Một buổi sáng đẹp trời, khi những tia nắng hiếm hoi của mùa mưa bắt đầu len lỏi qua lớp kính mờ của tiệm "Tĩnh", một bưu kiện không người gửi được đặt ngay ngắn trước cửa.
Nó không có tem thư, không có địa chỉ người gửi, chỉ có dòng chữ viết tay bằng mực tàu sắc sảo: Gửi người phục chế và kẻ soi gương.
Woojin là người nhặt nó vào.
Cậu đặt bưu kiện lên bàn, tò mò rạch lớp giấy bọc.
Bên trong là một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc những hoa văn xoắn ốc tinh xảo đến mức khiến người ta nhìn lâu sẽ thấy chóng mặt.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ nhất không nằm ở hình dáng của nó.
"Lạ thật..."
Woojin nhíu mày, lật đi lật lại chiếc hộp.
Cậu thử áp lòng bàn tay vào lớp gỗ mun lạnh lẽo, nhắm mắt lại để chờ đợi những rung động quen thuộc của ký ức.
Nhưng chẳng có gì cả.
Không có ký ức như những món đồ cổ Woojin từng chạm vào.
Nó rỗng không.
Một sự rỗng không sạch sẽ, tinh khiết đến mức đáng sợ, như thể nó chưa từng tồn tại trong dòng thời gian của nhân loại.
"Kim Ryul, cái này bị hỏng à?
Hay là đồ giả?
Sao tôi không đọc được bất cứ cái gì hết?"
Ryul bước ra từ gian phòng phía sau, tay vẫn còn cầm chiếc kính lúp.
Khi nhìn thấy chiếc hộp, bước chân anh bỗng khựng lại.
Sắc mặt anh thay đổi ngay tức khắc, từ vẻ điềm tĩnh thường ngày chuyển sang một sự cảnh giác cao độ.
Anh nhanh chóng tiến tới, cầm lấy chiếc hộp từ tay Woojin và đặt nó vào một chiếc lồng kính cách ly.
"Đừng chạm vào nó nữa" Ryul nói, giọng anh trầm xuống đầy lo âu.
"Đây không phải là một món đồ cổ bình thường để chúng ta sửa, Woojin.
Đây là một chiếc hộp Câm."
"Hộp Câm?
Ý anh là sao?"
Woojin chớp mắt, cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng khi nhìn thấy sự nghiêm trọng của Ryul.
Ryul ngồi xuống đối diện cậu, đan hai bàn tay vào nhau, đôi mắt anh nheo lại như đang cố nhớ lại một điều gì đó từ rất lâu về trước.
"Trong giới của những kẻ có năng lực đọc ký ức như cậu, có một truyền thuyết về việc rửa sạch linh hồn.
Khi một người đọc ký ức muốn giải nghệ hoặc bị ép buộc phải quên đi năng lực của mình, họ sẽ bị nhốt vào một chiếc hộp rỗng không như thế này.
Nó sẽ hút cạn mọi cảm xúc, mọi ký ức và cả khả năng thiên bẩm của người đó, trả họ về với một thực tại rỗng tuếch."
Anh nhìn thẳng vào Woojin, đôi mắt ánh lên sự sợ hãi: "Đây không phải là một lời nhờ vả.
Đây là một lời đe dọa từ Tổ chức cũ của cậu.
Họ đã tìm thấy cậu."
Woojin cảm thấy chân tay mình như rụng rời.
Cậu luôn giấu kín quá khứ về việc mình từng trốn chạy khỏi một nơi chuyên đào tạo những công cụ đọc ký ức cho giới thượng lưu.
Cậu nghĩ mình đã an toàn trong tiệm đồ cũ nhỏ bé này, dưới sự che chở của Ryul.
"Vậy... họ muốn bắt tôi quay về?"
Woojin thì thào, cái miệng vốn hay càm ràm giờ đây run rẩy không thốt nên lời.
Ryul đứng dậy, đi vòng qua bàn và đặt tay lên vai Woojin.
Cái chạm ấy vững chãi như một lời cam kết.
"Họ gửi chiếc hộp rỗng đến là để báo rằng: Nếu cậu không quay về, họ sẽ biến ký ức của cậu và của cả tiệm này, thành sự rỗng không như chiếc hộp kia."
