Màn đêm dài vô tận dường như vẫn tiếp tục kéo dài hơn, Động Rắn sau núi đêm nay sáng rực ánh đuốc, Đại Xà tinh có tên là Tuyên tức tối đi qua đi lại trong động, bộ da đẹp đẽ ả mới kiếm được dưới sự dày vò trong cơn thịnh nộ đã rách toác vài chỗ, để lộ bên dưới là lớp vảy xanh lục sáng bóng.
Từ chiều nay lúc mấy con tiểu yêu ẩn mình trong làng rối rít trốn về ả đã thấy có sự không ổn, bọn chúng thuật lại rằng có một con nhóc thượng tiên vừa mới ghé qua Trang gia thôn đã lập tức giết rất nhiều huynh đệ, nếu không phải bọn chúng nghe tiếng gió phong phanh, biết được sự chẳng lành liền vội vã trốn đi thì chắc giờ này cũng toi mạng rồi.
"Thượng tiên!?
Không phải Song Linh Thượng tiên của Thanh Sơn chứ?"
Tuyên thất sắc, vết sẹo ở cổ vô thức nóng bừng lên.
"Dạ... chính ả!
Con nghe ả tự xưng với đám dân trong Trang gia thôn như vậy!"
Tách trà trong tay rơi xuống đất vỡ tan, Tuyên bỗng rùng mình nhớ lại, hơn một năm trước, một nhát kiếm kia chỉ thiếu một chút là cắt phăng đầu mình...
Song Linh thượng tiên!
Mang dáng vẻ của con nhóc mười bảy mười tám tuổi, là bán tiên từ khi sinh ra, hai lăm tuổi đã đạt thành Thượng tiên, xuất kiếm chém yêu thu kiếm diệt ma.
Hơn ba năm nay giới yêu quái hễ nghe đến cái tên này đều khiếp đảm, hận không thể lột da tróc xương uống máu con nhóc đó, thậm chí còn liên hiệp lại hơn ba ngàn tinh binh để tiêu diệt nó ở thác Tử Sơn...
Kết quả...
Tuyên vô thức sờ lên vết sẹo xấu xí sau gáy, cho dù đã đổi bao nhiêu bộ da thì vết sẹo vẫn luôn ở đó, cho dù ả đã làm bao nhiêu tà thuật cũng không thể xóa được dấu ấn khủng khiếp kia đi.
Nhớ lại cảnh địa ngục ở thác Tử Sơn, máu của yêu ma đổ xuống biến đen cả con thác suốt ba ngày ba đêm.
Khi đó ả cũng gần như mất nửa cái mạng, lóp ngóp bò lên khỏi đống xác chết chất chồng, đập vào mắt là cảnh nữ tử một thân hồng phấn, trong tay nắm thanh kiếm đỏ rực đứng sừng sững giữa núi xác lại không nhiễm lấy một vết bẩn.
Ba ngàn yêu ma... một trận chiến không kẻ nào toàn thây trở về...
Kiềm chế tâm tình kích động xuống, Tuyên gằn giọng hỏi đám tiểu yêu tình hình rõ ràng hơn.
Con nhóc đó vậy mà chỉ chém vài con yêu nhỏ, thả lại một đống vàng cho đám thôn dân liền ngự kiếm bay mất!
Hòn đá treo nặng trong lòng Tuyên bỗng chốc rơi xuống.
Ha ha!
Cái gì thượng tiên?
Hóa ra cũng chỉ muốn thị uy với đám phàm nhân một chút!
Diệt vài con tiểu yêu đã nghĩ rằng họa đã xong sao?
Ả âm thầm nghiến răng, đám thôn dân chết tiệt có gan hợp lực với con nhóc kia giết chết thuộc hạ của ả, vậy cũng nên chuẩn bị nhận hậu quả đi!
Ả không thể đụng vào con nhóc kia, nhưng đám thôn dân ngu muội suốt ngày cắm đầu xuống ruộng có thể chống đối lại được ả sao?
Chờ tới trời tối, mật thám dưới chân núi báo về không thấy vị thượng tiên kia trở lại thôn họ Trang, Tuyên lúc này mới thả lỏng hoàn toàn, lập tức ra lệnh cho một đám tiểu yêu ưu tú nhất xuống núi tấn công Trang gia thôn, báo thù cho những huynh đệ bị giết!
Chưa hết một tuần trà, con tiểu yêu đầu tiên đã trở về báo cáo kết quả.
Tuyên dương dương tự đắc nhấp ngụm trà trong lành, không nhanh không chậm cho gọi con yêu kia vào báo tin chiến thắng.
"Thế nào?
Huynh đệ mấy người ăn no rồi chứ hả?
Đừng có ăn hết, còn phải để d..."
"Đại vương!
Không hay rồi!
Đám quân chúng ta cử đi... toàn bộ đều bị tiêu diệt sạch rồi!"
Con tiểu yêu quỳ sụp xuống chân Tuyên, lập tức nắm lấy váy ả khóc lóc, cả người nó đều bị nướng cháy khét lẹt, kích động đến mức Tuyên phải đạp nó văng ra xa để khỏi làm bẩn y phục quý giá của mình.
"Nói!
Có chuyện gì?"
"T...
Toàn bộ huynh đệ đều bị tập kích...
Đám thôn dân đó dùng dầu đèn pha hùng hoàng hắt vào người chúng con, sau đó ném cầu vải đốt lửa tới, toàn bộ đều bắt lửa, tử trận ngay tại chỗ!
Con may mắn đứng xa nhất nên mới thoát được đó đại vương!"
"Vô lý!
