Cập nhật mới

Khác { REVIEW SÁCH } - THỂ LOẠI TRINH THÁM

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
157333543-256-k288468.jpg

{ Review Sách } - Thể Loại Trinh Thám
Tác giả: Jinyan0108
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nếu bạn là người yêu thích truyện tiểu thuyết trinh thám, và cần chọn những cuốn sách trinh thám hay, gây ấn tượng mạnh, thì mình sẽ giúp các bạn hiểu thêm vài quyển để có thể lựa chọn để mua.

Mình biết không nhiều và chỉ review nó bằng những gì mà mình cảm nhận được.

Có thể mình viết không hay và những cuốn sách mình giới thiệu có thể các bạn đã biết hoặc đọc rồi nhưng mình sẽ cố gắng hoàn thành nó.

Nếu có thể, mình sẽ nhận đọc sách của mà các bạn yêu cầu.



trinh​
 
{ Review Sách } - Thể Loại Trinh Thám
Lời nói đầu


Chào các bạn đã đến với trang review sách mới của Lin.

Mình biết xu hướng của các bạn hiện nay là sách truyện ngôn tình, tình yêu đôi lứa, thậm chí là đam mỹ.

Những câu chuyện ngọt ngào, yêu nhau say đắm hay đơn phương không dám nói ra, tình cảm tuổi học trò hay công tử, tổng tài, nàng và ta, v...v...và đó là những gì các bạn muốn tìm đọc.

Những quyển sách mà mình đem đến cho các bạn trong đó cũng có những mẩu chuyện tình yêu lứa đôi, nhưng chuyện tình yêu của họ lại đứng giữa sức ép xã hội, giữa cái ác và cái thiện.

Nội dung chính của những cuốn sách này hoàn toàn đều nghiêng về những vụ án, giết người, trả thù và đối lập là những người đại diện cho công lý.

Nó hoàn toàn giống với Sherlock Holmes nhưng có thể cùng thời đại hoặc hiện đại hơn.

Trong đó có những câu chuyện tình vặt vãnh, nó chỉ là một chi tiết phụ nhưng lại là một trong những trụ cột nâng đỡ cả tác phẩm.

Bạn nào có niềm yêu thích với thể loại trinh thám, li kỳ, bí ẩn thì có thể sẽ phù hợp với các bạn.

Nếu có những tác phẩm nào các bạn muốn mình đọc thì hãy comment, mình sẽ cân nhắc và chọn lọc.

Nếu trong quá trình review có sai sót, mình mong nhận được sự thông cảm.

Xin cảm ơn.

***
 
{ Review Sách } - Thể Loại Trinh Thám
#1: HỒ SƠ 113 - Émile Gaboriau


Trong các nhà văn nổi tiếng của Pháp, thì Émile Gaboriau được người đời gọi là cha đẻ của trinh thám Pháp, những tác phẩm của ông đã làm nguồn cảm hứng cho nhiều văn học nổi tiếng trên thế giới với nhiều tác phẩm vào thế kỷ 19.

Điển hình như tác phẩm "Hồ sơ số 113" còn được gọi là "Đứa con mạo danh" sáng tác vào 1867.

Nhân vật thám tử Monsieur Lecoq đã phần nhiều làm cho tác phẩm này xuất sắc khỏi bàn cãi.

Một vị nhân viên an ninh tài ba, là người đứng giữa cán cân công lý, đã dẫn dắt người đọc đi suốt mạch truyện từ truy tìm dấu vết cho đến vạch trần hung thủ.

Gaboriau đã dẫn dắt đứa con Lecoq của mình đi khắp nước Pháp với biết bao sự ngưỡng mộ và khen ngợi.

Lecoq cũng chính là hình ảnh tiêu biểu và gương mẫu cho đàn em đi sau chính là Sherlock Holmes của Conan Doyle.

Hồ sơ số 113 chính là một vụ án trộm cắp nổi tiếng, có lẽ nó đã không xảy ra nếu không có bi kịch đau lòng cách đây 30 năm.

1.

Hồ sơ 113

Sự biến mất không một dấu vết của 350.000 franc đã gây xôn xao cả nước Pháp đang trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế.

Chỉ sau một đêm số tiền đã bốc hơi trong khi chiếc két không có dấu hiệu đột nhập trừ một vết xước nhỏ nơi ổ khoá.

Nghi phạm chỉ có duy nhất hai người là ông chủ nhà băng và anh thủ quỷ, nhưng hung thủ có thật sự là họ?

Hay có bàn tay của ai đó bên ngoài nhúng vào?

Đây là sự mở đầu cho vụ án hóc búa đã được đưa vào hồ sơ 113.

Nếu đây là lần đầu tiên bạn đọc cuốn sách này, thì có thể lúc đầu có hơi nhàm chán khi phải nghe những con người vốn dĩ là gia đình nhưng lại thốt lên những câu tố cáo lẫn nhau.

Và họ cho rằng anh thủ quỹ là hung thủ, điều đó đã vấy bẩn lên anh một nỗi ô nhục khó mà rửa sạch cùng với ánh nhìn của người đời và sự hắc hủi của chính cha mình.

Khi đã được thả tự do, anh đã quyết định đòi lại danh dự cho chính mình.

Người đàn ông tự xưng là Verduret đột nhiên xuất hiện bảo rằng "anh sẽ được minh oan" từ lần này đến lần khác làm cho Prosper - chàng thủ quỹ không khỏi nghi ngờ.

