Cập nhật mới

Khác [S.C.I Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách

[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Xứng đôi vừa lứa


Chương 18: Xứng đôi vừa lứa

Sau bữa cơm, ai nấy đều no nê thoải mái, Công Tôn đã trở thành con cưng của Bạch mama, một điều Sách Sách, hai điều Sách Sách, gọi đến là ngọt.

Ăn cơm xong, mọi người xin phép ra về.

Ra tới cửa, Bạch mama túm Triển Chiêu, nhỏ giọng hỏi, "Bao giờ con mới gọi dì là mẹ đây?"

Triển Chiêu xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng, vội vàng chạy mất.

Vào tới thang máy cậu chàng vẫn thắc mắc, hai bà mẹ nhà mình sao lại nhận nhanh vậy chứ?

Khi về, bốn người chia hai xe, Bạch Cẩm Đường và Công Tôn đi trước, Triển Chiêu nói muốn đi loanh quanh một lát, Bạch Ngọc Đường chở anh đi dạo quanh thành phố.

"Đúng rồi."

Triển Chiêu chống cằm, tựa vào cửa kính ô tô, "Cậu biết không, lần này là do Công Tôn gọi mẹ cậu ra gặp trước, hai người nói chuyện một hồi, mẹ cậu mới gây sức ép với ba cậu gặp mặt bữa hôm này đó."

Bạch Ngọc Đường nghe xong thì sửng sốt, sau đó chỉ biết lắc đầu cười, "Công Tôn đúng là lợi hại, với tính tình đó của anh hai cũng là xứng đôi vừa lứa."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Công Tôn cứ chiều Bạch đại ca bảo sao không yêu...


Chương 25: Công Tôn cứ chiều Bạch đại ca bảo sao không yêu...

Công Tôn cởi áo choàng trắng, thay áo gió đi ra cửa chính của cục cảnh sát, ngẩng đầu nhìn quanh...

Anh không thể không khâm phục khả năng quan sát của Mã Hân.

Ở ven đường cách đó không xa, chiếc xe màu đen của Bạch Cẩm Đường đỗ ở bên lề, Bạch Cẩm Đường có lẽ vừa mới rời khỏi công ty, tùy ý mặc một chiếc áo sơmi màu đen, cổ áo mở rộng, không đeo caravat, tóc hơi rối, sáng nay trước khi anh ra ngoài thì có hơi vội, cho nên chưa kịp cạo râu, trên cằm có chút râu lún phún...

Như vậy thoạt nhìn có chút không giống anh lúc bình thường.

Bạch Cẩm Đường biết rõ chưa đến giờ thì chắc Công Tôn sẽ không xuống lầu nên chỉ đứng ở bên cạnh xe lẳng lặng hút thuốc.

Dưới sự khống chế của Công Tôn, hiện tại mỗi ngày Bạch Cẩm Đường hút thuốc rất ít, hơn nữa cũng bị ép đi kiểm tra thân thể định kỳ.

Nhưng nếu như ngày nào đó đến sớm phải đợi Công Tôn, anh cũng sẽ hút một điếu giết thời gian...

Xuất phát từ lý do cá nhân nào đó, Công Tôn thực ra cũng không muốn Bạch Cẩm Đường hoàn toàn bỏ thuốc lá.

Theo như lời Tương Bình nói, Công Tôn anh khoác áo choàng trắng lên, lúc ngậm điếu thuốc vắt chân xem báo sẽ giống như một thanh niên bất lương già trước tuổi, không có chút mỹ cảm chán chường nào cả.

Lúc ấy anh hỏi lúc Bạch Cẩm Đường hút thuốc thì sao, Tương Bình trả lời là, "Chán chường, u buồn, cô độc, cuồng dã, gợi cảm, tất cả đều có," Vừa nói, vừa tấm tắc hai tiếng, lắc đầu, "Loại sức hút này, chỉ cần đứng giữa một đám người, tuyệt đối là một cái máy phân bố hormone bội số lớn, hấp dẫn tất cả các sinh vật nữ giới."

"Ra sớm vậy?"

Công Tôn vừa suy nghĩ miên man vừa chạy đến bên cạnh Bạch Cẩm Đường, khiến anh hơi giật mình.

"Ừm."

Công Tôn đưa tay cầm lấy điếu thuốc Bạch Cẩm Đường còn ngậm trong miệng, đặt vào trong miệng mình rít một hơi, nói, "Hôm nay không bận..."

Vừa mới dứt lời, Bạch Cẩm Đường đã một tay ôm lấy Công Tôn, nghiêng đến hôn...

Tay Công Tôn còn kẹp điếu thuốc, hai người không chút e dè đứng trên con đường ngay bên ngoài cục cảnh sát trao nhau nụ hôn nóng bỏng, chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út giống hệt nhau, khiến người qua đường xung quanh lúc đi ngang qua thì liên tục kêu ré lên đầy kích động.

Bạch Cẩm Đường hôn xong, nhét Công Tôn vào trong xe, mình cũng lên xe, khởi động máy, "Hôm nay nhiệt tình như thế, dứt khoát cơm nước xong về nhà làm chút vận động có ích, chiều nay tôi cũng không còn việc gì nữa."

Công Tôn dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn thuốc, "Ừ, hôm nay tôi cũng cần thay đổi đầu óc."

Bạch Cẩm Đường bật cười, "Sao rồi, lại gặp phải người nào từng bị mình mắng nhưng lại không nhớ rõ?"

Công Tôn sững sờ, quay qua liếc Bạch Cẩm Đường, "Anh... vừa nói cái gì?"

Bạch Cẩm Đường có chút buồn bực liếc nhìn anh, "Lần trước em nói phải thay đổi đầu óc, không phải bởi vì ở trên đường gặp phải một học sinh nói từng bị em mắng té tát sao, em lại không nhớ gì cả..."

Bạch Cẩm Đường còn chưa nói hết lời, Công Tôn vội vàng lấy bản báo cáo khám nghiệm tử thi ra nhìn lại.

Một lúc lâu sau, anh đóng văn kiện lại, có chút hưng phấn nói, "Thì ra là thế, thì ra là thế!"

Bạch Cẩm Đường khó hiểu nhìn anh, Công Tôn bất chợt quay lại, túm chặt lấy cổ áo Bạch Cẩm Đường, "Cẩm Đường, anh đúng là thiên tài!"

Bạch Cẩm Đường nhướng mày, cười nói, "Tôi ở trên giường càng thiên tài hơn!"

Công Tôn không nói gì, rút điện thoại gọi cho Triển Chiêu, "Tiểu Chiêu, tôi đã biết mật mã trên báo cáo khám nghiệm tử thi là cái gì!"

Dứt lời, liếc nhìn Bạch Cẩm Đường, lại nói, "Buổi tối các cậu mới quay về được đúng không?

Buổi tối chúng ta nói tiếp, buổi chiều tôi có việc."

Cúp điện thoại, Công Tôn nhìn Bạch Cẩm Đường ngồi bên cạnh nhếch môi cười, đưa tay sờ cái cằm vì lún phún râu mà hơi cọ vào tay, cười hỏi, "Đến trưa, đừng lâu quá được không?"

Bạch Cẩm Đường nhướng mày, "Là em tự tìm phiền toái cho mình đấy nhé, Sách."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
May mà không phải trong lúc đang...


Chương 26: May mà không phải trong lúc đang...

Trong một khu căn hộ cao tầng đối diện cao ốc Bạch thị tại thành phố S, trên chiếc bàn trong phòng khách, còn le lói ánh nến từ bữa tối lãng mạn cùng chén đĩa chưa dọn.

Chất rượu đỏ hắt lại ánh sáng mờ ảo trong phòng, cả căn phòng nhuốm chút cảm giác xa hoa huyễn hoặc.

Cửa phòng ngủ chưa khép vô tình để truyền ra tiếng thở dốc mập mờ gợi cảm, thật khiến người ta mặt đỏ trống ngực đập dồn.

Cả giường hỗn độn, hai cơ thể trần trụi quấn quít giao hòa cùng nhau.

Ánh sáng xuyên thấu qua khe hở bức màn dày họa lên hai thân thể hoàn mĩ.

"Mệt không?"

Bạch Cẩm Đường nhìn ngắm khuôn mặt Công Tôn đang nằm ngửa trên giường khép hờ mắt nhẹ nhàng thở dốc, "Muốn tiếp hiệp nữa không?"

Công Tôn lười biếng lắc đầu, lấy gối che mặt, "Mệt chết được, tôi muốn ngủ."

Bạch Cẩm Đường cười, xoay người dựa vào bên người Công Tôn, "Sau khi có trợ thủ tới, em có vẻ nhàn rỗi hơn nhiều mà."

"Ừ."

Công Tôn gối lên cánh tay Bạch Cẩm Đường, gật đầu, "Mã Hân rất có khả năng."

"Vậy kiếm thêm vài trợ thủ nữa?"

Bạch Cẩm Đường hỏi, "Mỗi tuần em chỉ cần đi làm một ngày rưỡi thôi."

Công Tôn dở khóc dở cười, "Lấy đâu ra nhiều pháp y giỏi vậy chứ?

Hiện tại thiếu người trên phạm vi cả nước đấy."

Bạch Cẩm Đường hôn hôn lên trán Công Tôn, "Vụ án thế nào rồi?"

"Ừm...

Chắc là sắp có đầu mối."

Công Tôn thư giãn cơ thể một chút, "Tôi đã tìm được một đầu mối mấu chốt.

Tiểu Triển cùng Tiểu Bạch chắc cũng có tiến triển, hẳn là sắp có kết quả."

