Khác Sakura, tớ cần cậu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sakura, Tớ Cần Cậu
Thông báo


Tình hình là laptop tui bỗng nhiên hư cmnr.

Mấy cô hiểu ý tui chứ ?=)))))

Tự dưng máy nó bị HP PC Hardware Diagnoistics UEFI á, có ai xài HP nà từng bị cái này chưa, chỉ tui cách khắc phục với😢😭
 
Sakura, Tớ Cần Cậu
Chapter 19: Những lời chưa nói


----------------

Trước khi đọc chap, hãy mở "Parting at the River of three crossings" version 1 hour để nghe nha các cậu.

Nhất định phải mở nghe nhé.

Hãy vừa nghe nhạc và vừa đọc truyện của mình ạ, chỉ chap này thôi...

----------------

Sasuke bế Sakura trên tay, đôi chân cứng nhắc vô thức bước đi trên con đường không biết đã bao lâu rồi cậu không còn đến.

Những hạt mưa rơi xuống ngày một nhiều hơn, đồng thời như càng thêm trĩu nặng dần.

Nhưng Sasuke dường như lại không hề quan tâm đến điều ấy.

Bàn tay cậu dùng sức siết chặt lấy thân thể lạnh lẽo của Sakura, bầu trời âm u của cơn mưa hình như đã làm gương mặt cô càng thêm tối đi hơn vài phần.

Bước chân của Sasuke đột ngột dừng lại, trước mặt cậu hiện tại là một ngôi nhà có kiến trúc của Nhật thời cổ xưa - một thứ không hề có mặt hay tồn tại trong trí nhớ của cậu.

Nhưng điều kì lạ là Sasuke lại chẳng cảm nhận được chakra của bất kì ai cả, như thể đây là một căn nhà vô chủ vậy.

Sasuke nhíu mày, dường như cậu có thể cảm nhận được một chút chakra mỏng manh còn sót lại của Sakura, nó lờn vờn quanh khu vực này, nhưng thật sự quá mờ nhạt.

Những giọt mưa rơi xuống mặt cậu, rồi chạy dọc xuống dưới cằm.

Sasuke cau mày, đôi chân tiếp tục cất bước, hướng về phía ngôi nhà mà đi đến.

Sasuke đặt Sakura xuống, để cô ngồi dựa vào cánh cửa trượt.

Còn mình thì đồng thời ngồi cạnh bên cô, bàn tay cho vào trong lồng ngực, lấy ra một bức thư được giữ kĩ đến mức gần như khô ráo.

Bất chợt, Sasuke đảo mắt sang phía Sakura.

Đôi mắt cô nhắm nghiền lại, tựa như đang chìm vào giấc ngủ say.

Trong vô thức, Sasuke đưa tay lên, vén lọn tóc của cô ra sau tai.

Tobi ngồi trên vách núi cao, cạnh bên là Sasuke với đôi mắt đã được băng bó.

"Mắt của cậu đã ổn hơn rồi chứ ?"

Tobi ra vẻ quan tâm thăm hỏi.

"Nó đã không còn đau nữa rồi" Sasuke thẳng thắng trả lời.

Phía sau lớp mặt nạ, Tobi bỗng dưng cười cợt không rõ nguyên do.

"Sasuke, cậu đã từng yêu một ai đó chưa ?"

Tobi thắc mắc.

"Chưa từng" Sasuke lạnh giọng đáp lại.

"....Còn ta, ta đã từng yêu một cô gái" Dứt lời, mắt anh hơi cụp xuống.

"Ta vẫn còn nhớ rất rõ, khoảnh khắc ta ôm thân xác lạnh lẽo của người ta yêu trên tay mình.

Khi ấy, ta cảm thấy thế giới trong ta thật sự đã chết đi rồi"

Bàn tay Sasuke nhẹ miết lấy bìa thư, lòng chần chờ nửa vời một hồi lâu rồi mới dứt khoát quyết định mở ra.

Dòng chữ nắn nót của Sakura hiện ra trước mắt cậu, có chút gì đó tinh nghịch hệt như những ngày hai người còn cùng đội.

Dẫu đã qua bao lâu rồi, nhưng nét chữ của Sakura vẫn trẻ con như vậy.

"Vậy là bức thư này đã đến được tay cậu rồi nhỉ, Sasuke kun ?

Thật mừng vì chính tay cậu đã nhận được bức thư của tớ, và càng khiến tớ hạnh phúc hơn chính là cậu đã quyết định đọc nó đấy.

Trước hết thì, Sasuke kun hãy đọc bức thư này ở nơi bí mật của chúng ta nhé ?

Ngọn núi anh đào ấy, cậu vẫn còn nhớ về nó chứ ?"

Sasuke dời mắt khỏi bức thư, nhìn ra khoảng sân phía trước căn nhà.

Những cây hoa anh đào thuở nào giờ đã trở nên thật to lớn.

Nhưng Sasuke lại chẳng thể nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời của những bông hoa ngày ấy nữa, vì cơn mưa đã gột rửa đi những cành cây, làm chúng trở nên thật trơ trọi và xơ xác làm sao.

Dẫu cho chưa đọc được bức thư kia, nhưng Sasuke cũng đã vô thức đi đến đây từ trước.

Không biết nếu Sakura biết được chuyện này, thì sẽ có biểu cảm gì...

Kakashi mở cánh cửa nhà, bàn chân chỉ vừa bước vào một nửa đã bỗng dưng va phải một vật thể mềm mại xa lạ.

Anh nhíu mày, bất giác đưa mắt nhìn xuống dưới.

Bất ngờ làm sao, trước mặt anh là một chú cún con đang nằm dài ra đất, thản nhiên ngủ.

Nhưng Kakashi nhớ rất rõ, nhà mình chẳng hề có một con thú cưng nào cả.

Đôi mắt của chú cún chậm rãi mở ra, nhìn Kakashi một cách chăm chú.

Như một bàn năng tự nhiên, hai mắt nó đột ngột sáng bừng lên.

Rồi nó đứng dậy, dụi người vào chân Kakashi, làm chiếc chuông được đeo ở cổ bỗng phát ra một loại âm thanh quen tai đến lạ.

Kakashi cứng người, chợt khụy một bên gối xuống, bế chú chó lên tay.

"Gấu.."

Chú chó con dụi đầu vào tay Kakashi, như thể đang trông chờ được xoa đầu.

Chú cún có bộ lông màu trắng mềm cùng hai mắt đen láy to tròn.

Ngoài ra, trên cổ nó còn được treo hai chiếc chuông nhỏ, tựa như hai chiếc chuông của Kakashi vẫn luôn mang theo bên người.

"Hãy chăm sóc nó giúp em nhé"

"Ra là vậy" Kakashi cong môi, dịu dàng nhìn chú cún trên tay.

Vậy ra đó là món quà em ấy dành cho mình, thứ mà em ấy nhắc đến trong bức thư

"Vậy từ nay, ta sẽ gọi ngươi là Shiro* nhé.

Shiro à" Kakashi dịu dàng bế chú chó lên, động tác vô cùng nâng niu và trân quý.

Gạt đi mớ cảm xúc xưa cũ hỗn độn trong đầu, Sasuke tiếp tục hướng mắt về bước thư của cô.

"À, cũng đã một thời gian khá dài trôi qua kể từ khi cậu quyết định rời làng rồi nhỉ ?

Cậu nhận ra không, Sasuke kun ?

Rằng có thật nhiều thứ, sớm đã dần dà đổi thay theo thời gian...

Đã thật lâu rồi, chúng ta chẳng thể có một cuộc nói chuyện thoải mái cùng nhau giống như khi trước nữa.

Chúng ta giờ đây thật xa lạ, à không, phải là cậu đối với tớ giờ đây thật quá đỗi xa lạ...

Sasuke kun, và cả tớ nữa, chúng ta đều đã thay đổi rồi, phải không ?

Trong ba năm qua, thật sự tớ vẫn luôn rất nhớ cậu.

Nhiều lúc, nỗi khao khát được nhìn thấy cậu dường như đã giày vò thể xác tớ đến điên dại, Sasuke kun à.

Cậu đã đi mất, Naruto sau đó lại rời làng, còn thầy Kakashi cũng đồng thời biệt tăm.

Mọi người vậy mà đều bỏ lại tớ, chỉ một mình tớ.

Sau tất cả, tớ lại lần nữa cô đơn một mình.

Tớ phải làm gì đây ?

Tớ phải đối mặt với mọi thứ thế nào đây ?

Thật đớn đau thay, khi ấy chẳng có ai nói cho tớ biết rằng tớ phải làm gì cả.

Nhưng rồi, tớ đã quyết định trở thành đệ tử của Hokage đệ ngũ, chỉ để khiến bản thân mình có thể trở nên mạnh mẽ hơn.

Và lúc ấy, có lẽ tớ sẽ không còn là một con bé phiền phức giống như cậu vẫn hay than vãn nữa.

Tớ đã luôn cố gắng lao đầu vào việc luyện tập, thật nhiều, rồi lại thật nhiều...

Sasuke kun à, có đôi lúc tớ tưởng chừng như bản thân mình đã gần như kiệt quệ, tớ dần chết đi trong sự tự ti của bản thân, rồi lại dần gục ngã trước những kết quả mà mình đạt được nhưng không như ý muốn...

Nhưng khi tớ nghĩ việc cậu vẫn đang điên cuồng liều mạng tìm kiếm sức mạnh ở một nơi nào đó, tớ lại một lần nữa vực dậy chính bản thân mình.

Tớ tự hỏi, nếu vào lúc đó tớ có đủ khả năng để giúp cậu báo thù, liệu cậu sẽ đưa tớ đi cùng chứ ?

Lần đầu gặp lại nhau sau ba năm, giá như cậu có thể hiểu được cảm xúc của mình khi đó, Sasuke kun à.

Bất ngờ, hạnh phúc, rồi lại vỡ lẽ ra tất cả, và trở nên tuyệt vọng.

Tớ gần như vỡ òa vào khi ấy, lúc mà Sasuke kun xuất hiện ở trước mắt tớ, cậu đã ở ngay trong tầm với của tớ rồi.

Tớ cảm tưởng như công sức luyện tập và chờ đợi của mình trong ba năm qua thật sự đã được đền đáp.

Nhưng không, Sasuke kun à...

Cậu hướng thanh kiếm ấy vào tớ, không một chút do dự.

Ánh mắt lạnh lẽo đó của cậu, cậu nào có còn là Sasuke kun của tớ trước đây đâu ?

Trong phút chốc, ranh giới giữa chúng ta lại một lần nữa được mở rộng.

Sasuke kun đối với tớ lúc ấy, thật sự là gần ngay trước mắt, nhưng lại xa tận đến chân trời.

Ngày đầu tiên mà chúng mình gặp nhau ấy, có lẽ Sasuke kun đã không còn ký ức về nó nữa rồi.

Nhưng còn tớ, tớ lại nhớ rất rõ.

Tớ nhớ rất rõ hình bóng hăng say khi cậu cùng tập luyện ném kunai với anh trai mình, cũng nhớ rất rõ cái nụ cười thỏa mãn ngây ngô của cậu những khi cậu được anh trai xoa đầu khen thưởng.

Cậu thật đẹp đẽ, cũng thật tuyệt vời, đến mức làm tớ phải thơ thẩn ngắm nhìn cậu thật lâu, để rồi lại vô tình để bàn chân mình vấp phải một cành cây khô, tạo ra tiếng động khiến cậu giật mình quay lại.

Kể từ ngày hôm ấy, tớ đã luôn dõi theo cậu.

Sasuke kun chẳng biết đâu, rằng tớ đã vui như thế nào khi biết chúng ta học cùng lớp ở học viện.

Khoảng thời gian ấy, tớ đã luôn muốn tiếp cận cậu, nhưng tớ lại tự ti về bản thân mình lắm, tớ nào có phải là người hoàn hảo giống như Ino đâu ?

Vậy tớ phải lấy tư cách gì để có thể sánh vai cùng cậu đây ?

Tớ chẳng biết nữa...

Chắc cũng có lẽ là vì thế, nên tớ chỉ có thể đứng từ xa dõi theo cậu, một cách âm thầm lặng lẽ.

Tớ vẫn ôm cái tình yêu nhỏ bé ấy cho đến năm chúng ta mười hai tuổi, khi đội 7 chính thức được thành lập.

Cuối cùng thì tớ cũng đã có cơ hội ở bên Sasuke kun nhiều hơn nữa rồi.

Và tớ khi ấy cũng đã được nhìn thấy một Sasuke kun hoàn toàn khác, một Sasuke hết mình vì nhiệm vụ, một Sasuke biết quan tâm đến mọi người, và cũng đồng thời là một Sasuke sẵn sàng hi sinh vì đồng đội.

Tớ tưởng rằng bản thân vốn đã hiểu Sasuke kun thật nhiều, nhưng cho đến khi chúng ta tham gia kì thi Chunnin lần đó, tớ lại phải hốt hoảng nhận ra rằng thật sự tớ chẳng hiểu gì về cậu cả.

Trong khu rừng chết ngày hôm đó, tớ thấy bóng tối trong cậu, thứ bóng tối mà cậu vẫn luôn gắt gao che giấu.

Tớ thấy lòng hận thù của cậu, nỗi khát khao tìm kiếm sức mạnh của cậu, và cả nỗi đau của cậu nữa, Sasuke kun à.

Đến khi kì thi Chunnin ấy kết thúc, cậu như đã biến thành một con người hoàn toàn khác vậy.

Cậu trầm hơn, và cũng ít nói cười cùng mọi người nhiều hơn trước.

Nếu trước đây hỏi tớ thích gì ở cậu nhất, tớ sẽ trả lời rằng tớ thích bộ dạng lạnh lùng ít nói của cậu.

Nhưng khi lớn lên một chút, tớ lại dần trở nên tham lam hơn trước...

...Tớ muốn thấy nụ cười của cậu.

Sasuke kun ơi, tớ biết mà, tớ nhận ra mà...

Tớ nhìn thấy mà Sasuke kun, ánh mắt thù hận đó của cậu, ánh mắt về nỗi khát khao muốn tìm kiếm một thứ sức mạnh to lớn để có thể rời khỏi ngôi làng này.

