[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Rết Tinh Ngàn Năm_ Pemdan (Hoàn)
Hồi 18
Hồi 18
Nhân sinh tựa như nước chảy mây trôi, chỗ nào xuôi dòng, chỗ nào đổ thác, gặp ai, quên ai, chẳng ai biết được điều gì đang chờ ở phía trước.
Song Linh đã chuẩn bị cho một trận quyết chiến, bằng mọi giá nàng sẽ tìm ra Bạch Diện, nếu có thể tiêu diệt hắn là tốt nhất, còn nếu không, nàng sẽ bỏ chạy để hắn đuổi theo về Thanh Sơn.
Diện tích Kim Quốc đa phần đều là đồi núi và mỏ khai thác, xung quanh thành An Lạc núi non trùng điệp, rừng rậm trải dài, ngoài vùng gần quan lộ do triều đình xây dựng ra thì càng xa kinh thành dân cư càng thưa thớt, địa hình này quả thực là nơi cực kì lí tưởng cho yêu quái ẩn nấp và tu luyện.
Đa phần những đại yêu sẽ chọn nơi âm u hẻo lánh hơn, chỉ có đám tiểu yêu mới chọn sống gần con người, hòa nhập cùng bọn họ.
Yêu tinh tác oai tác quái không phải chưa từng xảy ra, trước đây gần kinh thành thi thoảng vẫn xảy ra vài vụ, nhưng từ khi Hi Linh lên làm quốc sư đã dọn dẹp một mớ, đám tiểu yêu liền biết điều, ngoan ngoãn hơn nhiều, mấy năm gần đây không còn xuất hiện trường hợp yêu tinh hại người nữa.
Vậy mà chỉ trong một tháng Hi Linh vắng mặt lại xảy ra những hai vụ án thảm khốc khiến dân chúng lo sợ hoang mang, mặc dù đã có lệnh cấm loan tin thất thiệt, nhưng ở những quán trà tửu lâu, dù công khai hay lén lút, đâu đâu cũng có người bàn tán về những vụ này.
Song Linh dựa theo tin tức của ông chủ quán trà ở ngoại thành đưa cho mà đi tìm, thôn nhỏ bị thảm sát nằm lẻ loi trong thung lũng giữa hai ngọn núi, đường xá xa xôi, gần như tách biệt hẳn với kinh thành hoa lệ bên ngoài.
Cũng bởi vì nơi này đi lại khó khăn nên quan phủ cũng chẳng mấy khi để ý, nếu như không phải vừa vặn đến kỳ nộp thuế, sai nha đến đây thúc giục thì có lẽ phải rất lâu nữa người ta mới phát hiện ra cả một thôn trấn đã bị diệt sạch.
Hiện trường thảm khốc, chỉ cần nhìn qua đã đủ để người ta kinh hồn táng đảm.
Xác chết bị bỏ mặc trơ trọi, để lâu ngày nên thối rữa, hôi thối vô cùng, âm khí nặng nề, bầu trời bên trên vốn trong xanh, cách một tầng cánh quạ đen, cho dù đang là giữa trưa không khí cũng âm u ảm đạm.
Có lẽ trong thôn đã chẳng còn ai, có lẽ nơi đây quá hẻo lánh tách biệt, có lẽ vì quá khủng khiếp, cho nên không có ai đến thu dọn, không có ai đến an táng người chết.
Người ta chọn bỏ mặc để cho thôn nhỏ tự mình tan biến đi, cũng không nguyện quay lại nơi có ma quỷ tung hoành.
Nôn một trận, đau xót một hồi, quyết tâm tiêu diệt Bạch Diện của Song Linh càng vững chắc hơn.
Cũng giống như tất cả những lần gây án trước, Bạch Diện dùng Rối hình không để lại chút yêu khí nào, ngay cả một dấu vết nhỏ nhất cũng không có.
Song Linh lặng lẽ đứng rất lâu, tiên khí của nàng phát ra cuồn cuộn, đám quạ bên trên cảm nhận được sợ hãi chỉ dám là là bay quanh, không con nào dám lao xuống rỉa thịt nữa.
Nàng mở giới tử, lấy ra từ bên trong đó hàng chục cuộn lụa trắng, chất lụa mượt mà trơn tru, sáng bóng như ngọc trai, dưới bàn tay của nàng, tiếng xé bén ngọt vang lên từng hồi.
Nàng cần thận quỳ xuống nền đất đã hóa đen vì ngấm máu, cẩn thận trải lụa ra, nhặt từng miếng da, từng mẩu thịt vương vãi trên đất đặt lên mặt vải trắng tinh.
Hai trăm linh ba mạng người, hai trăm linh ba tấm lụa trắng.
Bọn họ bị chặt đầu rút xương, thi thể vốn chẳng còn nhiều, lại qua mấy ngày, sói hoang tha đi quạ đàn đến rỉa, di thể cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Có tấm lụa chất đầy nội tạng hôi thối đến mức đám quạ cũng không thèm ăn, có tấm chỉ có vài mẩu thịt vụn, có tấm trống không, có tấm chỉ là một mảnh da, một ngón tay nhăn nhúm,... nàng dùng tiên nhãn phân loại từng người, nhặt nhạnh từng chút, không bỏ sót bất kì ai, không để ai lẫn với ai.
Nàng dường như cũng không biết mệt, sau khi nhặt nhạnh thi thể xong, nàng mượn một cái cuốc của một nhà gần đó, ra bãi đất trống đầu thôn bắt đầu đào huyệt.
Không dùng tiên thuật, không dùng thần kiếm, chỉ một người một cuốc lặng lẽ đào.
Đào từ khi mặt trời còn trên cao đến khi trăng lên sau núi, mỗi huyệt đều sâu ba thước, cách nhau năm thước thành từng hàng thẳng tắp.
Công việc đào mộ kết thúc là lúc mặt trời lên cao chính ngọ ngày hôm sau.
Song Linh chống cái cuốc xuống mặt đất, cố gắng giữ cho bản thân đứng thẳng.
Giữa một bãi đất chi chít mộ huyệt thẳng hàng, một bóng dáng bé nhỏ sao mà tịch liêu, sao mà kiên cường.
Cả người nàng đều dính bùn đất, nhưng nàng không quan tâm, bàn tay đầy bùn lau đi mồ hôi rơi trên má, để lại một vệt đen trên gương mặt tái nhợt, tóc cùng đất bết với nhau, không ai có thể nhận ra đây chính là Song Linh thượng tiên từng khét tiếng trong Yêu giới.
"Các hạ đã nhìn ta trọn một ngày rồi, có lẽ rất rảnh rỗi, nếu không phiền có thể lại đây giúp ta an táng người chết được không?"
Một lúc sau, trong bụi cây gần bìa rừng bỗng dư ra một bóng người.
Hắn không cao, hắn đội một cái đấu lạp đen, một bên tay áo trống không phất phơ trong gió.
