Cả hai cùng rảo bước trên con đường đất dẫn vào nhà.
Dương hôm nay trông hớn hở vô cùng, bước chân cứ tung tăng như một đứa trẻ.
Bảo vừa đi vừa quan sát xung quanh, hít hà cái không khí tươi mát của gió thoảng và hương lúa chín.
Thấy Dương cứ chạy loạn, Bảo nhíu mày lên tiếng:
"Cậu bớt nhoi lại coi!
Té xuống mương bây giờ."
Mắng thì mắng thế thôi, nhưng tay Bảo lúc nào cũng đặt ở tư thế sẵn sàng, cứ hễ Dương hơi loạng choạng là cậu lại đưa ra chực chờ đỡ lấy.
Dương cười hì hì:
"Yên tâm đi!
Xưa tui bị bò dí chạy còn nhanh hơn như này nhiều.
Cậu thấy quê tui thế nào?
Tuy giờ cũng phát triển hơn trước rồi nhưng chắc chắn không thể hiện đại như Sài Gòn hay Hữu Nghị được."
Bảo nhìn cánh đồng xanh rì phía xa, khẽ gật đầu: "Tui thấy ở quê thì rất là đẹp..."
Rồi cậu quay sang, nhìn cái bản mặt đang đắc ý của Dương mà ghẹo gan:
"Còn cậu thì rất là quê!"
"Dô diên!
Cậu chê tui à?
Nói cho cậu biết nha, xứ này nổi tiếng là nơi 'đất lành chim đậu' đấy."
Dương lập tức xụ mặt, dậm chân xuống đất.
"Là sao?"
Bảo tò mò hỏi.
Dương bắt đầu giải thích với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:
"Nghĩa là đa số người ở nơi khác đến đây, dù là đi làm ăn hay du lịch, cuối cùng đều sẽ bị cái đất này níu giữ.
Họ lấy vợ, lập gia đình rồi ở lại luôn, chẳng ai muốn trở về chốn cũ nữa."
"Dữ vậy sao?"
Bảo bĩu môi như đùa giỡn.
"Cậu không tin à?
Cứ đợi coi!
Một khi đã đặt chân đến đây rồi thì có chết cũng không về được nữa đâu.
Cậu coi chừng đấy!"
Dương cao giọng.
Bảo nghe xong không những không sợ mà còn bật cười.
Cậu dừng lại, đứng đối diện với Dương, đôi mắt tự tin nhìn thẳng vào đối phương như muốn thách thức:
"Ò...
Vậy để xem, đứa nào đủ sức giữ chân thằng này suốt đời ở đây nhé."
Về đến nhà cũng đã trưa trật trưa trờ.
Bố mẹ Dương đon đả bảo hai đứa vào rửa tay chân rồi ăn cơm trưa luôn với cả nhà.
Cô Hương - mẹ Dương nhìn Bảo cười hớn hở:
"Bảo phải không cháu?
Cô nghe thằng Dương kể về cháu suốt hà!
Nào nào, ngồi xuống đây ăn thử món gà chiên mắm cô làm đi.
Gà ta chính hiệu đấy, sáng sớm chú Dũng phải lặn lội đi bắt để đãi cháu đó."
Bảo lễ phép đỡ lấy bát cơm, có chút cảm động: "Ôi cháu cảm ơn cô chú ạ.
Vì cháu mà tốn cả con gà ta, cháu ngại quá!"
"Có gì mà ngại?
Ở quê không có gì nhiều, cứ đồ nhà làm được thì mang ra đãi khách thôi."
Chú Dũng - Bố Dương lên tiếng.
Bảo nhìn chú Dũng rồi nhìn sang cô Hương, thầm nghĩ bố mẹ Dương sao mà hiền hậu, chất phác quá, chẳng giống cái nết xéo xắt, đanh đá của thằng con trai chút nào, nghĩ tới đây cậu lại thấy hơi buồn cười.
"Quê mình không những cảnh đẹp mà đồ ăn còn ngon nữa cô chú ạ.
Lúc nãy trên đường vào, Dương bảo cháu là ai đến đây lấy vợ thì tới chết cũng không về được.
Cháu lúc đầu không tin, giờ ăn cơm cô nấu thì đúng là xứ đất lành chim đậu thật rồi!"
Bảo thốt lên cảm thán.
Chú Dũng bỗng đặt chén rượu xuống, nhìn Bảo bằng ánh mắt thâm thúy rồi bật cười khà khà:
"Đúng rồi!
