Khác rimuru qua thế giới one punch main

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru chiến với saitama


Nối tiếp chap trước

Bây giờ hai người đang lao vào nhau với vận tốc âm thanh , sai tung ra rất nhiều cú đấm và rimuru cũng đáp trả lại bằng những đường kiếm tinh diệu của bản thân ,

Sau vài chục phút đấu qua đấu lại bất phân thắng bại thì bây giờ sai rất bất ngờ trước sức mạnh của rimuru còn rimuru thì cười mà chỉa kiếm về phía sai rồi hô to nói

< rimuru > ' nếu cậu không đánh đấm nghiêm túc thì cậu sẽ thua đấy ' ( cười tự tin nói )

Sai nghe vậy thì như đang có cái gì đấy trong người sai đập liên hồi , cậu đưa tay lên trước trái tim mình thì cười nói Nhẹ

< saitama > ' ờ!

Ngươi cũng cẩm nhận được có phải không?

' ( cười hưng phấn nói thầm )

Tất nhiên là rimuru biết sai đang bị sao nhưng cậu không quan tâm , cậu ngay lập tức thủ thế rồi lao lên , sai thấy cậu lao lên thì cậu cũng lao lên theo rimuru chém một cú hết sức từ đầu xuống mà sai cũng tung ra cú đấm nghiêm túc để đón cú chém kia

< rimuru > ' [ tuyệt diệt trảm ] '

< saitama > ' [ cú đấm nghiêm túc ] '

[ ầm , keng ]

Khi hai chiêu thức chạm mặt nhau thì hai chiêu thức cứ như có linh hồn vậy chúng va vào nhau và cắn xé lẫn nhau nhưng do hai luồn năng lượng ngang tài ngang sức nên cả hai chỉ đang triệt tiêu lẫn nhau thôi .

Những tiếng nổ và những tiếng kim loại vang lên trên không trung và nơi phát ra những tiếng kêu ấy tất nhiên là do cuộc chiến của hai người gây nên ,

Rimuru liên tục chém ra những vết chém mang lượng nhiệt khổng lồ mà sai cũng đấm đá hết sức nghiêm túc với rimuru với vẻ mặt phấn khích ,

Rimuru thấy mình liên tục thối lui thì cậu liên tiếp triệu hồi những sợi xích từ hư không

< rimuru > ' [ tử diệt xích ] '

Rimuru triệu hồi những sợi xích có khí tức tử vong từ hư không để trói chặt sai lại để cậu có thể tìm được điểm yếu của sai và chiến thắng cậu , Sai thấy những sợi xích lao tới với ý định trói cậu thì cậu cũng tung ra những đòn đánh hết sức sắc bén

< saitama > ' [ đấm liên tiếp nghiêm túc ] '

[ ầm ]

Lại liên tiếp có nhưng vụ nổ vang lên và lần này cũng là do hai chiêu thức của rimuru và sai chạm mặt nhau nhưng lần này thì uy lực cũng đã mạnh hơn vì cả hai đang nghiêm túc hơn lần trước .

Genos đứng bên ngoài kết giới thôi thì cũng đã cảm nhận được luồn sức mạnh của hai bên toát ra mà đổ mồ hôi lạnh vì cậu không ngờ cả hai có thể mạnh tới như vậy được , nhất là cậu không ngờ rimuru lại có thể đánh ngang tay với thầy của cậu

( ad : bây giờ hai người chỉ sử dụng sức mạnh bán thần thôi nhé )

Quay lại chiến trường của hai người thì bây giờ chổ hai người đang chiến đấu đã tang hoang và trên người sai đã liên tiếp xuất hiện những vết thương do vết chém gây ra còn bên phía rimuru thì cậu lại không nhận mấy sát thương vì trình độ chiến đấu của hai người có một độ lớn không thể vượt qua

( ad : rimuru là đấng sáng tạo nên việc cậu tinh thông tất cả võ thuật và kĩ thuật thì chuyện đó rất bình thường không có gì đáng nói nhưng chuyện đáng nói là việc rimuru thường chu du các thế giới nên cậu tích luỹ rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu qua các thế giới còn sai thì đánh mà không có chiến thuật nên cả hai mới có bộ dạng khác nhau )

Bây giờ tình trạng của sai rất tệ vì cậu mất máu liên tục nhưng trên mặt cậu vẫn giữ được nụ cười phấn khích trên khuông mặt .

Rimuru thấy sai như vậy thì càng phấn khích hơn mà lập tức tăng tốc rồi xuất hiện trước mặt sai rồi cậu tung một nhát chém từ dưới lên trên khiến sai không phản ứng kiệp mà ăn trọn cú chém đó , rimuru thấy vậy thì cười nhưng mà cậu chưa cười được bao lâu thì một nấm đấm đã xuất hiện trước mặt cậu với chữ

[ TỬ ]

Rimuru thấy vậy thì da gà da đầu của cậu nổi lên mà ngay lập tức cậu tạo ngay một vụ nổ nhỏ ngay giữa hai người , cậu tạo một vụ nổ nhỏ giữa hai người là để rimuru có thể dùng sóng âm của vụ nổ để văng ra xa tránh khỏi cú đấm đó .

Khi sai thấy rimuru lại dùng cách đó để tránh khỏi cú đấm của mình thì sai có chút bất ngờ nhưng cậu cũng lấy lại tinh thần mà ngay lập tức lao lên tấn công để cho rimuru không có thời gian để nghỉ ngơi , rimuru đang bay lại về phía sau thấy vậy thì cũng trầm mặt xuống mà ngay lập tức cậu xé rách hư không bên cạnh để chạy trốn ra xa .

Sai thấy vậy thì liền nhảy vào vết nứt do rimuru tạo ra , khi rimuru vừa thoát khỏi hư không mà xuất hiện ở xa hiện trường mới nãy thì cậu cảm thấy lạnh gấy mà nhìn xuống thì cậu thấy sai đang đuổi theo mình , cậu thấy vậy thì cắn răng mà tung một cú đấm vào ngay giữa mặt sai , sai thấy cậu đấm đến như vậy thì sai cũng đâm lại , hai cú đấm va chạm vào nhau và người chiến thắng là sai , cú đấm của saitama đấm vào tay cậu khiến rimuru cảm giác như mất cả cánh tay vậy , rimuru liền rút tay lại và sai đã chớp cơ hội khi rimuru đang rut tay về thì cậu lại đấm tới lần nữa và lần này thì rimuru đã nghiêng người trong phút chốc để né , sau khi sai đấm hụt thì rimuru cũng rút ra từ hư không một thanh dao nhỏ mà cậu đâm từ phía dưới lên khiến sai không kiệp tránh mà ăn một nhát đâm vào ngay vai , sai ngay lập tức nhảy ra xa khi ăn phải một nhát dao còn rimuru thì đứng đó mà thở hỗn hễn , hai người nhìn với anh mắt nghiêm túc thì cả hai liền ngước mặt lên trời mà cười lớn

< rimuru > ' hâhhahahaha '

< saitama > ' hahahahahaha '

Genos thấy hai người cười như vậy thì cũng hiểu trận đấu sắp kết thúc rồi và đúng như cậu nghỉ cả hai cười một lúc rồi nhìn về phí nhau nói

< rimuru > ' chiêu tiếp theo là chiêu kết thúc ' ( cười hứng phấn nói )

Sai nghe vậy thì cũng gật đầu và hai người cũng chủng bị tư thế để ra chiêu mạnh nhất của hai người , hai người liên tục phát ra những khí tức mạnh mẽ khiến trời cao cũng ảm đạm lại vì nó không thể chịu chổi khí tức của hai người , sau một lúc vận chiêu thức thì rimuru là người lao lên đầu tiên

< rimuru > ' [ tử diệt thiên trảm ] ' ( hô lớn )

< saitama > ' [ hệ tất sát : cú đấm siêu nghiêm túc ] ' ( hô lớn )

Chiêu thúc của hai người tiếp tục va chạm vào nhau và lần này đã không xuất hiện một vụ nổ nào vì chiêu thức của hai quá khủng bố nên nguồn năng lượng của cả hai chiêu thức đã triệt tiêu lẫn nhau .

Và sóng xung kích của hai chiêu thức lan ra và đẩy lùi hai người ra xa , cả hai người thấy vậy thì chỉ cười mà nhìn nhau rồi nói

< rimuru > ' trận này là hai chúng ta hoà ' ( cười cười nói )

< saitama > ' ừ ' ( cười hưng phấn nói )

Vì đây là lần đầu tien sai có một trận chiến mà khiến cậu tung hết sức mà và lần đầu tiên cậu bị thương sau 2 , 3 năm và nó khiến cậu rất thích thú .

Genos thấy hai người cũng đã đấu song thì cậu liền bay lại chổ hai người mà nói

< genos > ' thật tuyệt vời thưa thầy! , đệ tử không ngờ người lại mạnh như vậy ' (nói )

Cả hai thấy vậy thì chỉ cười mà cả hai soay người đi rồi nói

' 3 người chúng ta đi ăn ramen không ' ( cười nói )

< saitama > ' được thôi , tất nhiên là cậu bao đấy nhé ' ( cười nói )

Cậu nghe vậy thì cũng chỉ cười khổ mà gật đầu đồng ý .

________________________________

Hết

Vâng vậy là hết rồi mình rất vui khi được mọi người đọc truyện của mình , mình rất vui và cảm kích à mà nếu ai có thắc mắc vì sao không thấy ciel trong chap này là do rimuru muốn tự mình chiến đấu với sai nên cậu không cho cô tham gia nha và cô chỉ ngồi trước màn hình rộng lớn để coi hai người chiến đấu với nhau thôi nha .

Nhớ like cho tui nha

Bye

1526 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và một buổi tối vất vả


Nối tiếp chap trước

Thì bây giờ rimuru đang mời hai người saitama và genos đi ăn mì tương đen và tất nhiên là sai cố gắng ăn nhiều nhất có thể vì đây là miễn phí mà sao sai có thể chịu nổi còn gneos thì vần bình tĩnh ngồi ăn còn cậu thì cũng gọi cho mình hai 3 phần rồi cũng bắt đầu ăn ,

Và trong khi ăn thì sai cũng thấy thử thách của quan mì tương đen này mà phấn khích nói

< saitama > ' này hai người có ý định tham gia cái này không ' ( phấn khích nói )

Sai chỉ tay về phía tờ quản cáo trên tay mình , hai người thấy vậy thì cũng quay qua nhìn nhau mà hai người cũng thấy trong ánh mắt của đối phương có chữ không muốn , cả hai cũng đồng thanh lên tiếng

< rimuru , genos > ' tôi , tớ xin khiếu ' ( bình thản nói )

Thánh sai nghe hai người nói vậy thì cũng thoáng có chút buồn bả mà nói

< sai > ' vậy sao!

' ( buông bả nói )

Rimuru thấy vậy thì cậu cũng không quan tâm đến vẻ mặt tội nghiệp của sai vì cậu biết thánh sai đang làm nũng để có thể được cậu đồng ý , genos thì không kháng cứ lại được nên cũng gật đầu đồng ý , thánh sai thấy kế hoạch của mình có chút thành công thì cũng cười thầm .

Và sau đó thì hai người thánh sai và đồ đệ đắc lực nhất của mình thi thử cuộc thi và tất nhiên là thánh sai đã gục và chỉ còn genos ăn hết được đống mì đó trong cơn há hốc mồn của tất cả mọi người trong quán , khi genos đang còn ăn thì có một người đẹp trai bước vào quán và đi tới chổ cậu .

( ảnh nè )

( ad : ổng có tóc và đôi mắt vàng kim giống rimuru nhỉ mọi người )

Anh ta nhìn thấy rimuru đang ngồi ăn thì cũng có một chút bất ngờ còn cậu thì không quan tâm ánh mắt của anh ta mà tiếp tục chú tâm ăn phần mì của mình , anh ta nhìn cậu một lúc rồi thì cũng quay sang nhìn genos nói

< mặt nạ mật > ' có vẻ đây là tân binh genos lớp s hạng 16 nhỉ?! , xin tự giới thiệu!

Tôi là mặt nạ mật anh hùng lớp A hạng 1 , không biết cậu có thời gian để gặp tôi một chút không?

' ( cười tự nhiên nói )

Sai thấy vậy thì cũng nhìn lên mà nói

< sai > ' anh hùng cấp a à ' ( nói )

Mấy người con gái xung quay thì cũng đã la hét nói

< nữ 1 > ' là mặt nạ mật thật kìa ' ( la lớn )

< nữ 2 > ' anh ấy đẹp trai quá....

' ( la lớn )

Sai thấy thế thì thì thầm nói nhỏ với genos

< sai > ' cẩn thận đấy genos!

Có khi người ta muốn tới đàm áp người mới đấy ' ( nhỏ nhẹ nói )

< genos > ' ra thế , vâng thưa thầy ' ( lạnh lùng boy nói )

Cậu đứng dậy rồi chỉ tay ra sau quán nói

< genos > ' vừa hay tôi mới ăn no song nên đang cần phải luyện tập một chút ' ( lạnh lùng đáp )

Mặt nạ mật nghe vậy thì cũng chỉ cười nhẹ mà đi theo cậu ra quán sau , còn rimuru thì không quan tâm mà tiếp tục ăn thêm một bát mì nữa , sau một lúc thì cậu cũng ăn xong bát mì của mình thì cũng đúng lúc genos đã nói chuyện song với mật nạ mật mà bước vào , thánh sai thấy genos bước vào thì hỏi

< sai > ' ura sử lí song rồi à?

'

< genos > ' vâng ạ '

< sai > ' đúng là cấp s có khác , có phải người đứng đầu cấp a mới dám đến đòi giáo huấn cậu không ?

' ( tò mò hỏi )

< genos > ' không ạ ' ( bình tĩnh nói )

Sai nghe vậy thì cũng tò mò mà hỏi

< sai > ' không phải giáo huấn người mới sao?

Vậy thì là gì?

' ( tò mò hỏi )

< genos > ' nói ngắn gọn thì anh ấy đến chúc mừng con '

< sai > ' hể?

Vậy sao?

' ( bất ngờ nói )

Nhưng khi cả hai đang trò chuyện thì cũng có vài cô gái mới nãy lại chào hỏi hai người mà nói là chào hỏi thôi chứ cậu thấy là toàn hỏi genos không thì có .

< nữ 1 > ' anh gì ơi?

Anh có quen với mặt nạ mật à?

' ( thẹn thùng hỏi )

< nữ 2 > ' em có thể bắt tay với anh không!

' ( thẹn thùng nói )

Genos nghe vậy thì cũng giương tay ra mà bắt tay chào lại , khi mấy người con gái đấy thấy cậu bắt tay lại thì cũng la lớn vui vẻ còn thánh sai thì nằm buồn bả mà nhìn màng này , nhưng khi cả 3 người con gái kia đang bắt tay với genos thì họ cũng chú ý rimuru mà càng la lớn hơn họ la lớn đến nổi cả cái quán cũng phải rung lậc cập mà

< nữ 1 > ' áaaaaaaaaa nhìn kìa là anh hùng hạng 2 class s đấy ' ( la lớn trong vui vẻ nói )

< nữ 2 > ' là hoàn tử bóng tối đấy ' ( la lớn nói )

Rimuru nghe vậy thì cậu cũng bịt tai lại để tai cậu không bị điếc mà cậu chỉ cười ngượng ngạo mà để tay xuống nói

< rimuru > ' chào các cô ' ( cườ ngượng nói )

Họ nghe vậy thì càng la lớn hơn

< all > áaaaaaaaaaa anh ấy vừa chào với tui kìa ' ( la lớn nói )

Và tất nhiên là sau cú la trời giáng ấy thì họ cũng xin bắt tay và xin chụp ảnh với chữ kí , sau một lúc thì cậu cũng sử lí song đám hâm mộ của cậu mà thở dài nhìn hai người nói

< rimuru > ' thôi tôi đi trước đây!

Tớ hết hứng ăn rồi!

' ( mệt mõi nói )

Hai người kia nghe vậy thì cũng gật đầu , khi rimuru bước ra khỏi quán thì cậu cũng cảm thấy an tĩnh hơn một lác mà thở dài vì đêm nay có vẽ khá là ồn ào .

Rimuru đang trên con đường đi về nhà của mình thì bất ngờ có vài con quái vật lao ra để chặn đường cậu và tất nhiên là bọn chúng đều bị rimuru tiêu diệt không sót một mãnh thịt còn vương vãi nào , cậu cứ an tĩnh mà ngắm nhìn trời đầy sao mà bước về nhà , khi cậu đứng trước cửa nhà của mình thì khi cậu định mở cửa thì bất ngờ có con quái vật lao ra phá cửa cậu , cậu nổi gâng đầy mặt nhưng cậu vẫn giữ được nét cười trên khuông mặt nhưng nét cười đó lại đầy sát khí , tất nhiên là rimuru đã cho con nãy chết trong đau đớn rồi ,

Khi cậu đang còn tiết cho căn nhà của mình thì lại lần nữa có 3 con quái vật biết bay chúng thả bơm vào nhà cậu và lần này cậu đã không giữ bình tĩnh nữa cậu rút kiếm ra rồi cậu nhảy lên chém chúng một cái ,

khi chúng thấy cậu nhảy lên thì chúng cũng có chút luốn cuốn mà khi cậu chém chúng ghì chúng cũng nhắm mặt lại để chờ chết mà sau vài giấy bọn chúng không cảm thấy gì thì chúng cũng mở mắt ra thì chúng thấy cậu chém chúng mà bọn chúng không sao thì bọn chúng cũng bắt đầu cười nhạo , nhưng chưa để bọn chúng cười thì chổ vừa bị rimuru cắt chổ đó xuất hiện một ngọn lửa đen tuyền và ngọn lửa bắt đầu lan ra khắp cơ thể chúng và chúng đã chết cháy trong đau đớn .

Rimuru thấy vậy thì cũng thở ra một hơi để lấy lại bình tĩnh , nhưng chưa kiệp để cậu bình tĩnh thì lại có vài trăm con quái vật bao quay cậu lại , cậu thấy vậy thì lần này trên khuông mặt cậu đã nổi gân cực mạnh mà quyên tối đó cậu đã tàn sát hết đám quái nhân đang tấn công nhà cậu .

Và khi người dân ra khỏi nhà thì họ rất bất ngờ trước khung cảnh trước nhà mà cũng ngây người một lát rồi họ cũng thông báo chuyện này cho hiệp hội anh hùng và tất nhiên là hiệp hội cũng biết là ai đã làm nên cũng chấn tĩnh mọi người lại , và tất nhiên là hiệp hội anh hùng đã thông báo cho báo chí biết rằng là tối qua nhà của anh hùng cấp s hạng 2 anh hùng bóng tối bị tập kích và trong lần tập kích đó có 10 con quái vật cấp rồng 50 cấp quỷ và toàn bộ còn lại thì là cấp hổ hoặc cấp sói , khi người dân trong thành phố nghe vậy thì họ cũng hò hét tên cậu thì cậu có thể dử lí nhiều quái vậy cấp rồng như vậy trong một đêm , còn cậu thì không quan tâm những chuyện ồn ào ở quài kia mà đang ngủ ngon ở nhà .

________________________________

Hết

Vâng vậy là hết chap rồi

Bye

1516 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và lời đồn về thành phố dáng sợ nhất


Nối tiếp chap trước

Trời cũng đã sáng và cậu cũng lau rửa mặt mày rồi từ từ đi tới hiệp hội anh hùng với vẻ vui tươi .

Trên đường đi thì cũng có rất nhiều người nhận ra cậu mà tới xin chữ kí và cậu cũng cười vui vẻ mà kí cho họ .

Sau khi đi được một lúc thì cậu cũng đến được hiệp hội , khi cậu định bước vào thì cậu nghe thấy tiếng quát từ trong phát ra mà có hơi tò mò mà bước vào để xem thử có chuyện gì xảy ra thì cậu thấy tatsumaki em gái nuôi của cậu đang bay lơ lửng quoanh hiệp hội và chữi những thành viên của hiệp hội ,

cậu thấy vậy thì cũng ngán ngẫm vì cậu đã cố gắng thay đổi tính cách này của cô rất nhiều lần nhưng lúc nào cũng thất bại nên cậu cũng đã bỏ cuộc chuyện thay đổi tính cách của cô ,

khi cô đang càm đám người hiệp hội thì cô cũng cảm nhận được có một ánh mắt nhìn mình thì cũng nhìn sang thì cô thấy rimuru thì cô liền nở nụ cười vui vẻ mà bay tới chổ cậu

< tátsumaki > ' chào anh , anh rimuru ' ( cười vui vẻ nói )

< rimuru > ' ừ chào em tatsumaki ' ( thở dài mà cười đáp lại )

Mấy người của hiệp hội thấy vậy thì cũng chảy nước mắt mà chạy tới chổ cậu , cô thấy vậy thì cũng khó chịu mà quay đầu quát mắng

< tatsumaki > ' các ngươi không thấy ta đang nói chuyện với anh ấy à!

' ( quát lớn với chút tức giận )

Mấy người kia thấy vậy thì cũng dừng bước trước tiếng quát của cô , mấy người kia liền đưa ánh mắt tội nghiệp về hướng của cậu , cậu thấy vậy thì cũng chỉ thở dài mà ngoắc tay kia họ lại gần , họ thấy vậy thì cũng liền vui vẻ khi vừa thoát nạn .

Cô thấy vậy thì cũng bay đi mà để lại vài câu chữi

< tatsumaki > ' đúng là mấy tên yếu đuối vô dụng mà ' ( tức giận bay đi nói )

Cậu thấy cô bay đi thì cũng chỉ thở dài ngắn ngẩm mà nhìn về phía những nhân viên của hiệp hội mà nói

< rimuru > ' sao các ngươi làm em ấy cáu vậy?

' ( tò mò hỏi )

Mấy người kia nghe vậy thì cũng có chút lúng túng mà kể lại sự việc vừa xảy ra cho cậu biết , sau khi cậu nghe song thì cũng gật đầu , mấy người kia khi kể song thì cũng bỏ đi vì họ còn có việc khác nên không thể ở lại lâu được , cậu cũng không làm khó bọn họ mà để bọn họ đi vì bọn họ đã cho rimuru biết mấy chuyện xảy ra gần đây rồi nên cậu cũng không cần bọn họ nữa .

Cậu quay lưng rời đi khỏi hiệp hội , cậu sẽ tự tay cậu sử lí cái lời đồn vớ va vớ vẩn này .

Khi cậu bay đến nơi thì cậu có thấy vài chục con quái vật đang đi đến thành phố Z , cậu thấy vậy thì cũng nhìn xuống chúng với anh mắt vui vẻ , cậu rút kiếm ra rồi lướt xuống xử lí hết đám quái vật .

Khi cậu sử lí xong tên quái vật cuối cùng thì cậu thấy có hai người đang chạy tới chào hỏi cậu

< ria mép lò xo > ' có phải anh là anh hùng cấp s hạng 2 không?

' ( lịch sự nói )

Người bên cạnh nghe vậy thì sốc mà nói to

< bi vàng > ' lớp s thật à!

Sao hiệp hội lại cử anh hùng cấp s tới đây chứ!

Bọn người đó không tin chúng ta có thể tự sử lí à!

' ( tức giận nói )

( ảnh hai người )

Cậu thấy vậy thì không nói gì mà chỉ nhìn hai người này một cách kỉ lưỡng rồi hỏi

< rimuru > ' hai người là anh hùng cấp A hạng 33 - râu xoắn và cấp a hạng 29 - bi vàng nhỉ?

' ( bình tỉnh hỏi )

Hai người kia nghe vậy thì cũng gật đầu , cậu thấy vậy thì liền hỏi

< rimuru > ' các người tới đây do hiệp hội kia hai người đi đúng không?

' ( vẫn bình tĩnh hỏi )

Hai người nghe vậy thì gật đầu một lần nữa , cậu thấy vậy thì cũng cười mà nói

< rimuru > ' vậy hay cả 3 chúng ta đi cùng đi ' ( cười nói )

Hai người kia nghe vậy thì gật đầu lia lịa luôn , được một cấp s đi chung thì chả khác nào có được sự bảo vệ mạnh nhất cả nên giờ đây họ đi rất ngông cuồng không như mới nãy .

Còn cậu thì chả quan tâm lắm vì bây giờ cả tâm chí của cậu đều đang chú tâm căn cứ ở phía dưới mặt đất thành phố Z này ,

Vừa rồi cậu dùng [ skill đôi mắt của vị thần thất lạc ] để tìm thì cậu liền thấy có một căn cứ dưới thành phố này mà không chỉ vậy theo cậu cảm thận được thì dưới thành phố này có rất nhiều quái vật cấp rồng rất mạnh và có hàng ngàn con quái cấp quỷ và hổ có cả sói nữa .

