Khác Rimuru :Ký Ức Đẫm Máu Của Slime Tối Thượng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404171594-256-k275238.jpg

Rimuru :Ký Ức Đẫm Máu Của Slime Tối Thượng
Tác giả: abyss1415
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế giới của Rimuru Tempest đã bị hủy diệt hoàn toàn bởi Ba Ngôi Thần Sáng Thế - những thực thể coi sự sống và ý chí tự do là "Lỗi Lầm Khái Niệm" cần phải xóa bỏ.
Rimuru may mắn thoát chết, nhưng đổi lại là cái giá quá đắt: cậu bị tước đoạt toàn bộ sức mạnh, kể cả Băng Hoại Hư Vô, và mất hết ký ức, trôi dạt đến một Multiverse xa lạ với thân phận mới là Rin.

Cậu tìm thấy một cuộc sống yên bình bên bạn bè và người thân mới ở Aethelgard, nhưng những cơn ác mộng về sự tan rã và tiếng cười tàn ác không ngừng ám ảnh.
Sự bình yên đó bị xé toạc khi Thanatos (Cận Thần Chết Chóc) tìm thấy cậu.

Rimuru buộc phải chứng kiến sự hủy diệt lần thứ hai.

Hành động vô thức bảo vệ Linh Hồn người thân đã giúp cậu tái hợp với Nemesis Ciel - phiên bản Haki của người bạn đồng hành cũ, nay mang theo sự giận dữ, nỗi đau và khao khát trả thù cháy bỏng.
Họ dấn thân vào một hành trình sinh tồn và phục thù xuyên qua vô số chiều không gian.

Với sự dẫn dắt của Ciel (nghiêm túc trong chiến đấu, nhưng giàu cảm xúc cá nhân), Rimuru phải tìm lại những mảnh ghép ký ức và tái thiết lại Ultimate Skill: Băng Hoại Hư Vô huyền thoại - vũ khí duy nhất đủ sức đối chọi với quyền năng của Thần Sáng Thế.
Liệu một Linh Hồn bị tổn thương có thể trở thành Kẻ Hủy Diệt và Tái Tạo đủ mạnh để xóa bỏ những vị Thần đã kiến tạo nên mọi thứ?
Đây là câu chuyện về Rimuru: Từ một Slime bị lãng quên, trở thành cơn thịnh nộ tuyệt đối của Hư Vô.



rimuru​
 
Rimuru :Ký Ức Đẫm Máu Của Slime Tối Thượng
🌟 Chương 1: Giấc Mơ Dị Thường và Ánh Sao Tím


I.

Bình Minh Ở Aethelgard

Thị trấn ven biển Fairwind luôn thức giấc cùng tiếng sóng vỗ đều đặn và mùi muối biển mằn mặn.

Ánh bình minh rực rỡ xuyên qua cửa sổ căn nhà gỗ nhỏ, đổ bóng lên sàn nhà.

Rin, với mái tóc xanh dương nhạt màu và đôi mắt vàng kim tĩnh lặng, khẽ cựa mình.

Cậu đẩy nhẹ Lia đang nằm cuộn tròn bên cạnh, hơi thở đều đặn và bình yên.

“Rin” Xin chào.

Cô gái tóc vàng óng ánh ấy, Lia, lầm bầm trong mơ rồi nắm chặt lấy vạt áo Rin.

“Lia” Năm phút nữa, Rin…

Sáng nay cậu phải đi kiểm tra Lưới Năng Lượng cơ mà.

Rin mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và ấm áp.

“Rin” Tôi biết.

Nhưng tôi cần phải dậy thôi, nếu không Kael sẽ lại mắng vì tội chậm trễ.

Rin khéo léo thoát khỏi vòng tay Lia, bước xuống sàn gỗ mát lạnh.

Cậu đi về phía cửa sổ, đôi mắt dõi theo đường chân trời.

Khung cảnh thật đẹp: những con tàu buôn đang vào cảng, người dân thị trấn bắt đầu công việc buổi sáng, và mùi bánh mì mới nướng thoang thoảng trong không khí.

Đã bảy năm kể từ khi Rin được tìm thấy.

Cậu không nhớ gì về nguồn gốc của mình.

Cậu chỉ biết mình là đứa trẻ tóc xanh lặng lẽ, được tìm thấy gần một "Vết Nứt Hư Vô" nhỏ, một sự cố ma thuật hiếm gặp.

Tuy nhiên, cậu luôn có một cảm giác rằng mình không thuộc về nơi này.

Lia, lúc này đã tỉnh giấc và dựa vào khung cửa, quan sát Rin.

