Khác [REUP- VÔ HẠN] - Tôi làm cẩm lý trong trò chơi sinh tồn (C 1-200)

[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 40


Đến giờ tan làm, Phù An An lại đến cửa hàng áo mưa với số tiền lương vừa nhận được.Chỗ đó cách đây không xa, để tiết kiệm vài đồng đi xe, Phù An An đã mặc quần mưa vàủng đi mưa lội trong mưa.

Vì trời mưa xối xả nên cửa hàng của ông chủ cũng đôngkhách, buôn bán cực tốt.Bảng hiệu cho thuê cửa hàng đã bị lấy xuống đổi thành bảng ghi dù che mưa giá đặcbiệt 46 đồng.Phù An An mắt nhìn cây dù che mưa giá đặc biệt kia, hôm trước chỉ bán 30 đồng haicái.

Bây giờ đã tăng giá gấp hai ba lần, đúng là công việc kinh doanh dựa vào trời ăncơm.Ngoài những người khách lẻ, còn có hai chiếc xe tải màu đen đậu trước cửa, nhữngngười mặc áo liền quần bên cạnh họ khiêng những chiếc hộp lớn đã được đóng gói từcửa hàng áo mưa lên xe tải, còn có một nhóm đàn ông mặc vest và đeo kính râm đứngxung quanh.Nhìn giống như The Matrix??? , dáng vẻ kiểu như là" đừng nhìn ta, ta không dễ trêuchọc đâu."

Phù An An nuốt nước miếng, đợi bọn họ lái xe đi rồi mới đi vào.

"Này, cô bé lại đến rồi, lần này muốn mua cái gì đây?"

Ông chủ nhìn Phù An An, rũ bỏvẻ uể oải lúc trước nhiệt tình chào hỏi."

Ông chủ vẫn còn quần chống thấm nước, ủng đi mưa và áo mưa không ?

Tôi muốnmua thêm một ít."

Phù An An hỏi."

Còn chứ nhưng giá cả so với trước đây cao hơn một chút."

Bởi vì đột nhiên mưa to,cửa hàng của hắn kinh doanh tốt lên rất nhiều, đặc biệt sản phẩm cũng không bán hạgiá nữa nên hắn cảm thấy có chút tự hào, "Nhưng nếu cô mua nó, anh trai tôi có thểgiảm giá cho cô."

Cô đã mua một bộ ba món gồm ủng đi mưa, quần đi mưa và áo mưa từ ông chủ, tuy đãđược giảm giá nhưng cô cũng tốn hơn hai tờ tiền màu đỏ.

Hầu bao ngày càng rỗng,Phù An An hiểu sâu sắc ý nghĩa của câu nói " hận một đồng không thể bẻ đôi ra màxài"Lúc này cô đặc biệt muốn cầu xin ông trời cho cô lấy vận may của mình để đổi một cáimáy rút tiền xài mãi không hết trong cái trò chơi sinh tồn này.

Nhưng cô suy nghĩ kỹlại hay là bỏ đi, suy cho cùng, tiền mất đi thì có thể kiếm lại được, nhưng nếu may mắnmất đi thì thật là khốn khổ.Phù An An thực hiện một cái nắm tay "rút lại" về phía bầu trời, và giây tiếp theo, trờigiáng cho cô một tiếng sấm khiến mọi người kinh hoàng."

Lời trẻ nhỏ vô tư, ông trời ơi, lời trẻ nhỏ vô tư nha."

Phù An An liền vội vàng đem đồche mưa đội trên đỉnh đầu chạy vè phía nhà thuê của mình, trong miệng còn khôngquên lẩm bẩm " xem trên mặt mũi ông nội của tôi mỗi tháng mùng một mười lăm đềudâng hương cúng bái ông xin ông đừng tính toán với tôi."

Thành phố Hải Ly Ngày thứ 5, mưa lớn tiếp tụcPhù An An bắt đầu tích trữ nhiều lương thực hơn.

Không chỉ đồ ăn, cô còn mua haichiếc phao bơi hình tròn

Thành phố Hải Ly ngày thứ sáu, mưa to tiếp tục.Sau ba ngày mưa lớn liên tiếp, hệ thống thoát nước của thành phố gặp sự cố, mưa lớnlàm ngập các trung tâm thương mại, bãi đậu xe, tàu điện ngầm, v.v.

Taxi và xe buýttrên đường đột nhiên trở nên rất đông đúc.Mưa to cùng mặt đường trơn trợt làm nhiều vụ tai nạn xe cộ đã xảy ra, ngày tại trênđường chỗ Phù An An đi làm, một cái xe nhỏ đụng phải một chiếc xe buýt.

Chiếc xe bịđập nát thành từng mảnh, những người bị thương được đưa đến bệnh viện bằng xe cấpcứu, còn những hành khách bị bỏ lại với khuôn mặt buồn bã.Phù An An bất chấp cơn mưa lớn để vào siêu thị, TV trong siêu thị vẫn đang phát bảntin buổi sáng, cơ quan chính phủ đã đưa ra cảnh báo mưa bão sẽ xảy ra liên tục,khuyến cáo tất cả người dân không nên ra ngoài nếu không có việc gì.Thành phố Hải ly ngày thứ bảy, mưa to tiếp tục làm mực nước trên đường phố đã dânlên thấm ướt chân người đi đường.Sự việc còn tệ hại hơn khi Cục khí tượng đưa ra cảnh báo bão lớn khiến thời tiết vốnđã xấu lại càng trở nên tồi tệ hơn.Cảnh báo bão hai ngày sau đó khiến cư dân Thành phố Hải Ly hoảng loạn, mọi ngườitrong thành phố chạy ra ngoài mua đồ ăn, trong chốc lát các trung tâm thương mạilớn và siêu thị nhỏ đều chật kín, chỉ cần một ngày là siêu thị đã bán hết sạch đồ ăn vàđồ dùng sinh hoạt hàng ngày.Phù An An tận mắt nhìn thấy buổi sáng chỉ có hai nhân dân tệ một gói mì, nhưng buổichiều đã là mười nhân dân tệ một gói.

Siêu thị nhỏ chỗ Phù An An làm việc cũng bánhết sạch hàng hóa, bà chủ cũng kiếm được rất nhiều tiền.

Bà chủ vẻ mặt tươi cười nhìnPhù An An rồi từ trong ngăn kéo lấy ra hai trăm đồng đưa cho cô "sắp tới sẽ có bãonên ngày mai cô không cần đến nữa, cho cô nghĩ hai ngày đó."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 41


Bảy ngày đã trôi qua trong trò chơi và Phù An An đã tích trữ rất nhiều lương thực.

Chỉriêng trong không gian, hiện đã có hơn 20 túi bánh mì, hơn 40 túi mì ăn liền, các loạihộp đựng đồ ăn trưa và bánh quy chiếm ba ô, nước khoáng và sữa chiếm một ô.Trong căn nhà thuê nhỏ còn có một bao gạo 50 cân, rau và thịt lợn gà vịt chất đầytrong chiếc tủ lạnh nhỏ.Phù An An nhận tiền lương gấp đôi từ bà chủ, tạm thời không biết nên mua gì, hìnhnhư tiền trong trò chơi không thể đem ra bên ngoài được.Lợi dụng lúc này mưa đã nhỏ hơn một chút, Phù An An bỏ tiền vào túi sau đó đi dạotrên đường.Mưa lớn đã ngập đến mắt cá chân, Phù An An đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, trò chơikhông thể chỉ đơn giản là mưa to như vậy, nếu nước tiếp tục dâng cao thì sao?

Côkhông giỏi bơi lội lắm.Phù An An suy nghĩ cẩn thận, sau đó quay lại và đi đến một cửa hàng chuyên bán đồbơi lặn.Thực ra cô muốn mua một chiếc thuyền phao, nhưng chiếc rẻ nhất trong cửa hàngcũng có giá 688 đồng.

Mua xong chưa chắc đã dùng được, dùng xong lại mang ra bênngoài trò chơi cũng không được, do áp lực về tiền bạc , Phù An An đành bỏ cuộc.

Cô đã mua hai phao bơi, một áo phao và một chậu nhựa đã qua sử dụng.

Đường kínhcủa cái thao nhựa là 1,5 mét, khi cõng trên lưng giống như mai rùa, một cái mai rùamàu đỏ."

Này, Tiểu Phù, cô mua cái chậu to như vậy để tắm à?"

Lão bảo vệ ở cửa hỏi thăm côkhi cô quay lại."

Tôi dùng để làm thuyền ."

Phù An An nhỏ giọng đáp lại, lão nhân nghe không rõ, chonên chiếu theo lệ ồ lên một tiếng.Một cơn bão lớn sắp ập đến, trở lại ngôi nhà thuê, Phù An An bắt đầu dán các cửa sổlại bằng băng dính và đặt rất nhiều tấm gỗ để dự phòng.Thành Phố Hải Ly Ngày thứ 8Bên ngoài gió thổi lồng lộng, bên trong ánh đèn lập lòe.Phù An An mở điện thoại di động lên, nhìn xem tin tức mới bị đẩy lên.

Một phóng viênđang đối mặt với bão để đưa tin bị gió thổi đến mặt biến dạng, cơ thể nghiêng ngã lảođảo, gian khổ ghi hình đưa lên tình huống mới nhất.[Còn hai tiếng nữa bão mới đổ bộ, hiện tại có thể thấy gió đã rất mạnh, theo báo cáocủa các chuyên gia, cơn bão này rất mạnh, đồng thời sẽ đổ bộ vào sáu tỉnh ven biểnmiền Nam nước ta, ảnh hưởng đến toàn bộ phía đông nam... ]Trừ cái này, trên internet còn có thật là nhiều video ngắn, ghi lại hình ảnh họ đang làmnhững gì để đối mặt với cơn bão sắp tới.Có người liều lĩnh thò điện thoại ra ngoài cửa sổ ghi lại cảnh mưa bão; Ai đó đang cầunguyện trước máy quay;Một số người đã nhân cơ hội này để quảng bá bài phát biểu về ngày tận thế và đoạnvideo dài ba phút này đã bị chặn.

Phù An An lướt qua chương trình nhỏ vốn là đặc sản của thế giới này, không bao giờnghĩ rằng trò chơi có thể đạt được độ chi tiết như vậy.

Thỉnh thoảng, Phù An An sẽ cócảm giác rằng đây giống như một thế giới thực."

Hệ thống trò chơi?"

"Tinh linh trò chơi?"

"Hệ thống chăm sóc khách hàng?"

Phù An An nói vào không khí nhiều lần, nếu có người khác trong phòng, họ chắc chắnnghĩ rằng cô là một kẻ tâm thần.Trò chơi này đặc biệt lạnh lùng, ngoại trừ trò chơi bắt đầu và kết thúc, còn có thôngbáo tìm được đạo cụ không gian, nó đều không có cảm giác tồn tại."

Trò chơi chăm sóc khách hàng ở đây sao?

Tôi chán quá rồi , đi ra ngoài nói chuyệnmột chút đi."

Vẫn còn hai giờ trước khi cơn bão đi vào đất liên, Phù An An buồn bã nói một mình: "Tại sao các ngươi không phản hồi lại người chơi vậy?

Đi ra tương tác một chút để tăngthêm tình cảm đi.

Ngươi không cô đơn sao?

Không cảm thấy buồn chán sao?

Làm mộttrò chơi ngươi không muốn có thêm một người bạn đáng yêu sao?"

Không có thính giác bén nhạy như Zombie, bên ngoài thanh âm cuồng phong gào thétđầy đủ bao phủ Phù An An một thân một mình vừa buồn chán vừa sợ hãi.Đây không phải là lần đầu tiên Phù An An nói chuyện với không khí, đáng tiếc cũngkhông có chữ viết nào trong không khí phải hồi lại cho cô.

Lời nói của cô giống nhưhạt cát rơi vào đại dương không một gợn sóng."

Trò chơi này công nghệ thì cao, nhưng không thông minh lắm ."

Ngay khi giọng nói rơi xuống, có một dòng điện chạy qua, căn phòng hoàn toàn chìmtrong bóng tố
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 42


Phù An An sợ hết hồn, còn tưởng rằng cô nói xấu trò chơi bị trả thù.Nhưng nghĩ kỹ lại thì là do thiết bị điện của thành phố đã bị hư hỏng do bão nên toànbộ Thành phố Hải ly đã bị cắt điện.Bão đến nhanh và dữ dội, mưa lớn kéo theo gió giật mạnh, cây cối trên đường rungchuyển, đèn đường và biển báo bị gió mạnh thổi bật gốc.Các tầng trong khu nhà trọ của Phù An An sống đều rung chuyển, có tiếng kính vỡ từnhà bên cạnh -- cửa sổ bị bão đập vỡ.Suốt đêm, Phù An An nửa ngủ nửa tỉnh.