Chỉ một đám thôn dân mà cũng có thể giết được các ngươi sao...
Song Linh...
Có thấy Song Linh thượng tiên ở đó hay không!?"
"Không có... toàn bộ đều là ngươi của Trang gia thôn."
"Hừ!
Chắc chắn là con nhóc kia đã bày kế cho bọn chúng!
Đi!
Cử thêm gấp đôi quân!
Một nửa đứng từ xa thu hút chú ý, một nửa lẻn vào thôn, tập kích bọn chúng từ phía sau!
Ta không tin bọn phàm nhân kia có đủ dầu đèn và hùng hoàng để thiêu chết hết quân ta!!!"
"Dạ!!!"
Đêm...
Đám quân thứ ba đã được cử đi, thiệt hại đã hơn hai trăm tiểu yêu lại không thể đụng vào được dù chỉ một ngón tay của đám thôn dân chỉ nhiều hơn trăm hộ.
"Lại thất bại!?"
Nhìn thấy đám tiểu yêu mình cử đi thất thểu thương tích trở về, ả tóm con yêu gần nhất lại gầm lên giận dữ, cái lưỡi chẻ đỏ lòm thập thò trong miệng khiến con yêu tái mét mặt mày.
"Vài đứa phàm nhân tay không mắt toét mà còn đánh không lại!
Một đám vô dụng chúng bây sống làm gì cho chật đất!?"
Con ngươi đỏ vạch gần như lồi ra, chớp mắt con tiểu yêu trong tay ả đã trở thành một đống tanh tưởi, không kịp kêu tiếng nào đã trở thành tro bụi..
"Đ...
đại vương tha mạng!
Đại vương tha mạng!!!"
Đám tiểu yêu còn lại kinh hãi khóc thét lên, quỳ sụp xuống dập đầu rối rít.
"Đại vương!
Chúng con thực sự không thể động vào bọn chúng!
Cả thôn chúng nó, đến cái lỗ chó cũng rải đầy hùng hoàng, xung quanh đều đốt lửa phừng phừng, bọn con hoàn toàn không thể đột nhập vào được!"
Một con rắn lục gào lên.
"Phải đó đại vương!
Lửa của bọn chúng rất kì dị, bắn vào da chúng con liền cháy đến tận xương, có rất nhiều huynh đệ thiệt mạng rồi đó đại vương!"
Một con rắn ráo khác cũng khóc lóc rối rít, đồng thời khoe ra vết bỏng trên người nó, lớp da xung quanh đều cháy đen sì, thịt bên trong lại chỗ đỏ chỗ xám, ở giữa còn thấy màu trắng của xương, kinh tởm đến độ mấy con yêu khác nhìn thấy cũng đều tái mặt quay đi.
"Hừ!"
Tuyên nén cơn giận xuống, bình tĩnh suy nghĩ kĩ hơn, dường như ả đã bỏ qua chi tiết nào đó rất quan trọng.
Nếu chỉ là lửa cùng hùng hoàng, tuyệt đối không thể khiến cho đám tiểu yêu thiệt hại nhiều đến như vậy được.
Chúng nó đều là yêu tinh tu hơn trăm năm, cớ gì chỉ một đám lửa lại có thể dễ dàng bị thiêu chết?
Nếu không có tam muội chân hỏa...
Tam muội chân hỏa...
Tuyên bất giác rùng mình, cả người lạnh toát như bị ném vào hầm băng.
Tam muội chân hỏa đâu phải là thứ phàm nhân có thể tạo ra...
Nói vậy...
"Chào."
Y phục hồng phấn gọn gàng không rườm rà, ba ngàn tóc mây cột lỏng bằng dải lụa dài, Xích kiếm nắm trong tay đỏ rực, nữ tử đó thoải mái ngồi vắt chân bên cạnh giá treo đuốc đối diện với Tuyên, ánh mắt bình thản nhìn xuống ả...
... như nhìn một xác chết.
"S...
Song Linh thượng tiên, chẳng phải ngươi đã rời khỏi..."
Tuyên kinh hãi lùi lại ba bước, người kia chỉ thoải mái ngồi một chỗ lại khiến cho ả rét lạnh đến tận xương.
"Ồ?
Hành tung của bản tiên lại có thể dễ dàng bị nắm bắt vậy à?"
"..."
Chính là cái này!
Ả trăm tính vạn tính, lại không ngờ con nhóc thượng tiên đi rồi lại còn quay trở lại!
Khẽ nuốt nước miếng, ánh mắt không ngừng dán chặt vào lưỡi kiếm đỏ thẫm đã uống không biết bao nhiêu máu yêu ma kia, ả cố gắng nặn ra bản mặt niềm nở cứng ngắc.
"Lâu... lâu rồi không gặp ngài."
"Bản tiên không nhớ đã từng gặp ngươi."
"Thác Tử Sơn, ba ngày ba đêm..."
Nghĩ tới liền không tự chủ được run rẩy.
"Ồ?
Vậy ra khi đó ta đếm sót."
Chân mày lá liễu khẽ nhướn lên, chủ nhân của nó lại chẳng lấy việc giao chiến với ba ngàn yêu quái là cái gì ghê gớm lắm.
"Ngươi đừng khinh ngươi quá đáng!
Đừng tưởng Yêu tộc chúng ta vẫn sẽ để mặc cho ngươi bắt nạt!"
Nghe được giọng điệu kia, Tuyên bỗng giận dữ, ả bị cơn ác mộng đó hành hạ bao lâu, vậy mà từ trong miệng người kia mình chỉ là một con số đếm sai không hơn không kém.
"Ta vốn rất thích Yêu tộc."
