gãi đầu vừa nói"Không có đâu.

Cậu cũng về lớp đi ngoài này nguy hiểm lắm.

"
Đỗ Minh Nhật:"Anh ấy nói đúng đó.

Chị mau! "
Không để cho cậu nói hết câu Nguyễn Thái Khánh An dùng ánh mắt hình viên đạn liếc xéo khiến những lời đó bị nuốt xuống bụng.

Cô mỉm cười,"Không đâu,chuyện đã thành ra thế này thì cùng lắm là đến hết tiết 3 nhà trường sẽ cho học sinh về nhà tránh lùm xùm không đáng có,cũng là vì học sinh nữa.

Tôi không ở trong lớp cũng không vấn đề gì.

"
Khi cậu đang "ậm ừ" chẳng biết phải nói gì thì Đỗ Minh Nhật đi đến khoát vai cậu thì thầm:"Anh à ta mau về thôi,ở đây nguy hiểm lắm.

Vả lại cũng phải đưa chị ta về nữa.

Thêm một người nhiễm bệnh sẽ có người khác nữa mà chị ta chẳng biết gì cả đâu.

"
Cậu nghe xong thì gật đầu,"Em nói cũng đúng,dù gì nam sinh kia cũng đã bị đưa đi.

Ở đây hết việc cho tụi mình rồi.

"

Nói rồi cậu quay sang phía cô nàng,"Vậy tụi mình về đi,cậu muốn đi chung không.

"
Không biết hai người đang thì thầm to nhỏ chuyện gì nhưng cô cũng "ừm" một tiếng đáp lại.

Bây giờ ngoài cổng trường đang náo loạn,gọi xe không tiện nên cả ba quyết đinh sẽ đi bộ về nhà.

Nguyễn Thái Khánh An:"Cậu không về nhà à?"
Ngu Tinh Hà:"À cái này thì! "
Đỗ Minh Nhật:"Anh ấy không về,chị đuổi khéo đấy à?"
Nguyễn Thái Khánh An nghe cậu nhóc nói thì chịu không nổi,mắt to mắt bé trừng nhau.

Hai con người này,chịu luôn đó!-Ngu Tinh Hà bất lực.

Sau cuộc trò chuyện đêm qua mà cậu biết rằng mối quan hệ của hai người họ không tốt,nhưng cậu cũng không nghĩ là sẽ lộ rõ ra như vậy.

Dù gì cũng là chị em kế của nhau ít nhất phải kín tiếng như vẻ ngoài của họ chứ.

Ngu Tinh Hà:"Hiện tại nhà tôi có tí việc,không tiện về nên mới qua ở tạm nhà Minh Nhật một vài bữa.

Không phiền chứ?"
Nguyễn Thái Khánh An:"Không phiền.

"
Đỗ Minh Nhật cũng quay đầu "hứ" với cô.

Đang đi được một lúc thì cậu thấy khát nước,cũng phải,sáng tới giờ đã uống được bao nhiêu đâu,đã vậy còn làm mấy chuyện tốn sức.

Hai chị em kia cãi nhau được một lúc thì khô cả cổ thế nên cả ba dắt nhau vào tiệm tạp hóa mua ít đồ uống.

Nguyễn Thái Khánh An lấy chai nước có ga,vẻ mặt suy tư nói với cậu:"Mà chuyện vừa rồi cậu không thấy sợ hả?Đó là có vẻ là một trong những lần tôi bắt gặp cảnh tượng khủng khiếp đến thế.

"
Cậu không quá chú ý đến câu hỏi,ngược lại cậu bất ngờ bởi bởi một điều,"Vậy là cậu cũng chứng kiến hết mọi thứ hả?Nhưng chẳng phải lớp học của chúng ta ở ngay tầng 1 mà.

Vả lại lúc học sinh tụ tập lại hóng hớt thì thầy cô cũng đã lấy áo khoát và đồng phục che hết lại vết thương rồi.

Làm sao cậu thấy được?"
Dường như bị nói đến chột da,cô bắt đầu ngập ngừng,"Không,không có! Thật sự không thấy gì hết!"
Dừng một chút cô lại nói:"Chỉ là tôi thấy vết máu thôi.

À,đúng rồi tôi rất sợ máu đó.

"
Ngu Tinh Hà:"Thế à,chắc cậu sợ lắm.

"
Nguyễn Thái Khánh An lặp lại câu hỏi:"Cậu không sợ sao?"
Ngu Tinh Hà cười trừ,"Có chứ,người tôi nhũn cả ra đây này.

"

Đỗ Minh Nhật:"Người anh lúc nào chả mềm như vậy.

"
Sau đó thì thầm vào tai cậu:"Không có tôi chắc cậu ta nhai xương anh như đang nhai kẹo luôn đó!Thế nên! "
Nói rồi cậu lấy tay chỉ vào túi kẹo dẻo,"Một lời cảm ơn.

"
Ngu Tinh Hà tức đến nghẹn lời,nhưng thật sự là vậy.

Nếu không có Đỗ Minh Nhật cậu không biết chừng có thể đứng đây được nữa không.

Vừa biết ơn mà cũng vừa thấy bực.

Ngu Tinh Hà mò tay vào quần đồng phục của mình,chợt nhận ra mình không có tiền.

Đúng rồi,làm sao mà có tiền trong người được.

Đỗ Minh Nhật thấy anh mò một hồi cũng chán,"Thôi đi,để lần sau vậy.

"
Sau đó cậu cầm túi kẹo rồi trả tiền cho chủ quán.

Ngu Tinh Hà cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Vì quán này gần công viên nên họ quyết định đến đó nghỉ một lát rồi mới về.

Nguyễn Thái Khánh An định mở chai nước nhưng vì để trong tủ lạnh lâu nên phần nắp bị chặt,xoay mãi không chịu mở.

Ngu Tinh Hà để ý thấy vậy liền đề nghị mở giúp,cô đưa chai nước cho cậu.

"Tạch.

Xì xèo.

"
Nguyễn Thái Khánh An:"Cảm ơn.

"
Ngu Tinh Hà:"Ừ.

"
Gì mà chặt quá vậy,mém tí bị quê vì không mở được rồi,Ngu Tinh Hà trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Đỗ Minh Nhật:"A,anh để ý kìa.

"
Đỗ Minh Nhật nhắc nhở cậu vì lúc nãy đi đường lỡ tay xốc mạnh quá giờ mở làm ga trào lên.

Đã quá trễ,nước ngọt trào ra khỏi chai,chảy đầy tay cậu.

May là Ngu Tinh Hà kịp thời đưa ra xa để không dính quần áo.

Cậu đưa chai nước cho cô rồi đứng dậy,"Đằng kia có vòi nước để anh đi rửa.

"
Cậu mở vòi nước ra,kìa lạ là chẳng có giọt nước nào chảy ra cả.

"Òng ọc,ục ục.

",âm thanh này phát ra từ ống nước,được một lúc thì có nước chảy ra.

Ngu Tinh Hà:"!"
Giờ đã 9 giờ sáng rồi sao nước vẫn có màu trắng đục thế này?.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 31: Chương 31


Ngu Tinh Hà:"!"
Giờ là 9 giờ sáng rồi sao nước vẫn trắng đục thế này.

Hiện tượng nước ngã màu vào sáng sớm hay đêm khuya là điều vốn dĩ rất bình thường nhưng bây giờ cũng có còn sáng sớm gì nữa đâu?
Đỗ Minh Nhật nhàm chán nói:"Anh quay lại rồi đấy à,sao lâu thế?"
Ngu Tinh Hà gãi đầu,"Không có gì,ta về thôi.

"
Nhìn thấy họ về sớm như vậy người giúp việc cũng tỏ vẻ ngạc nhiên,"Sao hôm nay cô cậu chủ về sớm thế?"
Đỗ Minh Nhật nhún vai,"Ở trường có một vài việc nên họ cho về sớm.