Đang trò chuyện thì chuông điện thoại kêu, Bạch Cẩm Đường nhấc máy liền nghe một giọng nữ vang lên, "A lô, xin chào, tiến sĩ Công Tôn phải không?"

Bạch Cẩm Đường hơi ngạc nhiên, sao lại gọi Công Tôn là tiến sĩ?

Chắc là học sinh của em ấy, liền chuyển điện thoại cho Công Tôn.

"A lô?"

Công Tôn tiếp nhận điện thoại, hỏi, "Ai đầu dây vậy?"

Đầu kia vẫn là âm thanh của nữ, "Mau nhìn ra cửa sổ!"

Công Tôn sững sờ, "Cô là ai?"

"Nhìn ra cửa sổ!"

Người bên kia chỉ lặp lại câu đấy rồi cúp điện thoại.

"Chả hiểu."

Công Tôn giao điện thoại cho Bạch Cẩm Đường, khoác áo ngủ đứng dậy, "Nhìn cái gì ngoài cửa sổ chứ?"

Vừa nói vừa kéo màn cửa.

Bức màn bị kéo "soạt" một tiếng, ánh sáng chói mắt ùa vào làm Công Tôn phải nhắm mắt lại.

Đột nhiên Bạch Cẩm Đường túm giật lấy áo ngủ của anh, lôi anh ngã ụp lên giường.

Cùng lúc đó "xoảng" một tiếng, kính cửa sổ vỡ nát.

Bạch Cẩm Đường ôm Công Tôn trở mình lăn xuống, núp ra đằng sau giường.

Ngay lập tức nghe sau lưng "phụp phụp" vài tiếng, là tiếng đạn ghim thẳng vào giường.

Lúc này Công Tôn mới hiểu có người muốn giết anh.

Người phụ nữ trong điện thoại vừa rồi muốn dụ anh mở màn ra để phía đối diện có thể thuận lợi ngắm bắn...

"Gần đây em lại đắc tội với ai rồi?"

Bạch Cẩm Đường một tay giữ Công Tôn, một tay vươn ra lấy điện thoại trên tủ đầu giường.

Công Tôn cũng không hiểu vì sao, "Không có, lâu nay tôi đâu mắng chửi ai."

Bạch Cẩm Đường lắc đầu bó tay, gọi cho song sinh, "Này, trên lầu phía đối diện có người muốn bắn Công Tôn.

Điều tra ngay là kẻ nào không muốn sống như vậy cho tôi."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Công Tôn làm gì cũng có thể kích thích đại ca


Chương 27: Công Tôn làm gì cũng có thể kích thích đại ca

Đôi song sinh vừa gặm cánh gà vừa xem bóng đá ở phòng cách vách, thì nghe từ phòng Bạch Cẩm Đường vang lên tiếng cửa sổ bị vỡ.

Tiểu Đinh vội tắt ti vi, còn Đại Đinh thì chạy đến bên giường vén hé rèm cửa sổ lên.

Trên sân thượng của tòa nhà cạnh tòa nhà tập đoàn Bạch thị có ánh sáng chợt lóe, là phản quang của ống kính ngắm bắn.

Hai người lập tức xông ra.

Lúc Bạch Cẩm Đường gọi điện thoại đến, cả hai đã vọt ra bên ngoài.

Đại Đinh tiếp điện thoại, Tiểu Đinh dùng bộ đàm gọi thuộc hạ bao vây cao ốc kia.

...

Lúc Đại Đinh-Tiểu Đinh trở lại chỗ ở của Bạch Cẩm Đường đã thấy đại ca ngồi ở sô pha phòng khách hút thuốc, Công Tôn thì ở một bên gặm táo.

"Đại ca."

Đại Đinh nói, "Mấy tên bên tổ chức sát thủ đó là lỡ tay thôi.

Kẻ ủy thác chỉ cho địa chỉ và hình chứ không đề cập những thứ khác, nên bọn chúng mới nhận lời.

Bên đó đã gọi tới xin lỗi, bảo rằng đại nhân không chấp tiểu nhân.

Nếu hắn biết đấy là người của đại ca thì có cho vàng cũng không dám nhận."

"Người ủy thác?"

Công Tôn hỏi, "Sát thủ chuyên nghiệp sao?

Ai muốn mạng tôi vậy?"

"Người ủy thác là Kiều Vĩ Minh."

Tiểu Đinh trả lời.

"Để tôi làm thịt hắn."

Bạch Cẩm Đường nhíu mày.

Công Tôn vội vàng xua tay, "Ấy, từ từ.

Không được lạm dụng tư hình."

Bạch Cẩm Đường nhìn Công Tôn, "Thằng khốn đó muốn chết!"

"Hắn nóng nảy vì sợ tôi phát hiện ra mật mã."

Công Tôn có chút đắc ý nói, "Hắn kiêu ngạo không được bao lâu nữa đâu.

Án này phá xong cũng đủ để phán hắn ở tù chung thân."

Bạch Cẩm Đường gật đầu, "Vậy tôi sẽ cho người trong tù làm thịt hắn."

Công Tôn nổi giận, cầm trái táo chỉ thẳng vào Bạch Cẩm Đường, "Ngoại trừ câu đó, anh còn có thể nói cái gì khác không?"

Bạch Cẩm Đường hơi nhướn mi, nhìn chằm chằm quả táo trên tay Công Tôn rồi cười, "Lời này của em là đang muốn ám chỉ à?"

"Hả?"

Công Tôn còn đang sửng sốt, Bạch Cẩm Đường đã đứng lên, một tay vác Công Tôn vào phòng, còn quay lại nói với đôi song sinh, "Thay kính đi!

Còn nữa, tống cổ nhà sát thủ kia qua bên kia địa cầu."

Nói xong liền đóng cửa.

Đại Đinh vẻ bất đắc dĩ nhún vai quay đầu đi, chỉ thấy Tiểu Đinh tai còn đeo tai nghe hưng phấn mà nói với hắn, "Bóng vào rồi!"

Đại Đinh nhìn trời xong túm áo Tiểu Đinh lôi về phòng.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vụ án thứ chín: Hung thủ tình yêu


Chương 3: L Mãi mới chịu cho vợ chồng người ta đổi xưng hô

Cửa cục cảnh sát, Bạch Cẩm Đường ngừng xe lại, gọi điện thoại cho Công Tôn, một lát sau Công Tôn tiếp, "Alo?

Cẩm Đường, em đêm nay phải tăng ca."

Bạch Cẩm Đường nhíu mày nhíu mày, hỏi, "Suốt đêm sao?

Có cần anh chờ em không?"

"Anh về ngủ trước đi."

Công Tôn nói, "Em chắc còn bận đến hừng đông."

Bạch Cẩm Đường có chút bất đắc dĩ, nhỏ giọng nói thầm, "Khổ cực như vậy làm gì, không phải là có một trợ thủ sao?"

Công Tôn bật cười, "Công việc cần sự tập trung."

Bạch Cẩm Đường lại càng bất mãn, nói, "Công việc cái gì, anh nuôi em được rồi!"

Công Tôn quay điện thoại nói, "Em đủ khả năng nuôi lại anh đó."

Nói xong, cúp điện thoại.

Bạch Cẩm Đường thở dài, không thể làm gì khác hơn là khởi động xe đi về, lúc đến ngã đường gặp phải đèn đỏ ngừng lại.

Đang vừa hút thuốc vừa chờ đèn đỏ, thì từ trong kính hậu thấy có một chiếc xe thể thao màu đỏ đến gần, rất nhanh, xe thể thao dừng bên cạnh xe anh.

Trong xe, một cô gái xinh đẹp y phục đỏ, tóc quăn đeo kính mát màu đỏ xoay mặt nhìn anh.

Bạch Cẩm Đường nhả khói, cũng nhìn cô ta, chỉ thấy cô gái kia từ một bên ghế lấy ra một điếu thuốc ngậm trong miệng, liếc Cẩm Đường, mỉm cười, "Mượn chút lửa được chứ?"

Bạch Cẩm Đường nhìn cô ta một chút, cái bật lửa là Công Tôn tặng anh, chưa bao giờ cho người ngoài mượn, bất quá trong xe có diêm từ khách sạn, liền lấy ra đưa cho cô ta.

Cô gái kia nhận diêm, cười cười với Bạch Cẩm Đường, hỏi, "Một mình à, có muốn cùng nhau hay không?"

Lúc này, đèn đỏ chuyển sang đèn vàng, rất nhanh liền chuyển thành màu xanh, Bạch Cẩm Đường không còn để ý tới cô ta nữa, quay đầu lại, lái xe rời đi.

Cô gái kia nhìn xe Bạch Cẩm Đường đi xa, hơi cười cười, lái xe theo một lối rẽ khác.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Đại tẩu


Chương 4: Liếc liếc hoài, người ta gọi đúng mà "Đại tẩu!!!"

Triển Chiêu gọi điện thoại, "Alo, đại ca a...

Anh đã rời cục cảnh sát rất xa rồi a?

Anh có thể trong vòng 10 phút đưa Công Tôn ép đến nhà bọn em hay không a, tiện thể đưa Mã Hân đến luôn!"

Đầu kia điện thoại Bạch Cẩm Đường vui vẻ cúp điện thoại, danh chính ngôn thuận thay đổi đầu xe, đến cục cảnh sát bắt cóc Công Tôn đi...

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cởi áo khoác, che đi vết thương của cô gái, đỡ người vào thang máy, quay về nhà mình.

Quả nhiên, 10 phút sau, chuông cửa reo.

"Anh bỏ ra..."

