Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [REUP] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)

[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 140: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực ( 3P+H) 14


" A... a..... a....

ưm..... a...ân.....

" Huyên Huyên rên rĩ, gấp gáp hít lấy hít để không khí.

Cô sợ chính mình sẽ bị ngạt mà chết.

Phía dưới lại được Trác Tư Siêu tận tình liếm mút, hắn cho một ngón tay vào khuấy đảo bên trong, khoái cảm mãnh liệt truyền khắp cơ thể.

Thân thể Huyên Huyên khẽ run rẫy co giật.

Hai đùi không tự giác mà kẹp chặt lấy đầu Trác Tư Siêu.

Cổ họng cô liên tục ngâm nga, phát ra tiếng rên rĩ kích tình, dâm dịch như suối tiết ra không ngừng.

Trác Tư Siêu ấn ngón tay vào sâu bên trong, khẽ xoay tròn nắn bóp nhẹ nhàng vào tường thịt khít rịt.

Hắn vui sướng mở miệng nói.

" Đại ca, Tiểu huyệt của Tiểu Huyên quả thật là cực phẩm.

Sức đàn hồi co giản rất tốt.

Hơn nữa còn ướt không ngừng..

" Thật vậy?"

Trác A Thiên dừng động tác hôn lại, miệng lẩm bẩm thành lời.

Nói xong, Trác Tư Siêu nhét hai ngón tay vào bên trong, nhanh chóng kéo căng tiểu huyệt ra.

Hắn hơi xoắn rồi xoay nhẹ đâm thọc liên hồi.

Hắn không một chút do dự nào cắm hai ngón tay vào tiểu huyệt cô, bắt đầu nhanh chóng đâm thọc, nhìn ngón tay chính mình cứ một lần rồi lại một lần cắm vào tiểu huyệt Huyên Huyên .

Rất nhanh, ngón tay hắn ướt dầm dề, mặt ngoài phảng phất như dính một tầng mật dịch hơi đục dính dính , sau đó mật dịch ngọt ngào cứ thế trào ra.

" "A a...ân... a... ngứa.. ta.. ngứa....

"

Khoái cảm tê dại chạy khắp trong cơ thể, Huyên Huyên khó chịu eo nhỏ vặn vẹo như rắn nhỏ .

Mông vểnh lên bất mãn lắc lư theo nhịp đâm thọc ngón tay của Trác Tư Siêu.

" Huyên Huyên , nàng rất sung sướng có phải hay không?

" Trác A Thiên buông tha môi cô , cánh tay xoa nắn vân vê núm vú .

Cất giọng dụ hoặc nói.

" Nàng xứng đáng hưởng thụ nó, ta và nhị đệ sẽ khiến nàng sung sướng.

Thỏa mãn nàng hơn cả tam đệ."

"Thật sảng khoái.... các ngươi...

A, a..ân...

ưmm...."

Huyên Huyên hổn hển rên rỉ mà nói, đôi mắt phiếm hồng, nổi lên tầng hơi nước .

Khoái cảm tê dại này ngày càng mạnh mẽ khiến cô không thể kiểm soát cơ thể, thân thể chỉ có thể để mặc kệ hai giống đực này đùa bỡn điểm nhạy cảm của mình.

" Tiểu Huyên, nàng ra thật nhiều nước, ướt hết đùi ta rồi "

Trác Tư Siêu hưng phấn mà nói, ngón tay như muốn nghiền nát hoa đế hồng phớt của cô .

Tay phải mạnh mẽ đâm thọc vào hoa huyệt.

Tiếng dâm dịch phụt phụt phụt tạo thành tiếng vang dội, rất nhanh, theo mỗi cú thúc của hắn đều mang theo vài giọt nước bắn ra rỉ xuống đám Diệp Tầm dưới đất.

"A, a...nhanh cắm ta...

ư.... ta muốn.... ngứa thật ngứa.."

" Trác Tư Siêu không được, dừng lại, dừng lại đi mà..."

Huyên Huyên cảm giác được từng đợt thủy triều ập tới, cô cao trào tới mức gồng người hét lớn lên .

Tiểu huyệt kịch liệt co rút mút chặt ngón tay , thân thể cô căng ra hết cỡ.

" Nàng thật biết câu dẫn chúng ta, ngực còn tiết ra sữa...

ưmm.. thật ngọt"

Trác A Thiên cảm khái nói, bàn tay di chuyển tới hai vú đang căng sữa.

Hắn mạnh mẽ bóp chặt núm vú, tức khắc sữa phun ra ngoài.

Hắn cúi đầu xuống hút toàn bộ sữa đang chảy ra, nuốt hết vào bụng.

Vẻ mặt thỏa mãn như chính mình đang ăn mỹ vị.

Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu không thể kiềm chế được, tự giác xé nát quần áo chính mình ra .

Hai côn thịt cực đại bật ra ngoài, chỉa thẳng vào mông và bụng nhỏ của Huyên Huyên.

Lúc này cô cảm nhận được, độ nóng hầm hập của hai côn thịt dán chặt vào da thịt của mình.

Huyên Huyên nhịn không được, liếc mắt nhìn xuống hai cây thịt gân guốc đỏ tím thô to.

Cô khó khăn nuốt nước bọt xuống cổ họng, bị hai tên này chơi.

Chắc chắn cô sẽ không xuống được giường...
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 141: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (3P +Cao H)


Sau khi cao trào , Huyên Huyên xụi lơ hoàn toàn dựa lên người của Trác A Thiên.

Sắc mặt cô ửng hồng, khuôn mặt kiều diễm đỏ hồng dụ hoặc ngượng ngùng.

Trong nháy mắt cao trào, cô cảm giác được thân thể sảng khoái trước nay chưa từng có, có chút mê đắm kéo dài lâu hơn một chút, khoái cảm mãnh liệt lưu lại trong cơ thể cô.

Phát hiện Trác A Thiên cũng không lập tức tiến vào thân thể Huyên Huyên.

Trác Tư Siêu nhanh chóng đỡ Huyên Huyên quỳ xuống dưới đất.

Bản thân trần trụi từ từ quỳ xuống giữa mông đang chổng lên của Huyên Huyên.

Một tay tách hai đùi non run rẩy của cô, một tay cầm lấy côn thịt đang bành trướng dựng thẳng.

Nhắm ngay miệng tiểu huyệt ướt đẫm dâm dịch của Huyên Huyên mạnh mẽ cắm vào.

Trong phút chốc, côn thịt khô nóng bành trướng, bị dâm dịch bên trong tiểu huyệt chật hẹp ướt đẫm gắt gao cắn nuốt quy đầu.

Làm hắn hít thở không thông, tận hưởng sự thỏa mãn truyền từ côn thịt, xông thẳng lên đại não.

" A, Tiểu Huyên nàng kẹp ta thật chặt, thật sướng..Hừ... a..

ưm.... !"

Đầu hắn lúc này trống rỗng, hai tay nắm chặt eo nhỏ cô điên cuồng đâm thọc ra vào.

Tiểu huyệt bất ngờ bị côn thịt cực đại lấp đầy, Huyên Huyên không cảm thấy đau đớn.

Mà thay vào đó là khoái cảm, sung sướng chạy dọc cơ thể cô.

"Thật trướng, nhanh quá..

ưm...

ân... ngô...

Trác Tư Siêu, đừng cắm....sâu quá...

ư...

ư........"

Huyên Huyên rên rỉ, tuy miệng nói đừng, nhưng thân thể lại nhanh chóng thích ứng hưởng thụ với sự điên cuồng từng cú nhấp của hắn.

Tâm trí cô trầm luân trong bể nhục dục cùng Trác Tư Siêu.

" Nàng thấy rất thoải mái, sung sướng lắm phải không?"

Trác A Thiên xoa bóp hai vú căng trướng của Huyên Huyên, ngón tay lưu loát vân vê núm vú, chọc đến mức núm vú dựng đứng thẳng như hai hạt đậu nhỏ.

" Huyên Huyên, thân thể nàng thật mê người, ta thật sự kiềm chế không được..."

Dứt lời Trác A Thiên mò mẫn nhưng nơi mẫn cảm của Huyên Huyên, cầm bàn tay xinh xắn nhỏ nhắn của cô.

Nắm chặt côn thịt cứng nóng như sắt nung của mình.

Hắn điểu khiển bàn tay cô, vuốt ve lên xuống khắp côn thịt.

Trác A Thiên ngửa mặt lên trời gầm một tiếng lớn, sau đó là một loại tiếng rên rỉ ư ử trong cổ họng.

"A, Đại ca, đệ cảm thấy rất thoải mái nha.

A.... a....Tiểu Huyên kẹp đệ thật chặt."

" Đại ca đem chân nàng mở rộng ra thêm chút nữa, đệ muốn cắm chết nàng.

Cắm cho nàng sung sướng, cho nàng quên trời đất...."

Trác Tư Siêu kích động trong khoái cảm, miệng không ngừng lẩm bẩm.

Hắn mạnh mẽ đâm thọc sâu trong tiểu huyệt, chạm tới điểm G của Huyên Huyên.

Dâm dịch phun ra như suối, Huyên Huyên bị cao trào ập tới để lộ chiếc đuôi dài ve vẩy lên mặt Trác A Thiên.

Lúc này Trác A Thiên nghe theo lời nhị đệ mình, hắn mở rộng hai đùi Huyên Huyên ra.

Đôi mắt nhìn chằm chằm vào cúc huyệt đỏ hồng.

Trác A Thiên như bị mê hoặc hắn rút côn thịt ra khỏi tay Huyên Huyên.

Cọ vào dâm dịch đang chảy xuống đùi sau đó xoa lên cúc huyệt.

Hắn cảm thấy vẫn chưa đủ ướt.

Cúc huyệt lại nhỏ bé như vậy cắm vật to lớn này vào chắc chắn sẽ rách mất.

Trác A Thiên không ngần ngại, áp mặt sát vào mông Huyên Huyên.

Đưa chiếc lưỡi ra liếm mút vẽ vòng xung quanh cúc huyệt.

Nước bọt tiết ra ướt đẫm khe mông Huyên Huyên.

Hắn dựng thẳng lưỡi, từ từ tiến vào bên trong cúc Huyệt chật hẹp.

Huyên Huyên bị kích thích từ hai lỗ, dục vọng tăng vọt lên tới đỉnh điểm.

Cô tự động dùng tay xoa nắm hai vú của mình, miệng phát ra tiếng rên rỉ dâm mị.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 142: Thú Nhân : Thật Nhiều Giống Đực (3P + Cao H)


Trác A Thiên vẫn chú tâm liếm mút triệt để cúc huyệt, Trác Tư Siêu cật lực hì hục đâm thọc tiểu huyệt khít rịt, tạo thành âm thanh dâm mĩ tới đỏ mặt.

" Xì sụp.... bạch... bạch..

"

Trác Tư Siêu hung hăng mà đâm thọc vào rút ra, mỗi lần đều đem côn thịt và hai viên bi to mãnh liệt va chạm, phát ra một chất dịch trắng sền sệt.

Ngay lúc này Trác A Thiên không chịu thua kém, hắn cầm vững côn thịt thô to ấn quy đầu vào trung tâm cúc huyệt.

Môi mím chặt, hít sâu một hơi mạnh bạo đẩy vào bên trong cúc huyệt.

"A, a ....a..

đau quá... rách mất... quá sâu, nhẹ một chút..."

Đôi mắt cô nửa khép nửa mở, bị côn thịt tàn nhẫn đâm vào cúc huyệt.

Khiến cô tỉnh hẳn trong cơn khoái cảm, Huyên Huyên không dám nhìn xuống dưới thân.

Hai lỗ nhỏ đều bị cắm tới căng ra, như sắp hỏng tới nơi...

Huyên Huyên há miệng lớn, khóc thút thít thành tiếng.

Lúc này cô rất muốn đạp ngã hai tên cầm thú này.

Quá tàn nhẫn rồi.

" Huyên Huyên, nàng cố chịu một chút, sẽ rất nhanh thoải mái thôi..

ưmm.. cúc huyệt nàng, kẹp muốn gãy ta....."

Trác A Thiên trấn an cô, ngón tay hắn niết xoa nhẹ lên hoa đế giúp cô giảm bớt cơn đau.

Tay kia ngắt núm vú tới sưng đỏ.

Khắp người Huyên Huyên đều lưu lại dấu vết đỏ hồng, do hoan ái quá độ gây ra.

Cô cắn chặt răng, từ từ quen dần với hai côn thịt thô to đang cắm trong cơ thể mình.

Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu cảm nhận được Huyên Huyên quen dần với hai côn thịt.

Họ bắt đầu nhấp hông nhẹ nhàng theo nhịp.

Hai côn thịt thay phiên chèn ép lẫn nhau, chỉ cách một bức tường thịt mỏng.

Cúc huyệt lẫn tiểu huyệt của Huyên Huyên căng ra hết cỡ, dâm dịch chảy loạn xuống đùi non.

" Nàng có sướng không?

Có muốn nhiều hơn?"

Trác Tư Siêu thổi hơi nóng bên tai cô, đầu lưỡi linh hoạt liếm láp từng mảnh nhỏ da thịt Huyên Huyên.

Hắn cắn nhẹ vào vành tai trắng hồng của cô.

