Khác (REMAKE)Làm hikikomori sau 3 năm, tôi bị cả nhà phát hiện ra là con gái

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
308305260-256-k774867.jpg

(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Tác giả: Yue_desu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là bộ truyện đầu tay của mình và nếu mọi người thấy có sai sót hoặc muốn truyện phát triển theo như nào thì hãy hóp ý với mình

Souma Shota (Ishikawa Kana) sau khi bị bạn cùng lớp đổ oan cậu là kẻ trộm trong lớp để rồi những người bên cạnh cậu đều cho rằng cậu là kẻ trộm

Mất niềm tin vào cuộc sống khiến cậu làm NEET ở trong phòng suốt 3 năm cho đến khi gia đình cậu phát hiện ra cậu có những thay đổi trong 3 năm làm NEET đó và từ đó cuộc sống cậu thay đổi rẽ sang một trang mới

Bản remake sẽ đầy đủ lẫn thay đổi cốt truyện của bản này



genderbender​
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Phần giới thiệu nhân vật


- Souma shota 15 tuổi ( main chính) Là từng nam sinh năm 3 sơ trung với một ngoại hình nhỏ nhắn xinh xắn với một gương mặt song tính.

Tính cách hoà đồng cởi mở nhưng do một biến cố ở trường khiến cậu bị mất niềm tin vào mọi người và gia đình.

Nên cậu ở lì trong phòng và trở thành NEET

-Ishikawa (...?...) bản remake

- Souma Kazuya 17 tuổi( anh cả ) Nam sinh cao trung năm 3 là thần tượng của cả trường với vẻ ngoài điển trai cùng chiều cao 1m80 anh được cả trường hâm mộ với thành tích học cựu khủng và tài chơi bóng rổ nhiều lần đoạt giải thưởng quốc gia

-Ishikawa Kazuya bản remake

-Souma Sora 17 tuổi (chị hai) Không kém cạnh gì với người anh sinh đôi của mình là người có thành tích top 1 trường với ngoại hình chuẩn mĩ nhân số đo 3 vòng khủng như những người mẫu ảnh, cô luôn là tâm điểm chú ý của mọi người khi đi chung với người anh sinh đôi của mình

-Ishikawa Sora

-Souma Azusawa 41 tuổi ( mẹ ) Là một giám đốc của một công ty bất động sản, một người phụ nữ bận rộn với công việc bà luôn phải chịu áp lực từ công ty và sau khi nghe truyện ở trường của con trai út bà đã nổi giận và khiền cậu trở thành NEET

-Ishikawa Yuiko bản remake

-Souma Takeru 45 tuổi ( bố ) Là tổng giám đốc cùng công ty của vợ mình, luôn bận rộn với công việc và có sở thích uống rượu và là một người cuồng con gái.

Ông ghét những người nói dối và đã nghi ngờ cậu con trai của mình khiến cậu mất niềm tin vào gia đình

-Ishikawa Kaito bản remake

-Và một số nhân vật quần chúng như: Cô giáo ( trong vài chap đầu ), thầy hiệu trưởng, bạn cùng lớp,..

Một số nhân vật mà sau này mình sẽ cập nhật thêm vào vài chap sau
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Thông báo delay chap


-Do là ngày mai và ngày kia mình phải thi liên tiếp 2 ngày cả sáng và chiều nên không có thời gian lên

-chap 1 cho mọi người nên chủ nhật tuần này mình sẽ lên 3 chap để đền bù

Mong mọi người thông cảm

すにません。
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 1


Thi xong xoã thôi!

Chap 2 bị delay do tối nay tôi có bận một chút

------------------------------------------------------------

Vào một buổi sáng như mọi ngày nhưng hôm nay có phần khác so với mọi ngày, trong căn phòng tối thui cho dù bây giờ đã là 12h trưa.

Tôi tỉnh dậy với một cơ thể đau nhức toàn thân hai mí mắt thì nặng chĩu lại do tối qua thức khuya từ tay cho đến chân đều mỏi, tôi không nhớ rõ tối hôm qua làm những gì để kiến cơ thể đau mỏi đến như này

Cố ngồi dậy bằng hai tay tôi cố bước xuống giường nhưng không thể.

Đột nhiên một sự thôi thúc tôi bắt phải cố gắng ngồi dậy ngay lập tức và bước vào nhà vệ sinh, bật dậy và bước xuống giường.

-"hmm?

" tầm nhìn của tôi như thấp đi vậy do chiều cao của tôi đã đóng băng từ khi tôi học cấp 2 rồi nên tôi cũng không để ý lắm tôi cố lết cái cơ thể mệt mỏi này vào nhà vệ sinh ngay lập tức

Lướt qua cái gương bị che lấp bằng một tấm vải đen, tôi nhanh chóng bước tới bồn vệ sinh cởi quần xuống để chuẩn bị xả lũ thì

-Eh nó đâu rồi

Tôi bất ngờ trước tình hình trước mặt thứ gắn liền với cơ thể tôi 15 năm này bây giờ có lẽ nào "nó" đã mọc cánh bay đi ư

-Không thể nào!

một giọng nói cao và thanh khiết vừa cất lên, tôi quay ra nhưng không có ai cả, đưa tay lên cổ tìm quả táo adam nhưng không có chỗ đó bây giờ nhẵn nhụi mềm mại

Tôi ôm đầu nghĩ lại những gì tối qua mình đã làm đã làm tối qua "Chắc chắn 'thứ đó' vẫn còn ở đó mà", hm? tóc tôi có vẻ dài thêm rồi à, đưa tay sờ vào tóc rồi đưa lên nhìn "màu bạc " với một đất nước ai cũng đều có chung màu đen mà tóc tôi có màu bạc!

Với một trí tưởng tượng phong phú tôi nghĩ thầm "Mình biến thành quái vật ư"

(Hehe mọi người đọc đến đây nghĩ 'chị' main sẽ nhận ra mình biến thành nữ à)

-hà hà hà..

Tôi thở dốc nhịm tim tăng lên đập mạnh như muốn thoát ra ngoài vậy, không kìm được dòng nước lũ đang tràn khỏi bờ đê, tôi ngồi bệt xuống sàn với một vũng nước ấm dưới chân

Không đời nào, mình biến thành quái vật à vậy thì hehehe mình sẽ đi phá huỷ thế giới này với một suy nghĩ của chuunibiyou từ khi còn ở cấp 2 và 3 năm rồi chưa ra khỏi phòng thì cái bệnh này vẫn chưa có thuốc chữa

Ngồi dậy với cái quần ướt nhẹp tôi cởi ra cùng cái quần lót của nam size nhỏ nhất và từ từ cởi chiếc áo thun ra, phía dưới của tôi bây giờ là hai cái banh bao với hạt nho khô hồng hào như cánh hoa anh đào, đưa tay lên nắm thử

-hiiiiii!

như có một dòng điện chạy qua người tôi vậy, cùng với tay còn lại tôi đưa tay xuống phía dưới chạm vào chỗ từng là của "thứ đó" bây giờ chỉ còn một cái rãnh?

-Hyaa!

giống như lúc nãy một dòng điện cùng với sự khoái cảm chạy dọc trong người

Dừng hết mọi thứ lại tôi đi tắm qua phần dưới và quy trình buổi sáng, mặc kệ có cho dù là quái vật đi chăng nữa tôi cũng phải làm một việc

Bước ra khỏi phòng vệ sinh mở tủ nhanh chóng lấy một bộ quần áo và đồ lót mặc lên người, và nhanh chóng mở bộ pc trên bàn lên click chuột vào game có hình "S.A.O" (hầu như ai cũng biết phiên bản pc) và đeo chiếc tai nghe lên tai và ngồi xuống ghế

-'Người chơi "Akuro123"mời bạn vào tổ đội'

Nhanh tróng bấm vào một tin nhắn hiện lên

------------------------------------------------------------

-sao hôm nay mày vào chậm vậy

-a a a xin lỗi sáng nay có chút truyện

-nhanh nhanh hôm nay còn săn boss nữa

-mọi thứ xong hết rồi vào thôi

-yoshhh!

------------------------------------------------------------

Người vừa nhắn với tôi đó là một người bạn trên game từ 3 năm trước cũng là người truyền cho tôi động lực để mà còn ngồi đây

ahhhhhhh không nghĩ nhiều nữa dù cho có là quái vật đi chăng nữa cũng không thể nào cản bước đươc (Ma gaming) tôi săn boss với Akuro được
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Thông báo đổi nick


Hmm tình hình là tôi đổi phải cái email đã mất mật khẩu của tôi nên hiện tại mất luôn cái mật khẩu wattpad này

Đen quá đang định chuyển sang máy tính để viết thì.

Lỡ đăng kí luôn premium rồi á

Thôi xác định mất rồi nên mình sẽ chuyển t

Well chắc tầm tuần sau mới có chap
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 2


Dù sao để không nick này cũng không hay lắm nên tôi sẽ cố viết bằng đt

------------------------------------------------------------

-

Sau khoảng 1 tiếng chơi game thì có tiếng gõ cửa vang lên

-"Sho-chan mẹ để đồ ăn ở đây nhé!"

Như thường lệ mẹ của tôi Azusawa từ một giám đốc của một công ti bất động sản to lớn bây giờ đã chuyển sang làm một bà nội chợ do một vài biến cỗ đã sảy ra, như thường lệ bà ấy sẽ để lại khay đồ ăn trước cửa phòng tôi vào các bữa ăn trong ngày

-"con có cần thêm gì nữa không?"

Và tất nhiên câu trả lời sẽ là không nếu nó không phải là đồ thiết yếu thì không đời nào tôi sẽ đòi gì từ cái gia đình này nữa

Thấy tôi không có động tĩnh gì bà liền im lặng rời đi

Tất nhiên rồi một người đã mất niềm tin vào những lời nói thì không bao giờ đáp lại những lời nói đó

Tôi im lặng áp tai vào cửa để nghe bên ngoài còn những động tĩnh nào không, "hmm có vẻ bà ấy đã đi rồi"

Tôi nhẹ nhàng mở cánh cửa ra từ tốn kéo khay thức ăn vào, một mùi thơm nhẹ nhàng của món cà ri bay vào mũi tôi

Ahh tôi nhớ lại những lần mà ngồi cũng cả nhà thưởng thức món cà ri này nhưng mọi chuyện đã đều là quá khứ rồi

Cùng với đĩa cà ri trong tay tôi đi đến bàn máy tính

Một dòng chat hiên lên

------------------------------------------------------------

-"Mày vừa đi đâu đấy?"tài khoản Akuro123

-"Mình vừa đi lấy đồ ăn, xin lỗi mình vào luôn đấy"tài khoản shinigami123

-"Nhanh giúp nào tao còn 20% mp thôi"tài khoản Akuro123

-"Chết tiệt!