Nhà có gì ăn không?Con đói.

"
Bà giúp việc:"À tôi có chuẩn bị trái cây đợi cậu về.

Nó đang ở trên bàn,để tôi đi lấy.

"
Đỗ Minh Nhật:"Ấy,không cần đâu để con tự lấy cũng được.

"
Nguyễn Thái Khánh An:"Tôi có việc rồi,hai người ăn đi.

Tôi lên phòng học bà không cần đem đồ ăn lên đâu.

"
Đỗ Minh Nhật:"Cũng có mời chị đâu.

"
Nguyễn Thái Khánh An trừng mắt một cái rồi xoay người bỏ đi.

Ngu Tinh Hà có hơi bất ngờ vì cách hai chị em họ đối xử với người giúp việc,cậu ngồi trên ghế trong phòng của Đỗ Minh Nhật,tay lấy nĩa ghim vào miếng táo rồi cho vào miệng,"Em thân với bà ấy lắm à?Người giúp việc ấy.

"
Đỗ Minh Nhật:"Đúng vậy,bà ấy làm việc ở đây từ khi em còn nhỏ xíu à.

Bà ấy là một trong những người bên cạnh em lâu nhất.

"
Cậu cũng "ồ" một tiếng kinh ngạc.

Đỗ Minh Nhật ngồi ngay ngắn,"Giờ thì chúng ta bàn chuyện chính được chưa?"
Ngu Tinh Hà cũng trở nên nghiêm túc theo.

Cậu nhóc mở chiếc điện thoại lên giơ trước mặt cậu,trên màn hình xuất hiện một dòng tin nhắn.

"Thành thật xin lỗi các em học sinh và phuh huynh,vì một vài sự cố xảy ra sáng nay nên nhà trường sẽ cho các em nghỉ học một thời gian ngắn.

Các em sẽ được nghỉ ngày mai,nếu xảy ra sự cố nào thêm nhà trường sẽ thông báo sau.

"
Ngu Tinh Hà:"Là thông báo của nhà trường?"
Đỗ Minh Nhật:"Đúng thế.

Trước hết thì nhà trường sẽ hành động như phía cảnh sát,việc mà chúng ta đã dự đoán trước,là cho học sinh nghỉ học và cố gắng kiểm soát để tin tức không lan ra ngoài.

Họ sẽ không để giới báo chí biết được chuyện này.

"
Ngu Tinh Hà:"Em có nghĩ là phía nhà trường biết được việc đang diễn ra không.

"
Đỗ Minh Nhật:"Chắc là không đâu,nếu có thì bên cảnh sát cũng sẽ bắt họ im lặng thôi.

Mà thật ra cũng không cần làm thế,nếu lộ ra ngoài việc kinh khủng như vậy sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của họ.

"
Cậu nghe đến đây cũng gật đầu một cái.

Sự phấn khích hiện rõ trên khuôn mặt cậu nhóc,"Bây giờ anh không cần lo lắng quá nhiều đâu.

Ta đã có thêm một chút thông tin rồi.

Không nhiều nhưng cũng đủ.

"
Đỗ Minh Nhật nói thêm:"Ban đầu ta suy đoán rằng chú Lâm có vấn đề về thần kinh hoặc liên quan tới chất cấm nhưng có vẻ là không rồi.

Có một học sinh khác giống hệt ông ấy,nó có thể là một căn bệnh được gây ra bởi một viruss bí hiểm hoặc là cái gì đó khác.

Em không biết nữa,nhưng nó thật bí hiểm và thú vị! "
Cậu nói đến đây lập tức chỉnh sắc mặt ho khan một tiếng,"Không,ý là nó thật bí hiểm,kì lạ ấy.

"
Ngu Tinh Hà:"Nếu giả sử nó là bệnh đi vậy thì làm cách nào để ta biết được nguồn gốc và ngăn chặn nó đây?Nó mà liên quan tới mấy cái sinh học hay khoa học hay thậm chí là xuất phát cả trong tự thì ta chịu thua.

Làm sao mà xử lí được?Bên quân đội can thiệp thì cũng khó mà nhúng tay vào.

"
Đỗ Minh Nhật:"Không đâu.

Ta chỉ cần tìm hiểu người nằm trong diện nhiễm bệnh là đã tốt lắm rồi.

Từ đó có thể phần nào suy ra những người khác.

Không chống được nhưng cũng biết cách mà né.

"
Ngu Tinh Hà:"Xét nạn nhân cũng khó đó vì bố tôi và cậu nam sinh kia đã không cùng độ tuổi,công việc và sinh hoạt cũng khác nhau nữa.

Biết thế nào mà lần bây giờ?"
Đỗ Minh Nhật:"Có một người sẽ có thêm người nữa,có thêm người nữa sẽ có rất nhiều người.

Bố anh thì không cần nói,ta cần thông tin của đàn anh từ đó mới kết luận được.

"
Ngu Tinh Hà:"Làm sao mà biết được cậu ta sống như thế nào chứ?"
Cậu chịu thôi,mấy cái này bản thân Ngu Tinh Hà không có kinh nghiệm xử lí.

Cậu nhóc giơ ngón trỏ lên lắc qua lắc lại,"Không Không,ta không biết nhưng bọn họ biết đó.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Đỗ Minh Nhật:"Những người thân bên cạnh anh ta.

"
Điều này làm Ngu Tinh Hà phải mở to mắt ngạc nhiên,đúng rồi ngay từ đầu ta có thể làm vậy mà.

Đỗ Minh Nhật khoanh tay,mặt đầy đắc ý,"Chúng ta một lần nữa đi đến trường.

Các học sinh sẽ không lập tức về nhà nhanh như vậy,ta chỉ cần hỏi những người ở lại thôi.

"
Ngu Tinh Hà vỗ tay tán dương,"Oa,được đó.

"
Cậu nhóc được khen liền cười phổng mũi.

Thế là giữa trưa hai người lén lút rời đi đến trường.

Ngu Tinh Hà lại bắt đầu suy nghĩ,mục đích hiện tại của họ là tìm được bố cậu nhưng còn Đỗ Minh Nhật thì sao,mục đích thật sự của cậu ta khi giúp Ngu Tinh Hà cũng vậy à?
Tất nhiên là không rồi,nói chính xác thì Đỗ Minh Nhật giúp Ngu Tinh Hà để lấy thêm thông tin vì nó có liên can đến Đỗ Trung Trực,bố cậu ta.

Cậu thật lòng muốn biết tình trạng bây giờ của Đỗ Trung Trực,tuy cậu cũng thấy sự liên can của quân đội thật kì lạ nhưng Đỗ Minh Nhật đã nói là có liên quan đến bố cậu,cậu nhóc giúp cậu vì trong chuyện này có mắc xích chung.

Sự xuất hiện kì lạ của đặc chủng trước đó khiến cậu cũng suy luận ra sự liên kết nhưng vẫn không rõ tại sao cậu nhóc lại chọn cậu.

Muốn biết lắm nhung khi Ngu Tinh Hà nghe được mối quan hệ giữa Đỗ Minh Nhật và bố cậu ấy trước đó làm cậu không dám mở miệng.

Sau đêm hôm đó Ngu Tinh Hà không còn nhắc đến bố của Đỗ Minh Nhật nữa.

.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 32: Chương 32


Ngu Tinh Hà:"A,ta tới nơi rồi.

"
Đỗ Minh Nhật nói đúng,tuy nhà trường đã đưa ra thông báo nghỉ học nhưng vẫn có phần đông học sinh ở lại để hóng hớt,chính vì thế mà cảnh sát ở lại hiện trường cũng khá đông.

Họ quyết định vòng ra sau trường,đi vào từ phía cổng sau.

Cậu nhìn thấy một đám học sinh mặc quần áo lôi thôi lếch thếch đang cố trèo vào trong.

