Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 180: Câu Dẫn Vương Gia (4)


Khi Huyên Huyên rời khỏi, bất giác Lãnh Thần Duyệt đưa bàn tay chạm vào đầu Huyên Huyên lên ngửi.

Quả thật rất thơm, mùi hương này khiến hắn dễ chịu hơn nữa còn rất rạo rực.

Lãnh Thần Duyệt ngẩn người, tự trách mình có ý nghĩ không phải với Huyên Huyên.

Rất nhanh hắn điều chỉnh sắc mặt, vào trạng thái cấm dục của mình.

Cho tới chiều muộn Huyên Huyên hoàn toàn được chuyển vào trong Hỷ Lai Viện.

Tiểu Xuân đi theo sau có chút tò mò, nhưng không dám hỏi.

Ở viện Thế Tử Phi đang rất tốt đẹp, sao lại chuyển tới Hỷ Lai Viện làm gì? hơn nữa cảnh quan ở đây không đẹp.

Hay Thế Tử Phi muốn dọn đi, để vơi đi nỗi nhớ Thế Tử?

Huyên Huyên nhìn qua ánh mắt của Tiểu Xuân, dường như hiểu ra vấn đề.

Cô nhẹ nhàng mở miệng giải thích.

"Ta tạm thời chuyển tới Hỷ Lai Viện để tiện quan sát bệnh tình của Vương Gia."

"Lát em giúp ta sắc một thang thuốc, làm đúng như trong này."

Nói xong Huyên Huyên đưa cho Tiểu Xuân một tờ giấy.

Tiểu Xuân hơi kinh ngạc, Thế Tử Phi từ khi nào biết chữa bệnh?

Tiểu Xuân chỉ dám nghi ngờ ở trong lòng, sau đó nhận lệnh mà làm.

2 canh giờ sau Huyên Huyên dùng xong bữa tối.

Thì trong tay cô bưng chén thuốc mới được sắc xong, trong vạt áo có bộ châm mà hệ thống đưa.

Từ Hỷ Lai Viện tới Trung Kiền Viện khoảng cách không xa.

Đi một hồi đã tới.

Vừa đến nơi Huyên Huyên đã nhìn thấy bên ngoài có mấy vị đại phu đang vò đầu bứt tóc.

Nha hoàn bên ngoài đều rụt đầu lại, không dám nhìn vào bên trong viện.

Huyên Huyên lướt qua không để ý bọn họ, nha hoàn thấy cô liền khom người hành lễ.

Giúp cô đẩy cửa vào trong phòng.

"Thế Tử Phi --"

"Ừm" Chứng đau đầu của Vương Gia lại tái phát?"

"Dạ -- Thế Tử Phi người mau vào xem cho Vương Gia."

Một nha hoàn cất giọng run run lên.

"Được, các ngươi ở ngoài này.

Ta không gọi thì không cần vào bên trong, tránh làm phiền ta."

"Chúng nô tì đã rõ."

Toàn bộ nha hoàn cung kính hàng lễ, đồng thanh lên tiếng.

Huyên Huyên gật gật đầu, bước vào bên trong phòng.

Liền thấy Lãnh Thần Duyệt tự đấm lên đầu mình một cách mạnh bạo.

Xung quanh một mảnh đổ vỡ, hầu như thứ gì có thể đập được hắn đều quăng xuống sàn.

"Phụ thân, nữ nhi đến xem bệnh giúp người."

Dứt lời cô tới gần Lãnh Thần Duyệt, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào trán hắn, liền bị hất ra.

"Hừ!

Đừng đụng vào ta..

đầu ta đau quá.. a... a......"

Lãnh Thần Duyệt quằn quại đập đầu liên tục xuống bàn.

Huyên Huyên hơi kinh hách, chỉ mới đau đầu thôi mà tên nam chủ này như bị bệnh dại vậy.

Cô mím chặt môi, một lần nữa tiến lại gần bẻ ngược tay phải của hắn lại.

Sau đó ghì chặt xuống bàn.

Vài phút sau đã chế ngự được Lãnh Thần Duyệt.

Lúc này cô nhẹ nhàng mở miệng.

"Phụ thân, người thả lỏng ra....."

Lãnh Thần Duyệt hít được mùi hương từ cơ thể Huyên Huyên tỏa ra, hắn bắt đầu thả lỏng cơ thể.

Dần dần khống chế cơn đau đầu lại, nâng đôi mắt mơ hồ lên nhìn Huyên Huyên...

"Thế Tử Phi?

Phụ thân thất lễ rồi...."

Huyên Huyên hơi gật đầu dìu hắn tới giường, tay phải hơi bắt mạch.

Sau đó lấy bộ châm từ vạt áo ra.

"Phụ thân người có máu bầm trên đầu, chỉ cần mỗi tối nữ nhi giúp người thi châm, ngày ba thang thuốc.

Bệnh tình sẽ khỏi hẳn."

"Phụ thân, nữ nhi bắt đầu châm."

"Được --"

Lãnh Thần Duyệt lên tiếng chấp thuận, nhưng mắt hắn lại nhìn vào chiếc eo nhỏ không tới một nắm tay.

Mỗi lần thi châm lên đầu hắn, Huyên Huyên vô tình như cố ý cạ cặp ngực no tròn đè ép lên miệng của Lãnh Thần Duyệt.

Mặc dù chỉ qua lớp y phục dày, hắn cũng có thể cảm nhận được độ mềm mại.

Hương thơm ngọt ngào quanh quẩn nơi chóp mũi.

Không biết do thi châm hay mùi hương ngọt ngào kia, khiến cơn đau đầu lui dần.

Lúc này Lãnh Thần Duyệt mới hoàn toàn thanh tỉnh.

Hai mắt hắn trừng lớn, nhìn bộ ngực no tròn kia đang đè lên mặt mình, lúc này hai người trong tư thế mập mờ.

Thoáng chốc trong lòng hắn như đốt lên ngọn lửa nhỏ.

Hơi nóng bốc lên, cảm giác tê ngứa như có hàng trăm con kiến cắn lấy hắn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 181: Câu Dẫn Vương Gia (5)


Sau khi thi châm xong, Huyên Huyên có chút tiếc nuối khi phải di rời bộ ngực của mình ra khỏi mặt Lãnh Thần Duyệt.

Cô cũng sợ hắn bị ngộp thở, mà đi sớm thì phải làm sao.

Sau khi rút châm ra, cô cẩn thận gói lại trong bọc.

Lông này chau lại, hướng Lãnh Thần Duyệt lên tiếng.

"Phụ thân, người uống xong bát thuốc này.

Không tới một tháng bệnh tình sẽ khỏi hẳn."

"Người nghỉ ngơi đi, ngày mai nữ nhi lại tới giúp người thi châm."

"Được, vất vả cho con rồi!

Sắc trời đã tối cũng nên sớm trở về nghỉ ngơi."

Lãnh Thần Duyệt vừa nói, tay ở trong chăn hơi che lại hạ thân của mình.

Bị bộ ngực kia đè cả buổi, khiến hạ thân hắn đã sớm ngạnh lên một khối.

Huyên Huyên khẽ đảo mắt nhìn xuống hạ thân hắn.

Cô mĩm cười sáng lạng rời đi.

Bởi cô hiểu rõ tính cách cứng ngắc của Lãnh Thần Duyệt.

Vẫn còn thời gian sợ gì không câu dẫn được hắn, dục tốc thì bất đạt.

Nghĩ thông xuốt Huyên Huyên trở về viện của mình, tâm trạng cô vui vẻ không ít.

Trở lại phòng, lúc này Huyên Huyên mới có thời gian đánh giá Lãnh Thần Duyệt.

Tuy hắn ở tuổi 40 nhưng do thân thể cường tráng, lại được bảo dưỡng tốt.

Thoạt nhìn cũng chỉ như 30, khắp người toát ra hàn khí, gương mặt điển trai.

Lại có chút thăng trầm do nhiều lần chiến đấu trên xa trường.

--------------

Ba ngày sau Lãnh Thần Duyệt cho gọi Huyên Huyên vào.

Vừa bước vào thư phòng, thì hắn đã đi vào vấn đề chính.

"Thế Tử Phi, chắc con cũng rõ tình hình hiện nay.

Nhi tử ta đã chết, ta muốn sau khi khỏi bệnh.

"Sẽ xin Hoàng Thượng ân chuẩn cho con trở về phủ ngự sử, dù gì con vẫn là cô nương còn trinh tiết."

"Không thể phí hoài thanh xuân ở phủ vương gia cùng lão già này được."

Nghe tới đây Huyên Huyên vội vã quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy chân Lãnh Thần Duyệt.

Bộ ngực căng tròn dán sát vào chân hắn.

Gương mặt nhiễm hồng, nước mắt chảy xuống đôi gò má phấn hồng.

"Phụ thân, nữ nhi đã là người vương phủ chết làm ma vương phủ.

Cầu người đừng đưa nữ nhi trở về."

( Chú thích : =)) Bởi vì đây là hôn sự do hoàng thượng tứ hôn, nên muốn li thân cần phải có sự đồng ý của anh hoàng thượng đẹp zai )

Phụ thân, nữ nhi tình nguyện ở đây chăm sóc phụ thân tới cuối đời.

Cầu người đừng bắt nữ nhi phải rời đi.

Dứt lời Huyên Huyên đứng dậy, túm chặt bàn tay to lớn hơi lạnh của Lãnh Thần Duyệt.

Cố ý vùng vẫy khiến cho y phục hơi bị sai lệch.

Lãnh Thần Duyệt giật mình, định rút tay lại nhưng không thể làm được.

Từ trước tới nay hắn không gần nữ nhân, duy nhất lần say khướt từ 20 năm về trước.

Nay lại bị bộ dạng khóc cũng phá lệ câu dẫn người của Huyên Huyên làm cho mê luyến, bất giác hắn hơi nhìn vào chỗ y phục bị sai lệch.

Cổ áo hồng nhạt hơi trễ nãi, để lộ ra bầu ngực trắng noãn, lấp ló sau vạt áo.

Nơi bàn tay bị Huyên Huyên cầm, tức khắc hắn cảm thấy ấm áp ngứa ngáy truyền khắp người hắn.

Hơi thở Lãnh Thần Duyệt trở nên gấp gáp, hắn cố gắng trấn tĩnh lại tâm lí.

Tránh cho mình làm gì không phải với Huyên Huyên, không thể trách hắn được vì cô quá mức câu dẫn người rồi.

Lãnh Thần Duyệt hoảng loạn đẩy Huyên Huyên ra, trán hắn đã sớm lấm tấm mồ hôi.

"Được rồi -- Phụ thân hiểu rõ con có tấm lòng hiếu thảo.

Thôi chuyện này để sau rồi nói tiếp..."

Huyên Huyên chớp chớp mắt, lui ra phía sau vài bước: "Không được, phụ thân nhất định phải hứa với nữ nhi."