Cửa mở, Công Tôn bị Bạch Cẩm Đường ôm vào, phía sau Mã Hân hiếu kỳ vào theo.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, có chút vô lực.

"Các cậu sao vậy, anh ta điên các cậu cũng cùng điên với anh ta?"

Công Tôn giãy dụa từ trong lòng Bạch Cẩm Đường mà xuống, phẫn nộ trừng Bạch Ngọc Đường, "Tôi còn đang khám nghiệm tử thi..."

Đang nói, thấy được cô gái trên sô pha.

Công Tôn có chút trợn tròn mắt, nhíu mày, "Điên à!

Sao không đến bệnh viện a!"

"Cô ta nói cô ta là sát thủ môi đỏ."

Triển Chiêu nói, "Là trốn tới, không thể để lộ chuyện cô ta còn sống, có chuyện rất trọng yếu phải nói cho chúng ta biết."

Công Tôn nhíu mày nhíu mày, nói với Bạch Cẩm Đường, "Nói cặp song sinh lấy từ trong phòng em rồi cầm hòm thuốc đến đây."

Sau đó, xoay mặt nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường "Các cậu có băng gạc gì đó không?

Cầm máu cho cô ta, còn có a, đi pha chút nước đường vàng, phải nóng, chuẩn bị một chậu nước nóng nữa.

...

Cặp song sinh thắp một ngọn nến sinh nhật cho hai người, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường như nhau đều là sinh nhật mình, khó có được người nhiều như vậy, hai người ước một điều, cúi đầu thổi nến.

Cặp song sinh đột nhiên liếc Cẩm Đường, "Đại ca, sao anh không hát mừng sinh nhật a?"

Bạch Cẩm Đường lạnh lùng liếc mắt lườm hai người, hai người nhanh chóng trốn sau Công Tôn, trách cứ, "Đại tẩu, đại ca hung dữ quá!"

Nói xong để Công Tôn hung hăng liếc mắt trừng nữa.

...

"Đều là tôi không tốt, tôi đã truyền bá nhiều quan niệm không tốt cho nó, chỉ là không nghĩ tới...

Nó lại phát triển thành cực đoan như vậy."

"Là sao?"

Bạch Ngọc Đường hỏi.

"Nó chuyên môn chọn những người đàn ông đeo nhẫn cưới hạ thủ, chỉ cần mời mọc, người đó theo nó đi, như vậy sẽ đi vào con đườngc hết."

Trương Dĩnh bất đắc dĩ, "Nó giết người hình như đến nghiện, nếu như không ngăn cản nó, tôi không biết còn bao nhiêu người chết nữa."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, một bên Bạch Cẩm Đường nhíu mày, hỏi, "Cô ta có phải lái một chiếc xe thể thao màu đỏ hay không?"

Trương Dĩnh có chút giật mình ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm Đường, gật đầu, "Đúng vậy..."

Công Tôn quay đầu lại liếc Cẩm Đường, "Anh sao lại biết?"

Bạch Cẩm Đường nhìn một chút nhẫn cưới trên tay mình, cười nói, "Xem ra anh vừa tại Quỷ Môn quan dạo qua một vòng."

Tiểu Đinh và đại Đinh liếc mắt nhìn nhau đồng thời nói, "Đáng ghét, thật đáng sợ nha, như vậy sau này không dám tùy tiện đến gần những chị gái xinh đẹp nữa rồi!"

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu liếc mắt nhìn nhau, đồng thời liếc Cẩm Đường, "Anh, anh vừa gặp phải cô ta?
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Đại tẩu (2)


Chương 5: Đại tầu ah đừng làm khó em mà...

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cúp điện thoại, đi ra nói với Trương Dĩnh, "Bao cục sẽ lập tức tới đây."

Trương Dĩnh gật đầu, xoay mặt nói với Mã Hân nói, "Cô bạn, có thể đỡ tôi đi toilet không?"

"À, được."

Mã Hân đưa tay đỡ cô ta lên, Trương Dĩnh được Mã Hân nâng, khập khiễng đi vào toilet.

Bạch Cẩm Đường hỏi Công Tôn, "Quay về ngủ đi?"

Công Tôn không hài lòng, "Em còn trở lại khám nghiệm tử thi."

Nói xong bèn quay sang Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nói, "Lát nữa để Mã Hân lại chiếu cố Trương Dĩnh, anh về trước khám nghiệm tử thi."

Bạch Ngọc Đường thấy Bạch Cẩm Đường hung hăng liếc mắt trừng mình, nhanh chóng nói, "Chuyện đó, Công Tôn, về ngủ trước đi, chờ sáng mai rồi khám nghiệm...

Cũng không mất bao lâu mà."

Công Tôn lắc đầu, không để ý tới bọn họ...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Họp mặt gia đình


Chương 9: Họp mặt gia đình

Đẩy ra bụi cây nhỏ dày cuối cùng, trước mắt sáng lên, thấy chính giữa cánh rừng có một khoảng đất trống rất lớn, ở trung tâm có một đống lửa trại, còn có hai cái lều lớn, bên đống lửa có lò nướng, đã có rất nhiều người ngồi ở đó.

Cặp song sinh họ Đinh đang ở bên cạnh lò nướng nướng thịt.

Triệu Trinh và Bạch Duẫn Văn còn có Bạch Phong cha của Bạch Trì ngồi cùng một chỗ, vừa uống bia vừa nói chuyện phiếm, Triệu Trinh không biết nói gì đó, đùa giỡn đến mức hai người cười đến ngửa tới ngửa lui, Lisbon một bên nằm úp sấp, còn có một con chó rất lớn...

Hẳn là giống mastiff Tây Tạng trong truyền thuyết.

Bên kia, Triển Khải Thiên và Bạch Cẩm Đường ngồi dưới đất trò chuyện, trên tay cũng cầm bia, mama hai nhà Triển Bạch đang ở một bên giúp đỡ cặp song sinh chuẩn bị nguyên liệu nấu cho lò nướng.

Bao Chửng đi qua, Bạch Duẫn Văn ngẩng đầu nhìn anh, "Sao muộn thế?"

Bao Chửng nhún nhún vai, "Còn công việc mà."

Nói xong, đi qua vỗ vỗ vai Bạch Cẩm Đường, ngồi xuống bên người anh cùng Triển Khải Thiên.

Nhìn Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu bọn họ bốn người, biểu cảm trên mặt có thể nói đặc sắc.

Bạch Duẫn Văn ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Ngọc Đường trên tay còn cầm súng, bật cười, "Ngọc Đường, làm gì vậy, bắt trộm thành ra bản năng phản ứng luôn rồi hả?"

Bạch Ngọc Đường đỏ mặt thu hồi súng, bốn người cùng nhau xoay mặt nhìn Bao Chửng, chỉ thấy ông mặt bỡn cợt uống bia, hiển nhiên vừa rồi là cố tình dọa người, nếu không sớm nói một tiếnglà đại gia đình ăn cơm dã ngoại tụ hội không phải được rồi sao.

"Meo meo ~~" lúc này, Triển Chiêu cảm giác có thứ gì đó lông xù dụi anh, cúi đầu nhìn, là Lỗ Ban đã lâu không gặp ngửa mặt nhìn anh, à không đúng...

Đúng ra mà nói là đang nhìn Lilya.

"A, Lỗ Ban!"

Bạch Trì ôm lấy Lỗ Ban, xoa đầu nó.

Cách đó không xa, Lisbon thấp giọng kêu gừ gừ hai tiếng, hiển nhiên đối với Bạch Trì nó độc chiếm như vậy mà thương yêu Lỗ Ban, có chút đố kị.

Mọi người cũng đều thả lỏng xuống, mấy vị con em ngoan ngoãn chào hỏi xong, tìm chỗ ngồi xuống.

Công Tôn kế bên Bạch Cẩm Đường, nhận bia...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Nỗi khổ của em chồng


Chương 12: Vợ mà ốm là thằng em lại khổ

Bạch Cẩm Đường cũng theo tới, nhìn Công Tôn đã gầy đến trơ xương, lại thức đêm đến mức tuột huyết áp mà còn không thích ăn đồ ngọt lẫn thịt, có chút nóng nảy, trừng Bạch Ngọc Đường đến mức da đầu anh tê rần.

Chúng cảnh viên SCI trở lại làm việc, đại Đinh tiểu Đinh mua bữa sáng mọi người, Bạch Cẩm Đường vừa đấm vừa xoa liên tục làm phiền mới lừa được Công Tôn ăn được một miếng bánh kem chocolate và một ly sữa lớn, rồi thả người vào phòng pháp y khám nghiệm tử thi.

Chương 13: Hút thuốc cũng đẹp trai

Công Tôn tại hiện trường bình thường khi khám nghiệm tử thi, nếu như thi thể quá buồn nôn, anh sẽ đứng ở cửa hút một điếu, lúc Công Tôn hút thuốc có vẻ rất u buồn, bất quá cũng chỉ là lúc khám nghiệm tử thi thôi.

Bình thường đại đa số thời gian, thì khiến người ta dở khóc dở cười, đặc biệt anh ở trong phòng pháp y mặc áo dài trắng, cầm báo vắt chân, hút thuốc và còn đeo kính...

Y như một ông chú lười biếng, chỉ là so với một ông chú lười thì anh đẹp trai và cũng trẻ hơn một chút.

Bạch Cẩm Đường hút thuốc cũng không còn gì để nói, gợi cảm...

Có thể tạo khói thành hình như vậy coi như là trước nay chưa từng có ai làm được.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Đội vợ trên đầu là trường sinh bất tử


Chương 18: Công Tôn thích nên cái gì anh cũng chiều

Mọi người theo Triệu Tước cùng nhau đi vào tòa biệt thự giống hệt pháo đài.