Từng nghi phạm trong vụ án đã bắt đầu xuất hiện, tất cả bọn họ đều xuất thân là những người thân quen biết của Prosper, từ người bạn thân Raoul chấp nhận cho cậu một nửa gia tài đến cô người tình Madeleine mà anh đã bị vứt bỏ không rõ nguyên nhân.

Từ đó, Verduret cùng với những tay chân luôn sẵn sàng chạy việc cho ông và cùng những nước cờ thông minh, ông đã cùng Prosper đi trước đối thủ một bước.

Nói tới đây chắc hẳn các bạn cũng đoán ra được.

Verduret chính là Lecoq.

Về câu chuyện gần 30 năm trước đây, một câu chuyện tình yêu tưởng chừng như hạnh phúc nhưng bi kịch đã kéo đến với cả hai dòng tộc, chàng trai ấy đã phải khăn gói ra đi khi bị mang tiếng là sát nhân, còn cô gái đã bất đắt dĩ bỏ đi đứa con của họ và lấy ông chủ nhà băng.

Sau ngần ấy năm, người con trai năm xưa của bà quay trở lại để nhận mẹ trong hình hài là một chàng trai trưởng thành dưới sự dẫn dắt của người chú - Louis de Clademan, cũng chính là người em trai của người tình cũ năm xưa của bà - ông Gaston.

Nhưng hạnh phúc đâu không thấy, chỉ thấy rằng bà đang dần bị khánh kiệt, bán cả trang sức chỉ để thoả mãn nhu cầu ăn chơi của thằng con quý tử.

Có lẽ câu chuyện xưa cũ kia là lí do duy nhất khiến cho Verduret có thể khẳng định được với Prosper như đánh cược cả ván bài:"Giá như cách đây hơn 20 năm Gaston de Clademan không vào quán giải khát đâm chết người và bỏ trốn, thì người ta đã không trộm két của nhà băng để buộc tội cho anh cách đây ba tuần đâu."

Bằng những lí lẽ thông minh, tài lanh lẹ cùng với khả năng hoá trang gần như xuất quỷ nhập thần, thanh tra Lecoq đã nhanh chóng lật cả ván cờ và tố cáo hung thủ với những lập luận như sợi dây thép, đòi lại công bằng cho anh thủ quỷ mà ông đã hứa từ trước.

2.

Tình yêu và sự hy sinh vô điều kiện.

Trong tác phẩm, thanh tra Lecoq là con át chủ bài đáng giá tạo nên giá trị cho câu chuyện, nhưng cùng với đó chính là sự có mặt của ba người phu nữ đã làm cho độc giả phải ngưỡng mộ rất nhiều.

Vậy, họ là ai và đã làm gì?

Đơn giản, họ chỉ hy sinh bản thân mình cho người mình yêu.

Ba người phụ nữ ấy chính là bà Fauvel, tiểu thư Medeleine và Nina Gypsy, những người phụ nữ đứng giữa cuộc chiến hỗn độn mà hai bên là những người đàn ông mà họ hết mực yêu thương.

Người ta thường bảo rằng, phái nữ lúc nào chả yếu đuối, nhưng dù họ có thật là yếu đuối đi nữa, thì chỉ cần vì một ai đó mà họ yêu quý, sự yếu đuối sẽ vực dậy mạnh mẽ một cách lạ thường.

Tình yêu mù quáng của bà Fauvel dành cho thằng con trai có phải là lấy tiền ra làm thước đo giá trị?

Chỉ cần trên người hay trong nhà còn trang sức, bà lại sẵn sàng cầm cố để đưa cho con mình.

Thấy con làm việc xấu xa, thì vô tình tiếp tay vì nghĩ là con bồng bột và cần tình thương.

Vậy như thế có phải là tình yêu không?

Hay bà thật sự không nghĩ là mình bị lợi dụng?

Bà chỉ nghĩ đơn giản vì bà đã bỏ rơi suốt hơn chục năm trời nên nó cần được bù đắp lại tất cả, nhưng khi được cho biết sự thật về thằng con quý tử, bà như vừa chết đi sống lại.

Còn người con gái Medeleine đã có một tình yêu say đắm đến ngất trời cùng với chàng thủ quỹ, người bị cho là có tội, nhưng nàng thì không.

Nàng đặt niềm tin vào chúa, vào số phận cho đến khi bị ép gã cho một kẻ vô lại, nàng cũng bằng lòng, chỉ để bảo vệ cho gia đình và cho người mình yêu.

Đó là những gì nàng có thể làm được.

Còn Nina Gypsy, say mê chàng thủ quỹ một cách luỵ tình đã khiến nàng làm mọi thứ một cách âm thầm và bỏ lại phía sau người đàn ông gần như muốn chết đi vì sự cự tuyệt của nàng.

Và người đàn ông ấy sẽ làm bạn phải ngỡ ngàng.

Lúc ấy, bạn sẽ ngộ ra một điều là: "Ai rồi cũng sẽ có người mà mình hết lòng yêu".

Có thể là sẽ có người thốt lên rằng những người phụ nữ này chả đụng tay chân gì cả mà cũng được khen ngợi ráo riết.