Cô lo lắng cửa kính không ngăn cảng được bãoở phía ngoài, lo lắng hơn nữa là cái chung cư già nua cũ kỹ này sẽ bị thổi bay.Một đêm trôi qua, dù khu chung cư cũ kỹ ọp ẹp nhưng không hiểu sao nó vẫn cònđứng vững.Phù An An nghe xong một đêm mưa gió rít rào cuối cũng cũng buôn xuống nội tâm losợ nơm nớp.Nhưng tầng trên không may mắn như của cô, tất cả các cửa sổ bên ngoài đều bị vỡ,trong nhà ướt sũng, chưa kể chủ nhà còn bị thương do mảnh kính văng vào và đượcđưa đến bệnh viện từ sáng sớm.

Tất cả lực lượng sơ cứu và lính cứu hỏa trong toàn thành phố đã được điều động, và cóthể nhìn thấy ô tô ở khắp mọi nơi đang chạy về phía bệnh viện gần nhất.Mưa lớn bên ngoài vẫn đang tiếp tục.Phù An An ở trên sổ tay vẽ lên một nét bút -- thành phố hải ly ngày thứ chín.Đây chỉ là khúc dạo đầu của thảm họa.

Mặc dù toàn thành phố bị mất điện nhưng tínhiệu mạng vẫn có nhưng không được tốt lắm.Phù An An lên xem phần mềm xã hội, phần lớn là thảo luận về cơn bão, và có ngườiđăng bài kêu cứu, có người ở nhà bị thương, hỏi có ai giúp đưa đi bệnh viện không.Phía dưới bài viết lời cầu cứu rất nhiều nhưng sự trợ giúp thì ít đến đáng thương.[Ai có xe ô tô?

Tọa độ quận XXX, mang cho tôi một chiếc, ông già ở nhà bị thương, xingiúp đỡ. ][ Xe để ở dưới tầng hầm đã bị ngập, hơn nữa nước ở trên đường đã ngập tới đầu gối, xethì quá ít không ai giúp đỡ được nên mọi người tự chú ý đi.][Bệnh viện hiện tại chật kín, bác sĩ cùng y tá đều bận rộn, nếu như ngươi bị thươngnhẹ, ta đề nghị ngươi mua ít thuốc về nhà tự băng bó...]Phù An An đọc nội dung bên trên cô đã hiểu được tình hình hiện tại bên ngoài.May mắn thay, thành phố Hải Ly không bị hỗn loạn vì cơn bão đêm qua, tin tức vẫnđang phát đi rằng chính phủ đã thiết lập nơi trú ẩn tạm thời ở hai trường cấp hai vàcấp ba trong thành phố.

Tất cả những bệnh nhân bị thương không thể được chăm sócvà cư dân có nhà ở ngập nước dều có thể mang theo căn cước đến ở.

Cũng có nhữngngười bên trong cộng đồng chuyên thống kê các nạn nhân của thảm họa.Có tiếng gõ cửa phòng của Phù An An, cô thấy có một người đàn ông trung niên đeokính ở bên ngoài.

Người đàn ông trung niên sửng sốt khi nhìn thấy một cô gái trẻ mởcửa và nhìn vào trong phòng, "Cô có phải là người duy nhất sống ở đây không?"

"Có chuyện gì vậy?"

Phù An An đứng ở cửa nhàn nhạt hỏi."

Ôi, chúng tôi là người của bên phường, đến đây để thống kê số người bị thương vànhà cửa bị hư hao."

Người đàn ông muốn nở một nụ cười nhân hậu, nhưng hàm răngvàng ố, bốc khói, khiến người ta cảm thấy khó chịu."

Xin vui lòng cung cấp tên của cô để đăng ký.

Nếu ngôi nhà bị hư hỏng và cô khôngthể ở trong đó nữa, cô có thể đến trường trung học số 5 Thành Phố Hải Ly."

"Ồ, cảm ơn."

Phù An An lễ phép nói, "Nhà chúng tôi có hai người, tôi là Phù An An anhtrai tôi là Phù Phú Quý, trong nhà không có bị hư hại gì."

"Hai người à ."

Trong mắt người đàn ông trung niên lộ ra vẻ nghi hoặc."

ừ, anh tôi đang trong nhà vệ sinh."

Phù An An mắt cũng không nháy nói ba láp.Người đăng ký cũng lúng túng xông vào xem có ai trong toilet không, quẹt, quẹt vài cáighi thông tin lên rồi đi đến nhà tiếp theo.

Trò chơi này cũng quá chân thật rồi.Sau khi những người này rời đi, Phù An An lại thở dài, sau đó đem cửa khóa lại và dánmột tờ giấy lên mắt mèo để ngăn người ngoài nhìn trộm.Một người đã thuê nhà ở bên ngoài nhiều lần, ngay cả trong trò chơi, Phù An An đặcbiệt có ý thức tự bảo vệ mình.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 43


Trong thời tiết gió và mưa lớn như vậy vẫn có rất nhiều người dân đi bộ bên ngoài.Tầng 1 của chung cư gần như bị nước mưa làm ướt sũng, cư dân sống ở tầng 1 tất bật dichuyển, tìm nơi ẩn náu cùng người thân, bạn bè hoặc đến các khu tạm trú.Phù An An sống ở tầng sáu, mưa không thể làm phiền đến cô, nhưng mất điện thì hơiphiền.Không biết còn có điện lại hay không, rau và thịt tươi trong tủ lạnh cũng không giữđược lâu hơn nữa.

Không gian chính là một thứ tốt, nhưng nó không giữ tươi được.Chiếc tủ lạnh tuy nhỏ, ít đồ nhưng cũng ngốn của cô không ít tiền.

Bây giờ biện phápduy nhất chính là đem bọn nó ăn hết.Lúc này ăn một bữa lẩu là thích hợp nhất.

Một khi các nguyên liệu nấu lẩu được đổ vàonồi, cả căn phòng tràn ngập mùi thơm, nấu lẩu vào một ngày mưa là một thú vuikhông gì sánh bằng.Nếu không có con dao găm mang tên "Trò chơi sinh tồn" treo lơ lửng trên đầu thì khỏinói bây giờ vui biết bao nhiêu, nhưng so với trò chơi đầu tiên thì bây giờ có thể vui hơnmột chút, lúc đó ngủ cũng không dám ngủ vì sợ lúc đang ngủ thì ngáy.Hải Ly Thành Vào ngày thứ mười, trận mưa lớn chuyển thành mưa xối xả như trútnước.

Nước trên đường đã dâng lên từng chút một có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nướcđã ngập đến thắt lưng của một người trưởng thành, các phương tiện trên đường hoàntoàn không thể sử dụng được.Hệ thống điện vẫn chưa được khôi phục, Phù An An nhìn vào điện thoại di động củamình, vẫn còn 50% pin.Cơn mưa ngày càng nặng hạt khiến tín hiệu trở nên vô cùng tồi tệ.Phù An An nhìn xem mấy cái tin tức mới nhất trên diễn đàn, một cái tin tức mới phátra cách đây hai phút đang được thảo luận nóng hỏi.[ Tin tức khẩn cấp, thành phố hải ly sắp thiếu vật tư !!Theo một số thông tin nội bộ, cơn bão đã quét qua toàn bộ khu vực phía Nam, giaothông khắp nơi bị tắc nghẽn, Thành phố Hải Ly là thành phố du lịch nổi tiếng, khuthương mại, thực phẩm được nhập từ các thành phố khác, hiện nay các thành phốxung quanh Thành Phố Hải Ly cũng đang bị ngập lụt, mọi người nhanh đi dự trữ vật tư!]Bình luận phía dưới bài viết cũng rất nhiều.[ Cảm tạ chủ bài viết đã chia sẻ, mẹ của ta mấy ngày trước đây đã mua đầy đủ đồ ăn đểăn trong nửa tháng. ][Ta bây giờ đang bất chấp cơn mưa lớn và chuẩn bị ra ngoài.][Làm sao có thể khoa trương như vậy, mưa to mưa đã lâu như vậy, chắc cũng sắp tạnhrồi. ][Lừa gạt ai hả?

Cũng tại vì mấy người như vậy nên một gói mì ăn liền bán đã bán vớigiá trên trời, ta sẽ báo cáo các ngươi. ]Bài đăng này chỉ tồn tại trong ba phút trước khi nó bị xóa.

Phù An An xoa cằm suy nghĩ, theo tính chất ngày càng khó khăn của trò chơi, có lẽđiều này là đúng.--Thành phố Hải Ly ngày thứ mười mộtSuốt một ngày mưa ngập lụt, lũ đã nhấn chìm hoàn toàn tầng một.Bên ngoài có cành cây và nhiều loại rác thải nhựa trôi nổi trên mặt nước, những ngườivốn sống ở tầng hai hoặc mạo hiểm ra ngoài đến những nơi trú ẩn do chính quyềncông bố, hoặc lên các tầng cao hơn để nhờ giúp đỡ.Không khí trên phần mềm xã hội không còn thoải mái như mấy ngày trước, rảnh rỗiđến nhàm chán mà ngày càng có nhiều bài đăng nhờ giúp đỡ hơn.Nhiều người đang hỏi khi nào cơn mưa lớn sẽ kết thúc, và một số người thậm chí cònmuốn thành lập một đội để chạy ra khỏi thành phố Hải Ly.Ngày thứ mười hai ở tại Thành phố Hải Ly đã là ngày thứ chín mưa lớn.Cơn mưa xối xả không ngớt nhấn chìm hơn một nửa tầng hai của khu dân cư nơi PhùAn An đang sinh sống.Tốc độ nước lên quá nhanh, có người trong đêm phải dời lên tầng trên khiến cư dân ởtầng 3 cũng bất an.Thành phố Hải Ly Ngày 13, mưa to ngập lụt ngày thứ 10Mưa xối xả liên tục, lũ tràn lên ngập hoàn toàn tầng hai.

Nước sinh hoạt và khí gas đãbị cắt đứt.

Người dân sống ở tầng dưới buộc phải chuyển lên tầng trên, ban đầu có hơn20 hộ dân sống ở trong bảy tầng lầu nay chỉ lại bốn tầng nên có hơi chen chúc.

Khônggian sống bị thu hẹp đáng kể.

Một số người được cư dân có thiện chí trong tòa nhà thu nhận vào phòng và sốngtrong nhà, còn có một số người thì làm giường tầng ở hành lang và lối đi.Bang bang bang -- Khi đang ở trong phòng trên tầng sáu, có tiếng gõ cửa phòng củaPhù An An.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 44


Bên ngoài là người đàn ông trung niên tên Lý Hữu Tài, người đã ghi lại tình hình củacư dân lần trước.Anh ta cũng là người thuê phòng trong tòa nhà này, bởi vì có quan hệ với người quản lýkhu phố nên anh ta nghiễm nhiên trở thành người phụ trách tòa nhà này.Công việc phải làm hàng ngày là điều phối mối quan hệ giữa các tầng, và sắp xếpnhững người thuê nhà ngập lụt bên dưới lên các phòng trên lầu.Hắn ta đã đi tìm Phù An An một lần rồi vì để xin chổ ở cho hộ dân khác, mục đích lầnnày vẫn vậy.

Nhìn thấy Phù An An ở cửa, hắn ta cười híp mắt nói "An An, chuyện là nhưvậy, hành lang cùng cầu thang thật sự là không có chỗ trống nào nữa, trong nhà chỉ cócô cùng anh của cô, sao cô không giúp đỡ gia đình họ Lưu đi, dù sao trên lầu dưới lầuđều là hàng xóm, xin hãy giúp đỡ một chút đi."

Phù An An liếc nhìn người đàn ông trẻ tuổi và người phụ nữ bên cạnh người đàn ông,sau đó lắc đầu."

Chú Lý, anh con nói không tiếp nhận người từ bên ngoài vào, không phải chú ở lầubảy có một căn nhà lớn cả trăm mét vuông sao?

Chú nhường chỗ cho bọn họ ở đi."

Không phải cô không muốn giúp, chỉ là cô sợ lôi kéo sói vào nhà.Huống chi, từ tầng bốn đi lên, tầng dưới cũng không có nhiều người nhận người chovào ở, cho nên hắn mới tóm chặt lấy cô không buôn

Lý Hữu Tài luôn yêu thích lấy của người khác giúp đỡ người khác lấy tiếng thơm, chínhhắn ta ở tại lầu bảy một bình nước khoáng cũng không muốn lấy ra giúp đỡ ai.Phù An An nhẹ giọng nói chặn lời lại lời nói của người này.

Trong thang lầu cùng hànhlang cũng không phải không thể ngủ.Phù An An nói xong đóng cửa lại, nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy không an toàn, bèn tra chìakhóa vào ổ khóa, xoay một vòng.Ngày thứ 14 của thành phố Hải Ly; Ngày thứ 11 mưa lớnMưa lớn tiếp tục, một nửa tầng ba bị ngập.Điện thoại di động của Phù An An hết pin, cắt đứt hoàn toàn nguồn thông tin bênngoài.

