Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 377: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 39


Thời Sâm đỡ lấy Thời Định, giúp ông nằm ngửa ra.

Hơi thở yếu ớt, dần dần suy yếu.

Hệt như ngọn đèn dầu sắp tắt.

“Alicia, hãy suy nghĩ thật kĩ.

Một là hủy hôn, một nửa Phương Tây là của ta.

Hai là kết hôn cùng ta rời xa Thời Sâm…”

Tức khắc, Thời Sâm lao tới cào một đường lớn máu thịt lẫn lộn trên tấm lưng của Thời Dục, hắn không kịp tránh né, kêu rên đau đớn.

“A — Thời Sâm, ngươi đang làm cái gì?”

Thời Sâm liếc đôi mắt ngập tràn sát khí nhìn anh trai mình.

Hắn hận không thể nào lập tức giết Thời Dục…

“Thời Dục, những gì anh và cả nữ nhân kia làm gì với Alicia.

Ta đều biết rõ, đừng thách thức giới hạn của ta.”

“Ngày mai Alicia vẫn sẽ kết hôn cùng ta, vẫn sẽ đăng cơ.

Thời Dục, anh có gì để đấu lại ta…”

Thời Sâm âm trầm gằn lên từng chữ, hắn áp uy tới mức Thời Dục dồn vào góc tường.

Không thốt lên một câu nào.

Vết cào ở lưng, nhanh chóng lành trong chớp mắt…

“Thời Sâm, để rồi xem.”

Nói xong Thời Dục xoay người đi mất, lúc này Thời Định yếu ớt vươn tay ra nắm lấy tay Thời Sâm.

Ông cố gắng mở miệng nói…

“Thời Sâm, dù thế nào đi nữa, hắn cũng là anh trai con…

Kết quả ra sao, hãy tha cho nó một mạng…”

“Ta…

Ta sắp không kịp nữa rồi…

Thời Sâm… con phải thay ta cai quản tốt Phương Đông, và cả lâu đài… yêu thương Alicia…”

“Ta…

Ta…”

Thời Định chưa kịp nói hết câu, cơ thể ông ta khô dần, lồng ngực không còn nhịp thở, thoáng chốc tan thành bụi…

“Cha…

Cha…”

“Bệ Hạ…”

Verbal suy sụp quỳ xuống, bi thương thốt lên…

Huyên Huyên không ngờ, Thời Định lại ra đi nhanh như vậy.Thời Dục quả thật bị Kamila làm cho phát điên rồi, cả cha ruột cũng tàn nhẫn xuống tay.

Cô bối rối nhìn Thời Sâm, hắn không hề khóc.

Chỉ nhìn khoảng trống, trên giường.

Khóe môi cong lên một đường cực kì nhạt, không phải vui vẻ.

Mà hoàn toàn là nỗi bi thương, thống hận.

“Sâm Sâm, em có chuyện muốn nói…”

Huyên Huyên lay lay cánh tay Thời Sâm, hạ thấp giọng nói vào tai hắn…

“Ân!”

Hắn thở ra, gật gật…

“Cha là do, uống quá nhiều nhựa Anh Đào, pha trộn với bụi Bạc… nên mới… em chỉ mới phát hiện ra…”

“Cái gì?”

“Huyên Nhi, em nói là sự thật?”

Thời Sâm hồi thần, hắn nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.

Huyên Huyên nhẹ gật đầu, cô chỉ cần nói tới đây.

Thì Thời Sâm lập tức nghĩ ra được là ai làm…

Không phải là Kamila và Thời Dục, thì còn ai vào đây nữa?

“Cha, có phải người từ đầu đã biết?

Thật là lão già hồ đồ…

Tới lúc chết vẫn cố gắng bảo vệ hắn…”

“Cha… người thật ngu ngốc…”

Thời Sâm vừa cười vừa mắng, hắn chua xót thay cho cha hắn.

Lại tức chính bản thân mình, tại sao không sớm phát hiện ra…

Chuyện này chắc chắn có kẻ tiếp tay, bởi vì Thời Dục không bao giờ lại gần Cha, hơn nữa càng không cơ hội để ra tay.

Vậy nhất định có kẻ giúp Thời Dục.

Là Verbal hay là Hurley?

Hurley là quản gia ở lâu đài này, cũng là người thân cận có nhiều cơ hội ở bên cha hắn nhất…

Chuyện này hắn chắc chắn sẽ điều tra kĩ…

“Verbal, giữ kín chuyện Cha ta mất.

Nói với bên ngoài, ông đổ bệnh không thể tham gia buổi hôn lễ, và đăng cơ ngày mai…”

“Cho ngươi điều tra về Hurley từ ba tháng trở lại đây.

Càng nhanh càng tốt.”

“Rõ thưa điện hạ!”

Verbal nhanh chóng thuấn di rời đi.

Hắn không rõ vì sao Thời Sâm phải giấu chuyện Bệ Hạ mất.

Nhưng chắc chắn điện hạ đã có chủ ý.

Thay vì nghe lời Đại Hoàng Tử, hắn tự nguyện đi về phía Thời Sâm.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 378: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 40


Cách thời gian tổ chức hôn lễ chỉ còn 1 ngày nữa.

Huyên Huyên hơi lo lắng, nhìn đông nhìn tây, Thời Sâm hơi nghiêng đầu mở miệng nói:

“Huyên Nhi, em đừng lo.

Ngày mai em vẫn ở bên canh cạnh anh, không cần để ý tới Thời Dục.

Càng không cần chia Phương Tây với hắn ta.”

Nghe được những lời này, Huyên Huyên ấm áp trong lòng.

Cô mong muốn danh chính ngôn thuận ở bên Thời Sâm, càng không muốn hắn dính một chút tai tiếng không vui nào.

“Sâm Sâm, em sẽ trở về lấy khế ước hôn sự.

Sẽ nhanh chóng trở về kịp thời điểm ngày mai…”

Thời Sâm kinh ngạc, hắn nhìn chằm chằm vào cô.

Hắn hiểu rõ, cô muốn làm gì.

Nhưng hắn có thể không cần cái vị trí ngôi vị kia.

Tất cả đều không quan trọng bằng cô, nhưng nếu cô đã chọn như vậy.

Hắn tôn trọng, sẽ không ngăn trở.

“Huyên Nhi, em trở nề 1 mình liệu ổn không?

Anh thấy, vẫn nên để anh cùng em trở về…”

“Không, Sâm Sâm!

Anh phải ở đây.

Một em trở về, sẽ không sao đâu.”

Cô dứt khoát từ chối, nếu để cho Thời Sâm theo mình trở về.

Như vậy không phải đang tạo cơ hội cho Thời Dục và Kamila dễ dàng chiếm được ngôi vị sao?

“Được, được, anh nghe em.

Liền ở lại đợi em trở về, Huyên Nhi!

Nhớ cẩn thận.”

Huyên Huyên gật đầu, nhanh chóng thuấn di biến mất.

Thời Sâm vươn tay ra, nhưng chỉ nắm được khoảng không…

—–Lâu Đài Citizen

Bên trong phòng tối tăm, không khí lạnh ngắt như tờ.

Duy nhất chỉ đặt một chiếc hòm cũ kĩ, Huyên Huyên thoáng chốc đã tới Lâu Đài, nơi mình cai quản không lâu.

Người hầu, công tước lẫn Vampires cao cấp nhìn thấy Huyên Huyên liền giật mình.

Cung kính hành lễ, cô cũng chỉ gật gật cho qua.

Họ giật mình vì Nữ Hoàng đã biến mất 20 năm không trở về, phía Đông lại không báo một tin tức nào.

Tất cả đều nghỉ rằng Nữ Hoàng Alicia đã an vị lên vị trí Vương Hậu phía Đông, cùng với đại hoàng tử thời Dục.

“Nữ Hoàng Alicia.”

Một nữ cận vệ, thân cận với nguyên chủ trước kia.

Cung kinh lên tiếng.

Huyên Huyên nhẹ nhàng phất tay, tiếp tục tiến lên phía trước.

Trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Khế ước của ta vẫn ở Đại Điện Loser?”

“Phải thưa Nữ Hoàng.”

Nữ cận vệ đáp trả lại, có chút ngờ vực nhìn Huyên Huyên.

“Kanji đại nhân vẫn chưa thức tỉnh?”

Cô lên tiếng dò hỏi Kanji chính là vị vua huyết tộc đầu tiền.

Sau 2 ngàn năm qua, rơi vào trạng thái ngủ say, cho tới nay không hề tỉnh lại.

Cũng là người đoán trước tương lai, đặt ra cái hôn ước kia của Nguyên Chủ.

Cô muốn hủy hôn, cần phải lấy được khế ước từ Kanji.

“Bẩm Nữ Hoàng, Kanji đại nhân vẫn trong tình trạng ngủ say… ngài…”

“Dẫn ta tới đó!”

Huyên Huyên dứt khoát lên tiếng, cô không còn thời giờ mà đôi co cùng nữ cận vệ này nữa…

“Được, Nữ Hoàng phiền người đi theo thần…”

Huyên Huyên trấn định đi theo sau nữ cận về.

Càng đi về sâu bên trong, cô ngửi được mùi ẩm mốc nồng đậm.

Được 15 phút sau, nữ cận vệ dừng tại một căn phòng cũ nát.

Hiển nhiên cô ta không có tư cách bước vào bên trong, Huyên Huyên phất tay, ý cho cô ta lui.

Còn chính mình đẩy nhẹ cửa, bước vào bên trong.

Cỗ hôi thối, u ám cũ nát xông thẳng vào mũi cô, khiến Huyên Huyên khó chịu muốn tắt thở…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 379: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 41


Huyên Huyên vừa bước vào, Kanji ngủ trong quan tài hơn 2000 năm qua liền thức giấc.

Câu đầu tiên hắn nói là…

“Là vampires nhỏ đáng yêu, chỉ mới hơn 300 tuổi.

Củng đủ dũng cảm bước vào gặp ta…”

“Khá khen…”

Huyên Huyên khẽ giật mình, cô căng thẳng nhìn vào nơi phát ra âm thanh.

Một cánh tay mục nát vươn ra ngoài, cô hơi đề phòng lui về phía sau.

“Alicia, Nữ Hoàng đời thứ 4 xin ra mắt, Kanji đại nhân…”

“Ồ, ta đã ngủ bao nhiêu lâu rồi.

Không ngờ đã trôi qua 4 đời gia chủ.”

Ông ta cất giọng khàn đục, hồi tưởng về ngày xưa.

Huyên Huyên hơi ghét bỏ mùi ẩm mốc, lẫn cánh tay xấu xí kia.

Lên tiếng nhắc nhở.

“Ngài đã ngủ 2000 năm.”

“Hèn gì, ta có chút đói…”

Kanji lúc này hoàn toàn ngồi dậy từ trong quan tài.

Hình dạng gớm giếc kinh dị, thành công dọa cho Huyên Huyên ghét bỏ.

Nội tâm Huyên Huyên: ‘Mẹ nó!

Đây có thật là huyết tộc hay không vậy.

Nhìn hắn không khác gì quỷ…’

[…] Ký chủ, đó xác thực là Huyết Tộc.

Chẳng qua ngủ quá lâu, không bổ sung máu nên thân thể có chút hư tổn.

Hệ thống tốt bụng giải thích, Huyên Huyên hít vào một hơi.

Mở miệng vào chủ đề chính.

“Kanji đại nhân, ta tới đây vì cái khế ước liên hôn mà ngài đặt ra trước đây.

Chưa có sự đồng ý của ta, ngài liền tự tiện đặt khế ước…”

Kanji hơi di chuyển bàn tay mục nát, chống lên cái cằm trơ xương của mình.

Hai mắt đen sâu hun hút, khớp hàm khẽ mấp máy.

“Khi đó ngươi chưa sinh ra, ta làm sao mà hỏi ý kiến của ngươi?

Huyên Huyên: “……”

“Ngài biết ta chưa sinh ra, vậy tại sao còn đặt ra khế ước?”

“Ồh!

Ta thích.”

Kanji hứng thú mở miệng nói.

Lúc này Huyên Huyên thực sự sinh khí, cô muốn trói cái bộ xương mục nát kia, đem đi nấu cao cho xong đi.

Tại sao trên đời này lại có loại người mặt dày, không một chút lí lẽ như vậy…

[…] Ký chủ, ta cảm thấy hắn tính cách lại rất giống cô.

“Câm câm Câm…”

[…] : “……”

“Ta không cần biết ngài thích hay không?

Ta muốn lấy lại khế ước liên hôn.

Ta muốn hủy bỏ hôn sự này…”

Hắn mơ hồ nhìn về hướng của Huyên Huyên, thực ra hắn hiện tại không nhìn rõ được gì.

Ngoài thính lực còn tốt ra, thì mắt đã không còn nhìn rõ..

