Khác Roku24

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
353191727-256-k208841.jpg

Roku24
Tác giả: NguyenManhDuc123
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Roku24



roku​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Roku24
  • Roku24
    Một thế giới không có thầy


    ——Thời gian dần trôi qua.

    Trôi qua, trôi qua, trôi qua, trôi qua—

    Tiếng chuông vang lên khắp lớp, báo hiệu buổi học hôm nay đã kết thúc.

    “...Đến giờ về rồi.

    Tiết học hôm nay kết thúc tại đây.

    Các em vất vả rồi.”

    Tôi kết thúc buổi học và bắt đầu thu dọn sách giáo khoa, tài liệu trên bục giảng.

    Sau giờ học, bầu không khí căng thẳng đặc trưng trong lớp tan biến, những học sinh cảm thấy nhẹ nhõm và trở nên ồn ào.

    Các học sinh đã chia sẻ cảm tưởng của chúng về tiết học của tôi.

    “Ừm!

    Tiết học hôm nay của Sistine—sensei thật tuyệt vời!”

    “Đúng vậy!

    Chỉ cần nghe những kiến thức cơ bản này thôi cũng khiến mình cảm thấy bản thân đang ngày càng đến gần hơn tới chân lý của ma thuật.

    Quả nhiên, cô ấy thuộc một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những giáo viên khác!”

    “Đồ ngốc!

    Điều này mà cũng cần phải nói sao!

    Sistine-sensei là pháp sư bậc bảy thứ hai của thế giới sau pháp sư huyền thoại Celica Arfonia!”

    “Đúng vậy!

    Và Sensei là anh hùng đã chiến đấu với ma vương ở thành phố trên bầu trời và giải cứu thế giới.

    Cô ấy là người bạn đồng hành của Glenn Radars... là một huyền thoại sống!”

    “Khụ!”

    Tôi vẫn còn hơi xấu hổ khi được khen trước mặt như vậy nên cố tình ho khan.

    “Đừng nhắc đến ta nữa.

    Các em hãy ôn lại những gì đã học trong lớp hôm nay đi nhé?

    Nghe cho kỹ, hồi ta còn nhỏ...”

    Ngay lúc này.

    Đột nhiên, tôi cảm thấy cả thế giới đang đảo lộn, ý thức của tôi trở nên mơ hồ.

    Toàn thân tôi như đột nhiên mất hết sức lực...

    “...Khụ...!

    Khụ...khụ...!”

    Tôi bỗng dưng nghẹt thở, một thứ gì đó đột nhiên từ sâu trong cổ họng trào ra, tôi không khỏi quỳ xuống đất và ho————

    “S—sensei!?”

    “Sistine-sensei!”

    “Cô có sao không!?”

    Các học sinh lo lắng vây xung quanh tôi.

    “Mau gọi y tá trường!

    Sistine-sensei, cô ấy—“

    “Không, không sao đâu...

    đừng lo.”

    Nói rồi tôi lảo đảo đứng dậy.

    Thành thật mà nói thì tôi không ổn chút nào.

    Dù bịt miệng để giấu nhưng thứ tôi nôn ra lại là máu.

    Gần đây tôi luôn có cảm giác như cơ thể mình đã gần đạt đến giới hạn.

    “Gần đây chuyện này xảy ra nhiều thật.

    Dù sao thì ta cũng đã già...”

    Các học sinh trông có vẻ hoảng sợ.

    “Sao, sao có thể chứ...”

    “Em lo quá...

    Có vẻ như sức khỏe của Sistine-sensei dạo gần đây càng trở nên tệ hơn...”

    “Mọi chuyện sẽ ổn chứ?

    Cô sẽ không chết đột ngột đâu phải không...?”

    “Chúng em vẫn mong cô dạy cho chúng em nhiều điều”.

    “Em cũng muốn dành nhiều thời gian hơn với Sensei...”

    Tôi đứng dậy trước ánh mắt lo lắng của bọn nhỏ và bước ra khỏi lớp học.

    “...Không sao đâu, đừng lo, ta chỉ hơi mệt thôi.”

    Để không làm học sinh lo lắng, tôi chỉ có thể nói dối như vậy.

    Nói thế nào nhỉ, gần đây tôi đã dần dần cảm nhận được điều đó.

    ———Tôi sắp chết rồi.

    Mặc dù tôi đã sử dụng nhiều phép thuật khác nhau để chữa trị nhưng cuối cùng tôi cũng đã đạt đến giới hạn.