Tay hắn cũng không nghỉ ngơi, nhẹ nhàng xoa bóp hai vú đang rỉ sữa, hắn muốn đem Huyên Huyên chìm sâu vào tình dục mãnh liệt Không thể dứt ra được.

" n.....thoải mái,....sướng, nhưng không cần, quá sâu.

A a, nhẹ chút..rách mất.. sẽ rách....."

Huyên Huyên trở nên mụ mị, trong lúc nhất thời ngây ngốc, rên rỉ trả lời câu hỏi của Trác Tư Siêu.

Hai côn thịt nóng bỏng mạnh bạo dập liên hồi, vào sâu bên trong hai lỗ của cô.

Từng chút từng chút một thay phiên nhau va chạm thật mạnh.

Thật sâu vào từng vách thịt non, khoái cảm cứ ập tới, phảng phất như không bao giờ là đủ.

Tiểu huyệt lẫn cúc huyệt co thắt lại, quấn chặt hút chặt hai côn thịt bên trong.

"Huyên Huyên, nàng thả lỏng một chút, đừng kẹp chặt như vậy.....bọn ta giữ không được....sẽ bắn ra... mất...

ưm."

Hai tên nam nhân rên hừ hừ, đồng thanh hét lên.

Côn thịt bị mút, hút chặt như muốn gãy, khoái cảm từ từ dâng lên, hai người họ muốn giữ cũng không nổi..

" Không....ta không có kẹp chặt.....đều do hai người... a....ưm.... a........."

" Đối tư thế khác.

"

Trác A Thiên nói với Trác Tư Siêu đang cuồng nhiệt đâm thọc, hắn bế Huyên Huyên lên, tay banh rộng chân cô vắt lên vai Trác Tư Siêu.

Lúc này cả ba người đều có thể nhìn thấy nơi tư mật, đang giao hoan.

Ướt Nhiễm dâm dịch.

Hai người cố gắng giữ tư thế này, đâm thọc mạnh bạo vào tiểu huyệt lẫn cúc huyệt.

Tốc độ nhanh tới kinh người, lực ma sát tăng cao, khiến hai lỗ nóng tới bỏng rát.

" A... a....ta muốn bắn.."

"Huyên Huyên..cho nàng...tất cả đều cho nàng...."

Hai nam nhân rống lên, đâm thọc thêm vài chục lần.

Hai côn thịt trướng lên gấp hai lần, bắn ồ ạt tinh dịch vào cúc huyệt lẫn tiểu huyệt của Huyên Huyên.

Lúc này họ ngã xuống đất, nằm chồng lên nhau thở phì phò.

Lúc này Trác Dư Nhiên do ngủ dậy Không thấy Huyên Huyên đâu, hắn tức khắc đi tìm.

Không ngờ chưa tới nơi liền thấy cảnh Đại ca và nhị ca hung hăng chơi Huyên Huyên.

Trác Dư Nhiên cắn chặt môi, tay gạt nước mắt bỏ chạy về nhà.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 143: Thú Nhân : Thật Nhiều Giống Đực (17)


Khi Huyên Huyên cùng Trác A Thiên và Trác Tư Siêu trở về, cô bước chân thật nhỏ tránh chạm tới tiểu huyệt lẫn cúc huyệt đang sưng đỏ lên.

Ánh mắt oán hận liếc hai nam nhân kế bên, trên tay còn cầm rất nhiều cây Diệp Tầm.

Cô cất tiếng trách móc.

" Hai người các huynh, còn không mau nhổ hết đám này đem về."

" Dĩ nhiên ta và nhị đệ sẽ nhổ, nàng chờ một chút.

Ta sẽ đưa nàng về làng."

" Hừ "

Huyên Huyên cau mày hừ lạnh, xoay người 180°, bước chân chậm dãi đi về phía trước.

Trác A Thiên và Trác Tư Siêu vội vàng đuổi theo sau, đỡ eo và vai cô.

Họ sợ Huyên Huyên mệt mỏi.

Khi về tới hang động, ba người nhìn vào trong liền thấy Trác Dư Nhiên cúi gằm mặt.

Sắc mặt nhìn không ra cảm xúc gì.

Trác Tư Siêu ho nhẹ, nhằm gây sự chú ý của đệ đệ mình.

" Khụ, khụ !

Tam đệ , trời đã sắp tối.

Đệ còn chưa nướng thịt sao?

Trác Dư Nhiên hậm hực không trả lời, hắn nghiêng đầu nhìn Huyên Huyên.

Sau đó mở miệng chất vấn.

" Nàng đi đâu từ sáng giờ, còn về chung với đại ca và nhị ca?"

Bất giác Huyên Huyên bộp chộp trong lòng, ánh mắt hơi né tránh Trác Dư Nhiên.

Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thản nhiên trả lời.

" A Nhiên, ta đi hái Diệp Tầm.

Cây này có thể ăn được.

Lúc về gặp hai người họ, nên mới về chung.

Rứt lời Huyên Huyên đưa nắm Diệp Tầm ra trước mắt Trác Dư Nhiên , chứng thực.

Trác Dư Nhiên liếc mắt nhìn nắm Diệp Tầm, sau đó đảo mắt nhìn lên vết đỏ hồng trên cổ trắng noãn của Huyên.

Hắn không có ý định buông tha, tiếp tục chất vấn.

" Trên cổ nàng bị làm sao vậy, hơn nữa còn rất đỏ.

Nàng có đau không?"

Huyên Huyên nhíu mày, tay che chắn vết hồng trên cổ.

Cô suy nghĩ, có phải tên nam chủ này biết gì rồi hay không?

" Có... có sao...?"

" Ài!

Tam đệ, Huyên Huyên nàng ấy chỉ bị côn trùng cắn thôi.

Đệ dò hỏi như vậy làm nàng ấy sợ hãi..."

Lúc này Trác A Thiên lên tiếng, xen vào lời nói của Huyên Huyên.

Hắn cũng không muốn để cho Trác Dư Nhiên biết sớm, bởi vì vị tam đệ này tính tình rất nhút nhát.

Hơn nữa, từ nhỏ tam đệ vì hắn mà bay mất 7 phần hồn.

Khiến lớn lên không có sức mạnh của thú nhân, không có sức mạnh bảo vệ mình.

Đừng nói gì tới săn bắn.

Chính vì vậy Trác A Thiên cảm thấy áy náy, có lỗi với Trác Dư Nhiên.

" Đã không còn sớm, chắc Tiểu Huyên đã đói.

Chúng ta nhanh chóng ăn bữa tối còn nghĩ ngơi."

Trác Tư Siêu cảm nhận bầu không khí không ổn, hắn vội vàng mở miệng phá vỡ tình trạng căng thẳng này.

" Ta đói rồi, ta muốn ăn.."

Huyên Huyên gật đầu, hưởng ứng theo.

Từ sáng cô chưa kịp ăn gì, đã phải lăn lộn cùng hai tên cầm thú kia.

Trong bụng lúc này đói không chịu nổi.

Một hồi sau, bốn người ăn thịt kèm với lá Diệp Tầm.

Không ai mở miệng nói câu nào, cho tới khi ai nấy về chỗ của mình.

An ổn nhắm mắt ngủ.

Do cả ngày Huyên Huyên vận động quá sức.

Cô vừa nhắm mắt liền ngủ li bì.

Lúc này Trác Dư Nhiên vắt tay lên trán, hai mắt mở lớn.

Hắn không phục, vì cái gì hắn phải chia sẻ Huyên Huyên cho Đại ca và nhị ca?

Hắn đảo mắt nhìn hai vị ca ca đã sớm ngủ ngon lành.

Lại nhìn về hướng Huyên Huyên, liền thấy hơi thở cô đều đặn.

Bộ ngực nhô cao, phập phòng theo từng nhịp thở.

Miệng hắn trở nên khô đắng, bụng nhỏ nóng ran, côn thịt theo bản năng mà sưng trướng nhô qua lớp y phục.

Hắn hít vào một hơi lấy can đảm, khom người ngồi dậy.

Bước chân nhẹ nhàng, lén lút bò lên tảng đá Huyên Huyên đang nằm.

Mười ngón tay khéo léo cởi nút thắt giữa eo.

Cẩn thận cởi từng lớp y phục ra.

Cho tới khi lộ ra làn ra trắng tuyết.

Hai bên sương quai xanh lộ ra câu dẫn người.

Trác Dư Nhiên nuốt nước bọt xuống, tay run run kéo quần Huyên Huyên xuống tới đầu gối.

Hắn cẩn thật ghé sát mũi vào tiểu huyệt, hít hà mùi hương ngọt ngào kích tình này.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 144: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (18)


Trác Dư Nhiên mạnh dạn vứt luôn chiếc khố trắng nhỏ xinh ra ngoài.

Hắn nhẹ nhàng mở rộng hai bên cánh hoa phấn nộn ra.

Vươn đầu lưỡi quét ngang dọc một vòng.

Do ban ngày cô bị hai tên kia đè, nên tiểu huyệt lúc này có chút sưng đỏ, hơi đau rát.

Nay lại được Trác Dư Nhiên liếm láp tới lui, Huyên Huyên mơ màng, cổ họng phát ra tiếng rên rĩ rất nhỏ.

Cảm giác thoải mái quấn lấy thân.

Hai chân tự động rang rộng ra, để cho Trác Dư Nhiên dễ dàng liếm láp tiểu huyệt rỉ ra dâm dịch.

Hắn cảm thấy liếm thôi không đủ, ngón tay chọc vào cúc huyệt lẫn tiểu huyệt khuấy đảo bên trong.

Tức khắc Huyên Huyên giật mình, khoái cảm pha lẫn đau nhức đánh thức cô dậy.

Huyên Huyên khó khăn nhìn xuống dưới thân, liền thấy Trác Dư Nhiên đang hì hục liếm mút tiểu huyệt.

Hai ngón tay không ngừng ra vào bên trong hai lỗ của cô, dâm dịch cứ vậy tiết ra ướt 1 mảng trên tảng đá.

Cô ngẩn người, hai tay đè ép miệng lại tránh cho Trác A Thiên và Trác Tư Siêu nghe thấy mà tỉnh dậy.

Hai tên đó mà tỉnh dậy, tới lúc đó 1 mình coi không thể cân nổi 3 tên cầm thú này đâu.

" A Nhiên..

Không được, không được...ta muốn ngủ...

ưmm.....a...

ưmm..."

Huyên Huyên nổ lực vặn eo tránh né, cô phát ra âm thanh nhỏ xíu, áp thấp giọng xuống.

Khoái cảm từ từ dâng lên, chiếm lấy tâm trí cô.

Cảm giác sung sướng ,khoái hoạt tê dại phát ra từ hai lỗ đang được chăm sóc đặc biệt kia.

Huyên Huyên lại nhìn sang hai nam nhân đang thở đều đều, tư vị lạ lẫm hưng phấn bùng nổ ....

Đôi mắt cô chìm vào trong bể nhục dục.

Cơ thể mất kiểm soát, hông nâng cao lên, cố gắng ép sát vào miệng của Trác Dư Nhiên.

Hắn thấy Huyên Huyên dần dần bị dục vọng chế ngự, Trác Dư Nhiên thích chí.

Đưa đầu lưỡi ra liếm lên hoa đế, khớp hàm hơi mở cắn nhẹ lên.

Tức khắc hoa đế hơi cứng, nhô lên một chút.

Dâm dịch túa ra, ướt đẫm ngón tay của hắn..

" Nàng dám để cho Đại ca và nhị ca cắm, dám giao phối cùng hai Huynh ấy..."

" Đây là hình phạt, dành cho nàng....

Hừ!

Đồ tiểu tao hóa...."

" A Nhiên...

ưmm.. a.... làm... sao... làm sao huynh biết.. ta không cố ý.....

ưmm..."

Huyên Huyên kinh ngạc, hai mắt trợn trừng.

Miệng há lớn rên rỉ, mũi tham lam hít thở không khí vào trong phổi..

" Hừ.. nàng không cố ý sao?

Ta phải phạt nàng..."

Dứt lời hắn tuột quần xuống, cúi người xuống bế ngửa Huyên Huyên ra.

Tay cầm quy đầu ấn vào giữa miệng tiểu huyệt, phút chốc côn thịt to lớn đã đâm sâu vào bên trong, lút cán.

Hai tay hắn túm chặt chân cô.

Hông nhấp côn thịt mạnh bạo dập điên cuồng vào sâu bên trong, xuyên qua hoa tâm.

Chạm tới thành tử cung.

Trác Dư Nhiên lóe ra ý định, hắn vừa bế Huyên Huyên di chuyển tới trước mặt hai vị ca ca đang nhắm mắt ngủ.

Giữa nơi côn thịt đang thọc ra vào tiểu huyệt.

Áp sát mặt Trác A Thiên, Dâm dịch bắn lên tung tóe khắp mặt vị đại ca.

" Hư...ưmm...Nàng rất thoải mái đúng không? bị ta chơi trước mặt nhị ca và đại ca khiến nàng hứng tình lắm đúng không?"

Huyên Huyên bị nói đúng nhược điểm, cô vẫn cố chấp lắc đầu nguầy nguậy.

Nhưng tiểu huyệt lại co thắt, mút chặt côn thịt không buông..

" Không.... có.. a...

ư.... ngứa....

A Nhiên... cắm... mạnh lên...

ưm.....

ư....."