Con boss này trâu bò quá"tài khoản shinigami123

-"Cẩn thận nó đến kìa"tài khoản Akuro123

-Sau khoảng 1 tiếng 30 phút đánh boss

-"Phù cuối cùng cũng xong"

-"May mà có cậu trợ giúp tớ" tài khoản shinigami123

-"Thôi cũng đến giờ rồi" tài khoản Akuro123

-"Haiz Akuro phải đến trường rồi chán thật" tài khoản Shinigami123

Sau khi làm NEET kiêm HIKIKOMORI tôi mất khái niệm về thời gian

-"Đừng có 'haiz' ở đây không phải mày nên bỏ lại khoá khứ chết tiệt kia đi để đến lại trường rồi ư" tài khoản Akuro123

-"..." khoá khứ kia ư không không còn lâu tôi mới đặt chân lên cái thứ gọi là trường học đó thứ đã giết chết cái dây thần kinh của cái nụ cười ấy sự tin tưởng ấy từ lâu rồi

-"màa mày cứ nghĩ dần đi cho dù sau này ngoài chuyện này ra thì cuộc đời mày chẳng còn lại cái gì cả" tài khoản Akuro123

-"Thôi cho dùng mày không cần đến trường làm gì thì mày cũng thông minh sẵn rồi"tài khoản Akuro123

-tôi cố gắng dồn hết tâm trí vào để nhắn cho Akuro "aaa no, Akuro-san t-thật ra m-mình đã biến thành quái vậttttt" tài khoản shinigami123

-"?

Phụt* hahahhhaha quái vật hahhahaha à quên mất mày còn cái bệnh chuuni đó hahhaaha, haaa sảng khoái quá, màa cho dù là quái vật cũng phải ra khỏi phòng đấy"tài khoản Akuro123

-"Thật màaaa" tài khoản shinigami123

"Hey hey vậy quái vật-san mình đi học đây" tài khoản Akuro123

"Umm đi cẩn thận" shinigami123

------------------------------------------------------------

Vậy chỉ còn lại tôi với cái màn hình game như mọi lần

Đến trường ư?

Trái tim tôi như thắt lại vậy cứ mỗi lần nhớ đến cái khoá khứ từng đi học của tôi cảm xúc của tôi như bây giờ vậy

Hai mắt của tôi như díu lại vào nhau vậy một cơn buồn ngủ ập đến tôi không thể chống laị nó được, đứng trước cái giường tôi đổ người xuống không kịp định hình thứ gì hai mắt của tôi từ từ đóng lại
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 3


-Nè nè Shouta cuối tuần này đi chơi đi (bạn cùng lớp A)

-Um um nghe nói quán cafe gần tàu điện vừa khai trương đấy (B một bạn cùng bàn )

-eh nghe được đấy vậy chúng mình tập chung ở nhà ga nhé Shouta-san (bạn C vừa lên tiếng)

-ahh cho mình xin lỗi do tựa game mới vừa phát hành lên tháng này mình kẹt tiền rồi (Shouta)

-ah chán thiệt (A)

(Do lười đặt tên nên mình sẽ để như vậy)

-Đúng đó (B)

-Chẳng phải cậu cứ suốt ngày cắm mặt vào mấy cái game đó sao (C)

-hehe tại nó mới ra mà (Shouta)

-Cậu thật là!!! (A,B,C)

Hehe sau khi mua tựa game mới phát hành thì tôi đã cày liên tiếp 3 ngày rồi, tôi nằm gục xuống bàn chờ tiết học bắt đầu

Tiếng chuông báo buổi học bắt đầu

Cảnh cửa mở ra cô giáo vừa bước vào cũng như mọi lần cả lớp đứng dậy và chào cô nhưng có vẻ sắc mặt của cô không được tốt cho lắm

Cả lớp ngồi xuống như bình thường cho đến khi cô giáo thông bao

-"Hiện tại tiền quỹ của lớp dã biến mất và nhà trường đang điều tra ra thủ phạm nếu em nào hay chứng kiến ra thủ phạm hay chỉ vì phút nhất thời mà lấy đi quỹ lớp mong các em hay nói cho cô bà nhà trường biết"

Khi cô vừa nói xong thì cả lớp đều rộn lên những tiếng nói xì xào bàn tán nhưng tôi thì khác do đã chơi game suốt 3 ngày khiến tôi hơi mệt mà gật gù xuống bàn

Một bạn trong lớp lên tiếng

-Khoan không lẽ là cậu sao Shouta-san

-Hả?? (Shouta)

-Có phải là do tựa game mới ra nên cậu mới lấy trộm tiền ư

-Không làm gì có truyện đó!! (Shouta)

Tôi bừng tỉnh khỏi cơn mệt mỏi nói liên tiếng

-Cả lớp rộ lên bắt đầu nói

-Cậu ta ư

-Hoá ra chỉ là được cái mã còn bên trong thì

-Eh?

đủa hả là Souma-san ư nhưng có chút thuyết phục

-Không phải cái cái game mới ra chứ, giá nó có khi lên đến 100.000¥ đấy

-Do đó mà cậu ta từ chối buổi đi chơi cuối tuần ư

-Chắc do tựa game nào đó mới ra mà cậu ta đã đề cập tới trước đó

Tôi cố gắng giải thính nhưng do hiệu ứng đám đông lên tôi không thể làm gì những người mà trước đây tôi cho là thân thiết nhất cũng bàn tán và trách móc tôi

Cô giáo nghe thấy bước nhanh ra khỏi lớp và quay lại với thầy hiệu trưởng và chì tay vào tôi

-Mời em lên phòng hiệu trưởng cùng chúng tôi! (Cô giáo)

Mọi ánh mắt đổ dồn lên tôi như nói rằng tôi là thủ phạm thực sự vậy, những ánh mắt đó như những con sói đang nhìn vào con mồi của chúng vậy

Sau khi nhà trường thông báo tới phụ huynh của tôi học chỉ biết gật đầu nhận lỗi và hoàn trả lại số tiền mà tôi chẳng hề biết bên trong có bao nhiêu tiền đó

-Thật sự rất xin lỗi do chúng tôi không dậy bảo con đến nới đến chốn nên đã sảy ra sự việc vừa rồi nên rất xin lỗi phia nhà trường và chúng tôi sẽ hoàn trả lại những gì thằng bé đã lấy

Do không thể chịu được nhưng gì đang sảy ra trước mặt mình tôi lên tiếng

-KHÔNG PHẢI DO CON LÀM

Mẹ tôi đứng bên cạnh đã không hề nhẹ tay cho tôi một phát tát lên mặt

-BÂY GIỜ MÀY NÓI KHÔNG PHẢI LÀ DO MÀY LÀM Ư

-MỌI THỨ ĐÃ RÕ RÀNG NHƯ THẾ NÀY RỒI MÀ MÀY CÒN CHỐI CÃI

Dưới áp lực từ mọi phía tôi chỉ biết câm nín với một bàn tay xoa vết tát còn lưu lại trên mặt

Sau đó tôi đã bị đình chỉ học 2 tuần và bị cấm túc tại nhà riêng

Cha tôi sau khi đi về đã đập hết mọi thứ ở trong phòng tôi cũng với cái đĩa game do tôi đã tích trữ trong vòng một tháng đã tan nát

Chị sau khi biết tin liền nhìn tôi như rác rưởi và nhếch mép nói "ước gì thứ mày nên cút đi"

Còn về mẹ bà ấy đã nói hết những gì mà đối với tôi một đứa không bao giờ nghĩ rằng có thể một ngày mình lại nghe những lời này

-CHÚNG TAO CÓ DẠY MÀY LÀM NHƯ THẾ KHÔNG HAU CÓ ĐỂ MÀY THIẾU THỐN THỨ GÌ KHÔNG MÀ ĐỂ MÀY PHẢI ĂN TRỘM NHƯ VẬY HẢ

Như thể vừa trút ra những gì có thể nói ra bà ấy nói ra một câu khiến cho tôi không bao giờ có thể quên được những lời nó đó cho dù tôi có mất trí nhớ đi chăng nữa

-Sau khi thở mạnh bà bình tĩnh nói

-ĐÚNG NHƯ ANH CHỊ MÀY NÓI THẬT ĐÚNG RA LÀ TAO KHÔNG NÊN SINH RA MÀY

khoảnh khắc đó trái đất như dừng lại vậy có thứ gì bên trong tôi như vỡ ra tan thành từng mảnh và tan ra như những hạt bụi

Người đó người mà tôi luôn dành hết yêu thương trân quý dù cho như thế nào nữa nhưng giờ chỉ còn lại mảnh vỡ

Thời gian ở trong phòng tôi cảm thấy như an toàn hơn so với ngoài kia những ảnh mắt những lời nói từng chút lưu lại trong tim tôi như thể dù gỡ ra thế nào cũng không thể rút ra được

Sau khi kết thúc 2 tuần trong phòng từng bước tới trường những lời nói xung quanh tôi dù không nói tới tôi nhưng vẫn làm tôi cảm thấy như tôi đang bị tâm vào tim vậy

Bỏ hết mọi thứ xung quanh tôi chạy thật nhanh về nhà để bước vào thế giới chỉ có mình tôi thôi

Từ đó tôi dừng hết mọi quan hệ với thế giới bên ngoài cánh cửa này dừng luôn với thứ tôi từng gọi là gia đình

Sau khi không đến trường trong 1 tháng nhà trường bất ngờ thông báo rằng đã tìm được thủ phạm và đến tận nơi xin lỗi tôi nhưng đều không thành

Cha mẹ anh chị đều thay đổi thái độ cố gắng xin lỗi để rồi được gì?

-Cha

-Mẹ

-Anh,chị?

Mọi người đang cố làm cái quái gì vậy tại sao không đứng về phía tôi ngay lúc đầu mà bây giờ lại quay ra an ủi tôi ư xin lỗi rồi mọi người sẽ lại làm gì nữa chế diễu tôi hay tốt nhất tôi không nên tồn tại

Không nhớ lần cuối tôi nói với gia đình từ bao giờ như từ lần tôi bỏ học trước đó bước tới cánh cửa cùng với một tờ giấy trong tay tôi đẩy nó qua khe dưới của cánh cửa

-Xin lỗi lần sau con sẽ cẩn thận

Tôi dùng kính ngữ ngay cả khi trong nhà

Cả nhà đều rời đi trong bất lực còn mẹ đã khóc đằng sau cánh cửa

Cứ mỗi lần đến sinh nhật tôi mọi người đều tỏ í tôi muốn gì không và câu trả lời vẫn là KHÔNG

Sau những lần đó đến bây giờ tôi đã thành một tên hikikomori

-------------------------------------------------------------

-Sau chap này còn lại là nội tâm nhân vật lẫn góc nhìn của từng người

-nhìn (chị) main thay đổi mở lòng với gia đình mình

-đến trường gặp lại Akuro phiên bản người thật

-gãy

-Thoát khỏi chuuni

...
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 4


Tôi mở mắt sau cơn mê không rõ từ đâu ra nhìn vào đồng hồ trước mặt, bây giờ đã là '17h30p' rồi người tôi ướt đẫm mồ hôi sau cơn mê lúc nãy

Mình nên đi tắm

Bước từ từ vào phòng tắm cố lướt qua chiếc gương trên tường hiện tại đã bị che lấp bởi chiếc khăn màu đen bởi do một người nào đã từng nói "đừng có dùng cái mặt đấy để nhìn tao biến ngay đi"

Màa tất cả đều là quá khứ rồi mọi thứ đều đã đi qua và chỉ còn hiện tại ở đây thôi

Bước vào tôi cởi chiếc áo phông ra và chiếc quần đã thay từ sáng ra để vào rổ bẩn rồi ngồi xuống ghế để tắm rửa

Như thường lệ tôi sẽ dùng xà bông tắm để chà người nhưng làn da trắng muốt này lại bị đỏ và rát, chắc tôi chỉ nên dùng tay không, còn về phần mái tóc trắng bạc này mặc dù lúc nãy cả người tôi đổ mồ hôi rất nhiều nhưng mái tóc vẫn toả ra hương thơm tự nhiên như hương những lá bạc hà vậy.