Trong khi cậu con đang suy nghĩ làm sao để diệt trừ tổ chức quái vật này thì hai người kia cũng đã phát hiện ra có quái vật mà chủng bị tư thế sẳng sằng chiến đấu , cậu thấy vậy thì liền thoát khỏi suy nghĩ của mình mà nhìn về phía con quái vật thì cậu thấy tên quái vật này có cơ thể và vốc gián thì không khác gì con người mà cái khác của con quái vật là da nó thì màu đen còn tóc thì như mấy cuộn rong biển ấy

( ảnh nè )

Hai người kia thấy quái vật thì một người dùng một cái ná cao xu mà bắn một viên bi vàng với vận tốc rất nhanh về phía con quái vật nhưng con quái vật thì chỉ vơ cuốn tóc mình một cái thì viện đạn đã bay lệch sang trụ đường bên cạnh , bi vàng thấy chiêu thức của mình bị phá giải như vậy thì rất bất ngờ .

Nhưng chưa để anh bất ngờ xong thì bổng nhiên từ trong cống có một óng rong biển trồi ra từ đó và quấn lấy chân anh mà kéo về phía cống , nó kéo anh từ đầu cống bên kia ra tới đầu ống bên này khiến anh hộc máu mà ngất liện đi ,

< ria mép > ' bi vàng!

' ( lo lắng nói )

Nhưng chưa kiệp để ria mép lo lắng thì con quái vật bắt đầu tấn công ria mép , anh thấy vậy thì vơ khăn lên rồi biến nó thành một thanh kiếm loại phương tây mà lao tới và chém loạn xa thành một vòng tròn quanh mình .

Con quái vật kia nhìn thấy vậy thì có hơi bất ngờ , nhưng chưa để nó bất ngờ thì ria mét dậm mạnh chân xuống rồi cây kiếm trên tay anh co lại như lò xo vậy ,

< ria mép > ' tomboy thrust!

'

Cây kiếm trên tay anh phóng thật nhanh về phía con quái vật nhưng con quái vật đã né được , anh thấy vậy hơi lo lắng khi con quái vật này có thể thoát khỏi chiê thức của mình , anh bây giờ rất lo lắng khi anh biết anh bây giờ không thể giết được con quái vật này , khi anh đang định nhắn tin cầu cứu về hiệp hội thì anh như nhớ ra cái gì đó mà liền nhìn qua rimuru người này giờ chỉ quan sát trận chiến , khi cậu thấy anh ta nhìn mình thì cậu chỉ thở dài mà bước tới , anh ta thấy vậy thì liền mừng khôn siết khi cậu chịu ra tay .

Tên quái vật kia khi thấy cậu ra tay thì cũng thầm đánh giá mà nói

< quái vật > ' ngươi...!

Rất mạnh!

'

Cậu nghe vậy thì vẫn bình thản mà bước tới , con quái vật thấy mình bị phước lờ thì cũng có chút tức giận mà những lọ tóc của con quái vật liền lao tới rimuru với vận tốc rất nhanh , cậu thấy con quái vật dám tấn công mình thì chỉ cười lạnh mà rút cây kiếm ra rồi thủ thế , cậu dơ cây kiếm lên rồi chém một nhát từ trên trời xuống , kiếm khí do nhát kiếm toát ra đã bay đi tới chổ con quái vật mà trên đường kiếm khí bay đi thì những lọ tóc rong biển của con quái vật đều bị cắt đức .

Khi con quái vật chưa kiệp phản ứng trước chiêu thức của cậu thì cả cơ thể nó đã tách làm hai , Cậu thấy vậy thì chỉ cười nhẹ mà lên tiếng nói

< rimuru > ' anh có thể mang bi vàng tới bện viện được không?

' ( cười nhẹ hỏi )

Ria mép nghe vậy thì gật đầu , anh lại chổ bi vàng và kéo anh ta lên rồi từ từ đưa anh tới bện viện , khi cả hai đi xa thì cậu cũng quay đầu nhìn con quái vật bị cậu cắt ra làm hai mà cười lạnh nói

< rimuru > ' ta đoán nhiêu đó chả đủ để giết ngươi được đâu ' ( cười lạnh nói )

Khi nghe lời cậu nói thì xác của con quái vật vốn không động đậy thì giờ đây nó đang rung lên kịch liệt rồi cả hai cơ thể của con quái vật bay lên cao rồi cả hai phần bị rimuru xẻo đôi từ từ ghép lại , cậu thấy tình huống như vậy thì cũng chỉ cười mà nhìn con quái vật đang bắt đầu hồi phục .

Nhưng khi chưa để nó hồi phục nguyên trạng thì từ đâu thánh hói lao ra rồi đấm một cú thật nhẹ khiến con quái vật bay màu , rimuru thấy vậy thì cũng có chút ngạc nhiên khi thánh sai từ đâu lao ra mà khi cậu nhìn lại thì cậu cau mày khi thánh sai lấy rong biển từ tóc của con quái vật đó bỏ vào giỏ của mình mà quay người rời đi , cậu nhìn thấy vậy thì cũng có chút lo cho bụng của sai khi cậu không biết là sai có thể ăn được phần đó không .

Sau một lúc suy tư chuyện thánh hói thì cậu chả quan tâm nữa cậu quay lại chủ đề chính cậu ngay lập tức nhìn xuống đất mà cười lạnh

< rimuru > ' có vẻ ta phải đi thăm hiệp hội quái vật này một chút rồi ' ( cậu cười lạnh rồi cả cơ thể biến mất từ trong bóng của cậu )

________________________________

Hết

Vâng vậy là hết rồi à mà tui có chuyện muốn thông báo!

Chuyện là tui bắt đầu mất cảm giác xáng tác rồi nên tui sẽ nghỉ ngơi một thời gian nhưng các vị cứ yên tâm truyện sẽ ra đều nhưng với tần xuất cực ít có khi một tuần một chap đó nên các vị cứ thoải mái mà ngóng chờ chuyện của tui tiếp đi nha

Bye

1779 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru gia nhập hiệp hội quái vật


Nối tiếp cháp trước

Sau khi cậu biến bản thân thành cái bóng thì cậu liền trui qua những khe hẹp dưới lòng đất để đi xuống , cậu cứ chui qua chui lại trong các kẻ hở dưới lòng đất để tìm đến nơi bọn quái vật cư trú .

Trong khi chui thì cậu cũng có nhờ ciel giúp cậu tìm hiểu về hiệp hội quái vật , sau khi ciel cho cậu biết tất cả thông tin cần biết thì cậu nở nụ cười thích thú .

Sau khi cậu chui vào được một lối mòn dẫn sau vào sau trong hiệp hội quái vật thì một luồn khói đen bốc ra từ người cậu rồi làn khói ấy bao lấy cậu và khi cậu bước ra khỏi làng khói ấy thì xuất hiện trước mặt chúng ta không phải là hình dáng rimuru nữa mà là một bộ giáp trắng tinh cực kì ngầu lòi .

Sau khi cậu thấy cơ thể mình biến thành một bộ giáp trắng thì mắt cậu hiện lên những ngôi sao sáng , sau một lúc thì cậu cũng thoát khỏi trạng thái kích động , cậu cười vui vẻ mà có ý định kiểm tra cơ thể giống bộ giáp này của mình một chút thì bất ngờ phía xa có xuất hiện một con quái vật cấp sói , con quái vật đó vốn dĩ đang đi tuần tra thì hắn có nghe thấy tiếng len ken của kim loại nên hắn liền chạy về phía cậu , khi hắn chạy tới thì hắn thấy cậu thì khá bất ngờ khi tự nhiên từ đâu lòi ra một bộ giáp trắng tinh như vậy .

còn cậu thì chả bất ngờ mấy vì cậu đã cảm nhận được có quái vật tiến đến nên cậu cũng không để tâm vì ý cậu muốn là gặp các lãnh đạo của hiệp hội quái vật mà muốn gặp bọn chúng thì cậu không thể nào lén lút đi gặp được mà phải là đường đường chính chính đi gặp đó mới đáng mặt nam nhi .

Khi hai người mắt chạm mắt nhau thì con quái vật như thoát khỏi sự bất ngờ mà lớn tiếng quát

< quái vật > ' này ngươi là ai hả? , ngươi đến đây có mục đích gì!

' ( cảnh giác hỏi )

Cậu nghe con quái vật hỏi thì cậu cũng đáp lại

< saki > ' ta là một quái vật giáp , ta nghe nói hiệp hội quái vật có ý định chiêu mộ các quái vật khác nên ta mới đến đây ' ( cười nói )

< quái vật > ' thật sao?

' ( tò mò hỏi )

< saki > ' đúng vậy!

' ( vẫn cười nói )

Con quái vật nghe cậu nói thì hắn cũng có vẻ đã có chút tin lời rimuru nói , hắn chỉ tay về phía sau nói

< quái vật > ' được thôi ngươi cứ đi theo ta , ta sẽ dẫn ngươi đi gặp quân sư của chúng ta grogro-sama '

Cậu nghe con quái vật nói vậy thì cũng khá là bất ngờ trước độ thông minh của con quái vật này ,

Con quái vật dẫn cậu đi và cậu cứ đi sau lưng con quái vật , lúc đi cậu cứ nhìn xung quanh thì chỉ thấy một mê cung rộng lớn mà thôi .

sau khi cả hai đi được một lúc thì hai người cũng thoát ra , cả hai đến được trung tâm của mê cung nó là một không gian khá rộng lớn và ngồi ở chính giữa là một con quái vật khá là khổng lồ , có vẻ nó là vua quái vật ở đây và ở xung quanh nó thì lại có rất nhiều các quái vật khác , theo cậu thấy thì có 6,7 quái vật cấp rồng vài trăm quái vật cấp quỷ và số còn lại là quái vật cấp hổ hoặc cấp sói .

Khi cậu còn đang nhìn ngó xung quanh thì quân sư của bọn quái vật này lên tiếng chào mừng cậu

< grogro > ' ôi chào ôi chào xem chúng ta có gì này!

Một bộ giáp biết đi sao thật hiếm thấy!

'

< saki > ' xin chào ngài tôi tên là saki là một thánh giáp ' ( cuối người nói )

< grogro > ' thánh giáp sao?

Vậy lí do nào ngươi đến hiệp hội quái vật của bon ta?

' ( tò mò hỏi )

< saki > ' lí do tôi đến đây là để có thể chiến đấu với anh hùng hạng 2 cấp s hoàng tử bóng tối!

' ( tức giận nói )

Grogro nghe cậu nói thì cũng có chút bất ngờ khi bộ giáp trước mặt lại có thù với anh hùng hoàng tử bóng tối ,

< grogro > ' ngươi có thù với anh hùng hoàng tử bóng tối sao?

' ( tò mò hỏi )

< saki > ' vâng đúng vậy!

Tôi một ngày nào đó sẽ giết chết hắn ' ( tức giận nói )

( ad: tấc cả những gì rimuru nói nãy giờ đều là chỉ là một cái cớ để lừa tên grogro này thôi nha )

Grogro nghe vậy thì im lặng một lúc rồi vui vẻ nói

< grogro > ' chúc mừng ngươi đã gia nhập hiệp hội quái vật , và ta sẽ cho ngươi trở thành thành một trong các thũ lĩnh ' ( vui vẻ nói )

< saki > ' vâng cảm ơn ngài ' ( cung kính nói )

< grogro > ' vậy được rồi ngươi hãy đi tham quan căn cứ trước đi '

< saki > ' vâng '

Sau khi nói song câu đó thì cậu liền đứng dậy mà quay lưng rời đi , sau khi cậu quay lưng đi xa thì tên thủ lĩnh orochi hỏi

< orochi > ' này grogro ngươi có tin lí do tên đó không?

' ( tò mò hỏi )

< grogro > ' sao có thể chứ orochi-sama , sao tôi có thể tin một lí do như vậy được , có thể hắn là gián diệp do phía con người phái đến để kiểm tra chúng ta nhưng kì quái là thần lại không thể cảm nhận được hắn có chổ nào là con người ' ( thắc mắc )

< orochi > ' vậy được rồi cứ để hắn ở lại cứ từ từ quan sát nếu hắn không phải là do con người phái đến thì chúng ta sẽ cần hắn còn nếu hắn là do con người phái đến thì cứ ăn hắn đi ' ( lạnh nhạt nói )

< grogro > ' vâng orochi-sama '

Cuộc trò chuyện của hai người đều được cậu nghe hết không sót một chữ nào , nhưng cậu cũng chả quan tâm lắm đến việc bọn quái vật này có tin tưởng cậu hay không vì đầu đến cuối cùng cậu tham gia hiệp hội quái vật thì cũng chỉ cho vui thôi .

Và cứ như thế cậu ở lại hiệp hội quát vật một thời gian để xem xét một vài thứ , sau khi cậu ở được nữa tháng thì cậu cũng cảm thấy nhàm chán , cậu lại biến bản thân thành cái bóng lần nữa rồi rời đi khỏi hiệp hội quái vật mà trôi lên trên mặt đất ,

Khi cậu thấy ánh sáng mặt trời thì cậu cảm thấy rất thoải mái , ở dưới đó chỉ tối tăm ẩm ước và lũ quái vật ở dưới đó toàn la lớn có khi thì đánh nhau có khi thì chửi bới , nó thật sự rất ồn ào khiến cậu cảm thấy rất khó chịu trong người nên cậu đã tự ý khi không có mệnh lệnh mà trực tiếp đi đến thế giới loài người và đương nhiên khi cậu đi thì sẽ chả có ai phát hiện ra bởi vì cậu đã để lại một phân thân ở đó để phòng ngừa .

Sau khi lên mặt đất thì cậu biến lại cơ thể cũ và cậu bắt đầu đi càn quét tất cả các món ăn mà cậu đã bỏ lỡ trong nữa tháng qua , cậu ăn nhiều đến nổi các quán bán đồ ăn vặc cũng phải nghỉ sớm vì cậu đã ăn hết tất cả nguyên liệu để nấu ăn nên bây giờ họ phải đóng cửa sớm .

Cậu thì vẫn không quan tâm mà tiếp tục đi càn quét .

Sau một lúc ăn no nê thì cậu cũng cảm thấy thoả mãn mà quác cái bụng no căng của mình đi về .

Nhưng khi cậu chưa đi bao lâu thì cậu cảm nhận được có một cái gì đó đang lao tới trái đất với vận tốc rất nhanh , cậu nhờ ciel phân tích cái gì đang bay tới trái đất thì nghe cô báo

> " báo cáo!

Có một tảng thiên thạch đang bay đến thành phố Z này ''

Cậu nghe cô nói vậy thì sắt mặt cũng có chút nghiêm trọng , không phải cậu sợ cậu không phá huỷ được viên thiên thạch mà cái cậu sợ là khi cậu phá vỡ thiên thach thì những mãnh vụn sẽ bay xuống và phá huỷ thành phố .

Cậu nhảy liên tiếp lên các toà nhà cho tới khi cậu thấy có vài quả tên lữa phóng về phía quả thiên thạch thì cậu cũng bay lại chổ đó thì cậu thấy có ba người đang ở đó , đó là genos bophoy và nanh bạc

Khi cậu bay lại gần thì ba người kia cũng phát hiện ra cậu , cậu bay xuống gần ba người rồi hỏi

< rimuru > ' các người có thể bảo vệ thành phố trong khi tôi phá huỷ quả thiên thạch được hay không ' ( nghiêm trọng nói )

< 2 all > ' được '

Cậu nghe vậy thì cũng rút kiếm ra để chủng bị ra tay nhưng khi cậu còn chưa kiệp ra tay thì

________________________________

Hết

Vậy là hết chap này rồi

Bye nhé

1578 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru nhìn bộ mặt vô ơn của người dân


Nối tiếp chap trước

Khi cậu có ý định ra tay thì từ xa có người nhảy nhanh tới chổ quả thiên thạch và đấm một cú thật mạnh khiến quả thiên thạch bị vỡ banh chành , các mãnh vỡ cứ liên tục bay xuống và đã phá huỷ ở một số nơi không có cư dân , vì rimuru đã ra tay và cộng thêm hai người là genos và nanh bạc nên cũng đã ngăn chặn được được phần nào những mãnh thiên thạch đâm trúng người dân vô tội .

Giờ đây cậu đang đứng trên mái toà nhà bị phá huỷ mà nhìn những người dân đã được an toàn , cậu thở phào một hơi nhẹ nhõng vì không có bi kịch nào xảy ra .

Cậu ngay lập tức nhìn vào người vừa ra tay với con tức giận không nhỏ , cậu quát lớn

< rimuru > ' này saitama cậu có biết chuyện cậu vừa gây ra không hả ' ( tức giận nói )

Và đúng rồi đó người ra tay không ai khác ngoài thánh hói nhà chúng ta .

Thánh sai nghe cậu nói vậy thì chỉ mặt ngơ ngơ mà hỏi

< sai > ' không phải tớ đã giải quyết quả thiên thạch rồi sao!

' ( ngây ngốc hỏi )

Rimuru nghe vậy thì gân cậu nổi lên , khi cậu định rút kiếm ra để chém thánh hói thì hai người genos và nanh bạc đã chạy ra giữ cậu lại , cậu thấy hai người ngăn mình lại thì càng tức giận mà hét lớn

< rimuru > ' hai người thả tôi ra!

Tôi nhất định phải đánh hắn!

' ( tức giận nói )

Hai người nghe vậy thì càng không giám thả cậu ra mà họ còn giữ cậu càng chặt hơn , thánh hói thấy vậy thì vẫn không biết lỗi của mình ở đâu mà cậu quay lưng bỏ đi , rimuru thấy vậy thì càng điên tiết hơn .

Khi hai người thấy thánh hói đi xa thì hai người cũng thả cậu ra , cậu thấy thế thì cũng chỉ thở dài mà nhìn về hướng cậu ấy bỏ đi

< rimuru > ' hazz sao cậu ấy có thể bỏ một đống rắc rối lại cho mình như thế chứ ' ( mệt mõi nói )

Nanh bạc và genos thấy cậu than thở thì cũng ra an ủi cậu , cậu thấy hai người an ủi mình thì cũng an tâm hơn phần nào .

Và sau một thời gian thì truyện cậu và các anh hùng khác đã cứu người dân khỏi những mãnh thiên thạch đã được đưa lên truyền thông và chuyện cậu cứu người được rất nhiều người cảm kích vì cậu đã cứu họ , nhưng ngoài chuyện đó ra thì cũng không có ít người tức giận trước việc một anh hùng lại phá vỡ thiên thạch dù họ biết là anh hùng ấy đã cứu họ nhưng việc anh hùng ấy lại không nghỉ đến hậu quả của việc thiên thạch rơi đã khiến họ không khỏi tức giận .

Còn về người đã gây ra chuyện này thì không hay biết gì mà vẫn cứ ngồi ở nhà ăn đồ ăn vặt mà coi ty vi .

( chuyển sang cảnh rimuru )

Thì giờ đây cậu đang đứng trước một cuộc hộp báo để an ủi người dân về chuyện người anh hùng kia .

Cậu nhìn thấy những phóng viên cứ liên tục hỏi về chuyện của anh hùng đã gần như phá huỷ một nữa thành phố z , cậu thấy vậy thì rất đau đầu trước tình huống như vậy , cậu phải đứng ra và an ủi và nói tốt với người dân về chuyện người anh hùng ấy và sau nhiều nổ lực của cậu thì chuyện này cũng được người dân bỏ qua .

Cậu thấy người dân và phóng viên chịu bỏ qua chuyện này thì cậu rất vui mừng trước kết quả này .

Cậu liên tục khích lệ người dân sửa chữa những thiệt hại và cậu cũng gom góp một số tiền khổng lồ do cậu đứng ra chi trả để giúp những người dân mất nhà và trở thành vô gia cư , Nhờ được cậu cứu giúp và tài trợ thì những người dân cũng đã có được một mái ấm chứ không phải sống trong cầu nữa .

Và nhờ lòng tốt của cậu thì thành phố z đang bắt đầu chương trình sửa chữa thành phố với một tốc độ rất nhanh , và thời gian lại trôi qua cho đến ngày hôm sau , giờ đây thành phố z cũng đã sửa sắp xong còn rimuru thì vẫn đang đi cứu trợ người dân .

( chuyển cảnh sang chổ thánh hói )

Thì bây giờ cậu đang ngồi thư giản mà nghe tv với genos .

Genos nhìn thấy lời phóng viên trên tv thì cũng trầm tư

< genos > ' nếu lúc đó hiệp hội không đến tìm con mà đi tìm thầy thì có lẽ thiệt hãi đã giảm đi phần nào ' ( trầm tư nói )

< saitama > ' không sao đâu dù sao tôi nghỉ thiệt hại này đã được giảm tối thiểu rồi , bởi vì có ai thiệt mạng đâu ' ( bình thãn nói )

Genos một bên nghe vậy thì cũng thầm nghỉ

< genos > '' đúng vậy!

Một đấm của thầy đã triệt tiêu phần lớn thế rơi của nó!

Thực tế nếu nó chạm đất thì chỉ cần sóng cung kích thôi cũng đã có thể phá huỷ cả thành phố z mà thầy lại ngăn được chuyện ấy thôi thì cũng đã là một phép màu rồi và mình chắc chắn thầy sẽ được ca tụng là một anh hùng vĩ đại , nhưng thầy lại không biết một bộ phận xã hội đang đổ lỗi cho một kẻ xấu xa đã phá huỷ một nữa thành phố z .

Nếu thầy ấy biết được thì....

'' ( lo lắng nói )

Khi cậu còn đang trầm tư thì thánh sai lên tiếng hỏi

< sai > ' này genos cậu có nghỉ chúng ta sẽ được nâng hạng không?

' ( tò mò hỏi )

< genos > ' vâng!

Có ạ! , con từ lớp s hạng 17 thăng lên hạng 16 , còn hiệp sĩ kim loại thì từ hạng 7 lên hạng 6 và hoàng tử bóng tối thì vẫn ở hạng 2 còn thầy từ lớp c hạng 342 thăng lên hạng 5 ' ( có chút vui nói )

< sai > ' vậy à!

Vậy tôi đi dạo chút đây '

Cậu nghe vậy thì có chút khó hiểu khi thầy của mình lại bình thản như thế , nhưng bỏ qua ánh mắt khó hiểu của anh thì Thánh hói đi thay bộ đồ anh hùng của mình mà rời đi , còn genos thì vẫn ngồi đó mà nhìn người thầy của mình .

( chuyển cảnh sang chổ rimuru )

Thì giờ đây cậu đang rất mệt mõi , lí do thì chắc mọi người cũng biết rồi nhỉ , giờ thì cậu đang đi loanh quoanh thành phố z để giúp đỡ người dân .

Khi cậu còn đamg đi loanh quanh để hóng chút gió thì cậu có thấy một vụ ồn ào ở xa mà có vẻ là người dân đang tụ tập lại để làm gì đó mà có vẻ tâm trạng của người dân rất khó chịu , đáng lẽ cậu phải không quan tâm nhưng vì có chút tò mò có chuyện gì nên cậu đã dang cách ra rồi bay tới chổ đó .

Khi cậu bay gần tới thì cậu liền đáp xuống một toà nhà đã đổ nát gần đó ,

Khi cậu nhìn xuống để hóng hớt thì cậu thấy thánh hói đang bị hai anh hùng và người dân làm khó dễ , cậu nhìn thấy thế thì có chút khó chịu nhưng cậu cũng không có ý định ra tay giải quyết giúp mà cậu khoanh tay mà đứng đó nhìn thánh hói bị người dân chỉ trích , không phải cậu vô tình gì đâu nhưng cậu biết một khi đã vào cái nghề anh hùng này rồi thì sẽ có một ngày nào đó các anh hùng sẽ bị cái ngày này tha hoá và cậu cũng đã chứng kiến không ít cảnh như vậy nên bây giờ cậu muốn coi thử khi thánh hói bị người dân chỉ trích thì cậu ta sẽ làm gì , vì đây có thể nói là một bài kiểm tra cực kì nghiêm khắc của cái nghề này .

Nếu thánh hói chọn đứng ra bào chữa thì cậu sẽ không nói gì mà quay người rời đi nhưng nếu thánh hói chọn chịu đứng ra thì cậu cũng vẫn sẽ rời đi nhưng lần này là khác với cái trước .

Sau một lúc thánh hói bị người dân chỉ trích thì cậu nhìn thấy thánh hói chịu đứng ra thì cậu chỉ cười nhẹ mà quay người rời đi .

Và giờ đây cậu có thể chắc chắn rằng saitama là một anh hùng đích thực chứ không phải các anh hùng ham mê hư vinh hay tiền bạc mà là một anh hùng chân chính .

Cậu cười nhẹ rồi quay lưng rời đi , vì trời cũng sắp tối nên cậu cũng bay về nhà mà ngủ .

Sau khi cậu thấy cái giường thân yêu thì cậu cũng nhảy lên rồi đánh một giấc thật ngon .

________________________________

Hết

Vậy là hết chap này rồi , mong gặp lại các đạo hữu ở chap sau

Bye

1541 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru chiến ngũ đại cụ tổ biển sâu


Nối tiếp chap trước

Thời gian lại trôi qua cho tới sáng hôm sau , giờ đây cậu đang trên đường đi tìm một quán nào đấy để ăn sáng .

