Khác [Rhycap] Xin lỗi ... nhưng em không thể

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
chap 18


Captain ➡️ B ray

Báo con

Bố oii

Bố bụt

Gì thế con

Báo con

Bố rãnh không

Con muốn rủ bố đi chơi ấy mà

Bố bụt

Um cũng được

Lâu lâu đi cho xả stress

Báo con

Vậy con rủ mọi người nha

Bố bụt

Để bố bảo thế anh nhớ

Chuyến này đi có người bao

Báo con đã ❤tin nhắn này

_________

Tắt đi chiếc điện thoại

Em không còn muốn

Trượt lên trong vô vị

Thu mình trong hiện tại

Căn phòng nhỏ giữa chốn đô thị

___________

Em mệt mỏi trước những áp lực cuộc sống .

Em của ngày trước đâu rồi nhỉ ?

Sao cứ tìm hoài không thấy , dáng vẻ tươi cười ngày trước đâu .

Thay vào đó là những áp lực và mệt mỏi ở cái tuổi trưởng thành , cái tuổi mà em vẫn hằng mơ ước được tự do , được ra đời làm điều mình thích , yêu người mình muốn yêu .

Nhưng sao cảm giác này đau quá , tại sao trước kia chưa ai nhắc với em về cái giá của sự trưởng thành cả , nó thật sự rất đắc .

Em thấy bản thân mình là một thằng thất bại .

Sự nghiệp thì chưa tới đâu , tình yêu thì hết lần này đến lần khác tin lầm người , tình yêu của chính bản thân chẳng giữ nổi ...

Liệu thế giới này không còn em nữa chắc sẽ bình yên lắm ?

Em cứ như nàng Tô Thị

Trái tim hóa đá lúc nào không hay

Vài mảnh cảm xúc vụn vặt

Không còn nơi tá túc ngày hôm nay

Mọi người luôn nói em phải trân trọng mạng sống nhưng chẳng ai nói em trước khi trân trọng mạng sống em phải nghĩ bản thân mình còn xứng để sống hay không ?

"Ai từ bỏ em cũng được , nhưng em không được từ bỏ chính em "

Ngay cả bản thân em còn chẳng thương mình thì em lại muốn ai thương em ?

Khoảng khắc em nghĩ mình đã xóa bỏ hắn trong tâm trí rồi thì hắn lại xuất hiện , tay thì nắm tay người con gái năm tháng qua hắn vẫn yêu .

Hôm nay em mới đi qua một người lạ , nhưng thật khó hiểu vì ...

Em biết đầy đủ tên họ của người đó , biết sinh nhật họ , biết họ đã trải qua những gì , cách nói chuyện ra sao , tính cách thế nào .

Biết thói quen tật xấu , biết người thì bạn bè của họ.

Em biết nhiều , biết tất cả mọi thứ về người lạ mà em đi ngang hôm nay , nhưng cũng chỉ còn là người lạ .

Em từ con số 0 từng bước đến bênh hắn , nhưng mọi nỗ lực em bỏ ra cuối cùng lại trở về con số 0 như chưa hề có chuyện gì xảy ra .Là em chẳng đáng để hắn động tâm hay là hắn chẳng coi em vào trong mắt mình .

Em cũng có trái tim mà , và trái tim em thực sự cũng biết đau .

Im lặng chịu đựng không nói gì không có nghĩa là em không biết buồn .

Cuộc đời em là do em quyết định nhưng em lại chẳng cho bản thân mình được thêm lần nào sửa sai , em lại cân nhắc trong mấy ngày qua ...

Bản thân em có xứng hay không .

Thứ em muốn là buông tay , giải thoát cho chính bản thân mình sau những ngày tháng chật vật, dằn vặt chính bản thân mình với người con trai em dành cả thanh xuân để níu lấy và thứ em nhận lại được là căn bệnh trầm cảm ngày càng nặng , bản thân với những suy nghĩ tiêu cực ...

Em biết bản thân mình thật ít kỉ khi để cho anh bảo và mọi người chứng kiến chính bản thân em thả mình xuống dòng biển kia .

Em gieo mình xuống hai bàn tay tự ôm lấy chính bản thân mình , vài mảnh kí ức bất chợt hiện ra rõ ràng như chiếu thành khung hình .

Em cảm thấy khoảnh khắc này thật đẹp.

"Đôi khi thứ em muốn chỉ là buôn bàn tay , điều gì đến rồi sẽ đến mặt cho tháng ngày trôi"

Em chẳng thiết tha gì nữa , 20 tuổi của em chỉ muốn chấm dứt tại đây .

Đó là giải thoát thực sự đối với em .

Sau này em chẳng còn sợ người khác nói em chỉ vì tình yêu mà bỏ cả mạng sống.

Điều tồi tệ nhất là em để cho những người em thân thiết tận mắt nhìn thấy em kết thúc cuộc đời mình .

Thanh bảo như tuyệt vọng chẳng thể làm gì kịp ngay lúc đó .

Nhìn đứa em cùng đồng hành với bản thân trong thanh xuân lừa mình đi biển , rồi lại lừa mình rời đi để gieo mình xuống đó .

Từng giọt nước mắt chảy ra như suối chẳng thể ngưng lại , tại sao ?

Thanh bảo hận chính bản thân mình chẳng nhận ra điều gì khác thường của đứa em , ai biết được một đứa thường ngày vẫn luôn cười đùa lại bị cơn trầm cảm lấn át .

Thanh bảo đứng chôn chân ở đấy mấy tiếng không tin vào sự thật , cũng đã gọi điện báo cảnh sát nhưng đến bây giờ thì em anh đâu ?

Hoàng Đức Duy đâu rồi ?

Đứa em của anh đâu ?

Điều gì đã làm đứa em nhỏ của anh đi đến bước đường cùng này .

Tình yêu có đáng để đứa em anh phải từ bỏ cả mạng sống, anh chẳng biết ngày tháng qua đức duy đã trải qua những gì ?

Trả lại anh đức duy của năm 17 lại đây được không ?

Tin Hot hôm nay :

Rapper H.Đ.D rapname C.T đã gieo mình xuống biển sâu hiện tại vẫn chưa tìm thấy tung tích .

Thông tin được cung cấp từ Rapper B...
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Góc PR nho nhỏ


Cảm thấy mấy chap gần đây đã flop rồi mà bản thân vẫn cố chấp ra chuyện, mong mọi ủng hộ mình nhaaaaa 😘😘
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Góc cho ý kiến


Mình xin lỗi tất cả mọi người vì trong thời gian ra chap không đều , nếu ai đã theo dõi mình lâu thì sẽ biết bình thường mình ra chap tùy theo tâm trạng của ngày .

Nên mình mong mọi người thông cảm và đợi mình chút ạ .

Còn một chuyện nữa mình biết có rất nhiều bạn cảm thấy mấy chap đầu của mình teen code nhiều , và mình chưa thể sửa hết được .

Điều mọi người nói mình đều tiếp thu hết .

NHƯNG xin mọi người đừng nói những lời lẽ nặng lời .

Mình xin nói là AI KHÔNG THÍCH THÌ LƯỚT , đừng toxic bằng những điều như thế .

Đó là lỗi của mình , mình nhận .

Nhưng mà gần đây có một vài người nói mình ...

Nó làm tổn thương đến mình rất nhiều , mình cảm thấy không muốn viết và drop .

Trong khoảng thời gian mọi người góp ý thì trong mấy chap gần đây mình đã khắc phục , nhưng những chap đầu chưa có thời gian để sửa .