(Yue:Tui bị cuồng đồ bạc hà nhé từ dầu gội hay sữa tắm, xịt phòng hay xịt khử mùi đều có hết)

Sau khi tắm xong tôi dùng khăn quấn lại mái tóc ướt đẫm này lại chờ khô tự nhiên và quay trở lại phòng

Chắc cậu ấy đi học về rồi nhỉ.

Từ khi làm NEET đến bây giờ tôi đã mất nhận thức về ngày lần thời gian bên ngoài ra sao rồi

Chầm ngâm suy nghĩ tôi ngước nhìn lên chần nhà.

Không biết nhìn cậu ấy như nào nhỉ 'là con trai hay con gái' dù cho cậu ấy như nào đi chăng nữa quen qua game 3 năm nhưng nếu mình lấy hết dũng khí ra khỏi phòng gặp mặt thì cậu ấy có bỏ chạy khi nhìn thấy ngoại hình mình bây giờ hay không.

Ngoài cậu ấy ra thì thế giới này mình chẳng còn ai nữa.

Tôi chầm ngâm nhìn lên trần nhà cảm súc này từ đâu ra ư chắc cũng nhờ cậu ấy nốt nên tôi vẫn còn sót lại từ khi mọi thứ quay lưng lại với tôi và rồi tôi gặp được cậu "Akuro123"

------------------------------------------------------------

Tua lại cái ngày tớ gặp cậu

Chúng tôi quen biết nhau nhờ game lúc đấy cậu ấy cũng có truyện không vui do chuyện gia đình nhờ đó mà tôi gặp được cậu

Lúc đầu chũng tôi cũng chỉ là bạn qua một trận game rồi sau khi cả team vô tình bị cuốn vào phòng boss ẩn

-"Là minotaurs"

-"Đùa à"

-"Nó chỉ xuất hiện ở tầng cuối thôi mà sao lại ở đây được"

-"Cả đống quái xung quanh nữa chúng đông qua"

Cả team đã cố hết sức để cố thoát ra khỏi phòng nhưng nó đã bị đóng do cơ chế của game là phải chiến đấu đến cùng

Lần lượt những người trong team ngã xuống chỉ còn lại tôi là Akuro đang cố hết sức chống trả lạ

-Thôi bỏ đi đằng nào cũng thua mà thôi

Thành viên trong team dần nản do lần boss ẩn này chưa có ai từng phát hiện ra và cũng không biết bên trong có những gì

-iya, vẫn còn chơi được dù chúng ta đang bị bao vây xung quanh.

Này shinigami cậu vẫn còn poition hp chứ

-Còn khoảng 3 lọ mỗi/s hồi 10hp

-Thế là đủ rồi, bây giờ tôi lao lên dồn dame vào con minotaurs đứng phía bên kia nếu nó biết thì đống quái này cũng đi the

-còn lại nhờ cậu đánh mấy con quái kia cover cho tôi

-Được rồi mà cậu còn bao nhiêu lọ hp

-Đây là lọ cuối rồi nhưng thanh hp của tôi vẫn còn đầy"

-Đừng cố quá vừa đánh vừa lùi ra đổi vị trí là được tôi đánh cậu đánh quái khi tôi báo thì cậu đổ lại cho tôi, cậu đánh boss tôi đánh quái

-Nghe hay đấy lên thôi

-yoshh lên thôi

Sau khoảng 1 tiếng sau cả team đã rời đi hết chỉ còn lại tôi với lọ hp cuối cùng còn Akuro vẫn cố kiên trì với con minotaurs kia trong khi thanh hp của cậu ấy còn lại 30%

-Akuro đổi lại cho tôi nào

-chuẩn bị này

-1,2,3 nhảy lên

khi akuro vừa đếm đến 3 thì cả hai nhanh chóng đổi vị trí cho nhau về phía con minotaurs kia còn 40% máu kia vẫn cố vung những nhát rìu xuống chỗ tôi

nhanh chóng lăn dưới chân nó để né tôi dùng thanh kiếm đánh vào hai phần khuỷu chân của nó khiến con minotaurs khuỵ xuống mất cảnh giác, tôi gọi Akuro đến

-Nó bị mất di chuyển tạm thời rồi này dùng nốt những gì cậu còn dồn dame lên điểm yếu của nó đi

-Cơ hộ cuối này shinigami nếu trượt phát này là chúng ta chẳng còn lại gì nữa đâu

-Lên nào

=============

Cuối cùng con minotaurs cũng bị hạ và đồ của con minotaurs rớt ra toàn là trang bị hiếm và những đồ mà top 1 sever dùng.

Do những người trong team đã out hết nên dĩ nhiên tất cả đều là của bọn tôi

Sau lần đó tôi gửi lời kết bạn với Akuro và mời cậu ấy chơi và từng ngày chơi với nhau tâm sự về cuộc sống của nhau và tôi cũng chẳng có gì để nói về bản thân cả qua đó tôi đã tâm sự và nói hết những tháng ngày mà tôi đã trải qua cho cậu ấy không những còn đồng cảm với tình cảnh của tôi hiện giờ còn động viên tôi mỗi ngày cho đến tận bây giờ

Nhiều lần tôi đã cố gắng ra khỏi phòng mỗi khi cầm tay nắm cửa lại thì một nỗi sợ vô hình luôn kéo tôi trở lại quá khứ kia cái lúc mà mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt đó...
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 5


Aiya điểm văn lần này của tui tụt xuống như tụt quần mà viết truyện vẫn được mọi người ủng hộ

Chà chắc tôi nên giảm thời gian viết truyện thôi chứ sắp toang đến nới rồi 🙁((

Những vẫn cảm ơn mọi người đã ủng hộ tui và các dự án sắp tới🥲🥲

================================

Từ lúc mà cơ thể tôi biến đổi đến bây giờ chắc cũng được 1 tháng rồi, ngoài truyện đi vệ sinh lẫn tắm rửa đều ổn trừ việc phải ngồi mỗi lần xả lũ ra thì mọi truyện đều ổn cho đến sáng ngày hôm ấy

-Ưhhh đau bụng quá

Khi thức dậy thứ cảm nhận đầu tiên của tôi là cơn đau bụng không rõ nguyên nhân từ đâu ra và kiệt quệ về tinh thần lẫn thể xác theo tôi nhớ mình vẫn ăn những gì mà mẹ đã chuẩn bị cho mỗi bữa ăn ngoài ra tôi cũng chẳng có làm gì vì một "THẰNG" hikikomori như tôi đây cũng không đả động đến những thứ cấm làm gì cả

Tôi cố lết cái xác không hồn này vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân mỗi buổi sáng... sau khi xong thì tôi sẽ xả lũ cho đến khi

Vừa kéo cái quần xuống và đợi cho nó "ra" như bình thường nhưng lần này thì khác

Hả?

Máu từ đâu ra vậy

Sau khi kiểm tra lại cơ thể xem có vết thương nào không

Mình có bị thương đâu mà máu ở chỗ "rãnh" đấy cứ đi ra vậy

Có vẻ tôi đang biến đổi gì đó theo cái cơ thể này trong lúc trầm ngâm suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa bên ngoài

Cộc*

Cộc*

Cộc*

-Sho-chan mẹ để đồ ăn bên ngoài nhé(mẹ)

Chết tiệt sao lại đúng lúc này chứ, tôi kéo quần lên ra đến cửa nhưng 2 mắt tôi tối sầm lại không rõ đường đi sau đó thì tôi ngã ra sàn và có một hình bóng của người phụ nữ đi tới

-M~Mẹ ư

*RẦM

POV Mẹ

Tôi Souma Azusawa là một bà nội trợ điển hình có thể thấy ở các hộ gia đình ở Nhật Bản nếu lí do gì mà tôi lựa chọn làm một bà nội trợ là

3 Năm Trước

Lúc tôi còn làm cùng công ti cùng chồng của tôi Souma Takeru khi mà trong tình hình căng thẳng của công ti khi mà giá cổ phiếu lẫn nhân viên đều lần lượt tụt xuống công ti đang vào thời kỳ đen thì cũng là lúc tôi có nghe được cuộc gọi từ phía nhà trường của Shouta

-Anou đây có phải là phụ huynh của em Souma-san đúng không ạ(nhà trường)

Sau cú điện thoại từ phía nhà trường tôi chết lặng tại chỗ khi nhà trường báo cáo rằng Shouta nhà tôi đã gây truyện ở trường

Tôi bị áp lực từ mọi phía từ công việc cho đến gia đình, không chừa ra những thời gian nào để nghỉ ngơi cả mọi áp lực dần dần tích tụ lại trong tôi để rồi khiến Shouta ra nông nỗi này,thằng bé bỏ học và ở lì trong căn phòng cho đến tận bây giờ

Một thời gian sau bên phía nhà trường bất ngờ thông báo rằng Shouta bị oan và hứa rằng sẽ đền bú thỏa đáng nhưng từ lúc mà Shouta ở trong phòng thằng bé vẫn chưa nói một lời nào và những gì chúng tôi giao tiếp chỉ bằng những cái gật đầu hay im lặng mà thôi

Lần cuối tôi nhớ khi nhìn mặt của Shouta khí ấy thứ mà cả đời này khó lòng nào quên được ánh mắt mất niềm tin vào cuộc sống bên trong đó chứa một vực thẳm nơi chắc chẳng có thứ gì có thể soi sáng hết được

Tôi đã làm việc liên tục như thế này để được gì những thứ mà tôi đánh đổi có bằng được Thứ gọi là gia đình được hay không

Sau khi thảo luận cùng cả nhà ( tất nhiên là lúc đấy main vẫn ở trong phòng) về việc tôi sẽ nghỉ việc ở công ti và tôi sẽ giành lại thời gian còn lại để chăm sóc cho Shouta mà thôi
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 6


Tiếp tục là góc nhìn của người mẹ nhé

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

POV Mẹ

Mỗi buổi sáng việc thức dậy sớm đã là thói quen khó bỏ hiện nay và việc tôi làm mỗi buổi sáng sẽ là chuẩn bị mọi thứ cho gia đình đồ ăn sáng và bento ăn trưa cho chồng và các con

-Ah Chào buổi sáng Okaa-san (Sora)

-Um chào buổi sáng Sora, anh con dậy chưa để mẹ dọn đồ ăn (mẹ)

-Oaaaaap. um Nii-chan ấy chưa ạ (Sora)

Trong lúc chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà thì Sora ngái ngủ với một bộ tóc rối đang bước vào bếp

-Xem lại con đi con gái con đứa ai đời lại chưng ra cái bộ dạng đấy ra cho ai nhìn thế(mẹ)

-H-hôm nay là chủ nhật mà mẹ ít nhất thì cũng để con thoải mái khi ở nhà chứ( Sora)

-Ở nhà thì cũng ít nhất là chỉnh lại cái bộ dạng đang sắp ngủ luôn trên bàn đấy đi(Mẹ)

-Haiii!