Đỗ Minh Nhật chỉ đi tới,đút tay vào song sắt khéo léo mở khóa.

Học sinh khác:"!"
Cậu nhóc quay người lại nhìn Ngu Tinh Hà ngón trỏ giơ lên ngoắc vài cái,"Cửa này chỉ bị chốt bên trong thôi,không có khóa.

Ta vào được rồi.

"
Ngu Tinh Hà không thẹn mà nhìn những học sinh kia một cái,sau đó lật đật chạy đến chỗ của Đỗ Minh Nhật.

"Giờ ta làm gì đây?",cậu hỏi Đỗ Minh Nhật.

Cậu nhóc đáp:"Bước tiếp theo là việc của anh chứ,sao lại hỏi em?"
Đến nữa rồi đó,cậu là học sinh ở đây nên việc điều tra thông tin học sinh trong trường mặc định bàn giao lại cho cậu.

Có điều,Ngu Tinh Hà có biết ai ngoại trừ mấy thành phần tay to mặt lớn nhiều drama trong trường đâu.

Đỗ Minh Nhật nhìn biểu cảm của cậu,thở dài một tiếng,"Rồi rồi,những học sinh cùng lớp với anh ta chắc chắn ở lại đây để cảnh sát truy hỏi.

Ta chỉ cần hỏi họ thôi.

"
Mọi người tập trung ở phòng hội đồng,có một vài viên cảnh sát đi quanh hành lang nên bọn họ phải cẩn thận.

Ngu Tinh Hà và Đỗ Minh Nhật núp sau một bụi cậy,quan sát mọi người từ đằng xa.

Có hai nữ sinh đi ra,không hẳn là đi,nói đúng hơn là một người chạy còn một người gắng sức dùng tay níu lấy.

"Vy à,mình đợi thêm một lát nữa đi.

Tình hình bây giờ rối ren lắm.

"
Hoàng Vy:"Không nhé,bây giờ mình chỉ muốn về nhà thôi.

Nếu cậu thích thì cứ ở lại đây đi.

"
Nghe vậy cô nàng thả tay ra,cúi mặt gằm xuống ra vẻ tủi thân.

Thấy không có lực giữ tay mình lại,cô bạn tóc ngắn kia quay đầu ,"Mình bảo rồi đấy nhé,cậu đừng làm thế.

"
"Làm sao?",cô nàng tóc dài ra vẻ vô tội.

Hoàng Vy chật lưỡi một cái túm lấy cô kéo ra dãy ghế đá ngồi,"Chính là không thể thấy dáng vẻ tủi thân của cậu.

Mệt thật!"
"Chào hai cậu,hai cậu là bạn học của nam sinh kia đúng không.

Cho mình hỏi chút chuyện được chứ?"
Không biết từ khi nào Đỗ Minh Nhật đã tiến đến bắt chuyện với hai người,Ngu Tinh Hà nhận ra thì tâm tình vô cùng bất an,"Thằng nhóc kia định làm gì vậy?Ít ra cũng phải nói mình một tiếng chứ!"
Thấy cậu nhóc ra chào hỏi,cô nàng tóc dài với gương mặt hiền dịu kia cũng niềm nở,"À,được chứ.

Mình là Uyên Thi,cậu có! "
"Có gì mà có.

Đi ra kia chơi.

",khác với cô bạn mình,cô tỏ thái độ rất khó chịu.

Dẫu thế Đỗ Minh Nhật vẫn kiên trì,"Thôi mà,có một chút thôi.

"
"Đúng đó Hoàng Vy.

Thái độ của cậu như vậy là không được đâu.

"
"Ý là cậu chán ghét mình ấy hở,Thi khờ?",cô đảo mắt.

Nói đến đây Uyên Thi cũng bĩu môi phồng má phản bác:"Nè nhé,ai trong chúng ta cũng phải hành xử thật phải phép.

Người ta đến bắt chuyện thôi,làm gì ghê vậy.

"
Ngu Tinh Hà đằng xa nghe họ cãi nhau cũng khờ theo,cụ thể là không hiểu họ đang nói gì,chỉ nghe toàn tiếng lí nhí.

Đỗ Minh Nhật:"Hai người! "
Uyên Thi:"Cậu không nói thì để tớ nói,mắc gì.

"
Nỗ lực chen vào của Đỗ Minh Nhật đã hoàn toàn thất bại.

Khác với ấn tượng bên ngoài một chút,Uyên Thi trông có vẻ là người dịu dàng và hiểu chuyện đúng kiểu gái nhà lành,nhưng hóa ra chỉ có mỗi phần hiểu chuyện là đúng.

Hoàng Vy bịt hai tai lại,"Rồi rồi,nói gì nói đi.

Càm ràm nhức cả đầu.

"
Đỗ Minh Nhật:"Mình vẫn còn ở đây nè.

"
Hoàng Vy:"Đúng!Sao mày còn ở đây?"
Đỗ Minh Nhật:"!"
Cục súc còn hơn cả bà chị nhà mình nữa,Đỗ Minh Nhật trong lòng vạn cảm thán.

Cô nàng Uyên Thi đã lấy lại dáng vẻ ban đầu,tâm trạng ổn định bắt đầu nói:"Mình là Uyên Thi còn đây là bạn mình Hoàng Vy.

Bọn mình đúng thật là bạn cùng lớp của học sinh mà cậu đang muốn nói đến.

Cậu ấy tên là Nguyễn Trung Anh.

"
Đỗ Minh Nhật:"Hóa ra là vậy.

Mình muốn đặt một số câu hỏi.

Không biết là! "
Hoàng Vy:"Mày đến đây để tìm hiểu chuyện đó thì cứ nói thẳng.

Đừng vòng vo.

Mà mày là học sinh ở đâu?Tao chưa bao giờ thấy mày ở đây.

"
Đỗ Minh Nhật:"! "
Lẽ ra giờ này bọn họ phải phát hiện cậu là học sinh cấp 2 mới đúng,nhưng lúc đi ra bắt chuyện đã nhanh chóng vứt áo khoát đồng phục lại cho Ngu Tinh Hà,trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh.

Ngu Tinh Hà hết nhìn bọn họ rồi lại nhìn cái áo đã ở trên tay mình từ lúc nào,trong lòng cảm thấy vô cùng bất an,không biết bọn họ đang nói chuyện gì nữa.

Đỗ Minh Nhật:"Mình là học sinh mới chuyển đến đây.

Chỉ là muốn vào thăm quan trường một lúc,ai dè lại xuất hiện chuyện khủng khiếp như vậy thập phần làm mình có chút tò mò! à không,sợ hãi mới đúng.

"
Uyên Thi:"Ra vậy.

Hiện tại trường loạn lắm,nhưng có lẽ mọi chuyện sẽ nhanh chóng đâu vào đó thôi.

Mà khi nào cậu chuyển đến thế?"
Đỗ Minh Nhật:"Năm sau.

",nói xong cậu nhóc còn ngượng ngùng gãi đầu.

.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 33: Chương 33


Uyên Thi:"Khi nào cậu chuyển đến đây vậy?"
Đỗ Minh Nhật ngại ngùng,tay gãi sau gáy,"Năm sau.

"
Uyên Thi không nghi ngờ tiếp tục làm quen với cậu.

Đỗ Minh Nhật:"Vậy là bởi vì các cậu sắp có tiết nên mới cử hai người họ lên trước để chuẩn bị dụng cụ không ngờ lại xảy ra tình huống như vậy.

Thế hai người lúc đó đang ở lớp với mọi người à hay có làm gì khác không?"
Uyên Thi:"Ừ thì,đúng thế.

"
Hoàng Vy:"! "
Đỗ Minh Nhật:"Vậy được rồi.

Cảm ơn nhé.

"
Nói rồi cậu nhóc quay người rời đi,Ngu Tinh Hà biết bản thân mình không thể ngồi thế này nên cũng nhanh chóng rời đi.