Trong giọng nói mang theo mất mát, Song Linh cười nhẹ, "Chỉ là, sẽ không hay chút nào nếu danh tiếng Yêu tộc vì những yêu ma hại người như các ngươi mà bị ô uế."
"Hừ!
Yêu quái nào chẳng hại người!?
Ngươi chẳng qua muốn lấy cớ để tàn sát chúng ta!"
Tuyên cắn răng, dù sao cũng chết, ả quyết không để cho con nhóc thượng tiên trước mặt này được thoải mái!
"Sao cũng được."
Chỉ trong chớp mắt, vết chém dở trên cổ Tuyên đã được hoàn thành nốt phần còn lại.
Không kịp trở mình, không kịp nhận ra, cái đầu xinh đẹp chưa kịp chạm đất đã bùng cháy, ngọn lửa đen hắt lên con ngươi đủ màu của tất cả đám tiểu yêu còn lại.
"Nên nhớ, hại người sẽ có ngày hại thân."
Thân ảnh hồng phấn đứng bên cạnh cái xác đổ gục của Tuyên, lời nói phát ra lại như đến từ địa ngục, khí thế khủng khiếp toát ra từ bóng dáng nhỏ bé khiến cho đám tiểu yêu nhũn người, hoàn toàn không thể động đậy.
"Còn tiếp tục muốn làm ác yêu, vậy cứ chờ ngày lưỡi kiếm này cắt cái đầu của tụi bây xuống!"
Nói rồi nàng liền vung tay, Xích kiếm vững vàng bay tới cắm sâu xuống mặt đất trước mặt đám tiểu yêu khiến thần hồn của bọn chúng bay mất một nửa.
Đám tiểu yêu kinh hãi bỏ chạy, Thượng tiên nói như vậy chính là tha cho bọn chúng một mạng, tất cả đều quắp đuôi, thề một trăm lần không bao giờ dám hại người nữa!
Động Rắn náo nhiệt một thời chốc lát chỉ còn lại một mình Song Linh đứng thẳng.
Thân xác của Tuyên giật giật theo bản năng, nháy mắt biến thành thân rắn dài hơn một trượng màu xanh lục, nàng búng tay, ngọn lửa đen rơi xuống nháy mắt đã thiêu xác Tuyên thành tro bụi.
"Không còn việc gì ở đây nữa rồi."
Mệt mỏi rút dải lụa trên tóc xuống, suối tóc đen tuyền xỏa tung chấm đất, rủ ở bên vai khiến cho khí thế ban nãy dịu xuống, nàng đưa tay vào ngực áo lấy ra cây trâm gỗ đào, bất giác ánh mắt bình thản lại trở nên êm dịu.
Vấn lại tóc xong, nàng đưa tay vẫy nhẹ, Xích kiếm cắm trên đất lập tức bay tới, chuôi kiếm vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay.
Tra kiếm vào vỏ bên hông, nàng định cất bước đi lại bỗng cảm giác được có gì đó...
...
"Cô nương... nàng cũng bị bắt vào đây sao?"
Nam nhân đó bị nhốt trong cũi sắt dưới tầng sâu nhất của Động Rắn, cả người tiều tụy gần như chỉ còn da bọc xương, y phục bẩn thỉu cùng tóc tai rũ rượi lại không thể che hết được vẻ đẹp của hắn...
'''''''''''''''''''''''''
Phủ Quốc sư.
Nói thì to chứ thực chất cũng chỉ lớn hơn nhà của một hộ khá giả trong kinh thành An Lạc một chút.
Quốc sư Hi Linh được mệnh danh là quốc sư trẻ tuổi nhất trong lịch sử Kim quốc từ trước đến nay, không có đệ tử cũng không có đồng đạo, phần lớn thời gian đều ở trong hoàng cung, phủ đệ cũng chỉ là trưng cho có.
Trương Sinh sau khi về tới phủ đã bận bù đầu, Song Linh cũng không muốn phiền hắn, hỏi đường một tên trong đám hầu, tự mình tới phủ Quốc sư thăm tiểu đệ đệ.
Nhưng ngoài ý muốn lại bị chặn trước cửa lớn.
"Dân nữ to gan!
Có biết đây là phủ Quốc sư không mà dám tùy tiện xông vào?"
Trước cửa phủ có hai tên thị vệ, bọn họ xem ra cũng có chút võ nghệ, nhìn thấy nàng mang kiếm tự nhiên đi vào liền chặn lại.
Song Linh nhướn mày, nàng đương nhiên biết đây là phủ Quốc sư nên mới đi vào, nếu không phải thì nàng vào làm gì?
"Ta tới gặp đệ đệ của ta."
"Đệ đệ ngươi là ai?"
Một tên có vẻ già dặn hơn lên tiếng hỏi.
"Chính là cái người ở trong phủ đó, Quốc sư Hi Linh."
"To gan!
Quốc sư Hi Linh là để cho ngươi nhận càn sao?"
Tên thị vệ còn lại quát lên, hắn nhìn trên xuống đánh giá nàng một lượt, mặc dù là mĩ nhân đấy, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ cỡ mười bảy tuổi, có biết Quốc sư năm nay đã gần hai mươi, sao có thể là đệ đệ của tiểu cô nương này?
"Quốc sư từ trước đến nay tứ cố vô thân, lấy đâu ra tỷ tỷ cho ngươi nhận bừa?
Mau cút đi!
Kẻo ông đây bắt ngươi vì tội mạo danh quý tộc!"
Tứ cố vô thân?
Mạo danh?
Tên nhóc này lại dám nói mình tứ cố vô thân?
