[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 131,755
- 0
- 0
Sao Anh Nghĩ Là Không Khả Thi?
Chương 36: Nơi đó có em
Chương 36: Nơi đó có em
Mới bốn giờ sáng, khi những chú gà chỉ vừa cất tiếng gáy đầu tiên, cô Hương đã bắt đầu rục rịch xuống bếp nấu đồ ăn sáng.
Ở quê, Dương hầu như không bao giờ ngủ quá được 6 giờ sáng.
Bởi cho dù cậu chẳng có việc gì làm, bố mẹ vẫn sẽ gọi cậu dậy như một thói quen của nhà nông.
Dương nghe tiếng chén bát loảng xoảng từ dưới bếp liền lồm cồm bò dậy, rửa mặt qua loa rồi đi xuống.
Thấy mẹ đang cặm cụi bên bếp lửa với nồi cháo trắng bốc khói nghi ngút, thịt băm đã phi thơm từ trước, hành lá thái nhỏ để sẵn trong rổ.
Dương kéo ghế ngồi cạnh mẹ, trầm ngâm nhìn bàn tay bà lăn qua lăn lại trên cái muôi gỗ.
Mẹ Dương là người xứ Huế.
Ngày còn trẻ, bà xinh đẹp và khéo léo biết bao.
Nhưng vì thương bố, bà mới chịu gả về cái đất rừng núi xa xôi này, chịu khổ chịu cực chăm lo cho gia đình.
Nghĩ đến đó, Dương lại thấy thương mẹ nhường nào.
Nhà cậu giờ đang vào vụ mùa thất bát, áp lực đè nặng trên vai nhưng mẹ vẫn một tay chu toàn cơm nước cho bố, cho Dương và cả cho Bảo.
"Để con phụ mẹ."
Mẹ cười hiền, đôi tay thoăn thoắt đảo cháo:
"Thôi, để mẹ làm được rồi.
Con đi rửa mặt thay đồ đi, xong rồi gọi thằng Bảo dậy.
Tiện thể chở nó xuống chợ phiên tham quan rồi lấy đồ giúp mẹ luôn.
Hôm nay là lễ Gọi mùa đấy, phải chuẩn bị cho kỹ."
Dương gật đầu, đứng dậy nhưng vẫn chưa rời bếp.
Cậu đứng nhìn mẹ thêm một lúc, thấy bà lấy thêm rau xanh để cạnh bếp, thấy bà nhóm lửa lên để nồi cháo sôi đều, thấy bà quệt vội mồ hôi trên trán.
Tự dưng Dương thấy thật may mắn.
Chí ít cậu vẫn còn những người thương yêu bên cạnh.
Rồi cậu về lại phòng, nhẹ nhàng mở cửa.
Bảo vẫn cuộn tròn trong chăn, môi mấp máy gì đó như đang chìm trong giấc mơ đẹp.
Dương khẽ gọi:
"Bảo ơi, dậy đi."
"Còn sớm mà.
Cho tui ngủ xíu nữa thôi!"
Bảo vẫn còn ngủ ngon lành.
Dương gọi mãi mà cậu chỉ cựa quậy đủ đường, ậm ừ mấy tiếng rồi lăn sang bên khác ngủ tiếp.
Dương đành bất lực quay ra ngoài thay đồ trước rồi lát nữa gọi cậu dậy sau.
Gần sáu giờ sáng Bảo mới chịu mở mắt, uể oải bước ra ngoài chào bố mẹ Dương một tiếng cho phải phép rồi đứng trước hiên nhà ngắm cảnh.
Lần trước về chơi cậu chẳng bao giờ dậy sớm như thế này, toàn ngủ đến khi mặt trời lên cao mới chịu ra khỏi giường.
Lần đầu tiên Bảo được thấy cái không khí yên bình của buổi sáng sớm nơi miền núi: sương còn vương trên những ngọn cây, tiếng chim hót lảnh lót trong veo, không khí mát lạnh phả vào mặt khiến người ta tỉnh táo hẳn.
Rồi Dương bước từ trong nhà ra.
Bảo như bị ai câu mất hồn, ánh mắt đắm đuối dán chặt vào thiếu niên trước mặt.
Cậu ấy...
đẹp quá!
Dương đứng đó, nền nã trong sắc chàm của bộ trang phục vùng cao.
Những viền thêu đỏ, xanh nhỏ xíu nơi cổ tay như những điểm xuyết dịu dàng trên nền vải thô mộc.