“Tiểu hài tử, ngươi nói chuyện với trưởng bối như vậy sao?

Mảnh giấy rách đó ta đem đi lót hòm rồi…”

“Nói không chừng, tư lâu đã bị mối ăn đi…”

“Ngài…”

Huyên Huyên tức giận, không nói lên lời…

“Ta đói, nếu ngươi cho ta uống máu.. ta sẽ suy xét tìm cái mảnh giấy rách kia…”

Kanji di chuyển cáng tay mục nát xoa xoa cái bụng hóp lại của mình.

Hắn ngửi thấy mùi máu ngọt ngào ẩn chứa sức lạnh từ trên người cô phát ra..

Nói không chừng uống máu xong, hắn trở lại hình dạng ban đầu 2000 năm trước cũng không chừng…

“Hừ, tìm khế ước trước!

Uống máu sau.”

Huyên Huyên lớn tiếng nói.

“Ngươi không thấy ta già tới mức.

Di chuyển không nổi, sức lực cạn kiệt.

Thì làm sao tìm cho ngươi đây.”

“Hơn nữa ta hết máu rồi, có tìm ra cũng không thể giúp ngươi chứng nhận giải trừ khế ước…”

Huyên Huyên: “……”

“Lão cáo già.”

Cô lẩm bẩm mắng thầm…

“Ừ!

Quá khen… nhưng ta chưa có già…”

Huyên Huyên phồng má trợn mắt, mắng thầm 18 đời tổ tông nhà hắn.

Còn thính hơn cả A Cẩu…

Cũng là Huyết tộc dòng máu cao quý, mà Thời Sâm anh tuấn như vậy.

Tới lão già Kanji này, xấu xí còn mặt dày vô sĩ.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 380: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 42


Cô nhìn bốn phía, không tìm ra ly hay chén nào để đựng máu.

Cô bất đắc dĩ lên tiếng hỏi..

“Không tìm ra thứ để đựng máu…”

“Khụ ~~ có thể cho ta trực tiếp hút cũng được, không có vấn đề gì đâu.”

Hắn thuận tiện mở miệng nói…

Huyên Huyên nheo mắt nhìn kanji, cô tò mò nói tiếp…

“Đại Nhân, ngài còn răng để cắn hay hút sao?”

Kanji: “……”

Quả thực không nhắc thì hắn cũng không nhớ ra, chính mình làm gì còn răng…

Huyên Huyên thấy hắn yên lặng, cô thật sự muốn bật cười.

Đôi mắt đảo nhìn xung quanh, duy nhất cái chén đựng nến là có thể đựng được.

Cô nhanh chóng nhổ nến ra khỏi chén, răng nanh chìa ra cắn vào cổ tay mình.

Môi khẽ mím lại chịu đựng đau đớn, bóp máu chảy xuống đầy 1 chén.

Kanji nghe được hương vị máu ngọt ngào dâng lên, hắn chậm rãi di chuyển tới trước mặt Huyên Huyên.

Bất đắc dĩ lên tiếng.

“Đút cho ta uống…”

“Ngài chẳng phải có tay sao?”

Cô nhíu mày, không vui nói.

“Già rồi, không còn sức…”

Kanji thành thành thật thật nói.

Huyên Huyên đành phải đưa chén máu tới miệng của hắn, từ từ chậm rãi đổ vào…

Vài giây sau chén máu đã cạn sạch.

Lúc này Kanji cũng bắt đầu có thay đổi khác thường…

Da thịt của hắn phồng ra che lấp đi xương cốt mục nát.

Đầu trơ xương bắt đầu cũng có thịt.

Ngũ quan dần dần hiện rõ ra, mái tóc dài màu bạch kim ngang lưng.

Hai mắt hắn cũng là màu xám tinh xảo, giống hệt Huyên Huyên.

Huyên Huyên kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn Kanji.

Hắn cao 1m95.

Da trắng, gương mặt dung mạo hoàn mĩ, không một góc chết.

Hơn nữa mái tóc và đôi mắt hoàn toàn giống với cô.

Chỉ uống một chén máu, mà hắn hoàn toàn biến thành mĩ nam.

Kanji không khác gì Huyên Huyên, hắn lúc này mới nhìn rõ được nữ nhân cho hắn uống máu.

Bất giác hai mắt của hắn chảy xuống dòng lệ quang…

Lao tới bên cạnh Huyên Huyên, đưa bàn tay ra sờ lên gương mặt của cô.

Âm thanh dễ nghe phát ra…

“Analyze, là nàng phải không?

Là nàng tới thăm ta đúng không… nàng còn sống đúng không Analyze…”

Huyên Huyên hoảng hốt, lui về sau.

Tránh đi tiếp xúc thân mật của Kanji.

“Kanji Đại nhân, ta là Alicia không phải Analyze nào đó…”

Lúc này Kanji thực sự hồi tỉnh, đúng rồi Analyze đã biến thành tro bụi từ 2000 năm trước.

Chính nàng ấy vì hắn mới phải chết, vậy nữ nhân này sao lại giống Analyze tới vậy?

Là hậu duệ của nàng ấy hay sao?

Kanji thất thần mãi suy nghĩ.

Huyên Huyên nhìn sắc trời bên ngoài, thời gian của cô không còn nhiều.

Phải nhanh chóng lấy được khế ước liên hôn..

“Kanji, ngài cũng nên đưa cho ta khế ước…”

“Được, được!”

Hắn hồi thần lại, khóe môi nhếch lên đường cong tuyệt mĩ.

Búng tay một cái liền xuất hiện ra tấm da lớn hơn bàn tay một chút.

Kanji nhỏ máu của mình lên, lập tức trên tấm da hiện dòng chữ cổ đại ngoằn nghèo.

Cô xem không hiểu gì.

“Của ngươi đây, có điều… hủy khế ước liên hôn…”

“Ngươi có thể Kết hôn cùng ta được không?

Đây là vinh quang khó có được dành cho ngươi đó Alicia…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 381: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 43


Huyên Huyên còn tưởng mình nghe nhầm, cô cầm chắc tấm da khế ước liên hôn.

Yên lặng, định bụng xoay người bước đi..

Kanji dường như nhìn qua ánh mắt của Huyên Huyên dường như hiểu ý.

Hắn nhếch mép cười thầm.

Nhìn thân ảnh nhỏ nhắn xinh đẹp như thỏ con định trốn.

“Kanji Đại Nhân, tạm biệt không gặp lại…”

Dứt lời Huyên Huyên thuấn di định chạy trốn.

Không ngờ chỉ trong 1 giây Kanji đã cản trở trước mặt Huyên Huyên, cười tới mê người.

“Alicia, ngươi định đi đâu?

Còn chưa có trả lời ta…

Nữ Hoàng đời thứ 4 lại vô lễ như vậy sao.”

Cô xoay cái cổ cứng ngắc, nghiêng đầu cười hì hì với Kanji, khó khăn nuốt nước bọt.

“Kanji Đại Nhân, ngài cũng đã già rồi, hơn nữa Alice đã có nam nhân mình yêu thích.

Không thể cùng ngài…

được…”

Hắn nhíu chặt mày, vươn tay ra bóp lấy cằm của Huyên Huyên.

“Alicia, ta chưa già.

Chỉ mới hơn 2000 tuổi…

Nam nhân đó là ai?

Ta Nhất định đánh bại hắn…”

Huyên Huyên thầm nghĩ bụng, tên Kanji này hẳn là ngủ lâu quá.

Mất luôn não rồi đi…

“Khụ~ Ta chỉ mới 300 tuổi, hai ta tứ hành xung.

Không hợp, không hợp…”

Nói xong Huyên Huyên tiếp tục chạy trốn, cô cảm nhận được Kanji rất mạnh.

Không nhanh tẩu thoát, còn đợi tới bao giờ.

“Hừ!

Nha đầu bướng bỉnh.”

“Ngưng!”

Kanji hét lớn lên.

Ngay lập tức thời gian như ngưng lại một thời điểm, toàn thân Huyên Huyên cũng cứng ngắc.

Chỉ riêng đôi mắt mở to nhìn Kanji đang tới gần mình.

“Lão dơi già, đừng ép buộc bổn cô nương.

Mau thả bổn cô nương ra…”

“Không thích” Kanji nhẹ bẫng trả lời

“Vậy Dơi già này, lại rất thích dơi nhỏ.

Mùi máu còn ngọt ngào như vậy.”

Huyên Huyên sinh khí, cô thật sự muốn đấm chết tên dơi già háo sắc này.

Lần đầu tiên bổn cô nương lại bị tên nam nhân thối này khống chế.

“Kanji, Kanji ta không phải là Analyze… ta là Alicia…

Alicia… có bị điếc không tên dơi chết tiệt.”

“Ta có nam nhân ta yêu rồi, ngày mai ta sẽ kết hôn… hừ… hừ…”

Kanji tới gần, vuốt ve mái tóc màu bạch kim mềm mại của cô.

Cánh mũi khẽ run run hít hà mùi hương thơm ngọt.

“Analyze, ta không ngờ… ngủ dậy lại được nhìn thấy nàng lần nữa… ta yêu nàng.”

Huyên Huyên lúc này muốn phát điên lên, rốt cuộc Analyze là nữ nhân nào.

Tại sao bổn cô nương lại phải vác cái nồi này.

“Kanji, bổn cô nương cho ngài 5 giây suy nghĩ.

Nếu không đừng trách tiểu bối không nương tay…

“Ồ, Nàng định làm gì ta?”

“Hừ — Địa Chấn.”

“Giam”

Tức khắc từ trên không trung xuất hiện một ngon núi lớn.

Hung hăng đè lấy Kanji.

Hắn hoảng hốt né tránh, lập tức Huyên Huyên thoát khỏi sự khống chế của Kanji.

“Yếu còn ra gió — Tường Đất”

Kanji còn chưa kịp hồi thần, ngay lập tức bị giam chặt trong tường đất.

“Analyze, sao nàng lại… lại hung dữ với ta như vậy…”

Kanji ủy khuất lên tiếng.

Huyên Huyên bất đắc dĩ đỡ trán, cô gằn giọng đính chính lại.

“Dơi già, lão già… ta là Alicia..

Ali…”

“Ừ!

Analyze sẽ không thô lỗ với ta như vậy.

Không ngờ hậu duệ của Analyze lại không phải là nữ nhân.”

Huyên Huyên: “……”

Cô bất lực định thuấn di rời đi, sau đó lại quay lại.

Nhìn Kanji, cô khẽ cười nhạt.

“Ai biết được Kanji Đại Nhân có lừa bổn cô nương hay không?

Đắc tội, phiền đại nhân theo ta tới Phương Đông.

Kanji: “……”

Tức khắc Huyên Huyên trói chặt Kanji như khúc giò chả, vác ngược trên vai thuấn di ngay lập tức.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 382: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 44


Trong mật thất.

Thời Sâm vắt chéo chân nhìn Verbal dẫn quản gia, hắn đang quỳ dưới đất.

Bộ dáng e sợ, không dám ngẩng mặt lên nhìn Thời Sâm.

“Điện…

Điện Hạ… ngài gọi thần tới là có việc?

Thần quản lâu đài vẫn rất tốt… không…”

Ông ta hơi run rẫy mở miệng nói, hai mắt liếc nhìn hai bên.

Không dám nhìn trực diện với Thời Sâm.

Thời Sâm nheo mắt, hai ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

Chậm rãi phun ra từng chữ…

“Từ bao giờ ngươi đi theo Thời Dục.”

Để không mất thời gian, Thời Sâm trực tiếp đi vào vấn đề chính.

Quản gia bị nói đúng chỗ ngứa, hắn sợ hãi.

Nhưng miệng vẫn cứng rắn không thừa nhận…

“Điện Hạ, người nói gì thần không hiểu…

Thần một lòng với người, dĩ nhiên không bao giờ phản…”

Thời Sâm lạnh lùng nhìn Quản gia, hắn nhàn nhạt mở miệng sai bảo Verbal.

“Verbal đem máu thượng phẩm mà Cha ta hay uống, thưởng cho lòng trung thành của Quản Gia…”

“Rõ”

Không nhanh không chậm, Verbal đem tới một ly máu thượng phẩm.

Có pha lẫn nhựa anh đào, và bụi bạc.

Đặt trước Quản Gia.

Ông ta vừa nhìn thấy chén máu liền nhảy dựng lên, lúc này thì hắn hoàn toàn biết.

Nhị Hoàng Tử đã tra ra tất cả mọi chuyện…

“Quản Gia, mau uống đi.

Thứ này Cha ta, ngày nào cũng được ngươi cho uống…”

Thời Sâm tiến lại gần, lạnh giọng nói từng câu từng chữ.

