Ngôn Tình Sách Niệm Đường Lệ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 60


Sau mấy tháng ta mất, Tề Sách lập tức tuyên bố với thiên hạ rằng sẽ lập Tướng Quân Đường Trân làm Hầu phi, cả đời chỉ một thê, không thϊếp không tình duyên.

Mặc kệ chính phi ấy, đã sớm qua đời, hóa thân thành phụng cháy trong biển lửa.
Khắc tên vào bia đá của hoàng thất, chính phi cao quý duy nhất của Hầu Thần Vương.
Phụng và rồng đính nhân duyên, càng chứng tỏ cho thiên hạ thấy rằng, đâu mới là thiên tử, ai mới là thiên tuế.
Nhân gian truyền miệng, uy nghiêm của Hoàng đế lập tức càng lúc trở nên bé nhỏ.
Niềm tin của thiên hạ đã sớm nhạt dần.
Không còn thiên hạ, giang sơn nhất định lung lay.
Kiếp nạn của thiên tử đã đến rồi.
Hoàng đế biết tin, lập tức hạ lệnh nghiêm cấm mọi người nhắc đến câu chuyện của Hầu phi, bất kể ai nhắc đến, không kể thân phận, đều đem ra chém đầu cửu tộc.

Ngay từ khoảng khắc này đây, Hoàng Đế chính thức trở thành một hôn quân khó dung của thiên hạ.
Y quyết tâm lột bỏ mặt nạ, ra sức tàn bạo, chỉ để giữ vững cơ ngôi của mình.
Không biết có bao nhiêu quan thần vì chính nghĩa, đã bị y âm thầm hạ sát tâm, kết cục chỉ có đầu rơi máu chảy, tiếng oan thán dậy khắp giang sơn.
Hoàng đế hung tàn, thiên hạ dần loạn.
Đời ấm không no, lưu dân lang thang.
Chính là sự đau buồn của Tát Ta.
Vì bảo vệ chính bản thân mình, Hoàng đế ra sức huấn luyện quân đội riêng, muốn có quân binh mạnh, trước hết phải có kinh tế vững chắc.

Mấy năm gần đây quốc khố đã sớm cạn kiệt vì chiến sự, Thiên tử quyết định, đánh thuế cao cho dân, thu hồi ruộng đất, ra sức hốt bạc, đổ hết vào quân binh.

Cử từng tốp từng tốp binh đi đánh Nghiêng thành, tiêu diệt Tề Sách.
Hai năm loạn lạc, dân khổ kêu thấu trời dậy đất, tuy nhiên kể từ khi Tề Sách thoát khỏi được vòng vây ở Nghiêng thành, bá tánh dần dà có được hy vọng.
Rằng thiên tuế chân chính đã tới, thiên hạ sẽ sớm trở về với thái bình.
Và rồi đúng như những gì bá tánh mong chờ, Tề Sách trở về, Thiên tử lập tức cụt đuôi rồng.
Tất cả quan liêu trong kinh đô đều như nhau đồng lòng, bước về phía của Hầu Thần Vương, triều đình chia làm hai phe, một là trung quân của Hoàng đế, phe còn lại chính là đứng trước thiên hạ, vì muôn dân mà chiến đấu đến bất chấp cả tính mạng.
Tranh chấp ba tháng, cả kinh đô nghe được tin dữ, Hoàng đế bất ngờ trở bệnh nặng, long thể không an khang, thái y chuẩn bệnh không ra, dường như Hoàng đế bây giờ, trông như Tiên Hoàng khi ấy, đột ngột ngã bệnh, không một dấu vết, chỉ có thể suy yếu nằm trên giường rồng.
Triều đình không thể một ngày không có người quản, giang sơn không thể một ngày không có Thiên Tuế.
Tất cả quan lại trên triều, đồng loạt thống nhất, dâng sớ tấu, đề nghị Hầu Thần Vương quản thúc giang sơn, thay Bệ Hạ long thể bất an chèo lái kinh đô.
Càng khiến bá tánh bất ngờ hơn, chính là vị hôn quân kia lại có thể đóng ngọc ấn, đồng ý phong Hầu Thần Vương lên làm Nhϊếp Chính Vương có mọi toàn quyền điều hành giang sơn muôn dặm của Tát Ta.
Kinh đô reo hò, bá tánh mừng rỡ.
Vì những ngày tháng khổ cực ở Vạn Niên cũng dần biến mất.

Ta đầu dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, ngọc bội hoa hải đường treo trên hông, chăm chú nhìn bóng dáng nam tử ngồi sau thư án.
Hắc y rộng thùng thình, tay áo thêu những đóa hải đường đỏ rực diễm lệ, suối tóc đen hờ hững xõa sau lưng, dung nhan họa thủy, đẹp đến từng đường nét, dưới đôi hắc mâu là rèm mi khẽ buông, bờ môi vốn phải sắc màu như trong quá khứ lại trở nên khô cằn, làn da trắng bệch, đáy mắt là một mảng lạnh lùng thị huyết.
Hai bàn tay quấn đầy vải trắng, cầm bút lông sói, yên lặng ngồi ở thư án, phê duyệt từng sớ tấu được dâng lên chất thành núi nhỏ trên mặt bàn.
Lư hương khẽ đốt lượn lờ hương thơm nhàn nhạt, không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút soàn soạt trên mặt giấy trắng tuyên thành.
Thời gian càng trôi, càng khiến người nam nhân này trở nên trần tục hơn bao giờ hết.

Như một tiên nhân bị đánh ngã xuống phàm giới để lịch kiếp, tuy nhiên vẫn không mất đi được khí tức nhàn nhạt ôn hòa trong vắt của thần tiên.
Bờ vai y rộng lớn, nếu trong kí ức, y là nam tử ôn hòa như ngọc, tuấn tú phong lưu.

Một nụ cười mười đại gió xuân, thì giờ đây, trong y chỉ còn là vẻ tiêu điều và lạnh lẽo.
Bóng lưng cô đơn ấy, như một thanh chùy thủ, đâm sau vào ngực ta, máu tươi chảy ướt cả lồng ngực.
Đau đớn ăn mòn, còn ai hiểu thấu?
Chàng ở trước mắt, cách ta một cái vươn tay, nhưng dù có cố gắng thế nào, cũng khó mà chạm tới được thiên hạ ở trong lòng.
"Tề Sách."
Ta cất lời, âm thanh run rẩy, quỳ trước thư án, ngẩng đầu nhìn dung nhan nhiễm một tầng sương mù lạnh lẽo của chàng, dù có gọi khàn cả cổ họng, dù có đau đến tê tâm liệt phế.
Dù ta có đứng ở trước mặt chàng.
Bi ai thay, chàng vẫn không nhìn thấy ta.
Nước mắt rơi như đê vỡ, tí ta tí tách rơi xuống tan thành hư không.
"Tề Sách, ta ở đây.

Đường Trân ở đây."
Ta thầm thì, ta la hét, dường như là phát điên lên, hai tay vươn tới, như muốn ôm chầm lấy y, khoảng khắc bàn tay xuyên qua thân thể của Tề Sách, ta dường như cảm thấy thế giới chao đảo, bệ đỡ chống lưng cho ta đã sụp đổ từ lâu rồi.

Ngày ấy chàng đi theo sau ta, ta tàn nhẫn không quay đầu.
Bây giờ lựa chọn trở về, chàng lại không thể trông thấy.
Bởi, ta đã chết, còn chàng còn sống.
Âm dương khác biệt, đây chính là bi ai lớn nhất của nhân sinh.
"Tề Sách, Đường Trân ở đây, sao chàng lại không thấy?"
Ta hai tay che mặt, nước mắt xuyên qua kẽ tay, rơi xuống không trung, như một hài tử, xấu xí khóc ầm lên.
Vì đau khổ quá.