Thắt lưng buông hờ, những họa tiết hình học chạy dài mang lại cảm giác ấm mắt đến lạ.
Chiếc khăn quấn đầu khéo léo để lộ vài lọn tóc mai rũ xuống thái dương, khiến gương mặt Dương trở nên thanh thoát và mặn mà hơn bao giờ hết.
Dù đã biết việc Vĩnh Lăng thuộc dân tộc thiểu số, nhưng hình ảnh này vẫn khiến Bảo thấy lạ lẫm - một vẻ đẹp mang cái hồn cốt của núi rừng.
Dương thấy Bảo ngơ ngác liền bước lại gần:
"Đi đánh răng chưa?
Để cái miệng thúi quắc vậy mà đi khắp nhà cho được."
Bảo vẫn chưa hết bất ngờ, mắt không rời khỏi Dương:
"Mới dậy mà...
Nhưng hôm nay... hôm nay cậu lạ quá."
Dương nhìn một lượt lên bộ trang phục của mình, rồi lại nhìn Bảo:
"Sao, đẹp không?"
"Lạ chứ không đẹp."
Bảo lắc đầu.
Dương tức thì đánh Bảo một cái, rồi xoay người đẩy cậu ra phía sau:
"Dô diên.
Mồm thối quá rồi đó!
Đi đánh răng rồi thay đồ nhanh lên, tui dẫn đi chợ."
Bảo dụi dụi mắt:
"Đi chợ làm gì?
Không có tiền."
"Thì cứ đi rồi biết.
Lẹ lên."
Vài phút sau, Dương dắt xe máy ra chở Bảo.
Hôm nay là chợ phiên lớn, mỗi tuần chỉ mở một lần, bán toàn đồ ngon, thịt tươi nên nếu không đi sớm thì sẽ hết mất.
Đường lên chợ khá xa, hai bên được bao bọc bởi những triền đồi phủ sương trắng xóa.
Sương lạnh ngắt thấm qua từng lớp áo, Bảo run người ôm Dương cứng ngắt từ phía sau.
Hơi ấm từ người cậu tỏa ra khiến Bảo bớt rét, khẽ áp mặt vào cổ áo Dương rồi hỏi:
"Mà sao cậu mang đồ này vậy?"
Dương thấy Bảo thắc mắc mãi cũng chịu trả lời:
"Hôm nay ở Vĩnh Lăng có làm lễ Gọi mùa nên mọi người sẽ mặc như vậy.
Ở đây đa số là người dân tộc vùng cao mà, tui sống ở đây thì cũng mặc như này thôi."
Bảo: "Ò.
Mà cậu là người dân gốc hả?"
Dương vừa chạy vừa nói:
"Bố với ông nội tui người ở đây.
Còn tui sinh ra ở quê mẹ, trên khai sinh vẫn là người Kinh."
Bảo không hỏi nữa, vùi đầu vào lưng Dương ngủ tiếp, phó thác tính mạng của mình cho cậu toàn quyền quyết định, chở đi đâu thì đi.
Chợ phiên hôm nay đông nghịt người từ các bản đổ về.
Người lớn gùi sau lưng, trẻ con chạy lon ton, tiếng nói cười, tiếng trả giá, tiếng gà vịt kêu quang quác hòa lẫn vào nhau náo nhiệt.
Những sạp hàng bày đủ thứ: rau rừng, thịt gác bếp, rượu ngô chai to chai nhỏ, vải thổ cẩm sặc sỡ xếp thành chồng cao.
Có cả những gùi măng tre, những bó lá rừng để gói bánh, những lẵng mứt quả đỏ au hấp dẫn.
Chợ phiên vùng cao chẳng bao giờ thiếu thứ gì, càng đi sâu vào bên trong Bảo càng được mở mang tầm mắt về ẩm thực nơi đây.
Dương lượn khắp chợ, tay xách nách mang đủ thứ đồ.
Bảo cũng xách phụ, mắt cứ ngó nghiêng khắp nơi, thấy đâu cũng lạ, đâu cũng vui.
Đang đi, Bảo chợt nhớ ra điều gì:
"Mà lễ Gọi mùa là cái gì vậy?
Sao nãy tui thấy chú với hàng xóm tụ họp đông quá?"
Dương vừa trả tiền cho mớ rau, vừa từ tốn giải thích:
"Năm nay thất mùa, dân làng lo thiếu nước, thời tiết xấu nên làm lễ sớm để gọi mưa, giữ mùa.
