---Lúc này.
"Ha... ha...
Ha...
Ha..."
"Khụ..."
".................."
Trong khoảng thời gian gần như vô tận, Sistine, Lumia, Re=L và Jatice vẫn tiếp tục chiến đấu.
Trong trận chiến, họ liên tục đột phá giới hạn của mình để phát triển và trở thành pháp sư mạnh mẽ hơn.
Nhưng dù vậy, Jatice vẫn là một ngọn núi không thể vượt qua, khiến họ bất lực.
Quá tuyệt vọng.
Quá mạnh mẽ.
Thật sự không thể cầm cự thêm được nữa-
Vào lúc ý chí của ba cô gái sắp sụp đổ.
Rắc!
Đột nhiên, khối pha lê khổng lồ bao quanh Glenn vốn không phản ứng cho đến bây giờ đột ngột bắt đầu phát ra ánh sáng.
"" "" "!?"
"" ""
Sistine, Lumia, Re=L, Namelose--- kể cả kẻ địch, Jatice---
Lúc này đây, tất cả những người tham gia vào trận chiến quyết định số phận thế giới đều quên mất trận chiến và nhìn chằm chằm vào viên pha lê.
『 ......Không lẽ? 』
Đúng như mong đợi của các cô gái.
Rắc, những vết nứt lớn xuất hiện trên bề mặt tinh thể.
Choang--!
Đột nhiên, viên pha lê nổ tung thành từng mảnh, các mảnh vỡ của nó bay tứ tung.
Sau đó-
"............"
Glenn tỉnh lại mà không hề hấn gì...
Cậu từ từ mở đôi mắt nhắm nghiền của mình.
"S---Sensei...!"
"......Sensei......!"
"Glenn!"
『 ......Chủ nhân......! 』
Sistine, Lumia, Re=L và Namelose đều hét lên ngạc nhiên.
Họ nhanh chóng lao về phía Glenn.
"Thầy, thầy tỉnh dậy muộn quá rồi đó!?
Thầy sẽ bị trừ lương đấy thầy biết không!?"
"Em biết Sensei nhất định sẽ quay trở lại mà!"
"Un, tôi đã đợi anh rất lâu rồi!"
『 Thiệt tình, anh còn muốn mọi người đợi bao lâu nữa vậy...!? 』
Tuy nhiên-
"Glennnnnnnnnnnnnnnnnnnn----!"
Có người lao về phía Glenn còn nhanh hơn các cô gái.
Đó là Jatice.
"Hahaha, hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha!
Đúng vậy!
Chắc chắn là như vậy!
Đây mới chính là ngươi!
Ngươi không thể kết thúc như vậy được!
Mặc dù theo dự toán của ta, xác suất ngươi quay lại là gần như bằng 0!
Nhưng ngươi vẫn có thể dễ dàng đảo lộn dự toán của ta như thường lệ!
Quả nhiên, chỉ có ngươi!
Chỉ có ngươi... chỉ có ngươi là người mà ta phải đánh bại!
Chỉ có ngươi mới là bức tường vận mệnh lớn nhất và mạnh nhất mà ta phải vượt qua!
Hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha----!"
Hắn còn vui vẻ hơn các cô gái.
Hắn lao về phía Glenn nhanh hơn các cô gái.
Hắn truyền ma lực mạnh mẽ vào thanh sắt thần ở tay trái và hướng nó về phía Glenn, lao về phía cậu với tốc độ ánh sáng-
Glenn nhìn Jatice đang tấn công-
"Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!
Jatice, ngươi thật phiền phứccccccccccccccccccc----!"
Cậu hét lên đầy ghê tởm và phóng ra ‹ Black Magic ›【 Tia Hủy Diệt 】mà không cần niệm chú.
Glenn giải phóng một tia ánh sáng cực lớn bằng tay trái.
Sóng xung kích va chạm trực diện với thanh kiếm của Jatice và lan ra khắp xung quanh.
"Hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha---!"
Dù vẫn bình an vô sự nhưng cú va chạm cực mạnh vẫn khiến Jatice văng ra xa.
Dù vậy, vẻ vui mừng trên khuôn mặt hắn vẫn không hề phai nhạt đi chút nào.
"Chết tiệt......"
Glenn liếc nhìn Jatice từ xa và thở dài như thể cậu thực sự cảm thấy phiền chán.
Cuối cùng, Sistine, Lumia, Re=L và Namelose cũng đến chỗ Glenn.
"Em cảm thấy như mình đã bị thua cuộc một cách vô cớ...
Điều này khiến em vô cùng rất tức giận..."
Sistine đứng bên phải Glenn với vẻ mặt không nói nên lời.
"Nhưng...
Sensei... thật sự quá tốt rồi... thật vui khi thấy thầy đã quay trở về."
"Un, quá tốt rồi."
Lumia rơi nước mắt vui mừng , Re=L vẫn mang vẻ mặt không cảm xúc như thường lệ, nhưng khóe miệng dường như hơi nhếch lên.
Họ đứng bên trái Glenn.
『 ...Đáng ghét, đừng khiến các cô gái phải lo lắng nhiều như vậy chứ... 』
Namelose tý hon cũng rơi nước mắt, nhưng cô vẫn quay trở lại vị trí yêu thích của cô---- trên vai phải của Glenn.
Glenn lần lượt nhìn các cô gái xung quanh và cuối cùng mỉm cười.
"...Tôi xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng.
Nhưng... giờ tôi ổn rồi."
"S, Sensei...?"
Sistine chớp mắt ngạc nhiên.
Cô cảm thấy khí chất của Glenn đã khác so với trước đây và hiện giờ cậu đang vô cùng sảng khoái.
Giống như một cơn gió thổi qua đồng cỏ.
Rõ ràng bên ngoài cậu vẫn là Glenn, bên trong cậu cũng là Glenn.
Nhưng có điều gì đó khác lạ ở cậu, cậu đã thay đổi.
Giống như một nhà hiền triết cuối cùng đã đạt được sự giác ngộ sau một thời gian dài tu hành.
"Cảm ơn các em!"
"Vâng?"
"Trong giấc mơ, tôi luôn theo dõi các em.
Vì các em đã chiến đấu kiên cường nên tôi mới có thể quay trở lại.
Các em đã chỉ cho tôi con đường.
Mặc dù tôi là giáo viên còn các em là học sinh... nhưng lần này tôi lại được các em dạy.
Giờ mọi việc đã ổn rồi...
Lần này, tôi tuyệt đối, tuyệt đối, sẽ không do dự nữa."
Vừa nói, Glenn vừa chậm rãi bước về phía trước.
Cậu đang ở trong vũ trụ vô tận.
Cậu bước về phía trước từng bước trong hư không.
Trước mặt là Jatice đang đợi cậu.
Cuối cùng.
"...Jatice"
"...Sao vậy?
Glenn."
Trước sự chứng kiến của mọi người, Glenn và Jatice đối đầu nhau.
Hai người họ nhìn nhau một lúc.
Họ là kẻ thù cũ đồng thời cũng là kẻ thù truyền kiếp.
Cuộc chiến của các vị thần bao giờ sẽ lại bắt đầu?
Sistine lo lắng nhìn họ.
Nhưng thật ngạc nhiên, câu đầu tiên của Glenn lại là-
"...Cảm ơn rất nhiều"
Đó lại là một lời cảm ơn.
"...Đừng hiểu lầm.
Ta vẫn rất ghét ngươi.
Ngươi vẫn khiến ta cảm thấy phát bệnh và khiến ta muốn nghiền nát ngươi, kẻ thù của Sara.
Sự căm thù của ta đối với ngươi là thật.
Cho đến giờ, ta vẫn luôn bị ngươi gây rắc rối hết lần này đến lần khác, dù thế nào đi chăng nữa, thì ta cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi.
Nhưng dù vậy...
Ta cảm thấy thật may mắn khi tìm được câu trả lời thông qua giấc mơ đẹp đẽ và quý giá mà ngươi tạo ra cho ta...
Điều này cũng là thật.
Vì vậy, ta muốn cảm ơn ngươi vì điều này.
Chỉ vậy thôi."
"Có vẻ như ngươi đã có một giấc mơ đẹp, Glenn."
"Phải, ta đã có một giấc mơ siêu nhàm chán."
Jatice cũng lộ ra nụ cười cực kỳ kiên định, nhún vai nói.
"Ta không biết【 Lăng Kính Tam Giác Chói Lọi 】này đã cho ngươi giấc mơ gì, nhưng... ta có thể đại khái đoán được.
Bởi vì biểu hiện của ngươi bây giờ đang rất tốt."
"Cứ nói khi nào còn có thể đi.
Ta không biết nên làm vẻ mặt như thế nào khi『 giết chết ngươi』."
"Hahaha, đúng vậy nhỉ.
Ngươi làm ta sợ quá.
Nhưng đó vẫn là một biểu cảm tuyệt vời."
Tinh thần chiến đấu của Glenn đang từ từ bùng cháy, nhưng Jatice vẫn nở nụ cười thoải mái trên khuôn mặt.
Không, đó phải nói đó là nụ cười của sự『 kỳ vọng 』.
"...Vậy, Glenn... ngươi định sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình sao...?"
"Đúng vậy, tuy rằng ta rất mệt mỏi... nhưng ta sẽ cố gắng hết sức.
Ta là----『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』, ta đã từng như vậy, hiện tại cũng như vậy, sau này cũng sẽ như vậy!"
Cậu tuyên bố thẳng thắn, cởi mở mà không hề có gánh nặng tâm lý nào.
Cậu rút ra thứ gì đó từ túi áo ngực và giơ nó lên trên đầu.
Đó là biểu tượng của Glenn với tư cách là một pháp sư - lá bài The Fool.
『 Một lữ khách chu du vòng quanh thế giới với một chú mèo con phía trước, một chú chó con bên cạnh và một con sóc trên vai. 』
Bố cục như vậy được mô tả trên tấm thẻ lớn này.
Glenn niệm chú từng chữ một.
Mọi thứ bên trong Glenn đều biến thành chú văn và thăng hoa thành ma thuật-
Phép thuật độc nhất của Glenn【 Thế Giới Của Kẻ Ngốc 】đã được tái sinh-
"< Ta • Nắm Được Sự Thật- >"
"< Lời Giải Thích Này Không Cần Phải Suy Nghĩ • Nó Bình Thường Và Phổ Biến • Và Là Sự Thật Mà Hàng Triệu Người Trên Thế Giới Cuối Cùng Sẽ Tiếp Cận >"
"< Cách Duy Nhất Là Không Ngừng Tiến Về Phía Trước >"
"< Nhờ Điều Này--- Mọi Người Đều Có Thể Trở Thành Một Sinh Vật Độc Nhất >"
"< Ta Xin Thề Linh Hồn Và Ý Chí Của Ta Sẽ Không Bao Giờ Thay Đổi >"
"--< Kẻ Ngốc >【 THE FOOL HERO 】."
Đúng lúc này, chiếc thẻ lớn mà Glenn giơ cao bộc phát ma lực cực kỳ mạnh mẽ.
Ánh sáng chói lọi như sự ra đời của siêu tân tinh chiếu sáng không gian vô tận của vũ trụ----
"S-sensei!?"
Sistine không khỏi hét lên.
Nhìn kỹ hơn...
Bố cục của lá bài The Fool của Glenn đã thay đổi----『 Khi kết thúc cuộc hành trình dài, lữ khách đến dưới chân Cây Thế giới khổng lồ ở giữa trung tâm của vũ trụ vô tận và nhìn lên nó 』---nội đúng chính là như vậy.
Số hiệu của lá bài cũng thay đổi từ 0 thành 21.
Văn tự『 THE FOOL 』cũng được đổi thành『 THE WORLD Reached By THE FOOL 』.
Ma lực dường như không ngừng mở rộng và tồn tại mang tên『 Glenn 』cũng không ngừng được thăng hoa-
Mắt trái cậu đỏ bừng, trên đó xuất hiện một ngôi sao năm cánh kỳ lạ.
Có một biểu tượng trông giống như『 con mắt 』ở chính giữa.
"Ta... cuối cùng cũng hiểu.
Trở thành『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』không phải là chuyện gì to tát...
Bất cứ ai cũng có thể trở thành.
Vì vậy, ta không cần phải bối rối, cũng không cần phải xấu hổ, và cũng không cần phải cảm thấy tội lỗi khi tuyên bố điều này một cách công khai.
Vì vậy, ta đã đạt đến... cảnh giới『 thiên 』này.
Nếu công lý của ngươi【 ABSOLUTE JUSTICE 】là áp đặt luật lệ của riêng ngươi lên thế giới, thì ta sẽ áp đặt luật lệ của riêng ta luật lệ lên chính bản thân. < Kẻ ngốc >【THE FOOL HERO 】vẫn không thay đổi.
Ta sẽ không khuất phục trước mọi khó khăn vô lý trên thế giới này.
Để tiến về phía trước và đạt được mục tiêu của mình, ta sẽ không khuất phục trước bất kỳ đau khổ nào cản trở sự phát triển của ta. < Kẻ ngốc >【 THE FOOL HERO 】--- sẽ không bao giờ thay đổi!"
Đó là sự phủ nhận các quy tắc do Jatice áp đặt lên thế giới.
Bản thân Glenn luôn tiến về phía trước theo những quy tắc của riêng mình.
Không ai có thể lợi dụng luật lệ để can thiệp vào Glenn.
Đây là cảnh giới『 Thiên 』mà Glenn cuối cùng đã đạt được bằng cách thăng hoa đặc tính ma thuật『 Sự đình trệ và ngừng thay đổi 』của Glenn đã lên cực hạn.
Nó được Glenn hình thành nhằm tiếp tục tiến về phía trước...
để thay đổi và giữ nguyên.
Nó cũng là phép thuật vô hiệu hóa tối thượng.
