Ngôn Tình Rể Quý Rể Hiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2700


Chương 2700

Mặc dù diện tích thành phố Hà Nội không lớn lắm nhưng lại có đầy đủ mọi thứ, những thứ cần có đều có cả.

Từ chỗ Cao Mỹ Lệ có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh sắc buổi tối rực rỡ của thành phố.

Những ánh đèn lấp lánh y như những ngôi sao cứ không ngừng chớp tắt trên bầu trời vậy.

Nơi này đúng là rất đẹp đó.

Đáng tiếc đây không phải là điểm đến cuối cùng của Cao Mỹ Lệ cô.

Cao Mỹ Lệ trầm ngâm một chút rồi thu lại ánh mắt và nhìn xuống dưới lầu.

Mặc dù cách khoảng hai mươi mét nhưng Cao Mỹ Lệ vẫn nhìn thấy Liễu Tông Trạch đang ở dưới lầu.

Anh ta cầm điếu thuốc đứng đó y như một tên ngốc vậy.

Nhưng Cao Mỹ Lệ biết Liễu Tông Trạch chưa bao giờ làm như thế trước mặt cô và cha mẹ cô, thậm chí trước mặt cô cũng rất khi hút thuốc.

Cao Mỹ Lệ cố hít thở đều, cô cắn chặt răng, nước mắt đã bắt đầu chuyển động trong khóe mắt rồi.

Hình ảnh của Liễu Tông Trạch dưới lầu cũng dần dần trở nên mờ đi.

Rất nhanh sau đó, có một chiếc xe đến, Cao Phong bước xuống từ chiếc xe và chào hỏi Liễu Tông Trạch.

Cao Mỹ Lệ nhanh chóng lau nước mắt và trở lại phòng.

Trong thang máy.

“Tại sao đột nhiên lại tìm tôi, có chuyện gì sao?” Cao Phong hỏi.

“Hí hí, anh Phong, không có gì, chỉ là chuyện của tôi và Mỹ Lệ thôi.”

“Tôi muốn sau khi đánh xong trận ở Đà Nẵng thì chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới.”

Liễu Tông Trạch vừa nói vừa cẩn thận quan sát biểu cảm của Cao Phong.

“Hôn lễ này của hai người không thành đâu.” Cao Phong bình thản trả lời.

“Ôi trời anh Phong, sao anh lại không chịu ủng hộ cho anh em của anh chứ?”

“Tôi và cục cưng là tình yêu thật sự mà, thật đó, ngoài cô ấy ra Liễu Tông Trạch này sẽ không cưới ai khác cả!”

Liễu Tông Trạch đứng trong thang máy thề thốt.

“Cao Mỹ Lệ ở trên đó à?” Cao Phong khẽ nhíu mày.

“Đúng vậy, tôi nghĩ hai người nên nói chuyện rõ ràng, có hiểu lầm gì cứ nói ra hết.” Liễu Tông Trạch nghiêm túc nói.

Cao Phong trầm ngâm vài giây rồi sờ sờ mũi nói: “Được, đi lên trước đã.”

“Vừa đúng lúc cô ta ở đó, vậy thì một lát tôi sẽ cho hai người xem một thứ.”

“Thứ gì vậy?” Liễu Tông Trạch tò mò hỏi.

Cao Phong không hết nói thêm gì, chỉ cúi đầu gửi một tin nhắn đi.

“Không vội, vẫn chưa phải lúc.”

“Đợi sau khi cậu xem xong mới quyết định có kết hôn với Cao Mỹ Lệ hay không đi?” Cao Phong nhẹ nhàng nói.

“Thế…được rồi được rồi, chúng ta đi lên trước nào.” Liễu Tông Trạch hơi ngơ ngác, sau đó bất lực lắc lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Hai người không nói nhiều lời, nhanh chóng đến cửa phòng.

“Tông Trạch, anh về rồi sao?” Cao Mỹ Lệ mở cửa ra và thấy Cao Phong đang đứng đó thì nhút nhát nói: “Anh Phong.”

Cao Phong nhìn Cao Mỹ Lệ một cái rồi khẽ lắc đầu, nhưng vẫn trả lời, sau đó bước vào trong phòng.

“Nào nào nào, anh Phong, em biết anh thích uống cái này, hôm nay hãy uống no say nhé.”

Liễu Tông Trạch thấy không khí có chút ngượng ngùng nên nhanh chóng cười lớn và mời Cao Phong đến trước bàn.

“Chà, Mỹ Lệ, sao còn chưa khui rượu vậy?” Liễu Tông Trạch cố ý nói.

“À…em không biết hai người thích uống loại nào nên không dám mở, để em rót rượu cho hai người.”

Cao Mỹ Lệ trông rất hiền thục, nhanh chóng vào vai nhân viên phục vụ.

“Nào nào nào, ngồi nào, anh Phong.” Liễu Tông Trạch cười khúc khích, dường như đang khoe cho Cao Phong thấy Cao Mỹ Lệ là một người rất hiểu chuyện vậy.

Cao Phong hiểu rõ nên chỉ biết lắc đầu bất lực, sau đó anh ngồi vào ghế.

“Tông Trạch.” Cao Phong gọi một tiếng.

“Anh Phong, khoan nói gì cả, chúng ta uống cạn ly này rồi mới nói chuyện, có được không?”

Liễu Tông Trạch cầm ly rượu đầy lên và nói với Cao Phong.

Cao Phong hơi do dự nhưng vẫn gật đầu nói: “Được!”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2701


Chương 2701

“Tôi cạn rồi, đến anh đấy!”

Liễu Tông Trạch vừa nói xong đã uống cạn hết ly rượu.

Cao Phong hơi khựng lại, sau đó cũng cầm ly rượu lên uống cạn.

“Anh Phong đừng gấp gáp, việc rót rượu hôm nay là của Mỹ Lệ.”

Liễu Tông Trạch thấy Cao Phong muốn cầm chai rượu lên bèn giành lấy cái ly và đặt xuống một bên.

Cao Mỹ Lệ gật gật đầu, không cần nói nhiều, cô ta chậm rãi thêm rượu cho hai người họ.

Cao Phong khẽ cười một cái, sau đó lấy điện thoại ra và cúi đầu gửi một tin nhắn đi.

Sau khi xác nhận Cao Mỹ Lệ không có ở nhà thì kế hoạch của Cao Phong và Lâm Vạn Quân đã bàn bạc trước đó tất nhiên là có thể thực hiện rồi.

“Anh Phong, hôm nay chúng ta đừng nói thứ khác, hãy nói về chuyện riêng của tôi đi.”

“Tôi biết là anh bận nhưng hãy bớt chút thời gian cho tôi, có được không?” Liễu Tông Trạch lại cầm ly rượu lên.

Cao Phong khẽ trầm ngâm vài giây, sau đó gật đầu nói: “Được!”

“Ực!”

Liễu Tông Trạch không nói nhiều lời, lại ngẩng đầu lên uống cạn ly rượu.

“Tông Trạch, anh uống ít thôi, anh Phong không phải người ngoài, anh không cần phải liều mạng như vậy.” Cao Mỹ Lệ nhanh chóng giữ ly rượu của Liễu Tông Trạch lại.

“Ha ha ha! Nói hay lắm, anh Phong quả thực không phải người ngoài.”

Liễu Tông Trạch cười ha hả, sau đó nói với Cao Phong: “Anh Phong nghe thấy chưa, Mỹ Lệ không xem anh là người ngoài nên trong lòng anh có suy nghĩ gì cứ nói thẳng có được không?”

“Dù sao cũng là câu đó, em trai anh cả đời này chỉ cưới một mình Mỹ Lệ thôi, anh vì hạnh phúc của em trai anh, hôm nay hãy nói rõ ràng đi.”

“Cho dù là hiểu lầm gì hay là có cách nghĩ gì khác thì tối nay hãy nói thằng ra đi, thế nào?” Liễu Tông Trạch bỏ ly rượu xuống và nghiêm túc nhìn Cao Phong.

“Không có hiểu lầm gì cả nhưng hai người thật sự không hợp nhau đâu.”

“Còn nguyên nhân là gì thì tôi nghĩ Cao Mỹ Lệ biết rõ đấy.” Cao Phong sờ sờ ly rượu và nói.

Trong lòng Cao Mỹ Lệ càng chắc chắn rằng Cao Phong có khả năng đã nghi ngờ cô ta chính là nội gián.

Nhưng trên mặt Cao Mỹ Lệ vẫn không có biến đổi gì, cô ta hơi hoang mang hỏi: “Anh Phong, em không hiểu ý của anh lắm.”

“Đúng vậy anh Phong, chuyện gì cũng phải có lý do chứ.”

“Câu nói kia nói thế nào nhỉ, không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng không có mối hận vô duyên vô cớ.”

“Anh cứ nói cho người em trai này biết, rốt cuộc anh nghĩ thế nào?” Liễu Tông Trạch cũng gật đầu nói.

Cao Phong nhìn Cao Mỹ Lệ, khuôn mặt cô ta ra vẻ vô tội, còn đan xen chút sợ hãi nữa, trông rất yếu đuối.

Nhìn qua Liễu Tông Trạch thì khuôn mặt anh ta đầy hoang mang, như thể Cao Phong đang đùa cợt mình vậy.

Trong tình huống này, Cao Phong không hề giải thích thêm gì nữa.

Bởi vì anh biết rõ nếu nói ra cũng chẳng có ích gì, chỉ khiến Liễu Tông Trạch thêm tức giận mà thôi.

“Uống rượu trước đã, một lát tôi sẽ cho cậu xem thứ này.”

“Vừa hay Cao Mỹ Lệ cũng ở đây, có thể cùng nhau xem.” Cao Phong xua tay và không muốn bàn luận về vấn đề này nữa.

Liễu Tông Trạch hơi ngơ ngác nhưng vẫn không nói gì và bảo Cao Mỹ Lệ tiếp tục rót rượu.

Đồng thời.

Lão Lâm Quân nhận được tin nhắn của Cao Phong nên đã hạ lệnh xuống.

Những người đã đợi sẵn lập tức hành động, họ tiến vào nhà của Cao Mỹ Lệ.

Lúc này trong nhà Cao Mỹ Lệ.

Hai vợ chồng Cao Dật Sơn đang nói gì đó trong phòng khách.

“Không được, trong lòng tôi vẫn rất lo lắng.”

Cao Dật Sơn nói rồi đứng dậy đi đi lại lại trong phòng khách.

“Ông kia, ông đang lo lắng gì chứ?” Vợ của Cao Dật Sơn hỏi.

“Tôi lo lắng cái gì ư? Bà không thấy là cô gái đó đang chống đối với Khối tập đoàn Đế Phong sao?”

“Mặc dù tôi không biết cô ta muốn làm gì nhưng chắc chắn không phải là chuyện tốt.”

“Tới lúc đó chúng ta cũng là đồng phạm đấy! Bà nghĩ Khối tập đoàn Đế Phong sẽ tha cho chúng ta sao?”

Cao Dật Sơn càng nói càng gấp gáp, trong lòng ông ta rất lo lắng, ông ta đưa tay ra tắt tivi đi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2702


Chương 2702

“Chúng ta đâu có làm gì đâu.” Vợ của Cao Dật Sơn có chút không phục.

“Ha ha, bà thì biết gì chứ?” Cao Dật Sơn cười lạnh lùng nói: “Nếu như xảy ra chuyện thì chúng ta cho dù có dính một chút thôi cũng đã không xong rồi.”

“Bà đừng nghi ngờ sức mạnh của Khối tập đoàn Đế Phong, bởi vì dám nghi ngờ thì cuối cùng cũng sẽ không có kết quả tốt đâu.”

“Bà phải biết là hơn hai trăm người bao vây ở bất động sản Phong Mai nhưng cuối cùng cũng phải rút hết đấy thôi?”

Cao Dật Sơn càng nói thì trong lòng càng lo lắng, ông ta quay lưng đi vào phòng ngủ.

“Ông làm gì vậy?” Vợ của Cao Dật Sơn vội vàng hỏi.

“Cái thành phố Hà Nội này không ở lâu được nữa, chúng ta phải đi thôi.” Cao Dật Sơn nói.

“Đi đâu chứ, đi rồi thì tiền làm thế nào?” Vợ của Cao Dật Sơn nhanh chóng hỏi.

“Tiền bảo họ chuyển khoản đi, chúng ta phải đi thôi.”

“Hãy nói là đi du lịch một khoảng thời gian, tránh giai đoạn này đã rồi tính.” Cao Dật Sơn mở tủ quần áo ra và bắt đầu thu dọn quần áo.

Vợ của Cao Dật Sơn do dự một chút, cũng gật gật đầu và bắt đầu chuẩn bị.

Nhưng chính lúc này lại vang lên tiếng chuông cửa.

Hai người ngừng động tác trên tay lại, trong lòng vốn đang lo lắng nay lại càng sợ hãi hơn nữa.

“Ai…ai vậy?” Cao Dật Sơn không dám hít thở, quay qua nhìn “mẹ” của Cao Mỹ Lệ một cái.

“Không biết…hay là Mỹ Lệ lúc đi không đem chìa khóa theo.” Vợ của Cao Dật Sơn cũng hoang mang.

