Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Rhycap] Ngọn Gió Năm Ấy

[Rhycap] Ngọn Gió Năm Ấy
Chapter 19


Thời gian trôi qua nhanh như một cơn gió, mới đó mà đã sang học kỳ hai.

Mọi người trong lớp 12A1 giờ đây chẳng còn rảnh rỗi để nô đùa như trước nữa.

Không khí học tập bao trùm khắp nơi, từ dãy hành lang cho đến từng góc lớp, đâu đâu cũng thấy những tờ giấy chi chít công thức, những quyển vở dày cộp mở ra chưa kịp gấp lại.

Trời bắt đầu chuyển mình sang hạ, những tán phượng trước sân trường đã lác đác nở những đóa đầu tiên.

Màu đỏ rực ấy hòa cùng ánh nắng vàng óng như mật, khiến cả sân trường như bừng sáng trong một thứ ánh sáng vừa ấm áp, vừa nao lòng.

Tiếng ve cũng đã bắt đầu cất lên từ những tán lá xanh, râm ran không ngớt, như bản nhạc báo hiệu mùa chia ly đang đến gần.

Giờ đã là cuối tháng Tư, gần sang tháng Năm rồi — chỉ còn vỏn vẹn một tháng nữa thôi, năm học cuối cùng sẽ khép lại.

Chỉ một tháng nữa, tất cả sẽ phải nói lời tạm biệt với nơi đã gắn bó suốt ba năm thanh xuân đẹp nhất.

Mỗi góc hành lang, mỗi hàng ghế, mỗi tấm bảng đều như thấm đẫm những kỷ niệm không thể nào quên..

Tâm trạng của mọi người trong lớp 12A1 trở nên thật lạ.

Không ai nói ra, nhưng dường như ai cũng đang cảm nhận cùng một nỗi bồi hồi.

Những tiết học vốn ồn ào giờ bỗng trở nên trầm lắng hơn, những trò đùa tinh nghịch cũng ít đi, thay vào đó là những ánh nhìn ngập ngừng, như muốn khắc sâu hình ảnh của nhau vào ký ức.

Ngay cả những buổi học thêm, những lần bị thầy cô la mắng, cũng trở nên thân thuộc một cách kỳ lạ.

Đức Duy ngồi bên cửa sổ, chống cằm nhìn ra sân trường.

Những tia nắng xuyên qua tán lá, đổ bóng lăn tăn trên mái tóc rối nhẹ của cậu.

Trong ánh nhìn của Duy là cả một khoảng trời thanh xuân — nơi có tiếng cười, có nước mắt, có những phút giây vụng dại nhưng chân thành.

Cậu khẽ quay sang nhìn Quang Anh — người vẫn đang lặng lẽ viết nốt bài tập, nét mặt nghiêm túc nhưng lại bình yên đến lạ.

Cậu mỉm cười, một nụ cười pha lẫn chút gì đó ngọt ngào và tiếc nuối.

Có lẽ, nếu thời gian có thể chậm lại, Duy sẽ muốn níu giữ những khoảnh khắc này thật lâu..

Đức Duy đang thả hồn theo những dòng suy nghĩ mênh mang, mắt dõi về phía khoảng sân đầy nắng.

Ánh sáng xuyên qua tán lá khẽ rọi lên bàn học, những hạt bụi li ti bay lơ lửng như nhảy múa trong không khí.

Cậu bỗng nghĩ về những điều sắp tới – kỳ thi, chia ly, những buổi học cuối cùng...

Một thoáng trầm buồn vừa chớm hiện thì — "Cốc!"

"Á — đau!"

- Cậu nhăn mặt, ôm đầu, quay ngoắt lại.

Minh Quân, thằng bạn chí cốt của cậu, đang cười hề hề với vẻ mặt không thể đáng ghét hơn được nữa.

"Làm gì đấy con?

Sao bố gọi không nghe?"

Đức Duy liếc nó một cái sắc như dao, giọng đầy 'ân tình':

"Bà mẹ nó, bố con cái quần tao này..!!"

"Nếu là bố con thì ông đây mới là bố nhé..!!!

Mày có thích gõ đầu tao không!??"

"Ơ đương nhiên có chứ..~" - Minh Quân nhờn nhờn

"Con mẹ nó mày qua đây cho ông..!!"

Hai đứa bắt đầu cãi nhau chí chóe, vừa nói vừa trêu, vừa giằng cuốn vở nhau như hai đứa con nít.

Một số đứa trong lớp quay lại cười khúc khích, còn Quang Anh — vẫn ngồi yên, điềm tĩnh như chẳng hề bị ảnh hưởng.

Anh chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại đúng hai giây nơi cái cảnh Duy đang chĩa bút vào mặt Minh Quân, rồi lại quay về với trang bài đang dở dang.

Cái cách anh im lặng, cố gắng tập trung ấy, khiến người ta vừa buồn cười, vừa thương.

Lớp trưởng Nhược Lam, đang ngồi đầu bàn, nghe tiếng ồn phía sau thì nhíu mày, gập mạnh cuốn sổ điểm danh, giọng cô đanh lại:

"Hai thằng ranh kia, chúng may có im lặng không thì bảo?

Hay để bà đây ghi hết vào sổ!?"

Tiếng nạt của cô đủ khiến cả lớp giật mình.

Minh Quân lập tức ngồi thẳng dậy, miệng lẩm bẩm:

"Im liền nè.."

- Minh Quân bĩu môi

Còn Đức Duy thì cúi đầu, vừa sợ vừa cố nhịn cười.

Nhưng vừa quay lại, thấy hai đứa cùng lúc gãi đầu, ngượng ngùng ngồi ngay ngắn, mặt đứa nào đứa nấy như bị bắt quả tang làm trò hề, Nhược Lam lại không nhịn được.

Một tiếng cười bật ra, nhẹ mà trong trẻo.

Rồi đến mấy đứa xung quanh cũng bắt đầu khúc khích.

Tiếng cười lan dần, như một làn gió ấm lan khắp căn phòng.

Cả lớp 12A1 bỗng trở nên rộn ràng.

Tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ mở rộng.

Ánh nắng đầu hạ len qua từng kẽ lá ngoài sân, khẽ nhảy nhót trên sàn lớp, in lên những mái tóc, những gương mặt rạng rỡ.

Bụi phấn lơ lửng trong không khí, lấp lánh như những hạt sao nhỏ bay giữa ban ngày.

Ánh sáng ấy như gói trọn cả tuổi trẻ của họ — cái tuổi vừa đủ để biết yêu thương, vừa đủ để biết rằng những khoảnh khắc này sẽ chẳng bao giờ quay lại..

...

Không khí trong lớp 12A1 những ngày này như bị phủ một lớp sương mỏng của sự căng thẳng và mệt mỏi.

Tiếng bút chạm giấy khe khẽ vang lên đều đều, hòa cùng tiếng quạt trần quay lặng lẽ trên trần, tạo thành một nhịp điệu trầm mặc, đều đặn đến mức khiến người ta ngộp thở.

Trên bục giảng, đồng hồ tích tắc chậm rãi.

Kim giây như cố tình trêu ngươi, di chuyển từng chút một giữa không gian tĩnh lặng.

Ánh đèn huỳnh quang sáng trắng chiếu xuống, khiến những gương mặt học sinh càng thêm nhợt nhạt — đôi mắt ai nấy đều lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng chẳng ai dám dừng tay.

Bàn nào bàn nấy đều cúi gằm, chỉ có tiếng lật giấy, tiếng thở dài khe khẽ xen lẫn trong không khí.

Mỗi người chìm trong thế giới của riêng mình, đắm mình trong những trang đề cương, những bài toán, những đoạn văn mẫu...

Ai cũng mang theo cùng một nỗi lo: chỉ còn một tháng nữa thôi..

Giờ tự học buổi tối vốn đã mệt, nay lại càng im lặng đến lạ.

Không còn tiếng cười giòn tan của Minh Quân, không còn cảnh Nhược Lam vờ nghiêm khắc quát cái bạn xong lại tự mình cười sau đó.

Cũng chẳng còn cái dáng Đức Duy lon ton chạy khắp lớp, trêu hết người này đến người kia như mọi khi.

Giờ đây, cậu ngồi yên ở chỗ, chống cằm đọc đề, hàng lông mày hơi nhíu lại vì khó.

Cậu đã trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn còn ánh sáng hiếu động ngày nào — chỉ là bị nỗi lo thi cử phủ mờ đi mất.

Bên cạnh, Quang Anh vẫn ngồi ngay ngắn, tập trung đến mức khiến người khác nhìn vào cũng thấy yên tâm phần nào.

Thỉnh thoảng, anh lại nghiêng nhẹ sang, khẽ đặt một viên kẹo bạc hà lên bàn cậu, ánh mắt vẫn không rời khỏi quyển sách.