Song Linh từ từ quay đầu, mỉm cười với cương thi vẫn luôn giấu mình sau bóng cây tránh khỏi ánh mặt trời chói chang.
"Ơn cứu mạng cao như núi sâu như biển, Song Linh suốt đời không quên.
Chỉ là sau khi bị thương có nhiều việc không thể thoát thân, vẫn chưa thể tìm hai vị để tạ ơn, mong rằng các hạ không cho rằng Song Linh ta là người vô tình vô nghĩa."
Đôi mắt đỏ tươi của cương thi giấu sau đấu lạp đen vẫn chưa từng rời khỏi nàng, hắn chỉ nhè nhẹ gật đầu, bất chấp nàng có nhìn thấy hay không.
"Bận rộn một ngày, y phục lại không chỉnh tề, mang bộ dạng thất lễ này mà tiếp ân nhân cứu mạng quả thực không hay lắm, mong các hạ đừng chê cười."
Cương thi chậm rãi nhìn nàng, lắc đầu.
"Cánh tay của các hạ lần trước bị đám yêu hồ chặt mất, ta có quen với bọn họ, bọn họ chỉ vì nóng lòng cứu ta mà gây phiền hà cho hai vị, lại khiến các hạ bị mất tay.
Cánh tay đó vẫn còn ở chỗ ta, ngày sau nhất định mang đến trả lại, ta xin thay mặt bọn họ tạ lỗi, mong các hạ đừng trách họ."
Cương thi lại lắc đầu, tỏ ý không cần áy náy.
Sau đó là một màn im lặng.
Song Linh vẫn chống cây cuốc đã mòn vẹt xuống đất, dường như cảm thấy mặt đất nơi này có gì đó rất thú vị nên nàng chăm chú nhìn rất lâu, từng hạt đất, hạt cát đều bị nàng nhìn một lượt.
Cương thi vẫn đứng đó im lặng, hắn vốn không thể nói chuyện, cho nên điều khiến hắn chăm chú vẫn là nàng.
Lại thêm một lúc, đến Song Linh cũng cảm thấy bối rối.
Vốn dĩ không khí yên tịnh luôn là thứ nàng luôn tìm kiếm lâu nay.
Với Hi Linh, với Trương Sinh, bọn họ luôn ở bên nàng ồn ào không dứt, cho dù nàng không mở miệng bọn họ cũng sẽ nói nốt phần cho nàng.
Không giống như hiện tại, khi đó nàng im lặng bởi vì nàng không có gì để nói với họ, nhưng không hiểu sao với cương thi này, nàng im lặng, bởi vì nàng không biết nên nói gì với hắn...
"Bọn họ đều là nhưng người dân chất phác hiền lành."
Đôi mắt đẹp đượm buồn nhìn về phía từng bọc lụa cuộn tròn trên đất, cảm giác bồi hồi khi nãy rất nhanh lui đi để lại niềm thương cảm vô hạn.
"Họ sống cả đời nghèo khó, có lẽ cũng chưa bao giờ được một bữa cơm no.
Vừa rồi ta đi quanh khắp nơi tìm thi thể, phát hiện phần lớn hộ dân, thùng gạo nhà nào cũng trộn đến ba phần cám..."
Cương thi cụp mắt, gật đầu, hắn không thể nói, chỉ có thể bày tỏ cảm thương bằng cái gật đầu này mà thôi.
"Nhưng bọn họ cũng rất kiên cường, cho dù đời sống khó khăn cũng không rời quê nhà đi nơi khác mà vẫn ở lại tìm cách mưu sinh.
Ta tìm được rất nhiều nhà có cung nỏ, có da thú, có thịt khô, thú đều là thú lớn, da cũng đều là da tốt, có nhà vẫn còn để xác một con nai trong sân, có lẽ vừa mới săn được mang về đã thiệt mạng.
Còn có khung dệt vải, dù màu sắc không đẹp nhưng vải vóc sờ vào lại vô cùng mềm mại, hoa văn đơn giản nhưng độc đáo, thậm chí có cả đan lát, có chiếc sọt mới đan được một nửa, có tấm vải chỉ vừa mới căng khung..."
Cương thi lại gật đầu, đó là những thứ mà tất cả thôn nhỏ trong núi đều có, người dân tự cấp tự túc là chủ yếu, săn bắn nuôi thân cũng không có gì lạ.
Chỉ là...
"Chỉ là..."
Song Linh quay đi, giấu đi ánh nước long lanh nơi khóe mắt, nàng ngẩng đầu nhìn lên trời để nước mắt đừng rơi, nhưng cố gắng chớp bao nhiêu lần cũng không ngăn được giọt lệ đã kìm nén từ lâu.
"Chỉ là họ không ngờ mình lại chết.
Chết đột ngột, chết thảm khốc như vậy.
E rằng đến tận lúc chết, bọn họ cũng không hiểu tại sao..."
Giọt nước long lanh trượt dài trên đôi gò má lấm lem, mang theo ưu thương nặng nề rơi xuống, vừa chạm vào mặt đất đã bốc hơi dưới ánh nắng ban trưa, biến mất không còn dấu vết gì.
Cương thi lặng thinh, hắn không thể tiến lên cũng không muốn rời đi, hắn chỉ im lặng đứng dưới tàng cây râm mát mà nhìn người con gái đó, thu vào mắt sự yếu đuối mà trước nay nàng chưa hề bộc lộ.
"Thật sự xấu mặt, để các hạ thấy ta lảm nhảm, xin đừng cười chê."
Song Linh cảm thấy bản thân rất buồn cười, nàng vụng về lau đi vệt nước đã sớm khô trên má, không tiếng động thu lại biểu cảm yếu đuối kia như nó chưa từng xuất hiện.
Chỉ là trong tâm bỗng xao động, nàng không hiểu, rốt cuộc tại sao mình lại có thể bộc lộ tâm tình với một cương thi mà bản thân không thân cũng chẳng quen.
Cho dù hắn đã cứu nàng một lần, nhưng cũng không thể khiến nàng tự nhiên tin tưởng hắn như vậy?
Cương thi khẽ lắc đầu, hắn không thấy nàng buồn cười, cũng sẽ chẳng bao giờ cười nàng.
"Hiện tại đang là chính ngọ, các hạ chắc không thể phơi mình dưới ánh nắng được.
Nếu không có gì, ta đành quay lại công việc của ta, mặc dù trời đã chớm đông, nhưng nếu không nhanh xử lý chôn cất, thi thể sẽ rất mau hoại tử."
Thấy cương thi nghe xong cũng không phản ứng, Song Linh đành quay người, nhẹ nhàng ôm từng bọc vải đến hạ táng vào từng lỗ huyệt.
Một người miệt mài an táng người chết.
Một người đã chết lặng im nhìn.
Cả hai không ai nói vơi nhau câu nào, cũng gần như không còn chú ý đến đối phương, nhưng cái im lặng này lại không hề khó chịu như hồi nãy.