Sau khi cậu đi qua một quầy bán đồ ăn thì cậu có ghé vô và mua một ít đồ để ăn , hai tay cậu đều cầm đầy đồ ăn vặt và cậu vừa đi vừa ăn , trong khi đang đi thì cậu đi thì cậu nghe thấy tiếng cảnh báo

< nhân viên bảo an > ' cảnh cáo!

Cảnh cáo!

Có quái vật hổ xuất hiện quanh đây!

Xin mọi người hãy nhanh chóng sơ tán! , xin nhắc lại có quái vật cấp hổ ở quanh đây xin mọi người hãy nhanh chóng sơ tán ' ( lớn tiếng cảnh báo )

Khi tiếng còi báo vang lên thì tất cả mọi người đều sợ hãi mà chạy tán loạn , cậu nhìn thấy vậy thì vẫn bình thản mà vừa đi vừa tiếp tục ăn , trong khi cậu còn đang thư giản thì bên này lũ quái vật trông giống như con người nhưng cũng có chút khác biệt , thân chúng thì đứng hai chân như con người nhưng cánh tay thì lại giống các loài sống trong biển cả và nhất là cái đầu của chúng thì lại rất giống các loài dưới biển như mực , cua , cá... và giờ đây chúng đang hăm doạ những người dân

< quái vật biển sâu > ' haha ta đã được vua bang mệnh lệnh phải tiêu diệt loài người các ngươi và phải chiếm được đất liền , kuhaha chết đi loài người yếu đuối ' ( thoả mãn nói )

( ảnh nè )

Trong khi mọi người còn đang hoảng sợ thì có một anh hùng nhảy ra và hét lớn về lũ quái vật

< stinger > ' xin mọi người không cần lo lắng , đã có ngôi sao đang lên này , tôi là Lớp A cấp 11 stinger hân hạnh gặp mặt ' ( cười nói )

( ảnh nè )

Khi mọi người nghe vậy thì đều ngước nhìn về phía có tiếng nói mới nãy và khi mọi người thấy là một anh hùng cấp A thì mọi người đều vui mừng mà hoang hô vang lên

< người dân 1 > ' nhìn kìa là anh hùng kìa ' ( vui vẻ nói )

< người dân 2 > ' lần này chúng ta được cứu rồi ' ( vui mừng nói )

< người dân 3 > ' đúng vậy , đúng vậy ' ( tán thành nói )

Stinger nghe mọi người đang tung hô mình thì anh cũng bắt đầu vui vẻ trong lòng mà xoay thanh thương có đầu là một của măng mà lao tới , trong khi anh còn đang chiến đấu với lũ quái vật biển sâu thì bên này anh rimuru nhà ta vẫn đang tiếp tục thưởng thức chiếc bánh nóng hổi trên tay một cánh điềm nhiên , Trong khi vừa thưởng thức chiếc bánh thì cậu cũng đi tới gần một bãi biển nào đó ,

Lí do cậu tới đây mà không phải là đi cứu người dân vì cậu biết những anh hùng khác sẽ sử lí chúng dễ dàng thôi vì chúng cũng chỉ là những binh lính cấp thấp mà thôi , cậu không thèm để tâm đến những tên yếu đuối đó , cái mà cậu để tâm là những kể đứng sau điều khiển những tên lính đó , đúng vậy cái cậu nhắc đến không ai khác ngoài vua biển cả và thuỷ tổ biển cả .

Vua biển cả thì cũng chỉ là cấp quỷ cấp cao cấp nên cậu sẽ để các anh hùng cấp A và S lo liệu còn cậu sẽ lo liệu thuỷ tổ biển cả cấp rồng cao cấp .

Cậu ngay lập tức sử dụng sức mạnh bống tối bao bọc mình lại rồi cậu khỏi động một lác sau đó cậu lùi lại rồi cậu lấy đà mà chạy tới , cậu nhảy lên trên mặt biển sau đó cậu liền lặn xuống .

Khi cậu lặn xuống thì các xinh vật dưới biển liền sở hãi , chúng là những sinh vật không có chí tuệ nhưng bản năng của chúng lại gào thét như muốn nói là có một con quái vật đã xuất hiện ở dưới đại dương này , ngay cả những quái vật cấp cao đang ngủ cũng khá hoảng sợ mà thức giấc , nhưng phần nào là thích thú và chờ mong vì chúng là những sinh vật hiếu chiến nhưng đã lâu lắm rồi bọn chúng không chiến đấu nên bọn chúng đã quên mất cảm giác nguy hiểm và chết chóc , vậy mà hôm nay tế bào đã ngủ yên của chúng đã cảm nhận được một nguy hiểm chết người , một nguy hiểm có thể khiến bọn chúng [ CHẾT ] .

Từ chết đó có thể được người ta nói một cách tuỳ ý dễ dàng hoặc không nhưng giờ đây chúng đã không thể để ý đến từ này nữa mà trong lòng chúng đang trờ mong kẻ sẽ mang cái từ này đến với chúng .

Còn bên này thì cậu vẫn không biết cái gì mà cậu vừa bơi vừa ngắm nhìn những cảnh đẹp xung quanh , cậu ngắm ngía những cảnh đẹp của thiên nhiên biển cả mà không để ý đến những con cá nhỏ hoặc con cá bự đang cố gắng núp đi hoặc chạy trốn .

Tất nhiên những điều đó đều không thể lọt khỏi ciel người đang chăm chú xem cậu ,

( ad: cho ciel xuất hiện thoáng qua nè )

Thực chất thì ciel đang nằm trên một cái ghế dài mền mại mà vừa ăn bánh do rimuru mua mà nằm xem chủ nhân của mình , tất nhiên là cô thấy những con cá né tránh chủ nhân của mình như tránh tà nhưng cô cũng chỉ lắc đầu ngao ngán mà tiếp tục xem chủ nhân của mình chứ cô cũng không thông báo cho cậu biết .

Và cô vẫn tiếp tục xem chủ nhân của mình .

( chuyển sang cảnh rimuru )

Thì sau một lúc vui chơi và ngắm nhìn thì cậu cũng quay lại chuyện chính .

Cậu ngay lập tức dùng thần nhãn của thần để tìm đám quái vật biển sâu thuỷ tổ , mắt cậu lại sáng lên và khi thần nhãn của cậu lướt qua chổ nào thì chổ đấy đều không thể giấu được cậu một chút nào cả , chúng đều thể hiện ra hết tất cả mọi thứ nếu miêu tả thì có thể miêu tả như một người không bận gì đi ra đường vậy .

Sau khi cậu lướt mắt qua lại thì cậu cũng thấy những tên thuỷ tổ biển cả , chúng đang ở sâu dưới một vết nứt dài ngàn trượng .

Khi cậu nhìn thấy bọn chúng thì bọn chúng cũng cảm nhận được cậu , mấy chục đôi mắt đều nhìn về phía cậu , mắt chạm mắt , cậu thấy thế thì thu hồi lại ánh mắt của mình mà cười thích thú rồi cậu lao xuống vết nứt với vận tốc ánh sáng và không mất bao lâu thì cậu đã xuất hiện trước mặt những tên thuỷ tổ này .

Khi chúng thấy cậu xuất hiện thì cả đám đều nhìn về phía cậu , cả đám đều nhìn cậu chằm chằm một lúc rồi chúng nở nụ cười kì quái , cả 5 người bọn chúng đứng dậy khỏi ghế đá rồi cả 5 nhìn về phía cậu mà đồng thanh nói

< all 5 > ' chúc mừng ngươi đã đến được đây con người ' ( cười kì dị nói )

Cậu thấy bọn chúng cười mà nhìn mình thì cậu liền cảm thấy rất khó chịu trong lòng mà nghiêm mặt nói

< rimuru > ' quả nhiên lực lượng thật sự của các ngươi ở đây ' ( nghiêm túc nói )

5 tên kia nghe thế thì càng cười lớn hơn mà nói

< all 5 > ' kuhaha thế thì sao! , cho dù ngươi biết được lực lượng thật của chúng ta thì lũ con người yếu đuối như các ngươi có thể làm gì chúng ta kuhahaha ' ( cười quái dị nói )

Trong lúc nói thì chúng cũng hé để lộ đôi răng sáng bóng trong miệng chúng , cậu thấy thế thì nhiếu mày lại , cậu giơ tay ra bên cạnh mình rồi cậu chộp một cái vào không khí , khi cậu chộp vào không khí thì đáng lẽ chổ cậu chộp không có cái gì mà khi bàn tay cậu chụp tới thì bất ngờ giữa hư không lại xuất hiện một thanh kiếm katana , cậy chộp lấy thanh kiếm rồi cậu chỉa thanh kiếm về phía 5 tên thuỷ tổ mà lên tiếng với giọng lạnh lùng

< rimuru > ' các ngươi đã sẳng sàng lên đường hết chưa?

' ( lạnh lùng nói )

5 tên kia nghe vậy thì chúng như nghe được một câu truyện cười mà cười lớn , cậu thấy thế thì sắc mặt vẫn không thay đổi vẫn lạnh lùng như cũ .

Sau một lúc cười hả hê thì chúng ngước đầu nhìn về phía cậu mà đôi mắt chúng mang theo một luồng sác khí khủng khiếp

< thuỷ tổ 1 > ' muốn giết chúng ta ư!

' ( hung dữ nói )

< thuỷ tổ 2 > ' haha kẻ phải chết là ngươi ' ( nghiến răng nói )

< thuỷ tổ 3 > ' nói nhiều với hắn làm gì!

Giết ! ( quát lớn )

< all 4 , 5 > ' được ' ( gầm thét lao tới )

Cậu thấy thế thì nở nụ cười thích thú , cậu ngay lập tức rút thanh katana ra lao tới quyết chiến với 5 tên thuỷ tổ .

________________________________

Hết

Vậy là hết chap này rồi

Bye 1569 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru tiêu diệt ngũ đại thuỷ tổ biển sâu


Nối tiếp chap trước

Giờ đây xong phương đang va chạm vào nhau , khi hai bên va chạm vào nhau đã khiến vùng biển đang yên ắng này nổi lên một trân giông tố , tất cả sinh vật dưới biển đều sợ hãi mà bỏ chạy hoặc tìm một trổ nào đấy để trốn , còn hai bên thì chả quan tâm mà lao vào nhau rất hung hăng , 5 tên thuỷ tổ cứ lao tới và cắn cậu có tên thì đâm có tên thì dùng phép tạo ra những xoáy nước tất công còn có tên thì tàng hình mà nấp một bên để đâm lén cậu , cậu thấy thế thì chỉ cười thích thú hơn mà thôi , sức mạnh của 5 tên này vượt qua sức mạnh mà cậu tưởng tượng , sức mạnh của 5 tên này ít nhất cũng nằm ở cấp bán thần , nó là một luồn sức mạng kinh hoàng ở thế giới này nhưng với cậu cậu chả sợ mà lại càng hứng thú thêm .

Cậu nhìn hai tên đang có ý định lao tới còn hai tên khác thì đang tách ra mà bơi sang hai bên cánh trái phải của cậu còn tên cuối cùng thì tàng hình mà lặng lẽ bơi ra đằng sau cậu , có vẻ chúng định úp sọt cậu từ tứ phía để cậu không kiệp trở tay , cậu thấy thế thì cười điên cuồng hơn , cậu ngay lập tức giơ tay lên rồi sử dụng một nguồn sức mạnh kinh khủng .

5 tên thuỷ tổ thấy cậu làm hành động lạ thì ngay lập tức lui lại vì chúng biết những đối thủ mạnh ngang bằng hoặc hơn chúng mà tự dưng đứng yên rồi lại có một nguồn năng lượng đáng sợ phát ra thì chỉ có một câu trả lời , không sai 5 người bọn chúng đều chắc chắn rimuru đang có ý định tung một chiêu thức nào đó khủng khiếp nên khi bọn chúng lui lại thì 5 tên cũng dùng sức mạnh của mình mà tạo ra 5 bức tường năng lượng .

Cậu thấy vậy thì chỉ cười khẩy mà giơ tay về phía 5 tên này mà cười khẩy nói

< rimuru > ' [ thiên gián ] '

[ rầm! , ầm! , ầm! ]

Bầu trời trên biển bị rách ra , hiện những vết nứt to khủng bố và có những cột sáng mang theo Một lồng sức mạnh khủng khiếp từ bầu trời phát ra , chúng xoay quanh trên đỉnh đầu của 5 tên thuỷ tổ , 5 tên thuỷ tổ thấy thế thì hồn phách hoảng sợ đết tột cùng , nhưng khi bọn chúng có ý định tạo thêm nhiều khiên năng lượng thì tiếng nói của rimuru vang lên

< rimuru > ' chết đi ' ( lạnh lùng nói )

Và cứ như nhận được lệnh , 5 cột sáng ngay lập tức phóng nguồn năng lượng khủng khiếp từ trên đỉnh đầu của chúng xuống .

[ Rầm! , Rầm! ]

Khi 5 cột sáng đánh chúng đỉnh đầu của 5 tên thuỷ tổ thì chúng liền la lên một cách thảm thiết vì chiêu thức này là một chiêu tấn công bằng nhiệt độ cao và lũ thuỷ tổ này đều là cá sống dưới nước dù trong biển cũng có không ít chổ có núi lửa phun trào và khiến chổ đó nóng rang nhưng chiêu thức của rimuru thì lại hơn mấy cái ngọn núi lửa nhỏ đó , các chùm sáng của cậu đều có một lượng nhiệt rất kinh người nên sao chúng có thể chịu được lượng nhiệt bằng một mặt trời được chứ , cậu thấy thế thì mặt lạnh băng mà nhìn tất cả , sau một lúc la hét thảm thiết thì chiêu thức của rimuru cũng đã hết , 5 cột sáng cũng bắt đầu tiêu tan đi , khi 5 tên đó thấy chiêu thức của rimuru sắp tiêu tan thì chúng liền cảm thấy như vừa vớt được một cái mạng từ quỷ môn quan .

Cậu nhìn thấy vậy thì vẻ mặt có hơi bất ngờ một chút vì cậu không thể nào tưởng tượng được 5 tên trước mặt chỉ có sức mạnh của [ bán thần ] mà chiêu thức cậu vừa thi triển lại có lực phá hoại của [ tân thần ] thế mà chúng lại có thể chịu được mà không chết .

Còn bên này 5 tên thuỷ tổ ngay lập tức chụm lại với nhau vì bây giờ cả 5 đều bị thương rất nghiêm trọng nên bây giờ chúng rất cảnh giác trước cậu , kẻ mới nảy sắp diệt được chúng .

Cậu nhìn thấy thế thì trong lòng cũng có chút tò mò vì sao 5 người bọn chúng có thể chịu đựng được , cậu ngay lập tức hỏi ciel

> " này ciel sao 5 tên này có thể chịu đựng được chùm sáng mới nãy mà không chết thế?

'' ( tò mò hỏi )

Cô nghe cậu nói thì cũng giải thích cho cậu hiểu

> " thưa ngài!

Vì sao chúng có thể chịu đựng được chùm sáng đó là vì 5 người bọn chúng trong lúc nguy cấp đã mượn năng lượng từ khối lập phương và nhờ đó sức chống chịu của chúng cũng đã tăng lên mức đáng kể mà nhờ đó chúng mới có thể sống sót sau chiêu thức của ngài!

' ( giải thích cho cậu hiểu )

Cậu nghe cô nói thì như thông hiểu mà cười nhẹ cảm ơn cô

> " cảm ơn cô ciel " ( cười nhẹ nói )

Cô nghe cậu cảm ơn thì đỏ mặt mà tắt kết nối với cậu trong sự ngượng ngùng .

Cậu thấy thế thì cũng chỉ cười nhẹ trước sự đáng yêu của cô , sau khi được ciel giải thích thì cậu ngay lập tức quay mặt mà nhìn chúng với ánh mắt lạnh băng , bọn chúng thấy thế thì cả kinh , chúng ngay lập tức giơ nanh múa vuốt lên như biểu ý nếu cậu muốn chiến tiếp thì chúng sẽ tiếp đón , cậu nhìn bọn chúng như vậy thì chỉ cười lạnh mà giơ tay lên lần nữa và cậu nhìn bọn chúng nói

< rimuru > ' nếu chiêu này các ngươi có thể chịu được thì ta sẽ tha cho các ngươi ' ( lạnh lùng nói )

5 tên nghe thế thì cơ thể run lên bần bật , bọn chúng lập tức lui lại nhưng khi chúng lui lại thì chúng như gặp phải một bức tường vô hình sau lưng vậy , bức tường ấy như một nhà tù không cho bọn họ thoát hoặc rút lui , trong khi 5 tên còn đang luốn cuống với tình hình trước mặt thì chiêu thức của cậu cũng bắt đầu hoàn thành , một áp lực kinh thiên động địa phát ra từ trên bầu trời và cái nguồn áp lực kinh khủng đó đang nhắm vào bọn chúng , khi chúng cảm nhận được áp lực thì cả cơ thể chúng đều run rẫy không kiểm soát được mà sợ hãi nhìn cậu , chúng chỉ có thể đứng đó mà ngơ ngác nhìn cậu thi triển chiêu thức , nhưng cũng may trong 5 người bọn chúng thì ít nhất cũng có một tên thông minh , hắn ngay lập tức lấy lại được tỉnh táo mà nhìn về phía 4 tên còn lại mà quát

< thuỷ tổ 3 > ' các ngươi nhìn cái gì mà nhìn! , các ngươi ngay lập tức chuyền hết sức mạnh của các ngươi cho ta!

Mau lên!

' ( quát lớn )

4 tên còn lại vốn còn đang ngơ ngác nhưng khi nghe tiếng quát thì 4 tên cũng tỉnh lại , 4 người bọn chúng nhìn nhau rồi nhìn về phía tên vừa quát mà đôi mắt chúng ngay lập tức đỏ ngầu , 5 người bọn chúng giơ tay lên rồi sức mạnh của chúng bùng phát , 5 cột sáng bay vút lên cao mỗi trụ lại là một màu khác nhau , nó trông thật hùng vĩ và đẹp đẽ , khi 5 cột sáng phóng lên thì cả 5 đều giơ tay về phía một hư không và từ đầu đó xuất hiện một khối lập phương , cả 5 bọn chúng đều đỏ mắt mà đều truyền hết sức mạnh của mình vào khối lấp phương vì bọn chúng biết nếu bọn chúng không dùng toàn lực thì chắc chắn bọn chúng sẽ chết rất thảm .

Cậu nhìn vậy thì chỉ cười lạnh nhưng phần nào cậu có chút bất ngờ trước quyết đoán của đám quái vật này .

Vì để đám quái vật có thể cảm nhận được lòng thành của mình nên giờ đây cậu sẽ tung hết sức của mạnh của một [ tân thần ] vào đòn này .

Mặt đất rung chuyển bầu trời bị chia làm hai một luồn sức mạnh hắc ám khủng khiếp tràn ra từ khe hở trên bầu trời và cái luông sức mạnh hắc ám đấy bắt đầu tụ tập lại với nhau thành một người khổng lồ , chiều cao có thể nói là khủng khiếp , nếu để một người dân đi qua mà nhìn thấy thì chỉ có thể thốt ra được một từ [ to khiếp ] , 5 tên thuỷ tổ thấy thân hình của người khổng lồ và một luồn sáng khủng khiếp phát ra thì cả đâm đều sợ hãi từ tận đáy lòng nhưng 5 tên bọn chúng cũng đã sống rất lâu nên bây giờ chúng sẽ không bao giờ từ bỏ , sức mạnh mà chúng truyền vào bên trong khối lập phương đã khiến khối lập phương to ra , nó to đến nổi gần bằng người khổng lồ do rimuru triệu hồi , cậu nhìn thấy thế thì có chút ngạc nhiên trước sự to lớn của khối lập phương nhưng giờ cũng không phải là giây phút để cậu trầm trồ , cậu ngay lập tức nắm bàn tay lại thành quyền và nhân ảnh sau lưng cậu cũng làm theo động tác giống như cậu , cậu giơ tay về phía sau rồi đấm thật mạnh về phía trước .

Cả đám thấy rimuru tấn công thì cả đám cũng đều đã đỏ mắt và giơ khối lập phương lên đở

< rimuru > ' diệt thần quyền '

< 5 tên thuỷ tổ > ' đại lập phương ' ( gào thét )

[ rầm! , rầm! , Ầm! ]

Những tiếng nổ tiếng chói tai vang lên trên bầu trời khi hai chiêu thức va chạm nhau và làn sóng sung kích do hai chiêu thức cứ khết tán ra xung quanh , nơi nào làn sóng đi tới thì chổ đó đều hoá thành tro bụi , sau một lúc thì ánh sáng giữa trận đại chiến cũng bắt đầu tan đi và khi mở mắt ra thì chổ hai chiêu thức va chạm đã để lại một hố sâu khủng khiếp .

cậu thấy vậy thì vẫn bình thản mà đứng trên không đầy y quyền còn 5 tên thuỷ tổ thì đã chết vì bạo liệt rồi , cái chết thì tất nhiên là do dư âm của trận chiến gây ra vì 5 tên bọn chúng đã truyền hết sức mạnh của mình vào khối lập phương và cũng do vết thương trước đó nên bọn chúng không còn sức để phòng thủ trước làn sóng của trận chiến và đã bị nổ tung thân thể và cả linh hồn thành từng mãnh rồi .

Sau khi cậu quyét mắt và dùng cảm nhận để dò xét thì cậu thấy sinh mạng của 5 tên đã biến mất thì cậu vẫn lạnh lùng mà quay mặt ra sau rồi cậu bay với vận tốc âm thanh về phía thành phố .

Sau khi cậu quay lưng bỏ đi không bao lâu thì chổ cậu vừa đi liền xuất hiện một con mắt khổng lồ nhìn chằm chằm về phía cậu với ánh mắt giận dữ

< ??? > ' ngươi dám giết thuộc hạ của ta!

Ngươi cứ chờ đó cho ta ' ( âm trầm nói )

Sau câu nói đó thì đôi mắt đó cũng biến mất vào hư không .

________________________________

Hết

Hết rồi , à nếu ai thắc mắc vì sao không có ai tới chứng kiến cảnh cậu và 5 tên thuỷ tổ đánh nhau thì do cậu đã lập nên kết giới mà vì thế nên chả có ai có thể biết đâu .

Bye 20020 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và cuộc chiến sắp tới


Nối tiếp chap trước

Bây giờ cậu đang bay về thành phố với vận tốc âm thanh , và trên đường bay về cậu có ngước nhìn ra sau mà mĩn cười thì thầm

< rimuru > " có vẻ hắn sắp không chịu được nữa rồi '' ( cười nhẹ thì thào tự nói )

Sau câu nói đó thì tốc độ của cậu lại bùng nổ lần nữa , lần này nhanh hơn lần trước và không mất bao lâu thì cậu cũng đã thấy được hình dáng mờ ảo của thành phố j , khi cậu thấy được hình dáng thành phố j thì cậu cũng không nói gì mà cậu trực tiếp bay nhanh về phía hiệp hội anh hùng , trong khi bay về thì cậu cũng thấy thành phố j có vẻ bị tàn phá khá trầm trọng trong cuộc càn quét của tên quái vật vua biển sâu , cậu nheo cặp mắt mình lại rồi cậu dừng đột ngột ngay trên không trung , cậu ngay lập tức dùng thần nhãn để dò xét tên vua biển sâu để coi thử hắn có ngỏm chưa , nhưng khi thần nhãn của cậu phóng đến thì cậu thấy thân thể của tên vua biển sâu bị đục một lỗ lớn thì cậu cũng cười nhẹ mà tắt đi kỉ năng thần nhãn rồi cậu nhìn về phía bầu trời xa mà tiếp tục bay đi .

Sau một lúc bay qua mấy thành phố thì cậu cũng thấy được trụ sở anh hùng , cậu bay lại gần tầng thượng rồi từ từ đáp xuống , và khi cậu vừa đáp xuống thì bất ngờ có nhiều anh hùng mới tham gia hiệp hội chạy ra mà bao quanh cậu lại , bọn họ bao quanh cậu lại mà xin chữ kí , có người thì xin chữ kí có người thì lại muốn thách đấu với cậu , khi cậu thấy nhiều anh hùng quây quanh mình như vậy thì cậu cũng chỉ có thể cười bất đắc dỉ mà chào từng người .

Sau một lúc khó khăn với các anh hùng trẻ tuổi thì cậu mới có thể lết mình và thoát khỏi cuộc bao quây đó .

Khi cậu thoát khỏi cuộc bao quây đó thì các bảo an của hiệp hội anh hùng cũng đến để duy trì trật tự , cậu thấy có người đến để ngăn chặn đám người hâm mộ cuồng nhiệt này thì cậu cũng thở phào nhẹ nhõm mà quay lưng bước vào hiệp hội anh hùng .