Khiến ông ta lạnh cả sống lưng, đôi mắt sợ hãi nhìn ly máu…

“Điện Hạ, thần nhận… là thần bị Đại Hoàng Tử ép… xin người tha mạng…”

“Điện Hạ, xin tha mạng cho thần… người muốn thân làm việc gì cũng được…”

“Là bất kể chuyện gì cũng được?”

Thời Sâm đối diện với Quản Gia, âm trầm nhắc lại.

Ông ta run sợ gật đầu, hai chân quỳ xuống cũng run lên từng đợt.

Mồ hôi trên trán túa ra tới lợi hại.

“Được, chỉ cần đêm mai.

Ngươi đứng ra vạch tội Thời Dục, ta sẽ tha cho ngươi một mạng…”

“Ngươi đã biết phải làm gì chưa?”

Quản Gia gật đầu liên tục, miệng không ngừng lên tiếng.

“Thần đã biết, thần đã biết… tạ ơn điện hạ tha tội chết…”

Khóe miệng Thời Sâm cong lên một đường nhạt nhoà, hắn liếc nhìn Verbal khẽ gật đầu.

Sau đó Verbal liền nhét một thứ đó vào miệng quản gia,

“Canh chừng hắn cẩn thận, Verbal Alicia đã trở về chưa?”

“Điện hạ, Nữ Hoàng Alicia vẫn chưa trở về.”

“Được rồi, buổi lễ ngày mai vẫn tiếp tục tiến hành.

Ngươi lui đi

Verbal nhận mệnh kéo Quản Gia luôn ra ngoài, Thời Sâm chậm rãi nhìn lên chùm đèn thủy tinh, trên trần nhà.

Miệng lẩm bẩm…

“Huyên Nhi, mau trở về, anh lại nhớ em rồi…”

—–Đêm hôm sau, tại Điện Hornet.

Lúc này toàn bộ tứ gia tộc đã có mặt đầy đủ.

Nhiều Vampires có thân phận cao quý cũng tham gia buổi đăng cơ của Thời Sâm.

Hàng nghìn người ngồi ngay ngắn, xì xào to nhỏ nói chuyện cùng với những Vampire khác.

Thời Dục ngồi ngay hàng ghế đầu tiên, hắn cùng Kamila ăn mặc phi thường lộng lẫy tỉ mĩ.

Đôi mắt chất chứa tia xảo hoạt.

“Kamila, hôm nay là ngày kết thúc của Thời Sâm và phía Đông này là của riêng hai chúng ta.”

Hắn thì thầm vào tai Kamila, cô ta nở nụ cười vặn vẹo.

Đồng thời lên tiếng.

“Thời Dục, anh quả nhiên tài giỏi.

Là bà đây không nhìn nhầm người…”

Bỗng nhiên Verbal lớn tiếng, phát ra sóng âm khiến mọi người dừng hết việc riêng lại, đưa mắt nhìn lên thảm đỏ trãi dài…

“Nghi thức truyền ngôi vị xin phép bắt đầu.

Nhị Hoàng Tử Thời Sâm, suất sắc toàn diện.

Năng lực mạnh mẽ, đủ sức đảm nhiệm vị trí gia trưởng đời thứ 3.

“Theo Ý nguyện của tiền Bệ Hạ Thời Định, truyền lại ngôi vị cho Nhị Hoàng Tử Thời Sâm.”

Ngay lập tức Thời Sâm bước lên thảm đỏ, tiến lại gần vị trí gia trưởng đang để trống.

Hôm nay hắn mặc trang phục màu trắng, họa tiết đơn giản.

Nhưng trên vai có ấn kí của gia trưởng đời thứ 3.

Rất nhiều ánh mắt của nữ Vampire nhìn chằm chằm vào Thời Sâm.

Mê luyến, hâm mộ…

Thời Sâm vẫn thản nhiên bước lên vị trí chủ tọa, tay khẽ dơ lên.

Định mở miệng nói, thì âm thanh của Thời Dục vang vọng…

“Ta không đồng Ý!

Là Thời Sâm giả truyền tâm nguyện của Cha.”

“Thời Sâm, chính ngươi là kẻ giết Cha…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 383: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 45


Thời Dục nói xong, phía dưới một mảnh ồn ào chỉ trỏ nhìn Thời Sâm.

Khắp nơi kinh ngạc to nhỏ.

“Không phải Nhị Hoàng Tử nói bệ hạ bị bệnh không thể tham gia sao?”

“Theo ta thấy, có lẽ Đại hoàng tử nói đúng.

Không chừng Nhị Hoàng Tử giết cha đoạt ngôi rồi.”

“Không thể nào, sao lại có việc đó…”

Thời Sâm lạnh lùng liếc mắt nhìn hàng ngàn Vampires to nhỏ với nhau, số nhiều đều nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi hoặc không thể tin được.

Hắn vẫn yên lặng không lên tiếng, đúng như dự đoán của mình.

Thời Dục lại chọn cách này đã kích, mượn sức mạnh của 4 gia tộc đánh bại hắn sao?

“Thật ngây thơ.”

Thời Sâm nhàn nhạt mở miệng nói.

Thời Dục cười đắc ý, hắn tiếp tục mở miệng nói..

“Ta không ngờ, em lại vì ngôi vị giết hại Cha.

Thời Sâm, em không xứng đáng ngôi lên vị trí kia…”

Dứt lời 4 đại diện gia tộc nhìn nhau, chao đổi ý kiến.

Chỉ trong vài phút, có tới 3 gia tộc đứng về phía Thời Dục.

Duy nhất Lan Gia không đứng về bên nào, ông ta hiểu trong chuyện này nhất định có uẩn khúc.

Nhị Hoàng Tử cũng không có lí do gì giết hại Bệ Hạ…

“Đúng Vây!

Nhị Hoàng Tử giết Cha đoạt vị.

Không xứng đáng làm gia chủ đời tiếp theo…”

“Đúng Vây!

Nhị Hoàng Tử giết Cha đoạt vị.

Không xứng đáng làm gia chủ đời tiếp theo…”

Hàng ngàn vampire lên tiếng, đứng về phía Thời Dục.

Kamila mở lớn hai mắt, cô ta muốn nhìn thấy cảnh Thời Sâm bị phơi nắng chết mới hả dạ…”

“Tất cả các vị chọn đứng về phía Thời Dục?

Trong khi chỉ một bên lên tiếng, không đưa ra được bằng chứng?”

“Thời Dục, chính anh đã tự tước đi cơ hội được sống của mình…”

Thời Sâm vẫn thản nhiên lên tiếng.

Ban đầu hắn định tha cho Thời Dục 1 mạng, nhưng bây giờ thì không cần nữa rồi.

Là chính hắn, không muốn sống nữa…”

“Thời Sâm, ngươi câm miệng!

Các vị, chính hắn là kẽ đã giết Cha…”

Thời Dục, bất chấp gầm lên.

Bỗng nhiên Thời Sâm phất tay, Verbal dẫn Quản Gia bị trói chặt dẫn lên.

Tất cả mọi người có mặt ở đây, vẫn không hiểu chuyện gì.

Nhưng Kamila và Thời Dục vừa nhìn thấy Quản gia đã tái mặt lại.

Mồ hôi mơ hồ nhễ nhại ra.

Thời Dục, cắn chặt răng thuấn di vươn móng tay sắc bén ra, như muốn xé xác Quản Gia để bịt miệng…

“Ngươi, chính ngươi đã bắt tay với Thời Sâm.

Âm mưu giết cha, đi chết đi…”

“Vù Vù”

Thời Dục nhanh chóng phóng lên phía trước, chỉ còn cách mặt của Quản Gia 1cm nữa.

Nhưng Không sao tiến lên trước tiếp nữa.

Toàn trường ngưng động lại, duy nhất Thời Sâm có sức mạnh phi thường lớn, nên không bị khống chế.

Âm thanh dễ nghe của nam nhân vang lên.

” lNgưng”

“Chà chà, vừa tới đã có kịch hay xem.

Analyze nàng xem, ta giải quyết xong đám ôn con này nàng sẽ kết hôn cùng ta phải không?”

Huyên Huyên trừng mắt lườm Kanji, cô xiết chặt sợi dây trên người hắn lại.

Hung hăng lên tiếng

“Lão dơi già, im miệng lại.

Nếu không ta đem ông đi nướng.”

Kanji: “……”!

“Analyze, con cháu của nàng không phải là nữ nhân…”

Thoáng chốc hai người đã đứng trước mặt Thời Sâm.

Phía dưới tuy bị ngưng động, nhưng có thể nhìn thấy được toàn bộ hoàn cảnh đang diễn ra trước mắt họ.

Một Vampires có thực lực mạnh mẽ, khống chế hơn mấy ngàn người ở đây.

Khiến trong lòng họ sợ hãi nao núng…

Thời Sâm thấy Huyên Huyên trở về, hắn vui mừng tiến lên định ôm cô.

Nhưng thấy Kanji bị trói chặt còn vác trên vai nhỏ nhắn của Huyên Huyên thì sắc mặt Thời Sâm đen lại, lên tiếng chất vấn.

“Huyên Nhi, hắn là ai?

Em có hay không nên vứt hắn sang một bên… nếu không anh trực tiếp hút khô máu hắn…”

“Bộp ”

Huyên Huyên trực tiếp vứt Kanji xuống sàn, không một chút lưu tình…

Kanji: “……”!

Quả thật nồi nào úp vung nấy, hắn già rồi mà không được đối xử tử tế.

Bất hạnh thay a~~~
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 384: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 46


Mắt thấy Huyên Huyên đã ném Kanji xuống.

Thời Sâm vẫn cố chấp lên tiếng, hắn muốn biết bằng được câu trả lời.

“Huyên Nhi, hắn ta là ai?”

“Gia trưởng đời thứ nhất Phương Tây, Kanji 2000 tuổi.

Cũng là lão già đặt ra hôn ước.”

“Em trực tiếp mang hắn tới, hủy bỏ liên hôn.”

Nghe cô giải thích, Thời Sâm mới hài lòng, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng ngực…

“Alicia, có thể cởi trói cho ta được không?

Ta già rồi, gân cốt không được khỏe khắn nữa…”

“Không thích” Huyên Huyên dứt khoát từ chối, ai biết biết được thả ra hắn có chạy hay không?

Kanji: “Không thả thì không thả, nằm dưới đất cũng rất thoải mái…”

Lúc này cô nhìn xuống dưới, hàng ngàn người bất động.

Ngay cả Thời Dục đang định giết quản gia, cũng bất động.

Duy nhất cô và Thơi Sâm là không bị Kanji khống chế.

Lúc này Thời Sâm tiến lên phía trước, lên tiếng giải thích.

Hắn biết mọi người đều nghe và nói được..

“Ngài kanji, ngài có thể giải trừ khống chế được không?”

Lập tức Huyên Huyên đá bay Thời Dục xuống phía dưới.

Kanji mấp máy môi…

“Mở”

Tức khắc 4 người đại diện tứ Đại gia tộc quỳ xuống.

Trăm miệng một lời hô lớn.

“Hân hạnh được gặp người, Kanji đại nhân.

Không ngờ 2000 năm ngài cũng đã chịu thức giấc…”

Thời Sâm và Huyên Huyên vẫn không hiểu chuyện gì.

Vì sao tứ đại gia tộc lại quỳ lại cung kính lão dơi già này.

Kanji lăn lộn dưới đất, nhẹ nhàng mở miệng nói…

“Đứng lên hết đi, 4 tiểu tử.

Lâu rồi không gặp, còn già hơn cả ta…

“‘……”

“…….”

“Khụ~~ Alicia, thật mất mặt mau thả ta ra…”

Huyên Huyên yên lặng thả Kanji ra.

Ngay lập tức hắn ta chạy tới nắm râu giật tóc của 4 đại gia thế, hệt như hài tử.

“Lan tiểu tử, bụng cũng thật lớn.

Râu còn dài như vậy??

“A — Còn Lam tiểu tử, sao lại lùn như vậy…?”

“Kanji đại nhân, có lẽ lập gia đình rồi nên như vậy.

Chỉ có ngài vẫn trẻ trung phong độ như năm đó.”

“Không trách được, Nữ Hoàng Analyze lại chọn ngài, mà không phải 4 chúng ta…”

Nhắc tới Analyze, Kanji cao ngại nói lớn.

“Còn phải nói sao, Analyze là nàng ấy có mắt thẩm mĩ tốt.”

“Phải rồi, lão già Thời Định đâu?

Lâu rồi ta chưa đánh cờ cùng hắn…”

“Kanji đại nhân, Cha ta đã mất ngày hôm qua…”

Thời Sâm tiến lên trước, mở miệng nói…

Kanji giật mình, xoay người nhìn quan sát Thời Sâm.