Không cần biểu cảm, không cần lời nói, chỉ cần chăm chú làm việc của mình, tâm trạng của Song Linh cũng không còn nặng nề như trước, chỉ là đôi lúc lại có ý nghĩ vụt qua đã lập tức bị nàng phủ nhận.
Có cương thi ở đây... thật tốt.
'''''''''''''''''''''''''''''
Thời gian kéo dài cho đến lúc sắc trời dần ngả màu vàng, số mộ huyệt được vun đắp đã xong gần một nửa, một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa bỗng phát ra làm kinh động hai người, ngay sau đó là trận sóng linh lực tỏa ra bốn phía, quét ngang qua thôn nhỏ thành một trận cuồng phong, thổi bay mái tóc rối bời của Song Linh.
"Cái gì v..."
Song Linh chưa kịp kinh ngạc, trong bìa rừng nơi cương thi đứng đã phát ra những tiếng sàn sạt gấp gáp, liền sau đó, một bóng người thở hổn hển xuất hiện.
"Tướng công!
Chạy mau!"
Yêu tinh nam chỉ kịp thốt lên hai câu, bất chấp thái độ kinh ngạc của cương thi, lập tức kéo lấy ống tay áo trống không của hắn chạy trối chết, nháy mắt đã mất tích trong rừng cây rậm rạp.
Song Linh ngẩn người nhưng lấy lại tinh thần rất nhanh, nàng bỏ cuốc, vẫy tay gọi Xích kiếm tới, vút một tiếng đã bay về hướng ngược lại với hướng yêu tinh cùng cương thi tháo chạy.
Gió lớn đánh vào mặt đau buốt, cho dù nàng dùng tiên khí hộ thể cũng không thể chống đỡ được toàn bộ áp lực, nhưng nàng vẫn tiến lên phía trước, tiến về trung tâm cuộn gió.
Bởi vì hướng đó là nơi sóng linh lực phát ra.
Bởi vì nơi đó có người đang giao chiến.
Bởi vì một trong hai luồng linh lực kia là của Bạch Diện!
Bạch Diện, đại Bạch Xà ngàn năm, thần thú sa đọa, một kẻ giỏi dùng Rối và ẩn nấp, hắn sẽ không dùng tới linh lực của bản thân một khi vẫn có thể giết kẻ thù bằng cách điều khiển Rối.
Là kẻ nào đã tìm ra hắn, là kẻ nào giao chiến với hắn, bức hắn phải dùng tới đại đao xương cốt, khiến hắn phải dùng đến lượng linh lực lớn như vậy?
Song Linh đuổi được đến nửa đường thì bỗng mất dấu.
Cuồng phong tiêu tán, bốn bề lặng ngắt thậm chí còn chẳng có gió, làn sóng linh lực kia tựa như một viên đá rơi vào trong hồ nước, sau dao động kinh người lập tức chìm sâu, mất tích không còn một chút gì.
Nàng ngự kiếm tìm khắp hai ngọn núi một hồi, trong không gian dày đặc yêu khí vương vất, nhưng chung quy cũng không thể tìm được hướng khởi nguồn phát sinh linh lực ở đâu, chỉ có thể xác định gần hai ngọn núi chỗ nàng đứng trước đó không có người.
Thông thường khi có giao chiến, nhất là giữa vùng rừng núi thì thứ bị ảnh hưởng nhiều nhất chính là cây cối và mặt đất, còn chưa kể làn sóng linh lực kia lớn đến mức tạo ra cuồng phong xuyên qua mấy ngọn núi đến tận chỗ nàng, vậy mà nơi đây cành cây ngọn cỏ lại gần như không có chút nào biến động, lại thêm đang là giữa mùa thu thay lá, mặt đất phủ một tầng lá vàng dày đặc, cho dù gió lớn có quét qua cũng chỉ thổi bay xác lá mà thôi.
Chưa đầy một khắc xao động tất cả đã trở về yên bình, như thể vừa rồi diễn ra chỉ là do nàng tưởng tượng...
Không đúng!
Cuồng phong vừa tới thì yêu tinh đã xuất hiện kéo cương thi đi mất, biểu cảm đó rõ ràng là đang tháo chạy, chắc hẳn bọn hắn đã cảm nhận được thứ gì đó, vậy thì không thể là do nàng tưởng tượng được!
Đã có giao tranh ắt sẽ có dấu vết dù to dù nhỏ, nàng cắn răng, ngự kiếm bay cao hơn, ở tại độ cao đã có thể chạm được vào những đám mây, dấu vết bấy giờ mới xuất hiện trước mắt nàng.
Ngút tầm mắt là những cánh rừng bạt ngàn và núi đá sừng sững, tuy nhiên cây cối ở toàn bộ những cánh rừng xung quanh đều bị nghiêng theo phía tạo thành một vòng cung, tựa như một phần của đường tròn lớn, góc nghiêng rất nhỏ, nếu như không đứng từ trên cao mà nhìn thì cũng chẳng thể phát hiện.
Không phải không có ảnh hưởng, không phải không có biến động, chỉ là biến động quá lớn, nàng mãi loanh quanh ở trong nó nên chẳng thể nhìn ra.
Một khi đã tìm ra manh mối, việc còn lại chỉ là đi tới đó tìm hiểu mà thôi, Song Linh ngự kiếm bằng tốc độ nhanh nhất hướng về phía vòng cung dần thu hẹp.
Bằng tốc độ của nàng có thể đi ngàn dặm một ngày không vấn đề, vậy mà vòng cung dường như chẳng chịu thu nhỏ, phải mất một khắc sau nàng mới lờ mờ thấy được trung tâm của hình tròn khổng lồ.
Một mỏm núi đá vôi không lớn không nhỏ, trơ trọi không một nhánh cây ngọn cỏ như bao núi đá khác xung quanh, điểm khác biệt duy nhất của nó chính là những cánh rừng xung quanh đều có cây cối đổ ngã nặng nề.
Đến khi nàng đặt chân được lên mỏm đá thì sắc trời đã tối hẳn, vầng trăng khuyết nhỏ xíu trên cao chẳng đủ soi sáng cảnh vật xung quanh, trên mỏm đá đã chẳng còn ai, chỉ có một hố đất trũng cực lớn do tác động của pháp lực đối kháng và những vũng máu đã thâm đen trong đêm tối, mà bên trong hố trũng đó, là một cái xác.
Một bên bả vai của cái xác trống không, bên kia thì cánh tay bị chặt cụt, cả người nhăm nhúm như thể xương cốt toàn thân đều bị vỡ nát, đầu đã bị chặt mất, nhưng dựa theo y phục, thì đó chính là Bạch Diện!
Trận chiến này... thực lực chênh lệch quá lớn.