Đàn ông tới đây cưới vợ đều chết sớm lắm.
Nên đất ở Vĩnh Lăng toàn là nghĩa trang thôi, nãy cháu đi đường có thấy không?
Xóm của mình gọi là xóm nghĩa địa đấy!"
"Cứ lấy vợ xong là chết, chẳng còn mạng để về nữa!
Xứ đất lành chim đậu mà.
Mộ nào cũng đầy chim đậu!"
"DẠ?"
Bảo đang nhai dở cái cánh gà, nghe tới hai chữ 'chết sớm' thì trợn tròn mắt mà thốt lên, miếng thịt gà suýt chút nữa là nghẹn ở cổ.
Dương nãy giờ đang húp canh cũng bị sặc nước dùng lên tận mũi, ho sặc sụa.
Bảo quay sang nhìn Dương với ánh mắt hoang mang tột độ.
Dương vừa vuốt ngực vừa quát lên:
"Bố!"
"Khùng quá hà!
Cậu đừng có nghe lời bố tui nói bậy.
Làm gì có chuyện cưới vợ mà chết sớm, sống chết có số rồi... cậu đừng có nghĩ lung tung!"
Chú Dũng vẫn thản nhiên gắp miếng thức ăn, mắt nheo nheo trêu chọc cậu trai thành phố, khiến không khí bữa cơm đầu tiên ở Vĩnh Lăng bỗng trở nên rất hài hước, không có khoảng cách gì.
Chiều hôm đó, thấy bố Dương lục đục chuẩn bị ra đồng, Bảo cũng hào hứng muốn đi theo để trải nghiệm, sẵn tiện xem phụ giúp được gì thì phụ.
Thế là cậu thay bộ đồ lao động làm nông của chú Dũng, nhìn Bảo lúc này rất ra dáng một anh nông dân chính hiệu, cao ráo và khỏe khoắn.
Dương tất nhiên cũng không ngồi yên ở nhà, cậu chạy lon ton theo ra đồng.
Làm được một lát, Dương chạy về nhà xách mấy chai nước lạnh ra cho bố và Bảo.
Vừa thấy Dương định bước chân xuống ruộng, Bảo liền ngăn lại:
"Đừng có xuống!
Dưới này bùn không, dơ chân bây giờ."
"Lo gì, lát về tắm sạch là được mà."
Dương đáp.
"Thôi, xuống đây đỉa nó cắn cho thì đau, ở trên đó đi!"
Bảo dọa làm Dương cũng hơi chùn chân, đành đứng trên bờ.
Trời chiều miền Trung nắng vẫn còn gắt, Bảo nhìn cái đầu trần của Dương chạy từ nhà ra đây mà thấy xót.
Cậu nhíu mày mắng:
"Đội cái nón vào!
Sao mà lì thế không biết?
Nắng nó cháy hết tóc với da rồi kìa."
Nói xong, chẳng đợi Dương kịp phản ứng, Bảo tháo phắt chiếc nón lá đang đội trên đầu mình rồi đội sụp xuống cho Dương.
Hành động quan tâm lộ liễu này làm Dương ngượng chín mặt.
Cậu liếc mắt nhìn ngang nhìn dọc, tim đập thình thịch vì sợ bố đang làm phía xa nhìn thấy thì 'tới công chuyện'.
Dương lí nhí đưa chai nước cho Bảo: "Này... cậu uống đi.
Nghỉ tay chút, lên đây ngồi hóng mát với tui."
Ngồi trên bờ đất, Bảo cầm chai nước tu một hơi dài, những giọt nước mát lạnh chảy dọc từ khóe môi xuống cổ, thấm vào lớp áo lao động đã lấm tấm mồ hôi.
Dương ngồi bên cạnh, vô thức quay sang nhìn gương mặt góc cạnh của cậu.
Cảm xúc dâng trào làm lồng ngực Dương cứ phập phồng.
Cậu lưỡng lự, bàn tay cứ đưa ra rồi lại rụt về mấy lần, cuối cùng như lấy hết can đảm, Dương vươn tay lên lau mồ hồi cho Bảo.
Bảo hơi khựng lại, có chút ngơ ngác quay sang nhìn Dương.
Thấy cái vẻ mặt vừa ngại ngùng vừa dịu dàng ân cần này, Bảo không nói gì, cũng chẳng tránh né.
