Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Reup] Cẩu Cẩu

[Reup] Cẩu Cẩu
Phiên ngoại Lí Thời Trữ 2


Tống Tuần ngủ rất say, cậu chỉ mặc một chiếc áo phông dài lộ ra đôi chân thon trắng đang kẹp lấy chăn, bộ dạng không chút phòng bị.

Lý Thời Trữ nhìn mà nóng cả người, hắn ngồi bên giường kéo chân cậu qua, ngậm lấy ngón chân rồi mút lên tận háng.

Tống Tuần mặc một chiếc quần lót màu trắng có in nhân vật hoạt hình, chiếc quần bó chặt lộ rõ đường nét của bộ phận bên trong.

Hắn có thể nhìn thấy âm môi qua lớp vải mỏng, mũm mĩm và mềm mại như bánh bao.

Lý Thời Trữ sáp lại gần ngửi, cơ thể Tống Tuần sau khi tắm xong chỉ còn mùi hương thơm mát của sữa tắm, nhưng hắn lại cảm thấy thật dâm đãng, mùi hương dâm đãng làm hắn say mê muốn chết.

Hai ngón tay cách lớp quần lót âu yếm âm vật nhỏ nhỏ, tay còn lại vuốt ve đường nét của khe thịt, có lúc hắn banh âm môi ra thật to làm lộ hoa huyệt dâm đãng khiến người ta ngứa ngáy tâm can, trông nó như một cái miệng chưa được ăn no.

Dục vọng làm hắn khô nóng miệng lưỡi, hắn gần như không thể làm chủ được mình, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn ve vãn đứa trẻ đang chìm sâu trong giấc mộng.

Hai chân Tống Tuần kẹp chặt cái đầu đang tác quái của hắn rồi rên rỉ một tiếng.

Lúc này máu như dồn thẳng lên não Lý Thời Trữ, mặt hắn đỏ bừng, thở gấp vì cả gương mặt vùi vào háng Tống Tuần.

Hơi thở nóng bỏng phả lên hoa huyệt, cái miệng nhỏ bé nhạy cảm dần chảy nước làm ướt đẫm đũng quần, như tè dầm vậy.

Đứa nhóc dâm loạn này ban ngày không lúc nào không quyến rũ hắn, khi nói chuyện hai cánh môi mọng nước thật dâm đãng, dáng đi thật lẳng lơ, đôi chân thon lộ ra khi mặc quần đùi cũng dâm đãng, ánh mắt cái mũi cả gương mặt lả lơi vô cùng, đến hơi thở cũng toát ra hương vị dâm dật.

Lẳng lơ như vậy mà dám bước ra khỏi cửa?

Không phải nên ngoan ngoãn đợi ở nhà chờ bị cắm vào sao!

Hư thế này, phải đâm chết cậu!

Lý Thời Trữ nhìn quần lót càng lúc càng ướt của cậu, rồi vặn đũng quần lót lại thành một đoạn dây, kẹp vào giữa khe thịt, kéo lên lại kéo xuống ma sát âm vật nhỏ nhỏ.

Khoái cảm vừa nếm thử đã không thể dứt này làm Tống Tuần đang ngủ say khép chặt chân rên rỉ phóng đãng.

Cả gương mặt Tống Tuần nhuộm một sắc tình dục, làn da trắng nõn ửng hồng dưới ánh trăng chiếu rọi, sặc sỡ như một đoá hoa quỳnh nở rộ lúc nửa đêm, vừa lẳng lơ lại mỹ lệ.

Trong cái khô nóng của đêm hè trông lại càng kiều diễm và gợi tình.

Lý Thời Trữ sùng kính hôn lên đôi môi thơm ngọt đó, hắn ngậm bờ môi mọng vào miệng, dùng lưỡi dịu dàng liếm sau đó mới nhẹ nhàng tách mở hai hàm răng, quấn lấy đầu lưỡi nhỏ đã tương tư từ lâu, môi lưỡi dán chặt lấy nhau, phát ra tiếng nước dâm loạn vang lên trong đêm lặng.

Tống Tuần đang ngủ say, hai má đỏ ửng vì nụ hôn vội vàng, cậu chống hai tay trước ngực Lý Thời Trữ, ngẩng cao cần cổ thon dài thở gấp.

Lý Thời Trữ dần hôn xuống dưới, cắn lên cằm cậu, liếm từ yết hầu đến xương quai xanh để lại những vệt nước ướt át dâm đãng.

Hắn kéo cao vạt áo của Tống Tuần, men theo cạp quần luồn vào trong quần lót, từ từ trải từng cái hôn lên cơ thể cậu, đến khi ngậm lấy đầu nhũ nhỏ đang dựng lên.

Hắn nghĩ mọi thứ của Tống Tuần thật gợi dục, hắn vô cùng muốn nuốt chửng cậu vào bụng.

Tống Tuần bị hàm răng hắn hành hạ đến mức không ngừng đung đưa cơ thể.

Lý Thời Trữ càng cảm thấy nóng hơn.

Trong không gian nhỏ bé tràn ngập mùi hương của Tống Tuần, hắn như một đứa trẻ sơ sinh đang mút chặt đầu vú của người mẹ vì đói, là trừng phạt, là bản năng, là tình yêu không thể bị dập tắt.

Hắn đặt hai chân Tống Tuần lên vai, vội cởi chiếc quần lót ướt dính của cậu ra rồi liếm hoa huyệt, mút ngậm âm môi mập mạp và tham lam nhận lấy từng đợt dâm dịch chảy đầy miệng.

Hắn mê đắm mùi vị này muốn chết, như thể tìm được nguồn gốc của sự dâm đãng trên người Tống Tuần, Lý Thời Trữ hưng phấn đến mức co giật toàn thân, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Dương vật thô to dữ tợn cũng muốn bật ra nếm thử mùi vị làm người ta điên loạn này.

Hắn say sưa liếm mút cái lỗ nhỏ, đầu lưỡi tách hai cánh âm môi ra, liếm lên xuống theo chiều dọc, đâm vào miệng âm đạo vẫn đang chảy nước.

Đồng thời hắn cầm hung khí đáng sợ của mình lên, bàn tay nhanh chóng vuốt dương vật nóng bỏng như trụ sắt đang cháy.

Tống Tuần nắm chặt tấm trải giường dưới thân, Lý Thời Trữ càng lúc càng được nước làm tới liếm sâu vào trong, cậu căng eo khó nhịn bật ra từng tiếng rên rỉ, cuối cùng sau khi âm vật bị thô bạo chơi đùa, Tống Tuần bắn ra một dòng dâm dịch loãng ướt, vừa bắn ra đã bị Lý Thời Trữ nuốt vào miệng.

Sau khi đã "thịt no rượu say" hắn lau miệng, moi ra dương vật của mình, banh hai chân Tống Tuần ra rồi cầm cây gậy thịt đang cứng muốn nổ, vỗ lên huyệt thịt bị mút đến đỏ tươi của cậu, từng cái vỗ giáng xuống càng làm nơi đó ướt nhầy và sưng hơn.

Quy đầu to lớn đặt vào miệng âm đạo nhẹ đâm vào vài lần, cái miệng nhỏ đó mút hắn sướng như được lên tiên.

Lý Thời Trữ hít thở thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi mới rời khỏi âm đạo, dương vật trơn trượt đâm chọc âm môi đang khép mở, lần nào cũng xấu xa dùng dương vật tì vào hai mép âm môi rồi để hai mép thịt cùng bị cuốn vào miệng âm đạo.

Khe thịt đó ướt át dính nhớp, như bị cây gậy thịt làm bỏng mà co bóp từng đợt, mịn màng như cái miệng của một đứa trẻ.

Lý Thời Trữ sắp không nhịn được nữa, hắn cúi đầu tì trên ngực Tống Tuần, cách một lớp áo cắn chặt lấy đầu nhũ dựng đứng, eo hông dùng sức, dương vật vừa nhanh vừa mạnh ma sát nơi đó đang ướt nhẹp của Tống Tuần, hắn như một con thú hoang mất lý trí.

Bầu không khí trong phòng càng lúc càng nóng, Lý Thời Trữ và Tống Tuần thở gấp, hai tay đan chặt lấy nhau như một đôi tình nhân.

Khi sắp lên đỉnh Lý Thời Trữ nhấc người, cầm dương vật cương cứng dữ tợn của mình, lại gần gương mặt vừa đơn thuần vừa dâm đãng của Tống Tuần để thủ dâm, rồi rên rỉ bắn tinh lên mặt cậu.

Một vài giọt dính trên môi Tống Tuần, trông thật xinh đẹp.

Hắn dùng hai tay nâng mặt Tống Tuần ngắm một lúc thật lâu, mới lấy máy ảnh ra chụp Tống Tuần đang không hề hay biết gì.

Hắn rút khăn giấy lau sạch mặt cho Tống Tuần, sau đó bôi thuốc.

Vì chưa muốn rời đi, hắn lại ôm Tống Tuần ngửi một lúc thật lâu mới dập hương đặt trên bệ cửa sổ, sau đó xua tan hương vị dâm tục trong phòng, cuối cùng trèo ra từ cửa sổ.

Hắn sải bước trong bóng tối trở về nhà mình.

Ngày mai hắn lại là anh hàng xóm dịu dàng ưu tú.
 
[Reup] Cẩu Cẩu
Phiên ngoại Điện thoại 1


Mỗi ngày gã đàn ông sẽ gọi điện về nhà, có lúc hỏi Tống Tuần đang làm gì, có lúc thông báo với Tống Tuần rằng bản thân sẽ về ăn cơm trưa với cậu.

Hắn rất thích nghe Tống Tuần nói chuyện điện thoại, nhỏ nhẹ dịu dàng, cách đường dây đến mang theo tiếng rè rè của điện rất êm tai.

Khi trò chuyện hắn có thể tưởng tượng ra bộ dạng cậu lúc này, thật ngoan ngoãn.

Có lẽ đang không hề tập trung vào cuộc trò chuyện, hoặc đang xem hoạt hình, vừa trả lời cho có lệ với hắn vừa chăm chút xem ti-vi.

Hắn vờ như không nghe ra giọng điệu mất kiên nhẫn trong lời nói của Tống Tuần, luôn chọc cậu nói thêm vài câu, Tống Tuần lúc đó nhất định sẽ vô cùng buồn chán đáp, "Được, được, em biết rồi."

Cậu vô cùng hờn tủi, không thể chờ được nữa muốn dập máy.

Lít Thời Trữ chống cằm cười đắc ý, hắn mím môi cười nhẹ, "Ừ" một tiếng rồi nói, "Ông xã rất nhớ em."

Giọng nói trầm khàn nam tính truyền thẳng đến lỗ tai làm mặt Tống Tuần đỏ bừng, cậu vội vàng đáp, "Em, em cũng thế, anh về sớm nhé."

Bên kia lại ừ một tiếng, "Phải đợi anh ở cửa đấy biết không?"

Tống Tuần bưng khuôn mặt nóng đáp, "Dạ." nói xong liền vội vã cúp máy.

Công việc của Lít Thời Trữ không hề nhẹ nhàng, luôn sẽ có một khoảng thời gian vô cùng bận.

Tống Tuần chẳng hề nhận ra lúc nào hắn bận hơn một chút, vì dù thế nào đi chăng nữa hắn cũng luôn luôn đúng giờ, buổi trưa sẽ về ăn cơm cùng cậu, tối sẽ về kịp để ngủ cùng Tống Tuần, điện thoại cũng không bao giờ lỡ một cuộc.

Có những lúc vì muốn về nhà đúng giờ Lít Thời Trữ bận cả một ngày, về nhà vừa ôm Tống Tuần đã ngủ mất.

Đầu lông mày nhăn chặt trông có phần tiều tụy, lúc này Tống Tuần mới biết hắn mệt.

Tống Tuần nhìn thời gian, đã mười một giờ rưỡi, cậu nuốt vội miếng thạch trong miệng rồi đeo dép đi nấu cơm.

Cơm nước xong xuôi, bày hết lên bàn ăn Tống Tuần mới nhớ ra chưa gọi điện hỏi gã đàn ông rốt cuộc có về nhà ăn trưa hay không.

Cậu do dự lúc lâu mới gọi điện, đầu bên kia phải một lúc lâu cũng không có ai nghe máy, đến khi sắp tự động ngắt mới được nhấc lên.

Là giọng nói êm dịu ngọt ngào của phụ nữ, "Xin chào, Lít tổng hiện không có mặt ở văn phòng, ngài có!

"

Tống Tuần ngây người cầm điện thoại, hô hấp nặng nhọc gấp gáp, cậu sợ đến mức cứ thế vứt điện thoại đi.

Nếu là điện thoại trong phòng làm việc của Lít Thời Trữ, thì nhân viên không phận sự không được trực tiếp nghe máy, vì sao trong văn phòng của hắn lại có một người phụ nữ, còn có quyền nghe điện thoại của cậu.

Cậu ngồi một mình nhìn bàn thức ăn nóng hổi đang bốc khói nghi ngút, trong đầu như kẹt cứng lại không thể nghĩ được gì, sau đó Tống Tuần càng lúc càng cảm thấy bản thân thật đáng thương bất lực.

Đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên mới cắt ngang dòng suy nghĩ trong đầu Tống Tuần, cậu biết chắc chắn cuộc gọi này là của gã đàn ông, nên cậu kiềm chế lại tâm trạng rồi mới nghe máy.

"Cẩu Cẩu à?

Vừa nãy anh xuống dưới thị sát một chuyến, cấp dưới đi cùng nhiều quá anh không tiện gọi điện cho em, ăn cơm chưa?"

"Hôm nay ăn trước nhé, tối ông xã về sớm hơn có được không?"

"Ừm."

Tống Tuần ngồi trên sô-pha ngơ ngẩn, đến tận lúc Lít Cảnh Hòa tan học về nhà mới hoàn hồn.

Buổi tối Cảnh Hòa đã đi ngủ mà Tống Tuần vẫn ngồi một mình trước ti-vi, cậu cứ nhìn lên màn hình mà chẳng tập trung.

Cậu nghe thấy tiếng xe của gã đàn ông đã lái vào trong, nhưng cậu không muốn ra cửa đón hắn.

Trong lòng cậu khó chịu, cậu không muốn nhìn thấy người đàn ông đó, cậu ghét hắn, ghét đến mức nhìn thấy mà đau cả mắt.

Tống Tuần ngồi đó chẳng màng gì cả.

Gã đàn ông bước vào nhà thay giày ở thềm cửa, trông thấy Tống Tuần đang ngồi ngay ngắn xem ti-vi thì bật cười, hắn bước đến đằng sau sô-pha rồi quỳ một gối xuống, hôn mút bên má hồng hào của Tống Tuần, "Dặn đứng trước cửa đợi ông xã về, mà sao hư vậy?"

Tống Tuần không để ý đến hắn mà chỉ chăm chút nhìn vào nhân vật hoạt hình, cũng chẳng nói chuyện.

Hai ngón tay gã bóp má Tống Tuần làm môi cậu bĩu ra, cậu khó chịu giãy giụa, "Mau nói cho ông xã, vì sao không ra cửa chờ?"

Tống Tuần dùng tay bấu lên eo bàn tay* của gã đàn ông rồi kéo xuống, cậu lí nhí đáp, "Xem ti-vi."

(Khoảng cách giữa ngón cái và ngón trỏ)

"Xem ti-vi?

Hay đến vậy à?"

Gã đàn ông nghiêng đầu hỏi cậu, ánh mắt nhìn chòng chọc như ánh mắt rắn, làm Tống Tuần sợ đến mức không dám nói nhiều.

Lít Thời Trữ đứng đằng sau cứ thế xốc nách Tống Tuần rồi bế vào lòng, Tống Tuần mặc quần áo ngủ gia đình rộng rãi, trông càng non nớt.

Cậu như một đứa trẻ bị gã đàn ông ôm trong lòng bước về phía phòng ăn, "Ăn cơm với anh được không?"

Tống Tuần nghịch cà-vạt của Lít Thời Trữ, quấn chặt nó trên ngón tay mình rồi lại thả ra, hiếm khi từ chối đề nghị của hắn, "Muốn xem ti-vi."

Tống Tuần rất ít khi như vậy, nhưng dù cho đó là dũng khí để từ chối hay phản kháng một cách cố chấp, thì gã đàn ông luôn kịp thời nắm bắt được cảm xúc của cậu.

"Sao lại giận rồi?"

Gã đàn ông vẫn tiếp tục hỏi.

Trong lòng Tống Tuần chua chát như nuốt cả quả chanh, chua đến mức cậu không kiềm chế được vẻ mặt của mình, cơ bắp trên mặt trở nên giật giật, nước trong vành mắt tuôn ra, "Anh xấu, xấu lắm!"

Gã đàn ông gỡ tay cậu ra khỏi cà-vạt rồi hôn lên, "Ừ anh xấu quá, đừng khóc nữa nhé, đánh anh cho hết giận được không?"

Tống Tuần khóc nức nở đến mức cổ đỏ ửng, cậu không ngừng lắc đầu, "Đồ xấu xa, anh là đồ xấu xa."

Gã đàn ông nắm lấy cổ tay cậu tát lên mặt mình, nhẹ như chẳng có cảm giác gì, "Chúng ta đánh đồ xấu xa được không nào?

Cục cưng nói xem tên xấu xa đã làm việc gì hư đốn?"

Tống Tuần tủi thân hít mũi, tấm thân nhỏ bé run lên theo từng cái nấc nghẹn, cậu lắp bắp nói, "Em, em, gọi điện, nhưng!"

Tống Tuần mềm yếu tố cáo tội lỗi của gã đàn ông, như thể hắn đã phạm phải tội tày trời, "Nhưng không phải anh nghe máy đúng chứ?"

Tống Tuần khóc nấc, cậu sụt sịt gật mạnh, "Là con gái nghe."

"Thư ký mới đến."

Gã đàn ông cười.

Tống Tuần lại càng tức giận, cả ngày cậu xem đủ các thể loại trên truyền hình.

Cậu dùng một ngón tay chọc xương quai xanh của gã đàn ông, giận đến mức kêu lên, "Anh xấu thế, sao anh lại có nữ thư ký!?"

"Thư ký là nữ thì sao?"

Gã đàn ông mỉm cười hỏi cậu.

Tống Tuần nghẹn họng, cậu lắp bắp, "Nữ thư ký, nữ thư ký thì!"

"Là nữ thư ký thì em không vui phải không?"

Tống Tuần lập tức lắc đầu, hình như cậu rất thẹn thùng, "Không phải, không phải, em chỉ muốn xem ti-vi."

"Vậy anh có nữ thư ký em sẽ rất vui vẻ hả?"

Gã đàn ông đùa cợt.

Tống Tuần kinh hãi ngẩng đầu, cậu không biết nên trả lời thế nào, hai mắt ướt long lanh như một con thú nhỏ, cánh mũi nhẹ hít, "Em, em không!"

Tống Tuần còn chưa nói hết gã đàn ông đã nắm gáy cậu, điên cuồng mút những giọt lệ trên mặt thiếu niên.

Đầu lưỡi luồn vào trong miệng mút mát quấn lấy lưỡi cậu, Tống Tuần có thể cảm nhận hơi thở nóng cháy của gã đàn ông phả trên mặt.

Hắn mút đến đầu lưỡi cậu tê dại, nước bọt không ngừng tràn ra.

Cậu mê mang nắm chặt lấy cà-vạt của gã đàn ông, tiếp nhận nụ hôn của hắn.

Lít Thời Trữ tì lên trán Tống Tuần, giọng nói trầm khàn mà dịu dàng như thú dữ mai phục con mồi chắc chắn không thể chạy thoát, hắn nở nụ cười rồi nói, "Anh vui lắm, thật đấy, anh vui muốn phát điên."

Tống Tuần không hiểu, "Vì sao?"

Gã đàn ông mút đôi môi mọng nước của cậu, "Vì em không vui."

Tống Tuần tức muốn ngất, cuối cùng không nhịn được đấm hắn, "Xấu!" cậu cắn lên cần cổ của Lít Thời Trữ, hơi dùng sức nhưng chẳng thể đả động gì đến gã đàn ông cường tráng này.

Sau khi cậu để lại một dấu răng như ý muốn, thì bỗng bị ôm mông nhấc lên, Tống Tuần trở nên hoảng hốt, "Đi đâu vậy?

Không ăn cơm à ông xã?"

Gã đàn ông ngẩng đầu hôn cậu, nở nụ cười vô cùng xán lạn, đuôi mắt nheo lại, "Chúng ta lên giường đánh tên xấu xa được không?"

Tống Tuần cao cao tại thượng đáp lại nụ hôn của hắn, cậu bị bế bổng lên cao, nghi hoặc nhưng mặc gã đàn ông ngậm lấy môi dưới của cậu mà mút.
 
[Reup] Cẩu Cẩu
Phiên ngoại Điện thoại 2


Bàn tay gã đàn ông luồn vào quần ngủ của Tống Tuần, vừa ôm hôn vừa vuốt ve khe mông.

Cậu rụt vai lại, đầu óc choáng váng vì ham muốn, ngón tay vô thức vân vê vành tai hắn.

Môi lưỡi họ quấn lấy nhau phát ra tiếng nước ướt át vang bên tai, Tống Tuần cảm thấy bản thân thật đáng xấu hổ khi đang vô cùng phóng túng vì dục vọng.

Lít Thời Trữ đặt cậu lên giường, toàn thân Tống Tuần khô nóng mềm nhũn, đôi tay bấu trên tấm lưng dẻo dai của hắn cào cấu.

Gã đàn ông vừa cởi cúc áo ngủ của cậu vừa hôn từ cần cổ dọc xuống, hôn đến da bụng mềm mại của Tống Tuần, nghe tiếng rên nấc của cậu vang lên bên tai.

Ánh mắt hắn mang ý cười hỏi, "Dễ chịu không?"

Tống Tuần khép hờ mắt, lý trí sớm đã bay lên chín tầng mây.

Dục vọng xâm chiếm tất cả cảm quan của thiếu niên, cậu bắt đầu nuốt nước bọt, "Ngứa...

ông xã, em ngứa."

Tiếng cười trầm thấp của gã đàn ông truyền đến, "Vậy phải làm sao?

Ông xã cũng chịu thôi."

Tống Tuần nắm chặt tấm trải giường dưới thân, nhấc eo lên nỉ non, "Gậy thịt, muốn gậy thịt của ông xã."

Lít Thời Trữ đắc ý nở nụ cười, hắn bảo Tống Tuần bò sấp nhấc cao mông rồi cởi quần ngủ của cậu xuống, lộ ra bờ mông trắng mịn căng tròn.

Tống Tuần hơi dạng chân ra, tư thế này có thể để gã đàn ông muốn làm gì thì làm hai cái lỗ nhỏ đang e ấp trước mặt.

Gã bóp mạnh cặp mông rồi cúi xuống cắn mút, Tống Tuần hơi nhói nhưng đồng thời lại cảm nhận được vài phần khoái cảm bạo lực.

Hắn mút thịt mông cậu đến phát ra tiếng vang giòn, để lại vết răng tím hồng.

Sau đó hắn tách hai cánh mông ra, lộ rõ cái huyệt nhỏ trắng hồng và hoa huyệt đang chảy nước ngay trước mắt.

Hơi thở nặng nề nóng bỏng phả lên mông làm Tống Tuần có cảm giác sắp bị nuốt chửng.

Đầu lưỡi linh hoạt của gã đàn ông quét lên khe mông sâu hút của Tống Tuần, mặt hắn gần như vùi vào đó, miệng lưỡi không ngừng gặm mút làm khe mông Tống Tuần bị nước bọt làm ướt đẫm một mảng.

Hoa huyệt được hắn cẩn thận ngậm vào miệng liếm, âm môi mập mạp bị mút đến sướng run, Tống Tuần choáng váng như bay lên.

Bỗng âm môi bị đầu lưỡi tách ra, gã đàn ông đưa môi vào sâu hơn phóng túng mút lấy âm vật, vòm miệng nóng bỏng làm Tống Tuần run rẩy vì khoái cảm, cậu thở dốc, hai chân không ngừng quỳ xuống.

Đầu lưỡi của hắn liên tục quét miệng âm đạo và âm môi ướt dâm dịch.

Tống Tuần kêu thét lên khi bắn nước, dịch nhờn bắn đầy miệng gã.

Cậu run rẩy nghẹn ngào gọi, "Ông xã, ông xã."

Gã đàn ông nhổ một ngụm nước bọt lên ngón tay rồi đâm vào hậu huyệt của thiếu niên, quá trình mở rộng tương đối qua loa, hắn cởi quần lộ ra dương vật to lớn dữ tợn, đặt vào miệng cái huyệt nhỏ đã có phần mềm mại vì được liếm.

Tống Tuần nghiêng đầu, hai tay tách mông để Lít Thời Trữ có thể nhìn rõ dương vật đen tím của mình từ từ đâm vào cúc huyệt mềm chặt.

Mặt Tống Tuần liên tục bị ma sát với tấm trải giường vì hắn đang không ngừng thúc ở phía sau, cây dương vật đó vừa cứng vừa thô và dài, bỏng đến mức như có thể bốc hơi nóng.

Tống Tuần bị cây gậy thịt đó đâm sâu, hậu huyệt căng lớn như sắp rách.

Háng gã đàn ông va vào mông cậu phát ra tiếng vang lớn, đâm chọc đến mức đỏ ửng cả cánh mông.

Lít Thời Trữ ghìm chặt eo Tống Tuần, cúi xuống hôn lên tấm lưng trơn mịt, sau đó hắn nắm chặt lấy vai cậu đâm chọc khuấy đảo trong huyệt nhỏ làm cả người Tống Tuần đỏ bừng, tuyến tiền liệt bị quy đầu đâm muốn nát, khoái cảm tình dục dâng trào từng đợt kích thích làm Tống Tuần không ngăn được những tiếng rên rỉ đang tuôn ra từ đôi môi của mình.

Ý thức cậu mơ hồ mặc gậy thịt mình đâm vào, đôi mắt ngập nước, ngẩng cao cổ rên rỉ dâm đãng.

"Ông xã, ông xã!

ư!

đầy quá, sắp chết! bỏng, bên trong muốn cháy, ông xã!"

