Ngôn Tình Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 220: Buổi Chiều Không Phải Đã Về Rồi Sao”


“Cháu gái tôi, cả con của nó nữa...!Sao phải khổ vậy chứ? Nếu cậu còn chút lương tâm, vậy hãy đi tìm cách sửa chữa sai lầm đi! Được hay không, còn phải xem duyên nợ của cậu với nó nữa.” Dì Hạ vừa khóc vừa mếu, mặc cho Tôn Bách Thần đang đứng như chết lặng ở kia, bà quay người rời đi.

Trái tim hắn rung rinh, cảm xúc xen lẫn buồn vui, không sao tả được.

Hắn bối rối mơ hồ, lời của dì Hạ nghe như sét đánh ngang tai, Tôn Bách Thần không dám tin đó là sự thật.

Mạn Nghiên với hắn có chung một đứa con gái sao? Trời ơi, tại sao năm đó cô không nói cho hắn biết chứ? Nếu như cô nói, Tôn Bách Thần đã chẳng đẩy hai mẹ con cô đi xa như vậy...!
Dì Hạ không nói cho Tôn Bách Thần biết địa chỉ cụ thể của Mạn Nghiên ở bên Úc, vì căn bản bà cũng không rõ.

Hắn muốn lập tức bay sang đó để gặp hai mẹ con cô, nhưng giữa biển trời rộng lớn, biết phải tìm họ ở nơi đâu?
Con gái hắn đang bị bệnh, chỉ nghĩ đến điều này thôi cũng đủ khiến lồng ngực trái của Tôn Bách Thần đau nhói lên rồi.

Hắn chợt nhớ đến điều gì đó, rồi chạy nhanh ra khỏi nghĩa trang, lái xe một mạch trở về con hẻm quen thuộc.

Hơn mười giờ tối, trong ánh đèn chập choạng hai bên đường, Tôn Bách Thần thất thểu chạy một mạch đến trước cổng nhà An Yên, điên cuồng gõ cửa.

Tầm mấy phút sau, có người ra mở cửa cho hắn, trên tay còn cầm theo một cây gậy dài như để phòng trường hợp có kẻ đến quấy rối.

Là Tiểu Minh!
Thằng bé cảnh giác nhìn tên đàn ông đứng trước cổng nhà mình, cẩn thận.

dè chừng.

Đến khi xác định người kia là Tôn Bách Thần, cậu mới buông lỏng cây gậy trong tay, thay vào đó, khuôn mặt Tiểu Minh lộ ra mấy phần chán ghét, giọng điệu không chút khách khí, hỏi lớn:
“Tối thế này rồi, chú còn đến đây làm gì? Buổi chiều không phải đã về rồi sao?”
“An Yên đâu? Cho chú gặp chị của cháu đi.”

Tiểu Minh nheo mắt nhìn Tôn Bách Thần, bàn tay dấm dứ định đấm cho hắn.

một cái.

Nhưng nghĩ lại nếu bị tên đàn ông khỏe mạnh kia đánh lại chắc sẽ đau lắm, nên cậu cố nhịn cơn tức giận xuống.

Dẫu vậy, khẩu khí của thằng bé vẫn không hề giảm đi.

Hai tay cậu chống nạnh, hếch mặt cau có, đáp:
“Chú gặp chị tôi làm gì chứ?”
Tiểu Minh tuy còn nhỏ, với mấy chuyện người lớn không thể hiểu hết được, nhưng thằng bé đủ thông minh để biết Tôn Bách Thần chính là nguyên nhân khiến Mạn Nghiên đi suốt mấy năm trời không thèm về thăm cậu.

Hôm cô kéo vali rời khỏi, khuôn mặt thấm đẫm nước mắt, vậy mà Tiểu Minh lại không thấy Tôn Bách Thần đầu.

Mấy tháng sau đó, hắn đều từ thành phố một mình xuống đây.

Cậu nhìn thái độ khinh khỉnh của chú Hứa Văn và dì Hạ dành cho Tôn Bách Thần, bèn hiểu ra suy đoán của mình là đúng.

Trong lòng Tiểu Minh đinh ninh một điều rằng hắn đã làm tổn thương nghiêm trọng đến chị đẹp của mình.

Vì vậy, thái độ của thằng bé dành cho Tôn Bách Thần ngày càng thêm gay gắt.

Hôm nay trời tối mò, hắn lại đến tận nhà tìm chị gái An Yên của cậu, là có ý gì đây?
“Chú muốn hỏi thăm về chuyện của Mạn Nghiên.

Chú đang rất gấp, xin cháu đấy!”
Tôn Bách Thần hạ mình khẩn cầu một đứa nhóc chỉ đáng tuổi con trai mình, đủ để thấy hắn đã không tiếc lòng tự tôn của mình nữa.

Trong đầu hắn lúc này chỉ nghĩ làm sao nhanh nhanh có thể gặp được Mạn Nghiên và con gái hắn, ôm chặt lấy hai người họ không buông tay nữa.

Có thể đã quá muộn màng, nhưng vẫn còn chút cơ hội, hắn bằng lòng thử!
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 221: Một Chút Cũng Không Biết


Tiểu Minh chần chừ một hồi, sau cùng vẫn bị bộ dạng đáng thương của Tôn Bách Thần làm cho xiêu lòng.

Cậu thở dài, đáp:
“Chị An Yên đã vào bệnh viện rồi.

Hôm nay chị ấy phải trực đêm!”
Tôn Bách Thần nghe xong, ba chân bốn cẳng chạy đi mất.

Hắn lái xe vào trong bệnh viện, rồi chạy thục mạng vào phòng trực của An Yên để tìm cô.

Tôn Bách Thần gấp gáp hỏi địa chỉ của Mạn Nghiên và con gái, làm cho An Yên bị bất ngờ.

Cô ấy không rõ làm sao hắn biết được chuyện này, nên đắn đo không biết có nên nói cho hắn nghe không?
“Tôi không chắc nữa...!nhưng nếu anh muốn gặp con gái mình thì đến thẳng bệnh viện đi.

Còn địa chỉ...!để tôi hỏi Vương Phong giúp anh!”
Hắn nghe đến tên Vương Phong, không khỏi ngỡ ngàng.

Chuyện gì thế này? Tại sao anh lại biết con gái hắn đang ở đâu chứ?
Ba năm trước, Vương Phong xin nghỉ dạy ở trường.

Anh nói muốn tận dụng khoảng thời gian quý báu, chuyên tâm huấn luyện và thi đấu ở nước ngoài.

Lúc này nghĩ lại, Tôn Bách Thần mới thấy sự tình quá trùng hợp...!
Mẹ kiếp! Chẳng lẽ mấy năm qua Vương Phong ở bên cạnh Mạn Nghiên sao?
“Được, làm phiền em! Nhưng đừng nhắc đến tôi với cậu ta nhé!”
An Yên gật gật, hiểu ý hắn.

Cô ấy nhanh chóng gọi cho Vương Phong, nhưng rất lâu điện thoại mới có tín hiệu kết nối.

Anh ngày đêm túc trực trước phòng bệnh của Đan Nhiên, anh mệt mỏi, vừa mới đi rửa mặt cho tỉnh táo lại.

Ở Úc bây giờ là gần một giờ sáng, nhận được cuộc gọi của An Yên đã khuya như vậy, Vương Phong nghĩ cô ấy đang có chuyện rất gấp.

“An Yên, có chuyện gì thế? Hay là Mạn Nghiên xảy ra chuyện gì rồi?” Vương Phong run run hỏi.

Chiều nay Mạn Nghiên ra sân bay có gọi điện thoại báo cho anh biết, vậy thì bây giờ cô đang ngồi trên máy bay trở về Úc mới phải chứ? Vương Phong tự trấn an mình.

May mà không giống những gì anh nghĩ.

An Yên gọi đến chỉ để hỏi về địa chỉ bệnh viện, anh lấy làm lạ nhưng vẫn thành thật nói với cô.

“Em biết rồi.

Vương Phong, anh nhớ chăm sóc cho Đan Nhiên thật tốt nhé! Em tắt máy đây.”
Tôn Bách Thần lần đầu biết được tên con gái của mình từ miệng người khác, hắn cười chua xót.

Hóa ra ai cũng biết về sự tồn tại của Đan Nhiên, chỉ mình hắn là không biết.

Một chút cũng không biết...!
Hắn nói với lời cảm ơn, rồi cầm mảnh giấy ghi địa chỉ bệnh viện, một lần nữa phóng xe như điên đến sân bay gần nhất, mua vé bay chuyến lúc nửa đêm, lên đường sang Úc.

“Mạn Nghiên, đợi anh.

Công chúa nhỏ, đợi ba...!nhanh nhanh khỏi bệnh, ba sẽ bù đắp cho con!”
Suốt mười mấy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, Tôn Bách Thần không thể nào chợp mắt.

Trong đầu hắn lâng lâng nhiều suy nghĩ, rồi tự mình tưởng tượng ra hình hài bé bỏng của cô con gái nhỏ, khóe miệng bất giác mỉm cười.

Vừa mới xuống đến sân bay Brisbane, hắn đã vội tìm một chiếc taxi chạy đến thẳng bệnh viện.

An Yên còn tốt bụng hỏi sẵn số phòng bệnh cho Tôn Bách Thần, để hắn không mất quá nhiều thời gian cho việc tìm kiếm.

Tầng số ba, dãy phòng bệnh bên tay trái, Tôn Bách Thần nhìn số phòng 305 trên mảnh giấy, càng đi đến gần, trái tim trong lồng ngực rắn chắc kia đập càng mạnh, thình thịch theo hơi thở gấp gáp của chủ nhân nó.

Hắn nuốt nước bọt ừng ực, bước chân dần trở nên vội vã.

Kia rồi!
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 222: “để Con Vào Thăm Con Bé!”


Vương Phong đang ngồi ở ngay đằng trước.

Tuy rằng ba năm rồi Tôn Bách Thần chưa gặp anh, nhưng dáng người của thằng bạn thân mình, hắn sao có thể quên được?
Hóa ra suốt ngần ấy thời gian, Vương Phong đều ở bên cạnh Mạn Nghiên.

Anh biết rõ cô mang thai con của hắn, vậy mà im lặng không nói một lời nào! Ý gì đây? Tôn Bách Thần tự nhiên cảm thấy hơi tức tối, mặt xám xịt lại có lẽ vì ghen...!tị.

“Vương Phong.” Hắn vừa gọi vừa đi đến trước mặt, túm lấy cổ áo anh.

Tôn Bách Thần còn chưa kịp làm gì, đã bị tiếng đẩy cửa tạo sự chú ý.

Vương Phong cũng như hắn, ngoáy đầu về phía phòng bệnh, nhìn hai người đang bước ra từ trong đó.

Một người là bác sĩ, còn người kia không ai khác chính là Linh Châu - mẹ hắn!
Vương Phong mặc dù rất ngạc nhiên về sự xuất hiện của Tôn Bách Thần, nhưng bây giờ điều làm anh bận tâm nhất chỉ có bé con của Mạn Nghiên.

Vừa thấy bác sĩ, anh liền đẩy hắn ra, đứng dậy đi về phía ông ấy.

“Bác sĩ, Đan Nhiên thể nào rồi?”
“Em bé đã ổn định rồi.

Theo dõi một thời gian nữa, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất viện.”
Tôn Bách Thần cũng chạy lại, chăm chú nghe từng lời mà vị bác sĩ kia nói.

Ông ấy đi rồi, hắn lại nhìn sang phía Linh Châu, mặt nghệt ra như một tên ngốc.

Linh Châu sao lại có mặt ở đây chứ? Một tuần trước, bà không báo trước tiếng nào, lặng lẽ xách vali lên và rời khỏi nhà.

Tôn Bách Thần hỏi quản gia Chu mới biết Linh Châu đi du lịch ở đảo Hawaii.

Lúc đấy hắn đã thấy lạ, đi du lịch có cần gấp gáp vậy không?
Nhớ lại khoảng thời gian mấy năm nay, Linh Châu cũng siêng đi du lịch quá
đi! Cứ cách một, hai tháng, bà lại đi ra nước ngoài từ hai đến ba tuần, khi thì bảo đi Anh, lúc thì lại sang Pháp.

Hắn còn tưởng Linh Châu tranh thủ tuổi già, đi du lịch vòng quanh thế giới tận hưởng nữa chứ!
A ha, hóa ra mẹ hắn cũng biết Mạn Nghiên có thai! Đoán chừng mấy năm nay Linh Châu luôn nói dối đi du lịch, để thường xuyên qua đây thăm cô gái nhỏ và cháu nội mình đó mà.

Bởi vì Tôn Bách Thần nhớ rõ, trước kia bà chẳng hứng thú với việc đi đó, đi đây bao giờ!
Vương Phong biết về sự tồn tại của Đan Nhiên, anh không nói cho hắn đã đành.

Còn mẹ hắn, sao nỡ giấu cả hắn chứ?
“Bách Thần...!sao con lại ở đây?” Linh Châu giật mình cả kinh.

Bà không dám tin người đứng trước mặt mình ngay lúc này lại là Tôn Bách Thần.

Cổ họng hắn như bị thứ gì làm cho mắc nghẹn, nuốt kiểu nào cũng không trôi xuống.