Khi cậu vừa vào thì cậu thấy mọi người đang chạy qua chạy lại với sắc mặt nghiêm trọng , hình như có chuyện gì đấy rất nghiêm trọng đã sảy ra nhưng cậu chả quan tâm , nếu có cái gì tới gây rối thì cậu sẽ tiêu diệt nó để cho nó không có cơ hội gây ra thiệt hại cho dân thường chứ nếu cứ chờ mà không biết cái gì tới thì sẽ chán lắm nên cậu thường không quan tâm đến những vấn đề của hiệp hội .

Trong khi cậu còn đang quan sát nhân viên chạy qua chạy lại để sử lí vấn đề thì bất ngờ có một người xuất hiện từ sau lưng cậu mà quỷ không biết thần không hay , người đó cất tiếng nói

< nhân viên > ' chào ngài!

Thưa ngài rimuru , không biết làn gió nào đưa ngài đến với hiệp hội vào ngày hôm nay để làm gì vậy ạ?

' ( cười tươi nói )

Cậu nghe có tiếng nói sau lưng mình thì có chút giật mình mà lùi lại vài bước , sau khi cậu lùi được vài bước thì cậu cũng nhìn người vừa xuất hiện sau lưng mình mà thở phào nói

< rimuru > ' này kasuki ngươi đừng có thể lúc nào cũng xuất hiện bất thình lình sau lưng ta được không hả ' ( mệt mõi nói )

Kasuki nghe vậy thì chỉ cười nhẹ mà nói

< kasuki > ' haha lần sau tôi sẽ chú ý ' ( cười nhẹ nói )

Rimuru nghe vậy thì có chút thở dài vì cậu biết dù bao nhiêu lần thì kasuki vẫn sẽ như vậy .

Cậu nhìn kasuki một lác rồi hỏi

< rimuru > ' bộ ngươi có chuyện gì cần tìm tới ta à ' ( nói )

Cô nghe vậy thì cười nhẹ nói

< kasuki > ' vâng thưa ngài rimuru , các lãnh đạo của hiệp hội muốn gặp ngài ạ ' ( cười nói )

Cậu nghe vậy thì có chút suy tư khi cậu không biết các lão già đó muốn gặp mình với chuyện gì .

Cậu gật đầu

< rimuru > ' được thôi , một lác nữa tôi sẽ tới gặp bọn họ ' ( nói )

Cô nghe cậu nói vậy thì chỉ cười nhẹ rồi cuối đầu chào cậu một cái rồi soay người rời đi , cậu nhìn bóng lưng cô đi xa thì cũng chỉ biết thở dài bất lực mà cậu bước đi tới phòng họp .

Khi cậu đang đứng trước cánh cửa phòng họp thì bất ngờ có hai nhân viên mở của ra

< nhân viên 1 > ' chào ngài rimuru ' ( cuối người nói )

< nhân viên 2 > ' các lãnh đạo đã chờ ngài ở bên trong rồi ạ ' ( cuối người nói )

Cậu nghe vậy thì gật đầu với hai người rồi bước vào với vẻ mặt bình thản , khi cậu vừa bước vào thì cũng có không ít ánh mắt từ trong bóng tối nhìn cậu , cậu thấy họ nhìn mình chằm chằm thì vẫn bình thản mà bước lại cái ghế mà bọn họ đã chủng bị cho cậu , cậu ngồi xuống rồi nhìn những người xung quanh cười nói

< rimuru > ' không biết các vị gọi tôi tới với cuộc họp này chi vậy ' ( cười nói )

Mấy người bọn họ nghe cậu nói thì vẫn khoanh tay không nói gì , cậu thấy vậy thì vẫn bình thản vì cậu sớm đã biết tính cách khó ưa này của mấy lão này nên cậu cũng chả bận tâm lắm , trong khi không khí đang chìm trong tĩnh lặng thì có một người bước vào và nhìn mọi người đang ngồi trên bàn nói

< ??? > ' xin chào mọi người , tôi xin trân trọng cảm ơn mọi người đã có mặt tại đây ' ( nói )

Mấy người kia nghe vậy thì vẫn khoanh tay không nói gì , cậu thấy vậy thì cười cười nói

< rimuru > ' haha không biết ngài gọi chúng tôi tới đây là để làm gì vậy?

' ( cười nói )

Sau câu nói đó của cậu thì bầu không khí trong cuộc họp cũng tảng đi phần nào mà cũng có không ít người lên tiếng theo

< quản lí 1 > ' đúng vậy , ngài gọi chúng tôi tới đây là có chuyện gì?

' ( lạnh lùng nói )

< quản lí 2 > ' ngài tốt nhất có chuyện gì đó quan trọng đi , thời gian của chúng tôi rất quý giá đó ' ( lạnh lùng nói )

< all quản lí > ' đúng vậy , đúng vậy ' ( đồng thanh nói )

Người chủ trì nghe vậy thì vẫn bình thản nói

< người chủ trì > ' xin các vị yên tâm , tôi cho gọi của họp khẩn cấp này là vì một điều rất nghiêm trọng sắp xảy ra!

' ( nghiêm túc nói )

Mọi người nghe vậy thì im ắng lại , không ai nói gì mà nhìn về phía người chủ trì cuộc họp với sắc mặt nghiêm túc , có một người lên tiếng nói

< quản lí 5 > ' ngài cứ nói đi thưa ngài! , chúng tôi đang lắng nghe đây!

' ( hơi lo lắng nói )

Ông ta nghe vậy thì cũng nghiêm túc hơn hẳn mà lùi ra một bên rồi chiếu hình ảnh một bà già lên trên rồi nói

< người chủ trì > ' sau đây tôi xin thông báo cho các vị một tin tức nghiêm trọng! , trái đất sắp phải đối mặt với diệt vong!

' ( sắc mặt nghiêm trọng nói )

Khi câu nói này phát ra thì tất cả mọi người trong cuộc họp này đều bất ngờ và sửng sốt , người chủ trì thấy phản ứng của mọi người như vậy thì vẫn bình thản vì dù gì ông ta đã biết từ lâu và cũng đã hết kinh ngạc rồi , có người dè dặt lên tiếng hỏi

< quản lí 4 > ' chuyện này là thật sao ' ( sợ hãi nói )

Nghe vậy tất cả mọi người đều nhìn về phí người chủ trì cuộc họp , ông thấy tất cả mọi người đều nhìn mình với ánh mắt sợ hãi và pha chút nghi ngờ thì ông chỉ nghiêm túc nói

< người chủ trì > ' chuyện này là thật! , chuyện này được shibabawa trước khi chết đã tiên đoán được và chuyện này và sẽ xảy ra vào mấy năm sau ' ( nghiêm túc nói )

Cậu nghe vậy thì có chút bất ngờ mà hỏi

< rimuru > ' là shibabawa đã tiên đoán sao?

' ( có chút bất ngờ hỏi )

Thực ra cậu cũng biết bà ta có thể nhìn thấy tương lai vì dù gì thế giới này cũng có siêu năng lực và quái nhân nên việc có người có thể nhìn thấy tương lai thì cũng có gì lạ , mấy người khác cũng rất bất ngờ khi biết được lời tiên đoán này là do shibabawa tiên đoán nên cũng có không ít người sợ hãi khi bọn họ không biết phải đối mặt với thảm hoạ nguy hiểm nào trước đây .

Cậu thấy vậy thì đứng dậy khỏi ghế trước sự khó hiểu của bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về cậu , cậu thấy những ánh mắt khó hiểu nhìn mình thì cậu cũng chả để tâm , cậu quay lưng rồi bước ra khỏi phòng họp , trước khi đi cậu có liếc nhìn về phía sau một cái rồi lên tiếng

< rimuru > ' tôi hiểu rồi , chuyện này tôi sẽ cố gắng chủng bị kỉ lưỡng trước thềm đại chiến , nên mọi người cứ tiếp tục họp đi! , tôi đi đây ' ( cười nói )

Sau câu nói đó thì cậu quay lưng bỏ đi mất tiêu , cậu chỉ để lại những khuôn mặt sốc và bàng hoàng khi thấy rimuru bỏ đi như vậy .

Khi cậu đi ra khỏi hiệp hội anh hùng thì cậu nhìn về phía chân trời xa xa mà cười , cậu bay lên rồi bay nhanh về một phía , cậu bay mất tuốt cuối chân trời .

________________________________

Hết

Hết chap này rồi

Bye 1692 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Saitama thăng hạng và bá vương toàn vũ trụ


Nối tiếp chap trước

Lúc cậu bay xa tút khỏi hiệp hội anh hùng thì giờ đây cậu cũng đã quay lại căn nhà đơn xơ của mình , khi cậu mở của ra thì cậu thấy mọi thứ vẫn như củ , cậu mĩn cười xúc động , cậu ngay lập tức chạy rồi nhảy ngay lên chiếc giường êm ái mà đánh một giấc thật ngon .

( ad : rimuru là bán thần nên cơ thể cậu sẽ tự làm sạch nên mọi người mới thấy cậu không tắm , à mà nói luôn là sức mạnh ở thế giới này của rimuru sẽ dao động giữa bán thần , tân thần và thần cấp nha nên có một vài trận chiến thì tui sẽ cho rimuru có sức mạnh khác nhau nha )

Sau cú tựa lưng của cậu thì thời gian lại trôi qua thêm 1 đêm yên tĩnh .

Thời gian trôi qua cho tới ngày hôm sau , mặt trời từ từ ló lên , ánh nắm chíu le lói qua rèm cửa và chíu lên khuôn mặt của cậu khi ngủ , khi ánh sáng chíu lên khuôn mặt tuyệt đẹp của cậu thì cậu cũng hơi cau mày mà mở mắt chống tay xuống giường rồi cậu từ từ ngồi dậy .

[ ưm! ]

Cậu mệt mõi mà thức dậy , cậu bước xuống giường rồi đi rửa mặt và ăn sáng , sau khi cậu vệ sinh cá nhân song thì cậu cũng đi khỏi nhà , cậu nhìn ánh nắng mặt trời đang ló dạng mà cười nhẹ vì hôm nay đúng là một ngày đẹp trời , cậu cất bước tiến về toà nhà hiệp hội anh hùng , trên đường đi cậu cũng có mua một chút đồ ăn để trên đường cậu ăn lót dạ , sau một lúc đi thì cậu cũng đã đến được hiệp hội và đồ ăn cậu mua mới nãy thì cậu cũng đã ăn hết , cậu nhìn toà nhà trước mặt một lúc rồi bước vào , khi cậu vừa bước vào thì có nhân viên tới tiếp đón cậu

< nhân viên > ' mời ngài đi bên này ' ( cuối người nói )

Cậu nghe vậy thì gật đầu , khi nhân viên thấy thế thì cô liền dẫn cậu tới một căn phòng và khi cậu bước vô thì cậu cũng thấy có vài ba người đang đứng đấy , hình như họ đang nói gì đấy , cậu thấy vậy thì chỉ cười mà bước tới

< rimuru > ' chào! , không biết mấy người kia tôi tới để làm gì vậy?

' ( cười nói )

Mấy người kia nghe cậu nói vậy thì có chút giật mình mà ngước xang nhìn cậu , khi họ nhìn thấy cậu thì cả 3 người cuối đầu nói

< all 3 > ' chào ngài! , thưa ngài hoàng tử bóng tối!

' ( cuối người nói )

Cậu nghe vậy thì chỉ cười mà liếc mắt nhìn xuống căn phòng ở phía dưới mà hỏi

< rimuru > ' bộ có chuyện gì à?

' ( tò mò hỏi )

Mấy người nghe thế thì cũng nhìn xuống theo cậu và cũng giải thích cho cậu hiểu là có chuyện gì .

Sau một lúc nghe họ giải thích thì cậu cũng hiểu mà nhìn về phía bóng người ở phía dưới mà cười nói

< rimuru > ' các ngươi không cần kiểm tra cậu ta đâu!

' ( cười nhẹ nói )

Mấy người kia nghe vậy thì có chút kinh ngạc , họ nhìn nhau thì họ đều thấy sự kinh ngạc của nhau . khi họ nhận thấy sự kinh ngạc của nhau thì cả đám cũng sử lại thành bộ dạng nghiêm túc thường ngày mà cuối đầu nói

< nhân viên > ' vâng! , nếu hắn đã được ngài công nhận thì chúng tôi cũng không có gì để nói , chúng tôi xin cáo lui ' ( cuối người nói )

Sau lời nói đó thì bọn họ cũng quay người mà rời đi , cậu nhìn họ rời đi thì cũng không nói gì mà quay đầu tiếp tục nhìn người phía dưới , cậu nhìn người phía dưới mà cười .

Sau một lúc lâu thì buổi lễ tăng cấp cuối cùng cũng kết thúc , nói là buổi lễ thôi chứ theo cậu thì nó chả khác gì việc sếp nâng cấp nhân viên bình thường lên nhân viên chính thức cả , sau khi buổi lễ kết thúc thì thánh sai nhà ta cũng đi ra khỏi hiệp hội , khi thánh hói vừa bước ra thì thánh có nhìn thấy rimuru đang đứng đó thì thánh có chút bất ngờ mà đi lại chổ cậu mà hỏi

< saitama > ' không ngờ lại gặp cậu ở đây đấy ' ( bất ngờ nói )

Cậu nghe vậy thì chỉ nở nụ cười mà nói với giọng vui vẻ

< rimuru > ' chúc mừng cậu thăng lên cấp B ' ( cười nói )

Thánh hói nghe thế thì cũng gật đầu mà hỏi

< saitama > ' mà cậu tới hiệp hội để làm gì thế?

' ( tò mò hỏi )

Rimuru nghe thế thì chỉ cười mà nói

< rimuru > ' haha! , không có gì , chỉ là tham gia một cuộc họp bất đắc dĩ thôi ' ( cười nói )

Thánh sai nghe thế thì gật đầu , cả hai cứ đứng đó mà trò chuyện một lác thì genos cũng đi lại mà chào hỏi hai người

< genos > ' chào thầy!

Thầy saitama , chào anh! , anh hoàng tử bóng tối ' ( nghiêm chào nói )

Hai người thấy thế thì đều gật đầu mà nhìn genos hỏi

< saitama > ' mà cậu tới đây để làm gì thế ' ( tò mò hỏi )

Cậu nghe thế thì ngước mặt lên mà nhìn thầy của mình mà giải thích

< genos > ' dạ thưa thầy! , hôm nay hiệp hội có một cuộc họp bí mật và họ đang triệu tập tất cả anh hùng cấp s lại để thông báo một chuyện gì đó , theo con thì chuyện này rất nghiêm trọng ạ ' ( nghiêm túc nói )

Thánh hói nghe thế thì có chút ngạc nhiên và bất ngờ mà nhìn sang người bạn của mình mà hỏi

< saitama > ' cái cuộc họp mà cậu nhắc đến có phải là cuộc họp này không?

' ( tò mò hỏi )

Cậu nghe thế thì gật đầu , thánh hói thấy thế thì càng bất ngờ hơn , khi cả ba đang nói chuyện thì có nhân viên tới chổ của 3 người , khi người nhân viên đó tới gần thì anh liền cuối người nói

< nhân viên > ' thưa hai vị , cuộc họp sắp bắt đầu và các lớp s đã có mặt trừ hai vị nên mong hai vị tới nhanh ạ .

' ( nghiêm trang nói )

Hai người rimuru và genos nghe vậy thì gật đầu mà cùng nhìn về phía thánh hói mà cùng nói

< all 2 > ' cùng đi không sai/thầy ' ( đồng thanh nói )

Sai nghe vậy thì có chút bất ngờ mà nhìn hai người , cậu lâm vài suy nghĩ rồi nhìn hai người gật đầu nói

< saitama > ' được thôi '

Hai người nghe vậy đều vui mừng , hai người đều có suy nghĩ khác nhau khi mời thánh sai mà thầm nghỉ

< genos > ' nếu có chuyện gì nghiêm trọng thì sức mạnh của thầy ấy rất quan trọng . ( suy tính nghĩ )

< rimuru > ' cho cậu ta tham gia thì chắc chắn cậu ta sẽ tự mình tiêu diệt được tên bá vương toàn vũ trụ đó , còn mình thì có thể nằm ườm mà nghỉ ngơi rồi ' ( thầm suy nghĩ )

Lúc mà cả hai đều có suy toán của mình về thánh hói thì đôi mắt của cả hai đều phát sáng khi nhìn thánh hói , thánh hói thì chẳng hay biết gì mà cứ đi sau lưng hai người .

Khi cả 3 sắp đi tới nơi họp thì bất ngờ cả 3 gặp được nanh bạc , khi bốn người gặp nhau thì cả bốn cũng đi cùng nhau , dù sao thì bốn người cũng có quen biết nhau từ lâu dù cách nà mỗi người quen biết nhau khá kì lạ nhưng chung quy bọn họ đều coi nhau là bạn dù tuổi tác có lớn đi chăng nữa .

Sau một lúc đi nữa thì cả bốn cũng gặp được samurai nguyên tử , samurai nguyên tử cũng rất bất ngờ khi gặp được 4 người , ông vui vẻ mà chào hỏi

< samurai nguyên tử > ' chào ông nanh bạc , chào cậu rimuru ' ( cười nói )

Hai người nghe vậy thì cũng cười vui vẻ mà chào lại

< all 2 > ' ưm chào ông/cậu samurai nguyên tử ' ( cười nói )

Trong khi cả 3 đang cười nói vui vẻ thì ông cũng nhìn về phía sau hai người mà thắc mắc hỏi

< samurai nguyên tử > ' chà xem nào! , đây có phải là cậu cyborg genos và đây là ai vậy?

' ( tò mò hỏi )

Ông nhìn saitama với vẻ tò mò , hai người rimuru và nanh bạc thấy vậy thì cũng giới thiệu sai cho ông biết luôn

< nanh bạc > ' đây là saitama-kun thuộc lớp B là một tài năng hiếm có sẽ tiến vào lớp S , chắc cậu ta đi cùng sẽ không có vấn đề nhỉ?

' ( giới thiệu )

< rimuru > ' đây là samurai nguyên tử , ông ta là một ông chú trung niên thích cầm kiếm chém quái vật ' ( giới thiệu cho sai biết )

Sai nghe thế thì cũng định giang tay ra để bắt tay chào hỏi , samurai nguyên tử thấy vậy thì khinh thường mà nhìn thánh hói nhà ta rồi nói

< samurai nguyên tử > ' ta không bắt tay với kẻ yếu hơn ta! , khi nào cậu leo lên được lớp S thì hẳn nói , và ta không phải là ông chú trung niên , ta còn trẻ chỉ mới 37 tuổi thôi ' ( cười nói )

Ông quay lưng bỏ đi , thấy vậy thì trong lòng 3 người không khỏi thắc mắc

< all 3 người > ' 37 tuổi mà còn không phải trung niên?

'

Trong khi cả 4 còn đang nghi ngờ thì bất ngờ có một tiếng nói được phát ra từ bên cạnh

< tusumaki > ' này ai dắt thằng nhải lớp B tới đây thế? , không thấy bất lịch sự với bọn tôi à? , được mời là chưởng mặt luôn à? , đến đây để làm thân với các lớp S chứ gì? , ngứa mắt quá! , biến đi ' ( khó chịu nói )

Thấy hói thấy có đứa nhỏ chửa mình thì có chút bất ngờ mà chỉ tay về phía cô hỏi

< saitama > ' đứa hợm hĩnh nào đây? , trẻ lạc à?

' ( tò mò hỏi )

Genos nghe vậy thì cũng giải thích cho thầy mình biết

< genos > ' nó là bão tố , hạng 3 lớp s chuyên dùng sức mạnh tâm linh để tiêu diệt quái vật .

' ( giải thích cho sai )

Thánh hói nghe thì có chút bất ngờ khi đứa nhỏ đang chửa mình lại là hạng 3 lớp S , còn tusmaki khi thấy có người gọi mình là nó thì tức điên lên nói

< tsumaki > ' " nó " á!

Ăn nói kiểu gì thế?

' ( tức giận nói )

Nhưng chưa để cô nói hết thì thánh sai đã chạy đi , tsumaki thấy thế thì vô cùng tức giận , khi cô đang tức giận thì rimuru đi lại và để tay lên đầu cô rồi xoa

< rimuru > ' thôi nào dù sao ngươi ta cũng chỉ là lính mới thôi mà , em cần gì phải làm khó dể người ta như thế!

' ( cười khổ nói )

Tsumaki nghe thấy giọng nói quen thuộc thì cô quay mặt ra sau để nhìn thì cô thấy rimuru thì tân trạng của cô cũng bớt nóng đi phần nào mà nói

< tsumaki > ' hừ! , coi như tên đấy may mắn '

Sau câu nói đó thì cô cũng bỏ đi , cậu nhìn bóng lưng cô bỏ đi thì cũng chỉ có thể thờ dài mà cười nhẹ nhìn bóng lưng cô đi , sau một lúc thì cậu cũng bước đi theo .

Khi tất cả mọi người đã ngồi đầy đủ thì có người lên tiếng nói

< nhân viên > ' vậy được rồi! , tôi xin thông báo cuộc họp được bắt đầu ' ( nghiên túc nói )

________________________________

Hết

Hết chap

Bye 1964 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và cuộc họp tối mật trước thềm đại chiến!


Nối tiếp chap trước .

Cậu thấy tất cả mọi người đã tụ họp đầy đủ thì cười mà nhìn tất cả mọi người nói

< rimuru > ' lâu quá không gặp các vị ' ( cười nói )

Nghe thế thì mọi người nhìn cậu một cái rồi mỗi người có tâm tư riêng mà nghỉ

[ Furi Furi Frisoser : lớp S! , hạng 18 ]

< Furi Furi Frisoser > ' phải nhân co hội này phải làm thân với genos-chan ' ( suy nghĩ )

[ genos : lớp S! , hạng 17 ]

< genos > ' hầu hết mọi người đều có mặt , tình hình có vẻ khá nghiêm trọng ' ( nhìn xung quanh với ánh mắt dò xét )

[ chày kim loại : lớp S! , hạng 16 ]

< chày kim loại > ' quỷ hay rồng tôi cũng chấp hết ' ( bố láo nói )

[ cao thủ ba lỗ : lớp S! , hạng 15 ]

< ba lỗ > ' saitama? , cái tên này từng nghe ở đâu đó ' ( nhìn sai mà nghỉ )

[ tia chớp cói loà : lớp S! , hạng 14 ]

< tia chớp chói loà > ' không ngờ có cả anh ta! , có vẻ chuyện này khá nghiêm trọng rồi ' ( suy nghĩ )

[ cảnh khuyển nhân : lớp S! , hạng 13 ]

< khuyển nhân > ' có ai đó đánh rắm ' ( suy nghĩ )

[ siêu hợp kim đen bóng : lớp S! , hạng 12 ]

< đen bóng > ' tất cả đang chiêm ngưỡng cơ bắp của ta!

' ( tự luyến nghỉ )

[ trư thần : lớp S! , hạng 11 ]

< trư thần > ' nhằm nhằm ' ( ăn )

[ hiệp sĩ cơ động : lớp S! , hạng 10 ]

< hiệp sĩ cơ động > ' lần này nhất định phải lấy được số liệu về anh ta ' ( thầm nghỉ )

[ zombie man : lớp S! , hạng 9 ]

< zombie man > ' mấy tên này có vẻ không có tinh thần hợp tác! , mà con heo này định ăn tới bao giờ ' ( khó chịu nghĩ )

[ king : lớp S! , hạng 8 ]

< king > ' không ngờ lại gặp được anh ta! , trông anh ta có vẽ hiền lành quá ' ( suy nghĩ )

[ hiệp sĩ kim loại : lớp S! , hạng 7 ]

[ vắng mặt!! ]

[ hoàng đế nhi đồng : lớp S! , hạng 6 ]

< hoàng đế nhi đồng > ' ủa , hạng 1 lại không tới à? , muốn gặp ghê ' ( vừa liếm cây kẹo vừa nghỉ )

[ samurai nguyên tử : lớp S! , hạng 5 ]

< samurai > ' nanh bạc định dạy võ thuật cho hai tên đó à?

' ( nhìn nanh bạc mà nghỉ )

[ nanh bạc : lớp S! , hạng 4 ]

< nanh bạc > ' thế hôm nay tới đây có việc gì?

' ( nói )

[ bão tố kinh hoàng : lớp S! , hạng 3 ]

< tusumaki > ' chịu .

Gọi người ta tới đây rồi bắt đợi hai tiếng!

' ( có chút bất mãn nói )

[ hoàng tử bóng tối : lớp S! , hạng 2 ]

< rimuru > ' thôi nào chắc là hiệp hội có việc gì đó rất khẩn trương nên mọi người cứ đợi một lác nữa đi ' ( cười nói )

[ blast : lớp S! , hạng 1 ]

[ vắng mặt!! ]

[ saitama : lớp B! , hạng 63 ]

< saitama > ' cho xin ít trà được không?

