Khác Rồi ánh sáng sẽ quay trở về(bắcxkiên)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,585
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407665577-256-k667374.jpg

Rồi Ánh Sáng Sẽ Quay Trở Về(Bắcxkiên)
Tác giả: vtseasonlove
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Thật tệ ai cũng chỉ trích t,t vô dụng thật đấy"
"Thôi mà,nín đi,đừng khóc nữa"



pov​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ( Lucy harem - FT/TR ) Chỵ mài có chồng rồi ...
  • Ta là Mặt Trời , em là Mặt Trăng
  • (Văn Chu) (ABO ) Anh Sai Rồi
  • [TaeKook] Tôi chọn em rồi
  • [ĐM/EDIT] Ánh trăng sáng của nhân vật phản diện...
  • trăng xanh và mặt trời (Jaki x Erika) lhms2
  • Rồi Ánh Sáng Sẽ Quay Trở Về(Bắcxkiên)
    0-0 không phải là bình yên


    Hiệp 1 kết thúc với tỉ số 0–0.

    Trung Kiên đứng trong khung thành, hai tay chống hông, nhìn lên bảng điện tử vài giây rồi quay đi.

    Không có cảm giác nhẹ nhõm.

    Chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi áp lực đổ xuống nặng hơn.

    U23 Trung Quốc cầm bóng nhiều, ép sân liên tục.

    Bóng được nhồi vào vòng cấm bằng đủ cách: sút xa, tạt bổng, bóng bật ra tuyến hai.

    Kiên gần như không có khoảnh khắc đứng yên.

    Anh liên tục di chuyển, hô hàng thủ, chỉnh vị trí từng người.

    Không sai.

    Không bàn thua.

    Nhưng cũng không có pha cứu thua để người ta nhớ tới.

    Tiếng còi nghỉ giữa hiệp vang lên.

    Kiên bước về đường hầm, mồ hôi ướt lưng áo.

    Anh cúi đầu, không nhìn sang hai bên.

    0–0 lúc này không phải lợi thế, mà giống như một lời cảnh báo.

    Hiệp 2 bắt đầu, nhịp độ tăng lên rõ rệt.

    Trung Quốc đẩy cao đội hình, tốc độ nhanh hơn, áp lực dồn thẳng vào khung thành Việt Nam.

    Bàn thua đầu tiên đến từ một pha dứt điểm ở cự ly rất gần.

    Kiên phản xạ, đổ người, tay chạm bóng nhưng không đủ.

    Lưới rung.

    Anh đứng dậy, quay lại nhìn lưới vài giây.

    Rồi cúi xuống nhặt bóng.

    Bàn thua thứ hai đến nhanh hơn.

    Một cú sút bị che tầm nhìn.

    Kiên đứng đúng vị trí, nhưng khi nhận ra thì bóng đã nằm trong lưới.

    Anh không phản ứng, chỉ lặng lẽ ôm bóng đi ra.

    Đến bàn thua thứ ba, Kiên gần như không còn phản xạ theo bản năng nữa.

    Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

    Anh nhặt bóng, đặt lại giữa sân, quay về vị trí cũ như một thói quen máy móc.

    Tiếng còi mãn cuộc vang lên.

    Kiên bước ra khỏi khung thành, đầu cúi thấp.

    Khi đi ngang đường biên, anh đưa tay lên mặt.

    Nước mắt rơi.

    Không gào khóc, không sụp xuống.

    Chỉ là những giọt nước mắt của người đứng cuối cùng, hiểu rằng mình sẽ là cái tên bị nhắc đến đầu tiên.

    Phòng thay đồ chìm trong im lặng.

    Không ai nói gì.

    Tiếng tháo băng, tiếng giày chạm sàn vang lên khô khốc.

    Kiên ngồi ở góc phòng, lưng dựa tường, đầu cúi thấp, hai bàn tay siết chặt.

    Điện thoại rung liên tục trong túi, nhưng anh không mở.

    Đình Bắc đứng nhìn Kiên một lúc lâu, rồi bước tới.

    "Kiên."

    Kiên ngẩng lên.

    Mắt đỏ hoe.

    Giọng anh run ngay từ câu đầu:

    "Thật tệ... ai cũng chỉ trích tao."

    "tao cảm thấy tao vô dụng thật đấy."

    Bắc lắc đầu:

    "Đừng nói vậy."

    Kiên cười nhạt:

    "M lên mạng chưa?"

    "Họ nói tao bắt kém."

    "Họ bảo thua là do tao."

    Anh im lặng vài giây, rồi nói tiếp, giọng thấp hẳn xuống:

    "Có người còn nói tao bán độ."

    Không khí chùng xuống.

    "Họ bảo không ai bắt kiểu đó cả."

    "Nếu không ngu thì là cố tình."

    "Tao đọc mà tay run."

    "Chửi thì còn chịu được..."

    "Chứ nói tới mức đó... tao thấy nhục thật."

    Nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

    "Tao đứng trong khung thành mà thấy mình bất lực."

    "Tao nhìn bóng vô lưới mà không cứu được."

    Bắc tiến lại gần hơn:

    "Thôi mà, nín đi, đừng khóc nữa."

    Kiên lắc đầu, giọng nghẹn lại:

    "Tao mệt lắm."

    "Tao không chịu nổi cảm giác này."

    Bắc không nói thêm.

    Anh ôm Kiên vào lòng.

    Không siết chặt, không vội.

    Chỉ đủ để Kiên dựa vào.