Nhìn thấy Glenn được tái sinh, Sistine vô cùng vui mừng.
(...Tương xứng!
Bây giờ Sensei và Jatice đã đạt đến cùng một cấp độ!)
『 Thiên 』của họ rất giống nhau.
Nhưng lại trái ngược nhau hoàn toàn.
Một bên là『 thiên 』áp đặt luật lệ của mình lên thế giới.
Một bên là『 thiên 』đảm bảo cho con người không bị thay đổi và ảnh hưởng.
Đó là một sự mâu thuẫn hoàn toàn trong khái niệm.
Nói cách khác---- đó là hai sức mạnh đối lập.
Cũng giống như thời gian bí ẩn và không gian bí ẩn triệt tiêu lẫn nhau.
【 ABSOLUTE JUSTICE 】và【 THE FOOL HERO 】là hai sức mạnh triệt tiêu lẫn nhau nhưng ở đẳng cấp cao hơn.
Nếu như cả hai xung đột----
(Sau cùng vẫn chỉ là vấn đề xem ai mạnh hơn... sức mạnh pháp sư sẽ trực tiếp quyết định kết quả!)
Sẽ quyết định kết quả.
Người chiến thắng cuối cùng--- Glenn hay Jatice---- vẫn còn chưa biết.
Nói chung, điều này sẽ chấm dứt mối quan hệ đã kéo dài nhiều năm của Glenn và Jatice.
Mặt khác, sau khi nhìn thấy sức mạnh mới của Glenn, Jatice hiểu rằng lợi thế tuyệt đối của mình đã bị phá hủy.
Một trận chiến vốn 100% có thể thắng giờ đã trở nên hoàn toàn khó đoán.
"Dù sao thì, nếu ta đối đầu với ngươi thì chỉ tỉ lệ『 100% 』chẳng có chút tin cậy nào cả."
Jatice vẫn không hề bối rối.
Hắn không những không hoảng sợ, thậm chí còn mong chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
Hắn nói với Glenn với vẻ mặt bình tĩnh như thể hắn thực lòng muốn chúc phúc cho Glenn.
"Đây mới chính là ngươi."
Hắn dang tay và rắc các hạt bụi tinh linh nhân tạo khắp không gian xung quanh.
Hắn đã triệu hồi toàn bộ các thiên thần.
Các thiên thần ngày một đông----
"Lần này ta sẽ cố gắng hết sức, đặt cược tất cả mọi thứ để tiêu diệt ngươi.
Giờ phút này ta sẽ vượt qua ngươi."
"Đừng nói nhảm nữa, dù có thế nào thì ta cũng sẽ giết ngươi."
Nói xong, Glenn rút thanh kiếm treo ở thắt lưng ra bằng một động tác vô cùng tự nhiên và khéo léo.
Thanh kiếm được Bóng Ma giao phó cho Glenn---- Lưỡi Kiếm Chính Nghĩa (Al Kahn).
Không hiểu vì sao cậu biết rõ mình nên rút thanh kiếm đó.
Giống như bản năng đang mách bảo cậu vậy.
Lúc này, ngôi sao ở mắt trái của Glenn phát sáng rực rỡ----< Lưỡi Kiếm Chính Nghĩa (Al Kahn) > bùng phát ma lực đáp lại Glenn.
Dòng chữ『 Ta Là Kẻ Sát Thần 』khắc trên lưỡi kiếm bắt đầu phát ra ánh sáng trắng chói mắt.
(......Thật thần kỳ.)
Cho đến giờ, cậu vẫn chưa cảm nhận được bất kỳ ma lực nào từ thanh kiếm này, nó chỉ là thanh kiếm『 cứng nhất 』trong vũ trụ.
Nhưng vào lúc này, cậu có thể cảm nhận được sức mạnh vô tận từ nó.
Al Kahn, quỷ kiếm, có hai thanh kiếm ma thuật---< Sát Pháp Sư (Wi Zayer) > và < Thôn Tính Linh Hồn (Sou Lter) >.
Thật trùng hợp, hai phép thuật vốn có của Glenn----【 Thế Giới Của Kẻ Ngốc 】và【 Ám Sát Của Kẻ Ngốc 】về cơ bản giống với hai thành kiếm ma thuật đó.
Đồng thời, cậu có thể cảm nhận được sức mạnh còn mạnh mẽ hơn từ < Lưỡi Kiếm Chính Nghĩa (Al Kahn) >.
Cảm giác như chỉ cần cầm thanh kiếm này là có thể giết chết cả một vị thần.
Không... nói đúng hơn là...
(Thanh kiếm này... không lẽ nó là kết tinh từ hai phép thuật vốn có của mình【 Thế Giới Của Kẻ Ngốc 】và【 Ám Sát Của Kẻ Ngốc 】lên cực hạn...?)
Cậu vô thức nghĩ như vậy.
Tất nhiên điều này là không thể.
Bởi vì trình tự thời gian để chế tạo ra quá xa nhau.
Nhưng < Lưỡi Kiếm Chính Nghĩa (Al Kahn) > vừa tay đến mức khiến Glenn không khỏi nghĩ như vậy.
Chuôi kiếm vừa khít với bàn tay cậu.
Có vẻ như động tác cầm kiếm là điều thường ngày cậu hay làm.
Nó dường như là một cộng sự đã sát cánh cùng cậu chiến đấu trong một thời gian dài...
Dường như từ đầu nó vốn đã thuộc về cậu-
Tuy nhiên, cậu không biết tại sao thanh kiếm này lại phát huy được sức mạnh thực sự khi Glenn đánh thức sức mạnh < Kẻ Ngốc >【 THE FOOL HERO 】.
Nhưng giờ nghĩ thêm cũng chẳng được gì, tạm thời cứ sử dụng nó trước.
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với thanh kiếm..."
"Cuối cùng thì ngươi cũng đã hiểu.
Nhưng dù sao, ngươi cũng phải đánh bại ta trước."
Vừa nói, Jatice cũng giơ tay trái lên.
Cách tay trái sắt thần biến đổi trở thành một thanh kiếm-
Dòng chữ < Ta Là Kẻ Sát Thần > được khắc trên lưỡi kiếm phát ra ánh sáng đỏ tươi.
"Jatice, thanh kiếm của ngươi..."
"Hmm...
Nếu phải đặt tên cho nó thì nên gọi là < Lưỡi Kiếm Chỉnh Sửa > nhỉ?
Khi nhìn thấy ngươi lấy thanh kiếm đó ra, ta cảm thấy đã đến lúc giải phóng sức mạnh thực sự của thanh kiếm này bằng những kiến thức mà ta đã học được trong khoảng thời gian dài nhàm chán đó."
Nghe những gì Jatice nói, Sistine, người chứng kiến cuộc đối đầu giữa Glenn và Jatice, đã bị sốc.
(Hắn vẫn che giấu sức mạnh mạnh mẽ như vậy sao!?
Tên đó rốt cuộc mạnh đến mức nào vậy?
Không, nếu là như vậy... lý do hắn giấu sức mạnh này cho đến giờ không lẽ là...!)
Câu trả lời rất đơn giản---- hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Dù Jatice nói rất nhiều lời tiêu cực nhưng hắn vẫn tin tưởng Glenn và chờ đợi cậu---- giống như Sistine và những người khác.
Nếu hắn thực sự muốn đạt được mục tiêu của mình càng sớm càng tốt, hắn có thể đã giải phóng thanh kiếm ngay từ đầu.
Như vậy, Sistine và những người khác sẽ bị xé thành từng mảnh mà không có cơ hội chống trả.
(Jatice... tại sao ngươi lại... muốn giúp Sensei...!)
Hắn rõ ràng là kẻ thù của thế giới mà họ phải đánh bại.
Nhưng vào lúc này, Sistine cảm thấy một loại cảm giác gần gũi không thể giải thích được với Jatice.
Ngay khi cô đang bối rối vì suy nghĩ đó, Glenn lên tiếng.
"Sistine, Lumia, Re=L...
Lên thôi."
"!"
"...Tôi muốn kết thúc chuyện này.
Các em sẽ giúp tôi chứ?"
"Được!"
"Vâng!"
"......Un!"
Sistine, Lumia và Re=L đứng xung quanh Glenn đối mặt với Jatice.
"...Cùng lên hết một lượt đi!
Giờ phút chính là thời khắc quyết định!"
Jatice dang tay ra và nhìn Glenn và những người khác.
Cứ như thế, trận chiến cuối cùng giữa Glenn và những người khác mới thực sự bắt đầu-
"Jaticeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeweee-----!"
"Glennnnnnnnnnnnnnnnnnnn----!"
Ở nơi tận cùng của thế giới-
Glenn và Jatice xung đột dữ dội.
Họ vung kiếm và tung ra những đòn tấn công và phòng thủ ác liệt ở cự ly rất gần.
Glenn chém về phía đầu của Jatice bằng thanh kiếm lớn của mình, Jatice đỡ đòn từ phía dưới.
Cú va chạm tạo ra vụ nổ siêu tân tinh từ điểm hai thanh kiếm giao nhau, rung chuyển đến toàn bộ vũ trụ--
".........!"
"........................ha......!"
Cú va chạm mạnh khiến cả hai bên văng ra xa---- và sau đó họ nhanh chóng bay về phía nhau với tốc độ ánh sáng và vung những đường kiếm sắc bén của mình.
Lần này Glenn cắt nó theo đường chéo từ bên dưới.
Còn Jatice lao xuống nhanh như tia chớp từ trên xuống dưới.
Va chạm --- Vụ nổ siêu tân tinh ----
Ánh sáng và chấn động lại một lần nữa làm rung chuyển toàn bộ thế giới, không gian và chiều không gian.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng xa----- họ chạy, nhảy, lộn, bay lên và lao xuống nhanh chóng trong thế giới rộng lớn vô tận, tách ra nối lại, nối lại tách ra, lao vào nhau---- và cuối cùng xung đột dữ dội.
Vào thời điểm lưỡi kiếm và thanh kiếm giao nhau, những ngôi sao lại tiếp tục phát nổ.
Họ giống như những ngôi sao băng bay tự do trên bầu trời đêm, giao nhau rồi lại tách ra, không ngừng chiến đấu-
Đây là một trận chiến trên không ở cảnh giới thánh thần.
"...Jatice...!"
"Glenn...!"
Cả hai đều muốn tấn công lẫn nhau mà không cần chuẩn bị trước với tốc độ ánh sáng, họ va chạm vào nhau không ngừng--...
Ngay lúc này, trong cuộc đấu tay đôi đỉnh cao này.
Trong trận chiến cuối cùng của những pháp sư mạnh nhất.
Trớ trêu thay, cả hai người họ hầu như không sử dụng bất kỳ phép thuật nào.
Thao túng thời gian, thao túng không gian, thao túng số phận, thao túng nhân quả, thay đổi quá khứ, dự đoán tương lai, sức mạnh siêu hủy diệt có thể hủy diệt toàn bộ thiên hà, triệu hồi và sử dụng sức mạnh của tà thần----- không thứ nào trong số này được sử dụng.
Bởi vì tất cả đều vô nghĩa.
【 THE FOOL HERO 】của Glenn.
Và【 ABSOLUTE JUSTICE 】của Jatice.
Trước hai cảnh giới『 thiên 』tối cao này, mọi phép thuật và ma thuật đều vô nghĩa.
Mọi bí ẩn và khả năng đều chỉ là trò hề trong『 luật lệ 』của họ.
Cách duy nhất để gây sát thương chí mạng cho đối thủ là-
『 Lưỡi Kiếm Công Lý 』của Glenn.
Và『 Lưỡi Kiếm Chỉnh Sửa 』của Jatice.
--Hai người họ đã có được thanh kiếm sau khi trải qua một cuộc hành trình dài, tượng trưng cho ý nghĩa sự tồn tại của họ.
Vì vậy, họ tiếp tục tấn công nhau bằng thanh kiếm của mình.
Nó lao qua bầu trời đêm như một thiên thạch, phi đến theo chiều dọc và chiều ngang---- khiến lưỡi kiếm va chạm với nhau vô số lần.
Mọi xung đột gây ra vụ nổ siêu tân tinh----
Mặc dù họ mang cơ thể con người nhưng tất cả họ đều đã đạt đến cảnh giới của thần
Vụ nổ siêu tân tinh.
Vụ nổ siêu tân tinh.
Vụ nổ siêu tân tinh, vụ nổ siêu tân tinh, vụ nổ siêu tân tinh - mọi ngóc ngách của vũ trụ đều gào thét thảm thiết.
『 Bất phân thắng bại...
đến giờ vẫn bất phân thắng bại! 』
Namelose vừa nói vừa quan sát trận chiến cường điệu của hai người đàn ông.
『 Bây giờ bọn họ đang ở cảnh giới thiên tối cao, hai cảnh giới tối cao đó đều bất phân thắng bại... hoàn toàn đối kháng...
Chỉ một chiếc lông vũ thôi cũng có thể hoàn toàn phá vỡ sự cân bằng.
Vậy nên mọi người hiểu ý tôi chứ? 』
"Tất nhiên mình hiểu."
Sistine ngước nhìn.
Đó là---- đội quân thiên thần được Jatice triệu hồi.
Có hàng ngàn, hàng vạn, thậm chí nhiều hơn nữa tràn ngập toàn bộ không gian.
Chúng tấn công với số lượng dày đặc, gây tuyệt vọng cho những ai dám đối đầu với chúng.
"Mặc dù chúng ta không thể can thiệp vào cuộc quyết đấu giữa hai người họ...
Nhưng ít nhất chúng ta có thể tìm ra cách đối phó với những thiên thần đó!
Ít nhất chúng ta có thể mở đường cho Sensei!
Những thiên thần đó là Thánh Linh nhân tạo của Jatice--- nói trắng ra thì chúng cũng là sự phản chiếu nội tâm của hắn (Persona)!