' ( tự nhiên nói )

Mọi người nghe thế thì liếc mắt sang nhìn thánh hói , thánh hói thấy mọi người nhìn mình thì có chút khó hiểu , trong khi không khí trong căn phòng có vẻ khá ngượng gạo thì cuối cùng nhân viên của hiệp hội cuối cùng cũng đến , khi họ đến thì cuối cùng không khí trong căn phòng cũng đã dịu đi phần nào , mọi người liếc nhìn người vừa bước vào mà không nói gì , ông thấy mọi người có vẻ khá trầm lặng thì cũng lên tiếng

< sitch > ' xin lỗi vì đã tốn thời gian của mọi người , chúng tôi đã cố liên lạc với hiệp sĩ kim loại và blast nhưng không thể liên lạc được , chúng ta không thể cứ chờ bọn họ tiếp được , thời gian rất gấp nên tôi xin bắt đầu cuộc họp khẩn cấp này .

' ( nghiêm túc nói )

< sitch > ' tôi xin giới thiệu tôi là sitch người đại diện cho hiệp hội anh hùng và là người chủ trì cuộc họp này!

' ( nghiêm túc nói )

Mọi người nghe thế thì vẫn bình thản mà nhìn ông ta , ông ta thấy vậy thì cũng lên tiếng để tiếp tục cuộc họp này .

< sitch > ' chúng tôi triệu tập tất cả vị , những amh hùng cấp cao nhất với một lý do duy nhất , xin các vị hãy cứu trái đất!!

' ( nghiêm trọng nói )

Nghe thế thì mọi người vẫn bình thản mà tiếp tục nghe , dù sao thì cũng có nhiều trường hợp như thế này rồi nên họ vẫn bình thản với những thông tin sắp tới .

< sitch > ' lần này tôi không chắc chắn các vị lớp S có thể toàn thân mà rút được , từ bỏ cùng cần đến dũng khí , nếu các vị rút lui bây giờ chúng tôi vẫn có thể giữ lại chức lớp S cho các vị , tuy nhiên , sau khi giải thích tình hình thì sẽ không có đường lui nữa , các vị sẽ bị giữ lại đây đến khi kết thúc mọi chuyện để tránh gây ra hỗn loạn và các vị đã sẵn sàng nghe chưa?

' ( nghiêm túc nói )

Mọi người nghe thế thì vẫn bình thản mà nói

< chày kim loại > ' vụ này nếu không phải là thật thì các ông chủng bị tôi đập vỡ đầu đi , tôi đã bỏ lỡ buổi tiệc của em gái để đến đây , nếu nó không xứng thì tôi sẽ đập nát cái trụ sỡ này đấy ' ( bố láo nói )

Nghe thế thì tusumaki cười khinh thường nói

< tusumaki > ' cái que tâm đó mà cũng đập được à ' ( khinh thường nói )

Chày sắt nghe thế thì tức giận mà nói

< chày kim loại > ' để tôi phang vào cái đầu xoăn tít thò lò của cô nhé?

' ( tức giận nói )

Cô nghe thế thì lửa giận cũng bật , cô chửi qua chửi lại với hắn , mọi người thấy thế thì vẫn im lặng mà chỉ quan sát hai người chửi nhau , cậu thấy thế thì cũng cười bất đắc dỉ mà lên tiếng nói

< rimuru > ' này hai người đừng có chửi nhau nữa , đây là một cuộc họp đấy!

Mọi người đang nhìn hai người kìa , sao hai người cứ như hai đứa trẻ con vậy ' ( khuyên can nói )

Hai người nghe thế thì cũng hừ lạnh mà nhìn nhau một cái rồi cùng quay mặt đi chổ khác .

Cậu thấy vậy thì cũng cười bất lực khi nhìn hai người , mọi người thấy việc cũng đã song thì mọi người cũng tiếp tục cuộc họp .

( tua qua đoạn đối thoại ở cuộc họp nha )

Sau một lúc thì cuộc họp cũng sắp kết thúc và cậu cũng có thể nghỉ ngơi một lúc , nhưng khi cuộc họp sắp kết thúc thì cậu bất ngờ đứng bật dậy với vẻ mặt nghiêm trọng .

Mọi người thấy cậu đứng dậy với vẻ mặt nghiêm trọng thì có chút tò mò mà hỏi , khi mọi người định hỏi thì bất ngờ thân ảnh của rimuru liền biến mất ngay tại chổ , mọi người thấy thế thì liền căng thẳng mà đứng bật dậy , khi mọi người vừa đứng dậy thì toà nhà của hiệp hội rung lắc kịch liệt .

( bên ngoài trụ sở hiệp hội )

Trên bầu trời của hiệp hội đã xuất hiện một con tàu vũ trụ với kích thước khổng lồ , nếu so sánh thì nó có thể so với một thành phố A luôn .

Cậu đứng trên đỉnh của toà nhà mà nhìn con tàu vũ trụ với vẻ mặt nghiêm trọng , cậu vung tay lên rồi luồn sức mạnh ở cánh tay cậu biến thành hàng ngàn hàng vạn sợi chỉ đen nhỏ , chúng bay lên cao rồi ngay lập tức bay nhanh xuống mặt đất rồi chúng len lõi qua các toà nhà như những con rắn nhỏ vậy chúng xuất hiện bên cạnh những người dân , những sợi chỉ liên tục chạy và luồn lách khắp thành phố để truy tìm người dân , khi những sợi chỉ này xuất hiện bên cạnh người dân thì chúng liền lao lấy quanh những người đó rồi chúng ngay lập tức tạo thành một lớp võ đen tuyền để bảo vệ những người dân vô tội này .

Sau khi những sợi tơ tuyến này đã bao bọc hết người dân ở thành phố A thì con tàu bất ngờ hạ cánh xuống một chút và ngay sau đó một luồn khí từ con tàu phát ra và nó ngay lập tức phá huỷ gần như thành phố A , nhưng may mắn là cậu đã tạo lớp bảo vệ người dân nên trong vụ này chả coi ai phải bỏ mạng cả .

Cậu đứng trên toà nhà hiệp hội mà nhìn con tàu với vẻ mặt âm trầm rất đáng sợ , cậu liếc mắt nhìn sang bên cạnh thì các anh hùng ở phía dưới cũng đã chui lên với vẻ mặt đầy tự tin .

< chày kim loại > ' có vẻ sẽ khá khó khăn đây , đối thủ là sinh vật biết bay chắc có thể sẽ khá phiền phức!!

'

Tusumaki nghe thế thì cười khẩy nói

< túumaki > ' sao thế sợ rồi à , à đúng rồi!! , với cái que tăm ấy thì anh làm được gì nào ' ( cười khẩy nói )

Chày kim loại nghe thế thì liền tức giận , khi anh định phản bác thì cậu lên tiếng với một tâm giọng trầm ổn đáng sợ

< rimuru > ' khi nào giải quyết được kẻ trên kia thì hai người muốn đánh muốn giết gì cũng được ' ( trầm giọng nói )

Hai người nghe thế thì liếc nhìn rimuru , khi họ nhìn thấy sắc mặt của cậu thì hai người cũng im lặng mà nhìn về phía chiếc chiến thuyền ngoài không gian đó .

Cậu lên tiếng

< rimuru > ' đi thôi , đi sử lí tên đã gây ra những thiệt hại này nào ' ( trầm giọng nói )

< all lớp S > ' được!!

'

________________________________

Hết

Hết chap này rồi , mấy ngày này tui không có ý tưởng nào hết nên tui chỉ đang cố gắng kéo dài các chap thôi nên có vài chap sẽ không hay nên tui mong mọi người sẽ góp ý để tui có ý tưởng để có thể ra chap nhanh nhất có thể , và cũng nhắc luôn là tui có làm về một truyện rimuru qua thế giới overlord vẫn chưa end nha , chỉ là do tui có hơi mệt nên sẽ không thể ra chap overlord được thôi nên mong mọi người thông cảm .

Bye 1710 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Cuộc hội ngộ và các đồng đội mới


Nối tiếp chap trước

Khi lời nói của cậu phát ra thì mọi người liền nhảy từ toà nhà này xuống , không phải mọi người tự sát đâu mà khi nhảy xuống thì tất nhiên những người không biết bay sẽ được tusumaki kéo đi bằng siêu tâm linh của cô và đương nhiên những người có thể bay được thì cũng không quá lo lắng .

Khi tusumaki dùng siêu năng lực của cô để đưa mọi người đi thì cũng rất nhanh nhiều người đã đến với cuộc chiến đang xảy ra , cô thả tất cả anh hùng cấp s xuống đống đổ nát gần tên quái nhân để bọn họ có thể chiến đấu với cái tên phía trước .

Khi mọi người vừa tiếp đất thì họ thấy laian đồ đệ của samurai nguyên tử đang bị tên quái nhân kia áp đảo và bọn họ có thể thấy cậu đã mất cánh tay phải , saumai nguyên tử thấy thế sắc mặt hết sức nghiêm túc , ông có chút tức giận mà liền lao nhanh tới , khi ông lao tới thì ông cũng đã rút kiếm ra và khi tên quái nhân đó và ông gần nhau thì ông đã chém tên quái nhân đó hàng trăm nhát

[ nguyên tử trảm!! ]

Một kiếm chém ra là theo sau đó thân hình của tên quái vật bắt đầu bị rớt ra hàng trăm mảnh , mấy người khác thấy thế thì vẻ mặt của họ vẫn bình thản khi đã hạ tên quái vật này , họ liếc nhìn chiếc chiến thuyền ở phía trên mà sắc mặt mấy người cũng có chút ngưng trọng . nhưng chưa để họ soi sét bao lâu thì laian với vẻ mặt nghiêm trọng lên tiếng cảnh báo

< laian > ' mọi người cẩn thận!!

Sư phụ cản thận!!

Kiếm không có tác dụng với tên quái nhân đó!

Người không cần quan tâm đến con , người hãy mau đi đi thưa người ' ( nói lớn )

Sau câu nói đó thì tên quái vật bất ngờ trồi lên từ đống trò tàn , hắn tấn công ông một cách nhanh chóng nhưng ông cũng đã phản ứng nhanh mà ngay lập tức ông vung kiến và đã chém hắn một cách nhanh chóng thành hằng trăm mảnh một lần nữa .

< samurai nguyên tử > ' lai con đường của con còn ở phía trước , nên con đừng có mà dễ dàng tử bỏ ' ( lớn tiếng nói )

< laian > ' vâng!

' ( gật đầu nói )

Sau câu nói đó thì các anh hùng cũng đã đến nơi , khi bọn họ đến đông đủ thì cả đám liền lao vào đánh hội đồng tên quái nhân .

( chuyển sanh cảnh khác )

Trong khi các anh hùng khác đang đánh với tên melzargard thì bên này rimuru đang bay trên không mà nhìn xuống con tàu với ánh mắt trầm tư , câu liết mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm , ánh mắt của cậu nhìn xa tới nổi mà ánh mắt đó đã nhìn lướt qua bề mặt trái đất bay qua cả bầu khí quyển , nó liết nhìn ra khỏi không gian và ánh mắt đó còn liết xa hơn nữa , khi nó liếc đến một nơi nào đó trong vũ trụ thì ở đó đã có vài bóng người đang đứng đó một cách hùng tráng , cứ như họ đứng đó thì mọi thứ xung quanh cũng phải nhường lại cho họ .

Trong khi bọn họ đang quan sát chăm chú trận chiến ở trái đất qua quả cầu thì bất ngờ có một người trong nhóm họ quay lưng lại mà quát một cái gì đó ở khoảng không phía sau

< ??? > ' là ai ở đó!!

' ( quát lớn )

Sau câu nói đó thì cô ta phóng một làng sóng tinh thần khủng lồ về khoảng không ở phía sau , và hành động bất ngờ của cô đã khiến mấy người xung quanh xem mà bất ngờ , nhưng sau một lúc thì bọn họ cũng lấy lại tinh thần mà quay lưng lại rồi tạo tư thế cảnh giác , dù bọn họ không cảm nhận được gì nhưng đồng đội của họ đã nói là có cái gì đó thì chắn chắn là có cái gì đó vì dù sao cô ấy cũng là người có tinh thần lực mạnh nhất trong đám người bọn họ nên bọn họ cực kì tin tưởng lời cô nói .

Nhưng sau một lúc cảnh giác thì cả đám cũng không thấy có gì lạ cả mà cô gái vừa tấn công cậu cũng có chút nghi hoặc khi chả có gì xảy ra cả , cô nhìn chằm chằm về một phía rồi nói

< ??? > ' các hạ là ai?! , các hạ là một tiền bối cấp vũ trụ mà lại nhìn lén bọn hậu bối như chúng tôi vậy không thấy hèn sao?

' ( cười thận trọng nói )

Mọi người nghe thế thì liền cảnh giác hơn , sau câu nói đó của cô thì không gian phía trước mặt họ bổng nhiên vặng vẹo rồi một thân ảnh từ đó bước ra , khi cậu bước ra thì mọi người nhìn cậu một cách thận trọng còn cậu thì không quan tâm mà nhìn về phía một người đàn ông trông có vẻ khá lớn tuổi mà cười cười nói

< rimuru > ' sao vậy? , không lẽ qua mấy năm thời gian thì đã quên mất tôi luôn rồi à blast ' ( cười cười nói )

Blast ở trong đám đông nghe vậy thì cũng thoáng có chút sững sốt khi người phía trước biết mình , các đồng đội của anh ta cũng có chút bất ngờ khi người phía trước lại biết về vị đội trưởng này của họ .

Trong khi mọi người đang còn bất ngờ thì blast nhìn chằm chằm rimuru một lúc lâu thì như nhớ ra điều gì đó mà ông chỉ tay về phía cậu mà bất ngờ nói

< blast > ' là cậu à rimuru?!

' ( bất ngờ hỏi )

Rimuru nghe vậy thì cũng chỉ có thể lắc đầu mà cười bất lực nói

< rimuru > ' sao vậy , qua mấy năm không gặp là anh quên luôn cả tôi à?

' ( cười mệt mõi nói )

Blast nghe thế thì có chút sấu hổ mà cuối đầu vì anh quả thực là quên mất cậu , cậu thấy thế thì cũng chỉ có thể cười trừ mà nói

< rimuru > ' thôi! , tôi không đến đây để nói chuyện này!!

' ( nghiêm túc nói )

Mọi người cảm nhận được rimuru cũng đã nghiêm túc thì bọn họ cũng chỉnh lại biểu cảm nghiêm túc của mình mà hỏi

< balst > ' bộ có chuyện gì xảy ra với trái đất à?!

' ( nghiêm túc hỏi )

Cậu nghe thế thì lắc đầu , balst thấy thế thì liền nói

< blast > ' vậy có phải là chuyện các thực thể khác xâm nhập vào trái đất không?!

' ( nghiêm túc nói )

Câu nghe vậy thì gật đầu mà nói

< rimuru > ' đúng thật là chuyện này , thú thực thì mấy năm này god đã gửi rất nhiều thuộc hạ của mình xuống trái đất và chúng bắt đầu trốn kỉ để khi có mệnh lệnh thì chúng sẽ trồi lên và tấng công chúng ta một cách bất ngờ , dù tôi có tiêu diệt bao nhiêu đi chăng nữa thì chúng cứ liên tục xuất hiện , và điều đó khiến tôi cảm thấy rất khó chịu nên tôi tới đây để hỏi tội cậu ( nghiêm túc nói )

Mấy người kia nghe vậy thì im lặng mà nhìn người quyết định mà hỏi

< ??? > ' vậy cậu muốn chúng tôi làm như thế nào hả? , chúng tôi đã cố gắng hết sức có thể rồi ' ( bất lực nói )

Balst nghe thế thì cũng phụ hoạ nói tiếp

< blsat > ' đúng vậy! , đúng vậy! , nó thật sự là quá đông , chúng tôi cũng đã cố gắng ngăn chặn rất nhiều lần rồi nhưng lần nào cũng có vài con cá lọt lưới hết ' ( phụ hoạ nói )

Mấy người khác nghe hai người nói thế thì cũng cùng nhảy vào mà phụ hoạ với nhau , dù sao bọn họ biết thực lực của rimuru rất mạnh có thể là gần với thực thể đó nên bọn họ không muốn có thêm một kẻ thù nữa , có kẻ kia đã đủ mệt rồi mà còn có kẻ này nữa thì không hiết bọn họ sẽ sống ra sao mất .

Cậu nhìn những người trước mặt một cái mà cơ mặt cũng thả dần mà nói

< rimuru > ' thôi được rồi , nhưng chỉ lần này thôi , tôi chỉ mong đây là lần cuối , nếu còn mấy lần nữa thì mấy người tự chịu hậu quả ' ( nghiêm giọng nói )

Mấy người nghe cậu nói vậy thì sắc mặt cũng có chút hồng hào trở lại mà đứng nghiêm nói

< all > ' vâng! , chúng tôi xin hứa ' ( nghiêm chào nói )

Cậu nghe vậy thì cũng hài lòng mà quay đầu bỏ đi , sau khi cậu bỏ đi được một lúc thì mấy người kia cũng ngả người xuống đất mà thở hổn hễn nhìn blsat nói

< ??? > ' ruốt cuộc cậu đã chọc vào một tồn tại như thế nào vậy?

' ( thở hỗn hễn lẫn tò mò hỏi )

< ??? > ' đúng vậy , đúng vậy ' ( thở hỗn hễn lẫn tò mò hỏi )

Blast nghe thì chỉ lắc đầu cười khổ mà nhìn nơi cậu vừa biến mất mà nói

< blast > ' nói thật thì ngay chính cả tôi cũng không biết nữa ' ( cười khổ nói )

Mọi người nghe thế thì chỉ nhìn nhau mà lắc đầu cười khổ mà đứng dậy , khi họ đứng dậy thì không gian phía trước có một giao động rất mãnh liệt và những điều đó đã được qua được mắt của blast , ông nghiêm giọng rồi thủ thế nói

< blast > ' chúng tới rồi ' ( nghiêm trọng nói )

Sau câu nói đó thì mọi người cũng vào trạng thái chiến đấu của mình , khi họ chủng bị xong thì ở phía xa các vết nứt không gian liên tục hiện lên , có cái thì nhỏ còn có cái thì to và trong những vết nứt ấy không kể to nhỏ thì đều trong đó đều chạy ra đủ loại quái vật , có con thì nhỏ vài mét còn có con thì to bằng vài toà lầu , và bọn chúng đều rất điên cuồng mà tấn công về phía đám người , và tất nhiên nhóm của blast thấy thế thì cũng lao tới tấn công , và bây giờ cuộc chiến xinh được phép bắt đầu .

________________________________

Hết

Hết chap này rồi bye

Bye 1740 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru!! Saitama!! Và bá vương toàn vũ trụ boros!!


Nối tiếp chap trước

Sau khi cậu răng đe đám người của blast thì cậu cũng đã đem ý thức của mình lại bản thể , thân thể cậu vẫn đứng trên bầu trời của thành phố A vừa bị tiêu diệt , khi ý thức của cậu quay lại thì cậu nhìn xuống con tàu mà vung cánh lên rồi bắt đầu lao xuống con tàu với vận tốc âm thanh , khi cậu lao xuống thì xung quanh cậu đã bắt vài tia lữa do ma sát giữa cậu và không khí trong bầu khí quyển .

trong khi mọi người đang chiến đấu đàu kịch liệc thì họ có nghe thấy tiếng nổ mạnh trên bầu trời thì mọi người ngướt mắt nhìn lên thì cả đám đều thấy có một ngọn lửa đang bay xuống y như một quả thiên thạch đang rơi xuống và nơi mà cột lửa đó tiết đất là trên thân của con tàu cú đấm thẳng vào con tàu của quả cầu lửa đã khiến cho con tàu bị rung lắc xang một bên , mấy người phía dưới chứng kiến cảnh tượng này thì hết sức vui mừng còn đám quái nhân trên tàu thì chỉ có thể ôm nhau mà sợ hãi .

Khi cậu và con tàu tiếp xúc thì thân thể của cậu đã đâm xuyên con tàu , cậu đứng dậy khỏi màn khói xung quanh mà ngước những cảnh vật lạ lẫm xung quanh , có vẻ cậu đã vô được con tàu này rồi nhưng mà là một cách vô vô cùng độc đáo , trong khi cậu đang còn làm quen với hoàn cảnh xung quang thì bất ngờ có đám quái nhân đang chạy tới chổ này mà quát lớn

< quái nhân > ' tìm thấy rồi , chúng tôi tìm thấy kẻ đột nhập rồi ' ( nói lớn )

Sau câu nói đó của hắn thì bất ngờ những con đường xung quanh trào ra mấy trăm tên , chúng bao quây cậu với với vẻ mặt giữ tợn , cậu thấy vậy thì không nói gì mà rút kiếm ra rồi cậu chém một hình báng nguyệt xung quanh bản thân và cú chém đó đã khiến đám quái nhân thân thể bị chia cắt làm đôi .

Khi cả trăm tên đều ngả xuống thì đâu đó có tiếng nói phát ra

< ??? > ' ngươi!!

Ngươi!!

Là ai hả?! , sao ngươi dám giết thuyền viên trên tàu của chúng ta ' ( sợ hãi nói )

Cậu nghe thấy có tiếng nói thì ngước mặt nhìn lên thì phát hiện có một camera thì cậu cười nói

< rimuru > ' tôi sao , tôi chẳng qua chỉ là một anh hùng thôi ' ( cười nói )

Mà nụ cười của cậu không phải là vui vẻ và hiền từ mà nó là một nụ cười mang vẻ u ám hơn .

Tên xem qua camera nghe rimuru nói vậy thì có chút tức giận , khi hắn định phản bác rimuru thì bất ngờ phía sau hắn cách cửa sắt đã bị đánh bay , có vẻ như là nó bị một cái gì đó đáng , khi hắn quay mặt lại để nhìn thứ gì đã phá cách cửa thì hắn thấy cái tên đã giết groribas thì hắn có chút sợ hãi mà hét lớn

< ??? > ' không thể nào!!

' ( sợ hãi hét lớn )

Rimuru ở bên kia camera nghe thế thì có chút thắc mắc khi có cái gì ở bên kia mà làm hắn e sợ như vậy , nhưng cũng không để thắc mắc của cậu lâu , cậu đã nghe thấy tiếng nói phát ra từ phía bên kia camera à tiếng nói này cậu rất quen thuộc .

Sau khi biết cái gì đã khiến tên bên kia sợ hãi như vậy thì cậu cũng yên tâm hơn phần nào , nếu bên đó đã có saitama đánh rồi thì bên này cậu cũng sẽ đi gặp tên trùm của nơi này thôi nhỉ , cậu bước đi về phía trước , nơi nào cậu đi qua thì nơi đó đều không có một tên quái nhân nào có thể sống sót , sau một lúc miệt mài đi thì cậu cũng đã đến được nơi ở của tên trùm , cậu đứng trước cửa của phòng tên trùm mà giơ tay lên , khi cậu định mở của ra thì bất ngờ saitama chạy tới và đấm vào cách cửa một phát khiến cảnh cửa lủng một lỗ to .

Cậu nhìn thánh hói đang chạy vào mà không biết nói gì , cậu cũng chỉ có thể bước theo sau thánh hói , khi cả hai bước vào thì tên ngồi trên ngai vàng kia lên tiếng

< boros > ' thật đáng kinh ngạc! , không ngờ các ngươi đã hạ được các dũng sĩ cấp cao của ta geryuganshopop và groribas , ta phải có lời khen cho các ngươi khi đã đến được đây đấy .

' ( bình thản nói )

Hai người nghe thế thì đều nhìn về phía tên trùm , tên đó thấy vậy thì vừa bước xuống mà vừa nói

< boros > ' hãy giới thiệu chút nào , ta là thủ lĩnh của băng cướp hắc ám dark matter và là bá vương toàn vũ trụ , boros . ( nghiêm túc giới thiệu )

Hai ngươi kia nghe thế thì cũng giới thiệu bản thân vì dù gì đối thủ cũng đã giới thiệu họ cho mình biết thì mình cũng phải giới thiệu lại chứ vù để có khi một trong hai chết thì người kia còn biết được là mình vừa giết ai .

< saitama > ' ta làm anh hùng vì sở th- , à không phải!

Là anh hùng chuyên nghiệp tên là saitama ' ( nghiêm túc giới thiệu )

< rimuru > ' ta là anh hùng cấp S! , là một anh hùng chuyên nghiệp tên ta là rimuru ' ( nghiêm túc giới thiệu )

Boros nghe thế thì hắn nở nụ cười phấn khích mà nói

< boros > ' saitama , rimuru ' ( phấn khích nói )

< saitama > ' vậy bá vương toàn vũ trụ tới trái đất đây là để làm cái gì thế?

' ( tò mò hỏi )

Boros nghe thế thì cười thích thú mà bước từng bước tới chổ hai người , khi bước hăn cũng giải thích cho hai người hiểu

< boros > ' ta tới đây vì một lời tiên tri ' ( nói )

< saitama > ' tiên tri? , tiên tri gì?