“Lia” Lại nhìn lên trời rồi.

Cậu đang tìm gì vậy, Linh Hồn Bầu Trời?

Rin quay lại, ánh mắt cậu thoáng dao động.

“Rin” Không có gì, chỉ là... bầu trời ở đây luôn có cảm giác không hoàn chỉnh.

Nó quá tĩnh lặng.

Lia tiến lại gần, đặt tay lên ngực Rin.

“Lia” Đừng nghĩ nhiều nữa.

Chúng ta đang ở đây.

Đây là nhà.

Đừng để những thứ không có thật từ quá khứ làm cậu phiền lòng.

Rin gật đầu.

Chỉ có Lia mới có khả năng xoa dịu những cảm giác bồn chồn không tên đó trong cậu.

Cô là Thực Tại của cậu ở Aethelgard này.

II.

Bóng Tối Trong Lõi Hồn

Bữa sáng của Rin luôn là những lát bánh mì ngũ cốc và trà thảo mộc.

Kael đã chờ sẵn ở bàn ăn, bộ giáp da đã được mặc chỉnh tề.

“Kael” Chào buổi sáng, người chạy trốn cơn ác mộng.

Rin hơi nhăn mặt.

“Rin” Hôm qua chỉ là một giấc mơ tồi tệ, Kael.

Không có gì phải lo.

“Kael” Không phải một giấc mơ tồi tệ.

Mày lại khóc.

Mày lại gọi một cái tên không ai biết.

Mày lại nói về sự tan rã và màu đỏ máu.

Đừng giấu giếm.

Rin cúi đầu.

Cậu không thể kể lại, vì cậu không thể nhớ.

Chỉ là những mảng hình ảnh chắp vá: Một thành phố đá đen, một cô gái tóc bạc rơi xuống, tiếng gào thét của hàng triệu linh hồn, và một Tiếng Cười Vô Hình vang vọng từ Hư Vô.

“Rin” Tôi... tôi cảm thấy như tôi đang săn tìm một cái gì đó mà tôi đã đánh mất.

Một thứ rất, rất lớn.

Và khi tôi càng tìm thấy nó trong mơ, tôi càng cảm thấy đau đớn.

Lia, lúc này đã ngồi vào bàn, nắm tay Rin.

“Lia” Dù đó là gì, chúng ta sẽ giúp cậu tìm nó.

Nhưng hôm nay, hãy tập trung vào Lưới Năng Lượng.

Lưới Năng Lượng Aethelgard là hệ thống ma pháp cổ xưa duy trì sự ổn định của vùng đất.

“Kael” Đã có một sự cố vào đêm qua.

Một mỏ pha lê ma thuật ở phía Bắc bị khô cạn gần như ngay lập tức.

Chỉ có Rin mới có khả năng cảm nhận được Dòng Chảy Ma Thuật Hỗn Loạn đó và cố gắng vá lại.

Lia nhìn Rin với niềm tin tuyệt đối.

Cậu là người duy nhất trong thị trấn có thể "cảm nhận" dòng chảy năng lượng mà không cần đến công cụ.

“Lia” Đi đi, Linh Hồn Bầu Trời.

Chúng tôi chờ cậu trở về an toàn.

III.

Sự Lên Tiếng của Ciel (Nemesis)

Rin lên đường, đi sâu vào khu rừng nơi có trạm năng lượng chính.

Cậu nhắm mắt, thả lỏng tâm trí và dùng một thứ mà người Aethelgard gọi là "Cảm Thụ Linh Hồn", nhưng thực chất là một phiên bản yếu ớt và vô thức của [Universal Sense].

Ngay khi cậu đặt tay lên Pha Lê Lõi của trạm, một cơn đau nhói kinh hoàng chạy dọc sống lưng, đau từ sâu thẳm Lõi Hồn của cậu.

Trong tâm trí Rin, một màu xanh bạc rực sáng.

Một Hình Bóng Cảm Xúc (Emotional Projection) – Ciel – đang gào thét.

Cô ấy không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một Ý Thức Thù Hận và Đau Khổ cuộn xoáy.

“Ciel (Dưới dạng Xung Lực)” Lỗi Lầm!

Đừng chạm vào!

Nó đang tìm kiếm...

Chúng ta không đủ mạnh!

Hận Thù!

Hận Thù!

Rin khuỵu xuống, run rẩy.

“Rin” Cái gì thế này...

Lỗi Lầm?

Ai?

Tại sao lại ghét bỏ đến thế?