Tuy nhiên, tin tức của chính phủ vẫn chưa được cập nhật lần nào vào một ngàytrước, thông điệp cuối cùng được đưa ra là để cư dân của thành phố Hải Ly chuẩn bịđầy đủ lương thực và cố gắng tự cứu mình.Người tiến lên càng ngày càng nhiều, người và vật đều chất đống trong hành lang, chậtchội đến mức cơ hồ không có chỗ bước đi.Bang bang bang --cửa phòng lại bị gõ vang.Phù An An không mở cửa, mà mở lỗ nhìn trộm bị che giấy và nhìn ra bên ngoài.

Mộtđứa trẻ đang được người lớn bế, vẫy tay chào cô qua mắt mèo trên cửa.Phù An An khẽ mím môi, ngón tay liên tục chạm vào nắm đấm cửa, trong lòng đanggiằng co giữa mở cửa hay không mở cửa.Phù An An nhìn người lớn phía sau đứa trẻ, nhưng cuối cùng vẫn không mở cửa.

Mộtlần nữa che lại mắt mèo, kiểm tra khóa cửa một chút.

Bên cạnh truyền đến âm thanhmở cửa.Người hàng xóm mủi lòng đã đón cháu bé cùng gia đình vào ở.

Phù An An ngồi lại bên cửa sổ, nhìn mặt nước đang dâng cao, tự hỏi liệu nước lớn cónhấn chìm tầng sáu hay không.Thành phố Hải Ly không thực sự biến thành biển phải không?Ngoài lá cây và rác rưởi trên mặt nước đục ngầu, còn có hai xác chết trương phình.Cô không biết nó đến từ đâu, nhưng xác chết chắc chắn sẽ phủ bóng ma lên trái timmọi người.Buổi tối sấm sét vang dội, gió táp mưa sa, bão tố lại tới.Phù An An ngủ thiếp đi trong tiếng mưa lớn, đột nhiên cô nghe thấy một tiếng hétchói tai.

Thanh âm the thé và ngắn ngủi, đem Phù An An từ trong giấc mộng tỉnh lại.Sau khi cẩn thận lắng nghe, ngoại trừ tiếng sấm, tiếng mưa gió, hành lang cùng hàngxóm đều rất yên tĩnh, phảng phất như là ảo giác.Nhưng trái tim của Phù An An đập cực nhanh, cô đã hoàn toàn mất đi cơn buồn ngủ.Mãi đến tận sáng, Phù An An mới mơ màng ngủ thiếp đi, sau đó bị tiếng răng rắc ngoàicửa truyền đến.

Khóa cửa đang quay, có ai đó bên ngoài đang dùng chìa khóa để mởcửa.Tất nhiên họ không thể mở nó, bởi vì Phù An An đã chặn ổ khóa bằng một chiếc chìakhóa ở bên trong.Nhìn qua mắt mèo, Phù An An trông thấy lý Hữu Tài, bên cạnh hắn còn có mấy hộ giađình ở tầng dưới."

Các ngươi đang làm gì?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 45


Nghe được thanh âm của Phù An An, Lý Hữu Tài ngừng lại động tác mở khóa một lát,lộ ra một nụ cười làm người ta cảm thấy không thoải mái, " An An, cô không sao chứ,kêu cả nữa ngày không thấy cô lên tiếng làm ta lo lắng muốn chết."

Phù An An đưa tay đem khóa cửa đè lại, trầm giọng nói, "ta chỉ là ngủ thiếp đi, khôngcó chuyện gì, Lý thúc ngươi trở về đi."

Tất nhiên Lý Hữu Tài sẽ không rời đi ngay lập tức.

"An An, chú hôm nay tới thăm con,chú còn có việc phải làm."

Trong khi nói chuyện, Lý Hữu tài thở dài thườn thượt"Ngươi cũng biết hiện tại tình huống như thế nào, trong lầu mọi người đều thiếu ăn, tamuốn hỏi ngươi có dư đồ ăn không, lấy ra giúp đỡ mọi người một chút đi."

"Chú, chú nói bây giờ lương thực thiếu, cháu sao có thể còn thừa."

Phù An An cau màylắc đầu."

Là hàng xóm với nhau, cô phải mang đồ ra giúp đỡ đi chứ."

Lý Hữu Tài thấy cô khôngchịu nghe vào, cau mày, " Cô đã không cho ở nhờ, bây giờ đồ ăn cũng không đưa, làmngười không thể máu lạnh như vậy được."

Bởi vì tất cả các ngươi đều là NPC, đại ca ơi!Phù An An ở trong lòng yên lặng chửi bậy.

Cửa phòng đóng chặt, bởi vì Lý Hữu Tài cònchưa nghĩ muốn lật mặt nên không biết làm như thế nào với cô.Sau hơn mười phút bế tắc, Lý Hữu Tài cuối cùng cũng dẫn những người phía sau lêncác tầng khác.

Bất quá động tác mở khóa sáng đã làm Phù An An sinh ra mấy phần

cảnh giác nên cô đã tìm ra mấy tấm ván gỗ cùng đinh đem cửa phòng niêm phong lại.Lý Hữu Tài đã đi đến trên lầu nghe thấy được âm thanh này nên liền nhíu mày lại.Phù An An không có đi ra ngoài, nên không biết trên lầu bảy đã đổi chủ rồi.

Ngoại trừcăn phòng của Lý Hữu Tài vẫn ở, những người hàng xóm và người thuê ban đầu cóquan hệ tốt với hắn mới được ở lại cùng với đám đàn em hắn mới thu nhận, nhữngngười có quan hệ không tốt đều bị đuổi ra ngoài.Mấy cái phòng khác thì chất đồng đồ ăn do hắn lợi dụng chức vụ mà thu được.

Đàn embên cạnh Lý Hữu Tài nói " Lý ca, người ở tầng sáu quá bất kính với anh, tại sao chúngta không đem cô ta ra khai đao để dọa những người khác."

Lý Hữu Tài tựa hồ nghĩ tới điều gì, bởi vì hắn đang cười đưa ra hàm răng nám vàng vìthuốc lá " để đó trước đi, buối tối lại nói."

--Phù An An đóng đinh cửa ra vào và cửa sổ, ngồi trở lại giường.

Mưa liên tục lâu nhưvậy, chăn bông có chút ẩm ướt.

Phù An An nghĩ nghĩ lại đứng lên, ghé vào trên cửa sổnhìn ra phía ngoài.Trên mặt nước lại nhiều thêm mấy cái thi thể, bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyệnnhỏ cùng tiếng khóc, bên cạnh cũng truyền tới tiếng trẻ em nói chuyện.Sống bên cạnh là hai người trung niên ngoài năm mươi tuổi, tính tình nóng nảy, haynói to tiếng nhưng hôm nay không có động tĩnh gì.

Phù An An cau mày, cô khôngmuốn nghĩ sâu hơn nữa.

Thay vì nghĩ về những điều này, tốt hơn hết nên nghĩ cách đểcải tạo cái thao mà cô đã mua trước đây.Lúc này nước đã dâng đến tầng thứ ba, trò chơi mới trôi qua được một nửa thời gian.Tầng thứ sáu không phải là độ cao an toàn nhất , Phù An An đã lên kế hoạch thay đổichỗ ở từ lâu

Trên bàn có một tấm bản đồ cỡ A3 của Thành phố Hải Ly, có vài vòng tròn màu đỏ doPhù An An đánh dấu, Phù An An đã chuẩn bị sẵn sàng, một khi mưa lớn ngập tầng năm,cô ấy sẽ rời đi.Vào nửa đêm, Phù An An bị đánh thức bởi tiếng bước chân vội vã."

Cứu mạng a, dưới lầu có người ăn cướp!"

"Giết người!"

"Mở cửa, mở cửa ra!"

Bên ngoài không biết làm sao lại rối loạn, Phù An An vừa định nhìn qua mắt mèo thìmột cái rìu chữa cháy đã chém vào trên cửa phòng.Phù An An bị buộc phải lui về phía sau, suýt chút nữa bị cái bàn sau lưng làm ngã trượtchân.Tiếng đập cửa không ngừng vang lên, ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lý Hữu Tài,"An An, tòa nhà hỗn loạn rồi! cháu ra ngoài đi, chú dẫn cháu lên lầu bảy."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 46


Phù An An cau mày, "Chú Lý, cháu không mở cửa thì chú cũng không cần phải cắt cửađúng không?"

"Đây không phải là cháu ép chú sao."

Lý Hữu Tài trong giọng nói mang theo đắc ý khómà che giấu.Trong chung cư của bọn họ, cô gái trong phòng này là đẹp nhất, hắn ta sống hơn 40năm rồi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp như vậy.Vốn là hắn ta nghĩ thương hương tiếc ngọc, đáng tiếc cô nàng không phối hợp.Lý Hữu Tài thở dài, "Đừng giả vờ nữa, cô là người duy nhất trong phòng này phảikhông?

Mưa đã hơn mười ngày, bên ngoài vô cùng hỗn loạn, tất cả mọi người ốc cònkhông mang nổi mình ốc, một cô gái như cô có thể sống một mình được mấy ngày?Ngoan ngoãn nghe lời của chú, chú thương cô nha."

Thương em gái mi!

Lão già biến thái không biết xấu hổ!Xem ra cô không thể chờ đợi một ngày mưa to ngập đến tầng thứ năm nữa rồi.Phù An An mở cửa sổ và nhìn xuống.

Nước đã dâng đến tầng thứ ba, mặt nước đụcngầu khó nhìn thấy dưới nước có gì.Phù An An cởi ga trải giường, chăn bông và rèm cửa nhanh nhất có thể, xoắn chúngthành sợi và buộc từng từng cái một vào nhau thành dây thừng .

Một đầu buộc vào cửa

sổ, đầu còn lại ném xuống dưới, độ dài không đủ, ga trải giường còn cách mặt nước haimét."

Các ngươi có thể nhanh lên không?"

Cánh cửa vỡ vụn cùng với giọng nói thúc giụccủa Lý Hữu Tài vang lên bên ngoài.Phù An An quyết định thật nhanh, cô đem cái thao nhựa lớn quăng ra ngoài, mặc áophao cứu sinh vào, nắm chặt ga giường bắt đầu leo xuống từ từ.Bây giờ độ cao của tầng sáu đã giảm đi một nửa, nhưng nó vẫn khiến người ta cảmthấy sợ hãi.

Phù An An lần đầu tiên tự mình"vượt nóc băng tường", hai tay hai chân đềucó chút run rẩy."

Lý ca cửa mở rồi!"

Giọng nói bên ngoài dừng một chút, sau đó nói: "Anh Lý, con khốnđó chạy mất rồi!"

Ngoài cửa tiếng bước chân cực nhanh truyền đến, Phù An An bị dọa cho sợ hãi.

Trêntay không còn sức lực, phanh một cái rơi vào trong nước.Lý Hữu Tài và người của anh ta đã chạy đến bên cửa sổ.Phù An An bơi chó nổi lên, sau đó hướng về lý Hữu Tài dựng lên ngón giữa.

Vào banđêm, xung quanh tối mờ nên cô không thể nhìn rõ nét mặt của Lý Hữu Tài.Sau khi làm xong những thứ này, Phù An An tìm cái thao nhựa lớn của mình, hơi cốgắng leo lên, rồi nhanh chóng chèo đi.--Kế hoạch bỏ trốn vẫn chưa chín muồi.

Mặc dù khắp nơi đều là nhà cao tầng nhưng vìlý do an toàn, cô không dám lại gần.Phù An An dầm mưa ướt sũng trong trận mưa lớn từ nửa đêm đến ban ngày, quần áocủa cô đã đến vắt ra nước, cô còn phải liên tục múc nước mưa tích tụ trong chiếc thaonhựa lớn.

Mệt chết đi được.

Phù An An hắt hơi một cái, nhìn về phía mình vừa bơi đến – Trường trung học số 5thành phố Hải Ly.

Đây là nơi mà cơ quan chính phủ thành phố trong trò chơi tuyên bốchỗ tránh nạn tạm thời cho người dân.Nhưng cái chỗ tránh nạn này cùng trong tưởng tượng của cô không giống lắm.

Theo lýthuyết, thành phố nhiều nạn dân như vậy đến ở thì nơi này phải rất ồn áo náo nhiệtnhưng lúc này nó lại cực kỳ yên tĩnh.Phù An An nhìn xuyên qua của sổ thì thấy vẫn có người, nhưng từng người đều tinhthần uể oải, mắt chết lặng, lười biếng nằm trên mặt đất, giống như ba ngày rồi chưađược ăn cơm.Để đề phòng, Phù An An cũng không dám lại gần.Phanh đông --Âm thanh của một vật nặng rơi xuống nước phát ra từ phía sau.Phù An An quay lại nhìn thì thấy một xác chết được quăng xuống.Mà người trong phòng học cơ hồ cũng không có kinh ngạc vì cái này, nhiều nhất cũngchỉ là liếc mắt một cái, cũng không có bởi vì người chết mà có quá nhiều cảm xúc daođộng, nhưng khi nhìn thấy cái thao nhựa lớn của Phù An An thì mắt liền sáng lên."