Vì họ là thân phận phụ nữ nên họ mới là những người cần được bảo vệ, nhưng vòng xoáy cuộc đời đã xoáy họ vào thảm kịch mà những người đàn ông kia đấu tranh, câu xé lẫn nhau mà không biết rằng đã đem lại đau khổ cho những người phụ nữ của họ, những con người đã tự bóp nát trái tim mình để cứu lấy người mà họ yêu.

3.

Cái kết liệu đã công bằng?

Vụ án của "Hồ sơ 113" có lẽ đã khép lại vĩnh viễn, nhưng cái giá mà tội ác phải trả giá là quá ít ỏi sau những gì mà bọn chúng gây ra.

Hai tên thủ phạm ấy có thể sẽ may mắn thoát nếu Lecoq không kịp trở tay, nhưng cái kết thúc cho tội lỗi của bọn chúng vẫn khiến người đọc thấy bức xúc vô cùng.

Một tên thì cao chạy xa bay sau khi lợi dụng một người phụ nữ và phá tan hạnh phúc gia đình người khác, một tên thì bị điên loạn rồi chết đi trong khi chưa kịp lãnh án xét xử.

Như vậy đã công bằng chưa?

Qua tác phẩm này vẫn còn nhiều yếu tố khác như bạn sẽ đoán ra ngay thủ phạm khi chỉ vừa đọc đến nửa cuốn sách, điều đó làm bạn không quá bất ngờ.

Hoặc là bạn sẽ phải tò mò về chuyện tình yêu mà thanh tra Lecoq hay kể cho anh chàng thủ quỷ.

Đây điều là những chi tiết nhỏ nhặt, nhưng bạn sẽ hài lòng vì nó.

Đây là quyển tiểu thuyết chưa đầy 300 trang nhưng nó sẽ là dấu ấn, để khi bạn đóng quyển sách này lại, bạn sẽ phải ngưỡng mộ, thậm chí là nhận ra chân lý của nó.

Vậy, bạn nghĩ sao về vụ án này?

Giá bán: 89.000 đ
 
{ Review Sách } - Thể Loại Trinh Thám
#2: Thú tội - Minato Kanae


Truyện này có thể sẽ không được xem là truyện trinh thám, mà nó nghiêng về tâm lí khá nhiều.

Nhưng vì nội dung của nó mang không khí u ám, giết chóc nên mình sẽ liệt nó vào đây luôn

***

Minato Kanae là nữ tác giả chuyên về tiểu thuyết tâm lý nổi tiếng của Nhật, cô bắt đầu sự nghiệp viết khi đã 30 tuổi.

Mặc dù khá muộn, nhưng cuốn tiểu thuyết đầu tay Thú Tội đã lọt vào top 10 danh sách tiểu thuyết bán chạy với hơn ba triệu bản vào 2009.

Kẻ giảng đạo

Mở đầu câu chuyện là lời kể của cô giáo chủ nhiệm Moriguchi trước khi quyết định chia tay với lớp 7B.

Chắc có lẽ đến hết cuộc đời, người phụ nữ này cũng không thể nào quên đi được cái chết của đứa con gái chỉ mới bốn tuổi của mình, mà thủ phạm là hai học sinh trong lớp.

Trước lời kể lại của cô, có khá nhiều độc giả đã phải rùng mình vì nghĩ rằng: "Không thể nào hai em học sinh cấp hai lại giết chết một bé gái bốn tuổi bằng cách thả vào bể bơi đến ngạt nước như thế".

Nhưng đó là sự thật.

Trước khi từ bỏ công việc nhà giáo, người phụ nữ này đã giáng xuống đầu hai em học sinh bằng cái nhìn khinh bỉ của cả lớp.

" Từ bây giờ, cô sẽ gọi hai hung thủ này là A và B nhé"

Thú thật, sẽ chẳng có ai có thể nghĩ ra được bi kịch này ngoài Minato Kanae.

Người ta thường nói rằng, người phụ nữ có lòng thù hận, là người phụ nữ đáng sợ nhất.

Cái chết của con gái do A và B gây ra khiến Moriguchi muốn tận tay kết liễu hai em học sinh này, nhưng do Luật bảo vệ vị thành niên, phải làm cho Moriguchi chuyển sang kế hoạch khác là tiêm HIV vào hai hộp sữa của A và B.

Trong suốt mạch truyện, hầu như hình ảnh người phụ nữ này xuất hiện không nhiều, chỉ vài trang đầu và vài trang cuối sách.

Nhưng có lẽ nỗi hận thù vẫn còn âm ỉ trong lòng người giáo viên ấy sẽ làm cho bạn cảm thấy rùng mình và khiếp sợ, và cho đến khi bạn đọc hết cuốn sách, bạn sẽ phải tự hỏi rằng: "Việc làm của người phụ nữ này, đáng thương hay đáng trách?" hay đơn giản là chỉ muốn tìm kiếm sự cứu rỗi từ việc trả thù.

Kẻ sùng đạo - Thiên tài lạc lối.

Khi còn nhỏ, ăn học, vui chơi chính là tuổi thơ quý giá nhất trong mỗi đứa trẻ.

Nhưng với Shuya - học sinh A, chuyện đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra nữa.

Bị mẹ bỏ rơi lúc nhỏ, người cha không mảy may quan tâm và sống cách biệt với gia đình đã khiến cho cuộc sống của cậu nhuốm màu đen tối.

Lòng dạ yếu đuối, lạc lõng cô đơn nhưng lại tỏ ra kiêu ngạo.

