Cập nhật mới

Khác Rượu Xác

Rượu Xác
Chương 20


Bỏ ngoài tai lời sấm truyền sau gáy, mặc cho trong đầu vẫn còn vang vọng từng câu càm ràm nhức óc của Hai Hinh, cô nàng sẵn đôi mắt láo liên chợt cảm thấy lỗ tai ngưa ngứa.

Út Phương đưa ngón trỏ lên ngoáy ngoáy lia lịa như để gạt bỏ mấy lời lùng bùng rồi xốc lại nếp áo, cố lấy lại thần thái của một bậc cao nhân sắp đi làm việc đại sự.

Út Phương vênh váo ra vẻ cao nhân bước ra, ánh mắt không kìm được mà liếc về phía cây me già chễm chệ ngay cổng.

Cây me cao vút hơn chục mét, gốc to ước chừng hai vòng tay người lớn ôm không xuể.

Mớ rễ cái rễ con đủ cỡ trườn bò trên mặt đất, nhẵn bóng và lù lù y chang con trăn khổng lồ đang nằm sưởi nắng dưới bóng râm.

Tán lá xanh mướt, xum xuê che rợp cả một góc sân lớn.

Đu đưa trên cành cao, trái me kết chùm trĩu trịt, quả nào quả nấy phình bụng mình ra thành từng đốt như đang mang bầu, sai mướt mải đến mức kéo trĩu cả cành xuống thấp.

Mỗi khi gió lùa, từng chùm me lao xao va vào nhau, phát ra tiếng kêu lách cách nghe vui lắt rắt.

Me này mà đem nấu canh chua hay làm mứt thì cứ gọi là đúng bài đúng bản.

Tới mùa chín, trái rụng đầy đất đến mức không còn chỗ đặt chân, sơ ý giẫm lên là nghe tiếng vỏ vỡ giòn rụm.

Nghĩ đến đây, nước miếng nước mồm cứ trực trào ra, cô cố nuốt “ực” một hơi dài.

Ngặt nỗi cổ họng sáng sớm ra vẫn còn khô khốc, giọng nói chưa được thanh thoát tại cục đờm đáng ghét cứ vướng víu chai cứng ở cuống họng.

Út Phương thử hắng giọng một cái nhưng cục đờm vẫn nằm lì ra đó, chỉ chực trào lên rồi lại nghẹn ứ, nhất quyết không chịu dịch chuyển cho.

Rõ thật là trớ trêu, mới nãy còn hát hò líu lo mà giờ nó lại đóng chốt cứng ngắc, làm cô thấy khó chịu quá chừng.

Út Phương ngước đầu lên nhìn, những tia nắng gắt len qua vòm lá buộc cô phải đưa tay lên che chắn.

Qua kẽ tay, cô mới nhìn rõ những chùm me đang lủng lẳng như đang trêu ngươi.

Tiện đà sải bước, cộng thêm bụng nhỏ đang sôi lên sùng sục, phát ra từng tràng tiếng ọc ọc nghe phát rầu, nước miếng nước mồm cứ thế tuôn ra mãi không ngớt.

Út Phương gồng mình nuốt gọn để nén ngược cơn thèm thuồng đang dâng lên sầm sập, lẹ làng nhón gót, vươn người bẻ phắt một chùm me căng mọng.

Út Phương đưa tay phủi vội lớp phấn cám bám trên vỏ rồi tức khắc tống gọn cả trái vào miệng nhai rấu rấu.

Vị chua chua loét chua lơ ập đến làm nước miếng ứa ra tận chân răng.

Út Phương nheo mắt xoắn xuýt cả mặt mày nhưng vẫn không dừng lại, hì hục nhai rồi mới nhổ hạt me “phì phì” xuống đất.

Miệng vẫn còn đang rạo rạo nhai thêm một trái nữa cho bõ công.

Ngoài cổng, lũ người đang sồn sồn như bị chó dí, từng chập đập cửa cứ thế giã xuống rầm rập quyện theo mớ chửi bới bát nháo.

Út Phương rướn cổ cất giọng the thé rung chuyển cả gian nhà.

Tay mới chạm tới then cửa, miệng còn nhóp nhép nhai nửa trái me dở dang, cô dùng sức đẩy mạnh cánh cổng: “Tới đây… tới đây!

Có chuyện gì mà rùm bén vậy mấy cha!”

Lời chưa dứt cánh tay cô đã giật phăng thanh chốt, hất tung cánh cổng bằng một cú “RẦM!”

Hai cánh cửa gỗ dày khụ bung ra ầm một cái, nện thẳng cánh vào đầu hai gã đàn ông đang đứng sát rạt bên ngoài.

Bị đánh úp bất ngờ, lại thêm sức đẩy của cánh cổng, hai gã ta chỉ kịp kêu lên một tiếng “Ái!”

đà hất mạnh làm chúng mất thăng bằng, té chổng vó ra giữa sân.

Một gã ngã sấp mặt mũi vào bụi chuối, quần áo lấm lem bùn đất.

Gã còn lại thì đo đất cú RẦM, đầu đập vào gốc cây me, choáng váng nằm vật ra như trời trồng.

Chiếc gậy gộc trên tay họ văng đi một đường cong tuyệt đẹp, cắm phập xuống đất chẳng khác nào lá cờ trắng đầu hàng.

Út Phương cóc thèm màng đến diện mạo lem luốc, bản mặt nhọ nồi đen thui kèm cục u chình ình trên trán, cô vẫn nhai me rau ráu như không có gì xảy ra.

Út Phương nhìn hai vị khách quý đang nằm chỏng chơ giữa sân với vẻ mặt ngây thơ vô số tội, cứ như là không hiểu sao họ lại tự nguyện nằm dài ra đó.

Út Phương nhả hạt me xuống đất tiếng phụt!

Đưa mắt lướt qua hai kẻ đang đo đất dưới sân, Út Phương cố dằn vị chua lè của me đang thấm vào chân răng, nắn nót lấy chất giọng oanh vàng lảnh lót dù chưa kịp súc miệng.

Út Phương vờ vĩnh lấy vạt áo che miệng, cười trộm một tiếng chưa dứt nụ cười đã ngoắt cái đổi sang vẻ mặt yếu đuối, vô hại như một nhành cỏ non ngậm sương, nỉ non buông lời: “Chết thật!