Mình mong là mọi người có chuyện gì chưa vừa ý thì hãy góp ý nhẹ nhàng một chút cho mình .

Đây không phải là mình không cho các bạn góp ý , nhưng xin hãy góp ý nhẹ nhàng hơn .

Mình cũng biết tổn thương ý ạ 😢😢 .

Kiểu có những người nói kiểu xúc phạm luôn ý .

Đây cũng chẳng phải lần đầu mình bị , nhưng mà đây là lần đầu tiên mình nghe mọi người góp ý mà bị ức chế đến vậy .

Cảm ơn mọi người đã đồng hành với mình .

Chúc mọi người buổi sáng vui vẻ ❤❤🍀🍀
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
chap 19


"Alo "

[Chịu vác xác đi kiếm anh mày rồi à ? ]

"Biết anh nói vậy em khỏi gọi rồi "

[Đang đâu đấy , để anh mày qua đón ]

"Không cần đâu , em..

đang ở sân bay "

[Đi đâu vậy ?

Du lịch à ...

Cũng tốt ]

"Không em...em đi Mỹ "

[WTF zỡn hả em ? ]

"Em nói thật mà , zỡn đâu "

[Gòi nào mày định đính chính cái dụ nhảy xuống biển ]

"Em nghĩ là lỡ vậy rồi thì để vậy luôn , dù gì lần này em đi muốn trao dồi kinh nghiệm , tìm lại bản thân với chữa bệnh thôi .

Hoặc...có lẽ không về nữa "

[Nhưng mà cũng đéo được tao thả mày ra mày làm điều dại dột khác rồi sao ]

"Em cam đoan với anh , sau này sẽ chẳng còn chuyện nhảy xuống biển nữa .

Mà nếu muốn chết em cũng đéo nhảy xuống biển , nghẹt thở khó chịu lắm .

Cùng lắm thì em rạch tay , uống thuốc ngủ cho nó yên bình .."

[Ngậm cái miệng cho bố ]

"Vâng vâng , 10 phút nữa con bay rồi , bố hứa với con việc này giữ bí mật đéo nói ai đấy nhá "

[Mày yên tâm bố mày kín miệng lắm , nào rảnh bố qua thăm con nhá ]

"Vâng , yêu bố , ở lại mạnh khỏe "

[Qua đó nhớ chú ý sức khỏe, tốt nhất là chữa hết bệnh rồi làm gì làm nghe chưa ]

"Dạ , hẹn ngày gặp lại "
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
chap 20


"Tạm biệt lời yêu của tháng 5 ,

Tạm biệt những kỉ niệm còn ở lại,

Tạm biệt mùa nắng còn đọng trong tim,

Tạm biệt anh , chàng trai năm 17 ấy "

Trái tim em vốn mỏng manh lắm , nên đừng bắt nó phải gánh chịu một mớ cảm xúc hỗn độn do mình tạo ra .

Yêu thương thì phải nói , chán ghét thì phải nói ra , khó chịu cũng phải nói ra .

Có thể khóc thì cứ khóc , có thể làm bất cứ điều gì để giảm đi gánh nặng thì cứ làm .

Đừng cố chấp yêu người không yêu mình !

Em rất muốn khóc , muốn than thở với thế giới , muốn bày tỏ nổi thất vọng về những gì bản thân không làm được .

Em rất muốn ngã đầu vào bờ vai vững chãi , rất muốn được cưng chiều và khẽ nhắm mắt nghe người nói :

"Không sao , có anh đây rồi "

Vậy mà đứng trước cả thế giới em chỉ cười và nói "không sao em ổn ...

" đó là những lời dối lòng mà chỉ chính bản thân em mới biết được nó không đơn giản như những gì người khác thấy .

"Nước mắt rồi cũng khô và tim em sẽ không còn đợi .

Những món quà kỉ niệm , một thời gian sẽ không dòm tới"

Cao ốc 20

•••

Năm năm sau , vào cùng một ngày năm đó trang báo đăng tin em gieo mình xuống biển .

Đồng loạt các trang cá nhân trên mọi nền tảng của em lên thông báo ra mắt album đầu tay sau năm năm lặng mất tâm mất tiếng .

Việc em ra album đầu tay sau năm năm ở ẩn đã làm bùng nổ truyền thông , rất nhiều công ty báo chí chú ý đến và tìm kiếm thông tin về em trong năm năm đó .

Nhưng chỉ là con số 0 .

Sự việc năm đó có vài người tin là thật vì chẳng thấy em xuất hiện thêm lần nào sau chung kết rap việt.

Cứ ngỡ là em đã từ bỏ mọi việc, nhưng đó chỉ là khép lại một trang giấy để mở sang trang khác cho cuộc đời mình thôi .

Captain đã cập nhật 1 ảnh

Có ai đi đón tui hog nè ...

3.147 người đã ❤

Bình luận

_______________

Bray : đáp chưa để bố đón

➡Captain : sắp rồi bố ạ

➡Lor : quý tử ảnh zề là bỏ tụi tui liền =((

➡DT : mày nói hồi ổng cắt mỏ mày luôn zờ 😊

Gừng0Cay : tao chờ ngày này lâu lắm rồi @Captain mày chết với tao 🙂

➡Captain : @Tage dắt bồ về hộ em nha đại ka , giữ nó cho chắc 😓😓

➡Tage : mày giữ được thì giữ hộ bố

Yuno Bigboy : về lẹ tao tính sổ mày coi thằng quỷ

➡Captain : @B ray bố ơi cíu pé

➡Huỳnh Công Hiếu : đéo ai cứu mày đâu con trai à .

➡B ray : ê tao còn sống nha thằng tró , @DT dắt bồ về em ơi

➡DT : @Huỳnh Công Hiếu về anh ơi , hog hoi hòi em cản hog kịp ông bảo đâu .

Pháp Kiều : zề lẹ pé ơi , chế nhớ rồi nè

➡Captain : em cũng nhớ chế vãiii

Cmt57 : duy come back lẹ đi em hóng lắm rồi này .

Cmt28 : em hứa duy mà ra nhạc em cày 24/24 🔥🔥

➡Captain : hứa đấy nhá
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Chap 21


Năm năm qua em đã trải qua những gì chỉ có mình em biết ,em cũng chẳng muốn cho ai biết quá khứ u buồn đó của chính em cả .

Hắn làm sao biết được ngày hôm đó hắn làm tổn thương em thế nào ?

Tối đó vốn dĩ em chẳng say lắm , vẫn còn ý thức được mà cầm điện thoại chờ tin nhắn từ hắn rất lâu.

Nhưng sau đó em nhận lại những dòng tin nhắn em không ngờ đến , nó khiến nước mắt em không thể ngừng rơi...

Dòng tin nhắn tối đó đã bị em giấu nhẹm đi chẳng có ai biết ngoài em và hắn .

Nhưng hắn có vẻ đã quên nhưng em còn nhớ rất rõ ...

Một năm qua Mỹ , cả thế giới của em dường như chìm vào bóng tối , tiêu cực của mình tạo ra .

Em cảm thấy mình là một thằng thất bại , có mỗi tình yêu của bản thân mà chẳng giữ nổi .

Năm đó em hứa với anh bảo là sẽ không làm bản thân tổn thương , sẽ ngoan ngoãn chữa trị NHƯNG .

Em lại hết lần này đến lần khác làm bản thân bị thương...