Chỉ cần nó nằm trong phạm vi【 ABSOLUTE JUSTICE 】của Jatice, nó có thể gây trở ngại cho Sensei!
Vì vậy, dù thế nào đi nữa, chúng ta phải tiêu diệt chúng trước!"
"Ừm!
Cố gắng lên, Sisti!"
"Un!"
『 Ngay cả khi chúng ta bỏ sót dù chỉ một con, thì chắc chắn chúng ta sẽ thua nếu để nó chạm tới Glenn...
Đây là thời điểm quan trọng!
Xin mọi người hãy cố gắng lên! 』
Trong nháy mắt.
Sistine, Lumia và Re=L cũng biến thành sao băng.
Họ bay thẳng về phía đội quân thiên thần.
"--!"
"-Hãy cho ta sức mạnh, < Chìa Khóa Của Chúng Ta >!"
"【 Bình Minh Trói Buộc • Thần Vực 】---- Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"
Một cơn gió tỏa sáng vượt qua các chiều không gian và các vì sao.
Một lỗ đen làm biến dạng thời gian và không gian.
Ánh kiếm bạc lóe lên cắt đứt mọi khái niệm và vận mệnh.
---Các đòn tấn công đều nhắm vào các thiên thần đang xâm lược-
--Chiến đấu.
Glenn và Jatice vẫn tiếp tục chiến đấu.
Sistine, Lumia và Re=L cũng đang chiến đấu.
Ở nơi tận cùng của thế giới.
Chiến đấu liên tục, quyết liệt và điên cuồng.
Sử dụng những sức mạnh thần bí sắc lạnh, đáng sợ.
Không ngừng chiến đấu với cảnh giới của thần--...
"Haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa-!"
Ngọn gió tỏa sáng của Sistine thổi bay các thiên thần.
"...Vẫn chưa kết thúc... vẫn chưa kết thúc đâu...!"
Lumia thao túng không gian và thời gian, trục xuất các thiên thần vào khoảng trống giữa các chiều không gian.
"Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa--!"
Ánh kiếm bạc của Re=L đã tiêu diệt vô số thiên thần.
Mỗi người trong số họ sử dụng sức mạnh hủy diệt khủng khiếp để ngăn chặn, đẩy lùi và quét sạch đám thiên thần đang tấn công----
Mỗi thiên thần được Jatice triệu hồi ở cảnh giới『 thiên 』đều có sức mạnh vô cùng khủng khiếp, mỗi chúng đều có thể sánh ngang với các gia quyến tà thần bên ngoài vũ trụ hoặc những kẻ thống trị ngày xưa.
Sistine và những người khác đã có thể chống chọi lại một đội quân như vậy chỉ với ba người-
Nhưng.
"......Không được......!"
Lumia hét lên trong khi vung chìa khóa.
"Dù có chiến đấu đến đâu, mình cũng không thể tiêu diệt hết được...!
Chúng ta sẽ bị đàn áp mất...!"
"...Hmm...!
Nếu cứ như vậy, Glenn...!"
Re=L vung thanh kiếm bạc của mình một cách điên cuồng, cũng phàn nàn trong khi chiến đấu với các thiên thần tấn công tứ phía.
Một sự lo lắng hiếm hoi lộ rõ trên khuôn mặt của cô.
"Gu...!"
Sistine thổi bay các thiên thần đến tận cùng chiều không gian bằng cơn gió ánh sáng, cũng nghiến răng.
Nó thực sự là vô tận.
Thật sự là quá mức vô tận.
Về phần Glenn...-
"Hahahahahahahahahahahaha--!"
Glenn biến thành một thiên thạch tốc độ ánh sáng và tiếp tục chiến đấu.
Có thể thấy Jatice đang đuổi theo Glenn suốt chặng đường, để lại thứ gì đó giống như sương mù trên đường bay của hắn.
Đó là hạt bụi tinh linh nhân tạo của Jatice.
Jatice liên tục rắc bụi khi chiến đấu với Glenn.
Bởi vậy, khu vực này vẫn luôn bị vô số hạt bụi bao phủ, nhóm Sistine vừa tiêu diệt xong một con, lại một con khác xuất hiện, cứ như vậy kéo dài đến vô tận.
"Đó là lý do tại sao chúng ta không thể kết thúc trận chiến dù có chiến đấu mạnh mẽ đến thế nào...!"
Sistine không cam lòng.
『 Kỹ thuật triệu hồi tinh linh nhân tạo...!
Sử dụng hạt bụi tinh linh nhân tạo làm phương tiện để triệu hồi thiên thần...
Đó là thứ không thể thiếu được! 』
Namelose, người lúc này không ở trên vai Glenn mà ở trên vai Sistine, hét lên.
『 Cố gắng kéo dài thời gian càng nhiều càng tốt!
Hãy đợi cho đến khi các hạt bụi tinh linh của Jatice được sử dụng hết! 』
"Xin lỗi, Namelose, điều này là bất khả thi!"
Sistine ngay lập tức bác bỏ ý kiến của Namelose.
"『 Thiên 』của Jatice không dễ bị phá vỡ như vậy.
Chắc chắn điều này『 vi phạm luật lệ 』của hắn!
Vì vậy, về bản chất, các thiên thần của hắn là vô hạn!"
『 Chết tiệt... vậy... vậy chúng ta chỉ có thể tiếp tục chiến đấu cho đến khi Glenn giết được Jatice...!? 』
"Đúng vậy, nhưng chắc là khó lắm..."
Sistine liếc nhìn trận chiến giữa Glenn và Jatice.
"Glennnnnnnnnnnnn---!"
Thời gian dần trôi qua.
Jatice dần dần áp đảo Glenn.
Lý do rất đơn giản.
Cuộc chiến giữa Jatice và Glenn tưởng chừng như là một chọi một nhưng đằng sau Jatice có một nữ thần luôn ở bên hắn - nữ thần công lý là nguồn gốc sức mạnh của【 ABSOLUTE JUSTICE 】.
『--! 』
Jatice và nữ thần có cùng một suy nghĩ.
Nữ thần vung thanh kiếm của mình xuống Glenn với một lực mạnh như sấm sét.
Cùng lúc đó, Jatice vung kiếm từ bên trái.
Sự kết hợp này quá hoàn hảo.
Glenn đỡ được nhát chém hình chữ thập bằng thanh kiếm của mình, nhưng bị đánh bay đến vô cực với tốc độ ánh sáng.
Jatice đuổi theo với một nụ cười chiến thắng-
『 Tôi hiểu rồi, Jatice và nữ thần đó... 』
"Nữ thần mà Jatice thể hiện bằng sức mạnh ở cảnh giới 『 Thiên 』có lẽ là một phép thuật cao cấp hơn phép thuật triệu hồi thiên thần...!
Vì vậy, đây thực sự là hai đấu một, Sensei hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng!
Ngay cả khi chúng ta có thể chặn các thiên thần giúp thầy ấy... thì Sensei cuối cùng vẫn sẽ bị Jatice áp đảo."
Sistine nghiến răng và nhìn về phía trước.
Trước mặt cô là vô số thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần---- giống như những ngôi sao trên bầu trời.
Thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần, thiên thần----
Bọn họ bị bao vây tứ phía.
Và mọi chuyện càng tồi tệ hơn khi những thiên thần mới liên tục xuất hiện.
Họ phải dùng hết sức lực của mình chỉ để đảm bảo rằng chúng không thể tiếp cận được Glenn và đảm bảo rằng cậu sẽ không bị các thiên thần đó giết chết.
"Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa--!"
"Haaaaaaaaa--!"
Re=L và Lumia chiến đấu hết mình, nhưng số lượng thiên thần không hề suy giảm chút nào.
Vẫn tiếp tục tăng lên--...
Nếu điều này cứ tiếp tục, trước khi Glenn chiến thắng, thì có lẽ đã bị xóa sổ hoàn toàn.
Namelose cũng lo lắng lấy tay ôm đầu.
『 Nếu chuyện này cứ tiếp tục, Glenn!
Chết tiệt, nếu mình có thể sử dụng sức mạnh『 bản thể 』của mình ở bên ngoài vũ trụ như trước thì có lẽ...! 』
Nhưng bây giờ nói điều đó cũng chẳng có ích gì.
Bởi vì điều này là không thể.
Ngay lúc này, Namelose là người duy nhất chỉ có thể bất lực nhìn.
Điều này khiến cô cảm thấy vô cùng không cam tâm---- nhưng vào lúc này, cô chợt nhận ra.
Biểu hiện của Sistine có chút kỳ lạ.
『 ...Sistine? 』
"............"
Sistine đang chiến đấu.
Cô tiếp tục nói chuyện với Namelose, nhưng cô không hề ngừng tay.
Là pháp sư gió, cô tự do điều khiển cơn gió mạnh nhất đã đạt đến cấp độ cực cao, thổi bay, càn quét, cắt đứt và phân tán các thiên thần-
Bây giờ cô dường như là hiện thân của cơn bão, như thể cô chính là thần gió.
Cô rất dũng cảm nhưng vẻ mặt lại có chút buồn bã và cô đơn.
『 Chuyện gì vậy?
Sistine... 』
"...Ơ?
À... không có gì..."
Sistine gần như không cần nhìn vào thiên thần đang lao về phía mình.
Cô đã quét sạch đám thiên thần mà không cần nhìn--- cô đang theo dõi trận chiến của Glenn và Jatice.
Hai người chỉ giống như hai ngôi sao băng, bay dọc ngang giữa không gian vô tận, rượt đuổi và va chạm vào nhau.
Mỗi lần va chạm đều là sinh ra sự hủy diệt của các vì sao, trong toàn bộ vũ trụ, Bùm!
Bùm!
Bùm--- ánh sáng nhấp nháy liên tục và phát nổ.
Mỗi lần va chạm đều là năng lượng có thể phá hủy hoàn toàn một thế giới.
Và dư vị của sự hủy diệt kinh hoàng đẹp như một giấc mơ-
--Đồng thời.
"Mình chỉ cảm thấy... thật đáng thương."
『 ......Hả? 』
Câu nói bất ngờ của Sistine khiến Namelose không kịp phản ứng.
"Mình đang nói về Jatice.
Xin lỗi, mình thực sự không biết tại sao bản thân lại nói điều này vào lúc này."
Lúc này, Sistine vẫn không ngừng tấn công.
"Thành thật mà nói...
Mình nghĩ người đàn ông đó thực sự rất mạnh mẽ.
Mặc dù mình không hề tôn trọng hắn với tư cách là một con người, hắn là tên khốn đáng ghét nhất mà mình từng thấy.
Hắn là kẻ thù của thế giới chúng ta, vì vậy mình không có ý định tha thứ cho hắn hay đồng tình với hắn.
Nhưng mình không thể không tôn trọng hắn với tư cách là một pháp sư..."
"............"
"Cảnh giới『 thiên 』của hắn quá khoa trương và huyền bí, lại vượt qua đỉnh cao trí tuệ nhân loại đến mức tối thượng.
Cho dù tận mắt nhìn thấy, nhưng mình vẫn không thể tin được...
Mình không thể tin con người thực sự có thể đạt tới một tầm cao không thể chạm tới như vậy.
Đó đã là『 sự thật 』,『 sự thật 』chỉ thuộc về người đó.
Jatice đã có những suy nghĩ gì để đạt được『 thiên 』đó?
Rốt cuộc là vì cái gì, vì cái gì mà không ngừng cố gắng đến mức này?
Hắn vì chuyện này mà cố gắng đi xa đến mức này?
Hắn làm điều này để vượt qua Sensei?
Vậy thì sao mọi chuyện lại trở thành thế này?
Mình sẽ không bao giờ tha thứ cho Jatice, mình sẽ đánh bại hắn cùng với Sensei, điều này là chắc chắn.
Nhưng điều duy nhất mình có thể hiểu là , không thể đạt đến cảnh giới『 thiên 』như vậy bằng sự nỗ lực và nhận thức bình thường.
Con đường của hắn chắc chắn là một con đường đầy khó khăn và đau đớn.
Nếu nói hắn là một kẻ điên thì có lẽ sẽ lý giải được điều này, nhưng... nhưng, hắn luôn tìm mọi cách để sống sót!
Điều này thật tuyệt vời!
Và thật không thể tin được!
Nếu Jatice không phải là kẻ thù, mình chắc chắn sẽ cảm động đến rơi nước mắt.
Nhưng... rõ ràng cảnh giới『 Thiên 』vĩ đại như vậy..."
Cô hít một hơi thật sâu-
Nói lên rõ những suy nghĩ của mình.
"...Tại sao『 thiên 』của hắn lại cô đơn và lạnh lẽo đến vậy..."
----
"Glennnnnmnnnnnnnn--!"
"Haaaaaaaaaaaa--!?"
Jatice, người đã biến thành một thiên thạch, bay ngang qua không gian xa xăm----- vung kiếm vào Glenn.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Glenn giơ con thanh kiếm lên bằng cả hai tay để đỡ đòn.
Hai lưỡi kiếm va chạm dữ dội với nhau, vụ nổ siêu tân tinh lại bắt đầu.
Những tia sáng và chấn động lan ra vô tận-
Glenn bị Jatice lao tới đẩy lùi về phía sau-
Ngay lập tức-
Một tia sáng sẹt ngang.
Nữ thần của Jatice đã vòng ra phía sau Glenn với tốc độ ánh sáng và vung kiếm.
"-Gu--!?"
Glenn nhảy ngược lên không trung và tiếp đất - thoát khỏi khu vực đó -
"Hahahahahahahahahahahahahaha!"
Jatice lại đuổi kịp Glenn với tốc độ ánh sáng, chém một cách điên cuồng.
Nữ thần của Jatice cũng phối hợp với chuyển động của hắn, đuổi theo Glenn ở khắp mọi nơi.