Trái tim như thể bị người bóp nát, vạn tiễn xuyên tâm cũng không đau đớn như thế này.
Vì ngươi biết, dù ngươi có cố gắng cách mấy, cũng sẽ trở thành một điều vô nghĩa.
Đây là sự bất lực, là một cái kết tàn nhẫn mà ta đã lựa chọn cho chính mình, cho Tề Sách.
Tề Sách là nam nhân đáng thương nhất thế gian.
Còn ta, là tội đồ đáng trách nhất nhân sinh.
Mễ Bối.

Dạo này watt có nhiều vấn đề cũng như cập nhật mới, tôi muốn hỏi, giả sử có chính sách nạp xu đọc truyện, các bạn có đồng ý hay không?
 
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 61


Những ngày sau đó, ta như một cái đuôi, bất kể nơi nào có Tề Sách, ta đều sẽ lẽo đẽo đi theo chàng.
Càng lúc, ta càng cảm thụ được những suy nghĩ của Tề Sách khi xưa, một người lúc nào cũng cố chấp đi theo bước chân của người trước mắt.
Tề Sách đi thư phòng, ta sẽ ngồi bên cạnh chăm chú ngắm nhìn.

Tề Sách ăn cơm, ta liền ở một bên luyên thuyên kể lể ẩm thực tuyệt vời ở Cẩm Thành.

Tề Sách luyện công, ta nhăn mặt nhíu mày chống hông phê bình hắn động tác sai lệch.

Tề Sách uống thuốc đắng, ta ở một bên hai mắt đỏ bừng đau lòng vì y.

Tề Sách đi tắm, ta đê tiện đi theo, để rồi hai mắt là những giọt lệ rơi như thác nước chảy xiết.
Khi mà từ trên xuống dưới tấm thân mạnh mẽ của chàng, là những vết thương vết sẹo chồng lên nhau.
Có cả những nơi chỉ mới vừa kết vẩy, có cả những vết sẹo dài đến tận lưng, như một con rết bò khắp người, có những nơi vết thương chính là dấu tích của cung tên c*m v**, từng từng thương tổn, đánh cho ta nghẹn lòng.
Vải trắng trên tay gỡ xuống, ta rốt cuộc nhịn không nổi nữa, lập tức như một đứa trẻ, òa khóc thảm thương.
Đôi bàn tay như được thần tiên ưu ái, gảy lên những nốt nhạc lay động lòng người, vốn là một đôi bàn tay xinh đẹp nhất thiên hạ, giờ đây lại là một mảng đỏ đen xen kẽ, những vết bỏng đốt cháy da thịt, hư tổn đôi tay, dường như đã phải trải qua những mồi lửa thiêu nóng rực mà lụi tàn.
Nốt chu sa đỏ thắm trên đầu ngón tay, đã sớm mất rồi.
Tề Sách của ta, đã phải chịu biết bao tổn thương.
Đau, đau đến tận tâm can, như trái tim bị chia năm xẻ bảy, như lồng ngực bị người khoét rộng đào sâu.
Nhưng rồi vẻ mặt của chàng, càng khiến ta cảm thấy thế giới chao đảo, bởi trên đó chính là sự hờ hững, đáy mắt lạnh lùng, dường như đối với Tề Sách, những vết thương thân xác này chẳng là gì với hắn.
Tề Sách ôn hòa lương thiện của ta, đã sớm chết rồi.
Và rồi khoảng khắc ta nhận ra chàng là một kẻ tàn nhẫn, là lúc chàng tiến cung.

Một đường thẳng tiến tẩm điện của Hoàng Đế, hoàng cung đã sớm không còn bóng dáng của Thiên Sát Quân, thay vào đó, Cấm Vệ Quân mọc lên như nấm, bọn hắn như những ngọn trúc xanh kiên cường, vươn thẳng trời cao, uy nghiêm thị huyết đứng đấy, phong tỏa hoàng cung hoa lệ thành một chốn tù giam lộng lẫy.
Thái giám nha hoàn, trông thấy bóng dáng của Tề Sách, lập tức ầm ầm quỳ xuống, trán đụng mặt đất, khϊếp sợ không dám gây ra một tiếng động.
Ta lượn lờ theo sau bước chân của chàng, nhìn quang cảnh người người kinh hãi, co rúm dưới nền đất, chợt cảm thấy thật xa lạ.
Tề Sách trong kí ức, là một nam nhân ôn hòa, y đối xử rất tốt với mọi người xung quanh, không kể thân phận cao quý hay thấp hèn, đều đem một vẻ bình đẳng với tất cả mọi người.
Cảnh tượng người khác quỳ rạp dưới chân y run rẩy, vốn phải là một chuyện sẽ không bao giờ xảy ra.
Nhưng thế gian luân chuyển, mọi chuyện đã khác xưa rồi.
Tề Sách giờ đây, chính là cửu ngũ chí tôn, là hắc long đáng sợ nhất của thiên hạ.
Thị huyết, lạnh lùng, tàn nhẫn, chính là con người hiện tại của Tề Sách.
Sau đó khi tiến vào tẩm điện, ta nhìn quang cảnh xa hoa lộng lẫy của phú quý, không gian xung quanh yên tĩnh, mọi người đã sớm lui ra ngoài, chỉ chừa lại trong điện một Nhϊếp Chính Vương cao quý, cùng với bóng người nằm bất động trên giường rồng.
Ta đứng ở đằng sau bóng lưng của Tề Sách, nhìn bóng dáng cao lớn như tùng của chàng đứng yên chăm chú nhìn vào người nằm ở trên giường, không khỏi tiến lên một bước, nghiêng đầu trông về phía trước.
Sau đó, ta khϊếp sợ.
Hoàn toàn là bị làm cho kinh hãi.
Hoàng đế bộ dạng ngạo nghễ trong quá khứ đã sớm trở thành một kí ức đóng bụi rồi, người trước mắt, gầy đến da bọc xương, da dẻ vàng vọt, mi tâm đen xì, hai gò má hóp lại thâm đen, đôi mắt trợn to trắng dã, khóe miệng ú ớ méo xệch, cả thân thể run bần bật, dường như rất đau đớn, rất thống khổ, dưới đôi mắt trắng dã của y, chính là sự sợ hãi đến tận tâm hồn, ta nhìn ra được, ánh mắt này chính là cầu một sự giải thoát, van cầu được chết đi.
Ta bị dọa cho ngây ngốc, không thể nào tin được, một nam nhân ngạo nghễ nhất thiên hạ năm đó, giờ đây trở thành một kẻ tàn phế, sống không bằng chết đi, nhưng lựa chọn được chết, từ lâu đã sớm trở thành một thứ xa xỉ với y.

Đột nhiên bên tai khẽ vang lên một đợt tiếng cười, âm thanh sang sảng, thống khoái, lạnh lẽo và đáng sợ.
Ta chết lặng trông về dung nhan thị huyết của Tề Sách, như một đại ma đầu đến từ địa ngục, đáy mắt trống rỗng không hơi ấm, dường như linh hồn đã sớm mất rồi, sớm hóa thành tâm ma, lạnh lùng và đáng sợ.
Tề Sách rất vui vẻ, y cười trong sảng khoái, dường như rất hài lòng với cảnh tượng trước mắt, đáy mắt là sự tàn nhẫn, y cúi đầu, như một vị thần đầy quyền lực, nhìn xuống một con kiến hôi, mà khe khẽ cất lời.
"Bệ Hạ hôm nay thân thể thế nào?"
"Đám thái y kia có phải hay không lại lười biếng rồi đúng không, bệnh tình của Bệ Hạ phải sớm trị mới được, giang sơn còn đang chờ ngài đến quản đấy.