' ( tò mò nói )

< boros > ' ta có một thời từng đại náo toàn vũ trụ , nhưng ta quá mạnh .

Cuối cùng chẳng còn một ai dám chống lại ta điều đó khiến ta cảm nhận được sự cay đắng của nổi nhằm chán , và rồi có một lần , có một tên thầy bối nói với ta trên hàng tinh xa xôi này sẽ có kẻ có thực lực ngang ngửa ta , có thể mua vui cho ta , mà chuyện đó là của 20 năm trước rồi .

Ngươi có biết phải tốn bao nhiêu thời gian để ta đến được đây không? , thuộc hạ của ta nghỉ rằng tên thầy bói đang lừa ta để ta rời đi một thời gian , nhưng bây giờ ta có thể chắn chắn là lời tiên tri đã linh nghiệm , nào hãu mang tới niềm vui cho ta đi nào ' ( hưng phấn nhìn hai người nói )

Và khi hăn nói song câu đó thì hắn đã bị sai đấm một cái và bị đánh bay về phía một trụ cột , thân hình hắn bị dính vào trụ cột đó ,

Hắn nhức mình thoát khỏi cái cột mà nói

< boros > ' bộ giáp phong ấn sức mạnh thực sự của ta ' ( trầm lặng nói )

Thánh sai nghe thế thì cũng đơ người mà trả lời

< saitama > ' vậy à!

' ( đơ người nói )

Sau câu nói của thánh sai thì boros cũng đã tụ sức mạnh vào người mình , hắn tạo một bộ giáp ngay lớp da của mình , khi hắn tụ sức mạnh song thì hắn liền lao tới

< boros > ' ta tới đây ' ( cười nói )

Sau câu nói đó thì hắn lao tới thiệt , cả hai thấy vậy thì liền vào tư thế chiến đấu .

( chuyển sang cảnh khác )

Thì bên này các anh hùng cấp S khác cũng đã phát hiện ra điểm yếu của tên quái nhân và đã tiêu diệt được hắn , dù có chút khó khăn nhưng bọn họ cũng đã sử lí được , khi đã sử lí song tên quái nhân này thì mọi người đều ngước nhìn cái con tàu khổng lồ phía trên mà không khỏi cảm khái

< chày kim loại > ' vậy giờ chúng ta sử lí bé bự này như thế nào đây ' ( nghiêm túc nói )

< samurai nguyên tử > ' hay để tôi thử chém một nhát thử?!

' ( cười nói )

< nanh bạc > ' không! , không được đâu , nó quá xa để anh có thể chém được ' ( nói )

< samurai nguyên tử > ' ờ đúng vậy nhỉ ' ( cười nói )

Laian nghe cuộc trò chuyện của mọi người mà đều sửng sốt với những ý tưởng của họ , khi cậu định lên tiếng để khuyên can bọn họ làm liều thì tsumaki từ trên trời lên tiếng

< tsumaki > ' không cần các người ra tay đâu , con tàu này cứ để tôi sử lí là được rồi ' ( nói )

Mọi người nghe cô nói thì đều liếc mắt sang nhìn cô , bọn họ nghe cô nói vậy thì đều gật đầu đồng ý vì dù sao cô cũng có phương pháp tấng công những thứ trên không còn họ thì không nên chuyện này để cô sử lí là hết sức hợp lí .

Khi bọn họ còn đang bàn bạc thì bất ngờ chiếc tàu bổng dưng nghiên sang một bên rồi tự nhiên rớt xuống .

Mọi người thấy thế thì chạy thục mạng

< nanh bạc > ' chạy nhanh lên ' ( nói lớn )

________________________________

Hết

Hết chap này rồi

Bye 1595 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Trận chiến bắt đầu


Nối tiếp chap trước

Sau khi cả hai chủng bị sẳng sằng tư thế tiếp đoán thì boros cũng lao tới , hắn giơ hai tay lên rồi đấm hai cú về phía hai người , cả hai giơ tay lên phòng thủ lại cú đấm đang tiến tới .

[ Bùm!! ]

Cú đấm của boros đã đánh hai người bay một đoạn đường khá xa , khi cả hai cưởng chế tư thế lại bình thường thì boros tiếp tục lao tới , cậu thấy vậy thì rút cây kiếm từ trong không gian bên cạnh ra mà chém vài nhát vào phía trước , những kiếm khí từ kiếm của rimuru liên tục bay tới chổ boros và boros trên đường bay tới cũng đã né được toàn bộ .

Cậu nhìn thế thì bật nhảy cách ra rồi bay ra xa thêm vài mét , còn thánh hói thì vẫn đứng đó và liên tục bị boros tấn công liên tục , trong khi cả boros đang đánh thánh hói thì rimuru cũng tham gia vào

( ad : sức mạnh của rimuru bay giờ chỉ ngang boros thôi nha , nếu hỏi vì sao ư?

Um chắc vì tui thích thế 🙂 )

Cậu liên tục luồn lách trong các khe hở và khi có sơ hở thì cậu sẽ tấn công một cách bất ngờ , dù boros đang bị hai người đánh thì ông vẫn đáp trả lại một cách mạnh mẽ .

( ad : mình gọi boros là ông nha vì boros cũng đã sống khá lâu rồi mà 🙂 )

Nói thật thì chỉ có rimuru và boros đánh thôi chứ saitama chỉ né và đỡ đòn , có lúc thì cậu ta sẽ đánh vài cú cho có lệ , cả 3 đánh nhau long trời lỡ đất , trận chiến của cả 3 đã gần như phá huỷ nơi vừa xảy ra trận chiến và cả 3 phải đi lên nóc của phi thuyền để đánh tiếp .

Boros liên tục ra những đòn tấn công vào thánh sai còn thánh sai thì chỉ đỡ đòn hoặc bị ăn đòn , rimuru núp trong bóng tối thấy thế thì lao ra khỏi cái bóng của thánh hói và cậu xuất hiện trước mặt của boros , cậu giơ cao kiếm lên rồi chém xuống

[ ám ảnh trảm!! ]

Một cú chém từ trên xuống và đòn chém đã ở ngay trước mặt boros , ông thấy vậy thì nhanh chóng đưa hai tay lên để đỡ lại , khi ông đưa tay lên để đỡ chiêu thức lại thì cả hai bàn tay của ông đều bị cắt lìa , còn chiêu thức thì vẫn bay tới và nó đã chém ông làm hai một cách ngọt sớt , ông nhìn thân thể của mình mà dùng năng lượng để hồi phục lại cơ thể và hai cánh tay của mình một cách nhanh chóng nhất , cậu thấy vậy thì có ý định lao tới lần nữa thì cậu nghe thấy saitama bên cạnh nói

< saitama > ' này rimuru . sao cậu không để tên này cho tớ đi ' ( nói nhỏ )

Cậu nghe vậy thì liết mắt nhìn sang thánh sai một cách chằm chằm và có phần nghi hoặc , sau một lúc thì nhìn thì cậu cũng chỉ có thể cười bất lực , cậu rút cây kiếm lại rồi cậu từ từ hoà mình vào bóng của thánh sai , cậu xuất hiên từ một cái bóng ở phía khá xa mà hình như nơi cậu vừa xuất hiện là một cách nào đó của phi thuyền , cậu quyết định sẽ đứng Từ đây để quan sát trận chiến .

Và sau khi cậu rời đi thì nơi đây chỉ còn hai người là boros và thánh sai , boros nhìn thánh hói mà cười hỏi

< boros > ' sao thế .

Các ngươi định đánh 1vs1 với ta à ' ( cười lớn nói )

Thánh hói thấy thế thì không nói gì và boros cũng không nhận được câu trả lời của mình mà ông lại tiếp tục lao tới .

Boros cứ đánh thánh hói bay được một khoảng cách thì ông lại bay theo và tiếp tục đánh thánh hói bay đi một khoảng cách nữa .

Cả hai cứ chơi trò này một lúc lâu thì boros cũng đã tung chiêu , ông tụ tập một nguồn năng lượng khủng khiếp trong cơ thể của ômg lại rồi ông phóng nó vào phía đối thủ .

Ông phóng một đòn năng lượng khủng khiếp có sức công phá cực cao từ con mắt trên người ông , mọi thứ mà trên đường nguồn năng lượng này bay qua đều sẽ hoá thành hư vô , khi đòn năng lượng đụng vào saitama thì nơi đó liền có một vụ nổ khủng khiếp .

Vụ nổ đó to đến nổi đã khiến con tàu run rắc không hề nhẹ , cậu cũng phải bắm thật chặc vào một mãnh tàu để giữ mình lại , cậu ngước ánh mắt bình tĩnh mà nhìn về phía vụ nổ .

Khi vụ nổ gần tan đi thì bóng hình của thánh sai cũng hiện ra , nhưng chưa để cậu kịp phản ứng thì boros liền xuất hiện sau lưng cậu và ông tung một cụ đấm ngay má khiến đầu cậu lệch sang một bên , rimuru đứng đằng xa thấy thấy hói bị bất động bởi cú đấm của boros thì cậu cũng khá lo lắng , cậu lo rằng thánh hói đã bị đánh gục và phía tuyền tuyến bên kia boros cũng thấy thánh hói bị bất động thì hắn cũng nghỉ như cậu , hắn bắt đầu đứng đó luyên thuyên về sức mạnh của hắn và hắn ta tuyệt vời như thế nào nhưng khi hắn nói hết câu thì hắn thấy thánh hói nhìn hắn với ánh mắt âm trầm hỏi

< saitama > ' ngươi thấy cái gì?

Mà nói cuộc chiến này đã kết thúc?

' ( ánh mắt âm trầm nói )

Boros nghe thế thì cơ thể ông run nhè nhẹ rồi hắn bổng nhiên cười lớn , hắn nhìn thánh hói với ánh mắt phấn khích

< boros > ' chưa đâu!

Chưa đâu!!

Trận chiến này chỉ mới bắc đầu thôi ' ( phấn khích nói )

[ boros : Meteoric burst ]

( ảnh nè )

Ông gồng mình , ông tụ tập hết sức mạnh vào trong cơ thể mình rồi ông dùng nguồn năng lượng cuồng bạo đó để biến đổi bản thân sang hình hài mạnh hơn .

Sau khi ông biến đổi song thì ông lại lao tới và đánh thánh hói càng mạnh và càng hăng hơn nhưng lần này thánh hói đã có đáp trả bằng những cú đấm bình thường , lần này có vẻ ông đã liều luôn cái mạng này rồi ông đánh thánh hói mạnh tới mức mà đánh cậu bay thẳng tới mặt trăng và đương nhiên là cậu có thể quay trở về rồi , cậu bật nhảy thật mạnh rồi bay về trái đất , sức mà cậu bật nhảy đã để lại trên mặt trăng một hình tròn khá lớn .

Khi cậu vừa nhảy về thì trận chiến của hai người lại tiếp tục , ông liên tục lao tới và tấn công một cách cuồng bạo về phía thánh hói và lần này thánh hói cũng đã ra tay .

[ saitama : liên hoàn đấm bình thường ]

Những cú đấm bình thường được tung ra với tốc độ cao về phía boros tuy những cú đấm ấy không có gì là nổi bật nhưng ông có thể cảm nhận được trong từng cú đấm đó là một nguồn sức mạnh mạnh đến mức phi lí , những cú đấm đã đánh tan nát cơ thể của ông thành những vũng máu bay lơ lửng trong không trung , sau lưng ông là những lỗ to tổ bố do dư chấn của những cú đấm mà thánh hói đã đánh .

Ông bị đánh thành vũ máu và ông nhanh chóng tu tập tất cả máu lại và biến lại thành cơ thể bình thường và lần này ông cũng đã liều hết tất cả , ông định tung chiêu mạnh nhất để thổi tung cả thánh hói và cả hành tinh này về thời đồ đá , đương nhiên thánh hói cũng ra tay để chặn lại chiêu thức này

[ boros : hoại tinh hống pháo ]

[ saitama : hệ tất sát!

Cú đấm nghiệ túc! ]

Cả hai đều tung chiêu vào đối phương và đương nhiên chiêu thức của thánh hói đã dành chiến thắng , chiêu thức của thánh hói đánh đánh tan chiêu thức của boros và chiêu thức của thánh đã đánh bay luôn cả cơ thể của boros ở trên không .

Cậu đứng từ xa nhìn thế thì biết chắc trận chiến đã kết thúc , cậu hoà mình vào bống tối và xuất hiện ngay bên cạnh thánh hói , cậu nhìn thân thể của boros mà không khỏi cảm thán

< rimuru > ' thật đáng tiếc!

Có lẽ nhân vật mà lời tiên tri nhắc đến không phải thánh sai mà có lẽ là blast đấy ' ( cười cảm thán nói )

Boros nghe vậy thì chỉ cười , một nụ cười thoả mãn

< boros > ' không sao!

Dù sao trước khi chết ta đã chiến đấu hết mình ' ( thoả mãn nói )

< boros > ' nhưng tất cả chỉ là giả dối , ngươi từ lúc trận chiến bắt đầu đã đánh không hết sức cứ như ta không theo kiệp vậy , ngươi quá mạnh saitama ' ( tự diễu nói )

Sau câu nói đó thì phi thuyền bắt đầu run rắc thật mạnh rồi nó rớt xuống một cái ầm .

________________________________

Hết

Hết chap này rồi

Bye 1565 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Trận chiến tới thềm kết thúc ( kết thúc ss1 )


Nối tiếp chap trước

Sau khi hai người tiêu diệt được boros thì trái tim của phi thuyền này cũng bị phá huỷ theo cái chết của boros và vì không được cung cấp được năng lượng nữa nên phi thuyền cũng đã hạ cánh xuống...

Rimuru đứng trên trời tay đang xách thánh hói mà nhìn những người đang liều mạng chạy ở phía dưới mà muốn phì cười...

< rimuru > ' không ngờ mình lại gây ra một rắc rối như thế ' ( cậu cười khổ )

Cậu biết các anh hùng cấp S khác có một sức sống rất mãnh liệt nên cậu nghỉ mình cứu họ cũng chả để làm gì vì họ sẽ tự thoát ra được thôi...

.......................

Cậu nhìn các anh hùng cấp S vừa thoát khỏi cửa tử mà cười tươi hỏi...

< rimuru > ' mọi người không sao chứ?

' ( cười tươi hỏi )

Mọi người ở đó nghe thế thì có chút tức giận khi nghe vậy , bọn họ mới nãy có thấy cậu đang bay lơ lững trên bầu trời và họ cũng đã kêu la để cậu cứu họ nhưng bọn họ thấy rimuru vẫn bình thản bay trên bầu trời mà nhìn bọn họ chạy thục mạng....

Bây giờ bọn họ rất tức giận , có mấy người trong đó không chịu được lời nói của cậu mà quát lớn...

< chày kim loại > ' ngươi thấy bọn ta ổn chổ nào hả?!

Ngươi có biết bọn ta vừa thoát khỏi cửa tử không hả tên đầu sứa kia ' ( quát lớn vào mặt của rimuru )

Rimuru nghe vậy thì đôi mắt của cậu tối xầm lại rồi cậu thả thánh hói trên tay mình xuống rồi cậu bước tưng bước về phía chày kim loại với nụ cười trên môi...

Chày kim loại thấy bầu không khí quanh rimuru rất u ám thì cậu liền đổ mồ hôi mà liên tục lùi lại...

Vừa lùi cậu vừa nói lớn trong sự sợ hãi..

< chày kim loại > ' này!

Này!!... ngươi!!

' ( sợ hãi nói )

Chưa kịp để chày kim loại nói hết thì cậu đã lao tới...

Cậu nắm đầu của chày kim loại rồi cậu kéo hắn vào trong con tàu...

Và từ phía trong con tàu liên tục phát ra những âm thanh gào khóc thảm thiết...

Sau một lúc thì chày kim loại cũng đi ra nhưng trên người hắn là những vết thương lớn nhỏ khác nhau nhìn mà rợn người...

Mọi người đứng quài thấy vậy thì có chút toát mồ hôi mà liên tục tìm những cái cớ để nhanh chóng rời đi khỏi đây...

Bọn họ phải rời đi nhanh chứ nếu họ ở đó lâu lâu một chút mà họ lở miệng thì tình trạng của chày kim loại họ có thể sẽ được thử...

.................

Cậu nhìn tất cả mọi người đã rời đi chỉ còn thánh hói , cậu và genos ...

Cậu nhìn hai người mà thở dài....

Khi cậu định lên tiếng để nói thì bất ngờ dưới lòng đất liên tục trồi lên một đống robot và chúng nhanh chóng thu thập tất cả mọi thứ ở đó....

Cậu nhìn cảnh tượng như vậy thì có chút bực bội trong lòng...

Dù sao cũng là cậu và các anh hùng cấp S khác đã chiến đấu và tiêu diệt đươc tên trùm và các đàn em nên những chiến lợi phẩm đáng lẽ phải thuộc về cậu và các anh hùng khác chứ...

Vậy mà một kẻ không chiến đấu lại tới đây lúc trận chiến kết thúc để thu lợi...

Dù cậu có tức giận nhưng cậu cũng biết tên này cũng không có ý xấu với đám nguyên vật liệu ngoài hành tinh đó nên cậu cũng bỏ qua một bên mà tiếp tục nhìn hai người saitama mà định nói tiếp...

Nhưng khi cậu vừa mở miệng thì lại có một tiếng nói được phát ra từ sau lưng của cậu...

< mặt nạ ngọt ngào > ' tôi thật không ngờ! anh lại để những tên ngoài hành tinh này!!

Phá hoại thành phố A như vậy đó!

' ( thất vọng nói )

Cậu nghe vậy thì liết mắt nhìn xang mặt nạ ngọt ngào đang ngồi trên mõn của một nóc toà nhà...

Cậu nhìn anh ta rồi tươi cười nói...

< rimuru > ' chuyện này thì tôi cũng chịu thôi!

Dù sao chuyện này là do tôi ra tay không kiệp nên đã để cả thành phố bị huỷ diệt!!

Nhưng cậu yên tâm tất cả những người dân ở thành phố A đều được tôi đưa đến một nơi an toàn rồi ' ( tươi cười nói )

Cậu biết người trước mặt là một con quái vật nhưng là một con quái vật có trái tim của một anh hùng nên cậu cũng chả thể làm gì ...

Mặt nạ mật nghe vậy thì nhìn cậu chằm chằm một cái rồi cũng cười lại nói...

< mặt nạ mật > ' không tệ!

Dù bị tập kích bất ngờ nhưng vẫn quan tâm đến mạng sống của người dân!!

Thì chuyện này tôi có thể bỏ qua!!

Dù sao anh cũng làm tròn được chức trách của mình rồi ' ( cười nói )

< mặt nạ mật > ' nhưng những anh hùng cấp S đều là một lũ thô tục khi đã không bảo vệ được thành phố A ' ( thay đổi sắc mặt nói )

Cậu nhìn người trước mặt mà có chút buồn cười khi nói chuyện với cậu thì là khuôn mặt tươi cười còn khi nói về các anh hùng khác thì lại nói chuyện theo một cách khác...

Và điều đó có chút khiến cậu không nhịn được cười...

Trong khi cả bốn đang nói chuyện thì các quái vật khác trong phi thuyền cũng ùn ùn chạy ra...

Nhưng chưa kiệp chạy bao lâu thì bọn chúng đều bị một cái gì đó cắt qua khiến cho cơ thể bọ chúng đều bị biến thành một vũng máu...

Và người ra tay không ai khác ngoài mặt nạ mật...

Mặt nạ mật nhìn máu trên tay mình mà khó chịu ra mặt...

< mặt nạ mật > ' máu của những tên ngoài hành tinh này thật kinh khủng ' ( khó chịu nói )

Cậu nhìn vậy thì vẫn bình tĩnh...

Cậu nhìn hai người thánh hói rồi cậu mở cánh ra rồi cậu cằm vạch áo của hai người rồi cậu kéo hai người đi về...

Trước khi đi thì cậu cũng đã bàn giao mọi chuyện cho mật nạ mật và bofoi rồi và cậu tin hai người có thể làm được...

.................

Sau một lúc bay thì cậu cũng đã đưa hai thầy trò về tới nhà của họ....

Cậu đứng trước trung cư của hai người mà cười nói....

< rimuru > ' thôi tạm biệt hai người nha! , hai người cũng đi nghỉ sớm đi ' ( cười tươi nói )

< saitama > ' ừ tạm biệt ' ( nói )

< genos > ' cảm ơn anh đã đưa chúng tôi về tới tận đây ' ( cuối người cảm ơn cậu )

Cậu nhìn vậy thì sua sua tay nói...

< rimuru > ' thôi không cần hai người cảm ơn đâu!!

Dù sao nhà của hai người cũng chung đường về nhà với nhà tôi nên tui cho hai người đi nhờ ấy mà ' ( cươi tươi nói )

Hai người nghe vậy thì gật đầu và cả ba liền chào nhau ...

.................

Sau khi chào tạm biệt nhau thì cậu cũng đã bay về nhà của mình....

Cậu thay một bộ đồ thật thoải mái rồi cậu lấy đồ ăn ra rồi cậu vừa xem tin tức trên tivi rồi vừa coi vừa ăn...

Cậu thấy trên tin tức đang rất rầm rộ chuyện thành phố A bị tiêu diệt và sự cứu trợ của cậu khi cậu đã cứu sống tất cả người dân...

Cậu nhìn những người mà mình đã cứu đang đứng trước màng hình và cảm ơn cậu thì trong lòng cậu cũng vui vẻ hơn phần nào...

Cậu mang một tâm trạng vui vẻ mà mở cửa sổ của thành phố ra và cậu ngắm nhìn thành phố trên cao mà cảm thấy thật yên bình....

Có vẻ cái yên bình này cũng đã lâu rồi cậu không cảm thấy...

Cậu đứng đó mà những cơn gió mát dịu nhẹ cứ xun nhau đẩy nhẹ vào khuôn mặt đầy tinh tế của cậu...

Cậu đứng đó một lác rồi cậu cũng mở mắt ra...

Cậu cảm nhận được mình đã thay đổi ở chổ nào đó mà cậu không thể phát hiện được...

Cậu có chút nghi hoặc mà hỏi ciel về vấn đề của mình...

Nhưng cô lại không trả lời câu hỏi của cậu mà cô chỉ chả lời qua loa về chuyện này...

Tất nhiên cậu ngửi thấy mùi nghi hoặc nhưng cậu cũng không muốn đào xâu vào chuyện này nên cậu cũng bỏ qua...

Cậu cứ đứng đó cho đến khi ông mặt trời gần lặng thì cậu ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp của thành phố mình..,

Cậu nhìn cảnh tương lung linh mà cười , một nụ cười giải toả...

________________________________

Hết

Hết ss1 rồi nha và các fan hãy theo tui tới ss2 thôi nào , mà các bạn thấy tui thay đổi cách viết này như thế nào?

Nếu thấy hay thì cho ý kiến nha còn nếu thấy không hay và không hợp thì cũng cho ý kiến để tui sửa lại nha .

Bye 1553 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Một tập nghỉ ngơi của rimuru ( ss2 )


Nối tiếp chap trước

Một ngày lại trôi qua...

Những tia nắng ấm áp dịu êm chiếu lên khuôn mặt tuyệt đẹp của người con gái ngáy ngủ nằm trên giường....

Cô mở đôi mắt lim dim vừa mới dậy của mình ra...

Cô bước xuống giường rồi cô đi thay quần áo ngủ của mình sang quần áo khác...

Cô đi vệ sinh cá nhân rồi đi ăn sáng...

Sau khi ăn song thì cô bước ra khỏi cửa với một tinh thần vui vẻ hơn...

Không ai khác... người vừa bước ra chính là.... chính là anh rimuru nhà ta...

( rimuru : mình là một thằng con trai mà thằng tác giả cứ viết mình là gái!

Cay thế nhỉ!! )

Cậu ngước mắt nhìn ánh mặt trời mà trong lòng cảm thấy cực kì vui vẻ...

vì hôm nay là một ngày nghỉ của các anh hùng nên giờ đây cậu có rất nhiều thời gian rãnh...

Cậu đi loanh quanh thành phố của mình mà mua rất nhiều đồ ăn ngon...

Vì làm anh hùng chuyện nghiệp nên cậu có rất nhiều tiền nên cậu không cần lo lắng...

Cậu cứ đi đến nơi nào có quán ăn thì cậu đều sẽ túp vô mà mua một ít để ăn thử...

Nếu đồ ăn ngon thì cậu sẽ mua nhiều một chút cho ciel còn dỡ thì tự hiểu...

Tất nhiên cậu cũng có gặp không ít các anh hùng khác và cũng gặp không ít các fan hâm mộ cuồn nhiệt của cậu...

Cậu phải chạy chốn khi gặp các fan như vậy vì cậu không muốn bị phá phỏng một ngày nghỉ ngơi của mình...