"Nữ nhi sống chết đều là người của vương phủ."

Lãnh Thần Duyệt bất lực khi thấy ý chí của Huyên Huyên quá cương quyết.

Hắn đành chịu thua.

"Được, Được!

Phụ thân hứa."

Hắn trả lời lại với ngữ điệu ôn nhu, xen lẫn một chút sủng nịch nhìn Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 182: Câu Dẫn Vương Gia (6)


Huyên Huyên trở lại Hỷ Lai Viện, tâm trạng có chút buồn bã.

Có phải do cô quá gấp gáp rồi hay không?

[...] Ký chủ, cô muốn nhanh chóng vắt cạn được nam chủ thì.

Mỗi ngày nên làm ngự trù cho nam chủ ăn.

Huyên Huyên :"...."

"Rắc rối như vậy sao?

Trong vương phủ còn thiếu người nấu cho hắn ăn sao?"

[....] Ký chủ, tôi nói cô não ngắn quả không sai.

Người khác nấu đâu giống cô nấu nha, sẵn tiện bỏ chút bổ thận tráng dương cho nam chủ.

[...] Lúc đó nam chủ sung mãn, ký chủ dễ bề hành sự.

Chẳng mấy chốc mà thu hoạch đầy dương khí.

Sắc mặt Huyên Huyên cứng đờ, cô buột miệng mà thốt lên: "Hệ Thống, mi cũng rất chu đáo."

[...] Ký chủ quá khen rồi.

[...] Đây là sách dạy nấu ăn, 306 món cung đình.

Ký chủ từ từ học.

Huyên Huyên :"...."

Huyên Huyên giam mình ở Hỷ Lai Viện mấy ngày học hỏi cách nấu ăn sao cho hoàn hảo.

Tới tối lại thi châm giúp Lãnh Thần Duyệt, dĩ nhiên không quên vô tình câu dẫn hắn.

Mấy ngày gần đây Lãnh Thần Duyệt luôn thấy Huyên Huyên bận rộn.

Không những thế còn đích thân nấu ngọ thiện cho hắn dùng.

Hắn tò mò, muốn tới xem thử Huyên Huyên đang muốn làm cái gì?

Khi hắn tới Hỷ Lai Viện thì có một vài nô tài quyét sân, nha hoàn thì ở bên ngoài tưới hoa.

Hắn nhìn vào thì thấy Huyên Huyên không có động tĩnh gì khác lạ.

Hắn cảm thấy mấy ngày này, vị Thế Tử Phi này cố tình câu dẫn hắn.

Ban đầu hắn còn nghĩ do chính mình nghĩ nhiều.

Nhưng mỗi lúc hành động câu dẫn càng rõ ràng hơn.

Đúng vậy, chính là cố tình câu dẫn.

Xưa nay hắn là con người nghiêm khắc, không gần nữ nhân.

Hơn nữa hắn được xem là phụ thân của Thế Tử Phi.

Vậy vì lí do gì nàng lại câu dẫn một lão già như hắn?

"Ầm...."

Tiếng động vang lên khiến cho Lãnh Thần Duyệt thất thần.

Hắn vội vàng đạp cửa đi vào, liền thấy Huyên Huyên ngã xuống đất.

Gương mặt có chút nhợt nhạt.

Lãnh Thần Duyệt lo lắng lên tiếng, bàn tay đè nhẹ lên trán cô.

"Làm sao vậy?

Sao trán lại nóng như thế này?"

"Phụ thân, nữ nhi không sao?

Chỉ là có chút mệt mỏi."

Hắn nghe âm thanh yếu ớt vô lực của Huyên Huyên, thì trong lòng có chút đau lòng.

Hắn không suy nghĩ nhiều trực tiếp bế bổng Huyên Huyên về giường.

Vừa bế lên thì Huyên Huyên đã dựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn.

Hai tay ôm chặt cổ chìm vào giấc ngủ.

Tới khi vừa đặt cô xuống, hắn nhíu chặt mày bởi không thể nào gỡ bỏ cánh tay Huyên Huyên ra khỏi cổ.

Bất ngờ Huyên Huyên xoay người, tiện tay kéo Lãnh Thần Duyệt ngã xuống giường.

Hai người lúc này hoàn toàn trong tư thế mập mờ.

Nữ nhân ôm chặt cổ nam nhân an ổn thở đều.

Còn lúc này Lãnh Thần Duyệt vã mồ hôi như ra, trong lòng ngứa ngáy không thôi.

Hắn lại không dám đánh thức Huyên Huyên dậy.

Đôi mắt nhìn ra cửa sổ, sắc trời đã tối.

Lãnh Thần Duyệt cắn răng chịu đựng để cho Huyên Huyên ôm mình ngủ. một hồi lâu sau, Huyên Huyên cố tình rúc vào lồng ngực hắn.

Hơi thở ấm nóng áp lên cổ hắn, chân khẽ co lên chạm vào hạ thân của hắn.

Tức khắc Lãnh Thần Duyệt cảm nhận được dòng điện chạy khắp người mình.

Lồng ngực hắn phập phồng liên hồi, hơi thở trở nên nặng nề gấp gáp hơn.

Hắn muốn đẩy nàng ra nhưng không thể.

Hắn không muốn nảy sinh tình cảm không phải với Huyên Huyên.

Vì chuyện này là đại cấm kị.

Nhưng trong lòng lại rất hưởng thụ tư vị thoải mái này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 183: Câu Dẫn Vương Gia (7)


Lãnh Thần Duyệt hơi cúi xuống lén nhìn gương mặt của Huyên Huyên.

Hắn như trầm luân vào nhan sắc kinh diễm này, quả thật tuyệt sắc.

Thân thể mềm mại như tơ lụa, trắng noãn.

Bầu ngực căng tròn hô hấp đầy đặn áp lên lồng ngực hắn.

Phía dưới lại bị chân nàng chạm vào hạ thân.

Lãnh Thần Duyệt âm thầm kêu khổ, đã từng này tuổi rồi vẫn không qua được ải mĩ nhân.

Hắn là nam nhân, gặp tình cảnh này.

Dĩ nhiên nơi hạ bộ phản ứng kịch liệt, căng trướng chọc chọc vào đùi non của Huyên Huyên.

Tim hắn hơi nhảy dựng lên, đập loạn nhịp.

Một đêm Huyên Huyên ngủ ngon lành tới sáng, còn ai đó cắn chịu đựng dục hỏa quấn thân.

Sáng ngày hôm sau cô tỉnh dậy, thì người nằm kế đã không thấy đâu.

Đúng lúc này Tiểu Xuân bước vào chuẩn bị hầu hạ Huyên Huyên.

Thì ánh mắt nàng ta nhìn Huyên Huyên có chút không được bình thường.

Huyên Huyên nhíu mày nói: "Tiểu Xuân, em có chuyện gì nói với ta?"

"Thế Tử Phi, thứ cho nô tì to gan.

Đêm qua Vương Gia lưu lại cùng người sao?"

"Phải --"

"Rụp ~~"

Nghe được câu trả lời, Tiểu Xuân quỳ xuống.

Sắc mặt có vẻ ngưng trọng.

"Thế Tử Phi mặc dù Thế Tử không còn, nhưng Vương Gia là phụ thân của Thế Tử.

Hơn nữa còn là thúc thúc của đương kim Hoàng Thượng."

"Nô tì e sợ, nếu chuyện này đồn ra ngoài.

Trước mắt còn có nhiều quan lại, sẽ không hay cho người lẫn Vương Gia."

"Thế Tử Phi, xin người hãy suy nghĩ thật kĩ."

Nói xong, Tiểu Xuân lo lắng vò nhàu góc áo.

Ánh mắt đảo qua dò xét thái độ của Huyên Huyên.

Huyên Huyên mĩm cười xinh đẹp: "Ta biết em vì ta mà suy nghĩ.

Ta tự khắc biết bẩn thân làm gì, và muốn gì."

"Dĩ nhiên sẽ không để liên lụy tới Vương Gia.

Được rồi, em mau vấn tóc cho ta, Vương Gia còn chưa có ăn qua cái gì đâu."

Tiểu Xuân thở hắt ra, nàng ta phải cúi đầu trước sự cố chấp của Huyên Huyên.

Lúc sau đã chuẩn bị tươm tấp, trên tay Huyên Huyên còn bưng chén canh bát bảo.

Hướng Thư phòng mà tới.

Đúng lúc Huyên Huyên bước vào, liền thấy thái giám từ trong cung hình như đang bàn công việc gì đó với Lãnh Thần Duyệt.

Dường như rất hệ trọng.

Từ khi Huyên Huyên bước vào, thì vị thái giám đã nhìn cô với ánh mắt không mấy hào cảm.

Huyên Huyên chợt nhớ ra, chính mình hành sự lỗ mãng rồi.

Chưa có nha hoàn thông báo, đã tự tiện bước vào.

Lãnh Thần Duyệt nâng mắt nhìn Huyên Huyên, hắn âm trầm nói.

"Tư công công, xin nói tiếp.

Không cần lo lắng tới nàng."

Lúc này vị thái giám tiếp tục câu chuyện.

Huyên Huyên hơi tò mò, liền vểnh tai lên nghe.

"Vương Gia, Hoàng Thượng muốn ngài một lần nữa xuất chinh dẹp loạn quân Đa Nhĩ Cổ.

Chỉ là chưa biết ý Vương Gia như thế nào."

"Chính vì vậy Hoàng Thượng chưa hạ ý chỉ, sai lão nô tới hỏi ý kiến của Vương Gia."

Lãnh Thần Duyệt ngẫn người suy nghĩ, nhi tử đã chết hắn cũng không còn ý muốn nào khác.

Hắn định mở miệng đồng ý, bất chợt ánh mắt nhìn qua Huyên Huyên.

Trong lòng hắn có chút không nỡ, nếu như hắn một đi không trở lại như Nhi tử, thì nàng phải sống ra sao?

"Phiền công công bẩm lại với Hoàng Thượng, Lão thân nay tuổi đã già, sức đã yếu e sợ.

Không thể nào gánh vác trọng trách này."

Nghe thấy câu trả lời từ Lãnh Thần Duyệt, Huyên Huyên thở phào nhẹ nhõm.

Lãnh Thần Duyệt và vị công công kia nói chuyện một hồi, cuối cùng vị công công cũng kiếm cớ cáo lui.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 184: Câu Dẫn Vương Gia (8)


Đợi khi vị công công hoàn toàn khuất bóng, thì Huyên Huyên mới tiến lại gần.

Nhẹ nhàng đặt chén cháo Bát Bảo xuống.

"Phụ Thân, người định xuất chinh sao?"

"Sẽ không -- Ừm..

Cháo Bát Bảo ngon lắm, rất hợp khẩu vị của ta."

Lãnh Thần Duyệt vừa nói, tay khuấy đều chén cháo.