Thuyền kìa!"

Một câu nói khiến người trong mấy tầng lầu phòng học đều nhìn về phíaPhù An An.

Sau đó, hầu hết mọi người trong lớp đều phát điên."

Ta muốn đi khỏi nơi này!"

"Tôi muốn về nhà!"

"Đưa tôi đi với!"

Không hề sợ hãi về chiều cao của tầng lầu, những người này nhảy từ cửa sổ ra và bơivề phía Phù An An , họ thậm chí còn đáng sợ hơn cả những thây ma trong trò chơi đầu tiên.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 47


Phù An An bị dọa sợ hãi, cầm cái dao phay dùng làm mái chèo liều mạng bơi về phíatrước.

Những người phía sau đuổi theo cô mấy con phố, cho đến khi bản thân Phù AnAn cũng không biết rẽ qua bao nhiêu con phố, sau đó mới thoát khỏi những ngườiđuổi theo phía sau.Cô không ngờ nơi trú ẩn còn đáng sợ hơn tình hình trong cộng đồng, nhưng sau khisuy nghĩ lại, việc nơi trú ẩn trở nên như thế này cũng là điều dễ hiểu.

Không có thứcăn bổ sung, mà lại có rất nhiều người cần giúp đỡ cho nên không thể kia trì vượt quađược mấy ngày.Nạn dân không đủ ăn, nhân viên cũng không đủ ăn, chính phủ không quản lý, trật tựdần dần sụp đổ, nơi trú ẩn không phải là nơi tồi tệ nhất sao?Phù An An ngồi trong chậu hít một hơi thật sâu.

Sau khi thoát nạn, cơ thể thả lỏngxuống, bị gió thổi vừa lạnh vừa đói khát.Phù An An lấy ra một chai nước khoáng, uống hai ngụm rồi tiếp tục chèo thuyền vềphía trước, điều quan trọng nhất đối với cô bây giờ là tìm một nơi để ở.

Mưa thực sựquá lớn.Nếu cô không thay quần áo khô, hạ thân nhiệt cũng sẽ giết chết cô.Cô không dám đến những tòa nhà cao tầng bình thường.

Cho đến khi cô nhìn thấymột tòa nhà chỉ còn hai tầng, với tấm biển "CẢNH SÁT" trên đó.

Đôi mắt của Phù An

An sáng lên, cô cố gắng chèo thuyền về phía ngôi nhà.

Trèo vào theo cửa sổ, nhữngtầng dưới đã ngập rồi.Cô đi vòng quanh bên trong, xem xét đồn cảnh sát trống rỗng, không có ai ở đó.Phù An An kéo cái thao nhựa lớn vào và đặt nó lên trên tầng hai, trong văn phòng lớnnhất ở đây có một chiếc ghế sô pha nhỏ, bên cạnh treo một bộ đồng phục cảnh sát.Trên bàn có một bức ảnh, trong ảnh là một gia đình ba người với nụ cười rạng rỡ.Phù An An xem sau đó che bức ảnh lại , cởi quần áo ướt và thay một bộ quần áo khô.Phía trước rời đi quá gấp gáp, Phù An An chỉ đem theo được một bộ quần áo để thayđổi.Nhìn bộ đồng phục cảnh sát được treo ở bên, Phù An An liền thuận tay nhét vào trongkhông gian của mình.Ngày thứ mười sáu ở Thành Phố Hải LyPhù An An liếc nhìn đồng hồ vẫn đang chuyển động trong văn phòng, đã mười một giờtrưa, sự căng thẳng và lạnh lẽo trước đó đã biến mất, cơn đói trong bụng đặc biệt rõràng.Cô lấy một túi sữa và bánh mì, khoanh chân ngồi trên sô pha gặm nhấm đồ ăn khô,không có gì làm nhân tiện lục tung ngăn tủ trong phòng làm việc, chợt thấy một chiếcbật lửa.Phù An An: (⊙o⊙)!Một phút đồng hồ sau, trong văn phòng làm việc liền dâng lên một ngọn lửa nhỏ.Phù An An thu thập một chồng sách và giấy tờ từ văn phòng, còn có một hộp cơm trưanhỏ được đặt trên ngọn lửa.Trong hộp cơm đổ đầy nước, qua một chút thời gian nữa đã sôi,

Phù An An ngoài miệng ngâm nga bài hát, đem mì tôm bỏ vào, lại thêm dăm bông cùngtrứng muối......

Đây là món ăn nóng đầu tiên cô được ăn sau khi bị cắt gas và điện.Ngay tại thời điểm hiện tại, lửa cũng được xem là một món hàng xa xỉ.

Sau khi ăn uốngno nê, Phù An An cho chiếc bật lửa vào túi và tìm kiếm kho báu còn sót lại trong tòanhà hai tầng không bị ngập nước này.Đến được sở cảnh sát, điều cô hi vọng nhất là có thể tìm được một cây súng.

Bất quácái đồ chơi này không dễ tìm cho lắm, cô cũng không nhìn thấy cái phòng nào nhìngiống như kho chứa vũ khí.

Thẳng cho đến khi cô đi tìm hết tất cả phòng trong haitầng lầu, cuối cùng cô cũng tìm được một khẩu súng nhỏ tại căn phòng cuối cùng củatầng ngập nước phía dưới.

Còn có một băng đạn.Phù An An cười hắc hắc, đem đạn lắp vào súng sau đó thu nó vào không gian.

Bây giờcô đã có một con dao làm bếp cùng một khẩu súng thần công.

Ngoài trừ việc tìmsúng, Phù An An còn ôm rất nhiều băng ghế gỗ nhỏ trở về.

Đem căn phòng dọn chotrống trải, đốt ngọn lửa lớn hơn một chút so với trước đây và đặt các giá xung quanhđể làm khô bộ đồ ướt.Ngọn lửa đỏ rực và cơn mưa nặng hạt bên ngoài cửa sổ tạo thành một sự tương phảnrõ rệt.Phù An An ngồi ở trên ghế sa lon có chút cảm thán, quả nhiên chạy đi ra vẫn tốt hơn.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 48


Mưa to dâng lên tốc độ rất nhanh, cục cảnh sát không phải là một nơi có thể ở lại lâudài .

Đi nơi nào để sống sót qua mười ngày còn lại, đó là một vấn đề.Phù An An ngồi ở trước cửa sổ, cô bị thu hút bởi một tòa nhà cao chót vót và nổi bậtgiữa những tòa nhà cao tầng – ánh sáng của thành phố Hải Ly, khách sạn Lạc Luân.Phù An An sở dĩ nhớ kỹ nó, đó là bởi vì nó quảng cáo quá bá đạo, ngay cả trên xe buýtcũng treo biển quảng cáo về nó.Động tiêu tiền của thành phố Hải ly.

Ngoài việc là tòa nhà cao nhất, nó còn được biếtđến là khách sạn an toàn nhất.Khóe miệng Phù An An hơi nhếch lên, cảm giác mình đã tìm được chỗ trú ẩn tiếp theo.Tuy nhiên, khách sạn Lạc Luân ở trung tâm thành phố, cách vị trí hiện tại của cô vẫncòn rất xa, mấy ngày trước ở trong trò chơi nếu đi ô tô cũng mất hai ba tiếng.Đến nỗi bây giờ đi......

Từ nơi này đến khách sạn, chính là Đường Tam Tạng ngồi cáithao nhựa đến Tây Thiên thỉnh kinh.

Phù An An nhớ đến chiếc thuyền bơm hơi mà cônhìn thấy trong một cửa hàng vài ngày trước.Cửa hàng kia hình như cách chỗ này cũng không xa, khoảng cách chắc khoảng mấycon phố

Phù An An cất quần áo khô đi, mặc áo mưa và quần mưa mà cô đã mua trước đó, dùngbăng dính cô tìm được trong văn phòng để quấn ống quần, ống tay áo và những nơinước có thể vào.

Khoác lên mình chiếc áo phao, ngồi trên chiếc thao lớn chèo thuyềnvề phía mục tiêu của mình - cửa hàng đồ bơi.Cô là người duy nhất trên mặt nước đục ngầu, trong những tòa nhà cao tầng xungquanh, bên ngoài cửa sổ bị rèm che, nhiều ánh mắt dò xét đổ dồn về phía cô.

Nước lũđã lên cao bảy, tám mét, mấy căn nhà biệt thự hoặc nhà trệt chỉ còn dư lại cái nóc nhà.Thiếu biển báo chỉ đường, Phù An An suýt bị lạc trên mặt nước và phải mất một lúc cômới tìm được cửa hàng đồ bơi trước đó, lúc này nó cũng chỉ còn lại một tầng.Phù An An dạo qua một vòng tại bốn phía, phòng ốc bị màn cửa che khuất không nhìnthấy tình huống bên trong.Nghĩ đến trong không gian có súng nên Phù An An liền bơi cái thao về phía gianphòng.

Cửa kính không có lưới chống trộm cũng trở nên vô dụng, cửa kính vỡ nát, bêntrong tối om.Phù An An vừa lật đi vào, một người dưới bức tường đã bay về phía cô.

Mẹ kiếp, chuộtlớn từ đâu tới!Phù An An nhìn thấy hắn nhào đến, theo phản xạ giơ chân lên tấn công hạ bộ của hắn.Nghe thấy một tiếng rên rỉ, con chuột lớn ngã sang một bên, Phù An An nhặt con daolàm bếp trong tay và áp vào cổ anh ta."

Em gái, dừng lại đi!"

Người đàn ông bị đè bẹp trên mặt đất cầu xin tha thứ.

Phù An An mở tấm màn che ánhsáng, nhìn thấy người bên dưới người cô là chủ cửa hàng đồ bơi.Phù An An sửng sốt, nhưng con dao làm bếp trong tay vẫn không dời đi, "Ngươi muốnđánh ta?"

"Cô nương là cô đột nhập vô nhà của tôi làm tôi hoảng sợ đó."

Ông chủ không dám động đậy, sợ tay cầm dao của Phù An An run lên, cẩn thận nhìnsắc mặt Phù An An, ánh mắt sáng lên, "Ta nhớ ra cô, có phải lần trước cô đến đây muađồ không?"

Khuôn mặt xinh đẹp nhưng người thì rất keo kiệt, năm mao tiền cũngmuốn ngồi trả giá cả buổi."

Tiểu muội muội có chuyện gì thì từ từ nói, ngươi có thể cất dao đi không?"

Phù An An hơi mím môi, chậm rãi thả hắn ra, nhìn chung quanh nói: "Ta tới tìm ngươimua một chút đồ vật, lúc trước ta nhìn thấy thuyền bơm hơi có còn ở đó không?"

"Không, không còn nữa."

Ông chủ dùng sức lắc đầu, "cô cũng không nhìn một chúttình hình bây giờ, làm sao mà còn có thuyền được."

Phù An An khẽ mím môi, lặng lẽ nhìn ông chủ.

"Thuyền không còn, ngươi tới nơi nàyđể làm gì?"

Anh ta bây giờ tóc ướt nhẹp dán ở trên trán, quần áo rất khô ráo, nhưng giày thì rỉ ranước, trên sàn nhà còn có dấu chân ẩm ướt.

Rõ ràng anh ta mới vừa dính mưa to ở bênngoài
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 49


Nghe vậy, ông chủ hơi sửng sốt một chút, vội vàng lao tới, vươn tay giật lấy con daolàm bếp trong tay Phù An An."

Em gái, anh từng là công dân tốt tuân thủ pháp luật, chính là em ép anh phải..."

Ông chủ tiệm đồ bơi còn chưa nói hết câu, giọng điệu lập tức trầm xuống: "Chị ơi, bìnhtĩnh bình tĩnh, chị làm em sợ đấy."

Họng súng đen ngòm đang chỉa vào trán của hắn, hắn không ngờ cô gái nhỏ keo kiệtnày lại độc ác như vậy."

Đi thẳng lại kia đứng dựa vào tường."

Phù An An lạnh lùng nói: "Thuyền bơm hơi đâu?"

Chủ cửa hàng đồ bơi lúc này mới thành thật, "Nó đang ở trong phòng ngủ của ta."

Phù An An hừ lạnh một tiếng, mở cửa phòng bên cạnh ra.

Có hai chiếc thuyền bơm hơihoàn toàn mới chưa mở ở bên trong.Thao nhựa tiểu Hồng cuối cùng cũng chính thức về hưu!Phù An An kéo một trong những chiếc thuyền bơm hơi ra ngoài, đi ngang qua ngườichủ tiệm bán đồ bơi lội đang ngồi dưới đất và ném cho anh ta một túi nhựa đựng bánhmì và mì gói.

Cô cũng không phải lấy mà không trả tiền.Ông chủ vốn đang chán nản nhìn thấy đồ ăn mà mắt sáng lên.