Hắn ngẩn người một lúc, sau đó cười lớn…

“Ha Ha Ha, tiểu tử ngươi đùa ta phải không?

Lão già Thời Định kia, ta nhớ 2000 nắm trước ông ta nói thích ta…”

“Nhưng đáng tiếc ta không hứng thú với nam nhân, ta chỉ thích Analyze xinh đẹp của ta…”

Thời Sâm chấn động, hèn gì mẹ hắn chết Cha liền không lấy thêm Một ai.

Hơn nữa Cha mẹ hắn đối xử với nhau như người xa lạ!!

Nam Nhân trước mặt hắn, giống hệt người trong bức tranh mà Cha hắn vẽ.

Duy nhất người trong tranh không có mặc áo….!!!

Không lẽ Cha hắn thật sự thích nam nhân…

“Khụ ~~ thôi chuyện xưa, ta không nói nữa.

Nhưng là tên nào giết lão ấy??”

Kanji ho nhẹ, lúc này hắn đi vào vấn đề chính…

“Là hắn, là Thời Sâm giết Cha đoạt ngôi.”

Thời Dục ở phía dưới, cố chấp hô lớn.

Vừa rồi hắn bị Huyên Huyên đá bay, ăn đủ đau đớn.

Sau lưng, Kamila sợ sệt núp vào đám đông.

Dường như cô ta cảm giác được, chuyện này khó mà thành công.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 385: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn 47


Kanji và toàn bộ người ở dưới nhìn Thời Sâm.

Hắn không tin Thời Sâm giết Thời Định, nhưng vẫn cố nhìn thêm nhiều lần, bởi vì đây là nam nhân mà Alice yêu thương.

Thời Sâm chọn giữ yên lặng, ngay lúc này Quản Gia mới bắt đầu ngẩng mặt lên.

Bắt đầu lên tiếng…

“Các vị, và tứ đại gia tộc.

Bệ Hạ là do tôi giết, tôi nghe theo chỉ thị của Đại Hoàng Tử Thời Dục…”

“Đại Hoàng Tử, từ ba tháng trước đưa cho tôi thứ bột.

Được hòa với nhựa Anh Đào và bụi bạc, cho vào bữa ăn của Bệ Hạ…”

“Độc tố tích tụ lâu dần, hôm qua bệ hạ đã mất.

Thần có tội, xin nhị Hoàng tử tha tội chết… là do Đại hoàng tử và Kamila ép buộc thần…”

Quản Gia liên tục lên tiếng nhận tội, vạch mặt Thời Dục lẫn Kamila.

Tức khắc mọi người lại đổ dồn ánh mắt về phía Thời Dục.

Ngay lúc này, Thời Dục gầm lên phủ nhận.

“Đừng nghe hắn nói bậy, chắc chắn hắn là bị Thời Sâm ép buộc nói.

Hắn không hề có chứng cứ…”

Quản Gia khó khăn lấy từ trong ngực mình ra một bọc nhỏ, và một miếng ngọc đưa lên cao.

“Đại Hoàng Tử, người đừng chối bỏ nữa.

Đây là nhựa anh đào và bụi bạc.

Còn đây là tín vật mà người đưa cho thần, chắc mọi người cũng nhận ra.”

“Đây là vật quan trọng mà bệ hạ tặng cho Đại Hoàng Tử và Nhị Hoàng Tử.

Trên miếng ngọc có khắc chữ Dục…”

“Ồ!

Thì ra là vậy.”

Mấy ngàn người đồng loạt gật gù ồ lên, dường như họ đã nhìn thấu mọi việc..

Thời Dục nhất thời không biết ngụy biện như thế nào.

Hắn cắn răng lui về sau, như muốn tẩu thoát…

Thời Sâm đồng thời lên tiếng, sau đó Kanji cũng mở miệng nói tiếp.

“Thời Dục, cậu còn gì để nói?”

“Ta lấy tư cách là gia trưởng tiền nhiệm đời đầu tiên Kanji, hủy hôn ước giữa Nữ Hoàng Gia trưởng đời thứ tư Alicia và Đại Hoàng Tử Thời Dục…”

“Chính thức hủy bỏ.”

Phía dưới yên phăng phắc, không một ai lên tiếng phản đối.

Nhân lúc này Thời Dục định xoay người bỏ trốn, tức khắc Kamila túm lấy tay hắn quát lớn.

“Đồ vô dụng, anh định đi đâu?

Có chết cũng phải giành ngôi vị cho bà…”

Thời Dục kinh hãi muốn hất tay Kamila ra, nhưng vô lực không thể nào thoát ra.

Kamila vung tay lên cao, thứ bột màu xanh bay đi khắp nơi..

Chưa tới vài phút, gần 1000 vampires hít phải thứ bột đó.

Đầu óc trống không, thân thể cứng ngắc như tờ giấy.

Kamila lạnh giọng hô lớn chỉ thị.

“Tiến lên, giết chết chúng cho ta…”

Kanji, Thời Sâm, Huyên Huyên đề phòng lui về sau mấy bước.

Chỉ mới vài phút tình thế đã thay đổi, Kanji hoảng hốt thốt lên…

“Là dẫn hồn?

Hậu nhân gia tộc Hattie?

Vẫn còn tồn tại sao??”

Dơi già, gia tộc Hattie là sao?”

Huyên Huyên ngờ vực lên tiếng hỏi..

“Là đại gia tộc có tài năng bào chế nhiều chất độc điều khiển Vampires, họ là thợ săn Vampires… không ngờ đã 2000 vẫn còn tồn tại?”

Thời Sâm nghe qua, hắn nhíu mày.

Nói không chừng Thời Dục cũng bị nữ nhân này khống chế?

“Huyên Nhi, đứng sau lưng anh.

Anh sẽ bão vệ…

Không để cho Thời Sâm và Kanji ra tay.

Huyên Huyên đã thuấn di đi lên phía trước, động tác nhanh chóng hô lớn lên.

“Đốt cháy!”

Tức khắc toàn bộ Vampire bị Kamila điều khiển lăn lộn dưới đất.

Đốt cháy tới khô máu, biến thành tro bụi…

“Đóng!”

Số ít còn lại lập tức bị đông thành đá.

Vampires không bị khống chế kinh ngạc nhìn Huyên Huyên, sùng bái không thôi.

Kanji ngạc nhiên, khóe môi cười nhàn nhạt…

“Quả nhiên là hậu duệ của Analyze, thật mạnh mẽ hệt như nàng ấy…”

“Này, Sâm Tiểu tử, sao ngươi lại thích nữ nhân bạo lực kia…

Ta thật tò mò…”

Thời Sâm bất đắc dĩ lắc đầu, Huyên Nhi của hắn không giống như nữ nhân khác, mạnh mẽ lại rất đáng yêu…

“Bởi vì ta yêu cô ấy.

Huyên Nhi là nữ nhân ôn nhu nhất.”

Kanji: “……”

“Quả thật, yêu tới mù mắt luôn rồi.”

Lúc này toàn bộ vampire mà Kamila khống chế hoàn toàn bị Huyên Huyên tiêu diệt, Kamila sợ hãi chuẩn bị thuấn di bỏ chạy…

“Dơi già, mau khống chế lấy cô ta…”

Huyên Huyên dứt khoát ra lệnh.

“Được, Được… nhưng ta vẫn còn trẻ chưa già…”

“Ngưng.”

Kanji lảm nhảm, vừa nói vừa khống chế Kamila và Thời Dục…

Kamila và Thời Dục trợn mắt, cơ thể cứng ngắc.

Không thể di chuyển được…

“Sâm, tha cho anh… chúng ta là anh em ruột mà.

Tha cho anh…”

Thời Dục liền mở miệng van xin.

Huyên Huyên liếc mắt nhìn Thời Sâm, như muốn hỏi ý kiến hắn.

Thời Sâm lắc đầu, Thời Dục đã đối xử với Huyên Nhi của hắn như thế nào.

Còn tàn nhẫn ra tay giết Cha.

Không thể tha thứ được.

Cô thấy Hắn không có ý định tha cho Thời Dục, bất giác trong lòng Huyên Huyên nổi lên cảm xúc thoải mái, nhẹ bẫng.

Có lẽ chính nguyên chủ đã thật sự giải thoát trong sự thống hận.

Huyên Huyên lẩm bẩm…

“Alicia, cô yên tâm ra đi.

Tạm biệt Alicia…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 386: Nữ Hoàng Tại Thượng: Nam Nhân Này Ta Muốn (Hoàn)


Thời Sâm lén nhìn biểu cảm của Huyên Huyên, hắn không biết chuyện gì.

Nhưng hắn hiểu lúc này Alicia chính là của hắn.

Riêng mình hắn…

“Alicia, ta có chết thì thế nào.

Gia tộc trước kia, kể cả Nữ Hoàng Analyze cũng bị gia tộc ta tiêu diệt…”

“Ha ha Ha, các ngươi là lũ Vampire kinh tởm…

đáng chết…”

Kamila như nổi cơn điên, cười không ngừng.

Huyên Huyên lạnh lùng hô lên.

“Đốt!”

“– Á…

á…..”

Kamila và Thời Dục như bị thổi phồng lên, từng mạch máu như bị lửa đun sôi sục.

Chưa tới vài giây máu thịt trên cơ thể hai người rơi từng tảng xuống.

Huyên Huyên nhếch mép cười, chậm mở miệng…

“Không phải các ngươi luôn mong muốn uống máu Vampires hoàng thất sao?

Còn không mau tới..

Vampires phía dưới nghe được, lập tức bu lại Thời Dục và Kamila, điên cuồng uống máu xé xác hai người họ…

“- A… a…. a”

Tiếng kêu rên thảm thiết dần dần tắt lịm.

Verbal tiến lên phía trước, tuyên bố một lần nữa.

“Gia trưởng đời thứ 3, chính thức Nhị Hoàng Tử Thời Sâm đảm nhiệm.

Và bắt đầu cử hành hôn lễ cùng với Nữ Hoàng Alicia.

“Bệ Hạ tôn kính…”

“Vương Hậu tôn kính…”

Hàng ngàn Vampires quỳ lạy dập đầu.

Kanji cũng vui mừng thay cho Huyên Huyên, hắn búng tay một cái lập tức trên người cô thay một bộ váy cưới vô cùng tinh xảo.

Huyên Huyên cùng Thời Sâm, hai người khoác tay nhau đi tới vị trí cao nhất…

Thời Sâm nhìn Huyền Huyên, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn màu xanh lam vào giữa ngón áp út…

“Nữ Hoàng đại nhân, nàng chính thức thuộc về Thời Sâm ta…”

Huyên Huyên mĩm cười, tay vuốt nhẹ trên khuôn mặt, nắm lấy chiếc cằm tinh xảo của Thời Sâm.

Cô cao ngạo cất giọng lên…

“Nam Nhân này ta muốn!

Dĩ nhiên một kiếp vĩnh hằng.

Sâm Sâm chỉ thuộc về ta.”

Nói xong Huyên Huyên áp cánh môi mình, lên đôi môi ấm áp của Thời Sâm…

Nhất thời hắn xấu hổ, hạnh phúc với hành động bá đạo của cô.

“– Ầm — Ầm…”

Khi hai người chạm môi, giữa sân rộng đột nhiên mở ra mật thất.

Bên trong có một chiếc quan tài bay ra, bất giác Kanji cảm ứng được điều gì đó phóng tới nơi quan tài cũ kĩ…

Vài giây sau!

Nắp quan tài bật tung.

Nữ nhân giống hệt Huyên Huyên lơ lửng giữa không trung, hai mắt nhắm nghiền chậm rãi mở lớn.

Miệng nở nụ cười xinh đẹp, bay tới gần Kanji…

“Kanji, là chàng tới thăm ta…

Kanji dụi dụi mắt, hốc mắt đỏ hồng.

Bật khóc như đứa trẻ.

Ôm chặt lấy nữ nhân đó, nghẹn ngào lên tiếng…

“Analyze , nàng… là nàng… không phải ta đánh thức.

Mà chính là hai đứa nhóc kia…

Analyze mau trở về, cùng ta sinh bảo bối…”

Analyze gõ đầu Kanji, nàng ta bay tới trước mặt Huyên Huyên.

Ấn ngón tay lên giữa trán.

Trên trán Huyên Huyên, xuất hiện ấn kí màu lam như hình giọt nước.

Nàng ta thì thầm vào tai Huyên Huyên.

“Cảm ơn cô, đã tới cứu vớt thế giới này, hãy thay Alicia sống thật hạnh phúc…”

Huyên Huyên giật mình, định lên hỏi.

Thì đã không còn thấy hình bóng của Kanji và Analyze.

“Ẹo –” Bất giác cổ cô ngứa ngáy, nôn khan…

Thời Sâm hoảng sợ đỡ lấy Huyên Huyên.