Miệng không ngừng tấm tắc khen ngợi.

Huyên Huyên rất hài lòng, khi thấy biểu cảm này của Lãnh Thần Duyệt.

Không uổng phí cô cất công học ngự trù.

"Phụ thân, nữ nhi định chế dược của người thành viên dễ uống hơn là sắc lên.

Nên mấy ngày này không thể nấu ngọ thiện giúp người.

"Không sao!

Vẫn là nữ nhi có lòng.

Con cũng đừng vì ta mà vất vả quá..."

Lãnh Thần Duyệt húp xong bát cháo, tròng lòng hắn có chút ấm áp xoẹt qua.

Cảm giác giống như chính mình có một thê tử tốt bên cạnh.

Dốc lòng vì hắn mà chăm sóc.

Dứt lời Huyên Huyên về phòng điều chế dược, Lãnh Thần Duyệt thấy sắc trời vẫn còn sớm bèn đi theo sau.

Hắn muốn nhìn Huyên Huyên làm sao để chế dược?

Thật tò mò không ít.

Vừa vào phòng, Huyên Huyên đã xắn tay vào công việc chế dược.

Còn để Lãnh Thần Duyệt ngồi một bên xem xét.

Lúc này Lãnh Thần Duyệt nhìn ngó xung quanh, trên bàn đều là bình sứ lớn nhỏ.

Bày bừa loạn một mảnh.

Nhìn Huyên Huyên chỉ chăm chăm điều chế dược, mà không để ý tới hắn.

Lãnh Thần Duyệt có chút bực bội nói.

"Lâu như vậy sao?

Hay thôi không cần phiền nữ nhi vì ta điều dược đâu."

Huyên Huyên không ngẩng đầu lên, trả lời: "Phụ thân, sắp xong rồi.

Người kiên nhẫn một chút."

Lãnh Thần Duyệt không thể kiên nhẫn được nữa, hắn đứng dậy nhằm kiếm trà uống.

Trên bàn có một ly nước ,hắn không một chút do dự mà uống cạn.

Uống xong hắn cảm thấy mùi vị có chút cổ quái.

Không phải trà, mà giống mùi dược vật.

Đích thực là dược, không sai biệt đâu hết.

"Phụ Thân, người làm sao vậy?"

Huyên Huyên nhíu mày, đảo đôi mắt nghi ngờ nhìn Lãnh Thần Duyệt.

Lúc này sắc mặt hắn đỏ bừng như nhỏ ra máu, hơi thở gấp gáp.

Lời nói có chút hổn loạn: "Nữ nhi, trong chén này... là thứ gì... hưmm."

Huyên Huyên ngây người, nhìn cái cái chén trống rỗng trên bàn, trợn tròn mắt, thất kinh nói: "Đó là xuân dược, nữ nhi phối cho tiểu hắc ( con mèo)."

"Phụ Thân?

Sao người có thể không hỏi qua liền uống?"

Miệng thì cô nói như vậy, nhưng trong thâm tâm Huyên Huyên mừng muốn chết.

Đây không phải ý trời sao?

Nhân cơ hội này mà không vắt cạn hắn.

Tên của cô chắc chắn sẽ viết ngược.

[...] Ký chủ, tên của cô có viết ngược thì vẫn là Huyên Huyên nha.

Huyên Huyên: "....

Bổn cô nương cần mi nhắc sao?"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 185: Câu Dẫn Vương Gia (9)


Nghe tới đây Lãnh Thần Duyệt sắc mặt tối sầm lại, hắn cảm giác được bụng nhỏ như có ai đó bắn hỏa dược.

Dục vọng dâng lên một cách mãnh liệt.

Hô hấp trở nên hỗn loạn, toàn thân nóng ran ngứa ngáy.

Bàn tay mềm mịn của Huyên Huyên khi chạm vào, thì hắn mới cảm thấy thoải mái không ít.

"Phụ thân!

Người cố chịu đựng, người thanh tỉnh một chút... nữ nhi liền mang nước lạnh vào."

Huyên Huyên mừng không khép được miệng, sắc mặt bắt đầu ửng đỏ hai lỗ tai hồng hồng.

Cô còn lâu mới đem nước lạnh tới, xuân dược này cực mạnh tên Lãnh Thần Duyệt này có ngâm hầm băng cũng vô ích.

Không để cho Huyên Huyên tiếp tục nói, thì cô đã bị Lãnh Thần Duyệt vật xuống đất.

Nhờ có xuân dược mà kích thích con thú hung hãn trong người hắn lên.

Lúc này hắn làm sao có thể, nghe thấy Huyên nói cái gì.

Từng thớ thịt cho tới máu hắn nóng lên một cách sôi trào.

Hắn không do dự mà xé nát y phục của Huyên Huyên.

Để lộ chiếc yếm màu trắng, thêu bạch liên.

"Phụ thân!

Người muốn làm gì.... người...

đừng lại đây."

Hai tay Huyên Huyên ôm trước ngực, mông hơi xê dịch về phía sau.

Miệng thì nói đừng cho có lệ, nhưng trong thâm tâm thì nghĩ khác.

Nhìn Lãnh Thần Duyệt bị xuân dược không chế, Huyên Huyên có chút sợ hãi.

Lỡ đâu hắn sung mãn quá cắm chết cô thì sao?

Lãnh Thần Duyệt như mãnh thú phát dục, nhìn cơ thể trắng noãn của Huyên Huyên sau lớp yếm mỏng.

Lúc này dục hỏa càng dâng lên, hắn áp môi mình lên cánh môi nhỏ ướt át của Huyên Huyên mà ngấu nghiến.

"A....

Ưmm..

ưmm......"

Bất ngờ bị hôn một cách nồng cháy, thân thể Huyên Huyên như muốn tan chảy ra.

Hơi thở nam nhân khiến cho Huyên Huyên hưng phấn không ít.

Lãnh Thần Duyệt như cá gặp nước, hắn hung hăng cắn gặm mút cánh môi của cô tới sưng đỏ.

Chiếc lưỡi nóng ran khẽ tách khớp hàm, càn quét bên trong miệng nhỏ.

Hắn càng hôn càng thấy ngọt ngào, bao nhiêu nước bọt Huyên Huyên tiết ra đều được hắn nuốt hết vào trong bụng.

"A...

ưm...

ư....

Phụ Thân..

ư..

ư......"

Bị Lãnh Thần Duyệt điên cuồng hôn, xém chút nữa làm Huyên Huyên thần hồn phách lạc.

Lãnh Thần Duyệt nghe thấy Huyên Huyên rên rĩ, miệng không ngừng gọi phụ thân.

Càng khiến hắn hưng phấn tới tột độ.

Một tay hắn xé rách luôn chiếc yếm trắng còn lại.

Hai tay thô bạo ra sức nhào nặn hai vú căng tròn của Huyên Huyên, không một chút ôn nhu nào.

"A... dừng lại....

đau quá...phụ thân... người nhẹ thôi...

ưm....."

Huyên Huyên hơi rùng mình, cảm giác vừa đau vừa thoải mái .Từ hai vú truyền vào, cô nhịn không được rên rĩ kích thích.

Lãnh Thần Duyệt vội vàng móc côn thịt thô to bành trướng ra, cọ cọ lên xuống nơi tiểu huyệt của Huyên Huyên.

Hắn đã từng này tuổi nhưng kinh nghiệm tình dục lại không hề có.

Hắn ôm Huyên Huyên thật chặt, hôn từ môi sau đó liếm mút xuống tận hai vú lớn của cô, chiếc lưỡi càn quyét liếm cắn hai núm vú.

Tích tắc hai núm vú đã cứng ngắc như hai viên đậu, hông hắn trượt lên xuống liên hồi.

Côn thịt nóng ran dán chặt lên bụng nhỏ của cô.

"Ha...

ưmm....

Ưm...

Phụ Thân.... nữ nhi thấy thật tê...

ưm... nữ nhi khó chịu...

ưm....."

Huyên Huyên khó chịu mà rên rỉ, lâu như vậy rồi hắn còn không làm gì khác nữa sao?

Già đầu như vậy không lẽ còn muốn mình dạy?
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 186: Câu Dẫn Vương Gia (10)


Huyên Huyên không thể chờ đợi nổi nữa, bàn tay cô khẽ vuốt từ vai trượt xuống đai lưng của hắn.

Dứt khoát rút đai lưng ra, lúc này hai người hoàn toàn trần trụi.

Cô khẽ nắm côn thịt nóng ran, gân guốc đang áp lên bụng nhỏ của mình.

Vuốt từ đỉnh quy đầu xoa xuống tận gốc.

"A.. hừ......."

Côn thịt bị trướng phát đau, bây giờ lại được bàn tay của Huyên Huyên chạm vào.

Hắn nhịn không được mà phát ra tiếng rên sảng khoái.

Lãnh Thần Duyệt thở dốc, hắn cho tay xuống nắm chặt bàn tay đang cầm cồn thịt của Huyên Huyên.

Gia tốc vuốt lên xuống nhanh, hai người quấn chặt nhau hai tay cầm côn thịt vuốt liên hồi.

"Hừ.... không....Hừ.. ta không... bắn được..

A...."

Tuy được Huyên Huyên dùng tay vuốt ve, khoái cảm tới nhưng hắn không thể nào ra.

Dường như hắn muốn nhiều hơn là bàn tay mềm mại kia.

Huyên Huyên nghe thấy hắn rên rỉ, cô hết cách lắc đầu ngao ngán.

Cô chỉnh tư thế cho tốt, nghiêng hông lại đặt côn thịt ngay giữa miệng tiểu huyệt.

Từ từ ấn mông của mình vào, Huyên Huyên cũng đã sớm chuẩn bị tốt tinh thần, chịu đựng cảm giác đau đớn việc phá thân.

Lúc này Lãnh Thần Duyệt cảm thấy quy đầu to lớn, liền được thứ nóng ấm ướt át bao bọc.

Hắn trợn trừng hai mắt, hông theo bản năng mà thúc đẩy.

Côn thịt to lớn không chút lưu tình nào, thọc mạnh vào bên trong.

Xé rách màng trinh, cắm sâu tới tận hoa huyệt.

"A... a...

đau.... a....... a...."

Hai mắt Huyên Huyên mở lớn, dù cho chuẩn bị tốt tinh thần.

Nhưng cảm giác này quá đau rồi.

Hơn nữa còn bị tên mất lí trí này tàn nhẫn xỏ qua.

Lãnh Thần Duyệt cảm thấy khoái cảm sung sướng quấn thân, nơi côn thịt được lỗ nhỏ kẹp chặt.

Máu hồng hơi rỉ ra ở nơi giao hoan, dâm dịch từ từ tiết ra giúp bôi trơn côn thịt to lớn bên trong.

Lúc này Lãnh Thần Duyệt không thể nào nhịn nổi, hắn vội vàng ngồi dậy thay đổi tư thế.