Phút chốc hắn cảm thấy yếu lòng, miệng mếu máo gào lên:
“Tại sao lại giấu con chứ? Đan Nhiên, con gái của con.”
“Làm sao con biết được? Mạn Nghiên tự mình nói với con sao? Con bé chịu tha thứ cho con rồi ư, Bách Thần?” Linh Châu giữ lấy hai bả vai hắn.

Tôn Bách Thần lắc đầu, ánh mắt lộ ra nỗi thống khổ cùng cực.

Nếu không phải dì Hạ nói cho hắn biết, sợ rằng Mạn Nghiên sẽ giấu hắn cả đời mất.

Rốt cuộc là vì cái gì, tại sao không một ai chịu cho hắn biết sớm hơn?
“Để con vào thăm con bé!”.

Hắn định đẩy cửa vào trong, nhưng bị Vương Phong và Linh Châu ngăn lại.

Bây giờ không phải thời gian thăm bệnh, bác sĩ dặn dò cần để Đan Nhiên được nghỉ ngơi.

Hơn nữa Tôn Bách Thần vừa mới từ sân bay xuống, người ngợm không sạch sẽ gì, sao có thể để hắn vào thăm trẻ nhỏ chứ?
“Không được, đừng làm ồn! Tôn Bách Thần, đây là bệnh viện đó.”
Không ai cho hắn vào, Tôn Bách Thần chỉ có thể lặng người đứng bên ô cửa kính trong suốt, hướng mắt vào trong phòng bệnh.

Nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé nằm trên chiếc giường lớn, tâm can hắn như bị người ta vò nát.

Đan Nghiên quay mặt vào trong, nên hắn không có cách nào nhìn thấy khuôn mặt của cô bé.

Đến gặp con gái mình cũng khó khăn như vậy, Tôn Bách Thần cảm thấy bất lực vô cùng...!
“Sao anh lại ở đây?”
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 223: Yêu Thương Chăm Sóc Cả Đời Sao


Một giọng nói lạnh lùng vang lên, Tôn Bách Thần xoay người sang liền thấy Mạn Nghiên đang hung dữ nhìn mình.

Hắn cụp mi mắt, tiến lại gần cô, nhưng Mạn Nghiên vẫn giữ thái độ cũ, lùi về phía sau một cách dè chừng.

“Mạn Nghiên, con gái của chúng ta."
“Anh câm miệng lại cho tôi!” Mạn Nghiên gằn lên, bàn tay cô bỗng siết chặt lại, ngăn không cho bản thân được run rẩy.

Tâm tư cô cực kỳ hỗn loạn, một chút sợ sệt xen lẫn sự tức giận, u uất...!

Hắn đến đây để làm gì? Mạn Nghiên không muốn! Cả đời này cô cũng không muốn dây dưa với Tôn Bách Thần nữa!
“Anh...!Mạn Nghiên à, em.”
“Tôi hỏi anh đến đây làm gì hả? Tôn Bách Thần, anh mau cút đi.

Tôi không muốn gặp lại anh nữa, anh làm ơn cút đi.” Cô khóc nấc lên, khuôn mặt hung dữ ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một màn nước mắt dày đặc.

Mạn Nghiên sợ hắn né tránh hắn đến nổi lùi nhanh về phía sau, núp sau vai Vương Phong để tìm điểm tựa.

Mạn Nghiên đứng còn không vững, đầu óc cô cứ thế quay cuồng.

Hai mắt cô đục ngầu, bất chợt xung quanh trở nên tối đen như mực.

Cô ngã sầm ra đất, ngất đi.

“Mạn Nghiên, Mạn Nghiên à, em sao vậy, mau tỉnh lại đi...”
Mạn Nghiên được chuyển ngay đến phòng cấp cứu.

Bác sĩ kiểm tra qua một lượt, sau đó tiêm cho cô một liều thuốc an thần.

Bởi vì thiếu ngủ trầm trọng, cộng thêm việc phải chịu đả kích bất ngờ, cô mới đột ngột ngạt đi như vậy.

Linh Châu ngồi bên cạnh giường bệnh trông chừng Mạn Nghiên Vương Phong và Tôn Bách Thần trở về phòng bệnh của Đan Nhiên, ngồi ở ngoài nói chuyện.

Tâm lý của Mạn Nghiên trở nên thất thường như vậy, bởi vì trong quá trình mang thai ở những tháng cuối và sau khi sinh, cô bị mắc chứng trầm cảm nghiêm trọng.

Vương Phong còn nhớ có lần Mạn Nghiên cầm con dao rọc giấy, suýt chút tự cứa cổ tay mình.

Anh và Linh Châu phải rất khó khăn để tinh thần cô được ổn định trở lại.

Nhưng hễ gặp chuyện gì kích động, Mạn Nghiên sẽ vô cùng sợ sệt rồi ngất đi.

“Những đau đớn mà Mạn Nghiên đã trải qua, cậu sẽ không hiểu hết được đầu.

Tôn Bách Thần à, năm đó tôi từng nói với cậu rồi mà...!quyết định buông tay của cậu chính là lựa chọn đánh mất em ấy mãi mãi!”
“Vương Phong...!thật tình tôi không biết Mạn Nghiên mang thai, nếu biết, tôi đã.”

“Đã thế nào? Giữ em ấy lại bên mình, yêu thương chăm sóc cả đời sao?” Vương Phong cười khẩy.

Anh hiểu rõ Mạn Nghiên yêu Tôn Bách Thần nhiều đến nhường nào.

Anh nghĩ nếu không phải lần cuối cùng hắn gọi cho cô, đã nói điều gì khiến Mạn Nghiên phải buông bỏ hết hi vọng thì một người sợ cảm giác cô đơn như cô, làm sao chịu rời xa gia đình, xa Tôn Bách Thần mà sang nước ngoài du học?
“Tôn Bách Thần, cậu đừng cố gắng biện hộ lý do cho bản thân mình nữa.

Chẳng qua là tình yêu của cậu dành cho Mạn Nghiên không đủ lớn để chiến thắng cái tôi mạnh mẽ trong người cậu thôi.

Đánh mất em ấy rồi, sự thật này cậu nên chấp nhận đi!”
Hai người đàn ông trầm ngâm cúi đầu, không ai nói thêm câu nào nữa.

Trải qua mấy tiếng đồng hồ ngồi lặng thinh một chỗ, cuối cùng họ cũng nhận được thông báo Mạn Nghiên đã tỉnh lại.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 224: “không Được”


Tôn Bách Thần nhìn sang Vương Phong, chậm rãi cất lời:
“Có đánh mất em ấy hay không, tôi phải tự mình để Mạn Nghiên xác nhận!”
Nói xong, Tôn Bách Thần rời đi.

Không cần nói Vương Phong cũng đoán được hắn đi đâu.

Anh lắc đầu ngán ngẩm, mệt mỏi nhoài người ra đằng sau, thở dài.

“Mạn Nghiên đã thay đổi rồi.

Tôn Bách Thần, cậu có biết không?”

Cô sẽ không vì những câu nói mùi mẫn của Tôn Bách Thần mà dễ dàng tha thứ nữa.

Cũng sẽ không vì bộ dạng si tình hiện tại của hắn làm cho mềm lòng.

Trải qua nhiều tổn thương, con người ta sẽ tự xù gai nhím lên, như một phép ngụy trang để bảo vệ chính mình.

Làm đau người khác, chính là cách tự vệ hữu hiệu nhất cho bản thân mình!
“Mạn Nghiên, em bình tĩnh nói chuyện với anh một lúc được không?”
Cô ngồi thu mình ở một góc trên giường bệnh, không khóc không nháo.

Trước sự chứng kiến của Linh Châu, Mạn Nghiên cũng muốn biết Tôn Bách Thần sẽ nói gì với cô đây? Đợi khi hắn nói xong rồi, cô đuổi hắn đi vẫn chưa muộn!
“Nghiên à, anh thật sự xin lỗi! Em và con về bên anh có được không?”
“Không được.”
Nếu như Tôn Bách Thần nói câu này từ ba năm trước, khi mà Mạn Nghiên nhắc đến chuyện mang thai, hỏi hắn có giữ mình ở bên cạnh không, thì mọi chuyện đã khác rồi.

Bây giờ hắn mới đến bù đắp thì được gì? Cô không cần nữa, bé con của cô cũng không cần...!
“Nghiên, tại sao em không cho anh biết về sự tồn tại của Đan Nhiên chứ? Nếu năm đó em nói mình mang thai, anh sẽ không buông tay em như vậy.”
“Tôi từng hỏi qua rồi mà, nhưng anh đâu chịu tin hả? Anh phủ định lập tức, anh không cho tôi cơ hội để nói tiếp! Tôn Bách Thần, căn bản một chút ý niệm giữ tôi lại bên cạnh, anh cũng không có.

Không phải anh chọn cách đẩy tôi ra xa, nói là muốn tốt cho tôi sao? Đã là như vậy, sao bây giờ phải cố chấp quay lại?”.

200
Mạn Nghiên quay mặt đi chỗ khác, cô lau với những giọt nước mắt chưa kịp chảy xuống, như sợ sẽ để lộ sự yếu đuối của bản thân trước mặt Tôn Bách Thần.

Không phủ nhận cô vẫn còn yêu hắn, nhưng bảo cô quay về bên người đàn ông kia, cô không thể
Lúc mang thai Đan Nhiên, Mạn Nghiên bị trầm cảm mà dẫn đến sinh non.

Bé con của cô ra đời, sức khỏe luôn yếu hơn những đứa trẻ khác.

Cô vừa ân hận tự trách, vừa thêm hận Tôn Bách Thần.

Yêu hận cứ thế đan xen, khiến Mạn Nghiên không còn dám đặt niềm tin vào hắn nữa.

“Nghiên, anh muốn bù đắp cho con của chúng ta.

Xin em đấy, cho anh một cơ hội đi.”
“Không cần! Như anh muốn, Đan Nhiên vẫn đang sống rất tốt! Có người khác tình nguyện yêu thương con bé là đủ rồi.

Tôn Bách Thần, không phải con người anh luôn thích ôm lấy cảm giác tội lỗi, dằn vặt sao? Vậy thì cứ mang theo nó cả đời đi! Anh về đi, làm ơn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt hai mẹ con tôi nữa.”
Cô nằm xuống giường, đắp chăn phủ kín đầu.

Tôn Bách Thần định nói thêm điều gì đó, nhưng lại bị Linh Châu kéo ra ngoài.

“Đủ rồi, dừng lại đi Bách Thần!”
“Mẹ à, sao đến mẹ cũng...”

Bà nhìn đứa con trai vừa đáng thương vừa đáng trách của mình, lòng đau khôn xiết.

Bà thương hơn một, thì thương Mạn Nghiên và cháu nội bà đến mười.

Không thể phủ nhận cô gái nhỏ kia quá cực đoan, nhưng với tình trạng hiện tại, cô không tiếp nhận được con trai bà là điều rất dễ hiểu.

Linh Châu không thể ngang nhiên đứng về phía Tôn Bách Thần được.

Bà sợ càng ép Mạn Nghiên, sẽ càng khiến cô phát điên lên thôi.

Đến lúc đó không chỉ có hắn, mà cả bà cũng không được gặp cháu nội của mình nữa.

Quan hệ giữa bà và Mạn Nghiên đang rất tốt, bà ích kỷ không muốn vì Tôn Bách Thần mà mất đi sự tin tưởng của cô gái kia dành cho mình.

Trước sự bất lực của đứa con trai, bà chỉ đành khuyên nhủ:
“Bách Thần, bây giờ chưa phải là lúc thích hợp đầu.

Nếu con muốn bù đắp cho mẹ con Mạn Nghiên, vậy hãy kiên nhẫn chờ đợi thêm đi.”
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 225: “papa Thần Đến Rồi!”


“Mẹ, mẹ nói xem con phải chờ đến khi nào hả?” Hắn bám víu lấy một tia hy vọng, hỏi lại bà.

Linh Châu cười khổ, tay đưa lên vỗ nhẹ vào vai hắn, đáp:
“Mẹ không biết nữa.

Nhưng dù là mười năm hay hai mươi năm, con cũng
phải chờ cho mẹ!”
Bẵng đi một thời gian, ba năm trời lại trôi qua, Đan Nhiên nay đã lên năm tuổi.

Cô bé nhỏ nhắn đáng yêu, gương mặt trắng trẻo cùng hai cặp má bầu bĩnh, khiến ai nhìn thấy cũng muốn cưng nựng.

Đôi mắt long lanh và đen láy của bé lúc nào cũng mở to, chỉ cần chớp chớp vài cái đã làm người ta xiêu lòng.

Mỗi khi Đan Nhiên cười lên, hai lúm đồng tiền liền hiện rõ ra, dễ thương chết người!
Ba năm trước, Tôn Bách Thần may mắn được vào phòng bệnh thăm con.

Từ khi nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của cô công chúa nhỏ, ngón tay run run chạm vào đôi bàn tay bé xíu của cô bé, hắn đã quyết định không buông tay hai mẹ con cô nữa.

Đường chính đi không được, hắn chọn đi đường vòng.

Mạn Nghiên không cho Tôn Bách Thần gặp Đan Nhiên, vậy hắn sẽ lén gặp.

Để không bỏ lỡ sự trưởng thành của con gái, trong suốt ba năm trời, mỗi tháng Tôn Bách Thần đều sắp xếp ổn thỏa công việc ở trong nước, tranh thủ bay sang Úc lén lút gặp Đan Nhiên.

Nhờ sự hỗ trợ của Linh Châu và Vương Phong, nên lần nào hắn cũng thành công qua mắt được Mạn Nghiên.