“Huyên Nhi, em làm sao vậy?

Không khỏe chỗ nào??”

Cô lắc đầu, đặt tay Thời Sâm lên bụng mình.

Ngọt ngào nói…

“Sâm Sâm, là dơi nhỏ đạp.”

Thời Sâm: “……”

“Dơi… dơi nhỏ… nói vậy anh được làm ba rồi…”

Huyên Huyên nhẹ nhàng gật đầu…

“Đi đi, không làm vua gì nữa.

Ta đưa Huyên Nhi và con đi ngao du bốn bể…”

Nói xong, hắn bế Huyên Huyên thuấn di đi mất trong nháy mắt.

Verbal hồi thần la lớn…”

“Bệ Hạ, ngài đi rồi ai cai quản Phương Đông và lâu đài…”

Giữa không trung, âm thanh Thời Sâm vang vọng.

“Tự ngươi giải quyết đi…”

Verbal :”……”

(Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10 chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ.)

—–Đã hoàn thành vị diện 13
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 387: Nhiệm Vụ Cuối Cùng


[…] Ký chủ, cô tỉnh dậy đi.

[…] Mau tỉnh dậy..

Âm thanh hệ thống luôn vang lên trong đầu, Huyên Huyên hơi dụi mắt, nhập nhòe nhìn xung quanh.

Nói đúng hơn, đây là một căn phòng trống, trắng xóa.

Phía trên có một màn hình tân tiến, ghi lại toàn bộ khoảnh khắc của Huyên Huyên.

Xuyên qua rất nhiều thế giới, có hiện lên khung cảnh cô rơi từ tầng 16 xuống.

Nam nhân quen thuộc đang giả vờ đau thương kia là Hạ Vũ, nữ nhân khẽ chấm nước mắt bên cạnh là Mặc Nhiên.

Đôi cẩu nam nữ giả mèo khóc chuột.

Thật tức chết bổn cô nương…

“Hệ Thống, đây là nơi nào.

Mi đưa ta đi đâu rồi…”

[…] Ký chủ, đây là không gian hệ thống.

Hình ảnh cô vừa thấy, đó là những gì cô đã trãi qua.

[…] Như ban đầu kí kết, cô chỉ cần hoàn thành một nhiệm vụ nữa.

Cô sẽ được tự do, chọn cuộc sống mà cô mong muốn.

[…] Có lẽ, lần này sẽ là lần cuối ta đồng hành cùng cô..

Huyên Huyên chết lặng khi nghe hệ thống nói, cô không ngờ mình cùng hệ thống không tiết tháo này.

Đồng hành cùng nhau lâu như vậy..

Bây giờ là nghiệm vụ cuối cùng, cô sẽ phải chia tay với hệ thống.

Nghĩ thôi có chút không nỡ…

“Hệ Thống, nếu hoàn thành xong nghiệm vụ.

Có phải mi sẽ đi tìm công lược giả khác?”

[…] Việc này ta cũng không rõ, phía trên hiệp hội chưa đưa chỉ thị xuống.

[…] Được rồi, ký chủ hãy nhìn lên bảng thông tin…

Huyên Huyên nhìn lên màn hình tân tiến, xuất hiện bảng thông tin quen thuộc.

Nghiệm vụ hoàn thành 100% được 10000 Dương Khí )

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : Kĩ năng thêu sơ cấp, Tu Vi Trúc Cơ.

Dị Năng Hệ Thổ cấp 6 cao cấp.

Dương khí : 90000/100000

[…] Ta xin nhắc nhở ký chủ.

Nhiệm vụ cuối cùng này, được đích thân đội trưởng hiệp hội đề xuống.

Cấp S.

[…] Chúc cô may mắn, sớm hoàn thành nhiệm vụ.

Huyên Huyên não nề thở dài, cô liếc nhìn bốn phía.

Không hề nhìn thấy hình dáng nào, chỉ duy nhất âm thanh máy móc vang lên…

“Được, bổn cô nương sẽ cố gắng hết sức.”

[…] Ký chủ, cô vào nhiệm vụ luôn không?

“Vào đi!”

Huyên Huyên dứt khoát trả lời, dù sao thì sớm muộn cũng chia tay.

Cảm ơn hệ thống không tiết tháo này cho cô cảm nhận được nhiều cảm xúc tình cảm khác nhau.

[…] Đang truyền tống tới vị diện.

[…] Truyền tống thành công.

———–

Vừa xuyên qua Huyên Huyên liền cảm nhận được cảm giác đau nhức, mùi hôi thối nồng nặc phát ra.

Xung quanh ồn ào tiếng chữi rủa khinh nhục.

Xen lẫn âm thanh “Bịch — Bịch” Đánh lên tấm lưng nhỏ bé..

“Con nhỏ xấu xí này, tao sai mày đi mua cơm.

Mày lại mua bánh mì…”

“Tiêu Mạn Tỷ, đừng nói nhiều.

Cho nó rửa mặt bằng nước bồn cầu giúp nó tỉnh thần ra.”

Một nữ nhân khác, chanh chua lên tiếng.

Đầu óc Huyên Huyên choáng váng đau nhức, cô chưa biết mình xuyên qua cái thể loại nào rồi.

Đành cắn răng yên lặng, khó khăn nhìn bốn phía…

“Tạch”

Âm thanh bật lửa vang lên rát nhỏ, nữ nhân tên Tiêu Mạn tỷ kia châm thuốc hút.

Sau đó ấn tàn thuốc lên tay Huyên Huyên

Cô ngẩng mặt lên, trừng mắt với 4, 5 nữ sinh đang đấm đá cười mỉa mai khinh bỉ mình.

“Ây zô!

Thịnh Huyên Huyên, mày trừng cái gì?

Mày xấu xí như vậy tao nhìn muốn ói…”

Nữ nhân Tiêu Mạn kia nâng chân, định đá vào hông Huyên Huyên.

Lập tức cô lăn một vòng tránh né, 4, 5 nữ sinh còn lại hơi giật mình nhìn Huyên Huyên như muốn ăn tươi nuốt sống…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 388: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 2


Lúc này Huyên Huyên không có thời gian tiếp thu cốt truyện lẫn ký ức Nguyên Chủ.

Thân thể này dường như thường xuyên bị đánh đập, chỉ một cái nhấc tay cũng đau đớn vô cùng…

“Thịnh Huyên Huyên, hôm nay mày cũng thật can đảm, dám tránh né…”

“Tiêu Mạn tỷ, nó chán sống rồi.

Hay để em đánh con nhỏ xấu xí này.”

Mấy nữ sinh khoanh tay, ánh mắt như hổ, liếc nhìn Huyên Huyên đang nằm ở dưới đất.

“Được, tùy các cậu xử lý.

Miễn đừng đánh chết nó, bẩn tay…”

Tiêu Mạn lui về sau, hai tay chống lên bồn rửa mặt.

Ánh mắt như xem kịch nhìn Huyên Huyên, vô lực nằm dưới sàn.

Ba, bốn nữ sinh sắn ống tay áo, tiến lại gần.

Hai người giữ tay Huyên Huyên nang lên, một người nắm chặt tóc khiến cô cảm giác được cỗ đau đớn truyền từ da đầu.

Huyên Huyên theo bản năng thốt lên:

“Tiêu Mạn, cô không sợ tôi nói cho ba hay sao?”

Nghe thấy Huyên Huyên mở miệng nói, Tiêu Mạn cười cao ngạo, gương mặt xinh đẹp thuần khiết.

Nhưng tính cách, bụng dạ thối nát, đựng đầy dao găm.

“Thịnh Huyên Huyên, cô có gan nói cho ông ta sao?

Dù sao ông ta cũng không phải Ba tôi.”

“Đánh nó cho tớ.”

Tiêu Mạn nói xong, liền ra lệnh cho 4 nữ sinh còn lại ra tay.

Huyên Huyên cắn răng, lúc này cô sử dụng dị năng hệ Thổ thì không ổn.

Cô hít sâu một hơi, lấy sức lực cuối cùng dồn vào hai cánh tay.

Vài giây sau.

Chỉ trong tích tắc Huyên Huyên quăng ngã 2 nữ sinh giữ tay mình.

Chân nâng cao, thúc đầu gối vào bụng nữ sinh đang túm tóc cô.

Bốn nữ sinh kinh sợ, đau đớn ôm lấy bụng mình.

Nằm một góc mở to mắt ra nhìn Huyên Huyên đang tới gần mình.

Tiêu Mạn kinh ngạc, cô ta không thể nào ngồi yên được nữa.

Tiêu Mạn đứng bật dậy, đứng dối diện với Huyên Huyên.

“Thịnh Huyên Huyên, lá gan của mày cũng thật lớn.

Hôm nay dám đánh trả lại… thật không ngờ…”

“Hừ!

Tao đành ra tay vậy.”

Tiêu Mạn dơ cao tay lên, vung xuống định đánh lên mặt Huyên Huyên.

Rất nhanh cô xoay người tránh né, chân vòng ra sau hai tay túm lấy cổ áo Tiêu Mạn quăng thẳng lên cánh cửa Toilet.

/– Rầm –/

/– Á –/

Âm thanh quăng ngã lẫn tiếng kêu rên đau đớn của Tiêu Mạn vang lên.

Bốn nữ sinh kia nhìn Huyên Huyên với ánh sợ sệt, thân thể nhích lùi dần vào góc tường.

“Thịnh…

Thịnh…

Huyên Huyên, mày muốn làm gì…

Tao sẽ không tha cho mày…”

Huyên Huyên nở nụ cười nhạt trên khóe môi.

Cô đảo mắt nhìn xung quanh, một tay giữ lấy ống nước.

Chân kia nhấc lên đạp gãy ống nước ngay tức thì.

Cô dơ mũi sắc nhọn từ ống nước, chỉ tới trước mặt Tiêu Mạn và bọn nữ sinh kia.

Lạnh lùng ra lệnh.:

“Tao cho chúng mày 3 phút để cởi hết quần áo trên người, sau đó cút khỏi mắt tao.”

“Thịnh Huyên Huyên, mày bị điên rồi.

Mày có biết đang nói cái gì không?”

Tiêu Mạn gầm lên, hai mắt trợn trừng, gương mặt vặn vẹo nổi gân xanh.

Đâu còn vẻ xinh đẹp như ban đầu…

Ngay lập tức, Huyên Huyên dùng mũi nhọn cắt một đường trên đùi Tiêu Mạn.

Máu chảy ra ngoài, cô ta thất kinh la lên.

“A…

Máu… máu…”

“Chúng mày còn 2 phút tự mình cởi đồ ra, hay để tao đích thân cắt lên gương mặt xinh đẹp của chúng mày?”

“Cởi… cởi… bọn tao cởi.”

Tiêu Mạn ăn đủ đau đớn, được bốn nữ sinh kia giúp cởi đồng phục trên người.

Phút chốc 5 người chỉ còn mặc đồ lót.

Lén lút đỡ Tiêu Mạn rời khỏi toilet.

Huyên Huyên thấy đã đi hết, cô mệt mỏi ngã gục tựa người vào tường.

Hai tay vươn lên bệ rửa mặt, khẽ liếc nhìn dung mạo của mình trong gương..

“Á…

Mẹ ơi…

Có quỷ…”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 389: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 3


Cô không tin được vào mắt mình, nữ nhân xấu xí trong gương kia.

Thật sự chính cô nhìn cũng đau con mắt, tóc tai rối bời.

Hai má còn có lốm đốm tàn nhan, tệ hơn nữa là ngay miệng còn có nốt ruồi to đùng.

Bờ môi thâm, khô.

Huyên Huyên đau toàn thân, nhìn dung mạo nguyên chủ còn muốn ngay lập tức tự tử luôn cho xong.

Vài phút sau, Huyên Huyên định thần lại.

Hai tay nắn nắn ngực nguyên chủ, duy nhất dáng người không có thay đổi.

Ba vòng quyến rũ mị hoặc.

Như vậy không lí nào dung mạo lại xấu tệ được.

Huyên Huyên hít thở sâu vài lần, quyết định tiếp thu ký ức nguyên chủ.

“Hệ Thống, bổn cô nương muốn cốt truyện.”

[…] Ký chủ, đây là nhiệm vụ cấp S vì th .

Cốt truyện chỉ được mở mổi khi gặp được đối tượng cần được vắt cạn.

Huyên Huyên: “……”

“Ý mi là sao?

Sao không phải là nam chủ.

Mà đổi thành đối tượng?”

[…] Cái này, bởi vì cô buộc phải lăn lộn thực hiện nguyện vọng cho rất nhiều người.

“……”

“Mẹ nó, Mi là muốn bổn cô nương chết vì tình dục…?”

[…] Ký chủ yên tâm, có hệ thống ở đây cô sẽ không chết…

Huyên Huyên bất đắc dĩ, không thể nào đàm phán cùng hệ thống.