Glenn vặn người, dùng kiếm chặn lại, và đánh bay lưỡi kiếm---- hầu như không tránh được đòn tấn công dữ dội.
Khoảnh khắc hai lưỡi kiếm chồng lên nhau, xung đột dữ dội và ánh sáng chói mắt đã gây ra các vết nứt ở không gian này.
"Hahahahaha!
Kiếm thuật của ngươi khá ấn tượng đó!"
Jatice, người tấn công Glenn bằng nữ thần, cười vui vẻ.
"Ta biết!
Glenn!
Ta biết lúc này trong lòng ngươi đang nghĩ gì!
----『 Sao mình lại có thể dễ dàng sử dụng thanh kiếm này đến vậy? 』---- Đúng vậy!
Câu hỏi này đang hiện rõ trên khuôn mặt ngươi!
Dù sao thì ngươi cũng từng ở trong quân đội.
Ngươi gần như chưa bao giờ sử dụng vũ khí như kiếm!
Nhưng đừng lo!
Kiếm thuật này---- chỉ thuộc riêng mình ngươi!
Đó là thứ mà ngươi đã liên tục mài giũa trong trận chiến cực kỳ dài!
Không cần phải cảm thấy nghi ngờ về điều đó!
Ngươi chỉ cần tấn công ta bằng tất cả sức mạnh của mình mà không cần dè dặt!
Chỉ bằng cách này, ngươi mới có thể giành được chiến thắng!"
"Nhiều chuyện quá---- ngươi không cảm thấy phiền sao?"
Đồng thời, cậu sử dụng tất cả các cơ trên cơ thể, kết hợp với quán tính, để dùng toàn bộ sức lực đánh trả Jatice.
Jatice sử dụng thanh kiếm của mình kết hợp với thanh kiếm của nữ thần để đỡ đòn tấn công của Glenn.
Cú va chạm khiến Jatice văng ra xa.
Đang rút lui với tốc độ ánh sáng, Jatice lập tức ổn định thân thể, đứng yên trong hư không.
Khi kết thúc hiệp này, Glenn và Jatice lại kéo dài khoảng cách.
"Ha... ha...!
Ha...
Ha...!"
Glenn thở gấp.
"Hahahaha..."
Tuy nhiên, Jatice vẫn hít thở bình thường và nở nụ cười thoải mái trên khuôn mặt.
Thời gian dần trôi qua... sự đối kháng dần biến mất.
"Xem ra... người chiến thắng sắp được quyết định rồi nhỉ?"
"Ha...
Ha..."
"Glenn...
Ta đã không dự đoán kết quả trận chiến giữa hai chúng ta... bởi vì việc này là vô nghĩa."
"Ha... ha......"
"Vì vậy, ta sẽ không do dự cho đến giây phút cuối cùng.
Ta sẽ cố gắng hết sức---- sử dụng sức mạnh mạnh mẽ nhất của mình, đặt cược linh hồn và ý chí của mình, với tình yêu, thực tế, tinh tế, táo bạo, tôn trọng, sát ý và mong muốn chiến thắng, ta sẽ đặt cược toàn bộ mọi thứ mà ta có--- để đánh bại ngươi!
Ahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha---!"
Jatice cười lớn.
Ma lực của hắn vẫn không ngừng tăng lên.
Sự hiện diện của hắn không ngừng tăng cường.
Vào lúc này, Glenn nhận ra điều này một cách rõ ràng.
---『 Không thể thắng được 』.
(Công... 『 Công lý 』của mình không thể thắng được『 công lý 』của Jatice.
Mình sẽ thua mất... chấp niệm của hắn mạnh hơn mình rất nhiều...)
Điều này đã được xác định, đó là điều chắc chắn, đó là tương lai đã được biết trước, đó là định mệnh.
Tuy nhiên, trước cái kết tuyệt vọng này, nó gần giống như việc đặt một tấm ván quan tài lên số phận của thế giới.
Glenn đã bình tâm lại.
Không chỉ vậy---- cậu còn nói điều này một cách bất ngờ.
"Jatice... ngươi thật cô đơn."
Jatice, người đang cười lớn, ngừng cười và nhìn Glenn.
"......Cái gì?"
"Không có gì, ta chỉ muốn nói là ngươi thực sự rất cô đơn."
"Ồ?
Chẳng lẽ ngươi đang thương hại ta?"
"Ta chẳng thèm thương hại ngươi, đồ khốn.
Ta chỉ cảm thấy như vậy thôi."
Glenn hừ một tiếng khinh thường.
"Ngươi... ngươi sẽ làm gì sau khi thắng trận chiến này?
Nếu ngươi đánh bại ta và chứng minh『 Công Lý Tuyệt Đối 』của mình... chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?
Không ai có thể hiểu ngươi, không ai ở bên cạnh ngươi, ngươi là một công lý cô đơn... ngươi cuối cùng có thể làm gì?"
"Hừ... vớ vẩn.
Tất nhiên, ta sẽ tiếp tục mở rộng『 công lý 』của mình."
"Chỉ có mình ngươi?"
"Phải, chỉ mình ta thôi, bởi vì--..."
『 Ngài ấy---- vẫn luôn cô độc 』
Jatice nói nhỏ đến mức Glenn không nghe thấy.
"............"
"『 Công lý 』là một thứ đặc biệt『 luôn tự hỏi trong lòng 』và cầu nguyện cho chính mình.『 Công lý 』của mỗi người là khác nhau và hoàn toàn độc nhất.
Vì vậy, ta không cần có người thấu hiểu hay người bạn đồng hành và ta cũng không cần sự công nhận hay hỗ trợ.
Ta không cần những thứ này một chút nào, Glenn."
"Thật sao?"
Glenn bình tĩnh hỏi.
Cậu tiếp tục nói khi Jatice còn đang im lặng.
"Quả thực...『 công lý 』của mỗi người là khác nhau.
Cho dù chỉ có hai người thì『 công lý 』cũng khác nhau... nên tất nhiên sẽ có sự tranh chấp.
Thoạt nhìn,『 công lý 』là thứ không thể so sánh được trên thế giới này.
Những thứ mà người khác chia sẻ và cùng tồn tại...
Nhưng thực sự có phải như vậy không?
Chỉ có vậy thôi sao?
Chẳng phải nó có quá cực đoan sao?
Nếu có công lý tối cao trên thế giới này, liệu nó có thực sự là duy nhất không?
Chỉ có một người mới đạt đến đỉnh cao đó?
Dù sao thì『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』...
Ta--..."
"Ít nhất thì-"
Jatice ngắt lời Glenn bằng một nụ cười nham hiểm.
"-có thể hiểu được rằng,『 Công lý 』của ta và của ngươi không bao giờ có thể cùng tồn tại.
Đúng không?"
".........phải, đúng vậy."
"Vậy hãy tiếp tục trận quyết định này nào, Glenn...
Ta và ngươi, hai『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』thực sự...
Hãy quyết định kết quả với tư cách là một pháp sư."
Jatice tuyên bố.
Ma lực trong cơ thể hắn tăng lên.
Tiếp tục tăng, tiếp tục tăng, tiếp tục tăng, tiếp tục tăng---
Hắn giờ đã ngang hàng với thần.
Dù vẫn mang cơ thể con người nhưng hắn đã trở thành một sát thần.
Đối mặt với Jatice, Glenn không khỏi nói-
"Nhưng kết quả đã quá rõ ràng...
Ta đã thua."
Nghe những lời của Glenn, lông mày của Jatice giật nhẹ.
"Ngươi đã thắng rồi, Jatice.
Ngươi cảm thấy vui chưa?"
"...Thật chẳng giống ngươi chút nào, Glenn.
Đáng lý ra ngươi luôn lạc quan và không bao giờ có từ『 bỏ cuộc 』trong đầu mình.
Đây mới chính là thứ mà ngươi gọi là『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』, phải không?"
"Đúng vậy.
Nhưng cái gì cũng đều có giới hạn."
Glenn nhún vai.
"Ta thật sự rất hận ngươi, muốn xé ngươi thành từng mảnh.
Nhưng ngươi đã trở thành một sinh vật cực kỳ mạnh mẽ...
Điều đó không còn nghi ngờ gì nữa, ta đành phải chấp nhận, thật đáng tiếc, ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình để theo đuổi cái『 công lý 』.
Trong cái cây nguyên thủy rộng lớn này, khi nhìn vào vô số thế giới khác nhau, ta e ngươi là người duy nhất có thể làm được loại việc này trong suốt các thời đại.
Ta thua rồi, ta không thể đánh bại ngươi.
Nếu ngươi muốn định nghĩa『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』theo cách của một pháp sư... chắc chắn là ngươi người duy nhất trên thế giới này, người mạnh mẽ nhất,『 Pháp Sư Công Lý Tuyệt Đối 』.
Mặc dù ta không cam lòng... nhưng ta đanh phải thừa nhận"
"Glenn."
"Nhưng... có một sai lầm nhỏ trong tư tưởng của ngươi."
"Ồ?
Sai lầm?
Sai chỗ nào vậy?
Xin hãy dạy ta để ta có thể tiến bộ hơn trong tương lai."
"Tất nhiên ta sẽ dạy ngươi"
Trong khi nói-
Glenn lại giơ thanh kiếm lên.
"Bởi vì...
Ta là một giáo viên."
"Hahahaha!
Vậy xin thầy cho tôi lời khuyên, Sensei----!"
Jatice giơ kiếm lên với nụ cười hung dữ.
Cùng lúc đó, nữ thần phía sau cũng giơ kiếm lên.
Ma lực của cả hai lại bắt đầu tăng lên, tăng lên, tăng lên- tới mức cực hạn -
Không gian vô biên của vũ trụ một lần nữa lại mở ra cuộc chiến ác liệt.
Xung đột va chạm.
Ở nơi tận cùng thế giới---- hai pháp sư va chạm dữ dội.
Hóa thành sao băng, họ lao vào nhau, liên tục va chạm, va chạm rồi tách ra-
Không biết họ đã chiến đấu được bao lâu trong một thế giới mà ngay cả khái niệm về thời gian cũng trở nên mơ hồ.
Cuối cùng---- sự đối kháng của trận chiến đã bị phá vỡ.
Trong một trận chiến dài tưởng chừng như vô tận, Glenn cuối cùng cũng cạn kiệt sức lực và bị Jatice áp đảo.
(...Thắng rồi.)
Không cần phải dự toán nhiều để nhìn ra điều này.
Jatice cuối cùng đã chớp được thời cơ mà hắn hằng mong đợi.
Cuối cùng hắn đã đánh bại Glenn.
Cuối cùng---- đã vượt qua Glenn.
(Cuối cùng...
Ta đã thắng!
Cuối cùng ta cũng đã thắng!
Ta sẽ đánh bại ngươi!
Ta sẽ đánh bại ngươi!)
Lúc này, Jatice nhớ lại ký ức ngày xưa của mình.
Hãy nhớ lại cuộc hành trình của mình.
Khoảnh khắc hắn muốn trở thành『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』.
---Đó là cuộc gặp gỡ giữa hắn với một『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』nào đó.
(Mình sẽ không bao giờ quên...
Mình đã gặp『 ngài ấy 』ở một thế giới nào đó, trên quảng trường ở một thị trấn nhỏ xa xôi... dưới bức tượng『 Nữ Thần Công Lý 』ở quảng trường đó.
Cuối cùng... thế giới đó bị tiêu diệt bởi sinh vật tà ác...『 ngài ấy 』đã một mình chiến đấu để cứu mình, người sống sót duy nhất trên thế giới, trên chiến trường đó như một bức tranh địa ngục--...
Mình nhìn thấy『 ngài ấy 』......!)
Jatice được sinh ra ở một thế giới khác, khác với thế giới này.
Và『 hắn 』đã ở thế giới đó, chiến đấu chống lại hiện thân của mọi cái ác trên thế giới, cái ác thuần khiết.
『 Ngài ấy 』một mình chiến đấu.
Dáng vẻ của『 ngài ấy 』, tấm lưng của ngài ấy.
Nó dường như mang theo niềm hy vọng của tất cả mọi người trên thế giới.
Đó dường như là phẩm giá và vinh quang của con người khi chiến đấu chống lại cơn thịnh nộ của cái ác.
Đó dường như là ý chí và hy vọng của nhân loại đấu tranh chống lại những đau khổ và bất công.
『 Ngài ấy 』vô cùng cao quý, uy nghiêm và đẹp đẽ...
Mọi người chắc chắn sẽ tự hào vì『 ngài ấy 』cũng là một con người... dáng vẻ『 anh ấy 』thật chói lóa và cao quý.
(Vì vậy, mình đã luôn khao khát trở nên giống như ngài ấy.
Mình đã rơi nước mắt.
Vào lúc đó, mình đã tìm thấy vận mệnh của mình.
Ngài ấy là người mà mình phải trở thành bằng mọi giá và đó cũng là lý do mình có thể một mình sống sót sau khi thế giới đó bị hủy diệt.
Trên đời này, chỉ có con người mới có thể chiến đấu với cái ác, chỉ có con người mới có thể thách thức và chống lại sự bất công.
Đây là đặc quyền và ý nghĩa của sự tồn tại con người.
Bởi vì chỉ có con người mới là người sẽ đánh bại người khác bằng niềm tin và công lý của mình, họ là những sinh vật đặc biệt.
Sở dĩ người ta chiến đấu không phải vì nó đem lại thú vui, không phải để hạ nhục, hành hạ người khác và lấy đó làm niềm vui, không phải để thỏa mãn những ham muốn ích kỷ bằng cách tước đoạt của người khác và cũng phải là để chà đạp lên kẻ yếu để khiến bản thân trở lên ưu việt hơn--- sở dĩ con người chiến đấu là vì đó là nghĩa vụ của loài người, là sứ mệnh.『 Ngài ấy 』--- là『 con người 』tối thượng, là hiện thân của con người tối cao.)
