Ngôn Tình Rể Quý Rể Hiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2500


Chương 2500

Liễu Tông Trạch điều động hai mươi nghìn tinh binh, Long Tuấn Hạo phất tay một cái đưa ba mươi nghìn người đến.

Năm mươi nghìn binh sĩ được trang bị đầy đủ vũ trang, đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, bắt đầu nhập cảnh.

Còn bên phía thành phố Đà Nẵng, nhà họ Cao phát triển nhiều năm như vậy, nói cho cùng thì không phải ngồi không.

Ngoại trừ chỗ dựa vững chắc là nhà họ Phạm thì quan hệ của nhà họ Cao ở thành phố Đà Nẵng vô cùng sâu rộng, không ít người trong ngành đã điều viện trợ đến giúp họ.

Vì vậy, ở thành phố Đà Nẵng lúc này, Cao Anh Hạo nhất định sẽ ghé qua chào hỏi, bọn họ muốn nhập cảnh từ thành phố Đà Nẵng sẽ cực kỳ khó khăn.

Cho dù Phạm An Quốc đã ra mệnh lệnh nhưng tướng ở bên ngoài, binh sĩ có thể không cần nhận quân lệnh.

Các nhánh liên quan ở thành phố Đà Nẵng tùy tiện bày ra mấy trò mưu ma chước quỷ cũng có thể kẹp chết các binh sĩ của khối tập đoàn Phong Hạo.

Vì thế bọn họ chỉ có thể đi từ chỗ khác, đến thành phố Hà Nội tập hợp trước, sau đó sẽ do Cao Phong chỉ huy, dẫn một nhóm đi tới thành phố Đà Nẵng.

Dù sao thì năm mươi nghìn người di chuyển không phải con số nhỏ, cần một khoảng thời gian nhất định.

Nhưng chỉ cần hai ngày là đủ rồi.

Tất cả mọi người đã được sắp xếp đâu vào đấy, Cao Phong lại thành người thoải mái, ung dung nhất.

Dứt khoát làm một người chồng tốt, nhân cơ hội hiếm hoi này mà ở bên cạnh Kim Tuyết Mai.

Vừa học thêm kiến thức chăm sóc thai phụ vì Kim Tuyết Mai bị nghén, vừa phải suy nghĩ đặt tên cho con, đồng thời dưỡng thai cho Kim Tuyết Mai luôn.

Đối với những chuyện này thì Cao Phong không thấy buồn chán chút nào, ngược lại cảm thấy cực kỳ vui vẻ.

Tại biệt thự ở núi Bồng Thiên, anh không phải lãnh đạo của thành phố Hà Nội, cũng không phải minh chủ võ lâm của thị trấn Biển Đông, càng không phải ông chủ của khu kinh doanh Kiên Thành nóng bỏng tay ở thủ đô Hà Nội.

Anh chỉ là một người chồng bình thường, còn sắp trở thành một người cha mẫu mực.

Đơn giản, bình dị, lại vô cùng chân thực.

Ăn xong bữa sáng, Cao Phong nói chuyện phiếm với Kim Tuyết Mai một lúc, rồi đi đến phòng tập thể hình của khu biệt thự, chuẩn bị rèn luyện thân thể một lúc.

Ban đầu, khi ở thủ đô, đánh một trận với Hoắc Võ Đống khiến Cao Phong nhận ra rằng bản thân anh không đủ mạnh, vì vậy chuyện rèn luyện này nhất định phải trở thành một phần trong lịch trình hằng ngày.

Còn Kim Tuyết Mai, Kim Vũ Kiên và Cao Tử Hàn ngồi lại với nhau, trò chuyện ríu rít.

Khi Cao Phong không có ở nhà, mấy người họ vẫn luôn như vậy, giữa các cô dường như không có bí mật gì cả.

“Chị, chị nói đi, trên lưng anh rể em thực sự có dấu son môi của cô gái khác sao?”

Kim Vũ Kiên nghe vậy thì nhíu mày lại.

Còn Cao Tử Hàn thì chẳng có phản ứng gì, cầm một miếng bánh gato, lẳng lặng mà ăn.

Dù sao thì cô ta cũng đến từ nhà họ Cao, cảm thấy chuyện tam thê tứ thiếp trong dòng họ cũng vô cùng bình thường.

Nhưng Kim Vũ Kiên thì không chịu được.

“Có lẽ chị nhìn nhầm thôi.” Kim Tuyết Mai vội vã giải thích.

Vừa nãy là do trong lòng kìm nén quá mức nên nhỡ miệng nói ra, sau khi nói ra rồi thì Kim Tuyết Mai lại hối hận.

“Nhìn nhầm kiểu gì, chị chỉ sợ em đi tìm anh rể thôi chứ gì? Rốt cuộc có phải hay không?”

Kim Vũ Kiên càng nghĩ càng không thấy ổn bèn chất vấn Kim Tuyết Mai.

“Thực sự là chị nhìn nhầm mà, không hề có chuyện đó.” Kim Tuyết Mai xua tay giải thích.

“Chị, chị đừng gạt em, hai chúng ta lớn lên bên nhau hơn hai mươi năm, em còn không hiểu tính chị sao?”

“Ánh mắt của chị không gạt nổi ai đâu!” Kim Vũ Kiên hừ một tiếng, giọng điệu vô cùng chắc chắn.

Kim Tuyết Mai lắc đầu cười khổ, khẽ thở dài một tiếng.

“Cho dù thế nào thì người Cao Phong yêu là chị, chị có thể cảm nhận được, thực sự rất yêu.” Kim Tuyết Mai nghiêm túc mà nói.

“Đây là hai chuyện khác nhau! Em không phủ định chuyện anh rể yêu chị nhưng sai chính là sai, không được, em phải đi tìm anh ấy!” Kim Vũ Kiên nói xong thì muốn đứng lên.

“Vũ Kiên, em đừng như vậy, chị giận rồi đấy!”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2501


Chương 2501

“Sau này có xảy ra chuyện gì thì chị cũng không nói với em nữa.” Kim Tuyết Mai nói vô cùng nghiêm túc, không có chút xíu ý đùa giỡn nào.

Kim Vũ Kiên sững người, vẫn tức giận ngồi xuống.

“Sao có thể thế được chứ, có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai đó, chị không biết sao hả? Chuyện này tuyệt đối không thể nhịn được.”

“Chị, em thấy chị thay đổi rồi, chuyện này mà chị cũng không dám hỏi, chị đang dung túng anh ấy.” Kim Tuyết Mai giận dỗi nói.

Kim Tuyết Mai nghe vậy thì không nhịn được lắc đầu một cái rồi cười tự giễu.

Chậm rãi đưa tay ra v**t v* cái bụng hơi nhô lên của mình.

“Nhưng mà chị có thể làm thế nào đây? Cao Phong ở bên ngoài vất vả như thế không phải vì chúng ta sao?”

“Thế lực của nhà họ Kim không ổn, chẳng giúp anh ấy được cái gì cả, tất cả mọi chuyện đều do một mình anh ấy gánh vác.”

“Vì thế, chị chỉ có thể làm như không biết, dù không giúp được gì thì chí ít cũng có thể để anh ấy bớt ngột ngạt.”

Tối hôm qua, Kim Tuyết Mai đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không nhắc chuyện này với Cao Phong.

Bởi vì cô cảm thấy với thân phận hiện tại của Cao Phong thì chỉ cần được ở bên anh, cô đã thấy rất hạnh phúc rồi.

Khi anh phải chịu khổ chịu mệt, bản thân cô không kề vai gánh vác cùng anh.

Vì vậy, anh ấy thỉnh thoảng buông thả một chút thì cô có tư cách gì để can thiệp đây?

“Chị dâu, chị đừng tự ti như vậy, anh Kình Thiên không phải loại người đó.”

Cao Tử Hàn từ nãy vẫn giữ im lặng cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện, nhẹ nhàng khuyên nhủ Kim Tuyết Mai.

“Chị, chị không tự ti.” Kim Tuyết Mai hơi cúi đầu xuống, nói nhỏ.

Nhưng không biết để tay vào đâu, điều đó cho thấy trong lòng cô cũng rất rối bời.

Sao có thể không tự ti được chứ?

Bây giờ, thân phận của Cao Phong là một nhân vật lớn hàng đầu.

Còn cô chỉ là một người xuất thân từ dòng họ hàng thứ ba, không thể giúp gì cho Cao Phong thì thôi, có khi còn kéo chân Cao Phong nữa.

Hơn nữa, khi Cao Phong còn ở nhà họ Kim, giữa hai người cũng không vui vẻ hòa thuận cho lắm.

Nhưng mà sau khi trải qua rất nhiều chuyện, tình cảm mới dần dần trở nên bền vững.

Bất cứ ai trong tình huống này đều sẽ thấy tự ti thôi.

“Chị Tuyết Mai, thực ra thì trong dòng họ bọn em, đàn ông có tam thê tứ thiếp cũng là chuyện bình thường.”

“Bởi vì dòng họ muốn phát triển thì không thể tách rời sự sinh sôi, chỉ khi nhân số đủ nhiều thì mới có thể ngày càng lớn mạnh.”

“Nhưng anh Kình Thiên đối với chị quả thực tình sâu nghĩa nặng, hai bọn em lớn lên bên nhau từ nhỏ, chị cứ tin ở em!”

Cao Tử Hàn lấy giấy lau tay, nói thật lòng.

Nghe thấy mấy lời này của Cao Tử Hàn, tâm trạng của Kim Tuyết Mai quả nhiên tốt hơn rất nhiều.

Ngay sau đó ba cô gái lại tiếp tục cười nói.

Nhưng không được lâu lắm thì có ai đó nhấn chuông cổng biệt thự.

Trần Vân Lan vội vã buông cây chổi trong tay xuống, nhìn ra bên ngoài xem thử.

“Thím Lan, phía dưới kia có một cô gái nói là muốn tìm cậu Phong.”

Một cậu thanh niên phụ trách bảo vệ an toàn cho núi Bồng Thiên thông báo với Trần Vân Lan.

“Cậu Phong rất bận, bảo cô ta về đi, nếu là chuyện công việc thì đợi cậu Phong từ bất động sản Phong Mai về rồi tính.” Trần Vân Lan nhẹ nhàng nói.

Mặc dù bà ta chẳng có vai vế gì so với mấy người Kim Tuyết Mai nhưng dẫu sao bà ta cũng là con dâu của nhà họ Cao, khí chất trên người vẫn không thể thiếu.

Kim Tuyết Mai nghe thấy động tĩnh bên này, cau mày nhìn qua.

“Thím Lan, thím báo cậu Phong gọi điện thoại cho cô ta đi, cô ta cứ nhất quyết muốn lên núi.”

“Nếu như xác nhận không phải bạn bè của cậu Phong thì chúng tôi sẽ dùng biện pháp cưỡng chế bắt cô ta phải đi.” Cậu thanh niên nhẹ giọng báo cáo.

“Cô gái đó tên là gì?” Kim Tuyết Mai khẽ hỏi.

“Thưa cô chủ, cô ta nói cô ta tên là Phạm Thanh Nhiên.” Thanh niên kia vội vã trả lời.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2502


Chương 2502

“Phạm Thanh Nhiên…” Kim Tuyết Mai thì thầm một câu, tối hôm qua, khi Cao Phong nói chuyện điện thoại với Liễu Tông Trạch hình như từng nhắc đến cái tên này thì phải.

“Được lắm, hồ ly tinh đã tìm tới tận cửa rồi, để cô ta lên đây!”

Không đợi Kim Tuyết Mai mở lời, Kim Vũ Kiên bỗng nhiên đứng dậy quay lại nói với cậu thanh niên kia.

“Vũ Kiên, thôi bỏ đi, Cao Phong sẽ xử lý mấy chuyện này, không cần dẫn đến đây đâu.” Kim Tuyết Mai cau mày.

“Chị đừng xía vào, hôm nay em sẽ đòi lại công đạo cho chị.”

Kim Vũ Kiên khoát tay một cái, nói lại lần nữa: “Đưa cô ta đến đây, tôi phải xem xem cô ta quốc sắc thiên hương đến cỡ nào!”

“Cô Vũ Kiên, cô chắc chắn muốn dẫn người lên sao?” Thanh niên hỏi lại.

“Không sai! Đưa cô ta tới đây!” Kim Vũ Kiên gật đầu rồi hừ lạnh một cái.

Thanh niên gật đầu, sau đó khom người rời đi, lấy bộ đàm ra thông báo với người dưới núi về ý của Kim Vũ Kiên.

“Chị, để em trang điểm cho chị một chút, khí thế nhất định phải áp đảo đối phương mới được!” Kim Vũ Kiên lấy một bộ mỹ phẩm cao cấp ra, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Cứ như sắp lên chiến trường đến nơi rồi.

Nhưng mà đối với một người phụ nữ mà nói thì chuyện thế này thực sự như chuẩn bị ra trận đánh nhau rồi.

“Không cần đâu, trong thời gian mang thai mà dùng mỹ phẩm sẽ không tốt.” Kim Tuyết Mai xua tay từ chối.

Đã lâu lắm rồi cô không đụng vào đồ mỹ phẩm nữa, nhưng da dẻ vẫn mịn màng tự nhiên, không chút tì vết.

Dù người ta nói là trong thời kỳ mang thai, làn da sẽ dần kém đi nhưng Kim Tuyết Mai vẫn đẹp hơn rất nhiều người phụ nữ trang điểm kỹ càng khác, không những thế còn càng xinh đẹp rung động lòng người hơn.

Kim Vũ Kiên cảm thấy mình không phản bác lại được nên không khuyên cô nữa, dặm phấn lại cho mình và Cao Tử Hàn.

Rất nhanh sau đó, Phạm Thanh Nhiên đi vào biệt thự, cô ta mặc một bộ váy lụa liền thân màu trắng, đi đôi tất da mỏng màu da.

Ngay khi bước vào đã mắt to trừng mắt nhỏ với ba người Kim Tuyết Mai.