Bệ Hạ xem, bổn Vương gần đây rất u sầu, không biết đã thay Bệ Hạ phân ưu bao nhiêu chuyện của thiên hạ, Bệ Hạ nhất định không được quên đâu đấy."
Hoàng đế hai mắt trợn to đầy sợ hãi, ú ớ ra tiếng, âm thanh khản đặc như bị lửa thiêu cháy cổ họng, trông hệt một thây ma nằm đấy.
Mễ Bối.

Vốn là truyện này mỗi chương đều có 1 bức ảnh, tuy nhiên tôi lười down xuống rồi up quá, thôi thì bổ sung từ từ nhé :">
 
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 62


Tề Sách thấy vậy, khóe môi vốn giương cao tươi cười lập tức biến mất, dung nhan ngập tràn sự tàn nhẫn đến âm u, đôi hắc mâu sắc bén như chim ưng, sát khí tỏa bốn phương, nhìn xuống Hoàng đế, lạnh giọng mà nói.

"Xin tha? Bệ Hạ đang cầu xin bổn Vương sao?"
"Bệ Hạ cầu gì? Được chết sao? Cầu bổn Vương một đao lấy mạng ngươi sao?"
"Không đủ, vẫn chưa đủ đâu.

Như thế này đối với bổn Vương là chưa đủ, bổn Vương nhất định phải kéo dài hơi thở của Bệ Hạ, đem Thiên Tử chí tôn của kinh đô này sống đến vạn thọ, cùng bổn Vương chơi đùa, như vậy bổn Vương mới còn lý do để mà sống tiếp chứ?"
Tề Sách dung nhan âm u, rất bình thản hờ hững, nghiêng đầu mà nhìn Hoàng Đế yếu đuối trước mắt, dường như đang nhớ điều gì nó mà đáy mắt khẽ ngây dại, vẻ mặt ngây ngô, khóe miệng khẽ thì thầm.

"Nàng ấy đi rồi, bổn Vương chỉ còn một mình, thiên hạ vô vị như vậy, có gì đáng sống nữa đâu?"
Một tiếng cười gằn, tựa như dã thú bị thương tổn, Tề Sách hai mắt đỏ bừng thị huyết, tàn nhẫn mà tuyên thệ.

"Vậy nên ngươi tuyệt đối không được chết! Phải cùng với bổn Vương đem giang sơn này trở thành bức họa theo ý muốn của nàng ấy, phải cùng với bổn Vương, khiến cho thiên hạ này, là vật phẩm diễm lệ tế cho Vương phi của bổn Vương!"
Tiếng cười đọng lại lay chuyển trong tẩm điện, khát máu, thị huyết, sát khí.

Ta ngây dại đứng đấy, dung nhan ướt đẫm.

Chết lặng rồi.

Bởi Tề Sách của ta, đã hóa điên rồi.

Tề Sách của ta hóa điên rồi.

Ta lầm bầm, khóe miệng run rẩy, lại trông về dung nhan kinh dị của Hoàng đế, nhìn y ú ớ, lại nhớ tới bộ dạng của khổ hằn của muôn dân trăm họ.

Không được.

Ta không thể trơ mắt nhìn Tề Sách một bước sai lầm để rồi vạn kiếp khuất phục được.

Thiên hạ trong lòng ta, không thể trở thành một kẻ tội đồ lưu danh sử sách của thiên hạ.

Ầm ầm những đợt thiên lôi vang lên, mưa lớn lại đổ xuống kinh đô.

Ta loay hoay, nhanh chóng lượn về phủ Hầu Thần Vương năm nào, lục tung cả một tòa phủ gia lớn cũng không thể trông thấy bóng dáng của Tề Sách, ta hoảng loạn, rối trí, lo sợ, chàng ở đâu?
Ta không tìm thấy thiên hạ của ta.

Nỗi hoảng sợ ập đến, khiến ta như muốn phát điên lên.

Ta ôm đầu, run rẩy giữa màn mưa lớn tầm tã, mưa xuyên qua hồn, thấm ướt mặt đất, thiên lôi đánh sáng cả bầu trời.

Ngay lúc ấy, ta chợt nhớ đến cánh cổng to lớn sơn màu đỏ thạch lựu cũ kĩ.

Phủ Tướng Quân.

Đại não sáng lên, hai chân lập tức hết sức chạy đi.

Và rồi giữa sân gạch hoang tàn của phủ Tướng Quân, ta trông thấy Tề Sách toàn thân ướt đẫm ngồi bệt trên mặt đất, dung nhan ngây dại, ánh mắt không có tiêu cự, thả hồn lơ đãng, như một ngốc tử, lặng im ngồi đấy.

Chờ, đợi.

Ta run rẩy, ngồi đối diện dung nhan trắng bệch ngây ngốc của chàng.

Nhìn xem, Tề Sách của ta, đã sớm chết lặng rồi.

Hai tay ôm lấy mặt hắn, nhưng không thể chạm tới.

Ta đau đến cực hạn, cứ lẩm bẩm Tề Sách rồi lại Tề Sách.

Ta bảo rằng, Đường Trân về rồi.

Tề Sách, Đường Trân đã về, chàng có nghe thấy không?
Ta nức nở, đầu dựa vào bờ vai rộng lớn của Tề Sách, không còn cảm nhận được hơi ấm như ngày xưa, ta lầm bầm, luôn miệng gọi tên chàng, gọi đến thiên hoàng địa cửu có bị chôn vùi, ta cũng phải gọi.

Vì Tề Sách là một tên ngốc tử, chàng sẽ mãi ở đó đợi nếu ta không quay về.

Chúng ta ngồi đấy, như những kẻ điên của nhân sinh, dưới màn đêm tầm tã mưa lớn, một kẻ đợi, một người gọi.

Nhưng chẳng ai có thể chạm tới nhau được nữa.

Ngay lúc ta mệt mỏi đến cực hạn, hai mắt mơ màng gối đầu lên bờ vai của Tề Sách, ta không để ý thấy rằng, ngọc bội hoa hải đường tuột dây thắt, rơi xuống thềm đất, vang lên một âm thanh tinh túy.

Nếu ta không còn chạm vào nó nữa thì nó sẽ sớm hiện về với nhân gian.

Âm thanh ấy, như một thanh gươm chém tỉnh chúng ta.

Tề Sách ngây người mơ màng nhìn xuống ngọc bội trắng noãn nằm lẻ loi ở đấy.

Y run rẩy, bàn tay quấn đầy vải trắng vươn tay, cầm lên ngọc bội.

Hai mắt đỏ bừng, yết hầu chuyển động, khóe miệng khẽ run, khàn khàn cất lời.

"Đường Trân?"
Đã bao lâu rồi?
Đã bao lâu rồi mới được nghe thấy âm thanh trầm ấm này gọi tên.

Ta gật đầu, tay đặt lên gò má của chàng, run giọng bảo.

"Ta ở đây, Tề Sách, ta vẫn ở đây.

"
Tề Sách không nghe thấy lời nói của ta, y như bị người đánh tỉnh, hai mắt đỏ bừng liên tục nhìn xung quanh gọi Đường Trân, chật vật bò dậy, kêu lên.

"Nàng ở đâu? Đường Trân! Đường Trân!"
Và rồi khắp phủ Tướng Quân chỉ còn những lời vang vọng đau đớn của Tề Sách, cho đến khi âm thanh khàn đi, ta bất lực nhìn chàng yếu ớt ngồi bệch dưới nền đất lạnh, mệt mỏi thì thầm.