“Đừng sợ, ra xem thử nào.” Cao Dật Sơn ngập ngừng nói.

Vợ của Cao Dật Sơn có chút lo lắng nhưng vẫn đến cửa và hỏi: “Ai vậy?”

“Xin chào, chúng tôi là cảnh sát thành phố Hà Nội, có một chuyện chúng tôi cần ông bà phối hợp điều tra.” Bên ngoài vang lên một giọng nói nghiêm túc.

Vợ của Cao Dật Sơn hơi ngơ ngác, sau đó nhìn qua mắt mèo quan sát thử.

Quả nhiên lúc này ở ngoài cửa có hai nhân viên mặc trang phục cảnh sát đang đứng đó.

“Mở cửa.” Cao Dật Sơn nói một tiếng.

Vợ của Cao Dật Sơn lúc này mới chậm rãi nắm lấy khóa cửa và mở cửa ra.

“Đồng chí, rốt cuộc là việc gì?”

Vợ của Cao Dật Sơn còn chưa nói xong thì đột nhiên trở nên ngơ ngác.

Hai người mặc đồng phục đứng ngoài cửa lúc này đã biến mất rồi.

Bây giờ ở ngoài cửa là mười mấy thanh niên mặc áo đen dữ tợn đứng đó.

Mười mấy người đứng chặn ngay cửa, sau đó còn đó hai người cầm máy quay tiến hành quay phim.

“Các người…các người đi nhầm chỗ rồi đúng không?” Vợ của Cao Dật Sơn có chút hoảng loạn, nhanh chóng đóng cửa lại.

Bà sợ cái gì? Có tật giật mình hả?” Người thanh niên đứng đầu nói.

Vợ của Cao Dật Sơn ngơ ngác và cúi đầu muốn đóng cửa.

“Lắc cắc!”

Đột nhiên một tiếng vang lên, sau đó cây súng trên tay đã chĩa vào đầu vợ của Cao Dật Sơn.

Cảm nhận thấy sự lạnh lẽo của cây súng và khí thế hừng hực của đám người kia, vợ của Cao Dật Sơn ngơ ngác không biết làm gì.

“Các người…các người làm gì vậy?” Cao Dật Sơn mở to mắt, nhanh chóng quát lên một tiếng.

“Tốt nhất hãy ngoan ngoãn, các người sẽ được an toàn.”

“Không phối hợp thì…” Người thanh niên đứng đầu chậm rãi nói.

“Phối hợp, phối hợp.” Vợ của Cao Dật Sơn vội vã trả lời.

Người thanh niên đứng đầu gật gật đầu rồi thu cây súng lại và đi vào trong nhà.

“Các cậu…các cậu muốn làm gì? Chúng tôi không làm cái gì cả.” Cao Dật Sơn đứng giữa phòng khách và nghiến răng run rẩy.

Người thanh niên đứng đầu nhìn lướt qua một cái, sau đó nói với mười mấy người phía sau: “Hành động!”

Mười mấy người kia không nói gì cả mà lập tức phân tán ra.

Trong đó một người cầm máy quay đi theo những người kia tiến hành rà soát, cả quá trình đều được ghi hình lại.

Một thanh niên khác lại cầm máy quay đặt vào các ngõ ngách trong phòng khách.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2703


Chương 2703

Góc độ này có thể quay được rất cả mọi người trong nhà, vừa quay được hai vợ chồng Cao Dật Sơn.

“Các cậu làm gì vậy, các cậu muốn làm gì?”

“Các cậu xông vào nhà riêng của dân là…là phạm pháp đấy!” Cao Dật Sơn thay đổi sắc mặt và hét lên.

“Đừng kêu la, có vài chuyện tôi muốn hỏi hai người.” Người thanh niên đứng đầu rất lạnh lùng, anh ta ngồi xuống ghế sô pha.

Cao Dật Sơn cũng cắn răng ngồi xuống.

Vốn dĩ trong lòng đã thấy sợ hãi rồi, bây giờ thấy cảnh tượng này, còn mang theo nhiều hàng nóng như vậy, họ không sợ mới là lạ đó.

“Câu hỏi đầu tiên, Cao Mỹ Lệ có phải là con gái của hai người không?” Người thanh niên đứng đầu hỏi thẳng.

Nghe thấy câu hỏi này, trong lòng hai vợ chồng Cao Dật Sơn giật thót lên, sắc mặt cũng có chút thay đổi.

Quả nhiên là vì Cao Mỹ Lệ mà đến!

Người thanh niên phụ trách ghi hình vợ chồng Cao Dật Sơn đã thay đổi góc độ, hướng máy quay về phía vợ chồng Cao Dật Sơn.

“Đúng vậy.” Cao Dật Sơn do dự vài giây rồi nhanh chóng trả lời.

“Thế thì được, hai người cho tôi xem hình lúc nhỏ của Cao Mỹ Lệ nào.” Người thanh niên đứng đầu chậm rãi hỏi.

Câu nói này khiến Cao Dật Sơn không thể trả lời được.

“Sao vậy, không có à?” Người thanh niên bình thản hỏi.

“Là thế này, chúng tôi vừa mới đến thành phố Hà Nội mới đây thôi.”

“Vì vậy nên rất nhiều thứ đều để lại ở thành phố cũ, không có mang đến.” Cao Dật Sơn giải thích.

Người thanh niên đứng đầu không nói gì cả mà chỉ yên lặng nhìn Cao Dật Sơn, trong ánh mắt đầy hứng thú.

“Bộp!”

Người thanh niên đặt một cây súng màu đen lên trên bàn.

“Tôi hỏi lần cuối cùng, trả lời cho thành thật thì còn con đường sống.”

“Nếu ngoan cố thì tới lúc xảy ra chuyện, chúng tôi không dám đảm bảo đâu.” Người thanh niên chậm rãi nói.

Cao Dật Sơn nheo mắt lại, tim đập thình thịch.

Còn vợ của ông ta cũng không chịu nổi nữa, bà ta kéo áo của Cao Dật Sơn và không ngừng trao đổi ánh mắt với ông ta.

“Được! Tôi nói, tôi nói.” Cao Dật Sơn do dự khoảng nửa phút thì từ từ lên tiếng nói.

Còn mười mấy thanh niên kia lúc này cũng đã lục tung cả căn nhà lên và kiểm tra từng ngõ ngách của căn nhà.

Người phụ trách ghi hình quay lại toàn bộ quá trình.

“Nói đi, thời gian của tôi không có nhiều.” Người thanh niên đứng đầu nói.

“Cao Mỹ Lệ không phải là con ruột của chúng tôi, cũng không phải con nuôi của chúng tôi đâu.”

“Mà là trước đó cô ta chủ động tìm chúng tôi, bảo chúng tôi đóng giả cha mẹ của cô ta thì sẽ cho chúng tôi một số tiền lớn.”

“Vừa hay chúng tôi phải đến thành phố Hà Nội nên không nghĩ ngợi nhiều đã đồng ý rồi.”

Cao Dật Sơn cúi đầu và nói rõ từng chữ.

Thật ra số tiền Cao Mỹ Lệ đưa họ khiến họ không cách nào từ chối được!

“Nói tiếp đi.” Người thanh niên đứng đầu làm một động tác với máy quay và nói.

“Sau khi chúng tôi cùng nhau đến thành phố Hà Nội thì đến ở trong khu dân cư này, ở đây không ai quen biết với chúng tôi cả.”

“Cô ta bảo chúng tôi nói với mọi người rằng cô ta là con gái của chúng tôi, còn những thông tin liên quan đến vấn đề thân phận của cô ta đều do cô ta tự làm ra cả.”

“Sau đó mỗi ngày cô ta đều đi ra ngoài kết bạn với những người có văn hóa, rồi quen biết với Liễu Tông Trạch.” Cao Dật Sơn tiếp tục nói.

“Tại sao lại quen biết với Liễu Tông Trạch? Còn nữa, cô ta còn nói gì với hai người không? Hai người có biết thân phận thật của cô ta không?”

Người thanh niên đứng đầu khẽ chau mày, sau đó lại liên tục đặt ra những câu hỏi.

“Không có, cô ta chưa bao giờ nói gì với chúng tôi cả, chuyện của cô ta chúng tôi cũng không dám can thiệp.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2704


Chương 2704

“Nhưng cô ta từng bảo chúng tôi hãy phối hợp với cô ta, lúc ban đầu hãy giữ thái độ lạnh nhạt với Liễu Tông Trạch, sau đó mới từ từ thay đổi thái độ để Liễu Tông Trạch cảm thấy chúng tôi đã dần dần chấp nhận cậu ta.” Cao Dật Sơn bây giờ không dám có nửa lời nói dối, hỏi gì đáp nấy.

“Thế nhưng về thân phận thật của cô ta thì chúng tôi thật sự không biết và cũng không dám hỏi.” Vợ của Cao Dật Sơn bổ sung thêm.

“Người thanh niên đứng đầu gật gật đầu hỏi: “Thế hai người có gì muốn bổ sung thêm không?”

“Đúng rồi, mấy ngày trước sau khi Cao Mỹ Lệ trở về thì cái hộp trước cửa nhà kêu “tít” một cái, cô ta nói mình bị nghe lén rồi.”

“Sau đó cô ta bảo chúng tôi hãy diễn một màn kịch, cố ý nhắc đến tên Liễu Tông Trạch và nói rằng cô ta rất thích Liễu Tông Trạch.”

Vợ của Cao Dật Sơn vừa nói vừa chỉ vào thứ trên khung cửa.

Camera lập tức chuyển hướng về phía trên cánh cửa.

Người thanh niên đứng đầu bước tới và lấy cái hộp kia xuống, sau đó đưa cho người thanh niên cầm máy quay.

“Cái này giống như máy giám sát có tín hiệu cực tốt, chức năng chủ yếu là để nghe lén.” Người thanh niên quan sát rồi đưa ra bình luận.

Người thanh niên đứng đầu gật gật đầu và mang cái hộp đó đặt về chỗ cũ.

“Hai người dám cùng với Cao Mỹ Lệ đối đầu với Khối tập đoàn Đế Phong à, có từng nghĩ đến hậu quả không?” Người thanh niên đứng đầu quay đầu và chau mày hỏi.

“Chúng tôi…chúng tôi không biết, chúng tôi không biết cô ta muốn đối đầu với các cậu!”

“Nếu không cậu cho chúng tôi mười cái gan chúng tôi cũng không dám làm thế.” Cao Dật Sơn nhanh chóng giải thích.

Người thanh niên đứng đầu cười lạnh lùng một cái và không nói thêm gì nữa.

“Anh Vũ, anh đến đây xem này.” Đột nhiên trong phòng vọng ra một tiếng gọi.

Người thanh niên đứng đầu vội vàng đi qua, đó chính là phòng của Cao Mỹ Lệ.

“Tìm thấy ở dưới gầm giường.” Một thanh niên khác lấy ra một cái hộp nhỏ, để trước mặt người thanh niên đứng đầu.

Máy quay ngay lập tức hướng thẳng về chiếc hộp nhỏ và quay thật rõ từng chi

Người thanh niên đứng đầu hít một hơi thật sâu rồi từ từ mở chiếc hộp ra, trên đó có một chiếc khóa nhỏ rất tinh xảo.

“Soạt soạt!”

Một thanh niên ở bên cạnh không chút do dự, trực tiếp lắp ống giảm thanh vào khẩu súng rồi đưa cho người thanh niên đứng đầu.”Pằng!”

Một phát súng, ổ khóa được mở ra ngay lập tức.

”Soạt!”

Chiếc hộp nhỏ được mở ra, bên trong là một số đồ vật nhỏ trông rất tinh xảo.

Hầu hết chúng đều là những dụng cụ nhỏ rất kỳ lạ, nhưng chắc chắn chúng không phải là những thứ mà người bình thường có thể sử dụng được.

Ngoài ra, có một cuốn sổ nhỏ.

Sau khi người thanh niên đứng đầu mở cuốn sổ ra, trong đó xuất hiện một dãy những số điện thoại.

Có khá nhiều trang có số điện thoại, xem ra cũng có khoảng mấy chục cái.

Một vài số điện thoại đầu tiên chắc là của những nhân vật quan trọng, chúng còn được đánh dấu bằng tên.

Người thứ ba, chính là Thuận Hiếu Hòa!

“Chà! Còn có thu hoạch ngoài ý muốn nữa, đây chính là danh sách nội gián à?”

Người thanh niên đứng đầu suy tư một lúc, sau đó trực tiếp đóng cuốn sổ lại.

Những thứ này, anh ta phải trực tiếp giao cho Lâm Vạn Quân.

Bởi vì anh ta thậm chí không thể đảm bảo rằng mọi người xung quanh anh ta đều vô tội.

“Còn phát hiện gì nữa không?” Người thanh niên đứng đầu quay đầu qua hỏi.

“Anh Vũ, em đã tìm khắp các phòng nhưng không thấy gì cả.” Vài người khác trả lời.

Người thanh niên đứng đầu chậm rãi gật đầu, Cao Mỹ Lệ nhất định sẽ không để những thứ này ở phòng của vợ chồng Cao Dật Sơn.