Trong mắt cậu, tất cả những người chung quanh đều là những kẻ vô dụng.

Và cậu tin rằng, chỉ có mẹ là người chấp nhận cậu, chấp nhận tài năng phát minh và yêu thương cậu vô điều kiện.

Đối với bản thân Shuya, việc được người khác công nhận chính là một sự mãn nguyện.

Sau khi thực hiện xong hành vi, Shuya đã nóng lòng chờ đợi tin tức về hung thủ.

Tin tức về cậu học sinh lớp 8 đã ra tay giết chết một bé gái và người đó chính là cậu.

Và biết đâu, mẹ của cậu - người phụ nữ ấy sau khi thấy cậu trên tin tức sẽ quay về.

Nhưng những gì cậu nhận được sau những mong mỏi, chính là sự ruồng bỏ, trở thành đối tượng bị bắt nạt và trên hết, phát minh của cậu đã bị xem thường bởi cô giáo chủ nhiệm: "Bảo A giết người là sai, trừ người bị bệnh tim, cái ví đó không thể làm cho tim ngừng đập, kể cả một đứa trẻ bốn tuổi."

Cuối cùng họ kết luận, con bé chết đuối vì ngã xuống hồ bơi.

Vậy, giết con cô giáo, chặt xác bạn gái nhét vào tủ lạnh, chế tạo quả bom để tự sát cùng với tất cả học sinh trong trường, thì học sinh A này chắc hẳn là một thiên tài xuất chúng với tinh thần không được bình thường.

Vậy xã hội này sẽ như thế nào, nếu như ai cũng có suy nghĩ như học sinh A?

Tình yêu thương mù quáng.

Việc dạy dỗ con cái luôn là một trách nhiệm quan trọng mà bất cứ người mẹ nào cũng phải làm.

Nhưng đối với mẹ của học sinh B, trách nhiệm đó đã trở thành nỗi ám ảnh.

Có thể người phụ nữ này vẫn chưa thể phân biệt được giữa "trách nhiệm" và "tình yêu thương".

Việc giáo dục sai lệch, yêu thương mù quáng khiến bà không phân biệt phải trái đã vô tình giết chết đứa con bé bỏng của mình.

Bà vẫn luôn tự trấn an việc làm của Naoki - học sinh B là tự vệ bản thân và luôn phủ nhận việc thằng bé đã gây ra:

" Nao mà là kẻ giết người à, vớ vẩn!

Mẹ không tin đâu, Nao chỉ vứt xác xuống bể bơi thôi mà?"

Cho đến khi học sinh B ấy tự thú nhận cùng với nụ cười rạng rỡ trên mặt, thì bà vẫn một mực cho rằng tất cả chuyện này đều không phải lỗi của Naoki.

"Con bé nó đã mở mắt trước mắt con, và sau đó con đã ném nó xuống bể bơi"

Nhưng trớ trêu thay, ý định sau cùng trong cuộc đời của một người mẹ, là muốn thằng con quý tử ấy đoàn tụ cùng ông bà.

Vì bà nghĩ rằng điều đó sẽ bảo vệ đứa con ấy khỏi luật pháp và tù tội nên đã quyết định giết con bằng con dao có trong tay và tự tử.

Và đến cuối đời, chắc có lẽ cậu học sinh B ấy sẽ không có thể nghe tiếng gọi "Nao của mẹ" thêm một lần nào nữa.

Vậy suy cho cùng, nếu người mẹ này yêu thương quá mức được cho là sai, thì nếu bỏ rơi con thì sao?

Đáp án là học sinh B sẽ trở thành học sinh A.

Bài học của kẻ truyền giáo và mặt trái của giáo dục.

Sau câu chuyện này, một thế hệ trẻ em một lần nữa được sinh ra.

Một thế hệ mà bọn trẻ sống trong những sức ép xã hội, bị ảnh hưởng từ những môi trường chung quanh và trên hết chính là áp lực từ phía gia đình.

Điều đó đã làm cho chúng suy nghĩ khác đi về cuộc sống hiện tại.

Đó cũng là lý do tại sao có rất nhiều học sinh như A và B.

Sức ép từ xã hội cùng với lối suy nghĩ méo mó đã tạo nên một cách sống lệch lạc.

Đối với chúng, sống hàng ngày trong xã hội này chính là điều kinh khủng nhất nên đã tự đi tìm cho mình một lối sống cách biệt, không giống ai.

Và từ đó hai học sinh A và B được ra đời.

Lời thú tội của năm nhân vật trong truyện sẽ lần lượt làm cho bạn cảm thấy choáng váng, đặc biệt là xây dựng tính cách và miêu tả tâm lý nhân vật của tác giả về Shuya và Naoki - hai hung thủ của vụ án.

Nhưng cách trả thù của cô Moriguchi có phải là đang đứng về phía công lý hay không?

Sẽ như thế nào nếu cô Moriguchi không kịp thời chuyển quả bom đi chỗ khác?

Thế thì chắc có lẽ cả một thế hệ học sinh trong ngôi trường đó sẽ biến mất vĩnh viễn.

Cuộc gọi cuối cùng của cô Moriguchi gọi cho Shuya Wanatane sẽ là cuộc gọi ám ảnh cậu mãi mãi, khi thay vì cô ta vô hiệu hóa quả bom sẽ tốt hơn là để nó thổi bay cả một trường Đại học.