    Bàn tay Bắc đặt sau lưng Kiên, vỗ nhẹ từng nhịp.

    "Nghe tao nói nè," Bắc nói khẽ.

    "Hiệp 1 m giữ được 0–0."

    "Tụi tao ở trên sân biết."

    Kiên nghẹn giọng:

    "Nhưng chẳng ai nhớ..."

    "Không cần ai ngoài tụi tao nhớ."

    Bắc buông tay ra một chút, nhìn thẳng vào Kiên:

    "M đừng tự ép bản thân mình nữa."

    "M sụt cân đi nhiều rồi."

    "Nốt đi."

    "Chỉ còn một trận nữa thôi."

    "Rồi chúng ta về nhà nghỉ ngơi nhé."

    Kiên hít sâu một hơi, gật đầu rất khẽ.
     
    Rồi Ánh Sáng Sẽ Quay Trở Về(Bắcxkiên)
    Chỉ trích vẫn còn đó chỉ là không quan tâm đến nữa🍂


    Trận đấu cuối cùng diễn ra dưới ánh đèn rực của sân cỏ.

    Trong khung thành, Cao Văn Bình đứng thẳng người, ánh mắt khóa chặt từng pha lên bóng của đối phương.

    Mỗi lần Trung Quốc dứt điểm, cả khán đài lại nín thở.

    Một cú sút xa.

    Bình đổ người kịp lúc, hai tay ôm trọn bóng vào ngực.

    Tiếng reo hò vang lên từ bốn phía khán đài.

    Một pha đối mặt.

    Bình lao ra nhanh, khép góc, bóng bật khỏi chân tiền đạo.

    Âm thanh gọi tên anh dâng cao, át cả tiếng loa sân.

    Trên băng ghế dự bị, Kiên ngồi im.

    Anh nhìn rất rõ — từng nhịp đổ người, từng khoảnh khắc khung thành được giữ vững.

    Ánh đèn chiếu thẳng xuống mặt cỏ, nhưng không chạm tới chỗ anh ngồi.

    Trận đấu khép lại và bước vào loạt luân lưu.

    Cao Văn Bình đứng giữa khung thành.

    Cả sân im phăng phắc.

    Cú sút đầu tiên.

    Bóng bay sang phải.

    Bình đổ người đúng hướng, đẩy bóng ra ngoài.

    Tiếng reo hò nổ tung.

    Cú sút tiếp theo.

    Một lần nữa, Bình chạm được tay vào bóng.

    Khán đài vỡ òa, những tiếng gọi tên anh dội xuống mặt cỏ, kéo dài không dứt.

    Ống kính máy quay chỉ tập trung vào khung thành ấy.

    Ánh đèn rực sáng.

    Tên Cao Văn Bình được nhắc đi nhắc lại trong tiếng hò reo.

    Kiên ngồi yên.

    Không cúi đầu.

    Không quay đi.

    Anh nhìn, như một người đứng ngoài câu chuyện không còn thuộc về mình.

    Tiếng còi cuối cùng vang lên.

    Sân cỏ chìm trong âm thanh ăn mừng.

    Còn Kiên, anh đứng dậy sau cùng.



    Ngày cả đội trở về, sân bay đông hơn thường lệ.

    Cả đoàn bước ra theo hàng.

    Kiên là người đi cuối.

    Anh đội mũ sụp thấp, đeo khẩu trang kín mít, vai khoác balo, tay kéo vali.

    Ánh nhìn và ống kính dồn về phía trước — nơi có những cái vẫy tay, những tiếng gọi tên quen thuộc dành cho người gác đền vừa trải qua một trận đấu được tung hô.

    Có tiếng hô hào.

    Có sự chào đón.

    Kiên cúi đầu bước tiếp.

    Không dừng lại.

    Không ngoái nhìn.



    Về đến quê, mọi thứ lặng như tờ.

    Không băng rôn.

    Không người chờ đón.

    Không tiếng chào mừng.

    Buổi tối, Kiên ở trong phòng.

    Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt anh.

    Tin tức trên mạng vẫn trôi, bình luận vẫn xuất hiện.

    "Bán độ."

    "Cố tình thua trận Trung Quốc."

    "Thật tệ."

    Những lời đó vẫn còn ở đó.

    Nhưng lần này, Kiên không dừng lại lâu.

    Anh lướt qua.

    Rồi tắt máy.

    Không phải vì chúng biến mất, mà vì anh không còn để chúng giữ mình lại.

    Căn phòng trở về yên tĩnh.

    Ngoài kia, gió thổi qua hàng cây.

    Không còn ánh đèn sân cỏ.

    Không còn tiếng reo hò.



    Sáng hôm sau, Kiên đi chùa.

    Con đường nhỏ rợp bóng cây.

    Gió nhẹ.

    Tiếng chuông vang đều, chậm rãi.

    Không có máy quay, không có tiêu đề giật gân, cũng không có ai gọi tên anh.

    Kiên ngồi xuống bậc thềm.

    Thở chậm.

    Mọi thứ đơn giản đến mức nhẹ nhõm.

    Anh mở điện thoại, chụp một tấm ảnh rất bình thường — mái chùa cũ, hàng cây, nắng rơi nghiêng.

    Đăng story.

    Không nhạc.

    Không lời.

    Những lời ngoài kia vẫn tồn tại.

    Nhưng ở nơi này, Kiên chọn yên bình.
     
    Back
    Top Dưới