Đôi mày liễu nhíu càng chặt.
Tên thị vệ đang hùng hồn quát tháo bỗng nổi da ga, một cơn ớn lạnh từ dọc sống lưng truyền đến, hắn chưa kịp định thần thì nữ tử trước mặt bỗng biến mất như làn khói, vô thanh vô tức đứng ở trong cổng lớn sau lưng hắn, tên còn lại cũng chứng kiến sự việc liền trợn mắt lên.
"Hi Linh!
Tên nhóc chết tiệt này mau ra đây!!!"
Phủ Quốc sư vốn mộc mạc sâm nghiêm, mặc dù không lớn nhưng vì quốc sư thích yên tĩnh nên người hầu trước nay đều rất quy củ, đi nhẹ nói khẽ, làm việc không gây tiếng động.
Suốt hai năm liền kể từ khi quốc sư chuyển về đây, cả phủ đệ luôn được bao trùm bởi không khí im ắng tĩnh mịch, vậy mà cũng có ngày gà bay chó sủa.
Đám thị vệ trong phủ hụt hơi đuổi theo nữ tử vừa không ngừng quát mắng quốc sư vừa lùng kiếm khắp phủ, bọn họ rõ ràng đều là những kẻ vai to chân lớn, vậy mà đuổi bắt một cô nương bé cỏn con bước chân nhỏ xíu lại hụt hơi không theo nổi.
Song Linh rút Xích kiếm đi lùng sục từng phòng, ngay cả nhà bếp cũng không bỏ qua, vậy mà từ đầu tới cuối đều không thấy bóng dáng Hi Linh đâu, ngay cả nửa điểm khí tức cũng không có.
Quái?
Chẳng phải bảo hắn là Quốc sư sao?
Nàng đứng trầm ngâm suy nghĩ, đám thị vệ cuối cùng cũng đuổi đến nơi, tên trưởng thị vệ dẫn đầu, đưa tay muốn bắt nàng lại.
Bóng dáng hồng phấn gần trong gang tấc, tưởng chừng đã bắt được lại chỉ tóm được hư không...
Trưởng thị vệ thất sắc, hắn vốn có võ công không tệ, vậy mà cũng không thể nhìn rõ động tác của nàng, trừ khi...
"Q...
Quỷ?"
Cả đám rùng mình phát hiện nữ tử trước mặt đột nhiên biến mất không dấu vết, mặc dù bọn họ là người nhà Quốc sư nhưng ai chẳng biết từ trước đến nay ma quỷ đều không có thật, đằng này giữa ban ngày ban mặt...
Mấy tiếng bộp bộp vang bên tai, trưởng thị vệ giật mình quay lại thì đám thuộc hạ xung quanh cũng đồng loạt ngã quỵ, lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.
Mà ở giữa bọn họ, nữ tử áo hồng bực bội đứng phủi tay.
Đùa à?
Nàng đường đường là một Thượng tiên, gần đây không bị gọi là 'yêu quái' thì cũng là 'yêu nữ', bây giờ lại thành 'quỷ'?
Vốn cũng không muốn đả thương người thường, nhưng tâm trạng nàng không tốt nên ra tay cũng có chút nặng, đám thị vệ xấu số bị nàng đánh ngất có lẽ phải một ngày sau mới tỉnh lại được.
Trưởng thị vệ kinh hãi nhìn nữ tử trước mặt như quái vật, từ trước đến nay hắn cũng chỉ gặp được hai người có khả năng kinh hồn như vậy.
Một là Trương Minh, nguyên soái đại tướng quân thống lĩnh toàn bộ binh quyền Kim quốc, một người nữa chính là quốc sư chủ nhân của hắn.
Thấy nữ tử hướng đôi mắt lạnh về phía mình, hắn vô thức lùi lại, vấp phải một thị vệ nằm trên đất khiến hắn ngã bệt xuống.
"Cho ta hỏi một chút được không?"
Nữ tử chỉ như một tiểu cô nương bước từng bước đến gần hắn lại khiến hắn áp lực như thiên quân vạn mã, hắn nuốt nước miếng, căng thẳng gật đầu.
"Nơi này đúng là phủ Quốc sư sao?"
Gật đầu.
Không phải ngoài cửa lớn có treo tấm bình phong to đùng "Phủ Quốc Sư" à?
"Quốc sư nơi này đúng tên là Hi Linh?
Mười chín tuổi?
Dung mạo thanh tú, tính tình..."
Chợt nhớ tới kể từ khi hắn sáu tuổi nàng đã không gặp hắn nữa, đứa nhỏ láu cá hay khóc hồi đó bây giờ lại dám nói mình tứ cố vô thân... thật sự không biết tính tình hắn đã tha hóa thành dạng gì.
Trưởng thị vệ gật đầu lia lịa, người được mô tả chính là Quốc sư, chủ nhân nhà hắn năm nay mới mười chín tuổi, dung mạo... hơn cả thanh tú!
"Tất cả đều phải?
Vậy hắn đâu rồi?
Tại sao không có ở trong phủ?"
Chẳng phải Trương Sinh đã nói hắn hiện ở phủ đệ của mình sao?
"Quốc...
Quốc sư đã cùng Hoàng thượng, Hoàng hậu và các vị hoàng thân quốc thích bồi giá đến Hoàng lăng để tế trời từ tháng trước rồi ạ."
Trưởng thị vệ lúc này mới lắp bắp nói được một câu hoàn chỉnh.
Một tháng trước?
Vậy là trước khi nàng cùng Trương Sinh tới An Lạc hắn đã đi rồi, hèn gì không tìm ra hắn.