Trần Vân Lan đứng phía sau Kim Tuyết Mai, thể hiện thái độ của mình.

Giây phút này, Kim Tuyết Mai ngồi trên ghế, còn ba người Kim Vũ Kiên, Cao Tử Hàn và Trần Vân Lan đứng ngay phía sau Kim Tuyết Mai.

Giống như Kim Tuyết Mai là bà chủ duy nhất, còn bọn họ đều là người giúp việc.

Thế mà Phạm Thanh Nhiên vẫn giữ nguyên biểu cảm trên mặt, rảo bước tiến lên phía trước.

Hôm nay cô ta tới đây đã suy đi tính lại rất nhiều lần rồi.

Không cần biết cô ta đã nghĩ ra bao nhiêu cách, bây giờ cô ta tới nơi rồi, chắc chắn không còn đường lui nữa.

Phạm Thanh Nhiên hơi vênh mặt lên, hững hờ hỏi: “Cô là Kim Tuyết Mai sao?”

“Đúng.” Kim Tuyết Mai nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng thầm kêu than.

Chuyện nên đến thì sẽ đến, không tránh thoát được.

Hay cứ làm theo cách mà Kim Vũ Kiên nói, có lẽ cũng không sai.

“Tôi tới tìm Cao Phong, Cao Phong có ở đây không? Tôi gọi điện thoại cho anh ấy mà anh ấy không nhận.” Phạm Thanh Nhiên tiến lên một bước rồi hỏi.

“Cao Phong tới phòng tập thể hình phía sau rồi, có lẽ anh ấy không mang theo điện thoại.” Kim Tuyết Mai nhẹ giọng trả lời, sau đó mời Phạm Thanh Nhiên ngồi xuống.

Kim Tuyết Mai không ngốc, cô có thể nhìn ra khí chất trên người Phạm thanh Nhiên, chắc hẳn cũng là một cô chủ con nhà giàu.

Đồng thời, cô thấy cô ta hình như hơi quen quen.

Lúc trước, khi Cao Phong giải quyết vấn đề của khu kinh doanh Kiên Thành, cô gái ở màn hình bên kia hình như chính là Phạm Thanh Nhiên thì phải?

Vậy thì Phạm Thanh Nhiên hẳn là đến từ thủ đô.

Phạm Thanh Nhiên chẳng thèm khách sáo gì cả, trực tiếp ngồi đối diện Kim Tuyết Mai.

“Vậy tôi chờ anh ấy!” Vẻ mặt Phạm Thanh Nhiên vô cùng bình tĩnh.

“Cô đợi anh ấy làm gì? Cô là ai hả?” Kim Vũ Kiên cau mày, trong lời nói nồng đậm mùi thuốc súng.

“Tôi là Phạm Thanh Nhiên của nhà họ Phạm ở thủ đô! Cao Phong muốn tới thành phố Đà Nẵng thì chắc chắn không thể thiếu sự giúp đỡ của cha tôi!”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2503


Chương 2503

“Bây giờ thì cô biết tôi là ai rồi chứ?” Phạm Thanh Nhiên đổi khách làm chủ, lời nói công kích mạnh mẽ, vươn tay nâng tách trà nên uống một ngụm.

Chỉ bằng mấy câu đã nói rõ thân phận của mình, đánh phủ đầu Kim Vũ Kiên một cái.

“Cô!” Kim Vũ Kiên, Cao Tử Hàn, Trần Vân Lan và cả Kim Tuyết Mai đều sững sờ.

Đặc biệt là Kim Vũ Kiên, cô ta đã chuẩn bị sẵn mấy lời cần nói hết cả rồi, thế mà lúc này lại chẳng nói ra được chữ nào.

Các cô đều hiểu rõ, đối với Cao Phong thì lần hành động này của nhà họ Cao ở thành phố Đà nẵng vô cùng quan trọng.

Thậm chí có thể nói, đây là chuyện Cao Phong không thể không làm.

Mà Phạm Thanh Nhiên của nhà họ Phạm chính là chỗ dựa lớn nhất của Cao Phong trong hành trình đến thành phố Đà Nẵng lần này, vì vậy nhất định không thể đắc tội.

Thế nên Kim Vũ Kiên đã sẵn sàng đối đầu gay gắt với cô ta mà lúc này lại á khẩu không đáp trả lại được.

“Nói ngược lại, cô là ai?” Phạm Thanh Nhiên đặt tách trà xuống.

“Tôi?” Kim Vũ Kiên sững sờ, sau đó ánh mắt lóe sáng, nói: “Tôi là vợ hai của Cao Phong.”

Sau đó kéo Cao Tử Hàn lại phía mình rồi nói tiếp: “Cô ấy là vợ ba của Cao Phong.”

“Còn bà ấy…” Kim Vũ Kiên theo đà chỉ vào Trần Vân Lan, ho một tiếng: “Là mẹ nuôi của chúng tôi.”

Nói xong mấy lời này, Kim Vũ Kiên kiêu căng nhìn lại Phạm Thanh Nhiên.

Cô ta là cô chủ nhà họ Phạm thì có thể làm được gì?

Tôi không đánh, không mắng cô ta, cho cô ta biết Cao Phong có bao nhiêu người vợ, cô ta vẫn nên biết khó mà lui thì hơn!

Ấy thế mà Phạm Thanh Nhiên nghe vậy lại đột nhiên trở nên cực kỳ phấn khích.

“Thật sao? Các cô đều là vợ của Cao Phong hả? Vậy tôi, tôi chấp nhận làm vợ bé!”

Phạm Thanh Nhiên đứng phắt dậy, trong miệng còn lẩm bẩm: “Cứ tưởng rằng tính cách Cao Phong cứng nhắc, không ngờ lại kim ốc tàng kiều (nhà vàng cất giấu người đẹp)? Có tận ba bà vợ sao?”

“Vậy, có thêm tôi chắc sẽ chẳng sao?”

Thấy phản ứng của Phạm Thanh Nhiên, bốn người Kim Tuyết Mai ngây ngốc luôn.

Kim Vũ Kiên biết mình nói linh tinh rồi, không nhịn được phì phì lưỡi, vẻ mặt lúng túng.

“Sao vậy, các cô lừa tôi hả?” Phạm Thanh Nhiên khẽ cau mày.

Kim Vũ Kiên sửng sốt, không nói gì nữa.

Cao Tử Hàn tiến lên một bước, nói: “Anh Kình Thiên của tôi chỉ thích chị Tuyết Mai thôi, sẽ không thích cô đâu, vì vậy cô cũng đừng dây dưa níu kéo làm gì.”

“Cô là ai?” Phạm Thanh Nhiên lạnh lùng hỏi lại.

“Tôi sao?” Cao Tử Hàn sờ trán, nói: “Tôi chẳng là ai hết, nhưng tôi theo đuổi anh Kình thiên hai mươi năm rồi mà vẫn không thể thành công.”

“Cô cảm thấy, cô có thể theo anh ấy được bao nhiêu năm?”

Mấy câu của Cao Tử Hàn vô cùng nhẹ nhàng nhưng lực sát thương lại cực kỳ cao.

Phạm Thanh Nhiên hơi híp mắt lại, nhìn Cao Tử Hàn vài giây, sau đó dứt khoát không nói chuyện với mấy người Kim Vũ Kiên nữa, trực tiếp nhìn thẳng vào Kim Tuyết Mai.

“Cô có tiện một mình nói chuyện với tôi không?” Giọng điệu của Phạm Thanh Nhiên còn ẩn chứa chút bắt buộc.

“Có thể.”

Kim Tuyết Mai chậm rãi đứng lên, sau đó đi vào trong phòng.

Phạm Thanh Nhiên không do dự chút nào đi theo, cứ tự nhiên như đang ở nhà mình ấy.

Trong phòng, Kim Tuyết Mai và Phạm Thanh Nhiên ngồi đối diện nhau, cứ nhìn nhau một lúc.

Tuy khí thế trên người Phạm Thanh Nhiên rất mạnh mẽ nhưng Kim Tuyết Mai chẳng e sợ chút nào, dùng ánh mắt vô cùng bình tĩnh nhìn thẳng Phạm Thanh Nhiên.

Cô biết không thể trốn tránh mãi được, bèn to gan đối mặt.

“Cao Phong thích cô sao?” Kim Tuyết Mai mở lời trước.

Một câu hỏi khiến Phạm Thanh Nhiên phải im lặng.

Nếu như Cao Phong thích cô ta thì cô ta cần gì phải đi đến bước đường này chứ hả?

“Tôi không quan tâm anh ấy có thích tôi hay không, chỉ cần tôi yêu anh ấy là đủ rồi.” Phạm Thanh Nhiên từ tốn nói.

“Nhưng cô thế này thì không phải yêu, chỉ muốn chiếm giữ mà thôi.” Kim Tuyết Mai hơi nghiến răng, cô muốn bảo vệ tình yêu của mình.

Câu nói vừa được nói ra thì Phạm Thanh Nhiên trợn tròn mắt, im lặng không nói gì.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2504


Chương 2504

Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường, gần hai phút trôi qua, Phạm Thanh nhiên mở miệng nói.

“Tôi mới đi du học về, học vị tiến sĩ của đại học Cambridge.” Phạm Thanh Nhiên nói ra câu đầu tiên.

Sắc mặt Kim Tuyết Mai không hề thay đổi, nhưng lại chớp mắt một cái.

“Từ nhỏ tôi đã học nhảy lớp rất nhiều lần, khi mọi người còn đang học tại trường trung học, tôi đã được trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài đặc cách tuyển chọn.” Phạm Thanh nhiên nói câu thứ hai.

Kim Tuyết Mai chớp mắt lần thứ hai.

“Cha tôi là Phạm An Quốc, lúc trước Cao Anh Hạo chính là nhờ cha tôi mới có thể nắm giữ nhà họ Cao, áp chế khối tập đoàn Đế Phong không còn sức đánh trả.” Phạm Thanh Nhiên nói ra câu thứ ba.

Sắc mặt Kim Tuyết Mai cuối cùng cũng thay đổi, sau đó hơi cúi đầu xuống.

Mặc dù cô không muốn chịu thua nhưng mức chênh lệch trong thân phận thế này khiến cô không thể không cúi đầu trước Phạm Thanh Nhiên.

Cho dù học vị của Phạm thanh Nhiên là gì, IQ cao đến mức nào, cô cũng chẳng quan tâm, thậm chí có thể cười cho qua chuyện.

Nhưng dòng họ của Phạm Thanh Nhiên có thể trợ giúp con đường sau này của Cao Phong, giúp con đường ấy trở nên bằng phẳng, thông suốt.

Điểm này, Kim Tuyết Mai tự thấy mình không thể sánh được.

Vì vậy, cô bị khí thế của Phạm thanh Nhiên đánh bại.

Mặc dù cô là vợ hợp pháp của Cao Phong.

Thấy Kim Tuyết Mai cúi đầu, khóe miệng Phạm Thanh Nhiên nhếch lên một cách kiêu ngạo.

Cô ta biết rõ cô ta làm vậy có hơi vô liêm sỉ nhưng cô ta không còn cách khác.

Tối hôm qua, cô ta trằn trọc cả đêm, không cam tâm từ bỏ Cao Phong, vì vậy nếu không thể đả động Cao Phong thì cô sẽ đến tìm Kim Tuyết Mai, khiến Kim Tuyết Mai biết khó mà lui.

“Cha tôi vốn muốn ủng hộ Cao Anh Hạo nhưng tôi thích Cao Phong, tôi lấy tính mạng của mình ra uy h**p cha, để ông ấy thay đổi quyết định, quay lại ủng hộ Cao Phong.”

“Vì vậy, Cao Phong mới có cơ hội như bây giờ, đánh tiến nhà họ Cao ở thành phố Đà Nẵng.”

“Nếu như không vì tôi thì bây giờ Cao Phong có khi vẫn đang chật vật ở thủ đô Hà Nội, thậm chí các người cũng không thể gặp được nhau.”

Phạm Thanh Nhiên nói ra câu này chính là lấy cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, Kim Tuyết Mai càng cúi đầu thấp hơn nữa.

Kim Tuyết Mai đặt hai tay lên bụng, đan chặt vào nhau, trong lòng mãi không thể bình tĩnh lại.

Trong đầu có vô số ý nghĩ lướt qua, khiến cô vô cùng rối loạn, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Dân thường không đấu lại người giàu, người giàu không tranh với người có chức quyền.

Cho dù Phạm Thanh Nhiên xinh đẹp đến đâu hay gia đình giàu nứt đố đổ vách thì cô cũng sẽ không chùn chân dù chỉ nửa bước.

Tuyệt đối không thể giành Cao Phong từ trong tay cô, có chết cũng không thể.

Nhưng có chức có quyền thì sao?

Khi đối mặt với quyền thế có thể giúp Cao Phong thì sẽ thế nào?

Bản thân cô nên làm gì đây?

Phạm Thanh Nhiên có thể trợ giúp rất lớn cho kế hoạch của Cao Phong, cũng có thể giúp Cao Phong thăng quan tiến chức rất nhanh.

Kim Tuyết Mai cẩn thận ngẫm lại, hình như bản thân cô ngoài việc mang thai bé cưng cho Cao Phong thì chẳng làm nên trò trống gì, cũng không giúp đỡ được gì cả.

Còn nhà họ Kim thì chẳng những không giúp đỡ Cao Phong còn gây tổn thương lớn cho Cao Phong.

Bản thân cô chỉ kéo chân Cao Phong mà thôi.

“Tôi có thể bảo cha tôi giúp đỡ Cao Phong, cũng có thể bảo ông ấy đi giúp Cao Anh Hạo.” Phạm Thanh Nhiên nói thêm một câu.

“Không được!” Kim Tuyết Mai bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trợn tròn mắt nhìn Phạm Thanh Nhiên, trong ánh mắt ẩn chứa chút cầu xin.