Anh ta ra ngoài lần nàychỉ để tìm thức ăn.

Bây giờ thế giới đang hỗn loạn, tiền không thể tiêu được, làm chủ

sở hữu của thiết bị bơi tự nhiên không sẵn lòng bán thuyền bơm hơi và thiết bị bơi củamình khi Phù An An nói muốn mua.

Cái này có khác gì với dùng tay không bắt sói.Nhưng không ngờ tới có thể đổi được một bao lớn đồ ăn làm hắn vui muốn chết.Không nghĩ tới cô gái keo kiệt này lại ra tay hào phóng như vậy, khó tránh khỏi hắn lạimuốn có được những thứ khác."

Em gái, em còn nước không?"

Ngày nay lương thực khan hiếm, nước còn quý hơn lương thực.

Mấy hôm nay đừngnhìn mưa xối xả, thành phố Hải Ly gần như biến thành đại dương, nhưng nước uống cóthể uống được càng ngày càng ít.Một số người dân hết nước lâu ngày nên hứng nước mưa về uống.

Nước mưa chưađược đung sôi.

Uống xong cả nhà đổ bệnh, bây giờ đến ăn uống còn không có lấy đâura thuốc chữa bệnh.

Ngoại trừ người thanh niên hơn hai mươi tuổi sống sót, nhữngngười còn lại đều chết vì bệnh tật.Chủ nhân của thiết bị bơi đứng dậy ôm đồ đạc trong ngực, "Chị, chị có nước không?Kỳ thực tôi còn có thứ tốt, tôi có thể đổi cho chị."

"Đồ vật gì?"

Phù An An hỏi.Chủ nhân của tiệm đồ bơi thấy có hy vọng liền hào hứng nói: "Tôi muốn mười chainước khoáng để đổi một động cơ đặc biệt dành cho thuyền bơm hơi".Nói xong, ông chủ bước đến lấy đồ vật từ trong ngăn tủ ra, "Tôi cho cô thêm hai thùngxăng."

Động cơ thêm xăng, đây đúng là đồ tốt.Phù An An: "Ba bình nước suối."

Người bán dụng cụ bơi lội: "Cô gái nhỏ, mặc cả còn hống hách như vậy sao?

Tám chainước suối, tôi không kiếm tiền chỗ cô đâu !"

Phù An An: "bốn bình."

Ông chủ thiết bị bơi lội: "Sáu chai nước khoáng, đây là giá thấp nhất."

Phù An An lạnh lùng nhìn hắn một cái: "bốn bình."

"Năm bình, năm bình có được không?"

Chủ sở hữu thiết bị bơi chắp tay, " hàng của tôiđều sản xuất tại Đức! cô chỉ cần lấy năm bình nước suối mua về! tôi lại tự tay lắp ráphoàn chỉnh luôn cho cô được không?"

Ông chủ sắp khóc đến nơi.

Ai có thể ngờ rằng những chiếc máy do Đức sản xuất màanh đã mua với giá mấy ngàn trước đó lại có giá trị chưa bằng vài chai nước khoáng.Phù An An gật đầu, nhờ anh ta dạy mình cách sử dụng, sau đó tiện tay lấy nước khoángra đặt lên bàn.

Ông chủ làm việc cũng rất nhanh nhẹn, thuần thục đem động cơ đặtsau thuyền bơm hơi.

Cái đồ chơi này giống như xe đạp lắp thêm cái bình điện, thăngcấp thành xe đạp điện nhỏ.

Vì thế Phù An An học lái một chút đã có thể sử dụng, ổnđịnh không lật thuyền, tốc độ còn nhanh.

Cô khá hài lòng.Cuối cùng cũng không cần ngồi trên thao nhựa nữa, Phù An An nhìn tiểu hồng đã ởbên cô hơn mười ngày, cô cảm thấy có chút không nỡ bỏ nó đi như thế này.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 50


Nhìn lên trên trời mưa lớn như vậy, Phù An An đột nhiên có một ý tưởng.Cô tìm thấy một số thanh hợp kim titan trong phòng, sử dụng dây thừng và băng dínhnày để làm giá đỡ trên thuyền bơm hơi.Sau đó lật ngược chiếc chậu nhựa to màu đỏ lại đậy lên cái giá đỡ.

Tiếng mưa to rơibên ngoài đánh lên bên trên thao nhựa, thế là cái nóc thuyền đã được làm ra.Thuyền bơm hơi phiên bản 2.0 đã ra lò.

Mặc dù nó không thể bao phủ toàn bộ conthuyền, nhưng nó có thể chăm sóc che chắn được đỉnh đầu.

Phù An An chuyển haithùng xăng lên thuyền và đi về phía trung tâm thành phố!--Có cành cây và các loại rác thải nổi trên mặt nước đen ngòm, thỉnh thoảng Phù An Ansẽ nhìn thấy một vài xác chết bị nước cuốn đi.

Những con mèo, con chó, thậm chí làcon người, ngoại hình của những cái xác này vô cùng kinh khủng, tỏa ra mùi hôi thối.Bên ngoài các tòa nhà cạnh đường có rất nhiều thùng chứa nước, bên tai cô nghe đủloại cãi vã, đánh đập, khóc lóc, kêu cứu, cả Thành phố hải ly rộng lớn bị bao trùm bởibầu không khí u uất và chết chóc.Phù An An nhìn thấy trong những tòa nhà này, có những người nằm trên cửa sổ, trốnsau các thùng chứa, lén lút nhìn cô đi qua, cũng có những người vẫy tay với cô.

Nhưng cô không dám dừng lại một giây phút nào, mà chọn con đường ngắn nhất để láithuyền đến đích.

Khoảng nửa giờ sau, thuyền của cô suýt nữa đã đâm vào một bìnhgas màu xanh nhạt đang trôi tới.Phù An An lái chiếc thuyền bơm hơi tránh đi chiếc bình mà không chú ý tới.Đi được hơn chục mét, cô thấy thêm nhiều bình gas đang nổi trên mặt nước ở góc phốphía trước.Một ngôi nhà bên cạnh chỉ còn lại mái nhà treo một tấm biển lớn màu xanh lam, tấmbiển nói chung đã bị ngâm trong nước, nửa dòng chữ lộ ra ngoài còn đọc được - củahàng gasCửa hàng gas bị nước ngập, số lượng lớn bình gas trôi lềnh bềnh trên mặt nước.Phù An An dừng lại, đứng dậy nhìn con đường phía trước.

Bình gas nhiều lắm, giốngnhư từng cái thuốc nổ trôi lang thang giữa đường, nếu mạnh mẽ xông qua thì rất nguyhiểm.

Cô phải đổi con đường khác.Phù An An liếc nhìn bản đồ của thành phố Hải Ly, nhanh chóng chuyển hướng chiếcthuyền bơm hơi sang một hướng khác.Trong khu cư xá, một đứa bé mặt mũi tràn đầy hâm mộ nhìn xuống dưới lầu, "mẹ ơi,chị gái kia thật là lợi hại, chị ấy có thuyền kìa."

Người phụ nữ gầy gò trong phòng kéo đứa trẻ ra khỏi cửa sổ, rèm cửa được kéo chặt.--Sắc trời dần dần trở tối.

Bây giờ đã không còn thích hợp để lên đường.

Phù An An xemxét bốn phía, chuẩn bị kỹ càng xem nên ghé ở đâu để nghĩ ngơi.Các tòa nhà dân cư chắc chắn là không được phép vào, cô không biết có bao nhiêungười ẩn giấu bên trong

Sau khi lang thang khắp thành phố một lúc lâu, cô tìm thấy một thư viện.

Hai ngàytrước cơn bão, tất cả những nơi công cộng đã bị đóng cửa, tất nhiên bao gồm cả thưviện này.Phù An An kéo thuyền bơm hơi đi vào đại sảnh.

Bên trong rất rộng, còn có ba tầng lầuđều ở trên mặt nước.

Cô đi dạo trong thư viện một vòng, thay đổi quần áo ướt át, dùngnhững quyển sách khô ráo trên lầu xem như nhiên liệu, một bên hơ cho khô quần áo,một bên nấu mì tôm.Bên ngoài trời đã tối đen như mực.Phù An An ngồi bên đống lửa, lấy ra quyển vở ghi chép và bắt đầu ghi lại trải nghiệmlang thang của mình trong những ngày vừa qua.[ Trò chơi thứ hai: Ngày thứ mười bảy ở thành phố hải ly.

Trận mưa lớn dâng lên nhanhchóng, hiện tại độ sâu ước chừng tám, chín mét.

Rắc rối chính hiện nay là mưa nhiềuvà con người, bây giờ nhiệt độ thấp và rất ẩm ướt, mặc dù tôi đã chuẩn bị đầy đủ thứcăn và nước uống nhưng tôi thường xuyên bị lạnh như chó mắc mưa.Ôi, tại sao tôi lại bị lôi cuốn vào trò chơi kỳ lạ này?Có phải ông trời ghen tị với vẻ đẹp của tôi không?]Hai câu cuối thuần túy là tiếng than thở.Sau khi viết xong nhật ký, Phù An An liếc nhìn ngọn lửa bên cạnh, thu dọn quần áo đãsấy khô và kéo chiếc thuyền bơm hơi ra ngoài.Vì lý do an toàn, cô không có ý định sống lâu tại cái thư viện này
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 51


Vào ban ngày, cô lái một chiếc thuyền bơm hơi rêu rao quanh thành phố, chắc hẳnnhiều người đã nhìn thấy cô chèo thuyền tiến vào thư viện.Cô không được có tâm hãm hại người khác, nhưng nhất định phải có tâm đề phòngngười khác.

Biết đâu sẽ có người lợi dụng giấc ngủ của cô vào đây giết người cướp củathì sao.Cô đã xem xét xung quanh khi mới tiến vào đây, thư viện thành phố nhìn từ bên ngoàidường như chỉ có một toàn nhà nhưng nó thực sự là hai tòa nhà riêng biệt.

Có mộtkhoảng trống nhỏ ở giữa hai toàn nhà vừa đủ cho chiếc thuyền bơm hơi chen vào.Vị trí bị giấu kín, trong đêm tối thế này lại càng khó bị phát hiện.

Phù An An đem chiếcthao nhựa lớn xuống, chèo thuyền nhỏ vào giữ hai căn lầu cho nó kẹt lại ở giữa, trênđỉnh đầu là mái hiên dọc theo khe hở vừa vặn giúp cô che lại mưa gió ban đêm.Phù An An nằm ở trên thuyền bơm hơi, lấy ra quần áo cảnh sát nhặt được đắp lênngười.

Mặc dù ban đêm hơi lạnh nhưng dù sao cũng an toàn hơn ở bên trong.

Đêm khuya, trên trời không có một vì sao, bốn phía tối đen không thấy được nămngón tay.

Chung quanh thư viện truyền đến âm thanh vẩy nước thật nhỏ, âm thanhnày bị mưa to bao phủ, nhỏ bé đến không thể nhận ra.Đúng như Phù An An nghĩ, quả nhiên có người mặc mưa to gió lớn tiến vào thư viện.Họ bước vào qua những ô cửa sổ bị vỡ, năm sáu người tách ra tìm kiếm những nơichưa bị ngập lụt xung quanh thư viện.

Một tiếng sau, mấy người đó tụ tập lại."

Lão Trương, trong thư viện không có người nào hết."

"Ta tìm được một đống tro tàn dưới lầu, chẳng lẽ tiểu cô nương đã đi rồi?"

"Không có khả năng, ta tận mắt nhìn cô bé kia tiến vào, trời tối xuống vẫn không thấyđi ra ngoài."

"Người kia đâu rồi ?

Không lẻ đã trốn đi đâu rồi ?"

"Lại cẩn thận tìm thử xem."

Mấy người mồm năm miệng mười trao đổi xong tin tức, tiếp đó rất nhanh tách ra tiếptục tìm kiếm bóng dáng của Phù An An.Phanh!

Trời quá tối, có người vấp vào sách báo té ngã.Phù An An đột nhiên tỉnh dậy nghe thấy vài người nói chuyện cách đó không xa."

Vương lão tứ ngươi cẩn thận một chút, ngươi muốn đem người dọa cho chạy mất haysao?"

"Đại ca, nơi này làm gì có ai, không bằng chúng ta ở trong thư viện tìm kiếm chút đồrồi quay trở lại chổ ở đi."

Nói nhảm!

Ta canh giữ cô bé kia lâu như vậy, cô ta nhất định còn ở trong thư viện.Hồi chiều, ta nhìn thấy chiếc thuyền bơm hơi kia rất tốt, ngươi bằng lòng thả con vịtngươi bắt được cho nó bay đi sao?"

Phù An An nghe bọn họ đối thoại mà nín thở, toàn thân căng thẳng không dám động,bọn họ không biết người mà bọn họ muốn tìm chỉ cách một bức tường.Phù An An sờ cổ tay, lấy ra khẩu súng lục trong không gian."