Chỉ vỏn vẹn nửa năm bên đó , em không biết bản thân đã nhập viện biết bao lần .

Em như bị nhấn chìm giữa đại dương mênh mông chẳng cách nào thoát ra được , căn bệnh của em cứ như vậy mà trở nặng hơn .

Em tìm đủ mọi cách để kết liễu cuộc đời mình , từ rạch tay , uống thuốc ngủ , ...

Tất cả em đều làm , nhưng vẫn không được , tất cả mọi việc đều có người kịp thời cứu .

Nhưng thật may sao , có lúc em vực dậy tinh thần kịp thời mà đi đến bệnh viện, em biết em nên làm gì tiếp theo thay vì cứ làm bản thân bị thương như vậy .

Hai năm sau đó em lao đầu vào công việc , nói chính xác hơn là làm tất cả nhiệm vụ anh bảo giao cho , để sau khi em về , băng đảng chính thức thoát khỏi thế giới ngầm .

Thật ra anh bảo cũng chẳng muốn đâu, nhưng trước đây chưa có anh thế anh , thì anh sao cũng được , chết hay sống không quan tâm .

Nhưng có thế anh rồi thì anh ấy sống thì anh sống , chết thì anh chết .

10 bài hát trong album của em là một chuỗi sự việc gắn liền với năm năm trải nghiệm này .

Hai bài đầu có cảm xúc buồn , bi lụy khi em phải vật vã quên đi anh .

Ba bài tiếp theo là hành trình đau khổ chữa bệnh làm ảnh hưởng rất nhiều đến thể xác lẫn tinh thần của em .

Khiến nhiều lúc em rất muốn từ bỏ .

Hai bài tiếp theo là lúc em nhận ra bản thân cần làm gì , lao đầu vào công việc , bán sống bán chết để kết thúc chuỗi ngày trong thế giới ngầm đó .

Ba bài cuối cùng là em tự thưởng cho bản thân , đi rất nhiều nơi để trải nghiệm, tiếp xúc với nhiều người khác nhau , làm cho em biết được giá trị của cuộc sống là gì .

Người ta bị bệnh thì cần gặp bác sĩ để chữa trị , nhưng nổi buồn tuổi , day dứt của tình yêu , không ai khác , chỉ có chính em mới chữa khỏi cho chính mình mà thôi .

Sau tất cả em rút ra được một bài học , có bắt đầu thì phải có kết thúc , chúng ta đâu thể ép buộc nó được .

Tình yêu năm 17 , 20 và 25 khác nhau những gì .

Năm 17 em hết lòng với tình yêu đầu đời , coi tình yêu là tất cả mà đánh mất bản thân mình, vì người đó mà thay đổi cả một ước mơ .

Năm 20 tuổi , với em tình yêu vẫn là tất cả , em yêu đến mù quánh , chẳng chừa cho bản thân đường lui , vì yêu mà đánh mất cả sự nghiệp , mạng sống

Năm 25 tuổi , tình yêu với em có cũng được không có cũng được .

Vì em chẳng còn bận tâm ngoài kia , người em yêu nhất đời này cũng chẳng có được .

Thứ em quan tâm hiện tại là gia đình , bạn bè và chính bản thân mình .

Những điều khác với em từ lâu đã chẳng còn quan trọng nữa .
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Chap 22


Sau khi đáp máy bay , hoàn tất thủ tục xong đi ra thì em đã thấy ngay bố mình đang đứng ở đó , em lao thẳng về phía thanh bảo ôm anh cứng ngắc .

"Ấy cái thằng này , lớn rồi mà làm như con nít vậy "

"Em nhớ anh vãi luôn ý "

"Thôi đi ông con , về lẹ còn nghỉ ngơi nữa chứ "

"Vâng "

Vừa đi em vừa kể cho thanh bảo nghe những điều mà em học và làm được trong những năm qua .

Không hiểu sao nhìn lại những con đường cũ tim em lại có chút bồi hồi .

Phố năm ấy gọi là phố cũ

Quán năm ấy gọi là quán quen

Người năm ấy là người bỏ lỡ

Tình năm ấy là tình dỡ dang

______________

Rap Việt 3

B ray

Nay con em về nên em bao mọi người

một bữa nha

Andree trả tiền

Andree

?

B ray

?

Andree

Vầng

Jusstatee

Bao năm rồi anh ấy vẫn hèn :>>

Big Daddy

Nào không trêu bạn

24k Right

Biết ngay tụi tui chỉ là con ghẻ

@Captain mới là con ruột anh trứ gì

Captain

Anh cũng biết hả , em tưởng anh hog biết

Dick

=))

B ray

Chốt chỗ cũ tối nay 8h nha

ALL ĐÃ THẢ ❤





Vì thanh bảo có việc nên đành để thằng con cưng một mình tới đó , vừa bước vào đã thấy ngay thằng nhóc đầu đỏ trên trán dán miếng hạ sốt tay thì cầm ly rượu.

Thanh bảo cũng phải thở dài ngao ngán nhìn em.

Vì mới về , thay đổi thời tiết nên em chưa quen mới sốt , một phần cũng vì mấy năm trước bán sống bán chết làm nhiệm vụ để thoát khỏi thế giới ngầm lấy ngày bình yên nên sức khỏe của em cũng yếu hơn nhiều so với trước .

Nhưng sốt ai đời như con anh , vẫn cầm ly rượu uống nói chuyện với mọi người cười ha hả .

Thanh bảo nhanh chóng đảo mắt xung quanh , người mà thanh bảo không muốn thấy nhất vẫn chưa tới.

Nhưng biết sao được , mời cả rap việt 3 mà không mời người ta thì kì , kì nhưng thanh bảo vẫn làm được , vì hắn là học trò bồ anh thôi .

Anh không muốn đứa em bé bỏng này nhìn thấy hắn lại cảm thấy buồn , anh hiểu em mình phải rất lâu mới quên được hắn nên cũng chẳng muốn gợi lại quá khứ đó .

Em bắt gặp ánh mắt thanh bảo nhìn em , em cũng hiểu vì sao thanh bảo lại dùng ánh mắt đó

"Bố đừng nhìn con như vậy, lạnh sống lưng vãi "_duy.

"Muốn bố mày không nhìn thì bỏ ly rượu xuống đi "_bảo

"Ngày vui mà bố , bố yên tâm , con hư chứ hog có hỏng "_duy

"Đó đó , con cưng ảnh về là ảnh quan tâm vậy đó , tụi tao còn chưa được anh bảo quan tâm vậy mà mày chê "_trí

"Anh thì để anh hiếu quan tâm được rồi cần gì anh bảo phải hog "_duy

"Tới đông đủ hết chưa mấy đứa "_suboi

"Dạ thiếu rhyder chị ơi "_minh lai

"Ê nghe nói rhyder dạo này bận lắm , hình như chuẩn bị đám cưới ak "_kiều vừa nói xong thì ogenus bên cạnh đã chọt chọt vào eo kiều .

Kiều cũng cảm thấy mình lỡ miệng nên im luôn

"Mà mẹ nó không đồng ý nhỏ đó hay sao ak , thấy mấy nay nó cũng buồn hẳn "_hurrykng

"Nhưng mà giờ nó đang nổi , cưới dị cũng bị mất fan lắm ak trừi "_liu grace

Trước đây em từng khoe khoang với tất cả mọi người về anh , nói rằng anh như thế nào , yêu em đến nhường nào .

