Khác [rhycap] Tận cùng của ánh sáng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
19.Lối đi bí mật


Chương 19

---

Lối đi hẹp và tối.

Không có đèn,không có ánh sáng.

Chỉ còn tiếng bước chân chạm vào đá vọng lại trong không gian yên ắng đến rợn người.

Đức Duy bước theo sau Quang Anh, bàn tay nắm chặt ngọn đèn dầu vừa lấy trong phòng.

Ánh sáng yếu ớt run rẩy theo từng nhịp tim của cậu.

"Lối này có vẻ dẫn xuống dưới."

Quang Anh nói nhỏ, giọng trầm thấp vang vọng qua từng bức tường đá.

Họ bước xuống một cầu thang xoắn ốc, không khí càng lúc càng lạnh.

Càng xuống sâu, không gian càng ẩm ướt, mùi máu tanh nồng nặc.

Đến bậc cuối cùng, cả hai dừng lại.

Trước mặt họ là một căn phòng đá dưới lòng đất, có vẻ là nơi từng dùng để giam giữ ai đó.

Tường bị cào xước, có cả dấu máu cũ khô quánh loang lổ.

Trên tường đối diện, có một chiếc gương lớn phủ vải đen.

---

Hình ảnh cô gái trong gương hiện lên trong đầu Đức Duy

Quang Anh bước chậm rãi đến gần chiếc gương, ngón tay đặt lên mép tấm vải đen.

"Có chắc là nên..."

Đức Duy chưa kịp dứt câu, Quang Anh đã giật mạnh vải xuống.

Chiếc gương không phản chiếu họ.

Thay vào đó, mặt kính xuất hiện một căn phòng hoàn toàn khác, nơi một cô gái trẻ mặc váy trắng rách nát, ngồi co ro trong góc, khuôn mặt bị che bởi tóc rối.

Cô gái bắt đầu ngẩng lên...

Một đôi mắt đầy máu và hoảng loạn.

Cô ấy há miệng, không có tiếng - nhưng môi mấp máy.

"Đừng tin hắn.

Hắn không chết."

"...Cái gì vậy?"

Đức Duy lùi lại một bước, ngực thắt lại.

Quang Anh nhìn chăm chú, mặt không cảm xúc nhưng tay siết chặt.

Cô gái trong gương tiếp tục thì thào không lời:

> "Bọn họ đã thiêu xác hắn.

Nhưng hắn không chết.

Hắn đã giết tất cả."

"Tôi... là đứa cuối cùng."

"Hắn đã ăn thịt em gái tôi."

Rồi ánh mắt cô hướng thẳng về phía hai người, như nhìn thấy gì đó.

Cô hét lên.

"Chạy đi!"

Soạt!!

Tấm kính bỗng nứt toạc, tiếng rạn vỡ vang lên như xé toang màng đêm.

Một bàn tay đen ngòm, nhầy nhụa đột ngột phóng ra từ trong gương, đập thẳng vào mặt kính như muốn chui ra.

Quang Anh kéo tay Duy.

"Chạy!"

Họ quay đầu, lao ngược lên cầu thang.

Tiếng vỡ thủy tinh vang lên sau lưng, một tiếng rít gầm gừ, không giống con người chút nào, vọng đuổi theo.

---

Mãi đến khi cánh cửa bí mật được đóng sầm lại sau lưng, hai người mới ngã xuống sàn, thở dốc.

Đức Duy dựa lưng vào tường, quay sang nhìn Quang Anh.

"Hình như... cái thứ đó... không phải là người trong gương ban nãy."

"Không."

Quang Anh gật nhẹ.

"Thứ trong gương đang cố cảnh báo chúng ta."

"Hắn không chết..."

Duy lặp lại.

"Chúng ta cần ghép nối lại mảnh ghép."

Ánh mắt hai người gặp nhau, chỉ một khoảnh khắc ngắn - nhưng đủ để sự tin tưởng bắt đầu hình thành.

"May mà có anh."

Đức Duy nói, hơi ngại ngùng.

Quang Anh im lặng một chút, rồi bật cười khẽ.

"Không cần cảm ơn gì đâu tôi cũng không muốn chết."

"Nhưng vẫn liều mạng che cho tôi hồi nãy mà."

"Thì... lỡ rôi."

Hai người nhìn nhau, cùng bật cười.

Không khí căng thẳng chợt nhẹ đi một chút.

Nhưng trong lòng cả hai đều biết - câu chuyện này chuẩn bị đi đến hồi kết rồi

---
 
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
20.Hồi kết của bi kịch


Chương 20

---

Không ai nói gì, chỉ có những bước chân thận trọng vang vọng khắp hành lang đá lạnh lẽo.