Tựa như một chú chim ao ước muốn được thoát khỏi chiếc lồng đang giam cầm nó và bay lên bầu trời xanh kia.

Tớ biết, nếu ngày đó tớ để cậu đi, cậu sẽ chẳng bao giờ quay về nữa.

Tớ phải làm gì đây, khi tớ biết đôi tay này chẳng đủ mạnh mẽ để níu kéo cậu quay lại ?

...Sasuke còn nhớ ngày đội 7 chúng ta được thành lập không ?

Lúc đó, chúng ta đã cùng nhau nói về ước mơ của bản thân mình.

Sasuke kun biết mà đúng không, rằng ước mơ của mình khi đó, chính là có thể khiến cậu được hạnh phúc.

Hồi ấy, tớ đã luôn dành thời gian để mơ mộng về tương lai tươi đẹp của chúng ta sau này.

Tương lai về một mái nhà ấm cúng, trong đó có tớ, Sasuke kun, và cả lũ trẻ của chúng ta nữa.

Thật là... tớ đã đi quá xa nhỉ ?

Nhưng thật sự đấy, tớ đã từng mơ ước như thế, đến cả bây giờ cũng vậy...

Tớ biết căn nhà cũ của của gia đình cậu đã bị niêm phong và tịch thu.

Vì vậy, tớ đã suy nghĩ rất lâu để đưa ra một quyết định chính thức.

Tớ có hỏi qua cô Tsunade về chỗ đất này, và cũng đã quyết định mua lại nó sau bao lần cân nhắc.

Sasuke kun biết không, nơi này là đất vô chủ, thuộc quyền sở hữu của làng.

Nhưng giờ thì nó đã là của cậu, chỉ riêng cậu thôi.

Căn nhà mà tớ mơ ước từ khi còn bé xíu, cuối cùng cũng đã hoàn thành và được trao lại cho chủ nhân chân chính của nó rồi.

Tớ thật sự vui lắm đấy, nhưng tiếc là, tớ lại chẳng còn khả năng để thực hiện ước mơ của mình khi xưa nữa rồi.

Cách đây không lâu, tớ vừa phát hiện bản thân mình đã trúng phải độc tố của Sasori, cũng là một kẻ tội phạm nguy hiểm hoạt động dưới trướng tổ chức Akatsuki.

Khi hay biết mình trúng độc, tớ đã phải tuyệt vọng biết chừng nào.

Còn bao nhiêu điều tớ vẫn đang còn bỏ dở, và cậu thì vẫn chưa thể buông bỏ hận thù để quay về Konoha.

Sasuke kun à, cậu biết không, tớ đã thật ích kỷ vì từng nghĩ rằng nếu tớ có thể giết chết cậu, thì chúng ta sẽ có thể cùng nhau ra đi, sẽ không ai còn phải cô đơn một mình nữa.

Tớ đã có tận hai cơ hội để ra tay với cậu, nhưng rồi lần nào tớ cũng đã bỏ lỡ mất.

Vì sao vậy, Sasuke kun ?

Vì sao dù cậu có nhẫn tâm với tớ như thế nào, thì tớ cũng không nỡ tổn thương cậu dù chỉ là một chút ?

Giây phút cậu thi triển Chidori lên người tớ, khoảnh khắc cậu hướng kunai về phía tớ, tớ cảm thấy như mình đã gần như được giải thoát.

Khi ấy, tớ nhận ra, có lẽ cho dù thật sự chết trên tay cậu, có lẽ tớ cũng sẽ không bao giờ có một câu oán trách.

Một người sẽ sống thế nào khi biết rõ ngày chết của mình đang cận kề chứ ?

Tớ đã hối tiếc thật nhiều điều, nhưng Sasuke kun có biết tớ đã lo lắng điều gì nhất không ?

Tớ đã nghĩ rằng, nếu tớ ra đi, vậy thì Sasuke kun sẽ lại tiếp tục bước đi đơn độc trên con đường thù hận, và chẳng ai có thể can ngăn điều đó cả.

Nhưng rồi cho đến khi tớ gặp được Karin, rồi nghe cô ấy kể về cậu và Taka - những đồng đội mới của cậu, tớ dường như đã cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Nhìn thấy Karin, tớ như được thấy hình ảnh phản chiếu của chính tớ qua chiếc gương vậy.

Cô ấy thật giống tớ, cũng yêu cậu một cách bướng bỉnh và cố chấp đến nhường nào.

Và cũng từ ấy, Sasuke kun.

Tớ đã cảm thấy yên tâm hơn khi nghĩ đến ngày mình rời đi, vì tớ biết cậu đã chẳng còn cô đơn nữa.

Cậu đã có đồng đội mới, những người mà cậu có thể an tâm kề vai sát cánh với họ, hệt như chúng ta của trước đây vậy.

Thật khó để nói lời tạm biệt, nhưng mà, Sasuke kun à, đã đến lúc tớ phải đi rồi.

Thật tiếc vì tớ vẫn chưa thể chứng kiến cậu quay trở về làng, và cũng chẳng thể nhìn thấy tên Naruto ngốc nghếch đó trở thành một Hokage thật sự.

Nhưng mà, cuộc đời tớ đến đây, cũng coi như đã là một kết thúc viên mãn rồi.

Thật yên tâm vì dẫu tớ có ra đi thì vẫn sẽ luôn có người có thể thay tớ chăm sóc cho cậu.

Sasuke kun, vĩnh biệt cậu.

Và còn một điều nữa...

Tớ yêu cậu, thật sự rất yêu cậu"

Sasuke nhìn thấy ở cuối lá thư, có những dòng chữ đã nhòa đi vì một lí do nào đó.

Sakura, đó có phải chăng là những giọt nước mắt của cậu ?

Đội 7 cùng nhau rải bước trên con đường làng, sau một ngày làm nhiệm vụ đầy mệt mỏi.

Sakura là người dẫn đầu phía trước, bàn tay đưa lên che miệng rồi ngáp một hơi dài.

Phía sau Sakura là Kakashi cùng những người đồng đội, nhưng hình như họ đang ngầm ám hiệu điều gì đó cho nhau bằng ánh mắt.

Sasuke giật giật khóe miệng, khuôn mặt tỏ vẻ cam chịu nhìn sang Naruto.

"Phải làm như thế thật à ?"

Sasuke nói không phát ra tiếng bằng khẩu hình miệng.

Kakashi và Naruto đồng loạt gật đầu.

Cái đám người ấu trĩ này

Sasuke bất lực thở dài ra một hơi.

"Sakura này" Kakashi đột ngột tiến lên chỗ Sakura.

"Vâng ?"

Sakura ngạc nhiên đáp lại theo bản năng.

"Thầy vừa nhớ ra mình cần mua một số thứ, em có thể đứng đây đợi thầy quay lại, sau đó cùng thầy đi báo cáo về nhiệm vụ ngày hôm nay được chứ ?"

Kakashi hiếm hoi không đặt ánh mắt lên cuốn Thiên đường tung tăng, mà lại nhìn thẳng vào Sakura.

"Tất nhiên là được" Sakura nhún vai, thản nhiên trả lời.

"Tốt.

Vậy Naruto, Sasuke.

Hai em hãy cùng đi theo thầy nhé" Dứt lời, Kakashi liền mở rộng hai tay, choàng qua vai Naruto và Sasuke, kéo hai cậu đi theo.

"Ch..chờ đã, sao bọn họ cũng phải đi theo chứ ?"

Mí mắt Sakura giật giật liên tục nhìn theo hướng Kakashi đang rời đi.

"À, là vì thầy cần người xách đồ phụ ấy mà.

A ha ha ha..."

Kakashi cười chữa thẹn, rồi nhanh chóng cùng hai học trò biến đi mất.

"Vậy là sao chứ, sao mình lại là người duy nhất bị bỏ lại ?

Shanarooo" Trán Sakura bốc hỏa.

Hơn một tiếng trôi qua, Sakura chán nản chờ đợi đến mức cả người ngồi bệt xuống nền cỏ.

Sao mà lâu thế cơ chứ ?

Bàn tay Sakura cầm lấy một nhành cây nhỏ, chọc chọc vào tổ kiến.

Hôm nay là sinh nhật mình, bọn họ...

Như nghĩ đến điều gì đó, mí mắt Sakura hơi cụp xuống.

Mình đã cố gợi ý cho mọi người vào cả ngày hôm nay, nhưng có vẻ như chẳng một ai nhớ gì đến sinh nhật mình hết

Sắc nắng của buổi chiều đã dần ngả sang màu vàng cam êm dịu, thế nhưng Kakashi cùng mọi người vẫn còn chưa quay về.

"Nhìn Sakura chan trông mà phát tội" Naruto sụt sùi nước mắt nhìn Sakura.

"Đồ đầu đất, cậu ồn ào quá đấy" Sasuke gằn giọng với Naruto.

"Nào nào hai đứa, tai Sakura thính lắm đấy, con bé nghe thấy bây giờ" Kakashi bất lực ngăn cản vụ ẩu đả chẳng đâu vào đâu của hai cậu nhóc.

Kakashi và mọi người ngay từ đầu vốn chẳng hề đi đâu hết, mà họ ở ngay trên cái cây cạnh bên Sakura.

"Chắc cũng đủ lâu rồi nhỉ ?"

Kakashi lầm bầm.

"Sắp bằng thời gian tụi em đợi thầy mỗi ngày rồi còn gì" Naruto bất bình lên tiếng.

"Vậy... xuống đó thôi" Kakashi vừa dứt lời, cả đội liền lập tức di chuyển.

Ba bóng hình quen thuộc bỗng xuất hiện cùng một lúc, lại còn đứng vòng quanh chỗ Sakura đang ngồi.

"Mọi người..."

Sakura giật mình đứng dậy, bất ngờ nhìn về phía những người đồng đội của mình.

"Sakura chan, chúc mừng sinh nhật" Dứt lời, Naruto liền chìa tay mình ra, để lộ một hộp quà nhỏ.

Sakura cứng người, tựa như không tin vào tai mình.

Vậy là bọn họ biết ư ?

"Chúc mừng sinh nhật, Sakura" Kakashi mỉm cười, dúi vào tay Sakura một hộp quà.

"Cảm ơn thầy, và cả cậu nữa...

Naruto" Sakura cong môi, nhận lấy quà tặng từ hai người.

Bất giác, Sakura đảo mắt sang Sasuke, người vẫn luôn yên lặng từ nãy đến giờ.

"Tớ..."

Hai má Sasuke bất giác nóng lên.

"Chuyện gì vậy, Sasuke kun ?"

Sakura khó hiểu nhìn khuôn mặt đang đỏ dần lên của Sasuke.

"Ái chà..."

Kakashi quay mặt đi, làm như chưa thấy gì.

"S..sinh nhật vui vẻ" Sasuke một tay kéo cổ áo lên che mặt, một tay chìa ra trước mắt Sakura một cây kẹp tóc có hình nhánh hoa anh đào.

Sasuke không thích mấy thứ hộp quà màu sắc sến súa như hai người kia.

Vậy nên đã trực tiếp đưa ra món quà trước mặt cô.

"Cảm ơn cậu, tớ hạnh phúc lắm" Sakura cười híp mắt, bất ngờ ôm chầm lấy Sasuke.

"Này này, cậu phân biệt đối xử quá đấy, Sakura chan.

Tớ cũng muốn được ôm" Naruto bất mãn la lên.

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa.

Giờ thì các em có muốn đi đâu để ăn mừng không ?"

Kakashi vừa nói vừa xách cổ áo Naruto lên, ngăn cho cậu chạy đến phía Sakura.

"Ramen, đích thị là ramennnn" Naruto hai mắt sáng lấp lánh nhìn Sakura.

"...Cũng được, vậy thì ăn ramen đi" Sakura hào hứng đồng ý.

"Sakura chan là tuyệt nhấtttt.

Ramen, ramen, ramen.

Ta tới đây" Naruto phấn khởi hú hét.

Sau khi ăn ramen xong, nhìn thấy trời vẫn còn sớm, cả đội đã bày ra trò chơi trốn tìm.

Khi cùng nhau thống nhất ý kiến xong, mọi người quyết định dùng trò oẳn tù xì để quyết định người phải đi tìm, và thật không may, Sasuke đã thua trong trò chơi đó.

"Teme, thật không ngờ là cậu lại chơi trò này dở như thế" Naruto cười đắc chí nhìn Sasuke.

"Im đi, đồ đầu đất" Sasuke nghiến răng nhìn Naruto.

"Vậy giờ Sasuke phải đứng ở gốc cây kia đếm đến số một trăm, sau đó mới bắt đầu đi tìm mọi người nhé ?"

Kakashi giảng giải một lần nữa.

"Em biết rồi" Sasuke bực bội.

"Vậy bắt đầu nhé.

1, 2, 3.

Xuất phát" Kakashi vừa dứt lời, Sasuke cũng đồng thời gục đầu vào thân cây, miệng nhẩm đếm số.

"...100" Sasuke mở mắt, nhìn một lượt khung cảnh vắng tanh xung quanh.

Quả như dự đoán của mọi người, Naruto là người bị tìm thấy đầu tiên.

Sasuke đã bắt gặp Naruto khi cậu đang cố hóa trang và ẩn thân vào một bức tường.

Tiếp đến là Kakashi, không quá khó để Sasuke tìm thấy anh khi mà anh chỉ trốn ở trên một cành cây, thản nhiên ngồi đọc Thiên đường tung tăng.

Sau đó cũng đã gần hai tiếng trôi qua, nhưng Sasuke vẫn chưa hề nhìn thấy một chút bóng dáng của Sakura ở đâu cả.

"Rốt cuộc Sakura chan trốn ở đâu vậy chứ ?"

Naruto vò đầu bứt tai trong lúc đợi Sasuke kết thúc trò chơi.

"Nghe nói làng dạo này xuất hiện nhiều kẻ biến thái chuyên bắt cóc trẻ em lắm" Một người phụ nữ đi ngang, nói với người bạn trạc tuổi của mình.