Ngu Tinh Hà:"Sao rồi?"
Đỗ Minh Nhật:"Hừm,cũng không có gì đặc biệt lắm.

Anh ta tên Nguyễn Trung Anh,học lớp 12.

Gia đình cũng khá bình thường! "
Cậu bắt đầu tường thuật lại cuộc trò chuyện lúc nãy.

Ngu Tinh Hà:"Ha,chẳng nghĩ được cái gì hết.

"
Đỗ Minh Nhật:"Ta mới điều tra thôi,làm sao mà mọi thứ dễ dàng thế được.

"
"Mấy người điên rồi!Tôi! tôi sẽ tố cáo hết mấy người!"
Bị tiếng ồn làm cho giật mình,họ quay lưng lại.

Có một người phụ nữ đang không ngừng chỉ trỏ,gào lên,"Mấy người,đúng,giáo viên và cảnh sát mấy người điều tra chuyện này không ra hồn là biết tay tôi!Làm sao mà con trai tôi có thể như thế được!Nhất định là do sự thiếu trách nhiệm đến từ phía các người!Sao mấy người không tự cảm thấy bản thân có lỗi đi!"
Bà ta không ngừng buôn những lời mắng mỏ,chửi rủa những người xung quanh,trông bộ dạng cực kì đáng sợ,điên cuồng.

Nhưng nhìn ở một góc khác thì chỉ thấy dáng vẻ của một người mẹ xót con vô cùng,có lẽ đây là người nhà của Nguyễn Trung Anh,là mẹ cậu ấy.

Những học sinh khác chỉ đứng đó,nghe những lời không hay từ người mẹ kia,chỉ xầm xì với nhau chứ không lên tiếng phản bác.

Một viên cảnh sát đã đứng ra can ngăn nhằm xoa dịu tình hình,"Xin hãy bình tĩnh,chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn điều tra! "
"Điều tra?Chẳng phải mấy người vừa nãy to nhỏ với nhau về việc con tôi sử dụng chất cấm à?Các người thực chất không muốn điều tra,làm giả nguyên nhân cho xong việc!Làm không tới nơi tới chốn,một lũ lười nhát!"
"Đó chỉ là phỏng đoán nên! "
"Tôi không muốn nghe!",người phụ nữ gào lên trong bất lực mặc sức người ta cản lại.

"Hình như đó là mẹ của cái cậu Trung Anh gì đó.

",Ngu Tinh Hà đứng từ xa nhìn bà,không biết tâm trạng gì.

Đỗ Minh Nhật:"Hay là chúng mình hỏi cô ấy thử?"
Ngu Tinh Hà:"Em có ngốc không?Người ta đã như vậy rồi thì ta không nên làm phiền họ.

Ít nhất là bây giờ.

"
Đỗ Minh Nhật không đáp chỉ ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu.

"Em nghĩ lại rồi.

",cậu nhóc nói với vẻ trầm ngâm.

Ngu Tinh Hà thắc mắc,"Về cái gì cơ?"
Đỗ Minh Nhật:"Đánh giá một lượt rồi thì em nghĩ rằng ở đây không còn manh mối có ích gì giúp cho ta đâu.

Hai ta nên rời đi rồi.

"
Cậu nghe Đỗ Minh Nhật nói vậy liền khó hiểu,nghiêng đầu nhìn cậu nhóc.

Ngu Tinh Hà:"Sao lại rời trường rồi?Ta vẫn chưa tìm hiểu hết về vòng quan hệ của cái cậu Nguyễn Trung Anh kia mà?"
Đỗ Minh Nhật:"Ừ những như vậy là đủ rồi.

"
Cậu nhóc liếc nhìn xung quanh,"Quả nhiên là như vậy,ta rời khỏi nơi này thôi.

"
Nói rồi Đỗ Minh Nhật kéo Ngu Tinh Hà rời khỏi trường bằng cổng sau.

Ngu Tinh Hà cảm thấy vô cùng khó chịu,cậu phàn nàn:"Này nhé,em chẳng nói gì mà cứ tự quyết như vậy là sao?Chí ít cũng nên giải thích một chút chứ.

"
Cậu nhóc nghe Ngu Tinh Hà nói vậy thì chỉ tay về lại sân trường.

Ngu Tinh Hà:"Gì?Ồ,là Triệu Tuất.

Anh ta thì sao?"
Cậu bỗng sựng lại,"Lại là anh ta?Theo sau còn có mấy người mặc đồ quân nhân đáng sợ nữa.

Mấy ngày nay chỉ toàn thấy mặt anh ta.

"
Đỗ Minh Nhật thu tay lại rồi nhún vai,vừa đi vừa kể:"Lúc ở trong bệnh viện em cũng nhìn thấy anh ta.

Khi ở đồn cảnh sát,em có xem trộm một chút về lịch làm việc của bọn họ.

Cụ thể là mỗi người sẽ được phân chia một nhiệm vụ nhất định.

"
Ngu Tinh Hà:"Rồi sao nữa?"
Đỗ Minh Nhật:"Em không thấy tên của Triệu Tuất.

"
Ngu Tinh Hà:"Có gì đâu.

Là em chưa thấy thôi.

"
Đỗ Minh Nhật lắc đầu,"Có sự hiện diện của anh ta ở đây thì ta không nhúng tay vào được đâu.

Em hiểu lí do tại sao nhà trường chỉ cần cho học sinh nghỉ học một ngày duy nhất rồi.

Vì chỉ cần có Triệu Tuất thì mọi chuyện đều sẽ được xử lí gọn gàng,sạch sẽ.

Đâu vào đó cả thôi.

"
Cậu bắt đầu nhận ra điều gì đó đáng sợ của người đang ông mang tên Triệu Tuất rồi.

"Vậy là anh ta sẽ làm hết tất thảy mấy việc như xử lí thi thể,ngăn chặn thông tin lây lan.

Mà chyện đó thì liên quan gì tới cái em đang nói! ",Ngu Tinh Hà bỗng phát hiện ra một điều.

Đỗ Minh Nhật:"Anh ta ngay từ đầu đã được giao nhiệm vụ rồi.

Một nhiệm vụ duy nhất.

Có lẽ bố anh không phải là trường hợp đầu tiên nhiễm bệnh đâu.

Còn có bố em nữa.

"
Ngu Tinh Hà đơ người,cậu trợn mắt kinh ngạc,nhất thời cứng họng chẳng nói thành lời.

Đỗ Minh Nhật:"Ngu Tinh Hà à,ta trước giờ chẳng biết sự tồn tại của căn bệnh này bởi vì có những người như Triệu Tuất.

Nó đang dần lây lan nhanh hơn,không biết ai sẽ là người dính bệnh tiếp theo.

Ta chỉ còn cách tìm ra người nhiễm bệnh nhanh hơn thì mới mong có thể lí giải được chuyện này.

"
Ngu Tinh Hà:"Em,em đã biết được đến đâu rồi?"
Mái tóc xoăn che đi một nửa đôi mắt của cậu nhóc,trong đáy mắt ánh lên thần sắc âm u hiếm thấy,"Không nhiều,nhưng đủ.

".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 34: Chương 34


Một cơn gió thổi qua làm lá cây rụng dưới đất bay lên,mái xoăn bị gió thổi tán loạn để lộ thần sắc âm u hiếm thấy,"Không nhiều,nhưng đủ.

"
Ngu Tinh Hà:"! "
Từ bao giờ?
Cậu ta đã biết những chuyện như thế này từ bao giờ?
Đỗ Minh Nhật:"Anh bây giờ chẳng nhớ gì về chúng ta của trước kia cả.

"
Cậu nhóc nói rồi vô thức để lộ nụ cười lạnh nhạt.

"Bộp",vai cậu bị vỗ đến đau.

"Biểu cảm trên mặt anh là sao thế?Đáng sợ quá,ha ha.