Tòa biệt thự này vô cùng đặc biệt, toàn bộ cấu tạo đều là kiểu Âu khá cũ kỹ, đèn treo bằng đồng thau theo kiểu giá cắm nến, tường được khắc trang trí, tranh vẽ, đồ điêu khắc tùy ý là có thể thấy được, còn có những người nữ hầu đang bận rộn đi ngang qua.

Công Tôn nhìn chằm chằm mấy bức giáp kiểu Âu trang trí ở hàng lang cạnh đó một chút, nói, "Đồ đạc trong căn nhà này hẳn là rất xa xỉ ha?"

Anh nhớ trước đây Bạch Cẩm Đường nói muốn mua mấy bộ giáp như vậy để trang trí, đương nhiên thứ này rất phù hợp thẩm mỹ của Công Tôn, thế nhưng anh vừa nhìn giá, lập tức nghĩ dùng để trang trí thì thật sự là một tội không thể tha thứ, vì vậy kiên quyết không đồng ý, có tiền nhàn rỗi thế, không bằng đi làm từ thiện.

"Đối với cổ vật có tìm hiểu?"

Triệu Tước quay đầu lại nhìn Công Tôn.

Công Tôn lắc đầu, "Một chút mà thôi."

Triệu Tước cười cười, nói, "Tôi ở nước ngoài chụp ảnh một tòa thành thời Trung cổ của một công tước, rồi dùng thời gian hơn nửa năm triệt để phá hủy nó, sau đó lại dùng hơn nửa năm nữa đem nó qua đây mà phục hồi y như cũ, bất quá pháo đài này vốn là màu xám, tôi không thích, nên làm tường ngoài thành màu trắng."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Chẳng lẽ vừa cùng Công Tôn làm à?


Chương 24: Đã không có Công Tôn bên cạnh thì đừng chọc anh Bạch

Điện thoại reo một lúc lâu, đầu kia vẫn không có ai tiếp, Triển Chiêu liếc Ngọc Đường —— xong đời rồi, chắc chắn là đang ngủ.

Bạch Ngọc Đường thờ ơ cười xấu xa, "Ngủ đã tốt, nếu như đang cùng Công Tôn thì mới đúng là xong đời."

Triển Chiêu trừng anh, "Biết thế cậu còn hại tôi?

Tôi không gọi nữa."

Nói, đã định cúp điện thoại.

Nhưng ở phía sau, đầu kia điện thoại lại thông, truyền đến một giọng cuốn hút mà lười biếng "Alo?"

Triển Chiêu đúng Bạch Ngọc Đường chớp mắt mấy cái —— giọng đại ca thật gợi cảm!

Bạch Ngọc Đường hung hăng liếc mắt trừng anh —— giọng anh ấy ợ còn gợi cảm hơn cậu có muốn nghe không?

Triển Chiêu chẹp chẹp môi, nói, "Đại ca."

Bạch Cẩm Đường hôm nay đến đón Công Tôn nhưng đến rồi mới biết cần tăng ca, vốn muốn cướp người đi, thế nhưng thấy Công Tôn đứng ở cửa phòng pháp y vẻ mặt hưng phấn.

Đi qua nhìn...

Chỉ thấy trong phòng pháp y có hai phần mộ hoàn chỉnh, còn có một đống n thây khô xếp thành núi nhỏ, cái cổ vừa dài vừa mảnh, làm hại Bạch Cẩm Đường thiếu chút nữa hỏi ra câu, "Đây là vịt nướng chỗ nào, sao lại lớn như vậy?"

Công Tôn và Mã Hân vẻ mặt hưng phấn kiểu cuồng sát nhân biến thái, chuẩn bị suốt đêm khám nghiệm tử thi, dọa tất cả mọi người của cục cảnh sát không dám tới gần bọn họ trong vòng ba bước.

Bạch Cẩm Đường nghĩ chờ đợi thêm có thể ảnh hưởng giấc ngủ của mình và chất lượng sinh hoạt vợ chồng sau này, liền đơn giản để lại cặp song sinh vẻ mặt đồng dạng hưng phấn xung phong nhận việc phụ giúp để hỗ trợ, một mình về nhà.

Về đến nhà rồi, Bạch Cẩm Đường uống một ly rượu Vodka tự an ủi, sau đó trên giường ngủ.

Thật vất vả mới dẹp hết đám vịt nướng tán loạn trong đầu mà tiến vào mộng đẹp ôm Công Tôn bắt đầu ngủ, thì đột nhiên chuông điện thoại reo, Bạch Cẩm Đường nhíu mày —— không nghe.

Reo được mười tiếng rồi vẫn còn reo, Bạch Cẩm Đường cắn răng —— xem mày có thể reo được bao lâu!

Lại reo thêm mười tiếng nữa, vẫn tiếp tục reo, Bạch Cẩm Đường đột nhiên nghĩ đến có thể là Công Tôn hay không, cầm lấy điện thoại vừa nhìn, điện báo biểu hiện là —— em trai...

"Vậy đại ca anh thì làm cái gì?"

Triển Chiêu hiếu kỳ hỏi một tiếng.

Bạch Cẩm Đường cười, "Anh là người làm ăn đứng đắn."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều cùng hí mắt —— gian xảo!

Làm bộ mãi.

"Còn hỏi cái gì không?"

Bạch Cẩm Đường nhả khói, "Lý Hạo còn có mấy người bạn."

"Nói tên cho bọn em với."

Triển Chiêu nói.

"Anh không nhớ rõ nữa."

Bạch Cẩm Đường nói, "Cậu nếu như muốn tài liệu về họ, ngày mai anh nói cặp song sinh gửi qua cho các cậu một phần ghi chép, hai người bọn chúng bình thường rất thích thăm dò những thứ này, bảo đảm ngay cả cỡ giày của người tình ông cậu nhà hắn cũng biết."

"Tốt lắm a."

Triển Chiêu cười tủm tỉm, "Đại ca, Lý Hạo với anh có thù oán a, nhiệt tình thế?"

Bạch Cẩm Đường cười gượng hai tiếng, "Đều là ở thành phố S mà, cậu san bằng bọn họ cho anh một mình độc quyền, việc buôn bán cũng tiện cho anh."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, "Nếu vậy anh cung cấp thông tin đi."

Bạch Cẩm Đường dập tắt điếu thuốc, nói, "Cung cấp thông tin không thể làm không, trả phí đi."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nghiêm mặt đáp một câu, "Không có tiền."

Bạch Cẩm Đường khóe miệng rút trừu, "Vậy cho Công Tôn nghỉ một tháng."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tiếp tục trả lời, "Không có quyền."

Bạch Cẩm Đường khóe miệng lại rút trừu, "Anh đây cần hai cậu có ích lợi gì?

Hai cậu còn có cái giá trị gì tồn tại nữa?"

Lúc này đến phiên Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường khóe miệng rút, lại liếc mắt nhìn nhau, Bạch Ngọc Đường nói, "Vậy ba ngày được không, quyền của em chỉ đủ cho nghỉ ba ngày."

"Ừ, vậy cậu sau này đừng xưng Bạch đội trưởng nữa, xưng Bạch Tam Thiên (ba ngày) đi."

Bạch Cẩm Đường trêu chọc nói.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mở to hai mắt —— đại ca lại còn nói giỡn, tâm tình tốt a, chẳng lẽ vừa cùng Công Tôn làm à?

Hay chỉ đơn giản bởi vì Lý Hạo bị kéo xuống mà tâm tình tốt?
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Anh anh em em ngọt xớt!


Chương 26: Anh anh em em ngọt xớt!

Lúc này, điện thoại Công Tôn reo, vừa thấy là Bạch Cẩm Đường gọi tới, Công Tôn chỉ biết anh chắc chắn là bị giục phải về nhà ngủ, liền tiếp.

"Ừ, em đây."

Ngoài dự liệu của Công Tôn, Bạch Cẩm Đường câu đầu tiên hỏi chính là, "Đang ở SCI sao?

Anh đang ở dưới lầu cục cảnh sát, hiện tại đang lên."

"Làm sao vậy?"

Triển Chiêu hỏi Công Tôn.

"Cẩm Đường nói muốn lên đây."

Công Tôn nói.

Triển Chiêu gật đầu, không bao lâu, liền thấy Bạch Cẩm Đường đi đến, cặp song sinh tối hôm qua ở trong phòng khám nghiệm tử thi vây xem một trận, đang ở phòng nghỉ ngủ bù, thấy anh tới, đi qua hỏi, "Đại ca, anh tới đón bọn em a?"

Bạch Cẩm Đường liếc mắt lườm hai người, đưa tay đưa qua một khối chocolate đen cho Công Tôn, còn có một hộp vitamin.

Công Tôn nhận lấy, Triển Chiêu nhìn Công Tôn, "Sao phải uống vitamin?

Gần đây thân thể không tốt sao?"

Công Tôn nhún nhún vai, gần đây anh tuột huyết áp rất nặng, thường hay choáng đầu hoa mắt, phần của ngày hôm qua đã uống xong rồi, nên Bạch Cẩm Đường mới cố ý đưa tới.

Mặt khác, Bạch Trì và Mã Hân đều cũng có tâm, vừa nhìn thấy tình huống ấy, chắc chắn sẽ về mua 10-20 hộp chocolate đen trữ trong SCI, mỗi ngày ép Công Tôn ăn.

Bạch Cẩm Đường nhìn một chút bốn phía, hỏi, "Ngọc Đường đâu?"