Nhưng đến hiện tại, khi nghe ai đó nhắc đến anh , em chỉ biết mỉm cười ngồi lắng nghe , chẳng biết nói gì nữa .

"Kệ đi , hog phải việc mình đâu em "_bảo vỗ vai duy

"Nếu nó mời thì đương nhiên cũng mời duy, có sao hong bé "_umie

"Em hong sao , lúc đó chưa trưởng thành nên mới vậy thôi , ai chẳng mắc sai lầm thời trẻ chứ .

Mọi người không cần lo "_duy

Đúng với mọi người nói , quang anh bước vào chào hỏi mọi người rồi đi phát thiệp cưới, người cuối cùng hắn phát là em.

"Anh mong em sẽ đến "_quang anh

"Đương nhiên phải đến rồi "_em nở một nụ cười với hắn , hệt như nụ cười năm 17 ấy vậy ...
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Chap 23


Vì ngày anh đẹp nhất

Là em mất anh

Dù đớn đau như vậy

Đành chấp nhận

Ta chỉ đến đây

Mong anh hạnh phúc nửa đời về sau

Đâu nhất thiết phải cùng nhau

Em sẽ chẳng quên mình từng là người may mắn thế nào

Hôm đám cưới của hắn em đến rất sớm , chỉ đơn giản là vì em chẳng muốn bỏ lỡ giây phút nào nhìn người em thương đi cưới người khác .

Em chọn một bàn trong góc , tránh khỏi sự chú ý của mọi người .

Em chọn cho mình một bộ vest cách tân màu be .

Hôm nay hắn mặt vest rất đẹp , giống hệt với dáng vẻ em từng hằng mơ ước khi xưa , anh mặt đồ chú rể , nhưng người đứng cạnh lại chẳng phải em .

Nhưng nực cười thay , người đó cũng chẳng phải cô gái khi xưa hắn nói chỉ là bạn .

Ngày đó em đã từng ngây thơ , mơ tưởng đến tương lai tốt đẹp của cả hai , ta sẽ ra trường cùng nhau thực hiện ước mơ , ta sẽ có một căn nhà nhỏ cho cả hai sau ngày làm việc mệt mỏi .

Ta sẽ có một cuộc sống tràn ngập bình yên và hạnh phúc , ta sẽ cùng nắm tay nhau bước vào lễ đường , trao nhẫn cho nhau , hứa với nhau sẽ sống cùng nhau cả đời chẳng chia lìa .

Nhưng thấy anh nắm tay người con gái khác bước vào lễ đường , tim em vẫn quặng đau chẳng thể hiểu nổi , rõ ràng đã biết trước kết quả , tại sao vẫn đâm đầu vào ?

Từ khi bắt đầu, đã định sẽ có ngày kết thúc , chỉ khác là nó đến nhanh hay chậm .

Đáng lẽ ra , không nên có cái rung động đó .

Em lặng lẽ nhìn nụ cười hắn dành cho người con gái hắn thương , một nụ cười mà có lẽ em nghĩ cả đời này chẳng thấy được , nhưng giờ em đã thấy ...

Chỉ tiếc chẳng phải cho em .

Em thẫn thờ nhìn hai người nói với nhau từng lời trong chặng đường thanh xuân , trao nhẫn cho nhau mà lại thấy chạnh lòng ...

Rõ ràng em cũng là một phần thanh xuân của hắn cơ mà , em đã đồng hành cùng hắn ở độ tuổi đẹp nhất của đời người và đồng hành cùng hắn trong cột mốc quan trọng của sự nghiệp cả hai .

Em làm tất cả mọi thứ vì người con trai em thương nhưng chẳng nhận lại được gì em vẫn không tức giận , vì sao ?

Vì đó là người em thương , chỉ đơn giản vậy thôi

Mọi việc đã hiện ngay trước mắt , em còn làm gì được nữa ngoài thầm lặng nhìn anh cưới người khác , mọi chuyện đã quá muộn để thay đổi .

Nhưng nếu cho em quay lại ban đầu , em vẫn sẽ cố chấp chọn như vậy , cũng chỉ đơn giản vì một chữ THƯƠNG mà cả đời này chẳng dành cho ai ngoài hắn .

Hốc mắt em lúc này đã ửng đỏ , mũi cay xè , từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên mặt chẳng ngừng được .

Em khóc vì đã thấy được anh hạnh phúc , cũng khóc cho chính mối tình thanh xuân của chúng ta và khóc cho cả em...

Có rất nhiều bạn của của hắn lại hỏi thăm em có ổn không , ngay cả mẹ hắn khi thấy em cũng rất vui mừng , em biết vì bà tiếc cho em và hắn , nhưng làm gì được ?

Ổn thì chắc là không nhưng buồn cũng không ?

Có lẽ , chỉ cần như vậy là em biết em đã đủ thắng rồi.

Nhưng lại chẳng thể thắng nổi cô gái trong lòng anh ...

Em tin là, có những chuyện không thành, là do ông trời đang muốn bảo vệ em.

Ông trời đã để họ rời đi và biến mất khỏi cuộc sống của em.

Là bởi vì…

Người đã nghe thấy những cuộc trò chuyện mà em không nghe thấy, biết một số chuyện mà em không biết.

Và hơn ai hết, người hiểu người đó không xứng đáng với em.

Tạm biệt anh , chàng trai của năm tháng thanh xuân em từng yêu , sau này anh sẽ là một người chồng giỏi , một người bố tốt .

Những chuyện đã qua chẳng còn là gì , nhưng anh cũng chẳng thể biết , suốt đời này người em yêu chỉ có thể là anh , nhưng em chọn cách im lặng nhìn người mình yêu hạnh phúc.

Tình cảm đó ngay từ đầu đã không nên có , người đó ngay từ đầu đã không nên gặp ...
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Chap 24


Mãi sau này em mới hiểu , năm tháng ấy người tới vì chơi vơi .

Còn em thì khờ dại tin là cả đời.

Sau khi phát hành album xong thì em cũng không xuất hiện trước ống kính nữa , có rất nhiều lời yêu cầu phỏng vấn và tham gia các game show .

Nhưng em chỉ đồng ý một buổi phỏng vấn nho nhỏ em cho là phù hợp với em nhất .

Địa điểm phỏng vấn là một quán cà phê nhỏ xinh , yên tĩnh và đầy ấm áp , nói là phỏng vấn nhưng chỉ có một chị MC và một anh quay phim đi cùng , nó làm cho em cảm giác gần gũi hơn rất nhiều .

Sau khi giới thiệu và hỏi một số câu liên quan đến album của em thì chỉ MC hỏi một câu khiến em phải chợt khựng lại :

"Duy cho chị hỏi vì sao em lại chọn làm rapper trong khi chị thấy em hát rất hay và còn đậu thủ khoa vậy ?" _đó cũng là lí do em đồng ý buổi phỏng vấn này , họ thường hỏi những câu vẻ ngoài rất bình thường nhưng rất ẩn ý trong đó .

"Dạ chắc là nghe sẽ hơi trẻ con một xíu , là vì năm 17 và năm 20 cùng yêu một người , người đó thích rap , sau khi chia tay em muốn thấy người đó hối hận nên cũng tập trung vào đấy nhiều hơn "_duy

"Vậy em với người đó giờ sao rồi ?

"_MC

"Dạ anh ấy , kết hôn rồi...

"_duy nở một nụ cười , một nụ cười chua xót

"Cho chị hỏi anh ấy ở đây là ?