",rất nhanh Đỗ Minh Nhật đã điều chỉnh tâm trạng trở về như bình thường.

Cậu ngóc giả vờ cứng ngắt bước đi như người lính,"Huy huy.

"
Đỗ Minh Nhật quay đầu lại nở một nụ cười rạng rỡ,"Đến một lúc nào đó em sẽ kể cho anh nghe thôi.

"
Ngu Tinh Hà:"! "
Đáng sợ ghê!
Cậu vừa sợ vừa cảm thấy tủi thân,cậu chẳng biết bất cứ điều gì cả.

Ngay cả chính kí ức của mình còn không thể giữ lấy,cảm giác bất lực quen thuộc này,nó luôn đeo bám cậu,từ rất lâu rồi.

Đỗ Minh Nhật thì thầm,"Hi vọng đến lúc đó anh đừng quên! "
Ngu Tinh Hà:"Em nói gì cơ?"
Đỗ Minh Nhật:"Không có chân,không có tay.

Hì hì.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
"Nè,anh và em gặp nhau từ lúc nào thế?",từ lúc Đỗ Minh Nhật nhắc đến chuyện này đến giờ cậu vẫn luôn thắc mắc,nhưng cậu nhóc lại luôn bảo cậu tự nghĩ đi nhưng thật sự bây giờ cậu rất muốn biết.

Cậu không thể cứ mãi giữ những kí ức mờ nhòa bên mình như thế được,tâm tình có chút kích động nói:"Đừng có mà bảo anh nhớ lấy,anh không biết đâu.

"
Đỗ Minh Nhật:"Anh đang dỗi đấy à.

"
Ngu Tinh Hà quay mặt đi,không thèm nhìn cậu nhóc.

Đỗ Minh Nhật:"Bởi vì mình là người duy nhất không nhớ gì cả.

"
Ngu Tinh Hà:"! "
Đỗ Minh Nhật:"Thế thì em cũng dỗi,à không,giận lắm đấy.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Đỗ Minh Nhật:"Bởi vì mình là người duy nhất nhớ hết mọi thứ.

Em không muốn thế nên mới bảo anh hãy cố gắng rồi mà.

"
Cậu nghe xong những lời đó bỗng cảm thấy ngượng ngùng,nhận ra bản thân mình có chút ích kỉ,dẫu vậy không lẽ Đỗ Minh Nhật cứ để vậy hoài chắc?Không hé răng nửa lời luôn.

Đỗ Minh Nhật:"Em muốn anh nhớ ra chứ không phải là biết được.

Em hỏi nè,anh có còn nhớ hai ta gặp nhau như nào không?Ở con hẻm.

"
Ngu Tinh Hà:"Có mà.

"
Khung cảnh lúc đó rõ ràng là!
Là gì?
Ngu Tinh Hà:"Anh nhớ mà,anh rõ ràng nhớ rất rõ mà! "
Ơ!
Đỗ Minh Nhật nhìn cậu trong lòng không biết là đang có tâm trạng gì,cậu dừng chân,"Nơi này.

"
Ngu Tinh Hà:"Là công viên lúc nãy.

"
Đỗ Minh Nhật:"Anh thực sự chả biết gì cả nhỉ?Thôi được rồi,sẽ dần dần nhớ lại thôi mà.

Chỉ là vấn đề thời gian thôi.

"
Ngu Tinh Hà:"Lúc đó cậu bị đánh! là,là tôi chạy ra cứu cậu.

Ngay sau đó ta về,về nhà của tôi.

"
Đỗ Minh Nhật:"! "
Ngu Tinh Hà:"Đấy,anh vẫn nhớ rất rõ đấy chứ!"
Đỗ Minh Nhật nhìn Ngu Tinh Hà vò đầu bức tai, chép miệng,"Được rồi,anh nhớ.

Em cũng nhớ.

"
Sau đó cậu nhóc thở dài một tiếng,đi đến gần chỗ vòi nước,vặn vòi ra để rửa mặt.

Ngu Tinh Hà có rất nhiều mối bận tâm,dĩ nhiên cậu luôn trong tình trạng mệt mỏi và chán chườm.

Còn Đỗ Minh Nhật thì sao?
Đỗ Minh Nhật luôn tỏ ra là một người năng động,giảo hoạt nhưng thực chất bản thân lại cảm thấy áp lực và mệt mỏi nhất,cậu áp lực với hiện tại và níu kéo quá khứ của cả hai.

Mấy ngày gần đây chẳng có lúc nào cậu nhóc thực sự nghỉ ngơi.

"Xịt,oạt oạt.

"
Lúc mở vòi nước không cần thận mở to quá khiến nước trào ra dữ dội,còn phát ra tiếng như bom xịt vậy.

"A,mệt thật nước này không dùng được.

",Đỗ Minh Nhật nhíu mày để lộ ra khuôn mặt phiền não.

Ngu Tinh Hà khom lưng xuống,"À,nước này từ sáng tới giờ vẫn vậy à?"
Đỗ Minh Nhật nhìn cậu,"Khi sáng anh rửa bằng gì thế?"
Ngu Tinh Hà:"Lúc đó nước cũng thế này,nhưng mà đợi một lát là hết.

Sao giờ vẫn còn như vậy chứ?"
Đỗ Minh Nhật ngồi xổm nhìn thứ nước trắng đục từ trong vòi chảy ra,"Nãy giờ rồi vẫn chưa hết à?"
Ngu Tinh Hà:"Lạ nhỉ?"
Đỗ Minh Nhật:"Khoan,hình như nó có mùi.

"
Nói rồi cậu nhóc ghé sát mặt lại,ngửi một lát,"Thuốc tẩy và hóa chất khử mùi tổng hợp.

Ai lại đi vệ sinh đường ống vào giờ này thế?Nhà máy nước có vấn đề gì à?"
Có lẽ vì tâm trạng không được tốt,cách nói chuyện của cậu nhóc trở nên cộc cằn hơi mọi khi.

Ngu Tinh Hà:"Coi như xúi quẩy đi.

Ta có thể mua nước lọc ở tiệm tạp hóa gần đây rồi dùm tạm cũng được.

"
Đỗ Minh Nhật khóa vòi lại,phủi quần rồi đứng dậy.

"Chủ quán à,có ở đây không?",Ngu Tinh Hà đứng ngoài nhìn vào trong quán hỏi.

Tivi và quạt vẫn còn bật,chắc hẳn người còn ở đây nhưng sao lại không thấy ai cả?
"Oa!Giật cả mình!"
Từ dưới bàn để bánh kẹo có một người chui ra làm cho cả bọn giật mình.

--------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Miên Chi:À cho bác nào thắc mắc thì "không có chân,không có tay" là "không có chi" nhó.

.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 35: Chương 35


"Oa!",Ngu Tinh Hà vốn tâm lí yếu gặp mấy tình huống thế này chỉ có thể phản ứng theo bản năng,giật bắn mình lui về phía sau.

Đó là một người phụ nữ,không trẻ lắm trông còn khá rũ rượi với quần thâm ở mắt như có điều bên trong đôi mắt ấy lại rất sáng,"Hai người đến mua đồ thì cứ lấy rồi để tiền vào cái rổ này đi.

"
"Ưm,có chuyện gì sao?",người phụ nữ cảm thấy ngượng ngùng bởi ánh nhìn của Đỗ Minh Nhật.

Kể từ khi nhìn thấy cô cậu nhóc cứ nhìn chằm chằm chẳng hề chợp mắt.

"Không phải ta đến để mua nước à?",Ngu Tinh Hà hỏi cậu nhóc nhưng cũng không tùy tiện lấy đồ theo lời của người phụ nữ,vì đến cuối cùng người trả tiền vẫn là Đỗ Minh Nhật,bản thân mình lấy đại một chai thì thật không phải phép.

Có điều,nhìn gì mà lâu quá vậy?
Đỗ Minh Nhật:"Cô tên gì thế?"
"Ừ thì,tôi tên là Tiêu Hề.