Sau khi rời khỏi căn phòng chứa nhật ký, nhóm của Đức Duy và Quang Anh gặp lại nhóm còn lại ở giữa cầu thang lớn.

Cả tám người đều căng thẳng, nhưng không ai dám lùi bước.

Càng ngày, tiếng thì thầm kỳ lạ càng vang rõ hơn trong lâu đài.

"Chúng ta cần khám phá nốt," Duy nói, ánh mắt kiên định.

"Phó bản này không đơn giản là do một con quái vật điều khiển."

---

Mọi người chia nhau ra tìm manh mối của từng phòng trong lâu đài

Phòng tranh: Nhóm tìm được một bức tranh cũ vẽ một gia đình quý tộc - người cha, người mẹ, hai đứa con gái.

Nhưng khuôn mặt của người cha bị cào rách, chỉ còn đôi mắt cháy đỏ như than hằn lại trên nền vải.

Tầng áp mái: Họ thấy một cây đàn piano mục nát, bên dưới là một cái hòm giấu những lá thư cầu cứu từ một cô gái tên Emma.

Cô viết rằng cha mình đã hóa điên, giết em gái, và đang tìm cách giam giữ linh hồn của cả nhà để "trường sinh".

Phòng người hầu: Tường đầy máu.

Một tờ giấy ghi lại cuộc nổi dậy của gia nhân.

Họ trói ông chủ, nhốt vào căn phòng gương và thiêu sống.

Nhưng...

ông ta không chết, và "mỗi đêm, ông lại hiện về, thì thầm gọi tên từng người..."

---

Những manh mối rời rạc dần xâu chuỗi.

Phong Hào nhìn bảng sơ đồ dán đầy giấy:

"Cha mất nhân tính vì muốn bất tử.

Giết con gái út.

Bị người hầu thiêu sống."

Ngọc Anh run giọng: "Và linh hồn ông ta... vẫn còn quanh đây."

Quang Hùng trầm giọng: "Vậy... phó bản này là lời nguyền của ông ta."

Thành An lật quyển nhật ký cuối cùng, khẽ đọc:

> "Chỉ khi kẻ kế thừa hiểu hết tội ác của ta, lời nguyền mới kết thúc.

Ta không sợ bị thiêu, chỉ sợ bị lãng quên."

---

Tất cả nhìn nhau - giờ là lúc kết thúc.

---

Sảnh chính.

Đức Duy bước lên bệ đá giữa phòng, nơi có tấm bia pha lê - hệ thống kích hoạt trình báo phó bản.

Một vòng tròn phát sáng bao quanh cậu và những người còn lại.

Giọng hệ thống lạnh lùng vang lên:

> "Người chơi đã chọn phương án 1: Trình bày toàn bộ cốt truyện."

"Bắt đầu kiểm tra tiến độ khám phá..."

---

Đức Duy hít sâu, nhìn lên hệ thống:

"Câu chuyện xảy ra ở đây là về một gia đình quý tộc.

Người cha - vì khao khát trường sinh - đã giết chính con gái út của mình để làm nghi lễ tà thuật.

Người hầu phát hiện, nổi dậy, và thiêu sống ông ta trong một căn phòng gương.

Nhưng hận thù khiến ông ta không tan biến, mà hóa thành một linh thể báo thù, nguyền rủa lâu đài và cả những người bước vào.

Cô con gái lớn - Emma - cố gắng kể lại sự thật, nhưng bị lãng quên cùng cái chết của gia đình mình.

Mỗi người chơi bước vào đây, nếu không hiểu được sự thật ấy, sẽ trở thành một phần trong lời nguyền."

---

Cả sảnh chìm vào im lặng.

Rồi, giọng hệ thống vang lên:

> "Phân tích hoàn tất."

"Tiến độ khám phá cốt truyện:"

- Đức Duy: 88% - Đạt

- Quang Anh: 88% - Đạt

- Phong Hào: 70% - Đạt

- Thái Sơn: 69% - Đạt

- Quang Hùng: 57% - Đạt

- Thành An: 52% - Đạt

- Ngọc Anh: 41% - Không đạt

- Minh Thư: 38% - Không đạt

---

Ngọc Anh và Minh Thư giật mình.

"Không đạt... nghĩa là sao?!"

Nhưng ánh sáng từ vòng tròn chỉ bao phủ sáu người còn lại.

Giọng hệ thống lạnh tanh:

> "Những người không đạt sẽ bị giữ lại trong phó bản."