Côn thịt rút ra, một lần nữa mạnh bạo đâm thọc vào.

Hai tay hắn banh rộng đùi của Huyên.

Mông và hông phối hợp thúc đẩy theo kiểu truyền thống.

"A.... phụ thân.... a....

A...

đau....quá...

ưm..... a......"

Giờ phút này Huyên Huyên không thể nào chịu nổi, vừa phá thân không lâu.

Tên cầm thú này đã điên cuồng cắm côn thịt thô to vào sâu bên trong.

Bất giác Huyên Huyên hơi nhìn xuống.

Thấy bụng nhỏ nhô lên một cục.

Nơi tiểu huyệt đau rát, thật căng và cũng thật đầy.

Lãnh Thần Đang bị xuân dược khống chế, hắn nào có nghe Huyên Huyên kêu đau.

Chính vì tiếng rên này, càng khiến con dã thú trong người hắn điên cuồng hơn.

Hắn đè ép hai vai Huyên Huyên xuống, dục vọng khống chế tâm lý.

Mạnh bạo đâm thọc côn thịt vào sâu lỗ nhỏ, dâm dịch hòa lẫn máu đỏ nhiễu xuống sàn đất.

"A....

đau quá.... ta không chịu được.... a..... phụ thân... nữ nhi đau....quá....."

Huyên Huyên bị đau tới bật khóc.

Hai tay cô không ngừng đấm lên ngực, móng tay dài cào cấu loạn lên tấm lưng trần của Lãnh Thần Duyệt.

Hắn vẫn thúc đẩy côn thịt dập mạnh vào tiểu huyệt nhỏ khít như một bản năng của nam nhân.

Tiếng rên rỉ, van xin thống khổ của Huyên Huyên, càng khiến dục vọng của hắn tăng cao.

Lãnh Thần Duyệt cúi đầu xuống, ngậm một bên vú Huyên Huyên hút hút sữa.

Một tay xoa nắm hai vú no tròn, tay còn lại xoa loạn trên hoa đế.

Lúc này Huyên Huyên dần dần thích ứng với tốc độ của hắn, dâm dịch nhiễu ra như suối.

Ướt át lênh láng khắp đùi non.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 187: Câu Dẫn Vương Gia (11)


Nghe thấy tiếng động bên trong, Tiểu Xuân hớt hải chạy vào trong miệng hô lên.

Nhưng cảnh tượng trước mắt làm cho nàng ta, xấu hổ mặt đỏ tim đập nhanh.

"Thế Tử Phi..... người làm.... sao...."

Hình ảnh Vương Gia tôn kính của họ, đang cắm côn thịt gân guốc vào tiểu huyệt của Thế Tử Phi.

Tiểu Xuân giằng co tâm lý một hồi, cuối cùng bước ra ngoài còn thuận tay kéo cửa lại giúp hai người.

"Hừ....thật thoải mái.... bên trong kẹp ta muốn phát điên.....har.... hưmm...."

Lãnh Thần Duyệt thọc côn thịt mạnh bạo như vũ bão, khoái cảm đánh úp lên Huyên Huyên.

Khiến các dây thần kinh của cô trở nên tê dại.

Lúc này cảm giác đau đớn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khoái cảm sung sướng sôi trào bên trong hai người.

Huyên Huyên nhắm mắt hưởng thụ, hai đùi khép chặt lại không muốn côn thịt rớt ra ngoài.

"A.... a...

ân.... thật sướng.... phụ thân cắm nữ nhi thật sướng.... a... a......"

Huyên Huyên túm chặt lấy cổ Lãnh Thần Duyệt, cô đẩy hông lên cao.

Nhằm cho côn thịt đi vào sâu bên trong ngóc ngách hơn.

Mỗi cú thúc của hắn, quy đầu xuyên qua hoa tâm chạm tới tử cung.

Toàn thân Huyên Huyên run lên sung sướng, giật lên từng cơn.

Nghe thấy Huyên Huyên rên rỉ kích tình, hắn càng cảm thấy không đủ.

Miệng đắng lưỡi khô, Lãnh Thần Duyệt cúi đầu xuống.

Hai tay bóp chặt hai vú Huyên Huyên, dịch sữa nóng ấm ngọt ngào phun ra.

Hắn theo bản năng mút hút sữa liên hồi, dịch sữa vừa vào miệng liền cảm thấy tanh tanh ngọt ngào.

Càng mếm qua thì dục vọng càng sôi trào, côn thịt cắm ở lỗ nhỏ phía dưới trướng lên gấp hai lần.

"A..

Ân.. thật căng.... thật đầy... phụ thân... mau động...

ưmm..

ưm..."

Tiểu huyệt phía dưới cảm nhận được côn thịt bành trướng ra gấp hai, khoái cảm như thủy triều áp đảo tới.

Bất giác cô không kiềm chế được cảm xúc, miệng bắt đầu phát ra những lời cầu xin dâm đãng.

"Hừ....Thật ngọt... ngon... hư....ưm...."

Lãnh Thần Duyệt vẫn chăm chú hút sữa như hài tử.

Tay kia bóp mạnh khiến dịch sữa bắn tung tóe lên khắp mặt hắn, điều này càng khiến hắn thích thú như đang chơi đồ vật.

Mặc dù liếm láp liên hồi, nhưng hắn vẫn không quên thọc côn thịt phía dưới.

Hông và mông hắn gồng lên, đâm thọc thêm mấy trăm lần.

Giữa nơi giao hoan phát ra âm thanh "Bạch Bạch" chất dịch nhờn sền sệt chảy xuống sàn nhà.

Huyên Huyên bị hắn điên cuồng làm, khiến toàn thân cô mỏi nhừ.

Toàn thân tê ngứa rấm rức Huyên Huyên lại tiếp tục nỉ non.

"A..

ân... không được... phụ thân.... chậm đã...

ưmm... nữ nhi từ bỏ... a... a..

ưm...

Chết mất... sẽ chết...

ưm... a.......

ân..."

"Ân... quá sâu.... a... thật căng... phụ thân... người mau dừng lại... nữ nhi sẽ chết mất...

ưm.... a..... um...."

Huyên Huyên mở lớn hai mắt, miệng nhỏ thở hắt ra, hô hấp hỗn loạn.

Khoái cảm tra tấn khiến miệng cô chảy ra nước miếng.

Lãnh Thần Duyệt cảm thấy quy đầu của mình, như bị rất nhiều cái miệng nhỏ bám chặt, mút hút vào sâu bên trong.

Nghe thấy Huyên Huyên nức nở nỉ non, hắn càng muốn cắm xuyên qua cái lỗ dâm đãng ướt át kia.

"A.... phụ thân... nữ nhi ra.... ra mất....

ưmm... a.....

Ra... mất..."

Cô gấp gáp ghì chặt ngực mình dán lên khuôn ngực rắn chắc của hắn.

Tiểu huyệt co rút lại kẹp chặt côn thịt to lớn, chất dịch nóng ấm từ hoa huyệt tiết ra như dòng suối nước ấm.

"A.. hừ.....

ưmmm....

Không được.... dừng lại, nữ nhi mới ra.... không chịu nổi.. a...a.."

Tiểu huyệt vừa mới ra, chỗ nào cũng nhạy cảm.

Nay lại bị Lãnh Thần Duyệt điên cuồng thọc ra vào.

Toàn thân cô run rẫy lên từng hồi...

Nghe Huyên Huyên nức nở, hắn nhanh chóng gia tăng tốc độ.

Cho tới khi khoái cảm liên tục áp đảo, hắn chịu không nổi gồng người thọc thêm vài chục lần.

Miệng gầm lên một tiếng, bắn tinh dịch đậm đặc vào trong cơ thể Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 188: Câu Dẫn Vương Gia (12)


Huyên Huyên bị hắn bắn đầy tinh dịch vào bên trong tới cao trào.

Tứ chi cô run rẩy, mềm nhũn ra như nước.

Miệng nhỏ mở ra tham lam hít thở không khí.

Lúc này Lãnh Thần Duyệt mới xuất vào trong, hắn hoàn toàn xụi lơ nằm đè lên người Huyên Huyên.

Đôi mắt trống rỗng mơ hồ, dường như hắn vẫn đang hưởng thụ khoái cảm còn lưu lại.

"Phụ... phụ.. thân người mau đứng lên.... sắp đè chết nữ nhi rồi...

ưm..."

Huyên Huyên đẩy hai tay lên ngực hắn, còn không quên véo mạnh nhằm muốn hắn tỉnh lại.

Dù sao lúc này xuân dược cũng đã hết tác dụng.

Một hồi sau vẫn không thấy Lãnh Thần Duyệt nhúc nhích, cô ngờ vực nhìn hắn đang nằm đè lên bộ ngực của mình.

Trong lòng bộp chộp, không lẽ nam chủ tuổi già sức yếu.

Mới ra một lần đã đột quỵ?

Ngón tay Huyên Huyên run run khẽ đặt lên cánh mũi hắn.

Lúc này cô mới nhẹ nhõm thở ra, may quá là hắn sướng quá nên ngất thôi.

Lần sau vẫn nên cẩn thận hơn.

Huyên Huyên nhìn y phục của mình bị xé rách nhiều mảnh, la liệt trên sàn đất.

Thì cô lắc đầu ngao ngán, đá lăn Lãnh Thần Duyệt sang một bên.

"Tiểu Xuân, giúp ta chuẩn bị một bộ y phục mới."

Tiểu Xuân đỏ mặt đem y phục vào, còn lén nhìn Vương Gia tôn kính đang trần trụi ngất trên sàn.

Huyên Huyên muốn bật cười nhưng đành nhịn xuống, mở miệng nói.

"Em giúp ta thay y phục cho Vương Gia, sau đó gọi A Bảo tới đem Vương Gia về viện của mình."

Tiểu Xuân ngoan ngoãn làm theo, không lâu sau A Bảo tới đem Lãnh Thần Duyệt về viện của mình.

3 canh giờ sau Lãnh Thần Duyệt tỉnh dậy, đầu hắn hơi choáng váng.

Những hình ảnh dâm dục điên cuồng giao hoan lần lượt hiện trong đầu hắn.

Thoáng chốc gương mặt nghiêm nghị đã tái lại, hắn không nghĩ một lão như hắn.

Lại như con dã thú điên cuồng cắm Thê tử của nhi tử của mình.

Tư vị loạn luân đại cấm kị này, lại khiến hắn một lần nữa hưng phấn.

Trong lòng nhộn nhào không yên.

Thoáng chốc vật hạ thân lại một lần nữa bành trướng.

Lãnh Thần Duyệt vắt óc suy nghĩ, hắn cố gắng thuyết phục chính mình bằng đủ mọi lí do.

Nhi tử đã chết, vậy thì người làm phụ thân như hắn thay nhi tử chăm sóc yêu thương thê tử của nó vậy.