Kiểu như cầu xin trời đất cho một mùa bội thu ấy."
Bảo gật gù, rồi lại hỏi:
"Thế nhà cậu năm nay có bị ảnh hưởng nhiều không?"
Dương thoáng chần chừ, giọng nhỏ hơn:
"Tui cũng không biết rõ lắm.
Mẹ tui ít khi nói chuyện ruộng đồng, chỉ bảo tui cứ lo học thôi."
Xung quanh vẫn nhộn nhịp, người vẫn chen nhau mua bán, nhưng Bảo chỉ chú ý đến sự đượm buồn trong lời nói của cậu.
Bảo không nói gì, chỉ khẽ khàng đặt tay lên tay Dương, siết nhẹ:
"Sẽ ổn thôi.
Trưa nay về rồi hai đứa mình được ăn lễ lớn.
Tui nhiều phước lắm, sẽ giúp nhà cậu cầu nguyện nhé!"
Dương khẽ cười, gật đầu:
"Ừ, mong cậu lần này cầu cái gì cho đứng đắn một chút."
Mặc kệ Bảo trề môi dỗi hờn, Dương nắm tay kéo cậu đi sâu vào bên trong khu hoa quả để lấy đồ cúng cho mẹ.
***
Về đến nhà, không khí ngoài đình đã rộn ràng từ lúc nào.
Phụ nữ tụm năm tụm bảy lo nấu cúng lễ, mấy chiếc nồi to kềnh càng được bắc lên bếp lửa hồng, khói bay nghi ngút.
Mùi xôi nếp, mùi gà luộc, mùi lá sen thơm dịu thoảng trong gió sớm.
Mấy bà, mấy chị tay thoăn thoắt thái thịt, đồ xôi, miệng vẫn rôm rả chuyện trò.
Đàn ông và thanh niên thì tụ tập ở một bên, ai cũng mặc trang phục dân tộc chỉnh tề, vai vác cuốc, tay cầm xô, sẵn sàng lên đường.
Bố Dương thấy Bảo liền vẫy tay:
"Thằng Bảo ra đây đi với tụi chú lên thượng nguồn dẫn nước về.
Đông người cho vui, với lại trai tráng phải đi chứ!"
Bảo ngơ ngác, chưa kịp trả lời thì Dương đã cười đẩy cậu về phía bố.
Chú Dũng vỗ vai cậu, cười hà hà rồi quay sang bảo mấy người hàng xóm lấy cho Bảo đôi ủng và cái nón.
Bảo mang ủng vào, thấy nó to hơn chân mình một cỡ, đi lộp cộp như vịt.
Cậu nhìn xuống rồi lại nhìn lên, bộ dạng trông cũng ra dáng nông dân lắm.
Cả đoàn người bắt đầu lên đường.
Họ men theo con đường mòn quanh co, băng qua những cánh đồng lúa rộng lớn rồi lần sâu vào trong rừng.
Lúc đầu còn là đường đất, lát sau đã bắt đầu dốc.
Càng lên cao, đường càng hẹp và trơn.
Bảo đi sau cùng, chân cứ lộp cộp, thỉnh thoảng lại bị rễ cây hoặc hòn đá chặn ủng làm cậu suýt ngã.
Mấy chú, mấy anh trong đoàn đi trước thường quay lại canh chừng rồi tiện thể cười trêu cậu.
Dương đi thoăn thoắt, chân đạp lên mô đất cứng cáp trước mặt phi lên dốc như chạy trên đường bằng.
Cậu xoay xuống nhìn Bảo đang lên như rùa bò, mặt đỏ gay, mồ hôi đầm đìa mà phì cười.
"Leo lên mau đi, mọi người bỏ xa rồi kìa!"
Bảo dừng lại, hai tay chống gối, thở hổn hển:
"Leo nổi đâu mà leo, cậu xuống kéo tui lên với!"
Dương chạy xuống đưa tay ra, Bảo với lên nắm lấy.
Hai đứa cứ thế, người kéo người lên.
Khi lên đến đoạn cao nhất, Bảo liếc xuống thấy cả thung lũng thu nhỏ dưới chân, nhà cửa như những hạt gạo, đồng ruộng như những những ô vuông nối đuôi nhau trải dài.
Cậu hơi choáng, tay bám chặt vào Dương không rời.
"Sao mà cao thế này?
Không lẽ ngày nào mọi người cũng đi làm kiểu này hả?"