" Bộp ~~ Bộp"

Trác Dư Nhiên đánh mạnh lên mông cô, tức khắc trên làn da xuất hiện dấu vết hơi hồng.

Hắn cắn răng, lắc hông mạnh bạo.

Hai tay giữ chặt chân Huyên Huyên, nâng lên xuống liên hồi..

" Nàng còn nói không có, vậy mà tiểu huyệt kẹp chặt mút của ta không muốn rời...

"

" Nàng là giống cái dâm đãng, thiếu thao."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 145: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (4P+H)


Hắn cúi đầu xuống, hung hăng mút gặm hai cánh môi của Huyên Huyên.

Côn thịt miệt mài đâm thọc tận sâu bên trong, dâm dịch bắn tung tóe lên khắp mặt Trác A Thiên.

"Ô ô...a..

ưm...."

Huyên Huyên kêu rên, nhắm chặt hai mắt mắt, trong lòng khoái cảm nhộn nhào, rạo rực khó tả.

Mùi vị hocmon giống đực luôn quanh quẩn mũi cô, khi muốn mở miệng lớn để hít thở.

Thì lại bị chiếc lưỡi của hắn quấn chặt, chăm chăm liếm mút điên đảo.

" Ngô... n ân..ha...

ư....

ư...:"

Huyên Huyên ra sức thở phì phò, đôi tay nắm chặt bờ vai hắn đẩy ra ngoài, nỗ lực đem cái lưỡi đang càn quấy trong miệng cô đẩy ra.

Trác Dư Nhiên vẫn gồng người, mạnh mẽ đâm thọc côn thịt xoáy tận sâu bên trong tiểu huyệt.

Tới khi Huyên Huyên cao trào lên tới đỉnh điểm, cô nhịn không được hét lớn lên...

" A....

A..... ra... ta.... tiểu mất...

ưm.....

Không...

Ưm.....

A...."

Tức khắc nước tiểu bắn lên mặt Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu xối xả.

Lúc này hai người họ không thể nào giả bộ ngủ được nữa, côn thịt đã sớm trướng lên từ lâu.

Trác A Thiên lồm cồm ngồi dậy, bàn tay vuốt sạch nước tiểu trên mặt mình.

Lưỡi vươn ra liếm sạch dâm dịch dính trên khóe môi.

" Tam đệ, thì ra đệ đã sớm biết chuyện này... ta và nhị đệ thật xin lỗi "

Trác A Thiên cúi gằm mặt, trầm thấp lên tiếng.

Tiếp đó Trác Tư Siêu, lập tức tiếp lời.

" Tam đệ, chúng ta là huynh đệ ruột thịt, lại yêu thương Tiểu Huyên."

"Không bằng ba Huynh đệ chúng ta cùng nhau chăm sóc cho Tiểu Huyên có được không?"

Trác Dư Nhiên nghe được như vậy, hắn ngừng động tác nhấp hông lại.

Mặt ngẩn ra suy nghĩ.

Quả thật hai ca ca nói đúng, hắn và Đại ca nhị ca đều yêu thương Huyên Huyên.

Trái lại, từ nhỏ tới lớn đều cho đại ca và nhị ca chăm sóc hắn.

Dù sao có thêm hai người chăm lo cho Huyên Huyên, chắc chắn nàng ấy sẽ vui vẻ hạnh phúc hơn.

Một hồi sau, Trác Dư Nhiên nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán Huyên Huyên, ôn nhu mở miệng.

"Huyên Huyên, dù sao nàng và các huynh ấy đã giao phối.

Không bằng nàng hãy để cho ba chúng ta được chăm sóc cho nàng."

" Đúng vậy !"

Trác A Thiên và Trác Tư Siêu hưng phấn, khi được tam đệ đồng ý.

Hai người họ đồng thanh lên tiếng.

Huyên Huyên nghe được, như tỉnh giữa cơn khoái cảm.

Cô trừng lớn hai mắt, nhìn ba tên cầm thú, đang nở nụ cười sung sướng kia...

" Ô...

Ô....

ô.. không cần,... ta không cần các huynh....ta sẽ chết mất...

ô.

ô...."

Cô hung hăng giãy giụa như muốn thoát ra khỏi vòng tay của Trác Dư Nhiên, nếu để cho ba tên cầm thú này chơi.

Cô chắc chắn sẽ chết....

Mắt thấy Huyên Huyên chống cự, Trác A Thiên vội vã tiến lại giữ chặt hai tay Huyên Huyên.

Trác Dư Tư Siêu phối hợp tiến lại gần xoa nắn lên hai vú căng trướng sữa.

Hắn mạnh mẽ áp môi lên liếm mút núm vú Huyên Huyên, tay kia nhéo lên núm vú còn lại.

Thoáng chốc hai vú cô cứng ngắc chỉa thẳng vào mặt hắn đầy gợi dục.

Dịch sữa bắt đầu nhỏ ra từng giọt, Trác Tư Siêu mê mẫn tiếp tục hút cạn sữa.

Trác Dư Nhiên liếm láp môi, vành tai của Huyên Huyên.

Phía dưới lại dược Trác A Thiên xoa nắn hoa đế.

Ngón tay linh hoạt quét qua dâm dịch, hắn không hề suy nghĩ nhiều đâm hai ngón tay vào cúc Huyệt.

Toàn thân Huyên Huyên co giật, cô muốn rú lên sung sướng nhưng miệng liên tục hôn liếm, không thể nào phát thành tiếng.

Những điểm mẫn cảm trên người cô, đều được ba giống đực này chăm sóc tận tình.

Khoái cảm lẫn sung sướng tra tấn cô như sống đi chết lại.

Nước bọt, dịch sữa, dâm dịch chảy túa ra không ngừng nghỉ.

Giữa đêm khuya tĩnh lặng.

Trong động lại là khung cảnh dâm mị, kích tình tới cực điểm...

Huyên Huyên lẫn ba tên giống đực này, cao trào hưng phấn tới mức để lộ đuôi ra ngoài.

Tiếng rên rỉ dâm dục, thay phiên thoát ra ngoài....
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 146: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (4P + Cao H)


Trác Tư Siêu kích động, hưng phấn liếm khắp người Huyên Huyên.

Cho tới từng ngón tay hắn cũng tận tình liêm mút từng ngón, từng ngón một.

Côn thịt thô to của Trác Dư Nhiên không ngừng đâm thọc sâu bên trong, phía dưới cúc huyệt, bị hai ngón tay của Trác A Thiên xâm nhập mạnh mẽ.

Huyên Huyên cao trào, cô rên rỉ không thành tiếng.

Tiểu huyệt lẫn cúc huyệt co thắt, mút chặt côn thịt và ngón tay bên trong cơ thể...

" A...

Ngô.... ta... ta không chịu nỗi nữa... các ngươi..mau... mau cắm... a... a...

ưmm...."

Khoái cảm điên cuồng dâng lên, lúc này tâm trí của Huyên Huyên chỉ muốn thứ gì đó đâm vào cúc huyệt ngứa ngáy.

Nghe thấy Huyên Huyên rên rỉ, miệng nhỏ không ngừng van xin khẩn cầu.

Ba người liếc mắt, đã hiểu ý nhau.

Trác Dư Nhiên nhanh chóng đặt Huyên Huyên nằm úp xuống tảng đá, chống hai tay hay chân cô lên.

Lúc này Trác A Thiên cướp lấy thời cơ, nằm dưới thân thể Huyên Huyên.

Còn Trác Dư Nhiên tiến lên trước mặt, nâng cằm Huyên Huyên lên.

Hắn không suy nghĩ mà từ từ đẩy côn thịt vào bên trong miệng nhỏ nhắn của cô.

Thoáng chốc côn thịt đã lút cán, nằm sâu bên trong cổ họng.

Trác Tư Siêu di chuyển xuống dưới, hắn quỳ xuống, tay nắm côn thịt cực đại vuốt lên xuống, tay kia quét ngang dâm dịch xoa đều lên côn thịt lẫn cúc huyệt của Huyên Huyên.

Hắn đặt quy đầu vào giữa trung tâm cúc huyệt, hai tay nắm chặt eo nhỏ đang không ngừng vặn vẹo.

Hít một hơi sâu, dập một cái lút cán.

Trác A Thiên không chịu kém cạnh, hắn thấy côn thịt của nhị đệ đã vào sâu bên trong cúc huyệt chật hẹp, thì chính mình tàn nhẫn đẩy côn thịt nóng ran vào tiểu huyệt.

"Ô...

ơ..

ô...sẽ.. rách...

ô..

ô...... mmm...."

Miệng Huyên Huyên vẫn đang ngậm chặt côn thịt của Trác Dư Nhiên, nên từng câu từng chữ không thể nói rõ ra được.

Trác Dư Nhiên cắn mạnh lên vành tai Huyên Huyên, tay nắn bóp hai vú trướng sữa.

Ngón tay hết vân vê núm vú, sau đó thì mạnh bạo kéo ra.

" Ha...

ưmm.. miệng của nàng thật biết mút, như muốn hút cạn cây gậy của ta vậy...

ưmm.

"

" Nàng mau dùng lưỡi,, liếm quy đầu....

đừng quên làm ta thỏa mãn..

ưmm"

Trác Dư Nhiên nhấp hông, đẩy côn thịt vào tận sâu bên trong cổ hông.

Nước bọt tiết ra ướt nhiễm côn thịt to lớn.

Huyên Huyên nhăn nhó, hai má phồng lớn.

Hơi đưa lưỡi quấn chặt, mút liếm đảo lộn đỉnh quy đầu.

Lúc này nhìn cô không khác gì đang tận hưởng món ăn yêu thích..

Trác Dư Nhiên ngữa mặt lên hưởng thụ, cổ họng hắn phát ra tiếng rên ư ử rất nhỏ.

Lúc này ở phía dưới, Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu không hề kém cạnh.

Hai người họ bắt nhịp rất ăn khớp, mông và hông gồng lên thi nhau đâm thọc vào hai lỗ khít rịt, ướt át đang kẹp chặt mút côn thịt lên tới đỉnh điểm.

Khoái cảm ập tới 4 người, hai tay hai chân Huyên Huyên mềm nhũn ra như sợi bún.

Khắp cơ thể cô co giật từng đợt, miệng nhiễu nhão nước bọt..

" A.... chết mất.... ta.. chết... mất..

ư.. m....

ân.....

Thật đầy... thật...căng.. aaaa.

ưm...."

" Bạch Bạch "

Mặc kệ cho Huyên Huyên đang trong cơn cao trào, la hét.

Ba tên cầm thú này vẫn ra vào không ngừng nghỉ trên cơ thể cô.

Thoáng chốc cô chịu không nổi, hoàn toàn nằm đè lên người Trác A Thiên, hai tay ghì chặt lấy đầu hắn.

Hai vú đung đưa trước cửa miệng.

Trác A Thiên nhân cơ hội này, cắn gặm lấy hai vú phấn nộn.

Hắn gồng bụng nhỏ lên, nhằm cho côn thịt tiến sâu hơn, đâm xuyên qua hoa huyệt, ma sát lên thành tử cung.

" Huyên Huyên...nàng thật dâm đãng... ba huynh đệ chúng ta chăm sóc, nàng hưng phấn như vậy sao.... hư....

ưmm..."

" Đại ca, nàng kẹp đệ thật chặt... cúc huyệt này muốn mút gãy côn thịt đệ...A..ưmm..."

" Không... không. pphải. ..ba tên cầm thú các ngươi...

ư..

ư...

đâm... cắm... mạnh.. vào... ta... chết mất.... ta muốn... chế..t.."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 147: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (4P + Cao H)


Bốn người quấn lấy nhau, mồ hôi lần dâm dịch hòa vào thành một.

Lúc này Huyên Huyên đã u mê tới đỉnh điểm, gương mặt nhiễm hồng.

Tứ chi mềm nhũn để mặc cho ba tên nam nhân hành xử.

Trác Dư Nhiên cau mày, dường như hắn còn không thỏa mãn bởi cái miệng nhỏ gợi dục của Huyên Huyên.

Hắn liếc nhìn xuống tiểu huyệt đang bị côn thịt của đại ca mình hung hăng đâm thọc.

Cúc huyệt lại bị nhị ca không ngừng ra vào, hai lỗ dường như bị kéo căng ra hết cỡ.

Bất chợt một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn.

Hắn rút côn thịt ra khỏi miệng ướt át của Huyên Huyên, di chuyển xuống dưới, hai chân quỳ xuống.

Tư thế hệt như Trác Tư Siêu.

Trác Dư Nhiên cho một ngón tay đi vào tiểu huyệt nhỏ khít, liền chạm vào côn thịt thô to ép ngón tay hắn vào vách thịt mỏng.

Hắn thích thú, thọc ra vào theo nhịp của Trác A Thiên.

Lúc này Huyên Huyên không thể nào khống chế được âm thanh, lẫn cảm xúc của mình nữa.

Miệng cô rên rỉ tới lợi hại, eo nhỏ lẫn chân tay co giật từng cơn.

Đơi mắt đê mê cúi xương nhìn ba tên nam nhân đang chăm chú làm.

"A...

Các ngươi,...rút ra.. ta muốn... ra..

ư..

ưm..

ân....."

Huyên Huyên thở dốc mà nói, tiểu huyệt lẫn cúc huyệt bị ngứa ngáy cùng nóng rát ăn mòn.