    Giới hạn của sinh mệnh, quy luật của tự nhiên.

    Mặc dù tôi luôn chống lại trật tự của tự nhiên bằng sự kiêu ngạo của một pháp sư, nhưng vẫn sẽ có lúc tôi phải khuất phục trước nó.

    “Chuyện này không quan trọng, quan trọng là các em phải xem lại nội dung buổi học hôm nay thật kỹ, hiểu chưa?”

    Tôi kìm nén cảm xúc của mình và nói với các học sinh.

    “Tất cả các em đều đang đi trên con đường của riêng mình.

    Các em không cần quan tâm đến việc người khác đang đi theo con đường nào.

    Các em không cần quan tâm đến việc con đường mình chọn là tốt hay xấu.

    Các em cũng không cần phải so sánh với người khác.

    Cứ đi theo con đường của riêng mình.

    Điều quan trọng nhất là...

    điều quan trọng nhất là... phải mạnh mẽ, dù chỉ tiến một bước, thì chúng ta cũng phải tiến xa hơn ngày hôm qua.

    Không có gì khó khăn trên đời mà các em không thể vượt qua chỉ cần các em cố gắng...

    Nghe này, những học sinh đáng yêu của ta.”

    “” “” ........

    “” “”

    Tôi để lại những lời nói đó cho những học sinh dường như muốn nói với tôi điều gì khác và rời khỏi lớp 2 năm 2, Học viện Phép thuật Hoàng Gia Arzano——...

    Sau khi kết thúc tất cả tiết học ngày hôm nay, tôi rời học viện và đi bộ một mình trên đường phố Fejite.

    Lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi nhìn kỹ xung quanh và nhìn thấy những con người mới, những tòa nhà mới và khung cảnh đường phố mới.

    Khi bước đi, tôi nhìn Fejite với cảm xúc sâu sắc, hoàn toàn khác so với lúc đó.

    Tôi nhìn lên bầu trời nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn.

    Trên bầu trời vàng đỏ———— không có Thành Phố Trên Bầu Trời, biểu tượng của Fejite.

    Sau khi biểu tượng giấc mơ của cô gái ngốc năm nào biến mất, tôi thực sự cảm thấy lạc lõng nhưng từ lâu tôi đã thoát khỏi nỗi buồn đó.

    Bởi vì không cần thiết phải bám vào một giấc mơ.

    Sẽ không sao hết nếu ước mơ có thay đổi.

    Tất cả những gì tôi cần làm là tiếp tục tiến tới mục tiêu, chỉ vậy thôi——— đó là điều mà thầy ấy đã dạy tôi.

    “Chà...

    400 năm đã trôi qua kể từ trận chiến quyết định đó...”

    Năm tháng tôi ở bên người đó thời niên thiếu vẫn còn in sâu trong tâm trí tôi.

    Rất nhiều điều đã xảy ra.

    Chiến đấu chống lại các tổ chức tà ác, lễ hội thi đấu ma thuật, buổi huấn luyện thám hiểm khám phá tàn tích, khiêu vũ dạ hội, du học sang học viện khác, phi thuyền lửa, du lịch đến Snowria, lễ hội phép thuật, du hành thời gian đến nền văn minh cổ đại và cuối cùng———— chiến đấu cho vận mệnh thế giới.

    Ngoài ra còn có những nhộn nhịp của cuộc sống thường ngày.

    Tuổi thanh xuân của tôi đã trải qua cùng thầy ấy và những người bạn không thể thay thế, một khoảng thời gian tràn đầy sự nhiệt huyết.

    Điều đó đã quá xa vời và khiến người ta phải nhớ nhung——...

    “Mọi người đều đã ra đi rồi...”

    400 năm đã trôi qua kể từ trận chiến quyết định số phận của thế giới.

    Đối với một đời người, khoảng thời gian này là quá dài.

    Thời gian trôi qua, những người quen và bạn bè của tôi lần lượt qua đời.

    Tôi đã đến dự đám tang của toàn thể học sinh lớp hai.

    Kash, Wendy, Teresa, Lynn, Cecil...

    đều đã qua đời.

    Eve-san và Albert-san cũng đã rời khỏi thế gian.

    Ngay cả Le Sylva, hóa thân của rồng bạc, cũng đã qua đời cách đây khoảng 200 năm.

    Vào lúc này, tôi là người duy nhất còn lại trên thế giới có liên quan trực tiếp đến trận chiến quyết định trên bầu trời 400 năm trước.