Người nhà với nhau cả thôi mà, sao hai anh lại phải hành lễ long trọng với em út đến mức này?

Làm thế này là em tổn thọ chết, tội lỗi quá, tội lỗi quá đi thôi!”

Chẳng màng hai gã đồng bọn còn đang chật vật dưới đất, thằng Bân lạch bạch tiến tới đứng trước cổng, hai cánh mũi xòe ra, phập phồng như đang dò sóng.

Mùi cháo gà thơm nức, béo ngậy từ trong bếp còn lưu lại từ tối hôm qua bay ra làm thằng chả thèm thuồng tới nỗi nước dãi tuôn ra ròng ròng, mê mẩn đến độ hồn phách lên mây, quên sạch cả mục đích đến đây làm gì.

Chẳng thèm nể nang ai, thằng Bân khúm núm hạ mình, rạp hẳn người xuống đất như một con chó bị bỏ đói lâu ngày, thèm thuồng đồ ăn đến phát cuồng.

Út Phương thấy vậy tức khắc đứng chắn giữa cổng, hai tay chống nạnh, mặt hất ngược lên đầy thách thức.

Út Phương đứng vững chãi tới độ con ruồi bay ngang cũng phải bật đèn pha nhìn cho kỹ để né, không dám lởn vởn lâu vì sợ bẹp xác dưới tay nàng báo thủ này.

Muốn xộc vào nhà tìm kiếm mùi thơm của cháo gà mà ngặt nỗi bị chắn lối, thằng Bân làm liều, bắt tay chân nhanh hơn não.

Gã chấp nhận biến mình thành một con lươn béo, luồn lách như vồ hụt con mồi ngon bơi lạc dòng.

Đôi mắt rực lên tia thèm khát, đoạn phóng vèo qua háng Út Phương.

Màn luồn lách trơ trẽn làm cô giật mình nhảy dựng lên như giẫm phải đuôi, mặt mày biến sắc vì không kịp trở tay.

Út Phương nhướng mày, miệng cong lên một đường tuyệt mĩ: “Ơ... mình đang đứng chắn cổng hay đang biến thành cái hang cho chuột nhắt chui rúc vậy cà?

Cha nội này, bộ tưởng chui qua háng mình là lối tắt dẫn thẳng vô nhà nên mới phóng trối chết dữ vậy?!”

Nó lao thẳng vào bếp, lục lọi như chốn không người và chộp phắt lấy món hời là nồi cháo gà nguội ngắt, váng mỡ đóng thành màng mỏng trên bề mặt.

Trong nồi là nửa con gà béo ngậy, mấy miếng thịt xé phay còn dư từ bữa tối qua anh Hai Hinh dọn ra mà ăn không hết.

Anh đã cẩn thận bỏ xương vào ninh cùng, định bụng sớm mai ngủ dậy nhen lửa hâm lại húp miếng cho ấm bụng, nào ngờ chưa kịp húp miếng nào đã bị thằng Bân nẫng tay trên.

Giữ khư khư cái thói phàm ăn tục uống, nhà không thiếu chén đũa vậy mà thằng nhỏ chơi trội, chẳng thèm dùng đến một cái muỗng, thằng Bân bưng nguyên cả nồi ra sân, đôi mắt long lên sòng sọc như kẻ mất hồn.

Thằng Bân không ngần ngại thọc cả bàn tay cáu bẩn vào nồi bốc lấy bốc để, hết miếng đùi lại đến miếng lườn, cứ thế trơ tráo vục một nắm cháo bỏ tọt vào miệng nhai ngồm ngoàm.

Y vừa ngấu nghiến vừa mút ngón tay chùn chụt, bộ dạng hiện nguyên hình là kẻ chết đói năm mươi.

Cháo từ kẽ tay chảy ròng ròng xuống nền đất, miệng mồm dính đầy váng mỡ lem nhem.

Mớ xương gà anh Hai Hinh chắt chiu hâm lại cũng bị tên tham ăn tống tọt vào mồm nhai sồn sột, để rồi bê phắt nguyên nồi húp xì xoạp, tuyệt nhiên không mảy may để ý đến ánh mắt đằng đằng sát khí của chủ nhà.

Chứng kiến cảnh ấy, bàn tay anh Hai Hinh đã siết chặt đến mức nghe rõ tiếng xương kêu răng rắc, gương mặt tối sầm lại, toát lên vẻ đáng sợ đến lạnh người.

Đảo mắt nhìn sang anh Hai, Út Phương cảm giác cả người như bị ai ghì chặt, đôi chân cứng đờ không thể nhúc nhích.

Cô ú ớ chẳng thốt nên lời, gương mặt đang đạo mạo thoắt cái méo xệch khi chứng kiến cảnh tượng phàm phu tục tử ngay giữa sân nhà mình.

Út Phương nhìn thằng Bân đang say sưa mút ngón tay chùn chụt, tay kia bốc từng nắm cháo gà bỏ tọt vào miệng, bộ dạng hiện nguyên hình là kẻ chết đói nửa thế kỷ chưa thấy hạt gạo.

Út Phương chống nạnh, hất hàm, cất giọng quan họ pha lẫn sự mỉa mai đến tận xương tủy: “Trời ơi đất hỡi!

Bân ơi là Bân, chị hỏi thiệt nha, bộ ở nhà mẹ em không cho cơm nước gì hay sao mà em sang nhà chị bóc hốt đồ ăn dị vậy hả em?

Coi cái tướng ăn kìa, nhồm nhoàm như quân chết đói, tay chân thì móc ngoáy cái nồi cháo của người ta nhìn mà chị muốn đóng cửa đi rửa mắt hộ em luôn đó!”

Út Phương tay bịt mũi, vạt áo phẩy phẩy lùi lại một bước như sợ cái sự phàm của thằng Bân lây sang mình.

Chưa dừng lại ở đó, cô tiếp tục bồi thêm một gáo nước lạnh: “Con nít con nôi, mày tự tiện quá rồi đó em!”

Chưa dừng lại ở đó, Út Phương liếc xéo hai gã đang chật vật bò dậy, nở nụ cười nửa miệng đậm đặc sự coi thường rồi thong thả bồi thêm: “Mấy anh coi giáo dục lại thằng nhỏ đi chứ!