Chẳng nói lời nào, chỉ là một hành động nhỏ bé, nhưng cũng đủ khiến Duy khẽ mỉm cười, xua tan phần nào sự căng thẳng đang đè nặng trong lòng.

"Cảm ơn hội trưởng đẹp traii..~" - Cậu cười tít cả mắt

"Học đi.."

"Học nãy giờ rồi mà, mệt lắm rồi..~" - Duy than thở

"..."

- Quang Anh quay đi, coi như không nghe thấy

"Hứ...đồ đáng ghét.."

"Haizz...hai mặt.."

- Anh thở dài, bất lực cười

...

Không khí trong lớp đang căng như dây đàn, bao nhiêu ánh mắt vẫn dán chặt vào trang giấy, thì cạch! — tiếng cửa lớp mở ra nhẹ nhàng, cắt ngang bầu không khí tĩnh mịch.

Cả lớp khẽ ngẩng đầu.

Và rồi tất cả gần như nín thở khi nhìn thấy người vừa bước vào: cô Y Vân.

Dáng cô vẫn thanh thoát, nghiêm nghị như mọi khi, mái tóc buộc gọn phía sau khẽ lay động theo từng bước chân.

Nhưng hôm nay trong ánh mắt cô, có một thứ gì đó lạ lắm..

"Không cần đứng dậy đâu" - Cô khẽ nói, giọng trầm nhưng dịu, ánh mắt quét một vòng quanh lớp rồi dừng lại vài giây nơi bàn của Đức Duy.

Cậu lập tức giật thót, cười trừ, toan định cúi xuống giả vờ ghi bài thì cô lại tiếp lời:

"Hôm nay... cô đến đây có chuyện quan trọng.."

Cả lớp nhìn nhau ngơ ngác.

Không khí vẫn im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng ve ngoài cửa sổ và tiếng quạt quay ro ro trên đầu.

"Đóng hết sách vở lại." – Cô ra lệnh

Cả lớp thoáng sững, vài tiếng lật giấy vang lên ngập ngừng.

"Đứng dậy luôn." – Giọng cô tiếp tục vang lên, nhẹ nhưng dứt khoát

Giờ thì đúng là bầu không khí hỗn độn của sự... hoang mang tập thể.

Minh Quân quay sang thì thầm với Duy:

"Ê... có khi nào bả đổi nghề sang giám thị không vậy?"

Duy nuốt nước bọt, lắc đầu nguầy nguậy:

"Không biết, mà có khi nào bả định kiểm tra tụi mình kiểu mới không trời..."

Và rồi...Cô rút trong túi xách ra một xấp tiền dày cộp, giơ cao lên như một vị anh hùng giành được báu vật, môi nở nụ cười vô cùng slay:

"Tối nay cô bao cả lớp đi ăn đi chơi, đứa nào không đi cô trừ hạnh kiểm..!!"

Trong hai giây đầu tiên, cả lớp đứng sững như tượng.

Rồi bỗng nhiên —

"WAAAAA!!!"

Cả phòng học nổ tung tiếng hò reo như vừa trúng số độc đắc.

Minh Quân nhảy dựng lên, vung tay hét to:

"Cô ơi cô là chân ái của đời em!!!"

Nhược Lam ôm mặt cười ngặt nghẽo:

"Cô ơi em khóc mất, em chưa bao giờ thấy ai đỉnh như cô luôn!"

"Gớm, mấy cái đứa hai mặt.."

- Cô bĩu môi mỉa mai

Thậm chí Quang Anh, người vốn trầm tĩnh, cũng bật cười khẽ một cái — còn Đức Duy thì nhảy cẫng lên như đứa trẻ vừa được phát kẹo, miệng không ngừng lẩm bẩm:

"Trời ơi cô bao kìa, cô bao thật kìa, mình không nằm mơ đâu đúng không???"

Ba phút sau, hành lang trường trở thành sàn diễn..

Giữa dãy lớp học yên ắng của buổi tự học, lớp 12A1 đường hoàng trốn học tập thể — dẫn đầu là cô chủ nhiệm Y Vân với dáng đi đỉnh cao "Gen Z chính hiệu": áo sơ mi trắng, quần tây ống suông, giày cao gót gõ lộp cộp trên sàn.

Cô bước đi uyển chuyển, tay cầm túi xách vung nhẹ, gió lùa qua mái tóc khiến mấy sợi bay khẽ khàng — nhìn như một "phú bà" đi dẫn đoàn nghệ sĩ trẻ ra ngoài tiêu tiền.

Phía sau là một đoàn học sinh vừa đi vừa cười đùa rộn rã.

Duy chạy lên chạy xuống, vừa quay video vừa hét:

"Cô ơi tạo dáng lại đi, để em đăng storyyy..!~"

Cả lớp cười nghiêng ngả.

Minh Quân còn cố tình giả vờ làm vệ sĩ, đi bên cạnh cô, đeo kính râm (mượn tạm của Đức Duy) và nghiêm giọng:

"Mọi người tránh ra, để lối cho đại tỷ 12A1!!"

Lớp bên cạnh nhìn ra, ai nấy đều há hốc miệng — không tin nổi mình vừa thấy cảnh một giáo viên chủ nhiệm dẫn học sinh trốn giờ tự học một cách... sang trọng và thần thái đến vậy.

...

Xe vừa dừng lại trước cổng khu vui chơi, cả lớp 12A1 gần như không thể ngồi yên thêm một giây nào nữa.

Tiếng cười, tiếng hò reo, tiếng gọi nhau í ới vang lên inh ỏi.

Cô Y Vân đứng phía trước, vẫn giữ phong thái "chị đại" bất biến của mình — tay khoanh lại, kính râm cài trên tóc, giọng rõ ràng nhưng vẫn đầy vui vẻ:

"Rồi rồi, nghe cô nói nè!

Chơi gì thì chơi, nhưng đừng có mất dép, mất điện thoại, mất bạn, nghe chưa?

Ai mà té xuống hồ vịt thì tự bơi nha, cô không cứu đâu đó~"

Cả lớp đồng thanh:

"Dạaaaaa!"

Vừa nói xong, lũ học trò như bầy ong vỡ tổ, tản ra khắp nơi.

Đứa thì kéo nhau vào khu tàu lượn siêu tốc, đứa khác hò hét đòi chụp ảnh với tượng nhân vật hoạt hình, có mấy bạn còn đang chí choé vì tranh nhau cây kẹo bông gòn màu hồng duy nhất còn lại.

Tiếng cười lan khắp khu vui chơi, xen lẫn tiếng nhạc rộn ràng.

Còn cô Y Vân thì thong thả đi sau cùng, dáng đi vừa duyên dáng vừa có khí chất "phú bà bao nguyên lớp".

Cứ mỗi khi nghe tiếng:

"Cô ơi..."

Là cô lại: "Chốt!"

Giữa lúc mọi người đang mải vui, Đức Duy lặng lẽ rẽ khỏi nhóm bạn, ánh mắt tìm kiếm ai đó.

Chẳng mất nhiều thời gian, cậu đã thấy Quang Anh đang đứng ở khu bán sách, tay anh vẫn còn đang cầm một quyển sách tiếng anh lên ngắm nghía.

Duy tiến lại gần, khẽ kéo tay anh ra sau.

"Đi với em một lát, tách ra nào.."

Quang Anh hơi nhíu mày:

"Đi đâu?

Sao phải tách?"

Duy cười khúc khích, đôi mắt sáng long lanh dưới ánh đèn neon rực rỡ của khu trò chơi.

"Anh ngốc thật đấy...tách ra để hẹn hò chứ gì nữa.."

Câu nói vừa dứt, Quang Anh lập tức khựng lại.

Ánh đèn nhấp nháy chiếu lên gương mặt anh, để lộ đôi tai đang dần đỏ ửng.

"Ừm.."

Đức Duy cười tươi hơn, không nói thêm, bàn tay cậu khẽ siết lấy tay anh rồi kéo đi giữa dòng người nhộn nhịp.

Xung quanh, tiếng nhạc du dương vang lên, ánh sáng lung linh phản chiếu lên gương mặt hai người, trộn lẫn với tiếng cười, tiếng hò reo của bạn bè ở xa.

Quang Anh khẽ nhìn, hình ảnh cậu thiếu niên mà anh yêu đến chết đi sống lại hiện lên rõ nét, cậu đang tung tăng phía trước, nụ cười rạng rỡ, bước chân nhẹ như gió.

Dưới ánh trăng bạc phản chiếu lên những dải đèn màu rực rỡ, Đức Duy như một vệt sáng nhỏ, vừa hồn nhiên vừa chói lòa, khiến người khác chẳng thể nào rời mắt.

Cậu kéo tay anh chạy qua hết gian hàng này đến khu trò chơi khác, miệng không ngừng nói cười, lúc lại giơ tay chỉ bầu trời đầy sao, lúc quay lại trêu chọc anh.

Ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt trong veo ấy như chứa cả thế giới, khiến anh như chìm đắm trong đó..

Từ cái khoảnh khắc năm lớp mười ấy, khi cậu thiếu niên tinh nghịch kia kéo nhẹ tay anh giữa sân trường nắng gắt, ngẩng đầu nhìn anh bằng đôi mắt trong veo và nụ cười như gió mùa hạ... kể từ giây phút đó, anh đã chẳng thể nào rời sự chú ý đi nữa..

Và thế là anh cứ thế bước theo, mặc kệ gió, mặc kệ ánh đèn, mặc kệ tất cả.

Chỉ biết rằng, miễn là cậu còn ở đó, mỉm cười, vui vẻ... thì anh nguyện mãi mãi đi theo sau, dù chỉ để nhìn thấy cậu, thêm một lần nữa...

...

Đến khi kim đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ, khu vui chơi bắt đầu thưa dần người, ánh đèn vẫn rực rỡ nhưng sắc màu đã dịu hơn, hòa cùng làn gió đêm phảng phất mùi đường caramel và bắp rang.

Cô chủ nhiệm Y Vân đứng trước cổng, tay cầm danh sách, vừa đếm đầu vừa gọi tên từng đứa, giọng hơi khàn sau một buổi hò hét vì bọn học trò nghịch ngợm của mình.

Đếm hết lần một, lần hai, rồi lần ba... cô khẽ nhíu mày — thiếu hai đứa.

"Khoan đã... còn Quang Anh với Đức Duy đâu rồi?" — Cô ngẩng đầu hỏi, giọng pha chút lo lắng

Cả lớp bắt đầu xôn xao, đứa này nhìn đứa kia, rồi rộ lên tiếng cười trêu: "Eo, chắc lại đi hẹn hò rồi cô ơi!" khiến cô chỉ biết thở dài, nửa tức nửa buồn cười.

Năm phút trôi qua, rồi mười phút... cô bắt đầu thấy hơi sốt ruột, đang định bảo bọn nhỏ chia nhau đi tìm thì bỗng nghe thấy tiếng gọi từ xa:

"Cô ơi!!

Mọi người ơi!!"

Đức Duy vừa chạy vừa vẫy tay, đôi giày thể thao đập lên mặt đất vang lộp bộp, gò má đỏ hây hây vì gió và vì chạy vội.

Sau cậu là Quang Anh, vẫn phong thái điềm tĩnh thường ngày, từng bước dài, áo sơ mi trắng phấp phới trong gió đêm.

Nhìn cái cảnh một đứa chạy lon ton, một đứa thản nhiên theo sau như thế, cô chỉ biết đưa tay lên trán, bật cười bất lực.

"Trời đất, hai đứa đi đâu mà để cô suýt đi báo công an vậy hả?"

Đức Duy cười trừ, gãi đầu: "Dạ... bọn em đi mua kem, mà hàng xếp hàng lâu quá..."

Câu nói đơn giản ấy khiến cả lớp phá lên cười, tiếng cười rộn ràng như xua tan hết mệt mỏi của buổi tối.

Cô lắc đầu, ra hiệu cho cả lớp tập trung lại, rồi dẫn đám học trò về phía xe.

Đức Duy lại lon ton chạy phía trước, tay vung vẩy túi kẹo, miệng nói cười rôm rả cùng Minh Quân và Nhược Lam.

Phía sau, Quang Anh vẫn giữ khoảng cách vừa đủ, yên lặng nhìn theo bóng lưng ấy, trong mắt ánh lên một thứ tình cảm mềm mại đến mức khiến người khác phải chùng lòng.

Y Vân khẽ thở dài, nụ cười thoáng pha chút buồn.

Cô biết rõ, giữa hai đứa học trò ấy là gì — cô đâu còn trẻ con để không nhận ra.

Nhưng điều khiến cô trăn trở không phải là tình cảm đó, mà là cái thế giới ngoài kia, nơi những ánh nhìn phán xét vẫn còn quá khắt khe..

"Chỉ mong...tình yêu của hai em sẽ vượt qua được "nó".."

- Cô lẩm bẩm

Rồi cô quay đi, bước chậm rãi theo sau đám học trò của mình — lũ học trò ngốc nghếch nhưng đầy tình cảm, mà mỗi khoảnh khắc của chúng, cô biết, sau này sẽ mãi là thanh xuân rực rỡ nhất của đời người..
 
[Rhycap] Ngọn Gió Năm Ấy
Chapter 20


Cả trường những ngày cuối tháng Năm như khoác lên mình một bầu không khí vừa náo nhiệt vừa bâng khuâng.

Tiếng ve bắt đầu kêu râm ran trên những tán phượng đỏ rực ngoài sân, từng cánh hoa đỏ thắm rơi nghiêng trong gió như những mảnh ký ức đang khẽ rơi xuống lòng người.

Chỉ còn vài ngày nữa thôi là tổng kết, là kết thúc năm học cuối cùng của thời áo trắng — vậy mà lớp nào lớp nấy vẫn còn bận rộn vô cùng, người chạy qua người chạy lại, treo cờ, treo bóng, dựng phông, sơn bảng... chẳng khác gì đang chuẩn bị cho một buổi lễ lớn..

Lớp 12A1 cũng vậy.

Mấy ngày nay, cả lớp như một tổ ong vỡ tổ, kẻ đo vẽ, người cắt dán, đứa thì thử loa, đứa thì chọn nhạc, đứa lại lo chụp ảnh tư liệu.

Ai cũng tất bật, vừa làm vừa than, nhưng trong mắt đều ánh lên một vẻ háo hức khó tả.

Ai cũng biết, khi buổi tổng kết kết thúc, họ sẽ không còn được gọi nhau là "cùng lớp" nữa.

Còn hội trưởng Quang Anh thì khỏi nói.

Bình thường anh đã là người bận rộn nhất trường, giờ gần như chẳng còn thấy bóng dáng anh đâu nữa.

Từ sáng sớm đến tối muộn, anh đều ở trong phòng hội học sinh, giữa đống giấy tờ chất cao ngất, laptop luôn mở, điện thoại reo liên tục.

Những cuộc gọi nối tiếp nhau, từng dòng báo cáo, từng mục hồ sơ, từng phần kế hoạch tổng kết toàn trường — đều qua tay anh kiểm tra, rà soát tỉ mỉ.

Mỗi khi ai đó đi ngang phòng hội học sinh, đều chỉ thấy một hình ảnh quen thuộc: chàng trai mặc áo sơ mi trắng gọn gàng, cúi đầu cặm cụi dưới ánh đèn vàng, bút lướt liên hồi trên giấy.

Còn Đức Duy — "thư ký vàng" của hội học sinh, người luôn kè kè bên cạnh Quang Anh — cũng chẳng khá khẩm hơn.

Mắt cậu quầng thâm, tóc bù xù, chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ vì phải chạy đi chạy lại giữa văn phòng, phòng hội đồng và lớp học.

Nhưng có lẽ điều khiến người ta chú ý nhất là mỗi khi Quang Anh cau mày đọc báo cáo, Duy lại nghiêng người, chống tay lên bàn, cười cười nói:

"Anh à..

Giãn cơ mặt ra tý đi, nhìn khó tính quá à..~"

"Đừng ghẹo.."

- Anh lên tiếng nhắc nhở rồi tiếp tục làm việc

"Hừ...dạo này anh bận quá, chả quan tâm tới em gì.."

"Ừm.."

"Tch-...Đồ đáng ghét..!!"

- Cậu bực tức đứng dậy, tay ném đống tài liệu về phía anh rồi rời đi

Quang Anh nhìn theo nhưng không chạy theo cậu, biết sao giờ...

Công việc của anh thật sự rất bận, rất áp lực..

Chiều hôm đó, nắng đã bớt gắt, chỉ còn lại thứ ánh sáng vàng óng nhẹ như rót mật trên những hàng cây hai bên cổng trường.

Đức Duy vươn vai, thu dọn lại tập hồ sơ còn sót, rồi khoác cặp lên vai.

Cậu liếc qua ô cửa sổ phòng hội học sinh — nơi ánh đèn vẫn sáng, còn bóng dáng Quang Anh vẫn đang cặm cụi bên bàn, áo sơ mi trắng thẳng thớm, bút vẫn di chuyển không ngừng.

Duy nhìn một thoáng, rồi bĩu môi khe khẽ, trong lòng dâng lên một cơn hờn dỗi nhỏ bé mà dai dẳng.

Cậu lẩm bẩm trong miệng:

"Tài liệu mãi thôi...

Chả quan tâm tới bạn trai này gì cả.."

Nói rồi, Duy quay người đi thật nhanh, cố ý không để lại một ánh nhìn nào nữa, dù trong lòng vẫn lẩn khuất một chút mong anh ngẩng lên gọi với lại.