Khi bạn đọc cuốn sách này, tâm lí nó áp đặt lên là không hề nhẹ, không khí u ám, lu mờ, lạnh cả sống lưng mà Minato Kanae đã mang lại.

Đến khi chuyển thành phim, tôi tin chắc rằng bạn sẽ phải ngạt thở vì bạn sẽ chẳng bao giờ có thể tìm thấy ánh sáng hy vọng.

GIÁ BÁN: 89.000đ

Người viết review: Lin
 
{ Review Sách } - Thể Loại Trinh Thám
#3: THÁNH GIÁ RỖNG - Hashigano Keigo


Review sách: Thánh giá rỗng.

Hagashino Keigo được mệnh danh là Bậc thầy trinh thám Nhật.

Là tác giả của những tác phẩm nổi tiếng như: Phía sau nghi can X, Bí mật của Naoko, Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya,...

Cuốn tiểu thuyết "Thánh giá rỗng" đã được đưa vào top 5 các tiểu thuyết trinh thám hay nhất Nhật bản 2014.

Các tác phẩm của ông là đại diện cho những vấn đề phức tạp của xã hội mà chúng ta hàng ngày vẫn luôn phải đối mặt.

Tử hình là hình phạt vô nghĩa.

Nakahara chỉ là một nhân viên làm cho công ty quảng cáo.

Ngày hôm ấy vẫn như mọi ngày, anh đều đi làm bình thường.

Nhưng cho đến khi nhận được một cuộc gọi khẩn.

Con gái 8 tuổi của anh đã bị giết chết.

Từ giây phút đó, bầu trời của anh đã sụp đổ hoàn toàn.

Nếu như vụ án mà nạn nhân là con trong một gia đình, khi xác định được hung thủ không phải là người ngoài, thì 50% thủ phạm là cha mẹ.

Đó là lý do Sayoko - mẹ của nạn nhân được cho là nghi phạm duy nhất.

Trong khi người phụ nữ ấy, đã không còn gì để mất nữa.

Khi Sayoko thấy Manami nằm ngã trên sàn nhà vệ sinh, băng dính dán trên miệng cùng với gương mặt không còn sắc máu, cô vẫn chưa tin được rằng con gái bé bỏng của mình đã chết, khi mà cách đó chưa đầy 1 tiếng đồng hồ, con bé vẫn còn gật đầu bảo sẽ trông nhà giúp mẹ.

Nước mắt tiễn biệt của Nakahara, sẽ là những giọt nước mắt cuối cùng khi biết rằng con gái của anh sẽ không thể nào tiễn anh đi làm vào mỗi buổi sáng như trước đây nữa.

Nỗi đau mà hai vợ chồng anh phải gánh chịu, tên giết người ấy sẽ phải đền bù lại tất cả bằng án tử hình.

Nhưng có lẽ công lí đã không đứng về phía hai người khi tên luật sư đã hiên ngang cho rằng hung thủ không cố ý giết người.

"Tôi thực sự xin lỗi gia đình nạn nhân.Vâng, tôi thật tâm muốn nhận lỗi với gia đình vì đã lỡ tay giết hại một cô bé đáng yêu như thế,..."

Bằng những câu nói hoang đường, sáo rỗng ấy đã nhen nhói trong tim anh một nỗi hận thù thật sự.

Bất cứ ai trong phiên tòa cũng thừa biết tên giết người ấy nói dối trắng trợn, thế mà câu phán quyết của luật sư biện hộ lại như lưỡi dao vô hình giết chết anh ngay tại chỗ:

"Bị cáo có dấu hiệu thực sự chối cải"

Thế còn công bằng của Manami, phải làm sao đây?

Con bé chính là lẽ sống duy nhất của Nakahara và Sayoko.

Khi một người thân lại ra đi, là một nỗi đau sẽ để lại, bám víu lấy những người kia đến suốt cuộc đời.

Nhưng không may, xã hội mà chúng ta đang đứng, cán cân công lý đã không tồn tại.

Để Manami chết trong đau đớn, thế thì chỉ có án tử hình mới giải quyết được tất cả.

Và để có thể làm được việc ấy, Nakahara đã cùng vợ mình đứng lên đấu tranh đòi lại tất cả những gì đã mất.

"Nếu hắn không bị tuyên án tử, chính em sẽ chết ngay trước cửa tòa án."

Thánh giá rỗng

Với lòng quyết tâm cùng sự kiên trì, mong muốn của hai vợ chồng cũng được đền đáp.

Tên giết người cũng nhận án tử hình.

Nhưng sau tất cả mọi chuyện, quá khứ đau đớn cùng với sự thật phải đối diện trước mắt của những tháng ngày còn lại, họ nhận ra rằng mình không thể có con và thậm chí không thể sống với nhau sau ngần ấy đau thương.

Cuộc chia tay ấy diễn ra trong im lặng nhưng trong lòng của mỗi người, vết thương rỉ máu ấy sẽ mãi mãi không lành lại được.

11 năm sau, Sayoko bị sát hại, Nakahara một lần nữa lại mang cảm giác của những năm tháng chết tiệt ấy.

Và anh chợt nhận ra rằng, cho dù tên hung thủ có bị tử hình hay không, thì sự thật là Manami đã không còn sống nữa.

Cũng giống như Sayako như bây giờ.

Vậy, phải như thế nào mới là đủ, mới là đúng, khi mà cây "Thánh giá rỗng" anh và Sayoko cầm năm xưa, cũng không thể mang Manami quay trở về.