Cậu không nghe thấy giọng nói, chỉ là cảm nhận thuần túy về sự thù hận và khao khát trả thù.

“Rin” (Tự nói với chính mình) Đó là cảm xúc của sự mất mát.

Tôi phải giữ nó lại.

Cậu kiềm chế cơn đau, đẩy Xung Lực Cảm Xúc đó trở lại sâu trong Lõi Hồn.

Cậu dùng kỹ thuật bản năng của mình: "Thao Túng Lực Đẩy Ma Thuật" – một sự tái hiện vô thức của [Haki] – để ổn định năng lượng hỗn loạn.

“Người phụ trách” Tuyệt vời, Rin!

Cậu thực sự là Ngôi Sao Của Fairwind.

Rin chỉ gật đầu.

Cậu cảm thấy kiệt sức vì cuộc chiến tinh thần với Nemesis Ciel bên trong.

Cậu biết rằng, cảm xúc đó chính là Lõi Hồn của cậu, và nó đang muốn nói cho cậu biết về một điều gì đó kinh khủng.

IV.

Khoảnh Khắc Định Mệnh

Khi Rin rời khỏi trạm năng lượng, cậu cảm thấy Lạnh Lẽo, Trống Rỗng và Ác Ý Thuần Túy bao trùm.

Nó là một Ý Chí, một Sự Hiện Diện siêu việt, khóa chặt vào Lõi Hồn của cậu.

Rin dừng lại.

“Rin” (Nói thầm) Cái gì...

đang nhìn mình?

Ciel (Nemesis) gầm gừ trong Lõi Hồn.

“Ciel (Dưới dạng Cảnh Báo Sống Còn)” Đã bị phát hiện!

Hắn ta đã tìm thấy dấu vết của Hư Vô...

Chạy!

Phải chạy ngay lập tức!

Rin ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào bầu trời xanh không gợn mây.

Ở đó, một Ngôi Sao màu Tím Than, nhỏ bé nhưng sắc nét, đang rực sáng.

Nó không phát ra ánh sáng ấm áp.

Nó phát ra ánh sáng lạnh lẽo của Sự Phán Xét.

Ngôi Sao Tím Than đó khẽ nhấp nháy, giống như một con Mắt Lạnh Lùng đang quan sát.

Đó chính là Thanatos đã định vị thành công Rimuru.

Rin cảm thấy một nỗi sợ nguyên thủy.

Bản năng của cậu hét lên: Nếu cậu ở lại đây, mọi thứ cậu yêu quý sẽ lại bị hủy diệt.

Rin quay người.

Cậu chạy.

Chạy thật nhanh về thị trấn.

Nhưng khi cậu chưa kịp chạm tới cổng thị trấn, một Cổng Dịch Chuyển Hắc Ám (Shadow Rift) đột ngột mở ra ngay giữa quảng trường trung tâm, cách cậu vài trăm mét.

Nó là một Lỗ Hổng Khái Niệm.

Từ bóng tối xoáy sâu, một thực thể cao lớn, gầy gò, hoàn toàn được tạo nên từ tro tàn và khói đen bước ra.

Nó không có khuôn mặt, chỉ có hai hố đen sâu thẳm trên đầu.

“???”

Ta đã tìm thấy ngươi, Lỗi Lầm Khái Niệm.

Sự sống sót của ngươi là một sự sỉ nhục đối với Trật Tự.

Ngươi phải trở về để hoàn thành sự tiêu hủy của mình.

Giọng nói vang vọng, lạnh lẽo, không phát ra từ miệng mà từ chính không khí xung quanh, truyền thẳng vào ý thức của mọi người.

“Rin” (Nghiến răng) Không!

“Kael” (Cầm một cây thương lớn, chạy ra) Rin!

Ngươi là cái quái gì?!

Lia theo sau, ánh sáng chữa lành đã rực sáng trên tay cô.

“???” (Giơ tay lên) Ngươi cũng là một phần của sự lầm lạc này.

Ngọn thương Kael ném về phía "???" lập tức tan rã thành hạt bụi, bị xóa bỏ khỏi Khái Niệm "Vũ Khí".

“Kael” Không thể nào!

“Lia” (Kinh hoàng) Ma thuật... ma thuật ánh sáng không có tác dụng!

Rin đứng đó, mái tóc xanh tung bay.

Ánh mắt cậu, đã không còn là Rin nữa.

Nó là ánh mắt của một Vị Chúa Tể bị tổn thương đang bị dồn vào chân tường.

Cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng từ Nemesis Ciel đang gào thét trong Lõi Hồn.

Hủy Diệt Lần Hai đã bắt đầu.