Bạch Diện hoàn toàn lép vế, dựa vào lượng máu trên đất có thể xác định hắn bị người ta giết bằng thủ pháp tàn độc nhất nhưng bên kia lại chẳng tổn hại gì.
Chắc hẳn trận chiến kết thúc chưa lâu, yêu khí vẫn còn vương lại rất nhiều, thế nhưng... rốt cuộc người đã đi đâu?
Là ai lại có khả năng giết chết Bạch Diện, lại còn chặt đầu hắn mang đi như vậy...
Song Linh mở tiên nhãn truy tìm, khó khăn lắm mới bắt được một vết máu nhỏ, vệt máu kéo dài về một hướng, có lẽ là chảy ra từ đầu Bạch Diện.
Nàng không chần chừ, lập tức đuổi theo dấu máu xuống núi.
Ban đầu lượng máu còn lớn, lại vương trên đá sỏi rất bắt mắt nên vẫn tương đối dễ dàng, nhưng từ sau khi tiến vào rừng, máu ngấm vào đất, bị lá cây che khuất chẳng còn vương lại bao nhiêu, lại phải lần mò trong đêm tối, ánh trăng yếu ớt bị tán cây che khuất, cho dù dùng tiên nhãn cũng cực kì khó khăn mới tìm được hướng đi.
Đi một vòng lớn, cuối cùng nàng lờ mờ phát hiện ra có gì đó không đúng.
Lần trước khi tới đây cũng là đêm tối, lại là bị lôi đi cho nên không thể phán đoán phương hướng, nhưng hiện tại không cần lần theo dấu máu, nàng đã biết mình nên đi về đâu.
Càng đi về phía trước khung cảnh càng thông thoáng, càng rõ ràng, đất đai bị tàn phá, xác Rối hình vương vãi khắp nơi, vắt trên chúng là những dải trắng do yêu tinh nọ bắn ra khi cứu nàng...
Đi một vòng, hóa ra lại đến đúng chân núi bên dưới mỏm đá, hang động của Bạch Diện, nơi mà nàng giao chiến với hắn trước đây!
Chỉ có điều lần này không giống lần trước, Bạch Diện không còn nguyên vẹn đắc ý chỉ vào mặt nàng mà mắng 'Chết đi' nữa.
Mái tóc trắng của hắn đã sớm bị pha tạp với máu và bùn đất, bên dưới cần cổ trống không, mặt mũi biến dạng vỡ nát để lộ những lớp vảy trắng xỉn màu máu...
Mà người đang nắm tóc Bạch Diện đứng một bên chăm chú quan sát đám xác Rối lại hoàn toàn đối lập, một thân hồng y đỏ rực ung dung, mái tóc dài chấm đất tựa như ngọn lửa dưới ánh trăng nhàn nhạt, một tay giơ cao những sợi tơ trắng tinh trên những dải trắng, tay kia nắm tóc Bạch Diện để cái đầu của hắn lủng lẳng như con lắc.
"Ngươi nói xem, chỗ này, chỗ này, cả bên kia đều là vết tích nàng để lại, vậy mà ngươi còn chối không biết?"
Nam tử áo đỏ phát tiếng nói âm trầm, tiện tay chỉ khắp nơi lại còn cố tình huơ huơ nắm tóc khiến cái đầu Bạch Diện lắc lư càng mạnh hơn.
"Ta không biết..."
Bạch Diện thế nhưng còn sống!
Hắn rít qua kẽ răng từng tiếng rất nhỏ.
"Vẫn còn tùy tiện!..."
Nam tử áo đỏ bị câu trả lời của Bạch Diện làm cho không vui, đương muốn giơ tay trừng phạt hắn, đuôi mắt phượng hẹp dài lại liếc thấy Song Linh đứng đó, chớp mắt đã di thuấn từ đằng xa đứng trước mặt Song Linh.
Song Linh hít một hơi kinh hãi, bị đôi con ngươi đỏ cam kia chiếu tướng ngay trong gang tấc, nhưng chỉ một giây sau nàng đã phản ứng, Xích kiếm vung lên chém vào không khí.
"..."
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống gáy Song Linh, nàng vẫn luôn tự hào tốc độ của bản thân là nhanh nhất, vậy nhưng... trong cự li cực gần như vậy lại chém không trúng!
"Tiểu thần tiên, không nên lỗ mãng như vậy."
Nam tử áo đỏ nhếch môi, vóc dáng hắn cao gầy, so với thân thể nhỏ nhắn của Song Linh thì tựa như người khổng lồ đứng trước mặt một đứa trẻ con, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt hắn mang theo chế giễu cùng khinh bỉ.
"Những kẻ dám chĩa kiếm vào bản quân, ngươi có biết kết cục thế nào không?"
Nói rồi hắn còn cố tình giơ cái đầu Bạch Diện ra trước mặt nàng trêu đùa, chân mày khẽ nhướng, cái đầu lập tức bốc cháy trong tiếng gào thét thảm thương của Bạch Diện.
"Ngươi là yêu ma phương nào?"
Song Linh ngập tràn cảnh giác nhìn hắn, không hề để tâm tới cảnh tượng trước mặt, đối với nhưng yêu ma chuyên hại người, nàng chưa bao giờ để một chút thương cảm nào, huống hồ đó còn là Bạch Diện!
Là thủ phạm giết hại hơn hai trăm mạng người mà nàng vừa chôn cất.
Song Linh hiện tại chỉ chăm chú thăm dò, nhưng vẫn nhìn không ra tu vi của đại yêu trước mặt này, hắn chắc chắn là yêu ma, nhưng so với những yêu ma trước đây nàng từng giao đấu qua... là một đẳng cấp khác.
"Bản quân là ai, không mượn một tiểu...
ồ?
Là một thượng tiên!
Không tệ, không tệ, tuổi nhỏ vậy mà đã đạt thượng tiên, không phải là Song Linh thượng tiên đó chứ?
Ha!
Không ngờ lại khó coi như vậy."
Hiển nhiên nam tử áo đỏ cũng không thèm để tâm một thượng tiên cả người lấm lem bùn đất bẩn thỉu.
Song Linh không để ý lời chế giễu của hắn, bàn tay nắm Xích kiếm lộ rõ khớp xương, âm thầm vận khí, thủ thế sẵn sàng giao chiến.
Trái ngược với nàng, nam tử áo đỏ vẫn thản nhiên ung dung, nụ cười mỉm âm trầm chưa từng tắt.
"Bản quân ở Yêu giới từng nghe, có một tiểu Thượng tiên độ kiếp chưa được mười năm đã tung hoành khắp nơi trảm yêu trừ ma, sát hại không biết bao nhiêu con dân yêu giới, lại còn đại chiến Tử Sơn, diệt hơn ba ngàn, không tồi."
Nháy mắt, người trước mặt đã không thấy đâu, Song Linh giật thót, chưa kịp đề khí phi thân tránh đi thì sau tai đã vang lên tiếng hừ mũi, cổ tay nắm Xích kiếm bị nắm lấy từ đằng sau, cả người cứng đờ.