『 Ngài ấy 』là đấng tối cao đối với Jatice.
Cũng giống như những tín đồ sùng đạo tin vào Chúa ở trên trời.
Jatice tin vào『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』.
(Nhưng thật không may...『 ngài ấy 』cuối cùng đã bị đánh bại bởi cái ác thực sự đã phá hủy thế giới...)
Đúng vậy.
Vì vậy.
『 Ngài ấy 』là sự tồn tại tối cao đối với Jatice và đó cũng là bức tường cao mà Jatice phải vượt qua.
Jatice phải chứng minh tính đúng đắn cách sống của『 ngài ấy 』bằng cách thực hiện cách sống của『 ngài ấy 』và vượt qua『 ngài ấy 』.
Chính vì cách sống của『 ngài ấy 』là tối cao đối với Jatice nên Jatice không thể dung thứ cho bất cứ ai nói xấu『 ngài ấy 』.
(Cái ác thực sự... xúc phạm『 ngài ấy 』...
Giống như nói rằng con đường『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』, người không ngừng chiến đấu để đáp lại ước nguyện bấy lâu nay của nhân loại thật ngu ngốc và lố bịch, đó mới chính là cái ác khi dám cười nhạo điều đó, niềm tự hào của cả nhân loại.
Không thể tha thứ, không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ...
Xúc phạm『 ngài ấy 』tương đương với xúc phạm toàn thể nhân loại trong vũ trụ, và cũng đồng nghĩa là xúc phạm ta, người tin vào『 ngài ấy 』.
Ta tuyệt đối sẽ không thể tha thứ...
Tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ...!
Ta sẽ đặt cược tất cả tôn nghiêm mà ta có để hủy diệt nó...!)
Vì vậy.
(Vì vậy, mình muốn... thay thế『 ngài ấy 』và trở thành『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』!
Trở thành『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』trên cả ngài ấy...!
Để tiêu diệt cái ác thực sự kinh tởm đã xúc phạm『 ngài ấy 』!
Để bảo vệ danh tiếng và phẩm giá của『 ngài ấy 』đã bị đánh bại!
Mình phải--- vượt qua『 ngài ấy 』...!
Bằng sức mạnh của riêng mình...!)
Đúng vậy, của riêng mình.
Nếu không ở『 một mình 』thì không được tính.
Bởi vì-
『 Anh không cảm thấy cô đơn ư?
Anh không muốn quay về sao? 』
『 Ừm... thành thật mà nói, tôi rất muốn quay về. 』
(Chính là cái này...
đây là thiếu sót duy nhất...
điểm yếu duy nhất của『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』, người hoàn hảo về mọi mặt...!
Vì vậy, mình sẽ loại bỏ điểm yếu này và trở thành một『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』thực sự hoàn hảo!
Thay thế『 ngài ấy 』và trở thành『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』trên cả『 ngài ấy 』...!)
Vì mục đích này---- Jatice đã cố gắng không ngừng nghỉ.
Mục tiêu đó quá tham vọng và đôi khi không biết nó sẽ hướng tới đâu.
Điển hình như, sau khi đến thế giới này, hắn đã phục vụ với tư cách là một pháp sư trong Quân đội Hoàng gia.
Tuy nhiên, trong lòng hắn có một sự chắc chắn nào đó.
Hãy tin rằng một ngày nào đó hắn sẽ tìm được hướng đi và tiến thẳng về hướng đó.
Và đó chính xác là những gì đã xảy ra.
Hắn giống như một con tàu đang chạy trên đường ray trải nhựa sẵn và không thể phanh lại được.
(Thật không may...
Mình lại chính là con tàu đó.
Đó là một con tàu buồn cười và buồn bã cứ chạy về phía trước trên con đường định mệnh đã được định trước.
Điều này đã không thể ngừng lại được.
Tiềm thức muốn chống lại điều này khiến mình muốn có được khả năng khả năng tính toán, dự đoán và thay đổi tương lai, nó đã trở thành phép thuật vốn có của mình... và phép thuật vốn có này cũng khiến mình nhận ra rằng tương lai rất khó thay đổi.
Đường đi của số phận thật tuyệt vọng---- chỉ cần nó lái vài lần, hàng chục lần, hàng trăm lần, hàng chục nghìn, hàng trăm triệu lần... con tàu chắc chắn sẽ trật bánh.
Đây không phải là một phép màu, đây là điều không thể tránh khỏi, một『 sự thật 』không ngờ đến.
Và chính lúc này--- nó đang xuất hiện trước mắt mình.)
Jatice nhìn Glenn.
Vào lúc này, mọi thứ giữa hai người đang va chạm với nhau, bị nuốt chửng và tiêu hao-
Mọi cuộc xung đột sẽ gây ra tác động to lớn đến những thay đổi trên thế giới và cả hai bên đều sẽ phải gánh chịu-
Hắn nhìn kẻ thù hùng mạnh đang chiến đấu quyết liệt với mình.
(Bây giờ chỉ còn lại『 ngươi 』...!
Chỉ còn lại『 ngươi 』...!
Chỉ cần ta đánh bại được『 ngươi 』... thì ta sẽ đạt được mọi thứ...!
Ta sẽ trở thành một...『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』thật sựựựựựựựựựựựựự--!)
Trong trận chiến dường như kéo dài vô tận này, Jatice đã nhìn thấy một cơ hội hoàn hảo.
Hắn vung thanh kiếm của mình với sát khí cực hạn.
Một đường kiếm theo chiều dọc lóe lên---- đó là đòn tấn công mạnh nhất, ý chí cao nhất bằng sức mạnh thánh thần.
Đồng thời, nữ thần cũng vung kiếm theo chiều ngang phối hợp với đòn tấn công của Jatice.
Đó là một đòn ác quỷ vượt qua cả thần.
Ngay lúc hai nhát chém tốc độ ánh sáng chồng lên nhau, tác động vật lý thuần túy đã gây ra sự biến dạng của thời gian và không gian.
Đối mặt với đòn chí mạng của Jatice-
".......!"
Glenn không thể tránh được nó.
Chắc chắn không thể tránh được nó.
Đòn tấn công đó--- thật hoàn hảo.
Đó là đòn tấn công hoàn hảo nhất của Jatice.
Mặc dù cậu miễn cưỡng có thể đỡ được đòn tấn công của Jatice nhưng cậu không có thời gian để né đòn tấn công của nữ thần.
Mặt khác, ngay cả khi cậu có đỡ được đòn tần công của nữ thần thì đòn tấn công của Jatice chắc chắn sẽ trúng đích.
"Glennnnnnnnnnnnnnn----!"
Đối mặt với chiêu thức đầy sát khí của Jatice đang gào thét dữ dội, Glenn chọn cách đỡ đòn tấn công của nữ thần.
"Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh---!"
Hai lưỡi kiếm lại giao nhau.
Năng lượng bộc phá siêu tân tinh phát ra mọi hướng---- Glenn đỡ được thanh kiếm của nữ thần.
Bây giờ cậu không còm khả năng phòng thủ.
Lúc này, cậu không thể phòng thủ trước đòn tấn công của Jatice.
Cho dù có sử dụng ma thuật dừng thời gian hay đảo ngược thời gian, cho dù đó là nhảy vào không gian hay dịch chuyển sang chiều không gian khác cũng đều vô ích.
Kết quả đã rõ.
Jatice đã thắng và Glenn đã thua.
"Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh-!"
Jatice tung đòn cuối cùng mạnh nhất vào Glenn.
Thanh kiếm của Jatice sắp đâm vào Glenn.
---Nhưng vào lúc này.
"Sensei------!"
Một âm thanh hoàn toàn không thể nghe được lọt vào tai Jatice và Glenn.
Quay ngược thời gian một lát-
『 Vẫn còn có một cách... 』
Giữa một trận chiến dường như kéo dài vô tận, Namelose đột nhiên nói ra điều như thế này, khiến Sistine và những người khác không khỏi choáng váng.
"Còn có một cách sao!?
Sao cô không nói với tôi sớm hơn chứ!?"
『 Cô có thể thông cảm cho tôi một chút được không?
Tôi thực sự không còn cách nào khác nên mới nghĩ ra cái ý tưởng nực cười mà thậm chí đó còn không được gọi là giải pháp!
Tôi hoàn toàn không chắc chắn!
Đấy còn chưa nói, tôi cũng không ngờ rằng Glenn sẽ đạt đến cảnh giới tối cao đó nên cho đến giờ tôi mới nảy ra ý tưởng đó!
Cô lại còn đổ cho tôi nữa!? 』
Namelose đỏ mặt hét lên giận dữ.
"Hai người!
Bây giờ không phải là lúc tranh cãi!"
"Un!
Đừng tranh cãi!"
Lumia và Re=L vừa khuyên can vừa đẩy lùi quân địch.
"Tsk...
Vậy cô có ý tưởng gì?"
Sistine hỏi trong khi dùng gió để đẩy lùi các thiên thần đang tấn công.
『 Cô biết rằng『 ban phước cho người khác 』là ý nghĩa tồn tại của tôi phải không? 』
"Tôi biết.
Ban đầu cô được sinh ra với ý nghĩa tồn tại này...
Nhưng, điều này..."
『 Đừng suy nghĩ nhiều, hiện tại không phải là lúc suy nghĩ về chuyện này.
Ý nghĩa sự tồn tại của tôi là『 cho đi 』, và cơ thể thật của tôi là một trong những tà thần bên ngoài vũ trụ, một nửa của < Cặp Song Sinh Trên Bầu Trời >, Thiên thần thời gian.
Và Glenn là chủ nhân của tôi và đã ký khế ước với tôi... vì vậy chúng tôi là giống nhau.
Trái tim và linh hồn tôi thuộc về anh ấy và ngược lại 』
"Cậu đang cố tình làm bọn mình ghen tị đấy hả...?"
『 Này, này, bà đây nghe thấy hết rồi đó, con em gái ngốc nghếch (Lumia).
Ngậm họng lại đi, trong đầu chỉ biết yêu với chả đương.
Điều tôi muốn nói là... cảnh giới mà Glenn đã đạt tới, sức mạnh < Kẻ Ngốc >【 THE FOOL HERO 】, tôi cũng có thể sử dụng được nó. 』
"...!?
Không, không lẽ...!"
"Điều đó có nghĩa là...!"
Ngay lập tức hiểu được lời nói của cô, Sistine và Lumia tỏ ra kinh ngạc.
Namelose gật đầu.
『 Đúng vậy.
Vì thế tôi đang nghĩ...
Tôi có thể sử dụng < Luật Của Nhà Vua> để chia sẻ sức mạnh【 THE FOOL HERO 】với mọi người...
điều đó là có thể, chắc vậy? 』
"Sao, sao cô nói cứ như thể không có tự tin vậy!?"
『 Thì đúng là tôi không có tự tin! 』
Namelose nổi giận với Sistine.
"Mặc dù có thể nó không mạnh bằng【 ABSOLUTE JUSTICE 】của Jatice, nhưng【 THE FOOL HERO 】của Glenn thực sự rất cường điệu!
Đó chính là bí ẩn mà Glenn chạm tới ở cuối cuộc hành trình của linh hồn và chỉ thuộc về anh ấy!
Cô thực sự nghĩ rằng tôi có thể chia sẻ sức mạnh độc quyền của anh ấy cho mọi người thông qua < Luật Của Nhà Vua > của tôi sao!?
Hơn nữa, với bản chất tồn tại của tôi điều như vậy chưa chắc đã xảy ra!
Vì vậy, đây thậm chí không phải là một『 giải pháp 』! 』
"Đúng, đúng vậy... nhưng..."
Sistine không thể cãi lại.
"Không thể thử một lần được sao?"
Lumia đề nghị.
『 Không được. 』
Namelose kiên quyết phủ nhận điều đó.
『 Không nhìn thấy tôi đang ở bộ dạng gì sao!? 』
Cơ thể của Namelose vô cùng nhỏ bé.
Và thậm chí cô còn không có cơ thể vật lý, cơ thể cô giống như một bóng ma.
Hình dáng yếu ớt này khiến người ta không nghĩ rằng cô thực chất là một trong những tà thần bên ngoài vũ trụ.
『 Lumia, để bảo tồn bản chất của Faria đã bị lấy đi khỏi cô, về cơ bản tôi đã chuyển giao bản chất của Tilica sang cho cô.
Đây là điều mà chỉ có cặp song sinh mới có thể làm được.
Nên hiện giờ tôi rất yếu.
Ở trạng thái này, tôi không thể『 làm thử 』bất kỳ điều gì--- vì điều này chỉ có thể làm một lần thôi.
Và tôi không biết liệu nó có thể thành công hay không...
Ngay cả khi nó thành công, thì tôi cũng không biết bao nhiêu sức mạnh của【 THE FOOL HERO 】có thể được chuyển giao cho mọi người.
Có lẽ chỉ một phần một ngàn?
Một phần mười nghìn?
Một phần tỷ?
Tác dụng chỉ kéo dài trong một giây?
Trong chớp mắt?
Trong tích tắc?
Không, tôi e rằng nó còn ngắn hơn thế.
Loại sức mạnh nghe có vẻ thần bí này---- giờ đây nó thật sự là < Luật Của Nhà Vua> cuối cùng của tôi."
".......!?"
Trước mặt nhóm Sistine còn đang im lặng-
『 (Hơn nữa... nếu tôi sử dụng hết lần này, thì sự tồn tại của tôi có thể...) 』
Namelose chần chừ một lúc trước khi nói những lời này.
Giờ không phải là lúc để nói những lời này.
Vốn dĩ cô là thứ không nên tồn tại trên thế giới này.
Mọi thứ sẽ trở lại trạng thái ban đầu.
Đối với họ, những người đang hướng tới tương lai, đây là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.
『 Vậy mọi người, kế hoạch của mọi người là gì?
Đồng ý?