"Vì sao chứ? Nữ nhân tàn nhẫn này.

.

nàng ra đây, mau chóng ra đây.

.

"
"Ra đây, bổn Vương nhất định phải trừng phạt nàng.

"
"Thối nha đầu, ra đây.

"
Thầm thì, lẩm bẩm, mệt mỏi vô tận.

"Không phạt.

.

Đường Trân.

.

ta nhớ nàng, cho nên nàng xuất hiện đi, được không?"
Người đời biết đến Nhϊếp Chính Vương đa mưu túc trí.

Nhưng với ta, y chỉ là một ngốc tử, bất hạnh sa vào lưới tình với kẻ tồi tệ như ta mà thôi.

Với ta, Tề Sách không phải là Vương thất.

Y là tướng công, là nam nhân duy nhất của Đường Trân mà thôi.
 
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 63


Bình minh ló dạng, sau trận mưa lớn là quang cảnh bầu trời trong vắt, những áng mây trắng lượn lờ, khí trời khẽ lạnh, sương sớm đậu trên nhành cây, ta đầu dựa vào bờ vai của Tề Sách, ngơ ngác trông về phương trời xa xôi, bên tai văng vẳng tiếng tim đập nhẹ nhàng quen thuộc, trong một khoảng khắc, ta tưởng chừng bản thân đang quay về với phủ Hầu Thần Vương năm nào, dưới gốc cây đào nở rợp tán hoa, cùng chàng hưởng thụ nhân sinh, mười ngón chan hòa, như keo như sơn, lưu luyến không rời.
Cả một đêm, Tề Sách ở tại phủ Tướng Quân mục nát hoang vắng này với một đêm điên cuồng, dường như là kiệt sức, là bi ai, mà mỏi mệt cúi gầm mặt, đôi hắc mâu hiện rõ tơ máu, chăm chú nhìn mảnh ngọc bội trắng noãn trong tay, ngón tay khẽ mân mê, như đang v**t v* dung nhan của thiên hạ từng ở trong tay.
Lưu luyến, si mê, nhớ nhung, đau lòng, tất cả những thứ này, giày vò một Tề Sách đa mưu túc trí, vững như bàn thạch trở nên điên dại và ngông cuồng.
Giống hệt một hắc long bị mất đi đôi mắt ngọc, không thể trông về thiên hạ, không tìm được phương hướng, chỉ biết quay cuồng trên bầu trời, náo loạn mà gầm thét.
Cả một đêm trôi qua, ta có thể cảm nhận được cơ thể của chàng kêu gào, những vết thương vốn kết vẩy, lại vì dầm mưa mà máu chảy đầm đìa, mùi huyết tanh nhàn nhạt chính là thứ hương thơm quen thuộc nhất đối với một Tướng Quân đương thời như ta.
Nhưng ta rất mệt, tâm tàn thành tro, chỉ có thể dựa vào bờ vai của Tề Sách, lắng nghe âm thanh đập từ lồng ngực y, để mà cảm nhận được rằng, nam nhân này vẫn còn sống.
Còn ta, đã sớm vùi thây biển lửa mà chết rồi.

Ngay lúc hai mắt ta mơ màng, chúng ta như những pho tượng bằng ngọc dựa vào nhau ở giữa sảnh phủ Tướng Quân, dưới những tia sáng ấm áp dần ló dạng, một đạo âm thanh vang lên cắt đứt suy nghĩ đã sớm lạc vào hư không của ta và Tề Sách.
Tiếng gõ cửa trầm đục, có kẻ ở trước cửa Tướng Quân phủ gõ lên từng đợt âm thanh.
Ta nghi hoặc, phủ Tướng Quân đã bị bỏ hoang từ lâu, bản thân ta lại chẳng còn quen biết ai khác có khả năng tìm đến lúc này, kinh đô đều biết nơi này chính là một nhà hoang không chủ, rốt cuộc là ai tìm đến?
Ta nhìn dung nhan của Tề Sách, chàng đã sớm khôi phục bộ dạng như ngày thường, mi tâm là một mảng âm trầm, đáy mắt là hai khối băng trú ngụ.
Tề Sách chậm rãi đứng lên, thân mình có chút lảo đảo, dường như là sắp ngã hẳn xuống thềm đất đầy cát đá, ta kinh hô, lồng ngực đập một cái nhói đau, theo bản năng giơ tay đỡ lấy, và càng khiến ta kinh hãi, khi mà hai tay ta chạm được vào cơ thể của Tề Sách, thân mình lung lay được giữ vững, nhưng chỉ trong một thoáng qua, sau đó lập tức không còn chạm vào được nữa.
Tề Sách có chút ngơ ngác, nhìn chằm chằm vào nơi được ta chạm vào, dường như hận không thể cứ thế mở to hai mắt, đến khi trông thấy được ta.
Chàng hai mắt đỏ bừng, bờ vai run lên.
Ngay lúc đó, âm thanh gõ cửa lại khẽ vang lên, cắt ngang suy nghĩ của chúng ta.
Tề Sách mím môi, nắm tay siết lấy, bước từng bước từ tốn đến cổng lớn.
Ta đứng đó, nhìn bóng lưng chàng cô đơn, mà không khỏi bi ai sầu não.
Cánh cổng nặng trịch của phủ Tướng Quân được mở ra, trước cổng có một nam tử trẻ tuổi, làn da rám nắng, dung mạo không có gì xuất sắc, nhưng đôi mắt lại rất có thần, như một mặt hồ soi gương, sạch sẽ không tì vết.

Mặc trên người xiêm y cũ kĩ màu xám tro giản dị, chân mang hài đen, đầu quấn một cái khăn, hắn trên vai đeo một bọc đồ nhỏ, có chút hoang mang và kinh ngạc mà nhìn về người trước mắt.
Dường như dưới dung nhan quá mức lạnh lùng cùng họa thủy của Tề Sách, nam tử trẻ tuổi không khỏi run rẩy, ta có thể trông thấy được cánh tay y níu lấy nhau gồng lên, tự trấn tĩnh mình.

Ta nghiêng đầu dựa vào khung cửa, có chút nghi hoặc nhìn nam tử trẻ tuổi kia, hình như cảm thấy y rất quen mắt, nhưng lại không thể nhớ được là ai.
"Ngươi là ai?"
Âm thanh của Tề Sách lạnh lẽo như thanh gươm đã được mài sắt, hời hợt hạ mí mắt mà trông xuống nam tử trẻ tuổi đằng kia.
Hắn đánh cái rùng mình, có chút dè chừng lại sợ hãi.

Hai tay chà sát, ấp úng khóe miệng, mắt thấy Tề Sách không còn kiên nhẫn mà chuẩn bị đóng cửa, y lập tức hô lên vội vàng.
"Công tử khoan đã, tại hạ đến tìm người quen."
Tề Sách nhướng lông mày, động tác này lập tức khiến cho nam tử kia vội vàng hơn, y nơm nớp mà cất lời.
"Tại hạ đến tìm một cô nương, nàng ấy trông rất xinh đẹp, có một đôi mắt phượng, giữa mi tâm là nốt chu sa đỏ, thường hay vận hắc bào có thêu hoa hải đường.

Có một con ngựa bộ lông đỏ đi theo nàng ấy gọi là Hồng Phi, với một con chim ưng rất lớn, nàng ấy cao chừng này___"
Lời nam tử còn chưa dứt đã bị Tề Sách tiến đến, bàn tay gọng sắt cầm lấy khủy tay nam nhân, dung nhan diễm lệ âm trầm, trông bộ dạng sát khí đằng đằng, dọa cho nam tử kia sợ đến nghẹn họng.
"Ngươi làm sao mà biết nàng?"
Cổ họng Tề Sách run rẩy, đáy mắt là bão lớn.

