"Mẹ vừa nhờ chị Huyền bên nhà chuyển vào tài khoản con gửi hai triệu rồi nhé!
Ráng học nghe con, trên đó chi phí đắt đỏ, có thiếu thốn gì hay cần mua thêm sách vở thì cứ gọi cho mẹ, đừng có tằn tiện quá mà đổ bệnh nghe không?"
Nghe giọng mẹ trầm ấm xen lẫn tiếng gió lùa nơi hiên nhà ở Vĩnh Lăng, sống mũi Dương bỗng cay xè.
Cậu biết để có số tiền này, bố mẹ đã phải chắt bóp từng đồng từ gánh lúa, mớ rau.
Dương hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng mình thật vui vẻ:
"Dạ, con nhận được tin nhắn báo rồi mẹ ạ.
Con dùng tiền này đăng ký khóa học Tiếng Anh cấp tốc để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới ạ.
Mẹ yên tâm, trên này con ổn lắm."
Dặn dò mẹ giữ gìn sức khỏe thêm vài câu, Dương mới lưu luyến cúp máy.
Dương nhanh tay mở khung chat, gửi ảnh chụp màn hình giao diện chuyển khoản thành công:
"Dạ chị ơi, em vừa chuyển học phí khóa lấy gốc cấp tốc ạ.
Chị kiểm tra và ghi danh giúp em với nhé."
Chỉ vài phút sau, bên kia đã phản hồi: "Ok em, chị đã nhận được thông tin nhé.
Chị sẽ gửi tài liệu và báo giờ học cụ thể cho em sau.
Chào mừng em đến với khóa học!"
Dương thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào thành giường gỗ.
Vậy là tạm thời mọi chuyện đã ổn.
Từ giờ đến kỳ thi cuối kỳ còn khoảng hai tháng, chỉ cần học xong khóa cấp tốc này, ít ra cậu cũng sẽ trang bị được chút kiến thức để không phải nhận cái giấy mời phụ huynh đáng sợ kia.
Cậu không thể để bố mẹ phải vất vả thêm vì mình nữa.
Dương tắt điện thoại, nhìn sang xấp vở Tiếng Anh còn trắng tinh mấy trang đầu, tự nhủ: "Lần này, nhất định phải làm được.
Đầu tư kiến thức có bỏ chút tiền ra cũng xứng đáng mà!"
7 giờ 20 phút tối.
Dương lật đật chạy như bị ma đuổi vào lớp học thêm của thầy Khải.
Chuyện là hồi chiều nằm lướt mấy từ vựng tiếng Anh, chẳng hiểu sao nhìn một hồi mấy con chữ cứ như đang nhảy múa rồi cậu lăn ra ngủ quên mất tiêu, đến lúc giật mình tỉnh dậy thấy trời sụp tối mới tá hỏa thay đồ rồi phóng nhanh tới, nhưng vẫn trễ tận 20 phút.
"Thầy ơi, em xin lỗi ạ, em tới trễ!"
Dương đứng ở cửa lớp, thở không ra hơi vì gấp.
Thầy Khải dừng viết, nhìn cậu rồi tặc lưỡi:
"Sao trễ thế Dương?
Thôi vào ngồi đi, thầy vừa dạy xong lý thuyết hệ thức lượng trong tam giác rồi.
Lấy vở Bảo mà chép lại, không hiểu thì tí nhờ bạn chỉ cho."
"Dạ, em cảm ơn thầy ạ."
Dương nhanh chóng lẻn xuống chỗ ngồi cạnh Bảo.
Vừa mới đặt mông xuống ghế, cậu còn chưa kịp lấy hơi thì Bảo đã nghiêng đầu qua, mặt đầy vẻ thẩm vấn:
"Sao đi trễ vậy?
Bình thường tới sớm để giành ngồi cạnh tui lắm mà?"
"Nói mà không biết mắc cỡ luôn á!
Ai mà thèm ngồi với trẻ nghé!
Tại... hôm nay đường đông quá, kẹt xe kinh khủng."
Dương vừa nói dối vừa lụi cụi lôi sách vở ra, cố làm ra vẻ bận rộn.
Bảo nheo mắt nhìn cậu một lượt từ cái cổ áo bị lệch cho đến gương mặt còn hơi ngái ngủ.
Bất chợt, Bảo bật cười, chỉ tay vào khóe mắt Dương:
"Kẹt xe mà ghèn còn dính trên mắt kìa!
Này là ngủ nướng mới dậy chứ đông đúc gì.
Lười biếng dễ sợ!"