Cậu chỉ khẽ mỉm cười rồi lại tiếp tục thản nhiên uống nước.
Dương thu tay về, cảm giác hơi nóng từ da mặt Bảo vẫn còn vương trên đầu ngón tay.
Cậu cúi mặt xuống nhìn mũi chân, lòng vui như trúng số.
Xong việc ngoài đồng, chú Dũng vừa thu dọn cuốc xẻng vừa bảo:
"Dương, dẫn thằng Bảo ra suối tắm cho mát rồi về ăn cơm.
Nước suối quê mình sạch lắm, tắm một lần cho biết."
Dương dẫn Bảo đi sâu vào con đường mòn.
Tới nơi, trước mắt Bảo là một dòng suối trong vắt, nước chảy róc rách qua những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau tạo thành những khu vực kín đáo và riêng biệt.
Hôm nay suối khá vắng, chỉ có tiếng chim rừng và tiếng gió xào xạc.
Bảo chẳng chút ngần ngại, cậu thản nhiên cởi phăng chiếc áo lao động dính đầy mồ hôi, rồi cởi luôn cả chiếc quần dài bên ngoài.
Bên trong là một chiếc quần đùi ngắn thoải mái, để lộ thân hình săn chắc và làn da trắng trẻo nổi bật.
Dù trước đây Dương đã thấy Bảo cởi trần nhiều lần khi call video, nhưng lần đầu tiên được 'diện kiến' trực tiếp ở khoảng cách gần thế này, cậu vẫn không tránh khỏi cảm giác tim đập loạn xạ, mặt nóng bừng bừng.
"Cởi đồ đi chứ đứng đó làm gì?
Xuống tắm chung cho mát nè."
Bảo hất cằm nhìn Dương.
"À... cậu xuống trước đi, chắc lát tui về nhà tắm sau cũng được."
Dương lúng túng, mắt nhìn đi chỗ khác.
Nhìn bộ mặt xấu hổ của Dương, Bảo thật muốn ép chết người ta.
Cậu bước tới gần, cười gian xảo:
"Ngại cái gì trời!
Trước sau gì mà chẳng thấy.
Thôi để tui giúp cậu một tay cho lẹ!"
Nói rồi, Bảo tiến tới định cởi đồ cho Dương.
Dương hoảng hồn dùng dằng, hai tay ôm khư khư lấy áo:
"Nè!
Đừng mà!
Tui không cởi đâu."
Bảo cười sảng khoái, càng được đà trêu chọc:
"Hay là tui cởi nốt của tui luôn, cho cậu đỡ thấy ngại nha?"
Thấy Bảo định đưa tay xuống tuột luôn chiếc quần đùi, Dương hoảng vía mắng ngay: "Thôi!
Đừng có điên!
Người ta đi ngang thấy bây giờ!"
Thấy trêu thế là đủ, Bảo cười hì hì rồi lao mình xuống dòng nước mát lạnh.
Dương lúc này mới rón rén cởi áo, chỉ mặc độc chiếc quần đùi rồi cũng bước xuống ngâm mình đối diện với Bảo.
Dòng nước suối lạnh ngắt khiến cả hai cùng rùng mình, nhưng cảm giác kích thích nhanh chóng lan toả.
Ngồi yên chưa quá năm phút, hai đứa lại bày đủ trò nghịch ngợm, tạt nước rồi lại nhấn đầu nhau xuống suối.
Sau một hồi quậy phá, Bảo bất ngờ chỉ tay xuống hốc đá hét lớn:
"Rắn kìa Dương!"
"Á mẹ ơi!
Cứu tui!"
Dương vốn nhát gan, nghe tới từ đó là hồn xiêu phách lạc, chẳng kịp suy nghĩ gì mà nhảy dựng lên, ôm chầm lấy cổ Bảo mà lắc qua lắc lại khiến cậu phải ngồi bẹp xuống đá để giữ thân bằng.
Bảo thuận thế vòng tay ôm gọn lấy eo cậu, lồng ngực rung lên vì tràng cười khoái chí.
"Rắn đâu?
Cậu lại lừa tui à?"
Dương mở mắt, ngơ ngác hỏi.
"Ai thèm lừa cậu?
Chân cậu không phải là đang đạp vào đầu rắn à!
Rắn chao đó!"
Bảo nhếch môi đầy biến thái.