"Nếu ngày ấy chúng ta không chia tay, có lẽ anh một lần nữa trở thành gia đình nạn nhân rồi."

Suy cho cùng, tử hình chỉ là mác hình phạt vô nghĩa.

Sự thật không thể thay đổi.

Họ đã không còn trên đời.

Gía trị của một sinh linh.

Các tuyến nhân vật của Keigo xuất hiện vô cùng lỏng lẻo, nhưng lại có mối liên quan đến bất ngờ.

Độc giả chắc hẳn sẽ rất tiếc cho mối tình của hai con người trẻ tuổi được nhắc đến ngay đầu trang sách.

Tưởng chừng như không dính dáng đến nội dung truyện.

Saori mất mẹ từ nhỏ, sống với người cha luôn bận rộn công việc, khiến ông chỉ về khi đêm đến.

Vì luôn một mình nên cô đã tự làm tất cả, từ việc nhà đến học nấu ăn.

Cuộc đời cô bỗng dưng bước sang trang mới khi cô gặp được Fumiya, đàn anh khóa trên.

Người mà cô thầm thương bấy lâu.

Chuyện tình của hai con người này sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như nó không trở thành dự án trước khi chết của Sayoko.

Sau cái chết của vợ cũ, Nakahara tiếp tục hoàn thành nó thay cho cô.

Mọi thông tin thay phiên nhau xuất hiện trong cuộc điều tra của anh, để rồi sự thật phía sau chuyện tình yêu ấy được hé lộ, là cũng đến lúc cuốn sách này được đóng lại.

Nakahara đã lần lượt đi gặp Saori và Fumiya, cuộc sống của họ từ lâu đã không còn dính dáng gì đến nhau nữa.

Fumiya trở thành một bác sĩ khoa nhi, còn Saori đã trở thành gái điếm và mắc bệnh ăn cắp vặt, nghiện hút thuốc.

Nói đến đây cũng đủ để cho mọi người thắc mắc.

"Rốt cuộc, 21 năm trước đã xảy ra chuyện gì?"

"Tôi và Saori đã giết người" - Fumiya đã trả lời như thế.

Tình yêu của anh và Saori cả trường ai cũng biết, vì bố của Saori vẫn thường xuyên vắng nhà nên có thể nói thời gian Fumiya lại nhà cô không thiếu.

Từ đó, ham muốn nam nữ đối với học sinh cấp 3 như hai người là chuyện bình thường.

Và họ đã đi quá giới hạn cho phép.

Cái ngày mà Saori và anh lén lút vào phòng tắm sinh đứa con của họ, đến tận 21 năm sau nó vẫn còn ám ảnh cả hai người.

Đến tận bây giờ, Saori cũng biết rằng cô không có tư cách để làm mẹ, khi mà năm xưa hai người đã cùng nhau chôn đứa con của mình ở phía sau núi.

Chỉ vì sợ cha mẹ la mắng và dư luận từ mọi người.

Đứa bé ấy sinh ra mà không một lần được nhìn mặt bố mẹ, thậm chí dây rốn còn chưa kịp cắt bỏ.

Hai người đã chối bỏ trách nhiệm cao cả ấy chỉ vì lợi ích của bản thân, vì cả cô còn không muốn nhìn mặt đứa con của mình: "Làm cho nó ngừng thở là nhanh nhất."

Để rồi 21 năm sau, cái chết của bố làm cho cô nhiều lần tự tử không thành, khiến cô hối hận sau tất cả những gì mình đã làm.

Saori đã bị đẩy xuống vực thẳm của xã hội, trở thành gái điếm, thành kẻ cắp.

Và cuộc đời cô chẳng còn gì nữa.

Rồi sau đó cô lại gặp Sayoko, người phụ nữ cũng mất con.

Câu chuyện cuộc đời cô bỗng dưng trở thành bài viết cho tờ báo của người phụ nữ ấy.

Lúc đó Saori đã dựa vào vai Sayoko khóc như một đứa trẻ.

Cây thánh giá của xã hội.

Dù mọi chuyện đã qua 21 năm, nhưng tội ác mà Fumiya và Saori đã làm là chuyện không thể chấp nhận.

Lời nói của hai người họ sẽ là lời khai trước tòa, cũng là minh chứng cho sự hối cãi, khi Fumiya vẫn luôn hàng ngày lên núi cầu xin sự tha thứ từ đứa con mà anh và cô đã nhẫn tâm để nó nằm dưới lớp tuyết lạnh giá suốt 21 năm.

Và giờ đây, cha mẹ nó đã phải trả giá.

Còn Nakahara đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Sau tất cả mọi chuyện, Nakahara chỉ muốn hai con người trẻ tuổi ấy không đi trên con đường tội lỗi, đối mặt với sự thật, nhận lấy trách nhiệm vốn có.

Để sau này, họ sẽ không còn dằn vặt như bây giờ.

Lại một lần nữa, cuốn sách này lại làm bạn hoang mang.

Thật đúng là Hashigano Keigo, sau mỗi câu chuyện đều ẩn chứa những bí ẩn, mà chính độc giả như chúng ta phải đối mặt với những câu hỏi không có lời giải đáp.

Cây thánh giá công lý của Nakahara từ lâu đã không tồn tại.

Nó rỗng và vô nghĩa.