"Vâng" (Sora)

Sau đó chồng tôi dậy vì hôm nay có một cuộc họp quan trọng nên anh ấy phải đi luôn không kịp ăn cùng cả nhà và bước ra khỏi nhà tay cầm hộp bento với một lát bánh mì phết mứt đến thẳng đến công ti còn về người cuối cùng chưa dậy

-Oaaaaaaap Chào buổi sáng Okaa-san, Sora (Kazuya)

-Um Nii-chan (Sora)

-2 cái đứa này thật là ít ra cũng phải khác nhau đi một tí chứ từ đầu tóc cho đến tác phong giống hệt nhau à (mẹ)

-Thì tụi con là sinh đôi mà ( cả 2 đồng thanh đáp)

-Thật là!, con ngồi vào bàn đi để mẹ đưa đồ ăn lên cho em rồi ăn luôn (mẹ)

-Vâng ạ! (Kazuya)

Sau đó tôi sẽ chuẩn bị đồ ăn cho đưa cho Shouta đưa con út kiêm hikikomori nhà tôi

Đáng lẽ ra hôm nay là một ngày bình thường như mọi ngày Shouta sẽ luôn chờ tôi đi rồi mới lấy thức ăn nhưng sau khi tôi để khay đồ ăn xuống thì một tiếng động lớn phát ra ngoài từ phòng Shouta, tôi cố gọi thằng bé từ bên ngoài nhưng không có động tĩnh gì có linh cảm chuyện chẳng lành tôi mở cánh cửa phòng Shouta ra

-Thật may mà nó không khoá(mẹ)

Bước vào căn phòng nơi Shouta đã ở suốt bao nhiêu năm nay mà tôi đã không nhớ lần cuối vào là từ bao giờ và bây giờ đều chìm trong bóng tối mặc dù bây giờ đã là quá 10h sáng và thứ duy nhất toả ra sáng nhẹ của mặt trăng đang ở trước mắt tôi đây là...

-Một bé gái? (mẹ)

Đó là một bé gái ngoại quốc với mái tóc bạc rất dễ thu hút ở nhật bản đi kèm đó là làn da trắng nõn, lông mi cong dài sắc bạc cùng một chút xanh nhạt, sống mũi cao cùng khuôn mặt bầu bĩnh và một bờ môi phấn hồng đang nằm ở dưới sàn với tư thế như vừa bị ngã

Lại gần cô bé không biết từ đâu ra hiện đang ở trong phòng Shouta, chắc có vẻ cô bé chỉ đang mệt mà thôi đỡ cô bé dậy sắc mặt của cô bé đang không ổn lắm hai hàng lông mày trắng bạc đang nhăn lại vào nhau

Cô bé dần mở hai đôi mắt xanh lam ngọc ra nhìn tôi và bắt đầu mấp mé môi nói một câu rồi chìm vào giấc ngủ

-M-mẹ ư!
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 7


POV cặp anh, em song sinh

Đó là một buổi sáng bình thường như bao ngày khác khi mà mẹ của chúng tôi mang bữa ăn cho Shouta như mọi ngày thì từ ở trên lầu có tiếng động mạnh phát ra từ phía phòng của Shouta cùng với đó là tiếng của mẹ

-Shou-chan con có sao không ?(mẹ)

-Shou-chan?(mẹ)

-Mẹ nghe có tiếng động mạnh phát ra từ phòng con (mẹ)

-Con có làm sao không?(mẹ)

-Shou-chan con có nghe tiếng mẹ nói không!!(Mẹ)

-Shouta!!!

-Shouta trả lời mẹ đi!!

Có vẻ như hôm nay Shouta bị thứ gì đó, thường thì thằng bé chỉ giao tiếp với mọi người qua tờ giấy được đưa qua từ khe cửa phòng nhưng lần này mọi thứ đều im ắng và chẳng có tờ giấy nào được đưa ra cảm thấy có điều chẳng lành và mẹ cũng không nói gì nữa và chỉ có tiếng mở cửa và bước chân của mẹ chạy vào phòng của Shouta

Sau khi mẹ lên đưa bữa cho Shouta và rồi không nói một câu gì nữa, cả hai chúng tôi bước lên lầu để kiểm tra

-Cánh cửa đó đã được mở ra! (Twins)

Cuối cùng thì lần cuối tôi thấy được cánh cửa phòng Shouta được mở là 3 năm trước và cũng là từ đó chũng tôi đã không nhìn thấy mặt của Shouta

Bước vào bên trong là hình ảnh mẹ đang ôm một bé gái ngoại quốc ?

-Mẹ có truyện gì vậy!! (Kazuya)

-Và bé gái đó là ai ?(Sora)

-Bé ấy ở phòng của Shouta làm gì (Kazuya, Sora)

Như có cùng một suy nghĩ với anh của mình Sora hỏi mẹ về bé gái đang ngủ trên tay mẹ

Sau câu hỏi của cặp song sinh bà mẹ mới hoàn hồn lại truyện trước mắt

-Mẹ không biết!

Và bé gái này khi nãy vừa gọi mẹ là mẹ (mẹ)

-Hả!!! (Kazuya)

-Thế Shouta đâu và tại sao bé gái ấy lai ở đây (Sora)

-Mẹ không biết lúc mở cửa phòng Shouta ra thì chỉ có bé gái này nằm ở đây (Mẹ)

Sora quan sát bé gái một lúc rồi dừng lại ở phần quần của cô bé

-Trước hết thì Nii-san anh ra khỏi đây đã (Sora)

-Tại sao? (Kazuya)

-Cứ đi ra trước đã Nii-san (Sora)

-Sao em cứ cố đuổi anh ra làm gì? (Kazuya)

-CỨ ĐI RA ĐI!! (Sora)

Và thế là Kazuya bị đuổi khỏi phòng mà không biết tại sao

Sau khi đuổi được Kazuya ra khỏi phòng Sora tiến tới chỗ mẹ đang nhìn chằm chằm vào bé gái kia

-Mẹ à trước hết thì cần phải làm sạch chỗ người của cô bé này và đợi bé tỉnh dậy đã (Sora)

-Um (Mẹ)

-Đây để con giúp mẹ một tay (Sora)

POV Shouta

Àrế tôi vừa bị ngất sao lúc nãy mẹ có gọi tôi để lấy đồ ăn ra thì tôi không nhớ được gì nữa

-Ư~ư (Shouta)

Tôi muốn ngồi dậy nhưng cơn đau bụng bắt tôi nằm xuống nữa sau đó có giọng nói từ phía cuối giường

-Con tỉnh rồi à (mẹ)

Mẹ ư tại sao mẹ lại vào đây làm gì

Lại là khuôn mặt nghiêm trọng của mẹ

Tôi tôi vừa làm gì sai hay sao

Tôi vừa gây ra truyện gì sao

Tôi tôi tôi

-C-c o n xin lỗi!! (Shouta)

Nét mặt của nghiêm trọng của mẹ tối sầm lại nhìn tôi

-Con xin lỗi! (Shouta)

-Con xi... (Shouta)

POV mẹ

Trước mặt tôi là Shouta trong mội cơ thể của bé gái và sau 3 năm câu đầu tiên của thằng bé nói với tôi là lời xin lỗi ư.

Tôi biết vết thương trong quá khứ mà tôi gây nên trong quá khứ vẫn còn đọng lại bên trong thằng bé ư

-Khoan con bình tĩnh nào Shouta (mẹ)

-Con xin lỗi !

-con xin lỗi!

Thằng bé vẫn cứ xin lỗi mặc dù đấy mới chính là lỗi của tôi nên thằng bé mới như vậy

Tôi phải làm gì để thằng bé mới tha lỗi cho tôi được đây

Trước đây chính tôi đã đẩy thằng bé xuống vực thẳm

Và đây cũng là lúc tôi sẽ kéo thằng bé từ đáy vực trở lại

Chắc chắn đấy là ý của thần khi ban cho tôi cơ hội thứ 2 để sửa lại lỗi lầm này

Tôi sẽ làm lại cuộc đời này cùng Shouta

-Con xin... (Shouta)

-SHOUTA! (Mẹ)
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 8


-Shouta!!!

Giọng nói kiên định của mẹ cất lên khiến cả căn phòng vốn đã yên tĩnh lại càng trở nên yên tĩnh hơn

-Tất cả-tất cả đều là lỗi của mẹ c-cho nên con không phải xin lỗi

-Mọi thứ ngay từ đầu đã là do mẹ đã không đặt niềm tin vào con rồi

-Nếu mẹ đã tin con dù cho thế nào đi chăng nữa thì còn đã không phải chịu bao nhiêu uất ức về mình rồi

-Mẹ xin lỗi!

Tách*

Tách*

Tách*

Khoé mắt cay dần và

Những giọt nước

Từ đâu ra

Hả?

Là tôi đang khóc ư

Mặc dù đã nghe biết bao nhiêu lần những lời xin lỗi như này rồi

Trái tim mà đã ngừng tin tưởng vào những lời xin lỗi đó tại sao giờ đây lại hoạt động vào lúc này

Biết bao nhiêu lần tôi từ chối nghĩ về nó mà giờ đây

Lại

Lại

Lại

Thấm vào tôi như bây giờ

Những dòng suy nghĩ cứ từng chút từng chút một cứ lấp đầy đầu tôi hiện tại

Tầm nhìn hiện tại của tôi đang nhoè đi vì nước mắt

Nhưng trong tầm mắt của tôi

Mẹ cũng đang khóc ư

Tâm trí tôi lúc này chẳng còn nghĩ được gì nữa

Những dòng cảm xúc tưởng chừng đã chết lại xuất hiện trong tôi lúc này

Những dòng nước mắt đã cạn từ bao giờ lại đầy ắp như một cái ao cạn sau một cơn mưa đã đầy ắp trở lại

Tôi có nên tha chứ cho tất cả

-T-tại sao mẹ-mẹ lại nói vào lúc này! (Shouta)

-Mỗi ngày

-Từ lúc con tự nhốt chính mình lại

-Không ngày nào

-Không một ngày nào mẹ dừng suy nghĩ lại về những gì mẹ đã làm

-Tại sao lúc đó mẹ lại không bảo vệ con

-Tại sao mẹ lại không đứng về phía con

-Tại sao mẹ lại không để ý đến con lúc đó

-Để mặc con lúc đó

-Mẹ cứ lao đầu vào làm chỉ để được gì chứ

-Để rồi

-Mẹ

-Mẹ!!!