Cô ngồi tựa xuống sàn nhắm mắt tiếp thu ký ức nguyên chủ.

Khối thân thể này là Thịnh Huyên Huyên 16 tuổi.

Là đại tiểu thư của Thịnh Gia, Thịnh Gia bề ngoài là thương nhân.

Có siêu thị tập đoàn riêng.

Nhưng bên trong lớp vỏ bọc đó Thịnh Thế Dân chính là ông trùm Mafia lớn nhất nhì Hạ Hoa.

Chuyên buôn bán vũ khí, hàng cấm và đồ cổ xuyên lục địa.

Thịnh Thế Dân, không bao giờ tiết lộ cho cô con gái cưng của mình biết.

Bởi vì 15 năm trước, người vợ yêu quý của ông, cũng vì chắn đạn thay ông mà qua đời.

Chính vì lí do đó, ông chăm sóc sủng nịch cô con gái cưng của mình như lên trời.

Cuộc đời của Nguyên Chủ sẽ tốt đẹp, nếu không có sự xuất hiện của hai mẹ con Tiêu Mạn.

Tiêu Mạn và Lý Kì mới tới ở Thịnh Gia được 2 năm.

Không biết vì lí do gì Thịnh Thế Dân lại phải lòng người đàn bà Lý Kì kia.

Bà ta mặc dù đã 40 tuổi hơn, vì được bão dưỡng kĩ càng nên thoạt nhị chỉ mới hơn 30…

Tiêu Mạn nhờ có vẻ ngoài đáng yêu, ngây thơ thuần khiết, giỏi đóng kịch.

Nên chiếm không ít tiện nghi, hảo cảm lẫn tiền bạc của Thịnh Thế Dân.

Dần dần Thịnh Thế Dân xem Tiêu Mạn như là con gái ruột của mình.

Tính cách của Nguyên Chủ lại luôn trầm tính, ít nói cười.

Sau cái chết của mẹ mình, Nguyên Chủ không còn nói chuyện với Thịnh Thế Dân nữa.

Đỉnh điểm là khi Thịnh Thế Dân đưa Tiêu Mạn và Lý Kì về Thịnh Gia.

Thì nguyên chủ không đoái hoài tới ba người này.

Tiêu Mạn nhìn thấy Nguyên Chủ xấu xí, lại còn nhút nhát.

Khi đi học luôn đánh đập nguyên chủ, cô ta còn nói mình là Tiểu Thư Thịnh Gia.

Nguyên Chủ chỉ là con gái của tài xế riêng.

Chính ví vậy, ở trường tất cả đồng học xem cô ta như nữ thần.

Một mực lấy lòng cô ta.

Thực chất Nguyên Chủ có dung mạo xinh đẹp kinh diễm.

Lúc nào cũng tỏa ra hào quang lẫn mị lực.

Chỉ là Nguyên Chủ lại thích thanh mai trúc mã của mình.

Hắn là Lâm Hoằng bằng tuổi với nguyên chủ, là chủ tịch hội học sinh.

Được sưng là nam thần, hay được mọi người gán ghép cùng với Tiêu Mạn thành một cặp.

Lâm Hoằng cực kì ghét nữ sinh có dung mạo xinh đẹp, thần thái câu dẫn người.

Chỉ vì mẹ hắn là người đàn bà đẹp, vì tiền mà bỏ rơi hắn và Ba sống trong cảnh khốn cùng.

Vì lí do như vậy, Nguyên Chủ nguyện ý biến mình xấu xí qua lớp ngụy trang.

Che khuất đi dung mạo khuynh thành của mình.

Huyên Huyên tiếp thu tới đây, cô khẽ xoa xoa lên huyệt thái dương.

Miệng không nhịn được mà mắng tục.

“Ngu ngốc, nam nhân trên đời lại thiếu cho cô chọn sao?”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 390: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 4


Huyên Huyên tiếp tục tiếp thu ký ức.

Nguyên Chủ dù làm cho bản thân mình xấu xí, nhưng lại không đủ dũng cảm lẫn tự tin thổ lộ với Lâm Hoằng.

Tình yêu đơn phương hơn 5 năm, cho tới khi Tiêu Mạn cũng có tình cảm với Lâm Hoằng.

Cô ta có thành tích tốt, lực học giỏi.

Diễn xuất lại được thừa kế từ Lý Kì.

Vẻ mặt đáng yêu điềm đạm, nên được vào hội học sinh.

Cơ hội chạm mặt tiếp xúc với Lâm Hoằng rất nhiều.

Cho tới tối ngày hôm qua, Nguyên Chủ làm rớt bức thư tỏ tình với Lâm Hoằng.

Tiêu Mạn vô tình nhặt được, cô ta cảm thấy như đọc phải cuốn chuyện cười.

Nàng lọ lem lại muốn có được hoàng tử, không khác gì cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Tiêu Mạn cố tình tìm lí do làm khó Nguyên Chủ như thường lệ.

Không vừa ý liền đánh dã man, nhiều lần bị đánh Nguyên Chủ chỉ biết ngậm ngùi chịu đựng.

Không nói cho Thịnh Thế Dân biết mọi việc.

Nguyên chủ biết, có nói thì Thịnh Thế Dân cũng không tin.

Gần đây Tiêu Mạn lại chiếm được lòng tin, hảo cảm với Ông ta.

Nguyên chủ chỉ còn cách chấp nhận chịu đựng.

Mong sao hết cấp 3 sẽ đi du học, rời xa nơi chất chứa đầy nổi buồn này.

Nhưng nguyên chủ tính không bằng trời tính.

Một ngày âm u, Tiêu Mạn vẫn chà đạp, đánh đập như thường lệ.

Nguyên Chủ lại nghe được tin, Lâm Hoằng chấp nhận Tiêu Mạn làm bạn gái.

Với cái suy nghĩ ở lứa tuổi 16, vô cùng tiêu cực.

Nguyên chủ nhớ tới người mẹ đã mất của mình, nhớ nụ cười của bà.

Thèm được bà ru ngủ, vuốt ve mái tóc mềm mượt.

Cảm giác thèm sự ấm áp tình thương, mà Thịnh Thế Dân không đem tới được.

Nguyên Chủ chọn cách ra đi, có lẽ đó là thứ duy nhất giải thoát cho chính mình.

Nguyên Chủ đứng trên sân thượng, trong tay cầm tấm hình, cô bé dễ thương xinh xắn đang chơi đùa cùng cậu bé mũm mĩm béo tròn.

“Thích cậu thật đau đớn, Lâm Hoằng tớ chọn cách.

Đem tình cảm đơn phương này, chôn vùi theo tớ.”

“Tạm biệt.”

Nguyên Chủ nhảy từ sân thượng xuống dưới.

Não bắn tứ tung, Thịnh Thế Dân đau lòng vì con gái của mình, ông không thể hiểu lí do vì sao con gái ông lại tìm cái chết.

Thịnh Thế Dân dằn vặt hơn 1 năm, cho tới khi Lý Kì mang thai.

Được chuẩn đoán là con trai, nỗi đau mất con gái cũng được vơi đi phần nào.

Lâu dần ông không còn cảm thấy đau đớn nữa, lại càng không ngờ.

5 năm sau.

Tiêu Mạn cùng Lý Kì, âm mưu thành công chiếm đoạt tài sản, tập đoàn của Thịnh Thế Dân.

Thành công đẩy ông vào chốn lao tù.

Lý Kì còn tiết lộ cho ông biết, đứa con trai kia.

Không phải là của ông, Thịnh Thế Dân lên cơn đau tim, chết trong tù.

//– End –//

Huyên Huyên thở dài, cô là mới tiếp thu cái mớ thông tin cẩu huyết nào đây?

Đây là hào môn tranh đấu?

Hay do lão Ba kia bị mù, nhìn không thấu…?

[…] Ký chủ, cô không cần hiểu nhiều.

Chỉ cần giúp nguyên chủ sống tốt hơn hiện tại là được.

Cô gật gù, lúc cô xuyên qua.

Vào đúng thời gian Tiêu Mạn đã ở Thịnh Gia được 1 năm.

Thời gian này cô ta đang vào vai, cô em gái ngoan ngoãn nghe lời.

Được lòng Thịnh Thế Dân.

Lý Kì sắm trọn vai người mẹ hiền lương thục đức.

Thịnh Thế Dân dần dần bất mãn trước tính cách của Nguyên Chủ.

Huyên Huyên đăm chiêu xoa xoa cằm, nói như vậy mọi chuyện còn chưa muộn.

Nguyên chủ chưa viết thư tỏ tình với Lâm Hoằng.

“Chậc, vẫn còn quá sớm.”

[…] Nghiệm vụ đầu tiên, xin mời ký chủ chạm vào Lâm Hoằng trong vòng 2 giờ.

Huyên Huyên: “……”
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 391: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 5


“Hệ Thống, mi phát nhầm nhiệm vụ phải không?”

Cô nghi hoặc hỏi, mỗi lần trước đều là vắt cạn hoặc thực hiện nguyện vọng.

Sao bây giờ lại cho cái nhiệm vụ dễ ợt này?

Muốn chạm không phải, chỉ cần trói lại thích chạm bao lâu đều được hay sao?

[…] Ký chủ, đây là bổn hệ thống muốn bồi dưỡng tình cảm giữa hai người, ta khuyên cô bỏ ngay cái ý nghĩ.

Muốn trói hay đánh đập đối tượng đi.

Huyên Huyê: “……”

[…] Ký chủ còn 1 giờ 58 phút để hoàn thành nhiệm vụ.

Thất bại, điện giật trong 5 phút.

Cô tức giận trừng lớn mắt, cố gắng chống thân thể đứng dậy.

Huyên Huyên nhìn dung mạo xấu xí được ngụy trang kĩ càng.

Lâm Hoằng đã chán ghét nữ nhân xinh đẹp, dụ hoặc thì cứ để cái mặt dọa ma này đi.

Huyên Huyên nghĩ thông suốt, cô cởi đồng phục bị đập bẩn ra.

Tức khắc lộ thân thể dáng người quyến rũ dụ hoặc.

Ngực nở, eo thon, mông vểnh.

Làn da từ cổ trở xuống đều trắng nõn, mịn màng, có hằn vài dấu xanh tím do bị đánh lâu ngày.

Từ yết hầu trở lên mặt, lại là màu da đen nâu như cà phê.

Huyên Huyên hừ nhẹ, lưu loát mặc đồng phục của Tiêu Mạn, khi nãy cô bắt cởi ra.

Nhìn ra bên ngoài, có lẽ chuẩn bị hết giờ giải lao.

Chuẩn bị vào tiết 3, cô phải nhanh chóng vào học mới được.

Huyên Huyên nhấc chân bước nhỏ, liền cảm giác được đau đớn.

Khiến cô phải đi khập khiễng, gương mặt hóa trang xấu, nhăn mặt lại càng xấu hơn.

“Hệ Thống, bổn cô nương không thể vác cái thân tàn này làm nghiệm vụ được…”

“Có cách nào khiến ta trở nên mạnh mẽ hơn một chút được không?

Dĩ nhiên không được trừ điểm dương khí…”

[…] Ký chủ, cô thật biết cách trả giá.

Được, ta sẽ giúp cô, xem như là món quà cuối cùng đi…

Vài phút sau, cơ thể Huyên Huyên mất hẳn đi mấy vết xanh tím kia.

Chân tay có lực và linh hoạt hơn, cô khẽ nhắm mắt cảm nhận linh khí tích tụ tại đan điền.

Phải mất 5 phút mới có một tia kình khí ấm áp chạy dọc trong cơ thể.

Huyên Huyên nhẹ thở ra ngụm khí trọc, môi mỏng mỉm cười.

Đầu hơi cúi xuống sửa soạn lại nếp nhăn trên đồng phục.

Chân trực tiếp đá văng cánh cửa toilet, đi thẳng một mạch tới lớp học của mình.

Dọc đường có vài nữ sinh chạy vội vào lớp, nhìn thấy cô họ liền bịt mũi phẩy tay.

Ánh mắt ghét bỏ khinh bỉ như đạp phải rác.

Huyên Huyên lơ đi những ánh mắt kia, cô chậm rãi bước đi lên cầu thang.

Cho tới khi âm thanh hệ thống vang lên.

[…] Lâm Hoằng cách ký chủ 10m…

9m

Huyên Huyên giật mình, hơi nép người sát vào tường.

Hai mắt nheo lại nhìn nam nhân đang tiến về phía mình.

Lâm Hoăng nhìn qua cũng chỉ là cậu nhóc 16 tuổi, gương mặt điển trai, đeo kính khiến cậu ta cuốn hút hơn.

Dáng người cao 1m85.

Trên tay còn cầm cuốn sách, vẻ mặt chăm chú.