Lúc này, Dương mới nhận ra mình đang đu bám trên người đối phương trong tình trạng cả hai đều thiếu vải.
Hơn nữa, đầu gối của cậu đúng là đang đè lên 'con rắn chao' mềm mềm cứng cứng của người nào đó thật.
Dương đỏ mặt định buông ra thì đôi tay Bảo dưới làn nước đột ngột siết chặt lấy eo cậu, không cho nhúc nhích.
Bảo nhìn sâu vào mắt Dương, giọng trầm xuống:
"Lấy vợ ở đây sẽ phải chết sớm sao?
Thật à?"
Dương ngẩn ra, không nhịn được mà bật cười:
"Cậu vẫn còn để ý tới dăm ba cái lời xàm xí của bố tui hả?
Ông ấy đùa thôi mà."
Bảo không cười theo, ánh mắt bỗng trở nên thâm tình và gợi cảm đến mức khiến người ta khó thở.
Cậu tiếp tục nói:
"Nếu như phải chết sớm thật, thì có phải thích ai là nên cưới liền để không uổng phí thời gian không?
Ở quê cậu 17 tuổi có lấy vợ được chưa?"
Cái nhìn trực diện và câu hỏi đầy ẩn ý của Bảo làm Dương bối rối đến mức não bộ muốn đình công.
Cậu ấp úng, tim đập thình thịch:
"Tui... tui không biết.
Mà sao cậu cứ đòi lấy vợ ở đây thế?"
"Cậu từng đưa ai về nhà chưa?
Con trai ấy!"
Bảo lại hỏi tiếp, không thèm trả lời Dương.
"Có Tú đó!"
"Không tính Bot."
Bảo nhướn mày, buông một câu xanh rờn.
Dương lườm cậu một cái cháy mặt, nhưng cũng ngoan ngoãn lắc đầu: "Vậy thì... không có."
Nhận được câu trả lời vừa ý, Bảo nhếch môi cười thỏa mãn.
Cậu đưa tay nhéo mạnh vào cái má đang đỏ bừng của Dương rồi mới luyến tiếc buông eo cậu ra.
"Mà body cậu xấu ghê!
Điện nước gì mà chỗ hụt chỗ thiếu... về ăn cơm cho mẹ cậu đắp vô giùm đi!"
"Cậu... hứ!"
Dương tức đến nghẹn họng, chỉ biết trừng mắt nhìn cái bản mặt đáng ghét kia.
Bảo cười khoái chí rồi thong thả leo lên bờ.
Đang lúc cậu lúi húi xỏ chân vào chiếc quần dài, Dương đứng phía sau nhìn cái dáng vẻ đắc ý đó mà thấy ngứa tay chịu không nổi.
Nghĩ là làm, Dương dồn hết công lực, vung tay đánh một cái thật mạnh vào mông Bảo rồi cười toe toét:
"Haha!
Đồ đàn ông đít bự!"
Bảo bị đánh bất ngờ, giật bắn mình.
Cậu quay ngoắt lại rồi lập tức tóm gọn lấy Dương.
Bảo bế bổng cậu lên như bế một bao lúa, quay cuồng vài vòng trên không trung rồi vờ tư thế định quăng thẳng xuống suối.
Dương sợ hãi, hai tay ôm chặt lấy vai Bảo, la lên: "Buông ra!
Đừng có quay nữa...
đau bụng nè!
Buồn nôn quá!"
Bảo dừng lại nhưng vẫn không thả xuống, cậu nhìn Dương bằng ánh mắt đầy vẻ châm chọc:
"Học đâu ra cái thói bóp đít đàn ông thế hả?
Cậu xem lại mình đi, Bot cái kiểu gì mà đít còn không bằng tui nữa.
Eo ôi, mất mặt chết đi được!
Cắm đầu xuống suối mẹ luôn đi!"
"Bỏ xuống coi... tui bẻ con rắn chao của cậu bây giờ!
Cái thằng chó Gia Bảo này!"
Bảo phì cười, thấy cậu ngốc nhà mình đã biết sợ thì mới chịu đặt Dương xuống đất.
Cả hai cuống cuồng mặc lại đồ đạc tử tế để kịp về ăn cơm, vừa đi vừa chửi qua chửi lại suốt quãng đường về nhà.
***
Bảo và Dương phải ngủ chung trên chiếc giường gỗ cũ kỹ.
Lần này khác hẳn với cái đêm say khướt ở thành phố, cả hai lúc này hoàn toàn tỉnh táo.