Lực ma sát giữa hai côn thịt và ngón tay tay không ngừng ra vào trong cô, khoái cảm luôn phiên tra tấn Huyên Huyên.

Nơi giao hoan, bắn ra một thứ dịch nhầy nhụa trắng đục.

Một hồi sau, Trác Dư Nhiên cảm thấy tiểu huyệt có sự đàn hồi tốt tới mức kinh ngạc.

Hắn không chần chờ thêm nữa, bàn tay cầm chắc côn thịt hướng miệng tiểu huyệt đang ngậm mút chặt côn thịt của Trác A Thiên mà đâm vào.

" A...

A Thiên.....ngươi muốn làm gì...

đừng.... sẽ không vừa....rách mất..

ưm...."

Huyên Huyên giật bắn người, cô tỉnh hẳn trong cơn khoái cảm.

Bởi tiểu huyệt căng đầy, liền cảm thấy có vật cứng đâm vào .

Khiến cho tiểu huyệt căng ra hết cỡ.

Trác Dư Nhiên mặc kệ cô khóc lóc van xin, hắn đảo mắt nhìn gương mặt phiếm hồng, nay lại dính đầy nước mắt.

Càng gợi cho hắn cảm giác muốn chà đạp giống cái quyến rũ, dâm mị này.

Dù sao đã đẩy được quy đầu vào rồi, nếu không làm thì thật hối tiếc...

Trác Dư Nhiên nhắm mắt hưởng thụ tiểu huyệt hút mút chặt côn thịt của mình.

Hắn gồng người lên, đẩy một cái thật mạnh.

Côn thịt ép sát với cây gậy gân guốc của Trác A Thiên.

Một lần đâm thọc ra vào, đều cắm sâu tới hoa huyệt.

" Á.... a...... ba tên cầm thú các ngươi...

đau... a..... a..... rách....ưm...

ư......"

Huyên Huyên la hét lớn, hai mắt liên tục chảy nước mắt.

Cô không dám nhìn xuống dưới, chỉ mới đảo mắt qua bụng nhỏ đã thấy căng lên một chỗ.

" Nàng...

ưmm... nàng thật đẹp... phía dưới nhỏ như vậy ! còn tham lam nuốt trọn ta và đại ca...

Huyên Huyên.. ta yêu nàng...

ưmm... hừ...."

Trác Dư Nhiên đung đưa theo nhịp, phối hợp ăn ý cùng hai vị ca ca mình.

Hai mắt hắn nhắm nghiền, miệng thở hổn hển liên tục nói những lời ái muội.

Lúc này Huyên Huyên dần cảm thấy khoái cảm, giữa cơn đau bị bạo hành tiểu huyệt.

Cô nhịn không được rên rỉ nhỏ tiếng, đứt quảng.

Hai vú căng trướng sữa đung đưa tới lui, trước mặt Trác A Thiên.

Hắn vươn lưỡi ra, vân vê núm vú, hai tay bóp chặt cố gắng vắt hết sữa lên mặt của mình.

" n...

ư.....

Nhanh.. ta.. ta lên.. tới.. tới... rồi..

ưm...."

Cao trào liên tục đánh úp tới, Huyên Huyên rùng mình.

Thắt chặt ba côn thịt không ngừng đâm thọc trong cơ thể, cô nghiến răng, hai lỗ kẹp như muốn bẽ gãy ba côn thịt cực đại...

" A.... nàng.... nàng...thả lỏng ra, nàng muốn kẹp gãy chúng ta sao...

Ưm..."

" Tách ~~Xoạt Xoạt"

Huyên Huyên không thể kiềm chế nổi khoái cảm, cô phun dâm dịch lẫn nước tiểu lên trên người ba nam nhân.

Sau đó ngất lịm.

Cơ thể run rẫy, co giật từng hồi.

Lúc này ba tên nam nhân cảm ứng được khoái cảm tới.

Liền gia tăng tốc độ thúc côn thịt.

Ba người cố gắng đâm thọc ra vào thêm mấy chục lần, tức khắc khoái cảm sung sướng truyền từ côn thịt, lên tới não bộ.

Côn thịt run lên từng hồi, ba nam nhân không hẹn mà cùng bắn tinh dịch liên tiếp vào trong hai lỗ nhỏ bé sưng đỏ của Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 148: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (22)


Sáng ngày hôm sau, Huyên Huyên và Trác Dư Nhiên vẫn còn ngủ.

Trác A Thiên và Trác Tư Siêu đã sớm dậy để chuẩn bị cùng đoàn người đi săn bắn.

Hai người lưu luyến nhìn cơ thể lõa lồ của Huyên Huyên, không nỡ rời xa.

Khắp người đều hiện ra vết đỏ hồng do đêm qua, quá cuồng nhiệt.

" Đại ca, có phải đêm qua ba huynh đệ chúng ta có hơi quá tay với Tiểu Huyên hay không?"

Trác Tư Siêu lên tiếng thương xót, hắn khom người với y phục mặc vào chỉnh tề.

Nghe thấy nhị đệ hỏi như vậy, Trác A Thiên cũng cảm thấy đêm qua bọn họ cuồng hoan cỡ nào.

Hắn nhịn không được nhìn xuống hạ thân của Huyên Huyên, dính đầy tinh dịch.....

Thoáng chốc côn thịt đang yên ổn trong quần, liền dựng thẳng lên..Hắn thở dài một hơi.

Không thể trách hắn được, tất cả là do nàng quá câu dẫn.

Trác Tư Siêu cũng không khác gì đại ca mình.

Hắn tiến lại gần, banh rộng hai đùi Huyên Huyên ra.

Không ngần ngại mà đưa lưỡi quét sạch toàn bộ tinh dịch dính trên tiểu huyệt lẫn cúc huyệt nuốt xuống bụng.

Huyên Huyên mệt mỏi ngủ, trong mơ màng, cô cảm giác được thứ gì đó nham nhám liếm láp dưới thân mình.

Huyên Huyên vẫn nhắm chặt mắt, miệng bắt đầu rên rỉ nhỏ xíu.

" Ưm...

ư.... thoái mái.. thật... thoải mái "

Trác Tư Siêu bị tiếng rên rỉ của cô kích thích, hắn định móc côn thịt ra cắm vào tiểu huyệt dâm dục kia, liền bị Trác A Thiên ngăn cản.

" Nhị đệ, đêm qua nàng ấy đã mệt mỏi.

Để cho nàng nghỉ ngơi, chúng ta cũng nên đi săn.

Sắp lỡ giờ tốt rồi..."

Trác A Thiên quan tâm nhắc nhở, thật ra trong tâm hắn muốn làm lắm.

Hạ thân đã nóng cứng, muốn phát điên lên.

Lúc này Trác Tư Siêu khựng lại, cất côn thịt trở lại vào quần.

Tay gãi đầu, mở miệng nhận sai.

" Đại ca, là đệ không kiềm chế được, chúng ta mau đi săn.

Đem thật nhiều thịt về cho Tiểu Huyên tẩm bổ."

" Được " Trác A Thiên dứt khoát gật đầu.

Trước khi đi, hai người còn chu đáo lau sạch mình cho Huyên Huyên.

Thay cho cô một y phục mới, rồi mới an tâm rời khỏi hang động.

Vì đêm qua bị ba cầm thú nam nhân thay phiên nhau chơi, Huyên Huyên ngủ một mạch tới chiều mới tỉnh.

Khi cô tỉnh dậy đã không còn ai bên cạnh, trên người đã được lau sạch sẽ.

Còn thay vào một bộ y phục khác.

Huyên Huyên mệt mỏi thở hắt ra, cô sờ khắp nơi trên cơ thể.

Cảm thấy không còn đau rát, hơn nữa còn sảng khoái nữa là đằng khác.

Cô mím chặt môi, nhưng không biết phát tiết với ai.

Liền nói chuyện phiếm cùng hệ thống .

" Hệ thống , dương khí đã đầy chưa?

[...] Ký chủ, dương khí sắp đầy.

Đã được 80% .

Sắc mặt cô cứng đờ, cả một đêm bị ba tên cầm thú kia hành hạ chơi tới sống dở chết dở vậy mà chưa đầy?

[...] Nam Chủ đang gặp nguy hiểm, phiền ký chủ đi về hướng nam 10 dặm.

Nghe thấy hệ thống nhắc nhở, Huyên Huyên mệt mỏi.

Cô mắng thầm 3 đời tổ tông nhà Trác Dư Nhiên.

Đêm qua hắn cắm chưa đủ hay sao, mới mở mắt ra liền đi tìm chết rồi???

Cô bước chân xuống nền đất lạnh, vừa đứng lên định bước đi.

Thì hai chân như không có lực, chao đảo như muốn ngã xuống...

" Mẹ nó! cầm thú nam nhân.

"

" Bây giờ bổn cô nương phải lết cái thân không còn sức này đi cứu hắn.

Giỏi lắm đợi cứu được.

Bổn cô nương sẽ làm món lạp xưởng chiên cùng trứng "

[...] Ký chủ, ta không ngại phát hình phạt đâu, Ký chủ còn không mau lên, nam chủ sẽ chết.

Huyên Huyên :"...."

" Đi, phải đi chứ "

" Bổn cô nương đang lết tới đây "

[...] "......"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 149: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (23)


Huyên Huyên đi theo chỉ dẫn của hệ thống, dọc đường cô thuận miệng hỏi qua mấy già làng, nhưng ai cũng lắc đầu không biết Trác Dư Nhiên đi đâu.

Cô thở dài cố gắng lê bước chân đi thêm vài dặm, trong lòng có nổi lên tia bất an.

Bởi vì vậy, cô di chuyển bước chân nhanh hơn.

Ngước mắt lên nhìn sắc trời đã gần tối, như vậy Trác Tư Siêu và Trác A Thiên cũng đi săn sắp về.

Rất nhanh Huyên Huyên đến nơi, nhưng cảnh tượng trước mắt lại làm cô kinh sợ, lúc này cô không thể giữ được bình tĩnh nữa.

Hai tay cô nắm chặt lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con vật trước mặt.

Nhanh chóng vào tư thế chiến đấu.

Trước mắt cô là một con vật giống lợn rừng thật lớn, điểm bất đồng chính là, miệng của nó mọc răng nanh dài tới 50cm.

Trên người còn có bốn chân, trên lưng mọc cánh lớn dài chừng 2m, cô không thể tưởng tượng nổi, nó là giống loài gì.

Quanh thân thể một màu xám đen, lông dựng thẳng như đinh, chất lỏng trơn trượt tanh hôi ghê tởm chảy ra từ miệng, rớt xuống đất .

Bên cạnh là Trác Dư Nhiên đang run rẩy nép sát vào gốc cây, hắn hoảng sợ lẫn kinh ngạc nhìn Huyên Huyên.

Nhưng lại không dám mở miệng, sợ con vật này chuyển mục tiêu làm cô bị thương.

Huyên Huyên nhìn qua ánh mắt của hắn, dường như hiểu ý.

Cô im lặng, rũ mắt xuống.

Lui về sau hai bước chân, cô không chắc khi mình sử dụng võ thuật của vệ sĩ.

Liệu có hạ được con vật cao 3m này hay không?

[...] Ký chủ, dĩ nhiên là không thể nào rồi.

Hệ Thống không một chút tiết tháo mà thay cô trả lời, khóe miệng cô giật giật.

Dù sao, bằng bất cứ giá nào phải cứu bằng được Trác Dư Nhiên.

[...] Ký chủ, cố lên bổn hệ thống ở phía sau ủng hộ ký chủ.

Huyên Huyên :"....."

Lồng ngực cô phập phồng, sau đó cúi xuống nhặt cục đá to lớn dùng hết sức ném mạnh lên người con vật.

" Cạch "

" A Nhiên ~~ Mau leo lên cây."

Đồng thời Huyên Huyên hét lớn hết sức.

m thanh vừa thét ra, Trác Dư Nhiên luống cuống vội vàng trèo lên cây.

Dường như hắn nhớ ra một điều, hắn leo lên cây rồi thì Huyên Huyên nàng ấy phải làm sao?

" Nàng, mau chạy đi, Huyên Huyên ai cho nàng tới đây....."

Dứt lời con vật bị đá chọi vào, nó quay mình 180° hung ác nhìn Huyên Huyên.

Một chân đạp liên tục trên mặt đất tạo thành khói bụi mịt mù.

" Gaorrr......Rống... rống !

Bịch Bịch "

Con vật cao 3m dùng tốc độ nhanh nhất lao về hướng Huyên Huyên.

Lúc này cô thủ sẵn tư thế, liếc con vật ghê tởm này bằng ánh mắt sắc lạnh như dao.

" Huyên Huyên mau tránh ra " Trác Dư Nhiên kinh hãi thét lớn.

Chờ cho con vật tiến lại mình với cự ly gần nhất, Huyên Huyên nắm thành quyền.

Dùng chân đạp mạnh lên mặt đất bật người lên.

Chân trái sút mạnh, đạp trúng ngang bụng con vật.

Có lẽ do thú nhân, nên sức mạnh của Huyên Huyên được tăng lên gấp bội.

" Vèo....

Bộp "

Con vật to lớn 3m, tức thì bị cô sút văng ra xa 2m.

Đạp gãy mấy thân cây to lớn.

Trác Dư Nhiên trợn mắt, không khép được miệng.

Hắn cảm thấy chính mình thật vô dụng, còn thua cả một giống cái yếu đuối như Huyên Huyên.