POV Mẹ

Khi còn làm ở công ty lúc đó tôi cứ nghĩ tiền tài danh vọng là tất cả

Tôi đặt công việc lên hàng đầu cứ đẩy thằng bé cho Kazuya , Sora chăm sóc

Trước khi thằng bé nhập học ở trường tôi áp dụng những cái bóng của Kazuya và Sora bắt thằng bé làm theo nhưng thằng bé không có khả năng và đặc biệt như hai đứa nó, thằng bé bắt đầu mặc cảm... tôi đã không để ý đến điều đó việc mà thằng bé luôn hơn bất khì ai là mang đến cho mọi người nụ cười

Thằng bé vẫn cứ cố gắng từng ngày để theo kịp hình bóng mà tôi đã đề ra

Còn tôi

Ngoài việc rời khỏi nhà vào sáng sớm và về nhà vào tối muộn ra thì thắng bé luôn chào đón và tạm biệt tôi bằng những nụ cười

-Mẹ đi cẩn thận!

- Itterasshai (いってらっしゃい)

-Mừng mẹ về nhà!

- Okaerinasai (おかえりなさい)

(Đây là một phần phong tục của người Nhật nói khi có ai đó đi hoặc về nhà nhằm cầu nguyện bình an khi đặt hay bước chân khỏi nhà)

Sau cái ngày định mệnh ấy mọi thứ đều sụp đổ cả công việc lẫn gia đình

Lúc đó tôi vẫn không nhận thức được chỉ khi ngoài kia như thế nào thì nơi trở về vẫn là gia đình

Tôi đã không thể ngừng khóc

Phải, tôi không hề nhận ra điều đó

Tại sao mình lại không nhận ra chứ

Tại sao mẹ lại không nhận ra ?

Vì mẹ không đáng để.....làm mẹ.....thật sự

-Mẹ xin lỗi!

-Mẹ xin lỗi con Shouta!

- Shouta có lẽ con sẽ không tha thứ cho mẹ

-Có lẽ đã quá muộn và con sẽ không chấp nhận điều đó

-Nhưng mẹ... chỉ một lần nữa thôi... lần này thôi.....

mẹ muốn làm mẹ của con

-Shouta!!!

POV Shouta

-Shouta!!!

Sau khi nói những lời đó xong mẹ liền ôm chầm lấy tôi

Sự ấm áp này là sao

Đã qua bao nhiêu lâu rồi tôi mới có cảm giác này

Sự ấm áp của mẹ cứ thế lan truyền sang tôi

Tôi lúc này mới nhận ra ngoài tôi ra mọi người đều có một nỗi đau riêng

Chính tôi cũng không nhận ra điều đó

Cứ mãi đắm chìm trong quá khứ

Bỏ chay

Hèn nhát

Không dám đối diện với bản thân kể cả trong gương

Tôi đã từng thề không bao giờ tin vào lới nói nữa

Nhưng có lẽ tôi đã sai

Suy cho cùng không chỉ mỗi mình tôi phải chịu điều đó

Tôi đã quá sợ hãi bản thân mình

Mù quáng

Cứ như một con mồi đang chờ bị giết bởi kẻ đi săn vậy (kiểu mặc kệ dù sao thì mình cũng chả để tâm)

Và rồi chính cái ôm của mẹ đã đánh thức tôi dậy khỏi sự mù quáng đó

Bởi suy cho cùng đấy là mẹ của tôi mà

-Mẹ àa c-con cũng xin lỗi nữa (Shouta)

-Hức* hức* oaaaahhh

Và thế là tôi bật khóc trong lòng mẹ

Nước mắt từ mẹ đã rửa trôi đi những gì tôi đã trải qua

Và tôi đã không thể ngừng khóc được

Rồi thiếp đi vào lòng mẹ
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 9


Tui nghĩ sắp tới sẽ đổi tên truyện

Main sắp rời khỏi phòng rồi nên là sẽ có chuyển đổi về kịch bản

Hết làm hikikomori rồi quay sang làm jk

joshi kõsei (女子高生) là nữ sinh vào trung nhé

Thế nhé

==================================

POV Sora

Sau những lời nói đó của mẹ có vẻ như Shouta đang dần quay trở lại với hiện thực

Con tôi thằng bé có tha thứ được không

Nếu nói lỗi mà tôi đã gây ra chắc nếu tôi là thằng bé thì tôi đã không chịu nổi từ lâu rồi chứ đừng có nói là còn ở đây

Tại sao lúc đó tôi lại nói những từ đó

Tại sao

Đến giờ tôi vẫn không thể tha thứ được cho mình

Và tôi Souma Sora là một trong những người đã gián tiếp khiến thằng bé suýt chế!t

Đó là vào cao trung năm nhất khi đó là vào tháng 12 trời đang đổ cùng tuyết cùng những cơn gió lạnh như cắt da cắt thịt

Tôi là một trong những học sinh phải nói là toàn diện nhất của trường cũng như là Nii-san anh ấy là đội trưởng đội bóng rổ của trường còn tôi là hội trưởng hội học sinh

Không một ai trong trường mà không biết tên đến bọn tôi và cùng là thế khiến cả hai bọn tôi lại mù quáng để bảo vệ danh tiếng của mình ở trường

Đó là khi tôi bớt chợt nghe được một câu truyện liên quan đến em út của chúng tôi

-Êhhh em của hội trưởng hội học sinh và đội trưởng đội bóng rổ ăn cắp vặt ư

-Không thể nào

-Nghe bảo cậu ta bị nghiện game nên lấy trộm của bạn đi mua đấy

-Heee

-Tin được không

-Chính em trai tớ bảo lại mà

-Cậu tin tưởng em trai cậu nhỉ

-Phải chứ em tớ mà lại

Cái gì Shouta ăn cắp ư

Lại còn bị đồn lên tận trường cao trung của mình

Tôi nghiến răng lại khi nghĩ về Shouta

-Shouta mày-y được lắm ẩn sau cái lớp mặt nạ ngây thơ đó lại là một đứa cặn bã như vậy ư

Tôi liền tức tốc chạy đến chỗ Nii-san để xác thực lời đồn

Đi một hồi tôi tìm thấy Nii-san ấy đang trong lớp học cũ

-Này Nii-san anh có nghe về truyện của Shouta chưa?

-Rồi! mà vẫn nửa vời (Kazuya)

Nii-san nói với giọng cằn cọc

-Em không ngờ đến luôn mặc dù biết là Shouta thích chơi game nhưng không nghĩ thằng bé sẽ lấy trộm đồ (Sora)

-Em thôi đi! (Kazuya)

-chúng ta vẫn chưa biết sự thật sao em lại nghi ngờ Shouta vậy (Kazuya)

-tck* tuỳ anh (Sora)

Tôi rời khỏi phòng trong lòng vẫn bán tính bán nghi sẽ ra sao nếu Shouta thật sự lấy cắp

Sau ngày hôm ấy cả gia đình tôi đã bị đảo lộn

Tôi về nhà với Nii-san sau khi tan học như bình thường chỉ là

Khi vào đến nhà tôi nhìn thấy khuôn mặt tức dận của mẹ và người đang quỳ ở dưới sàn chính là Shouta

Hà tôi biết mà nó chỉ là một thằng nhóc đội lốt sự ngoan ngoãn giả tạo đằng sau khuôn mặt xinh xắn đấy lại là một con nghiện sẵn sàng gây nên truyện trước khi biết về hậu quả của chúng

Dần dần tôi chuyển ánh mắt mệt nhọc của cả ngày hôm nay sang thành ánh mắt của 'rác rưởi'

Và những ngày sau mới là chuỗi ngày khiến tôi cảm thấy ghét Shouta hơn

Trong khi từ trong phòng vệ sinh đi ra tôi có nghe được chủ đề nóng được bàn tán là về em trai tôi

Ngày qua sự thù ghét ngày càng tăng tôi cũng có thể thấy qua Nii-san mấy ngày này cũng giống như tôi, việc học đều đi xuống lẫn hoạt động ở câu lạc bộ bóng rổ, trong mắt chúng tôi đều thấy Shouta là cái gai trong mắt

Cho đến một ngày lúc đó là giờ ăn trưa còn bố mẹ thì sẽ không về nhà sau 22h tối trên bàn ăn Shouta vẫn ngồi vào bàn như thường lệ với khuôn mặt cúi gằm xuống không ngóc lên dù là đang ăn, trong lúc đang ăn thằng bé có quệt phải lọ gia vị và đổ xuống đất

Các dây cơ trên mặt tôi như căng lên cảm giác khi bạn ghét ai đó dù là một động tác hay lời nói đi nữa đều khiến bạn ức chế và khiến tôi như một cái núi lửa phun trào những lời có lẽ nhớ lại cũng khiến tôi rùng mình

Tôi chốt hạ bằng một câu rồi đi vào phòng

-Tao nghét mày!

Mày biến mất luôn đi!
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chap 10


Nằm trong phòng tôi bịt hai tai lại bằng gối

Tôi có chút suy nghĩ về Shouta

Cảm giác tôi có hơi quá đáng với Shouta sau những lời nói vào buổi trưa

Mặc dù thằng bé dã nhận lỗi và đang trong khoảng thời gian bị đình chỉ tại nhà riêng

Tôi vẫn ghét thằng bé

Vì mẹ luôn bận bịu với công việc nên, tôi phải chăm sóc em nhiều hơn nữa

Thằng bé luôn vui vẻ và khiến cho những người xung quanh tích cực hơn và thằng bé luôn ngưỡng mộ tôi điều đó cũng giúp tôi được một phần

Tuy nhiên lúc đó tôi cũng chỉ là một đứa trẻ chưa trải sự đời

Mẹ luôn đặt một sự kì vọng vào em

Điều này đã phủ lên một lớp màn đêm lên tâm trí tôi

Bây giờ nhìn lại nó chưa bao giờ là thế cả

Tôi chúng tôi cảm thấy cô đơn và cả thằng bé cũng vậy

Giữa khoảng thời gian này, việc ở chung với Shouta liên tục đã trở thành một gánh nặng

Và để rồi sau khi Shouta đã hết bị đình chỉ ở nhà thằng bé bắt đầu đi học lại và cũng là lúc tôi đã xuýt khiến thằng bé mất mạng

18h là khoảng thời gian Shouta sẽ đi học về là lúc đấy tôi sẽ khoá cửa để mặc Shouta ngoài kia cho đến khi thằng bé phải chịu nghe lời thì thôi nhưng

Thắng bé đã không quay về

Sự lo lắng của tôi bộc phát ra ngoài khi mà đã 23h mà thằng bé vẫn chưa quay trở lại

Tối hôm đó tôi đã kể hết với mẹ tất cả

Tôi không thể nào giấu được

Mẹ với bố bắt đầu đi trình báo cảnh sát

Còn tôi với Nii-san đi tìm thằng bé có ở gần đây không

Tôi nghĩ thằng bé cõ lẽ đã về nhà

Tôi đợi, đợi mãi, đợi mãi cho đến khi

4 ngày sau em trai tôi được cảnh sát thông báo rằng đã tìm thấy Shouta trong công viên bỏ hoang ở thành phố bên cạnh

Cảnh sát đã không biết làm sao mà thằng bé có thể đến đó được trong tình trạng kiệt sức và sốt nặng

Khi thằng bé vào tôi thứ tôi nhận lại là đôi mắt đen như đáy vực và sâu thẳm không đáy, ánh mắt ấy đã khiến tôi nhiều lần rợn người mỗi khi nhìn vào

Đây không phải là đôi mắt của một đứa trẻ nên có, nó như mất hết niềm tin vào những thứ xung quanh

-Em xin lỗi vì đã không thể biến mất! (Shouta)

Cái gì?