Da mông Tống Tuần bị tinh hoàn va vào liên tục, khoái cảm vừa dồn dập vừa lâu dài làm hô hấp của cậu khó khăn và đứt quãng.

Hắn xốc nách Tống Tuần rồi lật cậu lại, miệng ngậm cả quầng vú lẫn đầu nhũ nhỏ hồng, "Cái gì cháy hả?

Cục cưng của anh."

Càng lúc hắn càng thúc mạnh hơn, Tống Tuần không thể nhìn rõ mọi vật trước mắt nữa, cậu chỉ thấy ảo ảnh mờ nhạt của ánh đèn lắc qua lại theo từng cái va chạm.

Cả thế giới như mờ đi, trong khoảnh khắc đó cảm giác sắp lên đỉnh như muốn hủy diệt cậu.

Sợ Tống Tuần bị đau bụng nên gã đàn ông hiếm khi bắn tinh vào hậu huyệt, hắn rút dương vật ra chọc vào giữa hai đùi Tống Tuần, men theo dịch nhờn trơn trượt không ngừng ma sát.

Cán gậy thịt bị âm môi ngậm vào mút mát, âm vật cũng bị thứ thô to đó giày vò.

Gã đàn ông gồng chặt eo hông bắn lên bụng Tống Tuần.

Lần thứ hai khi Lít Thời Trữ cương cứng, hắn tách mở hai phiến âm môi rồi cắm vào hoa huyệt nhỏ khít xinh đẹp.

Họ đổi tư thế, hắn nằm ngửa trên giường để Tống Tuần nằm sấp trên người hắn.

Tống Tuần bị ghìm chặt eo không thể động đậy, dưới háng liên tục bị đâm chọc làm cặp mông không ngừng rung lên.

Hắn cúi đầu nhìn Tống Tuần bị trói buộc trên ngực, gương mặt trắng mịn bị khoái cảm nhuốm một màu đỏ ửng và rịn mồ hôi, đôi môi ướt mọng sưng lên do bị gặm cắn đang run rẩy, cậu chìm trong bể dục như một thứ đàn bà dâm loàn.

Cảm giác bị ghìm chặt và thúc mạnh làm Tống Tuần sợ hãi, âm đạo bóp chặt như muốn nuốt chửng dương vật to lớn, vách âm đạo mềm mại mang lại cho hắn sự sung sướng không tưởng, khoái cảm dưới háng cứ thế xông thẳng lên não làm đầu óc hắn có phần mụ mị, hạ thân dùng sức va chạm khiến đùi Tống Tuần lẩy bẩy.

Hơi thở từ mũi Tống Tuần phả lên cần cổ gã đàn ông ướt nóng như mang theo hơi nước, cậu bị hắn thúc đến mức không chịu nổi, âm đạo chảy nước làm lông mu của gã bóng lên và ướt nhầy.

Cậu lại bắt đầu cầu cứu kẻ bạo ngược mình, "Ông xã, em sắp chết, ư ưm, cứu, cứu em!"

Lý Thời Trữ hôn đi những mảng mồ hôi rịn ra từ trán Tống Tuần, rồi nắm eo đỡ cậu ngồi lên.

Cây gậy đó đâm thẳng đến cổ tử cung làm Tống Tuần vừa đau vừa sướng, quy đầu như một lưỡi dao bén chẻ cậu ra làm hai.

Thiếu niên đau khổ ngẩng cao đầu, đôi môi hét không ngừng chảy ra nước bọt.

Tay cậu không có chỗ dựa, chỉ còn cách tì lên cơ bắp rắn chắc của Lý Thời Trữ.

Âm đạo bị dương vật đáng sợ thúc nảy cả người lên, vừa nhanh vừa hiểm, va đến mức háng cậu run rẩy mỏi nhừ.

Tống Tuần có thể đoán được đến ngày mai sẽ phải đi hai hàng.

Cậu khóc thảm thiết, họng nghẹn lại rồi lại bị những cái thúc làm run lên nức nở, cứ thế lặp đi lặp lại.

Khoái cảm như sắp thiêu cháy Tống Tuần, đôi tay cậu lần mò khắp nơi như khiếm thị, giọng mũi đặc lại đáng thương, "Ông, ông xã, nát mất, nát mất rồi!"

Gã đàn ông nắm tay cậu, ngón tay họ đan vào nhau.

Hắn nửa kéo nửa nhấc cậu lên, háng liên tục thúc mạnh làm cả người cậu bổng lên.

Bên tai chỉ toàn những tiếng va chạm của da thịt và tiếng nước nhớp nháp.

Giọng hắn không ổn định, nghe như đang cắn răng mà nói nhưng lại dịu dàng quyến luyến, "Nhẹ nhàng hơn một chút nhé?"

Thứ đó cắm thẳng vào nơi sâu nhất, cắm đến bụng Tống Tuần tê dại, cổ tử cung như sắp nát.

Cực khoái như dòng nước nóng lênh láng khắp cơ thể, từ bụng đến cổ tử cung rồi tràn ra tứ chi, chạy dọc toàn thân như dòng điện.

Khi lên đỉnh đầu óc cậu hỗn loạn, âm đạo co bóp mạnh, cả người căng cứng.

Tống Tuần khàn giọng thét, "Ông xã!!"

Tống Tuần đổ xuống rạp mình trên lồng ngực gã đàn ông, tinh dịch của hắn cũng bị cơn co thắt của âm đạo vắt ra, nóng đặc bắn vào vách thịt và cổ tử cung nhiều đến mức bụng dưới căng đầy.

Hai cánh âm môi tách rộng, cậu có cảm giác đau nhói của cơn buồn tiểu.

Lý Thời Trữ nhấc cậu cao lên một chút để đôi môi của hai người quấn lấy nhau, đùi Tống Tuần càng nhũn vì nụ hôn đó, cậu chỉ biết yếu ớt đáp lại.

Lòng bàn tay chai sần của Lý Thời Trữ vuốt ve trên tấm lưng mịn màng, rồi vươn xuống nhéo mông Tống Tuần, hắn mò tay đến hậu huyệt vừa bị đâm chọc, bỗng nở nụ cười, "Còn chưa khép vào này?"

Tống Tuần vô cùng buồn ngủ, hai lần làm tình kịch liệt đã hao sạch thể lực của cậu, hai mắt cậu lờ đờ miệng thì lẩm bẩm, "Vì ông xã to quá."

Ngón tay hắn chọc vào hậu huyệt mềm nhũn, đầu ngón tay vào sâu hơn nữa, vì thế mà Tống Tuần uốn éo phản kháng, "Em muốn ngủ, muốn ngủ lắm."

Gã đàn ông ôm mông cậu bế lên, "Tắm đã nhé?"

Đầu Tống Tuần rũ trên vai hắn, "Đi ngủ, không muốn tắm."

Lý Thời Trữ ngửi một hơi thật sâu rồi đùa cợt, "Hôi rồi đấy, ông xã vứt em đi bây giờ."

Hai cánh tay thon gầy ôm chặt lấy cổ hắn, cậu vô cùng đắc ý nói, "Không vứt được đâu."

Mặc gã đàn ông bật cười hôn mút xương quai xanh rồi để lại từng dấu hôn, hai chân cậu quấn lấy eo hắn.

"Ngủ trong bồn tắm cơ."

Lý Thời Trữ cực thích Tống Tuần dựa dẫm làm nũng với mình, khi cậu làm vậy luôn đem lại cho hắn cảm giác sung sướng đắc ý.

Hắn hôn lên cằm Tống Tuần, "Được, anh tắm cho em."

Gã xoa bọt tắm trắng xóa lên khắp người Tống Tuần.

Cậu đã mệt nhoài, hai mắt dính lại, nghiêng ngả theo từng động tác của gã đàn ông, làn da trắng ửng hồng vì nước nóng trong bồn tắm, trông thật xinh đẹp.

Tống Tuần dựa vào lòng Lý Thời Trữ, nhũn người đắm mình trong làn nước ấm, gối đầu trên cánh tay phải săn chắc của hắn ngủ thiếp.

Từ góc nhìn của Lý Thời Trữ có thể ngắm gương mặt ngoan hiền đang ngủ say của Tống Tuần, hàng lông mi vừa đen vừa dài đậu trên mắt như cánh bướm, lại như chiếc quạt lông vũ đang quạt nhẹ.

Dạo này Tống Tuần đã có thịt da thịt, khi ôm không còn cảm giác cấn tay gầy gò nữa.

Lúc ngủ môi nhẹ chu ra để thở, hai má hơi phồng lên vừa đầy đặn lại hồng hào, như một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu.

Tống Tuần trong mắt hắn là một sự tồn tại hoàn hảo đến không tì vết, vừa trong trắng lại đẹp đẽ, như thể cậu sinh ra để thỏa mãn tâm nguyện của hắn.

Khắp cơ thể Tống Tuần từ dưới cần cổ trở xuống giăng đầy những vết gặm mút xanh tím, dấu vết lột liễu của tình dục trên làn da trắng sứ thật gai mắt, trông đáng thương nhưng lại vô cùng gợi tình.

Không biết cậu mơ thấy gì mà nghiêng đầu nỉ non một tiếng, mặt cọ nhẹ lên cánh tay Lý Thời Trữ như một chú mèo lười biếng.

Lý Thời Trữ cúi đầu hôn mút gáy Tống Tuần, đưa lưỡi khô ráp liếm vòng trên mảng da nhỏ rồi lại hôn lên, men theo tai Tống Tuần mơn trớn, dịu dàng và gợi dục, bàn tay không an phận mò xuống dưới âu yếm âm môi trắng múp.

Tống Tuần vẫn chưa ngủ sâu, không biết có bị hắn đánh thức hay không mà hai mắt khép hờ, đầu hơi ngẩng, hé môi lộ ra đầu lưỡi nhỏ, miệng lẩm bẩm như nói mê, "Ông xã ôm em!"

Tống Tuần nửa tỉnh nửa mê để lộ bộ dáng ngốc nghếch trong sáng, bàn tay Lý Thời Trữ men theo gương mặt luồn vào mái tóc cậu.

Đầu lưỡi lần vào trong miệng Tống Tuần, phát điên mút mát nước bọt trong miệng người yêu dấu.

Hắn sai rồi, không phải Tống Tuần sinh ra để thỏa mãn tâm nguyện của hắn, mà ý nguyện của hắn thay đổi theo Tống Tuần, là dòng máu chảy trong huyết quản, hay nhịp đập của con tim.

Tống Tuần đối với Lý Thời Trữ mà nói, cậu là lực hấp dẫn mà bản năng của hắn không thể chối từ.

Dù là cưỡng ép cướp đoạt, dù là hèn mọn cầu xin.
 
[Reup] Cẩu Cẩu
Phiên ngoại Điện thoại 3


Khi Tống Tuần tỉnh lại đã gần trưa, rèm cửa được gã đàn ông kéo kín lại cho cậu ngủ lâu hơn.

Bàn chân vừa mới chạm xuống đất đã đứng không vững, cậu cứ nghiêng ngả như phiêu bước ra khỏi phòng ngủ.

Lít Cảnh Hòa đang đắp chăn mỏng nằm trên sô-pha chăm chút xem ti-vi.

Tống Tuần nghĩ một lúc, nhận thấy hôm nay không phải cuối tuần bèn nói, "Cảnh Hòa, sao không đi học hả con?"

Đôi mắt Lít Cảnh Hòa sáng rỡ lên, vui vẻ bò đến bên đùi Tống Tuần, "Con ốm, ba xin nghỉ cho con rồi."

Tống Tuần dùng má kề lên trán bé sốt ruột nói, "Sao vậy?

Có phải sốt rồi đúng không?"

Lít Cảnh Hòa ôm lấy mặt Tống Tuần, gương mặt thì đỏ bừng, "Dạ, ba đo nhiệt độ rồi, 38 độ."

Tống Tuần ngồi bên cạnh bé thấp thỏm, bàn tay liên tục ấp lên gương mặt non nớt, "Uống thuốc chưa?

Có cần tiêm không?"

Lít Cảnh Hòa nhào vào lòng cậu, "Con uống thuốc bột rồi, ngọt lắm!

Ba dặn con uống thật nhiều nước, xong là đi ngủ."

Hai mắt bé sáng như sao, xem ra rất có tinh thần.

Tống Tuần toét miệng cười, xoa đầu rồi hôn trán bé, sau đó để Cảnh Hòa tiếp tục đắp chăn nằm xem ti-vi.

Cậu vào bếp nấu cháo cho Lít Cảnh Hòa, bé ở đằng sau gọi, "Mẹ ơi, con ăn sáng rồi, mẹ xem ti-vi cùng con."

Tống Tuần thò đầu ra đáp lại, "Không sao, mẹ đun nhiều chút trưa cho con ăn."

Lít Cảnh Hòa ôm gối đầu xem hoạt hình, bé chóng mặt càng lúc càng thấy buồn ngủ.

Khi sắp thiếp đi chuông điện thoại bỗng đổ, Tống Tuần còn đang bận trong bếp nên bé bò đến nhấc máy.

"Cẩu Cẩu?"

Giọng nói của Lít Thời Trữ vang lên ở đầu dây bên kia.