Triển Chiêu quay văn phòng bĩu bĩu môi, nói, "Còn đang ngủ bù, tối hôm qua bị dì niệm cả một đêm."

Bạch Cẩm Đường nghe xong, khóe miệng hơi nhếch nhếch, Triển Chiêu hí mắt —— quả nhiên là cố ý!

Công Tôn thu thập đồ đạc một chút, nói, "Em có thể về rồi."...
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Vụ án thứ 10


Chương 3: Không thô bạo không phải Bạch đại ca

Công Tôn đứng ở cửa thang máy suy nghĩ lung tung, bất thình lình cửa thang máy mở ra...

Công Tôn chưa kịp phản ứng đã bị túm thẳng vào bên trong.

"Anh đừng có thô bạo thế nữa được không?"

Công Tôn bất mãn trừng kẻ bắt mình vào thang máy, Bạch Cẩm Đường, "Sao anh lại tới đây?"

Bạch Cẩm Đường nhếch miệng cười rồi tiến đến bên tai Công Tôn thấp giọng nói vài câu.

"Có thật không?"

CôngTôn vừa mừng vừa sợ, Bạch Cẩm Đường gật đầu.

Chương 5: Anh đại thì giàu mà đại tẩu thì thương em...

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu rời khỏi cảnh cục, hai người định vể nhà ăn uống tắm rửa, tiểu sư tử đang ở chỗ Triệu Trinh cũng nên được đón về, hai ngày nay nó cùng Lisbon chơi rất vui vẻ.

Vừa lên xe, Triển Chiêu liền nhận được điện thoại, "Công Tôn gọi a."

Tiếp điện thoại, Triển Chiêu chợt nghe Công Tôn đọc ột địa chỉ ngay gần cảnh cục, rồi bắt bọn họ lập tức đến đó.

"Xảy ra chuyện gì?"

Triển Chiêu khó hiểu hỏi, thế nhưng Công Tôn đã cụp điện thoại.

"Công Tôn hình như rất sốt ruột a."

Triển Chiêu nói với Bạch Ngọc Đường.

"Hay là đã xảy ra chuyện gì?"

Bạch Ngọc Đường chau mày, lái xe chạy tới địa chỉ Công Tôn nói.

Tới rồi vừa nhìn thì thấy trước mặt có một chiếc xe Zeep, là xe của Triệu Trinh và Bạch Trì.

...

"Các cậu còn nhàn nhã chơi đùa a."

Lúc này, phía sau truyền đến một thanh âm, "Nếu tôi sắp chết phải cầu cứu, các cậu sẽ đứng ngay cửa cãi nhau vì tên của tiểu sư tử sao?

Chờ các cậu nhớ ra tôi chắc tôi đã tiêu đời rồi!"

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường xấu hổ quay sang, chỉ thấy phía sau cổng một toà biệt thự, Công Tôn không biết đã đứng đó từ lúc nào.

"Công Tôn, xảy ra chuyện gì thế?"

Bạch Trì hỏi.

"Vào đây."

Công Tôn mang theo mọi người vào cửa chính, chỉ thấy bên trong là một vườn hoa rất lớn, bãi cỏ, cây cối...

Không phải quá xa hoa nhưng rất ấm áp, đằng trước có một tòa biệt thự màu trắng.

"Đây là chỗ nào a?"

Triển Chiêu hỏi, "Bất động sản đại ca vừa sắm sao?"

"Ừ."

Công Tôn gật đầu, nói, "Ở đây rất gần cảnh cục, lái xe mất hai ba phút, đi bộ cũng chỉ vài phút, hơn nữa phòng ở rất lớn...

Tất cả mọi người có thể đến ở."

"Mọi người?"

Triệu Trinh hỏi.

"Lisbon cùng Caesar không phải luôn không có người chiếu cố sao, Lỗ Ban thì vẫn ở trong nhà bá mẫu bọn họ, hơn nữa mọi người muốn tăng ca vân vân đều bất tiện, cho nên Cẩm Đường mới chuẩn bị toà nhà này...

Có bốn phòng riêng, đều có toilet bên trong, còn có phòng bếp...

ừm, tôi, Cẩm Đường cùng cặp song sinh đều ở lại, giờ còn hai phòng, các cậu có muốn hay không?"

Mọi người liếc nhìn nhau, Triệu Trinh giật giật mắt, "Có chuyện tốt đến mức này?!"

Bạch Trì cười, "Tốt lắm a!

Nhiều người càng náo nhiệt a!"

Bạch Ngọc Đường khóe miệng co rút, "Vậy là phải ở cùng cặp song sinh?"

Triển Chiêu trầm ngâm một lát, hỏi Công Tôn, "Caesar là chỉ Seaman sao?"

Mọi người bất lực nhìn anh, tự nhủ suy nghĩ quả không giống với người bình thường.

"Vào xem đi, đều lắp đặt xong thiết bị rồi."

Công Tôn cười nói.

Đi vào trong phòng khách thì thấy Bạch Cẩm Đường đang đọc báo, cặp song sinh đang xem TV, thấy mọi người đều tới liền hắc hắc nở nụ cười.

Bạch Ngọc Đường mí mắt giật giật, tâm nói cùng cặp song sinh này ở chung thì còn gì là vui vẻ nữa a?!

Triển Chiêu cùng Bạch Trì vui tươi hớn hở theo sát Công Tôn đi tham quan gian phòng.

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Trinh đi tới ngồi xuống cạnh Bạch Cẩm Đường, "Đại ca, sao đột nhiên nghĩ đến chuyện ở chung?"

Bạch Cẩm Đường dụi dụi điếu thuốc nói, "Từ lần trước xảy ra chuyện của Triệu Tước, Công Tôn luôn cảm thấy các cậu ở một mình không an toàn, nhiều người cùng một chỗ có thể phối hợp, gian nhà này là hai ngày trước Triển bá phụ chỉ cho anh biết, chú ấy hình như cũng muốn chúng ta ở chung một chỗ, cho nên đã mua nó."

"Nga..."

Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Trinh đã hiểu rõ.

Lisbon thư thư phục phục nằm xuống tấm thảm trong phòng khách, tiểu sư tử chạy qua cọ cọ với nó một hồi, rồi chạy tới cùng Bạch Cẩm Đường chào hỏi, Bạch Cẩm Đường nhéo nhéo lỗ tai nó, nói, "Đúng là không hề lớn thêm chút nào... thật giống một con mèo, nhưng thịt nhiều quá rồi đấy."
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Anh thông qua thi thể mà lý giải em


Chương 6: Hai người thực sự rất tâm đầu ý hợp

Lại đi tiếp qua phòng của Bạch Cẩm Đường, thấy bên trong cũng còn tia sáng, Bạch Ngọc Đường liền đẩy cửa thì thấy Bạch Cẩm Đường đang ở bên bàn xem văn kiện.

Thấy Bạch Ngọc Đường đẩy cửa tiến đến, Bạch Cẩm Đường hỏi anh, "Còn chưa ngủ?"

"Vâng."

Bạch Ngọc Đường gật đầu, "Sắp ngủ, đại ca còn không ngủ?"

"Xem xong văn kiện này đã."

Bạch Cẩm Đường nói.

Bạch Ngọc Đường liếc mắt thấy trên giường trống trơn mới nhớ ra, hôm nay Công Tôn muốn khám nghiệm tử thi cả đêm, vừa định lui ra, đột nhiên Bạch Cẩm Đường nói, "Đúng rồi Ngọc Đường."

"Vâng?"

Bạch Ngọc Đường nhìn anh.

"Quên nói cho cậu biết, căn phòng đó có cách âm."

Bạch Cẩm Đường nói.

Bạch Ngọc Đường sửng sốt.

Bạch Cẩm Đường cười cười, "Muốn làm gì thì cứ đóng cửa lại mà làm, không cần tiết chế."

Bạch Ngọc Đường nhìn trời, dở khóc dở cười nói với Bạch Cẩm Đường một tiếng, "Sớm ngủ đi a."

Rồi ra ngoài.

...

Bạch Ngọc Đường dựa vào kinh nghiệm dồi dào của mình phán đoán —— muốn đánh lén biệt thự này độ khó vô cùng vô cùng lớn.

Nghĩ tới đây, Bạch Ngọc Đường không hiểu sao có chút đói bụng, liền đi vào phòng bếp, trong tủ lạnh vẫn còn nguyên liệu nấu ăn, anh nhanh nhẹn làm một đĩa mỳ Ý, hương vị thơm ngon dẫn dụ cả Bạch Cẩm Đường cùng hai chú bạch sư cùng xuống lầu, Lisbon hơn nửa đêm đã ngốn một tảng thịt bò lớn, tiểu sư tử cũng đã gặm một khối thịt nhỏ hơn, Bạch Ngọc Đường hỏi Bạch Cẩm Đường, "Đại ca, có muốn ăn không?"

Bạch Cẩm Đường suy nghĩ một chút, nói, "Ừ...

Chắc anh mang đến cho Sách một phần...

À, đúng rồi, còn có cô gái đang ở cùng hắn nữa."

Nói xong, bắt Bạch Ngọc Đường làm đầy hai cái cà mèn rồi cầm lấy ra ngoài.

...

Đang nói chuyện, chợt nghe ngoài cửa phòng pháp y có hai tiếng gõ.

Mã Hân giật mình kinh ngạc, Công Tôn cười, "Em cũng có lúc bị giật mình à?"

Mã Hân bưng ngực nói, "Đại ca vẫn dạy em, làm con gái phải như chim nhỏ nép vào lòng người, phải chịu không nổi nửa điểm kinh hách, phải hơi ủy khuất môt chút liền khóc, phải thấy sợ liền kêu lên, rồi khóc đến kinh tâm động phách, nếu không sẽ không gả đi được!"