"Tiến trình kết thúc."

---

Một ánh sáng trắng bao phủ sáu người.

Khi mở mắt, họ đã đứng trong căn phòng trắng của hệ thống.

Một tiếng "ting" vang lên:

> "Chúc mừng: Hoàn thành phó bản 'Lâu Đài Máu'."

"Số người sống sót: 6."

"Phần thưởng được phân phát theo đánh giá cá nhân."

---

Đức Duy nhìn sang Quang Anh - người đang đứng cạnh cậu, vẻ mặt bình thản nhưng trong mắt ánh lên một tia nhẹ nhõm.

"Anh... không sao chứ?"

- Đức Duy hỏi, lần đầu tiên dùng giọng nhẹ nhàng.

Quang Anh quay sang, mỉm cười hiếm hoi.

"Không sao,có cậu cùng nhóm... tôi an tâm hơn."

Duy khẽ cúi đầu, tim khẽ đập một nhịp lạ.

Lâu đài đã kết thúc, nhưng hành trình còn rất dài.

---
 
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
21.Quay về thế giới thực


Chương 21

___

Ánh sáng trắng chói lòa tan dần.

Trong tích tắc, không gian lạnh lẽo của lâu đài máu bị nuốt chửng bởi một làn hơi ấm dịu nhẹ.

Đức Duy cảm thấy cơ thể như bị kéo ngược lại, từng tế bào rung lên vì chuyển dịch mạnh.

Cậu khẽ nheo mắt, rồi nhận ra mình không còn đứng trong căn phòng trắng nữa.

Một trần nhà quen thuộc hiện ra.

Ánh sáng mặt trời lùa qua khung cửa sổ mờ mờ, chiếu lên chiếc bàn học đầy sách vở.

Tiếng xe cộ từ xa vọng về – thứ âm thanh đời thường mà cậu tưởng đã vĩnh viễn mất đi sau chuỗi ngày địa ngục.

Cậu đã trở về.

---

Đức Duy bật dậy, mồ hôi đầm đìa, tim đập hỗn loạn.

Căn phòng… là kí túc xá của cậu, gọn gàng và yên bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn chợt sáng màn hình.

Cậu vội vã chộp lấy, mở khóa.

Một thông báo hiện lên ở trung tâm:

> [HỆ THỐNG SINH TỒN]

Chúc mừng người chơi Đức Duy đã hoàn thành phó bản [Lâu Đài Máu].

Phần thưởng:

– 1 đạo cụ cấp A [Gương Thất Tịnh]

– 10 điểm sinh tồn

Duy khựng lại một chút, lướt xuống dòng chữ nhỏ bên dưới:

> [Điểm sinh tồn có thể sử dụng để quy đổi đạo cụ trong Cửa Hàng Hệ Thống.

Lưu ý: Không thể trao đổi hay chia sẻ.]

---

Cậu ngồi thừ người trên giường.

Phó bản đầu tiên, đã kết thúc.

Sáu người còn sống sót.

Hai người bị kẹt lại mãi mãi trong thế giới đó.

Cảm xúc trong lòng Duy hỗn loạn – nhẹ nhõm, mơ hồ, và một chút gì đó như... trống rỗng.

Thứ duy nhất níu cậu lại với thực tại, là giao diện hệ thống vẫn đang hiện rõ rành rành trong màn hình.

> [Nhấn để mở “Túi Đạo Cụ”]

[Nhấn để truy cập “Cửa Hàng Hệ Thống”]

Đức Duy ngập ngừng chạm vào biểu tượng đầu tiên.

---

[Đạo Cụ: Gương Thất Tịnh – Cấp A]

Chức năng: Một chiếc gương cũ có thể phản chiếu hình dạng thật của bất kỳ sinh vật, vật thể hoặc người nào đang ngụy trang trong bán kính 3m.

Giới hạn sử dụng: 3 lần mỗi phó bản.

Mô tả: “Sự thật không thể mãi bị che giấu.

Nhưng không phải ai cũng đủ can đảm nhìn vào gương.”

Duy nhíu mày.

Một đạo cụ khá hữu dụng – nhất là với những kẻ ẩn mình, hoặc gián điệp của boss.

---

Cậu tiếp tục mở thử “Cửa Hàng Hệ Thống” – và choáng ngợp trước hàng tá đạo cụ được chia theo từng cấp bậc: C, B, A, S, và đặc biệt hơn là “Đạo Cụ Cá Nhân” – loại chỉ được mở khóa sau một số phó bản nhất định.

> [Số điểm hiện có: 10]

Duy chưa vội đổi gì.

