-Và Shouta con đã biết ngoại hình của mình bây giờ ra sao chưa (mẹ)
Tôi hơi run lên khi mẹ nói đến ngoại hình của tôi bây giờ
-Chưa a-ạ (Shouta)
Khi từ lúc tôi biến thành quái vật mọi truyện đều đi theo hướng tích cực chắc dù ngoại hình bây giờ như thế nào đi chăng nữa tôi cũng phải cảm ơn nó mất
-Nào nào con nhìn vào đây nào! (mẹ)
-Khoan khoan con chắc là con không muốn biết mình bây giờ ra sao đâu! (Shouta)
-Con chắc chứ bây giờ con gái của bố nhìn rất... khục* (Kakeru)
Chưa nói hết câu bố đã bị mẹ cho một chưởng vào bụng nằm tại chỗ mà khoan đã
-Con gái là sao ạ? (Shouta)
-Không có gì đâu Shouta con nên tự nhìn đi thì hơn (mẹ)
-bố thật sự không sao chứ? (Shouta)
-Um bố hoàn toàn ổn mà!
ĐÚNG KHÔNG ÔNG XÃ! (mẹ)
-Khục* Khục* b-bố còn khoẻ chán không có gì đâu Shouta (bố)
-Kệ mọi người chúng ta đi thôi Shouta để chị đưa em đi! (Sora)
-Khoan đã nào phải là anh mới đúng chứ!
Con trai đi với nhau mới đúng chứ nhỉ Shouta (Kazuya)
-Hả?
Anh nghĩ bây giờ phù hợp với từ con trai đấy à bây giờ Shouta đang là con mu...mu...mu anh làm cái gì đấy (Sora)
Cả chị nữa nãy giờ cứ nhắc đến con gái là sao
-Suỵt Shouta vẫn chưa biết đâu nhưng với tư cách là anh cả với em trai thì anh sẽ đưa Shouta đi thì hơn (Kazuya)
-Ở đâu mà anh lấy quyền đưa Shouta đi trước hả đồ trai tân này (Sora)
-Cái gì mà trai tân!
Còn hơn là đồ giày độn thêm 5 cm (Kazuya)
-Còn hơn anh vẫn thua em đứng top của trường nhé đồ top 2 ạ (Sora)
-Gừ* Gừ* Gừ*
-Nhẹ tay thôi bà xã tay anh sắp (bố)
-Ara!
Sắp làm sao cơ?
Một chút nữa vẫn được mà (mẹ)
-Kack*
-ahhhhhh (tiếng hét mà ai cũng biết là của ai)
-Anh*****
-em*******
-Ara!******
-Gahhhhh****
Ồn ào quá có phải lúc nào nhà tôi lúc nào cũng ồn ào như này vậy sao
Trước đây tôi chưa từng thấy bố bị mẹ vật ra trong khi đang khóc và kêu oai oái, còn bên phía Nii-chan và Nee-chan đang sắp đến cực điểm rồi có khi họ còn sắp lao vào nhau đến nơi
Tôi phải làm gì bây giờ loạn hết lên
Tôi muốn nói ra, muốn nói mọi người hãy dừng lại.
Mỗi lần định nói ra thì lại hiện ra những ngày tháng của quá khứ kia, khiến cả người tôi cứng đờ không thể nói được câu nào
"
-Câm mồm vào
-Mày ồn ào quá đấy
-Mày Không có tội hả
-Tất cả là do mày
-Tại mày
-Mày nên biến đi thì hơn
Những lời đó lại xuất hiện trong đầu tôi
Đáng sợ quá
Đáng lẽ ra tôi nên ở trong phòng mới phải
Ồn ào
Đau đầu quá
Đừng
Làm ơn
Đừng nói nữa
Tôi ôm đầu chạy một mạch lên phòng và cửa đóng lại và một lần nữa tôi lại chạy sẽ chạy khỏi cái thế giới ồn ào này "
Nhưng tất cả chỉ là trong suy nghĩ của tôi.
Bằng chứng là bây giờ tôi đã bước ra khỏi phòng
Khi đó khuôn mặt đang khóc của mẹ hiện lên, giúp tôi hiểu được rằng.
Khi trốn đằng sau lớp cửa kia không thế khiến quá khứ kia biến mất, nó chỉ giúp tôi mỗi ngày gặm nỗi đau đó.