Em điên rồi sao!

Việc này quá điên rồi!

Chị mới là người phải xin lỗi, em không làm gì sai cả!

Nhưng cảm xúc đã sa lầy lời nói của tôi khiến tôi không nói được gì

Đó không chỉ là lời nói

Vậy là lỗi tại mình có thể khiến Shouta không quay lại ư?

Đó là vì chị bảo em biến mất ư?

Đó là tại sao em cố biến mất à?

Nhưng vào lúc đó tôi đã không thể hiểu được ý nghĩa của lời mà em tôi nói

Thằng bé đã cố biến mất khỏi tầm mắt tôi

Nó đã cố tiếp nhận lời nói của tôi một cách nghiêm túc

Còn tôi đã tiếp nhận nó một cách nhẹ nhàng, cứ tưởng thằng bé sẽ quay về nhà sau vài tiếng

Tôi thật thấy mình tồi tệ khi làm hành động đó

Dù cho tôi có đau buồn hay hối hận thế nào, đó không phải là một việc dễ dàng tha thứ

Nhưng đó vẫn là mức độ nhận thức của tôi lúc đó

Và sau đó thằng bé phục hồi trở lại, và cũng là lúc thằng bé đã thay đổi

Nó đã thay đổi hoàn toàn

Nó không còn là thằng nhóc hay lõng thõng đi theo tôi hay mỉm cười và gọi tôi là "ONEE-CHAN" đã biến mất

Thằng bé bắt đầu ở trong phòng mình nhiều hơn và bắt đầu trốn tránh cái thế giới mà nó đã không còn niềm tin vào nữa

Tôi đã cố xin lỗi thằng bé hết lần này đến lần khác, cứ lặp đi lặp lại lời nói của mình đến nỗi

Nhiều lần tôi mơ về ngày đó tôi cứ lặp đi lặp lại lời nói đó

Những đã quá muộn

Dù cho tôi có xin lỗi như thế nào đi nữa

Thằng bé vẫn trốn tránh cái thế giới này ở đằng sau lớp cánh cửa phòng
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chương 11


-Chà không ngờ mới vào nghề chưa được một tháng đã được 1k view thế này

-Cũng vì thời gian sắp tới thì tui cũng phải bận ôn thi mất rồi và thời gian viết truyện cũng ít đi

-Nên tui sẽ viết chap mới nếu chap trước được

70 view trở lên hay 20 vote nhé

Tks for support

===============================

Và rồi phép màu đã sảy ra

Cánh cửa đã đóng vĩnh viễn này lại được mở ra

Sau khi được nhìn lại Shouta sau ngày đó

Trước mắt tôi bây giờ là một bé gái, iya phải nói đúng hơn là thiên thần với mái tóc dài đến hông và đôi mắt sâu thẳm đến rợn người trước kia đã đổi sang xanh ngọc và đang từ từ nhỏ từng giọt nước mắt như những viên kim cương xuống vai mẹ, bờ môi hồng hào căng mọng, cùng với khuôn mặt của dễ thương không khác gì những thiên sứ giáng trần

Bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bờ vai của mẹ đang run lên vì khóc

Tôi từng nghĩ sau những truyện sảy ra trong quá khứ Shouta đã mất cho mình những cảm xúc

Sẽ ra sao chứ nếu thằng bé mất hết cảm súc thật

Dù cho bản thân có ấm ức đi chăng nữa thằng bé cũng chẳng đổ một giọt nước mắt nào cả

Và bây giờ

Thằng bé đang khóc

Khóc cho những ngày tháng trước kia

Khóc cho những nỗi đau từ tinh thần cho đến thể xác mà thằng bé phải chịu đựng

Và cứ thế khóc cho đến khi thiếp vì mệt trên vai mẹ

Sau đó mẹ cũng ngừng khóc và tươi tắn trở lại và đặt Shouta nhè nhẹ xuống giường, bàn tay Shouta vẫn nắm chặt vào áo mẹ

- Ara!

Chà thật hết cách mà!! (mẹ)

-Ahh!

Con sẽ làm hỏng tóc của mình đấy (mẹ )

Mẹ nở một nụ cười trìu mến khi nhẹ nhàng vuốt mái tóc ánh kim trong miệng của Shouta ra

-Shouta có tướng ngủ xấu thật (Sora)

-Mẹ chưa từng thấy mặt này của thằng bé (mẹ)

-Chắc mẹ sẽ ở cùng thằng bé một lúc, con có thể đi nghỉ được rồi (mẹ)

-Vâng! (Sora)

Tôi bước ra ngoài cùng tâm trạng vừa thoát khỏi gánh nặng mà bao lâu nay tôi vẫn giữ ở trong lòng

Shouta đã thoát ra khỏi cái bóng tâm lý của quá khứ và đang dần trở lại với mọi người

Tuy không biết làm sao mà Shouta lại có bộ dạng như vậy nhưng mà nhờ đó mà gia đình của chúng tôi đang dần gắn kết lại

Và tôi đã có một đứa em gái dễ thương rồi ^-^!!!

Chắc em ấy cần một cái tên mới nhỉ gọi Shouta với bộ dạng như này không hợp cho lắm nhỉ

Tôi sẽ dậy em ấy cách làm con gái sau hihi( ^ω^ )

Còn bây giờ thông báo cho người còn lại trong nhà không biết đã

Để xem người đó một người bị cuồng con gái là lại có thêm con gái dễ thương như này thì sẽ phát điên đến mức như nào!

Nghĩ thấy thôi cũng khiến mình phấn khích quá đi )^o^(
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chương 12


Cảm giác ấm áp này là sao~~

Đã quá~~

Cả thứ mềm mại này nữa ~~

Mình muốn dắm chìm trong những thứ này mãi quá~~

-Sh....

Hình như có ai đó đang gọi mình thì phải

-Shou.....

-Ahh 5 phút nữa đi!

Đừng bắt tui phải rời khỏi những thứ mofumofu này

-Shouta nè

-5 phút nữaa~~ đi

-Con đang làm mẹ nhột đấy!

-Ư~~~

Câu nói khiến tôi phải rời khỏi thiên đường này

Tôi từ từ mở đôi mắt nặng chĩu nước mắt do vừa khóc cũng như là vừa ngủ dậy

(Yue: tui hay bị thế á mỗi lần ngủ dậy í như là vừa khóc lun)

Hình bóng khuôn mặt đang mỉm cưởi của mẹ lọt vào tầm mắt tôi, còn bàn tay của mẹ đang nhẹ nhàng vuốt mái tóc

Cảm giác trong lòng như nhẹ đi khi cuối cùng nút thắt trong lòng tôi bao lâu nay đã được gỡ rối

Giây phút như đang chậm lại đều khiến lòng tôi như đang bay bổng trên mây

Ước gì khoảnh khắc này kéo dài thêm chút nữa~

-Con dậy rồi à! (mẹ)

-Ưn (Shouta)

-hàoo uổi áng mẹ! (Shouta)

Tôi ngáp một tràng dài khi nói với mẹ

-Chào buổi chiều mới đúng nhé! (mẹ)

-Hể?

Đã là buổi chiều rồi sao ạ? (Shouta)

Mà khoan đã tôi đang gối đầu vào đâu nhỉ cái gối của tôi bình thường đâu có thơm như thế này

Tôi quay người lại thì đập vào mặt tôi là hai quả dưa hấu có khi chúng còn to hơn đầu của tôi

Còn phần tôi đang gối đầu lên là

Đúng vậy

Đây chính là gối đùi chỉ có trong truyền thuyết

Tôi bật dậy khỏi lớp gối mofumofu đấy với khuôn mặt đỏ bừng

-Ara Ara!

Chỉ là gối đùi thôi mà mặt con có cần phải đỏ đến thế không fufufu (mẹ)

-Không-không có...hì Auu (Shouta)

Tại sao chứ tôi lỡ cắn trúng lưỡi ngay lúc này cơ chứ

-Ara!

Dễ thương chưa kìa fufu! (mẹ)

-C.o..n n..á on c.h..ai cơ mà sao lại dễ thương được (Shouta)

-Thế con nhìn bản thân ở trong gương chưa? (mẹ)

Mẹ nói đến đấy khiến tôi bị khựng lại vài giây

-C-chưa ạ? (shouta)

-Chà thế thì nhìn thôi? (mẹ)

-Ahh um nên để lần sau thì hơn ạ (Shouta)

-Thế nào nhỉ? con nên thử ngắm lại cơ thể của mình bây giờ đi (mẹ)

-Iya con chưa chuẩn bị tinh thần (Shouta)

-Hmm vì phòng con không có gương nên...gương à (mẹ)

-Ahh!

ở ngoài cửa hành lang có một tấm gương ở đó (mẹ)

-Iyada con không ra khỏi đây đâu! (Shouta)

-Nếu con muốn thì mẹ sẽ không ép con vậy haz (mẹ)

Mẹ vừa thở dài sao

Ngoại hình của tôi bây giờ có 'khác trước' đâu nên tôi nghĩ là không cần thiết lắm

Nhưng khuôn mặt mẹ đang trở nên ủ rũ

Ahhh

Tôi phải làm gì đây

Mối quan hệ mẹ con vừa mới gắn kết lại mà tôi lại khiến nó như trước ư

-N-nếu thử một chút thì cũng không sao ạ (Shouta)

-Hoho thế thì đi thôi!! (mẹ)

Khoan đã sao biểu cảm của mẹ thay đổi nhanh vậy từ đang ủ rũ sao mẹ lại phấn khích lại thường như vậy

-Con con vẫn cần chút tinh thần để ra khỏi đây ạ! (Shouta)

-Um vậy thì đi thôi (mẹ)

Mẹ đứng lên và đưa bàn tay ra trước mặt tôi

-Đi nào (mẹ)

-Vâng! (Shouta)

-------------------------------------------------------

Shouta sắp ra khỏi phòng rồi

Nhưng mà là của chap sau nhé

Từ chap trước tui đã đặt ra chỉ tiêu là

70 view và 20 vote nên từ bây giờ tui sẽ áp dụng nhé

Mọi người nhanh vote để ra chap nào
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chương 13


Nắm lấy đôi bàn tay của mẹ tôi đứng dậy loạng choạng bước đi từng bước một ra cánh cửa phòng đang được mở

Từng chút

Từng chút một

Tiến tới

Cuối cùng thì cũng đến vạch ranh giới giữa căn phòng và thế giới ngoài kia

Cả người tôi run lên khi chuẩn bị bước tới ranh giới cuối cùng

Trán tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh và choáng váng, tâm chí tôi lại lần nữa suýt rơi vào khoảng không vực thẳm như lần đó nhưng

Đôi bàn tay ấy đã kéo tôi trở lại từ vực thẳm đó

Đôi bàn tay mịn màng và ấp áp đanh nắm chặt bàn tay tôi lại và nhẹ nhàng ôm lấy đầu tôi tựa vào lòng mẹ

Sự ấm áp đó lan toả từ người mẹ sang cho tôi dần khiến tôi bình tĩnh trở lại

Mẹ xoa đầu tôi nói

-Không sao nữa rồi!