Cậu cần suy nghĩ kỹ.

Lúc này, một tin nhắn bất ngờ hiện lên từ hệ thống:

> “Người chơi Quang Anh đã gửi lời mời vào nhóm tạm thời.

Đồng ý?”

Đức Duy khựng người.

Cậu lặng im rất lâu… rồi ấn “Đồng ý”.

---
 
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
22.Diễn đàn người chơi


---

Chương 22:

Một ngày trôi qua.

Sau khi rời khỏi phó bản, mỗi người được đưa trở lại điểm xuất phát trong thế giới thật.

Không một ai nhớ nổi bằng cách nào mình “quay về”.

Chỉ biết là khi mở mắt ra… họ đã nằm trong phòng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đức Duy không ra khỏi phòng cả ngày.

Cậu cứ ngỗi thẫn thờ nhìn trời nhìn mây – đôi khi là nhìn vào tấm “Gương Thất Tịnh” trong giao diện hệ thống.

Bên ngoài, gió vẫn thổi qua khung cửa.

Có tiếng chim.

Có ánh mặt trời.

---

Tối hôm đó, một tin nhắn từ Phong Hào hiện lên trên màn hình:

> [Phong Hào]: “Ê bây ơiii!

T tìm được một cái diễn đàn bí mật nè!!

Cái này là của người chơi game sinh tồn á!!!”

[Phong Hào]: “Link đây, vô coi liền đi!!

T sắp bị sốc pay màu rồi đây nè!!”

Duy bấm vào.

Một trang web với giao diện đen tuyền, chỉ có một tiêu đề lớn:

> [DIỄN ĐÀN SINH TỒN – NƠI CHỈ NGƯỜI CHƠI MỚI CÓ THỂ VÀO]

Khi cậu nhấp vào, hệ thống tự động xác nhận thân phận người chơi và mở khóa diễn đàn.

---

Bên trong, có hàng ngàn chủ đề:

“Phó bản kinh khủng nhất bạn từng gặp?”

“Luật bất thành văn – thứ bạn phải biết nếu muốn sống sót.”

“Cấp bậc đạo cụ và cách thăng hạng người chơi.”

“Danh sách boss từng được xác nhận.”

“Danh sách người chơi nổi bật (có kèm thứ hạng).”

Mọi người bắt đầu nhắn tin trong group.

Group chat gồm những người sống sót từ phó bản trước, cuối cùng cũng được lập ra:

[Nhóm: 6 anh em siu nhân ]

Thành viên: Đức Duy, Quang Anh, Quang Hùng, Thành An, Thái Sơn, Phong Hào.

> [Thái Sơn]: “Mọi người ổn không…?

T còn run nè🙁

[Thành An]: “Ổn là may rồi.

Không biết lần sau sẽ thế nào.”

[Phong Hào]: “T chỉ muốn biết cái trò chơi quỷ quái này còn kéo dài bao lâu nữa…”

[Quang Anh]: “Bình tĩnh,chúng ta đang sống.

Thế là đủ tốt.”

Câu trả lời của Quang Anh khiến Đức Duy khẽ mỉm cười.

---

Sau một hồi lâu lần mò trong diễn đàn, cuối cùng Đức Duy cũng tìm được 1 bài đăng dành cho người mới.

> [HỆ THỐNG SINH TỒN – 1 SỐ LƯU Ý CHO NGƯỜI MỚI]

Người chơi đã hoàn thành phó bản cấp thấp đầu tiên.

Sau 7 ngày, người chơi bắt buộc tiến vào phó bản tiếp theo, nếu không sẽ bị trừng phạt

Do cấp độ còn thấp, người chơi chỉ được tạo nhóm tối đa 2 người.

Hãy cẩn thận lựa chọn bạn đồng hành.

Trong phó bản, người bạn tin tưởng… có thể là người cuối cùng đâm sau lưng bạn.

---

Không khí căng thẳng lại phủ lên cả nhóm.

> [Quang Hùng]: “Vậy… chúng ta chia cặp thế nào?”

[Thái Sơn]: “Chọn bừa hay… ai thân ai thì đi cùng?”

[Đức Duy]: “Nên chọn người mình có thể dựa vào.”

Sau vài phút im lặng, cuối cùng, mọi người thống nhất:

Quang Anh – Đức Duy

Quang Hùng – Thành An

Thái Sơn – Phong Hào

Không ai nói gì, nhưng đâu đó trong ánh mắt Đức Duy lướt qua khi thấy tên cậu ghép với Quang Anh… là một tia sáng rất nhỏ, dịu dàng như những hạt tuyết tan.