Trong lòng Kim Tuyết Mai hiểu rõ, nhà họ Cao ở thành phố Đà Nẵng có khúc mắc với Cao Phong.

Cô cũng biết lúc trước, Cao Anh Hạo có nhà họ Phạm trống lưng đã giáng một đòn đả kích lớn cho khối tập đoàn đế Phong.

Bây giờ khó khăn lắm Cao Phong mới có cơ hội phản kích Cao Anh Hạo, nếu như vì cô mà đánh mất cơ hội này thì có khả năng sẽ bị Cao Anh Hạo chèn ép thêm lần nữa…

Khi ấy, Kim Tuyết Mai sẽ là tội nhân của khối tập đoàn Đế Phong, tội nhân của binh sĩ Phong Hạo, trở thành kẻ tội nhân lớn nhất!

Quan trọng hơn hết, là người phụ nữ của Cao Phong, cô không thể kéo chân Cao Phong được.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2505


Chương 2505

Cô không muốn vì mình mà khiến Cao Phong rơi vào nguy hiểm lần thứ hai.

“Tôi làm thế nào thì sẽ phải xem cô quyết định ra sao, tôi cho cô năm phút để suy nghĩ.” Phạm Thanh Nhiên nhìn cái bụng nhô lên của Kim Tuyết Mai, trong mắt lóe lên chút không đành lòng nhưng cô ta vẫn cắn răng nói ra mấy câu ngang ngược như thế.

Kim Tuyết Mai im lặng, nhẹ nhàng v**t v* bụng.

Trái tim cứ như đang bị dao cứa vậy, đau đớn đến mức không thể thở nổi.

Cô cứ nghĩ đã trải qua bao nhiêu gian khổ cùng Cao Phong như vậy rồi thì sẽ không có gì có thể chia rẽ họ.

Ấy vậy mà chỉ vì nguyên nhân liên quan đến gia thế lại gặp phải cục diện bế tắc như lúc này.

“Nhớ kỹ, cô chỉ có năm phút thôi.”

Phạm Thanh Nhiên lấy điện thoại di động ra, đặt lên mặt bàn.



Bên ngoài, Kim Vũ Kiên và Cao Tử Hàn lo lắng ngồi đợi ở phòng khách.

Còn Trần Vân Lan nghe theo lời Kim Vũ Kiên, đến phòng tập thể hình ở đằng sau gọi Cao Phong tới.

Không lâu sau, Cao Phong mặc một chiếc áo ba lỗ co giãn màu đen, vẻ mặt u ám bước đến.

“Người đâu rồi?” Cao Phong trầm giọng hỏi.

“Anh rể, anh thế này thì không đúng rồi, không biết chị em hiểu anh đến mức nào nhưng sao anh có thể làm thế chứ?” Kim Vũ Kiên vừa thấy anh đã trách mắng.

Cao Tử Hàn đảo mắt, cũng góp lời: “Anh Kình Thiên, thực ra anh có phạm sai lầm gì ở bên ngoài cũng không sao cả, nhưng nếu như ảnh hưởng tới người trong nhà thì quả thực không đúng rồi, lần này em đứng về phía chị Tuyết Mai.”

“Cậu chủ Kình Thiên, vừa nãy cô Tuyết Mai còn nói cho dù cậu có người phụ nữ khác bên ngoài thì cô ấy cũng sẽ làm bộ không biết.”

“Nhưng bây giờ người ta đã tìm đến tận nhà rồi, như vậy không đúng…” Trần Vân Lan bồi thêm một câu.

“Tôi không có.” Cao Phong trầm giọng nói.

“Anh không có cái gì chứ? Thế dấu son môi trên lưng anh là thế nào?”

“Tối hôm qua chị em đã nhìn thấy rồi, nhưng chị ấy không nói ra, chỉ giấu trong lòng, sợ khiến anh cảm thấy ngột ngạt, anh biết không hả?” Kim Vũ Kiên nói mấy câu khiến Cao Phong đứng sững người tại chỗ.

Dấu son môi?

Nhất định là do Lâm Chí Linh để lại vào buổi tối hôm đó ở thủ đô Hà Nội.

Trong đầu Cao Phong ầm một tiếng, chợt nhớ lại cảnh tượng hôm qua Kim Tuyết Mai đấm lưng cho mình.

Chẳng trách tâm trạng lúc đó của Kim Tuyết Mai rất khác thường, sau đó còn không vui, nhưng vẫn miễn cưỡng cười với anh.

Kim Tuyết Mai hiểu chuyện như vậy khiến Cao Phong càng khó chịu, càng thấy hổ thẹn với cô.

“Cô ấy đang ở đâu?” Cao phong sửng sốt một lúc rồi hỏi ngay.

“Ở phòng phía trong.” Kim Vũ Kiên chỉ tay vào phía bên kia.

Cao Phong gật đầu rồi đi về bên đó.

Càng đi đến gần, ánh mắt Cao Phong càng trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị.

Phạm Thanh Nhiên cứ tái phạm hết lần này đến lần khác đã chạm tới giới hạn của anh, thực sự tưởng rằng Cao Phong không còn cách nào khác sao?

Nói cách khác chính là thực sự nghĩ rằng Cao Phong không có nhà họ Phạm thì không sống nổi sao hả?



Bên trong phòng.

Lúc này, Phạm Thanh Nhiên thì kiên ngạo ngồi đấy, còn Kim Tuyết Mai vẫn cúi đầu, viền mắt ửng đỏ.

Giống như một học sinh tiểu học mắc lỗi, không dám thở mạnh trước mặt thầy giáo.

Bàn tay Kim Tuyết Mai run run, trước gia thế hùng mạnh của Phạm Thanh Nhiên thì không ngẩng đầu lên nổi!

“Thời gian đến rồi, cô đã nghĩ xong chưa?” Phạm Thanh Nhiên cầm điện thoại di động trên bàn lên, nhìn một cái rồi hỏi cô.

Kim Tuyết Mai hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, cố nén nước mắt trong hốc mắt lại, cô không muốn thể hiện sự yếu đuối trước mặt Phạm Thanh Nhiên.

Mặc dù cô đã thua thật rồi nhưng không thể thua quá khó coi được.

“Cô muốn tôi làm thế nào?” Kim Tuyết Mai nhẹ giọng hỏi.

“Rời xa Cao Phong, hoặc thuyết phục Cao Phong ở bên tôi.”

“Đương nhiên cô phải để tôi làm vợ cả.” Phạm Thanh Nhiên đưa ra yêu cầu của mình.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2506


Chương 2506

Đưa ra loại yêu cầu này, tự bản thân Phạm Thanh Nhiên cũng cảm thấy cô ta cực kỳ vô liêm sỉ, nhưng một khi người phụ nữ rơi vào lưới tình thì vô cùng điên cuồng.

Hoàn toàn không có lý trí suy nghĩ kỹ mọi chuyện.

“Tôi không thể chung đụng người đàn ông của mình với người khác!” Kim Tuyết Mai mấp máy môi.

“Vậy thì cô rời khỏi đây đi, cô nên hiểu rõ thân phận của mình, cô không giúp Cao Phong được.”

“Còn tôi thì có thể! Tôi có thể giúp anh ấy hoàn thành tất cả mọi chuyện anh ấy muốn làm, cô hiểu chứ?” Phạm Thanh Nhiên cố gắng biểu hiện vẻ nóng giận.

Kim Tuyết Mai không trả lời, nhẹ nhàng v**t v* cái bụng của mình, trong lòng vô cùng rối loạn.

Rốt cuộc cô ở bên Cao Phong chỉ kéo chân anh ấy.

Vẫn nên nhẫn nhịn mà buông tay, cho anh ấy một tương lai tốt hơn.

Đối với tình yêu tha thiết mà Kim Tuyết Mai dành cho Cao Phong, dường như lựa chọn này cũng không khó khăn cho lắm.

Kim Tuyết Mai đã hiểu rõ ý nghĩa của câu “Có một thứ tình yêu gọi là buông tay”.

“Tôi có thể để cô sinh đứa bé ra, sau đó tôi sẽ nuôi nấng, chăm sóc nó.”

“Không thể!” Kim Tuyết Mai bỗng hét lên một tiếng.

Phụ nữ có thể yếu đuối nhưng người làm mẹ thì không.

Phạm Thanh Nhiên muốn bé cưng của cô, cô có chết cũng không thể để cô ta được như ý.

“Vậy thì tùy cô! Dù sao thì cô rời khỏi đây là được.” Phạm Thanh Nhiên nhíu mày, giọng điệu hơi mất kiên nhẫn.

“Tôi đếm đến năm, cô không đi thì tôi sẽ đi.”

“Nhưng trước khi tôi đi thì tôi sẽ gọi điện thoại cho cha tôi, gỡ bỏ tất cả những trợ giúp của ông ấy cho Cao Phong.”

Phạm Thanh Nhiên nói xong câu đó thì rút điện thoại di động ra, tra số của Phạm An Quốc, chuẩn bị ấn gọi.

“5, 4, 3…” Phạm Thanh Nhiên bắt đầu đếm ngược, ngón tay dần dần dịch chuyển tới nút gọi.

Trong lúc đó, trong đầu Kim Tuyết Mai lướt qua hàng trăm ngàn ý nghĩ, vô số hình ảnh hiện lên.

Vì để trở lại nhà họ Cao, Cao Phong cố gắng hết sức mình trấn áp thành phố Hà Nội, mò mẫm ở thị trấn Biển Đông, rồi lại một thân một mình đến thủ đô gây dựng lực lượng.

Khoảng thời gian đó, dù cô chưa từng bước chân khỏi núi Bồng thiên thì cô cũng biết khối tập đoàn đế phong bị Cao Anh Hạo chèn ép gần như sắp sụp đổ.

Vất vả lắm mới có ngày ngẩng cao đầu được, chờ đến khi có cơ hội, nếu như vì sự ích kỷ của bản thân cô khiến Cao Phong mất đi những thứ này…

Cô không thể như vậy!

“1!” Phạm Thanh Nhiên đếm hết thì muốn nhấn nút gọi.

“Chờ chút!” Kim Tuyết Mai vội vã chống một tay lên mặt bàn, ngăn cản Phạm Thanh Nhiên: “Được rồi! Tôi…”

“Ầm!”

Một tiếng vang lớn vang lên, cửa phòng bị ai đó đá văng.

Lực đạo này vô cùng mạnh mẽ, khiến cả căn biệt thự đều chấn động.

Cánh cửa này được làm bằng thép chống trộm, đột nhiên bị đá đổ nên chuông cửa kêu lên inh ỏi.

“Răng rắc.”

Cánh cửa phát ra một tiếng rắc rồi đổ uỳnh xuống đất, tiếng chấn động phát ra lần thứ hai.

Ngay cả khi sàn nhà được lát gỗ quý giá đã được trải thảm nhung thiên nga đen mà vẫn khiến cánh cửa vỡ vụn ngay tại chỗ.

Phạm Thanh Nhiên và Kim Tuyết Mai đồng thời quay đầu qua, kinh ngạc và sợ hãi nhìn về phía cửa phòng.

Hai người chỉ thấy Cao Phong mặc áo ba lỗ co dãn màu đen với khuôn mặt vô cùng khó coi đang đứng ở cửa, đôi mắt kia dường như muốn ăn tươi nuốt sống người.

Mặt tối sầm lại, khắp người từ đầu đến chân đều toát ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị càng khiến người ta phải run sợ.

“Cộp!”

Cao Phong bước vào phòng, nhẫm lên trên cánh cửa, toàn thân run rẩy.

“Cao Phong!”

Phạm Thanh Nhiên mừng rỡ vội vã chạy tới bên Cao Phong.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2507


Chương 2507

Kim Tuyết Mai bĩu môi, nhưng không nói câu gì, nhưng mà từ nãy luôn cố gắng nén nước mắt, bây giờ lại không chịu nổi nữa.

Cô có thể kiên cường trước bất cứ một ai nhưng khi đứng trước mặt Cao Phong thì cô không cần phải tỏ ra kiên cường nữa, cô cũng không làm được.

Rõ ràng Cao Phong là chồng của cô, nhưng lại có một người phụ nữ khác còn có tư cách ôm anh hơn chính cô!

“Cao Phong, anh đến rồi.”

Phạm Thanh Nhiên mỉm cười tươi rói, muốn kéo cánh tay Cao Phong.

“Bốp!”

Bỗng nhiên Cao Phong giơ tay lên tát cho cô ta một cái.

Tiếng bạt tai vang vọng khắp cả căn biệt thự.

“Cộp cộp cộp!”

Phạm Thanh Nhiên ôm mặt lùi lại phía sau mấy bước, đến khi đụng vào bàn mới dừng lại.

Còn Cao Phong tát cô ta xong vẫn khoanh tay đứng im tại chỗ, thân thẳng như cây thương, thể hiện rõ khí thế!

Toàn bộ biệt thự bỗng chốc yên tĩnh lại.

Ba người Kim Vũ Kiên đứng phía sau và cả Kim Tuyết Mai đứng trong phòng đều trợn tròn mắt, vẻ mặt ngây ngốc.

Chuyện này…

“Cao Phong, anh đánh em! Anh lại dám đánh em? Cha em còn chưa từng đánh em đâu đấy!” Phạm Thanh Nhiên ôm mặt lẩm bẩm.

“Tôi đánh cô vì cô đáng đánh.” Giọng Cao Phong vô cùng lạnh lùng.

“Anh đánh phụ nữ, anh chính là đồ đàn ông cặn bã!”

“Anh dựa vào đâu mà đánh em! Anh dựa vào cái gì mà có quyền đánh em hả!” Cuối cùng Phạm Thanh Nhiên mới phản ứng lại, nước mắt tuôn trào, chỉ tay vào Cao Phong mà hét lớn.

“Người phụ nữ của tôi, tôi còn không nỡ để cô ấy rơi nước mắt.”

“Người khác thì có tư cách gì hả? Ai cho cô lá gan đấy?”

