Khác [ Record of Ragnarok ] Mao Bên Án Thư Hoàng Đế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405270302-256-k694597.jpg

[ Record Of Ragnarok ] Mao Bên Án Thư Hoàng Đế
Tác giả: HoaiAnhTran5
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

|Mao Bên Án Thư Hoàng Đế|
_ _ _ _
•RoR | Qin Shi Huang (Tần Thủy Hoàng) x Reader•
Tất cả đều là giả



recordofragnarok​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Record Of Ragnarok ] Mao Bên Án Thư Hoàng Đế
Chương 1: Giấy Trắng Dưới Thềm Long Bào


Tần Thủy Hoàng lên ngôi khi mới mười hai tuổi.

Ngày ấy, thiên hạ còn gọi ngài là Doanh Chính – một đứa trẻ khoác long bào quá rộng, đứng trên bậc ngọc cao lạnh, cúi đầu nghe vạn lời tung hô mà chưa hiểu hết hai chữ "đế vương" nặng đến nhường nào.

Trời Trung Nguyên khi đó xám nhạt như mực pha loãng, gió thổi qua cung Hàm Dương mang theo mùi kim loại và bụi đất của chiến tranh chưa kịp lắng.

Và cũng trong năm ấy, ngài gặp em.

Em không đứng trong điện vàng, không quỳ dưới thềm son.

Em ở ngoài thành, nơi con đường đất hẹp dẫn ra bến sông cũ.

Em là một thương nhân nhỏ, bán giấy.

Những tờ giấy thô, màu ngà, còn vết xơ của tre nứa, được buộc gọn bằng dây gai.

Ở thời Trung Cổ ấy, giấy chưa phải thứ xa xỉ, nhưng cũng chẳng phải vật mà người ta chú ý đến giữa tiếng binh đao.

Em ngồi dưới mái hiên thấp, lưng tựa cột gỗ, tay xếp giấy chậm rãi.

Ánh mắt em trầm, không sáng rực, không né tránh, như mặt nước ao làng buổi sớm: không gợn mà sâu.

Hôm đó, Doanh Chính cải trang ra ngoài thành.

Không có long bào, không có vương miện, chỉ là một thiếu niên vặm vỡ tuổi mới lớn, áo sẫm màu, theo sau vài thị vệ giấu mình trong bóng người.

Ngài dừng lại trước sạp giấy của em, rất lâu.

Em không vội mời chào.

Chỉ khi ngài chạm tay lên một tờ giấy, em mới vu vơ cất tiếng, giọng nhẹ như gió lùa qua hàng tre:

"Giấy này không để viết hịch.

Nó hợp để chép chuyện đời."

Ngài ngẩng lên.

Ánh mắt thiếu niên hoàng tộc khi ấy vẫn còn trong, chưa bị thời gian mài sắc.

Ngài hỏi em giấy dùng để làm gì.

Em đáp rằng giấy dùng để giữ lại những điều sợ bị quên.

Câu nói ấy không vang.

Nhưng nó lắng.

Từ hôm đó, Doanh Chính thường lui tới con đường ấy.

Không phải với danh phận hoàng đế, mà như một đứa trẻ trốn khỏi cung son.

Em không hỏi tên, không hỏi thân thế.

Em chỉ bán giấy, đôi khi đổi giấy lấy vài đồng, đôi khi đổi lấy một câu chuyện mà ngài kể vụn vặt: về những giấc mơ lặp lại, về nỗi sợ bị phản bội, về cảm giác cô độc giữa ngàn người cúi đầu.

Em nghe.

Chỉ nghe.

Ở bên em, thời gian trôi khác đi.

Không có triều nghị, không có mưu đồ.

Chỉ có tiếng nước sông vỗ bờ và mùi giấy mới phơi nắng.

Nhiều năm sau, Doanh Chính trở thành Tần Thủy Hoàng – vị hoàng đế mà thần cũng gọi bằng cái tên vừa kính sợ vừa thách thức.

Ngài thống nhất thiên hạ, xây tường thành dài như vết sẹo của lịch sử, truy cầu trường sinh, đối mặt với cả thần linh trên đấu trường sinh tử.

Nhưng rất ít người biết, trước khi dám đối diện với thần thánh, ngài từng là một đứa trẻ ngồi trước sạp giấy nhỏ, lặng im nghe em kể về những dòng sông không có biên giới.

Em chưa từng bước vào cung.

Em vẫn là thương nhân bán giấy, sống đời lặng lẽ như cách em nói.

Có lần ngài hỏi vì sao em không theo ngài, em chỉ cười, bảo rằng giấy sinh ra để nằm yên, không hợp với ngai vàng.

Tần Thủy Hoàng không giữ em bên mình.

Ngài giữ ký ức về em, tên em.

Giữa tiếng gươm giáo của nhân loại và tiếng cười lạnh của thần linh, có những lúc ngài nhớ đến mặt nước tĩnh lặng nơi ánh mắt em từng ở đó.