Hay phản đối? 』
Đối mặt với câu hỏi này.
Sistine và Lumia đều do dự.
"Thôi nào, Sistine, Lumia."
Re=L đưa ra câu trả lời đơn giản và rõ ràng mà không do dự.
"...Tuy rằng tôi không hiểu rõ lắm, nhưng nếu chỉ còn cách này, vậy chúng ta cũng chỉ có thể sử dụng.
Biết đâu, sẽ không có vấn đề gì, mọi thứ đều sẽ thuận lợi thì sao...
Mặc dù đây chỉ là trực giác của mình."
Dù đây là trận chiến cuối cùng nhưng Re=L vẫn mang vẻ mặt ngái ngủ.
Sistine và Lumia đều cười.
"Ừm.
Vậy hãy thử xem."
"Đúng vậy... dù sao thì chúng ta cũng đã từng làm những việc như thế này rồi."
"Không... nếu có thể, mình thực sự hy vọng đây là lần cuối cùng chúng ta làm điều này."
『 ...Đừng lo, đây là lần cuối cùng...
Đây là lần cuối cùng, thật sự sẽ là lần cuối cùng... 』
Namelose quay mặt sang một bên và tuyên bố.
Giọng cô nghe có vẻ hơi kì lạ, nhưng Sistine và Lumia không nhận ra .
Chỉ có Re=L, người có trực giác nhạy bén, nghiêng đầu bối rối.
Nhưng phản ứng của cô chỉ dừng lại ở đó.
『 Đã đến lúc phải lên rồi, mọi người đã sẵn sàng chưa? 』
Namelose thúc giục họ như muốn thay đổi chủ đề.
"Sistine, tôi để cô quyết định thời điểm kích hoạt.
Chỉ cần cô ra lệnh, tôi sẽ kích hoạt < Luật Của Nhà Vua > cuối cùng."
"......Được."
Sistine giao chiến tuyến cho Lumia và Re=L, rồi bắt đầu chăm chú theo dõi trận chiến giữa Glenn và Jatice.
Glenn và Jatice đang bay xuyên qua không gian vô tận như những thiên thạch với tốc độ ánh sáng, không ngừng va chạm và tách ra, đơn giản đó không phải là chuyện mà người ở cấp độ như cô có thể can thiệp được.
(Nhưng... mình... có thể cảm nhận được nó...)
Ngay cả khi cậu đã đạt tới những cảnh giới cao hơn cô rất nhiều.
Thì cậu vẫn là Glenn---- giáo viên của Sistine.
Glenn dạy cô mọi thứ, không chỉ phép thuật.
Nhịp điệu của trận chiến.
Đúng là Glenn hiện đang ở trong thế giới của riêng mình.
Nhưng nhịp điệu của trận chiến mà Sistine học được qua khóa huấn luyện đặc biệt về quyền anh vẫn tồn tại trong cuộc chiến hiện tại của cậu, trong cuộc đối đầu như sao băng đó.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng điều này.
Quan trọng nhất, đó là Glenn.
Đó là giáo viên yêu quý của cô----
(Mình phải quan sát nó một cách chính xác... nhìn rõ chuyển động của Sensei...!
Bước ngoặt giữa thắng và bại... khoảnh khắc tấn công và phòng thủ xen kẽ...!
Ranh giới giữa sự sống và cái chết--!)
Sistine dừng việc mình đang làm.
Tận dụng cơ hội này, các thiên thần lần lượt lao tới chỗ Sistine.
Nhưng--......
"Đừng hòng!"
"Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa--!"
Lumia và Re=L đã bảo vệ cô.
Sự biến dạng của thời gian và không gian cùng với ánh sáng của ánh kiếm bạc đã cản trở bước tiến của đội quân thiên thần.
(Chưa... chưa đến lúc...!)
Sistine liên tục nhìn chăm chú-
Cô đứng đó, không ngừng nổi gió và chăm chú nhìn-
Cô gắng hết sức để theo kịp chuyển động của Glenn.
Chắc chắn là có thể.
Bởi vì--- cậu là thầy đã dạy cô cách chiến đấu.
Lumia và Re=L đã dồn hết linh hồn để chiến đấu chống lại các thiên thần.
Vì Sistine tạm thời rời xa chiến tuyến nên gánh nặng trên vai họ càng trở nên nặng nề hơn.
Tuy nhiên, Lumia và Re=L tin tưởng Sistine và âm thầm chiến đấu, hoàn toàn phớt lờ ngọn lửa lo lắng đang cháy mãnh liệt trong lòng họ.
Sistine theo dõi trận chiến của Glenn-
『 Như vậy là ổn rồi.
Cách đúng đắn để đáp lại sự mong đợi của người khác là hành động bất chấp sức nặng của trách nhiệm và đối mặt với nhiệm vụ của mình.
Đó là『 không trốn chạy 』, hãy dũng cảm đối mặt với nó 』
『 Tự tin lên chút.
Hiện tại em rất mạnh mẽ... bởi vì giáo viên đã dạy em rất tốt. 』
Những lời này hiện lên trong đầu cô - nếu hai người đó có mặt, họ chắc chắn sẽ nói như vậy.
Sistine kiên nhẫn chờ đợi.
Cô không thể không bỏ mặc Lumia và Re=L, những người đang liên tục bị hao mòn.
Cô không thể cứu được Glenn, người gần như bị Jatice dồn vào chân tường.
Dưới áp lực nặng nề--
Cô đã chờ đợi bằng cả trái tim---- tập trung sức mạnh, chờ đợi---
Chờ đợi......
...Chờ đợi... tiếp tục chờ đợi...
............
...
......Cuối cùng.
Sự chờ đợi này dường như đã bắt đầu có kết quả--
Thời khắc này cuối cùng cũng đã đến.
(......Ngay lúc này......!)
Ngay lập tức, Sistine cảm thấy như toàn thân mình bị nhiễm điện.
Bước ngoặt trong trận chiến quyết định giữa Glenn và Jatice, giữa luân chuyển tấn công và phòng thủ--
Tự tin vào chiến thắng của mình, Jatice tung đòn chí mạng vào Glenn.
Và Glenn không thể né tránh hoàn toàn--- cậu sẽ bị dính đòn.
Thắng bại sẽ hoàn toàn được quyết định vào thời điểm đó---- Sistine đã nắm bắt được thời điểm quyết định đó.
(......Ngay lúc này......!)
Cuộc tấn công và phòng thủ này là bước ngoặt giữa chiến thắng và thất bại-
Người chủ động là người chiến thắng, còn kẻ thua cuộc chỉ có thể trôi dạt trong dòng nước được gọi là『 thất bại 』-
Tuy nhiên, một sự thay đổi nhỏ cũng có thể dẫn đến kết quả lật kèo.
Đó là điều kỳ diệu của đường ranh giới.
(...Chính là lúc này...!
Sensei...!)
Lúc này, Sistine hét từ trong sâu thẳm trong linh hồn.
"Namelose----!"
『 !? 』
"Sisti!"
"......Un!"
Mọi người- di chuyển cùng một lúc.
"--< Luật Của Nhà Vua >--!"
Namelose đã phát ra < Luật Của Nhà Vua > cuối cùng.
Đột nhiên, cơ thể của Sistine, Lumia và Re=L phát sáng--...
"Haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa-!"
Họ bay về phía Glenn và Jatice đang chiến đấu với tốc độ vượt xa tốc độ ánh sáng.
Vô số thiên thần cũng đang tiến về phía họ cùng lúc.
Họ bị bao quanh bởi những『 ngôi sao 』có thể chôn vùi toàn bộ vũ trụ, dường như họ không thể vượt qua vòng vây.
Nhưng--......
Lại nói,『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』là gì?
Mọi người ban đầu đều là『 kẻ ngốc 』.
Sinh ra đã là một『 kẻ ngốc 』.
Nó khác xa với sự tồn tại vô cùng cao quý đó.
Nhưng sau khi nhận ra sự ngu dốt và tầm thường của mình, con người từ『 ngu ngốc 』trở thành『 lữ khách 』.
Họ dấn thân vào cuộc hành trình xa xôi và dài hơi của linh hồn hướng tới『 thế giới 』của riêng họ.
Với sự mong đợi mờ nhạt về tương lai.
Dù mưa hay nắng.
Liên tục tiến về phía trước một cách ngu ngốc.
Nếu『 thế giới 』là điểm kết thúc cuộc hành trình của những『 kẻ ngốc 』thì『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』chắc chắn cũng là một loại『 thế giới 』.
Vậy chính xác thì『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』là gì?
Anh chị em của một gia đình nào đó đang sống một cuộc sống bình thường.
Cô gái--- Re=L đột nhiên đứng dậy.
"Có chuyện gì thế?
Re=L."
"Hahaha, bài tập về nhà của em vẫn chưa làm xong à?"
Anh chị của Re=L, Illushia và Sion, những người đang ngồi bên cạnh, hỏi cô với vẻ mặt ngạc nhiên.
"...Em xin lỗi, Sion, Illushia."
Đột nhiên, dáng vẻ của Re=L đã thay đổi.
Cô không còn ăn mặc như một cô gái làng quê bình thường nữa mà đang mặc bộ quân phục Quân đoàn Pháp sư Hoàng gia.
"......Em phải đi."
Illushia buồn bã hỏi như thể cô đã hiểu hết mọi chuyện.
"Tại sao vậy?
Tại sao em lại muốn rời đi...
Re=L...
Thế giới của em đầy rẫy những khó khăn và đau đớn...
Chị biết rất rõ cuộc sống của em cho đến nay đã khó khăn như thế nào...
Thế giới đó không hề dịu dàng với em chút nào.
Chúng ta đã tạo ra em, nhưng lại để em đi trên con đường khó khăn và gian khổ... mà em lại không nghĩ đây là đau đớn, không nghĩ đây là gian khổ, em chỉ đi theo chúng ta một cách mù quáng, đi đến tận đây mà không cần suy nghĩ... ...chỉ lẻ loi một mình----"
"Lý do chúng ta xuất hiện trên thế giới này... chính là sâu thẳm trong lòng em mong muốn như vậy...
Nói cách khác, đây mới chính là suy nghĩ thật sự của em."
"Vậy nên... như thế là đủ rồi.
Em không cần phải vất vả nữa.
Ở thế giới này, em sẽ không còn liên quan gì đến những đau khổ và buồn phiền mà em đã trải qua.
Em có thể sống hạnh phúc mãi mãi với chúng ta."
"Lúc đó, chúng ta đã chúc phúc cho em và trở thành chỗ dựa của em... nhưng trong lòng chúng ta cũng do dự----『 liệu điều này có thực sự tốt? 』."
"-『 Có thực sự là vì lợi ích của em khi áp đặt những suy nghĩ ích kỷ của chúng ta lên em không? 』"
"Vậy nên chúng ta..."
Sion và Illushia cúi đầu bối rối và do dự.
"Không sao hết."
Tuy nhiên, Re=L trả lời chắc chắn.
"Lúc đầu, em thực sự chưa bao giờ nghĩ mình chiến đấu vì ai đó hay vì cái gì.
Nếu em làm theo mệnh lệnh của người khác và chiến đấu, em sẽ không cần phải suy nghĩ về những điều này.
Mọi chuyện sẽ trở lên dễ dàng, nhưng bây giờ thì khác.
Em có những người quan trọng mà em muốn bảo vệ.
Bằng cách ở bên cạnh Glenn...
Em đã tìm ra con đường mà mình nên đi.
Về sau, em muốn bảo vệ Glenn, người đã dạy cho em nhưng điều này.
Vì vậy, em phải rời đi.
Sion, Illushia, hai người không cần phải lo lắng."
Cuối cùng-
"Đúng...
Đúng vậy nhỉ... haha, có vẻ như chúng ta đã không còn gì phải lo lắng nữa rồi...
Xin lỗi, vì quá lo lắng cho em nên mới thành ra thế này..."
"...Ừm, cố gắng lên, Re=L..."
Illushia và Sion nhẹ nhõm nhìn Re=L rời đi bằng một nụ cười--...
Ban đầu, cô là『 Kẻ ngốc 』.
Cô không biết ý nghĩa sự ra đời của mình, cô không biết giá trị sự tồn tại của mình.
Chỉ cần chiến đấu một cách mù quáng và làm theo mệnh lệnh của người khác.
Thế giới phụ bạc với cô nhưng cô chẳng cảm thấy gì.
Không, phải nói là cô không hề nghĩ tới những thứ dễ dàng hơn.
Nhưng ở cuối cuộc hành trình mù quáng và không mục đích của linh hồn.
Cô biết ý nghĩa sự ra đời của mình và khám phá ra giá trị sự tồn tại của mình.
Cô nhận ra mong muốn thực sự, lý do để sử dụng thanh kiếm và tìm thấy ánh sáng của riêng mình.
Đây là『 thế giới 』của cô.
Cuối cùng cô cũng đã đến được『 thế giới 』của mình.
Vì vậy---- cô chính là『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』----...
"Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa---!"
『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』sử dụng toàn bộ sức mạnh của thanh kiếm bạc được phóng ra để cắt đôi bức tường thiên thần được xếp chồng lên nhau-
----
Trong một căn phòng trong cung điện, nơi hai mẹ con trong một gia đình hoàng gia sinh sống.
"Xin lỗi, Okaa-sama, Onee-sama."
Cô gái- Lumia nói một cách dứt khoát.
"Bây giờ còn phải đi."
Ngay lập tức, dáng vẻ của Lumia thay đổi.
Cô không còn là công chúa mặc bộ váy sang trọng mà là bộ trang phục『 Cặp Song Sinh Trên Bầu Trời 』.
Vì vậy, chị gái Renelia và mẹ Alicia ôm cô buồn bã.
"Trước đây con cũng như vậy rồi, luôn luôn coi thường bản thân và tự hạ thấp mình."