Cao Phong không thèm quay đầu lại, bước lên phía trước, ôm Kim Tuyết Mai vào lòng.

“Cao Phong!” Kim Tuyết Mai không kìm lòng được nữa, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Nhưng đây là giọt nước mắt cảm động, vui mừng mà khóc.

Phạm Thanh Nhiên khiếp sợ không thôi.

Mấy người Kim Vũ Kiên lại thấy xấu hổ.

Lời nói và hành động của Cao Phong đã đủ để chứng minh anh thật lòng với Kim Tuyết Mai.

Tình sâu nghĩa nặng, không thể chia cắt.

“Cô ấy chẳng giúp gì được cho anh! Chỉ làm vướng chân mà thôi!”

“Anh nhìn em đi, cô ấy có thể sinh con cho anh thì Phạm Thanh Nhiên em cũng làm được!” Phạm Thanh Nhiên vẫn ôm mặt, đứng tại chỗ la lối.

Cao Phong vỗ nhẹ lưng Kim Tuyết Mai, nhẹ nhàng nói: “Cô ấy tốt hay xấu thì có liên quan gì tới cô?”

“Có liên quan gì tới em ấy hả? Được! Để em cho anh xem có liên quan gì tới em?”

“Cha em giúp đỡ anh như thế mà anh lại vong ân phụ nghĩa, dám đánh em!”

“Bây giờ em sẽ gọi cho cha em ngay lập tức, loại bỏ tất cả trợ giúp cho anh, để Cao Anh Hạo chèn ép các anh một lần nữa!” Phạm Thanh Nhiên nói xong thì muốn rút điện thoại ra.

“Không được, không được phép!” Kim Tuyết Mai vội vã kêu lên.

Nghe thấy nói thế, Cao Phong đỡ Kim Tuyết Mai ngồi xuống ghế, sau đó chậm rãi xoay người lại.

Phạm Thanh Nhiên thấy Cao Phong quay người lại thì cứ tưởng Cao Phong đã bị cô uy h**p, vội vàng nhìn về phía Cao Phong.

“Đầu tiên, tôi đánh giá cô hai câu, tình yêu mà cô luôn miệng nhắc đến hoàn toàn không phải tình yêu, chỉ là h*m m**n chiếm hữu của bản thân cô đi gây chuyện mà thôi.”

Nói tới đây, Cao Phong vuốt chóp mũi một cái, đột nhiên bước lên một bước, trầm giọng quát: “Muốn dùng cách này để Cao Phong tôi từ bỏ vợ con hả, cô nằm mơ đi!”

“Phạm Thanh Nhiên cô muốn gọi điện thoại cho cha cô lúc nào thì kệ cô, cứ để ông ta thu hồi bố trí giúp đỡ tôi đi!”

“Mặc dù tôi chẳng có gì cả nhưng tôi không thiếu dũng khí “Đông Sơn tái khởi”, Phạm Thanh Nhiên cô không uy h**p tôi được đâu, kể cả nhà họ Phạm cũng không thể uy h**p tôi được!”

Nghe mấy lời cực kỳ bá đạo này của Cao Phong, Phạm Thanh Nhiên sững sờ, nói: “Anh, anh…”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2508


Chương 2508

“Mặc khác, tôi cho cô biết, cho dù không có nhà họ Phạm của cô thì một trăm nghìn binh sĩ Phong Hạo của tôi cũng có thể giương cao lá cờ!”

“Còn nhà họ Cao ở thành phố Đà nẵng, tôi nhất định sẽ xử lý! Người nào dám chống lại, tôi sẽ giết luôn người đó!”

“Nhà họ Phạm chống đối, tôi hủy diệt luôn nhà họ Phạm! Nhà họ Diệp dám chặn, tôi săn bằng cả nhà họ Diệp luôn!”

Mấy câu nói này gây chấn động lòng người.

Dư âm vẫn còn văng vẳng bên tai, lan ra khắp biệt thự, vang mãi không thôi.

Giống như đất nứt sấm rền, gây rung động màng nhĩ và tinh thần của tất cả mọi người.

Nhìn ra khắp toàn đất nước Việt Nam này, ai có gan nói ra mấy lời này chứ?

Kể cả nhà họ Diệp mà anh cũng ngang nhiên lớn tiếng muốn san bằng?

Đổi lại là người khác thì chắc chỉ là một câu khoác loác mà thôi.

Thế nhưng với một người sở hữu hơn một trăm nghìn binh sĩ như Cao Phong thì ai dám hoài nghi?

Phạm Thanh Nhiên sững sờ.

Nhưng Kim Tuyết Mai lại vô cùng cảm động, cũng rất lo lắng.

Ba người Kim Vũ Kiên cũng bị mấy lời hùng hồn của Cao Phong đả động sâu sắc.

Cho dù chống lại cả thiên hạ, tôi cũng sẽ không bỏ mặc vợ con, người chung thủy không hài lòng đến nhường nào đây chứ?

“Cao Phong, anh, anh!” Phạm Thanh Nhiên há mồm, kinh ngạc không thôi.

“cô nói với Phạm an Quốc, năm mươi nghìn binh sĩ của tôi sẽ nhập cảnh đúng như thời gian đã định.”

“Nếu cho qua thì không có vấn đề gì, còn không cho thì tôi sẽ đánh ra một con đường để đi, cô cứ nhớ những lời Cao Phong tôi nói để xem một trăm nghìn binh sĩ Phong Hạo, có thể liều cả tính mạng để làm được không!” Cao Phong hừ lạnh một tiếng, khí thế hiên ngang lẫm liệt.

“Cao Phong, anh muốn làm phản hả?” Phạm Thanh Nhiên hét lên một câu.

“Phản thật thì làm sao?”

Cao Phong nói ra câu này khiến trái tim mọi người rung động lần thứ hai.

Giống như quả tạ nặng nghìn cân rơi mạnh xuống, đè lên trái tim mỗi người.

Trên người anh tỏa ra uy thế mạnh mẽ, giống như cả ngọn núi Thái Sơn đè ép xuống vậy, khiến cho tất cả mọi đều thấy khó thở.

Tạo phản!

Thì có làm sao?

Anh hùng tức giận vì hồng nhan, nhuốm máu thiên hạ thì thế nào?

Năm chữ này khiến Phạm Thanh Nhiên chịu đả kích rất lớn, thương tích đầy mình.

Cũng không thể nói ra thêm được chữ nào nữa.

Cô ta thất bại rồi!

Trước khi lên núi Bồng Sơn, cô ta đã quyết định được ăn cả ngã về không, bây giờ lại trở thành trò cười.

Nhưng cô ta không cam tâm!

Cô ta không cam tâm thua Kim Tuyết Mai, không cam tâm người đàn ông mà Phạm Thanh Nhiên để ý lại đối xử với cô ta như thế!

Cao Phong không do dự chút nào giáng cho cô ta một bạt tai, càng khiến Phạm Thanh Nhiên tức giận!

“Cao Phong, anh được lắm, anh có dám nói câu này trước mặt cha em không hả? anh dám không?” Phạm Thanh Nhiên nghiến răng nghiến lợi nói.

Sau đó, không chờ Cao Phong trả lời, Phạm Thanh Nhiên trực tiếp cầm điện thoại di động lên gọi cho phạm an Quốc.

“Anh dám không! Anh mà dám thì nói luôn đi!” Phạm Thanh Nhiên tiến lên trước một bước, giơ điện thoại lên trước mặt Cao Phong.

Cô ta không tin Cao Phong chỉ vì một người phụ nữ thuộc dòng họ đẳng cấp hàng thứ ba mà có thể từ bỏ cả vùng đất tươi đẹp trước mắt!

Cao Phong cười lạnh, cầm lấy điện thoại, đặt luôn lên bên tai.

“Alo, Thanh Nhiên hả?” Giọng phạm An Quốc vang lên.

“Tôi là Cao Phong.” Giọng Cao Phong thì trầm thấp.

“Cao Phong sao? Hai người đang ở cùng nhau? Ha ha, được, vậy hai đứa cứ chơi tiếp đi.” Lúc đầu Phạm An Quốc hơi sửng sốt nhưng rồi lại cực kỳ vui vẻ.

Nhưng Cao Phong lại cười lạnh, lớn giọng: “Phạm An Quốc, ông nghe kỹ cho tôi.”

“Cái gì cơ?” Trong nháy mắt Phạm An Quốc ngây cả người.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2509


Chương 2509

Cao Phong gọi cả họ và tên của ông ta ra, càng khiến ông ta kinh ngạc hơn.

“Năm mươi nghìn binh sĩ của tôi sẽ nhập cảnh đúng hạn, nếu ai dám cản tôi sẽ giết kẻ đó!”

“Còn nữa, tôi nhất định phải diệt nhà họ Cao, ai cản trở tôi, tôi cũng sẽ giết sạch, cho dù là nhà họ Phạm hay là nhà họ Diệp!”

Cao Phong nói xong khiến Phạm Thanh Nhiên khiếp sợ triệt để.

“Anh, anh…” Phạm Thanh Nhiên tức giận đến run cả người, Cao Phong thực sự dám nói ra mấy lời đấy!

Anh dám nói ra chuyện muốn diệt trừ nhà họ Phạm và nhà họ Diệp ngay trước mặt Phạm An Quốc, anh cứ hành động mà không cân nhắc đến hậu quả vậy sao?

Anh thật sự có thể vì Kim Tuyết Mai mà từ bỏ kế hoạch đã cố gắng lâu như vậy sao?

Anh điên rồi hả?

Phạm An Quốc cũng ngây ngốc luôn.

“Cậu, cậu Phong, xảy ra chuyện gì vậy? không phải chúng ta đã thỏa thuận xong hết rồi sao?”

“Chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Phạm An Quốc đứng bật dậy khỏi ghế, hỏi mấy câu với tình trạng mù mờ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ông ta thường hay gọi thẳng Cao Phong, bây giờ lại gọi là cậu Phong.

Điều này cho thấy ông ta quả nhiên hoảng thật rồi.

“Hỏi con gái yêu của ông đi.”

Cao Phong chẳng muốn giải thích, vứt điện thoại lên mặt bàn.

Phạm Thanh Nhiên căm hận trừng Cao Phong, sau đó cầm điện thoại lên, alo một tiếng.

“Có chuyện gì thế? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi hả?” Lúc này, tâm trạng của Phạm An Quốc rối loạn như sắp tẩu hỏa nhập ma đến nơi.

Khiến Cao Phong tức giận nói ra mấy lời này thì lỗi lầm Phạm Thanh Nhiên mắc hẳn phải lớn bằng trời!

Chọc giận Cao Phong, thêm cả nhà họ Diệp nhúng tay vào thì nhà họ Phạm chỉ có một con đường chết!

Câu nói được mọi người lan truyền: Nhà họ Diệp mà giận lên thì máu chảy thành sông, không có lửa thì làm sao có khói.

“Cha, cha không cần quản gì nhiều! Con muốn cha thu hồi tất cả trợ giúp cho Cao Phong lại ngay lập tức!”

“Và con muốn cha đi giúp đỡ Cao Anh Hạo, chèn ép khối tập đoàn Đế Phong, đánh bay tất cả thế lực của Cao Phong!”

Phạm Thanh Nhiên cứ như bị điên rồi, điên cuồng hét vào điện thoại.

Cao Phong nói không sai.

Kiểu tình yêu của Phạm Thanh Nhiên chỉ là biến dạng, thậm chí ngay cả tình yêu cũng không phải.

Cô ta chỉ bị tính chiếm hữu trong lòng gây chuyện mà thôi, càng không chiếm được thì càng phải nghĩ ra đủ loại biện pháp để có được.

Nếu như không thể giữ thì cô ta sẽ tìm mọi cách để hủy hoại Cao Phong.

Đây chính là nguyên nhân vì sao lúc trước Cao Phong lại phải giữ khoảng cách với Phạm Thanh Nhiên như vậy.

Nghe thấy Phạm Thanh Nhiên nói ra mấy câu này, vẻ mặt Cao Phong cũng chẳng thay đổi gì, còn Kim Tuyết Mai bỗng nhiên thấy hơi hổ thẹn.

Phạm an quốc ở đầu dây bên kia thì lại trầm mặc không nói gì cả.

“Cha, cha có nghe thấy con nói gì không hả, con muốn ngay bây giờ cha phải thu hồi lại tất cả sự trợ giúp dành cho Cao Phong.” Phạm Thanh Nhiên lặp lại lần nữa.

“Cha… cha…” phạm an Quốc cắn răng, nhỏ giọng nói: “Nhưng chuyện này thì cha nói cũng chẳng làm được gì!”

Diệp Thiên Long tự mình hạ lệnh, làm sao Phạm An Quốc có gan trái lại nửa lời?

“Cha không nói được?” Phạm Thanh Nhiên sững sờ, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi nói tiếp: “Là vì ông nội sao, không sao đâu, phía ông cứ để con giải quyết, bây giờ cha cứ đi thu hồi hết trợ giúp đi!”

“Ông nội con, ông con nói cũng không tính!” Phạm An Quốc nói một câu khiến Phạm Thanh Nhiên hoàn toàn câm nín.

Chuyện nhà họ Phạm, Phạm An Quốc và ông cụ nhà họ Phạm đều không thể ra mặt được thì ai nói được?

Chuyện nhà mình, lời nói của người nhà mình lại không tính, Phạm Thanh Nhiên tin được sao?

“Cha, cha có ý gì chứ!” Phạm Thanh Nhiên càng tức giận hơn.

“Con nói cho cha biết bây giờ con đang ở đâu, con vừa gây ra chuyện gì rồi hả?” Phạm An Quốc chuyển chủ đề, hỏi Phạm Thanh Nhiên.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2510


Chương 2510

“Con đang ở nhà của Cao Phong, nói chuyện với Kim Tuyết Mai để cô ấy có thể nhận thức rõ vị trí của mình ở đâu, chủ động rời xa Cao Phong.” Phạm Thanh Nhiên nhìn Cao Phong một cái rồi nhẹ giọng trả lời.