Lít Cảnh Hòa cầm ống nghe, "Ba ơi, mẹ đang nấu cơm."

"Ừ."

Đầu dây bên kia ngừng lại một chút, "Bảo với mẹ là hôm nay ba không về ăn trưa được không?"

"Dạ."

Lít Cảnh Hòa trả lời dứt khoát.

Lít Thời Trữ cúp máy, hắn mệt mỏi day ấn đường rồi gọi trợ lý vào.

Hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn, "Đã điều thư ký hôm qua đi chưa?"

(Điểm giữa hai đầu lông mày, có cách gọi thuần Việt hơn mong quý độc giả vui lòng bổ sung.)

Trợ lý gật gật đầu không dám ngẩng mặt lên.

"Sa thải đi, thư ký cũng dám nghe điện thoại trong phòng cấp trên một cách bừa bãi, ai chống lưng cho vào?"

"Thưa, là quản lý Phan."

"Ồ?

Quản lý Phan à?"

Hắn cười, "Hiện giờ ông ta đang ở đâu?"

Vậy là quản lý Phan của bộ phận bán hàng đã quay vào ôt mất lượt, thư ký mới chuyển đến là do ông ta nâng lên.

Giờ quản lý Phan bị bãi chức, ông ta vừa đi đã có người thế chân.

Tống Tuần đang cầm một đĩa thạch nhỏ, cậu rất thích đồ ăn vặt ngọt mát và dẻo như vậy, Tống Tuần trong phòng bếp cao giọng hỏi Lít Cảnh Hòa, "Cảnh Hòa, ốm có được ăn thạch không nhỉ?"

Không thấy có người trả lời cậu lại gọi, "Cảnh Hòa?

Ngủ rồi à?"

Khi Tống Tuần ra phòng khách cậu thấy Lít Cảnh Hòa nằm bất tỉnh trên sô-pha, gối đầu đã rơi xuống đất từ lúc nào.

Gương mặt bé đỏ ửng, môi khô nứt, cả người mê mang co giật, cái miệng hết khép lại mở không biết đang lẩm nhẩm điều gì.

Tống Tuần hoảng hốt, loạng choạng kề má lên cái trán nóng bỏng của bé.

Cậu không biết phải làm thế nào mới phải, cứ đờ đẫn ra chỉ biết gọi điện cho Lít Thời Trữ.

Điện thoại gọi đi chẳng ai nghe máy, cậu lại gọi vào di động của gã đàn ông mà vẫn cứ như vậy, lần nào cũng tự động ngắt.

Miệng Tống Tuần không ngừng lẩm bẩm, "Nghe máy đi, nghe máy đi" trong khoảnh khắc đó thậm chí cậu hy vọng hôm nay vẫn là ngày hôm qua, như vậy cùng lắm thì cũng có nữ thư ký nhấc máy.

Tống Tuần luống cuống vì không ai nghe, cậu lúng túng cắn ngón tay, tròng mắt đen không ngừng chuyển động qua lại, hơi thở cũng vô cùng gấp gáp, "Làm sao đây?

Làm sao đây?

Cảnh Hòa ốm mất rồi."

Cậu sắp bật khóc, vành mắt ầng ậc nước, cổ họng thì trượt lên xuống nuốt nước bọt.

Cậu đã tách biệt khỏi xã hội quá lâu, mối quan hệ duy nhất giữa cậu và xã hội bên ngoài là Lít Thời Trữ thì lại không có mặt.

Bỗng cậu nghe thấy Lít Cảnh Hòa lí nhí gọi, "Mẹ ơi."

Như bừng tỉnh khỏi cơn mê, cậu vội vàng vớt lấy điện thoại gọi cấp cứu.

Cuộc gọi rất nhanh đã được nghe, cậu vô cùng khó khăn nói ra địa chỉ của mình, "Xin, xin chào, ở đây là!"

Điện thoại rơi từ tay Tống Tuần xuống, cậu bóp cổ mình nuốt mạnh nước bọt, nước mắt rơi xuống môi vừa đắng vừa mặn.

Tống Tuần thở gấp, "Cũng may! cũng may!"

Cũng may cậu còn nhớ gọi xe cấp cứu, cũng may cậu biết địa chỉ ở đây.

Tống Tuần bế Lít Cảnh Hòa đặt lên đùi mình rồi phủ một chiếc khăn ướt lạnh lên trán bé, sau đó đắp cho Cảnh Hòa một cái chăn dày hơn.

Cậu chợt nhớ ra đến bệnh viện phải nộp phí.

Nhưng tiền để đâu ở trong nhà?

Cậu chưa hề động đến cũng không biết phải lấy ở đâu.

Dép còn không kịp xỏ Tống Tuần đã chạy vào phòng ngủ lục tìm từng ngăn kéo, "Ở đâu hả?

Không có, không có tiền, mau ra đây đi chứ!"

Cả gương mặt cậu giăng đầy vệt nước mắt, Tống Tuần không biết phải làm gì hơn ngoài tự đấm vào chân mình.

Vừa mới lục tìm đến bàn trang điểm thì xe cấp cứu đã tới, cậu chẳng nghĩ nhiều nữa mà vớt lấy nhẫn, dây chuyền mà gã đàn ông tặng cậu, hay thậm chí là đồng hồ của hắn.

Cứ thế vơ vào tay rồi chạy ra ngoài.

Tống Tuần lên xe cùng nhân viên y tế, Cảnh Hòa nằm trên giường cấp cứu trắng, mở miệng thở từng hơi.

Tống Tuần ngồi trên dãy ghế chờ tại hành lang bệnh viện, ngón tay bị cậu cắn rách da nhưng tự bản thân không hề nhận ra, hàm răng va vào nhau lập cập không ngừng.

Thiếu niên co người lại như một loài vật nhỏ sợ con người, cậu còn chẳng dám liếc ra chỗ khác.

Phải chăng là do những người xung quanh, hay Cảnh Hòa xảy ra chuyện đã làm cậu sợ hãi.

Cậu chỉ hận không thể biến mất khỏi đây, bầu không khí tại nơi này làm cậu khó chịu.

Giá như cậu có thể biến mất như hư vô khỏi đám người đông nghịt trong không gian đáng sợ này.

Y tá cầm giấy nộp phí viện gọi Tống Tuần đến nộp tiền, cậu đi theo sau y tá, gương mặt căng thẳng tột độ.

Tống Tuần rất ít khi phơi nắng nhưng cậu được gã đàn ông chăm sóc vô cùng chu đáo, nên làn da trắng mịn như sữa, vừa bắt mắt lại xinh đẹp.

Cậu có thể cảm nhận được những cái liếc nhìn đánh giá từ những người xung quanh.

Tống Tuần nắm chặt những thứ trên tay, đôi chân mềm nhũn lê từng bước về phía trước rồi dừng lại.

Cậu chỉ dám nhìn chiếc mũ của y tá ở đằng trước, chuyên chú nghiêm túc bước đến quầy thu ngân.

Cậu còn đang không biết phải làm sao để đặt cọc những món đồ đó, ngập ngừng không biết mở lời thế nào, thì sau lưng Tống Tuần vang lên tiếng hô vội vàng, "Cẩu Cẩu?"

Tống Tuần lập tức quay đầu lại nhìn thấy gã đàn ông thở gấp đang vội vã bước đến.

Trong khoảnh khắc khi Tống Tuần nhìn thấy Lít Thời Trữ, mọi sự phòng bị tâm lý hoàn toàn sụp đổ như dây thần kinh đứt lìa.

Cậu chẳng nghe thấy gì nữa, mà nắm chặt thứ trong tay ném vào người gã đàn ông.

Chiếc đồng hồ thậm chí còn đập vào mặt hắn rồi rơi xuống đất, phát ra tiếng động rất lớn, không biết đã vỡ hay chưa.

Cậu chẳng thiết quản điều gì nữa, cậu chỉ muốn đánh kẻ này.

Cậu hận hắn, cậu hận hắn rõ ràng đã cưỡng ép nuôi nhốt cậu, vậy mà lại không thể luôn ở bên cậu.

Cậu hận hắn làm mình trật khỏi quỹ đạo của xã hội, nhưng lại muốn để cậu đối mặt với gian nguy.

Cậu hận hắn làm bản thân mình sợ hãi nơi ồn ào đông đúc, nhưng luôn để cậu phải trầm mình vào trong những nơi đó.

Tống Tuần hận Lít Thời Trữ đến vậy, hận hắn chểnh mảng không chuyên chú, luôn luôn đến trễ để cậu ngỡ ngàng như kẻ vô loài, kinh sợ mọi vật xung quanh.

Ném đồ còn chưa đủ, thậm chí cậu vung tay tát lên mặt gã đàn ông, vừa mạnh vừa vang.

Thu hút tất cả những ánh mắt về phía nơi đang diễn ra trò hề này.

Khoảnh khắc đó Tống Tuần chẳng sợ gì nữa, cậu đánh đấm gã đàn ông này, đánh vào cổ, vào vai, vào ngực hắn.

Cậu chỉ muốn đánh kẻ đó, nước mắt chảy đầy mặt, thậm chí cậu còn sặc nước bọt của mình mà bắt đầu ho, "Anh không nghe máy, vì sao không nghe máy, vì sao hả?"

Gã đàn ông bắt lấy cánh tay đang không ngừng vùng vẫy rồi nắm cổ tay Tống Tuần, hôn lên những ngón tay đỏ hồng vì đánh mình.

Hắn kéo cậu vào lòng, nhẹ nhàng gạt đi những sợi tóc ướt nước mắt dính trên gương mặt đẫm lệ.

Tống Tuần khóc nức nở trong vòng tay của hắn, "Anh có biết em sợ thế nào không, em sợ lắm, một mình em!"

Nụ hôn khô ấm rơi trên trán cậu, "Anh xin lỗi, anh sai rồi được không?

Sẽ không có chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa, sẽ không xảy ra nữa, đừng khóc nhé."

Tống Tuần bám chặt lấy cổ áo gã đàn ông, giọng nói vẫn còn run rẩy, "Chỉ có một mình em."
 
[Reup] Cẩu Cẩu
Phiên ngoại Điện thoại 4


Họ bắt đầu chiến tranh lạnh với nhau, nhưng thật ra là Tống Tuần đang đơn phương lạnh nhạt.

Cậu không còn nhận điện thoại của gã đàn ông, cũng chẳng nói gì nhiều với hắn.

Tống Tuần ăn cơm xong liền lên giường đi ngủ.

Nhưng sau tất cả những hành động này gã đàn ông vẫn rất dung túng cậu, hắn vẫn sẽ ôm Tống Tuần ngủ như thường lệ, cậu không hề chối bỏ vì cậu cần vòng tay và hơi ấm của Lít Thời Trữ.

Khi ngủ Tống Tuần luôn quay lưng với gã đàn ông, nhưng khi thức dậy vào buổi sáng cậu luôn bị hắn ôm vào trong lòng đối mặt với nhau.

Điều này không quan trọng, nó chẳng ảnh hưởng gì đến thái độ kiên quyết và dũng cảm hiếm có của Tống Tuần.

Cậu không để ý đến Lít Thời Trữ, cũng không tiếp xúc và thân mật quá nhiều với hắn.

Đến tận khi Lít Cảnh Hòa đã khỏi bệnh và tham gia trại hè ngắn hạn do bà nội dẫn đi, đã qua một tuần mà Tống Tuần vẫn duy trì thái độ quyết tâm của bản thân, dù cho càng ngày cậu càng khao khát đôi môi và dương vật của hắn.

Gã đàn ông vẫn yên lặng nằm sau lưng cậu như cũ.

Tống Tuần cũng chẳng hiểu vì sao, mà nỗi oán hận trong lòng lại chuyển thành tủi thân và tức giận.

Mũi cậu cay cay, nước mắt không ngừng chảy.

Tống Tuần xoay người đối mặt với gã đàn ông, cậu không ngẩng lên nhìn rồi giơ một ngón tay chọc lên vị trí trái tim hắn, nhẹ nức nở, "Anh là đồ xấu xa đúng không?

Sao anh xấu thế?

Hả?"

Gã đàn ông không trả lời cậu.

Tống Tuần nuốt nước bọt tiếp tục tự lẩm bẩm, "Anh xấu nhất, đồ độc ác."

Cậu hít mũi rồi lại kể tội, "Cảnh Hòa ốm như vậy mà em gọi, gọi điện thoại chẳng ai nghe máy, em gọi nhiều như vậy, chẳng ai nghe cả.

Anh còn, còn chẳng biết em sợ đến mức nào."

"Em có biết phải làm gì đâu!

Em ngu ngốc thế này, em chỉ biết khóc!"

Những tiếng khóc thút thít ngắt lời cậu nói, "Một lúc lâu em mới nghĩ ra phải gọi cho xe cứu thương, nhưng em không có tiền, tiền ở đâu!

Em tìm mãi mà chẳng thấy."

Cậu bấu chặt lấy cổ áo gã đàn ông, làm như vậy đem lại cảm giác an toàn và tin tưởng cho cậu, "Em mang theo thật là nhiều thứ đến bệnh viện, em không muốn đến nơi đông người đó, nhưng Cảnh Hòa ốm nặng như thế!

Em sợ lắm anh có biết không?"