Nhìn nó ăn kìa, tôi mà là mẹ nó, tôi thà đẻ ra quả trứng luộc ăn cho mát lòng mát dạ, còn hơn nuôi tốn cơm tốn gạo để giờ phải chứng kiến cái cảnh chướng tai gai mắt này!”

Hai gã kia lảo đảo đứng dậy, khập khiễng dạt sang hai bên.

Đám người đó ném về phía Út Phương những ánh nhìn hằn học, tay đút túi quần cố ra vẻ kênh kiệu, nhưng thực chất lại lộ rõ cái thói ganh ăn tức ở khi nhìn vào cơ ngơi mà anh em cô đã gầy dựng chỉ trong thời gian ngắn.

Út Phương thấy nực cười trước vẻ mặt thảm hại của bọn họ.

Những kẻ ấy đang đứng từ vũng bùn tăm tối mà ngước nhìn những vì tinh tú lấp lánh trên cao, dẫu có kiễng chân hay giở đủ trò hèn hạ cũng chẳng thể nào với tới được vầng sáng ấy, để rồi chỉ còn biết gặm nhấm nỗi uất nghẹn khôn cùng.

Chuyện chẳng hề đơn giản, Út Phương sớm nhận ra một sự tình còn đáng ngại hơn, một thế trận lắt léo mà mình cô chẳng thể nào hóa giải nổi.

Đám người họ hàng kia vẫn lì lợm không chịu rời đi, cứ đứng đó lấm lét quan sát xung quanh.

Chính cái vẻ vừa ăn cướp vừa la làng của chúng đã thành công kéo chân đám đông hiếu kỳ trong làng đổ xô đến xem náo nhiệt.

Út Phương nín thinh quan sát, lùi về phía sau một bước.

Trong tích tắc, Hai Hinh cùng Hai Lanh và Trần Lạc tiến lên, dàn hàng ngang đứng cạnh cô.

Bốn người sừng sững trước cổng như một bức vách kiên cố, đối diện với những bộ mặt sặc mùi toan tính của đám người tìm tới.

Chỉ cần liếc mắt qua biểu cảm của chúng, họ đã quá rõ mưu đồ bất chính này.

Bóng trúc bên thềm xét cho cùng Út Phương cũng chỉ đứng ngoài xem náo nhiệt bởi cô hiểu rõ mình không có tư cách lẫn quyền hạn để can thiệp sâu vào chuyện này.

Cô quét mắt nhìn khắp lượt.

Gói ghém trong nụ cười nửa miệng Út Phương điềm nhiên cất giọng: “Đông đủ thật!

Lòng người là thứ khó đoán nhất trên đời.”

Dưới tầm mắt cô một người đàn ông với dáng dấp bệ vệ gõ gậy rẽ lối bước lên.

Đôi mắt sắc lẹm của lão găm thẳng vào cô như muốn xuyên thấu.

Út Phương không nằm ngoài dự đoán chẳng ai khác ngoài lão trưởng tộc.

Cáo già đã lộ diện tự hiểu cô chẳng có tư cách lẫn quyền hạn để can thiệp sâu vào chuyện này.

Nói chính xác thì lão ta chính là kẻ cầm đầu dẫn đám người này tới đây.

Út Phương trưng bộ mặt thối, buông một câu cụt ngủn: “Tới đây làm chi!

Lắm chuyện để bàn rồi.”

“Được rồi!

Mọi người đứng đây làm cái quái gì?

Tao đến lo táng sự cho thằng Ba Dư, để lâu rồi phải cho nó mồ yên mả đẹp.

Sống nhờ hàng xóm, chết cậy họ hàng, cứ để xác lạnh thế này thì vận khí dòng tộc sao mà khá nổi!”

Trưởng tộc đứng giữa đám người vẻ mặt lạnh tanh nhưng trong lòng sốt vó phân bua lý do có mặt.

Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo, lão khéo léo dùng nghĩa tử là nghĩa tận để biến việc hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp thành hành động chính nghĩa.

Âm giọng của lão trưởng tộc chẳng trầm chẳng bổng, vừa vặn rót vào tai nhóm người Út Phương.

Lời nói đầy gai nhọn, từng chữ như được tính toán kỹ lưỡng để ép người vào thế bí.

Mọi ánh mắt tức khắc đổ dồn về phía lão trưởng tộc.

Đám họ hàng hớn hở chực chờ lao vào nhà cô như hổ đói.

Những kẻ hóng chuyện cũng dỏng tai như lá mít, chực chờ thu nhặt chút kịch tính để thỏa mãn thói tò mò.

Lòng tham đã trỗi dậy, chỉ cần lão phất tay, cả đám đông sẽ tràn vào tan hoang cả ngôi nhà.

Đám đông đồng loạt xoay người về một hướng, ném những cái nhìn đăm đăm vào lão trưởng tộc.

Không khí đông cứng trong giây lát.

Vạn vật trùm nín lặng, còn chờ đợi một cái phất tay hay lời truyền lệnh từ kẻ quyền lực nhất.

Sát khí đặc quánh lại, sự im lặng lúc này chính là mồi lửa cho một cuộc bạo loạn được báo trước.

Thu trọn sự lố lăng, Út Phương nảy sinh ý buồn cười, trong lòng trào dâng một nỗi lạ lùng.

Kịch hay đã bắt đầu, cô chẳng thấy sợ, chỉ thấy nực cười cho những kẻ đang cố gồng mình diễn vai đạo đức.

Mặt người dạ thú.

Giống như họ đang nhìn chằm chằm vào… một loài kỳ lạ nào đó.

Độc hành giữa bầy lang, cảm xúc trong lòng Út Phương lúc này đầy ngạo nghễ.

Cô đứng đó, một mình một chiến tuyến, thản nhiên nhìn những gương mặt đang biến dạng.

Lão trưởng tộc phất tay, thúc giục tất cả tràn vào để giải quyết cho rảnh nợ mớ thủ tục phiền hà này.

Như vớ được thời cơ, đám đông lùa nhau vào bên trong, những bước chân xô bồ vùi lấp cả mùi nhang khói cô quạnh.