Không chỉ mình tôi đau mà còn những người xung quanh tôi nữa
Lúc đó tôi chỉ biết trốn tránh khỏi nó
Nhưng bây giờ đã khác
Mẹ đã chủ động đứng lên hoà giải với tôi
Và cho tôi biết rằng những lời nói đó chỉ là sự nóng giận của cảm xúc phát tác mà thôi
Tôi muốn sự ấm áp đấy.
Sự ấm áp mà chỉ có gia đình mới có được
Cho nên tôi sẽ không chạy nữa
-A
-A-ano
-Ano m-mọi người có thể dừng lại được không ạ! (Shouta)
-Conn m-muốn cả nhà đi chung cùng nhau cho nên nên (Shouta)
-Mọi người không-không cần phải cãi nhau vậy đâu! (Shouta)
-Hmm!
Trong một khoảnh khắc cả nhà dừng hẳn lại và chuyển hết sự chú ý sang tôi
.
.
.
.
-phụt*
-hahaha** (Kazuya)
-Hể? (Shouta)
-Nào Nii-san anh đừng cười nữa!
Shouta đã nghiêm túc vậy rồi mà
-Dễ thương quá~~~ ( bố)
-Oya!
Con không phải nghiêm trọng vậy đâu Shouta cả nhà chỉ đang đùa giỡn chút thôi
-Hể? (Shouta)
Đùa chút ý của mẹ là sao?
Có phải từ lúc tôi ở trong phòng thì cái thế giới này thay đổi rồi ư.
Tôi vẫn đứng hình trước câu nói của mẹ
-Như mẹ nói đấy chỉ là đang đùa giỡn chút thôi!
Màa theo ý em cả nhà sẽ đi cùng em nhé (Kazuya)
-Um cả nhà đi thì sẽ vui hơn đúng không! (Sora)
-Vậy bố,mẹ sẽ theo ý con vậy! (bố,mẹ)
-Nào cùng đi nào S... shouta? (Sora)
- Em có truyện gì vậy?
-M
-M? (Cả nhà)
-M
-M-m-mọi n... n... người quá đáng lắm! (Shouta)
Tôi phồng má trong vô thức
-Nhìn em ấy kìa dễ thương quá! (Kazuya)
-ẻm dỗi rồi! (Cả nhà)
-Không sao đâu Shouta sau trận này chắc không còn ai dám đùa nữa đâu.
Vậy đi thôi Shouta! (Sora)
-V-vậy thì đi thôi ạ! (Shouta)
Và thế là tôi cùng cả nhà bước ra phía trước tấm gương nhưng
-Gương cao quá! (Shouta)
Tấm gương hồi trong trí nhớ của tôi vẫn sử dụng được nó vẫn phản chiếu được phần đầu của tôi, nhưng lần này
-Hình như có vẻ em bị lùn đi đấy Shouta!
-Hm trước em vẫn đứng đến đây của anh (Kazuya)
Nii-chan đưa tay lên ngang bụng anh ấy có vẻ lúc đó tôi cao tầm 1m50
-Vậy là hồi trước em chỉ đứng đến ngang bụng anh thôi hả? (Shouta)
-Um và bây giờ chắc em cao khoảng 1m42 hay 1m45 tầm đấy (Kazuya)
Nii-chan đứng sang bên cạnh tôi, anh ấy lấy tay xoa đầu tôi để đo chiều cao của tôi hiện tại
-Mềm quá~ (Kazuya)
-Etou cái gì mềm ạ! (Shouta)
-K-không có gì!
Vậy để anh giúp em nhìn (Kazuya)
-Khoan, từ từ đã Nii-chan em chưa chuẩn bị tinh thần (Shouta)
-Có gì đâu nhìn em dễ thương mà (Kazuya)
-N-nhưng lỡ đâu em là một con quái vật xấu xí thì sao ạ? (Shouta)
-Làm gì có chuyện quái vật chứ (Kazuya)
Nói xong Nii-chan xách hai vai của tôi lên cao bằng gương,và hiện tại bên trong tấm gương phản chiếu lại hình ảnh một bé gái đang cố gắng thoát ra khỏi đôi tay đang xách hai vai cô bé.
Cô bé được bế lên bằng hai tay, nếu nhìn lướt qua ngoại hình của cô bé bạn sẽ hình dung ra ngay đó là một người nước ngoài khoảng 14-15 tuổi chưa trưởng thành đang mặc y hệt quần áo mà buổi sáng tôi vừa thay khác ở chỗ.
Với đôi mắt xanh lam của ngọc, mái trắng bạc hơi rối do chưa được chải chuốt dài đến éo, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn cộng thêm bờ môi hồng hào.