Còn đứng ở chỗ này làm gì, mau đi tìm đi!"

Đại ca cầm đầu mắng to, "Đừng có lãngphí thời gian, nếu không cô ta thật sự chạy mất."

"Vương lão tứ, ngươi ở đây trông coi cửa ra vào, những người khác chú ý nghe xem cóâm thanh khác lạ gì hay không?"

May mắn thay, cô đã không ở trong đó.

Phù An An trốn trong góc này cố gắng chờ bọnhọ rời đi.

Quả nhiên, sau 20 phút tìm kiếm, những người bên trong đã muốn bỏ cuộc."

Đại ca, có lẻ người đã chạy thoát rồi."

"Đúng đó đại ca, có lẻ thời điểm cô ta chạy ra anh bỏ lỡ không nhìn thấy rồi."

"Thư viện này ngay cả nước bọt cũng không có, trở về đi, nơi này quá lạnh rồi."

Sau vàingười thuyết phục, Phù An An nghe thấy tiếng bước chân của bọn họ chuẩn bị rời đi.Ngay khi cô tưởng mọi việc đã xong xuôi thì cách đó không xa đột nhiên vang lêntiếng nổ.

Có một vụ nổ dữ dội cách đó hai con phố.Những tiếng nổ không ngừng vang lên, ngọn lửa sáng rực cả nửa bầu trời.Mơ hồ có thể nghe được tiếng thét ở bên kia đường phố, ngay sau đó là một làn sóngnhiệt đập tới.

Mặt nước vốn yên tĩnh bắt đầu rung chuyển dữ dội, hất tung vài đại hán đã ngồi trênbè xuống, cô và bọn họ bốn mắt nhìn nhau.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 52


" Con mẹ nó, Đại ca, con quỷ nhỏ kia nó trốn ở chỗ này nè."

Phù An An không dám nói gì, lấy tay đề xuống chốt động cơ, lấy mã lực lớn nhất từ bêncạnh bọn họ chạy ra ngoài.Mấy người đàn ông phản ứng lại liền thét lên "bắt lấy cô ta"Động tác của Phù An An rất nhanh, đánh lái thực hiện hai cái ngoặt gấp nhanh chóngbỏ qua những người đàn ông này và rời đi theo hướng ngược lại với vụ nổ.

Cô chạy chođến khi bốn phía rộng mở, trống trải Phù An An mới đừng lại.Cắt đuôi được mấy người đông kia nhưng tiếng nổ vẫn chập chờn truyền đến.

Phù AnAn nhìn về phía ngọn lửa đang bùng cháy làm cô nhớ đến những bình gas trôi nổi vàoban ngày, hàng trăm bình gas trôi lềnh bềnh, những thứ chỉ này cần rò rỉ ra một tí khígas thôi, sau đó thêm một mồi lửa nữa thì nó sẽ bùng cháy.

Đây không phải là nhữngquả bơm hẹn giờ sao!Trận hỏa hoạn không bị mưa to đập tắt mà còn cháy càng ngày càng mạnh hơn, thếlửa muốn đốt trụi cả con phố.

Ngọn lửa bóc cháy càng ngày càng cao kèm theo giómạnh dần dần hình thành lốc xoáy lửa.

Người nhảy xuống nước càng ngày càng nhiều, có người nhảy xuống không kịp liền bịlửa nuốt chửng.

Dù cho chạy khỏi được ngọn lửa mà bị phỏng thì vết thương ngâmtrong nước đen đục ngầu kia mấy tiếng đồng hồ sau đố cũng lành ít dữ nhiều.

Trênmặt nước, thi thể trôi dạt khắp nơi do tác động của vụ nổ.Trong không khí thoang thoảng một mùi cháy khét của thịt , nghe mùi giống như mùithịt lợn nướng trong tiệm đồ nướng làm người ta không nhịn được phải nuốt nướcmiếng, nhưng khi nghĩ đến mùi này là từ đâu bay ra làm người ta nhịn không đượcmuốn nôn ra.Bóng tối bao trùm toàn bộ thành phố Hải Ly.Ầm ầm—như thể đáp lại trận hỏa hoạn, bầu trời vang lên tiếng sấm sét.Thành phố Hải Ly ngày thứ mười támNhững đám mây đen đè xuống từng lớp từng lớp nhìn giống như có người sắp độ kiếp.Trong tầng mây sấm sét lúc ẩn lúc hiện, sau đóầm một tiếng bổ vào một toàn nhà caotầng hoặc trực tiếp bổ vào trên mặt nước, trên mặt nước xuất hiện từng tia điệnquang bốc cháy.Nguyên bản Phù An An vẫn không hoảng không vội suýt chút nữa thì bị sấm sét trêntrời đánh trúng.

Coi như bây giờ không bị đánh trúng, nhưng thuyền phao đã bị ướtsũng nước, nếu đi vào phạm vi của tia lửa điện nhất định sẽ bị điện giật.Mặc dù cô cách khách sạn Lạc Luân không xa nhưng bây giờ nhất phải tìm một nơi đểtrốn tránh những tia sét.

Phù An An lái thuyền bơm hơi chạy vội vàng, ánh mắt đảoqua các toàn nhà cao tầng, cuối cùng cô thấy được toàn nhà của chính phủ.

Chính là chỗ này.

Phù An An đừng hết tốc lực vọt vào, thuyền phao trượt dài trên mặtsàn ba bốn mét, Phù An An vội vàng xuống xem xét, may quá nó không có bị hư.Bởi vì tình huống quá khẩn cấp nên Phù An An cũng không xem xét tình hình bêntrong mà đã chạy vào, cô bị những người đang sống bên trong bao vây lại.

Con mẹ nóai mà nghĩ được trong toà nhà chính phủ của thành phố lại có hai ba mươi người.Một đám thanh niên trai tráng, đa phần là đàn ông.

Phù An An nhìn những người vâyxung quanh mình, cô mím môi lại.

Cô lấy tay đè lại thuyền phao của mình, đứng ở cửasổ đập vỡ lúc nãy tùy thời chuẩn bị chạy trốn.Lúc này, một người đàn ông mặc áo khoác xanh bước ra từ trong đám đông.

Tuy anhta ngoại hình xuất chúng, trên môi nở nụ cười nhưng ánh mắt sắt bén kia làm người tacảm thấy không thoải mái." em gái, khí thế đi vào thật lớn đó."

Phù An An lôi chiếc thuyền phao của mình lui về phía sau một bước cười nói " thật xinlỗi, tôi không biết ở đây có người, tôi lập tức rồi khỏi đây ngay."

Lúc nên tỏ ra yếu đuốithì nhất định phải yếu đuối.

Ưu điểm lớn thứ hai của Phù An An là co được thì dãnđược.Tự hiểu rằng bản thân không thể nào đánh thắng nổi nhóm người này nên Phù An Anđã kéo lấy thuyền phao đi cực nhanh về phía cửa sổ thủy tinh bị vỡ." em gái nói gì vậy, toà nhà chính phủ của thành phố là thuộc về nhân dân mà, chẳnglẻ ta lại đuổi cô đi" người đàn nhìn thấy Phù An An muốn bỏ chạy nên nhanh tay giữ lạithuyền bơm hơi của cô.

" cô ở lại các anh em ở đây còn vui mừng không kịp nữa là , có ai muốn đuổi cô đi đâu.Vương Hổ, Lưu Dương đi tìm đồ sửa lại cửa sổ bị vỡ này đi."
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 53


Người đàn ông chỉ nói có hai câu đã cắt đứt đường lui của Phù An An, ánh mắt đánhgiá Phù An An, mặc dù cô bị mưa to dội cho chật vật nhưng đôi mắt rất đen và mái tócdài ướt sủng, nhìn cô như con mèo con quý báu đang gặp nạn vậy.Trong mắt người đàn ông thoảng một nét kinh ngạc rồi nở nụ cười lớn hơn đưa tay vềphía Phù An An " ta tên Diệp Trường Phi, không biết em gái xưng hô thế nào?"

" Phù Tiểu Hoa" Phù An An liếc nhìn cánh tay đang đưa ra của hắn, kéo hành lý củamình đi thẳng vào tòa nhà của chính phủ.Tùy ý nhìn xung quanh, bên trong có dấu vết người sinh sống nhưng bố trí cơ bản vẫncòn giữ nguyên, chắc đám người này vừa mới tới ở không lâu.

Chỗ ngủ của bọn họ rấtthú vị, tất cả đều tụ hợp lại vây xung quanh bảo vệ một căn phòng.

Phù An An đi đếngần căn phòng một chút thì bị hai người đàn ông đang canh giữ chặn lại, " chỗ này đãbị chúng tôi tiếp quản, cô chỉ sinh hoạt ở khu vực bên ngoài."

Hắn vừa nói xong hơnhai mươi người đều nhìn về vị khách không mời mà đến này."

Được rồi, mọi người đừng dọa tiểu muội muội này nữa."

Diệp Trường Phi đi tới vỗ vaiPhù An An, "Hiện tại tình thế nguy cấp, chúng ta nên giúp đỡ lẫn nhau như người một nhà."

Nói xong Diệp Trường Phi lấy ra một bình nước khoáng, đưa tới trước mặt của Phù AnAn."

Tiểu Hoa muội muội đừng khẩn trương, chúng ta đều là người tốt."

Nếu như lúc hắnnói lời này mà những người kia không đi kéo thuyền bơm hơi của cô thì nó càng có sứcthuyết phục hơn một chút."

Cảm ơn."

Phù An An không nhận nước suối hắn đưa tới mà lôi ba lô của mình ra "không cần đâu, tự ta có."

Phía ngoài tiếng sấm vang rền, Phù An An tìm một chỗ không quá gần của sổ, ngồi ởtrên sàn nhà nghỉ ngơi.Bị hơn hai mươi vây khốn ở đây, Phù An An cũng không quá khẩn trương, trên người côthứ có giá trị nhất là thuyền bơm hơi này, cô còn có thể làm gì đâu, nhập gia tùy tụcthôi.Buổi chiều tầm khoảng năm sáu giờ, một số người phụ nữ trong đám người lục tụcchuẩn bị đi nấu cơm.Thức ăn chất đống trong phòng được bọn họ bảo vệ rất tốt, chỉ có Diệp Trường Phi làcó chìa khóa.

Không lâu sau, không khí trong tòa nhà tỏa ra mùi thức ăn.

Gà hấp muối,lạp xưởng còn có cá xông khói, bên cạnh thậm chí còn có mấy bình bia.Thức ăn của nhóm người này còn khá là tốt.

Mưa nhiều ngày như vậy, không ngờ bọnhọ lại có đồ ăn phong phú như vậy.

Phù An An nhìn thức ăn ngon trên bàn, lặng lẽnuốt nước bọt.

Nhưng rất nhanh cô đã phát hiện ra, thức ăn trên bàn không phải ai cũng được chia,ngoại trừ Diệp Trường Phi cùng mấy tên thuộc hạ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó củahắn thì những người còn lại đều chỉ được chia bánh mì cùng bánh bích quy, khẩu phầnăn cũng không nhiều lắm.Cảm nhận được ánh mắt của Phù An An, Diệp Trường Phi hơi nhếch khóe miệng, đặtđũa xuống, đi đến trước mặt Phù An An hỏi "Tiểu Hoa muội muội ,cô có muốn cùngnhau nếm thử một chút không?"

"Không, cám ơn."

Phù An An lắc đầu, không có việc gì mà ân cần, không phải lừa đảothì cũng là trộm cướp.

Người này chỉ muốn dùng kế điệu hổ ly sơn để đánh lạc hướngcô và nhân cơ hội cướp chiếc thuyền bơm hơi của cô.

Phù An An cô là người vì mộtchút xíu thức ăn mà quên đi việc quan trọng sao?

Dĩ nhiên là không!Nghĩ đến đây, Phù An An lấy bánh mì và nước từ trong ba lô ra.Nhìn thấy cô như vậy, Diệp Trường Phi khóe miệng hơi nhếch lên, cười nhạt một tiếngrồi chậm rãi đi xa.Nam tử ngồi ở bên cạnh Diệp Trường Phi nhìn về phía Phù An An một cái" Diệp ca, con quỷ nhỏ này không quá biết điều rồi."

Diệp Trường Phi tiếp nhận lon bia uống một ngụm, " tất cả NPC trong trò chơi điềuphục tùng rồi nhẫn nhục chịu đựng thì còn có gì vui nữa đâu?"
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 54


Nếu cô ấy là một người chơi thì sao?"

Tên đàn em của Diệp Trường Phi cảnh giác nhìn chung quanh, sau đó dùng âm thanhchỉ có hai người có thể nghe được nhỏ giọng nói, "Diệp ca, chúng ta vẫn đang ở trongtrò chơi sinh tồn cần nên cẩn thận một chút, thuyền chạy cẩn thận chạy được vạnnăm."

"Ừm."