Nhưng không, tiếng gõ bàn phím vẫn vang đều đều, lạnh lùng như chẳng hề nhận ra có ai vừa bước ngang qua khung cửa..

Quán cà phê "The Leaf" nằm ngay bên hông trường, chỉ cách một con phố nhỏ.

Chiều nay, không gian ở đây đông vui hơn thường lệ — toàn là học sinh cuối cấp ghé lại tụ tập, bàn chuyện trang trí lớp, chia nhóm, chọn concept cho buổi tổng kết sắp tới.

Tiếng cười, tiếng chụp ảnh, tiếng nhạc nhẹ khẽ vang, hòa cùng mùi cà phê thơm dịu và mùi bánh nướng mới ra lò, tạo nên một khung cảnh vừa nhộn nhịp vừa thân thương.

Đức Duy là người đến đầu tiên.

Cậu chọn bàn sát cửa kính, gọi một ly cà phê sữa đá rồi tựa cằm lên tay, ánh mắt lơ đãng nhìn ra đường.

Ánh hoàng hôn rơi xuống, phản chiếu qua tấm kính, nhuộm mái tóc cậu màu nâu nhạt thành một quầng sáng dịu dàng.

Cái dáng ngồi ấy, vừa trẻ trung vừa có chút mỏi mệt, như thể gói gọn hết cả thanh xuân cuối cùng của tuổi học trò.

Chẳng lâu sau, Minh Quân, Thanh Vy và Bạch Thần xuất hiện, mỗi người cầm một túi bánh lớn, vừa đi vừa cãi nhau chuyện nên dùng màu bóng bay trắng hay xanh.

Nhược Lam theo sau, trên vai đeo balo nặng trịch, Trúc Nhan tay cầm cuộn dây ruy băng màu đỏ rực, gương mặt rạng rỡ.

"Ê Duy, sao đến sớm thế" - Minh Quân vẫy tay lớn tiếng

Đức Duy nhướng mày, nhoẻn cười:

"Đương nhiên, ai như tụi mày..~"

"A cái thằng này..!"

"Này, dừng chưa, có định làm không?"

- Nhược Lam chống nạnh

"Được rồi giờ như này, vẽ bảng sẽ là Nhược Lam, bơm bóng sẽ là của Trúc Nhan, dây cờ thì cho Vy đảm nhiệm, còn cuối lớp thì để tao.."

"Vậy còn bọn tao?"

- Bạch Thần lên tiếng

"Bọn mày á..hm.."

- Duy suy nghĩ

"Thì mấy phần nặng như khuân bàn, khuân ghế thì giao cho hai thằng lực sĩ kia!"

- Trúc Nhan cười khanh khách, chỉ sang Minh Quân và Bạch Thần

"Ơ sao lại thế, tao không làm đâuu" - Quân lắc đầu

"Nhõng nhẽo cái gì?

Mày tưởng mày là công chúa bong bóng đợi người ta dỗ hay sao?

Mơ đi, phải chịu, đừng có kêu" - Thanh Vy cười khẩy

Tiếng cười bật lên rộn rã, cả nhóm ngồi quanh bàn, vừa bàn chuyện, vừa vẽ nguệch ngoạc phác thảo ý tưởng ra giấy.

Họ nói về màu rèm, dải bóng bay, chỗ treo ảnh lớp, khung "thanh xuân của chúng ta", bàn giáo viên nên để hoa gì, và bảng "kỷ niệm 12A1" nên viết thế nào cho thật đẹp.

Đức Duy vẫn cười nói bình thường, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh khi nói về kế hoạch tổng kết.

Nhưng đôi khi, giữa những phút rộn ràng, cậu lại vô thức ngoảnh nhìn ra ngoài cửa sổ — nơi ánh hoàng hôn đã phai dần, chỉ còn những tia sáng nhạt len qua tán cây..

...

Chiều hôm sau, ánh nắng sau giờ tan học đã ngả sang màu mật ong, chiếu xuyên qua khung cửa lớp 12A1 — nơi không khí đang rộn ràng hơn bao giờ hết.

Những tấm rèm trắng tung bay trong gió, tiếng bơm bóng vang liên hồi, tiếng cười nói rôm rả xen lẫn tiếng giấy bóng loạt soạt và mùi hồ dán thoang thoảng khắp phòng.

Ở giữa khung cảnh hỗn độn đó, Đức Duy — "chỉ huy trưởng" của buổi trang trí — đang oai vệ ngồi chễm chệ trên bàn giáo viên, hai chân gác lên bàn, tay cầm bút chỉ lia lia vào từng người, giọng điều khiển hệt như một vị tướng trận.

"Ê Trúc Nhan!

Bóng kia phải bơm căng lên tí nữa, nhìn nó ỉu xìu kìa, rớt xuống giữa chừng thì xấu mặt lắm đấy!"

"Bạch Thần, Minh Quân, hai ông xếp bàn kiểu gì mà cong như chữ S thế kia hả, định làm bản đồ Việt Nam à?"

"Nhược Lam ơi, bảng vẽ thì sao cho đẹp và ấn tượng vào nhé, cấm được tầm thường..!~"

Nói xong, cậu chống cằm, nhấp nháy mắt, dáng vẻ vừa nghiêm túc vừa chọc tức khiến cả đám muốn phát điên.

Thanh Vy đang dán hoa giấy ở góc lớp nghe vậy thì nghiến răng, liếc sang Minh Quân — người vừa bị sai vặt xếp bàn.

Cả hai trao đổi ánh nhìn chưa đầy ba giây rồi gật đầu thật mạnh.

"Xử nó.."

- Cô ra hiệu

Minh Quân cười gian, lao đến.

Chẳng kịp để Duy phản ứng, hai người đã mỗi bên một tay khênh cậu từ bàn xuống như khênh bao tải.

Đức Duy la oai oái, giãy giụa trong tiếng cười nắc nẻ của cả bọn.

"Aa...thả..thả ra...tao làm gì chúng mày..??"

- Cậu la lên

"Làm gì à...nằm đây mà nghĩ đi..!!"

- Minh Quân vừa nói vừa cùng Thanh Vy "thả nhẹ" cậu xuống sàn

"Chúng mày định làm gì taooo..!!"

"Làm gì thì giờ biết nè..~"Thanh Vy cười, nhào đến cù lét khiến Đức Duy bật cười ha hả, trốn không kịp

Tiếng la hét, tiếng cười đan xen, cả lớp 12A1 biến thành một chiến trường nhỏ, nơi ba "con báo" đang quậy tanh bành giữa những chùm bóng bay bay lơ lửng trên trần.

Nhược Lam ngồi ở bàn giáo viên, tay vẫn vẽ nốt dòng chữ "Tạm biệt tuổi học trò", vừa vẽ vừa khẽ thở dài.

Nhưng khi nhìn sang cảnh Đức Duy bị lôi ra giữa lớp, vừa cười vừa giãy, tóc tai rối tung, còn Minh Quân với Thanh Vy cười ngặt nghẽo như trẻ con... cô lại chẳng nhịn được mà cười theo.

Ánh nắng hoàng hôn ngoài khung cửa khẽ len vào, phủ lên cả lớp một lớp màu cam nhẹ như sương mật.

Tiếng cười, tiếng nói, tiếng bơm bóng và tiếng phấn viết hòa vào nhau thành thứ âm thanh thanh xuân ngọt ngào nhất.

Cả đám làm miệt mài từ khi nắng còn đổ lửa cho đến lúc ánh hoàng hôn dịu lại sau dãy nhà A.

Tiếng kéo giấy, tiếng cười nói, tiếng bơm bóng lẫn trong giai điệu khe khẽ phát ra từ chiếc loa bluetooth cũ, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc của tuổi mười tám — sôi nổi, hồn nhiên mà cũng thoáng chút luyến tiếc.

Ai nấy đều mải mê với công việc của mình, không ai bảo ai nhưng đều chung một nhịp.

Người dán hoa, người treo bóng, người kê bàn ghế, người tô lại dòng chữ trên bảng.

Thỉnh thoảng, có đứa vụng về làm đổ cả lọ hồ dán hay dẫm phải đống giấy màu, rồi cả đám lại cười ầm lên, xua tan hết mệt mỏi.

Mặt trời dần khuất sau rặng cây phía xa, ánh chiều tà len qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng.

Đức Duy ngẩng lên nhìn đồng hồ — đã hơn sáu giờ.

Cậu thả tay xuống, cười khẽ:

"Thôi được rồi, đủ đẹp rồi đó.."

"Chả vậy, tao đuối lắm rồi...Eo mỏi hết cả nách.."

- Thanh Vy ngồi thở không ra hơi sau khi dán hết chỗ đồ trang trí lên tường

Cả đám cũng đồng loạt thả dụng cụ, người ngồi bệt xuống sàn, người nằm dài ra ghế, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng khuôn mặt ai cũng rạng rỡ.