"Đúng vậy, còn có cả trẻ vị thành niên nữa, nhất là các bé nữ đấy" Người bạn bĩu môi phụ họa.

"...Em cần giúp đỡ không ?"

Kakashi nhìn về phía Sasuke, chậm chạp lên tiếng.

Mặt trời hiện giờ đã lặn mất một nửa, trời cũng sắp tối rồi.

"Không cần đâu.

Em tự lo được" Dứt lời, Sasuke quay lưng đi, đôi mắt Sharingan cũng vô thức khởi động.

Kakashi nhìn theo bóng lưng Sasuke, hai mày hơi nhíu lại.

"Cùng thầy báo cáo nhiệm vụ nào, Naruto" Kakashi cười cười, xoa đầu cậu.

"Sakura chan sẽ không sao chứ thầy ?"

Naruto lo lắng.

"Đừng lo, sẽ ổn thôi" Kakashi dịu dàng trấn an.

Sakura...

Sasuke cả người ướt đẫm mồ hôi, không ngừng đi theo dấu vết tích mà chakra Sakura để lại.

Khi nhận ra bản thân mình từ bao giờ đã đến trước một ngọn núi xa lạ, Sasuke theo bản năng dừng lại.

Cậu thở gấp ra từng hơi, đôi mắt nhói đau vì phải sử dụng Sharingan trong một khoảng thời gian dài.

"Sakura" Sasuke vô thức gọi tên cô.

Sakura giật bắn người, hai tay nhanh chóng đưa lên che lấy miệng mình.

Cậu ấy vậy mà tìm đến đây rồi...

Như bất chợt nghĩ đến khả năng nào đó , Sasuke bất ngờ ngước mặt lên.

Cậu nhìn thấy Sakura ở đó, ngồi trên một cành cây, mái tóc hồng nhạt đang cùng hóa làm một với những cánh hoa anh đào bay bổng trước gió.

Nếu không nhìn kĩ, cậu chắc chắn sẽ không nhận ra đâu là Sakura, còn đâu mới thật sự là hoa anh đào.

"Xuống đây" Sasuke lạnh giọng gọi.

"T..tớ xuống ngay đây" Sakura có chút run rẩy, tựa hồ như mình đã làm gì sai vậy.

"Sasuke kun, tớ..."

Sakura đang định xin lỗi vì đã trốn quá xa, nhưng còn chưa kịp nói xong, Sasuke đã đột ngột ôm lấy cô.

"Sasuke.. kun ?"

Sakura bối rối, chẳng biết phải làm sao.

"...Lần sau đừng trốn kĩ như thế nữa" Sasuke gục đầu vào hõm vai Sakura.

Bởi vì tôi ghét việc không thể tìm thấy cậu

"T..tớ biết rồi" Sakura mơ hồ gật đầu.

Sasuke buông Sakura ra, đôi mắt Sharingan đỏ rực nhìn chằm chằm vào cô.

"Về thôi" Con ngươi Sasuke dần dịu lại, trả về màu đen tuyền vốn có.

"Khoan đã..."

Sakura hốt hoảng kéo gấu áo Sasuke lại.

"Chuyện gì ?"

Sasuke khó hiểu.

"Cậu...

ở lại đây một chút, cùng mình ngắm hoa được không ?"

Mắt Sakura nhìn xuống đất, không dám nhìn thẳng vào người đối diện, tựa hồ như không tự tin mấy về lời mời của mình.

"Được" Sasuke thoải mái gật đầu.

"Cảm ơn cậu, Sasuke kun" Sakura hạnh phúc cười híp mắt.

"...Phiền phức" Sasuke kéo cổ áo lên, che đi gương mặt đang dần nóng ran của mình.

Sakura và Sasuke ngồi bệt trên thảm cỏ xanh, bốn mắt hướng về cảnh vật làng Lá ở phía bên dưới.

Ở vị trí này, hai người có thể nhìn thấy bao quát tất cả mọi thứ ở Konoha.

"Sasuke kun, khi nào thì hoa anh đào sẽ không còn rung động trước gió ?"

Sakura bâng quơ hỏi cậu.

Bất chợt, một cánh hoa anh đào chậm rãi đáp xuống mu bàn tay của Sasuke.

"Ai mà biết được chứ" Sasuke không mấy hứng thú đáp lại.

"Hể ?"

Sakura thất vọng.

Sasuke kun lạnh lùng quá đi...

Sakura nhìn sang Sasuke, dường như vẫn chưa chịu thua cuộc với tính cách lạnh nhạt của cậu.

"Sasuke kun còn nhớ khi đội 7 thành lập, tớ đã nói ước mơ của mình là gì không ?"

Sakura nghiêng đầu, thích thú hỏi.

"Tớ chẳng nhớ gì cả" Dứt lời, Sasuke liền quay đầu sang hướng khác.

"Sasuke kun, sau này tớ nhất định sẽ trở thành gia đình của cậu" Sakura vừa nói vừa tươi cười đến cong cả hai mắt.

"...Cậu phiền phức quá đi" Sasuke bất ngờ quay lại, đẩy gương mặt đang dần dí sát vào người mình của Sakura ra.

Như nghĩ đến gì đó, mí mắt Sakura có chút hạ xuống.

"Sasuke kun à, mẹ tớ đã từng nói rằng, nếu một chú chim được tự do cất cánh bay lên bầu trời xanh, thì nó sẽ chẳng bao giờ trở về chiếc lồng đã từng giam cầm nó nữa" Sakura buồn bã nhìn Sasuke một cách không rõ.

Sasuke yên lặng, không đáp một lời nào.

"Sasuke kun, vì hôm nay là sinh nhật của tớ, vậy nên cậu có thể cho tớ một điều ước được không ?"

Sakura nhắm mắt chấp tay, hướng về phía Sasuke.

"Được rồi, không cần phải thế đâu" Sasuke đen mặt.

"Sasuke kun, tớ yêu cậu chết mất" Sakura vui vẻ chạy đến ôm Sasuke, nhưng cậu đã nhanh chóng né tránh trước đó.

"Mau ước nhanh đi, nếu không tớ sẽ nuốt lời đấy" Sasuke đe dọa.

Bỗng nhiên, Sakura chìa bàn tay của mình ra trước mặt cậu.

"Ngoéo tay nhé ?

Phải ngoéo tay thì tớ mới tin cậu" Sakura bày ra gương mặt nghiêm túc.

"Được rồi" Sasuke bất giác cong môi vì độ trẻ con của Sakura.

"...Sasuke kun, hãy hứa với tớ là cậu sẽ không rời làng nhé ?"

Sakura quan sát phản ứng của Sasuke.

Nụ cười của cậu dần cứng lại.

Và nó càng làm nỗi bất an của Sakura ngày một lớn hơn.

"...Được" Sasuke thoải mái gật đầu.

"Th..thật sao ?"

Hai mắt Sakura đỏ hoe.

"Thật.

Nhưng mà... cậu khóc đấy à ?"

Khi nói ra lời này, Sasuke cảm thấy miệng mình bỗng dưng đắng ngắt.

"Không, tớ không có" Sakura vừa nói vừa vội lấy tay gạt đi những giọt nước mắt đang chực rơi của mình.

Sasuke nhìn bộ dáng vui mừng đó của Sakura, lòng chẳng hiểu vì sao mà bỗng cảm thấy nhói đau.

"Sakura..."

Sasuke bất ngờ gọi tên cô.

"Ừm ?"

Sakura ngước mặt lên, khó hiểu nhìn cậu.

"Vậy nếu tớ phản bội lại lời hứa của mình, cậu sẽ làm gì ?"

Sasuke hơi cúi mặt xuống.

Sakura giật mình, dường như không nghĩ đến Sasuke sẽ hỏi mình như thế.

"Sasuke kun, nếu có ngày cậu thật sự bỏ đi.

Tớ sẽ mãi mãi ở nơi này đợi cậu, đợi cậu quay về cùng tớ và mọi người" Sakura nhẹ cong khóe môi, dù với giọng nói non nớt, nhưng cô vẫn khiến Sasuke cảm thấy được sự chân thành từ tận nơi đáy lòng.

Vì tôi đã phản bội lời hứa của mình, thế nên cậu cũng đã từ bỏ việc chờ đợi tôi, có đúng không ?

Sasuke thở dốc, chống tay lên đầu gối.

Những giọt mồ hôi lăn dài trên gương mặt cậu, nhưng dường như cậu vẫn chưa hề có ý định dừng lại.

"Sasuke, cậu làm ta hết sức thất vọng" Biểu cảm của Orochimaru dần trở nên nặng nề.

"Một kẻ đến nguyền ấn của mình còn không thể khống chế nổi thì lấy tư cách gì để tự xưng là một tộc nhân Uchiha ?"

Orochimaru lạnh nhạt.

Sasuke siết chặt tay, nghiến răng đầy bất lực.

Bởi vì không có Sakura ở đây...

Bởi vì không có cậu ấy ở đây, vậy nên mình đã chẳng còn ý chí gì để kiểm soát nguyền ấn nữa

Sasuke nghiến răng, những cảm xúc bấy lâu được tích tụ trong lòng cậu dường như đang muốn bùng nổ.

Cậu rõ ràng là người biết rõ hơn ai khác, rằng tâm hồn tôi giờ đây đã chẳng thể nào quay lại như trước

Cậu biết rõ tôi chẳng thể giống cậu hay Naruto, có thể trải qua một tuổi thơ yên bình mà cố gắng sống tốt

Cậu biết rõ hơn ai khác, rằng việc níu kéo tôi ở lại là điều không thể

Nhưng cậu vẫn cứng đầu như thế, vẫn một mực hướng ánh mắt tưởng chừng như đã vô vọng ấy về phía tôi, cố gắng bám víu lấy từng chút một những mảnh vỡ của linh hồn tôi, gắng sức chắp vá chúng lại thành một mảnh hoàn chỉnh

Nhưng không, khi tôi quay đi, những mảnh linh hồn mà cậu nhặt lại đã vụn vỡ, và cậu chẳng thể làm gì ngoài việc vô lực đe dọa rằng cậu sẽ hét lên nếu tôi rời đi

Cậu rõ ràng biết mình không thể, nhưng cậu vẫn cố thử một lần

Cậu muốn thử thách xem trong lòng tôi, liệu cậu có một chút nào tồn tại ?

Hay cậu muốn thử thách rằng chính cậu có thể làm tôi mềm lòng quay lại nơi đó ?

Sasuke áp tay mình vào đôi gò má lạnh lẽo của cô, và bỗng nhiên, một giọt nước trong suốt mà lại ấm nóng, chầm chậm rơi xuống mặt Sakura.

Cậu luôn ngu ngốc, ngu ngốc một cách đáng ghét ở trước mặt tôi

Cậu nhạy bén và thông minh ở trước mắt mọi người, nhưng lại luôn mất cảnh giác tất cả chỉ khi đứng trước tôi.

Nhìn đi, ngay cả ảo thuật sơ cấp của Kakashi, cậu cũng chẳng thể nhìn ra, thậm chí còn ngất xỉu chỉ vì đó là hình ảnh tôi bị thương tích đầy mình.

Nhìn đi, rằng lần đầu tiên sau ba năm gặp lại, cậu đã ngẩn ngơ đến mức suýt chút nữa bị tôi dùng kiếm xuyên người nếu không có Yamato kịp giúp cậu.

Nhìn đi, cậu đã không hề đề phòng tôi dù chỉ là một chút, đến mức cậu suýt nữa đã chết dưới đòn chidori của tôi nếu Kakashi không đến kịp thời.

Nhìn đi, cậu luôn nhạy bén và dứt khoát trong chiến đấu, thế nhưng cậu lại để tôi dễ dàng cướp đi thanh kunai tẩm độc đó từ tay mình, rồi dùng nó tấn công cậu.

Sakura, cậu đã làm gì vậy ?

Những kỷ niệm xưa cũ cứ như một thước phim dài, lần lượt chậm rãi lướt qua đầu cậu.

Tại sao lại bật khóc chỉ vì tôi suýt mất mạng ở Hải Ba Quốc ?

Tại sao lại lo lắng cho tôi khi tôi bị mất kiểm soát bởi nguyền chú ?

Tại sao lại ôm tôi khi tôi tỉnh lại ở bệnh viện ?

Tại sao lại cố níu kéo khi tôi rời đi ?

Tại sao... cậu lại bao dung cho tôi nhiều đến như thế ?

Sasuke áp lòng bàn tay Sakura lên má mình, đôi mắt khẽ nhắm lại.

"Sakura, tôi biết mà, tôi biết những khi cậu lén lút ngồi ngây ngốc cạnh bên nhìn ngắm gương mặt tôi khi đang say giấc.

Nhưng Sakura à, cậu nào có biết đó chỉ là giả vờ, chứ thật ra tôi chưa hề chìm vào giấc ngủ như cậu vẫn tưởng" Sasuke vừa nói, vừa chạm tay lên những lọn tóc màu anh đào của cô.

Sakura, nhìn tôi đi

Chạm vào gương mặt tôi đi, điều mà cậu vẫn luôn ưa thích

Ôm lấy tôi đi, điều mà cậu vẫn luôn hằng mong

Cứu rỗi tôi đi, điều mà cậu vẫn luôn ước rằng giá như mình có thể

Sakura, mở mắt ra nhìn tôi đi

《 Chạm nhẹ vào đôi mắt 》

Đôi mắt vẫn luôn hướng về tôi một cách đầy yêu thương.

《 Chạm nhẹ vào bờ vai 》

Bờ vai hao gầy vẫn luôn là chỗ dựa yên bình những lúc tôi thương tích đầy trên cơ thể.

《 Chạm nhẹ vào đôi môi 》

Đôi môi luôn ngọt ngào gọi tên tôi như thuở chúng ta vẫn còn cùng một đội.

"Tôi thích cái cách bàn tay mềm mại của cậu rụt rè chạm vào mái tóc tôi.

Tôi thích ánh mắt ngưỡng mộ cậu vẫn hằng trao cho tôi mỗi khi tôi giành được chiến tích.

Tôi thích giọng nói ngọt ngào của cậu mỗi lúc cất lên gọi tên tôi.