Tống Tuần cắn lấy áo gã đàn ông khóc nức, cậu trút hết tủi thân trong lòng ra.

Cánh tay của gã đàn ông lại vòng qua eo cậu, hắn cúi đầu hôn lên tóc Tống Tuần chào thua, "Anh biết, sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa, ông xã yêu em."

Tống Tuần ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của gã đàn ông, cậu chu môi lên, cả gương mặt đỏ bừng vì khóc, "Anh nói điêu, anh chẳng yêu em gì cả, anh không yêu em."

Cậu tủi thân như vậy, giọng nói hờn tủi lí nhít chẳng giống như đang chất vấn, "Em sợ lắm mà anh chẳng đến, có mình em đứng đấy, nhiều người như vậy."

Gã đàn ông ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy, dịu dàng vỗ về cậu, "Anh xin lỗi, anh sai rồi được không?

Anh chừa rồi, thật đấy, tha thứ cho ông xã một lần này thôi, đừng khóc nữa nhé."

Hắn nâng mặt Tống Tuần rồi dùng đôi môi khô ấm hôn mút những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cậu, Tống Tuần bèn nín khóc.

Không biết cậu đang nghĩ đến điều gì mà bỗng tuyên bố, "Em muốn có tiền, thật nhiều tiền."

Gã đàn ông bật cười, nụ cười sảng khoái hiếm có, "Được, cho em hết nhé?"

"Em còn muốn, muốn đi chơi!"

"Ồ?

Đi đâu chơi đây?"

Gã đàn ông hỏi cậu.

Tống Tuần nghĩ rất lâu mới nhỏ giọng nói, "Đi, đi đến nơi không có người, anh cũng phải đi."

"Được."

Giọng hắn dịu dàng và mang ý cười, để Tống Tuần muốn gì được nấy.

"Anh nhất định phải nghe máy, nhất định phải nghe biết không?"

Cậu vòng tay ôm cổ Lít Thời Trữ rồi vùi mặt vào hõm cổ hắn khóc đến đáng thương.

Gã đàn ông vỗ nhẹ lên lưng cậu như đang dỗ dành một đứa trẻ, "Được, anh hứa."

Giọng nói Tống Tuần đặc lại, lí nhít như vẫn đang trách hắn, "Anh chẳng yêu em, anh đâu có thương em."

Cậu cọ lên cổ gã đàn ông, ngỏ ý với hắn về sự khát vọng nụ hôn và ham muốn nóng bỏng của hắn.

Lít Thời Trữ hôn môi Tống Tuần, hắn dùng đầu lưỡi tỉ mỉ vẽ lại đường nét trên môi cậu.

Tống Tuần vươn đầu lưỡi ra để mặt lưỡi của cả hai quấn quýt, hôn mút nhau.

Từng khoảnh khắc khi bị lòng bàn tay thô ráp của gã đàn ông mơn trớn trên cơ thể, đều làm Tống Tuần chìm đắm trong khoái cảm không tả.

Tống Tuần bị ràng buộc trong vòng tay của gã đàn ông như một giọt nước hòa vào biển cả, con đường rẽ đến sông núi ao hồ chỉ toàn cạm bẫy đã giăng sẵn.

Biết vậy mà cậu vẫn cứ đâm đầu.

Sáng nay Lý Thời Trữ vội vàng đi làm nên chưa kịp cạo râu, dưới cằm hắn lún phún một mảng râu xanh đen, ngắn và gai tay.

Khi cọ lên làn da làm Tống Tuần vừa ngứa vừa đau, kích thích đến mức làm cậu không ngừng run nhẹ.

Cậu nhắm mắt, đôi môi cũng vì vậy mà run theo, cả bàn tay cũng lẩy bẩy chạm lên khuôn mặt của gã.

Nơi đó được lấp đầy chỉ trong một khoảnh khắc, cả thân thể và linh hồn đều được thỏa mãn, căng đầy như muốn trào ra.

Gã đàn ông như một con thú không biết mệt mỏi, miệt mài cố chấp xâm chiếm trên người cậu, hắn muốn hút cạn nuốt chửng nguồn cơn đói khát của bản thân.

Tống Tuần không ngừng bị đâm chọc, đôi chân bị gã đàn ông nhấc cao khoác chặt bên người.

Bên tai nghe túi tinh hoàn của hắn theo những cái va chạm đánh lên âm môi của mình, cùng với tiếng thở dốc nóng rực, và cả hạt thân phát ra tiếng nước ướt át khi bị đâm chọc nghiền nát, những âm thanh dâm dục đó cứ vậy rót thẳng vào tai cậu.

Nhục cảm điên loạn làm cậu thỏa mãn.

Tống Tuần bị gã đàn ông phát điên ghì chặt trên tường, vách tường lạnh lẽo làm cậu có phần tỉnh táo lại trong cơn khoái cảm như thác lũ, nhưng cực khoái lại ập đến ngay lập tức, cứ vậy cho đến khi vách tường bị cọ đến phát nóng.

Cậu sắp hỏng mất, thứ đó thô to như vậy cứ liên tục thúc vào trong, phiến âm môi mềm múp bị va đến mức không ngừng rỉ dâm dịch, quy đầu to lớn dữ tợn thúc vào cổ tử cung tê dại.

Tống Tuần há miệng vừa khóc vừa chảy nước miếng vì khoái cảm đem lại từ những cú va chạm.

Cậu đã bắn ra ba lần, bị làm đến mức tứ chi mềm nhũn không còn sức lực, cả người run rẩy.

Nhưng cậu vẫn ham muốn người đàn ông này, cậu muốn độ ấm của hắn, muốn tinh dịch, đôi môi và vòng tay vững chãi.

Những thứ này làm ý thức của cậu trắng xóa, làm cậu chỉ muốn nhiều hơn nữa.

Bụng Tống Tuần đã nhô lên một chút, gã đàn ông bắn vào trong hai lần, lần thứ hai vừa lâu vừa nhiều hơn lần đầu.

Trong hai phút sau khi hắn bắn xong cậu gần như chỉ há miệng không thể nói nổi một câu, bụng dưới co bóp khi cảm giác vui sướng vì được lấp đầy và khoái cảm dồn dập đang hủy diệt cậu.

Hung khí đó lại cắm vào vừa ác vừa hiểm, dứt khoát đâm vào điểm G nhạy cảm làm vách thịt bóp chặt lại, cả người Tống Tuần cương cứng không thốt nên lời.

Đùi trong và háng cậu bắt đầu co bóp mạnh hơn, luồng khoái cảm ấm nóng xông thẳng lên đầu làm cậu muốn tuôn trào.

Tống Tuần bấu chặt lấy bờ vai dày rộng của gã đàn ông, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức và móng tay như muốn bật ra.

Thiếu niên bóp chặt âm đạo mềm mại, siết lấy gậy thịt đang ngang ngược trong nó, rồi cậu kêu thét lên bắn ra nước.

Tinh dịch nóng bỏng đồng thời bắn vào tử cung, dâm dịch vừa bắn ra đã bị thứ dịch thể khác lấp đầy.

Tống Tuần khóc đến đáng thương, vừa run rẩy dựa trên vai gã đàn ông vừa lắp bắp, "Nó, nó cứ bắn ra, bên trong cứ chảy ra!

ông xã, phải làm sao đây?"

Gã đàn ông ôm lấy eo Tống Tuần định đỡ cậu dậy, nhưng Tống Tuần run lên không ngừng, đùi bỗng mềm oặt, lưng dán vào tường cứ thế trượt xuống.

Tống Tuần bỏ cuộc nằm giữa hai chân gã đàn ông, đầu vừa ngẩng là có thể nhìn thấy dương vật đã hơi mềm vì bắn tinh và lông mu rậm rạp.

Thứ đó vẫn to đến đáng sợ, cậu gần như có thể ngửi thấy mùi xạ hương nồng ngái đó. (Ngái ngái, khó tả! của mùi tinh dịch.)

Thiếu niên dang rộng chân để lộ huyệt thịt nhớp nháp bị hành hạ đến thảm thương, nơi bụng căng đầy nhô cao, bên trong ngậm không hết làm tinh dịch trắng đục chảy ra từ khe thịt.

Tống Tuần cảm thấy thứ dịch thể mang hơi nóng thuộc về gã đàn ông đang chảy ra, cậu thật sự sợ hãi, đôi môi không ngừng lẩm nhẩm, "Không được chảy ra, không được chảy!"

Đầu ngón tay hồng mịn bôi dòng tinh dịch chảy ra khắp âm môi, trông thật ướt át căng mọng.

Cậu kẹp chặt chân, đưa ngón tay lên miệng mút rồi khép hờ mắt, si mê mà nỉ non với gã đàn ông, "Ông xã, em còn muốn! cho em."

Tống Tuần giang tay ra để hắn ôm mình vào lòng, cậu bị hắn ôm lên, đâm gậy thịt cương cứng vào nơi sâu nhất, cắm vào âm đạo đầy dâm dịch và tinh dịch quyện lấy nhau.

Lại một lần nữa cậu được lấp đầy, Tống Tuần trợn trắng mắt, đánh mất bản thân khi dục vọng tưới khắp cơ thể.

"Bên trong hết, nhiều quá! em thích lắm, em thích ông xã."

Nơi cằm lún phún râu kề sát gò má mịn màng, môi dưới của cậu bị ngậm lấy dùng sức mút liếm, xen vào đó là ý cười đượm tình dục, "Bảo bối dâm đãng của ông xã."
 
[Reup] Cẩu Cẩu
Phiên ngoại Điện thoại 5


Tối đó Tống Tuần mới biết bản thân thật sự say mê tình dục đến mức nào.

Dù cơ thể không còn chịu nổi nhưng cậu vẫn muốn, muốn nhiều hơn nữa.

Cậu tham lam nghĩ rằng cuộc làm tình này tốt nhất là vĩnh viễn không dừng lại, ngay cả khi nó làm Tống Tuần rụng rời khó thở.

Đến khi sắc tối mịt của màn đêm thông qua cánh cửa sổ được thay bằng sắc trắng của ban ngày thì họ mới dừng lại.

Thậm chí tàn cuộc Tống Tuần nằm rạp trên người gã đàn ông ngủ thiếp, nơi đó vẫn đang ngậm dương vật và tinh dịch ấm nóng.

Chuông báo thức kêu vào lúc tám giờ bị gã đàn ông ngồi dậy tắt đi.

Tống Tuần nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại thì mơ màng tỉnh lại, mặt cậu dán lên tấm lưng trần của Lít Thời Trữ, rồi vòng tay ôm vòng eo săn chắc của hắn.

Gã đàn ông xoay người lại ôm cậu chui vào chăn rồi hôn lên trán Tống Tuần, "Ngủ đi, anh không đi nữa."

Thiếu niên cựa quậy tìm cho mình một tư thế thoải mái, sau đó ôm lấy cánh tay hắn lại trầm mình vào giấc ngủ, "Ông xã, em yêu anh."

Tống Tuần nói xong liền ngủ mất, cậu không nghe rõ gã đàn ông thủ thỉ điều gì bên tai cậu, chỉ cảm thấy cánh tay trên eo mình ôm chặt hơn trong giấc mộng.

Liên tục ba ngày kể từ hôm đó, họ bắt đầu làm tình một cách điên cuồng, hoặc có thể nói là bạo dâm, nhưng lại không phải hoàn toàn như vậy.

Vì trong những cơn cực khoái khó nhịn, Tống Tuần được hưởng thụ những cơn sóng khoái cảm vô ngần, cậu khao khát được lấp đầy, bị đâm vào, bị làm đến mức không còn biết trời trăng gì nữa.

Tống Tuần nghĩ có lẽ mình đã có chút bị nghiện làm tình, cậu say mê nhục cảm vừa thô bạo lại dịu dàng do người đàn ông đó đem lại, thậm chí không nỡ dứt ra.

Đến tận ngày thứ ba và cũng là ngày chủ nhật, Tống Tuần không thể tiếp tục nữa, hạ thân thậm chí không thể chảy dâm dịch, cũng không thể lên đỉnh.

Cả người cậu mềm nhũn, bị ôm vào trong lòng mặc người đùa bỡn.

Tống Tuần mặc một bộ váy cộc tay phẳng phiu có hoạt tiết hoa nhỏ xinh xinh, cậu bị gã đàn ông kéo tay giơ lên cao, tay không tấc sắt mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Lít Thời Trữ liếm lên vùng da nhạy cảm dưới nách, đem lại cho cậu cảm giác tê dại và ngứa ngứa, làm Tống Tuần rụt người lại về phía sau.

Ống tay của chiếc váy rất rộng, chỉ cần vạch ra là có thể ngậm lấy đầu nhũ bị mút đến mức chuyển thành màu đỏ sẫm.

Gã đàn ông mút thật mạnh như muốn hút ra sữa từ trong đó, Tống Tuần ưỡn ngực, chỉ cảm thấy mình sắp bị hắn hút cạn.

Lít Thời Trữ nhéo mũi Tống Tuần rồi trêu đùa cậu, "Em là hiện thân của yêu tinh gì hả, mà xuân sang đã ham muốn vậy?

Động dục rồi đúng không?"

Tống Tuần né tránh tay hắn vì không vui, cậu bị gã đàn ông ôm mông bế lên đặt trên đùi.