“Con!” Phạm An Quốc giật mình sững sờ, sau đó chỉ hận mài sắt không thành kim: “Con gái à, từ nhỏ con đã thông minh nhanh nhẹn, sao bây giờ cứ đụng tới Cao Phong là con lại trở thành như vậy hả?”

“Phát triển dần dần, thuận theo tự nhiên, con không biết điều này sao? Con đây là không có chuyện gì nên tự tìm việc để làm hả!”

Phạm An Quốc sững sờ, ngây người một lúc, cuối cùng cũng hiểu tại sao Cao Phong lại tức giận vậy rồi.

Loại hành vi này của Phạm Thanh Nhiên, chắc chắn chẳng có bất cứ người đàn ông nào có thể chịu nổi!

Tạm thời không bàn đến chuyện Cao Phong có thích Phạm Thanh Nhiên hay không, cho dù anh thực sự thích Phạm Thanh Nhiên, thậm chí xảy ra chuyện gì đó với Phạm Thanh Nhiên đi chăng nữa, cũng sẽ không muốn Phạm Thanh Nhiên đến tận nhà anh.

Chính bản thân Phạm An Quốc ở bên ngoài cũng có hai người phụ nữ.

Nhưng mấy người đó mà dám đến gây náo loạn ở nhà họ Phạm thì ông ta nhất định sẽ chán ghét bọn họ đến mức muốn giết bọn họ ngay tại chỗ!

Phạm An Quốc không muốn nói nhiều: “Cha không cần biết tình huống bây giờ thế nào rồi, con rời khỏi đó trước đi, chuyện khác tính sau.”

“Cha, có phải cha bị Cao Phong lừa rồi không? Anh ấy dám đánh cả con, anh ấy đánh con đó cha à!” Phạm Thanh Nhiên vẫn không buông tha.

“Cái gì?” Phạm An Quốc lại sửng sốt lần nữa, trong lòng tức giận muốn bốc khói.

Phạm Thanh Nhiên lớn như vậy rồi mà Phạm An Quốc còn chưa từng nhẫn tâm đánh cô ta cái nào.

Thế mà bây giờ Cao Phong lại dám đánh Phạm Thanh Nhiên?

Nhưng Phạm An Quốc chỉ nổi giận được ba giây, không thể không đè nén lửa giận xuống.

Hết cách rồi, đối mặt với sự hung hăng của nhà họ Diệp, ông ta không thể không nhẫn nhịn.

“Cha biết rồi, con cứ rời khỏi đấy trước đi, cha sẽ xử lý chuyện này.” Phạm An Quốc muốn an ủi Phạm Thanh Nhiên trước nên nói rất nhẹ nhàng.

Phạm Thanh Nhiên cắn răng nói: “Chuyện con nói cha sẽ làm theo chứ?”

“Làm! Làm!” Phạm An Quốc lắc đầu bất đắc dĩ.

“Được!” Phạm Thanh Nhiên hừ một tiếng, sau đó muốn đi ra ngoài.

“Cao Phong, anh cứ chờ đấy, xem nhà họ Phạm sẽ trừng trị anh ra sao!”

“Em vẫn ở thủ đô Hà Nội, lúc nào anh đã suy nghĩ rõ ràng rồi thì đến cầu xin em!”

Trước khi rời đi, Phạm Thanh Nhiên bỏ lại câu đấy.

“Lần này tôi để cho cô đi.”

“Lần sau còn dám đến gây chuyện khiến người phụ nữ của tôi rơi nước mắt thì tôi sẽ giết cô.”

Cao Phong hững hờ nói, trong giọng nói ngập tràn sát ý lạnh lẽo.

Phạm Thanh Nhiên dừng lại, hừ lạnh một tiếng, rồi rời khỏi khu biệt thự trên núi Bồng Thiên.

Sau khi Phạm Thanh Nhiên đi rồi thì trong phòng vẫn yên tĩnh như cũ.

“Được rồi, không sao cả rồi.”

Cao Phong khoát tay một cái với mấy người Kim Vũ Kiên, rồi ôm Kim Tuyết Mai vào lòng.

“Cao Phong, anh đừng kích động, làm thế sẽ mang đến rất nhiều phiền phức cho anh.”

Trong lòng Kim Tuyết Mai không yên tâm, dựa vào lồng ngực của Cao Phong, trong thâm tâm rất cảm động, cũng rất lo lắng.

Cao Phong đánh Phạm Thanh Nhiên một cái tát này thì bao nhiêu công sức lâu như vậy ở thủ đô có khi đổ sông đổ bể hết cả rồi.

Sau đó, anh lại phải đối mặt với sự chèn ép của Cao Anh Hạo thêm một lần nữa.

“Có người dám uy h**p người phụ nữ của anh, anh làm gì còn lý trí nữa hả?”

“Có chuyện thì cần lý trí nhưng một số chuyện thì không cần.”

Cao Phong hừ lạnh một tiếng, ấn tượng đối với Phạm Thanh Nhiên cực kỳ kém.

“Chị à, em cảm thấy anh rể nói không sai.”

“Có một số việc không cần phải dùng lý trí, giống như hồi nhỏ em bị người ta bắt nạt, chị biết rõ cách xử lý đúng đắn là đi gọi thầy giáo nhưng không phải chị vẫn giúp em đánh nhau đó sao?” Kim Vũ Kiên đi tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay Kim Tuyết Mai.

Kim Tuyết Mai ngẩn ra, sau đó lắc đầu thở dài.

Cũng bởi vì cô cảm thấy bản thân mình xuất thân thấp hèn, không thể giúp gì cho Cao Phong cả.

Bây giờ lại vì cô mà khiến kế hoạch của Cao Phong rối loạn, trong lòng vô cùng tự trách.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2511


Chương 2511

“Được rồi, không có chuyện gì nữa, chuyện có lớn bằng trời, anh cũng có thể giải quyết.”

“Cho dù trời có sập thì vẫn có anh chống đỡ, đừng lo lắng.”

Cao Phong vỗ nhè nhẹ sau lưng Kim Tuyết Mai, trả lời chắc nịch.

“Em sẽ không để anh phải gánh vác một mình, em muốn cùng gánh vác mọi chuyện với anh.” Kim Tuyết Mai nghiêm túc ngẩng đầu lên, nhìn Cao Phong mà nói.

“Còn có em nữa.” Kim Vũ Kiên cũng gật đầu thật mạnh.

“Cả em nữa, anh Kình Thiên, còn chúng em!” Cao Tử Hàn và Trần Vân Lan bước vào, đứng cạnh ba người.

Tuy ngoại trừ Cao Phong ra thì bọn họ đều là phụ nữ nhưng trong mắt họ đều sáng ngời sự kiên định, không thua kém ai hết.

Cho dù các cô không biết mình có thể giúp được đến đâu nhưng các cô tình nguyện chia sẻ gánh nặng với Cao Phong.

Thế này mới đúng là người một nhà.

“Được! Chúng ta cùng nhau gánh vác!”

Cao Phong vươn tay ra ôm cả Cao Tử Hàn và Kim Vũ Mãn, cười nói.

“Cùng gánh vác, cùng nhau gánh vác!” Cao Tử Hàn nắm tay lại thành nắm đấm, giơ lên rồi hô to.

Trần Vân Lan đứng cạnh cũng vô cùng vui mừng phấn khởi.

Đúng vậy, bất kể khó khăn lớn hơn nữa chỉ cần gia đình đồng lòng.

Tay trong tay, tim liền tim, hố to cỡ nào cũng có thể dắt tay nhau vượt qua.

Sợ gì chứ?

Chẳng có gì ghê gớm cả, thua thì làm lại từ đầu.



Sau khi Phạm Thanh Nhiên rời khỏi khu dân cư cao cấp Bồng Thiên thì đi thuê một khách sạn ở bên ngoài, không quay về tòa nhà ở bất động sản Phong Mai ở nữa.

Sau khi vào phòng thì Phạm Thanh Nhiên không nghĩ ngợi gì mà đập vỡ một cái cốc cạnh đó.

“Anh đánh em! Anh đánh em đúng không!”

“Anh cho rằng Phạm Thanh Nhiên em không có anh thì không sống nổi hả?”

“Ở thành phố Hà Nội này, em không ở bất động sản Phong Mai thì tùy tiện ở bất cứ chỗ nào cũng được.”

Phạm Thanh Nhiên hừ lạnh một tiếng, sau đó đập tiếp hai cái cốc nữa.

So với Phạm Thanh Nhiên tri thức, hiểu lễ nghĩa thì cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.

Hoặc là, Phạm Thanh Nhiên thế này mới là con người chân thật nhất của cô ta.

Trước kia cô ta chỉ chưa bị Cao Phong k*ch th*ch ra phần chân thật nhất của mình mà thôi.

“Cốc cốc cốc!”

“Cô Thanh Nhiên, tôi nghe thấy trong phòng có tiếng động mạnh, cô có chuyện gì không?” Ngoài cửa truyền đến một giọng nói kính cẩn.

“Tôi đập phá đồ đó, thế nào, tôi sẽ bồi thường cho mấy người.” Phạm Thanh Nhiên nhíu mày rồi la lớn.

Người ngoài cửa im lặng một lát rồi nói: “Vậy, không cần cô phải bồi thường, chỗ này là sản nghiệp của cậu Phong, cậu ấy miễn trừ trách nhiệm bồi thường cho cô rồi.”

Phạm Thanh Nhiên hơi bất ngờ, sau đó chẳng nghe thấy tiếng gì nữa, cô ta cứ cảm thấy giọng nói ở ngoài cửa kia như đang cố ý mỉa mai cô ta.

“Tôi sẽ ra làm thủ tục trả phòng ngay, tôi đổi khách sạn khác.” Phạm Thanh Nhiên kéo cửa phòng ra rồi nói.

“Cô Thanh Nhiên, ngành dịch vụ khách sạn ở thủ đô Hà Nội đều được khối tập đoàn Đế Phong nắm giữ tới hơn 95%…”

“Còn lại 5% thì hầu như đều là các khách sạn đen.”

“Không biết cô muốn chuyển đến chỗ nào?” Cậu thanh niên mặc vest lễ phép cười hỏi.

Phạm Thanh Nhiên sửng sốt đến cứng cả người, cắn răng, ầm một tiếng đóng cửa lại.

“Đúng rồi, cô Thanh Nhiên, trong ngành dịch vụ ăn uống thì sản nghiệp của cậu Phong cũng chiếm hơn 80% ở khắp thủ đô Hà Nội đó.”

“Đương nhiên là ngoại trừ mấy quán hàng rong ở vỉa hè.” Cậu thanh niên quả thực như cố ý vậy, giọng điệu vô cùng chắc chắn, nói xong thì quay người rời đi.

Phạm Thanh Nhiên ở trong phòng tức muốn phát điên.

Như vậy thì nếu như Phạm Thanh Nhiên muốn sống ở thủ đô Hà Nội thì không thể không dựa vào Cao Phong sao?”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2512


Chương 2512

Bất kể là ăn, mặc, ở hay đi lại đều được khối tập đoàn Đế Phong bao trọn phần lớn thị trường rồi, muốn phân rõ rạch ròi quan hệ với Cao Phong thì hoàn toàn không có khả năng.

Không hề phóng đại tẹo nào, bây giờ ở thành phố Hà Nội này, cái tên Cao Phong chính là to bằng trời.

Phạm Thanh Nhiên phát tiết một lúc rồi lấy khăn ấm đắp lên bên mặt sưng vù do bị Cao Phong tát, gọi điện thoại cho Phạm An Quốc lần nữa.

“Cha, rốt cuộc cha có làm không?” Phạm Thanh Nhiên đi thẳng vào vấn đề.

“Con đã rời khỏi nhà Cao Phong rồi chứ hả?” Phạm An Quốc lại hỏi ngược lại.

“Vâng.” Phạm Thanh Nhiên vẫn bực bội như trước.

“Con có bị ngu không hả? Con không biết một người đàn ông thấy phiền chán nhất là chuyện như vậy không?” Phạm An Quốc chỉ hận mài sắt không thành kim.

“Con ngu ngốc kiểu gì được? Trên đời này làm gì có còn mèo nào không đi ăn vụng, con không tin Cao Phong có thể chính trực đến thế!”

“Huống hồ con có gì thua kém Kim Tuyết Mai sao? Cho dù là tướng mạo, vóc người hay bối cảnh gia đình, con đều tốt hơn cô ấy!” Phạm Thanh Nhiên hừ một tiếng, nói vô cùng hào hùng, chẳng biết sợ gì.

Phạm An Quốc trầm mặc hai giây, sau đó đột nhiên quát: “Cho dù Cao Phong thực sự muốn ăn vụng thì ai lại đem đồ vụng trộm về nhà chứ hả, con có hiểu không, sao cha cảm thấy con chẳng hiểu lời cha nói gì thế?”

“Chuyện này là con sai, hiểu chửa? Con đã hạ một nước cờ xấu, coi như đã hoàn toàn đắc tội Cao Phong mất rồi.”

Phạm Thanh Nhiên nghe vậy thì im lặng, cô ta vốn dự định đánh liều, được ăn cả ngã về không, sao nghĩ được nhiều như thế.

“Thôi bỏ đi, nếu con không có được anh ấy thì con sẽ hủy hoại anh ấy.” Giọng Phạm Thanh Nhiên vô cùng kịch liệt.

“Con hủy hoại cái gì, còn chẳng thể lay động cậu ấy được đâu.” Phạm An Quốc than thở một câu.

Xem ra có một số việc không thể không cho Phạm Thanh Nhiên biết.

“Sao con lại không làm gì được anh ấy chứ? Con không tin anh ấy dám làm phản, anh ấy muốn lên trời sao chứ!”

“Việt Nam rộng lớn như vậy, nếu như ngay cả anh ấy mà con cũng không xử lý được thì thật đúng là làm trò cười cho người ta.” Phạm Thanh Nhiên vô cùng cố chấp.