Huyên Huyên không hề biết Trác Dư Nhiên đang nghĩ cái gì.

Cô nhanh chóng tiến lại gần cây mà Trác Dư Nhiên trú ngụ.

Lúc này hắn hoàn toàn ở trạng thái thú nhân, trên dưới giống hệt con báo lớn.

Nhưng lại nhút nhát như mèo nhà.

" A Nhiên ~~ Mau xuống đây, nó đã chết rồi "

Huyên Huyên vươn hai tay ra đón đỡ, nở nụ cười ngọt ngào trấn an hắn.

Trác Dư Nhiên ngẩn ngơ, cong người định nhảy xuống người Huyên Huyên.

Bất chợt từ phía sau có tiếng thét lớn vang lên, tiếng thét này là của Trác A Thiên và Trác Tư Siêu.

"Tiểu Huyên/ Huyên Huyên cẩn thận "

" Mau.. tránh.... raaaaaaaaaaa "
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 150: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (24)


Huyên Huyên giật mình ngoái đầu lại, tức khắc bị con vật lao tới với vận tốc kinh người.

Toàn thân cô bị tung lên cao, sau đó tàn nhẫn đập xuống đất.

" Vù....Bộp "

" Hự "

Huyên Huyên nôn ra ngụm máu, ngất lịm.

" Huyên Huyên...

Á. aaaaa "

Ba nam nhân đồng thời hét lớn, rống giận oán trời trách đất.

Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu vứt thịt thú mới được săn về.

Tức khắc hóa thành hai con Báo lớn, cặp mắt căm thù lao tới con vật to lớn hung dữ kia.

Hai người lúc này, không thể nào giữ được bình tĩnh, thay phiên nhau xâu xé cắn bụng và đuôi con vật.

Dường như không có một chút tác dụng nào đối với nó, mơ hồ còn chọc điên con vật lên.

Nó gào lên, dùng đầu húc mạnh Trác Tư Siêu và Trác A Thiên.

Lúc này Trác Dư Nhiên mới hồi thần, nhảy xuống đất.

Vội vã tiến gần nơi Huyên Huyên ngất, hắn liếm láp máu ở khóe miệng cô.

Mũi hơi hít hít, may mắn vẫn còn hơi thở.

Chỉ bị chấn động nên ngất đi, không có vết thương nguy hiểm trí mạng.

Trác Dư Nhiên chưa kịp thở ra nhẹ nhõm, thì tiếng hét thất thanh của hai vị ca ca của mình thức tỉnh hắn.

Đập vào mắt hắn là hình ảnh, Trác Tư Siêu và Trác A Thiên bị răng nanh của con vật xuyên qua lồng ngực.

" Á....

Tam đệ, mau.. mau...Huyên Huyên, nàng ấy... mau rời khỏi đây...."

" Ta xin lỗi tam đệ.. không....không thể cùng đệ chăm sóc nàng ấy..."

Dứt lời sắc mặt hai người trắng bệch, tay túm chặt răng nanh của con vật.

Phun toàn bộ máu lên mặt nó.

Tới lúc sinh mạng tắt đi, hai người vẫn không buông tay ra khỏi răng nanh con vật.

Giữa lồng ngực, huyết nhục mơ hồ.

Tức khắc Trác Dư Nhiên nhiên kích động.

Thét lớn lên, toàn thân tỏa ra hắc khí đầy nguy hiểm.

Đôi con ngươi màu đen, lúc này đã chuyển đỏ ngầu.

Thân báo, lúc này biến thành lớn hơn, không một chút suy nghĩ phóng tới nơi con vật.

Hắc khí tỏa ra từ người của Trác Dư Nhiên, tích tắc hắn đã áp sát con vật, há miệng lớn cắn đứt yết hầu con vật.

Đầu báo ngửa ra sau, điên cuồng lắc hất tung con vật.

Cho tới khi con vật mất máu đến chết, Trác Dư Nhiên khựng lại, dùng miệng ngoạm Trác A Thiên và Trác Tư Siêu ra khỏi răng nanh con vật.

Đúng vào lúc này Huyên Huyên tỉnh dậy.

Cô không thể nào tin vào mắt mình nữa, cảnh tượng này quá mức dọa người.

Phía trên là con vật bị cắn đứt Yết hầu máu chảy ra lênh láng.

Bên cạnh đó,Trác Dư Nhiên toàn thân báo nhiễm máu tươi.

Trên lưng cõng Trác A Thiên lẫn Trác Tư Siêu, trên ngực hai người họ bị thủng một lỗ lớn xuyên tim, có thể nhìn ra không còn một chút nhịp đập.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi, toàn bộ xung quanh như mới trải qua một cuộc đại chiến, nơi nơi đều là cây cối ngã xuống, còn có vết máu đỏ tươi.

Huyên Huyên bò dậy, cô lấy tay bịt chặt miệng.

Không nói một lời nào vào thời điểm lúc này.

Một hồi lâu sau, Huyên Huyên đã ổn định trạng thái.

Cô nuốt nước bọt hòa lẫn máu tươi tanh ngọt xuống bụng.

" A Nhiên~~Lúc ta ngất đã xảy ra chuyện gì?

Hai người họ là bị sao.... ?"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 151: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (25)


Trác Dư Nhiên vẫn luôn cuối thấp đầu báo xuống, xung quanh một mảnh vô cùng bi thương, ngay cả thấy Huyên Huyên tỉnh dậy hắn cũng không xuất hiện biểu tình gì khác.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thoáng chốc mặt trời đã lặn, Trác Dư Nhiên hóa thành hình người.

Hắn vẫn im lặng không lên tiếng.

Hắn bi thương nhìn đại ca và nhị ca của mình, sau đó vác hai người trên vai bước chân nặng nề trở về làng.

Huyên Huyên vẫn giữ im lặng, lẳng lặng đi theo phía sau.

Khi trở về làng, tất cả già làng kinh hách nhìn cảnh tượng trước mặt.

Trên người Trác Dư Nhiên hoàn toàn nhiễm máu, hơn nữa vác trên vai hai giống đực ưu tú mạnh mẽ nhất làng.

Một trong những già làng, nhịn không được trực tiếp lên tiếng hỏi.

" Trác Dư Nhiên, hai người họ sao vậy?

đã xảy ra chuyện gì?

Không phải hai người họ về trước hơn đoàn săn bắn sao?"

"Tất cả là do tôi, hai người họ do bảo vệ tôi, nên mới....."

Trác Dư Nhiên trầm thấp lên tiếng, giọng nói đứt quãng.

Hắn không thể nào giữ được bình tĩnh nói hết câu của mình.

Nước mắt chảy ra, ướt nhiễm gương mặt..

Rứt lời hắn mặc kệ mọi người xung quanh xì xầm, tỏ vẻ đau thương.

Hắn vác Trác A Thiên và Trác Tư Siêu trở về hang động.

Lúc này Huyên Huyên đành lên tiếng giải thích cho già làng,và mọi người xung quanh hiểu rõ mọi chuyện.

Khi cô trở về hang động, thì Trác Dư Nhiên đang ngồi trên tảng đá, mí mắt rũ xuống.

Không để cho Huyên Huyên lên tiếng, thì hắn đã mở miệng trước.

"Nàng xem, có phải ta rất vô dụng phải không?

Nếu như ta mạnh mẽ thì ca ca đã không mất mạng...."

"Tất cả là do ta, ta không xứng đáng làm đệ đệ của họ.

Càng không xứng với nàng...."

Huyên Huyên yên lặng, ngồi xuống bên cạnh hắn.

Cô nhẹ nhàng xoa đầu Trác Dư Nhiên, liền bị hắn đẩy tay ra.

Huyên Huyên :"...."

Bổn cô nương chỉ muốn an ủi một chút, hắn liền không cần sao?

[....] Ký chủ, cô thật ngu ngốc.

Nam chủ vì hai ca ca bỏ mạng vì hắn, thì nam chủ đã chính thức hắc hóa rồi.

Nam chủ còn cần cô an ủi sao?

Huyên Huyên :"...."

Mẹ nó! còn có thể như vậy?

"Có cách nào làm hai người kia sống lại hay không?

Ta không nỡ nhìn họ chết uổng phí.."

[...] Cách thì có, nhưng cần sự phối hợp của nam chủ.

Cái này phải phiền ký chủ rồi.

"Mi đừng vòng vo, nhanh nói đi."

[...] Ký chủ đừng nóng, chỉ cần cô nhả ra nguyên đơn của giống cái.

Hút đầy dương khí, sau đó tìm được " Thất hải lung linh ".

Nghiền nát, hòa cùng với máu của nam chủ.

[...] Sau cùng rót vào miệng hai người họ, Nhả dương khí qua bảo trụ cơ thể họ luôn ấm áp trong 49 ngày.

[...] Tức khắc họ sẽ sống lại thôi.

Huyên Huyên :" Còn phải lăn lộn, hút dương khí?"

Cô nhịn xuống, tiếp thu toàn bộ thông tin.

Đảo mắt nhìn Trác Dư Nhiên.

Cô ghét sát tai hắn thì thầm.

" Nàng nói là sự thật?

Nàng thật sự có cách giúp ca ca sống lại?

Trác Dư Nhiên nhịn không được mà ngồi bật dậy, hai tay lung lay bã vai Huyên Huyên.

Cô choáng váng, gật gật đầu.

Tiếp tục lên tiếng.

" Nhưng...cần phải... phải..!"

" Phải làm sao?

Nàng nhanh nói đi, ta sẽ tận sức mà làm..."

Khóe miệng Huyên Huyên giật giật, nghĩ thầm.

Giao phối tất nhiên hắn sẽ tận lực rồi.

" Phải cần A Nhiên, giao phối cùng ta "

Dứt lời Trác Dư Nhiên bế thốc Huyên Huyên sang tảng đá khác.

Cô buột miệng hỏi.

" Chàng...

định làm gì?"

" Dĩ nhiên là giao phối " Hắn dứt khoát trả lời, không cần suy nghĩ thêm.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 152: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (H)


Trác Dư Nhiên mạnh bạo xé rách y phục của Huyên Huyên, sau đó nhanh chóng cởi bỏ y phục của mình.

Chẳng mấy chốc hai người đã trần truồng.

Ánh mắt của hắn nhìn Huyên Huyên, nhiễm đầy tình dục lẫn sự hy vọng mong chờ.

" Á...

ưm....

A Nhiên...từ.. từ..

đừng cắn, rất đau....

ưmm....

"

Huyên Huyên ôm ghì đầu Trác Dư Nhiên xuống.

Cô càng không ngờ, tên nam chủ này vội vã tới mức này.

Nhìn hắn giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Trác Dư Nhiên ngậm lấy núm vú cô mạnh mẽ mút vào, cơn đau truyền đến tim làm Huyên Huyên phải kêu lên.

Sau đó cơn đau qua đi, khoái cảm dâng lên tê dại, xông thẳng tới đại não.

Cảm giác sướng đến lạ thường, tư vị này làm cho Huyên Huyên muốn điên rồi!

Nghe thấy Huyên Huyên hô đau, hắn vội vã lên tiếng trấn an.

" Nàng chịu một chút, ta sẽ nhẹ nhàng với nàng."

Đầu lưỡi của hắn linh hoạt, khéo léo lực đạo lại ôn nhu vừa phải triền miên liếm láp núm vú.

Đem hai vú trướng sữa liếm đến cứng rắn như hai hòn đá nhỏ, đầu vú dựng lên hệt như hai hạt đỏ nhỏ xinh.

" n...

ưm...

ư... a a...mau mút nữa..mau mau... !"

Khoái cảm mãnh liệt tăng vọt.

Dâng lên như thủy triều.

Huyên Huyên không thể kiềm chế được cơ thể mình, bộ ngực sữa run rẩy tiết ra ướt sữa.

Đồng thời dưới bụng nhỏ cũng kịch liệt nóng ấm.

Dâm dịch mãnh liệt phun ra lênh láng hai đùi non, trắng nõn.

"A...ưmm...

A Nhiên... chàng mau cắm.. ta ngứa.. thật khó chịu...

ưmm...

"

Huyên Huyên nhắm mắt lại miệng không ngừng rên rỉ , mười ngón tay nắm chặt, cào cấu loạn trên tấm lưng trần của Trác Dư Nhiên.

" Huyên Huyên, nàng thật mẫn cảm, ta chỉ mới liếm mút núm vú.

Mà nàng đã cao trào?

"

Trác Dư Nhiên ngẩn ngơ nhìn gương mặt nhiễm hồng, sắc mặt quyến rũ câu dẫn hồn phách của Huyên Huyên.

Thân thể cô tỏa ra mùi hương ngọt ngào khiến hắn khó lòng cưỡng lại.

Côn thịt dưới thân đã muốn nổ tung, hắn nhịn không được nắm chặt côn thịt gân guốc, liên tục an ủi xoa nắn liên hồi.

" Khó chịu.. thật khó chịu..

ưmm...

ư..."

Hắn dùng tay tách hai đùi cô ra, ép côn thịt vào giữa khe đùi trắng như tuyết.

Cọ côn thịt ma sát lên cánh hoa phấn nộn liên hồi, thoáng chốc tiểu huyệt nóng ran ngứa ngáy.

Huyên Huyên cắn răng, vặn vẹo eo nhỏ.