Có chuyện gì sao?",người phụ nữ ái ngại nhìn cậu.

Ngu Tinh Hà nhìn cậu nhóc,trông cậu ta đăm chiêu nhìn Tiêu Hề,người phụ nữ trước mặt có thể coi là ưa nhìn,tuy đã có một và nếp nhăn nhưng chúng khá mờ,điều đó càng khiến cho Tiêu Hề gần hơn với hình tượng người mẹ tần tảo hiền dịu.

Một cảm xúc không tên dâng lên trong lòng Ngu Tinh Hà,"Ta đi được chưa?Có việc phải làm mà.

"
Đỗ Minh Nhật "ừ" một tiếng,tùy tiện cầm chai nước,trả tiền rồi đi.

"Thế giờ ta làm gì?",Đỗ Minh Nhật hỏi cậu.

Ngu Tinh Hà:"Hả làm gì?"
Cậu nhóc thấy cậu lúng túng liền để lộ một nụ cười treo ghẹo,"Anh bảo ta có việc phải làm mà.

Khi nãy còn hối em nữa cơ.

"
Câu nói đó khiến cho cậu trở nên ngượng ngùng,hai ta ửng hồng,một lúc lâu sau nói nhỏ:"Anh không biết! "
Đỗ Minh Nhật khui chai nước,uống một ngụm lớn,sau đó "khà" một tiếng sảng khoái,"Ta đi thôi.

"
Ngu Tinh Hà:"Đi đâu cơ?"
Đỗ Minh Nhật:"Đi chơi.

Vui vẻ một chút!"
Ngu Tinh Hà:"Ơ nhưng! "
Đỗ Minh Nhật:"Không có việc thì giờ có việc cho anh làm rồi nè.

"
Nói rồi cậu kéo Ngu Tinh Hà đi khắp nơi,từ tiệm bánh ngọt đến công viên,Ngu Tinh Hà bị Đỗ Minh Nhật quay mòng mòng,cậu nhìn bức ảnh cả hai chụp chung với những biểu cảm lố lăng nhất mà không nói nên lời.

Cả hai đang đứng trên tầng hai của một quán cafe mèo,không gian ngoài trời thoáng đảng khiến tâm tình họ dịu hẳn lại.

Mọi người đều có cuộc sống riêng của mình,không khí sinh hoạt nhộn nhịp thường ngày làm Ngu Tinh Hà nhất thời không thể tin được bản thân đã trải qua những chuyện kinh hãi như vậy.

Có một quả bom đang âm thầm đếm ngược,nó được cài ở khắp mọi nơi trên thành phố này hay thậm chí cả nước.

Một cơn gió quét qua làm tóc cậu tung bay che hết tầm nhìn.

Tóc Ngu Tinh Hà được ai đó chạm vào khiến cậu cảm thấy có chút nhột liền rùng mình một cái,"!"
Đỗ Minh Nhật:"Xong rồi nè.

"
Ngu Tinh Hà:"Hở?"
Ngu Tinh Hà quay qua quay lại,phần tóc đã được Đỗ Minh Nhật buộc cố định lại bằng một sợi chun.

Đỗ Minh Nhật:"Trông mặt anh sáng hơn hẳn.

Anh không có ý định cắt hả?Hay là để vậy vì muốn theo đuổi phong cách hoang dã?"
Hoang dã đầu em!,Ngu Tinh Hà không biết phải đáp thế nào.

Là bởi cậu không có thời gian đi cắt?Không có tiền?Thật sự theo đuổi phong cách hoang! ,à mà thôi.

Đỗ Minh Nhật:"Hơn một năm mà đã dài vậy rồi,tóc độ mọc tóc của anh tốt vậy,em thì không được như anh.

",cậu nhóc vừa nói vừa chạm vào phần mái xoăn của mình.

Ngu Tinh Hà nhìn cậu thở dài,vậy là hai người thực sự gặp nhau trước đây rồi.

Trong lúc Ngu Tinh Hà còn đang suy tư Đỗ Minh Nhật đã bỏ một cái bánh nhỏ trong tay cậu.

Đỗ Minh Nhật:"Vị trà xanh,chỗ này không làm ngọt như mấy chỗ anh ăn trước đây đâu.

"
Nói rồi cậu nhóc cắn cái bánh su kem vị chocolate trên tay mình,"Em thích ngọt nhất,cũng không phải mấy người có tuổi giống ai kia.

"
Ngu Tinh Hà:"! "
Vậy là anh có tuổi ấy hở?,Ngu Tinh Hà bây giờ chỉ muốn ăn thua đủ với Đỗ Minh Nhật.

Cậu hít một hơi sâu lấy bình tĩnh rồi thưởng thức cái bánh su kem vị matcha,cũng không phải lần đầu Đỗ Minh Nhật chọc điên cậu,trong chuyện này ít ra Ngu Tinh Hà còn cảm thấy bản thân mình có lí trí.

Ngu Tinh Hà:"Em thích mèo không?"
Đỗ Minh Nhật:"Thích lắm!Mèo không giống với chó,chó là loài thuần phục thích náo nhiệt được ưa chuộng nhưng mà rất bẩn.

Trên thế giới chia làm hai là những người thích chó và phần còn lại của thế giới,yêu mèo.

Mèo cao quý,rất đẹp,rất mềm mại còn đáng yêu nữa,đặc biệt là không vô liêm sỉ như những con chó kia! "
Ngu Tinh Hà lặng người khi nhìn kẻ cuồng mèo đang không ngừng thao thao bất tuyệt bên cạnh mình.

Không cảm ơn,anh chỉ thắc mắc có một điều thôi mà,không cần giải thích nhiều vậy đâu!
Ngay lúc này việc mà Ngu Tinh Hà muốn nói những lời mình đang nghĩ trong lòng mình ra để cái con người này dừng lại.

Ngu.

Tinh Hà:"Không,chỉ là anh để ý nơi này! "

Đỗ Minh Nhật:"Cả những lúc nó giương vuốt ra để đe dọa nữa,đáng yêu dữ lắm!"
Không có chỗ chen chân luôn,này là nghiện thật rồi.

Cậu vốn dĩ thắc mắc là vì thấy nơi hai người đang đứng là quán cafe mèo nên tiện hỏi thôi mà.

Đỗ Minh Nhật với vẻ mặt thỏa mãn nói:"Phư hư,anh thì làm gì hiểu được điều đó.

Với một người không có tình yêu với động vật như anh không cảm nhận được đâu.

"
Cảm nhận được cái gì?Mùi bạc hà mèo và lông của nó bay trong không khí hả?
Ngu Tinh Hà không phải không thích mèo,với đặc trưng giống loài thiện chiến,không có khả năng chiến đấu,khát khao hòa bình mãnh liệt yêu môi trường thiên nhiên,trừ gián,thì dĩ nhiên đối với các con vật nhỏ cũng coi như có chút rung cảm.

Ví dụ nếu đi trên đường mà gặp một con vật nhỏ một chút,xinh xắn một chút,đáng yêu một chút thì Ngu Tinh Hà rất sẵn lòng hạ mình xuống để được v**t v* nó.

Nhưng dù có nói gì đi nữa thì cũng không đên mức như Đỗ Minh Nhật,nhìn đám mèo quây quanh cậu nhóc nhất thời khiến Ngu Tinh Hà liên tưởng tới nàng tuyết họ bạch gì gì đó,gạch bỏ hết chim chóc thay vào đó là mèo còn hợp lí đi.

--------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Đỗ Minh Nhật:"Hơn một năm mà đã dài vậy rồi,tóc độ mọc tóc của anh tốt vậy,em thì không được như anh.