Hai Hinh đứng sát bên Út Phương, lầm lì ít nói, chỉ có đôi mắt lạnh lẽo là không ngừng soi xét từng kẽ hở trên những gương mặt tham lam.

Đúng vào thời khắc sự nhẫn nại đã chạm đáy, anh nén tiếng thở dài: “Thôi đành sông chảy chia dòng”.

Anh vươn tay nắm chặt lấy tay Út Phương, kéo cô bước ra khỏi hang ổ của những ý đồ đen tối.

Mọi trực giác trong anh đều đang báo động về một mối nguy ngầm đang trực chờ phát lộ.

Hai Hinh nghiến răng chỉ kịp thốt lên cay đắng: “Sông sâu còn có kẻ dò, lòng người nham hiểm ai đo cho cùng.”

Không một động tác thừa anh lôi tuột em gái ra khỏi ngưỡng cửa bỏ lại sau lưng căn nhà giờ đã chẳng khác nào hang hùm nọc rắn.

Đối với kẻ tỉnh táo như anh việc đứng lại đối đầu với bầy lang lúc này là một trò đỏ đen đầy rủi ro và lánh mặt chính là cách duy nhất để bảo toàn mà không tức chết tại chỗ.

Anh em Út Phương thoát ra khỏi cổng đứng bên ngoài đường ngó vào để theo dõi động tĩnh.

Cô ngoái đầu nhìn đám người đang lũ lượt đổ dồn về phía gian thờ tự, tay xách nhốn nháo bao bì như đi chợ phiên.

Nhìn cảnh tượng bát nháo ấy, trong lòng Út Phương chợt bồi thêm câu cảm lạnh: “Anh Ba Dư nằm yên sao nổi.”

Đưa mắt quan sát kỹ, Út Phương chợt nảy sinh lòng nghi hoặc; cô cảm thấy đám người này có điều chi bất nhẫn, chẳng giống kẻ tầm thường.

Té ra, trong nhóm ấy lại có kẻ đang tìm rước thầy về để lo bề cúng kiếng, làm lễ.

Út Phương thầm nghĩ, tánh ý ông trưởng tộc xưa nay vốn chi li, một đồng cũng tính, một cắc cũng so.

Lẽ nào chỉ vì chuyện cổn can ấy mà ông ta lại đành lòng bỏ tiền túi rước thầy về làm lễ cho cam?

Ngặt nỗi người ta giàu sang nứt đố đổ vách, lại có quyền thế trong tay, họ muốn làm mưa làm gió chi là quyền của họ, can hệ gì tới cái thân hèn của Út Phương này đâu mà lo.

“Họ có lòng thành đến lo bề chôn cất, ấy cũng là nghĩa tận, giúp cho người nằm xuống được mồ yên mả đẹp.

Việc chi phải bày vẽ, ra vẻ cho rình rang đến thế?

Anh em mình dù có ba đầu sáu tay cũng chẳng thể nào xoay chuyển càn khôn, thôi thì cứ phó mặc thế sự, tùy ý họ muốn làm sao thì làm.”

Hai Hinh hai tay thọc túi quần, vẻ mặt lộ rõ sự sốt ruột nên buông lời làu bàu mấy tiếng.

Xem bộ anh ta vẫn chưa hoàn hồn sau trận hỗn chiến kinh hồn đêm qua; thần trí còn bần thần, mụ mẫm, thành thử chẳng dám tin là bản thân có thể đưa ra được cao kiến gì hay.

“Coi bộ tài vận hanh thông lắm, chưa tới nỗi nào đâu!”

Út Phương được dịp trêu chọc: “Ấy, anh cứ lo cho người ta quá. chẳng phải số mạng của anh vốn thuộc hàng đại cát đại lợi, xưa nay không ai bằng đó sao?”

“Thôi thì chuyện tới đâu tính tới đó.

Ra ngoài đầu làng đánh chén tí thịt cầy cho ấm bụng, sẵn dịp tẩy uế đường tỳ vị cho đỡ sốt ruột.

Người ta bảo ăn thịt chó đầu tháng là xui, chứ cuối tháng thế này lại là có dịp giải vận đen chẳng sai vào đâu được.”

Hai Hinh đưa tay vỗ vỗ sau hông, bộ dạng lơ là, đôi mày nhíu lại như đang bận suy tính điều chi lung khởi lắm.

Xem ra vận khí đã ám muội thì cũng nên đi đổi phong thổ cho khuây khỏa.

Phải làm một bát thịt cầy ngay lúc sớm mơi này thì bụng dạ mới mong được vững vàng, lại người.
 
Rượu Xác
Chương 21


Nghe Hai Hinh nói, Út Phương cũng gật đầu nhận thấy lời anh mình chẳng sai chút nào.

Tính ra cũng đã lâu cô chưa được nếm lại món mộc tồn ấy nên trong người cứ thấy bần thần, thiếu thốn.

Té ra là thèm vị đậm đà của hạ cờ tây.

Phải có tí thức ngon ấy vào người thì gân cốt mới cứng cáp, tinh thần mới phấn chấn lên được.

Hương vị nai đồng ấy lạ lùng thiệt, cứ như có bùa mê thuốc lú, hễ nhắc đến là thấy thèm thuồng không sao cưỡng nổi.

Nỗi thèm khát nọ sao mà quái lạ, Út Phương chẳng biết lấy lời lẽ nào mà phân phô cho cạn lẽ.

Nó cứ như con chí đang bò râm ran, làm cho lòng dạ ngứa ngáy, len lỏi vào khắp các ngõ ngách trong huyết quản, cắn rứt can trường chẳng chịu để yên.

Đầu óc cô cứ quẩn quanh mãi tại dĩa cầy tơ thơm lừng, bên cạnh là ve rượu đế cay nồng, làm cho miệng lưỡi cứ chực tuôn nước miếng chẳng sao cầm giữ được.

Cực chẳng đã, Út Phương phải đưa tay véo mạnh vào bắp tay mình một cái thật đau, hòng trấn áp cơn thèm khát đang trào dâng lên tới tận cổ họng.

“Thôi!

đi kiếm tí cờ tây lót dạ cái đã, đặng chuyện đâu còn đó.”

Trong đầu mỗi người đang mải chìm đắm vào muôn vàn tính toán riêng tư.