Còn cây thánh giá thật, sẽ mang lại nhiều đau khổ hơn nữa.

Khi mà tội phạm thì ở khắp nơi, nhưng cái giá chúng phải trả chỉ là một, hai, cao lắm là hơn 10 năm tù.

Điều đó chứng tỏ, dù ta có cố gắng dành lại công bằng như thế nào, thì với cây thánh giá rỗng trên tay, ta cũng chẳng làm gì được.

GIÁ BÁN: 98.000đ

Người viết review: Lin
 
{ Review Sách } - Thể Loại Trinh Thám
#4: CHÚ BÉ MANG PYJAMA SỌC - John Boyne


Đây là quyển sách có thể không nghiêng về trinh thám nhiều lắm, nhưng vì nó khá nổi tiếng nên mình sẽ liệt nó vào danh sách luôn thể.

****

Mạnh mẽ đến choáng váng.

Tinh tế, đơn giản một cách có tính toán và cảm động đến tận cùng.

"Chú bé mang pyjama sọc" đã mang về cho John Boyne năm triệu bản in trên khắp thế giới, được dịch sang 17 ngôn ngữ khác nhau, từng đứng đầu các danh sách bán chạy ở Anh, Mỹ và nhiều quốc gia khác.

Và hãy tin tôi, khi gập cuốn sách này lại, bạn sẽ bị ám ảnh.

Hai đứa trẻ.

Câu chuyện diễn ra vào cuối Thế chiến II, khi Hitler đang nắm quyền Đế quốc Đức.

Cậu bé Bruno chín tuổi một ngày khi từ trường về nhà thì biết tin cả gia đình sẽ chuyển đến Out-With - một trại tập trung ở Đức.

Và ở đó Bruno không hề cảm thấy hạnh phúc, khi tất cả chỉ vì công việc của cha cậu.

Không quán cafe, không sạp rau quả, không nhà cửa khiến cậu cảm thấy cô đơn thật sự.

Và Bruno khao khát có bạn.

Cậu vẫn luôn nhìn thấy dãy hàng rào trải dài rất xa từ cửa sổ phòng ngủ của mình, và cậu quyết định đi thám hiểm nó.

Bruno phấn khởi vì nghĩ chuyến đi này giống như hành trình khám phá ra Châu Mỹ, và cậu đã tìm thấy.

Đó là một cậu bé mặt pyjama.

Một đứa trẻ nhem nhuốt hơn bao giờ hết.

Kể từ ngày hôm đó, Bruno vẫn hàng ngày đến chỗ của Shmuel - cậu bé mặc pyjama.

Chỉ đề nói chuyện, đôi khi chỉ là những lời tâm sự, hoặc những gì chúng thấy hàng ngày.

Và hàng rào kẽm phân cách chính giữa hai đứa trẻ ấy, đã không còn quan trọng nữa.

Nếu là lần đầu đọc cuốn sách này, mà bạn nghĩ đây là cuốn sách dễ thương, nói về cuộc sống tươi đẹp, về tương lai của bọn trẻ, thì tôi sẽ cho đó là sự mơ mộng.

Vì thực tế, nó tàn khốc hơn rất nhiều, khi tình bạn ấy không thể tồn tại trong xã hội như thế.

Dãy hàng rào phân cách.

Hai mươi chương sách, tương đương với hai mươi mẩu chuyện nhỏ của Bruno, được kết nối với nhau chặt chẽ, và tất cả đều là những gì cậu quan sát thấy về người chị Gretel, về mẹ, về cha cậu, về Trung Uý Kotler, về cô hầu Maria, hay thậm chí là ông Pavel - người chuyên gọt rau quả và phục vụ bàn ăn.

Nhưng trên hết, những chuyện ấy cậu đều kể cho Shmuel, người bạn duy nhất.

So với Bruno, có lẽ Shmuel đã trải qua cực khổ quá nhiều, vì trong lời cậu kể, ta chỉ thấy được hình ảnh mười một người ở chung một căn phòng, hay không hiểu sao bọn lính lại chia cắt gia đình cậu, hoặc đơn giản chính là cơ thể gầy guộc, trơ xương, mặt mũi lấm lem của cậu.

Trong khi lời kể của Bruno, chỉ là việc không có bạn hay bị chị gái trêu chọc, và cậu chán ghét ở đây như thế nào.

Hai hình ảnh đối lập đáng sợ ấy, sẽ không bao giờ kết thúc.

Bruno vẫn còn nhớ như inh hình ảnh run rẩy, sợ sệt, cùng với một bên bầm mắt và người đầy thương tích của Shmuel khi cậu đã lỡ ăn một miếng thịt trong khi lau ly vì quá đói.

Hay là sự biến mất của ông Pavel sau khi đã lỡ tay làm đổ chai rượu lên người Trung úy Kotler, trong khi trước đó, ông Pavel đã giúp cậu băng bó lại vết thương chảy máu khi cậu ngã vì đu dây.

Nhưng sau mọi chuyện, hai đứa trẻ ấy vẫn là bạn của nhau, dù Bruno vẫn chưa thể lý giải, những người đó họ nên tội gì?

Và câu hỏi ấy sẽ mãi không được trả lời.

Quyển sách chỉ hơn 200 trang, và chỉ nói về hai đứa trẻ chín tuổi cùng với tâm hồn trong sáng, ngờ nghệch.