Nam tử thấy vậy, lập tức vội vàng lấy xuống hành trang trên vai, mở ra vải bọc, lộ những tờ giấy đất đai điền trang ở bên trong đấy.
"Nàng ấy từng tá túc tại nhà của bà bà ta bảy tháng, trước lúc rời đi có để lại cho bà bà số điền trang này để tạ ơn, bà bà tại hạ lúc trước khi nhắm mắt từ trần, có bảo muốn tại hạ đến địa chỉ cũ trong điền trang này, tìm lại cô nương ấy, trả lại cho nàng những vật phẩm quý giá, bà bà có nhắn nhủ rằng, giúp cô nương là do bà bà muốn chứ không phải cần cô nương hồi đáp.

Vốn dĩ bà bà đã sớm xem cô nương là cháu gái mà đối đãi từ lâu rồi."
Dường như có thiên lôi đánh ngang tai, ta kinh ngạc nhìn dung nhan của nam tử trẻ tuổi, tự hỏi vì sao lại trông quen mắt, hóa ra là đứa trẻ khi ấy mười mấy tuổi bên cạnh Khanh thẩm chính là hắn.

Lại nghe được những lời nói khi nãy, ta không khỏi bồi hồi và xúc động, lão bà bà kia có ân lớn đối với ta, nếu không phải nhờ bà cụ ấy, ta đã không thể có được những tháng ngày yên bình với hài tử.
Mễ Bối.

Tôi cần động lực Ọ n Ọ các vị cho tôi động lực đi huhu
 
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 64


Ta hai mắt cay xè, lặng lẽ lau đi lệ quang nơi đáy mắt.

Nhìn về phía Tề Sách, chỉ thấy dung nhan chàng không còn là một mảng âm trầm nữa, y ra sức kéo lấy nam tử kia, luôn miệng hỏi, hỏi tất cả những sự việc mà ta đã làm khi ở trong thôn làng đó, dường như hận không thể tận mắt chứng kiến, cùng ta trôi qua những tháng ngày đã rời xa kia.

Nam tử kia trông thấy chàng như vậy, bất kể những câu chuyện nhỏ liên quan đến ta, đều có thể khiến Tề Sách chăm chú, như là say mê lắng nghe.

Y từ tốn chậm rãi, cố gắng đem hết tất cả kí ức về ta ra mà kể lại cho Tề Sách.

Âm thanh của nam tử trẻ tuổi chậm rãi vang lên, như một khúc hát dân gian, vỗ về trái tim đã thương tổn máu thịt lẫn lộn của Tề Sách.

"Nàng ấy rất thích ngồi dưới gốc đào duy nhất ở trong thôn chúng ta, thường hay ngẩng đầu trông về phương Nam, chốc chốc lại ngân nga hát một làn điệu nào đó.

"
"Nàng ấy còn rất thích chậm rãi dạo bước trên thảo nguyên, nếu trông thấy có đôi Hỷ Tước bay ngang, nhất định sẽ đứng đấy, dõi theo cánh chim chao lượn.

"
"Nàng ấy rất vụng về, may vá kim chỉ sẽ đâm tổn thương hai bàn tay, nhưng lúc chỉ cho đám hài tử trong thôn cách vung quyền, lại mạnh mẽ xé gió, từng cước quyền như một thanh đao chém vậy, hài tử trong thôn chúng ta khi đó, không ai không ngưỡng mộ nàng.

"
Luyên thuyên vô số câu chuyện, đem Tề Sách vỗ về đến yên bình.

"À đúng rồi, nàng ấy khi đó mang thai, công tử biết không, nàng hạ sinh song nam, là song nam đấy! Truyền kì như vậy, lần đầu xảy ra ở trong thôn đúng là kinh hãi mà.

Ngày nhi tử nàng ấy chào đời, tiếng khóc bọn hắn văng vẳng cả một thôn xóm, mạnh mẽ lắm, bọn hắn lại béo núc trắng hồng, xinh xắn như quả cầu phúc ngày Tết vậy, nàng ấy vốn xinh đẹp như thế, nhi tử cũng như nàng mà người người yêu mến.

"
Tề Sách là nỗi đau của ta, thì nhi tử chính là hối tiếc cả một đời này.

Ta lồng ngực nghẹn lại, nghe âm thanh của nam tử trẻ tuổi, trong đầu như hiện ra cảnh tượng hai hài tử nằm trong tá bao mềm mại, dung mạo như ngọc như châu, đôi mắt đen láy to tròn lấp lánh, hướng ta ngoác cái miệng nhỏ đỏ hồng, khanh khách cười lên, hai tay vươn tới, y y a a mà ngân nga, như tiếng đàn hạc gảy, đánh cho ta yếu lòng cùng thương tiếc.

Nhớ nhung giày vò, hài tử chính là điểm yếu của ta.

Tề Sách bị chấn kinh, chàng khϊếp đảm, cơ mặt cứng ngắc, đôi hắc mâu trừng lớn, dường như là bị đả kích không nhỏ, chỉ thấy chàng run rẩy, hướng tới nam tử trẻ tuổi, khàn khàn giọng mà nói.

"Ngươi bảo, nàng ấy có hài tử?"
"Đúng a, hài tử song sinh, tất cả đều là nam hài.

Công tử không biết sao?"
Nếu ban nãy trong mắt Tề Sách là bão lớn, thì bây giờ chính là cuồng phong.

Ta biết, trong lòng chàng lúc này, đã dậy sóng rồi.

Người hiểu ta nhất là Tề Sách, cho nên chàng liền biết, hài tử của ta đau đớn hạ sinh, chính là truyền nhân của họ Tề, là kết tinh của ta và chàng, là nguyên nhân ta lựa chọn tàn nhẫn bỏ lại tất cả để tìm đến cái chết.

Là trân bảo cuối cùng, ta dồn hết tâm tư, để lại cho Tề Sách.

Sau đấy, chàng cho người đưa nam tử trẻ tuổi chở về thôn làng kia, trong một đêm, người dân cả thôn kinh ngạc nhìn những xe bò xe ngựa đựng vàng bạc lương thực kéo tới.

Thôn dân chăm sóc Vương Phi, chính là có ân đối với Nhϊếp Chính Vương.

Vàng bạc châu báu, thảo điền đất đai, lương thực phong phú, miễn thuế ba năm.

Ân điển sủng ái như vậy, liền có thể biết được tâm tư của Nhϊếp Chính Vương đối với Vương phi đã mất có bao nhiêu sâu nặng và tình thâm.

Tấm lòng của hắn, đã sớm làm cảm động thiên hạ, rất nhiều nữ tử nguyện được gả cho một người nam nhân chung thủy như Tề Sách, đáng tiếc dù thân phận có lớn cỡ nào, nhưng cổng lớn của Vương phủ, vĩnh viễn không mở.

Và rồi sau đó, Tề Sách ra sức cưỡi tuấn mã, xé gió vượt cạn, đạp trên mặt đất đầy bùn, tiến thẳng về Cẩm Thành quen thuộc.

Ngày Nhϊếp Chính Vương ghé đến, cả một thành trì sôi sục, quan liêu bá tánh xếp thành hàng dài trông ngóng.

Ta nhìn quang cảnh bá tánh đông đúc, lồng ngực đánh một cái nhẹ nhàng, cảm giác như cuối cùng cũng được trở về.