Bên ngoài trời đã đứng bóng, ánh nắng gay gắt bắt đầu đổ lửa xuống mặt đường đất, phả lên hơi nóng hầm hập làm vặn xoắn cả không gian.

Út Phương chẳng còn đủ kiên nhẫn khi nhận thấy lòng mình đang bị cơn thèm khát giày vò.

Gương mặt cô lộ rõ vẻ bực dọc, dù làn da vốn dĩ trắng nõn nà nhưng lại bị nhọ nồi lem luốc chưa kịp tẩy rửa, đầu tóc thì rối bời.

Đã vậy, cô lại đứng ngay giữa đường giữa sá, làm cho không ít người đi ngang qua phải che miệng cười thầm.

Ác nghiệt thay, hễ ai định giễu cợt thì đều gặp phải cái liếc mắt sắc lẹm của Hai Lanh làm cho khiếp vía, đành lủi thủi bỏ chạy chẳng dám ho he nửa lời.

“Không nên!

Sớm mơi mà ăn mấy món bổ béo ấy dễ bị đầy hơi chướng bụng lắm.

Hai anh em nhà bấy người cũng nên bớt ăn mấy món nặng bụng ấy đi, mới ban mai ra đã đòi dứt miếng mộc tồn rồi, coi sao đặng.”

Trần Lạc nhìn Út Phương, ánh mắt lạnh lẽo như sương, gương mặt chẳng chút sắc sắc không không, không lộ ra một mảy may tình ý gì.

Thái độ hờ hững ấy đâu có làm cho Út Phương động lòng cảm mến, mà lại còn làm cô xốn mắt, cứ thế trợn trừng mắt to mắt nhỏ mà nhìn thẳng vào mặt Trần Lạc.

Hoặc tại nỗi lòng chẳng được vui nên Út Phương cũng chẳng buồn phân bua dông dài.

Vừa lúc đó, một luồng gió lốc thổi thốc qua, làm cho cô sực tỉnh, thoát khỏi cơn thèm khát mộc tồn đang ám ảnh nãy giờ.

Chẳng còn thấy thèm thuồng đâu nữa, chỉ thấy mình mẩy rùng mình lạnh toát, kế đó cảm giác tê dại bắt đầu chạy dọc khắp hai bên quai hàm.

Trần Lạc bèn nói tiếp: “Làm một bữa cho giãn gân cốt đi, nhân thể tôi cũng đang thấy thèm.”

Chắc là Trần Lạc thấy Út Phương cứ đứng lặng thinh, chẳng chịu hé răng lấy nửa lời nên mới mở lòng mà giải thích thêm cho cô rõ.

Dè đâu là món mộc tồn đó hử?

“Cách đã lâu tôi chưa dùng lại, sẵn đây tiện bề giúp hai anh em nhà bấy người, mà thực tình trong bụng tôi cũng thấy thèm.”

Út Phương nghe vậy thì lúng túng chẳng biết tính sao, thành thử cô chỉ còn cách ậm ừ cho qua chuyện để đáp lại lời của Trần Lạc.

Út Phương cười thầm trong bụng, ngán cho thói làm tàng của Trần Lạc; đã muốn ăn đến rỏ dãi ra lại còn bày trò giữ kẽ, sĩ diện cho lắm rốt cuộc cũng vác mặt đi ăn chớ có kiêng cữ gì đâu.

Nhưng mà, cô cũng chẳng buồn chấp nhặt làm chi, bằng không lại bị người ta quở là quân lắm lời.

Sau một hồi bàn ra tán vào, cả bọn đã nhất trí đi tìm chỗ nạp thêm chất bổ.

Út Phương bèn đi trước dẫn đường, dắt díu đám người cùng nhau kéo đến hàng thịt cầy của bà Khế.

Dưới chân cổng làng, quán cầy tơ của bà Khế đứng sừng sững bên cạnh gốc đa cổ thụ.

Cái mái tôn thấp lè tè cùng tấm bảng hiệu đã nhuốm màu sương gió nhìn chẳng có gì là hợm hĩnh, nhưng sức hút của nó thì chẳng nhỏ chút nào.

Chừng sương sớm còn chưa tan, người trong xứ còn chưa kịp mở mắt đã nghe mùi thịt hấp nóng hổi sực nức cả cánh mũi.

Nhờ bí quyết khử mùi bằng rượu trắng thượng hạng của quán rượu Trần Lạc, tảng thịt không hề sót lại chút mùi tanh nồng, ngược lại chỉ còn bốc lên hương thơm ngào ngạt, quyến rũ đến lạ kỳ.

Mẻ thịt đầu ngày vừa ra lò, bà Khế đã nhanh tay móc nguyên con lên thanh sắt treo ngay trước quầy, lớp da vàng óng rỉ mỡ trông đến là bắt mắt.

Bà bắt đầu công việc bằng một tràng âm thanh lách cách quen thuộc.

Dáng dấp bà Khế tuy có phần nảy nở, đẫy đà nhưng vẻ sắc sảo, mặn mà vẫn không giấu đi đâu cho hết.

Đám đàn ông tới ăn, từ hạng dân đen đến mấy ông chức sắc trong làng, hễ ngồi vào bàn là mắt cứ lấm lét liếc dọc liếc ngang cái thân hình phổng phao ấy.

Có kẻ cậy mình có quyền thế, thừa lúc vắng người không ai để ý, đành bạo gan giơ tay “đánh bốt” một phát rõ kêu vào mông bà chủ quán rồi cứ thế nhe răng ra cười khoái chí.

Mấy ông đó, đi về giữa đường hễ gặp ông chồng bà Khế là lại lên giọng múa mép khen rông: “Nè anh quán cầy nhà anh ngon đáo để!

Tôi ăn mới được có nửa phần mà đã phải lật đật đứng dậy tại có hẹn qua nhà ông bạn.

Bên ấy có con ba ba to quá, ăn mãi chẳng hết, thành thử tôi phải gói đem về, sẵn ghé qua đây dặn anh mai sau cho tôi thêm mấy xâu thịt cầy nữa nhé!”

Nghe mấy lời vuốt ve của tay chức sắc, ông chồng bà Khế chỉ biết đứng trơ trơ ra đó, tay gãi gãi đầu hói, miệng cười hề hề ra chiều đắc chí.