Tuy nhiên, những thứ trong chiếc hộp nhỏ này cũng đủ để xác nhận thân phận của Cao Mỹ Lệ rồi.

Đặc biệt là cuốn sổ đó, danh sách bên trong nhất định là thông tin liên lạc của tất cả các nội gián.

Chỉ với thứ này thôi thì Cao Mỹ Lệ đã không thể chối cãi được rồi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2705


Chương 2705

“Rút thôi!”

“Về phía quay phim, hãy chỉnh video và gửi cho lão Lâm Quân ngay lập tức.”

“Còn cái hộp nhỏ này, tôi sẽ mang đi.”

Sau khi người thanh niên đứng đầu nói xong câu đó thì trực tiếp đi ra khỏi cửa.

“Các cậu, các cậu… “ Cao Dật Sơn nhanh chóng gọi lại.

“Sao thế?” Người thanh niên đứng đầu lầy khẩu súng trên bàn và lạnh lùng hỏi.

“Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ không nói chuyện này ra ngoài, càng không nói cho Cao Mỹ Lệ biết.”

“Chỉ cần các cậu tha cho chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ không nói ra dù chỉ một chữ.” Cao Dật Sơn nói với gương mặt cầu khẩn.

“Ha ha.” Người thanh niên đứng đầu nhét khẩu súng vào sau lưng, sau đó nói: “Chúng tôi đã lấy được đồ của cô ta rồi, ông có nói hay không thì cô ta cũng sẽ biết.”

Nói xong những lời này, người thanh niên đứng đầu xoay người rời đi.

Khi bước tới cửa, anh ta lại dừng lại và nói: “Đừng cố bàn điều kiện với tôi, đắc tội với Khối tập đoàn Đế Phong thì dù các người có chạy trốn tới đâu cũng không thể trốn thoát được đâu.”

“Vâng vâng vâng, chúng tôi biết mà, chúng tôi biết mà.” Vợ chồng Cao Dật Sơn gật đầu lia lịa như gà đang mổ thóc vậy.

Đám đông nhanh chóng rời đi và chuyển tin tức này cho Lâm Vạn Quân với tốc độ nhanh nhất.

Lâm Vạn Quân cũng không dám chậm trễ, ông ta lập tức liên hệ với Cao Phong.

Tại phòng tổng thống ở khách sạn Minh Quân.

Cao Phong và Liễu Tông Trạch vẫn đang uống rượu trong phòng.

Cao Mỹ Lệ vẫn vào vai nhân viên phục vụ trong suốt cả quá trình, cô ta cứ liên tục rót rượu cho hai người.

Liễu Tông Trạch đã hơi ngà ngà say, ngay cả cách nói chuyện cũng hơi luống cuống rồi.

Còn mặt Cao Phong vẫn không biến sắc, nhưng thực tế trong lòng anh vẫn có chút lo lắng.

Anh đang đợi, đợi tin tức từ phía bên kia.

“Anh Phong, tôi nói thật với anh, Mỹ Lệ thực sự không tệ đâu.”

“Anh không thích cô ấy là bởi vì anh không hiểu cô ấy, nhưng tôi thì hiểu đấy! “

“Chúng tôi cũng đã quen nhau hơn một tháng rồi, tôi làm sao có thể không biết tính cách của cô ấy chứ? “

“Dịu dàng, hiền lành, chu đáo, đảm đang, ưu điểm của cô ấy có quá nhiều.”

Liễu Tông Trạch uống một ngụm rượu và vẫn đang luyên thuyên không ngừng với Cao Phong.

“Uống ít thôi, ngày mai còn phải xuất phát đấy.” Cao Phong nhẹ nhàng nói.

“Anh yên tâm đi, anh Phong, ngày mai tôi chắc chắn sẽ không vắng mặt!”

“Khi nào anh nói chúng ta đi thì chúng ta sẽ xuất phát ngay lập tức.”

“Bên tôi có hai chục nghìn người, vác cũng phải vác tôi đi theo, việc của anh Phong, tôi nhất định phải có mặt!”

“Tôi nói đừng uống nữa.” Cao Phong hơi chau mày.

Lỡ như Liễu Tông Trạch uống say rồi ngủ thiếp đi, vậy thì kế hoạch của anh không phải uổng phí công sức rồi sao.

Liễu Tông Trạch thấy Cao Phong như sắp nổi giận, anh ta lập tức ngoan ngoãn im lặng, không nói thêm gì nữa.

“Được rồi, Tông Trạch, anh Phong cũng chỉ vì muốn tốt cho anh, anh uống nốt ly này thôi, không được uống nữa.”

Cao Mỹ Lệ nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt hai ly rượu trước mặt bọn họ.

“Được! Anh Phong và bạn gái cũng đã lên tiếng rồi, vậy thì uống nốt ly này thôi! Không uống nữa! “

Liễu Tông Trạch cầm ly rượu lên và cụng ly với Cao Phong, sau đó một hơi uống cạn.

Cao Phong thở dài một cái rồi cũng nâng ly rượu lên uống một ngụm hết sạch.

Đúng lúc này, điện thoại của anh cuối cùng cũng vang lên.

Cao Phong lập tức bỏ ly rượu xuống và đi ra ngoài ban công.

“Tôi đi nghe điện thoại.” Cao Phong nói xong câu này liền trực tiếp đóng cửa ban công lại.

“Alo, chú Lâm Quân.” Cao Phong nhẹ giọng nói.

Mặc dù hiệu quả cách âm giữa ban công và phòng khách khá tốt, nhưng giọng của Cao Phong khi nói chuyện vẫn khá nhỏ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2706


Chương 2706

“Cậu Phong, kế hoạch đã thành công rồi! Cậu bây giờ có tiện nghe điện thoại không?” Giọng điệu của Lâm Vạn Quân lộ rõ vẻ phấn khích.

“Chú nói đi.” Cao Phong đưa tay lấy một điếu thuốc và châm lửa.

Lâm Vạn Quân gật gật đầu, sau đó bắt đầu báo cáo: “Cậu Phong, Cao Mỹ Lệ đúng là rất có vấn đề.”

“Chúng tôi tìm thấy một máy giám sát ở nhà cô ta, ngoài ra còn có một số đồ vật nữa.”

“Thứ quan trọng nhất là một cuốn sổ, bên trong là thông tin liên lạc của mười mấy tên nội gián!”

“Có câu, người khôn ngoan nghĩ ngàn việc ắt sẽ có một việc sai, quả là rất đúng mà.”

“Cao Mỹ Lệ này đã lên kế hoạch từ lâu, nhưng cô ta lại có thói quen viết lưu bút, lần này bị chúng ta bắt tại trận luôn rồi.”

Cao Phong nghe thế mới buông được tảng đá lớn trong lòng xuống.

“Tôi biết rồi.”

“Thế còn đoạn phim, có ghi hình lại không? “Cao Phong vội vàng hỏi.

“Sắp xong rồi, nó đang được chuyển từ bộ nhớ sang máy tính, sau đó sẽ trực tiếp gửi cho cậu.”

“Nhiều nhất là mấy phút nữa tôi sẽ trực tiếp gửi cho cậu. “ Lâm Vạn Quân đáp.

“Tốt lắm!” Cao Phong gật đầu rồi búng tàn thuốc đi, liếc nhìn về phía phòng khách.

Cao Mỹ Lệ vẫn đang đứng trong phòng khách và không hề nghe điện thoại.

Điều này có nghĩa là cha mẹ giả của Cao Mỹ Lệ không hề báo cáo với cô ta.

“Ha ha, Cao Mỹ Lệ, cuối cùng cô cũng thua rồi.”

Cao Phong cười nhạt một cái rồi xoay người đi vào trong phòng khách.

Thấy Cao Phong đi vào, Liễu Tông Trạch và Cao Mỹ Lệ đồng thời ngẩng đầu lên nhìn về phía Cao Phong.

Còn trong lòng Cao Phong lúc này đang vô cùng hào hứng, anh đi thẳng vào bàn và nâng ly rượu lên uống sạch một hơi.

Đây gọi là sảng khoái.

“Anh Phong, ai gọi cho anh thế, có phải có chuyện gì không?”

“Anh có việc thì đi cứ trước đi, hôm nay tôi không về đâu, tôi với Mỹ Lệ cũng không về, ha ha.” Liễu Tông Trạch uống đến mặt đỏ ngầu cả lên và nói với Cao Phong.

“Bây giờ, tôi mới không đi về đó.”

Cao Phong cười nhẹ rồi nhìn quanh trong phòng, xong anh chỉ vào tivi và hỏi: “Cái này có thể trực tiếp kết nối với điện thoại không? “

“Có thể đấy, không thành vấn đề, sao vậy anh Phong?” Liễu Tông Trạch đứng dậy.

“Không có gì, đợi một lát, tôi cho hai người xem một thứ rất thú vị.”

Cao Phong liếc nhìn Cao Mỹ Lệ một cái, sau đó đi đến cái tivi trước mặt và bật tivi lên.

Khi chạm phải ánh mắt của Cao Phong, Cao Mỹ Lệ không khỏi hoảng sợ, trong lòng cứ cảm thấy có một dự cảm không tốt lắm.

Ánh mắt đó của Cao Phong như nhìn thấu cô ta vậy.

Nhịp tim của Cao Mỹ Lệ bất chợt tăng nhanh lên, sau đó cô ta dựa vào người Liễu Tông Trạch ở bên cạnh.

Thứ duy nhất cô ta có thể dựa dẫm vào lúc này chính là sự tin tưởng của Liễu Tông Trạch.

“Thứ gì hay ho thế?” Liễu Tông Trạch cũng cảm thấy rất có hứng thú nên bước tới ngay lập tức.

“Bíp bíp.”

Tiếng thông báo của điện thoại đã vang lên.

Tiếng chuông điện thoại từ trên người Cao Phong vang lên.

Khoảnh khắc tiếng chuông vang lên, Cao Phong chỉ cười, Cao Mỹ Lệ lại có chút hoảng hốt.

Gương mặt vốn dĩ trắng trẻo mềm mại giờ lại trở nên trắng bệch dị thường, phảng phất nét sợ hãi.

Ngay trên vầng trán mịn màng cũng toát ra một lớp mồ hôi mịn.

Cô ta mặc dù không rõ cuối cùng thì Cao Phong đang nắm giữ thứ gì, nhưng hiện tại cô ta không khỏi cảm thấy lo lắng.

“Cô có vẻ đang rất căng thẳng?”

Cao Phong một bên cầm điện thoại lên, một bên nhẹ giọng hỏi: “Ở đây có cái gì khiến cô sợ sao?”

“Tôi…tôi không có.” Cao Mỹ Lệ sững người, theo bản năng lắc đầu.

“Tôi không hỏi cô.” Cao Phong cười nhạt, mở điện thoại lên.

Liễu Tông Trạch lúc này đang thất thần, tửu lượng dâng lên khiến anh ta càng cảm thấy mơ hồ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2707


Chương 2707

“Anh Phong, Mỹ Lệ, hai người đang nói cái gì vậy, sao tôi nghe không hiểu?” Liễu Tông Trạch vỗ trán, vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Không có gì, cậu sẽ hiểu ngay thôi!”

Cao Phong mở điện thoại, video Lâm Vạn Quân gửi đã đến.

Không thể không nói, tốc độ làm việc của Lâm Vạn Quân quả thực rất nhanh khiến Cao Phong rất hài lòng.

Tuy nhiên, việc tải video xuống cũng cần một chút thời gian.

Quá trình tải xuống mất khoảng mười phút, dung lượng của chiếc video này là khoảng 500Mb.

Cao Phong cũng không quá sốt ruột, tìm dây cap nhập dữ liệu ở phía sau TV, chuẩn bị kết nối với điện thoại.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Cao Phong không nhanh không chậm kéo dây truyền dữ liệu, ánh mắt của Liễu Tông Trạch và Cao Mỹ Lệ đều tập trung lên từng động tác của Cao Phong.

“Thình thịch!”

Nhịp tim của Cao Mỹ Lệ hiện tại đang đập rất nhanh, chính cô ta cũng có thể cảm nhận được nỗi bất an kia.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, video trong điện thoại của Cao Phong cũng đã sắp download xong.

Lớp mồ hôi trên trán Cao Mỹ Lệ càng lúc càng dày, cuối cùng tụ thành từng giọt mồ hôi bằng hạt đậu.

“Tách!”

Từng giọt mồ hôi rơi xuống trên gương mặt trắng bệch của Cao Mỹ Lệ.

“Ting!”

Âm thanh thông báo video đã tải xuống hoàn tất vang lên.

Cao Phong trước hết nhấn vào điện thoại một cái, xem qua nội dung có trong video.

Tuy nhiên khi vừa nhấp vào video, Cao Phong cảm thấy như mắt mình như chợt nhoè đi.

Cao Phong cho rằng là do ảnh hưởng của rượu, lấy tay dụi dụi mắt, sau đó nhìn lại điện thoại lần nữa.

Quả nhiên, đây là video điều tra về nhà của Cao Mỹ Lệ.

Đoạn sau là cuộc phỏng vấn của cha mẹ Cao Mỹ Lệ.

“Kịch hay!”