Tôi thích vòng tay ấm áp của cậu vẫn luôn ôm tôi mỗi khi tôi tỉnh lại.

Tôi thích, thật sự rất thích, dù tôi chẳng bao giờ nói ra những điều đó..."

Vòng tay Sasuke ngày một càng thêm siết chặt Sakura trong lòng mình.

Tôi hứa, sau này tôi sẽ lại chẳng để nước mắt cậu lần nữa lăn dài trên gò má

Sẽ chẳng còn những câu từ trách móc nào cả, mà chỉ toàn là yêu thương

Tôi sẽ chẳng còn đẩy cậu ra xa khỏi tôi, mà sẽ kéo cậu về bên mình

Tôi sẽ để cậu nhìn thấy thế giới của tôi, và tôi cũng muốn nhìn thấy thế giới của cậu nữa

Vậy nên, hãy để tôi được một lần nữa được nhìn thấy cậu mỉm cười...

Sasuke nâng mặt Sakura lên, nhẹ áp trán mình vào trán cô.

Sakura, một kẻ gánh vác trên lưng đầy tội lỗi như tôi không có tư cách để cầu xin một điều gì đó.

Nhưng nếu có thể, tôi chỉ xin cậu tỉnh lại, nhìn tôi mà thôi.

Tôi muốn được thấy đôi mắt ngưỡng mộ ấy hướng về tôi như những ngày chúng ta còn cùng đội

Tôi muốn được nghe cậu gọi tên tôi bằng tất cả sự ngọt ngào từ nơi trái tim mình

Tôi muốn được cảm nhận tình yêu mà cậu vẫn hay nói rằng nó bao la hơn tất cả mọi thứ

Tôi muốn được rơi vào vòng tay ấm áp của cậu, mặc cho những giông tố của cuộc sống ngoài kia, tôi muốn được ở bên cậu thật yên bình và vĩnh viễn

Tôi muốn được yêu cậu, điều mà tôi chưa từng dám mơ dám thử

Tôi muốn cậu cùng tôi, xây dựng một tổ ấm gia đình, nơi chỉ có tôi với cậu, và cả lũ trẻ của chúng ta nữa

Sasuke tuyệt vọng, để những ngón tay thon dài mơn trớn đôi gò má lạnh lẽo.

....Tôi muốn được chính tai nghe thấy lời tha thứ của cậu

Rồi Sasuke gắt gao ôm lấy Sakura, để đầu cô tựa vào lồng ngực to lớn của mình.

Sakura, tớ yêu cậu...

"...Sakura, tớ cần cậu" Sasuke nhắm mắt, để mặc giọt lệ dài của mình chảy xuống.

Rồi cậu hôn lên vầng trán cô, tựa như một lời thỉnh cầu muộn màng đến những lỗi lầm cùng tổn thương mà mình đã từng gây ra trong quá khứ.

Ngày ấy, có một người tựa hồ như đã mất đi tất cả

------------------

*Shiro: có nghĩa là trắng ( bạch ) đó các cậu.

Ban đầu tui định đặt là bạch tuyết, cơ mà nghe kì quá nên thôi =))))

Mình đã dồn hết tâm huyết của mình vào chap này đó, vậy nên hãy để lại một chút nhận xét cho mình nhé :3

Chào mừng Jami đã quay trở lại sau hơn 1 tháng drop, yayy

------------------
 
Sakura, Tớ Cần Cậu
Chapter 20: Thấu hiểu ( End )


Naruto đột ngột dừng chân, cứ hết cúi đầu nhìn tờ giấy trên tay, rồi lại ngước đầu nhìn căn nhà trước mặt mình giống như đang xác nhận gì đó.

Có vẻ là đúng địa chỉ rồi nhỉ...

Naruto gãi đầu bối rối, không biết nên làm gì tiếp theo.

Mà xung quanh cậu cũng chẳng có ai, vậy nên phương án nhờ vả hay hỏi đường đều hoàn toàn không sử dụng được.

Bất chợt, cánh cửa trước mặt Naruto được ai đó kéo ra.

Hình ảnh một người phụ nữ tay ôm lấy thao quần áo trẻ em chưa giặt bỗng lọt vào mắt cậu.

"Cậu là...

Naruto ?"

Kyoji giật mình.

"V..vâng" Naruto lấp bấp ngượng ngùng.

Kyoji sững người lại một chút, nhưng rất nhanh đã có thể lấy lại dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"...Theo tôi vào trong đi" Dứt lời, Kyoji liền mang thao quần áo để ở sân sau, rồi mới dẫn Naruto vào nhà.

Naruto tháo giày chuyên dụng của nhẫn giả ra, rồi đi dép lê được để sẵn cho khách.

Kyoji là người dẫn đường ở phía trước, còn Naruto ở phía sau thì tò mò liếc ngang ngó dọc căn nhà.

Mình có cảm giác rất quen thuộc...

Còn chưa đợi Naruto nghĩ ngợi xong, Kyoji giống như đã đọc được suy nghĩ của cậu, liền nhanh chóng lên tiếng.

"Căn nhà là do Sakura bày trí" Kyoji giải thích.

"À... ra là vậy" Mí mắt Naruto hơi trùng xuống.

Bấy giờ, Naruto mới để ý đến tiếng cười rôm rả vang lên khắp các ngõ ngách trong căn nhà.

Dù cậu còn chưa tới được phòng giữ trẻ, nhưng lại vẫn có thể nghe thấy rất rõ ràng những thanh âm ấm áp đó.

"Đó sẽ là một nơi không có thương tổn, không có cô đơn mà chỉ đầy ắp những điều hạnh phúc cùng với tiếng cười vui vẻ"

Sakura, cậu làm được rồi

Naruto mỉm cười.

Đến nơi, Kyoji nhanh chóng kéo cánh cửa trượt ra, làm bọn trẻ đang chơi đùa bỗng dưng khựng lại, theo bản năng nhìn về phía hai người họ.

"Cô Kyoji ?

Chẳng phải cô đã bảo là cô sẽ đi giặt đồ sao ?"

Một đứa nhóc nghiêng đầu khó hiểu.

Lũ nhóc còn lại cũng hùa theo đứa bé vừa mới lên tiếng.

Nhưng trong số đó, chỉ duy nhất một bé gái yên lặng, nhìn về phía Naruto chằm chằm.

"Mọi người ơi, là anh Naruto kìa" Midore hai mắt lấp lánh chỉ về phía Naruto.

Tsunade ngồi trên bàn làm việc, tay không ngừng phê duyệt đống công văn đang được chất lên như núi.

Một lúc lâu sau, Tsunade dừng lại, ánh mắt chẳng hiểu sao lại vô tình liếc qua hai viên xúc xắc được đặt ngay ngắn ở trên bàn, cạnh bên tấm ảnh kỷ niệm mà bà cùng Sakura và cả Shizune vừa chụp hồi năm ngoái.

Tsunade vươn tay, cầm hai cục xúc xắc đó lên.

Rõ ràng giống như mới chỉ hôm qua thôi, Sakura vẫn còn tươi cười ở bên cạnh bà.

Vậy mà bây giờ...

Shizune mở cửa, trên tay là chỗ sổ sách ở bệnh viện Konoha.

Nhìn thấy dáng vẻ thất thần của Tsunade, cô suýt nữa đã không kìm được nước mắt.

Tsunade đã phải đau khổ quá nhiều khi chứng kiến những người thân yêu của mình, từng người từng người một, ra đi ngay trước mắt bà.

Mà bà, thì lại chẳng thể làm gì cho bọn họ.

"Cô Tsunade..."

Shizune khe khẽ gọi.

"Đừng nói gì cả, Shizune.

Cũng đừng cố an ủi ta, ta biết mình phải làm gì" Tsunade vừa nói vừa siết chặt tay mình.

Bà không chỉ là sư phụ của Sakura, mà bà còn là Hokage đệ ngũ của Hỏa Quốc.

Bà còn gánh trên vai trách nhiệm đối với quốc gia này, đáng lí ra bà không nên như thế...

"...Đã hơn một tháng trôi qua rồi" Shizune vừa nói vừa đặt chỗ sổ sách lên bàn làm việc.

Tsunade nhíu mày, đặt hai viên xúc xắc trên tay về lại vị trí ban đầu.

"Konoha mỗi ngày đều có người sinh kẻ tử, nhưng dù như thế nào đi chăng nữa, thì cái chết của họ cũng sẽ không có chút ảnh hưởng gì đến cái bề mặt bình yên giả tạo của ngôi làng này" Tsunade đảo mắt qua chiếc cửa sổ, ngắm nhìn ánh nắng vào buổi chiều tà.

Và thật đau đớn thay, Sakura cũng như vậy.

Bọn trẻ thích thú vây quanh Naruto, làm cậu có chút khó xử.

Mà kì lạ là, Kyoji dù nhìn thấy bọn trẻ như thế những cũng không hề có ý ngăn cản.

"Cứu với..."

Naruto nhìn về phía Kyoji.

"Đừng lo, bọn nhỏ sẽ chẳng thể gây ra thương tích gì cho cậu đâu.

Lũ trẻ chỉ đơn giản là tò mò thôi, có lẽ cũng tại vì..."

Kyoji ngưng lại đôi chút, dường như có chút khó nói thành lời.

"...Vì Sakura, con bé mỗi lần đến đây đều kể cho lũ nhóc nghe về cậu"

Người Naruto cứng lại, ngay cả bàn tay đang dùng sức đẩy Midore đang ôm chân mình ra cũng đột ngột trở nên bất động.

"Đúng đó, chị Sakura kể cho bọn em nghe rất nhiều về anh" Midore nhớ lại.

"Chị Sakura còn cho tụi em xem ảnh anh nữa đó" Nhóc Shinjobo tiếp lời.

Naruto thất thần, trong lòng có chút nghẹn ngào.

"Anh Naruto ơi, bao giờ thì chị Sakura lại tới thăm bọn em ạ ?"

Midore níu lấy gấu áo Naruto, đôi mắt to tròn nhìn vào cậu.

Kyoji thấy cảnh tượng đó, cũng chỉ biết yên lặng lắc đầu.

"...Chị Sakura của em, có lẽ đã không thể đến đây được nữa rồi" Naruto gượng cười, xoa đầu Midore.

Indra đứng trước đào thụ, tay cầm chặt thanh Kusanagi.

"Indra, ngươi rốt cuộc định làm gì ?"

Ishora căng thẳng nhìn người nam tử trước mặt.

"Nàng đã không còn trên đời, ta sống còn ý nghĩa gì chứ ?"

Dứt lời, một ngọn lửa màu đen bỗng cháy lên, ra sức thiêu đốt thanh kiếm mà Indra đang cầm trên tay.

"Ngươi điên rồi, nàng ấy đến chết cũng muốn bảo vệ ngươi, còn ngươi bây giờ lại tự mình đi tìm đường chết.

Ngươi có bao giờ nghĩ đến những hài tử của ngươi không ?

Ngươi đã giết mẫu thân của chúng rồi, giờ còn nhẫn tâm để chúng mất cả phụ thân sao ?"

Ishora điên tiết gào lên.

Indra yên lặng, hướng đôi mắt vạn hoa đồng tả luân của mình về phía Ishora.

"Ngươi là người mà nàng tin tưởng, vậy nên, ta cũng sẽ quyết định tin tưởng ngươi" Indra khẳng định.

"Indra, dừng lại đi, tên khốn kia" Ishora vừa nói vừa nhanh chóng chạy đến chỗ Indra.

"Xin lỗi" Indra nhắm mắt lại, ngọn lửa màu đen cũng theo đó mà bao trùm lấy cơ thể.

"INDRAAA" Đến khi Ishora tới nơi, Indra đã không còn tồn tại trên cõi đời nữa.

Sasuke ngồi trên vách núi, đôi mắt hướng về Konoha nhộn nhịp phía dưới.

Khắp nơi phố xá đều là ánh đèn rực rỡ sắc màu, người người cùng nhau trò chuyện vui vẻ.

Nhưng Sasuke lại ở đây, một mình cô độc trong màn đêm bất tận.

À không, cậu không hề cô độc, có lẽ bởi vì... cả Sakura cũng đang ở đây cùng cậu.

Naruto từ sau trận chiến với Pain đã hoàn toàn trở thành người hùng trong mắt của tất cả mọi người, vậy nên uy tín cũng ngày càng được nâng cao.

Dưới sự bảo vệ của Naruto và cả sự đảm bảo từ Tsunade, Sasuke đã thành công ở lại ngôi làng, dù trên người vẫn còn chức danh tội phạm bị truy nã.

Tiếng bước chân đột ngột vang lên, Sasuke chậm rãi quay đầu lại.

"Có vẻ em vẫn ổn" Kakashi bình thản đón nhận ánh nhìn không mấy dễ chịu của cậu học trò.

Sasuke yên lặng, dường như không có ý định đối đáp với người thầy cũ.

Một tiếng động nữa lại vang lên, Naruto xuất hiện.

"A, cả thầy Kakashi nữa sao ?"

Naruto tỏ vẻ bất ngờ.

Cả ba người không nói gì mà chỉ yên lặng đứng nhìn nhau.

Bầu không khí của ngày hội ngộ bỗng chốc trở nên khó thở đến lạ.

Những ánh sáng xanh yếu ớt le lói trong màn đêm u ám, rồi dần tạo thành một vòng tròn lớn xung quanh ba người.

Kakashi, Naruto và cả Sasuke đều không có ý định phòng vệ, bởi họ cảm giác rằng nó sẽ không gây nguy hiểm đến họ.

Bỗng một thứ ánh sáng chói mắt hiện lên, khiến ba người đồng loại nâng khuỷu tay lên che mắt.

Một lúc sau, khi đã chắc chắn rằng ánh sáng đã hoàn toàn biến mất, mọi người mới bắt đầu mở mắt ra, nhìn một lượt cảnh vật xung quanh.

"Chuyện quái gì đang diễn ra vậy ?"

Naruto khó hiểu.

"Nơi này..."

Kakashi như đang nhớ lại gì đó.

Sasuke trầm mặc nhìn xuống bàn tay mình, hình như nó có vẻ trong suốt hơn bình thường...