"Có biết chừng nào hắn về hay không?"
"Cái này, chắc là vài ngày nữa thôi ạ."
Song Linh cảm thấy nhàm chán.
Mục đích của nàng tới Kim quốc chủ yếu là gặp ba người.
Hiện tại Hi Linh cùng 'em dâu' hụt đều không có ở trong kinh thành, Bạch Thử tỷ tỷ theo lời Trương Sinh từ hơn mười sáu năm trước đã 'qua đời', cũng không thể gặp mặt.
Nói chung là nàng chẳng gặp được người nào cả!
Vài ngày nữa chứ gì?
Vậy thì nàng đợi thêm vài ngày vậy.
Ở lại phủ Quốc sư một mình thì không tiện, thân phận của nàng còn chưa rõ ràng với bọn họ, ở phủ Thừa tướng lại càng không rõ ràng hơn, nàng cũng không thích cảnh ăn nhờ ở đậu, vậy nên lựa chọn tối ưu nhất là thuê phòng trọ.
Trương Sinh sau khi xử lý xong công việc liền cử người đi tìm Song Linh cô nương.
Mặc dù suốt hai tháng qua hắn đã được bồi bổ không ít, nhưng cơ thể vẫn suy nhược như cũ, giải quyết xong đống sổ sách tồn đọng hắn bỗng thấy mặt mày sa sầm, nằm vật ra ghế đệm để mặc đám thị nữ bóp tay chân, hầu hạ mình uống canh nhân sâm.
Gần tối muộn gia nhân mới chạy về báo lại, nàng đang ở ven đường ngắm bánh trôi.
Trương Sinh nghe xong liền ngồi dậy, kêu tên hầu tâm phúc theo cùng rồi cũng vội vã ra khỏi cửa...
"Cô nương lại thừ người nhìn đồ ăn rồi."
Lúc Trương Sinh tới nơi, quả nhiên nàng vẫn còn đang ngồi bất động trước bát bánh trôi nước đường.
Hai tháng đồng hành đủ để hắn quan sát tỉ mỉ thói quen của nàng.
Nàng thích ăn thịt, thậm chí là ăn rất nhiều.
Trong bữa cơm nàng gắp đồ ăn cũng đều là gắp thịt, đặc biệt là món gà quay.
Ngoài thịt ra, nàng hoàn toàn không động tới những đồ ăn khác.
Nhưng có một thứ, dù nàng không hay ăn lại vẫn luôn vô thức cầm lên, đó là đồ ngọt.
Bất kể là kẹo đường hay điểm tâm, dù cầu kì hay đơn giản, mộc mạc hay tinh xảo, dân dã hay đắt tiền nàng đều muốn mua một ít, nếm một chút, sau đó ngẩn người nhìn cả ngày.
Quán bánh trôi đông nghịt, khách hàng đều là những công tử quần là áo lượt, bọn họ chen lấn nhau ngồi trên những chiếc ghế gỗ ọp ẹp đằng sau nàng, như xa như gần, cố ý hay vô ý, đều dán chặt mắt vào nữ tử ngồi im lặng bên kia, thậm chí có kẻ còn cả gan nghển cổ tới trước mặt nàng nhìn ngắm.
Trương Sinh thấy cảnh này rất lấy làm không vui.
Hắn tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện nàng, tạo một khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, đủ để không khiến nàng phản cảm nhưng cũng không quá xa cách, lại gọi ông chủ mang thêm một bát bánh trôi tới, kéo theo đó là bao nhiêu ánh mắt ghen tỵ cùng ngưỡng mộ, tuy nhiên, hắn ngồi đối diện với nàng cũng vừa vặn đối diện với đám thế gia công tử, liếc mắt, cả đám liền cụp đuôi lại.
Ai chẳng biết hắn là Tam công tử nhà Thừa tướng, là Hoàng thương nắm huyết mạch kinh tế của triều đình trong tay.
Đã là thương nhân thì chẳng có kẻ nào tay sạch sẽ, mà tên này lại là con hồ ly xảo quyệt nhất, đắc tội với hắn chỉ sợ sau này cái bát mẻ cũng chẳng có mà ăn!
Bọn họ đều biết điều, lập tức kéo nhau thanh toán tiền rồi chuồn thẳng, quán nhỏ nháy mắt liền trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.
Một đôi bích nhân ngồi bên quán ven đường thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ, người trong cuộc lại chẳng hề quan tâm.
"Công tử xong việc rồi sao?"
Đôi ngọc châu đen láy vẫn luôn chăm chú vào bát bánh trôi dần lấy lại tiêu cự, nàng ngước lên nhìn Trương Sinh, nở nụ cười nhẹ, lại không nhanh không chậm múc một thìa nước đường lên uống.
Không ngọt.
"Cũng không có gì nhiều, chút sổ sách quèn mà thôi.
Cô nương đã gặp được Hi Linh công tử chưa?"
Trương Sinh học theo nàng múc một thìa bánh trôi lên ăn, hắn không hảo ngọt, nước đường lại thêm đường phèn trong nhân bánh lập tức khiến hắn lợ đến tận cổ, không tiếng động liền bỏ chiếc thìa sứ xuống.
"Hắn bồi giá Hoàng đế đến Hoàng lăng rồi, vài ngày nữa sẽ trở về."
Nàng lại múc thêm một thìa.
Không ngọt.
"Ôi chà!
Ta lại quên mất việc tế trời hàng năm này."
Trường Sinh vờ dùng cán quạt bằng ngọc gõ lên trán, đuôi mắt hồ ly cong cong, hắn như vô tình quan tâm hỏi, "Vậy... mấy ngày tới cô nương định làm gì?"