Không ai nói gì nữa, chỉ có tiếng quạt trần quay đều và tiếng lá cây ngoài sân khẽ xào xạc, như ru nhẹ cả lớp sau một ngày dài.

Nhưng khi ánh nhìn dần chạm đến khung cảnh quanh mình, ai nấy cũng phải khẽ thở ra một hơi đầy mãn nguyện.

Lớp học 12A1 — vốn đã gắn bó suốt ba năm thanh xuân — giờ đây đẹp lạ lùng.

Những dải ruy băng xanh dương được treo mềm mại từ góc này sang góc khác, lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn.

Từng chùm bóng bay xanh, trắng và bạc được buộc khéo léo, bay lơ lửng ngay dưới trần, nhẹ lay động theo gió, tựa như những mảnh bầu trời nhỏ đang lơ lửng trong căn phòng này.

Các tấm ảnh kỷ niệm được ghim dọc theo bảng ghim ở cuối lớp, mỗi bức ảnh là một mảnh ký ức: buổi lao động tập thể, giờ sinh hoạt đầy tiếng cười, ngày lễ hội trường, hay những buổi học mệt nhoài mà ai đó vẫn ngủ gật trên bàn.

Và nổi bật nhất là tấm bảng lớn phía trên bục giảng — nơi Nhược Lam, với nét vẽ khéo léo của mình, đã biến nó thành một bức tranh tràn đầy cảm xúc.

Trên nền bảng xanh, là bầu trời rộng mênh mông phủ sắc xanh nhạt hòa cùng chút trắng của mây, nơi những cánh chim đang tung bay, như biểu tượng cho khát vọng và ước mơ.

Ở góc phải là những chiếc mũ tốt nghiệp được tung cao, rơi xuống giữa muôn tia sáng lấp lánh của phấn trắng — như thể thời khắc ấy đang thật sự diễn ra, sống động và đầy tự hào.

Ngay chính giữa, là hàng chữ lớn được vẽ bằng phấn màu: "Tạm biệt nhé, 12A1"

Những nét chữ uốn lượn mềm mại, có chút ngây ngô, nhưng ẩn chứa trong đó là cả tấm lòng của những đứa học trò sắp sửa phải rời xa nơi này..

...

Ngay lúc này, Quang Anh mở cửa bước vào, khỏi phải nói, tất nhiên là đến tìm thư ký nhỏ của anh - Đức Duy rồi.

Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa lo lắng khi nhìn Đức Duy nằm dài trên bàn, đầu tựa vào cánh tay, trông mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tỏ ra cứng rắn.

Anh bước tới gần hơn, từng bước nhẹ nhàng, cố không làm ồn để không làm mấy đứa còn lại chú ý.

Dù đã dự đoán được thái độ của cậu thiếu niên, anh vẫn không khỏi nản lòng khi thấy Đức Duy kháng cự, lắc đầu nguầy nguậy và quay mặt đi, cố gắng tránh ánh nhìn của anh.

Anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, giọng trầm ấm nhưng vẫn có chút nghiêm khắc:

"Duy... dậy đi, về ký túc xá thôi.."

Đức Duy vẫn khăng khăng lắc đầu: "Không đi.."

Quang Anh nhíu mày thêm, bước tới gần hơn, cúi xuống, tay chạm nhẹ vào vai cậu để kéo dậy.

Anh không muốn dùng giọng mắng hay cưỡng ép, vì biết nếu làm vậy chỉ khiến Đức Duy càng bướng bỉnh hơn.

"Duy...ngoan nào.."

Anh thở dài, giọng trầm thấp hơn, mang theo chút khẩn thiết

Đức Duy khẽ cau mày, đầu nghiêng nhìn Quang Anh, trong đôi mắt vừa giận dỗi vừa đầy ấm áp.

Cậu biết giọng nói đó, ánh mắt đó... cậu chưa kịp nổi giận thêm đã thấy tim mình lỡ nhịp, vừa bướng bỉnh lại vừa muốn chạy vào lòng anh ngay.

"Không về, cậu quản nhiều vậy!?"

Câu nói bật ra trong vô thức, nhanh và sắc như một nhát dao mảnh, cắt ngang bầu không khí vốn đang mong manh giữa hai người.

Ngay khi lời ấy rời khỏi miệng, Đức Duy đã muốn nuốt lại, nhưng đã quá muộn rồi.

Cả bọn ở đó cũng há hốc mồm khi nghe câu đó của Duy, rồi cả đám như bị ai đuổi, lẽo đẽo từng đứa chạy ra khỏi lớp..trước khi quá muộn..

Quang Anh đứng sững một thoáng.

Ánh đèn vàng trong lớp hắt lên vai anh, vẽ một cái bóng dài trên nền gạch.

Không một lời đáp, không một cái chau mày, không cả một ánh nhìn trách móc — chỉ là anh khẽ nghiêng đầu, tóc rũ xuống che đi đôi mắt, rồi lặng lẽ xoay người bỏ đi..

Đức Duy chết lặng nhìn theo, tim như có ai bóp nghẹt.

Cậu thấy gáy anh khẽ run lên trong thoáng giây khi đi qua cửa, thấy bờ vai rộng mà ngày nào cũng vẫn là nơi mình tìm đến mỗi khi mệt mỏi nay bỗng chốc xa lạ vô cùng.

"Quang Anh!" — cậu bật dậy, tiếng ghế kéo kèn kẹt vang vọng trong lớp.

Cả người vẫn còn mệt nhưng cậu chẳng để tâm, chỉ vội vàng chạy theo anh ra khỏi lớp.

Gió chiều ùa vào, mang theo mùi hoa sữa nhè nhẹ, phả vào má cậu.

Dưới hành lang vàng nhạt, bóng Quang Anh đã đi xa, dáng anh cao và thẳng, lặng lẽ trong nền hoàng hôn đang dần tắt.

Đức Duy chạy đến, tim đập loạn cả nhịp.

"Quang Anh...

đợi đã...!"

Giọng cậu khàn đi, lạc trong gió, nhưng trong mắt cậu chỉ còn thấy mỗi bóng hình ấy — người con trai mà cậu yêu, người mà cậu vừa vô tình làm tổn thương, đang từng bước rời xa cậu trong ánh chiều nghiêng nghiêng cuối ngày..

Đức Duy vừa chạy vừa thở hổn hển, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Hành lang ký túc đã lên đèn, ánh sáng trắng hắt xuống sàn gạch loang loáng như phủ một lớp sương mỏng.

Xa xa, bóng Quang Anh đang bước từng bước chậm rãi, tay cầm chìa khóa, dáng anh vẫn ung dung mà trầm lặng như mọi khi.

"Quang Anh!

Anh ơi, đợi tí!" – Đức Duy vừa gọi vừa tăng tốc, chân suýt vấp vào bậc cầu thang, hơi thở gấp gáp, tiếng đế giày vang dội khắp hành lang vắng.

Nhưng ngay khi cậu vừa chồm tới, định nắm lấy tay áo anh...

"Rầm!!"

Cánh cửa phòng đóng sầm lại ngay trước mắt cậu..

Tiếng vang ấy khiến cả hành lang chấn động, và tim Duy cũng chấn động theo.

Cậu đứng sững, bàn tay còn giơ lưng chừng giữa không trung, đầu óc trống rỗng.

"Anh... anh ơi..." – Cậu gõ khẽ lên cửa, giọng nhỏ dần

"Em nói lỡ lời thôi mà...

đừng giận, được không?"

"Quang Anh ơi, em xin lỗi màaa.."

"Mở cửa cho em vào đi.."

"Anh ơi..?"

Không có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường kêu tích tắc bên trong.

Duy lẩm bẩm, thở dài bất lực:

"Chết thật rồi, lỡ làm anh người yêu đẹp trai giận mất rồi.."
 
[Rhycap] Ngọn Gió Năm Ấy
Chapter 21


Ngày tổng kết vừa chạm tới sân trường, nắng sớm vàng nhẹ như rót mật trên những dãy phượng đỏ rực, sắc màu rực rỡ của cuối tháng năm khiến sân trường như sáng hơn mọi ngày.

Học sinh tấp nập, tiếng nói cười rộn vang, băng rôn đỏ được treo khắp nơi, sân khấu lớn dựng giữa sân với phông nền trang trọng.

Mọi gốc sân, hàng cây, mỗi lớp học đều đang trở thành một bức tranh của tuổi học trò những ngày cuối cùng.

Vậy mà giữa khung cảnh rộn ràng ấy...

Đức Duy vẫn đang khổ sở dỗ anh người yêu của mình.

Cậu lẽo đẽo theo sau Quang Anh, tay cầm bảng ghi chép sự kiện tổng kết của toàn trường, vừa đi vừa thì thầm như con chim sẻ bé xíu không biết mệt:

"Quang Anh, đừng giận nữa mà...

Lỡ lời chút thôi mà..."