    “...Lumia... mình đã rất buồn khi cậu ấy qua đời...

    Mình đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ khóc buồn vì ai đến vậy kể từ khi cậu ấy qua đời...Re=L cũng đã già đi như những người khác, nhưng ngoại hình của cậu ấy vẫn không thay đổi một chút nào, cho nên mình còn tưởng rằng cậu ấy sẽ luôn ở bên mình.

    Nhưng thật không ngờ, một ngày cậu ấy đột ngột qua đời...

    Cậu ấy chạy đi đâu đó rồi ngủ thiếp đi như một con sóc cuộn tròn dưới ánh nắng...

    đến phút cuối cùng của cuộc đời cậu ấy vẫn như vậy, khiến mình không khỏi bất cười...

    Eve-san...

    Ahaha, vào cái đêm hôm đó, cô ấy đã rất tức giận với thầy ấy... và nói rằng cô ấy sẽ đi xuống địa ngục tìm thầy ấy và sẽ đốt thầy ấy thành tro...

    Namelose cũng rời khỏi thế giới này sau trận chiến quyết định đó...

    Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ đi tìm thầy ấy, mình không biết liệu cô ấy đã tìm được thấy ấy chưa... cô ấy nói rằng việc đó giống như tìm một hạt cát trên sa mạc...

    Dù sao thì, mình e là sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại cô ấy nữa.”

    Mặc dù vậy, trong suốt 400 năm nay.

    Tình hình quốc tế từng rơi vào hỗn loạn, với tỷ lệ tội phạm ma thuật tăng dần theo từng năm, đột nhiên được cải thiện, thế giới lại quá yên bình đến mức khiến mọi người có chút khó chịu.

    Giống như muốn nói với mọi người dù có sống hạnh phúc hay không thì cũng vẫn là hạnh phúc.

    Chỉ là trong cuộc sống hạnh phúc này thiếu mỗi thầy ấy mà thôi.

    “Có phải thầy ấy... vẫn còn đang chiến đấu...”

    Tôi nhìn lên bầu trời xinh đẹp giống như bị đốt cháy thành tro và tự nhủ.

    Chắc chắn thầy ấy vẫn còn đang chiến đấu.

    Chiến đấu ở dòng thời gian và không gian cách xa thế giới này.

    Sự hòa bình trên thế giới này là bằng chứng cho điều này.

    Sau khi biết được loại tà ác tột cùng đang ẩn nấp đằng sau thế giới này,『 Hắc Ám Thuần Khiết 』, tôi không còn cảm giác gì khác ngoài lòng biết ơn đối với thầy ấy.

    Nhưng—

    “Cái tên không đứng đắn đó... khụ khụ! ...Bao giờ mới quay lại chứ...!

    Mình, mình đã... biến thành một bà lão như vậy rồi...!”

    Tôi kéo cơ thể già yếu của mình trở về dinh thự Fibel.

    ———Màn đêm buông xuống.

    Sự im lặng bao trùm toàn bộ Fejite.

    Sau khi hoàn thành việc nghiên cứu ma thuật hàng ngày và chuẩn bị bài học, tôi đi tắm và chuẩn bị đi ngủ.

    Tôi đến bàn trang điểm trong phòng ngủ và nhìn vào khuôn mặt mình—

    “......Mình đã già rồi......”

    Tôi che gương bàn trang điểm cùng với một nụ cười gượng.

    Cuối cùng, tôi vẫn không thể bày tỏ tình cảm của mình với thầy ấy và tôi đã đợi một mình cho đến tận bây giờ.

    Hãy quên thầy ấy đi và đi tìm kiếm hạnh phúc khi còn là phụ nữ——— tôi đã vài lần hạ quyết tâm.

    Nhưng vẫn không được.

    Dù thế nào đi nữa, vị trí quan trọng nhất trong trái tim tôi đều dành cho thầy ấy.

    Tôi không thể nào quên dù có làm thế nào đi chăng nữa.

    Nếu tôi thú nhận tình yêu của mình với thầy ấy một cách thẳng thắn và bị từ chối, thì tôi có thể bắt đầu một mối quan hệ mới... nhưng điều này là không thể.

    Mối quan hệ này không có kết thúc rõ ràng nên không có cách nào để bắt đầu mối quan hệ mới.

    Rõ ràng ngày nào tôi cũng dạy người khác một cách trịch thượng mà bây giờ tôi vẫn hành xử như vậy.

    Bên trong tôi thực sự chả có gì được cải thiện, tôi vẫn còn là cô gái ngây thơ.