Tôn Bách Thần vừa bay sang Úc hôm qua, hôm nay bèn muốn sang thăm con gái.

Buổi sáng khi Mạn Nghiên vừa đến công ty, Vương Phong đã gọi cho hắn.

Nhận được điện thoại, hắn tức tốc phi đến bên cô công chúa nhỏ của mình.

“Papa Thần đến rồi!”
“Tiểu Nhiên, ba nhớ con quá!”
Một tháng rồi hai người mới gặp lại nhau, Tôn Bách Thần thật nhớ con gái đến mức chịu không nổi nữa.

Vừa nhìn thấy Đan Nhiên, hắn đã chạy đến bế thốc lên, thơm mấy cái vào cặp má bánh bao phúng phính kia cho thỏa nổi nhớ trong lòng.

Cô bé cười tít mắt, chu cái miệng nhỏ ra hôn chặt vào má hắn.

Số lần bọn họ gặp nhau chỉ nhỉnh hơn mười đầu ngón tay một chút, nhưng chính tình phụ tử thiêng liêng đã trở thành sợi dây vô hình thắt chặt Tôn Bách Thần và Đan Nhiên, làm cho hai cha con ngày càng khăng khít.

Mỗi khi được gặp được hắn, Đan Nhiên còn vui hơn khi được mẹ cho kẹo.

Vương Phong từng nói với cô bé, Tôn Bách Thần là con trai của bà nội Linh Châu, làm cho đầu óc non nớt của đứa trẻ này vô cùng tò mò:
“Papa Phong à, vì sao papa Thần không thể sống cùng với chúng ta vậy? Có phải papa Thần cũng bận rộn như bà nội, nên tạm thời chưa thể sống cùng chúng ta không? Vì sao mỗi lần ba Thần đến, ba Phong đều dặn con không được nói cho mama biết vậy ạ?” Đan Nhiên mở to đôi mắt tròn xoe, hết nhìn Vương Phong lại nhìn về phía Tôn Bách Thần, mong chờ câu trả lời.

Nghe thấy từng câu hỏi ngây ngô của con gái, trái tim Tôn Bách Thần như bị người ta dùng dao khứa mạnh vào, rỉ máu.

Hắn bế cô công chúa vào lòng, nhẹ nhàng giải thích:
“Papa với mama có chút hiểu lầm nho nhỏ.

Đợi papa tìm cách để mama hết giận, chúng ta sẽ sống cùng nhau nhé!”
“Vâng ạ.

Con muốn được sống cùng papa Phong, papa Thần, cả mama và bà nội nữa, nên là ba mau làm lành với mẹ con nhé!” Cô bé vùi mặt vào cổ Tôn Bách Thần, nỉ non với hắn.

“Ừ, công chú nhỏ chờ ba nhé.

Ba yêu con!” Hắn lại hôn lên trán Đan Nhiên một cái.

Ăn trưa xong, Tôn Bách Thần lấy bánh kem mà hắn mua đến, đút cho Đan Nhiên ăn.

Ngủ một giấc dậy, hắn ở với con bé chẳng làm gì nhiều, đơn giản cùng ngồi xem phim hoạt hình và chơi đồ hàng.

Vương Phong còn phải dọn dẹp nhà cửa, có Tôn Bách Thần chơi với Đan Nhiên cũng tốt.

Anh hết lau nhà lại đi rửa bát, mệt bở hơi đến gần năm giờ chiều mới xong.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 226: Em Có Nhớ Gia Đình Không


“Này Vương Phong, năm nay cậu cũng tròn bốn mươi rồi mà vẫn chưa có ý lập gia đình à? Mẹ cậu đã lớn tuổi như vậy, đừng để bà ấy thêm mong mỏi nữa.” Tôn Bách Thần thật lòng nói với anh.

Vương Phong cùng hắn đang thu dọn đống đồ hàng bày la liệt trên sàn, anh liền dừng tay lại, liếc sang nhìn Đan Nhiên đang ngồi xem phim hoạt hình ở đằng kia, rồi quay sang Tôn Bách Thần, cong môi đáp:
“Tưởng vác cái loa ra đường hô to “tôi muốn lập gia đình liền có người hốt ngay về à? Hơn nữa không thấy tôi đang bận chăm sóc cho vợ con cho cậu sao? Bực cả mình!”
Tôn Bách Thần có hơn gì anh đâu? Tự nhiên giở thói tốt bụng nhắc nhở, trông phát ghét! Có chăng hắn chỉ hơn Vương Phong được cô con gái đáng yêu kia, nên mới hếch mũi lên mặt như vậy.

Chuyện của hắn còn đang nổi như mớ bòng bong, thân mình còn chưa lo xong, bày đặt lo cho anh!
Tôn Bách Thần nghe xong, giọng bỗng chùng xuống:
“Vương Phong, cậu có cách khiến Mạn Nghiên thay đổi mà, phải không? Giúp tôi đi!”

“Không biết! Không giúp! Cậu quên là tôi cũng thích Mạn Nghiên sao? Tự nhiên lại đi nhờ vả đối thủ của mình.

Bệnh thần kinh!”
Vương Phong nhìn lên đồng hồ, biết Mạn Nghiên sắp đi làm về, liền bảo hắn nhanh nhanh rời đi.

Tuy tâm lý của cô đã bình thường trở lại, nhưng anh không dám chắc để Mạn Nghiên thấy Tôn Bách Thần đường đột xuất hiện trong nhà, cô sẽ phản ứng như thế nào nữa.

Lại phải đi rồi sao? Hắn nuối tiếc nhìn cô con gái nhỏ.

“Đan Nhiên, ba về nhé.”
“Papa đi sao? Ở lại một chơi thêm với con đi.” Cô bé chạy nhanh lại, ôm lấy chân Tôn Bách Thần.

Dỗ mãi công chúa nhỏ mới chịu buông tay, để cho hắn đi.

Bây giờ trong nhà chỉ còn Vương Phong và Đan Nhiên, cô bé lại quay sang bám lấy anh.

“Tiểu Nhiên, giữa ba Thần và ba Phong con thích ai hơn?”
“Con thích cả hai.” Cô bé chúm chím đôi môi hồng, đáp lại.

Nhưng nếu phải chọn một, Đan Nhiên sẽ chọn ai nhỉ? Vương Phong nghĩ thầm trong bụng, chứ không hỏi cô bé.

“Con có thích sau này mỗi ngày đều được nhìn thấy ba Thần và bà nội không?”
“Thích lắm ạ! Papa Phong có cách sao?” Đan Nhiên chớp chớp đôi mắt.

Vương Phong bật cười, rồi gật đầu chắc nịch với con bé.

“Yeah, papa Phong là số một!” Nói rồi, Đan Nhiên ôm chầm lấy cổ anh.

Buổi tối Mạn Nghiên trở về nhà, liền cùng Vương Phong vào bếp nấu cơm.

Người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ họ là một gia đình ba người vô cùng hạnh phúc.

Nhưng chỉ có anh hiểu rõ, trái tim cô gái kia luôn chất chứa bóng hình của người đàn ông khác.

Mạn Nghiên hai năm gần đây thay đổi rất nhiều, cô trở nên mạnh mẽ và quyết đoán, trong cả công việc và cuộc sống nữa.

Song có một sự thật chưa từng thay đổi, là cô vẫn không thể quên được Tôn Bách Thần.

Nếu quên hắn, Mạn Nghiên đã không cố chấp sống mãi ở đây rồi!
“Mạn Nghiên, bao giờ em mới định về nước đây? Chúng ta không thể sống cả đời ở nơi đất khách quê người được.”
“Anh sao thế? Chúng ta đang sống rất yên ổn mà, tại sao phải về?” Cô buông rổ rau xuống, quay sang nhìn Vương Phong.

Anh nghiêm túc quay sang đối mặt với cô.

Nhìn vào khuôn mặt đang rất bình thản kia, Vương Phong nói:
“Em có nhớ gia đình không? Có nhớ dì Hạ, chú Hứa Văn và An Yên không? Em có nhớ quê hương, tổ quốc mình không? Mạn Nghiên à, em làm như vậy chỉ để trốn tránh Tôn Bách Thần thôi, đúng chứ?”
Mạn Nghiên hơi mất tự nhiên, bất giác quay mặt đi chỗ khác.

Suy nghĩ chừng hai phút, cô lại khôi phục lại nét mặt lãnh đạm, từ tốn trả lời anh:
“Được, tuần sau em, anh cùng Đan Nhiên về nước.

Sau đó, chúng ta kết hôn đi!"
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 227: “bé Cưng Dạo Này Con Lớn Quá!”


Mạn Nghiên vừa xuống máy bay, cả người ê ẩm kéo theo chiếc vali nặng trịch.

Bé con nào đó không thèm nắm tay cô, một mình tinh nghịch chạy về phía trước.

“Đan Nhiên, con đi chầm chậm thôi.”
Mạn Nghiên ảo não nhìn theo bóng lưng nhỏ, đôi chân mang giày cao gót nện mạnh từng bước xuống sàn lát đả, nhanh chóng để theo kịp Đan Nhiên.

Cô bé cũng chịu dừng lại, hai mắt tròn xoe nhìn cô, hỏi:
“Papa Phong đâu ạ?”
“Papa của con còn có việc bận, vài ngày nữa mới về đây cùng với chúng ta được.”
“Bận việc gì vậy ạ?” Cô bé tiếp tục hỏi.

Mạn Nghiên tháo kính đen xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm Đan Nhiên.

Cô thở dài, đáp gọn lỏn:
“Mẹ không biết.”
Cô và Vương Phong đã bàn với nhau cùng đưa Đan Nhiên về nước.

Vậy mà lúc làm thủ tục check in ở sân bay, anh lại bỏ đi đâu mất.

Sau đó Vương Phong gọi điện thoại cho Mạn Nghiên, nói qua loa vài câu bảo cô cùng bé con về trước, vài ngày sau anh sẽ về.

Lần này quay về, Mạn Nghiên giống như thay đổi hoàn toàn.

Cô mặc trên người chiếc váy đen nền nã, khuôn mặt phủ lên một lớp phấn mỏng, làm nổi bật lên cánh môi tô son đỏ thẫm.

Cô cắt phăng mái tóc dài, đổi thành kiểu tóc ngắn nhuộm màu hạt dẻ, uốn sóng nhẹ nhàng.

Tính cách Mạn Nghiên cũng có sự biến đổi lớn.

Cô trầm ổn, nội tâm càng khép kín hơn.

Đối với mấy chuyện cần diễn đạt cảm xúc, kỳ thực có khả tệ!
“Con muốn gặp papa Phong liền bây giờ cơ! Mama mau gọi cho papa đi” Đan Nhiên bèn ngồi thụp xuống sàn như để ăn vạ.

Cô cau mày nhìn Đan Nhiên, buồn bực nói:
“Mẹ bảo là vài ngày nữa papa Phong sẽ về.

Con đừng có bướng!”
Bé con lừ lừ ánh mắt nhìn cô, điệu bộ vô cùng ủy khuất.

Cái thần thái này của cô bé khiến Mạn Nghiên không ngừng liên tưởng đến người đàn ông nào đó.

Chết tiệt! Có cần giống nhau đến vậy không?

Đan Nhiên là con gái mà giống hệt Tôn Bách Thần, nhìn qua một cái đã biết từ một khuôn đúc ra.

Mạn Nghiên thắc mắc, nếu như là con trai, không biết sẽ giống đến mức độ nào nữa?
Cô khẽ lắc đầu, đạp bay cái suy nghĩ vớ vẩn đang quanh quẩn trong đầu.

Liếc sang nhìn cô công chúa nhỏ, thấy con bé vẫn ngồi lì ra đó, Mạn Nghiên phát cáu:
“Còn không mau đứng lên? Đừng có ăn vạ với mẹ, không có tác dụng đâu!”
Dù hơi nặng lời, nhưng Mạn Nghiên vẫn cúi xuống, nhẹ nhàng chìa tay ra với con gái.

Đan Nghiên không thèm nắm lấy tay cô, ngược lại còn phụng phịu cúi thấp đầu, khuôn miệng méo xẹo như sắp khóc.

Cô chống tay bất lực, răng nghiến chặt lại.

Đan Nhiên đối với Linh Châu và Vương Phong thì cực kỳ đáng yêu, khi ở với hai người họ, miệng lúc nào cười toe toét không ngớt.

Ngược lại, lúc ở cạnh cô, Mạn Nghiên cứ cảm thấy con bé luôn thích chống đối mình!
Có lẽ là do có khá nghiêm khắc với Đan Nhiên, nên mới không được lòng con bé.

“Vẫn lì lợm phải không? Thật là...!biết thế ban đầu không thèm sinh con ra nữa.” Cô bực bội mà quở trách.

Khi nói về câu đằng sau, giọng của Mạn Nghiên đã nhỏ đi không ít, nhưng vẫn để Đan Nhiên nghe được.

Đôi mắt đen láy của Đan Nhiên ngập một làn nước mỏng, cô bé đứng phắt dậy, chạy nhanh về phía trước.

“Đan Nhiên, Đan Nhiên à.”
Mạn Nghiền bỏ cả vali ở đó, chạy đuổi theo Đan Nhiên.

Cô ôm chầm lấy con, liều mạng giữ chặt.

Bởi vì mệt mỏi, lại đang suy nghĩ đủ chuyện linh tinh, cô mới mất bình tĩnh, nói ra một câu đáng trách.