"
Ngu Tinh Hà:"Không phải vì não em nhiều nếp nhăn quá không có chỗ mọc tóc à?"
Đỗ Minh Nhật:"!.
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 36: Chương 36


Ngu Tinh Hà nhìn Đỗ Minh Nhật âu yếm mấy con mèo,trong lòng dâng lên cảm giác mềm mại khó tả,cậu bất giác vươn tay tới.

"Nè,của anh đây.

",nói rồi Đỗ Minh Nhật đưa con mèo cho cậu.

Lúc này Ngu Tinh Hà mới nhận ra bản thân mình không hề ổn chút nào,cậu ẵm con mèo ngơ ngác nghĩ về hành động lúc nãy,Ngu Tinh Hà cảm thấy dường như bản thân mình đưa tay tới không phải mà để chạm vào mèo mà là một thứ khác,mềm hơn,ngọt ngào hơn.

Như có thù với Ngu Tinh Hà,con mèo không ngừng dãy dụa trong lòng cậu rồi nhanh chóng thoát ra đến bên Đỗ Minh Nhật,cậu nhóc nhẹ nhàng nâng nó lên cọ vào mũi,trông thắm thiết vô cùng.

Vẫn là cậu không có duyên với động vật.

"Á! ,ây da.

",cậu xuýt xoa một tiếng.

Từ lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau nhói,hóa ra vừa nãy trước khi kịp thoát khỏi vòng tay cậu con mèo đã kịp cào cho cậu một cái.

Chỉ là vết thương ngoài da nên không chảy máu gì,là con vật ở tiệm cafe nên chắc không sao đâu.

Đỗ Minh Nhật:"Anh đúng là không có duyên với động vật nhỉ,lần trước cũng vậy.

"
Nghe Đỗ Minh Nhật nói vật Ngu Tinh Hà liền nhìn lên trên vết sẹo nhỏ lần trước,giờ cậu mới để ý vị trí cào và vết sẹo khá giống nhau,câu nói của Đỗ Minh Nhật là ý gì,chẳng lẽ trước đây cậu cũng bị mèo cào thế này sao?
Vết sẹo tuy đã mờ nhưng có thể thấy được lần trước bị cào khá sâu,có lẽ chảy máu không ít so với vết cào thông thường đâu,còn lần này chỉ là vết thương ngoài da,ngoài bị đỏ và rát nhẹ ra thì không còn gì khác.

Đỗ Minh Nhật nói tiếp:"Theo em quan sát thì các con mèo hiếm có con nào thuộc loài giá trị,ở đây đa số là mèo hoang được các nhân viên và chủ quán đem về.

Tỷ lệ không cao nhưng có thể bị nhiễm bệnh của nó.

"
"Không chừng còn bị dại! ",Đỗ Minh Nhật lẩm bẩm.

Ngu Tinh Hà:"Hả?Cái gì!"
Nghe đến đây Ngu Tinh Hà sợ xanh cả mặt,cậu không muốn bị dại khi tuổi đời còn trẻ thế đâu.

Cậu bỏ tay ra một lần nữa nhìn vết cào nhỏ,"!"
"Nó đâu mất rồi!",Ngu Tinh Hà sững sờ.

Đỗ Minh Nhật:"Vết cào hồi nãy biến mất rồi.

"
Ngu Tinh Hà:"Làm sao mà thế được,mới nãy nó còn ở đây cơ mà.

"
Lời vừa nói ra Ngu Tinh Hà lập tức trở nên nghi ngờ bản thân mình hơn,rốt cuộc cậu đã bị làm sao?
Đỗ Minh Nhật không nói gì,nhẹ nhàng nâng bàn tay cậu lên chăm chú quan sát chỗ bị thương mới nãy,"Không hẳn là biến mất hoàn toàn,vẫn còn lớp da mỏng bám quanh vết thương còn chỗ thịt bị cào rách đã liền lại.

Vẫn còn hơi ửng đỏ! "
Câu còn chưa nói hết hai người bọn họ đã chứng kiến khoảng khắc vết ửng đỏ dần chuyển sang hồng nhạt rồi lặng hẳn.

Đỗ Minh Nhật nhất thời không khống chế được biểu cảm trên gương mặt,"Kì diệu vậy sao!"
Ngu Tinh Hà:"! "
Đỗ Minh Nhật trở nên hấp tấp,"Anh à,ta không ở đây được rồi.

Theo em!"
Vẫn như trước kia,cái gì cậu cũng thuận theo Đỗ Minh Nhật.

Trong lòng Ngu Tinh Hà cảm thấy bồn chồn,suốt cả đường đi tâm tình chưa bao giờ lắng xuống.

Trở về công viên lúc nãy,Đỗ Minh Nhật để cậu ngồi trên băng ghế dài còn mình đi chạy mất hút,mãi một lúc sau mới thấy quay lại trên tay còn cầm một con gọt trái cây cỡ nhỏ,một chai nước lọc và một bình sát khuẩn cỡ lớn.

Ngu Tinh Hà lặng người nhìn con dao sắc bén trong tay Đỗ Minh Nhật thì hít một hơi khí lạnh,miễn cưỡng mỉm cười hỏi cậu nhóc,"Ta đang làm gì vậy?"
Đỗ Minh Nhật nhìn cậu,trong đáy mắt ẩn chứa tâm ý khó đoán,"Anh tò mò à?Em muốn làm thí nghiệm một chút.

"
Ngu Tinh Hà nghe cậu nhóc nói xong liền nhũn cả người,"Ha ha,! Nhưng mà mày thì có liên quan gì đến việc ta đang điều tra chứ?"
Đỗ Minh Nhật đáp một câu chắc nịch:"Có đó!Này là vì mục đích nghiên cứu cả,đôi khi phải có chút hi sinh.

"
Cậu nhóc từ từ mở nắp lọ thuốc khử khuẩn ra đổ vào cái nắp chai vừa nãy,"Em vừa phát hiện bản thân anh có thể chất đặc biệt vì thế nên em sẽ làm một số thí nghiệm kiểm tra thử.

"
Đỗ Minh Nhật chầm chậm giơ cây tăm bông trước mặt cậu.

Ngu Tinh Hà không biết Đỗ Minh Nhật muốn làm gì chỉ có thể liên tục cầu phúc cho bản thân.

Không phải là cậu ta định rạch một đường trên người mình rồi xem nó có lành lại hay không đấy chứ!Vậy Đỗ Minh Nhật định dùng cây tăm bông kia chặn ép máu trước sau đó mới dùng dao cắt phải không?,Ngu Tinh Hà hoang mang cực độ,cả người đổ mồ hôi lạnh.

Vào khoảng khắc cây tăm bông sắp chạm vào người cậu,Ngu Tinh Hà liền hét lên:"Ta đang làm gì vậy chứ!Nó thì có liên quan gì đến căn bệnh mà ta đang tìm hiểu đâu?"
Đỗ Minh Nhật dùng cây tăm bông chạm nhẹ lên cổ cậu sau đó thu về,"Anh phản ứng gì ghê vậy?Em đã làm xong rồi nè.

"
Ngu Tinh Hà ngơ ngác nhìn cậu nhóc,"?"
Ngu Tinh Hà:"Đã xong rồi?"
Đỗ Minh Nhật:"Chứ anh nghĩ em định làm gì?"
Ngu Tinh Hà:"! ".
 
Sao Trời Cất Lên Tiếng Lòng
Chương 37: Chương 37


Đỗ Minh Nhật lấy ra một cái chai nhỏ như thuốc nhỏ mắt bên trong có chứa thứ nước màu trắng đục kì lạ,cậu nhóc nhỏ vài giọt vào cái nắp chứa thuốc ban nãy còn Ngu Tinh Hà chỉ im lặng nhìn cậu nhóc thao tác.

Sau đó Đỗ Minh Nhật tiến tới chỗ vòi nước,mở vòi cho nước chảy vào cái chai nước lọc ban nãy cậu uống hết rồi vội vàng chạy lại chỗ Ngu Tinh Hà.