Trong khi cậu đang đi thì cậu có thấy một con quái vật đang làm hại người dân gần đó...

Cậu thở dài mệt mõi...

Cậu bước gần rồi đưa tay ra...

Nhưng chưa để cậu ra đòn thì bổng nhiên con quái vật đó bị một luồn sức mạnh nào đó kéo lên không trung rồi bị ép đến chết như vắt chanh...

Cậu nhìn xung quanh thì cậu thấy có một vài anh hùng đang đứng ở trong nhóm người dân đã ra tay...

Cậu chỉ cười nhẹ rồi thu lại luồn sức mạnh của mình...

Cậu quay người rời đi khỏi đám đông đang hò hét sau lưng...

Trong khi cậu đang đi thì cậu thấy một công viên giải trí...

Mắt cậu sáng lên rồi cậu chạy nhanh tới...

Vì hôm nay là ngày nghỉ nên có rất nhiều người dân cũng đi chơi giống với cậu...

Cậu cũng phải đứng chờ một lúc lâu thì cậu mới có thể vào được...

Cậu nhìn công viên khổng lồ trước mắt mà đôi mắt đã phát sáng như ngôi sao...

Cậu chạy vào công viên với vẻ phấn khích...

Nhưng khi cậu đang chạy vào thì đã có bảo vệ chặn cậu lại...

Cậu thấy vậy thì có chút khó hiểu...

Cậu nhìn người bảo vệ mà hỏi...

< rimuru > ' có chuyện gì à?

' ( khó hiểu nó )

Nhân viên bảo vệ không nói gì mà chỉ đưa tay chỉ ngay cái bảng bên cạnh...

Cậu đưa ánh mắt khó hiểu nhìn sang thì cậu thấy trên tấm biển ghi...

[ muốn vào thì phải có bạn gái ]

Cậu nhìn những chữ ghi trên bảng mà không thể tin được...

Cậu run run chỉ tay về phía bảng mà hỏi...

< rimuru > ' thật sự phải có bạn gái thì mới vào được sao?

' ( hỏi )

< bảo vệ > ' cũng không hẳn!

Thật ra nếu ngươi là anh hùng cấp cao nào đó thì ngươi cũng có thể vào!!

' ( nghiêm chỉnh nói )

Cậu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm...

Cậu rút từ trong túi ra thư chứng minh cậu là một anh hùng cấp cao...

Tên bảo vệ khi thấy cái tên được viết trên đó thì hắn đổ mồ hôi lạnh...

Hắn liền cuối người rồi nhường dường cho cậu...

Cậu thấy vậy thì liền vui vẻ hơn...

Cậu cứ hiện ngang bước vào trong sự tò mò của những người xung quanh...

Bọn họ tuy không biết rimuru là ai nhưng người mà có thể bước vào mà không cần bạn gái thì chỉ có các anh hùng cấp cao thôi...

Tuy bọn họ có tò mò thì cái tò mò đó cũng không quá lâu , dù sao hôm nay bọn họ tới đây là để vui chơi chứ có phải quan tâm mấy chuyện này đâu...

Rimuru cứ hiên ngang mà bước đi , cậu cảm thấy hôm nay mình thật may mắn...

Cậu đứng ở giữa khu vui chơi mà đôi mắt của cậu đã sáng lên...

Cậu liên tục đi chơi từ trò này đến trò khác với ciel...

Nếu ai muốn biết vì sao có ciel thì là vì

Khi cậu chơi được vài trò thì cậu cảm thấy khá chán nản...

Vì những trò đó toàn là các cặp đôi chơi không mà cậu chỉ có một mình nhất là những trò trong công viên này chỉ hợp với căp đôi và cũng chỉ có một ít là hợp với một người...

Nên cậu cảm thấy cực kì chán nản và cậu đã nghỉ tới chuyện rũ ciel chơi chung...

Dù lúc đầu cô liên tục từ chối nhưng nhờ sự mặc dày dai dẳng của rimuru thì cô cuối cùng cũng đồng ý...

Cả hai chơi ở công viên này rất vui và người vui nhất là rimuru còn ciel thì cô chỉ quan sát biểu cảm vui vẻ của cậu trong suốt chuyến đi...

....................

Mặt trời sắp lặn và công viên cũng sắp đóng cửa...

Cậu rời đi khỏi đó và chọn một quán ăn nào đó để lấp dạ dày đói meo của mình sau một cuộc vui chơi...

Cậu lựa được một quán ăn ở gần cây cầu và cậu có ghé vô để ăn lót dạ...

Đồ ăn ở đó rất ngon , ngon đến nổi cậu đã ăn gần hết đồ của chủ quán...

Còn chủ quán thì cười tươi như hoa khi hôm nay ông gặp được một người ăn nhiều như vậy...

Sau một lúc thì cậu cũng ăn song...

Cậu bước về nhà với cái bụng no căng...

Trên đường về thì cậu cũng thấy không ít người đang say khướt mà bước đi lệnh chệnh về nhà...

Vì dù sao thì trời cũng đã tối lắm rồi cở 12:00 đêm rồi...

Câu bước đi trên con đường vắn lặn và đầy yên tỉnh...

Cậu đứng trên một cây cầu nào đó mà nhìn thành phố đèn vẫn còn sáng và có rất nhiều xe cộ và con người qua lại...

Cậu cảm nhận được sự bận rộn của thành phố và các cơn tăng ca khủng khiếp của các người dân...

Cậu cảm thấy thật yên bình khi chính mình lựa chọn một thành phố yên tỉnh...

( ad: đâu có thành phố nào trong đây yên bình được đâu...

Chỉ là do các quái vật khác rất sợ cậu nên bọn chúng không dám bén mãn tới thôi...

Còn các quái vật dám tới thì đều là lũ tép riu không biết cậu là ai thôi. )

Cậu ngắm nhìn cảnh tượng thành phố bình yên và vui vẻ thì cậu cũng cảm thấy vui vẻ theo...

Cậu bước đi về nhà với tâm trạng càng vui vẻ hơn...

Cậu cảm thấy hôm nay là một ngày tuyệt vời nhất đời cậu...

.....................

Sau khi đi một lúc thì cậu cũng về đến nhà...

Khi cậu mở cửa ra thì cậu nhìn thấy ciel đang ngồi đó...

Cô vừa uống trà và vừa ăn những món mà cậu gửi...

Cậu thấy vậy thì cười vui vẻ...

Cậu bước vô phòng tắm rồi cậu tắm một lượt...

Sau khi song thì cậu vừa lau đầu và vừa đi về phía phòng ngủ...

Trước khi đi ngủ thì cậu cũng nhìn về phía ciel một cái mà cười nói

< rimuru > ' em ăn song thì đi ngủ sớm đi!

Chúc em ngủ ngon ciel!!

' ( cười nói )

Cô nghe cậu chúc mình thì cô cũng đặt tách trà xuống rồi nhìn sang cậu rồi cô gật đầu nhẹ..

< ciel > ' ừm chúc ngài ngủ ngon rimuru-sama ' ( nói )

Cậu nghe thế thì cười rồi cậu tắt điện song rồi cậu nhảy lên giường và đánh một giấc thật ngon.

________________________________

Hết

Hết chap này rồi bye

Bye 1403 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và quái nhân garou xuất hiện


Nối tiếp chap trước

Sau qua một đêm thì giờ đây cậu đang đứng dưới trụ sở của hiệp hội...

Tuy cậu không biết chuyện gì nhưng nhờ có ciel nhắc nhở vài cái thì cậu cũng hiểu sơ sơ...

Cậu bước vào bên trong và được khá nhiều người ra đón tiếp...

Bọn họ bu lại cậu rồi kể lại cho cậu những chuyện vừa xảy ra...

Bọn họ mỗi người kể một cái khiến cậu cảm thấy rất chóng mặt và đau đầu...

Câu giơ tay lên biểu ý bọn họ ngưng lại một chút và họ ngưng thật...

Cả đám đều nhìn cậu với ánh mắt khẩn trương còn cậu thì thở dài mệt mỏi hỏi...

< rimuru > ' sao chuyện này lại do tôi quản lí chứ...

Các người không thể tìm anh hùng nào khác à?!

' ( mệt mõi nói )

Mấy người kia nghe vậy thì cả đám đều lùi lại rồi cuối đầu

< all > ' chúng tôi xin lỗi vì đã có hành vi lỗ mãng!

' ( cuối thấp người nghiêm túc nói )

Cậu thấy vậy thì thở dài một hơi rồi xua xua tay nói...

< rimuru > ' bỏ đi!!

Các ngươi chỉ đang làm việc của mình thôi nên không cần phải xin lỗi ta đâu!!

' ( thở dài nói )

Mấy người bọn họ nghe vậy thì ngước mắt lên nhìn cậu với ánh mắt long lanh...

Bọn họ cuối người cảm ơn cậu rồi họ cũng từ từ đứng dậy...

Sau khi đứng dậy thì họ lại kể tất cả mọi chuyện cho cậu nghe...

Sau một lúc nghe thì cậu cũng hiểu tất cả mọi chuyện....

Cậu lên tiếng...

< rimuru > ' ừm!!

Tôi đã hiểu mọi chuyện rồi...

Các vị cứ báo lên trên là tôi sẽ lo vụ này!

' ( tươi cười nói )

Mấy người kia nghe vậy thì vui mừng khôn siết...

Bọn họ cuối người cảm ơn rimuru liên tục còn cậu thì khó khăn mà khuyên họ nhanh chóng rời đi chứ nếu họ còn ở đó lâu hơn chúc nữa thì đầu của cậu sẽ đau quá mà nổ tung mất...

Cậu bước ra khỏi toà nhà của hiệp hội anh hùng...

Trên đường đi cậu cũng gặp các anh hùng khác nhau và bọn họ đều rất thân thiện mà chào hỏi cậu và cậu cũng chào lại dù sao có qua thì cũng có lại mà...

Cậu đi được một lúc thì cậu cũng xác định được đối tượng mà mình cần tìm...

Cậu mở cánh ra rồi bay nhanh về phía trước...

Và không mất bao lâu thì cậu cũng đến được nơi cần đến...

Đó là một ngôi nhà bị bỏ hoang ở giữa một khu rừng ở ngoại ô...

Cậu đẩy cửa bước vào thì cậu thấy mọi thứ phía trước tối đen như mực...

Cậu bước vào mà chả phòng bị gì cả...

Khi cậu bước vào thì từ phía sau có một bóng đen lao tới...

Cậu không quay đầu lại nhìn mà cậu chỉ cười hỏi...

< rimuru > ' sao thế nhóc con!!...

Lâu quá ta không tới gặp nhóc là nhóc quên luôn cả ta rồi à?!

' ( cười hỏi )

Bóng đen phía sau nghe vậy thì tặc lưởi nói

< garou > ' im đi ông bác!!...

( ảnh garou nè )

Có một ngày nào đó tôi sẽ đánh bại ông!!

' ( nghiêm túc nói )

Và người nói không ai khác ngoài chú báo garou nhà chúng ta...

Cả hai sau một lúc trò chuyện xả dao thì cả hai cũng ngồi xuống chiếc ghế dài trong căn nhà...

Cả hai ngồi đối mặt với nhau...

Cậu giơ tay ra đằng sau rồi cậu lấy một ấm trà và 2 chén trà ra....

Garou thấy thế thì vẫn giữ được nét bình tĩnh vì dù sao cậu cũng thấy khá nhiều rồi...

Cậu nhìn rimuru đang pha trà cho mình thì cười lạnh hỏi

< garou > ' ông chú được hiệp hội kia tới đây để bắt tôi à?!...

Nếu thật là thế thì hiệp hội có vẻ khá coi trọng tôi đó!

' ( cười lạnh )

Cậu nghe vậy thì vẫn bình tĩnh...

Khi cậu pha song trà thì cậu cũng đổ ra li cho hai người....

Cậu húp một ngụm rồi từ tốn trả lời câu hỏi của cậu...

< rimuru > ' không!!..

Nhóc nhầm rồi!!...

Ta không phải được hiệp hội kia tới đây để bắc nhóc đâu nên nhóc hãy bình tĩnh lại đi!!

' ( bình tĩnh nói )

Garou nghe vậy thì liền hạ cảnh giác xuống...

Cậu nhìn tách trà rồi hỏi...

< garou > ' có coca không?!

' ( hỏi )

< rimuru > ' có!

' ( bình tĩnh nói )

Câu đưa tay ra đằng sau rồi cậu lấy một lon coca còn lạnh đưa cho garou...

Garou thấy thế thì nhận lấy...

Cậu mở nắp ra rồi uống ừng ực...

Trong khi uống thì cậu nhìn về phía rimuru với ánh mắt khao khát...

Trong khi uống trà thì cậu cũng nhìn thấy ánh mắt của garou...

Cậu có thể nhìn thấy trong ánh mắt đó là sự khao khát của động vật săn mồi đang nhìn con mồi của mình...

Nhưng cậu chả quan tâm...

Có khi gaoru coi cậu là con mồi nhưng cũng có thể con mồi mà garou đang tưởng tượng thật ra là một con quái vật núp dưới hình dáng của con mồi...

.....................

Sau một lúc nói chuyện với garou và khuyên cậu mấy ngày nay nên ở nhà đi chứ không thì sẽ có chuyện...

Còn hắn thì không quan tâm , hắn vẫn muốn tiếp tục cuộc đi săn này , cho tới khi bọn chúng sợ cậu sợ hãi đến cùng cực thì cậu sẽ cho qua...

Cậu nhìn garou thì cũng thở dài , cậu biết mình đã không thể khuyên hắn được nữa nên cậu cũng chịu từ bỏ...

Cậu rời đi khỏi đó trong sự núi tiết khi cậu đã không thể cứu được một người tốt có trái tim của một người anh hùng...

Dù lí tưởng của cả hai khác nhau nhưng cậu vẫn thấy có rất nhiều sự tương đồng trong đó chỉ là cách mà hai người chọn là khác nhau...

Trên đường về cậu liên tục thở dài...

Cậu cảm thấy cực kì khó chịu...

Trong khi đang đi thì bất chi bất giác cậu đã đi lạc đến khu phố của thánh sai...

Cậu nhìn chúng quanh mà cười bất lực...

< rimuru > ' có vẻ mình quá đâu đầu về chuyện này nên mình đã lỡ đến đây rồi ' ( cười bất lực nói )

Cậu đi một lúc về phía trước thì cậu thấy có một trận chiến đang sảy ra...

Cậu nhanh chóng bước gần lại rồi nhanh chóng lấy bỏng ngô và một li nước ngọt ra rồi ngồi đó xem...

Nếu nói sao cậu không tham gia thì mọi người hỏi rimuru có cần tham gia không?!...

Trong khi đó trận chiến này lại xuất hiện ngay dưới nhà của con trùm của trái đất này nữa...

Vậy nên việc cậu tham gia thì chỉ phí sức thà rằng ngồi ở đây ăn và hóng chuyện có phải hay hơn không...

Cậu xem trận chiến của hai người genos và sonic một lúc thì tới chuyện Fubuki rũ saitama tham gia bang hội của cô rồi tới chuyện saitama từ chối và cô cho thuộc hạ của mình ra tay rồi lại xuất hiện thêm một trận chiến...

Cậu đứng trên một mái nhà xem kịch mà cực kì thích thú...

Cậu liên tục cổ vũ hai người dù chả ai có thể nghe được...

Cậu thấy saitama làm anh hùng cứu mỹ nhân và khả năng mới của tên sonic này...

Kĩ năng này của hắn cũng khá được nếu so với thế giới này còn nếu so với cậu thì nó chả khác nào một hạt cát....

Mà có vẻ trận chiến này cũng kết thúc rồi...

Thánh hói nhảy qua nhảy lại nhanh tới mức đã tạo thành hằng trăm phân thân và điều đó khiến sonic không thể tin nổi và ngất đi....

Cậu thấy vậy thì nhảy xuống mà cười tươi chào.....

< rimuru > ' chào cậu saitama ' ( cười tươi )

Mọi người ở đó thấy cậu thì rất bất ngờ và người bất ngờ nhất là Fubuki

< Fubuki > ' anh rimuru ' ( bất ngờ )

< saitama > ' chào cậu rimuru ' ( bình thản nói

< gneos > ' chào anh rimuru ' ( bình thản nói )

< rimuru > ' ừm chào ba người ' ( cười tươi nói )

.......................

Sau một lúc chào hỏi thì cả bốn người cũng vào nhà thánh hói để tiếp tục câu truyện chứ có ai đứng dưới trời nắng mà kể đâu....

Sau khi cả bốn vào thì Fubuki cũng kể lại tiểu sử của mình để khiến thánh hói cảm động mà đồng ý tham gia vào nhóm của cô....

Nhưng cậu chả chú ý gì cả , cậu chỉ chăn chăn đọc cuốn truyện mới ra...

Trong khi Fubuki còn liên thuyện về tình đồng minh và tình đông chí thì cánh cửa của phòng trọ sai có người gõ

[ cốc!!

Cốc!! ]

Genos nghe thấy tiếng gõ thì đứng dậy đi ra mở cửa...

Khi cậu mở cửa ra thì....

________________________________

Kết

Hết chap này rồi

Bye1512 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và những cuộc săn của garou


Nối tiếp chap trước

Khi cánh cửa mở ra thì người xuất hiện ở sau cánh cửa không ai khác ngoài thánh hên của nhà chúng ta king đại đế!!...

Khi Fubuki thấy king thì cả người cô run run mà nói năng có phần lắp bắp...

< Fubuki > ' ki...king!!

' ( sợ hãi lắp bắp nói )

Nhưng có vẻ king không quan tâm tới cô...

Ông chỉ tới đây để lấy lại phần tay cầm game bị thánh sai cầm nhầm về thôi....

Ông đi lại chổ thánh hói đang đọc truyện mà đòi lại phần tay cầm chơi game của mình...

Còn Fubuki thì hết sức kinh ngạc khi thánh hói chỉ là một cấp B vậy mà lại có thể quen được nhiều người cấp S cấp cao như vậy...

Trong khi thánh hói đang tìm bộ tay cầm thì rimuru cũng đi lại gần chổ Fubuki mà giải thích cho cô hiểu tại sao quanh thánh hói lại có nhiều người như vậy...

.............................

Sau khi Fubuki nghe cậu và genos giải thích thì trong lòng cô cũng nở lên một mong ước...

Mong ước cô cũng không cao siêu gì cả mà chỉ là cô cũng muốn tham gia với bọn họ thôi...

Trong khi cả 5 người cười đùa vui vẻ thì bên ngoài lại có một tiếng gõ cửa nữa...

Và genos lại đi ra và mở cửa...

Lần này lại cũng là một người quen nữa...

Genos mời cậu ta vào....

Khi cậu vào thì cậu cũng ngồi xuống theo kiểu võ sỉ đạo...

Cậu ngồi đó rồi kể cho tất cả mọi người nghe câu truyện của mình dù chả có ai muốn nghe....

.......................

Sau một lúc kể thì chả có ai quan tâm cả...

Có người thì chơi game còn có người thì đọc truyện và còn lại thì vừa ăn mà vừa nghe...

Cả 3 người nghe vậy thì cũng tò mò hỏi

< Fubuki > ' garou ấy à?....

Có phải là đệ tử củ của nanh bạc lớp S không?...

' ( vừa ăn vừa hỏi )

Charako nghe vậy thì gật đầu nói

< charako > ' đúng vậy!!...

Hắn từng là đệ tử số 1 của phái chúng tôi!!...

Nhưng đến một ngày thì hắn đã phản bội môn phái và bị thầy của tôi đánh bại và đuổi đi...

' ( có chút buồn kể lại )

< charako > ' nhưng mấy ngày nay khi thầy tôi nghe tới cái tên này thì thầy ấy có vẻ rất suy tư...

Thầy ấy liên tục thực luyện rồi đấm bầm dập tôi một trận....

Tôi không thể tin được một người ôn hoà như thầy bang lại làn như vậy...

Vậy nên tôi nghỉ đã có chuyện gì đó đã xảy ra mà tôi không biết nên hôm nay tôi đến đây để hỏi mọi người có biết chuyện gì hay không....

' ( kể lại nói )

Khi nghe song câu truyện thì genos cũng lên tiếng...

< genos > ' tôi cũng có thể đoán được một ít...

Chắc là có liên quan tới garou!!

' ( nói )

Charako nghe thế thì có chút bất ngờ mà nói...

< charako > ' garou á...

Cái tên đã bị đuổi khỏi võ đường sao lại liên quan đến chuyện này?!

' ( tò mò hỏi )

Genos nghe vậy thì có chút ngạc nhiên khi người trước mặt là đệ tử của bang mà lại không biết chuyện này....

Khi cậu định mở miệng để giải thích thì rimuru đã giành trả lời trước...

< rimuru > ' à hừm...

Nếu cậu không biết thì để tôi nói cho...

Thật ra gần đây garou đang liên tục săn các anh hùng khác với thân phận quái nhân...

Nên tôi nghỉ vì chuyện này mà nanh bạc đã cảm thấy rất tội lỗi với các anh hùng khác....

Vậy nên ông đã tự mình đứng ra bắt garou lại...

' ( cười giải thích nói )

Charako nghe thế thì liền im lặng...

Cậu rơi vào trầm ngâm...

Trong sự trầm ngâm Cậu nghỉ về sự vô dụng của mình...

Cậu không giúp được gì hết cho thầy ấy vậy mà cậu lại tự sưng là đệ tử số 1 của thầy...

Trong cơn trầm ngâm cậu cuối người cảm ơn mọi người rồi cậu đứng dậy bỏ đi...

Mọi người nhìn cậu bỏ đi thì cũng chả quan tâm lắm...

Vì dù sao chuyện này cũng không liên quan tới bọn họ...

Mọi người lại tiếp tục vui chơi...

............................

Bây giờ đây charako đang đi dưới nền ánh trăng chiếu loại với nhiều nền cảm xúc khác nhau...

khi đi được một lúc thì cậu cũng đã suy nghỉ thấu đáo...

Cậu cũng đã lấy lại được tinh thần nhiệt huyết của mình...

Khi cậu chủng bị đi tiếp thì cậu có nghe thấy tiếng đánh nhau...

Cậu cảm thấy mình phải đứng ra ngăn những chuyện đánh nhau này lại lên cậu chui vào bụi cây rồi từ từ đi tới...

Khi cậu đi tới thì cậu thấy tên garou này đang bị các anh hùng khác bón hành...

Cậu cảm thấy rất sợ hãi mà ngồi bệt xuống mà thở hổn hển...

Còn cuộc chiến ở bên ngoài thì garou đang rất xung sức...

Khi cậu lao lên để sử lí những tên anh hùng này thì bất ngờ trong đám đông lại có một cú đấm được tung ra và nó trúng ngay vào mặt cậu khiến cậu phải lùi lại....

Khi cậu bay được một đoạn thì cậu ngước mắt nhìn lại thì cả cơ thể cậu liền hưng phấn hơn...

Và cái người vừa đấm garou bay một đoạn của từ từ đi ra...

Hắn cất tiếng

< bậc thầy ba lỗ > ' ta nghe nói ngươi đã " chăm sóc " cho anh em của ta ' ( bình thản nói )

Hắn nói thì bình thản nhưng bên này garou đã rất phấn khích

< garou > ' lớp S à?!...

Skhắc hà tìm được con mồi lớn rồi!...

Vui đấy!

Ta hứng lên rồi đấy!.... ( hưng phấn và phấn khích nói )

Trong khi garou đang còn hưng phấn thì bậc thầy ba lỗ đã lao lên tấn công...

Bậc thầy ba lỗ đồn hết sức vào cánh tay trái rồi cậu đánh mạnh một phát xuống nền bê tông dưới chân...

Cú đánh khiến bê tông nứt toát ra và nó lan tràn đến ngay dưới chân garou khiến cậu chao đảo...

Trong khi cậu còn đang chao đảo thì bật thầy ba lỗ đã chéo hay tay lại với nhau rồi lao tới...

[ ba lỗ hành quyết ]

Cú đâm đã đâm trúng trực diện vào garou khiến cậu bay lên trời...

Khi các đàn em của bậc thầy ba lỗ thấy vậy thì hò reo

< đàn em 1 > ' nhìn kìa là ba lỗ hành quyết đó ' ( phấn khích )

< đàn em 2 > ' khi ngài ấy sử dụng chiêu đấy thì không có con quái nhân nào có thể sống sót ' ( phấn khích nói )

< đàn em 3 > ' không hổ là bậc thầy ba lỗ...

Chắc giờ tên đó đã...

'

Khi hắn vừa nói hết câu thì garou từ trên không trung cũng tiếp đất...

Trên cơ thể cậu không có vết thương nào khiến những người khác rất bất ngờ...

Còn bậc thầy ba lỗ khi nhìn garou thì bản năng của mình cho biết mình phải giết hắn ngay tại đây...

Bậc thầy ba lỗ lại lao lên...

Cú mới nãy khá thốn nên đã gây cho garou bị thương không ít nên cậu không thể né cú này được...