Nhưng vị hội trưởng đang đi phía trước kia chỉ nhấc chân dài bước tiếp, sống lưng thẳng, vai rộng, phong thái bình tĩnh.

Anh cúi xuống xem giấy tờ, ký xác nhận, điều nhân sự, kiểm tra bố trí sân khấu... mặt không hề đổi sắc.

Cố tình "không nghe, không thấy".

Đức Duy nghiến răng trong lòng: *Nếu anh không phải người yêu tôi thì tôi đã đập cho anh một trận rồi chứ ở đó mà dỗ..*

Rõ ràng chính anh mải việc bỏ rơi cậu cả mấy ngày trời, để cậu phải chạy đi trang trí lớp một mình.

Thế mà chỉ vì một câu lỡ miệng lúc mệt quá... giờ cậu lại là người phải đi dỗ ngược.

Bất công!

Cậu chu môi, vừa ghi chép vừa đi sát bên anh, nhỏ giọng càu nhàu:

"Anh thử nghĩ xem, lúc đó ai là người cả tuần trốn trong phòng hội học sinh chẳng thèm để ý người ta chứ..."

Quang Anh vẫn... im lặng.

Chỉ hơi nghiêng đầu sang bên để tránh mái tóc cậu chạm vào tay mình.

Đức Duy mím môi, giơ bảng ghi chép lên che mặt để đám học sinh đang lắp cờ sau lưng không thấy vẻ mặt "tổn thương" của mình.

Chết tiệt, yêu một hội trưởng băng lãnh đúng là khổ!

...

Phía sân khấu, loa đang thử âm.

Đằng hành lang là đội múa tổng duyệt lại tiết mục cuối.

Cổng trường treo cao lá cờ đỏ tung bay trong gió đầu hè.

Một bạn lớp dưới chạy lại:

"Báo cáo hội trưởng, hàng ghế đại biểu đã kê xong ạ!"

Quang Anh gật đầu, giọng trầm, ngắn gọn:

"Được.

Kiểm tra lại một lượt lối đi.

Nhớ để lối lên sân khấu rộng hơn."

"Vâng ạ!"

Cậu học sinh phóng đi như có bánh xe dưới chân.

Đằng sau, Đức Duy tranh thủ huých nhẹ khuỷu tay vào sườn anh, nhỏ giọng:

"Anh nói chuyện với người ta được sao nói chuyện với em lại không, hả?"

Quang Anh liếc sang.

Ánh mắt rất bình thản — nhưng bình thản đến mức khiến người đối diện muốn phát điên.

Anh... vẫn im lặng.

Cả lớp 12A1 đứng xa xa nhìn cảnh này, ai nấy đều hiểu chuyện gì đang xảy ra, bèn rất khôn khéo... lùi ra xa hơn nữa, giả điếc hết.

Nhược Lam chống tay chống cằm:

"Haizz..otp của tôi giận nhau, thật đau lòng mà.."

Minh Quân gật đầu triết lý:

"Hm..cả hai người cùng có lỗi mà...đúng không nhỉ?"

Bạch Thần chỉ rút khăn giấy, lau nước mắt... vì cười quá.

Bởi ai chẳng thấy rõ —

Quang Anh tuy tỏ ra lạnh lùng, nhưng mỗi lần Đức Duy bước chệch một bước... anh vẫn lặng lẽ nghiêng người che cho cậu khỏi va vào bàn ghế người ta đang khiêng.

Sân trường ngày tổng kết đúng là đẹp đến nao lòng..

Gió hè thổi phấp phới những dải ruy băng bay trong nắng, tán phượng nở rộ đỏ thắm, từng cánh hoa rơi nhẹ trên ghế, trên sân, trên tóc học sinh.

Âm thanh các lớp cười nói xen kẽ tiếng loa phát thử, tiếng gọi nhau í ới treo poster, tiếng chạy chân rầm rập...

Tất cả hòa quyện thành một thứ âm thanh rộn ràng mà chỉ tuổi học trò mới có.

Quang Anh bước thêm vài bước, Đức Duy vô thức đi sát theo, cậu bĩu môi nhưng mắt lại cong cong — vừa giận vừa thương vừa bất lực.

Nhưng nhìn cái bóng lưng cao lớn của anh giữa bối cảnh rộn ràng của buổi tổng kết cuối đời học sinh, cậu lại khẽ cười..

...

Dưới sân trường, tiếng trống báo hiệu chuẩn bị bắt đầu vang lên "Tùng... tùng... tùng...", khiến cả khuôn viên trường như rung lên.

Ánh nắng tháng Năm rải xuống từng mảng vàng óng trên lá phượng, những cánh hoa đỏ rực lặng lẽ rơi xuống, đậu trên vai áo học sinh, trên nền gạch, trên các cuốn kịch bản, sổ chấm điểm, trên những gương mặt hồi hộp xen lẫn vui tươi.

Các lớp nhanh chóng được ổn định.

Hàng ghế học sinh được chia thành từng khu, thẳng tắp.

Phía trước là khu dành cho đại biểu, giáo viên và Ban giám hiệu.

Mỗi chiếc bàn phủ khăn trắng, đặt một lọ hoa hồng và cẩm tú cầu xanh nhạt – màu chủ đạo của buổi lễ năm nay, hài hòa với các dây ruy-băng xanh trên những chiếc cổng chào ngay lối vào.

Quang Anh vẫn bận rộn như thường lệ, đôi mắt sắc và gương mặt điềm đạm, một tay cầm clipboard, một tay cầm bộ đàm nhỏ để liên lạc với các nhóm hỗ trợ.

Đức Duy đứng cạnh, gương mặt rõ ràng là mệt nhưng vẫn phải tỏ ra nghiêm túc, liên tục ghi chép vào cuốn sổ bìa đen đã dày đặc gạch bút.

Thỉnh thoảng cậu ngước lên, cố ý đá nhẹ khuỷu tay vào người bên cạnh, giọng nhỏ như muỗi kêu:

"Anhhh...sao giận dai dữ vậy.."

Quang Anh vẫn giả vờ không nghe, mắt tập trung vào sân khấu.

Nhưng hai tai lại hơi đỏ lên – chứng tỏ rõ ràng là nghe hết cả rồi.

Buổi lễ bắt đầu trong tiếng nhạc quen thuộc của trường vang lên.

Tiếng MC vang trong loa, trầm ấm mà trang trọng, báo hiệu khai mạc.

Toàn trường đứng dậy, quốc ca được cất lên, hàng trăm giọng hát đồng loạt hòa trong một cảm xúc khó diễn tả: thiêng liêng, tự hào, và cả lưu luyến của những ngày sắp rời xa.

Sau nghi thức chào cờ, phần phát biểu của thầy hiệu trưởng diễn ra.

Rồi đến phần điểm lại thành tích của trường trong năm học vừa qua.

Hình ảnh chiếu trên màn hình lớn: những giải thưởng, những bức ảnh hoạt động, những khoảnh khắc rực rỡ được lưu lại.

Mỗi lần hình của lớp hay của hội học sinh hiện lên, lũ học sinh phía dưới lại ồ lên, vỗ tay rầm rầm, reo hò không kiềm được.

Đến phần trao thưởng – khoảnh khắc được mong chờ nhất.

Tên của những học sinh tiêu biểu lần lượt vang lên qua micro.

Và tất nhiên, cái tên "Nguyễn Quang Anh – Thủ khoa trường ba năm liên tiếp, Hội trưởng Hội học sinh" vang lên gần như ngay đầu tiên.

Cả sân trường như vỡ tung tiếng reo.

Anh bình thản bước lên sân khấu, dáng đi vẫn chững chạc và lạnh nhạt như thường lệ, nhưng khóe môi hơi cong lên vì không thể giấu được sự tự hào đang lan trong ngực.

Cô hiệu trưởng trao giấy khen và chiếc cúp nhỏ, bắt tay anh – nét mặt vô cùng hài lòng.

Vừa bước xuống sân khấu, chưa ngồi ấm chỗ thì tiếng người dẫn tiếp tục vang lên:

"Hoàng Đức Duy – Á khoa trường ba năm liên tiếp, không thua kém gì Quang Anh, Thư ký Hội học sinh!"

Lần này tiếng hò hét còn lớn hơn.

Mấy đứa bạn cùng lớp gần như đứng bật dậy, vỗ tay đến đỏ cả tay.

Đức Duy thở dài, đứng dậy đi lên, bước qua hàng ghế của Quang Anh.

Cứ thế, hai cái tên ấy bị gọi lên hết lần này đến lần khác – nào là thành tích học tập, rồi đến thành tích đoàn thể, hoạt động trường, rồi cả các giải thi cấp thành phố...

Mỗi lần một người ngồi xuống chưa kịp đặt giấy khen ngay ngắn thì lại phải đứng dậy tiếp tục lên sân khấu.

Cả trường rì rầm cười đùa, gọi hai người là "cặp bài trùng quốc dân", "album giấy khen sống",...