---

7 ngày.

Họ có bảy ngày để chuẩn bị.

Bảy ngày để kết nối, làm quen với hệ thống, tìm hiểu luật chơi, và… chuẩn bị cho cơn ác mộng tiếp theo.

Nhưng ít nhất lúc này, giữa thế giới lạnh lẽo kia, vẫn có một chút ấm áp đang được giữ lại.

---
 
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
23. Trước cơn ác mộng


Chương 22

---

Đếm ngược: 00:02:47

Giao diện hệ thống treo lơ lửng trước mắt Đức Duy, từng con số đỏ như máu đếm ngược từng giây.

Áp lực từ cái chết dường như đang trở lại, siết lấy tim cậu một cách âm thầm nhưng không thể chống đỡ.

Đức Duy mở cửa hàng đạo cụ, ánh mắt dừng lại ở một món đồ đơn giản nhưng hiệu quả:

> [Tấm Bùa Trừ Tà (1 lần dùng)]

- Loại: Phòng thủ

- Mô tả: Ngăn chặn một đòn tấn công trực tiếp từ quái vật.

- Giá: 10 điểm sinh tồn

Không chần chừ, cậu mua ngay.

> [Hệ thống: Bạn đã nhận được Tấm Bùa Trừ Tà.

Vật phẩm đã được thêm vào túi đồ.]

00:00:27

Tin nhắn từ Quang Anh hiện lên:

> [Quang Anh]: "Chuẩn bị chưa?"

[Đức Duy]: "Rồi,hy vọng không tệ hơn cái trước."

00:00:03...

02...

01...

[HỆ THỐNG: Đang tiến vào phó bản.

Xin giữ nguyên vị trí.]

---

Ầm!

Không gian biến đổi.

Đức Duy mở mắt.

Một sảnh chờ hiện ra trước mặt - rộng lớn, cao vút, được trang trí như khu đợi tàu trong công viên giải trí cũ kỹ.

Đèn neon nhấp nháy, âm nhạc vui tai nhưng lệch nhịp như bị lỗi hệ thống.

Đây có vẻ là một sảnh chờ trước khi vào phó bản

Một dòng thông báo hiện lên trong đầu:

> [Đang chờ đủ người chơi.

Số lượng yêu cầu: 12 | Đã có: 10]

Đức Duy đảo mắt - có mười người hiện diện, bao gồm cậu và Quang Anh.

Những gương mặt còn lại đều xa lạ.

Không còn những đồng đội cũ - không Thành An, không Thái Sơn hay Phong Hào.

Chỉ có cậu và Quang Anh - đứng ở góc sảnh, không nói gì, nhưng cùng nhau im lặng chờ đợi.

---

Cánh cửa ở cuối sảnh đột ngột bật mở.

Hai người cuối cùng bước vào:

Một anh chàng cao lớn bước vào.Có vẻ như đây không phải là người chơi mới,anh ta đảo mắt đánh giá tình hình trước mặt.

Đi đằng sau là một chàng trai mảnh mai, vóc dáng thon gọn, ngón tay thon dài và gương mặt mang nét sắc sảo.

Đôi mắt còn vương ý cười, mi cong nhẹ - nếu không nhìn kỹ, có thể nhầm là con gái.

Nhưng ánh nhìn của cậu ta thì lại sắc như dao.

> "Cuối cùng cũng tới đủ rồi à?"

- người con trai đi sau nói, giọng nói pha chút giễu cợt.

Đức Duy liếc sang Quang Anh, thấy anh cũng đang quan sát hai người mới.

Không ai lên tiếng.

[Hệ thống: Đã đủ số lượng người chơi.

Phó bản sắp khởi động.]

Đèn trên trần chớp tắt vài lần, rồi toàn bộ sảnh chờ rung nhẹ.

Âm nhạc méo mó dần, thay bằng tiếng loa vang vọng:

> [PHÓ BẢN 02: KHU VUI CHƠI TỬ THẦN]

Luật chơi:

- Người chơi cần hoàn thành 4 trò chơi được hệ thống lựa chọn ngẫu nhiên.

- Sau khi hoàn thành, sẽ tự động thoát khỏi phó bản.

- Không bắt buộc khám phá cốt truyện.

- Nếu thất bại trò chơi hoặc vi phạm quy tắc, sẽ bị xử phạt.

Thời gian giới hạn: 72 giờ.

Chúc các người chơi may mắn... và vui vẻ.

---

Ánh sáng vỡ vụn thành những mảnh lấp lánh, bao phủ toàn bộ sảnh.

Mặt đất rung lên dữ dội.