Trước mặt ba người là một cây anh đào rất to, có vẻ nó cũng đã tồn tại từ rất lâu rồi.

Nhưng còn chưa kịp thắc mắc xem chuyện gì đang diễn ra, một bóng hình vừa xa lạ lại vừa quá đỗi quen thuộc bỗng hiện lên trước mắt mọi người.

Sakura với tóc mái đã được rũ xuống để che đi cái trán cao của mình, rất tự nhiên chạy xuyên qua người Sasuke, giống như thể cậu không hề tồn tại vậy.

"Chuyện này ?"

Tất cả đồng loạt giật mình.

Cả ba nhanh chóng đuổi theo Sakura - người đã di chuyển vào hang động gần đó từ bao giờ.

Hang động đó khá nhỏ, kích thước không đủ cho cơ thể thanh niên có thể lọt vào, vậy nên ba người chỉ đành đứng ở phía ngoài, yên lặng nhìn Sakura.

"Aiii, trán mình xấu quá đi" Sakura bé nhỏ một tay cầm chiếc gương soi, một tay vén tóc mái của mình lên, gương mặt đầy vẻ ủ rũ.

Hình ảnh Sakura trước mắt mờ nhạt dần, một khung cảnh khác bỗng xuất hiện.

"Chà chà, vậy cậu chính là cô gái trán dồ trong lời đồn đó hả ?"

Ino mỉm cười, nhìn dáng vẻ mít ướt của Sakura.

"Đợi nhé, ngày mai tớ sẽ có bất ngờ cho cậu" Ino vừa nói vừa chọc tay vào trán Sakura.

Ngày hôm sau, như đã hứa, Ino thật sự mang đến một món quà.

"Để tớ buộc cho cậu nhé" Ino vòng ra sau lưng Sakura, lấy ra một dải ruy băng đỏ, bắt đầu thắt cho cô.

"Oa, nhìn đáng yêu thật đó" Ino khen ngợi.

"Th..thật sao ?"

Sakura khó tin hỏi lại.

"Ừm, trán cậu cũng rất đẹp mà, không việc gì phải che giấu nó cả.

Sakura, tự tin lên" Ino đặt tay lên vai Sakura, động viên.

"Cảm ơn cậu" Sakura mỉm cười vui vẻ.

Cảnh vật lại thay đổi, nhưng mọi người cũng đã sớm không còn bất ngờ về nó nữa.

"Ino, cậu cũng thích Sasuke kun đúng không ?"

Sakura nhìn thẳng vào Ino.

"Đúng thế" Ino thẳng thắng thừa nhận.

Sakura hít một hơi thật sâu, tựa như đang cố lấy hết dũng khí trong lòng mình ra.

"Ino, chúng ta cạnh tranh công bằng đi" Sakura đề nghị.

"Được, vậy kể từ giờ, chúng ta là đối thủ" Ino tuyên bố.

Cảnh tượng lại tiếp tục chuyển đổi, ba người vẫn duy trì trạng thái trầm mặc quan sát.

"Này, nghe nói Haruno Sakura đã trở thành đệ tử của ngài đệ ngũ rồi đấy"

"Thật à ?

Vậy chắc là nhờ cầu nối mối quan hệ giữa Naruto và ngài Hokage rồi" Người kia cảm thán.

"Cô ta may mắn thật đấy, đầu tiên là có một người thầy danh tiếng, sau đó lại là hai người đồng đội ưu tú, một là tộc nhân Uchiha, một lại là jinchuuriki Kyuubi.

Giờ thì lại có thêm một người thầy là tam nhẫn, không biết cô ta gặp phải cái vận gì mà lại may mắn như vậy nữa" Người nọ giọng điệu đầy ghen tị.

"Nhưng ở cạnh những người ưu tú như vậy, cô ta hoàn toàn trở nên mờ nhạt.

Giống như được thêm vào chỉ để làm nền cho bọn họ ấy"

"Mà tôi thấy ngài đệ ngũ rõ là cũng có quan tâm cô ta đâu, suốt ngày chỉ cho cô ta mang đống tài liệu hết chạy qua rồi chạy lại, chả thấy truyền dạy cho cô ta chút gì cả"

"Còn phải nói sao ?

Loại người không xuất thân từ gia tộc danh giá lại còn dựa vào mối quan hệ như cô ta làm sao có thể xứng đáng nhận được sự truyền dạy từ ngài đệ ngũ chứ ?"

"Đội 7 tan rã có lẽ cũng liên quan đến cô ta nhỉ ?

Vừa vô dụng, lại vừa xui xẻo.

Đúng là đồ sao chổi"

Sau khi tán gẫu một hồi thì hai người kia liền rời đi.

Ngay sau đấy, Sakura bước ra từ bức tường khuất góc gần đó, gương mặt không rõ là đang thể hiện biểu cảm gì.

Sasuke siết chặt tay, cả người run lên vì tức giận.

Nhưng rồi, cậu thấy...

Sakura chạy nhanh vào phòng mình, ôm lấy khung ảnh của đội 7 rồi ép vào lồng ngực, khóc đến nức nở.

"Mình không phải đồ vô dụng, mình không phải đồ sao chổi, mình không phải là gánh nặng, mình..."

Sakura bó gối nép vào một góc, tấm thân bé nhỏ run lên từng đợt.

"Sakura à..."

Sasuke tiến lại, bàn tay đưa lên định lau nước mắt cho cô.

Nhưng không ngoài dự đoán, bàn tay ấy chẳng cách nào có thể chạm vào Sakura.

"Chết tiệt" Naruto rít lên trong miệng.

Cậu đã không biết khi mình rời đi, Sakura lại có một cuộc sống khốn khổ đến thế.

Kakashi nhíu mày, khung cảnh lại thay đổi.

"Mày, mày..."

Setsuna ú ớ không ra chữ.

"Tôi ?

Làm sao ?"

Sakura nhướn mày, chân phải thuận tiện đạp Setsuna một cái.

"Mày định làm gì bọn tao ?"

Kito bên ngoài vẫn tỏ vẻ cứng rắn, dù bên trong từ sớm đã cảm thấy lo sợ.

"A, làm gì à ?"

Sakura nhếch khóe miệng, hai chân chầm chậm tiến về phía hai người kia.

"Băng kết" Sakura niệm thầm trong miệng, tay thi triển nhẫn thuật, một lớp băng mỏng xuất hiện, bao trùm khu vực đó.

"MÀY RỐT CUỘC MUỐN GÌ ?"

Sự bất an trong Setsuna ngày càng hiện rõ.

"...Mạng của hai đứa mày" Sakura tươi cười khẳng định.

"Mày ấy hả ?

Mày thì làm gì được bọn tao chứ ?

Bọn tao có đến hai người, còn mày chỉ là một con nhóc gennin" Kito cười khinh bỉ, nhưng bỗng nhiên, hắn cảm nhận được cơ thể mình đang dần trở nên tê dại.

"Mày... từ bao giờ..."

Setsuna rít lên.

"Chà chà, ai mà biết được" Sakura nhún vai.

Sakura thong thả đẩy nhẹ người Kito một cái, để hắn nằm ngửa ra đất, còn mình thì ngồi đè lên người hắn.

"Giờ thì..."

Sakura rút một thanh kunai từ trong túi ra.

"Mày sẽ không dám làm gì bọn tao đâu... ha ha... mày sẽ không dám" Kito cứng miệng.

"Đúng vậy, mày sẽ không dám giết người đâu..."

Setsuna đang tê liệt bên cạnh cũng hùa theo.

"Chết đến nơi còn cứng miệng" Dứt lời, thanh kunai lạnh lẽo của Sakura liền cắt ngang đôi mắt của Kito.

"AAAAA" Kito hét lên đầy thống khổ.

Sakura với gương mặt không chút biến sắc, chậm rãi đưa tay mình lại mắt của Kito, nhẹ nhàng móc nhãn cầu ra ngoài.

Sakura đảo qua đảo lại chúng trong tay như thể chỉ đang chơi với hai hòn bi, gương mặt trông vô cùng thích thú.

"Quỷ... khốn nạn..."

Setsuna ở cạnh bên, mặt đã sớm trở nên trắng bệch.

"Mma, còn chưa bắt đầu mà" Dứt lời, Sakura liền dùng kunai rạch một đường dài ở bụng Kito, khiến hắn đau đớn gào lên như một con dã thú.

"AGHHHH"

Naruto che miệng, cảnh tượng buồn nôn trước mắt khiến cậu không tài nào chịu nổi.

Những tia máu tươi bắn lên gương mặt trắng trẻo của Sakura, nhưng cô lại có vẻ không quan tâm lắm.

Sakura chỉ cười, rồi nhìn chằm chằm vào đống nội tạng như thể chiến lợi phẩm.

Sakura dùng tay không lôi chỗ nội tạng đó ra ngoài, tay dùng sức nắn như thể đang nắn bột.

Âm thanh bén nhọt vang lên, Sakura cười thỏa mãn.

"Yên tâm, tao sẽ chơi từ từ, mày sẽ không chết được ngay đâu" Hai mắt Sakura đỏ lên vì hưng phấn.

Sau khi bảo đảm đống nội tạng đã hoàn toàn được lôi hết ra ngoài, Sakura mới yên tâm lấy từ trong túi ra một con dao do chính tay cô rèn, con dao sắc bén mà Sakura vô cùng từ hào về nó.

"Tiếc thật nhỉ, tao quên mất phải móc mắt mày sau cùng.

Đáng lý ra mày phải được nhìn thấy cảnh tượng mình bị chặt mất tay chân chứ" Sakura tiếc nuối.

Bỗng ánh mắt Sakura đảo về phía Setsuna đang co rúm ở một góc không xa.

"Nhưng mà yên tâm, lần sau tao sẽ rút kinh nghiệm, nhé ?"

Sakura nháy mắt.

Dứt lời, Sakura liền chặt một dao xuống, tay Kito đứt lìa khỏi thân.

"AAAAA" Kito hét lên thống khổ.

Sakura điên cuồng chặt hết tứ chi của Kito, gương mặt thanh thuần ngày nào giờ đây đã dính be bét máu.

"Giờ thì... tới mày nhỉ ?"

Sakura liếm môi, nhìn về phía Setsuna.

"Đừng...

ĐỪNG MÀA"

"Không thể nào, đó không phải..."

Naruto lùi về sau, không tài nào tin cảnh tượng trước mắt mình.

Sasuke cũng bất ngờ không kém Naruto là bao.

Dẫu sao thì trong ba năm qua, Sasuke cũng chỉ được Orochimaru đào tạo cho mục đích tiêu diệt Itachi, cậu dù tàn nhẫn nhưng đôi tay cậu năm đó cũng chưa từng sát hại một người nào.

Vậy mà Sakura...

Kakashi nhắm chặt mắt, tựa như đang cố tự trách bản thân mình.

Cảnh tượng lại một lần nữa thay đổi, lần này là khu rừng tử thần.

Sakura vịn tay vào hàng rào niêm phong, khó khăn hô hấp từng chút một.

Cơn đau quằn quại trên xác thịt tựa như đang muốn xé cơ thể cô ra thành từng mảnh nhỏ, thật sự vô cùng đau đớn.

Đầu óc Sakura trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì khác ngoài việc cảm nhận từng cơn đau tê dại đang dồn dập kéo đến.

Nhưng tuyệt nhiên, dù thống khổ đến mức nào, Sakura cũng không la lên dù chỉ một tiếng.

Những giọt máu đỏ tươi từ trong khóe mắt Sakura chảy ra.

Mắt cô đờ đẫn rồi mờ dần, mọi hình ảnh trước mắt ngày càng trở nên mờ ảo đến lạ.

Cô đã không còn thấy rõ được gì nữa.

Sakura sờ soạng gương mặt của mình, một mùi hương tanh tưởi quen thuộc chợt bay vào khứu giác cô.

À, thì ra mũi Sakura cũng đã bắt đầu chảy máu.

"SAKURAA" Sasuke lao đến chỗ Sakura, hai tay cố gắng với lấy bóng hình bé nhỏ giống như muốn ôm thân thể yếu gầy kia vào lòng, nhưng cậu lại không cách nào chạm đến hư ảnh đó.

Sasuke tuyệt vọng, bàn tay không ngừng đấm mạnh xuống mặt đất, khiến máu từ trong kẽ tay bắt đầu chảy dài ra.

Ảo cảnh mờ nhạt dần rồi biến mất, ba người đã được trở về vị trí ban đầu.

Mọi người đều đang còn chìm vào trong ký ức của ảo ảnh kia, dường như không bao giờ muốn dứt ra.

"Là đom đóm ký ức sao ?"

Kakashi đưa tay ra, hứng lấy một chú đom đóm nhỏ.

Những con đom đóm bắt đầu tản ra rồi bay về những hướng khác nhau.

Ngọn núi lại một lần nữa trở về sắc màu u tối vốn có.

Sakura từ trên thân cây anh đào đáp xuống, hôm nay đã là ngày từ biệt cuối cùng của bọn họ rồi...

"Sasuke kun, Naruto, và cả thầy Kakashi nữa" Giọng nói thanh thoát của Sakura bỗng vang lên, thành công kéo Naruto và Sasuke ra khỏi hồi ức.

"Sakura ?"

Kakashi đưa mắt tìm kiếm xung quanh.

"Là cậu sao, Sakura chan ?"

Naruto đờ đẫn.

"Đã đến lúc tớ phải đi rồi..."

Sakura luyến tiếc nhìn mọi người, tiếc là bọn họ lại chẳng thể thấy cô.

"Ảo cảnh đó, là ký ức mà cậu muốn cho chúng tớ thấy, đúng không ?"

Sasuke lên tiếng.

"Tớ đi đây, mọi người phải cố gắng sống thật tốt nhé.

Thay cả phần tớ nữa đấy..."

Sakura cười dịu dàng, ánh mắt nhìn về phía Sasuke.

"Sasuke kun à, chúng ta hòa nhé.

Cậu cũng đã thất hứa mà, đúng không ?"

Dứt lời, linh hồn Sakura dần trở nên trong suốt.

"Sakura..."

Sasuke nắm chặt tay, cả người có chút run rẩy.