Ryul siết nhẹ vai Woojin, ánh mắt anh lần đầu tiên lộ rõ sự quyết liệt: "Nhưng họ quên mất một điều.
Tôi là thợ phục chế.
Tôi dành cả đời để hàn gắn những thứ đã vỡ, và tôi tuyệt đối không để bất cứ ai xóa sổ ký ức mà tôi đã dày công xây dựng cùng cậu trong suốt thời gian qua."
Woojin ngước lên nhìn anh, giữa nỗi sợ hãi tột cùng, cậu bỗng thấy lòng mình bình lặng đến lạ kỳ.
Cậu hít một hơi thật sâu, gạt đi giọt mồ hôi lạnh trên trán, cái miệng dẩu lên:
"Hừ, cái tổ chức đó đúng là rảnh rỗi.
Muốn bắt tôi thì cứ gửi thư đòi người, bày đặt gửi cái hộp gỗ tốn kém này làm gì?
Kim Ryul, nếu họ đến thật, anh nhớ tính tiền cái hộp này vào hóa đơn đòi nợ nhé.
Tôi không làm việc không công cho mấy kẻ thích chơi trò bí ẩn này đâu."
Ryul khẽ nhếch môi, nụ cười ấy chứa đựng một chút chua xót nhưng cũng đầy kiêu hãnh:
"Được, tôi sẽ tính phí gấp ba.
Còn bây giờ, chúng ta cần chuẩn bị.
Vụ lần này...
đối thủ không chỉ là một món đồ, mà là chính quá khứ của cậu."
Ba ngày sau khi chiếc hộp rỗng xuất hiện, một buổi chiều tà không một bóng người, không khí bên trong tiệm "Tĩnh" nồng nặc mùi thuốc súng.
Tiếng chuông gió treo trước cửa không hề kêu, nhưng cánh cửa gỗ nặng nề lại từ từ mở ra.
Hai người đàn ông mặc vest đen, gương mặt vô hồn như những quân cờ nhựa, bước vào.
Họ không mang theo vũ khí nhưng luồng áp lực tỏa ra từ họ khiến những món đồ cổ trên kệ bắt đầu rung lên bần bật.
Những kẻ này là "Người quét dọn" của Tổ chức - những kẻ chuyên đi thu hồi những 'công cụ' lỗi hoặc bỏ trốn.
"Jung Woojin, thời gian nghỉ phép của cậu kết thúc rồi." một tên lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng giấy nhám chà lên mặt gỗ.
"Chiếc hộp đã sẵn sàng.
Cậu có thể tự nguyện bước vào, hoặc chúng tôi sẽ cưỡng chế xóa sạch nơi này."
Woojin đứng sau quầy, đôi bàn tay cậu siết chặt lấy mép bàn đá đến mức trắng bệch.
Cậu cảm thấy năng lực của mình đang bị một lực hút vô hình từ chiếc hộp gỗ trên kệ kéo ra ngoài.
Đầu cậu đau như búa bổ, những ký ức về Ryul, về tiệm đồ cũ này bắt đầu mờ nhòe đi như những tấm ảnh bị phơi nắng quá lâu.
"Đừng hòng..."
Woojin nghiến răng, giọng cậu run rẩy nhưng chứa đầy sự phẫn nộ.
"Mấy người coi tôi là cái gì?
Một món đồ chơi có thể tắt bật tùy ý à?
Tôi nói cho mà biết, tôi thà tự xóa sổ chính mình còn hơn quay về cái nơi địa ngục đó!"
Ngay khi tên đàn ông bước tới một bước, Kim Ryul bỗng nhiên chắn ngang giữa hai bên.
Anh vẫn mặc chiếc tạp dề làm việc, trên tay vẫn cầm chiếc tuốc nơ vít nhỏ, nhưng khí thế của anh lúc này lại giống như một vị tướng đang trấn giữ thành trì cuối cùng.
"Tiệm của tôi không tiếp những vị khách không có ký ức."
Ryul lạnh lùng nói, ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao vừa được mài.
"Và người của tôi cũng không phải là thứ để các người muốn mang đi là mang."
"Một gã thợ sửa đồ hèn mọn mà muốn đối đầu với chúng tôi sao?"