Cao Phong tự tin mỉm cười, kết nối điện thoại với TV.

“Bùm!”

Đúng vào lúc này, một âm thanh kinh thiên động địa từ dưới lầu vang lên, giống như tiếng sét đánh, làm cả người ba người ở trong phòng đều không thể đứng vững.

“Có sóng lớn, là bom sao?”

Liễu Tông Trạch dù sao cũng đã từng lăn lộn ở trong Tam Giác Vàng, nghe thấy tiếng động liền tỉnh rượu hơn phân nửa, nhanh chóng chạy đến phía ban công nhìn xuống dưới xem xét.

Cao Phong hơi sững sờ, nhưng vẫn không hề dừng việc mình đang làm lại, cầm điều khiển lên bắt đầu kết nối với điện thoại.

Không ai phát hiện rằng mồ hôi trên mặt Cao Mỹ Lệ đã bớt đi ít nhiều, cô ta thở phào một hơi.

“Khốn khiếp! Wrangler của mình!”

Bỗng nhiên từ ban công truyền tới tiếng gào thét đầy giận dữ của Liễu Tông Trạch.

Ngay sau đó, Liễu Tông Trạch liền quay người hướng về phía cửa ra vào xông ra.

“Cậu đi đâu vậy?” Cao Phong cau mày quát lên.

“Anh Phong, thứ ngu xuẩn nào đó đã đâm vào chiếc Wrangler của tôi, tôi phải xuống xem sao?”

Mặt của Liễu Tông Trạch đau đớn nhăn lại, đây chính là chiếc Wrangler nhập khẩu phiên bản đặt làm theo yêu cầu, trên xe còn có gắn logo độc quyền của anh ấy và Cao Mỹ Lệ.

“Cậu đứng lại đó cho tôi!” Cao Phong xoa xoa trán, sau đó hét lên: “Xe để đó tôi đền cho cậu một chiếc, trước hết mau đến cùng tôi xem cái này!”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2708


Chương 2708

“Ai dam anh Phong, chờ tôi quay lại rồi sẽ coi, đây là chiếc Wrangler bản độc quyền của tôi đó.”

Liễu Tông Trạch không hề quay đầu lại, trực tiếp mở cửa phòng đi ra.

Cửa phòng vừa mở ra, có hai nhân viên phục vụ gấp gáp chạy tới, gương mặt có chút bối rối:

“Cậu Tông Trạch à, ban nãy có vài người uống hơi nhiều nên đã đụng phải xe của cậu.”

“Họ còn nói xe của cậu cản đường và nhìn không vừa mắt.” Hai nhân viên giọng nói gấp gáp.

“Mẹ kiếp!”

Liễu Tông Trạch nghe xong càng cảm thấy tức giận, tiếp tục chửi bới: “Ở cái đất Hà Nội này, tôi muốn đậu xe ở đâu thì cứ đậu ở đấy đấy!”

“Tôi phải đi xem xem, mẹ kiếp, đúng là tự đi tìm đường chết mà!”

Liễu Tông Trạch chửi xong liền nhấc chân lao ra ngoài.

“Đứng lại! Tông Trạch, cậu đứng lại cho tôi!”

Cao Phong sững người, lập tức chạy lên ngăn cản.

“Anh Phong, đừng lo lắng, hôm nay tôi nhất định phải bắt chúng quỳ xuống gọi tôi là ông nội!”

Liễu Tông Trạch xua tay trả lời, sau đó nhìn về phía Cao Mỹ Lệ nói: “Mỹ Lệ, em ở lại nói chuyện với anh Phong đi, nói rõ ràng hết hiểu lầm cho anh ấy nghe, anh sẽ quay lại sớm thôi.”

Nói dứt câu, Liễu Tông Trạch đóng sầm cửa lại chạy xuống dưới.

“Cút!”

Cao Phong nhìn Cao Mỹ Lệ một chút, sau đó nhận ra có điểm gì đó không ổn, vội vàng muốn chạy tới kéo cửa ra.

“Anh Phong, anh đang làm gì vậy?” Cao Mỹ Lệ bước tới, chắn trước người Cao Phong.

“Tránh ra, Cao Mỹ Lệ, tôi nói cho cô biết, cô tốt nhất đừng tự mình tìm đường chết!”

“Bằng không, tôi thực sự sẽ g**t ch*t cô!” Cao Phong vươn tay đẩy Cao Mỹ Lệ ra.

“Anh Phong, sao anh có thể l* m*ng như vậy?”

Cao Mỹ Lệ trong nháy mắt thay đổi giọng điệu, nghe rất õng ẹo, vô cùng dịu dàng.

Những lời này thốt ra, Cao Mỹ Lệ đột nhiên tiến lên một bước, nhào vào trong lòng của Cao Phong.

Thân thể uốn éo, cọ xát vào người của Cao Phong.

“Cút!”

Cao Phong giận dữ hét lên đẩy Cao Mỹ Lệ ra.

Thế nhưng hiện tại, Cao Mỹ Lệ như một con rắn độc đã xác định được mục tiêu của mình, lần nữa nhào tới Cao Phong.

Hai cánh tay kéo tay Cao Phong đặt lên ngực mình, rồi áp sát mặt anh vào cơ thể mình.

“Anh Phong, không phải anh có ý với tôi sao? Không sao, tôi có thể.”

Cao Mỹ Lệ nói nhỏ, thổi những lời này vào tai Cao Phong.

“Cút ra xa khỏi tôi!”

Cao Phong vô cùng tức giận, trong lòng đã rõ, đây chắc chắn là kế hoạch của Cao Mỹ Lệ.

Trong lòng lúc này đang vô cùng lo lắng, Cao Phong không kịp nghĩ nhiều, đạp Cao Mỹ Lệ một cái.

“Anh Phong, đừng như vậy.” Cao Mỹ Lệ không hề tránh né, ngược lại đón lấy một cú đá từ Cao Phong, sau đó lại đứng lên.

“Hừ!” Cao Phong nắm chốt cửa, đẩy cửa ra đuổi theo Liễu Tông Trạch.

“Anh Phong!”

Cao Mỹ Lệ tiến lên ôm chầm lấy eo của Cao Phong, áp toàn bộ cơ thể vào lưng của anh.

Nếu đổi lại là bình thường, trong lòng Cao Phong còn có chút hứng thú.

Nhưng vào lúc này, anh chẳng còn thời gian mà suy nghĩ đến những chuyện này nữa.

“Mẹ nó! Đồ đê tiện!”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2709


Chương 2709

Cao Phong đột nhiên quay người, tát vào mặt Cao Mỹ Lệ một cái.

“Bốp!”

Một tiếng giòn vang, có thể thấy được rõ ràng dấu tay năm ngón in trên mặt Cao Mỹ Lệ. Khuôn mặt của cô ta sưng lên nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Thậm chí ngay cả mũi, cũng âm ỉ có máu chảy ra.

“Anh dám bước ra ngoài một bước, tối nay Liễu Tông Trạch sẽ chết!” Cao Mỹ Lệ một tay ôm mặt, cười lạnh nói.

Cao Phong cắn răng, quay người đi về phía tivi, muốn cầm điện thoại lên gọi.

“Anh Phong, anh nhìn tôi này.”

Cao Mỹ Lệ lại lần nữa quấn lấy, đồng thời bắt đầu c** s*ch quần áo, đưa tay ôm lấy Cao Phong.

“Bốp!”

Cao Phong một lần nữa quay người, lại tát thêm một bạt tay không chút thương tiếc.

Cái tát này, khiến nửa khuôn mặt còn lại của Cao Mỹ Lệ cũng lập tức sưng lên.

Thế nhưng, Cao Phong phát hiện, cái tát này hình như anh đã dùng hết mọi sức lực.

Cơ thể có chút mềm nhũn, đầu óc cũng kêu lên ong ong.

Ngay cả lúc nhìn Cao Mỹ Lệ cũng xuất hiện ảo giác, cảm giác như có hai Cao Mỹ Lệ đang đứng trước mặt mình.

“Hộc, hộc.”

Cao Phong cắn răng thở hổn hển, muốn cầm điện thoại lên gọi.

Nhưng, tay cầm điện thoại vậy mà cũng có chút run rẩy, ngay cả điện thoại cũng không thể cầm chắc.

“Anh Phong, làm chuyện đó với tôi đi.”

Cao Mỹ Lệ lại lần nữa bước tới, trực tiếp hôn lên môi Cao Phong.

Cao Phong đưa tay muốn tiếp tục đẩy Cao Mỹ Lệ ra, nhưng sức lực của toàn thân lúc này lại đang dần dần mất đi.

Nếu như Cao Phong không cố gắng chống đỡ, e rằng lúc này đã gục xuống tại chỗ.

“Xoạt!”

Cao Phong muốn dùng tay đẩy Cao Mỹ Lệ ra, nhưng Cao Mỹ Lệ lại chủ động đưa tay ra, nắm lấy bàn tay của Cao Phong, ấn lên ngực của mình.

“Anh Phong, ngủ thôi.”

Cao Mỹ Lệ mỉm cười nhẹ nhàng, sau đó thì thầm một câu vào tai Cao Phong.

Mí mắt Cao Phong càng ngày càng nặng, càng ngày càng nặng, trong đầu đã là một mảng mơ hồ.

Nó giống như, đã ba ngày ba đêm chưa được chợp mắt, cảm giác như đang đứng cũng có thể ngủ thiếp đi.

Cao Phong đột nhiên cắn nhẹ đầu lưỡi, cưỡng ép bản thân tỉnh táo một chút, sau đó cầm lấy điện thoại, gửi cho Long Tuấn Hạo hai chữ.

Minh Quân!

Cao Phong vừa gửi đi, trước mắt bỗng nhiên đen kịt, cả người ngã xuống mặt đất.

Điện thoại cũng theo đó rơi xuống, đập xuống mặt đất.

Cao Mỹ Lệ đứng yên tại chỗ, nhìn Cao Phong đã hôn mê bất tỉnh, chậm rãi xoa xoa bên mặt.

Đứng yên mười giây, Cao Mỹ Lệ mới nhặt điện thoại của Cao Phong lên, nhìn vào nội dung trên đó.

Tin nhắn đã được gửi đi, đoán chừng Long Tuấn Hạo sẽ nhanh chóng tra được khách sạn Minh Quân, sau đó sẽ kéo người tới đây.

Cao Mỹ Lệ nhìn lại đoạn video Lâm Vạn Quân gửi đến, ngay khi mở nó ra, Cao Mỹ Lệ đột nhiên sinh ra một cảm giác lo sợ.

“Thật may, nó đến kịp lúc!”

Cao Mỹ Lệ thở phào, nhanh chóng xóa hết toàn bộ video trong điện thoại.

Sau đó kiểm tra lại một lượt, sau khi xác định không có vấn đề gì, mới bỏ điện thoại sang một bên.

Cao Mỹ Lệ biết, bản thân lúc này đã hoàn toàn bại lộ.

Ít nhất là Cao Phong và Lâm Vạn Quân đã biết, cô ta là nội gián.

Vì thế, cô ta đã không còn đường lui.

Nếu như mất đi lòng tin ở chỗ Liễu Tông Trạch nữa, vậy thì thứ chờ đợi cô ta, chỉ có một con đường chết.

Thế nên, Cao Mỹ Lệ chỉ suy nghĩ một lúc liền hiểu rõ. Con đường tiếp theo nên đi thế nào đã không còn thuận theo cô ta nữa rồi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2710


Chương 2710

Dưới lầu.

Năm sáu người bảo vệ khách sạn theo sau Liễu Tông Trạch, hùng hổ đi đến bãi đậu xe.

Chiếc Wrangler lúc này đã bị một chiếc xe ô tô điện đâm móp cửa xe, hoàn toàn biến dạng.

“Mẹ nó!”

Liễu Tông Trạch vô cùng đau lòng, bước tới chửi mắng: “Mẹ kiếp mấy người kia, như vậy thì làm sao mà chạy được nữa đây?”

“Ông đây đậu xe ở yên trong này, các người cũng đụng trúng được?”

Liễu Tông Trạch chỉ mắng chửi một câu bình thường, vốn dĩ cũng không nghĩ gì cả.

Nhưng, người trên chiếc xe xe ô tô điện lại cảm thấy khó chịu, một gã đàn ông cao to, vạm vỡ lập tức bước xuống.

“Thằng ranh con, mồm miệng sạch sẽ một chút, nói chuyện với ai cũng ông đây, ông đây vậy sao?”

Một câu này, lập tức khiến cho Liễu Tông Trạch ngây người.

“Các người nói cái gì?” Liễu Tông Trạch xoa xoa đầu hỏi.

“Nói mày là thằng ranh con đấy, thế nào?”

Gã đàn ông cao to, vạm vỡ không nói hai lời, tiến lên đấm Liễu Tông Trạch một cái.

Dù sao thì Liễu Tông Trạch cũng đã uống không ít rượu, vì thế phản ứng cũng có chút chậm chạp, còn chưa kịp né tránh, đã bị đấm một cú vào mũi.

“Con mẹ nó, xử tên đó cho tôi!”

Liễu Tông Trạch hoàn toàn nổi giận, lớn tiếng mắng mỏ.