Nàng cứ như vậy mà dính Định thân thuật của hắn!
"Quá chậm."
Nam tử áo đỏ dương dương vỗ vỗ vai nàng, ngón tay thon dài sơn đỏ, đầu móng sắc nhọn tựa móng vuốt như có như không lướt qua cần cổ nhỏ nhắn của nàng.
"Ngươi nói, Yêu giới bị thiệt hại nhiều như vậy, vậy Tiên giới bớt đi một Thượng tiên... cũng không bất công lắm đâu nhỉ?"
Song Linh nhắm mắt, cố gắng vận khí hóa giải thuật Định thân.
Pháp thuật định thân chỉ là loại phép đơn giản, muốn phá bỏ không hề khó khăn, cái quan trọng chính là tu vi của người trúng thuật có đủ cao để phá bỏ hay không...
Nhưng bỏ ra bao nhiêu chân khí cũng như muối bỏ biển, hoàn toàn khổng thể giải nổi!
"Thế nào?
Bỏ cuộc rồi chứ?"
Nam tử nhếch mép, đoạt lấy Xích kiếm trong tay Song Linh, hiển nhiên hắn thừa biết nàng không thể nào giải nổi Định thân thuật của hắn.
"Bản quân chẳng qua muốn đùa với ngươi một chút, căng thẳng cái gì chứ?"
Thấy nàng chớp mắt không hiểu, nam tử áo đỏ bỏ qua tiếng xèo xèo chỗ da thịt nắm lấy Xích kiếm tạo ra, rút từ trong tua kiếm ra thứ gì đó mới vứt Xích kiếm vào một góc, giơ ra trước mặt nàng.
"Ngươi biết thứ này là gì không?"
Tơ nhện?
Từng đoạn kí ức vụt qua rất nhanh, sợi tơ nhện này cùng loại với những sợi tơ trên đám xác Rối, chính là...
đêm đó sau khi cứu được nàng, yêu tinh nam kia dùng tơ thu hồi lại Xích kiếm rơi trên đất, giao lại cho nàng.
Nói vậy, nam tử áo đỏ này đang tìm yêu tinh nam... cho nên khi phát hiện hắn giao đấu với Bạch Diện, hai người họ mới phải chạy trối chết.
Hình ảnh cuối cùng lướt qua tâm trí Song Linh chính là hướng hai người cùng nhau tháo chạy, cùng lúc, có một con mắt khác cũng hiển hiện trong tâm trí nàng, Song Linh giật mình, nàng thế nhưng... bị hắn thôi miên!
"Đa tạ."
Nam tử áo đỏ thu lại ánh mắt, nhàn nhạt cười rồi tung người bay đi, định thân thuật trên người Song Linh lập tức bị giải trừ.
Vừa thoát khỏi trói buộc cũng không hề khiến Song Linh thả lỏng, nàng lập tức gọi lấy Xích kiếm, bay theo bóng áo màu đỏ đằng xa.
Hắn đang truy lùng hai người đó, nàng không rõ là tốt hay xấu, nhưng kẻ này cực kỳ tàn bạo, dựa vào cách thức hắn truy tìm cương thi và yêu tinh, chắc chắn sẽ bất chấp tất cả.
Hắn bắt được dấu vết của bọn họ thông qua tâm trí nàng, nếu như, hắn tìm người với mục đích xấu... vậy chính nàng đã hại chết ân nhân cứu mạng!
Hại chết cương thi!
Nam tử áo đỏ bay cực nhanh, chỉ nháy mắt đã bỏ Song Linh một đoạn lớn, nhưng ngay khi nàng tưởng sắp mất dấu hắn rồi, bóng áo đỏ lại dừng lại giữa không trung, cho tới khi cách nàng một khoảng cách nhất định mới vút đi, như thể...
đang đợi nàng?
'''''''''''''''''''''''''
Gió núi lạnh buốt.
Càng về đêm, sương mù bao phủ ngọn núi càng dày.
Một con cú vọ ẩn mình trong tán cây, hai con mắt sáng quắc như hai ngọn đèn vàng nhạt khoá chặt con mồi trong ánh nhìn nguy hiểm.
Một con chuột núi lần mò ra khỏi hang, dò dẫm trong bụi rậm tìm thức ăn mà không hề biết nguy hiểm đang cận kề.
Chỉ thấy trên đầu xào xạc, một bóng đen tựa như hung thần bổ xuống, chắn hết tia hy vọng sống cuối cùng của con vật nhỏ.
Cùng lúc đó trên bầu trời, một vệt dáng đỏ vút qua kéo theo cuồng phong khiến người ta kinh hồn bạt vía, đôi cánh của cú vọ dang trên không trung bị gió lớn tạt ngang lăn lộn đến mấy vòng.
Chuột nhỏ tìm được đường sống trong chỗ chết, hồn vía bay đi cũng cố kéo trở về mà chạy.
Nào ngờ, con vật nhỏ chưa chạy được bao xa thì cú vọ đã ổn định thân mình, tựa như một mũi tên xông đến.
Vào lúc sáu cái móng vuốt sắc nhọn sắp đâm xuống người chuột nhỏ, trên bầu trời lại có một vệt sáng khác bay qua, cũng là tia sáng cuối cùng mà con vật có thể nhìn thấy.
Song Linh đuổi theo nam nhân áo đỏ vòng vèo qua hết vài ngọn núi, trong lòng chỉ thầm cầu nguyện yêu tinh và cương thi trong khoảng thời gian lâu như vậy đã có thể trốn đi thật xa, tốt nhất là đừng để nam nhân điên cuồng này nhìn thấy.
Hàng ngàn ý nghĩ chạy qua đầu, Song Linh ngưng thần, cố gắng dùng thần thức tìm kiếm xung quanh mong sao có thể bắt được chút yêu khí quen thuộc trước kẻ kia.
Ban đầu bởi vì còn bị bất ngờ và kinh ngạc vì sức mạnh của hắn nên nàng còn chưa suy nghĩ cặn kẽ, vừa lo vừa sợ hỏa tốc đuổi theo.
Hiện tại đã được gió núi lạnh buốt làm thanh tỉnh, cuối cùng nàng đã có thể bình tĩnh mà suy nghĩ thấu đáo hơn.
Nam nhân áo đỏ dựa theo tâm trí của nàng mà tìm người, dựa theo phương hướng bọn người rời đi ban đầu mà theo dấu, chỉ cần giữa đường bọn họ đổi hướng hoặc cải trang thành người khác, nắm chắc tám phần sẽ không bị tìm thấy...
Chỉ cần hắn không tìm thấy bọn họ, tốt nhất vĩnh viễn đừng tìm thấy....
Nhưng có vẻ ông trời không tán thành với ý kiến của Song Linh cho lắm, nam nhân áo đỏ sau một hồi bay thẳng bỗng đổi hướng, từ trên cao lao xuống một cánh rừng có vẻ rất đỗi bình thường bên dưới như một mũi tên.