Buổi lễ tiếp tục với những tiết mục văn nghệ đặc sắc: múa, hát, nhảy hiện đại, đọc rap, kịch ngắn... không khí càng lúc càng náo nhiệt.

Dưới ánh nắng vàng dịu cuối buổi, học sinh khoác vai nhau chụp ảnh, ghi lại từng khoảnh khắc thanh xuân của mình.

Tiếng cười giòn tan, tiếng máy ảnh chớp liên tục, tiếng trêu đùa vang lên khắp sân trường.

Một phần lễ trang trọng, một phần lễ bịn rịn, và một phần lễ quá đỗi tươi trẻ..

...

Đến trưa, nắng hạ đã lên cao, ánh sáng rót xuống sân trường từng vệt vàng rực rỡ.

Buổi lễ vừa kết thúc, tiếng loa đã tắt nhưng sân trường thì lại càng ồn ào hơn.

Học sinh kéo nhau đi tìm thầy cô, lớp mình, bạn bè để chụp ảnh.

Tiếng gọi nhau í ới, tiếng pose dáng, tiếng chụp máy ảnh "tách tách", tiếng cười trong trẻo hòa vào mùi hoa phượng nồng sắc đỏ – tất cả tạo thành một bản giao hưởng cuối năm không thể nào quên.

Lớp 12A1 cũng không ngoại lệ.

Bạch Thần đứng giữa sân vẫy tay:

"Êêê đủ chưa!

Nhược Lam chạy lại đây!!!"

Minh Quân hí hửng cầm máy ảnh chạy vòng vòng bấm lia lịa, mặc kệ Trúc Nhan phía sau đang la lên "Ê tao chưa tạo dáng mà!!!".

Cô chủ nhiệm cũng bị cả lớp kéo vào giữa, mọi người vui đến mức ngay cả những đứa bình thường ít nói cũng bị hòa vào sóng cảm xúc ấy.

Chỉ có một cặp... vẫn thuộc một thế giới khác.

Quang Anh đi trước – dáng cao ráo, đồng phục gọn gàng, mái tóc bay lấp lánh dưới nắng.

Gương mặt anh vẫn giữ một vẻ lạnh nhạt, thỉnh thoảng gật đầu với những tiếng chào của học sinh khóa dưới, nhưng tuyệt nhiên không mở miệng nói chuyện với người ngay phía sau mình.

Còn Đức Duy – đang bước nhanh từng bước để bám sát anh – tay ôm bảng kẹp và xấp giấy ghi chép công việc, miệng vẫn không quên tranh thủ "vuốt lông cọp":

"Anh ơi, anh đừng giận nữa nhaaa..."

"Thật mà, hôm đó em mệt, với lại em chỉ buột miệng thôi..."

"Anh không thương em nữa à..?"

Cả từ lúc buổi lễ chuẩn bị, đến khi phân công nhân lực, rồi giám sát các khu vực treo banner, đến cả lúc chạy lên chạy xuống kiểm tra âm thanh – Đức Duy vẫn ngoan ngoãn theo sát như cái đuôi nhỏ, vừa làm vừa dỗ, còn Quang Anh thì tuyệt nhiên không thèm nhúc nhích cảm xúc.

Bạn bè nhìn mà không biết nên thương ai trước.

Minh Quân đi ngang, vỗ vai Đức Duy với vẻ mặt thông cảm sâu sắc:

"Con ơi, cố lên...Quang Anh giận kiểu này chắc còn lâu mới tan"

Đức Duy chỉ biết thở dài bất lực, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước theo sau anh như cũ.

Rõ ràng là ngày thường cậu mới là người được làm nũng, được nuông chiều, được quan tâm.

Vậy mà lúc này cậu lại bị hất ra ngoài, phải chạy theo để dỗ từng chút một – y như thời chưa "tán đổ" anh.

Điều đáng buồn là:

Rõ ràng cậu đã tán được Quang Anh rồi...

Nhưng bây giờ lại rơi vào cảnh mất luôn đặc quyền người yêu..

...

Buổi trưa kết thúc đầy cảm xúc, chưa kịp nghỉ ngơi bao lâu thì cả lớp 12A1 lại kéo nhau rầm rộ đi liên hoan – truyền thống bất di bất dịch của lớp mỗi khi kết thúc một cột mốc quan trọng.

Dù trong lòng đứa nào cũng muốn...

"làm vài ly cho đời nở hoa", nhưng nhớ đến lệnh cấm bất di bất dịch của cô chủ nhiệm Y Vân – "Ai còn uống bia rượu là nghỉ học luôn, khỏi tốt nghiệp!" – nên đành phải ngoan ngoãn kéo nhau vào một quán ăn lớn gần trường, chọn đại một dãy bàn dài rồi ngồi xuống gọi... nước ngọt các loại.

Nhìn menu bàn mà ai cũng muốn khóc:

Pepsi – Sting – Cam ép – Trà đào – Sữa chua đánh đá...

Không khác gì bữa tiệc tuổi thơ nâng cấp.

Nhưng mà được cái, không có cồn thì tiếng cười lại càng vang.

Bạch Thần vừa mở lon nước ngọt xì một tiếng đã nâng ly như đang đứng trong buổi tiệc của hội nhà giàu:

"Chúc cho 12A1 mãi đỉnh!!"

Trúc Nhan cụng lon theo, cười như mặt trời tháng sáu:

"Chúc cho thi xong đứa nào cũng đậu, đứa nào rớt thì... chạy bàn với tớ!!"

Cả bàn gào lên như tổ ong nổ tung.

Minh Quân thì vớ được chiếc ly nhựa to, đứng hẳn lên ghế:

"Dô nào các bạn..!!"

Tiếng cười lại vang cả quán.

Bàn nào bàn nấy đông nghịt, đám học sinh mỗi người một câu, một chuyện, từ chuyện điểm thưởng, thầy cô, phim xem dở, otp mới đu đến việc đặt ước mơ thi đại học – tất cả như trút ra cùng nhau sau cả năm dài căng thẳng.

Cười nói, kể xấu nhau, kể lại đủ trò nghịch trời năm cấp ba, niềm vui lấp kín cả bàn, vang khắp quán.

Phía ngoài cửa kính, nắng trưa xiên xuống vỉa hè thành từng quầng vàng óng như tô thêm sắc rực rỡ cho thanh xuân ngắn ngủi mà đẹp đến lạ.

Và trong không khí ấy...

Không thể thiếu cặp đôi đang "chiến tranh lạnh một phía".

Quang Anh vẫn ngồi im, bình thản uống chai nước cam, không hé răng một câu.

Bên cạnh anh là Đức Duy – vẫn đang cố nhỏ giọng dỗ ngọt:

"Anh Nguyễn ơi uống nước dưa hấu không không?

Em gọi nước anh thích nè..."

"Lát nữa mình đi dạo không...?"

"Thôi mà, cười cái thôi tôi xem..."

Quang Anh vẫn im, chỉ khẽ liếc qua một cái, rồi... tiếp tục uống nước.

Nhược Lam ngồi đối diện nhìn mà suýt cười sặc:

"Đôi này tình cảm quá nhể.."

Đức Duy chống cằm, thở một hơi dài như mang theo đau thương cả đời:

"Khổ lắm, mấy người đẹp trai giận dai lắm..."

Cả bàn ôm bụng cười.

Xung quanh, ly nhựa cụng nhau chan chát, bàn ghế rung theo tiếng đập bàn cười, dầu ăn thơm, mùi phô mai kéo sợi, tiếng đá va vào thành ly, tiếng người gọi món, tiếng nhân viên chạy bàn... tất cả hòa vào nhau thành một chiều liên hoan không bia rượu nhưng... rực rỡ hơn cả tiệc champagne..

...

Buổi tối hôm ấy, không khí trong toàn bộ khối mười hai giống như đang được ai đó rắc thêm một lớp đường ánh sáng.

Dãy hành lang vốn quen thuộc bỗng trở nên lộng lẫy lạ thường khi từng nhóm học sinh đi ngang, vừa cười vừa chỉnh trang lại quần áo, tóc tai của nhau.

Những phòng học sáng đèn, những ô cửa kính phản chiếu lại từng bộ váy nhẹ nhàng, từng mái tóc xoăn bồng bềnh, từng chiếc kẹp tóc lấp lánh — như thể cả trường đang hóa thành một sân khấu lớn của tuổi trẻ.

Các bạn nữ thì khỏi phải nói, váy dài, váy ngắn, váy satin ánh lên từng gợn sóng dưới ánh đèn hành lang.

Mùi nước hoa dịu nhẹ hòa cùng tiếng lách cách giày cao gót tạo nên một thứ không khí vừa náo nhiệt vừa có chút thiêng liêng.