"...Vĩnh biệt" Sakura hòa mình vào cơn gió, biến mất khỏi màn đêm.

Tương truyền rằng khi một ai đó chết đi mà vẫn còn có điều gì đó luyến tiếc chưa thực hiện được, thì linh hồn họ sẽ được tồn tại ở trần thế trong bốn mươi chín ngày để họ có thể hoàn thành tâm nguyện còn dang dở.

Đã hơn một tháng kể từ ngày Sakura rời đi, và hôm nay là ngày thứ bốn mươi chín.

Trong đêm tối, ánh mắt màu bạc lạnh lùng của chàng trai càng khiến không khí nơi này trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Sasori thi ấn rồi đặt bàn tay xuống đất, không lâu sau đó thì chỗ đất phía dưới liền bị hất văng lên, để lộ quan tài của Sakura.

Anh mở nắp quan tài ra, ngắm nhìn thể xác của người con gái mà anh vẫn luôn hằng mong nhớ.

Thật may là trước đó, Sasori đã tiêm vào cơ thể Sakura một loại hóa chất đặc biệt, bằng không thì nó đã sớm thối rửa từ rất lâu rồi.

Sasori bế Sakura trên tay sau khi đã hoàn tất việc dọn dẹp hiện trường.

Anh nhìn lên ánh trăng sáng trên bầu trời cao, miệng thì thầm gì đó.

"Ta nhất định sẽ cứu được em"

Indra lang thang bước đi trong bóng đêm vô tận, hắn phải đi tìm Akina, hắn phải đi tìm nàng.

Trước mặt Indra bỗng xuất hiện một thứ ánh sáng chói mắt đến kỳ lạ, Indra nhíu mày, một tay nâng lên cản thứ ánh sáng đó lại.

Một lúc sau, khi nó đã hoàn toàn biến mất, Indra mới có thể nhìn thấy rõ ràng bóng dáng của người mình vẫn thầm nhung nhớ suốt bấy lâu.

"Akina, là nàng đúng không ?"

Indra vui mừng thốt lên, chạy về phía nàng.

"Đừng tới gần ta" Akina tức giận gằn giọng.

"Nàng... làm sao vậy ?"

Indra giật mình, bởi bình thường Akina luôn rất dịu dàng.

"Chàng đã hứa gì với ta, chàng còn nhớ không ?"

Akina tức giận.

Indra tiến từng bước từng bước một chậm rãi về phía nữ tử.

"Ta xin lỗi, nhưng ta không thể nào sống thiếu nàng được" Indra cầm lấy bàn tay mềm mại của Akina, đôi mắt kiên định.

Akina thở dài, nàng cũng chẳng giận nổi hắn.

"Giờ chàng định thế nào ?"

Mí mắt Akina hơi hạ xuống.

"Chúng ta cứ bên nhau như thế này, không tốt sao ?"

Indra khó hiểu.

"Linh hồn mà cứ mãi lang thang thì sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cô hồn dã quỷ" Akina giải thích.

Indra đắn đo một hồi lâu.

"Vậy chúng ta đi đầu thai là được" Indra quyết định.

Akina dẫn Indra đến một cây cầu - nơi trú ngụ của Mạnh Bà.

"Sau khi chàng uống nước Vong Xuyên và đi ngang chiếc cầu này để lên đường đầu thai, chàng sẽ không còn nhớ gì về ta nữa"

Nhận thấy sự bất an trong mắt Akina, Indra liền nhanh chóng trấn an nàng.

"Nàng yên tâm, dù thế nào, ta cũng sẽ tìm thấy nàng" Indra khẳng định.

Nhìn thấy vẻ mặt chắc chắn của Indra, Akina mỉm cười.

"Được, ta tin chàng"

Nghe nói rằng, năm đó chính tay Indra đã hủy đi thanh thần kiếm Kusanagi.

Nghe nói rằng, năm đó Indra đã tự hỏa thiêu chính mình để chết cùng nương tử.

Nghe nói rằng, năm đó Ishora đã nhận nuôi năm đứa trẻ ấy, và thay thân mẫu chúng nuôi nấng cho đến tận ngày trưởng thành.

End

--------------------

Thật khó để nói ra lời tạm biệt, nhưng đây đã là kết thúc chính thức của bộ truyện này rồi.

Mình biết là sẽ có rất nhiều bạn cảm thấy tiếc nuối, nhưng mình nghĩ đây đã là cái kết hợp lí nhất rồi.

Ban đầu mình có bảo Sasori là nam chính thứ hai, đó là khi mình còn định viết tiếp về giai đoạn sau này cơ, khi ấy Sasori sẽ lại có cơ hội lên sóng nhiều hơn.

Nhưng sau khi cân nhắc về những nội dung sau này, mình quyết định không viết nữa, vì nó buff lố quá.

Giờ thì vai trò của Sasori đã đi chệch so với quỹ đạo ban đầu, ổng đã thành nam phụ thay vì nam chính.

Ban đầu mình định cho Sakura hồi sinh rồi buff sức mạnh cho bả, bằng chứng là mình đã từng để Charasuke nói "Chúng ta sẽ gặp lại", tức là hai đứa sẽ có cuộc hội ngộ ở tương lai, sau khi Sakura hồi sinh, nhưng giờ thì nó không theo kế hoạch nữa rồi.

Nếu bạn nào theo dõi truyện mình ngay từ những ngày đầu thì sẽ thấy dòng note "Truyện có buff Sakura một chút nhưng chắc không lố lắm đâu", nhưng giờ thì mình đã xóa dòng note đó, vậy nên cũng đồng nghĩa với việc mình không đi theo dự tính ban đầu nữa.

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở.

Truyện khiến độc giả nhớ lâu thường là những truyện có kết thúc không đẹp mà, đúng không ?

Xin cảm ơn tất cả độc giả đã cùng đồng hành với mình trong thời gian vừa qua.

Sự ủng hộ của các bạn đã nằm ngoài dự đoán của mình, nên mình hạnh phúc lắm.

Hãy nhớ đón chờ và dành thời gian để ủng hộ những fanfic sắp tới của mình nữa nhé.

Nhân tiện thì, chúc các bạn đang chuẩn bị thi tuyển sinh, đại học có một kỳ thi thật tốt đẹp nhé.

Bản thân mình vào ngày 22 tháng 6 tới cũng phải thi tuyển sinh rồi, vậy nên mình và các bạn hãy cùng nhau cố gắng nhé ?

Tạm biệt và hẹn gặp lại các bạn.

--------------------
 
Sakura, Tớ Cần Cậu
Ngoại truyện 1: Sau mùa hoa nở


Trận đại chiến cuối cùng cũng đã kết thúc, sau bốn năm trời dài đằng đẵng, với phe thắng lợi là Konoha và các quốc gia đồng minh.

Điều bất ngờ là, chính Uchiha Sasuke và Uzumaki Naruto đã hợp sức cùng nhau phá giải tsukuyomi vĩnh cửu, giải thoát cho mọi người bị mắc kẹt trong ảo mộng của cuộc chiến ngày ấy.

Tuy nhiên, liệu Sasuke có đáng được tha thứ sau những việc cậu đã gây ra hay không, vẫn còn là chuyện đang được cẩn thận suy xét.

Trong căn phòng tối mật, nơi quy tụ những gương mặt lãnh đạo cấp cao trực thuộc Hỏa quốc.

Ngoại trừ chiếc ghế ở vị trí trung tâm đang còn được để trống, toàn bộ những người khác đều đã hiện diện đông đủ.

"Thật không thể nào chấp nhận nổi !"

"Sẽ ra sao nếu dễ dàng để thằng nhóc đó quay trở về ngôi làng ?"

"Nó là một mối nguy hiểm tiềm tàng !"

"Bằng mọi giá, nhất định phải ngăn cản chuyện đó lại !"

Ngoài Koharu và Homura, những người còn lại bên trong căn phòng chẳng ai là giữ được thái độ điềm tĩnh trước chuyện liên quan đến tộc nhân cuối cùng của Uchiha.

Cho đến khi cánh cửa gỗ được ai đó từ bên ngoài đẩy ra, cuộc bàn tán lúc này mới đột ngột dừng lại.

"Xin lỗi, ta đến muộn."

Giải thích qua loa với giọng điệu mệt mỏi, Tsunade bước chân vào trong phòng họp, tiến đến chỗ ngồi quan trọng được bỏ trống ở giữa hàng ngũ.

Dù giành được chiến thắng, nhưng tổn thất của phe đồng minh phải nói là nhiều vô số kể.

Do thiếu thốn lực lượng y nhẫn một cách trầm trọng, đã có rất nhiều người tử vong và bị thương nặng sau trận chiến tàn khốc đó.

Vì vậy, công việc ở bệnh viện cũng theo đó mà tăng lên, khiến đệ ngũ bận rộn đến mức tối mặt tối mày.

"Bắt đầu đi."

Bà phẩy tay, ra hiệu cho các lãnh đạo xung quanh bắt đầu nêu ý kiến.

Không để Tsunade phải chờ lâu, những người vốn cảm thấy chướng mắt từ sớm đã ngay lập tức lên tiếng.

"Ta sẽ không bao giờ chấp nhận việc mang thằng nhóc đó trở lại ngôi làng !"

Người đàn ông đập bàn đứng dậy, thái độ kiên quyết phản đối với đề nghị của đệ ngũ.

"Dù với lý do gì đi chăng nữa, Uchiha Sasuke đã thật sự trở thành bạt nhẫn và phản bội Konoha."

"Nó là một mối hiểm họa mà chúng ta cần phải loại trừ, Senju Tsunade !"

"Ngươi sẽ làm gì nếu tên Uchiha kia lại lần nữa lựa chọn đối đầu với thế giới ?"

"Thật ngu xuẩn khi quyết định tin tưởng vào bất kì kẻ nào thuộc gia tộc nguyền rủa đó."

"..."

Nhờ có người tiên phong, những kẻ còn lại càng được nước mà thay phiên nhau tức giận chất vấn.

Thế nhưng Tsunade vẫn luôn duy trì vẻ mặt bình tĩnh, hai tay đan vào nhau, nhẹ chống trên mặt bàn, ung dung gác cằm lên đó.

"Đã nói xong cả rồi chứ ?

Vậy thì giờ sẽ đến lượt ta nói nhé."

Buồn chán ngáp một hơi dài, bà nheo mắt liếc nhìn một lượt xung quanh những thành viên của hội đồng như có ý muốn dò hỏi.

"Senju Tsunade !!!"

Ông lão lớn tuổi nhất trong số họ bỗng chống gậy đứng bật dậy, phẫn nộ hô lên cả tên lẫn họ của đệ ngũ.

Những người còn lại không hẹn mà cùng trưng ra biểu cảm khó chịu với hành vi cư xử thiếu nhã nhặn của Tsunade, nhất là khi bây giờ vẫn còn đang trong thời gian họp mặt.

"Bi kịch của Uchiha... các người chắc hẳn phải rõ hơn ai hết."

Giọng người phụ nữ trầm xuống, khuôn mặt xinh đẹp lúc này cũng bất giác đanh lại, trở về với dáng vẻ nghiêm túc thường ngày.

"Ngươi đang cố nói cái-" Bà lão ngồi gần đó vốn muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng rất nhanh đã bị Tsunade cứng rắn cắt lời.

"Chèn ép việc không được tham gia vào chính trị bằng cách ném cho họ cái chức danh cảnh vệ, nghe thật cao quý quá nhỉ ?

Nhưng thật ra cũng chỉ là muốn gián tiếp biến họ thành một con chó để trông nhà cho mình mà thôi.

Nếu đổi lại là các người, các người sẽ chịu đựng được sao ?

Huống chi Uchiha lại là gia tộc thậm chí còn xem trọng danh dự hơn cả tính mạng kia chứ ?"

Dù không hề tồn tại áp lực hay đe dọa trong từng câu chữ, thế nhưng những lời lẽ thẳng thắn của đệ ngũ lúc này, đã thành công vạch trần thứ tội lỗi xấu xa mà bọn họ gắt gao che giấu suốt thời gian qua.

Cả căn phòng chìm vào yên lặng, những kẻ phản đối ý định của Tsunade trước đó cũng chỉ biết nghiến răng một cách không cam tâm.

Bởi vì đó chính xác là sự thật, mà không một ai có thể chối bỏ.

"Ta biết rất rõ, các người đều là học trò mang theo ý chí của hokage đệ nhị - Senju Tobirama, và đồng thời cũng là người ông quá cố của ta.

Ta biết người ông đáng kính của ta hận bọn họ nhiều như thế nào, nhưng điều đó không có nghĩa là ông ấy cũng vì thế mà phủ nhận tất cả những gì đáng quý mà Uchiha có được.

Còn các người, chỉ là một lũ tự gắn cho mình cái mác chính nghĩa, tuy nhiên lại luôn làm những việc mù quáng không biết suy nghĩ mà thôi."

Lần này, bà đã cố tình nhấn mạnh sự sai trái mà bản thân họ đã lầm tưởng trong quá khứ, dứt khoát đánh chốt hạ một đòn tâm lý cuối cùng cho tất cả.

Thế nhưng bọn người kia hiển nhiên vẫn còn có ý nghĩ muốn chống chế, cứ nhìn biểu tình không bằng lòng kia thì biết.

"Senju Tsunade, tại sao ngươi lại dám cho phép chính mình được đặt tình cảm lên trên công việc quan trọng mang tính sống còn của Konoha như thế chứ ?

Ngươi đã quên mất chuyện bản thân là hậu duệ của Senju, và đồng thời là một hokage đương nhiệm đang đứng đầu ngôi làng này sao ?"

Người đàn ông lớn giọng nhắc nhở, nhưng bất cứ ai ở đây cũng ngầm hiểu được, rằng sâu bên trong câu nói thật ra còn mang theo hàm ý cảnh cáo.

"Hậu duệ ?

Hokage ?

Trao cho ta một cái thanh danh cao quý, sau đó lại điều khiển và sử dụng ta chẳng khác gì so với một con rối vô tri.

Vậy mà bây giờ các người còn muốn ta phải cảm thấy biết ơn vì đặc quyền đó sao ?"