Chỉ nghe 'ầm' một tiếng, một khoảng rừng um tùm đã trở thành bình địa, bụi đất cùng khói mù bay tung toé, bao phủ cả một vùng bán kính hơn một dặm.
Song Linh hít một ngụm khí lạnh, cả người bỗng như đóng băng tê dại, trong đầu trống rỗng chỉ còn một ý niệm: "Hắn tìm ra bọn họ rồi!"
Nàng tức tốc lao vào trong màn khói bụi, ngay cả tiên khí hộ thể cũng không thể cản được bụi đất trong tầm mắt, trước mặt hay xung quanh đều bị bao phủ bởi một tấm màn màu nâu, chẳng thể nhìn thấy cái gì.
"Áaa..."
Tiếng thét dài chạy vào tai khiến da đầu Song Linh tê dại, nàng vận khí, đánh ra một chưởng bạt mạng về phía xuất phát tiếng thét kia.
Chỉ thấy bụi đất chỗ đó bị đánh bay, trong màn bụi mù hiện rõ ba bóng dáng.
Một đứng ngạo nghễ.
Một chật vật ngã trên đất.
Một lo lắng đỡ người bị ngã.
Nam nhân áo đỏ chắp tay sau lưng, cả người phát ra một cỗ khí thế không giận tự uy khiến Song Linh cũng bất giác kính sợ.
Hắn vô cảm nhìn xuống hai kẻ trên đất, đặc biệt là ánh mắt nhìn yêu tinh nam như thể chỉ muốn giết hắn ngay tại chỗ.
"Theo ta trở về."
Giọng nói uy lãnh, nam nhân áo đỏ hướng đến yêu tinh ra lệnh.
"Không muốn!"
Yêu tinh đỡ lấy cương thi bị hắn đánh bay mất một bên cẳng chân nằm trên đất, giọng nói căm tức, "Phụng Lai, ta đã nói là đời này kiếp này sẽ không theo ngươi!
Tại sao ngươi mãi không chịu buông tha cho ta?
Dựa vào cái gì mà ép ta ở cùng ngươi?"
"Dựa vào bổn quân là tướng công của ngươi!"
Giọng nói của Phụng Lai vẫn âm trầm, có điều đã mềm mỏng hơn một chút.
"Ngươi trốn cả trăm năm còn chưa thấy đủ?
Vui vẻ ngoài nhân gian sau này bổn quân sẽ hưởng cùng ngươi.
Mau theo ta trở về."
"Không muốn!
Ai nói ngươi là tướng công của ta!
Đây mới là tướng công của ta!
Ta muốn ở cùng với tướng công!
Ta không muốn theo ngươi!"
Yêu tinh bướng bỉnh ôm chặt lấy cương thi, còn cố tình dụi vào ngực hắn khóc lớn.
"Chẳng phải ngươi nói chỉ cần ta tìm được người tốt hơn ngươi, ngươi liền sẽ hai tay dâng ta cho người đó sao?
Ngươi còn nói, chỉ cần có yêu ma nào chịu thu nhận ta, ta muốn đi đâu ngươi đều không có ý kiến mà!
Ta hiện tại muốn ở cùng tướng công!
Ta không theo ngươi!
Tướng công!
Hắn muốn bắt ta đi, hắn muốn hại ta kìa, chàng phải làm chủ cho ta!"
"Ngươi náo đủ chưa?"
Phụng Lai xem ra cũng hết kiên nhẫn rồi, dứt khoát đưa tay tóm lấy yêu tinh nhấc lên, lưu loát vác hắn lên vai mặc cho hắn giãy dụa kêu khóc hướng đến cương thi mà gọi "Tướng công!
Tướng công!".
Song Linh... ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy khó xử.
Những tưởng... nào ngờ... dù sao thì...
Dù sao thì một màn này... nhìn thế nào cũng giống một vụ phu thê cãi vã?
Còn có, cương thi ở trên đất dường như cũng bắt đầu có dị động, sau cơn ngây người, hắn khó nhọc bò dậy trên một chân và một tay, cung kính phủ phục trước Phụng Lai, hơn nữa còn hết sức kích động.
"Tướng công...?"
Không chỉ yêu tinh, ngay cả Song Linh cũng không tin nổi.
Cương thi không hề dao động cho dù bị Xích kiếm của nàng chĩa vào, cương thi không ngại hiểm nguy lao vào che chắn cho nàng trong mưa tên, cương thi an ủi khi nàng đau khổ... có lẽ nào lại dễ dàng khuất phục trước đại yêu?
"Hừ."
Phụng Lai hừ mũi, chẳng hề xem cương thi phủ phục trước mặt vào trong mắt.
Ngược lại với hắn, cương thi lại càng kích động hơn, hắn không thể nói nhưng cũng cố biểu đạt cái gì đó, con ngươi đỏ ngầu lấp lánh nhìn Phụng Lai.
Được một lúc, Phụng Lai bỗng 'à' lên một tiếng, vẻ mặt âm trầm bỗng như gió xuân lướt qua, hắn bật cười.
"Nương tử à, xem ra lần này ngươi chọn không đúng 'tướng công' rồi."
- Hắn cười ranh mãnh, tiện tay vỗ đét một cái lên mông của yêu tinh trên vai mình trong khi hắn cũng đang đờ đẫn.
- "Kẻ này ấy mà, có cho hắn thêm trăm ngàn mạng sống, chục ngàn lá gan nữa, hắn cũng không dám để ngươi 'theo' hắn đâu.
Muốn hồng hạnh vượt tường, cũng phải chọn bờ tường thấp một chút.
Xui xẻo cho ngươi lại chọn đúng kẻ không nên chọn nhất!
Bổn quân biết hắn đã ngàn năm, tên tiểu tử này, bổn quân còn không hiểu hắn sao?"
Nói rồi Phụng Lai làm một cái ấn quyết, một tia sáng hắc ám màu đen tụ trên ngón tay, theo ánh mắt quyết tuyệt của hắn bắn thẳng vào cổ họng cương thi, đánh cho cương thi bay ra xa hơn chục thước.
"Ngươi!!..."
Song Linh không kịp trở tay, nàng vừa muốn rút kiếm đến chỗ cương thi thì đã bị một bàn tay giơ lên của Phụng Lai ngăn lại.
Chỉ thấy cương thi lăn lộn trong bụi đất, phát ra từng tiếng 'khụ khụ' rất khẽ, chứng tỏ hắn đã có thể nói chuyện!
Ngay chính cương thi cũng kinh ngạc hồi lâu, nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại tinh thần, lết đến quỳ dưới chân Phụng Lai, từng câu từng chữ khàn khàn phát ra nơi cổ họng: "Đồ nhi, bái kiến sư phụ!"
"..."
"..."