“Mẹ sai rồi, mẹ xin lỗi.

Tiểu Nhiên, vừa nãy mẹ nói tầm bậy, con đừng tin là thật nhé.

Đừng giận mẹ nữa...” Cô luýnh quýnh, xoa đầu công chúa nhỏ.

Mạn Nghiên đưa tay lau đi chút nước trên khuôn mặt non nớt kia, dịu giọng nói:
“Tiểu Nhiên, không có papa Phong nhưng có bà nội.

Con chờ một lát, bà nội sẽ ra đón chúng ta nhé!”
Vốn dĩ Mạn Nghiên định đón taxi, nhưng Linh Châu cứ nằng nặc đòi đến hai người.

Bà nói nhở cháu nội, nên cô đành thuận theo ý bà.

“Mạn Nghiên, Tiểu Nhiên.”
Linh Châu ở đằng trước, đi nhanh về phía hai người.

Đan Nhiên vừa nhìn thấy bà nội đã tụt xuống khỏi vòng tay Mạn Nghiên, chạy nhanh đến ôm lấy chân bà.

“Bé cưng, dạo này con lớn quá!”
“Bà nội, Tiểu Nhiên rất nhớ bà.”
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 228: “tiểu Nhiên Có Thích Không”


Mạn Nghiên bước nhanh về phía trước, cúi đầu chào bà.

Linh Châu cười hiền, nói hai mẹ con mau ra ngoài công lớn, xe đang đợi sẵn ngoài đó.

Chiếc xe ô tô sang trọng đầu chễm chệ ở phía đường đối diện, từ đằng xa Mạn Nghiên đã nhìn thấy bóng dáng của Tôn Bách Thần.

Hắn đứng phía trước cửa xe, trầm tĩnh nhìn về phía ba người.

Cô siết chặt tay cầm vali, đứng chôn chân ở một chỗ.

“Mạn Nghiên, con sao thế?”
“Mẹ, chuyện này là thế nào? Cô mím chặt môi, sắc mặt bỗng trở nên căng thẳng.

Linh Châu khẽ thở dài.

Bà biết thế nào Mạn Nghiên cũng phản ứng như vậy mà! Nhìn về phía con trai mình, rồi lại nhìn xuống đứa cháu nội, bà cười xòa, viện đại một lí do:
“Mẹ bị trật tay, không thể lái xe được! Để Bách Thần làm tài xế cho chúng ta nhé”
Cô khẽ thở dài, phút chốc cảm giác được Vương Phong và Linh Châu thông đồng với nhau, đã sớm lập ra kế hoạch gì sau lưng mình rồi.

“Con đón taxi.

Đan Nhiên, mau đi theo mẹ” Cô đưa tay về phía con gái.

“Mạn Nghiên à, Bách Thần là cha ruột con bé mà.” Linh Châu chạm nhẹ lên vai cô.

Đan Nhiên cứ ngó về phía Tôn Bách Thần, cả người Mạn Nghiên dâng lên một cảm giác lạ.

Đối với cô thì đây là lần đầu hắn được nhìn thấy con gái mình, Mạn Nghiền tự hỏi không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì? Có cảm thấy con bé dễ thương và giống mình y đúc không?
Chuyện ba năm trước, Mạn Nghiên cấm Tôn Bách Thần không được gặp con gái, cô biết
mình sai rồi.

Bản thân cô hiểu rõ hắn là cha ruột của Đan Nhiên, nên không thể cấm cản hai người gặp nhau mãi được.

Chỉ tại lúc đó cô quá căng thẳng, nên mới sinh ra cảm giác cực đoan như vậy.

Mạn Nghiên nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói với Linh Châu:
“Hay là mẹ đưa Đan Nhiên về Tôn gia ở một ngày đi.

Con đón taxi về chung cư dọn dẹp lại một chút, rồi ngày mai sang đó đón con bé”
“Có được không, Tiểu Nhiên? Con về nhà bà nội chơi nhé?” Cô khẽ nựng má Đan Nhiên.

Bé con trên tay bà nội, gật đầu một cách dứt khoát.

Khuôn mặt thiên thần kia nhoẻn miệng cười vui như tết, không chút luyến tiếc gì với Mạn Nghiên.

Tự nhiên cô có cảm giác bị cho ra dĩa, nhưng thôi cũng kệ! Dù sao có người chăm sóc Đan Nhiên, cô sẽ có thời gian chuyên tâm dọn dẹp nhà cửa.

“Mẹ đi nhé, con nhớ phải ngoan và nghe lời bà nội đó” Mạn Nghiên cúi xuống, hôn nhẹ vào một bên má mềm mại của con gái.

Tôn Bách Thần nhìn thấy Mạn Nghiên quay người rời đi, mới dám tiến về phía Linh Châu và Đan Nhiên.

Hắn nhìn bà, cười buồn bã:
“Mạn Nghiên giận lắm sao?”
“Hừm...!hình như con bé không giận đâu! À...!hôm nay Tiểu Nhiên ở lại Tôn gia, sáng mai Mạn Nghiên sẽ sang đón”
Tôn Bách Thần không thể tin vào tai mình.

Cô để Đan Nhiên về Tôn gia sao? Nụ cười trên môi hắn tươi tắn hẳn, hứng khởi đón lấy cô con gái từ tay Linh Châu.

“Tốt quá! Công chúa nhỏ, có nhớ papa không?”
“Nhớ lắm ạ.” Bé con hôn vào má hắn một cái.

Tôn Bách Thần lái xe đưa Linh Châu và Đan Nhiên về nhà, trên xe ba người nói cười không ngớt.

Cô bé về đến Tôn gia, thích thú chạy khắp căn dinh thự lớn, miệng ríu rít trầm trồ.

“Nhà bà nội và papa đẹp quá, còn lớn nữa!”
“Tiểu Nhiên có thích không?”
“Thích lắm ạ.”

“Vậy sau này công chúa nhỏ có muốn sống ở đây không?”
“Muốn lắm ạ! Cả mẹ và papa Phong nữa, con muốn sống cùng với mọi người.” Đan Nhiên cất tiếng chất giọng trong trẻo.

Tôn Bách Thần dở khóc dở cười vì thái độ hồn nhiên của cô con gái nhỏ.

Hắn cần Đan Nhiên với Mạn Nghiên là được, còn tên bạn thân kia, hắn rước về đây làm gì chứ?
Cũng may là mấy năm nay Tôn Bách Thần luôn lén lút gặp Đan Nhiên, tạo được tình cảm với con bé.

Nếu để chậm trễ thêm chút nữa, có lẽ cả đời này hắn cũng không dám so bì với vị trí của Vương Phong trong lòng cô con gái nhỏ mất.

Đến bữa tối, Linh Châu cho người nấu đủ món mà Đan Nhiên thích.

Hai người ăn không lo ăn, ngồi chăm lo từng chút một cho cô công chúa nhỏ.

Tôn Bách Thần ngủ cùng với Đan Nhiên.

Bé con sấp trên người hắn, hai tay dang rộng mới bao hết được khuôn ngực rắn chắc kia.

Hắn cầm quyển truyện cổ tích, đọc cho con bé nghe.

Nhờ chất giọng trầm ấm, chỉ một lúc, Đan Nhiên đã

20220207163928-tamlinh247-vn.jpg

.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 229: Mưa Dầm Thấm Lâu


“Đan Nhiên, chúng ta về thôi.”
Linh Châu nhìn cháu nội, quyến luyến không muốn buông tay.

Con bé dễ thương như vậy, bà sao nỡ xa chứ?
Mạn Nghiên biết bà nhớ cháu, nhưng cô cũng nhớ con gái.

Cô không thể rời xa con bé quá lâu được!
“Mẹ, cuối tuần con sẽ để Đan Nhiên đến đây chơi, có được không?” Mạn Nghiên đề nghị.

Linh Châu mỉm cười, vui vẻ gật đầu.

Dù không nỡ, nhưng bây giờ bà đành phải để Đan Nhiên theo cô về.

Bà ôm chầm lấy cháu nội, kèm theo một cái thơm má thật lâu để tạm biệt cô bé.

“Tiểu Nhiên về nhé.

Ngày mai bà nội sẽ sang thăm con”
“Vâng ạ.”
Mạn Nghiên bế Đan Nhiên chuẩn bị rời đi, thì Tôn Bách Thần từ trên lầu đi xuống.

Trên tay hẳn còn cầm vội cái áo vest, bước chân tiến nhanh về phía hai mẹ con cô.

“Để anh đưa em với Đan Nhiên về.”
“Không cần đâu.

Taxi đã chờ sẵn ở ngoài rồi.”
Giọng cô không nặng không nhẹ, trực tiếp từ chối Tôn Bách Thần.

Cô cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình rất tốt, vốn không cần hắn chen chân vào.

Tâm cô như mặt hồ phẳng lặng, chỉ mong bình yên, không cầu giông bão.

Những chuyện trong quá khứ, cứ để nó khép lại.

Ai đúng ai sai, Mạn Nghiên cũng không bàn đến nữa.

Có sẽ không cấm Tôn Bách Thần được gặp Đan Nhiên, nhưng cô cũng sẽ không cho bản thân cơ hội thả lỏng mình, mà rơi vào lưới tình của hắn một lần nữa.

Cô xoay người rời đi, không để Tôn Bách Thần có cơ hội nói thêm lời nào nữa.

Linh Châu nắm chặt cánh tay con trai mình, an ủi:
“Mưa dầm thấm lâu! Bách Thần, con cứ kiên nhẫn, nhất định có ngày Mạn Nghiên sẽ quay về bên con thôi.”

Cô không chấp nhận Tôn Bách Thần, nhưng cũng không trốn tránh hắn.

Linh Châu tin tưởng con trai mình có thể đem vợ con hắn về được, vì bà biết cô gái nhỏ kia vẫn còn tình cảm với hắn.

Sáu năm trước, bà nuốt nước mắt mà giấu nhẹm Tôn Bách Thần về sự tồn tại của Đan Nhiên.

Linh Châu biết như vậy là có phần quá đáng, nhưng nghĩ cho cục diện, bà không thể không làm như vậy.

Thời gian Mạn Nghiên sang Úc sống quá khó khăn đối với cô, nên bà càng không thể nói.

Bù lại, bà chỉ có thể thay Tôn Bách Thần, hết lòng chăm sóc cho hai mẹ con cô.

“Con sẽ cố gắng.

Nhất định con sẽ mang con dâu và cháu nội về cho mẹ”
“Hừ, biết vậy là tốt! Con mà nghĩ thông suốt từ sáu năm trước, có phải đỡ hơn không?” Linh Châu bất mãn thở dài.

Mạn Nghiên rời khỏi Tôn gia, đưa Đan Nhiên đến trung tâm mua sắm chơi.

Hôm nay cô chiều lòng con gái, chỉ cần là thứ cô bé thích, cô nhất định sẽ mua cho.

Để bù đắp câu nói làm tổn thương con bé khi ở sân bay.

Kỳ thực Mạn Nghiên thấy bản thân thật tồi tệ khi nói ra câu đó, suốt tối hôm qua cô cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được.

Suy cho cùng, Đan Nhiên mới chính là tất cả đối với cô.

Mạn Nghiên thiết nghĩ cô không nên nghiêm khắc với con bé quá, như vậy chỉ l*m t*nh cảm giữa hai mẹ con họ trở nên không tốt thôi.

“Bé con muốn mua gì nào? Tiểu Nhiên thích ăn bánh kẹo, vậy mama đưa con sang bên kia mua nhé!”
“Tiểu Nhiên mua bao nhiêu cũng được đúng không?” Khuôn mặt non nớt đầy vẻ hớn hở, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm, mong chờ cái gật đầu từ cô.

“Ừ, mama sẽ mua hết cho con” Mạn Nghiên cười dịu dàng, tay nựng nhẹ lên má cô con gái.

Đan Nhiên vui vẻ rướn người, giơ ngón tay út nhỏ xíu ra đời ngoắc tay với cô.

Mạn Nghiên bật cười, nghĩ con gái là đang sợ mình nuốt lời sao?
Mà cũng phải! Vì bình thường Mạn Nghiên không cho Đan Nhiên động vào mấy thứ đồ ngọt chứa đầy đường hóa học kia.

Bây giờ cô lại thoải mái chiều theo con bé, tất nhiên nó phải sợ rồi.

Hai mắt Đan Nhiên sáng rực, nhìn gì cũng muốn mua.

Đôi tay nhỏ kéo theo tay Mạn Nghiên, liên tục chỉ cô hết thứ này đến thứ khác.

Chỉ trong một lúc, xe đẩy của bọn họ đã chất đầy bánh kẹo.

Đan Nhiên xoay sang hỏi Mạn Nghiên:
“Mama, vì sao chúng ta không đến nhà bà nội sống vậy ạ? Nhà bà nội rộng lắm, còn rất đẹp.

Con cũng muốn nghe papa Thần kể chuyện trước khi đi ngủ nữa.”
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 230: “thật Ngại Quá Cảm Ơn Cô Nhiều”


Papa Thần? Mạn Nghiên khẽ nhíu mày.

“Bà nội bảo con gọi chú ấy là papa sao? Cô hỏi.

Đan Nhiên im bặt, đôi mi cong vút rủ xuống, khuôn mặt non nớt đăm chiêu suy nghĩ.