Ngay khi vó ngựa của Tề Sách dừng trước cổng thành, trên trời vang lên một đạo tiếng thét ngân dài của hùng ưng.

Cánh chim rộng lớn sải dài, chao đảo trên không trung, là mừng rỡ, là cảm tạ, là mong đợi, nó ngân lên những nốt cao của cổ họng, vang khắp một thành trì rộng lớn này.

Sau đấy, cánh chim lượn, bay thẳng vào trong thành trì.

Tề Sách mặc kệ muôn dân trăm họ đợi chờ, giá một tiếng lớn, cho chiến mã đuổi theo.

Băng qua đường cái rộng lớn của Cẩm Thành, hùng ưng hai cánh chao đảo quanh quẩn ngay trên một góc của thành trì, nơi đấy chính là phủ của Tri Huyện.

Ta ngơ ngác, lồng ngực co thắt lại, vậy ra từ trước đến nay đều ở nơi này, hỏi sao cứ mãi trông về phủ Tri Huyện, như một bản năng, chậm rãi tiến vào.

Cả một phủ Tri Huyện nháo loạn, Nhϊếp Chính Vương ở trước cổng, mọi người lập tức ồ ạt chạy ra nghênh đón long trọng.

Ta đi ngược lại với bọn họ, tiến chậm rãi vào bên trong của phủ Tri Huyện.

Hai năm thay đổi, phủ Tri Huyện đã sớm được trưởng tử của quan Tri phủ năm đó tiếp quản.
 
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 65


Hùng ưng hai cánh giang rộng, bay thẳng vào bên trong của phủ, vượt qua những vườn uyển xa hoa, hòn non bộ cầu kì, đến khi trông thấy được tiểu viện nho nhỏ ở phía xa kia, bên cạnh là ao nhỏ cá nhảy, tán trúc đung đưa, cây đào nở rộ, muôn hoa muôn cỏ, phát triển mạnh mẽ.

Ta trông thấy trước sảnh tiểu viện, có một lão nhân gia tóc đầu đã sớm bạc trắng, hai mắt đục ngầu, dung nhan chằng chịt nếp nhăn, bóng lưng gù xuống, già nua vận xiêm y màu đỏ thạch lựu, hai tay chống một cây gậy bằng gỗ quý lâu năm.

Lão nhân gia ngồi đấy, yên tĩnh như một pho tượng, bên cạnh là bàn thạch đựng một tách trà nóng cùng điểm tâm.

Ta khóe môi run rẩy, hai mắt ướŧ áŧ.

Viên thúc phụ đã sớm già đến như vậy rồi.

Lần cuối gặp hắn, còn là một đầu đen nhánh, mập như một quả cầu tuyết, khỏe mạnh bước như bay.

Nay thế sự thay đổi, da thịt đã sớm già nua, mái đầu đã là màu trắng.

Giữa khung cảnh yên bình đấy, đột nhiên cành đào lay động, từ trong rừng cây phóng tới một chiến mã bộ lông đỏ như lửa cháy, bốn vó vang lên âm thanh lập cập lập cập.

Trên lưng chiến mã, có hai hài tử đồng điệu mặc xiêm y màu vàng nắng cao quý, thêu những đóa hải đường nở đến diễm lệ, bọn hắn dung nhan trắng hồng, xinh xắn như những tiên đồng trên thiên giới, tóc đen như gỗ mun, bốn con mắt to tròn lấp lánh như tinh tú trên trời, đuôi mắt cánh phượng, ngồi trên lưng Hồng Phi mà khanh khách tiếng cười ngân vang.

Hai mắt ta nhói đau, xúc cảm ùa về như sông vỡ đê tràn mãnh liệt.

Cổ họng nghẹn đắng, lồng ngực co thắt lại, run rẩy không ngừng.

Ta bước từng bước tiến tới, chậm rãi lại lo sợ, sợ đây chỉ là một giấc mộng chiêm bao, khi tỉnh lại, bản thân vẫn còn kẹt ở nơi tâm tối địa ngục, không có ánh mặt trời ấm áp, vĩnh viễn không được nhìn thấy những người ta yêu quý.

Rằng hài tử xuất hiện, chỉ là do ta quá nhớ mong và nuối tiếc.

Hồng Phi bốn vó khẽ quỳ, hạ thấp trọng tâm cơ thể, khiến cho tiểu hài tử leo xuống một cách dễ dàng.

Bọn hắn xiêm y như nhau, mang hài như nhau, dung nhan lại như hai giọt nước.

Song sinh song nam, truyền kì của giang sơn.

Một đứa trượt chân ngã lên thềm cỏ, được đứa còn lại vội vàng nâng đỡ lên.

Bọn hắn phủi bụi cho nhau, sau đó lại ngoác miệng cười hì hì.

Ta hạ gối, khụy người mà thầm lặng quan sát tỉ mỉ, như muốn đem hết những khoảng thời gian đã bỏ lỡ cùng bọn hắn lấy lại, hai đôi mắt y hệt nhau lay động, lấp lánh trong vắt, chan hòa vào đôi mắt hằn đỏ vì lệ của ta.

Tiểu Cố, tiểu Niệm nắm tay nhau, chúng ngẩng cao đầu trông về phía ta.

Một cái nghiêng đầu ngờ nghệch, dưới đôi mắt ấy, là sự nghi hoặc, nhưng đâu đó là hồi hộp, bọn hắn rụt rè nhìn, rồi lại chậm rãi bước lên.

Dừng trước mũi chân ta hai bước chân, đôi đồng tử như hai giọt nước xinh đẹp ấy, rọi vào đáy mắt mờ mịt này của ta.

Tâm chấn động, ta cơ thể cứng ngắc, khóe môi run rẩy cất lời.

"Các con thấy được ta không?"
Cùng lúc gật đầu, ngoan ngoãn như vậy, trong sạch như thế.

Ta khóe mắt khóe mũi cay xè, dường như là cảm động, tâm đau đến thấu tâm can, lại chỉ vì cái gật đầu nhỏ bé của bọn hắn mà vỡ òa, nước mắt rơi tí ta tí tách, hàm răng c*n m** d***, che lại âm thanh nức nở chực chờ nơi cổ họng.

Hài tử trông thấy ta.

Phải làm sao đây?
Bởi ta thật sự vui mừng.

Thắng trên chiến trường cũng không vui mừng như lúc này.

Như có hai đôi tay nhỏ bé vỗ về trái tim đầm đìa máu thịt này, là an ủi, là yêu thương.

Tình mẫu tử, chính là thứ kì diệu nhất.

Tiểu Cố, tiểu Niệm không nhớ được ta là ai, nhưng bản năng trong chúng, lại chỉ dẫn bước chân nhỏ bé kia tiến đến trước mẫu thân của bọn hắn, lo lắng e ngại, nhưng không giấu được tia hoan hỉ và vui mừng.

Ta thấy được, dưới đáy mắt của bọn hắn, là một tia chờ đợi trong tiềm thức đến mỏng manh, tiểu Cố tiểu Niệm không phát hiện ra, nhưng ta lại có thể nhìn được.

Đứa nhỏ của ta, quả nhiên rất giống chàng.

"Tiểu Cố, tiểu Niệm, hai đứa đang làm gì đấy?"
Âm thanh trầm đục già nua vang lên, ta nghiêng đầu trông thấy Viên thúc phụ hai mắt mù mịt nhìn về phía bọn ta, tất nhiên trong mắt y, chỉ có thể trông thấy hai hài tử như tiên đồng mà thôi.