Một cánh cổng xoay lộ ra giữa sảnh, từ từ mở ra dẫn vào một không gian tràn đầy màu sắc, nơi tiếng nhạc vui nhộn vang lên... nhưng lại khiến sống lưng người ta lạnh buốt.

Trò chơi bắt đầu.

---
 
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
24.Cánh Cổng Mở Ra


---

Chương 24

Một luồng ánh sáng chói mắt quét qua tất cả mọi người.

Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, Đức Duy nhận ra mình đang đứng trước một cánh cổng khổng lồ với dòng chữ uốn lượn bằng đèn neon:

> "Công Viên Kỳ Diệu: Hãy Chơi Đến Chết!"

Dòng chữ lung linh, rực rỡ.

Âm nhạc sôi động phát ra từ bên trong, là bản remix của những giai điệu thiếu nhi quen thuộc nhưng được phối lại theo kiểu... quái dị và méo mó.

Mỗi âm thanh nghe như vỡ vụn từng mảnh trong tai.

Người ra người vào tấp nập - những "người chơi" cười đùa, gương mặt hân hoan, tay cầm bóng bay và bỏng ngô.

Có trẻ em chạy lon ton, có đôi tình nhân ôm nhau, có những gia đình trông bình thường đến mức vô lý.

Tuy nhiên... tất cả bọn họ đều không có bóng.

Đức Duy cảm thấy làn da mình nổi gai, cổ họng khô rát.

Những tiếng cười kia... không bình thường.

Không phải con người.

Một người chơi bên cạnh khẽ nói:

"Không thể nào... cái này cũng quá giống thật rồi..."

Một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên công viên bước ra từ cabin soát vé.

Hắn nở một nụ cười đến tận mang tai, giọng the thé:

"Xin chào quý khách!

Chào mừng đến với Công Viên Kỳ Diệu.

Đây là vé vào cửa của các bạn!

Xin hãy giữ kỹ!"

Hắn phân phát cho từng người một tấm vé giấy màu hồng, trên in tên từng khu trò chơi, giờ bắt đầu và tên người chơi.

____

Mọi người nhận vé xong thì được chỉ dẫn vào khu vực chính.

Họ đứng trước bức tượng khổng lồ hình chú hề đang dang tay đón chào.

Sự yên lặng kéo dài một nhịp.

Một người con gái có vẻ mạnh mẽ lên tiếng đầu tiên:

"Giờ có lẽ nên... tự giới thiệu nhỉ?

Ít nhất là biết tên để gọi nhau."

Quang Anh và Đức Duy nhìn nhau.

Cả hai đã bàn nhau từ trước - tuyệt đối không để lộ danh tính thật, phòng trường hợp có kẻ nào đó muốn truy tìm ngoài đời.

Sau vài giây im lặng, mọi người lần lượt nói:

"Tôi tên là Dương."

- người con trai cao lớn đứng phía sau cất tiếng, giọng trầm nhưng khá nhẹ nhàng - "Trước khi vào đây tôi có chơi game sinh tồn nên chắc cũng... quen kiểu này rồi."

"Pháp Kiều.

Nhưng mọi người có thể gọi tôi là Kiều thôi."

- người con trai thứ hai nói, giọng điệu có chút cong nhưng không quá lố.

Biểu cảm cậu ta sắc sảo, ánh mắt đảo quanh như đang quét từng người.

> "Tên tôi là Vy."

- cô gái mạnh mẽ đầu tiên nói - "Từng học quân sự.

Chắc hữu dụng."

Sau đó mọi người cũng bắt đầu giới thiệu tên của mình

Khi đến lượt mình, Đức Duy hơi khựng lại, nhưng sau đó bình thản nói:

"Captain."

"Rhyder."

- Quang Anh đứng cạnh nói ngắn gọn, ánh mắt sắc lẻm nhìn về phía Kiều, như đang đánh giá.

Không ai hỏi thêm gì.

Tất cả đều giữ lại một phần mình - như thể cùng hiểu ngầm rằng, tin tưởng trong thế giới này có thể là một cái bẫy chết người.

---

Tấm vé đang cầm trong tay hiển thị 4 khu trò chơi chính:

1.

Tàu Lượn Lửa Địa Ngục

2.

Ngôi Nhà Cười Vĩnh Cửu

3.

Đường Hầm Ảo Giác

4.

Công Trường Ma Nơ Canh

Thời gian hoàn thành mỗi khu: 6 tiếng.

Nếu thất bại, sẽ bị "đuổi khỏi công viên" - một cách nói dễ thương cho từ... xóa sổ.