Diệp Trường Phi nhìn như tùy ý nói, "tiểu Lưu đã lớn thật rồi, trong trò chơi cònbiết giúp đỡ Diệp ca ta thật nhiều."

"Không có, không có , ta còn chờ Diệp ca mang ta đi ra ngoài kìa."

Nghe hắn nói nhưvậy, tiểu Lưu nhân bỗng nhiên lắc đầu."

Ta nói nhiều quá, xin lỗi Diệp ca."

Diệp Trường Phi cười như không cười nhìn hắn mộtcái, nằm trên ghế sa lon chợp mắt, "phái người canh gác vào ban đêm không cho phépbất kỳ nào vào cũng như đi ra."

--Cơn bão kéo dài đến nửa đêm.

Cuối cùng tiếng sấm cũng ngừng.

Bởi vì có quá nhiều người mà Phù An An không biết nên cô đã không ngủ ngon và giậtmình thức giấc nhiều lần vào ban đêm.

Cô cầm đạo cụ không gian, không muốn ở chỗcó quá nhiều người, quá dễ dàng bị bại lộ.Nghe thấy tiếng mưa rõ ràng đã nhỏ hơn ở bên ngoài, Phù An An bắt đầu nghĩ cách rangoài.Ban đêm cũng không phải rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếng mưa rơi bên ngoài còn có tiếnglẩm bẩm, nói mớ, cái này khiến cho Phù An An làm một ít động tác nhỏ cũng khôngquá mức đột ngột.

Hỏng bét là có người gác đêm.Ngay cả vào lúc giữa đêm, vẫn có một ngọn lửa nhỏ thắp sáng tòa nhà chính phủ.Tấm kính bị đập lúc trước đã bị chặn lại, nếu bây giờ cô muốn ra ngoài, nhất định sẽkinh động đến những người này.

Trốn ra chỗ này sẽ khá khó khăn.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 55


"Các cô muốn tôi làm gì?"

Phù An An nhìn xem mấy người trước mặt,tất nhiên cô muốn ở trong đội ngủ này mấy ngày, nhất định phải làm giúp một tay."

Giặt quần áo."

"Quét dọn vệ sinh."

"Ngươi còn phải giúp chúng ta nấu ăn."

"Quan trọng nhất là phải giao ra vật tư, hôm nay ngươi ăn cái gì đều thuộc về chúngta."

Bốn người mồm năm miệng mười nói.Phù An An liếc nhìn ba lô của mình, bên trong chỉ có mấy gói mì ăn liền và hai chainước suối.

Cũng được thôi, liền tiện tay ném cho mấy cô gái.Diệp Trường Phi đang đứng ở cửa vừa vặn nhìn thấy một màn này, khóe miệng hơicong lên, anh hùng cứu mỹ nhân cơ hội đã đến.Mặc dù kịch bản có chút cũ rích, nhưng mà bách phát bách trúng."

Các ngươi đang làm cái gì?"

Một giọng nói ấm áp vang lên sau lưng, Diệp Trường Phi đi cách đó không xa nhìn bọnhọ.

Bốn cô gái đều đỏ mặt lùi lại một bước, "Diệp ca ca, chúng ta ở đây chỉ dạy choPhù Tiểu Hoa quy củ."

Diệp Trường Phi nhìn Phù An An, đưa tay đón lấy chiếc ba lô mà các cô gái đưa cho,đưa trở lại vào tay của Phù An An, "Tiểu Hoa muội mới tới đây, cái gì cũng không quen,mọi người nên giúp đỡ cô ấy mới phải."

Phù An An tiếp nhận lại ba lô nói tiếng cám ơn.Diệp Trường Phi đút hai tay vào túi quần, tùy ý nói: "Lưu Thiên ra ngoài mang theo rấtnhiều đồ, Tiểu Hoa muội có muốn cùng đi xuống nhìn một chút không?"

Thấy Diệp Trường Phi cố ý cùng mình rút ngắn quan hệ, Phù An An cũng thuận theomà gật gật đầu.Người này là ông chủ của tổ chức, cùng ông chủ thiết lập quan hệ tốt, thường đượcgọi là ôm đùi, đi chỗ này cũng sẽ không sai.Cách đối xử khác biệt của Diệp Trường Phi khiến bốn cô gái còn lại rất bất mãn."

Dựa vào cái gì hả?"

"Cô ấy mới ở đây có một ngày."

Mấy cô gái chỉ dám ở một bên tức giận bất bình.Mà ở dưới lầu, người của Diệp Trường Phi đang cải tạo lại tòa nhà chính phủ.Bây giờ lũ đã ngập đến tầng bảy, bọn họ bắt đầu từ tầng tám, họ bịt kín tất cả các cửasổ của tòa nhà lại bằng gỗ, chỉ để lại một cửa sổ để cung cấp lối ra vào.Trừ cái đó ra, còn có người đang đập cầu thang.

Tòa nhà chính phủ có tổng cộng bacầu thang bộ và bốn thang máy.

Thang máy căn bản không sử dụng được, hiện tại Diệp Trường Phi sai người phá hủyhai cái cầu thang bộ, chỉ để lại một cái cầu thang dưới gần mí mắt.Có vẻ như Diệp Trường Phi đã sẵn sàng để sử dụng nơi này làm hang ổ của mình.Phù An An đang suy nghĩ trong lòng liệu người này có đáng tin cậy hay không, nếu côđi cùng với anh ta thì khả năng vượt qua màn chơi một cách suôn sẻ là bao nhiêu.Diệp Trường Phi có phải là một người chơi không?"

Tiểu Hoa muội muội?"

Bên tai truyền đến thanh âm của Diệp Trường Phi .Hắn nhìn Phù An An đang trầm tư, khẽ mỉm cười: "Đang suy nghĩ chuyện gì mà chuyêntâm như vậy?."

"Không có gì."

Phù An An thản nhiên đáp, nhìn người phía dưới bận rộn, hỏi: "Ta cầnlàm cái gì?"

"Tạm thời tiểu Hoa muội muội không cần làm việc gì, trước tiên làm trợ thủ cho ta đi."

Diệp Trường Phi ôn nhu săn sóc nói, mắt nhìn phía sau quần áo đơn bạc của Phù AnAn sau khi cởi xuống áo mưa, đem áo khoác của hắn ta choàng lên đỉnh đầu của PhùAn An.

Chiếc áo gió rất lớn, che phủ gần như cả người của Phù An An ở bên trong.Phù An An bị sự quan tâm đột ngột này làm cho sửng sốt, "Cảm ơn, cảm ơn anh."

Người này còn rất quan tâm đến cấp dưới của mình.Lưu Điền đi theo hai người đi xuống dưới lầu nhìn thấy hai người đúng chung một chỗbốn mắt nhìn nhau mà không khỏi bội phục.

Không hổ là sát thủ thiếu

Tốc độ tán gái của anh Diệp đúng là không phải nhanh hơn bình thường một chút đâu.Lưu Thiên ho khan hai tiếng, nhớ tới mục đích xuống dưới của mình, "Diệp ca ..."

Lưu Thiên còn chưa kịp nói một lời nào thì có một âm thanh bị bóp nghẹt, nước bênngoài tòa nhà đột nhiên bắn vào kính, nước va đạp vào kính tạo thành những vết nứtnhỏ.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 56


"A!"

Mọi người hét lên rồi vội vàng lùi lại phía sau.Diệp Trường Phi phất phất tay, "Mọi người lên trên đi."

Trên tầng cao nhất.Họ nhìn thấy một tòa nhà dân cư cách đó không xa đang sụp đổ.Đó là một khu đô thị, nước đánh tới đây có thể là một phản ứng dây chuyền gây ra bởisự sụp đổ của một tòa nhà.Nền móng của những tòa nhà này bị thấm nước đến mức mềm mụp và biến dạng, đãcó nhiều trường hợp nhà cửa bị lũ cuốn trôi, nhưng sự sụp đổ đột ngột của một tòanhà không phải là một sự rung chuyển bình thường.

Sóng đánh tới làm toàn bộ tòanhà thành phố rung chuyển đến hai lần.Mặt nước trở nên càng thêm vẩn đục, từ cái hướng kia truyền đến tiếng thét cùng vớitiếng khóc rống, chỉ trong nháy mắt đã có hàng trăm ngàn người đã chết."

Móa!

Diệp ca, cái khu nhà kia phòng ở còn rất mới, sao tự nhiên lại sụp được?"

Lưu Thiên kinh hãi nhìn tòa nhà dưới chân mình, "Tòa nhà chính quyền thành phố cóan toàn không?

Nó sẽ không chôn chúng ta chứ?"

Đám người vốn dĩ bị sự sụp đổ của tòa nhà kia dọa cho sợ hãi, bây giờ nghe Lưu Điềnnói càng làm cho lòng người thêm bàng hoàng."

Ngươi bình tĩnh một chút."

Diệp Trường Phi rất bình tĩnh, hoàn toàn thờ ơ với sự sụp đổ của tòa nhà.

" Tòa nhà thịchính này ngày xưa là chỗ làm việc của nhân viên chính phủ và các chính trị gia, côngty xây dựng nào có gan to đến nổi dám ăn bớt ăn xén vật liệu xây dựng của nó."

Ngoài khách sạn Lạc Luân mà trò chơi gợi ý, đây chắc chắn là một trong những nơi antoàn nhất.

Đáng tiếc là khách sạn đã bị người kia đoạt mất .Dưới sự an ủi của Diệp Trường Phi, cơn hoảng loạn "nhỏ" này đã qua đi, Lưu Thiên vànhững người khác tiếp tục dành thời gian cho công việc.Chạng vạng tối, nhìn ánh đèn lờ mờ giữa phòng, Phù An An lấy cuốn sổ ra, gạch bỏngày hôm nay.Vẫn còn mười một ngày trước khi kết thúc trò chơi.

Bây giờ cứ như là ...... một ngàybằng một năm.

Phù An An nghĩ thầm trong lòng, rồi cất cuốn sổ vào ba lô.Dựa theo quy tắc đã được tổng kết, mười ngày cuối cùng sẽ ngày càng khó khăn hơn.Cửa sổ bên cạnh bắt đầu kêu kẽo kẹt, cô bọc kín trong áo khoác mà vẫn cảm thấy lãnhlẽo.Gió nổi lên!Thành Phố Hải Ly ngày thứ 20

Là trợ lý mới được bổ nhiệm nên Phù An An phải đi ra ngoài cùng với Diệp Trường Phi.Đến bây giờ cô mới biết, Diệp Trường Phi lại có một chiếc ca nô.Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Phù An An, Diệp Trường Phi khẽ mỉm cười, "Đây làmón đồ chơi nhỏ mà ta cướp được từ một tên nhà giàu phiền phức, tiểu Hoa lên đi."

Ca nô mà là đồ chơi nhỏ sao?!

Phù An An nghĩ mãi mà không rõ, hắn đều có phươngtiện giao thông tốt như vậy, còn giữ cô mãi không chịu thả ra là vì cái gì?

Thuyền bơmhơi nhỏ có mị lực lớn như vậy sao?.Ngoài cô và Diệp Trường Phi ra, còn có đám tiểu đệ của Diệp Trường Phi đang ngồitrên thuyền ca nô, thêm mấy người đứng trên ba chiếc bè đơn giản phía trước và phíasau thuyền ca nô.Có hai trung tâm mua sắm lớn trên Đại lộ phía Tây.

Mặc dù phần lớn bị chìm dướinước nhưng vẫn có một tầng rắn chắc nổi trên mặt nước.

Ngày càng có nhiều người rangoài tìm kiếm vật tư.Phù An An nhìn thấy rất nhiều bè tre tự chế đậu xung quanh trung tâm mua sắm, mộtsố người đang tìm kiếm các tầng chưa ngập nước, một số thậm chí còn xuống nước đểtìm kiếm dấu vết của thức ăn.Không còn pháp luật cùng trật tự, ngoại trừ tìm đồ còn có cướp bóc.Chuyện cá lớn nuốt cá bé, cá bé lại ăn tôm nhỏ là chuyện quá bình thường.

Chỉ trongnăm phút, không dưới ba vụ cướp đã xảy ra.Có người mới vừa ở dưới nước tìm được đồ vật trong nháy mắt đã bị cướp, có mộtnhóm người canh ngay cửa để chặn cướp của những nhóm ít người hơn, thậm chí còn có người cướp bè gỗ.Trong lúc nhất thời tất cả đều là tiếng kêu khóc mắng chửi, quá hỗn loạn.Diệp Trường Phi trực tiếp dừng thuyền tại giao lộ nhiều người đi tới đi lui nhất, nhìnthấy thuyền ca nô, rất nhiều người ánh mắt lóe sáng, dán chặt vào chiếc ca nô, hiểnnhiên bọn họ cũng rất động tâm.Nhưng mà, Diệp Trường Phi cũng không có để ý bọn hắn nhiều lắm, bình tĩnh đemsúng nhỏ ra.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 57


Phanh -- một tiếng súng vang dội.