Dù sao mấy ngày qua Huyên Huyên cố gắng ra sức câu dẫn hắn, thì hắn đã rõ như ban ngày.

Suy nghĩ thấu đáo, Lãnh Thần Duyệt không còn gì để áy náy trong lòng.

Huyên Huyên là cực phẫm, ăn qua một lần đã gây nghiện.

Biết vậy ngay từ đầu, hắn không cần nhịn tới khổ sở.

Lãnh Thần Duyệt nhớ lại chính mình làm quá thô bạo, hơn nữa còn là lần đầu của nàng.

Trong lòng hắn có chút thương xót, âm thanh nỉ non van xin của Huyên Huyên quanh quẩn trong đầu hắn.

Nhất thời hắn muốn một lần nữa được cắm chết nàng.

Tới khi hoàng hôn buông xuống, Lãnh Thần Duyệt quyết định bỏ ngọ thiện mà đi tới Hỷ Lai Viện từ xa Tiểu Xuân đã trông thấy hắn, liền cúi người hành lễ sau đó tìm cơ hội trốn đi.

Lúc này Huyên Huyên đang tắm sau bức bình phong.

Trong thùng tắm rãi đầy cánh hoa hồng thơm ngát, Lãnh Thần Duyệt nhìn chăm chăm như lang như hổ.

Hai vú cao ngạo vểnh lên, núm vú hồng nhuận.

Làn da trắng như tuyết non mịn như đậu hũ.

Lãnh Thần Duyệt nhịn không được nuốt nước xuống.

Hắn suy nghĩ, lần sau nhất định sẽ làm bồn tắm uyên ương.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 189: Câu Dẫn Vương Gia (13)


Lãnh Thần Duyệt cau mày lại, hắn không thể kiềm chế nổi bắt đầu cởi bỏ y phục của mình.

Bồn tắm có hơi nhỏ, nhưng hai người chắc chắn là vừa.

Hắn tiến lại gần phía sau lưng của Huyên Huyên.

Hơi thở ấm nóng dán vào cổ mình khiến Huyên Huyên giật mình, quay lại nhìn về phía sau.

"Phụ thân, sao người lại không mặc y phục?"

Huyên Huyên la lớn, giả bộ lấy tay che mặt mình.

"Còn kêu ta là phụ thân?

Nàng ra sức câu dẫn bổn vương bây giờ còn giả bộ?

Thật dâm đãng..."

Lãnh Thần Duyệt không vui, hắn hừ lạnh một tiếng.

Sau đó hai tay nhanh chóng bắt lấy vú Huyên Huyên.

Hai đầu ngón tay vân vê gẩy liên tục.

Hắn cười vui sướng, ban nãy trúng dược không có cảm nhận hết.

Lúc này hắn hoàn toàn tỉnh táo, không ngờ ngực nữ nhân lại mềm mại, bóp vào thoải mái như vậy.

"Ưm..

ân... phụ... phụ... thân người làm cái gì vậy... mau dừng tay lại...

ưm..."

Cổ họng Huyên Huyên rên rỉ, tay cô đè lên tay hắn.

Miệng thì nói dừng lại nhưng tay thì dán chặt lên ngực căng tròn của mình.

"Để phụ thân, giúp nữ nhi sung sướng..."

Dứt lời hắn cúi đầu xuống, dùng miệng liếm láp hai vú lớn.

Đôi khi hàm răng khẽ mở cắn lên vúm vú.

Hai vú bắt đầu tiết ra dịch sữa, hắn thích ý hút hết sữa vào trong bụng.

"Ân... phụ thân...

đừng ....ưm... liếm thật nhột...... a... a.....

ưm....."

Lãnh Thần Duyệt liếm cô tới mức rụng rời, cô liên tục ấn mạnh đầu hắn vào trong ngực mình.

Dục vọng bắt đầu nổi lên, toàn thân ngứa ngáy khó chịu.

Lãnh Thần Duyệt mút liếm liên tục, tay kia véo véo núm vú hơi kéo ra.

Tay còn lại di rời từ eo xuống tới đùi, từ từ tách khe ở giữa hai chân Huyên Huyên ra.

"Ngô.. a...

ưm.....

ư....."

Thân thể Huyên Huyên bị đùa bỡn dưới nước.

Khiến cô cảm thấy tư vị này rất lạ lẫm.

Cơ hồ còn thoải mái sung sướng tới tột độ.

Lãnh Thần Duyệt vẫn chăm chỉ hút sữa liếm mút.

Ngón tay khẽ tách tiểu huyệt ra, hơi ma sát cọ lên hoa đế, bất giác Huyên Huyên cong người ôm chặt lấy hông của hắn.

Dâm dịch ấm nóng chảy ra, hòa chung với nước tắm trong thùng.

Ban ngày mới cắm xong, bây giờ lại cắm tiếp.

Lãnh Thần Duyệt khoái trí, đùa bỡn trêu chọc tiểu huyệt liên hồi.

Hắn cảm giác như chính mình hồi xuân, trở về độ tuổi đôi mươi.

Ngón tay của hắn chọc vào bên trong, xoáy mạnh thăm thú từng ngóc ngách bên trong tiểu huyệt.

Bất giác hắn kinh ngạc, khi cảm nhận được tiểu huyệt cắn nuốt ngón tay của hắn.

Da thịt Huyên Huyên nóng như bốc hảo, dán chặt lên người hắn.

Lãnh Thần Duyệt hơi nâng đùi lên, hơi đặt Huyên Huyên dựa vào đùi.

Lắc mông và hông của cô, Tiểu huyệt cọ sát trượt lên xuống trên đùi của hắn.

Dâm dịch ấm nóng rỉ ra đùi lớn của hắn.

"A....a... phụ thân, mau cắm nữ nhi.. thật ngứa... a... a..."

Lãnh Thần Duyệt bị kích thích tới cực điểm, khi nghe thấy Huyên Huyên xưng hô như vậy... hắn không ngại mà đáp lại.

"Được.... phụ thân cắm chết nữ nhi dâm đãng... cắm hư cái lỗ nhỏ phía dưới này."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 190: Câu Dẫn Vương Gia (Cao H)


Lãnh Thần Duyệt cảm giác được thân thể hai người, mặc dù ngâm trong nước nhưng đã sớm nóng đến khẩn trương.

Hắn không thể nhịn được nữa tay cầm côn thịt hướng tiểu huyệt thọc mạnh vào.

Quy đầu vừa vào bên trong tiểu huyệt chật hẹp, đã cảm nhận được độ ấm áp trơn ướt.

Tư vị sung sướng này khiến hắn thanh tỉnh hơn hẳn.

Lúc này hắn ôm lấy eo nhỏ của Huyên Huyên, hông nhấp vào mạnh mẽ.

Giữa nơi giao hoan của hai người tạo nên bọt nước giữ dội.

Huyên Huyên bị cắm tới mức đầu có loạn một hồi.

Miệng rên rĩ kích dục, hai tay bám chặt lên thùng tắm, mông và hông hơi nâng lên nhún theo từng nhịp.

Lãnh Thần Duyệt xoay người cô lại, hắn bế Huyên Huyên lên.

Hai chân cô kẹp chặt vào hông hắn, tay bám lên cổ.

Ngực phập phồng liên hồi.

Hắn một lần nữa rút côn thịt ra, chỉnh cho tư thế thật tốt.

Một lần nữa cắm sâu vào bên trong tiểu huyệt, đỉnh quy đầu chạm tới hoa huyệt.

Lãnh Thần Duyệt thọc ra vào liên tục, mắt hắn vẫn nhìn vào nơi tiểu huyệt.

Đang cố gắng mút kẹp chặt lấy côn thịt của hắn.

"Hừ.. thì là tiểu huyệt của nữ nhi lại đói tới mức này, ăn gậy thịt của phụ thân ngon tới vậy sao?"

Dứt lời một tay của hắn vuốt xuống, niết lên hai canh hoa đang ôm thật chặt côn thịt.

Ngón tay đùa bỡn niết liên hồi lên hoa đế, thoáng chốc hoa đế đã cứng lên như hạt đậu.

Dâm dịch rĩ ra thấm ướt vài sợ lông thưa, dính lên ngón tay của hắn.

Lãnh Thần Duyệt nhìn đến xuất thần, hắn như bị mê hoặc bởi tiểu huyệt dâm đãng này.

"Phụ thân....

ưm... người đừng xem nữa... mau động!

Nữ nhi ngứa....thật ngứa.... a. a..... a....

ưm...."

Sắc mặt Huyên Huyên đỏ bừng, hai mắt nhiễm lên tầng hơi nước mỏng.

Ánh mắt mông lung nhiễm đầy tia tình dục, ôm chặt ghì lấy cổ hắn.

Lãnh Thần Duyệt ngẩng đầu lên nhìn, Huyên Huyên nhịn không được mà sắc mặt đỏ hồng.

Càng khiến hắn như bị kích thích, hông thúc một cái thật mạnh, côn thịt xuyên qua hoa tâm.

"Ân... phải rồi..

ưm... mau cắm nữ....ưm... a..a.... a..."

Lúc này Huyên Huyên không thể nghĩ thứ gì khác, tiểu huyệt nhỏ bé sớm đã được côn thịt lấp đầy tới căng.

Quy đầu to lớn xuyên qua hoa huyệt đâm tới điểm G, khiến cho Huyên Huyên tê liệt.

Tiểu huyệt co rút, bóp chặt lấy côn thịt thô to gân guốc.

"Ha... nữ nhi đừng kẹp chặt...a..

ưm... phụ thân muốn gãy...

đừng kẹp....thả lỏng ra...

ưm.... ha...."

Lãnh Thần Duyệt thoải mái tới mức bật ra tiếng rên rĩ, hắn ôm toàn bộ cơ thể xinh đẹp mĩ miều của Huyên Huyên vào trong ngực.

Phía thân dưới vẫn không ngừng động, thọc liên tiếp ra vào.

Nước tắm trong thùng đã sớm tung tóe văng ra ngoài hơn nửa.

Tiểu Xuân ở ngoài nghe thấy tiếng động, gương mặt ngây thơ nổi lên một tầng mây hồng.

Huyên Huyên ôm chặt cổ Lãnh Thần Duyệt, hắn cũng bóp chặt eo nhỏ Huyên Huyên.

Côn thịt to lớn thọc ra vào thêm trăm lần.

Mặc dù Lãnh Thần Duyệt không có kĩ năng gì giỏi, nhưng hắn lại lấy côn thịt to lớn ra.

Chiếm thế thượng phong, khoái cảm cứ như vậy tiến tới, áp đảo lấy Huyên Huyên.

Huyên Huyên rùng mình, hai mắt nhắm chặt hưởng thụ khoái cảm.

Tay cào cấu loạn xạ lên tấm lưng rắn chắc của Lãnh Thần Duyệt.