Cả nhóm không nói gì, cùng bước vào bên trong, để lại đằng sau cánh cổng xoay quay chậm rãi như nuốt chửng mọi lối lui.

---
 
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
25.Vòng Đua Đầu Tiên


---

Chương 25

Không ai muốn kéo dài thời gian.

Ngay khi bước vào công viên, cả nhóm nhanh chóng đồng ý sẽ tiến hành trò chơi đầu tiên ngay lập tức.

Dù chưa rõ độ khó hay nguy hiểm, nhưng trì hoãn chẳng khiến ai thấy an toàn hơn.

Ngược lại, không khí như đang ép chặt lấy cổ họng, thúc giục bọn họ bước lên đường ray của số phận.

"Tàu Lượn Lửa Địa Ngục" - tên trò chơi được viết bằng ngọn lửa ảo cháy rực trên cao, từng chữ như đang rỉ máu đỏ thẫm.

Đức Duy liếc mắt nhìn sang bên.

Quang Anh, anh đứng cách cậu đúng ba người.

Gương mặt anh ta vẫn bình thản như mọi khi, ánh mắt lạnh lẽo như đã đoán được trước phần nào diễn biến.

Họ không trao nhau một ánh nhìn, không một cái gật đầu.

Tựa như những kẻ xa lạ, tình cờ cùng đứng trong một đội hình.

Giả vờ không quen biết, không phải vì chối bỏ mối liên kết đã hình thành từ phó bản trước, mà là vì... những ánh mắt dò xét xung quanh.

Một sai lầm nhỏ cũng có thể biến hai người thành mục tiêu bị nghi ngờ.

---

Cả nhóm đứng trước quầy điều khiển của khu trò chơi.

Một nhân viên mặc bộ đồ hề cháy sém, đầu đội mũ lửa, bước ra từ cánh cửa phụ.

Hắn cười lớn, nụ cười kéo dài đến mang tai như rạch cả khuôn mặt.

"Chào mừng quý khách đến với Vòng Tàu Lửa Địa Ngục!

Nơi mọi tiếng thét đều là bản nhạc nền tuyệt vời nhất!"

Hắn không chờ phản ứng, chỉ cúi đầu và đưa ra lời dặn dò:

"Xin nhớ...

Trên tàu, không thò đầu ra ngoài, không mở chốt an toàn, và tuyệt đối không được nhìn vào mắt hành khách tầng 13."

Câu cuối khiến cả nhóm khựng lại.

Hành khách tầng 13?

Một vài người lập tức hỏi lại:

"Trên tàu chỉ có một tầng mà?"

"Không phải tàu lượn à?"

"Ai là hành khách tầng 13?!"

Nhân viên chỉ cười.

Hắn rút ra một quả bóng bay đỏ, thả lên trời và lặng lẽ biến mất sau cánh cửa đóng kín.

Không ai hiểu được gì.

---

Cả nhóm phân tích.

Một người tên Nam nghiêm túc nói: "Có thể chỉ là trò dọa tâm lý."

Vy thì lắc đầu phủ định: "Không, tầng 13 có thể là ẩn dụ.

Một dạng hành lang vô hình?

Hay một thời điểm?"

Một người khác lẩm bẩm: "Có thể 'hành khách tầng 13' là ai đó đã chết?

Một hồn ma?"

Chẳng ai chắc chắn cả.

Đức Duy không lên tiếng.

Cậu đang nhớ lại chi tiết trên tấm vé của mình - có một dòng rất nhỏ in chìm:

> "Góc nhìn càng cao, khoảng cách đến cái chết càng gần."

Cậu quay sang nhìn toa tàu lượn đang dừng lại - gồm 3 hàng ghế, xếp thành hình chữ U.

Đức Duy quay nhẹ sang Quang Anh - không nói, nhưng ánh mắt đã truyền đi một thông điệp:

"Ngồi giữa."

Quang Anh gật rất khẽ.

---

Khi tàu lăn bánh, mọi người buộc chặt dây an toàn, ánh đèn đột ngột vụt tắt.

Chỉ còn tiếng nhạc cười rợn người và tiếng kim loại gào rít trong tai.

Một cảm giác bị kéo vào khoảng không tối tăm, như thể chuyến tàu này không đi lên - mà đi xuống địa ngục.

Mỗi người đều tự hỏi:

> "Ai là hành khách tầng 13?"

> "Mình có đang nhìn vào mắt ai đó... không nên nhìn?"

Không ai trả lời được.

Nhưng tất cả đều cảm nhận rõ rệt...

Vòng tàu này - không đơn giản là trò chơi.