Hẩy mông lên cao nhằm muốn cho côn thịt thô to kia nhanh chóng chọc vào chỗ sâu nhất của mình.

" Huyên Huyên, nàng đã chờ không kịp nổi rồi sao?

"

Trác Dư Nhiên xảo quyệt mở miệng, côn thịt vẫn niết lên hoa đế.

Chính hắn cũng không nhịn nổi nữa rồi!

Hắn nói xong, nhấc eo Huyên Huyên sát lại.

Mạnh bạo đâm côn thịt vào sâu bên trong.

Nhìn đỉnh quy đầu to lớn, màu đỏ tím của mình đang từ từ tách cánh môi phấn nộn ra.

Từng chút từng chút một len lỏi vào từng thớ thịt chật hẹp của Huyên Huyên.

" Ngô....ân...

ưm.... a... a...

ưmm...."

Tiểu huyệt nhạy cảm, kẹp chặt liếm mút côn thịt cứng rắn đang điên cuồng thọc ra vào.

Khiến cho tiểu huyệt căng ra nhanh chóng bị lấp đầy.

Đau đớn sung sướng cùng với khoái cảm tra tấn Huyên Huyên, khiến cho cô sống dở chết dở.

Cô nhịn không được co rút cả thân mình.

Giật lên từng cơn

" Hừ ...ưm....."

Trác Dư Nhiên đang hì hục nhấp hông, đâm chọc liên tục ra vào, ở nơi tiểu huyệt khít rịt.

Đột nhiên hắn dừng động tác lại, ngón tay nhéo mạnh lên hoa đế, niết lên xuống liên hồi.

Hắn thở nhẹ ra một hơi, âm thanh rên rỉ rít ra từ kẽ răng.

" Huyên Huyên, nàng đang hưng phấn sao?

Nàng quả là vưu vật.

Kẹp ta thật chặt..."

" Hừ... nàng xem, miệng dưới nuốt ta không muốn buông.."
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 153: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (Cao H)


Huyên Huyên cả người mềm nhũn không nói lên lời , thở hồng hộc, môi nhỏ mấp máy phát ra tiếng rên rỉ ĩ ôi rất nhỏ.

" Không được... hừmmm.... không được cao trào,... ta sẽ không bắn..

ưm...

ưmm"

Trác Dư Nhiên cắn răng, đè ép nén cảm xúc sung sướng, khoái cảm bởi tiểu huyệt chật hẹp điên cuồng liếp mút lấy hắn.

Hắn gồng toàn thân, nhấp hông mạnh bạo.

Côn thịt đâm thọc mãnh liệt vào bên trong, không một chút thương tiếc nào.

Tiểu huyệt ướt át, ấm nóng, từng thớ thịt bên trong dùng sức đè ép, kẹp chặt hút lấy côn thịt của hắn.

Khoái cảm mãnh liệt như điện giật càn quét đánh úp tới, làm hắn không thể nào kiềm chế được .

Mỗi lần đâm vào càng lúc một sâu hơn, cho tới khi chạm tới hoa huyệt.

Đâm thẳng tới điểm G của Huyên Huyên.

Hắn hít sâu một hơi, hung hăng thúc côn thịt mạnh mẽ về phía trước đâm vào, lý trí bây giờ đã nhiễm đầy tình dục.

Hắn muốn đâm xuyên qua, làm nát tiểu huyệt nhỏ bé chật chội này.

"A..ưm... thốn...

ưm...

đầy.. quá.

ưm.. !"

Huyên Huyên thấp giọng rên rỉ thành tiếng, âm thanh có một chút run rẩy nức nở.

Cơn khoái cảm từ dưới tiểu huyệt truyền đến, cô cắn răng chịu đựng, thân thể căng chặt đến run lẩy bẩy.

"Nàng.... nàng.. thật..

đẹp...

ưmm.. , nàng cần bao nhiêu tinh dịch, ta liền cho nàng... ."

Trác Dư Nhiên hưng phấn mà nói, côn thịt thô dài đâm, chạm vào chỗ sâu nhất trong tiểu huyệt liền ngừng lại.

Hắn lại dùng ngón tay niết lên ma sát hoa đế lên xuống, khiến hoa đế dựng đứng khi thì mềm nhẹ khi thì như muốn nghiền nát nó.

Dâm dịch tiết ra như suối, bên trong tiểu huyệt run lên thắt chặt côn thịt, hung hăng mút hút vào.

" Huyên Huyên, nàng đang cao trào sao? hừ..

ư....

ư......

"

Trác Dư Nhiên cúi đầu xuống liếm láp những giọt mồ hôi của cô.

Chiếc lưỡi nham nhám của hắn liếm từng ngóc ngách trên cơ thể của cô.

Cô vươn tay sờ loạn, túm chặt cổ Trác Dư Nhiên, áp hơi thở nồng ấm, thở vào tai của hắn.

Khiến cho Trác Dư Nhiên như uống phải dược vật, tốc độ đâm thọc nhanh và mạnh hơn

Lúc này khoái cảm mãnh liệt tê dại càng tăng lên gấp bội, cô bị Trác Dư Nhiên điên cuồng làm, nơi tiểu huyệt căng ra.

Trong đầu luôn có suy nghĩ muốn được cắm mạnh hơn nữa...

Huyên Huyên ngước mặt thở dốc, hai tay xoa nắn hai vú đang phập phồng lên xuống, tiểu huyệt theo bản năng co rút lại, đè ép côn thịt thô dài trong cơ thể.

" Hự... nàng... muốn.. làm gãy ta sao....aaaa ta không nhịn nổi nữa.... ta phải bắn.

"

Dục vọng xen lẫn khoái cảm mãnh liệt tra tấn Trác Dư Nhiên, hắn rốt cuộc nhịn không được, đôi tay bắt lấy đùi trắng nõn bắt đầu thọc vào rút ra, lực đạo điên cuồng mạnh bạo, như vũ bão.

Tiểu huyệt Huyên Huyên kẹp chặt, khít đến nỗi hắn muốn rút ra đâm lại, mỗi lúc càng thêm khó khăn.

" Huyên Huyên..

Huyên Huyên "

Hai mắt hắn nhắm chặt hưởng thụ cảm giác đê mê khó tả này, luôn miệng ni non.

Hông phối hợp nhấp thêm mấy chục lần.

"A, a..."

Huyên Huyên hừ nhẹ, thân thể run lên từng hồi.

Tiểu huyệt khao khát thắt chặt lấy hắn.

Thân thể Trác Dư Nhiên chấn động, cả người căng chặt cứng đờ.

Hắn không thể nào nhịn nổi cảm giác khoái cảm này, không được.. hắn phải bắn.

Hắn thúc đẩy gia tốc nhanh hơn, nơi giao hoan ma sát tới nóng hừng hực.

Tiết ra dịch trắng sền sệt.

Trác Dư Nhiên vỗ mạnh vào mông Huyên Huyên, sau đó túm chặt eo nhỏ.

Mông và hông căng cứng gồng lên, côn thịt dựng thẳng, căng trướng như muốn nổ tung.

Bắn tinh dịch vào bên trong như vũ bão, co giật liên hồi.

" Hư... a... a....

Huyên Huyên...ưm....

"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 154: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (28)


Trác Dư Nhiên sợ tinh dịch không đủ, hắn ra thêm 5 lần, cho tới khi thân thể Huyên Huyên mềm oặt không còn một chút sức thì mới buông tha.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, thì đã không thấy Trác Dư Nhiên đâu.

Huyên Huyên đoán rằng hắn đi tìm Thất Hải Lung Linh.

Nhưng cô chưa có tả qua nó hình dáng như thế nào nha.

Huyên Huyên không suy nghĩ nhiều, cô liếc mắt nhìn hai thân thể trắng bệch của Trác A Thiên và Trác Tư Siêu.

Cô khẽ chạm vào hai cái xác, may mắn vẫn còn độ ấm.

[...] Ký chủ suy nghĩ nhiều, có ta dĩ nhiên sẽ vẫn giữ được độ ấm giúp họ rồi.

Huyên Huyên gật gù, lần đầu cảm thấy hệ thống làm được việc đứng đắn.

" Ta nhớ, bổn cô nương chưa có tả qua Thất Hải Lung Linh cho nam chủ biết? hắn đi đâu rồi."

[...] Ký chủ, cô yên tâm ở thế giới thú nhân này.

Ai cũng biết Thất Hải Lung Linh, là viên ngọc châu ở dưới biển sâu vạn trượng.

[...] Nam chủ đã hắc hóa, đủ mạnh mẽ.

Chắc chắn không cần tới sự trợ giúp của cô.

Huyên Huyên :"....."

Lúc này cô đành ở lại trong hang động canh giữ xác huynh đệ họ Trác, rảnh rỗi sẽ nhổ cây Diệp Tầm về tích trữ lương thực cho mùa đông sắp tới.

Thoáng cái 7 ngày trôi qua, Trác Dư Nhiên vẫn chưa trở về.

Nếu không phải hệ thống nói hắn vẫn an toàn, thì Huyên Huyên đã sớm đi tìm hắn.

Trong bảy ngày này cô cũng không ở nhà vô ích.

Huyên Huyên tìm ra được rất nhiều thực vật có thể ăn được, như hành, khoai lang.

Và một số rau dại, giúp những già làng kia chống đói qua mùa đông.

Những thành viên trong làng, nhìn Huyên Huyên với ánh mắt quý trọng, yêu quý khôn xiết.

Lúc này Huyên Huyên đang ngồi nướng khoai lang, thì bên ngoài có tiếng reo lên rất lớn.

" Về rồi...

"

" Trác Dư Nhiên về rồi..

"

Động tác nướng khoai hơi khựng lại, ánh mắt sáng lấp lánh hướng bên ngoài cửa động.

Đập vào mắt cô là hình ảnh, một nam nhân cao lớn.

Râu ria lùm xùm, che khuất gương mặt.

Y phục có dính chút bùn đất, rách dưới vài nơi.

Huyên Huyên nghi ngờ lên tiếng.

" Là người gấu? hay người rừng?"

" Vất vả cho nàng rồi, ta về rồi đây "

Nghe được lời nói của Trác Dư Nhiên, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Mắt thấy hắn định nhào tới ôm, cô liền né tránh.

" A Nhiên!

Chàng mau đi tắm, thay y phục.

Thật hôi..."

Trác Dư Nhiên :"....

"

Hắn xấu hổ gãi đầu, tay đưa ra Thất Hải Lung Linh phát ra ánh sáng ngũ sắc đưa trước mặt Huyên Huyên.

Sau đó lên tiếng.

" Đây là Thất Hải Lung Linh, nàng nhanh chóng cứu ca ca ta.

Ta đi tắm qua..."

" Được " Huyên Huyên gật gật đầu.

Nửa canh giờ sau, Huyên Huyên đã mài Thất Hải Lung Linh nhiễn ra thành bột.

Chỉ còn thiếu máu của Trác Dư Nhiên nữa thôi.

" Xoạt Xoạt "

Vừa đúng lúc Trác Dư Nhiên tắm rửa xong, Huyên Huyên mở lớn hai mắt nhìn hắn.

Chỉ mới mấy ngày, nhìn tên nam nhân này thật khác.

Dáng người lẫn gương mặt vẫn soái, chỉ khác mỗi khí chất.

Dường như hắn mạnh mẽ hơn nhiều, không còn nhút nhát như xưa.

Nhìn thấy Huyên Huyên ngẩn ngơ nhìn mình, Trác Dư Nhiên ho nhẹ.

Lên tiếng thúc giục.

" Khụ Khụ ~~ Nàng nhanh lấy máu của ta."

" Được, chàng đưa tay ra " Huyên Huyên vừa nói, vừa cầm miếng đá sắc nhọn kế bên.

" Tách Tách ~~"

Máu từ vết rạch chảy xuống miếng đá nhỏ, Huyên Thuyên nhanh chóng hòa lẫn với Thất Hải Lung Linh.

Đổ vào miệng Trác Tư Siêu và Trác A Thiên.

Huyên Huyên nhanh chóng nhả ra nguyên đơn, dương khí tỏa ra liền hút vào bên trong cơ thể hai người .

Nguyên đơn nhanh chóng bay trở lại vào trong cơ thể Huyên Huyên.

Tức khắc sắc mặt Trác A Thiên và Trác Tư Siêu có chút huyết sắc, lỗ thủng nơi lồng ngực từ từ khép lại.

Mặc dù với vận tốc rất chậm.

" A Nhiên ~~ Không sao rồi, chỉ còn đợi 49 ngày nữa thôi."

Trác Dư Nhiên tiến lại gần, nắm chặt bàn tay Huyên Huyên.

Hắn mím môi, gật gật đầu.

" Huyên Huyên, vất vả cho nàng rồi.

Nàng có thiếu dương khí không?

Ta còn rất nhiều."

" Không thiếu, không thiếu.

" Huyên Huyên vội vã từ chối....
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 155: Thú Nhân: Thật Nhiều Giống Đực (Hoàn)


Thời gian thoáng cái đã 48 ngày trôi qua.

Trong khoảng thời gian này.

Trác Dư Nhiên được mọi người trong làng tôn lên làm trưởng làng.

Chình vì vậy, họ xem Huyên Huyên như bạn đời của Trác Dư Nhiên, đối xử với cô 10 phần cung kính, sùng bái.