"Không gì."
Nàng lắc đầu, "Tạm thời ta sẽ ở lại nhà trọ chờ hắn trở về."
Đồng tử màu nâu giấu dưới đôi mắt híp khẽ lóe lên, Trương Sinh biết nếu mời nàng về phủ mình ở tạm quả thật cũng không ổn, có mời nàng cũng không đồng ý.
Cho dù đã tiếp cận với nàng suốt hai tháng, nhưng hắn biết nàng gần như không có chút hứng thú nào với mình, điều này khiến hắn hơi ảo nảo, từ trước đến nay có bao nhiêu nữ nhân sẵn sàng lao vào hắn như hổ sói, chỉ có người này là từ đầu tới cuối đều lạnh tanh không muốn tiếp xúc thân cận hắn.
"Cô nương ở nhà trọ nào vậy?"
Đành phải từ từ thăm dò từng bước mà thôi.
"Chính là Thính Phong cư đằng kia."
Nàng không nhanh không chậm nhìn về một tòa tửu lâu kiêm khách điếm ở đầu đường.
Tốt!
Chỗ đó là tài sản ngầm của hắn, hắn sẽ lưu ý trưởng quỹ chiếu cố nàng.
"Chỗ đó không tồi, cô nương cần gì có thể yêu cầu trưởng quỹ mang tới, phục vụ cũng rất chu đáo."
"Vậy sao?"
Nàng không quan tâm lắm.
Trương Sinh liếc mắt với tên hầu tâm phúc đằng sau, khẽ hất cằm giao phó, tên hầu liền hiểu ý, lập tức chạy đến Thính Phong cư truyền đạt cho trưởng quỹ mệnh lệnh của Tam gia.
Còn lại Trương Sinh ngồi đối diện Song Linh, mắt hồ ly hấp háy mỉm cười, mặc dù làn da trắng bệch bệnh tật, nhưng vẻ đẹp của hắn vẫn thu hút bao con mắt dõi theo, chỉ tiếc là người đối diện vẫn đang mải mê nghiên cứu bánh trôi.
"Lần đầu tiên cô nương tới An Lạc chắc chưa quen đường xá, tại hạ tình nguyện làm người dẫn đường, cô nương có muốn thăm thú một chút hay không?
Tại hạ lớn lên ở đây từ nhỏ, bất kì ngõ ngách hay chỗ vui chơi nào thú vị đều nắm trong lòng bàn tay, chưa kể..."
"Đa tạ ý tốt của công tử, trước nay ta vẫn thích đi một mình."
Song Linh lên tiếng cắt ngang.
"...
Cô nương thực sự không thể nể mặt tại hạ một chút được sao?"
Trường Sinh hơi chưng hửng, nhưng hắn hồi phục rất nhanh, lập tức vận dụng chiêu bài khác.
"Dù sao chúng ta cũng đã cùng đồng hành suốt hai tháng, cũng coi như nửa bằng hữu, tại hạ chỉ là lo lắng cho cô nương ở lại kinh thành buồn chán, chưa kể cô nương còn là ân nhân cứu mạng của tại hạ, tại hạ còn chưa có cơ hội báo ơn, nào có đạo lý để cho ân nhân cứu mạng bơ vơ một mình ở ngay gần mình?
Chẳng phải như vậy là bất nhân bất nghĩa sao?
Cô nương đành lòng để tại hạ thành kẻ vô trách nhiệm, vô ơn, bất nhân bất ngh..."
"Dừng dừng dừng!"
"..."
"Được rồi, ta đồng ý, công tử không cần gọi bản thân là cái gì thậm tệ nữa đâu."
Để bảo vệ đôi tai của mình, nàng đành chấp nhận có một vị 'người dẫn đường' trong suốt mấy ngày ở kinh thành An Lạc.
Môi mỏng khẽ cong lên, Trương Sinh khéo léo múc một thìa bánh trôi lên miệng, che dấu nụ cười đắc ý sau thìa sứ.
Chỉ có điều là ngọt quá!
''''''''''''''''''''
Phủ Thừa tướng.
Đêm đã khuya nhưng thư phòng trong Đào viện của Trương Sinh vẫn còn đèn sáng, căn phòng rộng lớn bởi vì xếp chồng nhiều giá kệ sổ sách nên không gian có thể sử dụng vô cùng chật hẹp.
Trương Sinh khoác áo lông chồn trắng ngồi bên cạnh thư án kiểm tra doanh thu trong tháng, bát canh gà hầm linh chi bên cạnh đã nguội lạnh từ lâu, nhưng chủ nhân của nó lại không hề để ý tới.
Bỗng hắn ho nhẹ một tiếng, tâm trí vừa dứt khỏi những con số liền tự động hiện lên bóng hình một người con gái...
Hắn bất giác thở dài, bàn tay thon dài trắng muốt khẽ day huyệt thái dương đau nhức, chẳng còn hứng thú tính toán gì nữa.
"Người đâu?"
"Dạ, Tam gia."
Mảnh sân vốn vắng vẻ không người nháy mắt đã xuất hiện một tên hầu cao lớn, quy củ đứng trong sân sẵn sàng chờ chủ nhân sai bảo.
"Song Linh cô nương đang làm gì?"
Hắn bỏ bút lông sói xuống, ánh mắt chạm đến chén canh đã nguội ngắt, chân mày hơi nhíu lại, lập tức có một tên hầu khác tiến lên bưng chén mang đi hâm nóng.