Thi thoảng nhẹ đẩy đẩy kính lên.

Dường như hắn không phát hiện ra cô.

Miệng cô mấp máy chậm rãi đêm.

5

4

3

2

1 Bắt đầu

Huyên Huyên cúi đầu phóng thẳng về phía Lâm Hoằng.

Thành công đẩy ngã hắn xuống đất, còn chính mình nằm đè lên người hắn…

[…] Nghiệm vụ thành công!

Ký chủ cô thật thông minh…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 392: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 6


Huyên Huyên cắn răng, thôi xong chính mình dùng lực quá lớn.

Chân và eo có chút đau.

Cô mím môi kiềm chế phát ra tiếng đau, eo nhỏ vặn vẹo như muốn đứng dậy.

Lâm Hoằng hắn bị đẩy ngã cũng giật mình không ít.

Cuốn sách bay ra xa một đoạn.

Còn thứ gì đó mềm mại, ấm áp mùi hương ngọt ngào đang đè lên trên mình.

Hắn không tự giác được, mà hít lấy mùi hương đó

Tâm hồn cũng vì vậy mà bay cao bay xa.

Huyên Huyên vẫn phải vào vai cô bạn thanh mai trúc mã, xấu xí nhút nhát.

Cô cúi đầu vào vai hắn, cất tiếng nhỏ hệt như muỗi kêu…

“Lâm…

Lâm…

Hoằng… tôi xin… lỗi.. không, không có cố ý…”

Nói xong, Huyên Huyên vô tình rướn bộ ngực lớn của mình áp lên mặt Lâm Hoằng.

Cơ thể khẽ động, như muốn đứng dậy.

Lâm Hoằng hồi thần, hắn theo phản xạ tự nhiên hai tay đặt lên eo nhỏ của cô, nâng lên.

Hai người đồng thời tách ra.

Lúc này hắn mới nhìn kĩ thứ đè lên người mình.

Thì ra là cô bạn Thịnh Huyên Huyên, chơi chung với nhau từ bé.

“Huyên Huyên, cậu đi đâu mà gấp vậy?

Có bị thương nơi nào không?”

Lâm Hoằng ôn nhu lên tiếng hỏi han, trong lòng hắn vẫn suy nghĩ về mùi hương trên cơ thể Huyên Huyên.

Cô ấy dùng nước hoa sao?

“Tôi…

đi về lớp học…”

Huyên Huyên thấy nhiệm vụ đã hoàn thành, thì không cần tốn thời gian với hắn.

Dứt lời cô xoay người bước đi, bất giác chân nhói đau, bước đi không vững như muốn một lần nữa ngã xuống đất.

Lâm Hoằng nhanh tay chạy tới, đỡ lấy eo của cô.

Ánh mắt của hắn nhìn xuống chân nhỏ thon dài của Huyên Huyên.

“Huyên Huyên, hình như chân cậu bị trật chân rồi.

Có cần tôi đưa cậu tới phòng y tế không?

“Không… không cần… sẽ lỡ… tiết học.”

Huyên Huyên nhịn đau, cúi thấp đầu xuống, không dám ngẩng đầu lên nhìn Lâm Hoằng.

Hắn không một chút suy nghĩ, bế ngang cô.

Đi thẳng tới phòng y tế, hai tay ôm chặt eo nhỏ.

Ánh mắt lén lút quan sát gương mặt của Huyên Huyên.

Dung mạo vẫn xấu như năm nào, nhưng thân thể này lại hoàn hảo, không giống gương mặt kia.

Tuy hắn chỉ bế, nhưng con mắt của nam nhân rất tinh tường.

Hắn có thể đoán ra được số đo ba vòng, và cân nặng của Huyên Huyên.

Hơn nữa mùi hương phát ra từ cơ thể của cô, rất dễ chịu…

Hắn không ghét bỏ mùi hương này…

Mắt thấy tai Huyên Huyên ửng hồng hồng, Lâm Hoằng thoáng nghĩ qua, cô ấy đang xấu hổ sao?

“Lâm Hoằng, cảm…

ơn cậu, không cần phải tới phòng y tế… tôi không sao.”

Cô lên tiếng phá vỡ bầu không khí bí bách lúc này.

Hắn yên lặng không nói gì, lẳng lặng bế cô vào phòng y tế.

Lúc lâu sau hắn giúp cô dán cao lên mắt cá chân.

Hơi đắn đo một lúc Lâm Hoằng quyết định lên tiếng hỏi.

“Huyên Huyên, cậu dùng nước hoa sao?”

Huyên Huyên hơi bất ngờ, hắn mở miệng ra liên hỏi vấn đề này.

Cô vẫn cúi thấp đầu, lắc nguầy ngậy…

“Không…

Tự nhiên có mùi như vậy, tôi không dùng.”

Nghe thấy câu trả lời, Lâm Hoằng ban đầu có kinh ngạc.

Sau đó hắn dặn dò vài câu rồi trở về lớp học.

Phía sau tấm rèm trắng, nữ sinh không tin vào mắt mình nhìn thấy.

Nam thần Lâm Hoằng lại bế con nhỏ xấu xí nhất trường tới phòng ý tế?

Đây là tin nóng hổi, đợi ngày mai Tiêu Mạn tỷ tới trường.

Nhất định phải kể cho tỷ ấy nghe, nói không chừng Thịnh Huyên Huyên lại ăn đòn không lết được ra khỏi trường.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 393: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 7


Tiêu Mạn và 4 nữ sinh kia, do bị Huyên Huyên ép cởi sạch đồ.

Đành phải trở về trước, nên không hề hay biết việc Lâm Hoằng bế Huyên Huyên tới phòng y tế.

Sau 2 giờ nghĩ ngơi, cũng là lúc tan học.

Huyên Huyên ngồi dậy, vươn vai một chút.

Tay hơi nắn mắt cá chân, không còn cảm giác đau nhức nữa.

Cô nhìn ra bên ngoài, sắc trời cùng gần tối.

Vẫn nên trở về nhà, cô rất tò mò người Ba trong ký ức của Nguyên Chủ.

Rất mờ nhạt, đặc biệt không có nhiều tình cảm gì.

Huyên Huyên bước xuống giường, thong thả tới lớp học.

Hiện giờ học sinh đã đi về hết, cô dựa theo trí nhớ tới gần bàn học của mình.

Liền thấy cặp sách bị đá văng xuống đất, sách vở bị xé nát.

Một vài đồ dùng học tập còn nhét vào thùng rác…

Cô cười nhạt, mấy cái trò bắt bạt trẻ con như vậy.

Không là gì đối với bổn cô nương, xé rồi thì mai mua cái khác, nguyên chủ thiếu tình thương chứ không có thiếu tiền…

Huyên Huyên đảo mắt nhìn bên bàn, vô số chữ viết xiêu vẹo.

Đa số đều là những câu chửi rủa chết đi, hoặc là con nhỏ dị hợm lập dị.

Xấu xí…

“Chậc!

Tốn công viết như vậy?

Chữ còn rất xấu…”

[…] Ký chủ, cô đang là đối tượng bị bắt nạt đó?

Bây giờ cô còn tiếc cho chữ viết của họ?

“Bổn cô nương hiểu!

Nhưng đi học mà chữ viết này quá tệ đi…”

Huyên Huyên không thèm nhặt cặp sách lên.

Xoay người rời khỏi lớp học, vừa bước ra khỏi cổng trường.

Cô định gọi cho chú Vương, tài xế riêng mà Thịnh Thế Dân sắp xếp đưa đón cô và Tiêu Mạn tới trường.

Tay vừa lôi điện thoại ra, thì âm thanh hệ thống phát nhiệm vụ, vang lên trong đầu cô.

[…] Nghiệm vụ thứ hai, xin ký chủ sờ vào côn thịt của Trịnh Kỳ Long.

Giữ trong vòng 5 phút.

Cô nhịn không được thốt thành tiếng.

“Đệch!

Trịnh Kỳ Long là tên khốn nào?

Còn bắt bổn cô nương sờ côn thịt của hắn?”

[…] Mở thông tin lí lịch Trịnh Kỳ Long.

Trịnh Kỳ Long 20 tuổi, vẫn là học sinh cuối cấp cao trung.

Hắn tuy mới 20 tuổi, nhưng đã có tiếng nói trong giới hắc đạo.

Bản tính lạnh lùng, sở thích có chút quái dị.

Hắn không thích chạm vào nữ Nhân.

Là đại thiếu gia, duy nhất của Trịnh Gia.

Trịnh Gia ba đời kinh doanh đồ cổ.

Trịnh Nhiễm là bạn thân, có giao tình với Thịnh Thế Dân.

Trên phương diện hai nhà Trịnh – Thịnh là đối tác làm ăn đã 20 năm qua.

Trịnh Kỳ Long lại không hứng thú với việc làm ăn của Trịnh Nhiễm, hắn ngầm tạo ra một tổ chức hắc đạo, làm mưa làm gió trong thế giới ngầm.

Chuyên buôn bán hàng cấm, bảo kê quán bar lớn nhất Hạ Hoa.

Đàn em hay gọi hắn là Long Ca.

Hắn không học chung trường với cô, mà hắn học trường do chính Trịnh Nhiễm thành lập.

Cô mệt mỏi thở ra, hệ thống không tiết tháo này lại bắt cô sờ côn thịt của tên Long Ca xã hội đen đó?

Không biết hắn có nổi điên lên mà chặt tay bổn cô nương hay không?

“Hệ thống, tên Trịnh Kỳ Long kia là xã hội đen…”

[…] Ký chủ yên tâm, ta có thể làm tay cô mọc lại.

Trịnh Kỳ Long cách cô 30m, đi thẳng rẽ trái…

Huyên Huyên: “(╯°□°)╯︵ ┻━┻”

Cô nuốt nuốt nước bọt xuống, hai mắt đảo nhìn xung quanh.

Liền thấy một cậu bé 14 tuổi đội mũ che kín mặt, Huyên Huyên cười cười.

Nhanh chóng tiến lại gần cậu bé, nhàn nhạt mở miệng.

“Chị muốn chiếc mũi của em, 1000 này xem như chị mua lại…”

Nói xong, không để cho cậu bé kịp phản ứng.

Huyên Huyên liền cột tóc cao lên, đội mũi che đi nữa gương mặt xấu xí.

Nhét 1000 vào lòng bàn tay của cậu bé.

Vội vã xoay người đi theo chỉ dẫn của hệ thống.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 394: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 8


Huyên Huyên đi theo chỉ dẫn, đi thẳng 30m rẽ trái.

Hai mắt quan sát xung quanh, bỗng nhiên một tiếng quát lớn vang lên.

Xen lẫn âm thanh “Bịch — Bịch”, va chạm lẫn nhau.

“Đánh nhau sao?”

Cô nghi ngờ lên tiếng…

Lúc này Huyên Huyên mới nhận ra, đây là đoạn đường rất vắng vẻ.

Hơn nữa còn trong hẽm, nên rất ít người qua lại.

Huyên Huyên khoanh tay, trấn định bước chân về phía trước.

Cách mặt cô tầm 8m, thì một nam nhân toàn thân dính máu, xen lẫn vết bẩn.

Trong tay nắm chặt côn sắt, hung hăng tránh né chống chọi lại 15 tên côn đồ.

“Long Ca, không phải mày rất tự tin sao?

Dám một thân một mình tới địa bàn của Hổ Ca.”

“Mày chán sống rồi!

Chó ngoan mau quỳ xuống, Hổ ca tha cho mày 1 con đường sống.”

Nam nhân nhuộm tóc vàng hoe, hai tay xăm rồng chằng chịt.

Mặt vuông, tay cầm gậy gộc cùng mười mấy tên khác đang bao vây người được gọi là Long Ca kia.

Huyên Huyên tiến lại gần một chút, nhảy lên tường Ngồi khoanh chân lại híp mắt xem kịch.

Đoán không nhầm thì nam nhân, hình dáng có chút thảm kia là Trịnh Kỳ Long.

Đối tượng tiếp theo mà cô cần hoàn thành nhiệm vụ.

[…] Ký chủ, cô còn không mau tới cứu hắn.

Cô định nhìn đối tượng bị đánh chết sao?

“Chậc!

Mi vội cái gì, hắn vẫn còn sức.

Chưa có chết được.

Đợi một lát nữa…”

“Bổn cô nương sẽ làm anh hùng…

à không!

Mỹ nhân cứu anh hùng…”

[…] Ký chủ, cô dùng bộ dáng hiện tại thì rất xứng với hai chữ Xấu nữ…

Huyên Huyên: ಠ_ಠ

“Anh em đâu, đánh chết hắn cho ông.

Không phải Long Ca rất tài giỏi ngang ngược sao?”

“Hôm nay lại như con chó tới đường cùng.