“Không đơn giản như con nghĩ đâu.” Phạm An Quốc cau mày nói.

“Con không cần biết có đơn giản hay không đơn giản, bây giờ con chỉ muốn cha đình chỉ trợ giúp cho Cao Phong ngay lập tức.”

“Trước tiên cứ bắt đầu từ các chi nhánh của khối tập đoàn Đế Phong ở từng thành phố, cứ hủy bỏ sự trợ giúp cho bọn họ đi, để Cao Phong biết bản lĩnh của con.” Phạm Thanh Nhiên hừ lạnh một tiếng.

“Không làm được.” Phạm An Quốc vẫn nói như trước.

“Nếu như cha không làm thì con sẽ chết ngay trước mặt cha cho cha coi!” Phạm Thanh Nhiên tiếp tục dùng mánh khóe tự sát.

Cứ tưởng rằng sẽ có thể ép buộc Phạm An Quốc thỏa hiệp nhưng lần này cô ta tính sai rồi.

“Cho dù con chết trước mặt cha thì cha cũng không thể đụng vào cậu ấy.”

“Bởi vì một khi đụng vào Cao Phong thì không chỉ có một mình con chết trước mặt cha, mà cả nhà chúng ta đều phải chết!” Phạm An Quốc hừ lạnh.

Phạm Thanh Nhiên ngây người, nhưng chỉ qua vài giây cô ta lại bật cười ha hả.

“Cha, cha thực sự bị mấy lời của Cao Phong dọa sợ rồi sao? Cái gì mà cả nhà đều phải chết chứ hả, chém gió gì đây, Cao Phong dùng cớ này để uy h**p cha sao?”

“Con cho cha biết, trừ phi anh ấy muốn đối đầu với cả Việt Nam, nếu không thì anh ấy chắc chắn sẽ không dám động tới chúng ta.”

“Cho dù anh ấy có lá gan này thì anh ấy cũng sẽ không làm vậy, bởi vì một khi anh ấy hành động thì tất cả thủ hạ, vợ con, người thân, bạn bè của anh ấy đều sẽ phải chôn cùng anh ấy!”

Phạm Thanh Nhiên cười khẩy, nghiến răng nghiến lợi mà nói, trong mắt lóe lên sự tàn nhẫn.

Từ yêu sinh hận là sự khinh khủng nhất.

Yêu sâu đậm bao nhiêu thì hận bấy nhiêu.

“Cao Phong không uy h**p cha, mà là nhà họ Diệp! Nhà họ Diệp đó, con hiểu không?”

Phạm Thanh Nhiên nói ra câu này khiến sắc mặt Phạm Thanh Nhiên thay đổi.

Nhà họ Diệp?

Nhà họ Diệp uy h**p Phạm An Quốc?

Phạm Thanh Nhiên sửng sốt đúng mười giây, rồi bỗng nhiên hiểu ý ra của Phạm An Quốc.

Trước đó Phạm An Quốc đã nói, đối với chuyện thu hồi sự giúp đỡ của ông ta dành cho Cao Phong thì ông ta nói không tính, ông cụ nhà họ Phạm cũng vậy.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2513


Chương 2513

Lúc đó, Phạm Thanh Nhiên còn tưởng Phạm An Quốc đang nói đùa với cô ta cơ.

Nhưng khi biết nhà họ Diệp cũng nhúng tay vào chuyện này thì Phạm Thanh Nhiên mới biết được lợi hại trong chuyện này.

Chuyện mà nhà họ Diệp ra mặt thì lời người nhà họ Phạm nói chẳng tính là gì.

Cho dù đó là việc nhà họ Phạm, nếu nhà họ Diệp tham gia vào thì phải lấy nhà họ Diệp làm chuẩn.

Không chỉ vì nhà họ Diệp quyền cao chức trọng, địa vị cao quý, còn vì nhà họ Diệp làm dòng họ đứng đầu trấn giữ thủ đô, vốn đã có quyền lực này rồi.

“Sao có thể, sao có khả năng này… nhà họ Diệp sao lại…” Phạm Thanh Nhiên ngây người, không thể nói được gì thêm nữa.

“Kể cả chuyện cha đột nhiên thay đổi thái độ, quay qua ủng hộ Cao Phong cũng là do nhà họ Diệp ra mặt, con hiểu chưa??”

“Giữa Cao Phong và nhà họ Diệp chắc chắn có mối quan hệ sâu sắc!” Phạm An Quốc nói thẳng với Phạm Thanh Nhiên.

Nhưng cũng không quên nhắc Phạm Thanh Nhiên phải giữ bí mật chuyện này.

“Chẳng lẽ không phải do con lấy tính mạng ra uy h**p cha thì cha mới thay đổi sao?” Phạm Thanh Nhiên cắn răng.

“Cũng một phần vì lý do này, nhưng áp lực đến từ nhà họ Diệp mới là thứ quyết định, biết chưa hả?” Phạm An Quốc vuốt mũi.

Thực ra thì nếu nhà họ Diệp không nhúng tay vào thì Phạm Thanh Nhiên có lấy tính mạng ra uy h**p ông ta thì Phạm An Quốc cũng sẽ không thỏa hiệp với Cao Phong.

Tính cách Phạm An Quốc kiêu căng tự phụ như vậy sao có thể vì Phạm Thanh Nhiên mà cúi đầu trước Cao Phong được chứ?

Trong lòng Phạm Thanh Nhiên vô cùng kinh ngạc, thật sự không biết diễn tả bằng từ ngữ thế nào.

Hóa ra, Cao Phong là dựa vào nhà họ Diệp sao?

Chẳng trách, anh có thể càn rỡ ngang ngược đến thế.

“Không đúng, cha à, nếu như Cao Phong và nhà họ Diệp có quan hệ gì đó thì tại sao còn phải thông qua chúng ta nữa chứ?”

“Còn nữa, vừa nãy Cao Phong còn tuyên bố, nếu nhà họ Diệp muốn ngăn cản anh ấy thì anh ấy cũng sẽ diệt luôn cả nhà họ Diệp, điều đó cho thấy rằng anh ấy và nhà họ Diệp chẳng có liên quan gì hết.” Phạm Thanh Nhiên vô cùng chắc chắn.

“Con không hiểu, con không hiểu được suy nghĩ của người đứng trên cao đâu.”

“Nhà họ Diệp trợ giúp Cao Phong, nhưng Cao Phong không biết điều này, nguyên nhân cụ thể thế nào thì cha cũng rõ.”

“Nhưng cha cũng không dám hỏi, con nên biết rằng, đối với yêu cầu của nhà họ Diệp thì điều duy nhất mà chúng ta có thể làm là chấp hành theo.” Phạm An Quốc thở dài rồi nói.

Phạm Thanh Nhiên đã từ từ hiểu ra.

Cô ta cũng đã biết không thể thu hồi trợ giúp với Cao Phong để chèn ép anh được.

“Vậy, con phải làm gì bây giờ?” Sau khi Phạm Thanh Nhiên biết được sự thật thì có hơi lo sợ.

“Con xem có biện pháp nào có thể cứu vãn lại chuyện này không, nếu như Cao Phong thực sự có quan hệ gì với nhà họ Diệp thì cứ tưởng tượng thử đi, con đường phía trước của cậu ấy chính là không thể xác định được điểm cuối.”

“Nếu không thì con nghĩ cha có thể để con đến gần cậu ấy sao?” Phạm An Quốc than thở một câu.

Phạm Thanh Nhiên cắn môi, cuối cùng vẫn gật đầu một cái.

“Nhớ kỹ, phải thuận theo tự nhiên, hiểu không? Tuyệt đối không nên trực tiếp như vậy.” Phạm An Quốc dặn dò lại lần nữa.

“Con biết rồi.” Phạm Thanh Nhiên gật đầu, hỏi tiếp: “Cha, cha nói, bây giờ Cao Phong không biết nhà họ Diệp đang giúp anh ấy mà chỉ biết nhà họ Phạm giúp anh ấy thôi đúng chứ?”

“Đúng, sao vậy?” Phạm An Quốc hơi nghi hoặc.

“Không có chuyện gì đâu, con hiểu rồi.”

Khóe miệng Phạm Thanh Nhiên khẽ nhếch lên rồi cúp điện thoại.

Chỉ cần Cao Phong không biết chuyện của nhà họ Diệp thì Phạm Thanh Nhiên vẫn có thể tiếp tục kiêu căng trước mặt Cao Phong.

Bởi vì chỉ cần Phạm Thanh Nhiên không nói thì làm sao Cao Phong biết được người thực sự giúp đỡ anh ấy là nhà họ Diệp chứ?
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2514


Chương 2514

Tại căn biệt thự cao nhất ở khu dân cư cao cấp Bồng Thiên.

Cao Phong dìu Kim Tuyết Mai lên phòng ngủ.

Để Kim Tuyết Mai ngồi lên giường, bản thân anh cũng chậm rãi ngồi xổm xuống.

“Tuyết Mai, xin lỗi em.” Cao Phong nắm lấy đôi tay của Kim Tuyết Mai, ngẩng đầu lên đối diện với Kim Tuyết Mai.

“Cao Phong, em không trách anh, thực sự không trách anh đâu, là do em vô dụng, em không giúp gì được cho anh cả.”

“Nếu như em có bối cảnh gia tộc như Phạm Thanh Nhiên thì sẽ không gây ra phiền phức cho anh rồi…” Kim Tuyết Mai tự trách.

“Anh không quan tâm tới thân thế của cô ta, anh chỉ cần em.”

“Em phải hiểu rằng, anh yêu em bởi vì em là Kim Tuyết Mai, chứ không phải vì thân phận hay dòng họ gì đó của em.” Cao Phong nghiêm túc nói.

Kim Tuyết Mai cảm động, nắm lấy tay Cao Phong, kéo Cao Phong đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh mình.

Sau đó nhẹ nhàng nghiêng đầu qua, tựa vào vai Cao Phong.

“Em biết, từ trước đến nay anh chưa từng chán ghét em.”

“Nhưng có lúc, em cảm thấy mình rất vô dụng.” Kim Tuyết Mai tựa đầu vào vai Cao Phong, vẫn chưa thể nghĩ thông suốt mọi chuyện.

“Em chỉ là một người phụ nữ trong một dòng họ nhỏ, trước kia nhà họ Kim chẳng giúp được gì cho anh, thậm chí còn đối xử không tốt với anh.”

“Ngay cả em cũng lạnh nhạt, châm biếm anh, em… rất hối hận…” Giọng Kim Tuyết Mai càng ngày càng nhỏ.

Thời gian đã qua lâu vậy rồi mà cô vẫn cảm nhận được sự bất lực của bản thân cô.

Lần trước, khi ở thị trấn Biển Đông, Cao Phong vẫn chưa khôi phục trí nhớ, muốn có một chiếc xe đồ chơi nhưng Kim Tuyết Mai không mua nổi.

Khi đó cô cảm thấy bản thân cô cực kỳ vô dụng.

Còn lần này, cô lại có cảm giác ấy lần thứ hai.

“Nói gì vậy, không nên nghĩ nhiều như thế.”

Cao Phong sững người, nhắc đến thân thế của Kim Tuyết Mai, anh nhớ tới mặt dây chuyền mà Kim Ngọc Hải giao cho anh.

Thật ra thì Kim Tuyết Mai không phải con cái nhà họ Kim.

Cô chỉ là con gái nuôi của Kim Ngọc Hải và Kiều Thu Vân mà thôi.

Nhưng Cao Phong không biết nói với Kim Tuyết Mai thế nào.

Nếu như cơ hội, anh sẽ giúp Kim Tuyết Mai tìm lại cha mẹ ruột, đó nhất định là chuyện cực kỳ đáng mừng.

Nhưng bây giờ, nếu Cao Phong nói sự thật cho Kim Tuyết Mai biết thì giải quyết được chuyện gì chứ?

Không biết cha mẹ ruột đang ở đâu, chỉ khiến trong lòng Kim Tuyết Mai càng khó chịu hơn mà thôi.

Vì vậy, Cao Phong do dự mãi, tạm thời giữ chuyện này trong lòng.

Có một số việc, quả thực không thể cưỡng cầu.

Nếu có duyên nhất định sẽ gặp được.

“Cao Phong, sau này chúng ta phải làm sao đây?” Kim Tuyết Mai vẫn thấy rất lo lắng.

Dù sao thì thế lực nhà họ Phạm ở thủ đô cực kỳ lớn mạnh.

Ít nhất thì Kim Tuyết Mai không thể so sánh được.

Cứ nói chuyện ngay trước mắt, nhà họ Phạm thu hồi các bố trí trợ giúp cho Cao Phong, thậm chí quay qua giúp phía Cao Anh Hạo…

Cục diện mà Cao Phong phải đối mặt nhất định họa vô đơn chí.

Tất cả nỗ lực trước đó đều trở thành dã tràng xe cát.

Cao Phong nghe vậy thì trầm mặc, chuyện Kim Tuyết Mai có thể nghĩ đến thì đương nhiên Cao Phong cũng đã nghĩ qua rồi.

Nhưng có một số việc, đã biết trước kết quả rồi nhưng vẫn phải làm.

Cao Phong thầm thở dài trong lòng, sau đó nhẹ nhàng nói: “Không sao hết, chuyện em phải làm chính là điều chỉnh tâm trạng của mình thật tốt, đừng nghĩ nhiều nữa.”

“Mọi chuyện cứ để anh giải quyết.”

Nói tới đây, Cao Phong dừng lại một chút, trầm ngâm hai giây rồi mới nói tiếp: “Em và mấy người Kim Vũ Kiên thu dọn… thôi, anh ra ngoài gọi điện thoại cho ông Lâm trước đã.”

Kim Tuyết Mai ôm Cao Phong một cái, sau đó ngoan ngoãn gật đầu.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2515


Chương 2515

Cao Phong cầm gói thuốc lá đi ra khỏi phòng, đi lên sân thượng.