"_MC

"Dạ vâng, em yêu con trai , nhưng anh ấy cưới vợ rồi , em muốn nói với các bạn xem đoạn này là nếu các bạn đào được người đó là ai cũng đừng nói tên anh ấy ra , mình muốn anh ấy hạnh phúc bên người anh ấy yêu và chẳng dính líu một thứ gì đối với quá khứ của mình cả "_duy

"Và còn một bí mật mà trước giờ em vẫn chưa nói với ai ...

Đó là năm năm trước , có một bài báo không tên tuổi , cũng không nổi lắm lên một bài nói là em gieo mình xuống biển .

Đó là sự thật , đó là điều em thấy hối hận nhất từ trước đến giờ , em vì người mình yêu mà kết thúc cuộc đời mình như vậy "_duy

"Vậy em có thể bật mí cho chị và các bạn đang xem biết là tiếp theo em có dự định gì cho sự tái xuất lần này không ?"_MC

"Em nghĩ chắc là không , em ra album lần này vì em không muốn bản thân vì mình mà thiệt thòi , mà đánh mất ước mơ đã ấp ủ từ lâu và không phải hối tiếc vì lãng phí quá nhiều thời gian "_duy

Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những gì mình thèm, đi đến những nơi mình muốn, làm những gì mình cảm thấy vui.

Sống mà, phải vui lên...

Sau này chỉ muốn đợi mưa tạnh, đợi lương về, đợi đèn đỏ chuyển sang đèn xanh.

Ngoài ra, bất cứ thứ gì cũng không muốn đợi, càng không muốn đợi ai.

Gương vỡ sẽ không thể lành lại, quá khứ qua rồi sẽ không thay đổi được , chúng ta rồi sẽ không thể như lúc ban đầu được nữa .

Có những chuyện em không nên một mình cố chấp .

Em cứ cố gắng xếp từng mảnh vỡ lại như lúc ban đầu vậy sao em không nghĩ đến em sẽ bị thương ?

Khi anh đã có tất cả rồi chẳng còn em nữa

Khi ta đã đủ sự trưởng thành lại chẳng dành nó cho đối phương

Em yêu anh , cũng muốn anh của riêng em , nhưng em mệt rồi , em chẳng muốn làm gì nữa.

Thôi thì em chỉ đành nhìn anh hạnh phúc từ phía xa ...

Em nói thật nhé !

Em ước có anh ở đây , cho anh biết em biết đau , biết hờn , biết giận , biết để tâm .

Nếu anh ở trước mặt em , em chắc chắn mình sẽ khóc ầm lên ,trách anh tại sao trêu đùa em như thế .

Trách anh lúc đó không thích mà lại quay đầu nhìn em .

Chẳng sao cả , ít nhất em cũng biết được tên anh , từng nghe giọng nói của anh , từng trò chuyện , cảm nhận sự dịu dàng từ anh .

Chúng ta hạ màn tiếc nuối vậy thôi .

Năm tháng sau này em không còn đợi anh nữa.

Dẫu sao em cũng rất vui khi gặp anh , nhưng cũng có chút đau lòng khi chúng mình không thể bên nhau lâu hơn em mong anh có được tất cả những thứ mà anh kể với em và em mong anh sẽ giữ được tình yêu của mình .

Đừng như em ...

Em là kẻ giữ quá nhiều,

cho cũng quá nhiều,

yêu cũng quá liều

Ruột gan em dốc hết ra ,

rất vô tội vạ vì em muốn yêu nhiều

Lần sau gặp người mình thích , nên nhắc nhở bản thân , chỉ nên làm bạn.

Mãi mãi không được động lòng ...

Nhưng có lẽ anh là người cuối cùng em thích .

HOÀN

Mình xin lỗi vì lời hứa kết HE .

Nói thật thì ban đầu viết fic thì mình đã định là viết HE , là chỉ kết thúc fic ở chỗ 2 anh gặp lại nhau xong quen thôi .

Nhưng vì một số lý do .

Mình đã nói ở intro là cốt truyện có thật 100% từ đầu đến lúc 2 anh chia tay lần đầu tiên , do mình là người trải qua tất cả viết nên câu truyện này.

Trong truyện thì quang anh là tình đầu của duy và lúc đó mình vừa trải qua tình đầu nên mới viết vậy.

Cả phần tin nhắn tỏ tình đầu tiên cũng giống 100% anh ấy tỏ tình mình .

Mình cũng không định cho kết này đâu , tại bình thường đọc truyện mình rất ghét mấy kết như này .

Nhưng ngay ngày chia tay thì trong đầu mình đã lóe lên idea này và được mình nhớ với viết tới hiện tại.

Truyện được viết vào đầu tháng 1 , cũng là lúc mình đang trong tình đầu , idea không thành đôi được mình suy nghĩ vào ngày 30 tháng 1 cũng là lúc mình chia tay .

Tất cả quá trình mình crush anh ấy và quen đều được mình tâm sự trong fic đầu tay nhưng giờ mình đã ẩn vì hiểu được phiền và mọi người không muốn nghe cho lắm XIN LỖI Ạ !

Mình cũng xin lỗi vì mình hơi ác cho fic này .

Trong thời gian viết fic tính đến thời điểm hiện tại là 6 tháng mấy gần 7 tháng , đây có thể coi như là fic có thời gian viết lâu nhất của mình .

Đây cũng coi như là một bài học về tình đầu của mình , mình xin lỗi nếu chuyện mình kể làm các bạn phiền !

Mình xin cảm ơn tất cả các bạn đã đồng hành cùng mình từ những ngày đầu tiên tới giờ .

Mặt dù có thời gian dài mình ngưng viết fic .Gần đây thì mình nới sửa lại hết teencode trong fic , ban đầu viết teencode hết mình , giờ sửa thấy mỏi lưng tê tay hết hồn .

Giờ mới biết đọc teencode khó chịu như nào , mình thực sự phục mấy bạn đọc từ ngày đầu tới giờ.

Fic đã sửa và hoàn thành xong nên các bạn có thể đọc lại từ đầu nhaaa.❤❤

1/08/24
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Rhycap mãi keoo


Thì ban đầu là tui đu rhycap , xong có một thời gian tui đi đu caprhy .

Nhưng rhycap với tui vữn là chân ái .

Cảm ơn mọi người nhiều ạ , tui tưởng lâu òi hong đăng có ít người coi , nhưng mà mới đăng lên mọi người bình chọn nhiều quá ạ .

Cảm ơn mọi người đã yêu thương .

Nếu ai còn lụy rhycap thì đoc thử oneshort tui mới viết nha .

Đảm bảo 100% ngọt , không hề ngược hay khóc .

Chỉ có cười và sự ganh tị vì hai anh quá đáng yêu mà thoiiiii
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Ai cũng mong muốn được hạnh phúc


"Em..dạo này vẫn ổn chứ ?

" _

"Em ổn, sống ở thể xác chết ở tâm hồn.."_ đức duy

"..."_ câu nói của em khiến hắn im bặt mà lặng người nhìn em rất lâu.

"Nào, sao lại nhìn em như vậy ?

Thằng duy và trái tim yêu anh đã chết rồi.

Hiện tại không còn bất cứ thứ gì thuộc về anh cả.

Thằng duy kia nguyện yêu anh đến hết đời đã chết từ 2 năm trước rồi "_ đức duy mỉm cười nhìn hắn.

"Anh..thực sự mừng cho em"_

"Đừng tưởng em không biết anh đây là đang mừng cho em hay là đang mừng vì trút được gánh nặng cho bản thân mình.