"Ờ, lúa thì ở dưới thấp, còn trồng chè hay hái thuốc đều đi như vậy đấy."
Dương vỗ vỗ lưng Bảo.
Có những nghề quanh năm vất vả, lam lũ từ sáng đến tối, thế mà cái ăn cái mặc vẫn cứ chật vật, thiếu trước hụt sau.
Đi mãi, đi mãi, đến khi tiếng suối chảy róc rách đã vọng về từ phía trước thì cả đoàn mới dừng lại.
Dòng suối đầu nguồn hiện ra trong lành, nước chảy lững lờ qua những tảng đá phủ rêu xanh.
Đây là nơi được coi là linh thiêng nhất của cả vùng, nơi khởi nguồn cho những dòng nước nuôi sống bản làng.
Bà con bắt đầu làm lễ cúng bên bờ suối.
Người già cúi đầu khấn vái, trầm mặc.
Mấy cậu thanh niên lội xuống dòng nước, bới đi những bùn đất, vớt những cành cây khô để khơi thông dòng chảy.
"Ra phụ người ta đi."
Dương huých tay Bảo, rồi cả hai cùng lội xuống suối.
"Ờ..."
Nước mát lạnh buốt chân, Bảo rùng mình giây lát.
Rồi hai đứa cùng nhau nhặt những cành cây mục, cùng nhau vớt rác làm sạch lòng suối, thỉnh thoảng lại bị người khác hắt nước vào mặt cười khoái chí.
Sau khi dòng suối đã được khơi thông, theo nghi thức, mỗi người lấy một chiếc xô nhỏ, nhẹ nhàng múc nước từ dòng suối linh thiêng mang về.
Ai nấy đều nâng niu, giữ gìn, không để nước đổ ra ngoài.
Đoàn người lại nối đuôi nhau quay trở về làng trong niềm hân hoan phấn khởi.
Bảo cầm xô nước của mình, bước bên cạnh Dương, lòng chợt thấy lâng lâng.
Cậu nhìn Dương, thấy áo cậu ướt đẫm mồ hôi, gương mặt rạng rỡ hơn mọi ngày.
Bảo cảm nhận được hạnh phúc nơi đây không phải là những điều to tát, mà chỉ đơn giản là được no ấm, cuộc sống mỗi ngày trôi qua yên bình bên cạnh người mình yêu là đủ lắm rồi.
Dương lại nhanh chân đi trước, bỏ lại Bảo kêu réo:
"Từ từ, cậu đi chậm thôi, tui không theo kịp!"
"Cậu đi nhanh lên, sắp trễ giờ làm lễ lớn rồi!"
Dương cũng giảm bớt tốc độ mà chờ đợi.
Hai đứa cứ thế khiêng thùng nước, lúc nghiêng bên này, lúc lệch bên kia.
Vai chạm vai, tay chạm tay, thỉnh thoảng Bảo vấp ngã suýt đổ thì Dương lại kéo lên.
Họ khiêng thùng nước về đến đình giữa tiếng trống chiêng rộn rã.
Bà con trong bản vỗ tay hoan hô, đón lấy thùng nước dâng lên bàn thờ.
Dương và Bảo đứng nép sang một bên, thở hồng hộc.
"Mệt không?"
Dương hỏi.
Bảo làm bộ nhăn nhó:
"Mệt vãi luôn ấy."
Dương cười, đưa tay lau mồ hôi trên trán cho Bảo:
"Lần đầu mà, quen rồi sẽ ổn.
Cực lắm nhỉ?
Năm sau về nữa không?"
"Còn hỏi à?
Cậu tự nghĩ xem?"
"Tui hỏi thật mà."
"Về."
Dương: "..."
Bảo cúi xuống nhìn sâu vào mắt cậu, dịu dàng và chân thành:
"Nếu em vẫn ở đó chờ anh!"
Dương như chìm đắm trong mật ngọt của hạnh phúc, nhẹ nhàng đan lấy tay cậu.
Bảo cũng giống mẹ, chấp nhận từ bỏ những lựa chọn tốt đẹp ngoài kia để trở về nơi mảnh đất nghèo khó, chỉ vì ở đó có hình bóng của người mình thương.
Ngày xưa mẹ chọn bố, hôm nay Bảo chọn cậu.
Đây không phải "yêu", mà là thứ tình cảm nặng nghĩa hơn như thế, thứ mà người ta gọi là "thương".