Mọi truyện đã qua rồi!

Và bây giờ con đã có mẹ ở bên cạnh rồi! (mẹ)

-Nếu cả thế giới này quay lưng lại với con (mẹ)

-Mẹ sẽ nhất không bao giờ buông con ra lần nữa đâu!

Mẹ hứa đó! (mẹ)

-Thế nên con sẽ làm được! (mẹ)

-Cố gắng lên nào! (mẹ)

Những lời nói của mẹ khiến tôi khó lòng nào kiểm soát được cảm xúc hiện tại trong tôi

Ngay từ đầu tôi chỉ muốn nghe được những câu nói này

Ngay từ đầu tôi chỉ cần những câu nói này

Đã muốn được an ủi như bây giờ

Đã muốn sự ấm áp của gia đình như bây giờ

Và ngay từ đầu tôi chỉ cần như thế này thôi

Chính vì thế mọi chuyện đã là quá khứ rồi!

Một quá khứ sẽ không được nhắc lại

Một quá khứ sẽ biến mất cùng với con người trước đây của tôi

Và tôi sẽ không bỏ chạy nữa mà lần này tôi sẽ dối mặt với nó

Tạm biệt Shouta của quá khứ !!

Và đây chính là bước khởi đầu cho Shouta của tương lại!!

-Mình đi thôi mẹ!! (Shouta)

-----------------------------------------------------------

Mình đã viết đủ KPI cho tuần này vượt quá dự đình của tui rồi thế nên là tối này sẽ có chap cuối của tuần này! (Chủ nhật của tui chỉ có ngủ thôi nhé thế nên hong có chap đâu)

Và tuần sau sẽ là chuỗi ngày bắt đầu lại cuộc sống mới của Shouta!!

Và 70 view hoặc 20 vote sẽ là động lực cho mình sáng tác tiếp nhé
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chương 14


Chap này được đăng lên để chữa cháy lại cái chap bị tui đăng nhầm lên kia

------------------------------------------------------------

-Nào nào Shouta!

Con đã bình tĩnh hơn chưa?

Nhìn con rất dễ thương mà! (mẹ)

-Cực kì không ổn ạ!!! (Shouta)

-Ara! có gì mà không ổn chứ!

Nhất là với ngoại hình này con sẽ làm đổ biết bao chàng trai đấy! (mẹ)

-Không được bố sẽ không để thiên thần của bố phải cưới bất kì thằng nam thối nào đâu! (Takeru)

-Tại sao lại thành ra thế chứ! (Shouta)

-Em hãy chấp nhận đi Shouta sự thật ở trước mắt em rồi (Sora)

-Đúng đúng!

Nhất là khi em dễ thương như này! (Kazuya)

-Ư..Ư...EM LÀ CON TRAI ĐẤY!!!! (Shouta)

Ư Ư tại sao lại có chap này...

à nhầm tại sao mọi truyện thành ra như thế này ư, phải kể đến vài tiếng trước khi tôi bước ra khỏi phòng

====>

-Nào nào Shouta con không cần phải nhắm mắt như vậy đâu! (mẹ)

-Mở mắt ra nào!

Chúng ta ra đến nới rồi! (mẹ)

-Hả đã ra ngoài rồi ư! (Shouta)

Sau khi cùng mẹ bước ra khỏi ranh giới cuối cùng của căn phòng thì tôi đã không thể cản lại sự hồi hộp này trong lòng mà nắm chặt lấy người mẹ và bước theo từng bước chân cùng mẹ

Sau khi được mẹ đưa ra đến nới tôi mở mắt ra và mọi thứ trước mắt khiến tôi có cảm giác nhớ nhung, từng chỗ một mỗi bước đi tôi lại hoài niệm về năm tháng tôi ở ngoài căn phòng

Phòng của tôi ở tầng 2 nên khi tôi nhìn ra ngoài cửa mọi thứ đều đã thay đổi kể từ khi tôi nhìn chúng lần cuối

Từng con đường từng ngồi nhà xung quanh cho đến cây cối mọi thứ đều đã có sự thay đổi nhất định

Ngoài những thứ thay đổi thì cũng có những chỗ vẫn như lúc đầu tôi nhìn chúng

Tất cả mọi thứ đều mang cho mình một sức sống riêng biệt

Mọi thứ đều gợi lại sự hoài niệm của quá khứ

-Nào nào bây giờ chúng ta đi xuống nào!! (mẹ)

-Vâng ạ! (Shouta)

Tôi lại một lần nữa bám vào mẹ như lúc ra khỏi phòng

-Nhìn con kìa! trông dễ thương quá! (mẹ)

-Sao nãy giờ mẹ cứ nói con dễ thương hoài vậy, con là con trai đấy (Shouta)

-Vậy sao fufufu!

'hoá ra là thằng bé vẫn chưa biết' (mẹ)

-Hả?

Mẹ vừa nói gì vậy? (Shouta)

-Iya không có gì đâu (mẹ)

Chắc chắn mẹ có nói gì đó mà

Bước ra tới phòng khách tôi có bắt gặp ánh mắt của anh,chị đang nhìn chằm chằm vào tôi và cả hai đều đồng thanh nói

-Đễ thương quá (Kazuya, Sora)

Nói xong Nii-chan gục xuống đất còn Nee-chan thì lấy tay che mũi

-Hiii!

M..Mọi người sao vậy (Shouta)

-Ara ara hai đứa từ từ nào Shouta mới vừa ra khỏi phòng thôi đấy (mẹ)

Tôi bám vào áo mẹ đi tới chỗ hai người đang gục ở đó

-Ư không chịu nổi rồi (Sora)

-...........Khục** (Kazuya)

-Awawaaaa!!

Nii-chan Nee-chan hai người ổn chứ (Shouta)

-Nào nào hai đứa nhìn Shouta đang hoảng loạn lên chứ! (mẹ)

-Tại sao mẹ vẫn chịu được sát thương lớn như vậy?

(Sora)

-Đúng vậy! (Sora)

-Thực ra là mẹ cũng sắp không chịu được nữa rồi vì Shouta nên hai đưa bình tĩnh trở lại đi hồn Shouta sắp lìa ra khỏi xác rồi kìa (mẹ)

-Shouta!!!!! (?)

Lúc mẹ vừa nói hết câu thì có tiếng mở cửa mạnh cùng tiếng thở gấp do vừa hoạt động mạnh

-Shouta ư? (?)

Là bố

Tại sao bố lại ở đây vào lúc này

Đáng lẽ ra là bố phải ở công ty rồi chứ

Khoan có lẽ là vì có sự hiện diện của tôi ở đây ư

Bố đang lại gần tôi

Đáng sợ quá

Với dáng người to cao thêm khuôn mặt dữ dằn cộng thêm với đôi mắt đầy nghiêm túc

Tôi phải làm gì đây

Bố đang rút ngắn khoảng cách với tôi và cúi xuống nhìn tôi trong khi tôi đang run rẩy nước mắt tuôn ra trước bố và bám vào chân mẹ

Và bố đang...

-Shouta!!!!

À bố xin lỗi trước kia là bố đã không nghĩ đến con và đập đi mấy cái đồ cùa con cho nên bây giờ bố xin hứa về sau sẽ đền lại cho con mọi thứ và cả bố nữa thế nên cho bố xin lỗi nhé!!

Huhuuhu

Và người đàn ông đang quỳ xuống ôm lấy tôi khóc đó chính là bố của tôi Souma Takeru

Ngoại hình của bố có thể khiến ai nhìn vào cũng khiếp sợ nhất là lúc khi đi kí hợp đồng với công ty khác và là một chủ tịch của công ti nhưng tính cách bên trong thì lại...'Đồ cuồng những thứ dễ thương và con gái' à mà không nói nữa

-Shouta à cho bố xin lỗi!! (Kakeru)

-Uuuuuuuuuu! (Shouta)

-............(Shouta)

-Etou bố à Shouta sắp thăng thiên rồi kìa (Sora)

-Ahhh Shouta bố xin lỗi! (bố)

-Phụt hahahaha!

Và thế là cả nhà đều cười trước hình ảnh bố đang khóc khi ôm lấy tôi

Chà đây có lẽ là niềm vui của gia đình
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Tui đang hết ý tưởng


Như mọi người đọc tiêu đề thì thấy hiện tại tui đang cạn chất xám do hay đúng hơn là mất động lực viết tiếp cho nên tui sẽ cumback vào một ngày không xa và sẽ ra chương mới cho bộ đầu tay của tui lẫn làm end sớm để làm tiếp ss2 nhé

Tui nghĩ là trong khoảng tgian mà tui ngừng viết thì tui sẽ dịch truyện nên mọi người muốn tui dịch bộ nào thì commen nhé

Và project dịch sắp tới của tui là bộ này nhé:


Sayonara!!
 
(Remake)Làm Hikikomori Sau 3 Năm, Tôi Bị Cả Nhà Phát Hiện Ra Là Con Gái
Chương 15


-Và Shouta con đã biết ngoại hình của mình bây giờ ra sao chưa (mẹ)

Tôi hơi run lên khi mẹ nói đến ngoại hình của tôi bây giờ

-Chưa a-ạ (Shouta)

Khi từ lúc tôi biến thành quái vật mọi truyện đều đi theo hướng tích cực chắc dù ngoại hình bây giờ như thế nào đi chăng nữa tôi cũng phải cảm ơn nó mất

-Nào nào con nhìn vào đây nào! (mẹ)

-Khoan khoan con chắc là con không muốn biết mình bây giờ ra sao đâu! (Shouta)

-Con chắc chứ bây giờ con gái của bố nhìn rất... khục* (Kakeru)

Chưa nói hết câu bố đã bị mẹ cho một chưởng vào bụng nằm tại chỗ mà khoan đã

-Con gái là sao ạ? (Shouta)

-Không có gì đâu Shouta con nên tự nhìn đi thì hơn (mẹ)

-bố thật sự không sao chứ? (Shouta)

-Um bố hoàn toàn ổn mà!

ĐÚNG KHÔNG ÔNG XÃ! (mẹ)

-Khục* Khục* b-bố còn khoẻ chán không có gì đâu Shouta (bố)

-Kệ mọi người chúng ta đi thôi Shouta để chị đưa em đi! (Sora)

-Khoan đã nào phải là anh mới đúng chứ!

Con trai đi với nhau mới đúng chứ nhỉ Shouta (Kazuya)

-Hả?

Anh nghĩ bây giờ phù hợp với từ con trai đấy à bây giờ Shouta đang là con mu...mu...mu anh làm cái gì đấy (Sora)

Cả chị nữa nãy giờ cứ nhắc đến con gái là sao

-Suỵt Shouta vẫn chưa biết đâu nhưng với tư cách là anh cả với em trai thì anh sẽ đưa Shouta đi thì hơn (Kazuya)

-Ở đâu mà anh lấy quyền đưa Shouta đi trước hả đồ trai tân này (Sora)

-Cái gì mà trai tân!