Cuối cùng vẫn là không nhịn được nữa, Tsunade giận dữ đến mức vô thức bật ra một tràn cười chế giễu.

"Đủ rồi, Tsunade !"

Koharu vốn luôn giữ vẻ mặt lãnh đạm từ lúc bắt đầu cuộc họp, hiện tại cũng đã cảm thấy khó chịu mà lên tiếng can ngăn.

Koharu và Homura là những người nắm quyền hành cao nhất trong ngôi làng, năm đó cũng chính bọn họ đã âm thầm dung túng và ủng hộ cho mọi việc làm của Danzo, nên kết cục mới trở nên tồi tệ như bây giờ.

Do cảm thấy mặc cảm vì tội lỗi, bọn họ đã duy trì trạng thái trung lập trong suốt thời gian họp mặt.

Thế nhưng hành vi ứng xử của đệ ngũ lúc này, đã nằm ngoài sức chịu đựng của bản thân hai người.

"Cô Tsunade, có chuyện gì vậy ?"

Nghe thấy âm thanh cãi vã bên trong, Shizune không chút chần chừ mà lập tức mở cửa lao vào.

Tình hình sức khỏe của bà dạo gần đây thật sự không được bảo đảm, khi mà mỗi ngày đều khiến chính mình bận bịu đến mức giấc ngủ cũng chỉ kéo dài lâu nhất là khoảng ba tiếng đồng hồ.

Vì vậy, nếu cứ tiếp tục giữ nguyên cảm xúc kích động như bây giờ, Tsunade chắc chắn sẽ không chịu nổi thêm được nữa.

"Một lũ già khú các người, nếu muốn thì tự đi mà ngồi lên chiếc ghế hokage rồi tùy ý thực hiện những gì bản thân muốn.

Gì mà trưởng lão ?

Hội đồng ?

Lãnh chúa ?

Nói cho cùng cũng chỉ là một đám lắm tiền sống dai hết phần người khác mà thôi !

Nếu không muốn nhận lấy kết cục của Danzo, thì hãy dừng ngay suy nghĩ điên rồ ấy lại đi !"

Tựa như giọt nước tràn ly, khi đã kiềm chế một điều gì đó quá lâu, chính Tsunade cũng chẳng còn có thể kiểm soát mình được nữa.

"Ngươi điên rồi, Tsunade !

Từ sau cái chết của Haruno Sakura, ngươi đã hoàn toàn trở nên mất trí rồi !!!"

Homura đột ngột quát lên một tiếng to, khiến cả căn phòng bất chợt rơi vào trầm lặng.

Đệ ngũ gục đầu, khẽ nhếch môi, đồng thời phát ra tiếng cười mỉa mai.

Hình dáng cô gái tinh nghịch hôm nào lại hiện về trong tiềm thức, làm khóe mắt bà bất giác cảm thấy quá đỗi cay rát.

Tuy nhiên, Tsunade đã không khóc.

"Các người không có tư cách nhắc đến tên của học trò ta, khi mà sau những gì con bé đã đóng góp cho ngôi làng chết tiệt này, các người thậm chí còn chẳng thể gửi đến một nhành hoa để cúng viếng !!!"

Người phụ nữ nghiến răng, bờ môi cắn chặt một cách đau đớn, đôi mắt xinh đẹp giờ này cũng đã thấm đẫm một màu tơ máu đỏ tươi.

Dưới ánh nhìn kinh ngạc của những kẻ đang có mặt tại đó, Tsunade hất văng ghế ngồi rồi đứng bật dậy.

Không nói một lời liền tiến đến phía cánh cửa ra vào, chẳng thèm để ý thái độ của đám lãnh đạo kia vào mắt.

"Nếu muốn, các ngươi có thể phế bỏ chức vị của ta.

Bằng không thì dưới tư cách của một hokage, ta vẫn sẽ chấp thuận để Uchiha Sasuke được chính thức quay trở về ngôi làng như một nhẫn giả thực thụ trực thuộc Konoha."

Dùng lực đóng mạnh cánh cửa lại, tạo ra một âm thanh lớn, đệ ngũ quay người cất bước, cùng Shizune ra khỏi nơi đó.

"Loạn cả rồi, đều loạn hết cả rồi !!!"

.

Chuông cửa vang lên, Karin vốn đang tất bật trong bếp vội vàng bỏ dở công việc để chạy ra phía ngoài.

Gương mặt quen thuộc bỗng xuất hiện trong tầm mắt, cô nhíu mày, định đóng cửa lại thì đã bị người kia đột ngột giữ lấy.

"Này, mới chỉ vài năm không gặp mà đã quên tôi rồi à ?"

Chàng trai nghiêng đầu, nhe răng cười nham nhở.

"Đồ khốn, cậu tới đây làm gì ?!

Còn nữa, sao cậu lại biết tôi đang ở nơi này mà mò đến ?"

Karin nghiến răng khó chịu, một tay chống hông bắt đầu quá trình dò hỏi tội đồ Suigetsu.

"Aa, là tên Sasuke yêu dấu của cô chỉ điểm đấy."

Dứt lời, cậu không đợi Karin kịp phản ứng lại liền lách người đi vào bên trong.

Sasuke à...

Mi mắt Karin hơi trùng xuống, nhưng rất nhanh đã trở về dáng vẻ bình thường, Vỗ nhẹ hai má để xốc lại tinh thần, cô quay người nối gót Suigetsu tiến đến phòng khách ngay sau đó.

"Xem ra cuộc sống hiện tại của cô không tệ nhỉ ?

Chả trách lại chẳng thèm nhớ đến quá khứ trước đây."

Thả mình trên chiếc ghế êm ái, cậu không chút đắn đo mà buông lời châm chọc.

Trái với dự đoán của Suigetsu, thay vì hét ầm lên và bắt đầu đôi co với cậu, Karin chỉ bình tĩnh ngồi xuống ở chiếc ghế đối diện, chẳng hề nói một lời nào.

"...Cô định sống luôn ở nơi này thật đấy à ?"

Khẽ nhướn một bên mày, cậu đặt ly nước mà mình vẫn luôn cầm theo lên trên mặt bàn, lộ ra biểu cảm ngạc nhiên.

"Chà chà, xem ai đó đang nói gì kìa."

Karin cong môi, nở một nụ cười khinh bỉ quen thuộc, thế nhưng trong đôi mắt ấy giờ đây lại chẳng còn tồn đọng chút cảm xúc nào.

Suigetsu đã mơ hồ cảm nhận được thái độ khác lạ của cô từ lúc vừa gặp lại nhau, và có gì đó tựa như một bức tường ngăn cách được dựng lên giữa hai người.

Đúng như cậu nghĩ, Karin đã thay đổi.

Chẳng hiểu tại sao, nhưng điều đó khiến cậu thật sự bức bối, thậm chí còn thầm mong giá như cô cứ vô lý tìm cớ cãi nhau với mình như trước đây thì tốt biết bao.

"Thay vì quyết định đi cùng nhau, những người mang danh nghĩa đồng đội lại lựa chọn bỏ mặc tôi ở lại.

Sau đó họ quay về, cư xử như thể chẳng hề xảy ra chuyện gì, rồi bắt đầu chen chân vào cuộc sống của tôi...

Nè, tôi đang rất là thắc mắc đấy !

Suigetsu, rốt cuộc cậu đã nghĩ gì khi tìm đến đây vậy ?"

Nhấc một chân, gác lên bên chân còn lại, cô nàng đan hai bàn tay vào nhau, yên vị đặt trên khớp gối.

"...Xin lỗi."

Suigetsu thấp giọng, đầu hơi cúi xuống.

Karin bật cười, nhưng những giọt nước ấm nóng lại bất giác lấp đầy nơi hốc mắt.

Đôi môi hồng mím lại, bờ vai hao gầy cũng bất chợt trở nên run rẩy.

Mọi uất ức tích tụ trước nay tựa như một cơn sóng đang cuộn trào, bất ngờ đổ ập vào trong tâm trí.

"Gì cơ chứ...

Trong lúc tôi suýt bị Sasuke giết chết, cậu đã ở đâu ?

Khi mà tôi một mình cô đơn ở nơi ngục tù xa lạ, cậu lại đang ở đâu ?

Vì sao tất cả mọi chuyện đã trôi qua lâu vậy rồi, nhưng cậu lại tìm đến đây để nói với tôi những lời đó hả ?"

Siết chặt tay, cô cay đắng lớn tiếng, cất giọng trách móc.

Đón lấy chiếc tạp dề từ tay Sakura, Karin bất giác đen mặt khi nhìn thấy những trái dâu tây đỏ mọng được in trên vải áo.

"Tôi đâu có thích dâu..."

Đồ ngủ thì cũng thôi, giờ đến cả tạp dề cũng y hệt, cô chán nản thở dài.

Karin chẳng muốn mặc nó chút nào, nhưng dưới sự khích lệ của Sakura, cô nàng rốt cuộc cũng chẳng thể nào từ chối nổi.

"Rất hợp với cô đấy, Akako chan" Cô gái tủm tỉm cười híp mắt, khuôn mặt lộ rõ biểu tình hài lòng.

Nhân ngày nghỉ rảnh rỗi, Sakura quyết định dạy cho Karin cách nấu một số món ăn đơn giản.

Vốn cũng chẳng phải là dịp đặc biệt gì, nhưng cô lại háo hức đến mức thức dậy chuẩn bị mọi thứ từ sáng sớm, lúc mặt trời còn chưa ló dạng.

"Hãy bắt đầu với món nikujaga nhé...

Aa, cô cầm dao ngược hướng rồi, Akako chan !"

Hoảng hốt chạy về phía Karin, Sakura vội sửa lại tư thế cầm dao cho cô nàng.

Sau một ngày loay hoay, mí mắt Karin giật giật khi phát hiện ra điểm chung của những món ăn được bày biện trên mặt bàn.

Khoai tây, thịt bò, trứng, bí đỏ, thậm chí còn có cả gan... tất cả đều là thức ăn có tác dụng bổ máu.

"Này, tôi chỉ hay bị người ta bòn rút chakra mà thôi !

Tự nhiên cô lại dạy tôi nấu mấy món bổ máu làm gì hả ?"

Cô lắc đầu bất lực, khó tin nhìn Sakura.

"Ha ha, trùng hợp thôi."

Người con gái xua tay, cười ngượng ngùng.

"Cậu đã ở đâu... trong lúc tôi cần cậu nhất ?"

Hồi tưởng lại những thời gian trước kia, Karin gục mặt, khóe mắt lúc này đã hoe đỏ.

Chàng trai ở phía đối diện bất giác sững người, tay chân bối rối chẳng biết nên hành xử thế nào cho phải.

Bởi Suigetsu từ sớm đã quen thuộc với người con gái đanh đá luôn tìm cách mắng mỏ mình mỗi khi có cơ hội, vậy nên trong thoáng chốc cũng khó lòng mà thích ứng được với một Karin có cảm xúc nhạy cảm thế này.

Và rồi, trước sự ngỡ ngàng của cô, cậu bỗng nhiên đứng dậy.

Không đợi Karin kịp phản ứng, Suigetsu đã túm lấy cánh tay rồi kéo cô lên, vòng tay qua vai ôm lấy cả cơ thể mảnh khảnh.

"Khóc đi, nếu việc đó khiến cô cảm thấy nhẹ lòng."

Áp mặt Karin vào hõm cổ mình, cậu nhỏ giọng.

Bàn tay vốn định đẩy ra bỗng chợt khựng lại, rồi dần dà buông thõng xuống.

Dù không cam tâm, nhưng Karin không thể không thừa nhận, rằng bản thân mình thật sự chẳng hề ghét bỏ sự ấm áp này.

"...Sakura trao tôi hơi ấm, rồi lại thắp lên trong tôi niềm tin sống...

Sakura thậm chí còn cho tôi một mái nhà để trở về, nhưng điều duy nhất tôi có thể làm chỉ là khóc lóc và nhớ về cô ấy..."

Bấu lấy góc áo phía sau lưng của Suigetsu, cô hối tiếc bộc bạch trong nước mắt.

.

Kizashi cùng Mebuki bước trên bậc thềm, tiến đến một ngọn núi cao nằm giữa biên giới Vũ quốc và Giang quốc.

Trước mặt bọn họ hiện tại là cổng trời torii, cách đó không xa cũng có thể dễ dàng thấy được bóng dáng thấp thoáng của ngôi đền xưa cũ.

Khi vừa đến nơi, hai người đã lập tức được người trông coi đền hiện tại - Haruno Garuda kính cẩn tiếp đón.

Sau một lúc chào hỏi, chàng trai khom lưng, xin phép để bản thân được chỉ đường dẫn lối cho họ.

"...Những năm qua, mọi người đều ổn cả chứ ?"

Kizashi bâng quơ lên tiếng hỏi, trong lúc đi trên hành lang của ngôi nhà.

"Mọi người vẫn ổn, thưa bác."

Cậu trai nhẹ giọng đáp lại, đôi môi cong lên một nụ cười thân thiết.

"Vậy... mẹ ta thế nào ?"

Liếc mắt về Mebuki đang không ngừng thấp thỏm ở phía sau lưng, ông cuối cùng cũng nhắc đến vấn đề mình đang quan tâm nhất.

"...Bà đã không ăn uống được gì nhiều trong mấy năm vừa qua, kể từ khi nghe được tin tức từ phía bác."

Mí mắt hơi cụp xuống, gương mặt điển trai của Garuda bất chợt thay đổi thành một biểu cảm buồn bã.

Đến trước gian phòng, cậu cúi người lễ phép rồi khẽ đi lùi sang nơi khác.

Kizashi đưa tay miết nhẹ lên cánh cửa, trầm ngâm mất một hồi lâu, rồi mới quyết định mở ra.

"Thưa mẹ, chúng con đã về."

Ông cùng vợ quỳ xuống sàn gỗ, nơi được trải dài bởi những tấm chiếu tatami, hướng về người đã chờ đợi ở bên trong không biết từ bao giờ, dập đầu một cái thật trịnh trọng.

"Các con đứng lên cả đi."