Khách sạn Minh Quân này vốn là sản nghiệp của gia đình Liễu Tông Trạch, thế nên ngay cả nhân sự cũng đã có sẵn.

Thoáng chốc, bảy tám nhân viên bảo vệ đã chạy tới.

“Má nó! Thằng ranh con, hôm nay tao cho mày hiểu rõ, mày vĩnh viễn không biết được trong xe ô tô điện có thể chứa được bao nhiêu người.”

Gã đàn ông vạm vỡ vung tay lên, cửa xe ô tô điện lập tức được mở ra.

“Xoạt xoạt!”

Từng tên thanh niên một, nhảy xuống từ trên xe.

Năm tên, tám tên, mười tên!

Chỉ vỏn vẹn mười giây, quả thực đã bước xuống hơn mười mấy tên.

Xe ô tô điện chỉ chở được bảy người, mà lại dồn ép được mười mấy người.

Nhưng, điều đó không thể dọa được Liễu Tông Trạch.

“Đánh!” Liễu Tông Trạch đưa tay ra hiệu, tức giận mắng: “Đánh chết con mẹ tụi nó rồi hẵng nói.”

Mặc dù số người không nhiều bằng đối phương, nhưng bảy tám nhân viên bảo vệ vẫn hùng hổ khua cây gây cao su màu đen trong tay, không chút do dự lao về phía trước.

“Bốp! Bốp!”

Thoáng chốc, xung quanh hỗn loạn, mọi người la hét om sòm để gia tăng khí thế.

Tuy nhiên, sự khác biệt về số người vẫn quá rõ ràng, nhìn dáng vẻ của những người bảo vệ rõ ràng đã rơi vào thế hạ phong.

Chẳng qua, khách sạn Minh Quân dù sao vẫn là địa bàn của Liễu Tông Trạch, nên rất nhanh đã có thêm mười mấy người bảo vệ vây ở xung quanh.

Sự gia nhập của mười mấy người bảo vệ này, giống như tăng thêm một luồng sinh khí mới. Mười mấy người đối diện, dần dần sắp không địch lại rồi.

“Má nó! Không được rồi, rút thôi!”

Gã đàn ông vạm vỡ cầm đầu đám thanh niên, không nói hai lời hét lên một tiếng, sau đó trực tiếp quay người lên xe.

Những tên còn lại cũng vừa đánh vừa lui, di chuyển dần về phía xe.

“Một tên cũng không được chạy, ngăn bọn chúng lại cho tôi!”

Liễu Tông Trạch lớn tiếng la mắng, nắm lấy một cây gây cao su muốn tiến lên.

Nhưng những tên đối diện, giống như đã hoàn thành nhiệm vụ, nói rút liền rút, nhanh chóng lên xe.

“Lái xe, ngăn bọn chúng lại!”

Liễu Tông Trạch tức giận không thôi, đuổi theo hung hăng đập vỡ kính xe.

“Thằng nhãi, mày cứ đắc ý đi. Sớm muộn gì tao cũng sẽ quay lại chơi với mày!”

“Mẹ kiếp, mày đợi đó cho tao, người khác sợ Liễu Tông Trạch mày, chứ ông đây không sợ!”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2711


Chương 2711

“Ông đây sớm muộn gì cũng khiến mày quỳ gối dưới chân, gọi tao một tiếng ông nội, biết chưa hả?”

Gã đàn ông cầm đầu kéo cửa xe xuống, mắng Liễu Tông Trạch một câu, sau đó đạp chân ga chạy đi.

Đâm rẽ lung tung, không hề quan tâm có hai người nhân viên bảo vệ, đã bị ông ta đụng văng ra.

Ở thành phố Hà Nội, ngoài trừ Cao Phong, không ai có thể chỉ vào mũi Liễu Tông Trạch mắng anh ta như vậy, lại còn muốn anh ta quỳ xuống?

Vì vậy, tâm trạng của Liễu Tông Trạch ngay lập tức bùng nổ.

Cộng thêm men rượu dâng cao, gần như không hề quan tâm, trực tiếp lên xe mở máy đạp chân ga phóng ra ngoài.

“Nhanh lên, lái xe đuổi theo, đừng để cậu Tông Trạch xảy ra chuyện.”

Đám người bảo vệ nơm nớp lo sợ, vội vã lái xe đi, đuổi theo ngay phía sau.

Hiện trường là một mảnh hỗn loạn, vô số chiếc xe trong bãi đậu xe, đã bị húc đổ tan tành.

Liễu Tông Trạch chạy chiếc Wrangler vốn đã bị tông trúng, đạp hết chân ga, đuổi theo mười mấy tên kia.

Bảo vệ phía sau không dám lơ là, cũng nhanh chóng tìm thấy rồi đuổi theo chiếc xe kia.

Mấy chiếc xe không ngừng rượt đuổi nhau ngay trên đường, tiếng gầm rú của động cơ lao thẳng về phía chân trời.



Trong phòng tổng thống.

Cao Mỹ Lệ đứng bên ban công, châm cho mình một điếu thuốc dành cho nữ, lặng lẽ hút thuốc với dáng vẻ ưu nhã.

Hai bên mặt lúc này dĩ nhiên đã sưng to, khóe miệng còn mang theo tơ máu.

Nhưng Cao Mỹ Lệ hoàn toàn không để ý, mặc cho vết thương trên mặt không ngừng sưng tấy.

Nhìn Liễu Tông Trạch lái xe đuổi theo mười mấy tên kia, mãi cho đến khi không thấy được đèn ở đuôi xe Liễu Tông Trạch nữa, Cao Mỹ Lệ mới chậm rãi thu lại ánh mắt.

“Hà!”

Thở ra một ngụm khói, Cao Mỹ Lệ lấy điện thoại ra và mở máy.

Quả nhiên, điện thoại của chú Lực rất nhanh đã gọi tới.

“Làm sao rồi, Liễu Tông Trạch có phải đã bị dính kế điệu hổ ly sơn rồi không, tình hình bên cháu thế nào rồi?” Chú Lực không thể chờ được hỏi, giọng điệu nghe rất hưng phấn.

Dày công lên kế hoạch lâu như vậy, hôm nay cuối cùng cũng sắp thành công, nói không vui vẻ mới là giả.

“Cao Phong đã gục rồi, mọi thứ thuận lợi.” Cao Mỹ Lệ nhẹ giọng đáp lại.

“Tốt! Chú biết mà, cháu sẽ không làm chú thất vọng.”

“Cháu an tâm đi, sau chuyện này, cháu sẽ là người có công lớn nhất, chú đồng ý cho cháu làm tất cả mọi việc.”

“Đồng thời sau này, chú sẽ không quấy rầy cháu nữa. Cháu muốn làm cái gì, thì cứ làm cái đó.”

Chú Lực cười khà khà, lại cho Cao Mỹ Lệ một viên kẹo đường.

Cao Mỹ Lệ gật đầu, nói: “Chú Lực, cháu cảm thấy, đây là một cơ hội tốt, chúng ta có thể thay đổi, sửa lại kế hoạch một chút.”

“Vẫn muốn thay đổi kế hoạch? Thay đổi cái gì?”

“Không sao đâu, cháu nói đi, chú đang nghe đây. Có người của chúng ta kéo chân, Liễu Tông Trạch không thể trở lại trong chốc lát đâu.” Chú Lực nhàn nhạt nói.

Cao Mỹ Lệ do dự vài giây, sau đó nhẹ giọng nói: “Cháu cảm thấy, bây giờ cháu có thể g**t ch*t Cao Phong, thì sau này không cần phiền phức như vậy nữa.”

“Không được!” Cao Mỹ Lệ vừa dứt lời, chú Lực đã trực tiếp cắt ngang.

“Tại sao lại không được? Cao Phong hiện tại đã mất đi ý thức, cho dù cháu có giết anh ta, anh ta cũng không biết là ai.”

“Cùng lắm thì cháu sẽ bị bại lộ, nhưng cũng không sao cả. Chỉ cần chú có thể làm được chuyện chú đã hứa với cháu, thì cho dù cháu không thể chạy thoát khỏi thành phố Hà Nội, cháu cũng sẽ không khai các chú ra.”

Cao Mỹ Lệ giống như đang ra quyết định rất lớn ở trong lòng, cắn chặt răng nói ra.

Nghe đến đây, chú Lực thế nhưng lại im lặng.

Khoảng nửa phút sau, chú Lực mới mở miệng hỏi: “Cao Mỹ Lệ, chú cảm thấy, cháu thực sự đang có tâm tư khác.”

“Chú đã nói với cháu rồi, Cao Phong có thể chết, nhưng tuyệt đối không thể chết trong tay chúng ta.”

“Rõ ràng có thể khiến Liễu Tông Trạch làm việc này, tại sao cháu vẫn muốn tự mình ra tay?”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2712


Chương 2712

“Cho dù cháu có thể giấu được tất cả mọi người, cháu tuyệt đối không thể giấu nổi nhà họ Diệp ở thủ đô, hiểu chứ?”

“Chú không nói nhiều nữa, vẫn là câu nói đó, Cao Phong có thể chết, nhưng tuyệt đối không thể chết trong tay chúng ta.”

“Tốt nhất là khiến Liễu Tông Trạch tự tay giết cậu ta. Về chuyện làm sao để Liễu Tông Trạch giết cậu ta, thì cháu cứ làm theo kế hoạch chú đã giao cho, sau đó làm quá lên một chút nữa là được.” Chú Lực cười lạnh vài tiếng, sau đó đưa ra sắp xếp.

Cao Mỹ Lệ nghe vậy thì trong lòng than khẽ một tiếng, nhưng vẫn gật đầu.

“Cao Mỹ Lệ, cháu thích Liễu Tông Trạch phải không?”

“Cho nên cháu không muốn Liễu Tông Trạch sau khi biết được sự thật thì quá đau lòng, nên muốn tự mình g**t ch*t Cao Phong, thay Liễu Tông Trạch nhận nỗi đau khổ này?”

Chú Lực hơi híp mắt lại, cười lạnh một tiếng hỏi.

“Cháu…Chú Lực, cháu không có.” Cao Mỹ Lệ sững sờ vài giây trả lời.

“Chú thấy, cháu quả thật đang có ý muốn này, nhưng cháu đừng vọng tưởng.”

“Chuyện này phải làm theo kế hoạch của chú, bằng không, cháu tự mình suy nghĩ hậu quả đi!”

Chú Lực hừ lạnh một tiếng, sau đó trực tiếp ngắt điện thoại.

Cao Mỹ Lệ lại than thầm một tiếng, một mình đứng ngoài ban công rơi vào trầm mặc.

Mối quan hệ có phân biệt xa gần, trong lòng Cao Mỹ Lệ cô ta, cả thành phố Hà Nội này, chỉ có Liễu Tông Trạch, là người quan trọng nhất trong lòng cô ta.

Thế nên, vì Liễu Tông Trạch, cho dù có giết Cao Phong, cô ta cũng có thể làm được.

Cô ta suy nghĩ rất đơn giản.

Chuyện này sớm muộn cũng sẽ bị bại lộ, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Nếu như làm theo kế hoạch của chú Lực, Liễu Tông Trạch dưới cơn tức giận, có thể gây ra tổn thương đến Cao Phong.

Đợi đến ngày chân tướng bị bại lộ, chắc chắn Liễu Tông Trạch sẽ cực kỳ đau khổ, cả đời này sẽ phải sống trong đau khổ.

Vì thế, Cao Mỹ Lệ muốn tự mình kết liễu Cao Phong, ít nhất, sẽ không khiến Liễu Tông Trạch đích thân ra tay, đến lúc đó cũng sẽ không thống khổ như vậy.

Nhưng, chú Lực lại không đồng ý.

Còn Cao Mỹ Lệ lại bị chú Lực khống chế chặt chẽ, không thể làm gì khác ngoài việc thực hiện theo kế hoạch.

Cao Mỹ Lệ đứng bên ban công một lát, sau đó quay người đi vào trong phòng.

Vừa đi, vừa cởi bỏ quần áo.

Rất nhanh, quần áo đã rơi xuống khắp mặt đất.



Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Liễu Tông Trạch lái xe chạy một vòng, gần như đã tỉnh rượu.

Sau khi trở lại khách sạn, Liễu Tông Trạch cố ý châm một điếu thuốc ở dưới lầu chờ đợi.

Trước đó Cao Mỹ Lệ đã nói, có chút chuyện không tiện nói, phải nói riêng hai người.

Vì thế Liễu Tông Trạch cảm thấy, anh ta nguyện ý cho Cao Phong và Cao Mỹ Lệ thời gian nói chuyện.

Bởi vì hai người Cao Phong và Cao Mỹ Lệ, cho dù là ai đi nữa, cũng cực kỳ quan trọng đối với anh ta.

Một người là anh em chí cốt, một người là người phụ nữ anh ta yêu.

Bất kể là người nào, anh ta đều không muốn mất đi.

Vì thế, chỉ có thể dùng cách thức ngốc nghếch này, hy vọng hai người bọn họ có thể giải quyết toàn bộ hiểu lầm.

“Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể làm anh Phong chấp nhận Mỹ Lệ đây?”

Liễu Tông Trạch ngồi xổm bên đường, vẻ mặt buồn bã cắn thuốc lá.