Bên trong tiểu huyệt tiết ra từng đợt dịch ấm, phủ lên đỉnh quy đầu.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 191: Câu Dẫn Vương Gia (Cao H)


Huyên Huyên quấn chặt lấy thắt lưng hắn.

Lãnh Thần Duyệt mạnh bạo động, côn thịt thô to như chày thọc vào tiểu huyệt nhỏ khít.

Tàn nhẫn không thương tiếc.

"Ưm... a.... thật đầy..

ưm.. phụ thân...

ưm... a....

ân....

ư.....

Căng quá...

ưm..."

Tư vị sung sướng tê dại khiến Huyên Huyên như người mất hồn.

Cổ họng phát ra âm thanh rên rĩ mê người.

Lãnh Thần Duyệt cúi đầu xuống hút, cắn nhẹ lên cái cổ trắng nõn của cô.

Chiếc lưỡi rà xoát sau gáy, xương quai xanh và bờ vai nhỏ nhắn.

Lưu lại vết hồng hoan ái, xấu hổ không thôi.

"Ưm.. phụ thân...

đừng liếm.... thật nhột..

ưm.. a.... nhột....

ưmmm."

Hắn híp mắt nhìn Huyên Huyên rên rĩ, eo nhỏ vặn vẹo lên xuống hệt như con rắn.

Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy, nam nữ ân ái giao hoan lại sung sướng tới vậy.

Cảm giác này quả thật gây nghiện.

Dường như hắn không thể kiềm chế được nữa, bàn tay to lớn nắm chặt eo của Huyên Huyên.

Hông lẫn mông gia tăng tốc độ nhấp côn thịt vào sâu bên trong.

Đỉnh quy đầu xuyên qua hoa tâm cắm tới điểm G, chạm lên xuống mát xa vách tử cung liên hồi.

Lúc này hắn cảm thấy cổ tử cung co thắt, ôm chặt hút lấy quy đầu.

Dịch ấm bủa vây quang côn thịt, toàn thân côn thịt bị kẹp chặt tới khẩn trương.

Lãnh Thần Duyệt mím chặt môi, hơi thở gấp gáp đâm thọc thêm vài chục lần.

Lúc này Huyên Huyên vừa đau vừa sướng, hốc mắt phiếm hồng, toàn thân nóng lên

"Ân... ngô.. phụ thân.....

ưm.. không được... nữ nhi muốn ra..

ưm.. a.... a...

ưm..."

Huyên Huyên nhịn không xong, hai tay lẫn hai chân cô quấn chặt người Lãnh Thần Duyệt.

Hoa tâm co thắt lại, phun ra dâm dịch.

Lúc này Lãnh Thần Duyệt cảm nhận được côn thịt, được cỗ ấm áp nóng ướt bao quanh.

Khoái cảm như thủy triều dâng tới.

Khiến đỉnh quy đầu tê dại, thần hồn như lìa khỏi xác.

Trong lòng hắn cố gắng gồng lên, nhằm muốn đè ép kích động, lẫn khoái cảm xuống.

Nhưng côn thịt bành trướng lên gấp hai lần, nhịn không được mà nhấp mạnh thêm hai ba lượt vào sâu tận bên trong.

Lãnh Thần Duyệt cao trào, đỉnh quy đầu bắn ra tinh dịch lấp đầy bụng nhỏ của Huyên Huyên.

"Nữ nhi...Hừ....con mới.. tiểu sao?"

Tuy hắn đã 40 nhưng chuyện nam nữ lại rất ngây ngô.

Hắn chỉ cảm thấy tiểu huyệt tiết ra chất dịch gì đó, khiến hắn mất hồn không thôi.

"Phụ... phụ thân... người sướng dĩ nhiên bắn tinh, còn nữ nhi cao trào liền ra dịch...."

Dứt lời Huyên Huyên cúi thấp đầu xuống, hai tai đỏ hồng.

Cô xấu hổ muốn chết, tên nam chủ này già đầu rồi mà vẫn không biết cái gì là nữ nhân cao trào a~~~

Lãnh Thần Duyệt nhìn hình dáng xấu hổ của Huyên Huyên, thoáng chốc côn thịt ỉu xìu bên trong tiểu huyệt.

Liền tức tốc ngẩng đầu.

Không thể trách hắn được, có trách thì dò nàng quá mê người.

Lại câu dẫn hắn.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 192: Câu Dẫn Vương Gia (Hơi H)


Lãnh Thần Duyệt nghe Huyên Huyên giải thích tận tình như vậy.

Thì hắn đã hiểu ra, nguyên lai hắn và nàng giống nhau, cao trào liền ra.

Cảm xúc vui vẻ chưa được vài giây, thì sắc mặt hắn đã đen như bao công.

Nàng thực sự hiểu như vậy thì, chắc chắn đêm tân hôn kia nàng đã hầu hạ nhi tử hắn rất chu đáo?

Chỉ là chưa kịp ân ái nhi tử đã phải xuất binh.

Nghĩ tới lúc này, Lãnh Thần Duyệt nổi cơn ghen.

Hắn ghen tị với nhi tử, chắc chắn nhi tư hắn đã từng chạm qua cặp ngực no tròn cao ngạo kia.

Cũng đã từng chạm qua cơ thể mê người kia, kể cả tiểu huyệt phấn nộn múp míp câu dẫn người.

Lúc này khắp người Lãnh Thần Duyệt nồng nặc mùi dấm chua.

Lúc này hắn thật sự muốn chiếm hữu Huyên Huyên, không cho phép ai đụng vào thân thể nàng.

"Á....phụ thân, đừng nhéo, nữ nhi đau...."

Bất giác Huyên Huyên giật nẩy lên, vì cảm nhận được.

Eo nhỏ của mình bị véo mạnh, còn nổi lên vết đỏ hồng.

"Phụ phân, hôm nay tới đây thôi, người nên trở về nghỉ ngơi.

Nữ nhi không còn sức nữa."

Huyên Huyên nói đều là sự thật, mới ban ngày hắn cắm còn chưa đủ.

Bây giờ lại cắm thêm một lần.

Nếu đêm này còn để hắb chơi thì xác định, ngày mai cô không thể đứng dậy nổi.

Lãnh Thần Duyệt trừng mắt, hắn bế Huyên Huyên ra khỏi thùng tắm.

Vật cô ngã xuống giường, hai tay bóp mạnh bú, mạnh mẽ nhéo nhéo.

"Hừ... nàng nói đi.. nàng đã hầu hạ hắn bao nhiêu lần rồi..."

Hắn mở miệng, cất giọng chất vấn.

Ánh mắt lẫn sắc mặt hiện rõ lên chữ "Ghen".

Hai tay vẫn nhào nặn trên ngực lớn, thi thoảng gẩy gẫy núm vú.

"Phụ thân, người có bệnh?

Người nói gì nữ nhi không hiểu.....?"

Quả thật lúc này cô thật sự không hiểu Lãnh Thần Duyệt đang muốn nói cái gì.

Một lúc sau, cô mới hoàn toàn hiểu ra ý của hắn.

Lúc này cô không biết nên cười, hay khóc đây.

Nhi tử của hắn chết trận, trong đêm tân hôn chưa kịp uống rượu giao bôi chứ đừng nói tới ân ái.

Vậy mà giờ phút này hắn lại đi ghen tị với nhi tử của mình, hơn nữa còn là người đã chết.

"Nàng không chịu nói ra sao?

Vậy ta liền cắm hư nàng, chơi chết nàng trên giường."

Lãnh Thần Duyệt hung hăng xoa nắn loạn lên người Huyên Huyên.

Bàn tay hắn đi đến đâu đều lưu lại vết hồng tím tím....

Trong đầu hắn lúc này đều là cảnh tượng , hắn nghĩ ra.

Huyên Huyên cùng nhi tử của hắn cuồng hoan.

Hắn nhớ tới mấy ngày trước, nàng ra sức câu dẫn hắn.

Trong lòng hắn hưng phấn lẫn ghen tuông tới cực điểm.

Hai ngón tay tàn nhẫn đâm vào tiểu huyệt.

Tay còn lại xoa nắn, bóp đảo điên hai vú , dịch sữa bắn tung tóe khắp nơi.

"Hừ!

Bàng mau nói đi.

Có phải nàng vẫn còn nghĩ tới hắn?"

"Nàng thích hắn chạm vào thân thể dâm đãng này hay thích ta cắm qua?"

Trong lòng Huyên Huyên bộp chộp, sắc mặt cô hơi tái lại.

Không lẽ tên nam chủ này, muốn tiếp tục chơi chết cô sao?

Hắn ghen cái gì chứ?

"Ư..

Ân... phụ thân, chính người lấy đi trinh tiết của nữ nhi mà... nữ nhi và Lãnh Thần Dật, chuyện gì cũng chưa làm gì qua....

ưm......ư...

đừng mà..."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 193: Câu Dẫn Vương Gia (H)


Nghe Huyên Huyên nói như vậy, lửa giận của hắn nguôi ngoai đi phần nào.

Nhưng hai tay vẫn lưu loát động khắp nơi nhạy cảm trên cơ thể cô.

"Từ bây giờ ta cấm nàng suy nghĩ nam nhân khác ngoài ta."

"Chỉ một mình ta mới có quyền cắm nàng, chà đạp nàng."

Huyên Huyên kinh ngạc há miệng thật lớn, đây có được tính là hắn đang cố tình gây sự với cô hay không?

Lãnh Thần Duyệt nhìn những vết tím hồng trên cơ thể trắng nõn, phút chốc côn thịt nóng như muốn nổ tung.

Hắn nhịn không được mà muốn chà đạp cô dưới thân, mặc dù đã cắm hai lần, nhưng vẫn thấy không đủ.

"Ta sẽ thú nàng làm thê, mặc kệ miệng đời nói cái gì.

Cả đời cả kiếp này nàng chỉ có một mình Lãnh Thần Duyệt ta."

"Chỉ có mình ta chơi nàng, ta cho phép nàng rên rĩ dưới thân ta.

Nàng đã nghe rõ chưa?"

Lãnh Thần Duyệt nghiến răng nghiến lợi rít từng chữ qua kẽ răng.

Côn thịt nóng thô to áp lên bụng nhỏ Huyên Huyên.

Ngón tay tàn nhẫn ra vào cắm nơi tiểu huyệt, không một chút nào được xem là ôn nhu.

Lúc này hắn chỉ muốn Huyên Huyên nhớ mãi hắn, kể cả khi sung sướng nhất cũng phải nhớ đến hắn.

Huyên Huyên thở dốc, lúc này cô hoàn toàn bị Lãnh Thần Duyệt kiểm xoát.

Khoái cảm dâng lên như thủy triều, lấn át đi tư vị đau đớn ban đầu.

Dâm dịch tiết ra ướt một mảng giường.

Bàn tay của Lãnh Thần Duyệt đã sớm ướt nhẹp từ lâu.

"Ân..