Ông ta đâu có hay biết cái tát mông trơ trẽn vừa rồi, chỉ thấy người ta khen quán nhà mình ngon, lại còn khoe ăn toàn sơn hào hải vị ba ba nên lấy làm hãnh diện: “Dạ, quý hóa quá!

Ông cứ đi thong thả, mai em dặn nhà em chừa cho ông phần mông ngon nhất ạ!”

Đợi cho tay kia đi khuất, ông chồng hí hửng chạy vào quán, tính khoe với vợ một câu thì vừa hay gặp ngay bộ mặt hầm hầm như thịt sống của bà Khế.

Bà Khế tay vẫn cầm con dao chặt thịt, mắt lườm chồng sắc lẹm: “Nè anh!

Anh đứng đó cười với cái giống người mồm loa mép giải, tay chân táy máy ấy mà không thấy nhục à?

Nó vừa đụng chạm tui ngay giữa thanh thiên bạch nhật, mà anh còn đứng đó dạ dạ vâng vâng, dặn chừa phần mông với chả phần đùi!”

Ông chồng giật thót mình, lắp bắp: “Thì... thì tui thấy người ta khen ngon, lại là chỗ quan quyền, mình làm ăn phải nhẫn nhịn chứ bà…”

“Nhẫn nhịn cái con khỉ!”

Bà Khế đập mạnh con dao xuống thớt nghe một phát chát chúa.

“Anh là đồ rùa rụt cổ!

Người ta khinh anh, người ta coi thường tui, anh lại đi tin chuyện ba ba ba béo hão huyền của nó.

Nó ăn chực rồi quấy rối vợ anh mà anh còn đứng đó vẫy đuôi mừng à?

Đúng là Thật cái đồ đàn ông chẳng biết bảo bọc lấy vợ, chỉ biết đếm tiền chẵn tiền lẻ là giỏi!”

Mắng cho hả giận bà Khế quay ngoắt đi, tay múc vá cháo đổ mạnh vào tô làm nước bắn tung tóe.

Ông chồng đứng đó, mặt mày ngắn tũn, chỉ biết lủi thủi đi ra phía sau hè, miệng lầm bầm không dám cãi thêm nửa lời.

Bà Khế cầm lấy con dao bản lớn, mài sồn sột trên hòn đá xanh đặt cạnh chân bàn.

Tiếng kim loại miết vào đá nghe sắc lẹm, như muốn nắn gân mấy cái bụng đang cồn cào thèm thuồng.

Vừa khéo có gã khách quen cuốc bộ tới, cất giọng oang oang: “Này bà Khế!

Cho một phần tư con phía đùi sau nhé, lựa chỗ nào da dày, ít mỡ cho tôi.”

Bà Khế miệng đáp: “Có ngay.”

Tay đã thoăn thoắt nhấc miếng thịt xuống.

Tiếng dao chặt xuống thớt gỗ lim nghe “phập, phập” dứt khoát.

Nhát nào ra nhát nấy, xương lìa ra mà thịt không hề nát.

Bà vừa chặt, vừa cười đon đả: “Yên chí đi ông giáo, thịt hôm nay là hàng tuyển, nạc mỡ cân đối, đem về nhắm rượu thì chỉ có nước quên đường về!”.

“Bà cứ khéo lo, tôi ăn thịt nhà bà từ thuở còn để chỏm tới giờ, có bao giờ chê được đâu!”

Ông khách cười khà khà rồi móc tiền trả, tay đón lấy gói thịt còn nóng hổi quấn trong lớp lá chuối xanh ngắt.

Bà Khế lại tiếp tục vung dao, tiếng xương bị chặt vỡ nghe “rắc rắc” giòn tan.

Từng nhát dao hạ xuống đều tăm tắp, chẳng cần thước đo phân lượng mà miếng nào miếng nấy vẫn cứ y khuôn như đúc.

Chặt xong xuôi, bà tiện tay phi con dao xuống mặt thớt, lưỡi dao bén ngót cắm phập một cái chắc nịch ngay giữa tâm gỗ.

Bà nhanh tay gói chỗ thịt cầy vào lớp lá chuối rồi mới bỏ vào bọc cho khách.

Liền tay sau đấy, bà cầm lấy chiếc tô của ông khách mang theo, tay kia mở nắp nồi đồng đang nghi ngút khói.

Bà dùng chiếc muôi lớn khuấy nhẹ nồi cháo cho đều, múc ra từng vá tràn trề, nóng hổi để đi kèm cho khách mang về.

Hai Hinh và Út Phương bước vào quán, việc đầu tiên hai người làm đó là đưa mắt liếc quanh, thấy phía góc quán của bà Khế vẫn còn một dãy bàn bỏ trống, cả hai liền nhanh chân lách tới, chiếm ngay lấy chỗ ngồi.

Hai Lanh cùng Trần Lạc cũng lững thững theo sau, vẻ mặt điềm nhiên ngồi xuống ghế.

Đúng lúc ấy, tên sai vặt tiệm bà Khế bước ra đón khách.

Trên vai hắn vắt vẻo chiếc khăn lông cáu bẩn, tay kia cầm một chiếc khăn khác vừa lau dọn bàn ghế sồn sột, vừa ngước mắt lên nhìn bốn người, miệng liến thoắng hỏi: “Khách quan đây dùng gì để tui dọn ra cho nóng ạ?”

Hai Hinh tay gõ xuống bàn: “Cho một đĩa hấp, lựa chỗ da giòn ấy nhé!”

Út Phương vểnh môi ra hiệu: “Thêm một mẹt đủ món với một đĩa dồi nướng cháy cạnh cho tôi.”

Trần Lạc vẫn giữ vẻ lạnh lùng: “Lấy một đĩa luộc, chỉ nạc thôi.”

Hai Lanh đập tay xuống bàn đắc chí: "Quan trọng nhất là tô nhựa mận cho đậm đà, mang thêm một vò rượu chuối hột ngâm lâu năm ra đây.

Phải có tí men thì món này mới đúng điệu!”

Cả bọn cứ mải mê chọn món mà chẳng hay biết anh Phúc với nhỏ Lát đã lẻn vào, ngồi phịch xuống ghế từ đời thuở nào.

Ngẫm đi ngẫm lại, bữa thịt cầy này là của thiên hạ mời, dại gì mà không hưởng, tội gì mà từ nan?