Họ nhìn nhau cười, nắm tay nhau xoay một vòng khoe chiếc váy mới mua, khoe mái tóc vừa uốn sáng nay, rồi lại cắm cúi vào điện thoại để "săn" được góc chụp đẹp nhất đăng lên story, caption đầy màu mè về "lễ trưởng thành".

Các bạn nam cũng không thua kém.

Vest đen, sơ mi trắng, cà vạt thắt chỉnh tề, giày da bóng loáng phản chiếu cả ánh đèn lấp lánh phía trên.

Tự nhiên cậu nào cũng trở nên chững chạc hẳn, như thể chỉ sau một đêm đã từ học sinh thành những thanh niên trưởng thành.

Có vài cậu còn đứng trước cửa kính vuốt tóc liên tục, nghiêng đầu kiểm tra góc nghiêng rồi... lại vuốt tiếp cho đến khi bạn kế bên phải kéo đi mới thôi.

Thế nhưng...

Giữa biển vest bảnh trai và váy lụa xinh đẹp đó, Thanh Vy lại chọn một con đường hoàn toàn khác.

Cô vừa xuất hiện ở hành lang, cả đám bạn nữ trong lớp ồ lên.

Không váy dáng dài.

Không váy xoè công chúa.

Không trang điểm cầu kỳ như tiểu minh tinh.

Thanh Vy mặc sơ mi trắng giấu lai, khoác thêm một chiếc blazer đen oversize, quần tây thẳng ống, giày sneaker trắng sạch bóng.

Tóc buộc cao, tai đeo một chiếc khuyên đơn giản.

Chỉ thế thôi... mà lại "bảnh" đến mức cả hành lang phải quay đầu lại nhìn.

Một phong thái vừa ngầu, vừa tự tin, vừa mang chút đẹp trai lãng tử — kiểu đẹp khiến khối dưới đi ngang cũng phải thì thầm:

"Chị đó là ai?

Lớp mười hai hả?

Trời ơi đẹp trai quá..."

Thậm chí có vài bạn nam trong khối mười hai cũng bị cô làm cho... lung lay khí chất.

Dưới ánh đèn ấm áp của hội trường, cả khối mười hai như được phủ lên một lớp hào quang trưởng thành.

Nhưng giữa tất cả những gương mặt rạng rỡ ấy, Quang Anh vẫn là người nổi bật nhất theo cách không thể nhầm lẫn.

Anh mặc một bộ vest đen được cắt may theo form bespoke, từng đường ve áo ôm gọn vai, tôn lên bờ vai rộng và sống lưng thẳng tắp.

Khuy áo đen nhám sắc sảo, nếp gấp quần phẳng lì, cổ tay áo sơ mi hơi hé ra dưới ống tay vest làm lộ chiếc đồng hồ sang trọng phản chiếu ánh đèn.

Cả người anh toát lên khí chất trầm ổn, điềm tĩnh, chuẩn tác phong của một đại thiếu gia bước ra từ dòng họ lớn — dù anh chưa bao giờ cố gắng khoe khoang điều đó.

Ánh sáng đi qua bộ vest khiến anh gần như nổi bật giữa đám đông, từng chuyển động đều toát ra nét lịch thiệp, lạnh lùng mà uy nghiêm.

Người đi ngang thường vô thức ngước mắt nhìn, rồi lại khẽ dè chừng trước ánh mắt sắc lạnh ấy — thứ khí chất khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa không dám lại gần.

Ngược lại, Đức Duy, bên cạnh anh, lại là một bầu trời màu sắc hoàn toàn khác.

Cậu mặc vest cũng đen, nhưng kiểu dáng mềm hơn, trẻ trung hơn, đường cắt không quá gắt mà mang nét bụi bặm nhẹ, tinh nghịch, hợp với dáng người nhỏ nhắn, lanh lợi của cậu.

Khi đứng cạnh Quang Anh, cả hai giống như một cặp đối lập hoàn hảo: một người trầm tĩnh sắc đá, một người linh động sáng rỡ.

Chỉ là... hôm nay trông Đức Duy có vẻ sầu não hơn bình thường.

Không phải vì cậu mặc xấu.

Không phải vì không vui.

Mà vì... anh người yêu khó chiều của cậu vẫn đang giận.

Cậu biết mình lỡ miệng, biết anh tổn thương, biết mình sai rõ mồn một — nhưng trời đất ơi, Quang Anh giận dai thì giận dai, còn khi vào chế độ im lặng thì cậu dỗ kiểu gì cũng không nhúc nhích.

Ban đầu còn níu áo anh, nhìn lên bằng ánh mắt cún con quen thuộc.

Anh vẫn lạnh.

Sau đó bám theo anh từ sáng đến trưa đến chiều.

Anh vẫn im.

Đến tối thì...

Đức Duy bỏ cuộc.

Hoặc đúng hơn là, tạm hoãn việc dỗ.

Vậy là từ lúc vào hội trường, Đức Duy liền hóa thành con ong nhỏ đeo vest, lon ton đi khắp nơi mời rượu, chuyện trò với từng bạn bè, đàn em, thầy cô.

Mặt thì cười như mùa xuân sang — nhưng thi thoảng liếc sang anh thì lại nhăn mày đầy bất lực.

...

Buổi tối hôm ấy, sân trường như biến thành một bầu trời đầy sao thu nhỏ.

Dàn đèn vàng treo dọc hành lang phát ra thứ ánh sáng mềm mại, soi lên từng gương mặt học sinh lớp 12 đang vừa hồi hộp vừa háo hức.

Những bài hát quen thuộc của tuổi học trò vang lên từ hệ thống loa ẩn sau những dãy cây, tạo thành nền nhạc dịu ngọt mà chỉ nghe thôi cũng đủ khiến tim người ta chùng xuống.

Ngoài kia, tiếng cười nói rộn rã không ngớt.

Trong những góc sân tối hơn, vài đôi đang ngại ngùng trao nhau những lời thì thầm bé xíu; ở khu vực ánh sáng rực rỡ thì các nhóm bạn ríu rít chụp hình, ghi lại từng khoảnh khắc.

Và vì buổi lễ này còn được coi như "lễ thoát ế", bầu không khí càng thêm rộn ràng khác lạ.

Ai nấy đều chỉnh chu hơn, chăm chú nhìn quanh hơn, tim cũng đập nhanh hơn mọi ngày.

Những ánh mắt va nhau trong thoáng chốc — rồi vội lảng đi, nhưng đuôi mắt lại cong cong, chứa đầy mong đợi.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng có cùng một suy nghĩ: liệu hôm nay... có ai để ý đến mình không?

Trong lớp 12A1 cũng vậy.

Những cô bạn váy áo lộng lẫy đứng túm tụm với nhau, giả vờ cười đùa nhưng thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía nhóm nam sinh.

Mấy cậu con trai thì bảnh bao trong sơ mi và vest, làm ra vẻ vô tư nhưng thật ra lòng cũng thấp thỏm — chẳng biết tối nay có ai sẽ bất ngờ đưa hoa cho mình hay không.

Tiếng reo hò vang lên khi thấy từ xa một bạn nam lớp khác cầm bó hoa to tổ chảng, mặt đỏ như gấc nhưng vẫn bước từng bước kiên định về phía cô gái đang đứng ở góc sân.

Cả khu vực như nín thở theo dõi, mắt sáng rực như xem kịch hay.

Rồi khi cô gái bật cười, gật đầu nhận hoa, đám bạn xung quanh nổ tung như pháo hoa.

Tiếng vỗ tay kéo dài đến tận những hàng cây phía cuối sân.

Không khí hạnh phúc ấy lan ra khắp nơi, khiến trái tim ai cũng mềm đi.

Đức Duy đứng giữa ánh sáng đèn vàng, nhìn khung cảnh ấy mà không khỏi bật cười.

Cậu thầm nghĩ đúng là tuổi trẻ có cái gì đó thật đặc biệt — chỉ cần hai ánh mắt giao nhau dưới sân trường, hay một lời tỏ tình ngại ngùng giữa đêm, đã có thể khiến người ta nhớ cả đời.

Thỉnh thoảng, cậu liếc sang Quang Anh.

Anh vẫn đứng đó, dáng vẻ bình thản và kiêu hãnh như mọi khi.

Vest đen ôm lấy vóc dáng cao lớn, đôi mắt sâu và sống mũi thẳng khiến anh nổi bật trong đám đông đến mức đi đâu cũng có người nhìn theo.

Đức Duy nghĩ thầm: Mẹ ơi, như này thì ai mà không mê cho được?

Nhưng cậu lại lập tức thở dài, nhớ ra mình vẫn đang bị người ta giận.

Thôi kệ, cứ để tối nay trôi qua trọn vẹn đã.

Dù gì thì — cậu cũng chẳng phải lo chuyện "thoát ế" như mấy bạn kia.

Cậu có người yêu đứng ngay đây rồi, chỉ là... người yêu đẹp trai đó vẫn còn đang lạnh nhạt..
 
Back
Top Bottom