---
 
[Rhycap] Tận Cùng Của Ánh Sáng
26.Ghế Số 13


---

Chương 26

Tiếng rít kim loại cào vào thính giác như móng vuốt cào thẳng vào não.

Tàu lao vun vút giữa mê cung thép, từng vòng xoắn siết lấy dạ dày, khiến cả nhóm như bị ném vào cơn lốc của hỗn loạn và kinh hoàng.

Rồi... nó dừng lại.

Một cú giật mạnh, đột ngột và lạnh lẽo như bị kéo vào bẫy tử thần.

Tàu đứng yên.

Ngay tại đỉnh cao nhất - nơi mọi người có thể thấy toàn cảnh công viên rực rỡ ánh sáng phía dưới, thứ đẹp đẽ đến mức giả tạo.

Không ai kịp phản ứng, vì lúc ấy - một cơn gió lặng thinh quét qua hàng ghế.

Và rồi...

"Ghế số 13" - vốn dĩ trống không từ đầu - xuất hiện một người.

Không... không phải người.

Đó là một cơ thể người mặc đồng phục hành khách cũ nát, màu máu đen loang lổ.

Cái cổ trơ trọi, trống rỗng, bị cắt lìa, nhưng máu không chảy.

Từ bờ vai trống không, một luồng khí đen cuộn lên như làn khói sống.

Hành khách ghế 12 và 14 bên cạnh sau khi phản ứng kịp thì liền gào thét.

"AAAAA!

TRÁNH RA!"

"THỨ GÌ ĐÓ!

TRỜI ƠI, NÓ KHÔNG CÓ ĐẦU!!!"

Tiếng hét vang vọng cả toa tàu, vang lên như lời nguyền giữa bầu trời đêm.

Đức Duy đứng tim vài giây, rồi lập tức quay đầu quan sát xung quanh.

Cậu siết chặt tay vịn, đầu óc bắt đầu xoay cuồng - không phải vì độ cao, mà vì...

Một giọng nói bất ngờ vang lên.

Không, không ai nói cả.

Nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy.

Một giọng trẻ con, đều đều, như ru ngủ, vang vọng trong đầu:

"Mười ba ghế, mười ba người,

Một người đi, xác nằm cười.

Ai ngồi lẻ, ai ngồi đôi,

Cái đầu rớt xuống là người tới sau..."

Không ai nói gì.

Vì tất cả đều đang nghe thấy cùng một câu ca dao.

Không phải âm thanh thật.

Không có loa phát, không có giọng đọc.

Nhưng nó xâm nhập vào tâm trí - rõ ràng như ai đó đang thì thầm vào tai họ.

---

Một vài người bắt đầu hoảng loạn.

Kiều cảnh giác nhìn xung quanh:

"Cái... cái gì vậy?

Tôi nghe thấy cái gì đó trong đầu..."

Dương siết lấy thanh vịn, môi mím chặt:

"Không phải ảo giác.

Tất cả đều nghe thấy."

Đức Duy nhắm mắt lại, lặp lại câu ca dao trong đầu.

"Mười ba ghế, mười ba người..."

Cậu nghiến răng.

"Mình đang ở trong một dạng thử thách tâm lý... hoặc là cảnh báo gián tiếp."

"Một người đi, xác nằm cười..."

Nghĩa là... sẽ có người chết.

> "Ai ngồi lẻ, ai ngồi đôi..."

Câu này khiến cậu rùng mình.

Có vẻ như chỗ ngồi quyết định sự sống chết?

Cậu mở mắt, đảo quanh toa - đúng là mọi người đang ngồi theo cặp.

Ngoại trừ...

> Ghế số 13.

Nó lẻ loi, đơn độc.

Và giờ...

đã có một kẻ không đầu ngồi đó.

> "Cái đầu rớt xuống là người tới sau..."

> "Là lời cảnh báo?"

- Duy thầm nghĩ.

- "Người tới sau sẽ chết nếu ngồi một mình...

Hay là... ai ngồi cạnh cái ghế đó sẽ chết?"

Cậu nhìn sang Quang Anh, người đang ngồi bên cánh đối diện, ánh mắt lạnh tanh nhưng sâu trong đáy mắt có sự đề phòng mãnh liệt.

Không ai dám nhúc nhích.

Toa tàu vẫn bất động, treo lơ lửng giữa trời, như đang chờ... một ai đó phạm sai lầm.

Một trận gió lạnh lại lướt qua...

Đức Duy cảm thấy... cái thứ không đầu kia đang nhìn cậu.

Dù nó không có mắt.

---
 
Back
Top Dưới