Bây giờ đang là giữa trưa, ánh mặt trời rất ấm áp, còn có gió trên núi thỉnh thoảng thổi đến.

Ánh mặt trời chiếu xuống, làn gió hiu hiu thổi nhẹ qua mặt, khiến tâm trạng căng thẳng của Cao Phong dịu đi không ít.

Anh vẫn luôn cố gắng không đem chuyện bên ngoài lên núi Bồng Thiên.

Nhưng chung quy vẫn không thể tránh khỏi.

“Chú Quân.” Điện thoại được kết nối, Cao Phong gọi một tiếng.

“Cậu Phong.” Lâm Vạn Quân cũng gọi anh một tiếng.

“Chú phải chú ý tình hình các chi nhánh của khối liên minh Đế Phong ở mỗi thành phố một chút.” Cao Phong dừng lại một chút, nói tình hình thực tế với Lâm Vạn Quân.

Nhắc nhở Lâm Vạn Quân trước để ông ta có sự chuẩn bị trước.

“Cậu Phong, xảy ra chuyện gì rồi sao?” Lâm Vạn Quân sững sờ, trong lòng dấy lên dự cảm xấu.

“Ừ, thỏa thuận với nhà họ Phạm hỏng rồi, bọn họ có khả năng sẽ rút lại trợ giúp cho chúng ta.”

“Vì vậy, ở mỗi chi nhánh ở các thành phố, nếu có bất kỳ khác thường nào thì chú phải chú ý kịp thời, sau đó báo lại cho cháu ngay lập tức.” Cao Phong hít thuốc lá, hơi nheo mắt lại.

Trong lòng anh đang nghĩ bước tiếp theo của kế hoạch.

Lâm Vạn Quân nghe vậy thì im lặng khoảng mười giây, sau đó nhẹ giọng hỏi: “Cậu Phong, bởi vì cô chủ nhà họ Phạm, Phạm Thanh Nhiên kia sao?”

“Người phụ nữ đó là một mụ điên.” Cao Phong nghe hỏi thì mấp máy môi nói.

Lâm Vạn Quân thầm than, đối với phương diện tình cảm của Cao Phong thì ông ta cũng không thể nói thêm gì được, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

“Cậu Phong, tôi hiểu rồi, tôi sẽ đều chú ý gắt gao từng chi nhánh.”

“Ngay bây giờ chú cần làm hai chuyện, việc đầu tiên chính là theo dõi sát sao chi nhánh ở mỗi thành phố, nhà họ Phạm có thu hồi trợ giúp đối với chúng ta ở đó không.”

“Việc thứ hai chính là sắp xếp một nhóm người sẵn sàng nhận lệnh bất cứ lúc nào, liên hệ với phía Long Tuấn Hạo, chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào.” Cao Phong thầm nghĩ kế hoạch trong đầu, vừa chậm rãi nói với Lâm Vạn Quân.

Lâm Vạn Quân nghe vậy thì suy nghĩ một chút, bỗng nhiên trợn tròn mắt lên.

“Cậu Phong, ý của cậu là?” Lâm Vạn Quân không ngờ sự tình sẽ trở nên nghiêm trọng như vậy.

“Ừ, nếu như lần này nhà họ Phạm nghe theo lời Phạm Thanh Nhiên thì chúng ta không cần nể nang gì nữa, chuẩn bị làm một trận chiến thật lớn đi.”

“Nếu ông ta dám hành động thì cháu sẽ quậy cho thủ đô Hà Nội long trời nở đất luôn.”

“Nhưng trước lúc đó, Tuyết Mai phải chuyển ra nước ngoài, có như vậy mới bảo đảm họ không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.”

Giọng Cao Phong trầm thấp, thêm chút lo lắng.

Một khi trở mặt hoàn toàn với nhà họ Phạm thì có khả năng sẽ không chỉ đối mặt với nhà họ Phạm mà thậm chí còn cả nhà họ Diệp, bao gồm toàn bộ Việt Nam.

Đến lúc đó, Cao Phong sẽ phải gánh tội ác cực kỳ lớn trên lưng.

Chỉ cần mấy người Kim Tuyết Mai ra nước ngoài rồi thì Cao Phong có thể thoải mái đánh một trận sống mái với nhà họ Phạm.

Khi ấy, ngăn được nhà họ Phạm rồi thì phía Cao Anh Hạo nhất định phải bị tiêu diệt.

Dù phá hủy toàn bộ khu vực ven biển của nhà họ Cao thì Cao Phong cũng phải báo thù cho ông cụ Cao.

“Vậy, được rồi! Tôi đã hiểu rõ rồi!” Lâm Vạn Quân đắn đo mãi, không đưa ra ý kiến gì nữa, không chút do dự mà chấp hành.

Cao Phong bàn giao công việc cho Lâm Vạn Quân xong thì lại gọi điện thoại cho Khổng Duệ Chí, hỏi thăm tình hình của thủ đô.

“Cậu Phong, bây giờ thủ đô vẫn rất tốt, khu kinh doanh Kiên Thành náo nhiệt chưa từng thấy, lượng khách hàng mỗi ngày đến đây tăng gấp hai lần so với thời điểm cao nhất lúc trước.”

Khổng Duệ Chí rất vui mừng, bây giờ khu kinh doanh Kiên Thành đã vươn một phát lên vị trí đứng đầu, trở thành khu kinh doanh lớn nhất thủ đô.

Khung cảnh phồn hoa, không thể diễn tả được bằng từ ngữ.

“Bắt đầu từ bây giờ, ông cần phải giám sát toàn bộ sản nghiệp và tất cả động thái của nhà họ Phạm.”

“Đợi tin tức của tôi, tôi nói hành động thì các ông hãy dùng toàn lực xuống tay với nhà họ Phạm, bất kể là trong kinh doanh hay cái khác.”

“Bất chấp hậu quả, không cần bàn được mất, cho dù chết cũng phải cắt được một miếng thịt nhà họ Phạm xuống.” Giọng Cao Phong vô cùng lạnh lùng.

Đầu óc Khổng Duệ Chí quay mồng mồng.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2516


Chương 2516

Phản ứng đầu tiên chính là nghĩ Cao Phong đang nói đùa.

Bây giờ ở trong thủ đô, nhà họ Phạm là đối tác của khu kinh doanh Kiên Thành, sao Cao Phong lại muốn đánh nhau với nhà họ Phạm chứ?

Nhưng ông ta lại thấy Cao Phong nói vô cùng nghiêm túc, không có chút xíu đùa giỡn nào.

“Cậu Phong, đã xảy ra chuyện gì?” Khổng Duệ Chí nuốt một ngụm nước bọt, không nhịn được nhỏ giọng hỏi.

“Có chút phức tạp, ông chỉ cần đợi nhận tin của tôi là được.” Cao Phong nhẹ giọng trả lời.

Khổng Duệ Chí hơi do dự, vẫn hỏi tiếp: “Không thể bàn bạc sao?”

“Không thể bàn tiếp.” Cao Phong gật đầu.

“Được, vậy chúng tôi chờ tin từ cậu.” Khổng Duệ Chí đồng ý luôn.

Sau khi cúp điện thoại, Cao Phong ngồi trên ghế nằm ở sân thượng, tư thế lười biếng, cầm bao thuốc lá trong tay.

Anh không biết, Phạm An Quốc có trở nên hồ đồ trước mấy lời của Phạm Thanh Nhiên mà thực sự thuận theo lời cô ta hay không.

Nhưng anh không thể không chuẩn bị kỹ càng trước.

Ngộ nhỡ đầu óc Phạm An Quốc thực sự úng nước rồi thì anh cũng không đến nỗi tay chân luống cuống, không biết làm thế nào.

Vì vậy, anh phải làm ba bước chuẩn bị.

Đầu tiên, để Lâm Vạn Quân theo dõi tình hình của các chi nhánh của khối tập đoàn Đế Phong ở mỗi thành phố, một khi nhà họ Phạm không trợ giúp nữa thì có nghĩa là nhà họ Phạm thực sự ra tay với bọn anh.

Thứ hai, sau khi xác nhận nhà họ Phạm sẽ động thủ thì Cao Phong sẽ không khoan nhượng chút nào nữa, đưa mấy người Kim Tuyết Mai ra nước ngoài rồi sắp xếp cho bọn họ ở một nơi an toàn.

Thứ ba, dùng toàn lực tấn công nhà họ Phạm, cá chết lưới rách với họ, lần này, cho dù Phạm An Quốc quỳ xuống cầu xin anh thì anh cũng phải g**t ch*t cả nhà họ Phạm.

Anh đã cho ông ta cơ hội từ sớm rồi.

Nếu Phạm An Quốc liều mình làm bừa thì ông ta sẽ phải trả cho sự hồ đồ của mình một cái giá thật lớn.

Bây giờ, phải xem nhà họ Phạm muốn lựa chọn thế nào.

Nếu nhà họ Phạm không có hành động gì thì Cao Phong cũng sẽ không làm gì cả.

Còn nhà họ Phạm mà dám động thì Cao Phong sẽ dùng toàn bộ sức lực liều mình chống lại.

Vì thế, bây giờ Cao Phong đang đợi, chờ đợi tin tức từ phía Lâm Vạn Quân.

Trong nháy mắt, toàn bộ thành phố Hà Nội lâm vào tình trạng báo động lần thứ hai.

Tuy rằng rất nhiều người không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì nhưng bọn họ vẫn nhận thấy được có gì đó không bình thường.

Ngay cả Liễu Tông Trạch đang đi du lịch với Cao Mỹ Lệ cũng vội vã tách nhau ra, tìm Long Tuấn Hạo nghe ngóng sự tình.

Mặc dù Cao Mỹ Lệ vô cùng quan trọng với anh ta nhưng Liễu Tông Trạch vẫn biết phân biệt nặng nhẹ, ít nhất sẽ không để mình lạc lối trong ôn nhu hương.



Cùng lúc đó.

Nhà họ Phạm ở thủ đô, Phạm An Quốc lại đứng ngồi không yên.

Cao Phong đánh Phạm Thanh Nhiên, ông ta cũng chẳng có cách gì.

Còn đối với việc thu hồi trợ giúp của ông ta với Cao Phong, quay lại giúp Cao Anh Hạo thì hoàn toàn không có khả năng.

Chuyện này, Phạm An Quốc nói cũng không làm được gì.

Nhưng bây giờ Phạm Thanh Nhiên đã đắc tội Cao Phong mất rồi, Phạm An Quốc muốn gọi điện thoại cho Cao Phong nhưng lại không biết nói thế nào.

Vì vậy mà Phạm An Quốc cứ chần chừ mãi, cuối cùng gọi điện thoại cho Diệp Thiên Long.

Dù sao thì trong lòng ông ta, địa vị của Cao Phong kém xa nhà họ Diệp.

Chỉ cần nhà họ Diệp không nhúng tay vào thì cho dù Cao Phong tức giận đến đâu thì cũng không ảnh hưởng gì tới nhà họ Phạm lắm.

“Alo?” Giọng nói hững hờ của Diệp Thiên Long vang lên.

“Alo, gia chủ Thiên Long, tôi có chút việc, không biết có nên báo lại cho ông biết không.” Phạm An Quốc hơi khom người xuống, giọng điệu và thái độ vô cùng kính cẩn.

Nhưng Diệp Thiên Long chẳng nói câu gì, chỉ lẳng lặng nghe.

Chính là thái độ ông thích nói thì nói, tôi chẳng quan tâm.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2517


Chương 2517

Khuôn mặt già của Phạm An Quốc ửng đỏ, nhưng không dám tức giận, vội vàng nói: “Vừa nãy con gái tôi và Cao Phong xảy ra chút xích mích không được vui cho lắm, tôi sợ ông sẽ để bụng…”

“Liên quan gì tới tôi?” Diệp Thiên Long chậm rãi nói.

“Là thế này, gia chủ Thiên Long, Cao Phong nói muốn trở mặt với nhà họ Phạm, không ai ngăn cản được, cho dù là nhà họ Phạm hay nhà họ Diệp, người nào dám cản trở, cậu ấy sẽ giết kẻ đó.”

Phạm An Quốc cảm thấy cần phải báo một câu với Diệp Thiên Long trước.

Nếu không thì sau này nhỡ có xảy ra chuyện gì thì Phạm An Quốc sẽ không thoát nổi mối liên quan này.

Diệp Thiên Long nghe vậy thì hơi sững sờ.

Phạm Thanh Nhiên gây ra chuyện gì mà khiến Cao Phong nổi giận đến mức đấy?

“Ông nói tiếp đi.” Diệp Thiên Long trầm giọng nói.

“À, chuyện này, cũng là do Thanh Nhiên nhất thời kích động, con bé thích Cao Phong nên đến tận nhà tìm Cao Phong.”

“Vì vậy, Cao Phong vô cùng tức giận, tôi chủ yếu là sợ ông sẽ hiểu lầm…” Ở trước mặt Diệp Thiên Long, Phạm An Quốc không dám nói dối gì cả.

“Con gái ông đi tìm con gái…” Diệp Thiên Long bỗng nhiên cảm thấy trong lòng nặng trĩu, sau đó hỏi: “Con gái ông đi tìm Kim Tuyết Mai? Là muốn nói rõ chuyện cô ta thích Cao Phong sao?”

Phạm An Quốc cảm thấy giọng điệu Diệp Thiên Long có gì đó không đúng lắm, trong đầu uỳnh một tiếng, cứ thấy hình như ông ta đã bỏ xót gì đó.

“Gia chủ Thiên Long, ông cũng biết Kim Tuyết Mai sao?” Phạm An Quốc bỗng nhiên phản ứng lại được.

Diệp Thiên Long thế mà biết cả tên của vợ Cao Phong?

“Con gái ông, lá gan không nhỏ đâu!” Diệp Thiên Long không muốn giải thích, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp cúp điện thoại luôn.