Anh sợ sẽ mắc nợ em ??

"_ đức duy

"Không...anh "_

"Quang anh à, nói gì chứ ở thời điểm hiện tại em vẫn rất tự tin mình là người hiểu anh nhất, hơn cả người đang đồng hành với anh nữa cơ "_ đức duy

"Đúng, em nói đúng.

Anh không muốn em vì những chuyện trước kia của hai ta mà dằn vặt bản thân "_ quang anh

"Đừng tự đề cao bản thân mình quá, nếu em không muốn yêu tiếp thì anh cũng không phải là nguyên nhân chính đâu "_ đức duy

"Nhưng rõ là ở thời điểm hiện tại em vẫn.."_ quang anh

"Em không biết anh đang có suy nghĩ gì, nhưng em không có ý định gì với anh.

Hôm nay chỉ là vô tình gặp nhau, đừng làm tổn thương cô gái đó như cách anh tổn thương em "_ đức duy

"Anh với em thời điểm hiện tại vẫn làm bạn được chứ ?

"_ quang anh

"Chắc anh đủ để hiểu làm bạn với người cũ là thứ không dễ gì chấp nhận của người hiện tại ở bên anh đúng chứ ?

"_ đức duy

"Anh hiểu, nhưng chúng ta không còn gì với nhau thì sao lại không thể ?

"_ quang anh

"Vấn đề ở đây không phải là em muốn làm bạn với anh hay không.

Vấn đề ở đây em đang lo cho anh, bởi vì em thấy mối quan hệ của anh với em và những người khác khiến cho cô ấy không có cảm giác an toàn "_ đức duy

"Cô ấy đủ lý trí để phân biệt đúng sai "_ quang anh

"Ha..anh vẫn như vậy.

Xem ra những thay đổi trong 7 năm nay coi như không đáng để nói rồi" _ đức duy

"7 năm qua anh thay đổi những gì anh tự biết chứ "_ quang anh

"Anh tự biết nhưng cuối cùng anh vẫn đang bao biện cho cái tôi của chính bản thân mình.

Cái tôi của anh quá lớn, anh muốn người khác phải làm theo anh.

Em nói đúng chứ ?

"_ đức duy

"Mấy chuyện đó đã qua rồi, em không nghĩ thoáng hơn được à ?

"_ quang anh

"Anh cũng biết chuyển đã qua rồi à ?

Trưởng thành hết rồi anh à, làm ơn đi, đừng vì chính bản thân mình mà ít kỷ hẹp hòi nữa.

Anh còn có gia đình "_ đức duy

"Nhưng còn em...

"_ quang anh

"Xem ra nói nảy giờ là anh đang dành sự thương hại này cho em rồi ?

"_ đức duy

"Không, nhưng anh thấy tiếc cho mối tình đó "_ quang anh

"7 năm rồi anh mới tiếc nuối thì làm được con mẹ gì nữa ?

Thằng duy anh tiếc nuối đó vốn không phải là em, em không hiểu chuyện, em không nghe lời như anh nghĩ đâu "_ đức duy

"Hôm nay gặp lại chẳng phải .."_ quang anh

"Gặp lại là do ta tình cờ, ta hết duyên lâu rồi "_ đức duy

"Duyên sao nói hết là hết được, nếu không có duyên sao bây giờ ta gặp nhau được ?

"_ quang anh

"Em đã nói rồi.

Con người anh đúng là cố chấp thật.

Đừng bỏ rơi cô ấy như cách anh bỏ rơi em.

Em đúng là có tiếc nuối thật, đúng là có yêu anh thật.

Nhưng thứ anh có ở hiện tại là thằng duy và trái tim nó từ năm 17 đến 25 mà thôi.

Hai năm này thằng duy của ngày trước đã chết cả trong tim rồi, em hiện tại không yêu anh, trái tim càng không.

Trái tim của em hiện tại không có một vị trí nào trống cho anh cả.

Một người là quá đủ rồi "_ đức duy

"Nói xong chưa ?

Anh đợi bé lâu quá đấy "_ minh hoàng từ xa đi lại để tay lên eo mà kéo em lại gần phía anh hơn, đặt cằm tựa vào vai em như thói quen

"Đây là ?

"_ quang anh

"Đây là người đang nắm giữ trái tim em hiện tại "_ đức duy

"Chào, tôi là minh hoàng, chồng của duy.

Anh chắc khỏi cần giới thiệu với tôi đâu "_ minh hoàng

"Này, anh sao vậy ?

"_ đức duy thấy hắn cứ đứng ngẩn ra như vậy mà không nói chuyện nên lấy tay quơ qua quơ lại trước mắt hắn

"À, anh không sao...em hạnh phúc chứ ?

"_ giọng hắn nói mang một vẻ đầy tiếc nuối không hề được che giấu

"Anh yên tâm đi, em đang rất hạnh phúc trước mắt anh sao ?

"_ đức duy

"Đi thôi, mày đứng đây làm gì ?

Còn chuyện chưa làm xong đâu "_ thế anh từ đâu xuất hiện mà đặt một tay lên vai hắn

"Sao anh ở đây ?

"_ quang anh

"Làm như anh mày không hiểu được ý định của mày vậy.

Con nhỏ vợ mày kiếm kìa.

Làm hồi là bé bảo come back với con đó thật đó "_ thế anh

"Dễ nhận ra vậy sao ?

"_ quang anh

"Ừ, đi thôi.

Tha cho duy đi, coi như anh cầu xin mày "_ thế anh kéo quang anh đi kệ mặt hắn đã đen kịt, tay đã cuộn lại thành nắm đấm.

Tại sao vậy ?

Rõ ràng hắn mới là người nắm được trái tim em mà ?

Sao em nói buông là buông vậy được ?

Hắn còn chẳng hiểu nổi con người mình.

Nói là không thích mà sao không có được lại tức giận ?

"Nào sao lại ôm em chặt vậy "_ đức duy thấy quang anh đã đi xa nhưng anh người yêu em vẫn còn ôm em rất chặt như sợ mất em vậy.

"Anh ghen lắm luôn ý "_ minh hoàng

"Sao lại ghen ?

"_ đức duy nghe câu trả lời của anh thì bật cười

"Anh ta trước kia có được trái tim em, anh ta được em yêu rất nhiều năm "_ minh hoàng

"Nhưng trái tim đó giờ đã ngừng đập, trái tim hiện tại chỉ có mỗi anh thôi mà "_ đức duy

"Nhưng...anh vẫn luôn có một suy nghĩ.

Anh sợ em chấp nhận anh vì lúc đó em đang cô đơn, em muốn có người an ủi "_ minh hoàng

"Nếu em cần anh, đồng ý anh khi em đang cô đơn thì người ở đây hiện tại em sợ là chẳng phải anh đâu.

Nếu như vậy thật thì nếu khi nãy quang anh nói vậy em đã đồng ý rồi "_ đức duy

"Bé biết tại sao anh lại hỏi như vậy không ?

"_ minh hoàng

"Tại sao ạ ?

"_ đức duy

"Tại vì anh thấy bé có cùng câu hỏi và thắc mắc với anh.

Anh thấy bé của anh vẫn luôn tự ti về bản thân, sau những tổn thương bé cho là bản thân mình không xứng có được hạnh phúc.

Nhưng bé biết không ?

Mỗi lần bé như vậy là tim anh lại đau kinh khủng.

