Cập nhật mới

Khác [Rupha] Ánh lửa trong đêm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
389323060-256-k642952.jpg

[Rupha] Ánh Lửa Trong Đêm
Tác giả: NgcXuynH
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ánh Lửa Trong Đêm" lấy bối cảnh miền Tây Nam Bộ những năm 1946, khi chiến tranh chống Pháp vừa bùng nổ.

Ruka - một cô gái mạnh mẽ, yêu nước, luôn khao khát được cống hiến cho cách mạng.

Pharita - tiểu thư thành phố lánh nạn về quê, dịu dàng nhưng cũng đầy nghị lực.

Họ gặp nhau trong hoàn cảnh đầy biến động, từ xa lạ dần trở nên gắn bó.

Muốn biết thêm thì hãy đọc bộ này nhé!



rupha​
 
[Rupha] Ánh Lửa Trong Đêm
Chương 1: Giông tố phía trước


[Làng quê miền Tây – Những ngày tháng không bình yên]

Năm 1946, chiến sự lan rộng khắp Nam Bộ.

Bầu trời vẫn xanh, nhưng dưới mặt đất, không khí nặng trĩu những lo toan.

Từ ruộng lúa cho đến từng con đường nhỏ dẫn vào làng, đâu đâu cũng có dấu vết của chiến tranh.

Con kênh chảy dọc theo làng vẫn hiền hòa, nhưng nay ít người dám nán lại lâu.

Ai cũng sợ lính Tây bất ngờ càn qua, bắt bớ dân làng, đốt nhà, phá ruộng.

Trời vừa rạng sáng, Ruka đã thức dậy.

Cô vội xách gàu múc nước rửa mặt, rồi nhanh tay chuẩn bị cơm sáng.

Má cô và mấy đứa em còn ngủ, nhưng Ruka đã quen với việc dậy sớm lo toan.

Cô không có ba, má cũng yếu, nên mọi việc trong nhà đều một tay cô gánh vác.

Tiếng chân chạy ngoài sân làm Ruka giật mình.

Một thằng nhóc trong xóm hớt hải lao vào, mặt đỏ bừng:

"Ruka ơi!

Mau ra coi, có người lạ tới làng mình kìa!"

Ruka cau mày, đặt đũa xuống rồi nhanh chân bước ra hiên.

Trước mắt cô, ở cuối con đường đất đỏ, một cô gái xa lạ đang đứng cạnh xe ngựa, tay xách vali, dáng vẻ có chút lạc lõng.

Cô gái ấy mặc áo bà ba màu tím, tóc đen dài cột gọn sau lưng, gương mặt có nét lai Tây nhưng vẫn giữ được vẻ dịu dàng của con gái miền Nam.

Người ta bắt đầu xầm xì.

"Ai vậy trời?"

"Nhìn giống dân thị thành quá, chắc không phải người vùng này đâu."

"Nhà nào nhận cô này vậy ta?"

Ruka chỉ đứng nhìn.

Cô không thích người ngoài, nhất là những người có vẻ không thuộc về nơi này.

Lúc chiến tranh, ai biết được ai là người tốt, ai là gián điệp chứ?

Nhưng rồi, bà Tư – người già nhất xóm – chống gậy bước ra, giọng chậm rãi nhưng chắc nịch:

"Bà con ơi, đây là cháu tôi, tên Pharita.

Ở Sài Gòn loạn quá, tôi kêu nó về đây ở tạm.

Bà con đừng lo nghen."

Mọi người gật gù, nhưng ánh mắt vẫn còn dè dặt.

Làng này ai cũng quen nhau từ nhỏ, tự nhiên có người lạ vô, ai mà không cảnh giác?

Ruka chỉ liếc nhìn Pharita một cái, rồi quay vào nhà.

Trong lòng cô thoáng nghĩ:

"Dân thành phố...

Không biết chịu cực nổi hông."

---

[Những ngày đầu ở làng – Pharita và sự xa lạ]

Pharita chuyển đến nhà bà Tư, nhưng dường như cô chưa quen với cuộc sống nơi đây.

Sáng sớm, khi cả xóm đã thức dậy từ mờ đất để ra đồng, Pharita vẫn còn ngồi bên hiên, nhấp từng ngụm trà, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra con sông lớn.

Trưa nắng chang chang, mấy đứa nhỏ í ới rủ nhau ra sông tắm, Pharita chỉ ngồi dưới bóng dừa, lật từng trang sách cũ.

Dân làng nhìn cô mà lắc đầu.