Cô bé cũng đang nhìn lại về phía của tôi
Nhưng mà cô bé kia ở đâu ra
-Ano kia là thiết bị gì mới ạ?
Mà tại sao em lại nhìn thấy một bé gái ngoại quốc đang được ai bế kia ạ? (Shouta)
-Em,con nhìn kĩ lại xem (cả nhà)
Tôi nhìn xung quanh mình xem cô bé đang ở đâu nhưng không có
-Nhưng mà con không thấy bé gái nào xung quanh cả? (Shouta)
-Vậy như này đi (mẹ)
-Kazuya còn đặt em xuống.
Rồi đầu tiên Sora sẽ đứng trước sau, đó là đến Kazuya, và ông xã, và cuối cùng... (mẹ)
Mẹ bế tôi lên và từ từ bước về phía bố và anh chị đang đứng trước gương
Iya tôi không muốn nhìn nữa đâu
-Rồi còn mở mắt ra đi Shouta! (mẹ)
-Nhưng nhưng... (Shouta)
-Không sao đâu có mẹ bên cạnh rồi (mẹ)
-Cả bố nữa! (bố)
-Đúng vậy Shouta vì cả nhà ở đây rồi nên sẽ không có chuyện gì sảy ra đâu cho nên em hay dũng cảm lên! (Kazuya,Sora)
-V... vậy thì! (Shouta)
Tôi nghe theo cả nhà mở chẫm rãi đôi mắt và nhìn về phía trước
Ở đấy có Anh, chị, bố, mẹ và đến tôi nhưng lần này lại là hình ảnh cô bé lúc nãy cũng đang được mẹ tôi bế trên tay.
Nhưng vị trí đấy là của tôi mà chẳng lẽ tôi là... cô bé đấy ư
-L-là con đây ư? (Shouta)
-Đúng vậy! (Cả nhà)
-Vậy tại sao con lại là cô bé trước mắt kia? (Shouta)
Tôi lấy tay cấu vào hai bên má để định hình lại đây có phải là mơ hay không.
Và cô bé kia lại làm giống ý hệt tôi
-Ara!
Mẹ không biết, mà con đã ở trong hình dáng này được bao lâu rồi?
-Etou hình như là... ...con không nhớ nhưng đã rất lâu rồi! (Shouta)
-Vậy đây là con hiện giờ đúng không?
-Đúng
-Con con vẫn còn là con trai đúng không
-...
-Trước hết thì Shouta!
Mẹ muốn nhờ con điều này
-D-dạ?
-Liệu con có muốn sống một cuộc sống mới với con bây giờ không?
Nếu con chọn ở lại trong phòng thì cũng không sao, và con chọn sống như trước nữa thì mẹ cũng không có ý kiến.
Hay một cuộc sống mới, thân phận mới và cả một gia đình sẽ luôn che chở cho con dù gì đi chăng nữa và sẽ không bao giờ phản lại niềm tin của con một lần nào nữa (mẹ)
-Nếu con không muốn làm con gái thì mẹ vẫn sẽ đối xử với con như con trai bình thường, còn nếu cuộc sống này có khó quá thì cũng đừng rời xa mẹ như trước nữa nhé! (mẹ)
"
-Con
-Con hức*...
-Con... tách* vẫn muốn ở cùng... hức* với gia đình!
-Con vẫn còn muốn được cùng với ... tách* cả nhà bên nhau!
-Con... vẫn muốn được ở bên mẹ một lần nữa!
" (Shouta)
-oaaaahhh
-Shouta mẹ xin lỗi!
-oaaaah
-Vậy chúng ta hãy bắt đầu lại cùng nhau nhé! (mẹ)
-v... vâng!!
Mẹ ôm chặt tôi vào lòng và nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Sau đó cả anh, chị và bố đều hạ người xuống bao bọc tôi lại bằng những cái, ôm ấm áp của gia đình
------------------------------------------------------------Hehe tôi đã lấy lại được động lực rồi!
Thực ra là lúc đó đang cay cú chút vì chơi game toàn thua lẫn vừa gacha Ayaka 80 lần mà có được một lần nên cay lắm và từ giờ tôi vẫn viết truyện tiếp nhé
Và ông nào có đang đọc bộ tui dịch kia thì tui bị ăn 3 cái gậy rồi nhé nên bị bên Wattpad cấm đăng rồi nên mọi người chịu khó nhai eng nhé
70 view X 20 vote có chap mới