ân.... phụ thân.... a...

Chàng nhẹ thôi... a.. a....

ưm... nữ nhi....

ưm... thiếp đau quá.. trướng..... a.... a... chết mất..

ưmm.."

Huyên Huyên cố gắng vặn vẹo eo, cảm giác sung sướng khiến cơ thể cô giật lên từng cơn.

Cổ họng phát ra âm thanh rên rĩ, câu từ hỗn loạn, chính cô cũng không hề biết bản thân mình đang nói cái gì.

Hai chân Huyên Huyên mở rộng ra, lúc này cô muốn vật to lớn hơn hai ngón tay của hắn.

Ánh mắt Huyên Huyên nhìn chăm chăm vào côn thịt bành trướng, lưỡi vươn ra liếm cánh môi hồng nhuận.

Dường như Lãnh Thần Duyệt hiểu nàng cần thứ gì.

Hắn nhếch môi cười lạnh, tay cầm côn thịt gân guốc thô dài rà xoát niết lên hoa đế, dâm dịch nhiễu ra bôi trơn đỉnh quy đầu.

"Nàng cần thứ này, muốn thì tự tới....ưmm.. mau lại đây...."

Lời nói của Lãnh Thần Duyệt như bùa mê, Huyên Huyên rướn người lên, mông cố gắng khớp với quy đầu.

Nhưng chỉ vừa chạm vào đã tuột ra do quá trơn...

"Ưmm.. phụ thân....

Thần Duyệt, chàng mau cho ta..

ưm.... a... ta khó chịu... chàng mau cắm ta...."

"Hừ..

đồ tiểu yêu tinh câu dẫn người."

Lãnh Thần Duyệt không thể kềm chế trước hình ảnh, dâm mị kích tình của Huyên Huyên.

Hắn nắm chặt côn thịt, chỉa vào miệng tiểu huyệt múp míp hồng hào, sớm đã bóng loáng do ướt đẫm dâm dịch.

Côn thịt nóng bỏng căng trướng, từ từ tách hai mép ra.

Hắn hít sâu một hơi đẩy mạnh vào trong, tạo nên âm thanh "ọt"

"Ân... a...

đúng rồi... thật to..

ưm... a..."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 194: Câu Dẫn Vương Gia (18)


Huyên Huyên rên lên thỏa mãn, tiểu huyệt co rút siết chặt lấy côn thịt.

Lúc này Huyên Huyên như người mất hồn, côn thịt thô dài của hắn động liên tục sâu bên trong, tức khắc dâm dịch nhiễu nhão ra.

"Ha...nàng đừng kẹp khẩn trương như vây...

ưm.. hưm.....

đứt mất...."

Lãnh Thần Duyệt nhíu mày, bặm môi.

Cổ họng phát ra âm thanh động dục, tiểu huyệt co rút kẹp chặt lấy côn thịt của hắn.

Tư vị sung sướng lẫn ẩn ẩn đau, khiến thân thể hắn run lên từng hồi.

Bên trong như có hàng trăm cái miệng nhỏ quấn lấy, mút chặt hắn.

Hắn hít sâu một hơi bắt đầu thọc ra vào, vài giây sau tiểu huyệt tiết ra dâm dịch xối xả lên đỉnh quy đầu.

Lãnh Thần Duyệt híp mắt nhìn gương mặt dâm mị kích tình của Huyên Huyên.

Hắn liền biết nàng lại cao trào, nên mới ra dịch thủy.

Trong lòng Lãnh Thần Duyệt vui mừng một mảnh.

Hắn khom người xuống, mông và hông phối hợp bắt đầu cắm mạnh mẽ như vũ bão.

Hai tay xoa nắn hai vú căng trướng sữa, ngón trỏ hơi vân vê xoa, niết ma sát lên núm vú.

Tức khắc núm vú cứng ngắc, chỉa lên cao ngạo.

Cổ họng hắn bất giác khô nóng, khó khăn nuốt nước bọt xuống.

Không suy nghĩ nhiều, hắn cúi đầu xuống một bên mút hút vú.

Tay kia liên tục đảo bên còn lại.

Cánh môi khô khốc nóng rực, cọ liên hồi lên.

Huyên Huyên ưởn ngực cao lên.

Hai tay ghì chặt đầu Lãnh Thần Duyệt ép lên ngực mình.

"A... a... phụ thân...

ưm....

Thần Duyệt... chàng ...mau.. hút.. ta trướng... rất trướng... a.. a....."

Huyên Huyên trong cơn khoái lạc, thần trí trở nên mờ hồ.

Cô chỉ cảm thấy cánh môi khô nóng kia, đang hung ác cắn gặm mút hai vú mình.

Nước bọt vương vãi từ cổ cho tới xuống ngực trắng như tuyết.

Tư vị thô bạo, ngứa ngáy này càng khiến Huyên Huyên trở nên hưng phấn, tê dại tới lạ thường.

"Nàng là của ta....chỉ có ta mới khiến nàng cao trào... côn thịt to này là của nàng......tất cả là của nàng....."

Lãnh Thần Duyệt vừa cắn gặm, vừa lên tiếng chiếm hữu.

Huyên Huyên nghe được cô cũng chỉ biết phối hợp rên rỉ dưới thân hắn.

Cô chắc chắn là của hắn rồi, ai biểu hệ thống không tiết tháo kia đã phát nhiệm vụ chứ.

"Hừ"

"Phải.. nữ nhi là của phụ thân...là của phụ thân.. chỉ có chàng mới khiến ta cao trào.. a... mau cắm hư ta...

ưm...."

Huyên Huyên mơ màng đáp lại, Lãnh Thần Duyệt nghe thấy như vậy.

Hắn hài lòng không ít, tay và miệng vẫn chăm chỉ đảo trên ngực căng trướng của Huyên Huyên.

Thân dưới nhấp liên hồi, côn thịt phối hợp theo nhịp mạnh mẽ không thiếu phần ôn nhu điên đảo bên trong.

Hắn nhấp thêm vài chục lần, bắn tinh dịch đặc sệt vào bên trong tử cung.

Lúc này hắn mới hoàn toàn thỏa mãn, rút côn thịt ra tinh dịch theo đó nhiễu xuống giường.

"Ưm.. a...

ưm....

ưm.....

Ha....."

"Hô.... hừm......"

Hai người cùng lúc lên cơn cao trào, khoái cảm lưu động khắp thân thể.

Vài phút sau Lãnh Thần Duyệt nhếch mép cười, nhìn chăm chăm vào thân thể nhiễm đầy mồ hôi lẫn dâm dịch của Huyên Huyên.

"Ta vẫn nên giúp nàng tắm rửa..."

Nghe Thấy vậy Huyên Huyên mở lớn hai mắt.

Nhưng thân thể đã sớm rã rời không còn sức lực.

Đành phải để yên cho hắn đem chính mình vào thùng tắm.

"Không cần... ta không cần chàng tắm rửa...

ưm......"

Miệng cô liên tục từ chối, cô sợ rằng tên cáo già này giúp mình tắm rửa.

Thì hắn lại làm ra những chuyện gì.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 195: Câu Dẫn Vương Gia (19)


Lãnh Thần Duyệt bất mãn, hắn hừ lạnh một tiếng.

Mặc kệ Huyên Huyên luôn miệng có từ chối hay không, hắn vẫn muốn đem nàng đi tắm.

Dù sao hắn cũng khiến nàng cao trào liên tục.

Tuy kỹ thuật không có nhưng côn thịt hắn thô to là sự thật không thể nào thay đổi được.

Ánh mắt của hắn chạm vào tiểu huyệt hơi ửng đỏ vì sưng lên, trong lòng hắn nổi lên thương tiếc.

Có phải là do hắn không kiềm chế được, làm có chút thô bạo hay không?

Bất ngờ trong đầu hắn lóe lên một ý tưởng.

Không biết tiểu huyệt dâm đãng kia có mùi vị gì?

Hắn thật muốn nếm thử qua.

Không cần suy nghĩ thêm, hắn đặt Huyên Huyên xuống thùng tắm.

Hai tay banh rộng đùi trắng noãn của Huyên Huyên ra vắt lên vai hắn.

Khuôn mặt điển trai hơi cúi xuống tiến sát vào tiểu huyệt.

Cánh mũi hắn khẽ run run hít hà mùi hương đặc trưng của nữ nhân tỏa ra.

Đầu lưỡi ướt nóng, nham nhám duỗi ra liếm lên hai cánh hoa phấn nộn.

Từ từ càn quét lên hoa đế, hơi gẩy gẩy lên vài lần, dâm dịch một lần nữa tiết ra ướt cánh môi của hắn.

"Ha... tê....

ưm....."

Huyên Huyên rên rĩ thật nhỏ, tay ghì chặt đầu hắn ép chặt vào nơi tư mật của mình.

Mới vừa rồi còn bị hắn chơi tới sưng vù, bây giờ lại được liếm, tư vị nhột nhạt khó tả xâm chiếm lấy cô.

Lãnh Thần Duyệt dường như chính mình biết lỗi, hắn hơi ngẩng đầu lên nhìn Huyên Huyên.

Đồng thời hít lấy một ngụm không khí vào bên trong.

"Ngoan, ta giúp nàng liếm!

Liền sẽ nhanh hết đau."

Huyên Huyên nhăn mày, lúc này cô thật muốn đánh chết tên cầm thú này.

Biết cô đau sao còn chơi tới muốn hỏng như vậy?

Liếm thì liếm đi, nói nhiều như vậy để làm gì.

Dứt lời Lãnh Thần Duyệt tiếp tục liếm mút.

Lưỡi hắn hệt như con rắn nhỏ liếm láp khắp nơi miệng tiểu huyệt.

Nước dãi nhiễu nhão lên những vết sưng đỏ.

Thi thoảng hắn hơi mút lấy cánh hoa phấn nộn kia, đồng thời nuốt dâm dịch vào trong cổ họng.

Đầu lưỡi duỗi thẳng đâm vào bên trong.

Ngón tay lưu loát ma sát lên hoa đế, hắn cảm nhận được lỗ nhỏ này đang quấn chặt lấy hắn.

Lãnh Thần Duyệt kinh ngạc, xen lẫn vui sướng.

Lưỡi nhỏ như vậy tiểu huyệt còn kẹp chặt tới khẩn trương.

Hắn sung sướng khi được liếm láp nơi giúp hắn lên tiên này.

Chiếc lưỡi cong lên rồi hạ xuống.

Xoay tròn đảo lộng từng ngóc ngách từng thớ thịt bên trong tiểu huyệt.

Huyên Huyên thở dốc, ngực phập phồng tới khẩn.

Cô cố gắng ép gương mặt Lãnh Thần Duyệt vào tiểu huyệt của mình.

Dâm dịch tiết ra như suối, ướt đẫm gương mặt của hắn.