Chiếc giường vốn đã nhỏ, nay lại có thêm một gã thanh niên cao lớn nằm cạnh nên khoảng cách giữa họ gần như bằng không.
"Dương..."
Bất thình lình, Bảo lên tiếng.
"Sao thế?"
Dương hỏi lại.
"Tui mắc đái!"
Dương nghe xong mà câm nín, không hiểu nổi tại sao đến cả cái chuyện xả lũ này mà Bảo cũng phải báo cáo với mình.
Cậu thở hắt ra:
"Cậu tha cho tui đi!
Tui hết sức cười để giỡn với cậu nữa rồi!"
"Không giỡn, mắc thiệt mà.
Nãy uống cái rượu chuối hột của bố cậu, hình như nó ngọt quá hay sao ấy, mắc đái mấy lần luôn."
Bảo ngồi bật dậy, mặt mũi có vẻ khẩn trương lắm.
"Mắc thì cậu đi đi chứ nói tui làm gì?"
Dương vừa buồn cười vừa mệt mỏi.
Bảo ấp úng, tay gãi gãi đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Đi với tui đi..."
"Cậu đi đái tui theo làm gì?
Ngồi xem à?"
Dương trố mắt nhìn.
Bảo hơi khó nói, cứ ấp a ấp úng một hồi mới chịu thú nhận:
"Nhà cậu xây cái nhà vệ sinh gì tít ngoài sau vườn, tối nhìn ghê muốn chết.
Với lại cái gì mà toàn cú mèo hú với nghĩa địa đầy ra đó, đi một mình chắc nín đái luôn quá!"
Dương nghe tới đây thì không nhịn được nữa, ôm bụng cười sặc sụa:
"Ha ha!
Cậu sợ ma à?
Người thì như con trâu đực mà từ đây ra sau nhà để đái thôi cũng nhát.
Không tin luôn đấy!"
"Sợ cái đầu cậu!
Do cái xứ của cậu toàn cái quỷ gì không đâu.
Đi nhanh lên đi, đái ra quần bây giờ!"
Bảo bị khích tướng, mặt đỏ lên vì quê độ, liền mắng át đi.
Thấy bảo năn nỉ đến mức mặt mũi méo xệch, Dương đành phải lồm cồm ngồi dậy dẫn đi.
Ra tới sau hè, gió thổi hiu hiu làm Bảo càng thêm run.
Dương chỉ tay vào mấy gốc chuối um tùm gần đó:
"Thôi cậu đái đại ở bụi chuối đó đi, khỏi ra nhà vệ sinh ngoài kia cho xa."
"Cái gì cơ?
Cậu kêu thằng này đi đái bậy ở bụi chuối á?"
Bảo trợn mắt nhìn Dương.
"Bình thường mà!
Bố tui tối cũng nhát đi xa, toàn ra đó tưới cây thôi hà.
Có sao đâu."
Dương thản nhiên đáp.
Bảo nhìn Dương có hơi lưỡng lự.
Đường đường là trai phố chính hiệu, tự nhiên giờ đi đái bậy ngoài bụi chuối, đã vậy còn phải hành sự trước mặt Dương nữa thì đúng là quá mất mặt rồi.
Nhưng ngặt nỗi mắc quá chịu không được, cậu đành phải dẹp bỏ sĩ diện mà cứu lấy bản thân trước.
"Ừ... mà cậu đứng yên đó đừng đi đâu nha, tui đái xíu cái ra chừ."
Bảo ôm quần chạy lẹ vào bụi chuối, còn cẩn thận núp kỹ sau đó, ngó nghiêng qua lại mấy vòng rồi mới chịu xả lũ.
Đang lúc cao trào, Bảo bỗng nhảy dựng lên la bài hãi:
"Trời ơi!
Kiến lửa cắn!
Má đau vãi..."
Dương đang ngồi chống cằm ở cửa gật gà gật gù cũng phải giật mình hỏi vọng vào:
"Sao thế?
Xong chưa?"
Bảo đang tiểu phải nín lại nửa chừng, tay chân quờ quạng gãi gãi một hồi rồi mới dám xả tiếp cho hết.
Lát sau cậu chạy hớt hải lại chỗ Dương, mặt nhăn như khỉ ăn ớt:
"Bố cậu hay đái ở đó lắm à?
Hay cậu đái?"
"Tui có ở nhà nhiều đâu mà đái chỗ đó."