Xông lên, đáng hắn…”

Nam nhân đầu trọc, bụng phệ xăm bạch hổ trước ngực.

Tay cầm súng ngắn khẩu m14 dơ lên không trung vừa bắn vừa hét to.

Hơn 10 người đang bao vây lấy Trịnh Kỳ Long.

Lập tức cầm vũ khí nhào vào.

Lúc này Trịnh Kỳ Long liếc con mắt đỏ ngầu, hắn không ngờ hôm nay lại rơi vào bẫy của hội Hổ Ca.

Bất cẩn nên không dẫn theo đàn em.

Trịnh Kỳ Long xoay người tránh né, tay vung lên, chân đạp ngã vài tên đang xông tới.

Tuy hắn mạnh, nhưng không thể 1 chọi lại 14 được…

“Bốp — Bốp”

“Hự…”

Mắt thấy Trịnh Kỳ Long ăn đủ đau, nằm ở dưới đất hứng chịu đòn roi mạnh mẽ đập xuống.

Vài giây sau.

Huyên Huyên từ trên tường nhảy xuống, gương mặt được mũ che khuất đi.

Cô nhìn vào Trịnh Kỳ Long, sau đó lại nhìn đám người đang hăng say đánh hắn.

Huyên Huyên lạnh lùng mở miệng, âm thanh dễ nghe nhưng lại không nhìn ra được bao nhiêu cảm xúc…

“Bọn mày, đang đánh nam nhân của bổn cô nương.”

Nghe được nữ sinh trước mặt.

Tự nhiên từ đâu nhảy xuống ngăn trở, còn không biết sợ chết lên tiếng.

Đám người còn tưởng nghe nhầm, chúng nhao nhao, to nhỏ mở miệng chêu chọc.

“Cô em, đang đùa tụi anh đúng không?

Mau tranh ra, bọn anh đang xử lý tên này.”

Tên đầu trọc bụng phệ, được gọi là Hổ Ca lên tiếng.

Hắn cười nham nhở, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể của Huyên Huyên…

“Đồ con lợn, bổn cô nương nói, chúng mày nghe không rõ?”

“Mau cút hết cho bổn cô nương…”

Trịnh Kỳ Long đau đớn, nhưng quá đổi ngạc nhiên, khi không lại xuất hiện một nữ sinh tới trước mặt.

Còn nói hắn là nam nhân của cô?

“Con nhóc vắt mũi chưa sạch này, mày ngứa da thèm chết rồi.

Vậy ông đây thỏa mãn.. (mày)”

“Phịch — Rầm”

Không để cho Hổ Ca nói xong, Huyên Huyên nhẹ nhàng tung chân lên.

Đá văng tên Hổ Ca bay xa tận 5m toàn thân đập lên tường…

“Đúng là bổn cô nương ngứa, nhưng muốn chết là chúng mày…”

“Còn lại, xông lên hết.

Hay từng người một??”

Cô đứng thẳng người, váy ngắn đung đưa theo gió.

Tay vẫy vẫy khiêu khích đám người cầm vũ khí trước mặt…
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 395: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 9


Nghe thấy lời khiêu khích ngông cuồng phát ra từ miệng nữ sinh.

Đám côn đồ như bị khinh nhục, lại được tên Hổ Ca ăn đau đớn kia ra lệnh.

“Mau xông lên, đánh chết con nhỏ đó cho tao.

Tốt nhất chơi chết nó.”

“Con mẹ nó, đau.”

14 tên côn đồ nhận mệnh xông lên.

Huyên Huyên cẩn thận, lui về sau 1 bước, khom người cầm lấy gậy sắt của Trịnh Kỳ Long.

Còn thản nhiên mở miệng nói.

“Mượn một chút, lát liền trả.”

“Hừm.”

Trịnh Kỳ Long buông tay khỏi gậy sắt, khẽ hừm lạnh một tiếng.

Hắn thật mất mặt mà, lại để cho nữ nhân chân yếu tay mềm ra mặt.

Huyên Huyên xoay người, nhẹ nâng mũi chân nhảy cao lên.

Cầm chắc gậy sắt hung hăng đánh mạnh lên đầu bọn chúng.

Đám côn đồ này, so với tang thi mà cô từng giết thì chẳng có gì đáng sợ.

Xem ra đánh còn chưa đã tay.

Chỉ trong vài phút, 14 tên côn đồ lăn lộn dưới đất.

Hai tay ôm chặt đầu, miệng phát ra tiếng kêu rên đau đớn…

“Tiện Nhân, chết đi.”

Hổ Ca gầm lên, một tay ôm eo.

Tay còn lại dơ súng lên bóp cò nhắm vào Huyên Huyên mà bắn.

“Bằng — Bằng”

“Sùy!”

Cô nhếch miệng diễu cợt.

Tay vung lên, hai mắt híp lại đánh trả trong tích tắc.

Viên đạn bay ngược lại gim lên đùi Hổ Ca, hắn hét lên trong đau đớn.

“Á…”

“Này la nhỏ thôi, phiền người khác.”

Cô khó chịu lên tiếng.

“Chúng mày muốn tự bò đi, hay để bổn cô nương tiễn một đoạn?”

15 tên mặt mũi tái xanh, nhìn Huyên Huyên như thể thấy thần chết.

Ôm đau đớn xoay người rời đi, thì lập tức Huyên Huyên cầm gậy sắt đặt lên vai, cất giọng hệt như đại tỷ.

“Mày, và cả mày nữa.”

“Chúng mày vừa rồi, muốn nam nhân của bổn cô nương quỳ?

Bây giờ chúng mày quỳ trước mặt hắn.”

“Gọi!

Ông nội, xin tha lỗi, dập đầu 3 lần.

Rồi cút.”

Huyên Huyên trừng măt, đe doạ lên tiếng.

15 tên sợ hãi quỳ xuống dập đầu.

Trăm miệng một lời.

“Ông Nội xin tha lỗi”

“Ông Nội xin tha lỗi”

“Ông Nội xin tha lỗi”

Nói xong, đám côn đồ lẫn Hổ Ca sợ hãi vừa chạy vừa bò trốn khỏi tầm mắt của hai người.

“Tôi không cần cô giúp.”

Trịnh Kỳ Long lạnh lùng lên tiếng, hắn định chống tay đứng dậy rời đi.

Tức khắc bị Huyên Huyên nắm lấy cổ áo, ép sát hắn vào trong tường.

Lúc này mặt trời đã lặn, chỉ còn ánh đèn đường mờ ảo.

Huyên Huyên nheo mắt, đánh giá nam trước mặt.

Hắn có mái tóc đỏ như màu rượu vang.

Tóc tai có chút loạn, che đi vầng trán.

Mũi cao thẳng, lông mày dậm.

Gương mặt góc cạnh.

Nhìn đa phần, soái ca, có chút lạnh lùng bụi bặm…

Nhìn qua cũng biết hắn là kẻ cứng đầu.

Không chịu hoặc là bất chấp, không nhận sự giúp đỡ từ người khác.

Đây cũng là điểm cuốn hút của hắn…

Huyên Huyên kéo mũi thấp xuống.

Cô chỉ đứng tới vai của hắn, Huyên Huyên đoán đươc.

Tên nam nhân này phải cao 1m91.

Thân thể vận động nhiều, nên cơ bắp rất rắn chắc.

Vài giây sau Huyên Huyên lãnh đạm mở miệng…

“Ừ!

Lỡ giúp rồi…”

“Anh nên từ bỏ ý định chạy.

Trừ phi, muốn tôi đập gẫy hai chân anh…”

“Tôi nói được, làm được.”

Nói xong Huyên Huyên vươn gậy sắt, đặt lên vai Trịnh Kỳ Long.

Trịnh Kỳ Long: “……”!

Hắn lần đầu trong đời bị nữ nhân uy hiếp, để đàn em biết thật mất mặt.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 2)
Chương 396: Nhiệm Vụ Cuối Cùng 10


Bị Huyên Huyên uy hiếp, đáy lòng Trịnh Kỳ Long trầm xuống.

Căn bản hắn bị đau, nên không có ý bỏ chạy như cô nói.

Huyên Huyên nhìn đi nhìn lại Trịnh Kỳ Long nhiều lần, một hồi sau cô mới mở miệng nói.

“Cho tôi sờ chỗ kia 5 phút.”

Trịnh Kỳ Long sững sờ, hắn xoay cái cổ cứng ngắc.

Cố gắng muốn nhìn rõ dung mạo của cô qua cái mũi che chắn gần nữa khuôn mặt.

“Cô nói gì?”

Huyên Huyên hơi cau mày, bổn cô nương đã nói rõ như vậy rồi.

Tên này còn không nghe rõ, hay do hắn bị đáng tới hỏng luôn lỗ tai rồi.

Cô bặm môi không lên tiếng, đôi mắt nhìn bốn phía.

Nhân lúc này không có người, còn là nơi vắng vẻ.

Sờ nhanh thôi, kẻo có người phát hiện ra..

Huyên Huyên không một chút suy nghĩ, tay lưu loát kéo khóa quần của hắn xuống.

Lúc này Trịnh Kỳ Long giật mình, hắn túm lấy bàn tay của Huyên Huyên, đồng thời quát lớn…

“Cô đang làm cái quái gì vậy?”

“Sờ.”

Huyên Huyên dứt khoát trả lời, không cần suy nghĩ nhiều.

Bất giác Trinh Kỳ Long lúng túng không biết phải làm thế nào.

Đây là trường hợp lần đầu hắn gặp phải.

Những lần trước đều là hắn hoặc người khác tìm, đâm chém lẫn nhau.

Còn lần này, hắn lại bị một nữ hái hoa tặc, muốn sờ nơi đó.

Nhìn thấy Trịnh Kỳ Long giữ chặt tay mình không buông.

Huyên Huyên bất mãn nói.

“Tôi đã cứu anh.”

“Nhưng tôi không cần.”

Trịnh Kỳ Long đỏ mặt tía tai nói, may mắn lúc này là trời tối.

Không ai nhìn ra được hắn đang xấu hổ.

“Cạch –”

Huyên Huyên vứt gậy sắt xuống đất, tay còn lại nhanh chóng cởi bỏ thắt lưng của hắn.

Chỉ trong vài phút Huyên Huyên thành công trói chặt hai tay của Trịnh KỲ Long.

“Cô…”

“Cô… là biến thái sao?”

Hắn bất đắc dĩ lên tiếng, hai mắt nhìn chằm chằm vào Huyên Huyên.

Nghe thấy Trịnh Kỳ Long nói mình biến thái, Huyên Huyên không phản bác lại.

Quả thật từ khi cô kí kết với hệ thống không tiết tháo kia.

Chính xác cô trở thành nữ biến thái.

“Ừ!

Ngoan ngoãn để tôi sờ 5 phút.”

Trịnh Kỳ Long: “……”

Hắn yên lặng, nghiêng đầu nhìn về phía khác.

Biết bản thân mình không thoát được.

Thấy hắn không lên tiếng, Huyên Huyên đã biết Trịnh Kỳ Long đưa tay chịu trói.

Cô nở nụ cười sáng lạn, hai mắt nhìn xuống hạ thân của hắn.

Một tay giữ lấy thắt lưng, tay kia đưa xuống tụt quần Trịnh Kỳ Long tới đầu gối.

Lúc này côn thịt ỉu xìu bị giam trong chiếc quần lót chật chội..

“Chậc~ bó sát như vậy, làm sao cậu bé lớn được?”

“Không sao, để tôi giúp nó lớn hơn.”

Huyên Huyên không biết liêm sĩ nói, Trịnh Kỳ Long lúc này hắn xấu hổ tới tột độ.

Hai tay bị cột chặt bằng thắt lưng, hơi thở trở nên nặng nề.

Côn thịt bó sau lớp quần lót, khi bị Huyên Huyên nhìn chằm chằm vào.

Nó liền hơi ngạnh nhô lên một cục…

Huyên Huyên quan sát biểu cảm lạnh băng của Trịnh Kỳ Long.

Trong lòng cô nổi lên tia muốn chinh phục, nếu tên lạnh lùng này phát ra tiếng rên thì sao nhỉ?

Thật tò mò…

Vài giây sau.

Huyên Huyên kéo quần lót xuống, lập tức côn thịt hồng hào.

Hơi ngạnh, bao quy đầu còn chưa có lột ra.

Gân xanh quấn quanh khúc côn thịt.

“Vẫn còn là xử nam?”

Huyên Huyên ngước lên dò hỏi…

Trịnh Kỳ Long cắn răng, hắn cảm nhận được nơi đó có gió mát thoáng qua.

Mất mặt hơn nữa, vật hạ thân lại từ từ cứng lên, chào cờ…

“Cô sẽ phải hối hận trước hành động này.”

“Ừ”
 
Back
Top Bottom