Hắn mút mát cậu, đầu lưỡi ngang ngược liếm trên mặt Tống Tuần, "Có phải không hả chút mèo dâm đãng?"

Thiếu niên ngồi trên sô-pha ôm hai chân mình lên, để lộ âm môi sưng đỏ giữa hai chân.

Gã đàn ông tách mở khe thịt nhìn vào trong, "Sao không chảy nước nữa?"

Hắn thổi một hơi vào lỗ nhỏ, "Đau không?"

Tống Tuần phải nghĩ ngợi một lúc, "Ừm, đau."

Lít Thời Trữ nhéo lấy âm vật đùa nghịch rồi hỏi cậu, "Có muốn được liếm không?"

Tống Tuần cắn ngón tay gật đầu, vừa ngượng ngùng lại dâm đãng, "Muốn, em muốn!"

"Ồ?

Sưng thế này vẫn muốn liếm hả?"

Dường như gã đàn ông cũng cảm thấy kì dị.

Tống Tuần thấy bên trong ngứa đến khó nhịn, nhất định phải có dương vật hay ngón tay, hoặc đầu lưỡi chui vào trong của gã đàn ông mới có thể làm dịu cơn ngứa.

"Em muốn được liếm."

Cậu tự tách hai phiến âm môi sưng đỏ, lộ ra huyệt thịt đỏ tươi và miệng âm đạo không thể khép chặt, "Muốn ông xã liếm."

Mặt lưỡi của hắn lướt lên môi bé nhỏ, vừa nóng vừa ướt làm Tống Tuần run rẩy.

Hoạt huyệt bị gã đàn ông mút rồi ngậm vào miệng, cảm giác nóng cháy từ những cái mút mát thật mạnh làm âm hộ đang có chút đau nhói rơi vào khoái cảm vừa đau vừa sướng một cách khó tả.

Tống Tuần như con cá mắc cạn trên bờ, không ngừng vùng vẫy nhưng lại chẳng nỡ rời xa môi lưỡi của Lít Thời Trữ.

Đầu lưỡi của gã đàn ông đâm vào âm đạo, chọc vào rút ra mô phỏng động tác giao hợp, xúc cảm trơn nhớt và linh hoạt của đầu lưỡi thật dịu dàng và tỉ mỉ.

Hắn mút mạnh làm Tống Tuần sướng đến không cất nổi lời, cậu kẹp chặt lấy hắn, ngẩng cao cổ ấn chặt đầu gã đàn ông đang ở giữa hai chân mình, "Ư! sướng quá, vào thêm chút nữa, sâu quá!"

Lồng ngực phập phồng kịch liệt, Tống Tuần kêu thét lên, "Ông xã mạnh quá, ưm! vào trong rồi."

Lít Thời Trữ ghì chặt lấy đùi cậu, tim hắn đập mạnh như trống đánh.

Hắn yêu đứa nhóc dâm đãng này không kể xiết, hắn vô cùng muốn liếm vào sâu hơn, liếm xuyên qua âm đạo, để vào được tử cung non mịn.

Hắn muốn nắm lấy trái tim đang đập của Tống Tuần, nâng niu trên tay rồi dịu dàng nói với báu vật của mình rằng hắn cuồng si cậu đến nhường nào, hắn say mê cậu, sùng bái cậu.

Bàn tay trắng nõn của Tống Tuần bấu chặt lấy vách tựa sô-pha, mu bàn tay nổi lên gân xanh vì dùng sức.

Thiếu niên nhấc eo lên cong như một cánh cung, hoạt huyệt cứ vậy được dâng vào miệng Lít Thời Trữ.

Háng cậu co giật, còn cơ thể run rẩy kịch liệt, trong đầu chỉ còn hoảng loạn và choáng váng vì cực khoái nóng ấm.

Tiếng rên của Tống Tuần vừa sung sướng lại thảm thiết, lỗ nhỏ dâm đãng bắn ra nước.

Sau khi bắn ra Tống Tuần đổ xuống, nhũn người nằm trên sô-pha, đôi môi cắn lấy ngón tay không ngừng run rẩy.

Lít Thời Trữ khoác đùi thiếu niên lên vai rồi cẩn thận liếm sạch dâm dịch giữa hai chân cậu.

Tống Tuần dang hai tay kêu gã Lít Thời Trữ ôm, rồi nâng đầu hắn tìm kiếm đôi môi đượm hương vị của chính mình.

Khi hai người sắp chìm vào bể tình một lần nữa thì Lít Cảnh Hòa bên ngoài cửa nhảy từ trong xe ra, hướng vào trong nhà gọi to, "Mẹ ơi, con về rồi!"

Cơ thể Tống Tuần ửng hồng giăng đầy những dấu vết của tình dục, chiếc váy ngắn bị kéo lên tận eo, hạ thân trần trụi lộ ra trong không khí.

Thiếu niên hoảng loạn đứng lên muốn chạy về hướng phòng ngủ, nhưng vì tình dục quá độ mà hai chân nhũn như giẫm trên bông, suýt nữa là quỳ xuống.

Cậu kéo ống quần Lít Thời Trữ, vội vàng lắp bắp, "Ông xã, ông xã, Cảnh, Cảnh Hòa về rồi."

Gã đàn ông ôm eo rồi nhấc bổng cậu lên, sải bước vào trong phòng, "Đừng sợ, vẫn kịp."

Gần như là cùng khoảnh khắc họ bước vào phòng thì Lít Cảnh Hòa cũng đẩy cửa vào, bé thấy phòng khách trống trải có phần sợ hãi, liền gào lên gọi, "Mẹ ơi, con về rồi này!"

Tống Tuần không dám để con trai nhìn thấy mình trong bộ dạng này, cậu trùm chăn rụt đầu vào trong, gã đàn ông thấy vậy thì cười nhạo, "Vừa nãy dâm đãng thế mà, như muốn anh mút hỏng cái lỗ, có vậy mà đã nhát như cáy."

Tống Tuần không trả lời mà lùa hắn ra ngoài, "Anh đi, đi xem Cảnh Hòa đi."

Lít Thời Trữ mở cửa phòng rồi nhẹ nhàng đóng lại, hắn hỏi Lít Cảnh Hòa, "Sao hôm nay đã về rồi?"

Hắn tiến về phía trước lặng lẽ nhét quần lót của Tống Tuần bị vứt trên bàn vào túi quần.

"Có bạn ở trại hè bị ốm, sợ bọn con cũng bị lây nên con được về rồi."

Bé vươn cổ ngó ra đằng sau Lít Thời Trữ, "Ba ơi, mẹ đâu?"

Lít Thời Trữ ho một tiếng, "Mẹ đang ngủ trưa, ăn cơm chưa?"

Lít Cảnh Hòa ngồi trên sô-pha ôm lấy cặp sách nhỏ bé, "Dạ, con ăn rồi."

"Vậy con tự chơi một lúc đi."

Hắn bỏ bé trai ở ngoài rồi vào phòng, nhưng lại không nhìn thấy Tống Tuần.

Khi Lít Thời Trữ mở cửa phòng thay đồ ra thì trông thấy Tống Tuần đứng trước cửa tủ chọn quần áo, hai chân run run không khép lại được.

Hắn bước đến vòng tay từ đằng sau nhấc bổng Tống Tuần lên, làm cậu giật bắn người.

Lít Thời Trữ ghé vào tai Tống Tuần hỏi, "Đã tự đi được rồi à?"

Tống Tuần bị gã đàn ông bế lên cố định trước bàn trang điểm, mông tiếp xúc với mặt bàn lạnh lẽo, tấm lưng dựa vào lồng ngực dày rộng, còn trước mặt là bộ dạng dâm dục của chính mình ở trong gương, điều này làm Tống Tuần khó chịu muốn giãy ra khỏi sự trói buộc của Lít Thời Trữ.

"Trả lời anh, đã tự đi được rồi à?"

"Nhưng mà Cảnh Hòa về rồi."

"Thì sao?

Muốn đi hai hàng ra gặp con à?"

Tống Tuần nhìn gương mặt của Lít Thời Trữ thông qua tấm gương, vẻ mặt hắn vô cùng say đắm, cúi đầu xuống ngửi hõm vai Tống Tuần.

Thiếu niên ghét tranh luận cùng gã đàn ông, cậu tủi thân làu bàu, "Vậy em biết phải làm sao?"

"Anh bảo con là mẹ ốm rồi, ngoan ngoãn lên giường nằm được không?"

Tống Tuần đành chịu mà gật đầu, Lít Thời Trữ thưởng cho cậu một nụ hôn thật kêu bên tai, "Cục cưng ngoan lắm."

Hắn nâng cằm Tống Tuần để cậu ngẩng lên, "Nhìn xem, em đẹp đến nhường nào."

Hắn mở hai chân yếu mềm của Tống Tuần ra, ngón tay du di nơi giữa hai chân cậu, còn ánh mắt dán chặt lên cơ thể xinh đẹp.

Tống Tuần thấy Lít Thời Trữ cầm lấy dương vật xấu xí của mình, "Xem này, cái giá đỗ tít hon chẳng chịu lớn lên nhỉ?

Nếu em không gả cho ông xã, thì dùng cái thứ bé bỏng này để làm đàn bà mang thai sao?

Hử?"

Đầu lưỡi hắn chui vào lỗ tai Tống Tuần rồi mút liếm ráy tai.

Tống Tuần bị mơn trớn đến ngây ngẩn cả người, nghiêng đầu nhìn bộ dáng dâm đãng si dại của bản thân trong gương.

Tay gã đàn ông sờ xuống dưới chạm đến âm hột vừa mới bị mình liếm bắn dâm dịch của Tống Tuần, hắn mút mạnh phát ra tiếng nước thật vang nơi tai Tống Tuần, âm thanh dội vào tai chậm mà trầm, "Cái lỗ nhỏ đáng yêu làm sao, lần đầu tiên khi nhìn thấy nó anh đã muốn ngửi mùi vị, em cũng biết nó dâm giống em mà, ông xã mới ngửi thôi mà xương sống đã tê dại."

Hắn tách mở hai phiến môi mũm mĩm để ngón tay nhẹ nhàng miết vào trong, làm Tống Tuần rụt vai run rẩy, "Chậc chậc, múp chưa kìa, âm vật cũng dâm đãng quá.

Cách xa thế này vẫn ngửi được mùi của nó, anh muốn liếm nát nó vô cùng."

Bàn tay hắn lần xuống bóp mạnh mông Tống Tuần, rồi dùng một ngón tay ấn lên những nếp nhăn của cửa hậu, "Em có biết chỗ này bót đến mức nào không?

Chỉ cần kẹp một cái là như muốn mạng ông xã, anh thương lắm đấy, lúc nào cũng chẳng dám bắn vào trong, sợ cục cưng ngoan ngoãn của anh đau bụng."

Hắn nở nụ cười, giọng nói trầm khàn, "Có yêu ông xã không?"

Tống Tuần bị lời nói gợi dục của hắn kích thích đến nóng bừng cả người, cậu nghiêng đầu qua chạm lên môi Lít Thời Trữ, "Yêu."

"Alô, Cẩu Cẩu à?"

"Ừm, ông xã."

"Sao giờ mới nghe máy?

Chuông kêu năm tiếng rồi đấy."

"Vì, vì ăn phải cái gì ấy, em buồn nôn."

"Đừng uống thuốc lung tung, để ông xã hỏi bác sĩ, rồi trưa về mang thuốc cho em nhé?"

"Ừm."

"Ngoan, ăn cơm tối xong đi tản bộ được chứ?"

"Được ạ."

"Ông xã yêu em nhiều."
 
[Reup] Cẩu Cẩu
Ngoại Truyện Lí Cảnh Ương 1


Tống Tuần ốm nghén vô cùng nghiêm trọng, vừa ngửi mùi lạ đã không nhịn được nôn đến dạ dày đau thắt, lồng ngực cũng vì thế mà nhức buốt.

Gương mặt nhỏ trắng bệch, tay đè lên ngực còn đôi mày nhăn chặt lại.

Dáng vẻ đầy đặn phải khó lắm mới nuôi được vậy mà chốc lát đã hao gầy, gầy đến mức trơ xương, ôm vào lòng còn thấy cấn tay.

Tống Tuần bị dày vò khổ sở, như thể có một tảng đá nặng trĩu đè trước ngực, buồn bực đến mức uất ức.

Những đêm tỉnh dậy vì cơn buồn nôn, Tống Tuần như muốn trút hết nỗi hậm hực mà đánh lên vai người đàn ông đang đứng đằng sau vuốt lưng cho cậu.

Lít Thời Trữ chỉ nắm lấy cổ tay cậu rồi hôn, "Đừng giận nữa, không giận nữa nhé, đánh anh đi này."

Lít Thời Trữ rất sợ Tống Tuần xảy ra chuyện, khoảng thời gian Tống Tuần mang thai và sinh Lít Cảnh Hòa hắn dành toàn bộ thời gian chăm sóc cậu.

Khi đó tâm tình Tống Tuần không ổn định, hắn lo xảy ra điều bất trắc.

Nhưng gần đây Lít Thời Trữ quá bận rộn, công việc phải phụ trách nhiều vô kể thậm chí chẳng thể dứt ra.