Cô bé nhớ lại những lời Tôn Bách Thần đã từng nói, liền có cảm giác mẹ không thích ba của con bé.

“Chú ấy là con trai của bà nội, con không thể gọi là papa sao?” Đan Nhiên dè dặt hỏi lại.

“Ừ...!cũng được.

Nhưng mà Tiểu Nhiên thích chú đó lắm hả?”
Cô bé gật đầu, đôi mắt hồn nhiên mang theo ý cười.

Mạn Nghiên thở dài, không rõ buồn hay vui.

Mới gặp có một lần, mà trông con bé phấn khích chưa kìa?
Đan Nhiên mặc kệ cô đang đứng ngày ra đó, tầm nhìn đã thu hút bởi hộp kẹo chocolate hình gấu Teddy đặt trên kệ hàng cách đó không xa.

Cô bé vội chạy lại, rướn chân lên lấy hộp kẹo
lớn.

Uych!
Thân hình nhỏ nhắn bị trượt chân ngã ra sàn, hộp kẹo văng ra xa.

Đan Nhiên mếu mếu máo nhưng chưa khóc, một người phụ nữ gần đó tốt bụng đỡ cô bé dậy, còn quỳ xuống, dịu dàng dùng tay xoa nhẹ đầu gối và khuỷu tay cho em.

“Tiểu Nhiên.”
Mạn Nghiên khẽ giật mình, khuôn mặt biến sắc chạy về phía cô con gái nhỏ.

Nhìn qua Đan Nhiên một lượt, cô thấy con không bị làm sao mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thật ngại quá...!cảm ơn cô nhiều.”
Người phụ nữ kia nghe thấy giọng nói của Mạn Nghiên, khẽ ngước mặt lên nhìn.

Trùng hợp, cô cũng nhìn xuống, bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc dưới lớp nón che rộng vành.

“Yến Kỳ...!là cậu sao?”
Thời gian như thể ngừng trôi, hai cô gái cứ thế nhìn về phía đối phương, mắt không chớp.

Những chuyện xảy ra sáu năm về trước như một thước phim quay chậm, tái hiện lại trong tâm trí hai người.

Có chút bùi ngùi, xen lẫn chút bâng khuâng trong lòng...!nhưng sau tất cả, đó đã là quá khứ rồi.

Nhã Yến Kỳ từ từ đứng dậy, mỉm cười với cô bạn cùng phòng năm nào.

Cô ấy nhẹ giọng, cất lời trước:
“Mạn Nghiên, cậu vẫn khỏe chứ?”
Cô khẽ gật đầu, khóe mắt ngân ngẩn vài giọt lệ.

Mạn Nghiên cứ ngỡ cả đời này không còn cơ hội gặp lại Nhã Yến Kỳ nữa, nhưng chẳng thể ngờ họ lại có thể tình cờ chạm mặt nhau như vậy.

Nhã Yến Kỳ hít một hơi thật sâu, khóe môi mấp máy, rất lâu mới có can đảm nói ra những lời đã kìm nén trong lòng suốt ngần ấy năm qua.

“Mạn Nghiên, tớ xin lỗi.

Năm đó tớ ngu ngốc ích kỷ, đã làm tổn thương cậu...! tớ mù quáng đi tin lời kẻ xấu, để rồi đánh mất đi một tình bạn đẹp.”

20220207164001-tamlinh247-vn.jpg

.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 231: “cảm Ơn Bé Con Nhé”


Dẫu sao thì đối với một người con gái ở độ tuổi thanh xuân mơn mởn, những cú sốc mà Nhã Yến Kỳ phải chịu đựng không hề dễ dàng để có thể vượt qua được.

Nhất là khi cô ấy thay Mạn Nghiên chịu một cú tông xe kinh hoàng, đến mức phải mang theo một phần khiếm khuyết suốt đời.

Mạn Nghiên tha thứ cho Nhã Yến Kỳ, không hề oán trách nửa lời.

Những chuyện mà cô ấy làm, cô phần nào có thể cảm thông được.

Suy cho cùng thì bản tính của Nhã Yến Kỳ không xấu, chỉ là cô bị người khác che mắt, nên mới bước sai đường.

Hai cô gái tìm một quán nước trong trung tâm thương mại, bình tĩnh ngồi nói chuyện.

Những khúc mắc trong quá khứ được hóa giải, bọn họ lại có thể giống như trước kia, tiếp tục làm bạn tốt.

Đan Nhiên ngồi bên cạnh, đôi mắt chớp chớp liên tục, nhìn vào hai khuôn mặt đẫm lệ kia.

Cô bé nhanh nhảu rút ra hai tờ khăn giấy trên bàn, lễ phép đưa cho Mạn Nghiên và Nhã Yến Kỳ, mỗi người một tờ.

“Mama và dì đừng khóc nữa, hai người mà khóc sẽ không xinh đẹp đầu” Đan Nhiên bắt chước những lời mà Vương Phong thường an ủi mình, mỗi khi cô bé bị Mạn Nghiên trách mắng vì bướng bỉnh.

Nhã Yến Kỳ nghe thấy giọng nói lanh lảnh đáng yêu này, không khỏi cười phì.

Cô ấy đưa tay nhận tờ khăn giấy từ bàn tay nhỏ xíu, chấm nhẹ lên khuôn mặt nhơm nhớp nước.

“Cảm ơn bé con nhé”
Chợt Nhã Yến Kỳ nghĩ lại câu nói trước đó, khẽ giật nhẹ mình.

Khóe môi cô ấy cong lên, hỏi:
“Mạn Nghiên, bé con dễ thương này là con gái cậu sao? Cậu đã kết hôn rồi à?”
Cô thoáng trầm tư, nhất thời không biết nói làm sao với Nhã Yến Kỳ.

Cuối cùng Mạn Nghiên vẫn vui vẻ gật đầu.

“Phải, Đan Nhiên là con gái mình.

Nhưng mà...!mình chưa có kết hôn.”
“À..." Nhã Yến Kỳ thấp giọng, sau đó không biết phải nói gì thêm nữa.

Nhã Yến Kỳ bây giờ không còn năng động, phóng túng như trước nữa.

Cô ấy sống nội tâm hơn, trân trọng các mối quan hệ thân thiết hơn là cố gắng tạo ra nhiều mối quan hệ mới.

Sau vụ tai nạn, Nhã Yến Kỳ cảm thấy bản thân phải tích cực thay đổi, mới có thể làm mới cuộc đời được.

Mạn Nghiên quan sát Nhã Yến Kỳ, bất giác nhìn xuống phía dưới, đắn đo một lúc rồi mới hỏi:
“Yến Kỳ, chân của cậu.”
“À, là chân giả đó! Nhưng tớ thấy vẫn rất ổn nha.” Cô ấy nở một nụ cười vô cùng tự nhiên.

Vì sự cố năm đó, Nhã Yến Kỳ phải gắn một bên chân giả dưới gối.

Thời gian đầu có cảm giác đau đớn vô cùng, nhưng lâu dần, cô ấy cũng không còn thấy bất tiện hay vướng víu nữa, hoàn toàn có thể đi lại như người bình thường.

“Cảm ơn cậu, Yến Kỳ.

Năm đó là cậu cứu tớ nên mới thành ra nông nỗi này.”
“Đừng cảm ơn tớ! Tớ xứng đáng bị như vậy mà.

Mạn Nghiên, cậu không để bụng chuyện cũ, tớ vui lắm.

Cậu biết không? Hai năm trước tớ tình cờ gặp lại Khắc Dương ở Mỹ, cậu ấy...!cũng tha thứ cho tớ rồi!” Cô ấy nhẹ lòng nói.

Trong lòng Nhã Yến Kỳ vẫn còn thích Vũ Khắc Dương rất nhiều, chỉ là cô ấy không trông mong gì hết.

Cô ấy thành ra bộ dạng như bây giờ, nên tự hiểu rõ bản thân không xứng đáng với cậu!
“Thật tốt quá! Mấy năm qua Khắc Dương sang Mỹ du học, tớ cũng không nghe được tin tức gì của cậu ấy” Mạn Nghiên nói.

Nhã Yến Kỳ kể trước khi Khắc Dương sang Mỹ, đã gửi cho Mạn Nghiên một bé mèo trắng, nhưng cậu không biết cô đã chuyển đi nên vẫn gửi về kí túc xá.

Cô ấy sau khi sang Mỹ điều trị, đã ôm theo nó đi cùng.

Lúc gặp lại Khắc Dương, Nhã Yến Kỳ đem bé mèo trả lại cho cậu.

Nhưng cuối cùng cậu vẫn để cô ấy tiếp tục nuôi nó.

Bé con của Mạn Nghiên ngồi nghe hai người luyên thuyên nói chuyện nhưng chẳng hiểu gì, buồn chán quá mà ngủ gục ra bàn.

Cô nhìn đồng hồ thấy đến giờ cơm trưa, bèn rủ Nhã Yến Kỳ đi ăn cùng.

Trước khi tạm biệt, hai người cho nhau phương thức liên lạc.

Nhã Yến Kỳ cũng sống gần đây, còn bảo khi nào Mạn Nghiên rảnh rỗi cứ tìm mình, cùng nhau đi mua sắm hay tán gẫu ở quán cà phê đều được.

Buổi chiều Mạn Nghiên và Đan Nhiên ở nhà.

Cô để cô công chúa nhỏ ngồi xem phim hoạt hình, còn mình nghiên cứu thủ tục nhập học vào trường mẫu giáo cho con.

Mày mò một lúc mới xong, đến khi đi làm cơm tối, bỗng có người bấm chuông ngoài cửa.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 232: Anh Phiền Quá!


“Ai thế nhỉ?”
Cô đang dở tay với nồi canh gà hầm rau củ, trên người còn mang tạp dề nên không suy nghĩ gì, nhanh tay mở cửa.

Người đàn ông nào đó cầm theo một hộp bánh lớn, đứng nghiêm chỉnh ở trước mặt cô.

Mạn Nghiên nhíu mày, đóng sầm cửa.

May mà ai đó phản ứng kịp, đưa tay nắm chặt cánh cửa, không để cô đẩy vào.

“Tôn Bách Thần, anh muốn làm gì?”
“Anh mua bánh đến cho Đan Nhiên, cho anh vào đi.”
Cô chưa kịp nói gì, thì bé con từ đầu chui ra, len lén đứng cạnh Tồn Bách Thần, nắm chặt lấy ống quần hẳn.

Đôi mắt to tròn kia ngước lên nhìn Mạn Nghiên, cái miệng nhỏ bắt đầu nài nỉ:
“Papa Thần mua bánh kem đến cho chúng ta.

Mama cho papa vào đi, nha nha.”
Cô khẽ rùng mình, di chuyển ánh mắt khỏi người Đan Nhiên.

Con bé này thật biết cách tận dụng vẻ ngoài đáng yêu để xin xỏ người khác mà! Nhìn thêm nữa Mạn Nghiên chắc không kìm được mất.

“Papa, mau vào thôi.” Tận dụng lúc Mạn Nghiên đang đứng ngây ra đó, Đan Nhiên đẩy cửa nắm tay Tồn Bách Thần đi vào trong.

Cô nhìn theo tức xì khói.

Cũng chẳng biết Tôn Bách Thần làm sao dụ dỗ con gái cô, mà mới để con bé ở Tôn gia một đêm, đã thích hắn đến mức độ này rồi.

Thật là...!
“Mẹ còn chưa nói gì mà” Cô bất lực, thở dài một hơi.

Tầm này Tôn Bách Thần đến đây, há chẳng phải muốn ăn chực sao? Mạn Nghiên cũng chẳng quan tâm, tập trung tiếp tục nấu nướng.

“Có cần anh giúp gì không?”
“Không cần”
“Hay anh rửa rau giúp em nhé?”
“Tôi rửa rồi.”
Tồn Bách Thần ở đằng sau lưng Mạn Nghiên như cái đuôi, cô tiến một bước, hắn liên tiến, cô lùi một bước, hắn cũng lùi.

Mạn Nghiên cầm đôi đũa trên tay, thật lòng muốn ngang ngang lấy miệng Tồn Bách Thần cho hắn im lặng.

“Anh phiền quá! Làm ơn ra ngoài kia ngồi chơi với Đan Nhiên đi.”
Hắn thất thần rời khỏi bếp, đi ra ngoài phòng khách chơi với con gái.

Tôn Bách Thần nghĩ mặt hắn cũng đủ dày lắm rồi, nhưng chẳng có tác dụng gì với cô cả.

Lúc ăn tối, Mạn Nghiên coi hắn như oxi loãng, đến bát đũa của mình, Tôn Bách Thần cũng phải tự đi lấy.

Cô không nói câu nào, ăn xong liền đứng dậy.

Mạn Nghiên cứ mặc kệ Tôn Bách Thần.

Hắn muốn chơi với Đan Nhiên, vậy cô giao con bé cho hắn.

Mạn Nghiên chăm chú ngồi ôm cái laptop, làm việc.

Trở về nước, cô phải tìm một công việc mới.

Mạn Nghiên khi ở Úc có quen biết được một người bạn có quan hệ rộng, cô ấy gửi người quen giúp cô nộp hồ sơ vào một tập đoàn tài chính lón.

Chỉ là mười ngày nữa mới đến ngày phỏng vấn, hiện tại cô đang chuẩn bị cho bản kế hoạch của mình thật chỉn chu để có cơ hội được nhận.

Chín giờ tôi đã là quá trễ rồi, Đan Nhiên cần đi ngủ.