    “Em đã già rồi...

    Cho nên bây giờ em không dám hy vọng tình yêu ngày ấy sẽ thành hiện thực...

    Nhưng mà Sensei... em muốn được gặp thầy...”

    Tôi đến bên giường và nói chuyện với chính mình.

    “Em không còn nhiều thời gian nữa... nên trước khi ra đi... em muốn được gặp gặp thầy lần cuối... nói những lời cuối cùng... chỉ một câu thôi... cũng không được sao?

    Chúng em có thể sống một cuộc sống hạnh phúc như vậy là nhờ có thầy...

    đòi hỏi một điều như vậy cũng không phải là quá đáng phải không...

    Sensei...”

    Tôi nhìn lên bầu trời đêm từ cửa sổ——

    Đột nhiên......

    Tôi cảm thấy chóng mặt.

    “...Khụ...!

    Khụ...”

    Tôi đã nôn ra rất nhiều máu.

    Không thể đứng dậy được.

    Cảm thấy tình trạng rất xấu.

    Tim đập loạn xạ, hô hấp gấp gáp, ý thức dần trở lên mơ hồ——

    Mặc dù gần đây tôi đã quen với những triệu chứng như vậy nhưng lần này nó đặc biệt nghiêm trọng.

    Tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng thần chết đã đến với tôi.

    (...Ha... không ổn...)

    Tôi nôn ra máu trong khi bình tĩnh kiểm tra tình trạng cơ thể mình.

    Cơ thể tôi có thể kéo dài đến tận bây giờ đã nằm vượt ngoài sự mong đợi của tôi.

    Cơ thể tôi đang trong tình trạng suy sụp đến mức việc còn sống đã là một kỳ tích.

    Điều này là lẽ tất nhiên.

    Để gặp lại thầy ấy... chỉ vì điều này, tôi đã bóp méo những quy luật sống và cố gắng hết sức để tồn tại trong thế giới này.

    “...Hự...”

    Tôi khụy xuống đất như một con búp bê bị đứt dây... rồi bất lực ngã xuống đất...

    “Không... em chưa muốn... em chưa muốn chết...

    Sensei... em chưa muốn chết...”

    Tôi cố gắng sử dụng phép thuật để giữ cho mình sống sót, nhưng vô ích.

    Dù có thêm bao nhiêu cát vào chiếc đồng hồ cát sinh mệnh thì tốc độ chảy vẫn nhanh, nhanh đến mức không thể cứu vãn.

    E rằng cơ thể này của tôi sẽ không tồn tại được cho đến bình minh.

    Tuổi thọ của tôi đã bước vào giai đoạn đếm ngược.

    “Nhìn đi... chỉ cần... một câu thôi...

    Se...

    Sen... sei...”

    Tôi cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm lạnh lẽo ngoài cửa sổ với đôi mắt nhòe đi vì nước mắt.

    Tôi nhớ về người tôi yêu có thể đang ở đâu đó trên bầu trời đầy sao đó.

    Nhưng... những vì sao đó không đáp lại.

    Thầy ấy sẽ không quay lại, sẽ không nói bất cứ gì với tôi————

    “Làm ơn...

    Sensei...

    Sen... sei...”

    Cái chết nhẹ nhàng lôi xác tôi.

    Toàn thân tôi dần mất đi sức lực, đầu tôi yếu ớt gục xuống đất.

    Ý thức và tầm nhìn của tôi dần trở lên mơ hồ.

    “....................................Sensei......”

    Ước muốn nhỏ nhoi của tôi đã không thể thực hiện được.

    Mọi thứ về tôi đã bị chôn vùi trong bóng tối một cách không thương tiếc——...

    ————

    ————

    ————

    ————

    ————

    ————

    ————

    ————

    ——————Tôi đã gặp một cơn ác mộng như vậy.

    ___________________________________________
     
    Roku24
    Vol 24


    Để tránh bị gõ như đợt trước e nên e sẽ không đăng công khai như đợt trước nên link vol 24 e sẽ đăng riêng giới hạn nhé 🥲 mọi người cần đọc thì cứ nhắn tin riêng qua Facebook của e, nếu e check không phải là của NPH thì e cho link nhé 😅 E check thấy nick ảo ảo giống như của NPH thì e xin phêp ko gửi ạ 😥 mong các bác thông cảm

    Nick Facebook e đây: https://www.facebook.com/profile.php?id=100092562588292&mibextid=ZbWKwL
     
    Back
    Top Bottom