Hút xong một điếu thuốc, Liễu Tông Trạch bước lên lầu.

Trên khuôn mặt Liễu Tông Trạch nở một nụ cười tươi, xoạt một cái mở cửa ra.

“Anh Phong, hai người nói chuyện xong chưa?”

“Tôi nói cho anh biết, hôm nay tôi đụng phải một đám ngu ngốc, vậy mà không biết Liễu Tông Trạch tôi là ai!”

“Anh nói xem, từ ngày ba anh em chúng ta ở thành phố Hà Nội này, còn có người không nhận ra chúng ta sao?”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2713


Chương 2713

Liễu Tông Trạch cười ha ha, trong tay còn cầm mấy chai nước suối. Nghĩ đến Cao Phong đã uống không ít rượu, uống chút nước suối sẽ thanh tỉnh phần nào.

Nhưng, không có ai trả lời.

“Người đâu rồi?”

Liễu Tông Trạch sững người một lúc, sau đó đi vào trong phòng.

“Anh Phong, hai người đang ở đâu, đi hết rồi sao?”

“Mẹ nó, tôi đi ra ngoài có bao lâu đâu, mà hai người đã đi hết rồi?”

Liễu Tông Trạch ném mấy chai nước suối sang một bên, sau đó lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ.

Nhưng vào lúc này, động tác của Liễu Tông Trạch lập tức cứng lại, nụ cười trên mặt cũng từ từ thu lại, cho đến khi nó biến mất.

Dưới chân anh ta lúc này, là một bộ quần áo.

Bộ trang phục này đã bị xé rách nát, có chỗ còn bị sứt chỉ.

Nhưng chỉ cần liếc mắt qua Liễu Tông Trạch cũng có thể nhận ra, đây là bộ đồ của Cao Mỹ Lệ.

“Ực.”

Hầu kết của Liễu Tông Trạch nhô lên rồi lại hạ xuống, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía trước.

Bên trong khắp căn phòng, tràn ngập đều là mùi rượu nồng nặc.

Rượu vang với rượu trắng hòa trộn lại với nhau, mùi hương này ngửi vào rất gay mũi.

Trên mặt đất phía trước, còn có một chiếc áo, đó là chiếc áo sơ mi trắng mà Cao Mỹ Lệ đã mặc bên trong.

“Mỹ Lệ…Anh Phong?”

“Hai người… hai người ở chỗ nào vậy?” Liễu Tông Trạch lúc này đã có chút hoảng hốt, giọng nói run rẩy gọi.

Thế nhưng, vẫn như cũ không có ai lên tiếng.

Có điều, Liễu Tông Trạch hình như nghe được một tiếng nức nở.

Hình như là có ai đó đang khóc?

Liễu Tông Trạch bước nhanh về phía trước, trên đường nhìn thấy đôi giày của Cao Mỹ Lệ, còn có nội y của phụ nữ.

Càng nhìn, tim của Liễu Tông Trạch càng đập ngày một nhanh hơn.

Thẳng cho tới khi đến bên trong phòng khách, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Liễu Tông Trạch hoàn toàn đơ luôn rồi.

Trong phòng khách lúc này là một đống hỗn độn.

Bàn ghế đều đổ sập hết xuống, bình rượu vỡ nát trên nền nhà, một mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt.

Trên mặt đất, có quần áo của phụ nữ, còn có cả những thứ đồ linh tinh khác, rải rác lung tung khắp nơi trên nền.

Như thể là vừa có người đánh nhau ở đây vậy.

Mà Cao Phong, lại đang nằm trên ghế sô pha lẳng lặng nhắm mắt ngủ, trên người chỉ đắp một tấm chăn lông mỏng.

Trên mặt đất bên cạnh sô pha, vương vãi toàn quần áo của Cao Phong.

Mà trong góc nhà lúc này, lại có một cô gái, ngồi xổm ở góc tường, trên người quấn một tấm chăn lông, cúi đầu nhỏ giọng khóc nức nở.

Cô gái kia tóc tai bù xù, cúi đầu xuống thật sâu, trên người chỉ có một tấm thảm.

Trên mặt đất còn có ít vệt máu tươi đỏ thắm chói mắt.

Liễu Tông Trạch nhìn thấy cảnh tượng này, trong đầu lúc này đã muốn nổ tung rồi.

Giống như có người bên trong đầu anh ta, đột nhiên thả xuống một quả pháo lớn.

Đều đã là người trưởng thành, nhìn thấy cảnh tượng này, nếu như không nghĩ ra được đã xảy ra chuyện gì, làm sao mà có thể chứ?

Ước chừng gần nửa phút trôi qua, Liễu Tông Trạch mới khẽ cắn răng, nhẹ giọng gọi:” Mỹ Lệ?”

Cô gái ở trong góc kia chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt.

Đầu tóc bù xù, hai bên mặt sưng lên, khóe miệng và lỗ mũi đều có vết máu.

Thoạt nhìn, muốn thảm bao nhiêu sẽ thảm bấy nhiêu.

Liễu Tông Trạch trừng lớn mắt, hai chân mềm nhũn, thở dài một tiếng quỳ sụp xuống mặt đất.

Trên mặt đất có một số mảnh thủy tinh của chai rượu vỡ găm vào bắp chân anh ta, nhưng anh ta hoàn toàn không để ý tới.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2714


Chương 2714

Cả người ngây dại ra giống như bị ngốc rồi, cứ như vậy quỳ hai gối trên nền đất, sững sờ nhìn tất cả cảnh tượng trước mắt.

Anh ta đã tưởng tượng về cảnh tượng sau khi bước vào cửa vô số lần, có thể là Cao Phong và Cao Mỹ Lệ đã giải quyết được hiểu lầm, đang chờ đợi anh ta trở về.

Hoặc cũng có thể là hai người nói chuyện không hợp, không ai chịu nói chuyện với ai.

Nhưng anh ta không hề nghĩ rằng, sẽ xảy ra cảnh tượng như thế này.

Cao Phong, người anh em của anh ta, là vị đại ca mà anh kính trọng nhất, lại làm người con gái mà anh yêu dấu…

“A!”

Liễu Tông Trạch bất thình lình ngửa mặt lên trời hét lớn, con ngươi trong nháy mắt toàn là tơ máu đỏ hồng, cả người như thể phát điên.

Tiếng gầm điên cuồng giống như dã thú, vang vọng ra rất xa.

Nhân viên phục vụ trong khách sạn nghe thấy tiếng hét lớn, vội vàng chạy đến, hỏi thăm tình hình không ngớt.

“Cút đi cho tôi! Đuổi hết tất cả những người đang ở tầng này đi cho tôi!”

“Phong tỏa tất cả cầu thang, thang máy, không cho phép bất cứ một ai bước chân vào tầng này!”

“Cút đi cho tôi! Mau cút đi!”

Liễu Tông Trạch nắm chặt hai tay lại thành quyền, không ngừng nện xuống mặt đất, trong miệng bật ra những tiếng gầm rú.

“Vâng vâng vâng!”

Nhân viên phục vụ hoàn toàn không dám nói một câu gì, nhíu chặt mày, muốn mở mắt thật to nhưng lại cảm thấy mí mắt nặng nề vô cùng.

Liễu Tông Trạch liên tục nện xuống nền đất một cách dữ dội, trên nắm tay máu đã chảy đầm đìa nhưng anh ta vẫn như cũ không hề có ý định dừng lại.

Anh ta không có cách nào có thể chấp nhận nổi sự việc này, lại càng không có cách nào chấp nhận nổi kết quả này.

“Tông Trạch, em không sạch sẽ nữa, em không còn sạch sẽ nữa rồi.”

Gương mặt thanh tú của Cao Mỹ Lệ mang theo nước mắt, giống như một chú mèo nhỏ bất lực, đáng thương tội nghiệp mà nhìn Liễu Tông Trạch.

Trái tim của Liễu Tông Trạch nhảy lên kịch liệt, trái tim vốn dĩ đã thủng lỗ chỗ lại bị lời nói của Cao Mỹ Lệ đập vào, ngay lập tức vỡ vụn thành hàng trăm nghìn mảnh.

Anh ta thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng trái tim của anh ta tan vỡ.

“Cao Phong! Con mẹ nhà anh!”

Liễu Tông Trạch đột nhiên đứng bật người dậy, điên cuồng xông về phía Cao Phong, sau đó đột nhiên nhấc chân đá tới.

Cú đá này hung hăng đạp lên người Cao Phong, không có một chút nương tay.

Sức lực mạnh mẽ đến nỗi trực tiếp đá chiếc sô-pha lật ngược ra sau, Cao Phong theo đó ngã xuống từ trên sô-pha.

“Con mẹ nhà anh! Ông đây coi anh là anh em, anh vậy mà dám làm chuyện đó với người phụ nữ của tôi?”

“Khốn khiếp! Anh lại dám làm chuyện đó với người phụ nữ của tôi!”

Liễu Tông Trạch lúc này thật sự đã hoàn toàn chìm vào cơn điên loạn, nhanh chóng tiến lên một bước, không ngừng mạnh mẽ đá và người Cao Phong, không lưu tình chút nào.

Cao Phong vốn dĩ không thể mở nổi mắt ra, lúc này cảm nhận từng cơn đau đớn từ trên cơ thể truyền đến, cuối cùng cũng chậm rãi nhấc mí mắt lên.

Hai con mắt Liễu Tông Trạch đỏ hết cả lên, đột nhiên nhấc tay lớn nắm lấy tóc của Cao Phong, trực tiếp kéo anh đứng thẳng người dậy.

“Tỉnh dậy! Tỉnh dậy đi! Tỉnh dậy giải thích cho tôi! Con mẹ nhà anh!”

“Anh tỉnh dậy nói cho tôi biết, nói cho tôi biết, tất cả những chuyện này đều là do tôi đang nằm mơ, nói cho tôi!”

Liễu Tông Trạch đẩy Cao Phong ra, anh ta lại một lần nữa xụi lơ ngã xuống sàn, hai tròng mắt đỏ hồng, nước mắt tràn ra khóe mi rơi xuống.

Cao Phong té ngã trên mặt đất, bên trái gương mặt đập mạnh xuống sàn, sau đó dưới áp lực của đau đớn mà từ từ mở mắt.

Từ góc độ này của Cao Phong, ánh mắt đầu tiên là nhìn thấy bộ dạng thê thảm lúc này của Cao Mỹ Lệ.

Hai người mắt đối mắt, đại não của Cao Phong dần dần khôi phục lại năng lực suy nghĩ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2715


Chương 2715

Mà Cao Mỹ Lệ lại đang ngồi xổm ở trong góc, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vết thương cùng nước mắt, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt cất giấu ý tứ sâu xa.

Chỉ trong một giây ngắn ngủi, đầu của Cao Phong cũng ong ong, trong tức khắc nổ tung.

“Xong rồi!”

Đây chính là ý nghĩ trong đầu của Cao Phong lúc này.

Uổng công anh thông minh cả một đời, cho rằng đã nắm được mọi thứ trong tay, vốn dĩ nghĩ rằng tối hôm nay có thể khiến cho Liễu Tông Trạch nhìn rõ được sự thật.

Không ngờ rằng, kết quả lại bị thua trong tay người phụ nữ tên Cao Mỹ Lệ này.

“Anh giải thích cho tôi, mau giải thích cho tôi!”

Liễu Tông Trạch ngồi trên mặt sàn, ánh mắt ngây ngốc như cũ lặp đi lặp lại câu nói này.

Người con gái anh ta yêu bị cưỡng h**p, anh ta bị anh em phản bội, hai chuyện này cùng một lúc đè lên người Liễu Tông Trạch.

Giống như núi Thái sơn đè lên đầu, ép anh ta đến không thở nổi, làm anh ta bị ép đến mức trở nên điên cuồng, mất đi lý trí.

Cao Phong nghiến chặt răng, sau đó rất nhanh mặc quần áo vào, cứ như vậy đứng im giữa căn phòng.

“Tông Trạch, cậu trước tiên bình tĩnh lại đã.” Cao Phong hít sâu một hơi, sau đó nhíu mày nhìn Liễu Tông Trạch.

Chuyện này đã vượt qua dự đoán của Cao Phong, hiện tại chỉ có để cho Liễu Tông Trạch bình tĩnh trở lại trước đã.

Bởi vì Cao Phong vô cùng chắc chắn rằng anh tuyệt đối chưa hề động vào Cao Mỹ Lệ.

“Tông Trạch, em sợ lắm, em sợ anh ấy.”

Cao Mỹ Lệ liếc nhìn Cao Phong một cái, vội vàng từ trên mặt đất đi đến bên người Liễu Tông Trạch, nấp phía sau lưng của anh ta.

Nhìn vô cùng sợ hãi và yếu ớt, bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy bộ dạng này đều không khỏi nảy sinh mong muốn được bảo vệ.

Liễu Tông Trạch hít sâu vào mấy hơi, sau đó mới cố nén lại cơn tức giận quái dị trong lòng, quay đầu nói với Cao Phong.

“Anh không phải nên cho tôi một lời giải thích sao?”

Ánh mắt nhìn Cao Phong của Liễu Tông Trạch lúc này không có một chút cảm tình nào.