Thế cho nên, hai người nhìn nhau ra hiệu, chẳng đợi ai mời mọc đã đồng loạt ngồi chung mâm với đám Út Phương như chỗ không người.

Nhỏ Lát nhanh nhảu gọi thêm: “Cho em thêm một dĩa thập cẩm nữa nghen!”

Anh Phúc cũng chẳng chịu kém cạnh: “Tiện tay cho một dĩa hấp nữa đi!”

Út Phương nhíu mày, đưa mắt liếc một lượt xong hứ một tiếng: “Anh Phúc này, chẳng hay anh không phải kiêng khem sao mà lại mò tới đây?

Còn nhỏ Lát, việc nhà đã có ai lo rồi hay sao mà chưa chịu về?”

Út Phương thừa sức đi guốc trong bụng hai người này rồi.

Chắc mẩm trong đầu đang tính chuyện bám đuôi để được một bữa no nê mà chẳng tốn một xu teng, cái thói ăn chực nằm chờ ấy cô chẳng lạ gì.

Anh Phúc cười xòa, giả lơ: “Thì...

ăn một tí cho nó mát ruột mát gan ấy mà.”

Nhỏ Lát giả bộ tội nghiệp: “Em đang đói run cả người thôi thì cho em ăn ké anh chị một bữa lấy thảo ạ!”

Miệng vừa dứt lời, tên sai vặt tiệm bà Khế đã nhanh nhảu bưng ra một cái mâm đồng to tướng, phía trên xếp đầy mấy đĩa thịt còn bốc khói nghi ngút.

Mùi nhựa mận nồng nàn vị riềng sả, mùi dồi nướng thơm phức quyện cùng hương rượu chuối hột xông lên ngào ngạt làm cả bọn chỉ mới nhìn thôi mà nước miếng đã chực trào ra.

Tên sai vặt đặt phịch cái mâm đồng xuống mặt gỗ, bát đũa khua lên lách cách, tiện tay hắn lần lượt bày biện: nào đĩa hấp da vàng óng, nào đĩa luộc trắng trẻo, kế đến mẹt dồi nướng cháy cạnh thơm lừng.

Sau cùng là vò rượu chuối hột và bát nước mắm tôm đánh chanh sủi bọt trắng xóa, điểm xuyết vài lát ớt đỏ tươi cay nồng.

Hai Lanh là người nhanh tay lẹ mắt nhất, ông ta rót ngay một bát rượu đầy, đưa lên mũi hít hà một hơi dài bèn vỗ đùi đánh đét: “Mùi vị này mới thực là bổng lộc trần gian chứ!

Mời cả nhà, ai không ăn là thiệt nấy!”

Chẳng ai nhường ai, cả bọn đồng loạt múa đũa.

Tiếng bát đũa khua vào nhau lanh lảnh hòa cùng tiếng nhai ngồm ngoàm nghe chừng khoái khẩu lắm.

Anh Phúc với nhỏ Lát đúng là ăn chực có nghề, đôi đũa của hai người liên thoắng, hết vục miếng dồi lại sục miếng nhựa mận, miệng nhai nhồm nhoàm không kịp vuốt mặt.

Nhỏ Lát mồm nhai cổ nấc lia lịa, vẻ mặt hớn hở như vớ được của rơi.

Riêng phần Trần Lạc, mặt mũi vốn dĩ lạnh như tiền, vậy mà đôi tay cũng chẳng chút kém cạnh.

Anh ta từ tốn gắp một miếng thịt luộc, chấm ngập vào bát mắm tôm mới đưa lên miệng.

Bao nhiêu vị ngọt của thịt, vị bùi của dồi, vị cay của ớt quyện cùng men nồng của rượu đẩy bầu không khí nóng lên hừng hực.

Út Phương mới đó còn lườm nguýt, giờ cũng mải mê đánh chén miếng da giòn rụm, chẳng còn tâm trí đâu mà soi mói kẻ ăn chực nữa.

Chẳng mấy chốc mà đĩa mồi cũng vơi đi còn lại vài miếng cuối, đống xương lớn nhỏ chất cao, rượu đã cạn.

Hai Hinh thoải mái khà một hơi, thả đũa, cầm tăm tre lên nhẩn nha xỉa răng ra chiều hài lòng.

Anh vỗ vỗ cái bụng, ngân nga câu hát: “No căng bụng, thịt chó thơm râu, chén rượu cay nồng môi ấm.

Bụng muốn nổ mà lòng lại nhẹ, men say đưa chuyện đời thêm thắm”.

Dứt tay khỏi khúc xương gặm dở, Trần Lạc chẳng chút chậm trễ phóng đũa định nẫng nốt miếng thịt hấp cuối cùng còn sót lại trên đĩa.

Cứ ngỡ chẳng ai màng tới, nào ngờ miếng thịt ấy vốn đã nằm trong tầm ngắm của Út Phương.

Đầu đũa hai bên khóa chặt lấy nhau, miếng mồi nằm kẹt giữa hai gọng kìm.

Út Phương lúc này miệng còn đang phồng mang trợn má nhai nhồm nhoàm, nhưng ánh mắt đã bắn ra tia lửa hất về phía Trần Lạc với thái độ bất chấp.

Một bên gồng sức kéo, một bên kiên quyết không buông, hai đôi đũa khua lên lách cách, ánh mắt trừng trừng nhìn nhau như có luồng điện xẹt qua, sát khí bay ngút trời.

Đúng lúc không khí gay cấn nhất, Hai Lanh đang nhâm nhi chén rượu xoẹt một đường thò đũa vào giữa.

Chỉ trong một nhịp chớp mắt, miếng thịt đã bị cuốn phăng đi, rời khỏi đĩa nhẹ bẫng.

Hai kẻ đang giao chiến bỗng chốc đờ người, nhìn chằm chằm theo bóng dáng miếng mồi vừa bay thẳng vào miệng Hai Lanh.

Còn ông ta thì ung dung nhai, mặt tỉnh bơ cứ làm như vừa làm một việc hiển nhiên nhất trần đời.

Út Phương vẫn chưa nguôi cơn giận, hầm hực nhìn màn cướp bóc trắng trợn của Hai Lanh.