"Bẩm Tam gia, Song Linh cô nương ở trong phòng nghỉ cả buổi, không hề có động tĩnh ạ."
Tên hầu khom người bẩm báo.
"Đã tra ra được gì chưa?"
"Cái này...
Bẩm Tam gia, vị Song Linh cô nương này giống như Hi Linh công tử, hoàn toàn không thể tra được gốc tích từ đâu.
Thuộc hạ đã cử thêm vài tên trở về Bàn Sơn hỏi thăm rồi ạ."
"Ừ."
Trương Sinh khép hờ mắt, cả người thư thái dựa trên ghế lót đệm gấm, tâm tình lại loạn thành một mối không yên.
Đối với người con gái khó nắm bắt này, hắn chỉ có thể từng bước tiếp cận thật cẩn thận.
Sử dụng hết tất cả kiên nhẫn từng chút từng chút bước vào thế giới của nàng.
Dường như trong thế giới đó luôn có rất nhiều mâu thuẫn, khiến cho hắn luôn không biết bước tiếp theo nàng sẽ đối đãi với hắn như thế nào.
Nói nàng không ham vật chất tiền tài, nhưng mỗi lần nàng giúp người trừ yêu đều không hề từ chối nhận hậu tạ.
Bất kì quà tặng nào hắn cho người đưa tới cũng được nàng nhận lấy, nhưng một chút thái độ tỏ ra cũng không có.
Nói nàng đạm mạc thanh cao, khi hắn cùng nàng tới tiệm châu báu đã chứng kiến nàng mua tất cả đồ trân quý ở đó, từ trâm cài san hô đến khuyên tai phỉ thúy, từ trân châu thượng hạng đến đá quý thông thường, tất cả nàng đều muốn mua, nhưng nàng lại không bao giờ dùng chúng, trên tóc mây chỉ cài duy nhất một cây trâm gỗ khiến hắn luôn băn khoăn.
Phục sức trên người nàng mặc dù đơn giản nhưng giá trị đều trân quý liên thành, có điều chỉ cần nàng không thuận mắt liền tiện tay vứt bỏ.
Nói nàng chững chạc kiêu kì, đó là chưa thấy bộ dạng nàng lúc nhìn ngắm đồ chơi trên phố.
Hắn lắc đầu cảm thán, lần duy nhất hắn thấy nàng cười đó chính là khi nàng ngắm nhìn con lật đật có xô mãi cũng không bao giờ đổ.
Sau đó hắn cho người đi lùng tất cả những thứ đồ chơi thú vị trong ngũ quốc mang cho nàng, nàng liếc cũng không để lại một cái, trực tiếp nói những thứ này nàng đều có rất nhiều, không cần đồ hắn tặng nữa...
Một người con gái như vậy, tựa như bất kì cách thức gì hắn làm ra đều giống như muối bỏ biển, như hoa trong gương trăng trong nước, tưởng như đã chạm được vào lại chỉ nhận được hư không.
Mấy ngày qua hắn đều mượn cớ bầu bạn với nàng trong lúc chờ đợi Hi Linh, nhưng ngày mai là ngày Ngự giá về kinh, Hi Linh chắc chắn cũng trở về...
Chỉ sợ cơ hội của hắn ngày càng nhỏ...
...
Tia nắng đầu tiên theo khe hở trên cửa bay vào phòng, người ngồi trong màn đã sớm tỉnh từ lâu, chỉ là tâm trạng có chút thẫn thờ, mái tóc dài xõa tung trải ra xung quang tựa như dòng suối đen tuyền, ngồi cả nửa ngày cũng không buồn nhúc nhích.
"Cô nương, đã đến giờ người dặn mang nước nóng vào rồi ạ."
Từ bên ngoài vọng vào tiếng gọi khẽ của tiểu nhị, đợi nàng lên tiếng "Vào đi", hắn liền nhanh nhẹn bưng chậu nước vẫn còn bốc khói nghi ngút cùng khăn sạch tiến vào, đặt tất cả lên giá xong lại cung kính lui ra, từ đầu đến cuối đều không dám ngẩng đầu lên nhìn trộm.
Rửa mặt chải đầu qua loa, lại cài trâm gỗ lên tóc xong, Song Linh cầm lấy Xích kiếm treo trên đầu giường, mở cửa sổ, trực tiếp bay ra ngoài.
...
Ngự giá của hoàng thượng trở về, dân chúng kinh thành ra đường đón tiếp đầy cả mấy con đường.
Tân hoàng mới lên ngôi hai năm, dưới sự giúp đỡ của Trương Thừa tướng và bá quan văn võ, thiên hạ thái bình dân chúng ấm no, khiến cho người dân đều nhất mực tôn kính hoàng gia.
Không cần tới binh lính trấn áp, ngự giá đi tới đâu dân chúng liền tự động quỳ rạp xuống hai bên đường tới đó để tỏ lòng biết ơn.
Chờ đợi cả buổi, Song Linh đã nhàm chán đến mức ngồi bó gối trên nóc nhà nhà người ta rồi.
Liếc thấy hoàng đế uy nghi ngồi trên kiệu vàng chạm rồng mười tám người khiêng, rèm châu rủ xuống bốn bên kiệu cũng không ngăn được mắt nàng nhìn rõ ràng dung mạo của vị kia.
"Dáng dấp cũng không tệ, chỉ là vẫn kém tên tiểu tử Hi Linh một chút, không hiểu sao 'em dâu' thà chọn làm hoàng hậu chứ không muốn chọn tiểu đệ nhà mình."
Nàng chống cằm cảm thán, vị kia chỉ khoảng mười tám mười chính tuổi, mày kiếm mắt sáng, khí thế bức người, quả thật rất có phong vị đế vương.