Dương mắng.
Bảo nhăn mặt, giọng cực kỳ nghiêm trọng:
"Cậu nói mẹ dẫn bố đi khám thử đi.
Hình như chú bị đái đường á.
Kiến lửa bu đầy mà cắn đau quá trời nè!"
"Mệt cậu quá à!
Vào ngủ nè."
"Chưa!"
Bảo kéo tay Dương lại lần nữa.
"Rồi sao nữa?"
Dương mất kiên nhẫn.
"Đái xong phải đi rửa cái đã chứ."
Dương có thể là cười đến chết với cái tên to xác này: "Ra cái lu nước đó mà dội đi, tui vào ngủ trước đây."
Dương lững thững đi vào nhà trước.
Bảo lủi thủi lại chỗ lu nước gần đó, múc gáo nước rửa sơ một lượt cho sạch sẽ rồi mới chịu vào nhà.
"Bà thấy thằng Bảo thế nào?"
Bảo vừa bước đến gần cửa buồng của bố mẹ Dương thì khựng lại.
Qua lớp màn mỏng, giọng nói trầm thấp của chú Dũng và tiếng thở dài của cô Hương vang lên rõ mồn một trong đêm vắng.
Cậu vốn không định nghe lén, nhưng khi cái tên mình được thốt ra, đôi chân Bảo như bị đóng đinh tại chỗ.
"Thằng bé này nhìn sáng sủa, hiền lành mà cũng tốt tính nữa.
Nghe đâu nó còn dạy thằng Dương học tiếng Anh.
Đúng là một người bạn đáng để con mình giao du đấy."
Cô Hương đáp, giọng đầy vẻ hài lòng.
"Nếu nó là người yêu con mình thì bà thấy sao?"
"..."
Câu hỏi đột ngột của chú Dũng khiến Bảo đứng ngoài cửa lạnh toát cả sống lưng, tim như ngừng đập.
Cô Hương im lặng một hồi lâu, tiếng thở dài nghe sao mà nặng nề:
"Ông cũng nhìn ra rồi à?"
"Ban đầu chỉ nghĩ là bạn bè thôi, mà hồi chiều ngoài đồng thấy con mình có vẻ thích người ta lắm."
Chú Dũng trầm ngâm.
Không khí trong phòng chùng xuống.
Bảo nín thở, bấu chặt lấy thành cửa gỗ.
Tiếng chú Dũng lại vang lên:
"Nhà chỉ có mình thằng Dương là con trai một, tui thiệt sự không có muốn nó theo cái con đường đó.
Sau này cỡ tuổi tui với bà rồi sống sao?
Không có lấy một đứa con để mà trông cậy.
Rồi hai đứa con trai sống với nhau cả đời được à?"
"Cha mẹ sinh con trời sinh tính mà ông."
Cô Hương ngắt lời, giọng cô run run.
"Nhớ hồi cấp hai, nhà thằng Vinh kéo lên chửi rủa nó cho cả xóm nghe, tui với ông cũng không bảo vệ nó mà chỉ biết trách mắng.
Ngày đó nó trầm cảm cả năm trời, chẳng ăn nổi với tui và ông bữa cơm nào.
Ông xách roi đánh nó mà nó cũng có nhận sai đâu, vậy cũng đủ thấy nó biết rõ nó là ai rồi.
Tui giờ chỉ sợ thằng Bảo này cũng lại lừa nó, làm nó khổ thôi chứ chẳng còn quan tâm chuyện con một hay hàng xóm nói gì nữa."
Tiếng chú Dũng thở dài sườn sượt, xót xa: "Thôi thì để tự nó chọn đi.
Hạnh phúc thì tốt, không thì tự biết mà quay đầu về lấy vợ sinh con...
Cứ coi như tui với bà không biết gì.
Nói ra nó lại nghĩ mình cũng giống như người dưng nữa."
Bảo đứng lặng trong bóng tối, tai như ù đi.
Cậu không ngờ sau cái vẻ ngoài xéo xắt, vô tư của Dương lại là một quá khứ đầy tổn thương như thế.
Và cậu cũng không ngờ bố mẹ Dương dù trăn trở, dù sợ con cô đơn khi về già, vẫn chọn cách im lặng để bảo vệ hạnh phúc của con mình.
Bảo lặng lẽ xoay người, bước chân nặng trĩu quay về phòng.