Và những gì chúng thấy ở thực tại là vẫn chưa đủ trong khi ngoài kia chính là địa ngục không hơn không kém.

Nhưng bọn chúng vẫn vượt qua tất cả, bằng chứng chính là việc Shmuel vẫn luôn ngồi bên cạnh hàng rào thép chờ đợi Bruno đến chơi với mình.

Và cái hàng rào ấy chính là đại diện cho sự sống và cái chết, vì nó chính là ranh giới vô hình giữa hai số phận.

Những hàng rào như thế vẫn còn tồn tại khắp nơi trên thế giới, và mong rằng trong chúng ta sẽ không có ai phải đối mặt một hàng rào như vậy trong đời.

Cậu bé mang Pyjama sọc

Ngôi nhà ba tầng hay trại tập trung, chuyện đó có gì là quan trọng khi chúng có tình bạn.

Từ những miếng bánh hay những miếng socola mà Bruno vẫn lén lút mang theo cho Shmuel, có lẽ nào như vậy là sai trái?

Dù xung quanh có là chiến tranh hay bom đạn, thì Bruno vẫn sẽ mang thức ăn cho Shmuel hàng ngày.

Nhưng sự thật là ở đây lại không bom đạn, khói súng hay máu me nhưng lại mang cho người đọc sự thật đến đau cả tâm can, khi người Do Thái vốn dĩ phải là nô lệ, một thân phận nằm dưới đáy xã hội ví như Shmuel, hay là quyền thống trị của Quốc xã Đức mà đại diện lại là Bruno.

Suy cho cùng, nạn nhân chỉ là hai đứa trẻ chín tuổi.

Sẽ như thế nào nếu có người bắt gặp việc hai cậu bé ngồi chơi với nhau giữa hàng rào ấy?

Người bị la mắng là Bruno hay Shmuel?

Hay Shmuel lại bị đánh đập một lần nữa?

Ai cũng biết rõ trừ bọn trẻ.

Bìa trang sách của John Boyne là hình ảnh một nền trời xanh biếc, phía trước là dãy hàng rào thép cùng với hai chiếc máy bay giấy.

Một chiếc màu vàng tươi, còn một chiếc được kẻ sọc đen trắng.

Nó đơn giản, dễ hiểu và cũng phũ phàng không kém.

Khi mà hai chiếc máy bay giấy ấy tượng trưng cho khát khao cháy bỏng của đôi bạn thân mong muốn được bay thật xa, được biến mất khỏi nơi được gọi là địa ngục.

So với trong truyện, thì bộ phim cùng tên sẽ làm bạn nhận một cú sốc làm bạn ám ảnh, khi mà kết thúc chính là hình ảnh hồn lìa khỏi xác và tiếng thét trong vô vọng của cha mẹ Bruno.

Kết thúc câu chuyện của John có lẽ quá nhanh, đến khi nhìn lại thì nước mắt vẫn chưa kịp tuôn trào, vì nó quá nhẹ nhàng nhưng lại quá độc ác.

Ở đoạn cuối chương mười chín, dường như cảm nhận của Bruno mang đến cho chúng ta cảm giác quá đỗi là chân thực:

"Rồi sau đó căn phòng trở nên rất tối...Bruno nhận ra mình vẫn đang nắm tay Shmuel và không gì trên đời có thể thuyết phục cậu rời bàn tay đó ra."

"Cậu là bạn thân nhất của tớ, Shmuel ạ." cậu nói " Bạn thân nhất đời của tớ"

Và tình bạn ấy sẽ mãi luôn bất diệt trong lòng độc giả.

Chương cuối của tình bạn

Qua bi kịch này, liệu những người chung quanh họ có hiểu ra một điều gì đó hay không?

Liệu cha của Bruno có nhận ra rằng khi dẫn gia đình đến chỗ này sinh sống là một sai lầm, vì nơi đây thực chất không hề dành cho con người.

Còn chị gái Gretel, người luôn trêu và ghen tức với em trai mình có cảm thấy thoải mái hơn không khi biết rằng sẽ không bao giờ được nhìn thấy nó nữa.

Và người mẹ ấy, sẽ trở thành người như thế nào khi mất đi đứa con bé bỏng.

Và sau tất cả, họ có thấy đau đớn không, khi chính họ là người đứng ra cầm đầu chính quyền khốn nạn ấy và việc làm đó đích thị không được gọi là "công việc", mà là hành động của một con quái vật không hơn không kém.

Có lẽ chúng ta đã rất may mắn khi được sinh ra trong xã hội văn minh, phát triển.

Nhưng đáng thương thay, Bruno và Shmuel phải sống trong thế giới mang tên "Hàng rào thép", một nơi mà sự chia sẻ, an ủi, đồng cảm không được phép tồn tại.

Chiến tranh, thuốc súng, chết chóc luôn là những đề tài không bao giờ kết thúc khi mà cái ác vẫn luôn ở đấy, ám ảnh, tra tấn tâm hồn biết bao con người giữa một thế giới đen tối, nhuốm màu máu của bi thương.

Nhưng ở đây, John Boyne đã vẽ nên một tia sáng, và tia sáng ấy chính là Bruno và Shmuel.

Cho dù có như thế nào, bọn trẻ chỉ cần biết là bọn chúng luôn cần có nhau.

Vậy là quá đủ rồi.

GIÁ BÁN: 60.000đ

Người viết review: Lin
 
Back
Top Bottom