"Vì cơ thể đặc biệt của mình, con thường cảm thấy mình thật vô dụng trên thế giới này nên con muốn tìm kiếm giá trị của bản thân bằng cách cống hiến hết mình cho người khác và hy sinh bản thân.
Nhưng con không phải là một vị thánh, con chỉ là người kém may mắn thôi.
Một đứa trẻ bình thường sinh ra đã có siêu năng lực..."
"Chúng ta đã rất lo lắng... lo lắng rằng em sẽ không thể có được hạnh phúc trong thế giới thực..."
"Vậy nên chúng ta cũng đã mong ước...
Giá như con chỉ là một đứa trẻ bình thường... thì con có thể ở lại đây với chúng ta..."
Đối mặt với người chị và người mẹ đang lo lắng của mình----
"Không sao đâu, Onee-sama, Okaa-sama, giờ con ổn rồi."
Lumia mỉm cười lạc quan.
"Đúng như hai người nói...
Con đã suy nghĩ quá nhiều, còn luôn cảm thấy mình là một sinh vật đặc biệt, chỉ mang lại bất hạnh cho những người xung quanh.
Đó là lý do tại sao con muốn từ bỏ chính mình và sống vì người khác, hy sinh bản thân mình là tạo ra giá trị cho bản thân mà người khác không cần đến.
Nhưng điều này thật sai lầm.
Con xứng đáng nhận được sự ưu ái từ những người cần đến và yêu thương con, con cảm thấy mình cần phải hy sinh để có thể đền đáp họ.
Điều này khiến bản thân con cảm thấy được coi trọng.
Thật sai lầm khi hy sinh bản thân vì người khác.
Con không phải là một sinh vật đặc biệt.
Mọi người cần con và con có quyền nhận sự giúp đỡ của mọi người và ngược lại, con cũng muốn trợ giúp mọi người.
Con không còn suy nghĩ phiến diện như trước, hy sinh bản thân vì để『 tự thỏa mãn 』.
Còn muốn làm hết sức mình để cứu lấy thế giới.
Và con cũng muốn giúp đỡ Glenn-sensei, người đã giúp con nhận ra điều này và luôn đứng phía sau ủng hộ con.
Đây không phải là hy sinh bản thân, cũng không phải là nghĩa vụ...
Đây là mong muốn của riêng con.
Vì vậy... con xin lỗi.
Con muốn quay về với người đã giúp đỡ con, người mà con muốn báo đáp.
Thế giới mà con và người đó cùng sống."
Lumia nói xong một cách tự tin.
"Haha...
Quả thực chúng ta có thể đoán được con sẽ đưa ra lựa chọn này...
Nhưng chúng ta vẫn rất lo lắng cho con...
Ta thật sự không xứng đáng làm một người mẹ."
"Lumia... lâu không gặp, em đã lớn lên nhiều rồi..."
Alicia và Renillia đều thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ họ hơi cô đơn nhưng tràn đầy niềm vui.
Ban đầu, cô là『 kẻ ngốc 』.
Cô tin rằng mình là người quái dị và là sự tồn tại không cần thiết trên thế giới này.
Cô tự coi mình là người mang lại bất hạnh cho người khác.
Vì vậy, cô tạo ra giá trị cho sự tồn tại của mình thông qua sự cống hiến mù quáng.
Nhưng trên hành trình linh hồn vốn bị vặn vẹo và mù quáng này.
Cô nhận ra rằng giúp đỡ lẫn nhau là lẽ thường tình trên đời.
Cô phát hiện ra rằng mình không phải là người ngoại lệ, giá trị và ý nghĩa tồn tại của cô đã tồn tại trong vòng luẩn quẩn ngay từ đầu.
Cô biết『 giúp đỡ 』người khác vì mong muốn thực sự của mình, không phải vì nghĩa vụ, cũng không phải vì sự hy sinh hay vì thỏa mãn bản thân.
Đây không phải là một điều gì phức tạp.
Đây gọi là『 tình yêu 』,『 trái tim 』mà con người phải có.
Điều quan trọng là cô có nhận ra điều này hay không.
Và cô---- đã nhận ra điều đó.
Đây là『 thế giới 』của cô.
Cuối cùng cô cũng đã đến được『 thế giới 』của mình.
Vì vậy--- cô là『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』----...
"Haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa---!"
『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』sử dụng chiếc chìa khóa vàng và chìa khóa bạc, trục xuất bức tường cao do các thiên thần tạo ra khỏi chiều không gian-
----
Ông già và đứa cháu gái yêu quý của ông đang đã đặt chân đến thành phố trên bầu trời.
Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ, họ cuối cùng cũng đến thành phố trên bầu trời, họ có thể nhìn thấy bầu trời xung quanh tuyệt đẹp không gì sánh bằng.
Cháu gái Sistine quay lưng lại với khung cảnh và nói.
"...Cháu xin lỗi, ông nội, giờ cháu phải đi rồi."
Đột nhiên, dáng vẻ Sistine thay đổi.
Cô không còn mặc bộ đồng phục thám hiểm khu di tích nữa mà thay vào đó mặc chiếc áo mang biểu tượng của cơn gió, < Áo choàng gió > màu trắng.
"Cháu có một tương lai mà cháu muốn hướng tới...
đồng thời, cháy cũng mong có người đó có thể nhìn cháu đi đến tương lai đó."
Cuối cùng.
"Haha, cháu đã lớn rồi...
Sistine... cháu gái đáng yêu của ta"
Có lẽ ông đã biết trước từ lâu.
Ông nội của Sistine, Redolf Fibel, không hề tỏ ra bối rối hay hoảng sợ mà ông bình tĩnh chấp nhận lời của Sistine.
"Ta thật xấu hổ...
Rõ ràng trước lúc chết ta đã quyết định giao phó mọi thứ cho cháu...
Nhưng ta lại bị kẻ xấu mê hoặc...
Ta đã hủy hoại ước mơ của chính mình, đồng thời còn muốn hủy hoại tương lai của cháu gái đáng yêu của ta......"
"Ông nội......"
"Ta vẫn còn nhớ... chuyện gì đã xảy ra sau khi ta trở thành ma vương...
Ferodo Belif...
Nó giống như một giấc mơ mơ hồ.
Cho dù ta làm việc xấu gì hay có bao nhiêu người phải chết... ta cũng đều nhớ rất rõ...
Ta chỉ đứng nhìn mà không làm gì cả...
Đó đơn thuần chỉ là một cơn ác mộng...
Ta đắm chìm trong giấc mơ của mình, chối bỏ tương lai và chạy chốn khỏi hiện thực bằng cách mơ mộng..."
"...Đây không phải lỗi của ông nội.
Con người đều mong manh và ngu ngốc.
Những kẻ lợi dụng sự yếu đuối của mọi người mới là kẻ đáng hận nhất.
Hơn nữa... bản thân cháu cũng chẳng khá hơn là bao."
"...Sistine?"
Sistine nhìn lên bầu trời và nói.
"Cháu không hiểu gì cả, cháu thậm chí không hiểu ý nghĩa của giấc mơ mà cháu kế thừa và ý nghĩa của việc theo đuổi nó.
Cháu chỉ theo đuổi sự thật trong vô thức và không có sự giác ngộ.
Sự thật, phẩm giá, sứ mệnh...
Cháu luôn quan tâm đến những điều này, nghe thì có vẻ như là những từ ngữ cao cả nhưng lại không hề tầm thường chút nào, cháu là một đứa trẻ khao khát hình tượng cao ngạo, hào nhoáng bên ngoài.
Phép thuật cũng có mặt lạnh lùng và tàn nhẫn, rất khó để tiến về phía trước với ước mơ trên vai.
Sống như một pháp sư và tiến về phía trước với ước mơ trên vai có nghĩa là mình đang đi trên con đường sinh tử mà một ngày nào đó có thể sẽ bị người khác cướp đi hoặc sẽ phải cướp của người khác.
Cháu không biết ngày mai sẽ ra sao, thay vì đối mặt với mộng tưởng của mình, thì ta nên đối mặt trực diện với hiện thực."
"............"
"Tuy nhiên, cháu nghĩ bây giờ mình đã khác.
Cháu sẽ đối mặt với mọi hiện thực và tiến về phía trước với hiện thực phũ phàng.
Dù sau này có thể cháu sẽ gặp rất nhiều điều mà cháu không thể hiểu được... nhưng như thế là đủ rồi.
Cháu sẽ tiếp tục mò mẫm trong hiện thực khắc nghiệt và hướng tới tương lai.
Đồng thời, cháu sẽ... tạo ra tương lai của thế giới này.
Cùng với người đã dạy cháu điều này...
để ngăn bản thân khỏi chùn bước...
để những người lạc lối như cháu không còn chùn bước nữa...
Cháu và họ sẽ cùng nhau hướng tới tương lai!"
Nghe thấy quyết tâm của Sistine.
"Hahaha...
Vậy sao...
Sistine...
Ahahahaha..."
Redolf cười lớn.
"Cháu đã vượt qua ta từ lâu rồi.
Ta rất vui...
Ta thực sự vui...
Ta đã từ bỏ thân phận con người của mình... thoát khỏi hiện thực... bỏ rơi cái tôi tội lỗi của tương lai...
Ta có thể hạnh phúc như vậy...
Chà, thì ra, đây thực sự là một giấc mơ..."
"Ông nội......"
Sistine nhìn ông nội yêu quý của mình.
Rodolf đứng cạnh Sistine và nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.
"...Đi đi.
Hãy sống.
Chiến đấu với thực tế của cháu và hướng tới tương lai của mình.
Ta thực sự tự hào về cháu..."
"......Ông nội......"
"...Cuối cùng, còn một điều nữa.
Cảm ơn cháu, Sistine.
Mặc dù đây là một giấc mơ vô nghĩa được tạo ra từ sự yếu đuối trong trái tim cháu, cố gắng phủ nhận thực tế của mình...
Nhưng đồng thời cũng cho thấy rằng cháu thực sự vẫn còn nhớ giấc mơ của ta, giấc mơ và cảnh tượng này trong lòng cháu khiến ta rất cảm động."
Sistine không khỏi quay lại và ngắm nhìn thành phố trên bầu hùng vĩ cùng với ông nội của cô--- bầu trời xanh trải dài vô tận phía sau nó.
Ngước nhìn khung cảnh như vậy với người ông thân yêu của mình---- trong lòng cô đã mong mỏi một điều kỳ diệu như vậy.
"Thật sự... cảm ơn cháu rất nhiều...
Sistine... tạm biệt..."
Ban đầu, cô là『 kẻ ngốc 』.
Vì tài năng vượt trội nên cô đã bị tài năng của mình làm cho mù quáng và trở nên kiêu ngạo và ngu ngốc.
Theo đuổi ước mơ và khám phá sự thật với tư cách là một pháp sư.
Vinh quang.
Sứ mệnh.
Cô khoe khoang bản thân như vậy và luôn cho rằng mình đang hướng tới một mục tiêu nào đó.
Đúng vậy, cô đã nghĩ như vậy .
Cô không biết mục tiêu của mình là gì.
Cô giống như một đứa trẻ ngây thơ đang khao khát một thứ gì đó mà hình dáng của nó chỉ có thể được nhìn thấy một cách mơ hồ.
Nhưng đây là điểm kết thúc cuộc hành trình của một linh hồn mù quáng không có đích đến trước mắt.
Cô nhận ra thực tế.
Cô đã giác ngộ.
Chấp nhận thực tế phũ phàng không liên quan gì đến『 giấc mơ 』huy hoàng, và tiến về phía trước theo đuổi chân lý và tạo dựng tương lai.
Đây là『 thế giới 』của cô.
Cuối cùng cô cũng đã đến được『 thế giới 』của mình.
Vì vậy--- cô là『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』--...
"Sensei------!"
Ngọn gió sáng chói do『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』giải phóng đã phá hủy tất cả những bức tường cao do các thiên thần tạo ra và thổi bay chúng.
Sau đó--......
"Sensei------!"
"......!?"
Đó là tất cả những gì xảy ra trong khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi.
Vào thời điểm quyết định kết quả trận chiến giữa Glenn và Jatice, đòn chí mạng sắp quyết định mọi chuyện đã giáng xuống.
Vào thời điểm lưỡi kiếm của Jatice chuẩn bị đam xuyên qua Glenn.
Ngọn gió ánh sáng của Sistine.
Lỗ đen của Lumia.
Ánh kiếm bạc của Re=L lóe lên.
---Đánh thẳng vào Jatice.
Tuy nhiên, Jatice không bị thiệt hại nhiều, gần như có thể nói là hắn không hề bị thương.
Tuy nhiên, cơ thể hắn hơi bị chệch hướng bởi đòn tấn công này .
Vì vậy, đòn tấn công của hắn đã bị vô hiệu hoá.
Đây là---- điều không bao giờ có thể xảy ra.
Ngoại trừ Glenn, tuyệt đối không có ai có thể chạm vào Jatice---- nhưng Sistine và những người khác đã làm được điều đó.
"......Làm sao có thể......!?"
Jatice lần đầu tiên lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Đôi mắt hắn mở to như thể không thể tin được.
Trong một khoảnh khắc.
Chỉ trong một khoảnh khắc, hắn cứng đờ tại chỗ.
Đây là tất cả những gì Sistine và những người khác có thể làm.
Sistine và những người khác, những người đã sử dụng hết sức lực của mình vào lúc này, đã không còn cơ hội để có thể can thiệp vào Jatice.
Họ đã tiêu tốn tất cả những gì mình có chỉ để có được khoảng cách thoáng qua này.
Nhưng đây chỉ là một khoảng cách.
Đúng lúc này-
Glenn dường như đã đoán trước được rằng họ sẽ làm điều này-
"Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh--!"
Cậu dùng hết sức hất thành kiếm lên, làm chệch hướng thanh kiếm của nữ thần--- đẩy lùi nó -
Sau đó, cậu cắt đứt cánh tay của nữ thần với tốc độ cực nhanh.