Mạn Nghiên không khách khí mà đuổi Tôn Bách Thần về.

Hắn nói muốn ở lại đọc truyện cho con bé ngủ.

“Anh về đi, tôi đọc truyện cho con bé nghe là được rồi.

Còn nữa, sau này đừng đến đây nữa.

Tôi sẽ không dễ dãi như hôm nay đâu.

Nếu anh muốn gặp Đan Nhiên, cho đến cuối tuần, con bé sẽ về Tôn gia mà.”
“Anh muốn được gặp con và em mỗi ngày.” Tôn Bách Thần bộc bạch.

Mạn Nghiên cười khẩy, ngoài mặt cố làm ra vẻ khinh miệt nhất, nhưng trong lòng cô đang không ổn một chút nào.

Cô siết chặt bàn tay sau gấu áo, giọng đanh lại:
“Xin lỗi, mong ước được gặp Đan Nhiên hàng ngày của anh tôi không đáp ứng được.

Còn tôi, anh gặp để làm gì chứ?”
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 233: “tiểu Nhiên Có Nhớ Papa Không”


Hắn về, Mạn Nghiên đóng chặt cửa lại.

Sợ Đan Nhiên thấy mình đang khóc, cô quay mặt đi chỗ khác, chui nhanh vào trong phòng tắm lau đi những giọt nước mắt nóng hổi đang chảy xuống hai gò má.

Ba ngày sau, Vương Phong trở về nước.

Đầu giờ chiều vừa đáp xuống sân bay, anh vội về nhà thăm mẹ.

Vốn định ở lại Vương gia một đêm rồi sáng mai mới đến chung cư tìm Mạn Nghiên, nào ngờ bà Vương lại bảo anh đến đón mẹ con cô sang dùng bữa tối.

Bà Vương biết được mối quan hệ rắc rối giữa Vương Phong, Mạn Nghiên và Tôn Bách Thần thì không tránh khỏi đau lòng.

Con trai bà giỏi giang không thua kém bất kỳ ai, nhưng chẳng hiểu tại sao tình duyên cứ phải lận đận, yêu ai cũng không được người ta đáp lại tình cảm.

Năm nay Vương Phong đã bốn mươi tuổi rồi, bà Vương vừa nghĩ đến đã thấy khổ tâm hết sức.

Mạn Nghiên sau khi nhận được cuộc điện thoại từ mẹ Vương Phong, liền tắm cho Đan Nhiên, rồi thay cho cô bé một chiếc váy công chúa màu hồng phấn.

Bản thân cô diện một chiếc váy màu đen ôm sát cơ thể, phần đuôi váy xòe ra một chút, dài ngang đầu gối.

“Mama, chúng ta chuẩn bị đi đầu vậy?”
“Tiểu Nhiên, hôm nay chúng ta qua nhà bà nội nhỏ ăn tối nhé!”
“Vâng ạ.” Đan Nhiên gật đầu, khuôn mặt non nớt vô cùng háo hức.

Cô bé còn tự mình soi gương, kẹp nơ lên tóc cho thật xinh đẹp.

Mạn Nghiên nói bà nội nhỏ là mẹ của papa Phong, nên cô bé rất mong chờ được gặp bà.

Năm ba tuổi, Đan Nhiên từng theo Vương Phong và Mạn Nghiên trở về nước một vài ngày vào dịp tết.

Bà Vương đã từng bế cô bé một lần, nhưng Đan Nhiên khi đó còn nhỏ, chắc chắn không thể nhớ mặt bà.

Mạn Nghiên sửa soạn xong xuôi, vừa lúc nghe thấy tiếng chuông cửa bên ngoài.

Đoản chừng Vương Phong đã đến, cô liền ra mở cửa cho anh.

"Papa!"
Đan Nhiên đang ngồi trên ghế sofa chơi búp bê, vừa thấy Vương Phong đã lon ton chạy ra ngoài cửa.

Anh nhấc bổng con bé lên, cưng chiều hôn một cái thật kêu vào má.

“Tiểu Nhiên có nhớ papa không?”
“Nhớ nhiều lắm ạ.”
Trong người Vương Phong đang thấy mệt, nghe xong câu nói này, tâm trạng buồn phiền bỗng chốc bay biến.

Anh liếc sang nhìn Mạn Nghiên, vẫn là nụ cười thâm tình dành riêng cho cô.

Anh nói:
“Chúng ta mau đi thôi.”
Mạn Nghiên khoác tay Vương Phong, cùng anh sánh bước xuống hầm để xe.

Sau khi để cô công chúa nhỏ ngồi vào trong xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho cô bé, hai người họ còn đứng ở ngoài nói chuyện một lúc, cử chỉ rất thân mật.

Một lúc sau, chiếc Audi trắng mới nổ máy, chầm chậm lăn bánh rời khỏi hầm giữ xe.

Một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe phía đối diện, trên tay còn cầm theo bó hồng nhung đỏ thẩm, lộng lẫy kiêu sa.

Thân ảnh cao lớn, đơn độc đứng trơ ra giữa hầm xe rộng lớn.

Cổ họng run rẩy, khó khăn nuốt từng ngụm nước bọt.

Hắn nhìn khoảng trống trước mặt, nơi chiếc Audi vừa đậu ở đó, đôi mắt lộ ra một tia đau lòng.

Cánh tay hắn trở nên vô lực, buông lỏng để bó hoa lớn rơi tuột xuống sàn.

Trông thấy bộ dạng hiện tại của hắn, thật chẳng khác một tướng quân vừa mới bại trận trên chiến trường là mấy.

Uy phong lẫm liệt, nay đã chẳng còn...!
“Mạn Nghiên, có phải em động lòng với Vương Phong rồi không?”
Ba người, hai lớn một nhỏ đã về đến Vương gia.

Mẹ của Vương Phong vẫn như mọi lần, nồng hậu đứng trước cửa phòng khách chờ bọn họ.

Mạn Nghiên bế Đan Nhiên, lễ phép cúi đầu chào bà.

“Mẹ nuôi...”
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 234: Con Có Chuyện Gì Định Giấu Cả Mẹ Sao


“Mau mau vào trong nhà đi, ở bên ngoài trời lạnh lắm”.

Đã đến giờ ăn tối, nên ba người trò chuyện vài ba cậu đã ngồi vào bàn dùng bữa.

Đan Nhiên rất hoạt bát, miệng nói véo von không ngừng.

Bà Vương cười suốt, ánh mắt âu yếm nhìn thiên thần nhỏ trước mặt.

Bà thật ao ước, giá như bé con này là con ruột của Vương Phong thì tốt biết mấy!
“Đồ ăn bà nội nhỏ chuẩn bị ngon quá! Sau này Tiểu Nhiên có thể thường xuyên đến đây ăn được không ạ?”
“Được chứ.

Tiểu Nhiên đến lúc nào cũng được, con thích ăn món gì cứ nói, bà sẽ nấu cho
con ăn.”
Thấy bà Vương đối xử tốt với Đan Nhiên như vậy, Mạn Nghiên ấm áp trong lòng.

Bản thân cô có lẽ đã nợ ân tình của nhà họ Vương quá nhiều rồi, không biết cả đời này cô có trả nổi không nữa...!
Sau bữa ăn, họ ngồi trên phòng khách ăn trái cây, cùng nhau chuyện trò.

Tiếng cười rôm rả vang vọng khắp căn phòng, bà Vương lâu rồi mới đượC vui vẻ như vậy.

Bà đã lớn tuổi, khoảng thời gian còn lại chẳng mong gì hơn ngoài được nhìn đứa con trai của bà lấy vợ, sinh con đẻ cái, vậy mà...!
“Mama, Đan Nhiên buồn ngủ.” Cô bé đưa tay lên dụi mắt, cái miệng nhỏ tròn o như quả trứng gà, đòi mẹ bế đi ngủ.

“Tối nay hai mẹ con cứ ở lại đây ngủ một đêm đi.

Nhớ thay đồ ngủ đã được chuẩn bị sẵn, mặc cho thoải mái.” Bà Vương đề nghị.

Quản gia đưa hai mẹ con Mạn Nghiên lên phòng ở trên lầu.

Lúc này bà Vương mới nghiêm túc nhìn đứa con trai của mình, tinh tế rót cho anh một ly nước lọc.

“Uống đi rồi nói chuyện.

Con có chuyện gì định giấu cả mẹ sao?”
Con trai do bà đẻ ra, anh đang có tâm sự trong lòng, lẽ nào bà không biết? Từ lúc về nhà đến giờ, Vương Phong chỉ là đang cố tỏ ra bình thường để qua mắt Mạn Nghiên thôi, thực chất trong lòng anh đang chênh vênh đến nhường nào, bà hiểu rõ nhất.

Đứa con trai của bà, bề ngoài luôn tỏa ra năng lượng tích cực, khiến người khác vui vẻ.

Đến lúc có chuyện buồn, anh lại một mình chịu đựng, tự an ủi, chữa lành tâm hồn mình.

Người nặng tình luôn là người đau, bà biết thế, nhưng chẳng thể khuyên anh được.

“Mẹ, Mạn Nghiên nói muốn kết hôn với con.” Vương Phong chầm chậm cất lời.

“Thế con nghĩ sao hả? Có định nghe theo ý con bé không?”
Bà Vương thoáng trầm ngâm, cân nhắc hỏi lại anh.

Sáu năm qua, Vương Phong luôn ở bên cạnh chăm sóc cho hai mẹ con Mạn Nghiên, thật lòng bà cũng muốn cho hai người họ thành đối, chỉ là...!
Bà biết Vương Phong áy náy với Tôn Bách Thần, một phần khác, anh lại suy nghĩ cho Mạn Nghiên.

Bà cũng không rõ tình cảm của cô gái kia dành cho con trai mình là thế nào, nhưng bà nghĩ nếu họ về chung một nhà, thời gian lâu dần sẽ đổi được cuộc sống hạnh phúc cho cả hai.

“Con không biết nữa...!con đang rối lắm mẹ ạ” Anh gục đầu xuống đầu gối, hai mắt đỏ hoe đầy vẻ bất lực.

Biết thế nào được khi người mình yêu muốn gả cho mình, song lại chẳng thể vui vẻ nổi.

Vương Phong ở bên cạnh Mạn Nghiên, chưa từng nghĩ sẽ được cô đáp lại tình cảm.

Anh đơn giản mong có được hạnh phúc, chứ không phải gả cho anh để trốn tránh thực tại.

- Nếu Mạn Nghiên thật lòng yêu anh thì đã khác, anh sẽ sẵn lòng rước cô về làm vợ.

Nhưng mà trong tim cô có ai, anh sao có thể không rõ?
Bà Vương Vỗ nhẹ vai anh, động viên:
“Vậy thì cứ suy nghĩ cho thật kỹ rồi hãy quyết định.

Đối với mẹ, Mạn Nghiên có là con gái nuôi hay con dâu đều được!”
Đầu tuần sau, Đan Nhiên phải đến trường mẫu giáo để học.

Hôm nay là thứ bảy, thay vì để cô bé đến nhà họ Tôn, Mạn Nghiên lại muốn đem con về quê thăm gia đình.

Tôn Bách Thần không hiểu làm sao biết được, từ sáng sớm đã mặt dày sang chỗ Mạn Nghiên, đứng lì trước cửa đòi theo về cùng.

Kỳ lạ là cô đã dễ dàng đồng ý, còn cho hắn đi chung xe với mình và Vương Phong nữa.

Tôn Bách Thần phấn chấn trở lại, nhen nhóm tia hi vọng trong lòng.

Hắn cứ nghĩ Mạn Nghiên vì Đan Nhiên nên định cho hắn một cơ hội, quan sát biểu hiện.

Nhưng Tôn Bách Thần đâu biết được rằng, chẳng bao lâu nữa, trái tim hắn sẽ bị cô gái nhỏ kia tự tay bóp nát ra thành trăm ngàn mảnh...! không thương tiếc!

20220207164112-tamlinh247-vn.jpg

.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 235: Chúng Con Đang Bàn Đến Chuyện Kết Hôn!


Vương Phong làm vẻ hời hợt, chẳng thèm cười với hắn một cái.

Giọng anh nhàn nhạt mà trực tiếp tạt cho hắn một gáo nước lạnh.

“Có thể lắm chứ! Tôn Bách Thần, cậu nghĩ sao nếu tôi lấy Mạn Nghiên làm vợ hả?”
Nói xong Vương Phong liền ném túi quà cho Tôn Bách Thần xách, còn mình thì bế Đan Nhiên xuống hầm giữ xe trước.

“Đi được chưa? Còn đứng ngẩn ra đó làm gì?” Mạn Nghiên với cái túi xách trên giá treo đồ ngoài phòng khách, thong thả bước ra ngoài.

Khóa cửa cẩn thận xong, cô bước nhanh về phía trước, cố tình không muốn đi ngang hàng với Tôn Bách Thần.

Hắn nhớ đến câu nói của Vương Phong ban nãy, cả người bứt rứt, bước chân lết chậm như rùa, mãi mới xuống đến hầm giữ xe.

Vương Phong lái xe, Tôn Bách Thần ngồi ở ghế phụ phía trước, còn hai mẹ con Mạn Nghiên ngồi ở phía sau.

Giữa đường hai người đàn ông này đổi vị trí, tranh thủ thay phiên nhau nghỉ mệt.