Khi cậu sắp phải ăn một cú thì bất ngờ tay lái không bằng xuất hiện trước cú đấm và cậu lãnh một cú đấm...

Khi tay lái không bằng lao ra để ăn trọn một cú đấm thì tất cả mọi người ở đó đều rất bất ngờ...

Trong khi mọi người còn bất ngờ thì tay lái không bằng ngồi dậy sau cú đấm mà nhìn thẳng vào bậc thầy ba lỗ mà nói lớn

< tay lái không bằng > ' đủ rồi đó!!...

Anh không thấy xấu hổ sao...

Là một anh hùng cấp S mà lại muốn kết liểu một người dân thường?!....

Trận đấu đã kết thúc rồi...

' ( nói lớn )

Mấy đàn em của bậc thầy ba lỗ nghe vậy thì rất tức giận mà phản bác

< đàn em 6 > ' khiêu chiến với anh hùng là lỗi của hắn!...

' ( tức giận nói )

< đàn em 9 > ' tránh ra đi!!

' ( tức giận nói )

< all > ' đúng vậy chúng ta phải cho tên nhóc này một bài học nhớ đời...

' ( tức giận nói )

Khi đang nói hắng say thì bậc thầy ba lỗ im lặng từ nãy giờ cũng lên tiếng

< bậc thầy ba lỗ > ' tất cả im đi!!...

Cậu ấy nói đúng đó...

Tôi không bận chiếc áo ba lỗ này để đánh người dân...

Tôi bận chiếc áo ba lỗ này là để bảo vệ họ...

' ( nói lớn )

Mọi người nghe vậy thì cũng im lặng còn tay lái không bằng thì rất vui khi mọi chuyện kết thúc trong tốt đẹp...

Bậc thầy ba lỗ nhìn garou rồi nói

< bậc thầy ba lỗ > ' này nhóc!!...

Nếu đã hiểu ra thì thề đi , thề từ nay sẽ không tấn công ai nữa...

' ( nói )

Garou nghe vậy thì lửng thửng mà quay đầu bỏ đi

< garou > ' được thôi!...

Ta về đây , xin lỗi vì đã làm loạn...

' ( dối trá nói )

Khi đi được một đoạn thì garou quay mặt lại với vẻ tức giận

< garou > ' nói dối đó!..

Ta vẫn sẽ giết hết các ngươi!!...

' ( tức giận nói )

Câu nói vừa thốt ra thì bậc thầy ba lỗ cũng ở phía sau và tung đòn tấn công của mình...

Khi đòn tấn công đánh trúng garou thì cậu cũng phản đòn lại bằng một cú ngay mặt...

________________________________

Kết

Hết chap này rồi

Bye 1622 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Thông báo


Tui mệt rồi...

Hết ý tưởng rồi...

Cần nghỉ vài tuần...

Nên anh em thông cảm

Bye
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và garou


Nối tiếp chap trước

Khi lao tới tấn công garou thì bậc thầy ba lỗ cũng đáp trả lại lời của hắn

< bậc thầy ba lỗ > ' ừ .

Ta cũng nghỉ như vậy!!

' ( đáp lại )

Sau câu nói đó thì cú đấm đã đánh trúng garou...

Nhưng lần này khác với lần trước...

Garou không những không bay đi mà cậu còn phản công lại nữa...

Cú đấm của cậu đã khiến cho bậc thầy ba lỗ phải hộc máu...

Nhưng cuộc phản công còn chưa kết thúc...

Garou liên tục tung nhiều cú đấm liên hoàn vào những yếu điểm của bậc thầy ba lỗ khiến bậc thầy ba lỗ phải hộc máu mà lùi lại...

Khi bậc thầy ba lỗ lùi lại thì garou cũng lao tới và tung một cú hết sức khiến bậc thầy ba lỗ bị đánh bậc mạnh vào tường và sung trấn của cú đấm cũng khiến bức tường ở phía sau vỡ làn nhiều mãnh...

Bậc thầy ba lỗ vì bị quá nhiều vết thương trên người nên ông đã không thể đứng dậy được...

Không phải ông yếu hay sao mà những cú đánh những cú đấm đều đánh vào những điểm yếu chết người trên người ông khiến ông không thể đứng dậy được...

Khi thấy bậc thầy ba lỗ quỳ gối thì garou cười sảng khoái...

< garou > ' anh hùng cấp S cũng có lúc phải quỳ gối nhỉ?

' ( cười trâm chọc nói )

Bậc thầy ba lỗ dù đang bị thương nhưng vẫn mạnh miệng nói...

< bậc thầy ba lỗ > ' ta chỉ là bị bất ngờ chút thôi...

Ngươi đừng tưởng bở...

' ( khó khăn nói )

Garou thấy vậy thì cười khinh thường...

< garou > ' ngươi cứ ở đó đi...

Chính quái nhân garou ta đây sẽ sử lí đám đàn em của ngươi...

' ( cười khinh nói )

Bậc thầy ba lỗ nghe thế thì sốc...

< bậc thầy ba lỗ > ' garou?!...

Ngươi là kẻ tự sưng mình là quái nhân...

Khoan đợi đã!!...

Này!!...

' ( khó khăn nói )

Garou không quan tâm lời của bậc thầy ba lỗ...

Cậu liên tục bước lại gần đàn em của bậc thầy ba lỗ với luồn sát khí kinh người...

Khi bước về vài bước nữa thì từ phía sau có một người lái một chiếc se đạp bay tới...

[ cú đâm công lí ]

Đúng vậy người vừa ra tay không ai khác ngoài tay lái không bằng , người vẫn đứng từ xa mà nhìn....

Nhưng chiêu thức không thành công mà cậu còn bị garou chụp lấy và bị đập đầu liên tục xuống nền bê tông khiến đầu cậu chảy máu liên tục trông rất là thê thảm...

Đàn em của bậc thầy ba lỗ thấy vậy thì có chút rén mà liên tục lùi lại còn garo thì cười khinh nói...

< garou > ' sao thế!!...

Sao không lao lên đi chứ...

' ( khinh thường nói )

Trong khi garou còn đang nói thì bậc thầy ba lỗ đã xuất hiện từ phía sau từ lúc nào , ông đấm thật mạnh tới...

Nhưng garou còn chả quan tâm mà đập một phát về phía sau khiến bậc thầy ba lỗ liền bất tỉnh nhân sự...

Đàn em của bậc thầy ba lỗ thấy vậy thì càng sợ hơn...

Cả đám liền liều mình lao tới...

Bọn họ không tin một mình garou có thể sử lí được hết đám người bọn họ...

Nhưng khi bọn họ lao lên thì tất cả bọn họ đều bị đánh bầm dập...

Tiếp la , tiếng hét vang lên khắp cả con đường ở đó và charako người đang núp sau bụi cây chân run cầm cập trong sợ hãi...

Cậu cảm thấy mình thật sui xẻo khi đã xuất hiện ở đây...

Cậu bị chặt tai lại...

Cậu không muốn nghe những tiếng hét đó nữa...

Khi cậu định đứng dậy để chạy đi thì trong đầu cậu liền hiện lên bóng dáng của thầy mình...

Khi nhớ về bóng dáng ấy thì cậu liền rơi vào trầm tư...

Sau một lúc trầm tư thì trong đôi mắt của cậu đã có một tia sáng...

Bây giờ cậu quyết đoán hơn bao giờ hết...

Cậu nhảy ra khỏi bụi và cậu tấng công về phía garou...

< charako > ' garou!! ngươi là nổi ô nhục của võ đường!!...

Đỡ này!! lưu thuỷ nham toái quyền!!...

' ( hét lớn )

Sau câu nói đó thì trời cũng đã sáng trưng...

Ở đoạn đường của cuộc chiến tối qua là một đống người đang bị thương nằm bất tĩnh và la liệt khắp nơi và trong đó tất nhiên là có charako rồi...

Ở nơi đó có hai bóng người xuất hiện...

Cả hai đều đã lớn tuổi...

< bom > ' có vẻ chúng ta đã tới muộn rồi!...

Ta sẽ gọi cho bện viện...

' ( thở dài nói )

Và không ai khác hai người xuất hiện ở đó là bom và nanh bạc...

Cả hai người nghe nói có một người dân đã thấy garou ở đây tối qua nên họ đã sử dụng tốc độ nhanh nhất để đến đây...

Và khi đến đây thì họ lại thấy cảnh này...

Khi cả hai còn đang nói chuyện với nhau thì trên trời có một người đang bay tới...

Dù người chưa xuất hiện nhưng giọng nói đã tới trước...

< rimuru > ' có vẻ tôi đã tới hơi muộn nhỉ ' ( cười nói )

Khi câu nói vừa dứt thì cậu cũng đã xuất hiện ở ngay trước mặt hai người...

Hai người thấy vậy thì có chút bất ngờ nhưng dù gì cả hai cũng đã sống quá lâu có thể nói là gần đất xa trời rồi nên dù cả hai kinh ngạc nhưng nó cũng không quá lâu...

Cậu không quan tâm vẻ kinh ngạc của hai người mà cậu nhìn xung quanh...

Cậu nhìn những người đang bị thương mà không nói gì...

Cậu rút điện thoại ra rồi gọi cho xe cứu thương đến...

Cậu không thể để đám người này ở đây được...

Không thì sẽ phá huỷ mỹ quan đô thị mất...

Cậu gọi một cuộc điện thoại tới cho bện viện và rất nhanh sau đó một chiếc xe cấp cứu cũng đến à không phải là mấy chục chiếc mới đúng...

Sau khi cậu và hai người giúp đưa cả đám người lên xe cấp cứu song thì cậu cười tươi mà nhìn hai người hỏi...

< rimuru > ' hai người đang đi săn garou à?!

' ( cười tươi hỏi )

Hai người nghe vậy thì gật đầu...

Cậu thấy vậy thì cười khổ nói...

< rimuru > ' có vẻ lúc đó tôi không nên thả cậu ta mà đáng lẽ tôi phải bắt cậu ta lại mới đúng...

' ( thở dài nói )

Hai người nghe vậy thì không nói gì...

Sau một lúc cậu tự mình cảm thán thì cậu cũng tạm biệt hai người...

Cậu vung cánh ra rồi cậu bay đi...

Khi đang bay thì cậu cũng có gặp vài tên quái nhân...

Và tất nhiên kết cục của tụi quái nhân thì mọi người đều biết rồi đó...

Sau một lúc thì cậu cũng bay tới thành phố z...

Cậu định sử dụng thân phận quái nhân kia của mình để thăm dò xem hiệp hội quái nhân có động tĩnh gì không...

Chứ mấy ngày nay cậu thấy yên bình quá...

Cậu không quen...

Khi cậu đáp đất xuống một mãnh đất mà không để ai nhìn thấy thì cậu liền biến thành một làn khói đen...

Làn khói đó chui xuống đất...

Lần khói tiếp tục chui xuống đất cho tới khi thấy được căn cứ của hiệp hội quái vật thì cậu liền chui tiếp...

Khi cậu chui đến nơi mình cần đến thì cậu và thể xác này liền hoà vào nhau...

Sau khi hoà vào nhau song thì cậu liền đứng dậy...

Khi cậu đứng dậy thì những mãnh giáp cũng kêu len ken khi cậu đúng dậy...

Cậu vương vai một cái thật thoải mái rồi cậu cũng bước ra khỏi phòng...

Khi cậu vừa bước ra thì cũng có không ít quái nhân liếc mắt nhìn cậu...

Nhưng bọn chúng cũng chỉ nhìn một lát rồi đưa mắt nhìn đi chổ khác...

Cậu thấy vậy thì không quan tâm...

Cậu bước về sảnh chính của hiệp hội quái vật...

Trên đường đi cậu cũng gặp không ít quái vật...

Cậu cảm thấy hình như là có nhiều quái nhân hơn thì phải...

Nhưng cậu cũng chả quan tâm...

Khi đang trên đường đi thì cậu có gặp tinh trùng đen...

Hắn cũng là một thống lĩnh giống như cậu mà có vẻ hắn đã tham gia rất lâu rồi thì phải...

Hắn là hạng rồng cấp cao...

Cả hai nhìn nhau chằm chằm rồi tinh trùng đen cũng cười mà hỏi...

< tinh trùng đen > ' này cái bộ giáp biết đi kia...

Ngươi có muốn tỉ thí với ta không?!...

' ( cười trêu chọc hỏi )

Cậu nghe vậy thì không nói gì...

Tinh trùng đen thấy vậy thì càng xung máu hơn...

Khi hắn định ba hoa thêm nữa thì đường kiếm của cậu đã rút ra khỏi võ...

Một ánh sáng lướt qua đầu tinh trùng đen...

Khi ánh sáng lướt qua thì đầu của tinh trùng đen cũng rớt xuống...

Tinh trùng đen còn đang bất ngờ thì hắn nhìn xuống cái đầu đang rớt của mình mà cười...

< tinh trùng đen > ' là ngươi ra tay trước!!...'

Lời nói vừa dứt thì tinh trùng đen cũng lao tới chổ cậu...

Trong khi lao đến thì hắn cũng nghỉ rằng bộ phận bị cắt kia sẽ hồi sinh thành một bản thể khác nhưng lần này lại khác...

Cái đầu kia của hắn không hồi phục lại nữa mà lần này cái đầu của hắn đang từ từ biến mất...

Hắn thấy vậy thì kinh hoàng...

Hắn dừng lại ngay lập tức...

Nhưng khi hắn nhìn lại thì hắn thấy cơ thể này của hắn cũng đang bắt đầu tan biến đi...

Hăn thấy vậy thì rất tức giận...

Khi cơ thể hắn gần tan biến đi thì hắn gầm lên rất thê lương...

< tinh trùng đen > ' ngươi sẽ không thoát khỏi chuyện này đâu!!..

Ngươi hãy chờ bị báo thù đi!!...

' ( gào thét )

Cậu thấy vậy thì không quan tâm...

Cậu đút kiếm lại rồi quay lưng bỏ đi...

________________________________

Kết

Hết chap này nha mọi người

Bye1727 từ
 
Rimuru Qua Thế Giới One Punch Main
Rimuru và cuộc chiến với tinh trùng đen


Nối tiếp chap trước

Khi cậu vừa quay lưng đi thì từ khắp nơi khắp mọi ngỏ ngách trong đường hầm tinh trùng đen liên tục xuất hiện...

Bọn Hắn bao quây cậu lại...

Bọn hắn cười lạnh...

< tinh trùng đen > ' ta đã nói rồi mà...!!

Ngươi sẽ phải trả giá...!!

' ( cười độc ác nói )

Trong khi hắn còn cười ác độc thì cậu cũng rút kiếm ra...

Cậu chém liên tục về mọi phía và lần này tinh trùng đen cũng kịp phản ứng...

Bọn hắn cố tránh né những đường kiếm của cậu nhưng những đường kiếm ấy quá nhanh...

Bọn hắn không thể né được...

Cả đám tinh trùng đen ở đó đều bị cậu chém gần hết...

Cậu thấy đám tinh trùng đen có vẻ rất tức giận khi cậu chém bọn chúng...

Nhưng cậu chả quan tâm...

Cậu không có cảm xúc gì với đám quái nhân này nên cậu cứ thoải mái chém mà không có lòng thương sót nào...

Sau một lúc thì cậu cũng chém song hết đám tinh trùng đen đó...

Nhưng lần nàu cậu không đút kiếm lại vào bao nữa mà cậu chạy thật nhanh vào chính giữa của căn cứ quái vật...

Khi cậu chạy thì chổ cậu vừa đứng liền xuất hiện một đống đám tinh trùng đen hò hét...

< tinh trùng đen1 > ' hắn kìa...!!

Giết hắn...!!

' ( lớn tiếng nói )

Mấy tinh trùng đen ở xung quanh nghe thế thì gào nói...

< tinh trùng đen3 > ' ngươi im đi..!!

Muốn giết hắn thì ngươi lao lên đi...!!

' ( lớn tiếng nói )

< tinh trùng đen6 > ' đúng đó...!!

Ngươi lao lên trước đi!!

' ( khích tướng nói )

Tên tinh trùng đen đầu tiên nghe vậy thì rất tức giận...

Hắn chửi những tên khác và những tên khác cũng không kém...

Bọn hắn cũng chửi lại...

Cậu nhìn thấy vậy thì không nói gì...

< rimuru > '' tuy mỗi đứa đều là một thể sinh mạng khác nhau nhưng cái tính của bọn nó chắc chắn là của tên tinh trùng đen truyền lại " ( cậu thầm nghỉ )

Cậu cũng không ngờ đám tinh trùng đen này lại chửi thấm thía như vậy...

Cậu tiếp tục chạy đi...

Cậu chạy cho tới khi nào đã tới được khu trung tâm của nơi này thì cậu cũng dừng lại...

Khi cậu vừa xuất hiện thì cũng có không ít quái nhân nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu...

Nhất là hai tên orochi và grogro...

Cậu không quan tâm đến những ánh mắt đó mà cậu liết nhìn ra sau...

Cậu vung hai nhát chém tạo thành hình chữ bán nguyệt vào không gian trước mặt...

Hai cú chém chéo lại nhau tạo lại hình chữ x rồi bay nhanh về phía lối đi mới nãy...

Khi nhát chém bay đi vào trong đường hần thì từ đó phát ra những tiếng kêu đinh tai nhức óc...

[ AGHAAAAAAAAAAAA chó chết AAAAAAAAAAA ]

Những tên tinh trùng đen bị nhát cắt cắt qua đều kêu la thảm thiết....

Không phải chúng yếu hay gì đâu mà sức mạnh của rimuru đang ăn mòn cơ thể chúng ăn mà bọn nó còn không thể phân thân hay tái sinh nữa kia mà...

Nhất là cái sức mạnh này còn cho kẻ thù cảm nhận được những tổn thương mà cơ thể bị ăn mòn nữa chứ , thật là domot...

Cậu thấy vậy thì vẫn bình tĩnh...

Cậu vung tay về phía trước và cậu tạo ra hàng trăm hàng ngàng những sợi tơ màu vàng ánh kim...

Những sợi tơ đó nhỏ như các con rùi vậy không chỉ vậy nó còn trói lọi như ánh mặt trời ban trưa nữa...

Tất cả các quái nhân xung quanh phải che mắt lại kể các quái nhân thông lĩnh khác cũng như vậy...

Những sợi tơ liên tục quay quanh người rimuru như một bức tường vô hình...

Tinh trùng đen vì những cơn đau khủng khiếp do cậu gây ra mà làm hắn rất tức giận...

Hắn liên tục dùng số lượng khủng khiếp của mình mà tấn công tới...

Nhưng có vẻ những đòn tấn công đó không có hiệu quả vì quả bức tường tơ đang bao bọc xung quanh cậu đã cắt sạch những cú đấm có ý định tấn công tới cậu rồi...

Tinh trùng đen dù có tức giận ngập trời nhưng khi hắn những cú đấm của mình có vẻ như không có hiểu quả thì bọn hắn cũng dừng tấn công...

Bây giờ đây trong đầu bọn chúng liên tục suy nghĩ một cách nhanh chóng nhất để tìm cách để phá huỷ cái bức tường tơ này...

Sau một lúc suy nghĩ thì đôi mắt của bọn chúng sáng lên...

Bọn chúng nhìn về phía cậu mà cười lạnh hét lên...

< tinh trùng đen > ' này tên giáp sắt kia...!!

Ngươi không định ra đây để đấu với ta à...?!

' ( khiêu khích nói )

< tinh trùng đen 999 > ' đúng vậy đúng vậy...!!

Ngươi sẽ không làm con rùa rụt đầu đâu nhỉ?!...

' ( khiêu khích nói )

< tinh trùng đen103754 > ' hahaha con rùa rụt đầu!!...

' ( cười khiêu khích )

Mấy tên tinh trùng đen khác nghe vậy thì đều cười lớn...

Grogro quân sự của bọn quái nhân thấy thế thì hắn hiểu tinh trùng đen muốn làm gì...

< grogro > '' định dùng cách khích tường sao?!

'' ( thầm suy nghỉ )

Tuy hắn biết tinh trùng đen muốn làm gì nhưng hắn cũng không muốn đứng ra ngăn cản...

Hắn muốn xem cậu có bị những lời nói đó ảnh hưởng không...

Cậu nghe vậy nhưng cậu vẫn bình tĩnh...

Cậu không đáp trả lời hắn mà cậu vung tay về phía trước...

Khi cậu vung tay thì những nơi mà những tên tinh trùng đen vừa dùng lời nói để khiêu khích cậu đều xuất hiện một khối vuông trong xuốt...

Những khối vuông xoay vòng vòng quanh chúng một lác rồi những tên tinh trùng đen đó đều bị nhốt lại...

Khi bị nhốt lại thì cả đám tinh trùng đen đó đều kêu gào thản thiết...

Những khối vuông không phải là làm bằng những nguyên liệu hay cái gì cả...

Mà cái làm nên khối vuông không phải cái gì khác ngoài sức mạnh quanh minh của cậu...

Khi bọn chúng bị nhốt vô đó thì tất nhiên cả cơ thể bọn chúng đều sẽ bị tan chảy từ từ một cách thật đâu đớn...

Cơn đau không chỉ dừng lại ở đó mà nó còn hơn cả thế...

Cơn đau còn truyền sang những tên tinh trùng đen khác bằng một cách nào đó...

Cậu nhìn thấy vậy thì vẫn không nói gì...

Cả giơ tay lên...

Những chiếc hộp liền bay lên cao...

Khi bay lên cao thì chúng chả khác nào những vì sao trên trời trong cái căn cứ đen thùi lùi này....

Khi những chiếc hộp bay lên thì rất nhanh những chiếc hộp đó đã bay lại và hợp lại với nhau...

Sau khi có vài cái gợp lại thì càng có nhiều cái khác gợp lại hơn...

Chúng gợp lại hết cái này đến cái khác...

Cho đến khi chúng hợp thể hết thì những khối vuông nhỏ ban đầu thì bây giờ đã biến thành một khối vuông to khủng lồ...

Bọn quái nhân nhìn khối vuông thì liền hít khí lạnh...

Trong khi bọn quái nhân còn đang thất thần thì cậu vụng tay xuống...

Theo cánh tay cậu vung xuống thì khối vuông đang lơ lửng trên không trung như nhận được một mệnh lệnh nào đó mà lao xuống...

Hướng nó lao xuống không phải chổ gì xa lạ mà chổ nó lao xuống chính là hướng mà đám tinh trùng đen còn lại đang đứng...

[ rầm!!

Rầm!! ]

Khi khối vuông lao xuống thì một vụ nổ liền hiện ra...

Khói bay mù mịt khắp nơi...

Làn khói che mắt tất cả mọi quái nhân lại...

Sau một lúc thì làn khói cũng tan đi...

Khi làm khói tan đi thì có vài bóng người hiện ra...

Bên trong làn khói đó có 3,4 người...

À mà gọi người thôi chứ phải gọi là quái nhân mới đúng...

Khi làm khói tan đi mọi người lấy lại được thị lực thì họ thấy khối vuông mà rimuru tạo ra đã vỡ vụn...

Còn những tên tinh trùng đen kia thì vẫn còn sống...

Cậu nhìn những tên quái nhân vừa xuất hiện trước mặt mình mà không nói gì...

Cậu rút kiếm lại rồi quay lưng bỏ đi...

Những tên quái nhân kia thấy vậy thì bọn họ cũng không giám ngăn cậu lại...

Bọn chúng cũng chỉ có thể để cậu rời đi...

Sau khi cậu rời đi xa thì bọn họ cũng lấy lại tinh thần...

Bọn chúng nhìn tinh trùng đen đang sợ hãi mà không nói gì...

Bọn chúng quay người rời đi chỉ để tinh trùng đen còn đang sợ hãi...

Và cuộc chiến của hai người cũng kết thúc ngay tại đây...

Tinh trùng đen với số lượng cực kì khủng khiếp mà chưa qua bao lâu đã bị rimuru chém cho chỉ còn một nữa...

Và sau trận chiến này danh tiếng của rimuru ở hiệp hội quái vật cũng đã tăng cao...

Có thể nói danh tiếng của cậu chỉ thua orochi và grogro thôi...

Nhưng tất cả những việc này cậu đều không quan tâm...

Cậu bước về căn phòng mà bọn quái nhân chủng bị cho mình mà ngồi xuống...

Khi cậu ngồi xuống thì trong cơ thể sắc thép này liền xuất hiện một làn khói đen bay ra từ từ...

Khi cậu bay ra thì cậu nhìn cái cơ thể đang ngồi của mình mà trầm ngâm...

Nhưng cũng không quá bao lâu thì cậu cũng bỏ qua...

Cậu biến thành một làn khói đen rồi nhanh chóng bay ra khỏi hiệp hội quái vật...

Sau khi cậu chui lên được mặt đất thì cậu cũng biến lại cơ thể chính của mình mà bay đi trong thầm lặng...

________________________________

Kết

Hết chap này rồi

Bye 1686 từ
 
Back
Top Bottom