Còn hơn là đồ giày độn thêm 5 cm (Kazuya)

-Còn hơn anh vẫn thua em đứng top của trường nhé đồ top 2 ạ (Sora)

-Gừ* Gừ* Gừ*

-Nhẹ tay thôi bà xã tay anh sắp (bố)

-Ara!

Sắp làm sao cơ?

Một chút nữa vẫn được mà (mẹ)

-Kack*

-ahhhhhh (tiếng hét mà ai cũng biết là của ai)

-Anh*****

-em*******

-Ara!******

-Gahhhhh****

Ồn ào quá có phải lúc nào nhà tôi lúc nào cũng ồn ào như này vậy sao

Trước đây tôi chưa từng thấy bố bị mẹ vật ra trong khi đang khóc và kêu oai oái, còn bên phía Nii-chan và Nee-chan đang sắp đến cực điểm rồi có khi họ còn sắp lao vào nhau đến nơi

Tôi phải làm gì bây giờ loạn hết lên

Tôi muốn nói ra, muốn nói mọi người hãy dừng lại.

Mỗi lần định nói ra thì lại hiện ra những ngày tháng của quá khứ kia, khiến cả người tôi cứng đờ không thể nói được câu nào

"

-Câm mồm vào

-Mày ồn ào quá đấy

-Mày Không có tội hả

-Tất cả là do mày

-Tại mày

-Mày nên biến đi thì hơn

Những lời đó lại xuất hiện trong đầu tôi

Đáng sợ quá

Đáng lẽ ra tôi nên ở trong phòng mới phải

Ồn ào

Đau đầu quá

Đừng

Làm ơn

Đừng nói nữa

Tôi ôm đầu chạy một mạch lên phòng và cửa đóng lại và một lần nữa tôi lại chạy sẽ chạy khỏi cái thế giới ồn ào này "

Nhưng tất cả chỉ là trong suy nghĩ của tôi.

Bằng chứng là bây giờ tôi đã bước ra khỏi phòng

Khi đó khuôn mặt đang khóc của mẹ hiện lên, giúp tôi hiểu được rằng.

Khi trốn đằng sau lớp cửa kia không thế khiến quá khứ kia biến mất, nó chỉ giúp tôi mỗi ngày gặm nỗi đau đó.

Không chỉ mình tôi đau mà còn những người xung quanh tôi nữa

Lúc đó tôi chỉ biết trốn tránh khỏi nó

Nhưng bây giờ đã khác

Mẹ đã chủ động đứng lên hoà giải với tôi

Và cho tôi biết rằng những lời nói đó chỉ là sự nóng giận của cảm xúc phát tác mà thôi

Tôi muốn sự ấm áp đấy.

Sự ấm áp mà chỉ có gia đình mới có được

Cho nên tôi sẽ không chạy nữa

-A

-A-ano

-Ano m-mọi người có thể dừng lại được không ạ! (Shouta)

-Conn m-muốn cả nhà đi chung cùng nhau cho nên nên (Shouta)

-Mọi người không-không cần phải cãi nhau vậy đâu! (Shouta)

-Hmm!

Trong một khoảnh khắc cả nhà dừng hẳn lại và chuyển hết sự chú ý sang tôi

.

.

.

.

-phụt*

-hahaha** (Kazuya)

-Hể? (Shouta)

-Nào Nii-san anh đừng cười nữa!

Shouta đã nghiêm túc vậy rồi mà

-Dễ thương quá~~~ ( bố)

-Oya!

Con không phải nghiêm trọng vậy đâu Shouta cả nhà chỉ đang đùa giỡn chút thôi

-Hể? (Shouta)

Đùa chút ý của mẹ là sao?

Có phải từ lúc tôi ở trong phòng thì cái thế giới này thay đổi rồi ư.

Tôi vẫn đứng hình trước câu nói của mẹ

-Như mẹ nói đấy chỉ là đang đùa giỡn chút thôi!

Màa theo ý em cả nhà sẽ đi cùng em nhé (Kazuya)

-Um cả nhà đi thì sẽ vui hơn đúng không! (Sora)

-Vậy bố,mẹ sẽ theo ý con vậy! (bố,mẹ)

-Nào cùng đi nào S... shouta? (Sora)

- Em có truyện gì vậy?

-M

-M? (Cả nhà)

-M

-M-m-mọi n... n... người quá đáng lắm! (Shouta)

Tôi phồng má trong vô thức

-Nhìn em ấy kìa dễ thương quá! (Kazuya)

-ẻm dỗi rồi! (Cả nhà)

-Không sao đâu Shouta sau trận này chắc không còn ai dám đùa nữa đâu.

Vậy đi thôi Shouta! (Sora)

-V-vậy thì đi thôi ạ! (Shouta)

Và thế là tôi cùng cả nhà bước ra phía trước tấm gương nhưng

-Gương cao quá! (Shouta)

Tấm gương hồi trong trí nhớ của tôi vẫn sử dụng được nó vẫn phản chiếu được phần đầu của tôi, nhưng lần này

-Hình như có vẻ em bị lùn đi đấy Shouta!

-Hm trước em vẫn đứng đến đây của anh (Kazuya)

Nii-chan đưa tay lên ngang bụng anh ấy có vẻ lúc đó tôi cao tầm 1m50

-Vậy là hồi trước em chỉ đứng đến ngang bụng anh thôi hả? (Shouta)

-Um và bây giờ chắc em cao khoảng 1m42 hay 1m45 tầm đấy (Kazuya)

Nii-chan đứng sang bên cạnh tôi, anh ấy lấy tay xoa đầu tôi để đo chiều cao của tôi hiện tại

-Mềm quá~ (Kazuya)

-Etou cái gì mềm ạ! (Shouta)

-K-không có gì!

Vậy để anh giúp em nhìn (Kazuya)

-Khoan, từ từ đã Nii-chan em chưa chuẩn bị tinh thần (Shouta)

-Có gì đâu nhìn em dễ thương mà (Kazuya)

-N-nhưng lỡ đâu em là một con quái vật xấu xí thì sao ạ? (Shouta)

-Làm gì có chuyện quái vật chứ (Kazuya)

Nói xong Nii-chan xách hai vai của tôi lên cao bằng gương,và hiện tại bên trong tấm gương phản chiếu lại hình ảnh một bé gái đang cố gắng thoát ra khỏi đôi tay đang xách hai vai cô bé.

Cô bé được bế lên bằng hai tay, nếu nhìn lướt qua ngoại hình của cô bé bạn sẽ hình dung ra ngay đó là một người nước ngoài khoảng 14-15 tuổi chưa trưởng thành đang mặc y hệt quần áo mà buổi sáng tôi vừa thay khác ở chỗ.

Với đôi mắt xanh lam của ngọc, mái trắng bạc hơi rối do chưa được chải chuốt dài đến éo, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn cộng thêm bờ môi hồng hào.

Cô bé cũng đang nhìn lại về phía của tôi

Nhưng mà cô bé kia ở đâu ra

-Ano kia là thiết bị gì mới ạ?

Mà tại sao em lại nhìn thấy một bé gái ngoại quốc đang được ai bế kia ạ? (Shouta)

-Em,con nhìn kĩ lại xem (cả nhà)

Tôi nhìn xung quanh mình xem cô bé đang ở đâu nhưng không có

-Nhưng mà con không thấy bé gái nào xung quanh cả? (Shouta)

-Vậy như này đi (mẹ)

-Kazuya còn đặt em xuống.

Rồi đầu tiên Sora sẽ đứng trước sau, đó là đến Kazuya, và ông xã, và cuối cùng... (mẹ)

Mẹ bế tôi lên và từ từ bước về phía bố và anh chị đang đứng trước gương

Iya tôi không muốn nhìn nữa đâu

-Rồi còn mở mắt ra đi Shouta! (mẹ)

-Nhưng nhưng... (Shouta)

-Không sao đâu có mẹ bên cạnh rồi (mẹ)

-Cả bố nữa! (bố)

-Đúng vậy Shouta vì cả nhà ở đây rồi nên sẽ không có chuyện gì sảy ra đâu cho nên em hay dũng cảm lên! (Kazuya,Sora)

-V... vậy thì! (Shouta)

Tôi nghe theo cả nhà mở chẫm rãi đôi mắt và nhìn về phía trước

Ở đấy có Anh, chị, bố, mẹ và đến tôi nhưng lần này lại là hình ảnh cô bé lúc nãy cũng đang được mẹ tôi bế trên tay.

Nhưng vị trí đấy là của tôi mà chẳng lẽ tôi là... cô bé đấy ư

-L-là con đây ư? (Shouta)

-Đúng vậy! (Cả nhà)

-Vậy tại sao con lại là cô bé trước mắt kia? (Shouta)

Tôi lấy tay cấu vào hai bên má để định hình lại đây có phải là mơ hay không.

Và cô bé kia lại làm giống ý hệt tôi

-Ara!

Mẹ không biết, mà con đã ở trong hình dáng này được bao lâu rồi?

-Etou hình như là... ...con không nhớ nhưng đã rất lâu rồi! (Shouta)

-Vậy đây là con hiện giờ đúng không?

-Đúng

-Con con vẫn còn là con trai đúng không

-...

-Trước hết thì Shouta!

Mẹ muốn nhờ con điều này

-D-dạ?

-Liệu con có muốn sống một cuộc sống mới với con bây giờ không?

Nếu con chọn ở lại trong phòng thì cũng không sao, và con chọn sống như trước nữa thì mẹ cũng không có ý kiến.

Hay một cuộc sống mới, thân phận mới và cả một gia đình sẽ luôn che chở cho con dù gì đi chăng nữa và sẽ không bao giờ phản lại niềm tin của con một lần nào nữa (mẹ)

-Nếu con không muốn làm con gái thì mẹ vẫn sẽ đối xử với con như con trai bình thường, còn nếu cuộc sống này có khó quá thì cũng đừng rời xa mẹ như trước nữa nhé! (mẹ)

"

-Con

-Con hức*...

-Con... tách* vẫn muốn ở cùng... hức* với gia đình!

-Con vẫn còn muốn được cùng với ... tách* cả nhà bên nhau!

-Con... vẫn muốn được ở bên mẹ một lần nữa!

" (Shouta)

-oaaaahhh

-Shouta mẹ xin lỗi!

-oaaaah

-Vậy chúng ta hãy bắt đầu lại cùng nhau nhé! (mẹ)

-v... vâng!!

Mẹ ôm chặt tôi vào lòng và nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Sau đó cả anh, chị và bố đều hạ người xuống bao bọc tôi lại bằng những cái, ôm ấm áp của gia đình

------------------------------------------------------------Hehe tôi đã lấy lại được động lực rồi!

Thực ra là lúc đó đang cay cú chút vì chơi game toàn thua lẫn vừa gacha Ayaka 80 lần mà có được một lần nên cay lắm và từ giờ tôi vẫn viết truyện tiếp nhé

Và ông nào có đang đọc bộ tui dịch kia thì tui bị ăn 3 cái gậy rồi nhé nên bị bên Wattpad cấm đăng rồi nên mọi người chịu khó nhai eng nhé

70 view X 20 vote có chap mới
 
Back
Top Bottom