Nhìn Dương đang nằm co ro trên giường, gương mặt khi ngủ trông vừa bình yên vừa bé nhỏ, Bảo cảm thấy dường như mình lại thích cậu ấy hơn rồi.
Cậu nhẹ nhàng nằm xuống cạnh Dương, kéo tấm chăn đắp kín cho cả hai.
Trong đầu Bảo cứ lẩn quẩn mãi câu nói của chú Dũng lúc nãy: "Hai đứa con trai sống cả đời được à?".
Cậu nghiêm túc tự hỏi: Cả đời là bao lâu?
Là vài năm tuổi trẻ nông nổi, hay là cả khi tóc đã bạc trắng dù cho trong nhà vẫn không có tiếng trẻ con?
Bảo khẽ mỉm cười.
Cậu đưa tay lên vuốt vuốt chóp mũi của Dương, lẩm bẩm trong miệng chỉ đủ cho chính mình nghe thấy:
"Nếu không thử... sao lại nghĩ là không khả thi?"
***
Vừa kết thúc kì nghỉ hè, bước vào lớp 11 chưa được bao lâu thì Huyện Hữu Nghị trở thành trung tâm của dịch bệnh Covid-19.
Trên báo đài liên tục đưa tin số ca nhiễm bệnh và còn có cả nhiều trường hợp tử vong, khắp nơi đều có rào chắn phong tỏa, học sinh cũng dần chuyển sang hình thức học online cả.
Nơi Dương ở nằm ngay trục đường chính, xe cộ qua lại tấp nập nên cái chốt ở đó quan trọng lắm.
Ủy ban vừa thông báo tuyển tình nguyện viên là Dương đăng ký liền, chẳng nề hà gì.
Công việc của cậu lúc thì trực chốt kiểm soát, lúc thì cùng mọi người khuân vác nhu yếu phẩm đi tiếp tế cho mấy khu bị phong tỏa sâu.
Trong khi ai cũng sợ cái con virus quỷ quái đó mà ở yên trong nhà, thì Dương lại cứ thích lao đầu ra ngoài.
Cứ buổi sáng học online xong là chiều tối Dương lại có mặt ở chốt.
Ngồi bệt dưới cái lán bạt tạm bợ, ăn uống chung với mấy anh chị dân quân, mặt mũi lúc nào cũng lấm lem.
Đang lúc bưng tô mì tôm húp dở, điện thoại trong túi quần Dương rung lên.
Là Bảo gọi tới.
"Đang làm gì đó?
Ăn uống gì chưa?"
Giọng Bảo bên kia đầu dây nghe có vẻ không được vui cho lắm.
"Tui đang ăn nè, tối nay tới ca tui phải trực."
Dương vừa nhai mì sồn sột vừa đáp.
Bảo nhìn Dương qua màn hình, thấy tóc tai cậu bết lại vì mồ hôi, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi thì xót xa không chịu được.
Cậu nhíu mày mắng:
"Đã bảo cậu ở nhà đi!
Dịch bệnh đầy ra đó mà cứ đòi đi cho bằng được.
Lì hơn con chó nữa!"
Dương cười hì hì, cái điệu cười vô tư làm Bảo càng thêm bực: "Cậu nói y chang mẹ tui vậy á.
Mà cậu quên lúc dưới quê tui nói gì rồi à?
Tui muốn làm bác sĩ mà, đương nhiên là không thể sợ sệt mấy cái này được.
Nhưng cậu yên tâm đi, tui đeo khẩu trang kỹ lắm, thực hiện đúng quy tắc sát khuẩn với test Covid thường xuyên, đều là âm tính cả."
Bảo im lặng, thật lòng cậu chẳng muốn cho Dương đi chút nào.
Hồi lúc mới nghe Dương kể chuyện đăng ký, Bảo đã hết lời khuyên ngăn, thậm chí là giận dỗi nhưng làm sao mà cản nổi cái tính của cậu.
Nhớ lại mấy buổi tối ở Vĩnh Lăng, Dương từng bảo ước mơ lớn nhất là khoác áo blouse trắng, nên giờ thấy cậu có tấm lòng như thế Bảo cũng đành chịu thua, chỉ ngặt cái nhà còn có bà ngoại lớn tuổi không thể tham gia cùng cậu.
"Cẩn thận vào đó."
Bảo dặn dò, giọng đã dịu lại đôi chút.
"Mà cậu đang ăn cái gì thế?"