Tiểu Cố, tiểu Niệm đồng thanh mở khẩu, a a y y, hoa tay múa chân, tâm bọn hắn vui vẻ, đều hiện ra ở trên mặt.

Ta chết lặng, khϊếp sợ nhìn về hài tử của mình.

Tiểu Cố, tiểu Niệm, vẫn chưa thể nói?
Bọn chúng đã hơn hai tuổi rồi.

Viên thúc phụ đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến đến, xoa đầu hai đứa nhỏ, mồm miệng lại lầm bầm.

"Suốt ngày y y a a, cũng không phải bị câm, rốt cuộc thối nha đầu kia bao giờ mới trở về, nhìn xem nhi tử của mình mỗi ngày đều cưỡi lưng ngựa, dạo tới trước cổng thành, chờ đợi đi.

"
"Đúng là một nữ nhân tàn nhẫn mà.

"
Âm thanh của y khàn khàn, như bóp nát trái tim của ta.

Ta rất đau khổ, đau đến tê tâm liệt phế.

Ta há miệng, lại không thể cất thành lời.

Dường như cảm nhận được sự bi ai của ta, tiểu Cố tiểu Niệm càng hoa tay múa chân, cứ la hét y y a a suốt.

Ta hai mắt đong đầy nhu tình trông bọn hắn.

Thầm nghĩ, nhà có ba ngốc tử.

Mễ Bối.

Sắp full rồi!
 
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 66


Và rồi ta ngồi trên thềm cỏ, Viên thúc phụ ngồi trên ghế đá mơ màng hưởng thụ tiết trời, tiểu Cố tiểu Niệm ngồi đối diện ta, chúng ta ngắt những cành cỏ lâu, bện thành muôn hình muôn vẻ.
Ta chỉ vào con châu chấu ở trong tay, ôn nhu mà nói.
"Đây là châu chấu."
Bọn hắn miệng mở lớn, y y a a nói ngọng theo.
Cỏ lâu biến hóa thành hình thù khác, ta lại bảo.
"Đây là chuồn chuồn."
"Ồ ồ."
"Đây là cánh bướm."
"A a."
"Đây là hoa sen."
"O o."

Âm thanh xầm xì, văng vẳng tiếng hài tử bi bô nói theo.
Ta chỉ vào bầu trời, chỉ vào mặt đất, chỉ vào ao hồ, chỉ vào Viên thúc phụ, chỉ vào Hồng phi, chỉ cánh hùng ưng, chỉ ngọn gió thổi đem theo tàn hoa, chỉ áng mây trắng, chỉ xiêm y vàng, chỉ bàn đá ngọc.
Hài tử hứng thú, với mỗi một từ, chúng cố gắng mở lớn khẩu hình, âm thanh càng lúc càng rõ.

Dường như là những hài tử rất thông minh, chỉ là không ai chỉ bảo, suốt ngày theo bản năng y y a a.
Ta chỉ tất cả những thứ có mặt ở xung quanh, nghiêm túc giảng dạy, ôn nhu kể cho bọn hắn nghe những câu chuyện liên quan đến nó.
Kể về kinh đô, về Tát Ta, về thiên hạ, về thảo nguyên rộng lớn, về vó ngựa lao vút trên mặt đất là như thế nào.
Hài tử chăm chú, thích thú lắng nghe, mỗi một từ phát ra từ miệng ta, lập tức nhanh nhảu ồ ồ nói theo.
Ta ngón ta chỉ vào lồng ngực của hài tử, ôn nhu cất lời.
"Đây là tiểu Cố."
Ngón tay di chuyển.
"Và đây là tiểu Niệm."
Hài tử nhìn nhau, đồng thanh hô lên.
"Ố ố."
"Iệm iệm."
Sau đó liền khanh khách ngoác miệng cười.
Ta khóe môi ôn hòa, ánh mắt đong đầy ôn nhu.
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng chân gấp gáp, tà áo lay động ma sát trong gió, bước chân vội vàng quen thuộc, hơi thở ấy, nhịp tim đập đó, tất cả đã sớm khắc sâu vào lòng ta.
Ta nghiêng đầu mà nhìn, trông về bóng dáng của một nam nhân thân vận hắc bào lay động, dung nhan thập phần khuynh thành, lam nhan như ngọc, tuấn tú một phương, năm tháng trôi qua, càng khiến cho y trở nên thành thục hơn bao giờ hết.
Ta hai mắt lấp lánh, khóe môi khẽ cong, khàn khàn cất lời.
"Tiểu Cố, tiểu Niệm, đó là phụ thân."
Tiểu Cố tiểu Niệm ngơ ngác, một lớn hai nhỏ, một đứng hai ngồi, yên lặng nhìn nhau.

Tiểu Cố tiểu Niệm, chính là phiên bản nhỏ của Tề Sách, từng đường nét trên dung nhan đều giống y đến bảy phần, chỉ có đôi mắt của bọn hắn, là một nét phượng diễm lệ, như Đường Trân năm nào, khuấy đảo tâm can của Tề Sách.
Ta đứng dậy, bước đến bên cạnh chàng.

Cùng chàng nhìn xuống hài tử của chúng ta, khóe môi diễm lệ cười lên, âm thanh ta đinh đang lại thanh thúy, đi vào tận lòng người.
"Tiểu Cố, tiểu Niệm, gọi phụ thân đi."
"Phụ..

phụ..

thân!"
Đôi mắt bọn hắn sáng lấp lánh, như ánh mặt trời trên kia, đồng thanh hô lên, như hai giọt nước, vừa ngây ngô, lại tinh khiết như thế.
Nhìn xem, tiểu Cố tiểu Niệm của ta, làm sao có thể là ngốc tử.
Bọn hắn chưa nói chuyện, là bởi chờ đợi một người mẫu thân như ta quay về, tìm đến, chỉ dạy mà thôi.
Tiếng gọi của tiểu Cố tiểu Niệm vang lên, thành công khϊếp sợ cả một phủ Tri huyện chạy theo sau đó.

Viên thúc phụ hai tay run bần bật, lập tức quỳ xuống, hô to Nhϊếp Chính Vương vạn tuế, Đại Thế tử, Nhị Thế tử vạn tuế, những người khác liền theo đó mà quỳ gối hô lên.
Tiểu Cố, tiểu Niệm dường như cảm thấy rất thú vị, khanh khách cười lên, hô to phụ thân liên tục.

Tiếng hô lay động trên không trung, tiến sâu vào lòng người.
Tề Sách hạ thấp người, dung nhan diễm lệ họa thủy, tuấn tú như ngọc lấp lánh ánh nước nơi đáy mắt, mi tâm mất đi tia hắc khí âm trầm, bờ môi là nét cười run rẩy, hai mắt đỏ bừng, khàn khàn mà khẽ hỏi.
"Là ai chỉ các con gọi phụ thân?"
Tiểu Cố tiểu Niệm chỉ về phía ta, khanh khách hô lên.
"Nương!"

Ta toàn thân chấn động, kinh hãi, khϊếp đảm, không thể tin nổi.
"Nói lại lần nữa."
Âm thanh của Tề Sách run rẩy, tiểu Cố và tiểu Niệm lại hướng về ta, hô lên một tiếng nương dõng dạc.
Nương.
Tiếng gọi này, như một cây chùy, đánh vào lồng ngực.
Đại não nổ tung, bên tai ù đi.
Cảm thấy nỗi đau ập đến, xúc cảm đổ vỡ.

Ầm ầm như thác chảy, bóp ta đến nghẹn ngào.
Đã bao lâu rồi, đã từng suy nghĩ rằng, cả đời cũng sẽ không nghe được một tiếng nương thanh thúy này.