Mạn Nghiên đã gọi cho dì Hạ thông báo từ trước, thế nên bà đi chợ mua rất nhiều món, chuẩn bị tiếp đãi bọn họ.

Nghe thấy cả Vương Phong và Tôn Bách Thần cùng theo cô về, bà thở dài ngao ngán.

“Con bé định làm cái gì nữa đây? Thật là..”
Ở quê Mạn Nghiên bây giờ đã phát triển hơn trước rất nhiều, đường xá mở rộng để xe có thể thuận tiện đi lại.

Nhà của cô cũng được xây mới, tuy không rộng rãi nhưng cũng nâng lên hai tầng.

Tầng trên có một căn phòng dành để thờ cúng bà nội và cha mẹ.

Đan Nhiên về quê, không khí trong lành mát mẻ ở đây càng làm cô bé thêm thích thú.

Gặp ai cô bé cũng quấn quýt lấy, dễ thương đến mức mọi người đều đổ dồn sự quan tâm về phía em.

Đan Nhiên đặc biệt rất thích Tiểu Minh, cứ muốn cậu bế trên tay suốt, cái miệng dẻo quẹo bắt đầu khen chàng thiếu niên này đẹp trai như hai papa của cô bé.

“Đan Nhiên đáng yêu thế kia mà lại là con gái của tên mặt lạnh kia sao? Khó tin thật!” Chú Hứa Văn nhìn dì Hạ, lắc đầu.

Ở trong nhà này, ông là người biết Mạn Nghiên có thai trễ nhất, nếu không ông cũng không để cháu gái mình sang bên Úc du học rồi.

Biết Vương Phong suốt sáu năm qua ở bên cạnh chăm sóc cho Mạn Nghiên, chú Hứa Văn rất khâm phục anh.

So với thái độ lạnh nhạt dành cho Tôn Bách Thần, ông lại rất có thiện cảm với Vương Phong, còn thoải mái bắt chuyện, cười nói với anh.

Tôn Bách Thần đứng ở một góc, trông thấy mà ghen tị.

Bốn mươi tuổi đầu, lần đầu tiên hắn có cảm giác thua kém chính tên bạn thân của mình.

Chiều mát, Mạn Nghiên ngồi ở một góc sân nướng thịt.

Tiểu Minh gom than củi lại giúp cô, tiện thể chuyện trò vài ba câu.

“Chị thế nào? Vẫn chưa xem xét sẽ chọn ông chú nào làm chồng mình sao? Nếu thấy khó quá thì chọn em này, đẹp trai cũng đầu kém gì hai người kia chứ?”
Mạn Nghiên khựng tay lại, lườm nguýt cậu thanh niên trước mặt.

Biết Tiểu Minh đang nói đùa, nhưng cô vẫn nghiêm túc trả lời:
“Chị đã đưa ra quyết định rồi, đợi thời điểm thích hợp sẽ nói cho mọi người biết.”
Tiểu Minh trầm người, nghĩ ngợi điều gì đó.

Lát sau cậu đứng dậy, nhún nhẹ vai than thở:
“Chuyện của người lớn mệt thật đó, rõ là toàn nghĩ một đằng làm một nẻo.

Haizz, em vào chơi với Đan Nhiên tiếp đây.

Chị yêu ngồi đây nướng thịt vui vẻ nha!”.

“Hừ, cậu thì còn nhỏ quá cơ! Mười bảy tuổi đầu còn gì?” Mạn Nghiên lẩm bẩm.

Vương Phong giúp dì Hạ rửa rau xong, sau đó ra phụ cô nướng thịt.

Tôn Bách Thần cũng theo ra, lát sau còn có An Yên đi làm về sớm, sang phụ giúp một tay.

Mạn Nghiên cắt một miếng thịt mỏng, cẩn thận thổi nguội rồi đút cho Vương Phong ăn.

Trông thấy ánh mắt cô dịu dàng nhìn anh, người nào đó ngồi phía đối diện, tâm can như chết lặng.

Hơi khói từ vỉ nướng bốc lên, làm cho khóe mắt cay xè, nhưng lại vừa hay che đi vẻ yếu đuối không muốn cho người khác thấy.

An Yên thấy không được thoải mái, bất ngờ đứng dậy đi vào trong nhà.

Tôn Bách Thần cũng như kẻ thừa ở đó, tự động rời khỏi.

Bàn ăn được bày ra giữa sân, mọi người ngồi quây quần một chỗ.

Mạn Nghiên ngồi giữa Vương Phong và An Yên, ôm lấy con gái trên đùi.

Còn Tồn Bách Thần, hắn ngồi ở phía đối diện cô.

Ngoại trừ Tôn Bách Thần im bặt không nói câu nào, những người khác ai cũng góp vài ba lời, nhất là Tiểu Minh và Vương Phong, vẫn tính hóm hỉnh chọc cho mọi người cười.

Vui vẻ chưa được bao lâu, Mạn Nghiện bắt đầu bằng giọng, chuẩn bị nói chuyện quan trọng.

“Dì Hạ, chú Hứa Văn à, con với Vương Phong...!chúng con đang bàn đến chuyện kết hôn!”
Mạn Nghiên vừa dứt lời, khuôn mặt mọi người dần biến sắc, ai nấy kinh ngạc không cất nên lời.

Bát cơm trên tay Tôn Bách Thần trực tiếp rơi xuống đất, vỡ ra tan tành.

Những tưởng chỉ
mình hắn thấy khổ sở, nhưng đâu ai biết vẫn còn một cô gái khác, hiện tại giống như không thể thở được, miếng cơm bị nghẹn lại trong cuống họng, chua xót trong lòng.

Một câu nói, bốn người đau!
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 236: Lòng Người Hóa Đá Trái Tim Vô Tình


Tôn Bách Thần không nói không rằng, mặc kệ tất cả mọi người đang nhìn mình mà nắm chặt cổ tay Mạn Nghiên, kéo vào trong phòng.

Cánh cửa đóng sầm lại, âm thanh lớn đến mức làm cho Đan Nhiên giật mình, sợ hãi ôm chặt lấy cánh tay Vương Phong.

Dì Hạ định đến xem thế nào, thì bị chú Hứa Văn giữ lại, bình tĩnh bảo bà ngồi xuống ghế.

“Cứ để hai đứa nó nói chuyện đi.”
Bên trong căn phòng, Tôn Bách Thần ép sát Mạn Nghiên vào tường, bốn mắt nhìn nhau không chớp.

Hắn khổ sở cúi đầu, né tránh ánh nhìn lạnh lẽo của người con gái kia.

Cô quá độ mệt mỏi, dùng lực đẩy hắn ra.

“Anh lại định làm chuyện điên khùng gì nữa đây?”
“Mạn Nghiên à, đừng kết hôn với Vương Phong được không? Hai mẹ con em về với anh đi, anh xin em.”
Giây phút hắn dẹp bỏ hết lòng tự tôn của mình, lẳng lặng quỳ xuống cầu xin người con gái trước mặt.

Cô cũng quỳ xuống trước mặt Tôn Bách Thần, chật vật theo hắn.

Đây không phải là điều hắn hằng mong muốn sao? Sáu năm trước, Tôn Bách Thần buông tay Mạn Nghiên để cô đi tìm cuộc sống mới, sao bây giờ lại muốn ngăn cô lại?
Lựa chọn kết hôn cùng Vương Phong, không phải rất tốt ư?
“Đừng nói nữa...!anh có nói gì cũng đã quá muộn rồi! Cầu xin anh để tôi được yên đi! Nếu anh muốn tôi quay lại là vì Đan Nhiên thì không cần đâu.

Con bé vẫn là con gái anh, tôi sẽ không ngăn cản tình cảm cha con của hai người, cũng không cấm anh làm tròn bổn phận của một người cha với con bé.

Nhưng mà tôi kết hôn với ai, đó là quyền của tôi đúng không? Tôn Bách Thần, anh không đủ tư cách.”
Bốn chữ không đủ tư cách khiến hắn câm nín lại, Tôn Bách Thần run rẩy cúi gục đầu.

Nước dãi kèm theo nước mắt không ngừng chảy xuống, thể hiện sự đau đớn tột cùng của một đấng nam nhi ngạo nghễ.

Lòng tự tôn của hắn, đã chẳng đổi lại được cô nữa rồi.

“Phải, là quyền của em.”

Tôn Bách Thần thu hết cảm xúc vào trong người, đưa tay lau sạch khuôn mặt lem luốc của mình.

Hắn chậm rãi đứng dậy, kéo từng bước chân rời khỏi phòng.

Mạn Nghiên vẫn còn quỳ ở đó, đôi mắt vô hồn nhìn xuống sàn nhà.

Ai biết được trong đầu cô đang nghĩ điều gì? Ai biết được cô cũng mệt mỏi đến nhường nào? Trách ông trời gieo cho ba người thử thách quá lớn, nhưng lại không thể bạn một kết cục vẹn toàn.

Một lần lạc mất, lỡ nhau cả đời...!
Tôn Bách Thần đi thật rồi, hắn rời khỏi cửa lớn nhà họ Đồng, không một cái ngoái đầu quay lại.

Mặc cho đứa con nhỏ liên tục gọi tên, hắn vẫn vờ như không nghe thấy.

Lòng người hóa đá, trái tim vô tình...!
“Vương Phong, lần này cậu thắng thật rồi.”
“Đồng Mạn Nghiên, em quá quắt lắm.

Em khiến tôi yêu em, rồi lại bỏ tôi một mình.

Tôi thua thật rồi, thua chính cái sự ngoan cường ngu ngốc của em đó!”
Tổi đó An Yên về nhà, cả người thất thần chui vào trong phòng ngủ.

Cô ngồi lên bàn làm việc, nhẹ nhàng rút ra một quyển sổ màu đỏ ở dưới chồng sách dày, mở từng trang đọc lại.

Nhật ký mà An Yên viết cho Vương Phong trong suốt sáu năm trời, từng dòng chữ nắn nót dày đặc trên trang giấy trắng, kể ra hết những lời trong lòng mà cô không đủ can đảm nói với anh.

Chính xác thì cô đã thích người đàn ông này từ cái lần gặp đầu tiên ở bệnh viện, nhưng đến cơ hội theo đuổi anh, cô cũng không có.

Vài lần gặp gỡ ngắn ngủi, còn lại chỉ là những dòng tin nhắn qua mạng xã hội, hay những cuộc gọi đến bất chợt, đôi lời an ủi, động viên nhau cũng đủ để tình cảm của An Yên dành cho Vương Phong ngày càng thêm sâu đậm.

Một cô gái lần đầu tiên biết rung động, biết yêu, biết nhớ một người, nhưng lại chẳng thể thổ lộ.

Tim cô hướng về anh, tim anh hướng về cô gái khác.

Ban đầu đặt tình cảm lên người Vương Phong, An Yên đã chẳng trông đợi điều gì.

Cô chỉ hi vọng có thể nhìn thấy anh được vui vẻ, hạnh phúc.

Còn về phần mình, lúc nào buông được thì buông.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 237: Đây Là Lần Đầu Tiên Cậu Nhìn Thấy Chị Mình Khóc


An Yên vừa lật từng trang giấy, vừa khóc r*n r*.

Căn phòng tối om, chỉ tồn tại thứ ánh sáng duy nhất từ cây đèn đọc sách, chiếu rọi xuống mặt bàn.

Cô lang thang trong miền ký ức, mơ hồ đến nổi chẳng thèm để ý mọi thứ xung quanh.

Kể cả khi Tiểu Minh đi vào, An Yên cũng không hề hay biết.

“Chị.."

Cái chạm tay đột ngột lên vai của Tiểu Minh làm cô giật bắn mình.

An Yên bất giác nhìn xuống quyển sổ màu đỏ, tay gấp nhanh nó lại, rồi lúng túng đem vài quyển sách ở bên cạnh, đặt chồng lên trên.

“An Yên, chị đang khóc sao?”
“Không khóc.

Tiểu Minh...!em vào đây làm gì thế?” Giọng An Yên khán đặc lại, nói từng chữ còn không rõ.

Tiểu Minh cúi xuống nhìn chị gái mình, cô lại quay mặt đi chỗ khác, luống cuống lau đi nước mắt trên mặt.

Cậu vốn định tìm An Yên để hỏi một câu bài tập toán hóc búa, thật không ngờ lại bắt gặp chị gái mình đang khóc, bất giác không biết phải làm gì.

“Không có gì.

Chỉ là đã khuya rồi nhưng vẫn thấy đèn trong phòng còn sáng, nên em muốn xem chị ngủ chưa thôi.”
Tiểu Minh chăm chú nhìn xuống mặt bàn, ánh mắt xoáy sâu vào một góc của quyển sổ đỏ chưa bị che đi, đăm chiêu suy nghĩ.

Cuối cùng, cậu vẫn không nói gì thêm, ngoài một câu dặn dò An Yên sớm đi ngủ, rồi rời khỏi phòng.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy chị mình khóc, hơn nữa còn rất đau khổ.

Từ trước đến giờ, kể cả khi gặp căng thẳng, áp lực trong công việc, An Yên vẫn luôn chia sẻ hết với gia đình, nhưng hôm nay là vì cái gì, lại khiến cô khóc nhiều như vậy?
Chiều chủ nhật, Mạn Nghiên, Vương Phong và bé con phải quay trở lại thành phố.

Cô tình cờ biết An Yên ba ngày sau sẽ sang Đức tham gia một đợt tập huấn ngắn hạn, hiện tại đã được nghỉ phép ở bệnh viện nên muốn rủ cô ấy lên thành phố ở cùng mình mấy ngày.