"Mì tôm."
Dương thật thà.
"Cái gì mà ngày nào gọi cậu cũng thấy mì tôm vậy?
Ăn cái đó mà sống nổi à?"
Bảo quát khẽ, mặt mày nhăn nhó khó chịu khi nhìn Dương gắp từng đũa mỳ ăn ngon lành.
Dương bĩu môi: "Do tui đói nên có gì ăn nấy thôi, chứ lát nữa mấy anh chị cũng mang cơm đến.
Mà nè... cậu đang lo cho tui đấy à?"
Bảo bên kia màn hình thoáng chút ngại ngùng, rồi hất mặt đáp: "Bộ tui rảnh?
Tui chỉ sợ cậu mà dính cái gì, xong người ta bắt hết những người từng tiếp xúc trong 14 ngày qua đi cách ly thì khổ cả nhà tui thôi.
Sống kiểu như cậu chắc gì qua nổi 30 mà hơi sức đâu lo với lắng."
Dương nghe xong chỉ biết cười trừ.
Hai tuần trước, lúc chưa phong tỏa gay gắt như bây giờ, Bảo vẫn hay lén chạy xe mang sữa với đồ ăn tẩm bổ qua cho cậu.
Mà giờ thì khu Bảo sống cũng 'nội bất xuất ngoại bất nhập' rồi.
Nói thật lòng, Dương nhớ Bảo đến phát điên, bình thường gặp nhau thì chửi qua chửi lại, giờ chỉ được nghe mắng qua cái màn hình điện thoại mà tự nhiên cũng thấy nó... hay hay.
Đúng lúc đó, có tiếng còi xe tải từ xa vọng lại.
Dương vội vàng đặt tô mì xuống, hấp tấp nói: "Có xe qua, tui phải tắt máy đi làm nhiệm vụ đây.
Bye nha!"
Chẳng đợi Bảo kịp trả lời, Dương đã tắt rụp màn hình, lật đật đeo lại cái khẩu trang rồi chạy ra đường.
Bảo nhìn cái màn hình tối thui, thở dài một hơi.
Sáng vừa học online xong đã có người gõ cửa phòng trọ Tú rầm rầm.
Cậu còn chưa kịp cho đũa mỳ tôm vào họng thì cũng phải buông xuống, bực mình lầm bầm:
"Cái thằng chết dịch này!
Sao cứ canh giờ người ta ăn mà về thế?
Rồi, từ từ tao mở, gõ hoài!"
Vừa mở cửa ra, Tú liền cứng họng.
Trước cửa, một nhóm khoảng 3, 4 người, có y tá mặc đồ bảo hộ với vài anh dân quân.
Cậu ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Dạ... anh chị có việc gì vậy ạ?"
Tú lắp bắp.
Chị y tá nhìn vào danh sách rồi hỏi:
"Tú phải không em?
Hôm qua có kết quả test Covid rồi, Dương bị dương tính nên phải ở lại luôn khu cách ly.
Em là người tiếp xúc gần nên cũng vào sắp xếp quần áo theo chị lên khu cách ly theo dõi nhé."
"Sao ạ?
Nó bị Covid á?
Ôi trời đất mẹ ơi!"
Tú nghe xong mặt tái mét, hồn xiêu phách lạc.
Chị y tá gật đầu, giọng hối hả: "Em tranh thủ nhé, chị và mấy anh qua vài chỗ gần đây cũng có người mắc rồi ra xe trước chờ em."
Tú quay vào phòng trọ với một bụng tức tối.
Cậu vừa quăng quần áo vào ba lô vừa lẩm bẩm chửi rủa: "Má cái thằng chó Dương này báo thiệt chứ!
Tự nhiên mình ở nhà không chừ cũng phải đi cách ly theo nó.
Tao mà hai vạch thì mày biết cảnh!"
Cậu vừa xếp đồ vừa muốn bẻ cổ thằng bạn thân cho bõ ghét.
Trước khi khóa cửa trọ để ra xe, Tú sực nhớ ra chuyện học hành, cậu tiện tay nhắn ngay một tin vào nhóm lớp cho thầy cô và bạn bè biết tình hình:
"Em và Dương bị đưa đến khu cách ly rồi ạ.
Nên có thể tụi em sẽ không học online được vài hôm để thực hiện việc dưỡng bệnh hoặc do môi trường không tiện.
Mọi người chú ý sức khỏe nhé!"