Đây chính là vũ khí lợi hại để trấn áp đám đông hỗnloạn.

Toàn bộ trung tâm thương mại đều yên lặng.Cánh tay của Diệp Trường Phi khoác lên trên thuyền ca nô, nhìn thấy lực chú ý của tấtmọi người đều trập trung vào mình, lúc này mới biếng nhác đứng lên."

Mọi người, trung tâm mua sắm này do Diệp mỗ tiếp quản, làm phiền các vị đem bảyphần vật tư tìm được giao nộp lên cho tôi."

Vừa dứt lời, toàn trường đều xôn xao.

Dựa vào cái gì mà phải nộp lên bảy phần vật tưbọn họ liều sống liều chết thu thập được.Hơn một trăm mười người đều không hòa hảo nhìn chằm chằm Diệp Trường Phi, mặcdù bọn họ sợ hãi súng trong tay của Diệp Trường Phi, nhưng bọn họ tổng cộng có baonhiêu người?Diệp Trường Phi cười nhạo một tiếng, cầm súng lục ở trên đầu những người này xoaylanh quanh.Tiếp đó nhắm ngay một tên đàn ông cường tráng.

Anh ta là kẻ hung ác nhất trong đám người này, dưới trướng có sáu bảy tên đàn em,bọn chúng cướp đoạt rất nhiều thứ, thậm chí còn trực tiếp đánh tàn phế một thanhniên đang tìm kiếm đồ ăn một mình.Diệp Trường Phi nhẹ nhàng bóp cò, trên đầu hắn liền bị thủng một lỗ, thân thể rơithẳng xuống nước.Mọi thứ xảy ra đột ngột một cách tùy ý như thể giết chết một con muỗi vậy.

Không aidám nói chuyện."

Bảy phần.

Hoặc là nộp lên vật tư, hoặc là bỏ mạng lại."

Kẻ mạnh nhất kiêu ngạo nhất đã chết, không ai dám chống lại Diệp Trường Phi, trongmột buổi chiều, mấy chiếc bè được chất đầy hàng hóa đã đi tới đi lui ba lượt.

Trừnhững thứ này ra, Diệp Trường Phi còn trước mặt mọi người thu lưu bảy tám cái tiểuđệ.Nhìn hành động của Diệp Trường Phi, Phù An An cảm thấy mình đã hiểu ra điều gì đó- anh ta muốn thu phục toàn bộ ba con đường ở phía nam, phía bắc và phía tây để trởthành hoàng đế khu vực này."

Tiểu Hoa muội muội, ta phát hiện cô rất ưa thích ngẩn người đó."

Diệp Trường Phi dựa lưng ở chỗ ngồi trên ca nô, ánh mắt ôn nhu nhìn cô , "bị chuyệnvừa rồi hù dọa cho sợ hãi sao?"

Phù An An sững sờ, quả thật có chút dọa người.

Giết người còn tùy tiện hơn so với côgiết Zombie.

Diệp Trường Phi rất thích nhìn vẻ mặt ngây ngốc có chút sợ hãi của cô, bạn gái trướccủa hắn ta đều thuộc dạng này, nhưng Phù Tiểu Hoa mới là người hợp mắt của hắnnhất.Đối với vật nhỏ mà hắn yêu thích, hắn không ngại dỗ dành nhiều một chút.

DiệpTrường Phi đưa tay ra, một sợi dây chuyền từ đầu ngón tay rơi xuống, trên sợi dâychuyền bạch kim là một viên Sapphire.

Thứ này được mấy người kia vớt lên từ dướinước, Diệp Trường Phi thuận tay lấy ra dỗ mỹ nhân."

Tiểu Hoa muội muội có thích không?

Diệp ca ca tặng cho cô nè"Thích cái gì mà thích, mấy thứ này cũng không thể mang ra ngoài
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 58


Diệp Trường Phi bị lời nói của Phù An An làm cho giật mình.Cái gì gọi là "anh cố lên"?Phản ứng của Phù An An khác với những người bạn gái trước đây của hắn ta.Diệp Trường Phi cẩn thận quan sát vẻ mặt Phù An An, khóe miệng hơi hơi nhếch lên—— có chút thú vị.Khi trời nhá nhem tối, bọn họ bắt đầu hành trình trở về.Hoạt động "cá lớn nuốt cá bé" của Diệp Trường Phi khiến thu hoạch hôm nay rất khágiả.Tòa nhà chính quyền thành phố đã chất lên một núi vật tư, ngoài lương thực và nhuyếu phẩm hàng ngày, còn có một số đồ trang sức bằng vàng và châu báu ngọc thạch.Diệp Trường Phi rất hào phóng yêu cầu cấp dưới của mình chia tất cả những châu báunày ra.

Lũ lụt mới qua hơn có hai mươi ngày nên sự yêu thích của mọi người đối vớithứ này vẫn chưa giảm xuống

Những thuộc hạ lấy được vàng và châu báu đều nở nụ cười trên môi, chân thành cảmơn ông chủ đã mang theo bọn họ làm giàu, ngay cả một số tân binh vừa mới đượctuyển cũng nhanh chóng hòa nhập vào tập thể.Buổi tối càng tốt hơn khi được sắp xếp cho một bữa ăn ngon.Lần này, Diệp Trường Phi không có một mình mở bếp nhỏ, mà là bưng ly rượu đứnglên, cùng mọi người chia sẻ niềm vui khó có được này."

Cảm ơn ngươi đã tin tưởng Diệp mỗ ta, chỉ cần mọi người cùng nhau nỗ lực trongnhững ngày tới, nhất định có thể vượt qua lần nguy cơ này."

"Chúng tôi tin vào Diệp ca!"

Diệp Trường Phi vừa mới dứt lời, lập tức liền có người phụhoạ hắn ta, có thể nói là đám người này đối với hắn cực kỳ tin tưởng.

Việc lừa gạt NPC,khống chế tâm lý con người này, Diệp Trường Phi đã làm tới quen tay quen chân.Đại lão trong trò chơi quả nhiên rất mạnh, Lưu Thiên cảm thấy rằng cái giá để bảo vệmạng ngày hôm đó tiêu không oan uổng một chút nào, hai lần chơi trước anh ta đâucó thể thư giãn và tận hưởng trò chơi như bây giờ.Phù An An đi theo sau một nhóm người gật gù theo nhưng lời nói của Diệp Trường Phigiống như gà mái già cục tác bên tai Phù An An, không có gì đi vào tâm trí của cô đượcbởi vì cô đang đặc biệt thèm cái giò heo hun khói ở trên bàn.Diệp Trường Phi nhìn Phù An An ngồi ở trong góc, vẫy tay gọi cô: "Tiểu Hoa muội, lạiđây đi."

Lưu Điền nghe tiếng vội vàng đứng lên, rất có mắt nhìn tình hình mà đem chỗ ngồicủa mình nhường lại "Diệp ca?"

Phù An An đi sang ngồi xuống.Diệp Trường Phi khẽ mỉm cười, phất phất tay: "Không có việc gì, mọi người ăn cơm đi."

Phù An An nghe nói như thế hai mắt tỏa sáng, đũa chỉa thẳng đến cái giò heo hun khóingày giữa bàn ăn.

Miếng đầu tiên phải hiếu kính cho đại ca ở bên cạnh "Diệp ca, anhnếm thử đi.
 
[Reup- Vô Hạn] - Tôi Làm Cẩm Lý Trong Trò Chơi Sinh Tồn (C 1-200)
Chương 59


Nhìn thấy những tòa nhà cao tầng xung quanh sụp đổ, tâm trạng của Phù An An lúcđầu từ lo lắng và kinh ngạc chuyển sang tê liệt và sợ hãi.Vào ngày thứ hai mươi tư ở Thành phố Hải Ly, nước lũ đã dâng cao lên tới mười tầng.Dưới nước đầy xác chết và những người không có nơi nào để ở.

Có người ở trên bè gỗtrôi dạt khắp nơi, có người cẩn thận bám lấy vách tường còn sót lại, còn có người trựctiếp cùng thi thể ngâm dưới nước.Bên ngoài mưa to gió lớn , bên trong ẩm ướt và lạnh lẽo.Nhìn thấy những người đang vật lộn bên ngoài và tuyệt vọng kêu cứu, không ai dám đểhọ vào nếu không có mệnh lệnh của Diệp Trường Phi"Diệp ca, hay là chúng ta cho những người này chút thức ăn đi."

Có người chịu không nổi nữa, cầu xin Diệp Trường Phi.Diệp Trường Phi tựa hồ đã quen thuộc các loại sinh tử , đối với việc này cực kỳ lãnhđạm, "Làm tốt việc của mình đi, giữ kỹ cầu thang còn lại kia."

"Diệp ca, nếu anh không giúp thì bọn họ sẽ chết đó."

Một cô gái mềm lòng khác cũng không nhịn được nữa, "Diệp ca ca, nếu chúng takhông cứu những người này, vậy chúng ta cùng với cầm thú có gì khác nhau sao ?"

"Khi con người không đủ ăn, không đủ mặc, đạt tới điểm mấu chốt là để tồn tại, họkhông phải trở thành súc sinh sao?"

Diệp Trường Phi nhìn cô gái trước mặt lắc đầu, đưa mắt nhìn Phù An An đang nằmtrên lan can nhìn chằm chằm xuống lầu."

Đừng nhìn họ tội nghiệp.

Một khi chúng ta để cho bọn họ vào, ngoại trừ một số ngườibiết ơn, còn lại rất nhiều người lại ghét chúng ta.

Tiếp đó sẽ nghĩ cách cướp đoạt vậttư từ trong tay chúng ta, cướp đoạt luôn không gian sinh sống."

" Tiểu Hoa muội muội --""Hử?"

Nghe thấy Diệp Trường Phi gọi mình, Phù An An đột nhiên ngẩng đầu lên."

Vì vậy, trong thế giới ngày nay, tử tế với người khác là tàn nhẫn với chính mình đó cóhiểu không?"

Hiểu."

Phù An An khuôn mặt nghiêm túc nghe lời.Diệp Trường Phi tuy rằng tàn nhẫn, nhưng sự thật là chính là tàn nhẫn như vậy.Diệp Trường Phi nhìn xem bộ dáng Phù An An nghiêm túc gật đầu làm hắn rất hàilòng, so sánh hai cái NPC với nhau thì quả nhiên Tiểu Hoa muội muội vẫn là người khảái hiểu chuyện nhất.

Hy vọng sau khi hắn rời đi nơi này, cô có thể sống lâu hơn mộtchút.Diệp Trường Phi trong lòng âm thầm nghĩ như vậy, tâm tình tốt chắp tay sau lưng rờiđi

Trương Tiểu Lệ là cô gái vừa mới cầu xin bị Diệp Trường Phi khinh thường, cắn môighen tị, hừ! chẳng phải là do cô ấy đẹp mắt hơn cô một chút thôi sao!Trương tiểu lệ cố ý đi đến trước mặt Phù An An, một cước giẫm ở trên chân của cô."

Thực xin lỗi tiểu Hoa muội muội, ta không phải cố ý, ngươi không sao chứ?"

Ngươi xinlỗi thì nên nhấc cái chân đi chỗ khác đi à.Cô luôn biết rằng những cô gái này có ác cảm không thể giải thích được với cô, nhưngcô không ngờ lại làm một hành động ngây thơ như giẫm lên giày của người khác.Phù An An kéo chân cô ấy lại, sau đó dùng đế giày chà xát hai lần vào giày của cô ấy."

Không sao, tôi tha thứ cho cô."

Trương tiểu lệ:......--Ngoại trừ hai nhóm người bảo vệ tầng mười một và cầu thang, những người còn lại đềukhông làm gì hết mà ở trên tầng cao nhất.Tiếng đánh bài địa chủ và âm thanh khoe khoang vang lên, Phù An An nhìn bọn họ lắcđầu, một mình bắt đầu tập thể dục nghiêm túc bên cửa sổ.Thân thể là tiền vốn để làm cách mạng.

Mặc dù ở phương diện thể năng cô yếu nhưmột con gà nhưng càng yếu thì càng nên rèn luyện không phải sao?Sinh ra trong đau khổ, chết trong yên bình.Có thể nói Phù An An là người tỉnh táo nhất trong thế giới này.

"Tiểu Hoa muội lại tập luyện hả ?

Hai ngày trước ta dạy cô kỹ năng chiến đấu, cô đãnhớ hết chưa ?"

"Lý ca, tôi đã nhớ gần hết rồi."

Phù An An gật gật đầu."

Thật sự, ngươi luyện một lần nữa đi, Lý ca sửa cho ngươi."

Phù An An: "Được."

Anh Lý là một NPC rất nhiệt tình, anh ấy nhìn thấy cô tập thể dục nên đã đặc biệt dạycô một bộ vật lộn cơ bản."

Tiểu Hoa muội muội sai rồi, eo nên thấp xuống một chút."
 
Back
Top Dưới