Huyên Huyên đẩy đầu Lãnh Thần Duyệt ra, cô nỉ non nói: "Phụ thân... chỗ này cũng cần liếm..

ưm... khó chịu.... thật khó chịu..."

Lãnh Thần Duyệt thất thần nhìn theo hướng Huyên Huyên chỉ.

Hắn liền kinh ngạc khi thấy sát hoa đế là lỗ tiểu đã sớm sưng phồng lên, đỏ hồng.

Hắn vươn lưỡi ra liếm láp mút chặt lỗ nhỏ.

Huyên Huyên há miệng lớn, hai tay nắm chặt tóc Lãnh Thần Duyệt.

Toàn Thân cô run rẩy kịch liệt.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 196: Câu Dẫn Vương Gia (20)


Lãnh Thần Duyệt thích thú liếm mút lỗ nhỏ kia.

Ngón tay hắn vân vê chọc chọc vào bên trong, tiểu huyệt sớm sưng đỏ nay lại bị hắn đùa bỡn, nóng rực ướt nhẹp tới lợi hại.

"A... chàng đừng.... ta... ta..... a...

ư... m...."

Huyên Huyên tê dại một hồi, hai chân cô nhũn ra.

Toàn bộ thân thể hoàn toàn đổ gục lên ngực rắn chắc của hắn.

Tâm trí lẫn dây thần kinh đều bị tư vị sung sướng nhột nhạt kéo căng ra như cây đàn.

Lãnh Thần Duyệt nghe được nàng rên rĩ, nĩ non, hắn thích thú liếm mút chọc ngón tay vào đùa bỡn.

Mỗi lần đâm thọc rút ra, cơ thể Huyên Thuyên run rẫy liên hồi.

Tiếp theo đó dâm dịch lẫn nước tiểu chảy ra theo ngón tay của hắn.

Tiểu huyệt đỏ hồng, múp míp trơn bóng phát ra âm thanh "Ót~~ót" khiến Huyên Huyên xấu hô không thôi.

Lãnh Thần Duyệt đùa bỡn thêm chút nữa.

Hắn đưa lưỡi chọc vào lỗ tiểu mà vân vê, hàm răng khẽ mở cắn nhẹ lên hoa đế.

Lúc này Huyên Huyên không thể nào thở ra hơi nữa, tiểu huyệt bị hắn liếm mút trở nên nhạy cảm hơn bình thường.

Mỗi lần bị hắn đụng chạm cô đều muốn tiểu....

Cho tới khi Lãnh Thần Duyệt vẫn chăm chăm liếm mút, vân vê hoa đế.

Huyên Huyên không thể nào nhịn nổi nữa, cô hét lên như mèo nhỏ xù lông.

"A.. a.. a. ta ra.... chàng.... a.. a.. phụ thân....nữ nhi ra.. a.....ưm....

ưm...."

Lỗ tiểu lẫn hoa đế được chăm sóc nhiệt tình.

Khoái cảm như thủy triều dâng lên, chiếm lấy Huyên Huyên.

Cô nhịn không được mà tiết ra dâm dịch bắn khắp mặt Lãnh Thần Duyệt.

Lãnh Thần Duyệt kinh ngạc, rất nhanh hắn trấn định lại.

Bàn tay vuốt dâm dịch ra khỏi mặt.

Mặc kệ Huyên Huyên rên lên vì sung sướng, hắn vẫn một mực chăm chỉ điên cuồng liếm mút.

Cho tới khi Huyên Huyên không còn đủ sức chịu đựng nữa.

Hoa đế cứng lên như viên đá nhỏ.

Một đợt cao trào khác dâng lên, lần này cô thực sự tiểu lên mặt hắn.

"Tí ~~Tách...."

Lãnh Thần Duyệt như bị kích thích, hắn liếm sạch toàn bộ dâm dịch lẫn nước tiểu vào trong bụng.

Lần đầu tiên hắn ăn qua dâm dịch của nữ nhân, tư vị cũng không có tệ.

Đầu hắn vẫn chăm chỉ liếm mút từng ngóc ngách bên trong.

Mặc dù Huyên Huyên ngất đi nhưng tiểu huyệt theo bản năng thắt chặt lấy lưỡi nham nhám của hắn.

Một hồi sau Lãnh Thần Duyệt mới thực sự thỏa mãn, hắn tắm rửa qua cho Huyên Huyên.

Sau đó giúp nàng mặc lại y phục, bế bổng nhẹ nhàng đặt lên giường.

Lúc này ở bên ngoài, Tiểu Xuân sốt ruột đi lại nhiều lần.

Đã 2 canh giờ Vương Gia còn chưa trở ra?

Sợ rằng sẽ có tiếng đồn không hay tới tai Hoàng Thượng.

Ánh mắt Tiêu Xuân đảo nhìn bốn phía, dường như sợ có ai đó phát hiện ra.

Nhưng nàng ta không hề hay biết, một nô bộc đứng ở hông hậu viên đã sớm rời đi, ngay từ lúc Lãnh Thần Duyệt giúp Huyên Huyên tắm rửa.

Nửa canh giờ sau, Lãnh Thần Duyệt mặc y phục chỉnh chu bước ra.

Thì lúc này Tiểu Xuân mới thực sự thở ra nhẹ nhõm.

"Người vào hầu hạ thế tử phi cho tốt, bổn vương mai lại tới."

"Nô tì tuân lệnh."

Giọng nói của Lãnh Thần Duyệt âm trầm, dặn dò Tiểu Xuân đôi câu.

Sau đó hắn nâng vạt áo rời đi khỏi Hỷ Lai Viện.

Tiểu Xuân cung kính hành lễ, sau đó vội vàng chạy vào bên trong xem tình hình của Huyên Huyên.

Lúc này thấy cô an ổn ngủ, thì Tiểu Xuân yên tâm.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 197: Câu Dẫn Vương Gia (21)


Sáng hôm sau, khi Huyên Huyên tỉnh dậy.

Toàn thân cô sảng khoái không ít, nhìn xuống dưới thân thì đã được mặc y phục tử tế vào.

Chỉ là giữa eo cô, liền có cánh tay vắt ngang qua.

Huyên Huyên không cần suy nghĩ cũng biết đó là cánh tay của ai rồi.

Cô cau mày, không lẽ đêm qua Lãnh Thần Duyệt ngủ qua đêm ở đây?

Cô định đẩy cánh tay của hắn ra, thì bất ngờ ở cửa vang lên âm thanh của Tiểu Xuân.

Cơ hồ còn nghe được, tia lo lắng bên trong lời nói.

"Thế Tử Phi, Vương Gia...

Công công tổng quản đến nói cần gặp Vương Gia..."

Nghe tới đây, trong lòng Huyên Huyên nổi lên tia lo lắng.

Cô khẽ lay lay Lãnh Thần Duyệt đang ngủ say như chết kia.

"Thần Duyệt, chàng mau dậy.

Công công tổng quản muốn gặp chàng... mau dậy, đừng ngủ nữa.."

Lãnh Thần Duyệt bị Huyên Huyên lay tới tỉnh.

Hắn mơ màng ôm chặt eo nhỏ, bàn tay hư hỏng luồn qua y phục tách yếm trắng ra.

Hắn theo bản năng xoa xoa hai vú mềm mại.

Miệng lẩm bẩm: "Không gặp"

"Chàng còn không đi?

Mau dậy mau dậy" Huyên Huyên bất mãn nhéo mạnh vào eo hắn.

Lãnh Thần Duyệt bị ăn đau mà mở mắt, ánh mắt u ám nhìn Huyên Huyên, tay vẫn đặt lên ngực căng trướng kia.

"Hừ, ta bồi nàng.

Nàng còn bất mãn?"

"Nhưng bên ngoài có người muốn gặp chàng, là công công bên người Hoàng Thượng.

Chàng còn không đi, muốn Hoàng Thượng chém đầu cả Vương Phủ sao?"

"Hừ!

Ta là Vương thúc của hắn, hắn dám chém.... hừ."

Lãnh Thần Duyệt không vui vẻ, mới sáng ra đã triệu hắn, chắc chắn là có chuyện quan trọng.

Lãnh Thần Duyệt suy nghĩ một hồi, hắn hơi nghiêng đầu ra sau ôm chặt lấy cô.

Miệng mấp máy.

"Để cho hắn đợi một chút, ta đói không còn sức dậy nữa.

Ta phải ăn no mới có sức đi gặp hắn nha."

Dứt lời hắn cúi đầu xuống, ngậm lấy núm vú của Huyên Huyên.

Miệng hút chặt, tham lam nuốt dịch sữa ngọt ngào vào trong bụng.

"Ân..

ưm...

ư....."

Huyên Huyên ưởn ngực lên, cảm giác ẩn ẩn đau xen lẫn nhột nhạt hung hăng tra tấn lấy cô.

Lúc này hình ảnh hai người vô cùng dâm dục.

Nam nhân quấn chặt lấy thân thể nữ nhân, trong y phục hờ hững.

Lộ liễu ra hai vú trắng ngần.

Miệng hung hăng liếm mút, âm thanh "Chóp chép" vang ra tận cửa.

Tiểu Xuân ở bên ngoài mặt đỏ bừng, không lẽ mới sáng ra Vương Gia đã muốn làm thêm.

Nhưng công công tổng quản đợi người tiền thính đã lâu.... chỉ sợ vương gia không ra gặp, thì họ xông tới đây mất.

Lãnh Thần Duyệt vẫn trấn định, hắn liếm mút liên hồi.

Thân thể Huyên Huyên nóng như lò luyện đan, cổ họng phát ra âm thanh rên rĩ nhỏ xíu.

Hắn nhếch mép cười xảo quyệt, bàn tay lướt xuống cởi sợi lụa cố định ở eo nhỏ Huyên Huyên.Y phục từ từ tách mở ra, bàn tay lấn lướt mò xuống tiểu huyệt ấm nóng, sớm đã ướt đẫm dâm dịch.

"Nàng... mới sờ đã ướt, quả là yêu tinh câu dẫn người... hừ...."

Nói xong hắn lại cắn gặm núm vú Huyên Huyên, dịch sữa lẫn dâm dịch tiết ra lênh láng...

"Hừ... chàng đừng sờ loạn, mau..

ư... mau ra gặp công công... sau đó chàng muốn gì đều được..

ưmm.. a.."

Huyên Huyên bặm môi, chống người ngồi dậy đẩy hắn ra.

Sắc mặt đỏ hồng, do nhịn khoái cảm tới khổ.

"Được!

Lát ta quay lại sẽ cắm chết nàng..."

Lãnh Thần Duyệt thỏa mãn đứng dậy, chỉnh lại y phục.

Bước ra khỏi Hỷ Lai Viện.

Thẳng một đường tới tiền thính.

------------------------------------------------------------------

Quyển 2 đã đến mọi người muốn đọc tiếp thì ghé qua nhà mình nha.🥰
 
Back
Top Bottom