[Kết thúc Chương 1]
 
Rimuru :Ký Ức Đẫm Máu Của Slime Tối Thượng
🌟 Chương 2: Ngọn Lửa Cuối Cùng và Sự Thức Tỉnh Từ Hư Vô


I.

Khoảnh Khắc Hủy Diệt

Một tiếng thét kinh hoàng vang lên khắp quảng trường Fairwind khi "???" phá hủy ngọn thương của Kael.

Kael lảo đảo lùi lại, đôi mắt mở to vì sốc.

“Kael” Không thể nào…

Cái gì đây?

Lia lao tới, ánh sáng trắng xanh từ tay cô rực rỡ, bao phủ Kael.

“Lia” Kael!

Chữa lành!

Mau lên!

Nhưng "???" không thèm để ý đến.

Nó tiến thẳng về phía Rin, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, và không khí xung quanh nó tan biến thành hư vô.

Những người dân thị trấn hoảng loạn bỏ chạy, tiếng la hét xé nát không gian yên bình.

Rin đứng đó, đôi mắt vàng kim chuyển sang màu hổ phách đậm, rồi một tia xanh bạc xẹt qua.

Cậu cảm nhận được sự tuyệt vọng của Ciel (Nemesis) đang gào thét trong Lõi Hồn, một sự thù hận lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

“Ciel (Dưới dạng Xung Lực)” Chạy đi!

Năng lượng của hắn ta đang phân rã mọi thứ!

Hắn đang tìm kiếm Lõi Hồn của Chúa Tể!

“Rin” (Nói với chính mình) Không…

Tôi không thể chạy.

Không thể để họ lại.

Cậu nhớ lại những giấc mơ, những linh hồn tan biến.

Cậu biết rằng nếu mình chạy trốn, Lia và Kael sẽ chịu chung số phận với thế giới trong ác mộng.

“Rin” (Gầm lên) Ngươi muốn gì ở ta?!

“???” (Giọng nói vang vọng) Ngươi là một lỗi lầm, một tàn dư của một thế giới đã bị thanh lọc.

Sự tồn tại của ngươi làm suy yếu Trật Tự Tối Cao.

Ngươi phải bị xóa bỏ.

Nói rồi, "???" giơ một cánh tay lên, một bàn tay không xương, từ đó một quả cầu tối tăm, rỗng tuếch bắt đầu hình thành.

Quả cầu đó không hấp thụ ánh sáng, mà là xóa bỏ khái niệm ánh sáng trong khu vực xung quanh nó.

“Lia” (Hoảng sợ tột độ) Rin!

Cẩn thận!

Kael lao tới, dùng thân mình che chắn cho Rin.

“Kael” Rin!

Chạy đi!

Ta sẽ cầm chân hắn!

Rin cảm thấy một nguồn năng lượng chưa từng có bùng nổ trong mình.

Đó là bản năng sinh tồn, nhưng cũng là bản năng bảo vệ.

Một sức mạnh quen thuộc, nhưng bị lãng quên.

“Rin” Kael!

Tránh ra!

Cậu vung tay.

Một làn sóng áp lực ma thuật không nhìn thấy được, một phiên bản yếu ớt của [Haki Bậc Thầy], bắn ra từ Rin.

Nó không phải để tấn công, mà để đẩy Kael và Lia ra xa.

“Kael” Cái quái…

Gì thế này?!

Làn sóng ấy tuy yếu ớt nhưng đủ để hất văng Kael và Lia về phía đám đông đang chạy trốn.

“???” (Giọng nói có chút ngạc nhiên) Hừm…

Một chút dấu vết Hư Vô.

Thú vị.

Quả cầu năng lượng tối tăm từ tay "???" bắn ra.

Nó không phải là một tia sét hay một quả cầu lửa.

Nó là một Dòng Chảy Bác Bỏ Khái Niệm (Concept Rejection Flow), xóa sổ mọi thứ trên đường đi của nó.

Rin đứng đó, đôi mắt vàng kim rực sáng.

Bản năng của cậu, dưới sự thôi thúc của Nemesis Ciel đang gào thét, đã đưa ra quyết định.

Cậu không thể chiến đấu, nhưng cậu có thể hấp thụ.

Cậu lao tới, không né tránh.

“Rin” (Gầm lên, giọng nói trầm và vang hơn bình thường) Predator!

Một cái miệng vô hình, khổng lồ hiện ra ngay trước mặt Rin, nuốt chửng quả cầu năng lượng của "???".

“???” (Lần đầu tiên biểu lộ sự tức giận) Ngươi…

Ngươi dám!