Công Tôn cười cười lắc đầu, đi tới mở cửa ra, quả nhiên thấy Bạch Cẩm Đường đang đứng, trên tay còn cầm hai cà men.

Công Tôn cũng đoán là Bạch Cẩm Đường, quả nhiên vừa nghĩ đến hắn hắn đã có mặt.

"A!"

Mã Hân vui sướng hỏi, "Là đồ ăn khuya sao?"

Bạch Cẩm Đường gật đầu, "Ngọc Đường làm mỳ Ý."

"Có lộc ăn nha!"

Mã Hân liền chạy tới cười hì hì đỡ lấy một phần, nói cảm ơn Bạch Cẩm Đường rồi mở hộp, lại vừa ăn vừa chạy đến bên thi thể nhìn quanh, còn nói, "Tiên sinh, liều lượng thuốc có ảnh hưởng gì đến dáng cười này không?"

Nói đến đây thì tán thán, "Tay nghề đội trưởng quả là không còn gì phải bàn, người đàn ông chuẩn mực a, đã đẹp trai lại còn biết nấu cơm!"

Công Tôn có chút bất đắc dĩ nhìn Mã Hân, "Hân, em nếu còn muốn gả đi thì đừng vừa nhìn chằm chằm vào thi thể vừa ăn thế, nam nhân nào cũng chịu không nổi đâu."

Mã Hân vẻ mặt sa sút tinh thần, "Em quả nhiên không xong rồi...

Rất may em còn có hi vọng với mấy ông chú, hắc hắc, mấy ông chú đều mang bộ mặt giống bài tú-lơ-khơ, chắc là có thừa năng lực chịu đựng đó."

Bạch Cẩm Đường lấy ghế cho Công Tôn ngồi xuống ăn, vừa nhìn thoáng qua phòng pháp y liền nhíu mày, "Mọi người đang tra án gì vậy?

Đại tàn sát à?

Thi thể nhiều như vậy?"

"Ừ, mười mấy người lận, hơn nữa không phát hiện ra chút manh mối nào."

Công Tôn lắc đầu, "Quả là có đẳng cấp...

Loại sát thủ này nhất định phải được đưa vào trong sử sách của ngành hình sự."

Bạch Cẩm Đường tựa hồ có chút hứng thú, hỏi, "Nhiều người như vậy, sao có thể giết hết, lại còn thối rữa đến mức này?"

Công Tôn cười cười nhìn anh, "Khó có lúc thấy anh hứng thú với thi thể nha."

Bạch Cẩm Đường vươn tay, nhẹ nhàng lau đi sốt cà chua bên mép Công Tôn, rồi khẽ liếm ngón tay ấy, nói, "Anh thông qua thi thể mà lý giải em."

Mã Hân đang cầm cà mèn gật đầu, "Chà, lời này thật có đẳng cấp."

"Đúng rồi."

Công Tôn lại ăn một đũa lớn, rồi hỏi Bạch Cẩm Đường, "Cả năm nay anh đều đến Ý phải không?"

"Ừ."

Bạch Cẩm Đường gật đầu.

"Nghe nói qua xác chết mỉm cười chưa?"

Công Tôn hỏi.

Bạch Cẩm Đường ngẩn người, "Là phong tục của cái nhóm người gì gì đó trên đảo phải không?"

"Vâng."

Mã Hân gật đầu, cầm lấy túi vật chứng đựng chiếc dây chuyền mặt nạ qua cho Bạch Cẩm Đường nhìn, "Người Phoenicia."

Bạch Cẩm Đường nhận lấy cái mặt dây chuyền kia nhìn thoáng qua, một lát sau mới nói, "Anh hình như đã thấy qua."

"Anh đã đến cái đảo đó?"

Công Tôn hiếu kỳ.

"Ừm."

Bạch Cẩm Đường lắc đầu, "Cái mặt dây chuyền này...

Hình như anh thấy có người đeo nó."

...

Nghe xong lời Bạch Cẩm Đường nói, Mã Hân cùng Công Tôn đồng loạt ngừng ăn, Mã Hân đi tới nói, "Cái mặt dây chuyền này rất đặc biệt a, em đã đi lùng hết chợ đồ cũ, chợ bảo vật vân vân đều tìm không ra, em cũng hỏi mấy người bạn thích sưu tầm mặt dây chuyền, bọn họ đều nói chưa từng thấy!"

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mày, cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi hỏi Công Tôn, "Thi thể này ... có phải trước khi chết đều đang cười?"

"Đúng vậy!"

Công Tôn cùng Mã Hân đều có chút kinh hỉ, chẳng lẽ Bạch Cẩm Đường biết đầu mối có liên quan đến vụ án?

Thấy hai người vẻ mặt mong đợi nhìn chính, Bạch Cẩm Đường khoát khoát tay, nói, "Anh chẳng có gì đặc biệt đâu, chỉ là...

ở Ý đã từng phát sinh án kiện tương tự."

"Nga?"

Công Tôn hiếu kỳ, "Tương tự?"

"Ừ."

Bạch Cẩm Đường gật đầu, "Anh nghe cha nuôi anh nhắc đến."

"Cha nuôi...

Lão Leonard?"

Công Tôn hỏi.

Bạch Cẩm Đường gật đầu.

Mã Hân nhai nhai mỳ Ý cảm thán —— không có thiên lý a, vừa đẹp trai vừa thành thục lại là con nuôi nhà mafia...

Bạch Cẩm Đường còn không phải hình mẫu nam nhân sát gái trong tiểu thuyết thiếu nữ sao.

"Châu Âu bây giờ vẫn còn tồn tại rất nhiều phần tử phát xít" Bạch Cẩm Đường đem mặt nạ trả lại cho Mã Hân, nói, "Bọn họ bình thường đều làm một ít chuyện kinh khủng tàn bạo, đối với loại phần tử cực đoan này, ngay cả xã hội đen cũng phải đau đầu."

Công Tôn gật đầu, đích xác, xã hội đen có sao cũng không qua mặt nổi phát xít.

"Khi đó, hình như có thành lập một đoàn thể đặc thù, toàn thanh niên trẻ tuổi ở trong đó, là thành viên của chủ nghĩa phát xít mới, tên của tổ chức đó là Xác chết mỉm cười, từng thành viên đều có một mặt dây chuyền như vậy."

Bạch Cẩm Đường nói "Năm đó cũng xảy ra vài án giết người bằng thuốc độc Xác chết mỉm cười...

Bất quá về sau vụ án đó chứng minh giống như một tách trà ô long thôi."

"Ô long?"

Mã Hân cùng Công Tôn đều hiếu kỳ, "Người chết còn uống ô long?"

"Ừ."

Bạch Cẩm Đường gật đầu, "Đám thanh niên này dùng thuốc để gây ảo giác...

Có người uống thuốc vô liền nghĩ mình là Hitler tái thế...

Thế nhưng cũng có vài người dùng quá liều liền ly kỳ tử vong, trên mặt còn có nét cười.

Lúc cảnh sát phát hiện đột nhiên có quá nhiều người chết như vậy, tưởng trong giới mafia có cái gì biến hóa, sau điều tra rõ ràng mới biết, thì ra do một đám thanh niên dốt nát nháo mà thành, kết quả án tử đó chấm dứt, cũng không xuất hiện người chết vì độc Xác chết mỉm cười nữa."

"Chủ nghĩa phát xít mới" Công Tôn cầm chiếc mặt nạ lên nhìn một lúc lâu, hỏi, "Cái này...

Cách chúng ta rất xa a."

Bạch Cẩm Đường nhún nhún vai, anh chỉ từng nhìn thấy qua thôi.

"Người Châu Á rất ít cơ hội để tiếp xúc với mấy thứ này?"

Công Tôn khẽ nhíu mày.

"Không nhất định nga."

Mã Hân nói, "Hiện tại internet khắp nơi, chỗ nào không thể biết a?"

"Vậy lúc đó, người chết thân thể có trọn vẹn không?

Còn có, trong bụng có nuốt ngón tay nào không?"

Công Tôn lại hỏi.

"Nuốt ngón tay, của chính mình?"

Bạch Cẩm Đường hỏi.

"Không, của người khác."

Công Tôn nói.

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, "Có thể là thủ đoạn mà xã hội đen đối phó với kẻ phản bội, nhưng đa số là nuốt của chính mình."

"Có ý nghĩa gì?"

Công Tôn khó hiểu.

"Khi phát hiện kẻ phản bội, cắt đầu ngón cùng đầu ngón chân, sau đó bắt y nuốt vào, ý tứ là, y giết hại tay chân."

"Vậy cắt tai, cắt mũi, cắt mắt?"

Công Tôn hỏi.

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, "Những nơi này...

Có thể là hình phạt riêng chăng?"

"Bị chuột ăn thì sao?"

Công Tôn hỏi.

"Nga, cái này thì rất hay xuất hiện, phương pháp hủy thi diệt tích tốt nhất."

Bạch Cẩm Đường gật đầu, "Còn có bị ăn sống nữa."

Mã Hân tương nuốt ngụm mỳ cuối cùng xuống rồi nói, "Tiên sinh, sao em thấy, cái tên sát thủ chúng ta gặp, giống một nồi lẩu thập cẩm?"

"Lẩu thập cẩm?"

Công Tôn cười, "Tên này mới nha."

"Anh xem hắn xem, vừa phát xít mới, vừa xã hội đen, vừa lạm dụng hình phạt riêng lại còn hủy thi diệt tích."