Momoha dịu dàng đỡ cả hai đứng dậy, trong đáy mắt không giấu nổi sự mong mỏi nhớ mong.

Nhìn về phía Mebuki, bà bất ngờ dang rộng vòng tay, tỏ ý muốn con dâu mình tiến lại.

Người phụ nữ trông thấy hành động của mẹ mình thì trở nên sửng sốt, nhưng khóe mi lúc này lại đột nhiên phủ lên một chút sắc ửng hồng.

Không chút do dự, Mebuki ôm lấy Momoha, nức nở nghẹn ngào trong đôi tay ấm áp của bà.

Nhẹ nhàng xoa đầu cô con dâu nhỏ, trong lòng Momoha bây giờ cũng đau đớn khôn nguôi.

"Thời gian qua, hẳn con đã khó khăn rất nhiều...

Ta xin lỗi, vì đã chẳng thể giúp được gì cho các con..."

.

Momoha mặc áo choàng hakui trắng tinh cùng quần hibakama đỏ rực, kèm theo chihaya khoác ở phía ngoài, mái tóc bạc phai theo năm tháng cũng được buộc gọn lại bằng takenaga.

Một tay bà cầm bó sakaki, bên còn lại đồng thời giữ chặt chuông auzu linh thiêng thần thánh.

Momoha gật đầu, nhấc tay ra hiệu cho con trai mình đi đến.

Kizashi hiểu ý, từ trong túi áo lấy ra một sợi dây chuyền cánh hoa đào, rồi kính trọng đưa nó cho bà.

Đây là thánh vật được lưu truyền rất lâu đời của dòng tộc, và ông buộc phải canh giữ nó trong suốt thời gian qua, vì sứ mệnh trông coi người kế thừa mà bản thân đang phải gánh vác.

Đón lấy sợi dây từ tay con mình, Momoha chấp tay, nhắm mắt cầu khẩn một điều gì đó, khiến chuông auzu khi này đột ngột phát ra một thứ ánh sáng linh thiêng.

Vẩy nhẹ bó sakaki, đôi chân người phụ nữ nhịp nhàng di chuyển, bắt đầu thực hiện điệu múa torimono cao quý.

Lúc nghi lễ dần phát huy tác dụng, lá bùa đề chữ được cẩn thận đặt bên dưới sàn gỗ đã xuất hiện phản ứng.

Mảnh giấy mỏng vùng vẫy, rồi bất chợt bay vụt lên giữa gian phòng vì sức mạnh uy lực của điệu múa torimono mang lại.

Thế nhưng, nằm ngoài dự đoán của mọi người, lá bùa bỗng bốc lên một ngọt lửa xanh, cứ vậy mà bùng cháy một cách dữ dội.

"Không thể nào !

Làm sao mà..."

Momoha ngạc nhiên, vươn tay đón lấy đống tro bụi đang dần rơi xuống.

Nghi lễ triệu hồn đã thất bại, điều đó có nghĩa là gì, tất cả mọi người bên trong căn phòng này đều biết rõ.

"Chuyện này..."

Lo lắng chạy lại đỡ bà, Mebuki khó tin tận mắt xác nhận lại sự thật.

"Mẹ à, vậy-" Khi Kizashi còn chưa kịp nói hết, Momoha đã đưa tay ra hiệu, tỏ ý muốn ông ngừng lại.

Liếc nhìn đống tro tàn bên dưới chân, bà vô thức cau mày.

"Nếu không thể triệu hội được linh hồn của Sakura, thế thì chỉ còn lại một khả năng duy nhất..."

.

Ino mỉm cười, đặt lên mộ phần của Sakura một bó hoa thủy tiên trắng vẫn còn đọng lại hơi sương.

Nhẹ vén lọn tóc lên tai, cô nhắm mắt tận hưởng cơn gió mát dịu mang theo chút không khí se lạnh của buổi sáng sớm.

Lại một mùa xuân nữa đã về, thế nhưng nơi này đã không còn bóng dáng của người con gái ấy.

Đánh mắt về phía chàng trai đang giữ nguyên trạng thái lầm lì ở gần đó, Ino không khỏi buộc miệng thở dài.

Đã bao năm trôi qua, và Sasuke vẫn như cũ, luôn thủy chung một mình cô đơn canh giữ nơi này.

Lần nào đến đây, Ino cũng chỉ yên lặng, cứ thế đưa hoa cho Sakura rồi quay bước ra về.

Chẳng giống như trước đây, hiện tại cô đã không còn thích cậu nữa.

Trái tim thiếu nữ đã dần nguội lạnh, đến chút hơi tàn của dư âm ngày ấy cũng đã chẳng còn cảm nhận được.

Thế nên giờ phút này, ngay cả việc tích góp can đảm để bắt chuyện với Sasuke cũng trở nên thật khó khăn.

"...Sakura từng là một cô gái rất nhút nhát, vì vậy cậu ấy đã hiển nhiên trở thành đối tượng bị bắt nạt ở học viện."

Ino bất ngờ lên tiếng, xua đi khoảng lặng giữa hai người.

Sasuke cũng chẳng phản ứng gì nhiều, mà vẫn tiếp tục ngồi trước hiên nhà, để mặc mái tóc đang đung đưa theo làn gió.

Sau tất cả, cậu trở nên xa cách với mọi người, bao gồm cả bản thân cô.

Vậy nên Ino cũng chỉ có chút hụt hẫng thoáng qua, rồi rất nhanh đã trở lại như bình thường.

"Ngày đó, Sakura đã luôn trốn sau lưng tớ, bởi tớ là người duy nhất đứng ra bảo vệ cho cậu ấy...

Chúng tớ đã từng rất thân thiết, ít nhất là cho đến khi cậu xuất hiện."

Cô nàng cong môi, nhớ về những tháng năm hoài niệm đã qua.

"Tớ đã rất giận Sakura, nhưng nhiều hơn là cảm giác tủi thân do bị người khác chiếm mất vị trí trong lòng cậu ấy.

Vì vậy, tớ đã cố sức ganh đua chỉ để tranh giành tình cảm của cậu, nhằm mục đích chứng minh cho Sakura thấy được lựa chọn của bản thân đã sai lầm thế nào...

Nhưng vào kì chunin ngày trước, lúc Sakura chạy đến ôm lấy cậu trong khi cậu vẫn đang mất kiểm soát...

Ha, tớ biết mình thua rồi, còn là thua vô cùng thảm hại trước hai người."

Đôi mắt xanh hơi trùng xuống, cô vẫn nhớ vô cùng rõ ràng, về cái cảm giác mất mát đó.

Không đợi được âm thanh hồi đáp, Ino bỗng có cảm giác muốn tự mỉa mai chính mình.

Nhưng khi cô định quay người cất bước rời đi, Sasuke cuối cùng cũng đã cất giọng.

"...Cảm ơn."

Cô nàng ngạc nhiên, khuôn mặt vốn luôn căng thẳng đã bất giác trở nên nhẹ nhõm.

Có lẽ, cậu cũng chẳng thay đổi là bao so với trước đây.

.

"Ra đây được rồi, Naruto."

Đánh mắt về phía thân cây gần đó, Sasuke không chút vòng vo mà thẳng thắn chỉ điểm.

"Bị cậu phát hiện rồi à."

Chàng trai gãi đầu cười trừ, ngượng ngùng di chuyển đến chỗ của Sasuke.

Đôi mắt đen trầm ngâm nhìn lên ngôi mộ một lúc lâu, giống như đang phân vân một điều gì đó.

Sau cùng, cậu hơi khép hờ mi mắt, rồi lại đột ngột mở ra, đồng thời nhìn về phía Naruto.

"...Tớ sẽ rời làng, và bắt đầu chuyến hành trình chuộc tội của mình."

Qua rất nhiều lần suy nghĩ, Sasuke quyết định rời đi, dù cậu muốn mãi ở cạnh cô thế này, nhưng lại chẳng thể tiếp tục để mặc bản thân chìm trong sự mờ mịt không rõ ràng này nữa.

Cậu muốn đi đến nhiều nơi hơn ở thế giới ngoài kia, tận mắt chứng kiến những điều mà mình chưa từng nhận thấy.

Đầu óc Sasuke lúc này rất cần được thông suốt, ít nhất là trước khi cậu thật sự chính thức hỗ trợ Naruto cùng nhau bảo vệ ngôi làng.

"Tớ và thầy Kakashi sẽ ở đây, chờ ngày cậu quay về.

Nhớ lấy, Sasuke.

Dù có chuyện gì xảy ra, Konoha vẫn luôn là nhà cậu."

Naruto nghiêm túc khẳng định, trong con ngươi xanh biếc toát ra sự kiên quyết.

Chạm vào cánh tay đã được Tsunade phẫu thuật cấy ghép trước đó, Sasuke cong môi, đón lấy chiếc băng trán mà Naruto vừa đưa ra.

.

Nhíu chặt hai mày, cô gái trên giường bắt đầu chầm chậm mở mắt tỉnh dậy.

Vì đã lâu ngày không tiếp xúc, thứ ánh sáng đột ngột phản chiếu từ bên ngoài đã khiến mắt cô xuất hiện cảm giác cay rát.

Nhưng rất nhanh, cô đã thích ứng được, và đồng thời bắt đầu đưa tầm nhìn tìm kiếm một vòng xung quanh.

Đầu Sakura đau nhức, thân thể tê rần hiện giờ cũng chẳng còn sức để có thể ngồi dậy.

Một tiếng tít kêu lên, âm thanh của máy đo nhịp tim đã làm cô ý thức được tình hình hiện tại.

Trên chiếc giường trắng tinh, cả người cô gái nhỏ không nơi nào là không bị vây kín bởi những sợi dây truyền từ máy móc.

Khi Sakura cố cử động, kim tiêm nước biển trên tay bỗng đâm vào da thịt, khiến xúc cảm đau thốn bất chợt ùa đến.

Chuyện gì... thế này ?

Sau một lúc cố gắng, cô kiệt sức thở dốc trên giường.

Có lẽ tầm hơn vài chục phút sau đó, toàn thân Sakura mới dần bắt đầu lấy lại được cảm giác.

Tỉ mỉ gỡ ra từng sợi dây ở trên người, cô chậm chạp ngồi dậy, tựa lưng vào một góc của thành giường.

Mùi hoa thủy tiên quen thuộc chợt bay đến, vô tình đánh thức khứu giác đã ngủ say từ lâu của cô nàng.

Khẽ cau mày, Sakura dường như đang cố tìm lại gì đó.

Tuy không còn nhớ rõ nữa, nhưng có vẻ bản thân cô đã có một giấc mơ dài.

Trong lúc còn mải chìm vào suy nghĩ, cánh cửa trước mắt bỗng đột ngột bị ai đó mở ra.

Theo phản xạ tự nhiên, Sakura cũng nhanh chóng hướng mắt về phía phát ra tiếng động.

Sasori sững người, đứng như chết trân tại chỗ.

Đôi mắt màu trà lúc này có chút mở to, gương mặt điển trai cũng vì vậy mà biến thành một biểu cảm hốt hoảng, xen lẫn một chút vui mừng.

Nhưng trước khi anh kịp nói gì đó, Sakura đã vội nhăn mặt, lên tiếng phá vỡ sự yên lặng giữa hai người lúc này.

"Anh... là ai ?"

=========

Không ngờ tới phải không =)))) chúc mừng năm mới mọi người nhé !!!

Quà cho mọi người đây, thức trắng đêm để viết đó, còn bỏ cả bài chưa chép.

Tui thương mấy bà vậy thôi chớ, vậy mà cũng có ai thương tui đâu🙁((

Nói là ngoại truyện nhưng mà nó khác gì phần 2 đâu =))) Bật mí là dây chuyền kia là cái sakura ở thế giới đảo ngược đeo nha, nhưng ở thế giới thật thì kizashi là người giữ=)))

Và chi tiết điệu múa triệu hồn là do tui tự bịa, không có liên quan gì tới văn hóa bên đó nhaaa
 
Sakura, Tớ Cần Cậu
...


Không có gì, do hôm nay là sinh nhật t nên t muốn ngoi lên ăn vạ mọi người xíu thoi à...
 
Sakura, Tớ Cần Cậu
Ngoại truyện 2: Câu chuyện xưa và ánh nhìn trót bỏ lỡ


Sasori và Sakura nắm tay nhau hạnh phúc, hết truyện.

Xincamon =)))))))

Cá tháng tư zui zẻ hỏk quạo he he =)))
 
Sakura, Tớ Cần Cậu
Thông báo


Thiệt sự là cho đến giờ, tui cũng không còn nhớ nổi liệu mình đã cùng mọi người đồng hành qua các fic SasuSaku được bao lâu rồi nữa.

Nhưng khoảng thời gian đó, tui đã được là chính mình, và những tương tác nhiệt tình của các độc giả cũng khiến tui rất là hạnh phúc.

Nên dù lãng phí thời gian và không được nhận lấy một đồng lợi nhuận, tui cũng chưa từng cảm thấy hối hận về những gì đã bỏ ra.

Trước đây tui từng oán trách mấy chị lớn trong fandom, vì sao viết fic hay như thế, vì sao lập page chất lượng như thế, công sức và tâm huyết đến vậy nhưng cuối cùng lại rest ngang bỏ dở.

Nhưng lớn rồi mới biết, cuộc sống cả học tập cả đi làm, đều bộn bề hơn chúng ta từng những tưởng rất nhiều.

Cũng vì vậy, mà hơn chục bản thảo đã bị tui bỏ dở, vì cứ viết vội, xong lại bị sách vở làm lãng quên.

Năm nay tui không lên ăn vạ nữa, mà chỉ muốn thông báo với mọi người là mọi fic đều không drop, tui vẫn sẽ triển, chỉ với điều kiện tiên quyết là thời gian sẽ cho phép tui làm thế. (Và nếu tui nhớ được plot nữa=)))))

Cuối cùng thì, Happy Birthday to me ♡ cảm ơn các độc giả vì những tình cảm đã dành cho tui cũng như các fic của tui trong thời gian vừa qua, tui sẽ cố gắng trở lại nhanh nhất có thể.

Hu râyyyy
 
Back
Top Bottom