Dương vội vàng lấy tay dụi mắt liên tục, mặt đỏ rần vì quê.
Cậu gầm gừ nhỏ trong miệng:
"Cậu không khịa tui một ngày thì cậu bị tai biến hay sao?"
"Tại tụi mình thân nên tui mới đặc biệt quan tâm.
Chứ người lạ hơi đâu mà nhắc nhở!"
Bảo nhún vai.
Dương đang quạu nên gạt phắt đi:
"Thân ai nấy lo!
Có thân à?"
Nghe đến đó, Bảo đột nhiên đổi thái độ.
Cậu gập cuốn vở lại cái "cộp", quay mặt hẳn đi chỗ khác, chống cằm nhìn ra cửa sổ:
"Buồn vậy trời, tổn thương thực sự.
Vậy cậu đi hỏi bài người khác đi, tui không có rảnh để chỉ bài cho người không thân."
Dương nhìn đống công thức a2 = b2 + c2 - 2bc\cos A trên bảng mà muốn tiền đình, rồi nhìn lại cái dáng vẻ giả bộ giận dỗi của ông cố nội ngồi cạnh.
Cậu biết thừa thằng này đang diễn nhưng cái đống bài tập kia nếu không có ai giảng lại thì coi như tối nay ngồi không ngắm trăng.
Dương hít một hơi, huých vai Bảo một cái, giọng nhỏ nhẹ lại:
"Giận mà cũng đẹp trai nữa!
Thôi tui xin lỗi được chưa, giảng lại giùm đi.
Anh em mình thân thiết mà, lớp này có mỗi hai đứa mình cùng lớp."
"Chưa có đủ chân thành."
Bảo vẫn lạnh lùng đáp, tay vẫn nhất quyết không mở vở.
Dương trề môi, rồi lập tức đổi tông giọng, nặn ra một nụ cười công nghiệp rạng rỡ nhất có thể:
"Bạn thân ơi, bạn đẹp trai nhất lớp ơi, bạn giảng lại bài giúp mình nhé?"
Bảo bấy giờ mới chịu nhếch môi, thỏa mãn đẩy cuốn vở sang giữa bàn:
"Nghe vậy còn lọt tai.
Lại đây, tui nói sơ qua phần này một lần thôi đó, lo mà tập trung vào."
Dương vội vàng xích lại gần.
"Này nhé, cái bài này nó simple cực kỳ luôn á.
Cậu chỉ cần áp dụng công thức vào là done thôi.
Đầu tiên là phải xác định cái góc này, nhìn nó hơi complicated tí nhưng thực ra là easy lắm...
Cậu focus vào đây cho tui, đừng có nhìn đi đâu hết...
Clear chưa?"
Bảo giảng bài rất nhanh, cái giọng trầm trầm cứ thế tuôn ra, nhưng cái miệng thì không ngừng chèn tiếng Anh vào một cách vô tội vạ.
Dương ngồi bên cạnh mà mặt mày nhăn nhó như vừa ăn phải trái khổ qua rừng.
Cậu nghe mà lỗ tai lùng bùng, cứ mỗi lần nghe một từ tiếng Anh chen vào giữa câu là cậu lại thấy dây thần kinh mình giật bần bật.
Thật sự rất muốn đấm vào cái mỏ đang tía lia trước mặt một cái cho bỏ ghét.
"Sao?
Cậu có bị loading chậm quá không?
Hay là cần tui giảng lại lần nữa cho sure nhé?"
Bảo gõ gõ bút vào trán Dương, cười tinh quái.
Dương thực sự bùng nổ.
Cậu đẩy mạnh cuốn vở ra giữa bàn, xéo xắt:
"Thôi dẹp luôn đi!
Nghỉ, không học hành gì nữa hết.
Cậu nói chuyện nửa Việt nửa Anh nghe khó chịu quá.
Không muốn giảng thì thôi làm cái kiểu thấy ghét!"
Bảo vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ, nhướng mày đầy vẻ vô tội:
"Ơ kìa, tui giảng bài có tâm thế mà.
Tự nhiên cái angry với tui là sao?
Relax đi chứ!"
Dương lườm Bảo một cái đầy tức giận, nhưng rồi đột nhiên, cậu không cãi lại nữa.
Gương mặt Dương bất ngờ buồn hiu, đôi vai sụp lại đầy mệt mỏi.
Cậu im lặng, lẳng lặng cầm bút lên, cúi đầu hí húi chép lại đống bài giải trên bảng vào vở một cách máy móc.