Ngoại trừ Phụng lai, cả yêu tinh và Song Linh đều trợn mắt kinh ngạc.
"Bổn quân từ trước đến nay chỉ có một đồ đệ, mặc dù đã ngàn năm không có gặp trực tiếp hắn, nhưng hình như... không phải là một cương thi?"
Phụng Lai đủng đỉnh nhìn trời, môi mỏng khẽ nhếch lên, khóe mắt lại hướng về phía Song Linh.
"Tự tiện mạo nhận là đồ đệ của bổn quân, kết cục chính là sống không bằng chết.
Ngươi nói xem, ngươi là ai?"
"Đồ đệ..."
Cương thi ngập ngừng, hắn thoáng nhìn Song Linh đứng như trời trồng bên kia, bất đắc dĩ cắn răng, gằn từng tiếng: "Rết tinh của Kim quốc, bái kiến sư phụ!"
Từng lời khó nhọc phát ra, chính là mang Song Linh hoàn toàn hóa thành tượng đá.
"Aaaa!
Tức chết ta!"
Yêu tinh nghe cương thi thú nhận xong thì rít lên, tức giận đến mức thở hổn hển, hai cánh tay đưa lên rồi hạ xuống, hạ xuống lại đưa lên, ngón chỏ hết chỉ vào cương thi rồi lại đến Phụng Lai, cuối cùng trợn mắt nhìn Song Linh rồi lại nhắm mắt vò đầu.
Mọi biểu cảm bất lực, ủ rũ, căm phẫn trộn lẫn với nhau khiến cơ thể hắn run lên bần bật, dường như chân khí cả người cũng bị cảm xúc làm cho hỗn loạn theo, trên đầu hắn bốc lên một làn khói trắng, hắn bất lực rũ trên vai Phụng Lai như một con rối.
"Mẹ kiếp!"
"Nương tử, ngươi còn gì để nói?"
Phụng Lai hả hê xốc yêu tinh ủ rũ đặt xuống, chân mày hơi bất mãn khi thấy bộ dạng da mặt khô nứt từng mảng trên mặt yêu tinh.
"Nàng đeo cái thứ này trên mặt lâu như vậy cũng không thấy khó chịu?"
Nói rồi hắn liền cầm một miếng da tróc kéo ra, 'roạt roạt' vài tiếng đã lột sạch da mặt yêu tinh xuống!
Bên dưới tấm da mặt đàn ông tầm thường là một khuôn mặt nữ tử vừa quen vừa lạ.
Thiếu đi lớp trang điểm dày và đôi môi tô đen, gương mặt mộc mạc không hóa trang cũng bình thường như hàng ngàn nữ tử phàm nhân.
Nữ tử đó không phải ai khác, nàng ta là Tiểu Mị.
"Đồ đệ, ngươi dám cả gan quyến rũ sư nương, lại còn thông đồng giúp nàng đi trốn, tội này phải xử thế nào?
Lại nói nàng muốn ở cùng ngươi, ngươi dám thu nàng sao?"
"Đồ nhi có tội.
Thỉnh sư phụ định đoạt."
Cương thi cúi đầu càng sâu hơn.
"Mẹ nó Rết Lang!!!!"
Tiểu Mị bỗng chửi ầm lên.
"Uổng công lão nương đây cứu chàng, cưu mang chàng, chữa trị cho chàng, còn giúp chàng giấu diếm tiểu tiên tử!
Bây giờ chàng báo ơn lão nương thế này đây hả?
Hả!?
Mẹ nó!
Ta nói cho chàng biết!
Lão nương không có cơn ngon chàng đừng hòng có cháo húp!
Mẹ nó!
Lão nương bị con chim chết tiệt này bắt về thì chàng cũng đừng hòng trốn khỏi tiểu tiên tử!
Mẹ nó!
Lão nương sẽ nói hết!
Nói hết!
Chàng trốn khỏi tiểu tiên tử, không phải vì chàng sắ...
Ứm!
Ứm ứm ứmmmm...."
"Vậy nhé, đồ đệ của bản quân, phiền tiểu thượng tiên chăm sóc hắn."
Phụng Lai điểm cho Tiểu Mị một cái huyệt câm, mặc cho nàng ta giãy dụa lại bế xốc nàng ta vác lên vai, không thèm nhìn cương thi lấy một cái, chỉ vẫy tay với Song Linh rồi vui vẻ bước vào ngọn lửa bập bùng cũng là một thông lộ trong không trung, mất hút.
Cương thi phủ phục theo hướng Phụng Lai rời đi, cho dù thông lộ đã biến mất từ lâu, ánh sáng tắt ngấm chỉ để lại màn đêm tịch mịch, hắn vẫn cúi đầu theo hướng đó, hoàn toàn không nhìn lên.
Hắn không dám nhìn lên.
Phải, hắn chính là Rết tinh ngàn năm, kẻ mà đáng lẽ ra đã phải táng thân dưới lôi hỏa bốn năm trước, kẻ mà đáng lẽ đã hồn phi phách tán.
Ngay chính bản thân hắn cũng từng nghĩ như thế.
Ngày đó khi ngọn lôi hỏa cuối cùng đánh xuống, hắn biết rằng mình cũng xong rồi.
Đương lúc hắn buông xuôi để mặc bản thân tan thành tro bụi, ký ức còn sót lại cuối cùng chính là một cuộn tơ nhỏ từ đâu đột nhiên lao đến, xuyên qua cái nóng kinh người của hỏa lôi cuốn lấy mảnh thân tàn sót lại của hắn kéo đi, kịp thời giữ được cho hắn một mạng.
Hắn 'chết', 'chết' đúng ba năm.
Sau khi tỉnh lại thì hắn đã trở thành một cương thi, người cứu hắn không ai khác chính là Tiểu Mị.
Bởi vì chân thân hắn đã bị tiêu hủy gần hết, nàng ta đành phải mang mảnh hồn tàn của hắn kí thác vào một cái xác người mới chết không lâu, để cho hắn có thể tự do hoạt động, để cho hắn một lần nữa tồn tại trong thế giới này.
Có được cơ thể rồi, hắn vẫn luôn muốn gặp Song Linh.
Nhưng cho dù có nhớ đến bao lần, có khắc bao nhiêu cây trâm, hắn vẫn chậm chạp không dám hiện thân, thậm chí không dám nghe ngóng tin tức của nàng.
Hắn sợ.
Hắn không dám để nàng thấy được bộ dạng này của hắn.
Trong mắt nàng mãi mãi nên là hình ảnh hắn mạnh mẽ, hắn cường ngạnh, không nên là bộ dạng nửa sống nửa chết thế này.
Bởi vì hắn biết nàng sẽ tự trách mình.
Nhóc con của hắn nên mãi mãi vui vẻ vô tư, không nên vì kẻ đã chết là hắn mà ưu thương buồn bã.
Nhưng khi gặp được nàng, hắn biết mình đã sai rồi.