"Con nhỏ này… chắc sống sướng quen rồi.

Không biết xắn tay lên làm như tụi mình không nữa."

Ruka cũng nghĩ y như vậy.

Mỗi lần đi ngang nhà bà Tư, cô chỉ liếc Pharita một cái, rồi tiếp tục công việc của mình.

Một buổi chiều nọ, khi Ruka đang gánh lúa từ ruộng về, cô bất ngờ thấy Pharita đứng trước cổng nhà mình, ánh mắt có chút lưỡng lự.

Ruka đặt gánh lúa xuống, chống nạnh nhìn Pharita:

"Có chuyện gì không?"

Pharita hơi bối rối, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh:

"Bà Tư nhờ tôi đem ít bánh qua biếu nhà cô."

Cô đưa ra một gói bánh được gói gọn trong lá chuối.

Ruka nhìn thoáng qua, nhưng không vội nhận.

"Không cần đâu.

Nhà tôi tự làm được."

Pharita hơi khựng lại.

Đây là lần đầu tiên có người từ chối một cách thẳng thừng như vậy.

Nhưng cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt gói bánh xuống ghế trước nhà rồi quay lưng bước đi.

Ruka nhìn theo bóng cô, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Cô không có ác cảm với Pharita, chỉ là… không biết nên đối xử với cô gái này như thế nào.

Pharita khác với những người trong làng.

Ở cô có một nét dịu dàng, điềm tĩnh, nhưng cũng có khoảng cách vô hình mà Ruka không thể chạm tới.

Và thế là… họ cứ thế lặng lẽ tồn tại trong thế giới của nhau, chưa phải là quen biết, cũng chưa phải là xa lạ.

---

[Đêm xuống]

Tối hôm đó, gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh từ cánh đồng thổi vào làng.

Ruka ngồi trên bậc thềm nhà, nhìn ra xa.

Má cô đã ngủ, mấy đứa em cũng đã yên giấc, nhưng cô thì không ngủ được.

Xa xa, dưới bến sông, những chiếc ghe nhỏ của du kích đang lặng lẽ cập bến.

Từ trong bóng tối, một nhóm người bước ra, vội vã mang theo những thùng hàng bí mật.

Ruka siết chặt tay.

Cô biết những người đó là ai.

Mỗi đêm, họ lại bí mật đưa hàng hóa, vũ khí về làng, chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

Ruka không sợ.

Cô đã quá quen với cảnh này.

Nhưng lần này… có gì đó trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Cô cảm nhận được… một cơn giông tố lớn sắp ập đến.

---

HẾT CHƯƠNG 1
 
[Rupha] Ánh Lửa Trong Đêm
Chương 2: Dần dần hiểu nhau


[Buổi sáng ở làng – Những khác biệt đầu tiên]

Mặt trời vừa ló dạng, sương sớm còn vương trên những tàu lá chuối sau vườn.

Không khí làng quê thanh bình, chỉ có tiếng gà gáy vang xa và tiếng bước chân tất bật của những người đi làm đồng sớm.

Trong khi cả làng đã dậy từ lâu, Pharita vẫn còn ngồi yên trước hiên nhà bà Tư, tay cầm chén trà nóng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra con sông phía xa.

Từ ngày về đây, cô chưa từng bước chân xuống ruộng hay chạm tay vào công việc nhà.

Từ xa, Ruka gánh hai thùng nước từ giếng về, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Cô bước ngang qua hiên nhà bà Tư, thoáng thấy Pharita vẫn còn ngồi đó.

Ruka nhíu mày, đặt thùng nước xuống đất, giọng hơi cọc:

"Giờ này còn chưa làm gì hả?"

Pharita ngẩng lên, chớp mắt nhìn Ruka, rồi nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn.

"Bà Tư không bảo tôi làm gì cả."

Ruka chống nạnh, nhìn Pharita từ trên xuống dưới, giọng vẫn không mấy thân thiện:

"Không ai kêu thì cũng phải biết đường mà làm chớ.

Ở đây ai cũng có việc hết, đâu ai rảnh mà đứng ngồi không vậy."

Pharita im lặng vài giây, rồi khẽ đáp, giọng nhỏ nhưng không hề nao núng:

"Tôi không biết phải làm gì."

Ruka thở hắt ra, quệt mồ hôi trên trán:

"Cũng đúng ha.

Dân thành phố mà, chắc đâu có đụng tới mấy chuyện này bao giờ."

Pharita nhìn Ruka, đôi mắt có chút không hài lòng, nhưng cô không nói gì.