Bé chưa từng là sự lựa chọn, bé là sự ưu tiên đối với anh "_ minh hoàng

"Anh cũng đừng nghĩ mình là người thay thế rồi tình nguyện để em làm vậy.

Anh chẳng phải người thay thế, anh là anh, anh ta là anh ta.

Em yêu anh vì anh chính là anh, nếu yêu anh như người thay thế thì sau khi kết thúc em lại phải học cách quên hai người sao ?

"_ đức duy

"Rồi.

Bé xink, lỗi anh.

Tất cả là tại anh, anh khiến bé phải phiền lòng.

Không được buồn nữa, bé mà buồn là anh phạt bé đấy "_ minh hoàng

"Dạ vâng "_ đức duy em lại cười rồi, từ khi ở bên hắn, em cười nhiều hơn trước, em tích cực hơn.

Những suy nghĩ tiêu cực ngổn ngang lúc trước không biết đã biến mất từ khi nào.

Đúng là yêu đúng người, em sẽ trở thành em bé, được người ta yêu thương bảo bọc.

Hắn nhìn em và anh tươi cười vui vẻ mà lòng quặn đau.

Hắn không biết nụ cười đó của em bao lâu rồi hắn chưa được chứng kiến nữa.

Chắc có lẽ là 10 năm về trước.

Khi mà em chưa bị thứ tình yêu đó cuốn vào.

Hắn thấy hối hận cũng chẳng làm được gì.

Hắn yêu bao người, hắn kết hôn với cô gái hai năm trước hắn cho là hắn phải lòng mặt lời ngăn cản từ người khác.

Hắn mới nhận ra không có ai trao tình cảm cho hắn nhiều như em, không ai mà tình nguyện vì hắn làm tất cả như em, không em nguyện đời này chỉ yêu hắn như em.

Hắn và cô gái đó nếu không có giấy đăng ký kết hôn, hắn sợ không có bất cứ thứ gì có thể chứng minh.

Hắn cảm thấy đó chẳng phải tình yêu.

Nhưng có lẽ trái tim em từ năm 17 đến 25 vẫn còn đây.

Nhưng năm 27 lại chẳng phải dành cho hắn.

Là dành cho một người tốt hơn hắn gắp trăm nghìn lần, một người coi em là mạng sống, là người sợ em buồn, sợ em khóc.

Người mà tình nguyện vì em mà làm tất cả mọi thứ, người luôn nuông chìu em.

Hắn thực sự rất nhớ em, nhớ những ngày tháng mới gặp em, nhớ lúc em làm gì cũng nói chi hắn biết, nhớ mỗi tối em chúc hắn ngủ ngon.

Nhớ đoạn tình cảm vụn dại đầu đời đó.

Người ta nói bước qua một mối tình đẹp đâu phải ngày một ngày hai, nhưng mối tình này đâu đẹp.

Là hắn tổn thương em.

Là hắn đáng nhận.

Không thù hận, không ghét bỏ, chỉ đủ để hiểu rằng bản thân không phải là người tử tế gì để xứng đáng bên em.

Suy cho cùng ai rồi cũng khác, tốt lên nhưng không đanh cho nhau thôi !

Tiếc không ?

Tiếc chứ.

Tiếc vì đã làm em thất vọng quá nhiều.

Tiếc vì không thể bên cạnh nhau.

Tiếc vì ánh mắt không hướng về mình nữa.

-------------------------

Nói thật là lúc viết những chap cuối cùng của fic mình cũng từng nghĩ là sẽ cho duy yêu một người khác, nhưng vì một số lý do nên mình cũng bỏ qua và quên đi.

Mấy hôm trước có bạn nói thì mình mới chợt nhớ lại.

Có thể đoạn này có một có bạn sẽ không thích, nên có gì mong mọi người bỏ qua nha.

Sẽ có người đọc thấy rối khi chap trước mình ghi là đời này duy chỉ yêu mình quang anh.

Có thể nói là chap trước đá chap sau, nhưng mà mình đã ghi rõ.

Là trái tim nguyện yêu quang anh vẫn còn, nhưng không phải là con người của duy hiện tại, trái tim hiện tại của duy chỉ có mỗi minh hoàng, người đã đến và chữa lành cho duy.

Buổi tối vui vẻ.

Mình viết chap này chỉ vì muốn nói ai cũng sẽ gặp được một người tốt với mình, thật lòng yêu mình.

Nên là hãy coi quá khứ là trải nghiệm, đừng vì nó mà bi lụy hay làm khổ bản thân.

Hãy nhớ, bản thân mình là tất cả.

YÊU BẢN THÂN TRƯỚC, YÊU ĐỜI SAU NHA ! 💙
 
[Rhycap] Xin Lỗi ... Nhưng Em Không Thể
Nơi ta thuộc về


Để dễ hiểu hơn thì mọi người có thể quay lại chap 22 để đọc và quay lại chap này đọc.

Hoặc nếu thấy phiền quá mức thì mình xin tóm một khúc nhỏ nhỏ lại ạ !

LƯU Ý : chap này không liên quan đến những chap trước !!

----------------

Đúng với lời mọi người vừa nói , quang anh bước vào đã đi chào hỏi mọi người xung quanh rồi bắt đầu phát thiệp cưới, người cuối cùng hắn phát là em.

"Anh mong em sẽ đến "_quang anh

"Đương nhiên phải đến rồi "_em nở một nụ cười với hắn , hệt như nụ cười năm 17 ấy vậy...

À thật ra mọi thứ vẫn vậy, nụ cười ấy, cái nhìn năm ấy và cả con tim năm ấy tình nguyện trao cho anh vẫn còn.

Chỉ là anh của hiện tại và quá khứ đã là hai con người khác mất rồi.

Em đưa ly rượu lên môi nhấp từng chút một, vị đắng quen thuộc tràn trong khuôn miệng, nhưng chính em lại không thấy đắng bằng lúc này, sao có thể không cay đắng cho được ?

Khi trên tay em là thiệp cưới của người em hết lòng, hết dạ yêu, nhưng trên thiệp vẫn không phải tên em đứng cạnh.

Em được bạn bè hắn ủng hộ thì sao ?

Được mẹ hắn yêu thương, cưng chìu hơn con ruột thì đã sao ?

Cuối cùng cũng chẳng thắng nổi được người trong tim hắn.

Phải !

Là em mãi mãi thua, thua trong chính câu chuyện tình của mình.

Sẽ không bao giờ có được...

"Đừng uống nữa, em đang bệnh đấy, nên về rồi"_ hắn từ phía sau bước đến đè tay đang cầm ly rượu của em lại, rồi nhanh tay cướp lấy uống một hơi hết sạch.

"Em muốn ở tới khi nào thì ở chứ ?

Biết em đang bệnh thì đừng có lại gần "_ đức duy thấy hắn cướp ly rượu trong tay thì phát cáu, đã biết người ta bệnh rồi còn uống chung, muốn bị lây hay gì ??

"Sao giờ còn ngồi đây ?

Mọi người về gần hết rồi đấy, thức khuya quá không tốt cho sức khỏe đâu "_ quang anh thấy em nhỏ cau có thì bật cười, bao lâu rồi hắn chưa được thấy vẻ mặt tức giận đến dễ thương quá đáng của em rồi chứ .

"Câu đó em phải hỏi anh mới đúng, trễ rồi sao không về nhà đi.

Ai đó đợi lâu sẽ lo lắm đấy, đừng gần em quá, em chưa muốn bị hiểu lầm đâu " _ đức duy bĩu mọi nhìn hắn, dù gì thì tên trên thiệp cũng chẳng phải tên em, mắc gì phải vui vẻ về ngủ sớm cho đẹp chứ ?