Và chính sự tĩnh lặng ấy khiến một con người dám đứng lên, không cúi đầu trước số mệnh.
 
[ Record Of Ragnarok ] Mao Bên Án Thư Hoàng Đế
Chương 2: Phùng Quân Nơi Chợ


Chiến trường nước Triệu hôm ấy không đỏ máu như lời người đời vẫn kể.

Chỉ là gió thổi qua những lá cờ dựng vội, vải phấp phới như sóng cạn, và mùi đất ẩm sau đêm mưa còn vương trên gót giày quân sĩ.

Tần Thủy Hoàng ngồi trong trướng lớn, thân còn trẻ mà ánh mắt đã sớm mang nét trầm của người gánh thiên hạ.

Trước mặt là những tờ giấy mỏng – không phải trúc giản nặng nề như cũ, mà là giấy mới, mềm, nhẹ, dễ gấp, dễ mang theo.

Giấy dùng để định ranh giới, ghi điều khoản, để lời nói không tan theo gió.

Người nước Triệu dè chừng, nói năng chậm rãi.

Cuộc đàm phán kéo dài như một dòng sông mùa cạn, không xiết, nhưng sâu.

Khi mọi dấu ấn tạm khép lại, Thủy Hoàng rời trướng.

Không cần nghi trượng, chỉ một lớp áo giản dị, vài cận vệ đứng xa.

Ngài muốn đi bộ.

Muốn nghe tiếng người, nhìn cuộc sống của vùng đất sắp bước vào trang sử khác.

Chợ nước Triệu nằm nép bên con đường đất.

Không lớn, không phồn hoa, chỉ là vài mái bạt cũ, vài sạp gỗ thấp.

Người bán chen giữa mùi rau khô, vải thô, kim loại rỉ, và tiếng gọi nhau khàn giọng.

Rồi ngài dừng bước.

Giữa dòng người tạp nham ấy, có một góc rất nhỏ.

Một tấm chiếu cũ trải trên đất.

Trên đó là giấy.

Không xếp cao, không phô trương.

Chỉ vài xấp giấy buộc bằng dây gai, cạnh còn sờn.

Bên cạnh là một cô gái trẻ, áo màu tro nhạt, tóc búi gọn, đôi tay hơi rám nắng nhưng sạch sẽ.

Nàng cúi đầu cẩn thận vuốt lại từng tờ giấy như vuốt yên một con chim dễ sợ hãi.

Khoảnh khắc ấy, thế gian bỗng lặng đi.

Thủy Hoàng nhận ra nàng trước khi lý trí kịp gọi tên.

Cũng dáng người ấy.

Cũng đôi mắt trầm như nước giếng sâu, không long lanh, không né tránh.

Là nàng.

Thương nhân nhỏ bán giấy năm nào.

Ngài đứng yên giữa chợ.

Một vị hoàng đế tương lai, giữa tiếng ồn ào, lại cảm thấy lòng mình lắng xuống như mặt hồ không gợn.

Nàng ngẩng lên khi có bóng người che nắng.

Ánh mắt chạm nhau.

Trong giây lát, không ai nói gì.

Chỉ có gió lật nhẹ mép giấy, phát ra âm thanh khẽ như tiếng thở.

Nàng nhận ra ngài, nhưng không lộ vẻ kinh hoảng.

Chỉ khẽ mở to mắt, rồi cúi đầu thấp hơn một chút, như cách một người bán nhỏ chào một khách quen cũ.

"Giấy... ngài còn dùng loại cũ không?"

Giọng nàng nhẹ, không run, không vồn vã.

Như thể việc gặp lại ngài giữa đất Triệu, giữa chiến tranh và chính sự, chỉ là một nhịp rẽ nhỏ của đời.

Thủy Hoàng mỉm cười.

Nụ cười hiếm hoi, thoáng qua như ánh nắng lọt qua mây.

Ngài ngồi xuống, ngay trên chiếc ghế gỗ thấp cạnh sạp.

Không màng bụi đất.

Không để ý ánh nhìn xung quanh.

"Ta vẫn dùng."

Ngài đáp.

"Và ta mừng vì vẫn còn người bán."

Nàng không hỏi vì sao ngài ở đây.

Không hỏi thân phận, không hỏi tương lai.

Chỉ lặng lẽ chọn cho ngài xấp giấy tốt nhất, buộc lại cẩn thận.

Trong khoảnh khắc ấy, giữa chợ nước Triệu, chiến tranh dường như ở rất xa.

Chỉ còn một vị vua trẻ, và một cô gái bán giấy nhỏ, gặp lại nhau như hai đường nước chảy chậm, tình cờ song song thêm một đoạn nữa.

Và lòng Tần Thủy Hoàng, lần đầu giữa gió cát binh đao, lại có một niềm vui rất khẽ –

không vang như trống trận,

chỉ sâu, và yên,

như mặt nước tĩnh không gợn sóng.
 
Back
Top Bottom