Không còn cách nào khác Lít Thời Trữ đành lắp camera kín nhà, luôn sẵn sàng giám sát từng cử động của Tống Tuần, đồng thời mời bác sĩ gia đình tạm trú cạnh nhà bên.

Hắn bận đến nỗi sứt đầu mẻ trán, có những lúc ngẩng đầu lên nhìn Tống Tuần đang đi quanh nhà, một lúc thấy mọi việc đều ổn Lít Thời Trữ mới tiếp tục cúi xuống vùi mình trong bộn bề.

Hắn tự nói với bản thân rằng chỉ một tháng, ít nhất một tháng nữa thôi, hắn còn không về nhà với Tống Tuần thì cậu sẽ khóc mất.

Hắn đưa ra lý do đi công tác ở nước ngoài nửa năm, thu xếp xong chuyện công ty rồi sải bước đi về, để lại một đám chị em phụ nữ đang thám thính đứng chặn ngay cửa.

Lít Thời Trữ lái xe về nhà với tâm trạng như được trút bỏ gánh nặng trên vai, trong một tháng này hết chạy về nhà lại đến công ty.

Hắn còn phải sắp xếp ổn thỏa những vấn đề có thể đột phát, chân gần như không chạm đất.

Khi xe dừng đến trước cửa Lít Thời Trữ đã thấy Tống Tuần đứng bên ngoài, bụng cậu vẫn chưa lộ, trên người mặc một bộ quần áo ngắn giống đồng phục thủy thủ, vóc dáng thanh mảnh trông như một bé trai còn ngồi trên giảng đường.

Cậu vẫy tay với gã đàn ông đang ở xa xa, đôi mắt cong cong, hé môi cười lộ ra hàm răng trắng, long lanh đáng yêu vô cùng, cậu kêu hắn đến ôm mình.

Lít Thời Trữ bế cậu lên xoa cái bụng nhỏ, "Hôm nay có nôn không?"

Mặt Tống Tuần nhăn lại, cậu che miệng mình giọng làu bàu, "Nôn chứ, vừa xong, nhưng mà em vội ra đợi anh nên chưa súc miệng."

Hắn nở nụ cười rồi cắn cằm Tống Tuần, vừa bế cậu vào nhà vừa nói, "Nôn ra gì?"

Tống Tuần ngập ngừng, "Sữa chua với thạch."

"Phải ăn đồ nóng chứ, ăn canh chưa?"

"Khó ngửi lắm nên không ăn đâu."

Cậu rụt rè, ánh mắt liếc đi chỗ khác.

Lít Thời Trữ có chút giận, ngước lên đối mắt với Tống Tuần một lúc rồi thở dài chào thua, cười nói, "Thôi vậy, ông xã đưa em đi súc miệng nhé?"

Lít Cảnh Hòa đã tạm chuyển về nhà nội sống, trong nhà chẳng ai có thời gian để chăm sóc bé, nên bé chỉ biết buồn rầu thu dọn đồ vào cặp sách nhỏ của mình, rồi chu mỏ lên xe.

Hằng ngày Cảnh Hòa gọi điện về nói chuyện với Tống Tuần cũng chọc cho cậu cười toe toét, những lúc như vậy thiếu niên sẽ chỉ vào điện thoại nói với Lít Thời Trữ ngồi sau lưng, "Cảnh Hòa siêu quá, con lại được giải thưởng ở trường mầm non rồi này, anh có muốn nói chuyện với con không?"

Trong mắt Lít Thời Trữ chỉ đong đầy gương mặt nho nhỏ và nụ cười của cậu, hắn vòng tay ôm lấy eo Tống Tuần rồi vuốt ve bụng cậu, "Không cần, em cứ nói chuyện với con đi."

Tống Tuần vui vẻ ríu rít, vừa ăn miếng phô-mai Thời Trữ bón, vừa líu lo nói về những chủ đề vô cùng ấu trĩ với Lít Cảnh Hòa.

"Thơm một cái."

Lít Thời Trữ sáp má đến bên môi Tống Tuần, cậu thấy vậy thì liếc một vòng giữa hắn và điện thoại, sau đó đưa điện thoại ra xa rồi "chụt" một tiếng hôn lên má gã đàn ông.

Sau bữa cơm Lít Thời Trữ thường lái xe đưa Tống Tuần ra ngoại thành, những nơi như vậy ít người không khí cũng trong sạch hơn.

Đứa bé trong bụng còn chưa đến ba tháng, vì Tống Tuần mặc chiếc áo cộc tay ngoại cỡ nên không nhận ra dấu hiệu của mang thai, vóc dáng vẫn rất thanh mảnh.

Gã đàn ông ở đằng sau mặc Tống Tuần kéo tay mình, thấy cậu hớn hở nhìn trái ngó phải đành kéo thiếu niên lại, ôm cậu đến bên cạnh mình, "Không được chạy loạn như thế."

Nông trại sinh thái ở đây có rất nhiều chương trình cho gia đình đến hái hoa quả, cũng có dịch vụ bán trái cây, đa phần là chuyển phát đến tận nơi.

Nhưng cũng có những sạp bán quả tươi, trời đã tối nên ít người, chỉ có vài người đang thu dọn.

Tống Tuần nhút nhát trốn sau lưng hắn nhưng lại thò đầu ra, tò mò ngó nghiêng.

Bàn tay Lít Thời Trữ vỗ nhẹ lên đầu Tống Tuần rồi dịu dàng xoa, động viên cậu, "Đi nào, đi mua trái cây về đây."

Tống Tuần ngẩng đầu trợn tròn mắt, đôi mắt đen láy như bóng lên ánh nước, "Anh đang nói gì vậy?

Anh lỡ miệng thôi đúng không?"

Tà áo của Lít Thời Trữ bị Tống Tuần tóm chặt, hắn nhẹ giọng hỏi, "Có thích ăn trái cây không nào?"

Tống Tuần không biết vì sao hắn hỏi vậy nên chẳng chút đề phòng.

"Thích, nhưng!"

Lít Thời Trữ ngắt lời cậu, "Đó, bây giờ chúng ta đã có một lí do để đi mua rồi, đi đi nào, đừng sợ, ông xã ở đây."

Tống Tuần như một chú chim non ngơ ngác bị mẹ ép rời tổ, cứ đi được hai bước lại quay lại nhìn sau đó mới liều mình tiến về phía trước.

"Xin, xin chào."

Thiếu niên còn giống một đứa trẻ vừa học nói hơn Cảnh Hòa, trong giọng nói chỉ toàn rụt rè, nỗi sợ hãi như muốn tràn ra.

Cậu lắp bắp giao tiếp với chủ sạp, cánh tay vừa dài vừa trắng như cọng hành chỉ vào những rổ trái cây, "Cái này, cái này nữa, cháu lấy hết."

"Cháu muốn mỗi loại nhiêu cân?"

Chủ sạp đứng tuổi hỏi cậu.

Vấn đề nho nhỏ như vậy cũng có thể làm Tống Tuần phiền não, cậu nhìn quanh một lúc lâu, cuối cùng vẫn muốn quay đầu lại hỏi ý kiến của Lít Thời Trữ.

Khoảnh khắc thiếu niên vừa xoay đầu lại đã bị một cánh tay vòng qua ôm lấy, nhẹ nhàng giữ cậu lại, cậu cảm thấy được hơi thở trầm dày của đàn ông trưởng thành bên tai, "Chút xem hộ bọn cháu, hai người ăn mà không bị hỏng là được, phiền chút đóng thùng giúp."

Thừa lúc chủ sạp đang đóng gói trái cây vào thùng, Lít Thời Trữ nhẹ giọng khen Tống Tuần, dìu dàng hôn lên dái tai cậu, "Em giỏi lắm."

Lít Thời Trữ ôm một thùng to đủ loại trái cây bước về nơi đỗ xe, chẳng còn tay để dắt Tống Tuần.

Thiếu niên bám lấy áo hắn, cúi đầu bước theo sau, bỗng cậu mở miệng, "Anh đang thả diều phải không?"

Lít Thời Trữ không nghe rõ liền dừng bước hỏi Tống Tuần, "Em nói gì?"

Tống Tuần ngẩng mặt lên, ánh mắt hoảng loạn gấp gáp, "Có phải anh đang thả diều không?

Vì sao có lúc thì nắm chặt trong tay, có lúc lại thả về mây trời?"

Ngụ ý trong câu nói của Tống Tuần làm người ta phải ngẫm nghĩ, Lít Thời Trữ do dự một lúc rồi chậm rãi nở nụ cười.

Hắn nhìn đôi mắt đang né tránh của cậu, "Anh làm thế này cho em cảm giác bản thân là cánh diều sao?"

Tống Tuần kéo áo hắn không trả lời.

Hắn lại cười, "Anh ấy hả, đúng là đồ xấu xa như lời em nói."

Nói đến đây hắn nhăn mày như đang muốn chọc cười người mình yêu, "Em không biết anh đang nghĩ gì đúng không?

Thật ra anh cũng không hiểu mình đang nghĩ gì, anh muốn nhốt em lại chỉ để một mình anh được nhìn thấy em, được thích em.

Muốn thu nhỏ thế giới của em lại chỉ còn mình anh, nhưng lại sợ em cô đơn sinh bệnh.

Muốn tách biệt em ra khỏi xã hội này, tốt nhất là vĩnh viễn đừng tiếp xúc nữa, nhưng lại sợ em không còn thú vui và hy vọng."

"Sợ em ốm đau, sợ em không vui, sợ em tủi thân, sợ em cô độc, sợ em cảm thấy anh không yêu em."

Hắn dừng lại trong giây lát, "Em xem, chỉ có hai người chúng ta và một căn nhà mà anh đã phiền lòng đến mức nào."

Hắn bất lực, dở khóc dở cười hỏi Tống Tuần, "Cả ngày anh chỉ biết nghĩ linh tinh đến đau cả đầu, em cũng thương ông xã đi được không?"

Tống Tuần bị lời nói của hắn kích thích đến máu dồn lên mặt, đôi mắt ửng màu hoa hồng, lúng túng không biết phải làm sao.

"Ông xã xin lỗi, vừa nãy em hỏi gì, có thể nói lại một lần nữa được không?"

Tống Tuần mím môi, cậu như bỏ cuộc, né tránh lắc đầu.

"Đừng trách anh lắm lời, anh đang cố gắng để cân bằng."

Cân bằng giữa hai thái cực hoàn toàn lệch lạc và khác biệt, giữa dục vọng hoang dại dơ bẩn vĩnh viễn chẳng thể thỏa mãn của bản thân, và nhân tính được ánh nắng mặt trời chiếu rọi mà đáng ra phải thuộc về Tống Tuần.

Hắn ôm thùng trái cây nghiêng người hôn lên trán Tống Tuần, "Đi thôi, chúng ta về nhà nào."
 
[Reup] Cẩu Cẩu
Phiên ngoại Lí Cảnh Ương 2


Tống Tuần rất thích ăn kem, trước kia mỗi ngày đều được ăn hai hộp lớn.

Nhưng bây giờ thì không được nữa, Lý Thời Trữ chỉ đưa một hộp nhỏ vì sợ cậu đau bụng, không những nghiêm khắc hạn chế còn bắt đếm số lượng.

Tống Tuần vừa ủ rũ vừa thèm ăn, hằng ngày khi lấy một hộp ra cậu đều tranh thủ lúc Lý Thời Trữ vào bếp, mở nắp từng hộp, ăn vụng một thìa rồi đậy lại.

Sau đó mới cầm hộp kem nhỏ chưa bóc ra ăn trước mặt hắn.

Hắn nhìn Tống Tuần trân trọng ăn từng miếng nhỏ, trông vô cùng đáng yêu.

Những lúc như vậy Lý Thời Trữ thường cúi xuống hôn mút đôi môi cậu rồi nhẹ giọng vỗ về.

Tống Tuần được nước làm tới múc một thìa lớn nhét vào miệng hắn, nhưng lại tiếc rẻ nhìn chằm chằm miệng gã đàn ông như thể đã hối hận vì bón quá nhiều.

Thời Trữ không nhịn được cười, ngậm miếng kem còn chưa tan rồi nghiêng qua hôn môi với Tống Tuần.

Thiếu niên như đứa trẻ được trả lại kẹo, vui sướng mút lấy đầu lưỡi của đối phương.

Sự việc bị phát giác khi Lý Cảnh Hòa về nhà, cuối tuần bé thường xuyên về ở một ngày.

Cảnh Hòa ngồi trên sô pha xem ti vi cùng với mẹ, trẻ em chuộng quà vặt nên bé chạy đi lấy đồ ăn.

Kết quả là mở nắp ra đã nhìn thấy kem trong hộp bị vơi gần nửa.

Bé vắt chân lên chạy vào phòng bếp hỏi Lý Thời Trữ, hắn dở khóc dở cười nhìn chằm chằm hộp kem một lúc.

Khi Tống Tuần thấy hắn cầm một hộp kem lại gần, chưa kịp hiểu ra vấn đề, thậm chí còn mừng rỡ những tưởng được cho ăn, cậu nở nụ cười vừa ngoan ngoãn lại vừa ngây thơ, giơ tay về phía hắn "Cho em."