Đỗ Minh Nhật nhúng cây tăm bông vào nắp chai nước,cậu nhóc quan sát một lúc lâu.

Ngu Tinh Hà:"Cái này là gì?"
Đỗ Minh Nhật:"Mồ hôi của anh đó,làm một chút thí nghiệm thôi.

"
Ngu Tinh Hà "ò"một tiếng,"Vậy con dao kia dùng để làm gì?",cậu vừa nói vừa liếc nhìn con dao với ánh mắt dè chừng.

Đỗ Minh Nhật:"Nó đã phát huy hết công dụng của mình rồi.

"
Ngu Tinh Hà:"?"
Đỗ Minh Nhật vừa trả lời câu hỏi của Ngu Tinh Hà vừa lấy cây tăm bông lên bỏ vào cái chai,dùng sức lắc lắc vài cái sau đó quan sát thật kĩ vật trong tay.

Mãi chẳng có phản ứng gì Đỗ Minh Nhật nhàm chán bỏ chai nước xuống trong sự nghi hoặc của Ngu Tinh Hà,cậu nhóc chống hay tay hơi ngả người ra phái sau,"Hóa ra cũng chỉ có vậy.

"
Ngu Tinh Hà nhất thời cảm thấy mồ hôi của mình bị coi thường,"! "
Đúng lúc Đỗ Minh Nhật định dọn dẹp đồ dùng thì đột nhiên nước trong chai có phản ứng,nó bắt đầu sủi bọt khí nhẹ sau đó chuyển màu.

Ngu Tinh Hà trợn mắt há mồm,"Gì vậy!"
Đỗ Minh Nhật mở to mắt ra nhìn thứ nước màu đỏ đen được phóng thích từ đầu bông,nước đỏ như máu chỉ chảy ra có một chút sau đó bắt đầu cô đặc lại xung quanh đầu tăm bông mà không lan ra nước nữa.

Đỗ Minh Nhật suy tư,"Là mồ hôi nên phản ứng chậm hơn sao?"
Ngu Tinh Hà nhìn thấy thứ được tạo ra từ mồ hôi của mình thì sốt ruột:"Rốt cuộc là cái gì đang xảy ra vậy?"
Đỗ Minh Nhật không nói gì chỉ nhìn Ngu Tinh Hà,ánh mắt chứa đầy tâm sự khó nói.

Ngu Tinh Hà ngập ngừng,"Đây có phải là sự kì diệu của khoa học không.

"
Đỗ Minh Nhật:"! "
"Ngu Tinh Hà,anh có muốn thăm mẹ mình không?",Đỗ Minh Nhật cúi đầu bắt đầu thu dọn đồ đạc,cậu nhóc bỏ các dụng cụ vào bao nilon sau đó buộc thật chặt,Ngu Tinh Hà không thể nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt nhưng cậu vẫn nghe ra được sự bồn chồn,lo lắng trong câu nói tựa như một lời thăm hỏi.

Cũng một thời gian rồi không nhắc đến bà ấy,cậu rất lo nhưng thấy Đỗ Minh Nhật không để tâm nên cũng không dám nói gì,giờ phút này Ngu Tinh Hà nghe cậu nhóc hỏi thì có chút cảm động đáp:"Dĩ nhiên là có,mà sao lại nhắc đến chuyện này?"
Đỗ Minh Nhật nhìn Ngu Tinh Hà một cách cẩn trọng,"Không có gì,mẹ anh là một trong những tiếp xúc với bố anh nhiều nhất.

Em chỉ tò mò về tình trạng của bà ấy thôi.

"
Ngu Tinh Hà khi nghe câu hỏi còn tưởng là Đỗ Minh Nhật lo lắng cho cậu không ngờ cậu nhóc này chỉ tò mò liền có chút thất vọng "ừ" một tiếng.

Không tính là lâu nhưng Ngu Tinh Hà lại rất nhớ mẹ mình,Ngu Lâm đang lẫn trốn ở đâu đó mãi không chịu đi đầu thú,điều đó càng khiến cậu lo lắng cho tương lai của gia đình mình,đó cũng là lí do mỗi lần nhắc đến họ Ngu Tinh Hà lại trở nên nóng vội,thiếu kìm chế.

"Anh và em sẽ đến thăm tình trạng của bà ấy thường xuyên nhưng có lẽ không phải bây giờ.

",nói xong cậu nhóc nhìn cái túi trên tay đầy ẩn ý.

Ngu Tinh Hà:"Vậy anh sẽ đi một mình.

"
Đỗ Minh Nhật:"Ý anh là?"
Ngu Tinh Hà:"Em đã nhắc đến thì anh nghĩ mình cũng nên đến thăm bà ấy một lát,nếu em có việc gì cứ đi đi.

Không cần lo cho anh đâu.

"
Đỗ Minh Nhật:"Hả,sao lại! "
Ngu Tinh Hà:"Anh bảo là muốn đi một mình.

"
Ngu Tinh Hà cũng tò mò về hiện tượng vừa rồi nhưng giờ trong đầu cậu lại chỉ có hình ảnh mẹ mình đáng thương nằm trên giường,Đỗ Minh Nhật đã gợi đúng điểm yếu trong cậu,Ngu Tinh Hà chính là một người con trai yêu gia đình kiểu mẫu.

Có hai lần Ngu Tinh Hà ở bệnh viện cùng mẹ mình mà những lần đó đều có Đỗ Minh Nhật ở bên cạnh,từng khoảng khắc đau đớn nhất cậu trải qua đều có Đỗ Minh Nhật kề bênh,Ngu Tinh Hà cảm thấy rất hạnh phúc vì có người ở bên mình trong lúc khốn khó đồng thời điều đó khiến cậu cảm thấy xấu hộ và phụ thuộc.

Thế nên bây giờ cậu muốn có một chút thời gian riêng tư ở bên mẹ mình.

Ngu Tinh Hà lặng người nhìn mẹ mình đang nằm trên giường,vì đang ở trong phòng hồi phục sức tích cực nên cũng có vài điều đặc thù,không gian ở đây yên ắng vô cùng,chỉ có mình cậu và mẹ,người đang nằm bất động trên giường,nhiệt độ căn phòng luôn được điều chỉnh ở mức thấp đảm bảo sức khỏe của bệnh nhân.

Cậu nhìn bà thật lâu trong tâm trí lại hiện lên kí ức của ngày hôm đó,ngày mà Ngu Lâm đã xuống tay với cả gia đình của ông,đôi mắt bà biểu cảm đáng sợ ấy,hành động khát máu như dã thú ấy đánh mạnh vào tiềm thức Ngu Tinh Hà.

Cậu nhắm chặt mắt,ôm lấy đầu mình rê.n rỉ đầy đau đớn sau đó thở d.ốc,trên mặt đã đổ một tầng mồ hôi lạnh,Ngu Tinh Hà mở mắt ra bất giác đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng,không có ai ở đây cả.

Ngu Tinh Hà dần nhận ra cảm giác Đỗ Minh Nhật không ở bên cạnh đáng sợ nhường nào,cảm giác phải một mình trải qua hết tất cả nỗi đau mất mát trên trần đời.

Tại sao lúc ở cạnh Đỗ Minh Nhật cậu lại không hề cảm thấy sợ đến nhường này?
Có lẽ Đỗ Minh Nhật cũng biết cậu đang sợ hãi điều gì nên hầu hết thời gian đều ở sát bên cậu,Ngu Tinh Hà nhớ lại lúc mình nói muốn đi đến thăm mẹ một mình,Đỗ Minh Nhật đã không hề lên tiếng phản bác mà để cậu đi.

Căn phòng thật giống như nhà xác,trầm tĩnh và lạnh lẽo,nếu như không có âm thanh "tít tít" từ máy đo nhịp tim có lẽ Ngu Tinh Hà cũng cảm nhận được mình đang ở lãnh địa tử thi.
 
Back
Top Bottom