Có miếng thịt thôi mà suốt từ nãy cô chưa được miếng nào cho ra hồn.

Liếc sang đĩa luộc, thấy miếng cuối cùng mới kịp gắp lên, còn chưa kịp đưa vào miệng, cô chẳng thèm nể nang mà phóng đũa cướp phắt.

Miếng thịt biến mất ngay trước cửa miệng làm cho anh Phúc chỉ kịp há mồm đớp hụt vào không trung, phát ra một tiếng “phập” nghe đắng ngắt.

Đũa vẫn giữ nguyên tư thế, tay lơ lửng giữa chừng, anh Phúc trợn trừng mắt nhìn Út Phương đang điềm nhiên đánh chén.

Lồng ngực anh phập phồng, trong lòng tự nhủ nếu là kẻ khác thì anh đã lật bàn ăn thua đủ, nhưng ngặt nỗi đối phương là Út Phương nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Anh Phúc tức đến đỏ mặt tía tai, chẳng buồn hé môi lấy một lời.

Trông thấy miếng bánh đa đã được phết đầy nước sốt sền sệt, rắc đậu phụng thơm lừng, anh nẫng phắt lấy ngay trước mặt đối phương.

Bất chấp tất cả, bánh được tống thẳng vào miệng, cắn một cái rôm rốp.

Anh Phúc nhai rau rảu với vẻ khoái chí, cố tình khua môi múa mép phát ra tiếng cho bõ ghét.

Ánh mắt liếc xéo sang bên kia rõ vẻ thách thức: “Giờ thì huề nhé!”

Nhỏ Lát thấy mình thua thiệt bèn quay sang ăn vạ, mặt xụ xuống, miệng lẩm bẩm trách móc không ngớt: “Ê… trả lại cho em đi mà”.

Thằng nhỏ lèo nhèo kéo dài giọng, níu lấy chéo áo, bĩu môi làm nũng, lại còn nghiêng đầu cười nịnh bợ để lấy lòng anh Phúc.

Nhỏ Lát đang tính mè nheo thêm vài câu thì vấp ngay ánh mắt trừng trừng của anh Phúc.

Chỉ vẻn vẹn ánh nhìn bén ngót thôi mà cả người nó hóa đá.

Mọi lời than vãn tức khắc nuốt ngược vào trong.

Nó ngồi im bặt, hiền khô như chưa từng biết ăn vạ là gì.

Bà Khế mới gói xong phần thức ăn, dúi vào tay khách thì vô tình ngước mắt lên.

Đập vào mắt bà là cảnh lão chồng đang tằng tịu, cười hớn hở với bà Tám bán thịt heo.

Bà Khế nheo mắt, nhớ lại cảnh lão giả đò đi mua rau giúp mình, nhưng chân lại rẽ phắt sang sạp thịt bà Tám.

Bà Tám tay thoăn thoắt chặt xương, miệng cười tủm tỉm, tiện tay lả lơi với lão bằng ánh mắt đã bắt được sóng.

Hai người đứng sát sạt sau tấm bạt che, nói mấy câu bâng quơ mà hơi thở đã phả vào mặt nhau.

Bà Tám dù đã trung niên nhưng vẫn còn mặn mà lắm, mỗi nhát chặt xương là vòng một nảy lên theo từng nhát dao, lấp ló làn da trắng nõn nà.

Cứ nhìn rõ nét phồn thực với vòng ba căng mọng ẩn sau lớp quần áo cũng thừa sức làm đàn ông quanh vùng phải liếc ngang liếc dọc.

Nhờ thế mà sạp thịt mới dọn ra đã sạch sành sanh.

Bà chừa riêng cho lão một cân thịt, thế là lão xách túi thịt hớn hở ra về, không quên trao lại ánh nhìn đa tình với bà Tám.

Máu ghen tuông che mờ lý trí, cơn thịnh nộ bốc lên ngùn ngụt, bà vớ lấy con dao trên thớt, không nói không rằng phóng thẳng tay.

Con dao bay vút qua đường, cắm phập vào thân cây, phát ra tiếng “phập” lạnh ngắt.

Hai người bên kia hoảng hốt ngã dạt sang hai bên, mặt cắt không còn giọt máu.

Bà Khế hằm hằm xắn tay áo lao ra đường, mặt lầm lì, tay túm chặt lấy tóc bà Tám bán thịt heo.

Chưa kịp định thần, bà Tám đã bị kéo giật lại, loạng choạng suýt ngã.

Bà Khế một tay ghì chặt mớ tóc, một tay chỉ tận mặt quát lớn, giọng chát chúa, từng câu từng chữ vỗ thẳng vào mặt đối phương: “Cô tưởng tôi mù à?!”

Lão chồng đứng bên cạnh quýnh quáng can ngăn nhưng chẳng dám bước tới.

Cả con đường náo loạn, người hiếu kỳ xúm đông xúm đỏ, chứng kiến màn đánh ghen nổ ra kinh thiên động địa, phơi ra giữa bàn dân thiên hạ.

Mày nghĩ tao là ai mà dám giở trò mèo mỡ với chồng tao hả?!”

Bà Khế gầm rít lên, đôi bàn tay như gọng kìm vẫn ghì chặt lấy mớ tóc của bà Tám.

“Thả tôi ra!

Tôi… tôi không…”

Bà Tám lí nhí trong cổ họng, mặt mày cắt không còn giọt máu.

“Không?

Không cái gì!

Mày dám ngang nhiên quyến rũ chồng tao ngay trước mắt tao sao?!”

Bà Khế rít lên qua kẽ răng.

“Buông tôi ra!”

Bà Tám giãy giụa loạn xạ, đôi chân loạng choạng cố lùi về sau.

“Buông?

Buông cái thứ mèo mả gà đồng dám mồi chài chồng tao à?

Nhìn cái bộ mặt lẳng lơ của mày là tao đã thấy lộn mửa rồi!”

Bà Khế gầm lên, đôi tay vẫn miết chặt không buông.

Bà Tám kinh hồn bạt vía nhưng vẫn cố vùng vẫy để bảo vệ mình, hai tay níu lấy bàn tay bà Khế, giằng giật kịch liệt hòng cứu lấy mớ tóc đang bị kéo căng đến tận da đầu.
 
Back
Top Bottom