"Cảnh Hòa, con lại đây."

Hắn đặt tay sau đầu Lý Cảnh Hòa rồi đẩy nhẹ, để bé đứng đằng trước mình, "Con nói xem kem như nào?"

"Tất cả chỉ còn một nửa ạ!

Thật đấy!

Chẳng biết sao?"

"Đúng nhỉ, chẳng biết sao?"

Hắn nghiền ngẫm nhìn Tống Tuần.

Tống Tuần càng lúc càng thẹn, cậu thật sự không muốn bị bắt quả tang trước mặt Lý Cảnh Hòa.

Tống Tuần mang tâm trạng vừa tủi thân vừa hổ thẹn kéo ống quần gã đàn ông, nhỏ giọng thì thầm với hắn, "Xuỵt, đừng nói nữa được không?"

Thời tiết dần nóng lên từng ngày, đến tháng bảy, hắn đưa Tống Tuần đến biệt thự trên núi mà ngày trước hay lui tới để nghỉ mát.

Căn biệt thự ẩn mình trong thung lũng, khu rừng xanh mướt rậm rì che trời tránh nắng thật mát mẻ, khiến tâm tình con người ta cũng trở nên khoan khoái hơn.

Tống Tuần vô cùng hài lòng về hồ bơi rộng lớn của biệt thự, cậu đã biết bơi từ rất nhỏ, nhưng về sau dần nhận ra sự khác biệt trên cơ thể của bản thân, nên chẳng còn dám xuống nước nữa.

Hắn biết Tống Tuần thích nghịch nước, vả lại giai đoạn này cần kết hợp thể dục Aerobic một cách thích hợp.

Hắn cho phép Tống Tuần xuống bơi, nhưng bắt buộc cậu phải tròng một cái phao.

Tống Tuần không thích điều này nhưng không thể từ chối, dù vậy giận dỗi được một lúc là lại vui vẻ bơi trong đó.

Tống Tuần bơi mệt liền cẩn thận ngồi bên bờ vung vẩy đôi chân, làm tung lên những bọt nước lăn tăn.

Bụng cậu đã lớn hơn một chút, bụng bầu nhô ra làm tứ chi mảnh gầy trông thật chẳng ăn nhập.

Hắn nhìn cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống của Tống Tuần, tấm lưng mềm dẻo, vùng bụng lớn dần vì hắn mà mang thai, cặp đùi trắng mịn ngây thơ và bờ mông tròn vểnh.

Từng bộ phận trên cơ thể chẳng chút rụt rè phơi bày trước mặt hắn.

Tống Tuần lại từ từ xuống nước, thân trên tắm trong ánh nắng chưa kịp thích ứng với nhiệt độ nước, làm bờ vai co rúm vì lạnh, cậu rùng mình một lát rồi lại vui vẻ bơi trong chiếc phao mà tung tăng nghịch.

Hắn cũng lén đi theo bơi đến sau Tống Tuần, cậu chỉ mặc một chiếc quần đùi, cần cổ thon trắng cùng lưng vai mảnh khảnh lộ ra trước mặt hắn.

Bản thân hắn vừa cao lớn lại cường tráng, cơ thể rắn chắc toàn cơ bắp càng làm dáng vẻ Tống Tuần trở nên nhỏ bé đến đáng thương, nhỏ đến mức như có thể nắm trọn trong lòng bàn tay.

Tống Tuần chợt phát giác quay đầu lại thì giật mình, cậu vốc nước tạt lên mặt hắn, lại như đắc thắng mà cười rộ lên lộ hàm răng trắng đều tươi sáng.

Hắn hoàn toàn bị mưu kế ngây ngô của Tống Tuần chinh phục, trái tim đập mạnh như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Cái cảm giác ngọt ngào nóng cháy tràn ngập, cùng cảm giác xúc động như muốn tràn ra khắp cơ thể.

Tay hắn vòng qua eo Tống Tuần, lướt qua da bụng, ôm trọn bụng dưới của cậu rồi mơn trớn gợi tình.

Vòng tay hắn gần như bao bọc Tống Tuần và chiếc phao vào lòng.

Lúc này hắn bỗng có một cảm giác thỏa mãn đến kỳ dị, hắn nghĩ rằng Tống Tuần đã là của riêng mình.

Vùi đầu vào hõm vai Tống Tuần hôn mút và ngửi, trên làn da nóng ấm của thiếu niên dường như đượm hương nóng của ánh mặt trời.

Hắn hôn môi cậu, giam cậu trong vòng tay của mình tại bể bơi này.

Nụ hôn quá lâu làm Tống Tuần khó chịu, hắn nghe thấy tiếng thở gấp và giọng nói líu ríu của Tống Tuần, nhẹ nhưng gấp gáp lách ra từ nụ hôn tràn đầy dục vọng và tiếng nước róc rách.

Hắn nhìn thấy hơi nước ngọt ngào vấn vít trong tia nắng bén lên ngọn lửa, ngọn lửa thuộc về Tống Tuần, hắn nuốt trọn Tống Tuần, còn lửa nuốt trọn hắn.

Ba tháng đầu của thời kỳ này không thích hợp làm tình, đa số thời gian hắn dùng miệng giúp Tống Tuần, cũng dùng ngón tay để an ủi thiếu niên, đối với họ mà nói một tuần chỉ có một lần làm tình tử tế, lại càng làm nỗi khát vọng càng lúc tệ hơn.

Tống Tuần cũng sẽ ngậm hắn, nhưng chỉ một lần đã không chịu được nữa, khoang miệng bị ma sát như muốn bén lửa.

Ngày thứ hai miệng đã sưng lên, cổ họng cũng khàn đi.

Hắn bắt đầu thường xuyên tỉnh dậy lúc nửa đêm để thủ dâm, ban đầu chỉ cần vừa hôn môi thiếu niên đang say ngủ, vừa tự mình giải quyết là bắn được.

Nhưng về sau dần trở nên khó thỏa mãn, hắn gần như phải liếm mút Tống Tuần từ đầu đến chân mới tạm thời lấp đầy ham muốn như hố đen trong lòng.

Hắn cắn mút ngón chân Tống Tuần, để ngón chân thon trắng mịn màng co quắp lại trong miệng mình, hắn kéo cặp đùi ra liếm lên hoa huyệt giữa hai chân cậu, hắn nghe thấy tiếng bản thân mút lấy dâm dịch đang chảy.

Hắn biết đối với Tống Tuần đang trong kỳ mang thai, những cơn khoái cảm khi lên đỉnh một cách thường xuyên không hề tốt chút nào.

Nhưng đêm muộn luôn làm người ta chẳng thể giữ nổi lý trí.

Hắn vén váy Tống Tuần lên mút lấy đầu nhũ nhỏ nhoi, hắn cảm thấy mình như biến thành người sói, nhìn đôi mắt ửng đỏ ngon mắt mà tâm can quẩn quanh giữa thú tính và sắc đẹp, chẳng thể ức chế muốn xé nát cậu ra.

Tống Tuần né tránh nụ hôn của hắn trong chiếc phao, cậu sắp ngạt thở mất.

Phải dùng sức ngả ra sau mới có cơ hội hớp lấy không khí.

Hắn ghì Tống Tuần bên bờ rồi bỏ chiếc phao ra khỏi người Tống Tuần, cắn lên đầu vai tròn trịa, dùng đầu lưỡi mơn trớn hôn mút.

Bàn tay luồn vào quần đùi dưới thân Tống Tuần, ngón giữa men theo khe thịt mập mạp vuốt ve làm Tống Tuần phải kẹp đùi rên rỉ.

Lít Thời Trữ dứt khoát cởi quần bơi của Tống Tuần ra, hạ thân cậu trần trụi trong làn nước âm ấm bởi tia nắng mặt trời.

Hoa huyệt như bị bao trọn lấy, cảm giác được âu yếm và sức nước làm cậu trở nên kích động.

Ngón tay của gã đàn ông đâm vào âm đạo, đâm vào rút ra nhanh chóng làm cậu choáng váng vì khoái cảm, mặt nước cũng không ngừng dập dìu.

Lít Thời Trữ thấy toàn thân Tống Tuần cương cứng, hắn không muốn cậu lên đỉnh nhanh như vậy nên đổi thành nắn vuốt âm đế, cắn lên tai cậu nói, "Ngoan nào, mở chân ra để ông xã chặn dâm dịch."

Yết hầu hắn trượt lên xuống, "Cả cái bể bơi toàn nước của em."

"Nhưng, nhưng hôm kia mới làm! không phải anh nói!"

Tống Tuần thở gấp, mất một lúc mới nói ra một câu.

"Không sao đâu."

Hắn lại cướp lời cậu, đôi môi ngậm lọn tóc ướt nước mềm mại của thiếu niên, "Hôm nay làm một lần ra trò, nhé?"

Dương vật hắn nhảy ra khỏi quần bơi, chạm vào lòng bàn tay của Tống Tuần.

Thô cứng và to dài, dữ tợn như của một con thú.

Hắn ôm chặt lấy bờ vai Tống Tuần, bắt cậu vuốt ve nâng niu cây gậy thô to đó, rồi ghé bên tai Tống Tuần thở gấp, "Cục cưng ngoan, ưm! mở chân ra, a!"

Hắn banh mông Tống Tuần ra, men theo khe mông đâm vào âm đạo đang mời gọi hắn.

Được âm đạo nuốt trọn làm Lít Thời Trữ thỏa mãn thở dài một hơi, cũng chẳng màng đến gì nữa mà cứ thế dứt khoát đâm vào sâu hơn.

Tống Tuần bị sức mạnh của hắn thúc vào vách bể, trong những cơn khoái cảm ào về cậu vẫn còn chút lý trí chống vào vách, bảo hộ bụng mình.

Thiếu niên say mê trong đợt khoái triều vẫn gấp gáp rên lên, "Ông xã, bụng, bụng em."

Hắn bị kẹp đến eo tê rần, trước mắt tối sầm lại vì sướng, khoái cảm như thác đổ gió gầm xông thẳng lên não.

Lít Thời Trữ ôm lấy bụng Tống Tuần, đầu lưỡi luồn vào miệng cậu mút mát, còn hạ thân chìm dưới nước điên cuồng thúc vào mông Tống Tuần.

Hắn không thích trẻ con, dù là Lít Cảnh Hòa hay đứa bé đang ở trong bụng.

Nhưng hắn yêu tình mẫu tử dịu dàng tinh khiết trên người Tống Tuần, nó như hổ phách được chiếu ánh sáng, thấu tận tâm, được bao bọc bởi những vệt nhựa thông, gợn lên sắc ấm dịu nhẹ.

Hắn vĩnh viễn không thể vào trong tử cung mong manh của Tống Tuần, nhưng tinh trùng của hắn thì có thể.

Hoàn toàn kết hợp với Tống Tuần, để sinh mệnh mới ở đó dần nhú mầm.

Chúng nằm trong tử cung của cậu, được sinh ra thông qua sản đạo.

Hắn không thể ngăn mình ghen tị với tất cả những điều đó, thậm chí hắn hận chúng, hận hai đứa trẻ làm Tống Tuần ốm nghén khổ sở, hận chúng chiếm hữu được cơ thể Tống Tuần nhiều hơn so với mình, hận chúng phát triển sự sống trong tử cung của thiếu niên yêu dấu.

Hắn chẳng thể ngăn những ý nghĩ biến thái đen tối của bản thân cứ cuộn trào.

Hắn chỉ yêu thương một mình Tống Tuần, cậu yếu ớt như vậy, mang nặng đẻ đau những kẻ vô ơn sau khi được sinh ra sẽ chẳng còn mối quan hệ gì với nguồn sống của mình nữa.

Chỉ có hắn, chỉ có hắn mới thật sự yêu Tống Tuần, không ngại hy sinh, không hà hiến dâng mà yêu cậu.

Tay Tống Tuần vỗ loạn mặt nước, cậu không chịu nổi những cú thúc mạnh mẽ như vậy.

Âm đạo bị ma sát đến cháy bỏng, cảm giác ngạt thở đáng sợ lôi cậu sâu xuống.

Cả người thiếu niên cứng đờ, co rút theo từng đợt trong nước.

Cậu rên rỉ kêu thét, khẽ nghiêng đầu qua một bên, "Ông, ông xã, chậm chút!"

Nơi kết hợp không ngừng gợn những cơn sóng xô, toàn thân Tống Tuần run rẩy, không còn chút lý trí rên to.

Hắn hơi rút ra rồi bắn vào âm đạo Tống Tuần.

Bể bơi sóng sánh những con sóng nhỏ, ánh mặt trời phía Tây thả mình trên mặt nước như được trải một lớp thảm lông mạ vàng.

Hắn ôm Tống Tuần đối diện với mình, mạnh mẽ thúc vào.

Hắn biết không nên tiếp tục nữa, Tống Tuần đã không thể chịu nổi, nhưng dù thế nào cũng chẳng dừng được.

Lòng bàn tay thô ráp mân mê từ tấm lưng cậu đến xương bả vai, hắn như điên dại mà nghĩ rằng, chỉ mong mãi làm tình thế này với Tống Tuần.

Đến khi sao đêm nay xuất hiện, đến khi mặt trời của ngày mai thức giấc.
 
Back
Top Bottom