"Ai hiểu lầm cơ ?

Ai mà dám hiểu lầm em với anh ?

"_ quang anh nghe giọng nói của em khóe môi cũng khẽ giương lên trong vô thức.

"Thì cái người mà được viết tên ngang hàng với anh trong thiệp đó.

Đừng đối xử với người đó như cách anh đã từng đối xử với em.

Mình em thôi là quá đủ rồi "_ em thở dài ngao ngán, cuối cùng thì chỉ có mình em chịu số phận cực khổ này thôi.

"Vậy là duy chưa coi thiệp rồi đúng không ?

"_ quang anh

"Coi làm gì chứ ?

Không phải tên mình thì cần gì mở ra coi ?

Không có hứng thú gì cả, không cần coi, tới đó biết giờ biết chỗ đến là được rồi "_ đức duy

"Đã bảo em mở ra coi đi mà, mở ra đi "_ quang anh cười yêu chiều rồi lấy tấm thiệp đặt vào tay em

"Cũng là thiệp cưới thôi mà, có gì mà lại...

"_ em nhỏ nhíu mày lẩm bẩm nói.

Nhưng tới khi lấy được tấm thiệp ra nhìn tên thì lại mở to mắt ra nhìn tấm thiệp rồi tại ngước lên nhìn hắn.

"Không cần phản ứng quá vậy đâu "_ quang anh thấy em nhỏ mở to mắt nhìn mình như vậy lại có chút muốn véo má em

Tấm thiệp tuy được thiết kế đơn giản nhưng lại không đại trà như mấy mẫu quen thuộc mà lại sắp xếp các chi tiết rất tinh tế, tỉ mỉ.

Tên được viết bằng chữ viết tay, từng đường nét uốn lượn, Nguyễn Quang Anh và....

Hoàng Đức Duy.

Dòng chữ trên tấm thiệp khiến em phải dụi mắt mấy lần, em không phải nằm mơ, vậy sao tên trong thiệp lại là em ?

Có phải em ngày ngày mơ nên sinh ra ảo giác là em chuẩn bị cưới quang anh hay không ?

Như vậy không được rồiii.

"Tên trên đây là sao ?

"_ mặt kệ nội tâm đang gào thét thì nét mặt em vẫn còn rất bình tĩnh

"Lời hứa đó vẫn giữ chứ ?

Năm 25 tuổi em không yêu ai, trái tim vẫn nằm ở chỗ anh thì ta cưới "_ quang anh mỉm cười nhìn em

"Chẳng phải bây giờ trong tim em vẫn là anh, nhưng tim anh lại chẳng dành chỗ cho em sao ?

"_ đức duy khó hiểu nhìn hắn

"Đúng là lớn như vậy rồi vẫn còn dễ dụ như vậy "_ quang anh bật cười búng trán nhóc con mặt vẫn còn ngây ngốc

"Quang anh lừa em, ứa chịu đâu !!

Năm đó đã khiến em tuổi thân bao nhiêu, bây giờ chưa kịp bù đắp một cái gì đã khiến người ta buồn đến chẳng ăn nổi "_ đức duy

"Anh xin lỗi, sau này không lấy chuyện này ra giỡn nữa ạ. !

Vậy bé trả lời anh đi, lời hứa vẫn thực hiện được chứ ?

Có thể anh của 8 năm trước vẫn còn rất trẻ con, không biết cách chăm sóc quan tâm em, làm em buồn rất nhiều, làm em thất vọng về anh biết bao lần, khiến em chết tâm mà từ bỏ tất cả rời đi.

Nhưng nguyễn quang anh ở thời điểm hiện tại cam đoan với em 100 % sẽ không bao giờ làm em rơi một giọt nước mắt nào ngoài giọt nước mắt của hạnh phúc "_ quang anh

"Bây giờ em vẫn còn đợi anh, lời hứa năm đấy tất nhiên vẫn còn thực hiện được.

Nhưng mà những gì anh gây ra cho em, nếu em chấp nhận bỏ qua như vậy có phải hơi dễ dàng rồi không ?

"_ đức duy

"Không sao, anh đợi bao lâu cũng được, anh nguyện dùng cả đời này để sửa lỗi với em "_ quang anh

"Nhớ đấy nhá "_ đức duy.

"Vâng, đi về được rồi.

Nên về nhà của chúng ta rồi baby, nơi chúng ta thực sự thuộc về " _ quang anh

"Vậy ban đầu còn bày đặc mong em sẽ tới nữa chứ ?

"_ đức duy

"Thì sao mà có thể thiếu chú rễ được chứ ?

"_ quang anh





Từng bước từng bước một bước vào lễ đường, với biết bao lời chúc bên tai, khiến em không biết đây là thật hay là mơ.

Em đã thực sự làm được điều mình mong muốn nhất, cùng hắn nắm tay bước vào lễ đường, có danh có phận rõ ràng.

Em là vợ hắn, hắn là chồng em.

Được sự công nhận tự cha mẹ hai bên, từ bạn bè anh em thân thiết và cả những người luôn sát cánh bên cả hai, coi em và hắn như một gia đình.

Những bước chân chậm rãi vẫn đang tiến về phía trước, nơi mà hắn đang ôm hoa quay lưng lại chờ em.

Khoảnh khắc này như thể tất cả kỉ niệm của 8 năm qua lần lượt lướt qua trong đầu em vậy.

Bóng dáng người em thương vẫn ở đó, vẫn giống với bóng dáng người đợi em mỗi khi tan học và bây giờ là đợi em bước đến bên hắn.

Hắn mặt bộ vest đen hệt như trong tâm trí em hằng vẽ ra, rất đẹp.

Và đẹp hơn nữa khi người bên hắn là em.

Khi chiếc nhẫn được xỏ vào ngón áp út cũng là lúc cuộc đời em lại bước sang một trang mới, chỉ sau lúc này thôi em sẽ không còn cô đơn, lạc lõng trên thế giới này nữa, sẽ có người đợi em mỗi khi đi làm về, ăn cơm cùng em, nghe em kể những chuyện xảy ra trong ngày

Và giờ anh có thể đến bên em

Bước bên em, nắm tay em

Nếu hỏi em mất từng ấy năm để đổi lại một cái đám cưới như này liệu có đáng hay không ?

Đối với em, cho dù mất thời gian lâu hơn như thế nào cũng được, miễn là đến cuối cùng, kết quả vẫn vậy, em và hắn vẫn nắm tay nhau đi đến hết đời này là đủ.

Đợi một chút

Đó là những điều hạnh phúc

Anh sẽ luôn luôn giữ kỉ niệm này

Mãi mãi không buông tay

Nữa đâu...

-----------------------

Nhân ngày anh bé của chúng ta ra MV mới Ừ thì chia tay thì toi cũng xin góp vui bằng một cái kết mới ạ.

Đó cũng là lý do toi chọn fic này kết mở, vì nó sẽ có được một kết của đẹp nhất trong tim mỗi người.

Idea này được nhảy ra khi toi nghe được đoạn kết khác của bài hào quang.

Thực ra có rất nhiều câu chuyện nó không chỉ dừng lại ở đó, ai rồi cũng sẽ khác, không còn giống y hệt như ngày trước, nhưng quan trọng là bản thân tận hưởng với điều đó.

Nhớ cày view nhá
 
Back
Top Bottom