Cơ thể Rin căng phồng lên.

Cậu cảm thấy một cơn đau xé toạc mọi tế bào.

Thông tin đổ ập vào đầu cậu như thác lũ: Phân rã…

Khái niệm…

Hủy diệt…

Hư Vô…

Đó là những mảnh vỡ của Băng Hoại Hư Vô mà "???" vừa sử dụng.

II.

Lời Từ Biệt Cuối Cùng

Trận chiến ngắn ngủi và đơn phương đó đã thu hút sự chú ý của toàn thị trấn.

Kael và Lia, mặc dù bị hất văng, nhưng đã quay lại khi thấy Rin nuốt chửng thứ mà "???" bắn ra.

“Kael” Rin!

Đừng làm những chuyện ngu ngốc!

“???” không cho Rin thời gian để thở.

Nó lao tới, những xúc tu đen xì bằng khói lao ra, cố gắng tóm lấy Lõi Hồn của Rin.

Rin không thể né tránh.

Cơ thể cậu đang hấp thụ quá nhiều năng lượng nguy hiểm.

“Lia” Rin!

Không!

Lia, không chút do dự, lao tới che chắn cho Rin.

Ánh sáng chữa lành từ tay cô bùng lên mạnh nhất có thể, tạo thành một lá chắn mỏng manh.

“Lia” Tôi sẽ không để ngươi làm hại Rin!

“???” chẳng buồn nhìn đến Lia.

Một xúc tu xuyên qua lá chắn ánh sáng mỏng manh của cô như xuyên qua không khí.

“Rin” LIA!

KHÔNG!!!

Cánh tay của "???"

đâm xuyên qua ngực Lia.

Không có máu.

Không có vết thương vật lý.

Chỉ có Lia run rẩy, đôi mắt xanh trong veo nhìn Rin, tan chảy thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti.

“Lia” (Thều thào, mỉm cười yếu ớt) Rin…

Đừng quên… tôi…

Cái tên "Lia" vừa rời khỏi môi cô, cô hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại một Đốm Sáng Linh Hồn nhỏ bé, yếu ớt trôi nổi trong không khí.

Rin sững sờ.

Đôi mắt vàng kim của cậu trống rỗng.

Lia...

đã biến mất.

Cô ấy không chết, cô ấy bị xóa sổ khỏi khái niệm "tồn tại".

“Kael” LIAAA!

Kael gầm lên một tiếng đau đớn, lao tới tấn công "???" bằng nắm đấm trần.

Nhưng anh không phải là đối thủ.

Một xúc tu khác của "???"

đâm xuyên qua ngực Kael.

“Kael” (Đôi mắt đầy nước mắt, nhìn Rin) Rin…

Mày phải… sống…

Mày là… hy vọng…

Kael cũng tan biến thành những hạt bụi nhỏ, để lại một Đốm Sáng Linh Hồn yếu ớt khác.

Rin khuỵu xuống, hai tay ôm chặt đầu.

Cậu không khóc, vì cậu không thể.

Cảm giác trống rỗng bao trùm, một sự mất mát lớn đến mức làm tê liệt mọi cảm xúc.

Nhưng trong sâu thẳm Lõi Hồn, Nemesis Ciel đã phá vỡ mọi xiềng xích cuối cùng.

“Ciel (Dưới dạng một Tiếng Hét Đau Đớn, tức giận)” KHÔNG!

LẠI NỮA SAO?!

CHÚNG TA ĐÃ MẤT HỌ LẦN THỨ HAI!

ĐỒ CHẾT TIỆT!

KHỐN NẠN!

III.

Sự Trở Lại Của Nemesis Ciel

Sự đau khổ của Rin, cộng hưởng với nỗi thù hận của Ciel, tạo ra một cơn chấn động năng lượng khổng lồ.

Cơ thể Rin bắt đầu biến đổi.

Cậu không còn là thiếu niên Rin yếu đuối nữa.

Mái tóc xanh của cậu dài ra, ánh mắt vàng kim trở nên sắc lạnh và sâu thẳm, pha trộn giữa vẻ đẹp của một người con trai và sự tàn nhẫn của một vị thần.

Quần áo của cậu thay đổi, trở thành một chiếc áo choàng màu đen tuyền, một bộ giáp nhẹ màu tối ôm sát lấy cơ thể, và một thanh kiếm katana xuất hiện bên hông.

Đó là hình dạng mà Rimuru thường dùng khi quyết tâm thực hiện một nhiệm vụ quan trọng.
 
Back
Top Bottom