Lúc này, dòng thời gian chậm lại.
Tuy nhiên, dòng thời gian ở khu vực này đã bị bóp méo từ lâu, nhưng vào thời điểm này, từ góc độ thời gian chủ quan của hai người, dòng chảy thời gian quả thực đã chậm lại.
Glenn và Jatice----- cùng một lúc.
Glenn lao xa về phía trên.
Jatice lao xa về phía dưới.
Hai thiên thạch nhấp nháy di chuyển với tốc độ ánh sáng---- và sau đó quay lại.
Họ giơ kiếm lên và lao thẳng về phía nhau.
Chậm rãi.
......Chậm rãi.
Tất nhiên, trên thực tế, họ đang tiến lại gần nhau với tốc độ thậm chí còn vượt xa tốc độ ánh sáng.
Tốc độ vật lý không có ý nghĩa gì trong dòng thời gian bị bóp méo.
Chậm rãi.
......Chậm rãi.
Glenn và Jatice tiếp cận gần về phía nhau.
Glenn giơ < Lưỡi Kiếm Chính Nghĩa > lên.
Jatice giơ < Lưỡi Kiếm Chỉnh Sửa > lên.
Chậm rãi.
Trong một thế giới mà dòng thời gian trở lên điên cuồng, họ đang dần dần tiếp cận nhau với tốc độ siêu ánh sáng-
Đến gần.
...Đến gần.
........Đến gần-
Cuối cùng-
"Jaticeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee----!"
"Glennnnnnnnnnnnnnnnnnnn----!"
Hai thiên thạch cuối cùng đã va chạm vào nhau vào thời điểm này.
--
"............"
"............"
Hiện trường vô cùng im lặng.
Như thể trận chiến khốc liệt và nảy lửa vừa rồi chưa từng xảy ra.
Vô số thiên thần cũng ngừng chuyển động, đứng yên tại chỗ.
"............"
"............"
"............"
Sistine, Lumia và Re=L cũng bất động tại chỗ.
Họ chăm chú nhìn Glenn và Jatice.
Glenn và Jatice đang đối mặt với nhau ở cự ly cực gần, như thể họ đang ôm lấy nhau.
Họ cũng bất động như bức tượng.
Im lặng.
Thời gian và không gian như bị đóng băng.
Sự im lặng và đình trệ thống trị toàn bộ thế giới.
Cuối cùng---- cuối cùng...
"......Khụ."
Tiếng nôn ra máu phá vỡ sự im lặng bao trùm toàn bộ xung quanh.
Đây là âm thanh được tạo ra bởi Jatice.
Thanh kiếm dài mà Jatice đâm---- cuối cùng, nó chỉ làm xước nhẹ bên sườn của Glenn.
Nhưng.
Thanh kiếm mà Glenn đâm đã xuyên vào ngực Jatice.
Họ im lặng một lúc lâu.
Sau đó-
"Ừm...
Rốt cuộc là tại sao?"
Jatice đột nhiên nói điều này.
Máu chảy ra từ khóe miệng.
Trong lời nói của hắn không hề có sự tức giận hay không cam tâm chấp nhận thất bại.
Hắn hỏi câu hỏi đơn giản này giống như một đứa trẻ tò mò muốn về mọi thứ xung quanh, đang hỏi giáo viên của mình.
"...Tại sao... ta lại thua nhỉ...?"
Đôi mắt Jatice ngước nhìn Glenn... rất ngây thơ và trong sáng.
"Không, ngươi không thua.
Ta ghét phải thừa nhận điều đó nhưng ngươi đã đánh bại ta rồi."
Glenn trả lời.
"Công lý của ngươi đã hoàn toàn đánh bại công lý của ta.
Đây là chiến thắng hoàn toàn của ngươi.
Tuy nhiên, có một điều ngươi đã sai, giống như việc ngươi đã điền sai đáp án trong một bài kiểm tra mà lẽ ra ngươi phải đạt điểm tối đa...
Đúng vậy...
Đó chính là điểm sai chí mạng."
"......Điểm sai sao?"
"Đúng vậy, chính là họ."
Glenn nhìn Sistine, Lumia và Re=L.
"Ngươi từng nói bọn họ là sức mạnh của ta, là chỗ dựa của ta...
Lúc đó, ngươi đã sai rồi."
"............"
"Ngươi đã đánh giá quá cao họ về con đường họ đã chọn và công lý của họ, nói rằng công lý đó xứng đáng bị đánh bại...
Nhưng vô hình trung, ngươi đã đặt công lý của họ cao hơn của ngươi và của ta."
"...Nhưng, sự thật có thực sự là như thế không?"
Jatice bối rối hỏi.
"【 ABSOLUTE JUSTIE 】của ta và【 THE FOOL HERO 】của ngươi ở một chiều không gian cao hơn bí ẩn mà chúng đạt được, phải không?"
"Sai rồi."
Glenn dường như đang cố gắng kiên nhẫn dạy dỗ cậu học sinh của mình-
"Ta đã nói ngay từ đầu rồi phải không?
---Ai cũng có thể trở thành『 Pháp Sư Chính Nghĩa 』."
"............"
"Trở thành『 Pháp Sư Công lý 』không phải là vấn đề lớn...
Bất cứ ai cũng có thể trở thành một miễn là họ có suy nghĩ đó.
Sai lầm của ngươi là nghĩ rằng『 Pháp Sư Công lý 』là một sự tồn tại độc nhất và đặc biệt."
"Điều, điều này... có nghĩa là..."
Jatice hơi run lên.
"...Đúng vậy đấy "
Glenn gật đầu với vẻ mặt phức tạp.
"Công lý của ta không thể thắng được ngươi.
Nhưng--- công lý của chúng ta thì có thể."
Nghe những gì Glenn nói.
"...Điều...
điều này có nghĩa... có nghĩa là... ta...!
Ta...!
Ta...!"
Toàn thân Jatice run rẩy dữ dội.
"Điều đó có nghĩa...
điều đó có nghĩa...
điều đó có nghĩa--!"
Hắn run rẩy dữ dội và liên tục thốt ra những lời...
Cuối cùng-
"Có nghĩa là---- công lý của ta không thua công lý của ngươi."
Trên mặt hắn nở một nụ cười không hề hối hận.
"Ta hiểu rồi, là vậy sao... các ngươi... ta hiểu rồi... thì ra là vậy... không thể thắng... không thể thắng được... không thể thắng được.
Nhưng Glenn... công lý của ta---- công lý của ta đã chiến thắng công lý của ngươi, không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là như vậy!
Phải... ta đã thắng... ta đã thắng được ngươi... cuối cùng... cuối cùng...!
Hahahaha...
Ahahahahahahahahahahaha...!
Jatice cười lớn.
Hắn không gượng cười, cũng không phủ nhận thất bại.
Hắn vui mừng vì đã chắc chắn về chiến thắng của mình.
Dù ai trên thế giới này có nói:『 Cuối cùng thì Glenn đã thắng còn Jatice đã thua 』, ngay cả khi Chúa có nói như vậy thì suy nghĩ của hắn cũng sẽ không thay đổi.
Hắn cực kỳ tự tin rằng mình đã thắng.
Chính vì Glenn biết hắn là loại người như vậy, nên-
"Ngươi đúng là chẳng thay đổi gì cho đến phút cuối...
Đây là cách mà ngươi bất khả chiến bại..."
Glenn lặnh lẽ rút thanh kiếm ra và mặc kệ hắn.
Đồng thời.
Những thiên thần chôn vùi toàn bộ không gian biến thành những hạt sáng và biến mất.
Nữ thần đằng sau Jatice cũng dần biến mất-
Jatice Lowfan--- sắp bị tiêu diệt.
Hắn đang biến mất.
"Sensei!"
"Sensei!"
"Glenn!"
Lúc này, Sistine, Lumia và Re=L lao tới chỗ Glenn.
Họ đứng hai bên Glenn, nhìn chằm chằm vào Jatice mà duy trì trạng thái chiến đấu.
Glenn dùng tay ngăn những cô gái sắp giết Jatice bất cứ lúc nào và bình tĩnh hỏi Jatice.
"Ngươi đã bị Sát Thần đâm, ngươi sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt, ngươi còn có gì muốn trăn trối không?"
Vì vậy, Jatice trả lời với một nụ cười.
"À...
Ta có rất, rất nhiều điều muốn nói với ngươi... nhưng điều đầu tiên ta muốn nói là---『 Xin chúc mừng, Glenn 』."
Bốp bốp bốp...
Jatice vừa nói vừa vỗ tay.
"Ngươi... cuối cùng đã đến điểm bắt đầu của mọi thứ.
Tiếp theo... mọi thứ sẽ bắt đầu lại... sẽ bắt đầu lại... bắt đầu lại..."
"......?
Ngươi đang nói gì vậy......?"
"Ngươi sẽ hiểu sớm thôi."
Jatice mỉm cười đầy ẩn ý.
Sự tồn tại của hắn sắp biến mất.
Đầu ngón tay, ngón chân...
Hắn dần dần hóa thành những hạt ánh sáng và hòa vào không gian.
"Nhưng đừng lo... lần này sẽ khác.
Sẽ hoàn toàn khác... bởi vì... bây giờ, vào lúc này đây, ta đã xuất hiện trước mặt ngươi rồi."
".......?"
Ý nghĩa không hề rõ ràng.
Tuy nhiên, cậu vẫn chọn cách lắng nghe những lời cuối cùng của kẻ thù cũ.
Sau đó-
"...Sistine.
Ừm...
Ngươi thật tuyệt vời... nếu là ngươi... thì chắc chắn sẽ..."
Jatice đột nhiên nhìn Sistine.
Sistine đột nhiên bị hắn nhắm tới, cô trở nên cảnh giác.
"Đừng lo.
Ta sẽ biến mất sớm thôi.
So với chuyện tầm thường đó-"
Hắn ném thứ gì đó về phía Sistine.
"Cái gì!?"
Sistine vô thức bắt lấy thứ đó.
Cô cẩn thận xem xét...
"Đây, đây chính là...?"
"Đúng vậy...【 Lăng Kính Tam Giác Chói Lọi 】được tạo ra bởi Ma Vương Ferodo...
Đồng thời, ta cũng đã sử dụng kiến thức có được trong Đại Thư viện để chỉnh sửa nó.
Nó giống như【 The Upanishad of A 】.
Các ngươi cứ xem nó như Akashic Record nhân tạo, mặc dù nó vẫn chỉ là bán phẩm...
Ta giao lại nó cho ngươi, hy vọng ngươi có thể sử dụng nó thật tốt."
"Sử... sử dụng? ...Ngươi muốn ta sử dụng thứ này như thế nào?
Hơn nữa, ta dùng thứ này để làm gì chứ!?"
"Một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu thôi."
Jatice vẫn để lại những câu đố cho đến phút cuối.
Cuối cùng.
Sau khi đưa【 Lăng Kính Tam Giác Chói Lọi 】cho Sistine.
Như thể hắn cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình-
"Chà~~~~~~~~~~~~~~..."
Hắn hít một hơi thật sâu, đầy mãn nguyện.
Hắn có vẻ rất thoải mái và không còn gì hối tiếc.
Với đôi mắt ngây thơ và trong sáng như một đứa trẻ, hắn ngước nhìn bầu trời đầy sao đang mở rộng vô tận.
"Kết thúc rồi... phải không... mọi thứ sắp kết thúc rồi...
Glenn... mọi thứ chỉ mới bắt đầu với ngươi... nhưng câu chuyện của ta sẽ kết thúc ở đây... thực sự đúng là quá dài..."
"...Jatice."
"Glenn...
Ta đã đánh bại ngươi.
Mặc dù lúc này, ngươi sẽ chỉ cảm thấy ta thật cố chấp... nhưng cuối cùng ngươi sẽ hiểu rằng ta thực sự đã thắng, ta đã đánh bại ngươi...
đánh bại số phận."
"............"
"Thành thật mà nói... ta thực sự muốn trở thành『 ngươi 』, mặc dù kết quả khác với những gì ta tưởng tượng----"
"............"
"-Nhưng mà, thế cũng tốt.
Ta không hối hận.
Loại sai lệch này chỉ là chuyện nhỏ.
Bởi vì, khoảnh khắc ta đến với ngươi...
Ta đã được định sẵn là người chiến thắng...
Ta đã bị đánh bại mọi thứ."
Jatice liếc nhìn Sistine.
"Vì vậy, ta rất hài lòng."
Người ta dễ dàng liên tưởng những lời của Jatice giống như『 tiếng sủa của con chó bại trận 』hay『 những lời vô nghĩa trước khi chết 』hay『 sự biện hộ trước khi chết 』.
Nhưng--- trong lời nói của hắn có một sức mạnh nào đó khiến người ta không dám nghĩ như vậy.
Cảm giác chân thực đến mức không thể giải thích được.
Glenn và những người khác không biết phải trả lời hắn như thế nào.
"Hahahaha..."
Ngay lúc này...
"Ahahahaha...hahahahahahahahahahahaha..."
Hắn như không thể nhịn thêm được nữa.
Hắn thoả mãn và cười điên cuồng.
"Ahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha--!
Hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaha--!
Hahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahahaahaha."
Cùng với tràng cười này.
Sự tồn tại mang tên『 Jatice 』đã biến mất.
Hắn biến thành những hạt sáng và biến mất trong không khí.
Đây là--- pháp sư vĩ đại đã làm rung chuyển toàn bộ đế quốc, gây chấn động cả thế giới, sử dụng mọi thủ đoạn để đạt đến cảnh giới cao nhất mà không một pháp sư nào có thể đạt được trong lịch sử nhân loại---- công lý điên cuồng, Jatice Lowfan cuối cùng đã kết thúc--......
___________________________________________