Cao Phóng nhíu mày, trong đầu cố nghĩ lại những việc đã xảy ra trước khi anh bị rơi vào hôn mê.

Trầm ngâm trong vài giây, sau đó giọng điệu vô cùng bình tĩnh mà nói:” Tôi không làm cái gì cả.”

“Con mẹ nhà anh! Cao Phong anh đúng là một kẻ giả nhân giả nghĩa, anh không làm? Vậy vết son trên môi anh là cái gì hả, anh nói cho tôi biết là cái gì?”

“Lúc trước anh nói muốn cho tôi xem một thứ, đây chính là cái thứ mà anh muốn cho tôi xem sao?”

“Cái thứ này, đúng thật là hay ho quá cơ, ha ha ha!” Liễu Tông Trạch hoàn toàn phát điên rồi, ánh mắt lạnh như bằng nhìn Cao Phong cười lớn.

“Không phải cái này, video ở trong điện thoại của tôi.” Cao Phong ngay tức khắc muốn đi tìm điện thoại.

“Xem cái đầu anh! Dừng tay lại cho tôi! Bản thân anh nó đều đã uống nhiều rượu như vậy, anh làm cái gì thì cũng có thể không thừa nhận nữa sao?”

“Mỹ Lệ, em nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Liễu Tông Trạch đột nhiên quay đầu lại, hướng mắt về phía Cao Mỹ Lệ.

Cao Mỹ Lệ ngồi trên mặt đất, trên người chỉ khoác một tấm chăn lông mỏng.

“Sau khi anh đi, anh Phong muốn cùng em uống rượu.”

“Em không uống, anh ấy liền ở đó tự uống một mình, sau khi uống xong, mới mượn men rượu mà động tay động chân với em.”

“Em nghĩ rằng anh Phong uống nhiều quá rồi nên nhận nhầm người, vì vậy em muốn chạy ra ngoài.” Cao Mỹ Lệ cúi thấp đầu, nhỏ giọng kể lại với Liễu Tông Trạch.

“Cao Mỹ Lệ, cô tự nhìn vào lương tâm của chính mình xem, những gì cô nói đều là sự thật sao?” Cao Phong nghe thấy vậy đột nhiên trừng to mắt lên, phẫn nộ quát lên với Cao Mỹ Lệ.

Loại cảm giác bị tát thẳng một bát nước bẩn vào người ngay trước mặt thế này, thật sự vô cùng khó chịu.

“Con mẹ nó, anh im mồm lại cho tôi, tôi đã cho anh nói chuyện chưa hả?” Liễu Tông Trạch hét lớn lên, chỉ thẳng vào mũi Cao Phong mà mắng.

Cao Phong khẽ cau mày, liếc mắt nhìn Liễu Tông Trạch một cái, sau đó trực tiếp ngồi phịch xuống trên sô-pha, xem Cao Mỹ Lệ biểu diễn.

“Em muốn đi, nhưng anh ấy hoàn toàn không để cho em đi, còn nắm lấy tóc em, tát em, em từ đầu đến cuối không thể phản kháng lại nổi anh ấy. Sau đó thì… sau đó thì…”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2716


Chương 2716

“Tông Trạch, anh đừng bắt em phải kể nữa, em không muốn phải nghĩ về đoạn hồi ức đấy nữa, em không muốn sống nữa. Hu hu hu.”

Cao Mỹ Lệ nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại, sau đó ôm lấy bả vai của Liễu Tông Trạch khóc thút thít.

“Được được, không nói nữa, không nói nữa.”

Liễu Tông Trạch ôm Cao Mỹ Lệ vào trong lồng ngực nhẹ nhàng vỗ về, sau đó chậm rãi quay đầu lại nhìn Cao Phong.

“Anh có điều gì muốn nói không?”

Cao Phong than nhẹ một tiếng, sau đó mở miệng hỏi:” Cậu có tin tôi không?”

“Tôi tin anh, tôi tin cái con mẹ anh đấy!”

“Anh có dám thừa nhận không? Anh nói cho tôi biết, những vết thương trên mặt Cao Mỹ Lệ từ đâu mà có hả?”

“Chẳng lẽ do cô ấy tự đánh mình hay sao?” Liễu Tông Trạch đột nhiên rống lên một tiếng.

Cao Phong nghe vậy lại lần nữa cau mày lại, sau đó trầm giọng nói:” Là tôi đánh.”

“Ha ha, là anh đánh, anh nói cho tôi biết, không có chuyện gì anh đánh cô ấy làm gì hả?”

“Nếu như cô ấy không phản kháng lại, anh có đánh cô ấy nữa không? Hả?” Liễu Tông Trạch càng nói càng phẫn nộ.

Hiện tại anh ta vẫn còn có thể nhịn không động thủ, không phải bởi vì anh ta đã bình tĩnh lại được, mà là bởi vì muốn Cao Phong đưa ra được cho anh ta một câu trả lời vừa lòng.

Thế nhưng, mỗi một câu mà Cao Phong nói ra, đều không thể khiến cho anh ta hài lòng.

“Là tôi muốn đuổi theo cậu, sau đó cô ta cứ kéo tôi lại không cho tôi đi, tôi mới đánh cô ta, hiểu chưa?”

“Liễu Tông Trạch, đây là có người sắp đặt chúng ta, mục đích chính là để phá hoại mối quan hệ của chúng ta, cậu vẫn không nhận ra sao?”

“Tình cảm giữa hai chúng ta đã lâu như vậy, tôi là loại người như vậy sao? Cậu có thể tín nhiệm tôi một lần hay không?” Cao Phong càng nói, càng cảm thấy bất lực.

“Sắp đặt? Phá hoại tình cảm của chúng ta?”

“Cao Phong, tôi hỏi anh, anh có tin tôi không?” Liễu Tông Trạch cười khẩy một cái, nhìn Cao Phong hỏi.

“Tôi tin.” Cao Phong không chút do dự trả lời.

“Được, vậy nếu như tôi và Kim Tuyết Mai không mặc quần áo ở trong cùng một căn phòng, anh sẽ làm như thế nào?”

Không đợi Cao Phong trả lời lại, Liễu Tông Trạch đột nhiên bật dậy, chỉ vào Cao Phong hét lớn:” Nói cho tôi biết, anh sẽ làm như thế nào hả? Anh sẽ tin tưởng tôi sao? Con mẹ nó, anh sẽ tin tưởng tôi sao?”

Một câu nói đã khiến cho Cao Phong á khẩu không trả lời được.

“Cao Phong, từ lâu đã có người nói với tôi, anh chính là một kẻ giả nhân giả nghĩa, tôi còn không tin.”

“Hôm nay, tôi tin rồi, tình anh em cái gì chứ, chỉ yêu mỗi Kim Tuyết Mai cái gì chứ, toàn bộ đều là nói láo!”

“Anh chính là tên ti tiện bỉ ổi, tên tiểu nhân âm hiểm, tên tiểu nhân ngay cả người phụ nữ của anh em cũng muốn làm, đồ tiểu nhân!” Liễu Tông Trạch cất bước tiến về phía trước, đi đến chỗ Cao Phong đá một cước.

Cao Phong không né cũng không tránh, bị Liễu Tông Trạch đạp cho một cước vào giữa ngực.

Nơi bị đá trúng truyền đến một trận đau đớn, nhưng đối với nỗi đau trong tim của anh hoàn toàn không tính là gì.

“Liễu Tông Trạch, cậu có thể đánh tôi, thậm chí giết tôi cũng được.”

“Nhưng tôi hy vọng có một ngày, cậu đừng có vì những gì cậu đã làm mà cảm thấy hối hận.”

Cao Phong chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Liễu Tông Trạch, giọng điệu trầm tĩnh nói.

“Ha ha, hối hận? Vẫn còn dọa dẫm tôi được cơ đấy?”

“Đúng vậy! Cao Phong anh tuyệt vời, dưới tay anh có một trăm nghìn binh sĩ Phong Hạo, anh nắm trong tay tài sản hàng trăm nghìn tỷ của Khối tập đoàn Đế Phong, anh còn có nhà họ Diệp bối cảnh siêu khủng ở thủ đô làm chỗ dựa!”

“Cho nên anh tuyệt vời biết bao! Nhưng anh tuyệt vời thì anh có thể cưỡng h**p người phụ nữ của anh em mình sao? Anh có thể hoành hành ngang ngược, muốn làm gì thì làm sao?”

“Anh chính là loại người tồi tệ! Uổng cho Liễu Tông Trạch tôi kính trọng anh như vậy, tôi vì anh mà vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, vì anh mà âm thầm bồi dưỡng năng lực, chỉ chờ một mệnh lệnh của anh, tôi lập tức bắt người ta về.”

“Anh thì đối với tôi như thế nào? Mẹ kiếp, anh đối với tôi như vậy đây, đúng không hả?”

“Có phải đợi đánh xong thành phố Đà Nẵng, anh cũng muốn giết luôn cả tôi, giết luôn cả Long Tuấn Hạo, như vậy địa vị của anh có thể trở nên vững chắc rồi đúng chứ?”

Liễu Tông Trạch hoàn toàn phát điên rồi.Khoảng thời gian này, những lời mà Cao Mỹ Lệ rót vào tai anh ta, truyền bá lý lẽ vào trong đầu anh ta, hết thảy trong thời khắc này, toàn bộ đều bị bộc phát ra rồi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2717


Chương 2717

Trước đây, Liễu Tông Trạch không tin Cao Phong là loại người như vậy, tình cảm trong lòng dồn nén, cho dù thật sự có chút suy nghĩ về điều này nhưng cũng nhanh chóng tan biến.

Thế nhưng ngày hôm nay, việc Cao Phong làm với Cao Mỹ Lệ này đã trở thành ngòi nổ, làm cho tất cả mọi chuyện đều hoàn toàn nổ tung lên.

Cơn tức giận kinh hoàng này bùng nổ, thiêu đốt khắp cơ thể Liễu Tông Trạch, thậm chí ngay cả sự tỉnh táo của anh ta cũng không còn nữa rồi.

Nhìn thấy dáng vẻ nổi điên này của Liễu Tông Trạch, Cao Phong than nhẹ một tiếng.

Bên trong nội tâm cảm thấy có quá nhiều thứ phức tạp.

Khó trách những tên nội gián kia vẫn luôn không ra tay.

Mặc dù biết rõ ngày mai Cao Phong sẽ xuất phát đi đến thành phố Đà Nẵng, nhưng chúng vẫn không hề ra tay.

Hóa ra, bọn chúng đang kế hoạch thật sự của bọn chúng, lại còn ở chỗ này.

Suy cho cùng, vẫn là bản thân đã sơ suất rồi.

Nhưng tạm thời Cao Phong vẫn chưa nghĩ ra biện pháp để giải quyết việc này.

Biện pháp duy nhất chính là khiến cho Liễu Tông Trạch tin tưởng anh, nhưng xét theo tình hình trước mắt mà nói việc này khó như lên trời vậy.

“Tông Trạch, cậu cứ bình tĩnh trước đã.”

Cao Phong nhìn Liễu Tông Trạch, nhẹ giọng nói.

Những lời mà Liễu Tông Trạch nói ra quả thật khiến cho Cao Phong khó chịu vô cùng.

Nhưng anh biết rằng Liễu Tông Trạch lúc này chỉ là đang mất đi lý trí, cho nên cũng sẽ không vì vậy mà tức giận.

“Con mẹ nó, tôi không bình tĩnh được! Anh thử bình tĩnh cho tôi xem nào?”

Trong đôi mắt của Liễu Tông Trạch tràn ngập sự lạnh lẽo, chôn sâu trong đáy mắt là lửa giận, lạnh lùng nhìn Cao Phong.

Mà toàn bộ quá trình còn lại Cao Mỹ Lệ đều không nói gì cả, cúi thấp đầu ngồi xổm trên mặt đất, được Liễu Tông Trạch bảo vệ.

“Cao Phong! Lúc trước khi chúng ta ở trong thang máy đi lên, anh nói có chuyện muốn cho tôi xem.”

“Sau khi xem xong, thì suy nghĩ lại việc có kết hôn cùng Cao Mỹ Lệ hay không, đây là những lời anh muốn nói đúng chứ?”

“Hóa ra, đây chính là việc chuyện mà anh muốn cho tôi xem, anh nghĩ rằng anh hủy hoại Mỹ Lệ rồi thì tôi sẽ vứt bỏ cô ấy, đúng không?”

“Con mẹ nó, anh nghe rõ cho tôi, tôi đây vẫn muốn kết hôn cùng cô ấy, cho dù anh có hủy hoại cô ấy rồi, tôi cũng vẫn muốn cô ấy.”

Liễu Tông Trạch chậm rãi đứng lên, đối diện với với Cao Phong nói từng chữ từng chữ một.

Những lời này được nói ra, Cao Mỹ Lệ với Cao Phong cùng lúc trợn lớn mắt lên.

Tình ý của Liễu Tông Trạch đối với Cao Mỹ Lệ hoàn toàn không cần hoài nghi.

Anh ta thật sự coi Cao Mỹ Lệ là cả cuộc đời mà đối xử!