Trác Dư Nhiên và Trác A Thiên đã bắt đầu có nhịp thở vào ngày thứ 30.

Vết thương trên lồng ngực hoàn toàn lành lại.

Chỉ còn chờ đợi kết quả vào ngày mai.

Lúc này Trác Dư Nhiên ôm chặt Huyên Huyên, hắn chọn cách giữ im lặng không nói gì.

Cánh mũi khẽ hít mùi hương trên cơ thể của Huyên Huyên.

" A Nhiên ~~Chàng có nguyện vọng gì không?"

Bị hỏi tới, Trác Dư Nhiên hơi ngẩn ngơ một chút.

Vòng tay ôm eo nhỏ của Huyên Huyên, hơi gia tăng lực đạo, hồi sau hắn âm trầm mở miệng.

" Ta muốn đại ca và nhị ca tỉnh dậy, cùng nhau chăm sóc yêu thương nàng."

" Còn muốn nàng sinh thật nhiều hài tử xinh đẹp cho ba chúng ta."

Huyên Huyên xoay người lại, vuốt nhẹ lên gương mặt của Trác Dư Nhiên.

Cô nở nụ cười sáng lạn.

Đầu hơi gật gật.

" Được, ta đồng ý với chàng "

Hắn si ngốc chìm đắm trong nụ cười kia, không kiềm chế được cắn mạnh lên cánh môi của Huyên Huyên.

Hai người nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, họ không hề hay biết .

Trác A Thiên và Trác Tư Siêu nghe thấy được những điều đó, cánh tay họ hơi động.

Hai hàng mi run rẩy.

Sáng sớm ngày hôm sau, Huyên Huyên bị sờ loạn tới tỉnh.

Trước mặt cô là 3 4 giống cái quá tuổi.

Trên tay còn cầm rất nhiều vòng hoa, và trang phục có gắn lông vũ.

" Trưởng làng có lệnh, nhanh chóng giúp cô nương thay y phục.

Chuẩn bị lập khế ước kết bạn đời."

Huyên Huyên vẫn còn ngơ ngác, để mặc họ vầy vò vẽ vời trên gương mặt của mình.

Nửa canh giờ sau, rốt cuộc những giống cái kia mới dừng tay.

Huyên Huyên không cần nhìn, cũng đủ biết bản thân mình ra sao rồi.

Chắc chắn giống bộ lạc nào đó.

Cô liếc mắt nhìn xung quanh, không thấy hai thân thể huynh đệ họ Trác đâu, lẫn Trác Dư Nhiên đều không thấy.

Huyên Huyên đành đi theo giống cái kia ra ngoài.

Hai bên đường đều trải đầy hoa dại, tất cả thành viên trong làng đều trong bộ dạng nghiêm trang nhìn Huyên Huyên.

Bước đi càng gần, cô đảo mắt nhìn lên phía trên.

Ba thân ảnh nam nhân cao lớn, hướng cô cười rạng ngời.

Trong mắt họ, chỉ có hình ảnh của Huyên Huyên.

Huyên Huyên âm thầm mỉm cười, đưa hai tay ra phía trước, để cho Trác A Thiên và Trác Dư Nhiên đỡ lấy chính mình.

" Cảm ơn nàng, đã cho chúng ta được sống thêm một lần nữa "

Trác A Thiên ghé sát tai Huyên Huyên thì thầm, Trác Tư Siêu nắm chặt tay Huyên Huyên.

" Tiểu Huyên, có phải nàng tới để cứu vớt chúng ta?"

Huyên Huyên lắc đầu, tiến thêm bước nữa sánh vai cùng ba giống đực ưu tú nhất làng.

Cô ngọt ngào mở miệng.

" Không "

" Mà số kiếp đã định sẵn "

Một trong già làng lên tiếng, xen ngang bốn người.

" Bắt Đầu Khế Ước "

" Ta lấy tư cách già làng đi trước, tuổi thọ lớn nhất.

Nay chứng kiến cho Trưởng Làng, Trác A Thiên, Trác Tư Siêu cùng Huyên Huyên khế ước thành bạn đời.

" Cùng nhau sống trọn kiếp tới tận tuổi thọ "

Bốn người nhìn nhau, sau đó gật đầu.

" Đại ca, nhị ca, chúng ta phải thật cố gắng, yêu thương nàng ấy.

Bảo vệ làng lẫn ngôi nhà nhỏ của chúng ta."

" Được "

Trác A Thiên / Trác Tư Siêu đồng thanh lên tiếng.

Họ nhất định không rời xa Huyên Huyên.

(Đã hoàn thành tâm nguyện nam chủ.

Dương khí thu thập 10/10, chúc ký chủ ở lại chơi vui vẻ, cho tới tận tuổi thọ)
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 156: Bắt Ma! Hay Ma Bắt?


Không gian tĩnh lặng, căn phòng được chiếu sáng bởi hai cây nến lập lòe.

Cơn gió lạnh thoáng qua làm Huyên Huyên rùng mình tỉnh dậy.

Âm thanh hệ thống vang lên.

(Nhiệm vụ hoàn thành 100% được 9000 Dương Khí)

Tên : Huyên Huyên

Tuổi : 25 tuổi

Sở trường : Kỹ năng thêu sơ cấp

Dương khí : 37000/100000

Ưu điểm : Ngực Cup D, Tiểu Huyệt se khít, Tiết Sữa.

Huyên Huyên mở đôi mắt nặng trĩu ra, quan sát khắp căn phòng.

Lúc này trên tay cô cầm dao nhỏ, ngón tay chảy máu nhỏ giọt xuống chén bên cạnh.

Trước mặt cô là chiếc gương, hai bên có hai cây nến đã cháy 1/4 cây.

Kế bên có một chén gạo, chén muối và một con búp bê vải bị moi ruột.

Bất giác cô hơi rùng mình, rốt cuộc mình đã xuyên vào cái thế giới nào rồi.

Tại sao lại có cảm giác nguy hiểm bủa vây thế này.

Huyên Huyên đảo mắt nhìn lên đồng hồ chỉ 3h sáng.

Đột nhiên trong đầu cô truyền tới một kí ức rất nhỏ, Huyên Huyên thao tác phản ứng tự nhiên, tay phải cầm lấy búp bê vải.

Miệng tự động mấp máy phát ra âm thanh rất nhỏ.

"Chị bắt được em rồi"

Sau đó Huyên Huyên đặt búp bê ở trước gương.

Ánh mắt u ám tiếp tục lên tiếng.

"Giờ tới lượt em bắt chị"

Dứt lời Huyên Huyên trợn mắt, bụm chặt lấy miệng mình, cô không hiểu mình vừa nói cái quái gì nữa.

Huyên Huyên theo bản năng chân chạy về chỗ tủ quần áo, nhanh chóng chui vào trốn trong đó.

Lúc này dù đã khuya, thời tiết rất nóng, nhưng Huyên Huyên luôn cảm thấy lạnh hơn bao giờ hết.

Mồ hôi cô lấm tấm vã ra ướt đẫm đồ ngủ.

" Roẹt ~~ Xoạt Xoạt.. tít.. tít...

"

Cùng lúc này, ti vi treo tường bất giác bật lên.

Giọng u lãnh của nam nhân, hơi khàn vang lên.

" Cô trốn cho kĩ, tôi bắt đầu đếm "

5...10...15...50.....Tôi đi tìm đây..

Gió từ cửa sổ rít lên từng đợt, hai cây nến đều tắt.

Khắp phòng một mảnh tối, chỉ còn bước chân nhẹ nhàng, giống như ai đó đi loạn khắp phòng.

Huyên Huyên đè ép hơi thở, hai mắt nhìn qua khe tủ, nhưng vì tối quá cô không thể thấy được gì, ngoài tiếng bước chân.

" Cạch... cạch....

"

" Cô trốn thật kĩ... tôi tìm... mmmm không ra.....

"

Nghe âm thanh lạnh tới tận óc Huyên Huyên nhắm chặt mắt.

Trong bụng thầm nghĩ.

'Đừng có tìm ra tôi, đừng lại đây'

Huyên Huyên cắn răng tiếp thu ký ức của nguyên chủ, cho bớt sợ.

Dù sao cũng cần biết rõ nguyên nhân vì sao mình gặp phải hoàn cảnh này.

Nguyên chủ là Kiều Huyên Huyên, 23 tuổi, gia cảnh bình thường.

Ba mẹ đều ở nước ngoài.

Duy nhất nguyên chủ theo nghề thiên sư, nhận sự ủy thác của mọi người giúp vong hồn siêu thoát.

Tình trạng ngày hôm nay, cũng là do một người ủy thác cô đi thu phục một con ma chết cháy tại căn phòng này.

Chỉ là có nhiều người muốn gặp con ma này, nhưng nó không cho bất cứ ai nhìn thấy hắn.

Nguyên chủ lóe lên một ý nghĩa, nếu như chơi trốn tìm cùng nó.

Có lẽ con ma này sẽ xuất hiện.

Và rồi vừa bày xong tất cả đạo cụ, Huyên Huyên liền xuyên tới.

Kết quả như nguyên chủ mong muốn, con ma này có xuất hiện, còn rất thích thú trò chơi trốn tìm này.

Huyên Huyên tiếp thu xong ký ức, cô muốn mắng thật lớn trước giờ cô rất sợ ma, mà lúc này cô còn phải chơi trốn tìm với một con ma a

" Lạch... cạch... két.. két....

"

Tiếng móng tay sắc nhọn cào mạnh lên cánh tủ, khiến Huyên Huyên giật nảy mình, tiếp đó giọng nói âm u vang lên...

" Tôi... thấy... cô rồi... mau ra đây."

" Rầm...

Rầm.....

"

Tủ lớn lung lay như sắp ngã xuống, Huyên Huyên hít thở không thông, liên hồi lắc đầu.

Cô vẫn kiên trì giữ yên lặng không lên tiếng.

" Rít...

Rít... két... két.....

"

Tiếng móng tay cào lên mỗi lần càng lớn, giống như con ma này đang rất giận dữ.

" Cô.... mau.. ra.. tôi.. tìm... thấy cô rồi"
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 157: Bắt Ma! Hay Ma Bắt (2)


Mắt thấy cánh cửa tủ sắp bật ra, Huyên Huyên kinh hồn bạt vía, sờ loạn trong túi áo.

Bàn tay nhanh chóng nắm chặt tấm bùa được bỏ sẵn từ trước.

Cô hít vào một hơi, định bụng đánh tan vong hồn kia.

Thì trong đầu, phát ra âm thanh hệ thống.

[...] Nghiệm vụ chính tuyến, xin mời ký chủ hoàn thành nguyện vọng của Tề Cẩn Phong.

" Chết tiệt, hệ thống mi không thấy bổn cô nương đang bị ma ám sao?

Mi còn lựa thời điểm này phát nhiệm vụ?"

[...] Ký chủ, nếu ta không nhầm thì nam chủ các cô 1m

" Ực ~~ "

Nghe thấy hệ thống nhắc nhỡ, Huyên Huyên nuốt nước bọt xuống.

Quay cổ cứng ngắc nhìn xuyên qua khe tủ.

Không nhịn được mà lắp bắp.

" Vậy.... vậy...nam chủ là.. là con ma trước cánh tủ sao....?

Hệ thống mi đang giỡn hay nhầm lẫn rồi phải không?"

[...] Hệ Thống ta chưa bao giờ nhầm lẫn càng không đùa giỡn, đích thị nam chủ là linh hồn kia.

Huyên Huyên :"....."

" Vậy bổn cô nương, phải vắt dương khí hay âm khí đây......?"

[...]Nam Chủ dù đã chết, nhưng vẫn là nam nhân.

Dĩ nhiên là dương khí rồi, tốt nhất ký chủ từ bỏ ý định đánh tan linh hồn nam chủ.

[....]Ta không ngại phát hình phạt đâu..

Huyên Huyên còn định đôi co cùng hệ thống.

Thì âm thanh móng tay cào lên cửa tủ, khiến Huyên Huyên hoảng sợ phản ứng lại.

" Xoạt.... rít.. rít... két... két...

"

" Tìm thấy cô rồi "

Cánh cửa tủ bật tung ra, Huyên Huyên đờ đẫn, toàn thân cứng ngắc không thể nhúc nhích nhìn vào khoảng không gian tối mịt.

Bỗng nhiên cô cảm thấy có thứ gì đó lạnh lạnh chạm vào cơ thể mình.

Không những lạnh lẽo, mà còn toả ra âm khí.

Huyên Huyên cau mày, trên mặt hiện lên rõ chữ " Sợ ".

Cô hít sâu một hơi, hướng mảnh hư không tối mịt, lên tiếng hỏi.

" Tề Cẩn Phong, là anh phải không?"

Tề Cẩn Phong là nam nhân chết cháy ở căn phòng này, hắn chết vào ngày 11.

Ban đầu nguyên chủ cũng không phải là thiên sư gì cao tay.

Chỉ biết vẽ sơ sài vài lá bùa trấn quỷ, nhưng lại rất hiệu quả.

Bởi vì vậy, không ai biết nguyên chủ là thiên sư rởm.

Hơn nữa nguyên chủ không hề biết, căn phòng này thật sự bị ma ám.

Không hề có âm thanh nào trả lời, Huyên Huyên như muốn ngất đi.

Trong đầu không ngừng suy nghĩ.