Tên kia cười nhạt, gã đưa tay lên, một làn sóng xung kích vô hình lao thẳng về phía Ryul.
Nhưng một điều kỳ lạ đã xảy ra.
Làn sóng đó vừa chạm đến không gian quanh Ryul thì bỗng dưng tan biến như bọt xà phòng.
Ryul không chỉ là một thợ phục chế bình thường.
Trong những ngày qua, anh đã dùng kỹ thuật phục chế không gian để thiết lập một mạng lưới bảo vệ xung quanh tiệm.
Anh đã gắn kết ký ức của hàng trăm món đồ cổ trong tiệm lại với nhau, biến chúng thành một tấm khiên năng lượng khổng lồ.
"Trong tiệm này, mọi thứ đều có linh hồn" Ryul vừa nói vừa bước tới, mỗi bước chân của anh khiến sàn gỗ phát ra những âm thanh trầm đục.
"Và linh hồn của chúng đang bảo vệ cho người đã lắng nghe chúng bấy lâu nay."
"Woojin!
Ngồi xuống, nhắm mắt lại và tập trung vào tôi!"
Ryul hét lớn.
Woojin lập tức ngồi thụp xuống dưới gầm quầy, cậu nhắm nghiền mắt, cố gắng lục tìm hình ảnh gương mặt của Ryul trong tâm trí đang hỗn loạn.
Cậu bắt đầu lẩm bẩm gọi tên Kim Ryul.
Căn phòng bỗng chốc bùng nổ trong một cuộc chiến vô hình.
Những quân cờ gỗ bị cháy sém từ trong hộp gỗ mun trên kệ bay vút lên, xoay tròn tạo thành một vòng xoáy năng lượng quanh Ryul.
Những chiếc gương sáng loáng trên kệ bỗng phản chiếu ánh sáng chói lòa từ hư không, tạo thành những luồng sáng xuyên thấu làm lóa mắt kẻ thù.
Những chiếc đồng hồ treo tường và đồng hồ để bàn trong tiệm đồng loạt lên dây cót.
Tiếng tích tắc dồn dập vang lên từ khắp mọi phía, hòa quyện thành một bản giao hưởng âm thanh, tạo ra những lớp sóng âm rung động mãnh liệt, chặn đứng bước tiến của người quét dọn.
Cả không gian tiệm "Tĩnh" như biến thành một bộ máy khổng lồ, nơi mỗi món đồ cổ đều đang dốc hết tàn dư ký ức của mình để bảo vệ người thanh niên đã thấu hiểu nỗi đau của chúng.
Ryul đứng vững giữa tâm bão, đôi bàn tay anh điều khiển không gian một cách tài tình như đang sửa chữa một bộ máy phức tạp nhất thế gian.
Anh không để bất cứ một tia năng lượng xấu nào chạm đến Woojin.
"Các người nghĩ mình có thể xóa sạch ký ức?"
Ryul gầm lên, đôi mắt anh đỏ rực vì kiệt sức nhưng đầy kiêu hãnh.
"Ký ức là thứ duy nhất chứng minh chúng ta đang sống!
Nếu muốn mang cậu ấy đi, các người phải bước qua xác của toàn bộ lịch sử trong căn phòng này!"
Trận chiến kéo dài trong sự tĩnh lặng đến rợn người của thế giới bên ngoài, nhưng bên trong tiệm "Tĩnh", đó là một cuộc tàn sát của cảm xúc.
Cuối cùng, với một tiếng nổ lớn của năng lượng, hai tên người quét dọn bị hất văng ra khỏi cửa tiệm, chiếc hộp rỗng trên kệ vỡ vụn thành trăm mảnh.
Sự im lặng trở lại.
Ryul quỵ xuống, hơi thở dồn dập, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng áo sơ mi.
Woojin lao ra từ sau quầy, cậu ôm chầm lấy anh, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
"Anh có sao không?
Đồ điên này!
Sao anh lại liều mạng như thế?
Nếu anh chết thì tôi biết làm sao đây?"
Ryul yếu ớt đưa tay lên, gạt đi những giọt nước mắt trên mặt Woojin, khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện
"Tôi đã bảo rồi mà...
Tôi là thợ phục chế tốt nhất.
Tôi sẽ không để... món đồ quý giá nhất của mình... bị hỏng đâu."