Cao Mỹ Lệ trừng lớn mắt,ngây người si ngốc mà nhìn Liễu Tông Trạch.

Mà Cao Phong lại chậm rãi xoay đầu lại, cùng đối mặt với Cao Mỹ Lệ.

“Cao Mỹ Lệ, cô nhìn thấy chưa hả?”

“Tình cảm của Liễu Tông Trạch đối với cô như thế nào, cô nhìn cho rõ đi.”

“Hiện tại quay lại từ con đường sai lầm vẫn còn kịp đấy.”

Cao Phong ngồi trên ghế sô-pha, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, ý tứ sâu xa nhìn Cao Mỹ Lệ.

Liễu Tông Trạch nghe được những lời này thì sửng sốt, có chút nghi ngờ nhìn Cao Mỹ Lệ.

Cao Mỹ Lệ lại cúi thấp đầu xuống, trong lòng rối loạn không thôi, trong mắt lại lộ ra vẻ chật vật.

Giống như bên trong nội tâm, đang đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.

Mà Cao Phong cũng nhìn chằm chằm vào Cao Mỹ Lệ, lại nói:” Nếu như bây giờ cô lạc đường mà biết quay lại, tôi còn có thể tha thứ cho cô, đồng ý chuyện của hai người.”

“Còn cần anh phải đồng ý sao? Đừng quá coi trọng bản thân mình như vậy.”

“Khi tôi gọi anh là đại ca, tôi sẽ trưng cầu ý kiến của anh, thế nhưng hiện tại, tôi cần gì phải coi trọng ánh mắt của anh?” Liễu Tông Trạch cười khẩy một tiếng.

Cao Mỹ Lệ chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Liễu Tông Trạch, nhẹ nhàng mở miệng: Tông Trạch, em hiện tại đã không còn sạch sẽ nữa rồi, anh…anh vẫn cần em sao?”

“Cần!” Liễu Tông Trạch gật đầu thật mạnh, sau đó dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói:” Đừng nghĩ nhiều như vậy, anh đã nói rồi, kiếp này của anh nếu không phải là em thì anh sẽ không lấy ai hết.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2718


Chương 2718

“Bất kể là đã xảy ra chuyện gì.”

“Mặt khác, đây là lỗi của anh, anh đáng ra phải nghe theo em từ lâu rồi, nhìn cho rõ bộ mặt của người nào đó.”

Liễu Tông Trạch ngược lại càng cảm thấy áy náy với Cao Mỹ Lệ, đưa tay ôm lấy Cao Mỹ Lệ, sau đó nhặt quần áo chầm chậm mặc lên cho cô ta.

Cao Mỹ Lệ mở to mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn Liễu Tông Trạch, trong lòng cảm thấy rất hỗn loạn.

Cô ta thiếu chút nữa bị k*ch th*ch, đem toàn bộ chân tướng sự việc nói ra.

Nhưng, cô ta biết rằng, cô ta không thể.

Bởi vì cô ta không chỉ phải lo lắng cho chính mình, còn cần phải bận tâm đến rất nhiều chuyện khác.

Nếu như bản thân cô ta không thể hoàn thành tốt việc lần này, chú Lực có lẽ sẽ sử dụng một phương pháp khác nhằm vào Liễu Tông Trạch.

Đến lúc đó, không chỉ sự an toàn của Cao Phong không được đảm bảo, mà ngay cả Liễu Tông Trạch cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Mà hiện tại, Cao Mỹ Lệ tự mình làm chuyện này, ít nhất có thể bảo đảm không khiến cho Liễu Tông Trạch gặp bất cứ nguy hiểm gì đến tính mạng.

Còn về phần sống chết của Cao Phong, cô ta không quan tâm.

“Tông Trạch, em vẫn cảm thấy vô cùng có lỗi với anh.”

Cao Mỹ mặc quần áo vào, trong khi nước mắt vẫn đang chảy dài.

“Không sao, không sao.” Liễu Tông Trạch than nhẹ một tiếng, sắc mặt âm trầm, nhẹ giọng an ủi.

Cao Mỹ Lệ hiện giờ đã thành bộ dạng này rồi, nếu anh ta thật sự vứt bỏ Cao Mỹ Lệ, vậy cô ta làm sao có thể tiếp tục sống nữa?”

Cao Phong khẽ thở dài một hơi, xem ra muốn Cao Mỹ Lệ thay đổi ý nghĩ là không có khả năng.

“Thứ tôi muốn cho cậu xem không phải thứ này, mặc kệ cậu có căm phẫn bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng cho tôi thời gian vài phút.”

“Tôi cho cậu một lời giải thích.”

Cao Phong cứ như vậy nhìn Liễu Tông Trạch, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, nói.

Liễu Tông Trạch chậm rãi xoay đầu lại, gương mặt không chút biểu tình mà liếc nhìn Cao Phong một cái.

“Được, tôi để cho anh giải thích. Mẹ nó, tôi cho anh thời gian.” Liễu Tông Trạch nghiến chặt răng, sau đó lạnh lùng nói.

Cao Phong không nói gì nữa, quay người đi về phía tủ ti-vi cầm lấy điện thoại.

Mà Liễu Tông Trạch với Cao Mỹ Lệ, hai mắt mở to, nhìn chằm chằm vào chuyển động của Cao Phong.

Cao Phong cầm điện thoại lật xem một lúc, mới đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cao Mỹ Lệ.

“Đồ của tôi đã bị cô ta xóa mất rồi.” Cao Phong nghiến răng nói.

“Con mẹ nó, tôi ngay từ đầu không nên tin tưởng anh!”

Liễu Tông Trạch đột nhiên xông đến, trên mặt lộ vẻ cười nhạo.

“Tôi đúng là đồ ngu mà, đã biết được bộ mặt thật của anh rồi, vẫn còn chấp nhận tin tưởng anh?”

Giọng nói Liễu Tông Trạch trầm xuống, giơ chân đá về phía Cao Phong, lửa giận lại một lần nữa bùng nổ.

“Tôi gọi điện thoại cho ông Lâm, để ông ta gửi lại cho tôi một phần nữa.” Cao Phong lắc đầu nói.

“Gửi con mẹ anh ấy! Anh muốn gọi người đến cứu anh chứ gì?”

“Tôi nói cho anh biết, hôm nay anh gọi điện cho ai cũng không có tác dụng gì đâu, hôm nay hai chúng ta buộc một người phải chết!”

Liễu Tông Trạch lạnh lùng cười, đột nhiên vung tay lên, trực tiếp đánh bay điện thoại của Cao Phong ra ngoài.

Điện thoại trực tiếp bay ra ngoài, hung hăng đập vào phía sau màn hình ti-vi.

Màn hình ti-vi tinh thể lỏng bị va đập mạnh, ngay lập tức vỡ thành vô số mảnh vụn, sau đó rơi xuống đất rầm một tiếng.

Liễu Tông Trạch bước lên phía trước, hai tay tóm lấy cổ áo của Cao Phong, ánh mắt lạnh như băng nhìn Cao Phong.

“Nói cho tôi biết, rốt cuộc anh muốn cho tôi xem cái gì?”

“Bất kể là cái gì đi chăng nữa, đều không thể che giấu được sự thật anh đã làm chuyện đó với người phụ nữ của tôi!” Liễu Tông Trạch trừng lớn mắt, vô cùng căm phẫn nhìn Liễu Tông Trạch.

Cao Phong dừng lại một chút, sau đó nhẹ giọng nói: “Cao Mỹ Lệ, là nội gián, là nội gián!”

“Cô ta là nội gián mà Cao Anh Hạo sắp xếp đến, mục đích chính là để phá hoại tình cảm giữa hai chúng ta, cậu có hiểu không?”

“Tất cả những chuyện này, đều là do cô ta sắp xếp, cậu có thể thử động não nghĩ kĩ lại xem không? Tôi sẽ h*m m**n cô ta sao?”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2719


Chương 2719

“Cao Phong tôi chỉ cần vung tay liền có biết bao nhiêu phụ nữ chủ động trèo lên giường của tôi, tôi còn cần phải nhớ thương đến cô ta sao?”

Cao Phong bị Liễu Tông Trạch túm lấy cổ áo, bất lực nói.

Ánh mắt của Liễu Tông Trạch sáng lên, nhưng đôi tay đang túm lấy Cao Phong vẫn như cũ không buông ra.

Mà Cao Mỹ Lệ ở đằng sau lúc này trái tim đang đập thình thịch.

Thứ duy nhất mà cô ta có thể dựa vào lúc này, chính là tình cảm của Liễu Tông Trạch cùng với tín nhiệm của anh ta đối với Cao Mỹ Lệ.

Có điều, cô cũng không vội vàng giải thích, như vậy chỉ khiến cô ta càng lộ vẻ chột dạ.

“Cô ta là gián điệp, cô ta tiếp cận cậu là vì có mục đích cả đấy!” Cao Phong lại nói một câu.

Liễu Tông Trạch lạnh giọng hừ một tiếng, đấm về phía Cao Phong.

Anh ta đã nhìn rõ được sự thật, làm sao có thể tin bất cứ một lời nào của Cao Phong nữa?

“Tôi chỉ tin vào mắt của chính mình.”

“Anh làm chuyện đó với người phụ nữ của tôi, còn muốn đổ oan cho cô ấy, muốn tiếp tục để tôi bán mạng cho anh sao?”

“Nói cách khác, cho dù cô ấy thật sự là nội gián, thì anh có thể tùy tiện làm chuyện đó với cô ấy sao?”

“Cao Phong, anh không ần nói cái gì nữa cả, tôi hiện tại đã nhìn rõ bộ mặt thật của anh rồi. Anh chính súc sinh mặt người dạ thú, là kẻ đạo đức giả, anh chính là đồ rác rưởi!”

Ánh mắt của Liễu Tông Trạch lại một lần nữa giăng đầy tơ máu đỏ hồng, sau đó liền đấm đá Cao Phong một trận.

“Đánh trả đi chứ! Phế vật! Bởi vì chột dạ nên không dám đánh trả lại sao?”

“Không phải anh có địa vị cao sao, không phải anh có sức chiến đấu mạnh sao, đánh trả đi chứ!” Liễu Tông Trạch vừa đánh vừa điên cuồng mắng chửi.

Từ đầu đến cuốn Cao Phong cũng không hề đánh trả lại.

Im lặng chịu đựng tất cả những chuyện này.

Phế vật cũng được, chột dạ cũng được, trái tim của anh bây giờ đã hoàn toàn nguội lạnh rồi.

Anh đã nói ra sự thật, nói ra rằng Cao Mỹ Lệ là nội gián, nhưng Liễu Tông Trạch vẫn không hề tin tưởng anh.

Thậm chí, ngay cả nói chuyện cũng không cho anh tiếp tục nói nữa.

Anh cũng đành chịu không biết làm thế nào.

“Đánh trả đi! Đánh trả đi chứ!”

Liễu Tông Trạch lại rơi vào trạng thái bùng nổ mới, không ngừng đấm đá Cao Phong.

“Con mẹ nó! Tôi bảo cậu tránh ra có nghe thấy không hả?”

“Tránh ra! Mẹ kiếp!”

Đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến tiếng gầm lên đầy giận dữ, cho dù cách một tấm cửa phòng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.

Nghe thấy giọng nói này, Cao Mỹ Lệ đầu tiên cảm thấy sửng sốt, sau đó vội vàng đi sang bên cạnh đứng, trên mặt lại một lần nữa mang theo vẻ điềm đạm đáng yêu.

“Anh Long, anh không thể đi vào, cậu Tông Trạch đang xử lý sự tình ở bên trong.”

Những tên bảo vệ ngoài cửa đều ngăn Long Tuấn Hạo lại, hoàn toàn không để anh ta đi vào.

“Xử lý sự tình cái quái gì, mau tránh ra cho ông.”

Long Tuấn Hạo mang theo năm sáu người đi theo sau, đạp về phía trước.

Mười mấy tên bảo vệ đều hoàn toàn không dám đánh trả lại, nhưng vẫn cứ đứng im ở đó không động đậy.

Dù sao, bọn họ cũng đều đi theo ăn cơm của Liễu Tông Trạch, chắc chắn phải lấy chỉ thị của Liễu Tông Trạch làm chuẩn.

“Con mẹ nhà nó!”

Long Tuấn Hạo xoa xoa cái đầu trọc của mình, sau đó đột nhiên rút ra một khẩu súng lục, đóng chốt an toàn lại, bắn một phát về phía hành lang.

Một tiếng chấn động vang dội nổ bên tai mười mấy tên bảo vệ, chấn động đến mức lỗ tai cũng cảm thấy đau.

Trần nhà phía trên hành lang ngay tại chỗ bị bắn thủng xuất hiện một lỗ đen.

Cả hành lang trong nháy mắt trở nên im lặng vô cùng.

Long Tuấn Hạo trừng lớn mắt, trong đôi mắt hổ ngập tràn nguy hiểm, nhấc cao khẩu súng trong tay, phẫn nộ mắng: “Bây giờ, ngay lập tức tránh ra cho ông!”

“Nếu không lần tiếp theo ông bảo đảm sẽ bắn vào ót mấy người!”
 
Back
Top Bottom