Nam Chủ này muốn làm gì cô?

Ăn thịt hay nhập vào thân xác của mình?

Vấn đề quan trọng hơn là, phải làm cách nào để vắt cạn hắn?

Lúc này toàn thân cứng ngắc, cô không có một chút sức lực để thoát ra khỏi sức mạnh vô hình này.

Thì bỗng nhiên bị một bàn tay vô hình lạnh toát đặt lên ngực, rồi từng nút áo ngủ, từng cái nút một bị cởi ra.

"Cái gì vậy?

Hắn định ăn thịt cô sao?

Còn không ăn cả quần áo như trong phim truyền hình?"

Không khí căn phòng trở nên trầm thấp, lạnh lẽo khiến Huyên Huyên run lên cầm cập.

Cô có thể cảm nhận được cơ thể lạnh lạnh của Tề Cẩn Phong dán lên lưng cô, ôm chặt lấy eo nhỏ.

Nút áo ngủ đã được tháo hết, áo ngực cũng lưu loát cởi ra.

Bàn tay vô hình, lạnh như hàn băng đặt lên hai vú cô.

Lực đạo ôn nhu vân vê xoa nắm hai núm vú.

Thoáng chốc đã cứng chỉa lên như hai viên đậu nhỏ.

Huyên Huyên thở gấp ra, mở miệng nói, ngữ điệu có chút nặng nề.

" Ưm..

Ư...

"

" Tề Cẩn Phong, tôi biết là anh.

Chúng ta có thể nói chuyện... một chút có được không?"

Huyên Huyên nhớ tới ký ức của nguyên chủ, có biết qua vẻ ngoài của Tề Cẩn Phong qua video, hình ảnh của người ủy thác.

Hắn có ngoại hình cao ráo, mũi cao thẳng.

Đôi lông mày rậm, hàng mi cong.

Gương mặt đẹp trai góc cạnh, hơn nữa hắn chết khi mới 25 tuổi.

Huyên Huyên cảm thấy tiếc thay cho một mỹ nam, đẹp trai nhưng ngắn số.

" Được...

" Âm thanh u ám vang lên, đáp lại lời Huyên Huyên.
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 158: Bắt Ma! Hay Ma Bắt? (3)


Mặc dù hắn lên tiếng chấp thuận, nhưng không hề giải trừ sức mạnh ra.

Càng không muốn cùng Huyên Huyên ngồi xuống nói chuyện một cách đàng hoàng.

Bàn tay hắn hết xoa nắn hai vú, lại có xu hướng nhéo, véo và vặn núm vú cứng ngắc của cô.

Huyên Huyên nhịn không được, cổ họng phát ra tiếng ngâm nga gợi tình...

" n..

ưm....ư......"

Huyên Huyên vừa mừng, vừa sợ.

Cô mừng bởi vì chính mình không cần khổ tâm suy nghĩ cách vắt cạn nam chủ.

Còn sợ bởi vì chính mình đang bị một con quỷ háo sắc sờ soạn.

Nghe cô khó khăn, ngâm nga , động tác của Tề Cẩn Phong dừng lại một chút, dường như hắn còn khẽ cười, dù chỉ là rất nhỏ.

Sau đó hắn trượt đôi tay lạnh luồn xuống, cởi phăng chiếc quần ngủ màu hường của Huyên Huyên ra, và chiếc quần lót lọt khe chữ T cũng được cởi ra.

Bây giờ, Huyên Huyên hoàn toàn khỏa thân.

Cô giả bộ lên tiếng chống cự, cho có lệ.

" Tề Cẩn Phong, anh nên dừng lại.

Người và quỷ khác nhau.

Anh mau dừng lại cho tôi."

" Không thích "

Huyên Huyên :"...."!

Huyên Huyên nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tề Cẩn Phong, nghe qua giọng nói cô liên tưởng tới hình soái ca, lạnh lùng của hắn qua hình ảnh lúc trước đã xem qua.

Lúc này Huyên Huyên vẫn đang ngẩn ngơ, không hề biết chính mình đã trần như nhộng.

Hai mông trắng như tuyết, cong vểnh lên.

Hắn áp sát Huyên Huyên lên cánh cửa tủ, bất ngờ đèn sáng lên.

Huyên Huyên giật mình mình rõ mọi vật xung quanh phòng.

Nhưng cô vẫn bị Tề Cẩn Phong trói buộc ,bởi sức mạnh của hắn.

Cô cảm giác được thứ gì đó rất nhột nhạt, tê ngứa trên mông trắng của mình.

Phút chốc, trên mông cô nổi lên 5 chữ được ghi bằng máu tươi.

" Xin anh, Hãy chơi tôi "

Huyên Huyên xoay đầu lại, nhìn tư thế của mình đang phản chiếu trên gương ở cánh tủ.

Một cô gái yêu kiều xinh đẹp, hoàn toàn trần trụi áp mình lên cánh tủ.

Mông chổng cao ra, trong tư thế đầy kích dục, giống như đang mời gọi ai đó hoan ái cùng.

" Quỷ biến thái " Huyên Huyên hung hăng mắng.

" Ừm --"

Huyên Huyên : " Thái độ này của hắn là sao?"

" Tề Cẩn Phong, xin anh hãy nhẹ nhàng.

Đây là lần đầu của tôi."

Dù sao, sớm muộn cũng phải lăn lộn với hắn.

Huyên Huyên chỉ mong lần đầu tiên với một con quỷ không quá đau đớn.

Hơn nữa, ảnh chụp nam chủ này rất đẹp trai, nghĩ như vậy, bản thân cũng không phải là chịu thiệt thòi gì.

"Được."

Giọng của Tề Cẩn Phong, lạnh lạnh thì thầm bên tai cô.

"Thực ra, đây cũng là lần đầu tiên của tôi "

"A ! vậy sao?"

Huyên Huyên buột miệng hỏi, cô mắng thầm " Có quỷ mới tin lời tên nam chủ này nói.

"

Tề Cẩn Phong, nhanh chóng di dời bàn tay xuống phía dưới, xoa xoa lên cánh hoa phấn nộn.

Ngón tay lạnh lẽo cắm vào tiểu huyệt của cô.

Từ từ thọc ra vào, xoáy nhè nhẹ ngón khác gẩy gẩy lên hoa đế.

Cho tới khi dâm dịch nhiễu ra lênh láng, hắn nhét thêm một ngón tay khác vào lỗ nhỏ tiểu huyệt, say mê chơi đùa.

" Thật chặt... cô mau thả lỏng ra một chút, muốn kẹp gãy ngón tay của tôi sao? ...Cô tên gì...?"

" Á..Ưmm.. không được..."

" Tôi... tên..

Huyên Huyên.. anh là quỷ, cũng sợ gãy ngón tay sao..

ưm..."

Huyên Huyên cắn răng chịu đựng kích thích từ tiểu huyệt truyền tới, cổ họng phát ra âm thanh rên rỉ kích tình, còn không quên đáp trả lại Tề Cẩn Phong.

" Ngoan!

Huyên Huyên, cô phải nghe lời tôi"

" Bốp Bốpp "

Dứt lời hắn đánh mạnh lên bờ mông căng tròn, đang vểnh lên của cô.

Huyên Huyên giật mình, co thắt tiểu huyệt dữ dội.

Sau đó cô thả lỏng cơ thể, không kẹp chặt hai ngón tay của Tề Cẩn Phong nữa.

Lúc này Tề Cẩn Phong, tiếp tục thọc vào bên trong.

Hắn xoay tròn, vân vê niết loạn từng thớ thịt bên trong.

Dâm dịch nhỏ giọt chảy xuống sàn nhà.

" Huyên Huyên, cô thoải mái không?"

Hắn áp sát vành tai Huyên Huyên, phà hơi lạnh khiến cô cảm giác tê buốt, ngứa ngáy không sao chịu được...
 
[Reup] [Hệ Thống] : Sắc Nữ (Quyển 1)
Chương 159: Bắt Ma! Hay Ma Bắt (4)


Tiểu huyệt được xoa nắn, thọc ra vào liên hồi.

Huyên Huyên không thể kìm nén được khoái cảm mà phát ra âm thanh nũng nịu đầy dâm đãng.

"Ưm...ân...thật.. thoải mái...Thật ngứa...."

"Thiên sư, cô thật dâm đãng.

Bị một con quỷ lạ chơi đùa tiểu huyệt, còn rên rĩ như vậy..."

Tề Cẩn Phong cười xấu xa, hắn tiếp tục đẩy ngón tay vào sâu bên trong khuấy đảo tiểu huyệt.

Sau đó hắn tiếp tục lên tiếng.

Âm thanh có chút lạnh lùng.

"Không thấy tôi, cô còn thỏa mãn rên rĩ như vậy?

Tự nhìn mình trong gương xem."

"Có giống bản thân dâm đãng, đang tự an ủi chính mình không?"

Huyên Huyên mím môi, cô mới không thèm xem.

Xui xẻo 18 đời mới gặp tên nam chủ không biết liêm sĩ này, hơn nữa hắn còn là quỷ.

Cô nhắm mắt lại, toàn thân thả lỏng hưởng thụ khoái cảm.

Cô quyết định buông thả, mặc kệ cho Tề Cẩn Phong muốn làm gì thì mặc hắn.

"Hử...không thừa nhận?"

Tề Cẩn Phong gia tăng tốc độ ngón tay, ra vào nơi tiểu huyệt liên hồi.

Tay kia ma xát lên hoa đế, rồi vuốt lên hai vú Huyên Huyên thỏa sức nhào nặn.

"Thật là tiểu dâm đãng, mặt kiều mị.

Hai vú còn lớn như vậy?

Huyên Huyên mắng thầm, cô có muốn như vậy đâu.

Hệ thống không tiết tháo kia tặng, cô không thể không nhận.

"Hừ..

ưmmm.. làm thì làm đi....ư...ân... nói.. nói.. nhiều như vậy để làm gì?"

Tiếng rên lẫn câu nói không dứt khoát của Huyên Huyên khiến Tề Cẩn Phong càng thêm hưng phấn.

Tuy hắn đã chết trở thành quỷ nhưng vẫn khát vọng tình dục mạnh mẽ với nữ nhân trước mặt này.

Hắn thầm nghĩ dù sao cũng đã đi đến bước này rồi, không chiếm giữ thân thể cô ấy thì đích thực là một con "Quỷ ngu"

"Huyên Huyên, cô thật giống nữ thần biển cả.

Thật nhiều nước, dâm dịch ướt nhiễm cả sàn nhà rồi."

Hắn đút ngón tay ra vào thêm vài lần, xoay đó rút hẳn ra xoay người Huyên Huyên lại đối diện với mặt của mình.

Huyên Huyên mở mắt ra, cô không thấy được Tề Cẩn Phong.

Mà cô chỉ nhìn được một chút dâm thủy lở lửng trước mặt cô, ngoài ra thì không thấy gì khác.

Cô cúi đầu xuống nhìn cơ thể mình, tiểu huyệt tiết ra dâm dịch ướt đùi non.

Hai vú căng trướng chỉa thẳng.

Bất ngờ Tề Cẩn Phong đút hai ngón tay dính dâm dịch, cho vào miệng Huyên Huyên.

Hắn từ từ tách đôi môi nhỏ phớt hồng.

Hai ngón tay liền cảm nhận được độ ấm áp từ chiếc lưỡi nhỏ trơn tuột.

"Ưm..Ưmm..

Tề Cẩn Phong, anh là con quỷ vô sĩ.."

"Ừm -- Cô quá lời rồi, tôi không những vô sĩ, còn rất vô lại."

"Huyên Huyên, mới gặp cô đã đánh giá tôi cao như vậy rồi."

Hắn mặt dày này dạn tự nhận vào mình, ngón tay điên cuồng đảo lộng trong miệng Huyên Huyên, nước bọt chảy ra rớt xuống hai vú căng trướng.

Toàn Thân Huyên Huyên vừa lạnh buốt, vừa tê ngứa.

Cô cảm thấy được, dường như Tề Cẩn Phong đang ôm chặt lấy cô, hơn nữa vật hạ thân còn chọc vào giữa khe mông của cô.

Hắn rút hai ngón tay ta khỏi miệng cô, sau đó xoa nắn, gẩy gẩy núm vú.

Tay kia banh rộng hai đùi ra, ngón tay chọc chọc vào tiểu huyệt ướt đẫm.

Tề Cẩn Phong, lên tiếng xen lẫn tiếng cười lạnh lùng.

"Thiên sư, à không Huyên Huyên.

Lỗ nhỏ dâm đãng này sắp được côn thịt to dài cắm vào..."

"Cô có vui không?

Có phải rất thèm khát nó đúng không?"

Nói xong hắn áp cánh môi như hàn băng của mình, hôn lên đôi môi ấm áp của Huyên Huyên.

Chiếc lưỡi lưu loát tách mở khớp hàm cô ra, nhộn nhạo tìm tòi bên trong.

"Ưm...ưm...."

Huyên Huyên mê mệt, chìm đắm trong nụ hôn băng lạnh, không kém phần ngọt ngào kia của Tề Cẩn Phong.

Hơi thở của cô dần trở nên nặng nề, tiểu huyệt tê ngứa khó tả.

Bất giác hai đùi kẹp chặt lại, mông cọ lên xuống với côn thịt đang kẹp giữa khe mông.
 
Back
Top Bottom