Nhưng nhìn thế nào cũng thấy hắn giống như đang gồng mình chịu đựng vậy.
Theo sau ngự giá là phượng giá, vị nữ tử uy nghi ngồi trên đó chính là Trương Tịch, 'em dâu hụt' của nàng, được thiên hạ đồn đại là 'Xú hậu'.
Song Linh nheo mắt nhìn kĩ hơn, phượng bào tôn quý khoác trên người, khí chất cao ngạo từ trong xương khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, hoàn toàn làm cho đối phương không còn chú ý đến vết bớt đỏ rực trên mặt nàng.
Phong thái uy nghiêm, vẻ mặt lại thờ ơ lạnh nhạt, đôi mắt luôn nhìn xuống che giấu cơ trí cùng tâm tư.
"Một người như vậy nếu như thực sự trở thành em dâu của ta thì thú vị biết bao."
Về cơ bản nàng rất thích vị 'em dâu' này, chỉ tiếc... haiz.
Theo sau nữa là đoàn xe của phi tần thiếp thất của hoàng đế, tiếp đó là văn võ bá quan.
Xe của Thừa tướng dẫn đầu, Song Linh lén tạo một cơn gió thổi tung màn xe đó lên, ừ, tướng mạo mặc dù quá tứ tuần nhưng vẫn rất tốt, chắc hẳn lúc trẻ cũng rất anh tuấn.
Xe của Hi Linh bị tụt lại sau cùng, không phải vì thân phận của hắn thấp kém, chỉ là hắn thích rong ruổi ngắm cảnh nên chậm hơn mọi người.
Song Linh ngáp lên ngáp xuống chờ dòng xe dài dằng dặc đi qua, cuối cùng phóng mắt tới cỗ xe đơn giản cách đoàn ngự giá một đoạn...
Dân chúng hai bên đường vốn đã quỳ lạy thật lâu, ngỡ rằng ngự giá đã qua liền tự động ngẩng đầu lên, ai dè vừa mới nhìn được một bóng xe ngựa xanh lá, thùng xe bỗng phát nổ 'Ầm' một tiếng...
"Tên nhóc chết tiệt mau ra chịu đòn!!!"
Chưa ai kịp hiểu sự tình, giọng nói của nữ tử vang lên khiến cho không ít người chú ý, tuy nhiên cái họ nhìn thấy chỉ là xác xe ngựa ở giữa đường, người trong xe cùng nữ tử kia đã chẳng thấy tăm hơi.
Một đường cây cối phiêu đổ, tiếng hai lưỡi kiếm va chạm thanh thúy vang lên không ngừng.
Keng keng...
"Tỷ!
Người từ từ nghe đệ giải thích đã!!!"
Keng keng...
"Tên khốn!
Lại dám khi sư diệt tổ!
Không nhận họ hàng!"
Keng keng keng...
"Đệ nào dám chứ!
Tỷ nghe đệ giải thích đi!"
Keng keng...
"Tứ cố vô thân?
Không môn không phái?
Phụ mẫu còn kia, Thanh Thanh còn đó mà ngươi dám nói mình như vậy!?"
Keng!
Đại kiếm trăm cân trong tay Hi Linh vỡ nát, hắn âm thầm kêu khổ không thôi, là danh kiếm đó!
Hắn phải bỏ ra mười vạn lượng hoàng kim mua về đó!
Chưa được trăm chiêu đã không chịu nổi thần kiếm của tỷ tỷ rồi!
"Không chơi nữa!
Tỷ phá hỏng kiếm của đệ rồi!
Chết tiệt!
Khó khăn lắm mới kiếm được thanh kiếm ưng ý."
Hi Linh quẳng luôn chuôi kiếm nặng hơn mười cân đi, dáng vẻ như thể 'muốn chém thì chém', cả người liền ngồi thụp xuống ăn vạ.
"Cái gì tứ cố vô thân không môn không phái?
Cái gì khi sư diệt tổ?
Trước giờ đệ chưa hề nói mấy lời đó!
Chẳng qua đệ không nói mình thuộc môn phái nào nên đám thuộc hạ đoán bừa, tỷ tin cái gì chứ?
Đệ mà dám nói như vậy sao?
Còn chưa sợ mẫu thân phạt chăn kiến?"
"..."
"Tỷ nói xem, chẳng lẽ đệ lại đi khắp nơi khoe khoang mình là con trai Hoa Linh thượng tiên?
Hay tỷ nói thử xem, đệ nói với người ta mình là đệ tử phái Thanh Thanh được à?
Đệ còn chưa muốn người ta tưởng mình là nữ phẫn nam trang!!!"
"..."
"Tỷ nói thử xem?
Thử xem?"
"Được rồi, cũng đã từng có người phẫn nữ trang để được làm đệ tử phái Thanh Thanh, ngươi ngại cái gì chứ?"
"..."
Trầm mặc...
"Tỷ tỷ... lâu rồi không gặp..."
"Ừ..."
Mười ba năm, lần cuối cùng nàng thấy hắn vẫn còn là thằng nhóc sáu tuổi, hiện tại hắn đã cao hơn nàng, thậm chí còn có vẻ già dặn hơn...
Mặc dù dung mạo có đôi nét giống nhau, nhưng hai người đứng cạnh nhau lại thực sự tương phản.
Hắn giống như ánh mặt trời ấm áp, còn nàng lại là đóa hồng mai lạnh lẽo.
"Không muốn ôm đệ một cái sao?"
"...
Hừ!"
Cái miệng vẫn đáng ghét như vậy!