Sự im lặng này khác hẳn với những lần Dương dỗi hờn trước đây.
Nó lặng lẽ và trĩu nặng.
Bảo để ý thấy vành tai Dương hơi đỏ lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trang vở, hai hàm răng nghiến chặt như cố ngăn một tiếng nấc.
Bảo nghiêng người qua, giọng thấp xuống, luống cuống:
"Này...
Dương... cậu giận thiệt hả?
Tui đùa chút thôi mà..."
Dương vẫn không ngẩng đầu lên, giọng cậu khàn đi, nhỏ xíu nhưng đủ nghe rõ sự chua chát:
"Không có giận.
Chỉ là tui thấy mất mặt thôi.
Những từ đơn giản mà ai cũng biết, nhưng tui thì dốt đến mức chẳng hiểu cậu đang nói cái gì.
Chắc cậu thấy buồn cười lắm phải không?"
Bảo hoảng loạn thực sự.
Cậu vội vàng kéo cuốn vở của Dương về phía mình, hai tay quơ quào tìm cách dỗ dành, giọng khẩn khoản:
"Không có!
Ai nói cậu dốt?
Tui xin lỗi, tui thề là từ giờ không chêm một chữ Anh nào nữa hết.
Tại cái miệng tui vô duyên, tui hứa đó!
Nhìn tui nè Dương, đừng có mặt buồn thiu vậy tui sợ lắm... hay là cậu đánh tui đi cho hả giận?"
Đúng lúc Bảo còn đang cuống cuồng thì nạn nhân của cậu bất ngờ quay sang.
Dương cầm cây bút gõ một phát thật kêu lên đầu Bảo rồi bật cười ha hả:
"Haha!
Coi cái mặt cậu kìa, nhìn hài chết được!
Không ngờ người như cậu mà cũng biết hối lỗi, biết sợ tui giận đến mức này luôn hả?
Bị lừa rồi nhé con trai!"
Bảo lúc này ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nhìn nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong tít lại vì vui sướng của Dương mà ngẩn người.
Hóa ra là cậu bị gài.
Trước giờ toàn là Bảo bày mưu tính kế trêu người ta, không ngờ có ngày lại sơ ý để mình rơi tõm vào cái bẫy của con Pikachu này.
Nhưng nhìn Dương vui vẻ thế kia, Bảo cũng bất giác mỉm cười theo, một nụ cười đầy sự dung túng và chiều chuộng.
Cậu gõ lại vào đầu Dương một cái, mắng yêu:
"Cười đi, cười cho lắm vào rồi lăn đùng ra đó giờ!
Cái đồ quỷ quyệt.
Nín ngay, tập trung vào tui giảng lại lần cuối này."
Dương vừa xoa đầu vừa nhe răng cười, lần này thì cậu thực sự tập trung.
Hai người lại tiếp tục chụm đầu vào nhau, một đứa giảng một đứa nghe trông cứ như đôi bạn cùng tiến vậy.
Lớp học thêm kết thúc, Bảo nán lại phụ thầy Khải thu dọn ít tài liệu và sắp xếp lại bàn ghế.
Mọi người cũng dần ra về hết, con phố trước cổng lớp học bắt đầu thưa thớt người qua lại.
Dương vẫn đứng đó, nép mình bên góc tường, đôi mắt không rời khỏi màn hình điện thoại.
Cả buổi tối nay, cậu đã nhắn tin hỏi chị tư vấn về lịch học cụ thể nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ.
Dương bắt đầu gọi điện, lần một, lần hai rồi lần thứ mười... những hồi chuông dài dằng dặc kết thúc bằng giọng nói vô cảm của tổng đài.
Một linh cảm chẳng lành như tảng đá đè nặng trong lòng, nhưng cậu vẫn cố gọi, hy vọng rằng những suy nghĩ trong đầu mình là sai.
"Sao không nghe máy thế... làm ơn nghe máy đi mà..."
Dương lẩm bẩm, giọng run rẩy, ngón tay bấm gọi liên tục trong vô vọng.
Bảo từ trong sân đi ra, thấy bóng dáng quen thuộc vẫn còn đứng đó thì lấy làm lạ.
Cậu bước tới gần:
"Gì thế?
Sao giờ này cậu vẫn chưa về?"
Dương giật mình, vội vàng giấu điện thoại ra sau lưng, lúng túng:
"À...
à, tui có việc chút.
Cậu về trước đi."
Bảo nheo mắt, cái vẻ sốt sắng, gương mặt trắng bệch và mồ hôi rịn trên trán Dương không thể qua mắt được cậu.