Cô hiểu Ruka có thành kiến với mình, mà có lẽ cũng không chỉ mình Ruka – hầu hết dân làng này đều nghĩ cô là tiểu thư yếu đuối, không làm được gì ngoài việc ăn sung mặc sướng.

Không muốn đôi co, Pharita đứng dậy, phủi nhẹ tà áo bà ba, rồi đi thẳng vào trong.

Ruka nhìn theo bóng lưng cô, lắc đầu nhẹ.

"Chắc sống không nổi ở đây lâu đâu."

[Buổi chiều – Cuộc gặp gỡ bất ngờ]

Mặt trời dần xuống thấp, nhuộm vàng cả cánh đồng phía xa.

Cánh cò bay lượn trên những ngọn lúa xanh, mang theo sự yên bình tạm bợ giữa thời chiến.

Ruka vác cuốc trên vai, lê bước về nhà sau một ngày dài làm việc.

Chân tay cô lấm lem bùn đất, nhưng khuôn mặt không hề tỏ ra mệt mỏi.

Khi đi ngang qua con đường dẫn ra bờ sông, cô chợt thấy một bóng người quen thuộc.

Pharita đang ngồi trên một tảng đá lớn gần mép nước, tay cầm một cuốn sách cũ, dáng vẻ trầm tư.

Ruka cau mày:

"Cô làm gì ở đây?"

Pharita ngẩng đầu lên, có chút ngạc nhiên khi thấy Ruka.

"Tôi chỉ muốn ra đây ngồi một chút."

"Chỗ này không an toàn đâu.

Chiến tranh mà, lỡ có chuyện gì thì sao?"

- Khoanh tay

Pharita im lặng, rồi khẽ cười nhạt:

"Tôi cũng không biết nữa…

Nhưng ít ra ở đây tôi cảm thấy dễ thở hơn."

"Ý cô là sao?"

- Nhướng mày

Pharita nhìn xuống dòng nước lững lờ trôi, giọng nhỏ lại:

"Mọi người ở đây đều nhìn tôi như người dưng.

Tôi không trách, nhưng cũng không biết phải làm gì để hòa nhập."

Ruka nhìn Pharita một lúc lâu, rồi thở dài:

"Không ai ghét cô hết, chỉ là cô không giống tụi tôi.

Ở đây ai cũng cực khổ từ nhỏ, còn cô… nhìn là biết sống sướng quen rồi."

Pharita bật cười nhẹ, nhưng trong đôi mắt ấy lại có chút gì đó thoáng buồn.

"Có lẽ vậy."

Ruka không nói gì nữa, chỉ quay lưng bước đi.

Nhưng khi đi được vài bước, cô chợt dừng lại, giọng vẫn đều đều:

"Muốn hòa nhập thì phải bắt đầu từ việc nhỏ nhất.

Mai ra vườn phụ bà Tư đi, ít ra cũng có việc để làm."

Pharita ngẩng đầu lên, có chút bất ngờ, nhưng rồi cũng nhẹ gật đầu.

"Được thôi."

Lần đầu tiên, giữa họ có một sự kết nối nhỏ bé nhưng không hề gượng ép.

[Đêm xuống]

Tối hôm đó, gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh từ cánh đồng ùa vào làng.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, Pharita ngồi trước hiên nhà, ôm chặt cuốn sách trong tay nhưng không đọc.

Tiếng ếch nhái kêu râm ran trong đêm tối, nhưng lòng cô lại không thể tĩnh lặng.

Câu nói của Ruka cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô:

"Muốn hòa nhập thì phải bắt đầu từ việc nhỏ nhất."

Cô chưa từng làm việc tay chân.

Nhưng… nếu muốn ở lại đây, nếu muốn thực sự thuộc về nơi này, cô phải thay đổi.

Ở một nơi khác trong làng, Ruka cũng không ngủ được.

Cô nhớ lại ánh mắt của Pharita khi nói về cảm giác bị cô lập.

Lần đầu tiên, Ruka nghĩ… có lẽ cô đã quá khắt khe với người ta.

Nhưng rồi cô lắc đầu, tự nhủ:

"Thôi kệ.

Sống ở đây rồi cũng phải học cách thích nghi thôi."

Ngoài kia, chiến tranh vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Và họ, hai con người với hai cuộc đời khác biệt, vừa mới đặt bước chân đầu tiên trên con đường giao nhau.

HẾT CHƯƠNG 2
 
Back
Top Bottom