Thấy cô nhiệt tình như vậy, An Yên cũng không nỡ từ chối.

Nếu không đến chung cư của Mạn Nghiên thì hai ngày sau cô ấy cũng phải lên thành phố thuê khách sạn ở qua một đêm, để thuận tiện di chuyển ra sân bay vào buổi sáng tiếp theo.

Bởi vì vé máy bay là do bệnh viện chuẩn bị sẵn, nên địa điểm khởi hành cũng là do họ quyết định.

“An Yên, cảm ơn chị.”
“Con bé này lại muốn cảm ơn gì nữa đây? Chị cũng đang rảnh rỗi, xem như là lên đó chơi mấy ngày với em cho khuây khỏa đi.

Đến lúc chị sang Đức tham gia khóa tập huấn, sợ rằng bận tối mắt tối mũi luôn đấy chứ!”
An Yên thu dọn hành lý, tạm biệt cha mẹ và Tiểu Minh chuẩn bị lên đường.

Cô cảm thấy khóa học này đến thật đúng lúc, vừa hay có thể khiến bản thân bận rộn mà không suy nghĩ mấy chuyện linh tinh nữa.

Vương Phong cưới Mạn Nghiên cũng tốt! Bọn họ đều là những người quan trọng đối với An Yên, nên cô ấy thành tâm chúc phúc cho cuộc hôn nhân này.

Dù rằng có buồn, có đau, có chút tự mình tổn thương đi chăng nữa...!
Chào tạm biệt mọi người, chiếc xe Audi lăn bánh trở về thành phố.

Vương Phong lái xe, ngồi bên cạnh anh là Mạn Nghiên, còn An Yên và Đan Nhiên ngồi ở phía sau.

Vương Phong bình thường sẽ chủ động gọi chuyện để nói với mọi người nhưng hôm nay lại im bặt.

Từ lúc lên xe đến giờ, anh chỉ tập trung lái chứ chưa mở miệng nói câu nào.

Mạn Nghiên thấy không khí hơi căng thẳng, bèn cất lời hỏi An Yên:
“An Yên, lần này chị sang Đức tập huấn có lâu không?”

20220209035803-tamlinh247-vn.jpg

.
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 238: Anh Đủ Vị Tha Rồi Nên Một Lần Để Bản Thân Mình Ích Kỷ Vậy!


Rốt cuộc là sai ở chỗ nào? Cô khẽ thở dài.

Đoạn đường sau đó, Đan Nhiên và An Yên có lẽ mệt nên ngủ ngon lành.

Mạn Nghiên ngồi bên cạnh Vương Phong cũng không còn ai để nói chuyện, thi thoảng cô chỉ nhắc anh dừng lại bên đường, nghỉ ngơi, lau mặt cho tỉnh táo.

Tầm tám giờ tối, họ về đến chung cư.

Vương Phong không ở lại đây mà về nhà, Mạn Nghiên đi cùng anh xuống dưới hầm xe để tiễn anh một đoạn.

Quan trọng là cô có chuyện muốn nói với Vương Phong.

“Em có chuyện gì muốn nói với anh sao?”

Mạn Nghiên gật gật, cụp mắt xuống không dám nhìn thẳng vào mặt anh.

Cô do dự hồi lâu, rồi mới nói:
“Vương Phong, ngày mai chúng ta đi thử váy cưới đi!”
Nhân tiện có An Yên ở đây, Mạn Nghiên muốn rủ cô ấy đi cùng.

An Yên sang Đức đi tập huấn tận ba tháng, sợ rằng không kịp tham dự hôn lễ của hai người.

Cô muốn cô ấy đi tư vấn váy cưới cho mình, cũng xem như là nhận được lời chúc phúc từ An Yên rồi.

Từ trước đến giờ, những gì mà Mạn Nghiên tính toán cho hôn lễ của hai người, Vương Phong chưa từng tỏ rõ thái độ đồng ý, nhưng cũng không phản đối.

Anh cứ im lặng thuận theo cô, bởi vì anh luôn tin tưởng vào mọi quyết định của Mạn Nghiên.

Nhưng mà lần này, anh lại thấy dao động, rồi tự hỏi chính bản thân mình, cô làm như vậy có thật sự hạnh phúc không?
Nhưng mà ít nhất một lần trong đời, Vương Phong cũng muốn xem cô gái này mặc váy cưới, đứng trước mặt anh, cười thật xinh đẹp.

Anh đủ vị tha rồi, nên một lần để bản thân mình ích kỷ vậy!
Vương Phong bước về trước một bước, để gần Mạn Nghiên hơn.

Anh vòng tay ra đằng sau, đột ngột kéo cô ngã vào lồng ngực của mình, ôm chặt cứng.

Cô bị bất ngờ, sống lưng trở nên cứng đờ, hai tay co lên rơi vào khoảng không, mất một lúc mới đặt lên vai anh.

“Phong, anh sao thế?”
Anh không trả lời cô, thân ảnh cao lớn dồn lực về phía trước, dính chặt lấy dáng người nhỏ bé kia.

Mạn Nghiên siết nhẹ vòng tay, hơi thở có chút gấp gáp khi áp mặt vào lồng ngực của người đàn ông này.

Nhìn ra Vương Phong có tâm sự trong lòng, nhưng cô không hỏi.

Mạn Nghiên nghĩ có lẽ thứ anh thật sự cần ngay lúc này chỉ là một cái ôm thật chặt.

“Anh về nhé.

Em ngủ ngon!” Vương Phong hôn nhẹ lên trán Mạn Nghiên, rồi rời đi.

Nhìn theo chiếc xe Audi rời khỏi hầm xe được một đoạn, cô mới lững thững đi về phòng.

Tối hôm đó Mạn Nghiên cùng An Yên ngủ chung giường, Đan Nhiên nằm giữa hai người họ.

Cô nằm trằn trọc rất lâu mới ngủ được, còn An Yên tưởng chừng như đã ngủ say từ lâu, nhưng thật ra cô ấy chỉ nằm yên ở đó, chứ chưa hề ngủ.

Vương Phong về đến Vương gia, mang theo tâm trạng cực kỳ chán nản.

Những lúc thế này, anh thường uống vài ba bia để giải tỏa căng thẳng, nhưng lần này vỏ lon bia rỗng đã la liệt lên trên bàn, tâm tư anh vẫn chưa khá lên được.

Anh lấy điện thoại trong túi ra, nhìn lên màn hình danh bạ một lúc lâu.

Vương Phong có khá nhiều bạn bè, nhưng thân thiết đến mức có thể giãi bày tâm sự chỉ có một mình Tân Bách Thần.

Mà trường hợp này, anh sao dám gọi cho hån?
Bất chợt Vương Phong nhớ ra còn một người, khóe môi anh cong nhẹ lên, ánh mắt mang chút ấm áp lạ kỳ.

Chỉ là bây giờ cũng đã khuya rồi, anh không biết cô ấy còn thức không nữa?
An Yên - người con gái mà mấy năm nay anh liên lạc cũng khá nhiều.

Cô gái từng bỏ thời gian quý báu của mình, ngồi nghe Vương Phong than vãn rồi cho anh những lời khuyên bổ ích.

Trong những năm tháng ở bên Úc cùng Mạn Nghiên, anh sao có thể không có giây phút căng thẳng được? May là nhờ có cô ấy.

Cuối cùng Vương Phong vẫn quyết định gọi cho An Yên.

Thật sự ngay lúc này, anh rất cần nghe ý kiến của người khác, để không mù quáng, không phải đưa ra sự lựa chọn sai lầm.

An Yên rón rén cầm điện thoại rời khỏi phòng ngủ.

Cô ấy ngồi bệt xuống sàn, tựa lưng vào mặt sau của ghế sofa.

Nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, trái tim thiếu nữ bắt đầu thổn thức, đập thình thịch lên từng hồi.

Cô ấy hít một hơi thật sâu, rồi mới bấm nghe.

“Vương Phong, anh gọi cho em có chuyện gì thế?”
 
Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường
Chương 239: Đôi Khi Buông Bỏ Cũng Là Cách Để Hạnh Phúc!


“Em ngủ chưa? Nếu chưa nói chuyện với anh một chút nhé.”
An Yên ngây ngốc gật đầu, khẽ đáp lại anh bằng một tiếng “vâng” nhè nhẹ.

Cơ mặt Vương Phong bắt đầu giãn ra, anh uống thêm một ngụm bia, rồi mới nói ra những điều băn khoăn trong lòng.

“An Yên à, em nói xem anh phải làm sao mới là tốt cho Mạn Nghiên đây? Em ấy quyết định cưới anh, có phải quá vội vàng không? Rõ ràng Mạn Nghiên không yêu anh, tại sao vẫn cứ cố chấp làm như vậy chứ?”
Những cuộc trò chuyện giữa hai người đều xoay quanh Mạn Nghiên, lần này cũng không ngoại lệ.

An Yên vẫn như mọi khi, trầm ngâm một lúc, cẩn thận suy nghĩ ra lời khuyên bổ ích cho anh.

Thế nhưng lần này đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, rối rắm không biết phải nói gì.

“An Yên, em còn ở đó không?”
“Em ở đây.” Giọng cô rất êm tai, đến mức không cần nói gì nhiều cũng khiến người ta có một phần được an ủi.

“Vương Phong, em tin Mạn Nghiên có nỗi khổ riêng của mình, nên mới quyết định làm như vậy.

Quan trọng là ở ý anh, anh muốn thế nào? Đôi lúc thuận theo ý một người chưa chắc đã là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng em chỉ là người ngoài cuộc, khuyên nhủ thì có ích gì? Anh với Mạn Nghiên có quyết định như thế nào, em đều ủng hộ hai người.”
An Yên nói lòng vòng, nửa ủng hộ, nửa lại phản đối.Vương Phong khẽ thở dài, đúng là làm khó cô ấy rồi!
An Yên là chị em tốt của Mạn Nghiên, khó trách cô ấy bị khó xử.

“Anh...!anh muốn Mạn Nghiên được hạnh phúc.”
“Vậy thì anh hãy nghĩ thật kỹ xem thế nào mới là đem đến hạnh phúc cho em ấy nhé! Vương Phong à, anh mong Mạn Nghiên được hạnh phúc, em cũng vậy.”
Anh mỉm cười, nói một tiếng cảm ơn với An Yên trước khi tắt máy.

Tuy rằng cô ấy không thể cho anh lời khuyên rõ ràng như mọi lần, nhưng lại khiến anh nhẹ lòng đi không ít.

Đây là vấn đề của Vương Phong, có lẽ anh nên tự mình đối diện.

Dũng cảm đưa ra sự lựa chọn!
An Yên bỏ lỡ một vế câu cuối, khiến cho anh nghĩ cô ấy cũng muốn nhìn thấy Mạn Nghiên được hạnh phúc.

Chỉ là ý tứ của An Yên sâu xa hơn một chút.

Cô ấy muốn Mạn Nghiên được hạnh phúc, càng muốn Vương Phong cũng được hạnh phúc...!
Anh uống nốt lon bia cuối cùng, rồi bóp chặt nó lại trong lòng bàn tay.

Vương Phong ngồi ngả người ra ghế, đăm chiêu suy nghĩ.

Thời gian cứ thế dần trôi qua, mãi đến hai giờ sáng, anh mới thông suốt hết những chuyện cất giữ trong lòng.

Đôi khi buông bỏ cũng là cách để hạnh phúc!
Bà Vương từ trên lầu đi xuống phòng khách, thấy con trai mình tận sáng mà vẫn chưa ngủ, bèn đi đến hỏi han anh.

Vương Phong nhìn mẹ, ánh mắt đầy tự trách.

Anh thấy bản thân thật kém cỏi, đến mong ước nhỏ nhoi của mẹ mình, anh vẫn chưa thực hiện được.

“Con làm sao? Có phải đã đưa ra được quyết định của mình rồi không?”
Đúng là không gì qua mắt được mẹ anh.

Chỉ cần một ánh mắt, bà liền biết điều mà Vương Phong đang nghĩ trong lòng.

Anh nắm lấy bàn tay đã xuất hiện vài nếp nhăn kia, bóp nhẹ một cái.

Giọng anh khàn khàn cất lời:

“Mẹ à...!Mạn Nghiên ấy, cứ để em ấy làm con nuôi của mẹ nhé!”
Bà Vương sụt sịt, ôm chầm lấy đứa con trai của mình.

Vương Phong buồn, bà cũng buồn.

Nhưng bà biết anh đã suy nghĩ rất kỹ trước khi nói ra câu nói này.

Bà hoàn toàn ủng hộ!
“Xin lỗi mẹ, lại phải bắt mẹ chờ nữa rồi.”
“Thằng con ngốc, xin lỗi cái gì chứ? Mẹ chờ bao năm nay, chờ thêm có sao nào?”
Vương Phong gục mặt lên vai bà, liên tục nói câu xin lỗi.

Anh hứa với bà chắc nịch, nhất định sau này sẽ đem về cho bà một cô con dâu thật tốt, chỉ cần cho anh thêm thời gian thôi...!
“Được được, mẹ biết rồi.

Con cần bao nhiêu thời gian mẹ cũng có thể đợi.

Mau nín đi xem kìa, bốn mươi tuổi đầu còn ôm lấy mẹ khóc, chịu nổi không chứ?”
 
Back
Top Bottom