Đúng lúc đó, Dương lại run rẩy mở điện thoại lên.
Một dòng thông báo hiện ra trên màn hình Messenger: "Người này hiện không có mặt trên Messenger".
Cậu bàng hoàng nhấn vào trang cá nhân của họ - một trang trắng xóa.
Cậu đã bị chặn.
Hai triệu đồng - số tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ - đã bốc hơi theo cái khóa học lừa đảo trên mạng.
Mặt Dương tái mét, đôi môi run bần bật.
"Sao thế?
Có chuyện gì à?"
Bảo bước lên một bước, giọng đầy lo lắng.
Dương cúi gằm mặt, vành mắt đã đỏ hoe, giọng nghẹn lại:
"Không có gì..."
"Không có gì mà cậu lại lấm la lấm lét thế kia à?"
Bảo gặng hỏi, định đưa tay chạm vào vai Dương thì điện thoại trong túi cậu lại đổ chuông.
Là mẹ.
Dương nhìn thấy chữ "Mẹ" hiện lên mà hoảng loạn.
Cậu run rẩy bắt máy.
"Dương à, ăn tối chưa con?
Bố mẹ vừa đi làm đêm về, giờ cũng mới ngồi ăn cơm đây.
Cơm hôm nay có món cá kho con thích nhất này..."
Giọng mẹ hiền từ, tiếng bát đũa lách cách ở đầu dây bên kia như một nhát dao cứa vào trái tim cậu.
Nước mắt cậu không kìm được nữa, cứ thế trào ra, lăn dài trên má.
Cậu cố nuốt nước mắt vào trong nhưng tiếng nấc đã phản bội cậu.
"Mẹ ơi..."
Dương nghẹn ngào, rồi bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
"Mẹ ơi... người ta lừa con rồi.
Họ lấy mất tiền học phí của con rồi... con xin lỗi..."
Dương khóc sướt mướt, tiếng khóc vỡ vụn giữa màn đêm.
Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật ngu ngốc giữa cái thành phố rộng lớn này.
Cậu thấy mình bất hiếu khi để mất số tiền mà bố mẹ đã phải làm lụng cực khổ ở quê mới có được.
Bảo đứng lặng người.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy Dương khóc.
Trong mắt Bảo, Dương lúc nào cũng cứng cỏi, gặp bất công sẽ lập tức vùng lên, ngay cả lúc bị đánh cũng không hề rơi một giọt nước mắt.
Nhưng giờ đây, cậu ấy trông yếu đuối vô cùng.
Đầu dây bên kia, mẹ Dương hốt hoảng rồi dịu giọng an ủi:
"Thôi con, có hai triệu thôi mà, để bữa nào con tìm được chỗ khác uy tín hơn rồi mẹ gửi lại nhé, con đừng khóc nữa mẹ thương...".
Sau khi cúp máy, Dương vẫn không thể ngừng lại.
Cậu gục đầu xuống, hai vai run rẩy liên hồi.
Cậu thấy mình sao mà vô dụng, tiếng Anh không ra hồn, đến tiền cũng không giữ nổi.
"Thôi... của đi thay người thôi mà, cậu đừng khóc nữa."
Bảo vụng về an ủi, không biết làm sao.
Dương ngước lên nhìn Bảo, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt, giọng nói tràn đầy sự kích động:
"Cậu thì làm sao biết được!
Đó là hai triệu đấy!
Hai triệu tui có thể ăn được hơn cả tháng trời ở đây cậu biết không?
Có phải cậu cũng thấy tui ngu lắm đúng không?
Một đứa dưới quê lên cái gì cũng tệ, tiền cũng không biết giữ... có phải cậu thấy tui..."
Chưa kịp để Dương nói hết câu, Bảo đã bước tới, một vòng tay mạnh mẽ và ấm áp kéo cậu vào lòng.
Bảo ôm chặt lấy Dương, để đầu cậu tựa vào ngực mình.
"Tui đền cho cậu.
Tất cả số tiền đó, tui sẽ đền cho cậu... bao nhiêu cũng đền.
Đừng khóc, có tui ở đây rồi!"
Dương khựng lại, bao nhiêu uất ức, tủi thân dường như tìm được chỗ tựa mà vỡ òa ra.
Cậu không thốt ra được lời nào nữa, chỉ còn những tiếng thút thít đứt quãng.
Nước mắt nóng hổi thấm đẫm vào lớp ngực áo của Bảo, lan tỏa một hơi ấm lạ lùng giữa cái lạnh của đêm vắng.