Nhóc con của hắn từ bao giờ lại trở nên lạnh nhạt như vậy, từ bao giờ lại chỉ luôn vận đồ đen...
Nàng yêu nhất màu hồng phấn, yêu nhất ăn thịt, yêu nhất sưu tầm đồ chơi, yêu nhất chính là kéo lấy cánh tay hắn cười tít mắt...
Đêm Trung thu đó nhìn thấy nàng, thứ ám ảnh hắn chính là đôi mắt cô đơn nhuốm màu tang tóc.
Tiểu Mị nói với hắn rằng: Từ sau khi biết chàng chết đi, tiểu tiên tử cũng đã 'chết' rồi.
Nàng ta nói: Tiểu tiên tử vẫn luôn tự trừng phạt bản thân.
Nàng ta lại nói: Người quan tâm tiểu tiên tử không hề thiếu, cái nàng thiếu chính là chàng.
Nhưng hắn bây giờ, ngay cả một cơ thể toàn vẹn còn không có, có thể có gì mà cho nàng?
Đêm, tịch mịch ảm đảm.
Ngay cả vầng trăng khuyết nhỏ nhoi cũng chán nản trốn sau đám mây.
Phụng Lai rời đi từ bao giờ, hắn đã nói những gì với nàng, Song Linh hoàn toàn không hay biết.
Kể từ lúc cương thi nói mình là "Rết tinh của Kim quốc", ánh mắt nàng đã luôn dán chặt vào hắn rồi.
Cơ thể thối rữa, cả người phải quấn băng vải để che đi những chỗ lở loét, chân tay khuyết thiếu, hoàn toàn không có một chút sinh khí, hoàn toàn không có bất kì dấu hiệu gì để khiến người ta liên tưởng đến Rết tinh ngàn năm hào khí ngút trời, một thời kiêu hùng, một thời ngông cuồng khi xưa.
Không có lấy nửa điểm quen thuộc, không có bất kì đặc điểm để chứng mình.
Nhưng hắn còn sống.
Cho dù không toàn vẹn nhưng còn sống.
So với mảnh dây tết cháy đen đưa ra trước mặt nàng, so với đám Rối hình nặn từ bùn đất lẫn tro cốt của hắn.
'Hắn' ở trước mặt nàng này, còn sống.
Sống để dõi theo nàng, sống để bảo vệ nàng.
Nước mắt tí tách rơi xuống khỏi chiếc cằm nhỏ nhắn, thấm vào ngực áo thành từng mảng lớn, Song Linh không hề cố gắng kiềm chế mà để mặc cho chúng tuôn rơi thành nhiều dòng chảy liên tục, nhưng đôi môi nàng lại đang cười.
Nếu Rết tinh chịu ngẩng đầu để thấy được nụ cười này, có lẽ hắn sẽ hiểu rằng việc mình trở lại là hoàn toàn đúng đắn.
Chỉ tiếc, hắn vẫn cúi đầu nên không thấy.
Song Linh nặng nhọc bước đến chố Rết tinh.
Bước chân của nàng rất nhẹ, nhẹ đến mức hắn hoàn toàn không nghe thấy.
Nàng bước thật chậm rãi, thật cẩn thận, thậm chí cả hơi thở cũng bị nàng nén vào thật chặt.
Nàng sợ nếu như bước quá mau, nếu như tiến tới quá nhanh, nếu như gây ra tiếng động thì hình ảnh trước mặt này sẽ tan đi, sẽ biến mất thành muôn vàn ảo ảnh như hàng ngàn lần trước đó...
Chỉ hai mươi bước, hai mươi bước là nàng có thể đến gần hắn, có thể chạm vào hắn.
Hai mươi bước không dài nhưng lại tựa như ngàn dặm trùng khơi.
Nàng đến trước mặt hắn, run rẩy quỳ xuống để tầm mắt ngang hàng với hắn, run rẩy đưa tay, chạm vào hắn, sau đó ôm chầm lấy.
Hắn rất lạnh, cơ thể chẳng có lấy một chút độ ấm.
Hắn rất cứng, cơ thể tựa như một tảng đá.
Nàng ôm hắn, nước mắt nóng hổi thấm lên áo hắn.
Hắn không có nhịp tim, lại càng khiến nàng nghe rõ hơn nhịp tim đang dồn dập trong lồng ngực mình.
Sự sợ hãi cùng vui sướng khi tìm lại được thứ tưởng chừng đã mất đi vĩnh viễn khiến đầu óc nàng chao đảo, nàng nhắm mắt lại thật chặt không dám mở ra.
Nếu đây là mơ, xin để cho nàng, vĩnh viễn, vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.
Hắn chính là Rết tinh, Rết thúc thúc của nàng!
Nàng thậm chí còn chẳng hề hoài nghi, ngay từ khi hắn nói hắn là Rết tinh, nàng liền vội vã tin hắn chính là Rết tinh.
Mọi cảm giác kì lạ, mọi nghi vấn bây lâu về 'cương thi' bỗng như gương sáng được soi thấu.
Chỉ có Rết tinh, chỉ có Rết thúc thúc mới có thể khiến nàng vô thức ỷ lại, vô thức tin tưởng.
Chỉ có ở trong vòng tay của hắn mới khiến nàng cảm thấy an toàn, chỉ có hắn...
Nàng tin tưởng hắn chính là Rết tinh dựa vào trực giác của mình.
Trực giác của nữ nhân luôn không có lý lẽ, cho dù không có dấu vết nào nàng vẫn nhận ra, càng không còn dấu vết gì nàng lại càng nhận ra.
Hắn còn sống, còn sống trở về bên nàng!
Rết tinh hiện tại không thể có cảm giác.
Hắn ở trong một cỗ thi thể người chết không thể cảm nhận được hỉ nộ ái ố, đáng lẽ cũng không thể cảm thấy bi thương.
Nhưng linh hồn hắn đang rung động.
Từ tận sâu trong cơ thể đã chết này dường như có gì đó nhảy nhót, có gì đó cuộn trào gào thét trong đầu hắn.
Hắn để cả thân thể to lớn của mình dựa trên người Song Linh, cánh tay còn nguyên đưa lên, nắm lấy bờ vai run rẩy của nàng.
"Nhóc con..."
Trong một giây, cơ thể của Song Linh hoàn toàn đông cứng, hô hấp cũng ngừng trệ,
Sau đó, tựa như một con đê mỏng manh đã đến cực hạn, cảm xúc tựa như cơn lũ tuôn trào không còn bất kỳ thứ gì có thể kìm nén nữa.
"Thật sự là thúc....
Rết thúc thúc...!"
Đêm, giữa hoang vu vang vọng tiếng khóc thê lương, lại khiến cho người nghe cảm thấy vui vẻ.
Nàng ở trong lòng hắn khóc rất lâu, hắn ôm lấy nàng, để nàng khóc rất lâu.