Mã Hân nói, "Quả là làm chuyện xấu đến tận cùng."

Công Tôn gật đầu, "Nói không chừng, cái này chính là đầu mối...

Lẩu thập cẩm!"

Chương 8: (một đoạn ngắn cũng phải cho vào)

Xe tiếp tục đi, đến phía trước biệt thự thì thả Công Tôn xuống, đúng lúc Bạch Cẩm Đường cũng vừa về tới, liền lôi kéo Công Tôn cùng nhau đi vào nhà.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Người không nên động vào


Chương 14: Ba người không nên đụng vào nhất thì có vợ chồng nhà này...

Liễu Thanh ngẩn người, sờ sờ đầu, nói, "Cái này... sao có thể nói vậy a?

Nếu lúc đó trên xe thực sự có bom, chúng ta không phải đã bị nổ chết cả rồi sao?"

"Anh ấy sẽ không nghĩ như thế."

Bạch Trì nói.

"Kỳ thực cũng không có gì."

Công Tôn nói, "Đã nói là đến cửa sổ xe cũng bị mở ra, người hít phải một lượng khí cười nhất định thì sẽ chết, cùng với chạy qua sớm hay muộn không quan hệ, hoàn toàn không cần tự trách."

"Vậy qua nói cho anh ấy không?"

Liễu Thanh hỏi, "Tôi rất áy náy a."

Công Tôn cười cười, "Cậu không thấy Bạch Ngọc Đường đã lôi hắn ra ngoài sao?

Chờ cậu nghĩ ra, thì hắn đã sớm biết rồi."

"Ách...

Tôi vẫn muốn hỏi."

Trầm Trọng Nguyên hỏi, "Bạch đội trưởng cùng tiến sĩ Triển là quan hệ gì?"

"Tình nhân."

Mọi người đồng thanh trả lời.

Trầm Trọng Nguyên cùng Liễu Thanh hơi giật mình, Công Tôn nheo mắt nhìn hai người, hỏi, "Thế nào?

Không thể tiếp thu a?

Không tiếp thụ liền đá các cậu ra khỏi đội!"

Mọi người có chút bất lực, Trầm Trọng Nguyên cùng Liễu Thanh vội vã xua tay, lắc đầu nói, "Cái này... bọn tôi không để ý, không để ý a, không ảnh hưởng gì hết."

"Ừ."

Công Tôn gật đầu, dùng ngón trỏ đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, lại nhìn nhìn hai người một hồi, mới rời đi.

Tương Bình nhìn hai người kia thương cảm, "Anh hai của đội trưởng với Công Tôn cũng là một đôi, hai người bọn họ đã kết hôn."

"Nga."

Hai người gật đầu.

"Còn có Bạch Trì cùng Triệu Trinh a, cũng là tình nhân."

Tương Bình nhỏ giọng nói, "Nhớ kỹ a, Bạch đại ca, Triệu Trinh với Công Tôn, ba người này thấy thì tốt nhất hãy đi đường vòng, đừng nên chạy qua trêu chọc a, rất kinh khủng đó!"

Liễu Thanh cùng Trầm Trọng Nguyên nhìn nhau, đều khẩn trương gật đầu.

Mọi người nhịn cười tản đi.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Cãi nhau cũng đáng yêu


Chương 15: Vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường

Liễu Thanh cũng muốn đi theo, Trầm Trọng Nguyên lưu lại giúp đỡ Lạc Thiên bọn họ, Công Tôn tốt xấu gì cũng có thể coi là một bác sĩ, bởi vậy cũng đi theo Bạch Ngọc Đường bọn họ...

Đáng tiếc, vừa tới dưới lầu thì ...

"Anh hai?"

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, vừa nhìn ra cửa, đã thấy một chiếc ô tô màu đen ngừng lại, Bạch Cẩm Đường xuống xe, nhìn mọi người một chút, hỏi Bạch Ngọc Đường, "Đi đâu?"

"Ách, đi thăm dò án tử."

Bạch Ngọc Đường trả lời.

Bạch Cẩm Đường gật đầu, nói, "Eugene tối hôm qua vừa nhập cảnh."

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu lập tức sắc mặt trở nên xấu xí, trong óc hiện lên hình ảnh Eugene súp lơ kia lắc qua lắc lại, nhịn không được hỏi, "Hắn tới làm gì?"

Bạch Cẩm Đường nhún nhún vai, "Anh còn tưởng có liên quan đến án tử các cậu đang tra chứ, nếu mà có, trực tiếp kêu cặp song sinh bắt Eugene về hỏi thăm một chút."

"Ai..."

Triển Chiêu đột nhiên nói, "Cái mặt nạ mỉm cười kia là từ Ý nga?"

Mọi người sửng sốt, hai mặt nhìn nhau, "Phát xít mới cùng mafia cũng có chút quan hệ."

Triển Chiêu nói tiếp, "Eugene sớm không đến muộn không đến, lại đến đúng lúc này, muốn làm gì a?"

Bạch Ngọc Đường cười cười, nói, "Anh hai, đành phiền đến cặp song sinh rồi."

Bạch Cẩm Đường không nói gì mở điện thoại, chỉ nói hai chữ, "Nhổ rau."

Treo điện thoại, Bạch Cẩm Đường vươn tay, túm lấy Công Tôn.

"Làm gì?"

Công Tôn tựa hồ sắc mặt bất thiện, trừng mắt với Bạch Cẩm Đường, Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ, "Còn tức giận?"

Công Tôn không thèm để ý tới anh.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, hiếu kỳ —— làm sao vậy?

Công Tôn tức giận?

"Bọn họ ra ngoài em đi theo làm gì?"

Bạch Cẩm Đường nói, "Đến giờ tan ca rồi còn gì?

Theo anh về nhà."

Công Tôn nhướn mày, "Tôi tăng ca."

Bạch Cẩm Đường quay sang liếc Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường vội nói, "Ách... tăng ca là tự nguyện."

Công Tôn liếc Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường đành cười gượng hai tiếng, "Tôi mặc kệ."

Bạch Cẩm Đường dụi thuốc lá, hỏi Công Tôn, "Có về không?"

Công Tôn lắc đầu.

Bạch Cẩm Đường gật đầu, nói, "Quên đi, anh kêu người ta mang xác ướp đi vậy."

"A?"

Công Tôn sửng sốt, túm lấy Bạch Cẩm Đường, "Xác ướp gì?"

Bạch Cẩm Đường sờ sờ cằm, nói, "Cái lần trước anh đến bảo tàng chọn mua, hắn vừa vặn đi ngang qua đây, anh kêu hắn mang đến cho em xem, em không phải nói có hứng thú với xác ướp sao?"

Công Tôn đứng tại chỗ bắt đầu do dự, biểu cảm rõ ràng là —— động tâm rồi, thế nhưng vẫn nhắc nhở chính mình, còn đang tức giận nha~~.

Bạch Cẩm Đường mở cửa xe, đưa tay lôi Công Tôn vào trong, nói, "Hắn chỉ ghé qua một tiếng thôi, không xem sẽ không kịp."

Triển Chiêu cũng muốn theo vào, bị Bạch Ngọc Đường túm lại.

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái —— tôi cũng muốn xem.

Bạch Ngọc Đường hung hăng trừng mắt —— xem cái gì?

Cái thứ đó nhìn vào là muốn đem đi khử trùng rồi!

Sau đó, Bạch Ngọc Đường túm Triển Chiêu vào xe, Liễu Thanh cùng Bạch Trì nhìn nhau, đi theo vào.

"Bạch Trì."

Bạch Cẩm Đường gọi Bạch Trì lại, từ trong ví móc ra một tờ giấy đưa cho cậu.

Bạch Trì có chút khó hiểu, giương mắt liếc Cẩm Đường.

"Lát nữa Triệu Trinh biểu diễn, nói muốn cho cậu đi, là chỗ ngồi đặc biệt."

Bạch Cẩm Đường nói xong, lên xe phóng đi.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Tối về biết tay anh


Chương 17: Tối về biết tay anh...

"Đội trưởng."

Lúc này, người của SCI cũng đã tới.

"Ách, lại hai người."

Công Tôn xách hộp đồ nghề đi vào, "Hung thủ này thích đông người hay sao, giết nhiều người như vậy."

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, hỏi, "Công Tôn, không phải anh về xem xác ướp rồi sao?"

"Gạt người!"

Công Tôn hung dữ hẳn lên, vừa rồi Bạch Cẩm Đường dám lừa hắn!

Lúc phát hiện ra bị lừa, Công Tôn đang muốn giơ chân đạp lại bị Bạch Cẩm Đường khiêng lên lầu, biệt thự lúc đó lại chẳng có ai, chỉ có hai người bọn họ.

Trích lời Bạch Cẩm Đường là —— em hét đi, có hét nứt cuống họng cũng không ai đến cứu đâu.

May mà lúc này điện thoại vang lên, Công Tôn đạp người đang đè bên trên xuống nhanh chân bỏ chạy, Bạch Cẩm Đường tựa ở sô pha buồn bực hút thuốc, hung ác nói, "Tối nay chờ em về sẽ trừng trị em."

Cho nên Công Tôn quyết định đêm nay sẽ ở lại thâu đêm.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Đại ca, sẽ chết sớm đó!!!


Chương 18: Mơ ước thực sự của Bạch Cẩm Đường

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mày, lẩm bẩm, "Lại phim kịnh dị."

Bạch Ngọc Đường nghe xong sửng sốt, liền hiểu rõ nói, "Đúng rồi, Công Tôn cũng thích xem đi."

"A."