Đã từng tưởng rằng, vạn kiếp luân hồi, vẫn sẽ hối tiếc vì một tiếng gọi thân thương đấy.
Ta đã chờ đợi, chờ trong ngây ngốc, chờ đến hao mòn, chờ đợi một tiếng nương ấm áp.
Hóa ra người đợi chờ, không chỉ có Tề Sách, không chỉ có tiểu Cố, tiểu Niệm, mà ngay cả ta, cũng đã phải chờ đợi rất lâu rồi.
Mễ Bối.

66 chương rồi, còn 2 chương nữa là end truyện đóoooooooooooooooooooo
 
Sách Niệm Đường Lệ
Chương 67


Hóa ra người đợi chờ, không chỉ có Tề Sách, không chỉ có tiểu Cố, tiểu Niệm, mà ngay cả ta, cũng đã phải chờ đợi rất lâu rồi.
Tề Sách ôm lấy nhi tử vào lòng, cúi gầm mặt, lệ khẽ rơi xuống, đỗ vỡ dưới thềm đất.
"Nha đầu ngốc.

"
Tiếng nói của chàng khẽ vang lên, như là nói cho ta nghe, như là một lời an ủi, rằng có hắn ở đây, còn có nhi tử của chúng ta vẫn sẽ ở đây.
Cho nên ta đừng nuối tiếc nữa, đừng đau lòng nữa.
Vì thiên hạ đã trở về rồi.
Ta nhắm lại hai mắt, dung nhan ướt đẫm, khóe môi nhàn nhạt tiếng cười.
Bàn tay nắm lấy một đồng xu cũ kĩ, đây là phách của vật.
Ta khẽ buông nó ra.

Đồng một xu vốn ở trên cơ thể của tiểu Cố, lập tức biến mất, rơi xuống dưới chân ta, vang lên một âm thanh tinh túy.

Chỉ đỏ trên tay tiểu Niệm biến mất, xuất hiện móc vào đồng một xu, diễm lệ đến chói mắt.
Mọi người lâm vào yên tĩnh, dường như là không tin được.
Chỉ có Tề Sách là dung nhan chứa đầy nhu tình, nhìn đồng một xu quấn lấy tơ hồng, đưa tay cầm lên, v**t v* ở trong tay.
Một nụ hôn, lưu luyến đặt lên mặt đồng xu.
Đôi hắc mâu nhìn vào khoảng không trung trước mắt, là nhu tình, là hứa hẹn, là kiên định.
Ta cười rộ lên như ánh mặt trời, tích tụ nặng nề ở trong lòng đã sớm tan thành mây khói, thân thể lấp lánh, lập tức tan biến vào không trung.
Chỉ còn quanh quẩn nơi tiểu viện đó, là những hạt li ti lấp lánh, là cánh hải đường từ đâu rơi xuống, lưu chuyển khắp một Cẩm Thành.
Dưới tán cây bồ đề xanh mướt, vươn lên thẳng trời cao.

Bên cạnh là nhánh sông Lịch.

Ta đầu dựa vào thân cây, khóe môi nhàn nhạt nét cười, cả người tỏa sáng, như một tiên linh, đẹp đến kinh hồn.
Ta hai mắt nhìn chằm chằm bóng hai người trước mắt.
Thổ thần bà bà dung nhan chằng chịt nếp nhăn.
Cùng với Thủy thần đại nhân bộ dạng tuấn tú như trăng rằm.
Bọn họ yên lặng nhìn về phía ta, ta chỉ nhàn nhạt cười trông về bọn họ.
Một lúc sau, giữa quang cảnh yên tĩnh của bờ sông Lịch.

Ta khẽ cất lời.
"Bà bà, vì sao lại ở bộ dạng này? "
Thổ thần bà bà đôi mắt sáng như đuốc, yên lặng nhìn ta, sau đó mới khàn giọng mà nói.
"Người đời khi mất, sẽ chỉ nhìn thấy được bóng dáng mà mình còn vướng bận lúc nhân sinh.

"
Ra là vậy.
Chính là vì thế mà Thổ thần đại tiên mới có bộ dạng giống hệt Khanh thẩm, người ta mang ân cả một đời, nếu không có bà cụ đấy, thì chỉ sợ đã không có tiểu Cố, tiểu Niệm ở trên đời này.
Chính là vì thế mà Thủy thần đại nhân mới mang bộ dạng của Tề Sách, vì y là người ta lưu luyến nhất trong kiếp này, nguyện trọn đời trọn kiếp, luân hồi bao nhiêu lần, sống bao nhiêu kiếp người, ta đều sẽ đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của chàng trong thiên hạ.
Một đạo khúc hát vang lên, đinh đinh đang đang, như tiếng đàn hạc gảy dịu dàng.
Đã đến rồi.
Hắc bạch vô thường của ta cuối cùng cũng đến, đem ta rời khỏi nhân gian này.
Ta nhìn dung nhan của bọn họ, khóe mắt khẽ cong lên, nhàn nhạt mà cười nói.
"Lần này, chỉ sợ là phải từ biệt thật sự rồi.

"
Bàn tay của Thổ thần khẽ run lên, cùng đáy mắt Thủy thần là một mảng trộn lẫn xúc cảm.
Ta quay đầu, hai thân ảnh trắng và đen đã sớm mở ra cổng xuống hoàng tuyền, chỉ chờ đợi ta tiến lên bước vào.
"Không được ngoái đầu nhìn lại.

"
Âm thanh của thổ thần bà bà khàn khàn vang lên ở đằng sau lưng, ta cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn trời, mà bảo rằng.
"Ta biết rồi, bà bà từng bảo, vong hồn ngoảnh đầu là lưu luyến, sẽ khó mà được luân hồi.

"
Âm thanh ta ấm áp, như tiếng suối chảy róc rách, đi sâu vào lòng người khác.
Làn váy như thu thủy khẽ động, một cái quay đầu, quyết liệt không sợ hãi.

Thổ thần cùng Thủy thần cơ thể chấn kinh, con ngươi co lại, trông về phía nữ tử dung mạo khuynh thành diễm lệ trước mắt, cười đến thập phần xinh đẹp, hai mắt phượng lấp lánh như ánh nắng trên kia, suối tóc đen lay động, mi tâm là nốt chu sa đỏ thắm, mĩ nhân như họa, như gấm thêu tranh, lung linh tựa tinh linh giáng trần.
Ta hạ mi mắt cười khanh khách, ôn nhu mà nói.
"Một lời nói dối không thể dùng hai lần.

"
Ta ngẩng đầu, mở to mắt mà trông về phía trước, khóe môi đọng lại tiếng cười, mắt phượng lấp lánh ánh nước, dở khóc dở cười mà nói rằng.
"Ta nói đúng chứ? Phụ thân.

"
Nam tử dung mạo anh tuấn, khí chất ôn hòa, mắt phượng mở lớn kinh hãi, mím môi đứng đấy, bộ dạng quen thuộc, chính là Đường Hữu khi xưa.
Bên cạnh là nữ nhân thập phần xinh đẹp, như đóa mẫu đơn nở rộ, ánh mắt lấp lánh, mi tâm điểm một nốt chu sa, làn váy như thu thủy, còn không phải là nữ nhân trên bức bình phong năm nào hay sao?
Ta hướng tới nàng, lệ rơi đầy mặt, miệng nhoẻn cười rực rỡ, thanh thúy kêu lên.
"Nương, Đường Trân tới tìm ngài rồi.

"
Mễ Bối.

Chương tiếp theo: Lục Thập Bát (kết) và Lời cuối: Xin chào, tạm biệt và hẹn gặp lại.
 
Back
Top Bottom