Bạch Cẩm Đường cười gượng một tiếng, Công Tôn chưa bao giờ xem phim nào mà tên không có hai chữ kinh hoàng hoặc sợ hãi, vừa nhìn thấy ruột rà thi thể là hắn liền phấn khởi.

Nghĩ tới đây, Bạch Cẩm Đường sờ sờ cằm, hay là mấy hôm nữa đặt ở phòng khách một màn ảnh, để Triển Chiêu với Công Tôn cùng nhau xem.

"Chậc chậc."

Eugene lắc đầu, nói với Bạch Ngọc Đường và Bạch Cẩm Đường, "Hai người bọn họ lá gan lớn như vậy, các cậu không thấy áp lực rất lớn sao?

Không thấy mình không có cảm giác tồn tại sao a?

Mỗi lần tôi ở cùng với đại ca đều không có cảm giác tồn tại a."

Không đợi Bạch Ngọc Đường cùng Bạch Cẩm Đường mở miệng, Đại Đinh Tiểu Đinh đã cùng nhau lắc đầu, "Sẽ không, sẽ không."

Eugene nhìn hai người bọn họ, chợt nghe Triển Chiêu nói, "Xem phim kinh dị thì thấm vào đâu?!"

Nói xong, vẻ mặt bất mãn liếc Ngọc Đường, "Xem phim kinh dị đến phân nửa thì lăn ra ngủ mới là có chuyện!"

Mọi người không nói gì liếc Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường nhún vai, Triển Chiêu bất mãn phang câu chót, "Thần kinh cường hãn thì sao, có người còn không có thần kinh!"

Eugene cười gượng hai tiếng, tiến đến bên cạnh Bạch Cẩm Đường, nơm nớp lo sợ nói, "Cẩm Đường, cậu vẫn còn bình thường chán."

Cặp song sinh ở một bên cười xấu xa, "Mơ ước của đại ca chính là cùng Công Tôn gì gì đó ở trên bàn giải phẫu ..."

Eugene mở to hai mắt, trốn sang một bên, "Không còn ai bình thường sao?!"

...

Eugene cười gật đầu, "Các cậu làm cảnh sát, biết những thứ như thuốc phiện, tình dục, đánh bạc đều có thể gây nghiện...

Vậy có biết, kỳ thực giết người cũng có thể nghiện?"

Vùng xung quanh lông mày của Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đều nhăn tít.

Bạch Cẩm Đường sờ sờ cằm, hỏi, "Tình dục cũng không phải ai cũng nghiện, có biện pháp nào bắt Công Tôn cũng nghiện không?"

Đại Đinh Tiểu Đinh vẻ mặt bội phục liếc Cẩm Đường, "Đại ca, sẽ chết sớm đó."

...

Tiểu Đinh tính toán quân số trong phòng, "Còn thiếu một người, hay là gọi thêm một người đến đây đi?"

Bạch Cẩm Đường nhíu mày, "Gọi hai người đi, tôi không có hứng thú."

"Ừm, tôi có hứng thú."

Lúc này, Công Tôn từ bên ngoài đi vào.

Mọi người sửng sốt, Công Tôn nói với Bạch Ngọc Đường, "Khám nghiệm tử thi đã xong, tôi tìm mọi người đi ăn cơm."

"Vậy tìm thêm người không?"

Eugene hỏi, Bạch Cẩm Đường trừng hắn, "Vừa đủ rồi."

Công Tôn mỉm cười, mọi người cảm thán, quả nhiên vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Chỉ cần một ánh mắt có thể trị Cẩm Đường?


Chương 19: Haizzz, đã nói hai người đó là trị nhau mà

Người thứ hai là Công Tôn, Aifen đội cho hắn một bộ tóc dài, đổi cái kính không gọng thành kính gọng đen, mặc vào một chiếc áo sơ mi đen, thoạt nhìn, thiếu đi vài phần nhã nhặn, nhiều lên vài phần hoang dã.

Bạch Cẩm Đường khẽ nhíu mày, bước lên một bước, đem ba cúc áo đang phanh ra trước ngực Công Tôn cài vào mất hai cái.

Hơi nheo mắt lại ...

địa phương này nếu rất phức tạp, Công Tôn cứ cái dạng này mà đi vào phỏng chừng sẽ rước không ít phiền phức.

Aifen nhìn Bạch Cẩm Đường một chút, có chút bất đắc dĩ nói, "Anh khí chất quá mạnh mẽ ác liệt, không có cách nào hoá trang."

Bạch Cẩm Đường có chút không rõ, nhìn Aifen, hỏi, "Có ý gì?"

"Chính là hết thuốc chữa đó."

Eugene xen mồm, "Ngay cả hoá trang cũng cứu không được, đại ca anh khí thế quá dữ dội rồi đó."

Cặp song sinh ở bên cạnh cười trộm, lập tức nhận được ánh mắt lạnh lùng của Bạch Cẩm Đường, vội vã trốn qua một bên...

Ngực có chút buồn bực, Bạch Cẩm Đường đã lâu lắm rồi không ở cùng xã hội đen, sao vẫn còn cái khí thế này a?

Aifen cười cười, nói với Bạch Cẩm Đường, "Đáng tiếc tôi thích đàn ông già một chút...

Anh nếu là năm mươi tuổi, vậy là cực phẩm rồi, trên người lại có loại khí chất tôi thích nhất nữa chứ."

Mọi người trên dưới nhìn Aifen, thấy y bất quá hơn hai mươi tuổi, không nghĩ tới sẽ thích đối tượng cấp cha chú này... không đúng, Aifen là nam mà...

Tuy rằng cái này không phải trọng điểm.

"Khí chất gì cơ?"

Công Tôn tò mò.

Aifen cười cười, nói, "Khí chất của một phụ huynh."

Bạch Cẩm Đường nhướn mày, cặp song sinh cúi đầu...

Ngẫm lại thấy thật kinh khủng a!

...

Tiểu Đinh cùng Đại Đinh nhăn mặt nhăn mũi, lui đến góc tường lẩm bẩm, "Hay lắm, được trời cho thì giỏi sao, đắc ý cái gì ..."

Đang nói chuyện, hai người liền để ý sang Công Tôn, liền hỏi, "Đại tẩu...

Sắc mặt tẩu càng ngày càng rạng rỡ nha..."

Hai người còn chưa hỏi xong, chợt nghe Bạch Cẩm Đường nói, "Mỗi đêm đều làm liền..."

Nói còn chưa dứt lời, Công Tôn liếc ngang qua, Bạch Cẩm Đường im bặt, ho khan một tiếng, xoay mặt nhìn nơi khác.

Cặp song sinh cả kinh mở to hai mắt —— Công Tôn đúng là Công Tôn, chỉ với một ánh mắt đã có thể làm cho Bạch Cẩm Đường câm miệng!

Trời ơi!
 
[S.c.i Mê Án Tập] Bạch Cẩm Đường - Công Tôn Sách
Trừ Công Tôn ra không ai có thể phá được đại ca


Chương 25: Trừ Công Tôn ra không ai có thể phá được đại ca

"Ở đâu?"

Công Tôn như phá cửa mà vào.

Mọi người bất lực nhìn hắn, Bạch Ngọc Đường đưa tay chỉ con thú đi bằng mũi đang bị trói cứng một bên.

Công Tôn đi tới, mở to hai mắt cùng con thú nhỏ đối mặt, mọi người thấy hắn cứ như đang được chiêm ngưỡng kỳ quan thứ tám của thế giới, đều há mồm mục trừng khẩu ngốc, rồi cảm khái...

Công Tôn dĩ nhiên cũng có biểu tình như vậy.

Lúc này, Bạch Cẩm Đường cũng từ từ tiến vào.

Anh vốn đang ngủ ngon giấc, đột nhiên điện thoại reo lên, Công Tôn sau khi nghe xong cứ như phát điên, vừa bật dậy mặc quần áo vừa kéo anh rời giường, trong miệng hồ ngôn loạn ngữ, "Đi mau a, đi mau a..."

Bạch Cẩm Đường quen biết Công Tôn lâu như vậy, cũng chưa từng thấy qua vẻ mặt này của hắn, quá khả ái a.

"Chính cái thứ xấu xí này làm em hưng phấn thành vậy?"

Bạch Cẩm Đường cau mày tới gần.

"Thứ này là thật, hay đã qua phẫu thuật thế?"

Triển Chiên hỏi Công Tôn, "Tuy rằng tôi tin tưởng có người ngoài hành tinh, a không phải, người ngoài hành tinh khẳng định có tồn tại, bất quá thoạt nhìn không giống hàng thật a."

"Tôi phải bắt về làm kiểm nghiệm mới biết được, thế nhưng thoạt nhìn không giống giả, nếu như là mũi ghép, thì không có khả năng vận dụng linh hoạt như vậy."

Công Tôn nói, "Kích thước nhỏ thế này, rất có thể là bị đột biến gien, hoặc là được chế tạo ra, hoặc là tế bào phôi thai gặp môi trường ô nhiễm nên phát triển dị dạng ...

Nói chung phát hiện này quá kinh người."

"Chỉ có một con này, tồn tại ngẫu nhiên sao?"

Triển Chiên hỏi.

"Ừ."

Công Tôn gật đầu, "Nếu như có thể phát hiện ra số lượng lớn, vậy còn kinh người hơn nữa."

Nói xong, hắn kéo thùng dụng cụ tới, lấy ra một cái lồng sắt, đem con thú đi bằng mũi bị trói cứng ngắc kia thả vào, rồi cùng Mã Hân và Mã Hán về SCI trước.
 
Back
Top Bottom