Tiếng hừ lạnh này khiến Phạm An Quốc sợ đến mức hồn vía lên mây, trong đầu vừa khiếp sợ vừa nghi hoặc.

“Chuyện này…”

“Gia chủ nhà họ Diệp có ý gì đây?”

“Chẳng lẽ ông ấy cảm thấy thân phận của Thanh Nhiên không xứng với Cao Phong sao?”

“Hay…, chuyện Thanh Nhiên đến nhà Cao Phong mới khiến ông ấy tức giận như vậy?”

Phạm An Quốc để điện thoại di động xuống, trong lòng nghi ngờ không thôi, cũng không ngừng nhỏ giọng lẩm bẩm độc thoại trong miệng.

Ông ta chợt nhớ ra, ngay vừa nãy khi Phạm An Quốc nói Phạm Thanh Nhiên gây ra chuyện không vui với Cao Phong thì Diệp Thiên Long cũng chẳng để tâm lắm.

Nhưng khi nhắc đến chuyện Phạm Thanh Nhiên đến khu dân cư cao cấp Bồng Thiên tìm Kim Tuyết Mai thì giọng điệu Diệp Thiên Long lại thay đổi ngay.

Lẽ nào, câu cuối cùng mà Diệp Thiên Long tức giận nói ra kia là vì Phạm Thanh Nhiên tới biệt thự ở núi Bồng Thiên tìm Kim Tuyết Mai nói chuyện sao?

“Nói cách khác chính là bởi vì Thanh Nhiên đi tìm Kim Tuyết Mai nên ông ấy mới tức giận?”

“Vì vậy có thể suy đoán, chứng tỏ… ông ấy tức giận vì Kim Tuyết Mai, Kim Tuyết Mai…”

Phạm An Quốc đâu có ngu, giây phút này ông ta liên tưởng tới nhiều chuyện như vậy cũng từ từ hiểu ra.

Hơn nữa, Diệp Thiên Long còn có thể nói ra cái tên Kim Tuyết Mai, chuyện này…

“Lẽ nào, lẽ nào là mình nghĩ sai rồi!”

“Thực ra thì Cao Phong chẳng có quan hệ gì với nhà họ Diệp hết, mà Kim Tuyết Mai mới là người có quan hệ với nhà họ Diệp sao?”

“Vì thế, nhà họ Diệp nể mặt Kim Tuyết Mai mới ra tay trợ giúp Cao Phong?”

Phạm An Quốc lóe lên mấy ý nghĩ trong đầu, giọng cũng không kìm được run rẩy mà độc thoại.

Ý nghĩ này xuất hiện, trong đầu Phạm An Quốc không bớt sợ hãi thêm chút nào, trái lại còn rối loạn thêm gấp mấy lần.

Nếu như vậy thì chứng tỏ nhà họ Diệp vì mối quan hệ với Kim Tuyết Mai nên mới phải âm thầm giúp đỡ Cao Phong!

Còn Phạm Thanh Nhiên diễu võ giương oai trước mặt Kim Tuyết Mai không phải tự tìm đường chết sao?

Phạm An Quốc vội vàng gửi tin nhắn cho Phạm Thanh Nhiên, bảo Phạm Thanh Nhiên không được manh động, sau đó tìm người điều tra thân phận của Kim Tuyết Mai.

Vừa muốn thông qua Cao Phong mà bám lấy nhà họ Diệp, lại vừa lo lắng Kim Tuyết Mai có quan hệ đặc biệt với nhà họ Diệp.

Bây giờ Phạm An Quốc cứ như con kiến đang bò trên chảo dầu vậy, vò đầu bứt tai, đứng ngồi không yên.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2518


Chương 2518

Cùng lúc đó.

Diệp Thiên Long để điện thoại xuống thì vô cùng tức giận.

Với tính cách trầm ổn của ông ta như bây giờ thì có rất ít chuyện có thể khiến ông ta nổi giận đến vậy.

Nhưng chuyện liên quan tới con gái chưa từng gặp mặt của mình, sao ông ta có thể không tức giận đây chứ?

Diệp Thiên Long chắp hai tay lại đứng cạnh cửa sổ, đứng thẳng bất động như cây tùng, y như bức tượng được điêu khắc ở đây.

Năm phút trôi qua, ông ta mới chậm rãi thở dài một hơi.

“Con gái ngốc, con hà tất gì phải đau lòng, khó chịu như vậy chứ? Ở trước mặt con, Phạm Thanh Nhiên là cái thá gì?”

“Cô chủ nhà họ Phạm? Gia thế rất mạnh sao? Chỉ cần một câu nói của con là cha có thể san bằng cả nhà họ Phạm!”

Diệp Thiên Long thầm thì, giọng nói nghẹn ngào.

Ông ra chẳng cần nghĩ cũng biết Phạm Thanh Nhiên đến tìm Kim Tuyết Mai sẽ nói gì.

Khiến Cao Phong tức giận như vậy thì nhất định là vì Kim Tuyết Mai bị thân phận của Phạm Thanh Nhiên chèn ép không ngẩng đầu lên được.

Vì thế, trong lòng Diệp Thiên Long vô cùng phiền muộn.

“Con gái ngốc, con mới là công chúa chân chính của Việt Nam, còn Phạm Thanh Nhiên xách giày cho con cũng không xứng!”

Diệp Thiên Long nói thầm một câu rồi nhẹ nhàng quay người lại.

“Dương Bình, ông…”

Diệp Thiên Long gọi một tiếng, bỗng nhiên phản ứng lại kịp.

Trọng Dương Bình đã được ông ta phải đi ra ngoài rồi.

Thế là Diệp Thiên Long chủ động gọi điện thoại cho Trọng Dương Bình.

“Trung tướng Long, có gì cần phân phó sao?”

Trọng Dương Bình nhận được điện thoại của Diệp Thiên Long mà thủ sủng nhược kinh.

Như mọi khi thì nếu Trọng Dương Bình đang ở bên ngoài, đều do ông ta chủ động gọi điện thoại, báo cáo lại một số việc quan trọng cho Diệp Thiên Long.

Nhưng bây giờ Diệp Thiên Long tự mình gọi điện tới, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.

“Phạm Thanh Nhiên bên nhà họ Phạm, đến trước mặt con gái tôi diễu võ giương oai, muốn tranh giành Cao Phong.”

“Tôi thấy, cô ta hình như chán sống rồi thì phải?” Diệp Thiên Long cau mày nói.

“Cái gì?” Trọng Dương Bình sững sờ.

Trí thông minh của cô chủ nhà họ Phạm kia cũng không thấp mà, sao lại làm ra chuyện ngu ngốc như thế chứ?

“Trung tướng Long, ông nghĩ nên làm thế nào?” Trọng Dương Bình trầm giọng hỏi.

Yết hầu Diệp Thiên Long lên xuống, lời đến bên miệng rồi nhưng kìm lại.

Nếu như công bố thân phận thực sự của Kim Tuyết Mai thì cho Phạm Thanh Nhiên mười lá gan cô ta cũng không dám gây chuyện trước mặt Kim Tuyết Mai.

Nhưng mà bây giờ ông ta trợ giúp Cao Phong đều mượn danh nghĩa nhà họ Phạm, chỉ âm thầm tiến hành, làm thế nào để công bố thân phận của Kim Tuyết Mai được đây?

Bây giờ chưa đến lúc.

Chỉ có thể đợi đến khi Cao Phong nắm giữ được nhà họ Cao, khống chế được toàn bộ thành phố Đà Nẵng, sau đó lên đứng đầu thành phố Đà Nẵng, hình thành thế tương hỗ, kìm hãm lẫn nhau cùng với Diệp Thiên Long ở thủ đô mới không sợ bất kỳ trở ngại nào nữa.

“Tôi đã nhắc nhở Phạm An Quốc rồi, để xem đầu óc ông ta có đủ dùng hay không đã.”

“Nếu như Phạm Thanh Nhiên vẫn tiếp tục gây chuyện thì tôi sẽ đích thân tới thủ đô Hà Nội.” Diệp Thiên Long im lặng suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói.

Ông ta muốn đích thân tới Thành phố Hà Nội là vì muốn canh giữ giúp con gái ông ta.

“Trung tướng Long, tuyệt đối không được đâu.” Trọng Dương Bình vô cùng bùi ngùi, ông ta vội vàng nói: “Thân phận của ông thực sự quá nhạy cảm!”

“Đó không phải là Phạm Thanh Nhiên của nhà họ Phạm sao? Lát nữa tôi sẽ sang đó cảnh cáo một chút, chắc chắn sẽ khiến Phạm Thanh Nhiên phải đàng hoàng mà cuốn xéo về Thủ đô.”

Thế nhiên Diệp Thiên Long chỉ lắc đầu thật khẽ.

“Giải quyết xong một Phạm Thanh Nhiên thì sao chứ, lúc đó sẽ có thêm Trương Thanh Nhiên, Ngô Thanh Nhiên, cả trăm cả nghìn Thanh Nhiên nữa.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2519


Chương 2519

“Dương Bình, ông còn không hiểu tình hình bây giờ nữa hả. Đến ngày hôm nay thì Cao Phong đã ngồi ở vị trí rất cao, những cô gái mà cậu ấy tiếp xúc đều là những người có xuất thân rất tốt, hay có thể dùng từ hiển hách để hình dung. Mà Tuyết Mai chẳng qua chỉ là cô con gái xuất thân trong một dòng họ nhỏ, ở trong mắt người khác thì con bé chỉ là một đứa không có quyền, không có thế, không có xuất thân hiển hách, không có người chống lưng nên chắc chắn không thể giúp Cao Phong được chuyện gì cả. Thế nên chắc con bé sẽ cảm thấy xấu hổ và lúng túng lắm. Thậm chí trong con mắt của người ngoài thì con bé còn là người liên lụy tới Cao Phong ấy chứ. Nếu tôi còn không đích thân ra mặt thì liệu con bé còn phải tiếp tục hứng chịu bao nhiêu oan ức và tủi thân nữa đây?”

Sau khi nghe Diệp Thiên Long nói xong thì Trọng Dương Bình chìm vào yên lặng ngay lập tức.

Tất nhiên ông ta biết đây là chuyện vô cùng quan trọng nhưng với địa vị này mà Diệp Thiên Long còn đích thân tới Thành phố Hà Nội thì chắc chắn sẽ gây ra một sự chấn động cực kỳ lớn.

Đây chắc chắn không phải là một hành động sáng suốt.

“Trung tướng Long, mong ông đừng nóng vội.” Trọng Dương Bình trầm giọng khuyên nhủ.

Diệp Thiên Long cũng không vội vã bày tỏ ý kiến mà chỉ thở dài một hơi.

“Hơn hai mươi năm trước, chỉ vì vấn đề xuất thân mà mẹ Tuyết Mai đã phải gánh chịu biết bao cay đắng, tủi hờn, đau khổ và nhục nhã mà lúc đó tôi chỉ biết bất lực chứ không thể làm được gì cả. Vậy mà hai mươi năm sau, chẳng nhẽ ông muốn tôi phải giương mắt nhìn con gái mình dẫm vào vết xe đổ của mẹ nó hay sao? Nếu như vậy thì mười năm chiến đấu dài đẵng đẵng và quân hàm ba sao tôi đang đeo trên vai áo này còn có ý nghĩa gì nữa? Nếu như vậy thì tôi lấy tư cách gì để con bé gọi tôi một tiếng cha đây?”

Diệp Thiên Long thở dài rồi từ từ nói.

Yết hầu của Trọng Dương Bình lên lên xuống xuống đã vài lần nhưng ông ta vẫn không tìm được từ ngữ thích hợp để mở lời.

“Hai mươi năm trước tôi đã không thể bảo vệ được mẹ của con bé, chuyện này khiến tôi mất ngủ suốt hai mươi năm qua. Thế nên hai mươi năm sau, tôi muốn dùng mười năm cuộc đời của mình đổi lấy cho con gái tôi một cuộc đời bình an, tĩnh lặng, vậy đó cũng là lỗi của tôi à? Mặc dù tôi biết làm như vậy đúng là không được thích hợp cho lắm nhưng tôi cũng không còn lựa chọn nào khác.”

Mặc dù giọng điệu của Diệp Thiên Long vẫn giữ nguyên vẻ mạnh mẽ, kiên cường nhưng lại khiến người ta có cảm giác vô cùng yếu ớt.

Những chuyện đã xảy ra khi ấy cứ lởn vởn trong tâm trí ông ta cả ngày lẫn đêm, hành hạ ông ta đến mức thống khổ.

Người khác có thể không biết điều này nhưng Trọng Dương Bình thì hiểu rõ. Thế nên ông ta không còn cách nào để khuyên nhủ Diệp Thiên Long được nữa.

Cũng giống như lời Diệp Thiên Long đã từng nói, có một số chuyện có thể dùng lý trí để giải quyết nhưng có một chuyện thì gần như không có thời gian để nhớ đến lý trí nữa rồi.

Huống hồ đó còn là chuyện liên quan đến người thân của mình.

“Trung tướng Long, chuyện này…” Trọng Dương Bình vừa mới mở lời thì đã bị Diệp Thiên Long cắt ngang.

“Dương Bình, tôi biết ông muốn nói gì nhưng ông không cần phải nói nữa đâu. Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa được tận mắt nhìn thấy con gái của mình, thế nên tôi có thể nhân dịp này đi gặp con bé một lần.” Trong đáy mắt Diệp Thiên Long ẩn chức sự dịu dàng đến cùng cực.

“Nhưng bây giờ Cao Phong vẫn chưa hoàn thành nghiệp lớn, nếu thân phận của cô chủ bị bại lộ…” Trọng Dương Bình nghĩ tới mấu chốt của vấn đề.

“Không sao, trong lòng tôi đã có dự tính từ trước rồi.”

“Nếu Phạm Thanh Nhiên còn không biết hối hận thì tôi sẽ đích thân tới Thành phố Hà Nội, vì con gái tôi mà canh giữ.”

Trong giọng nói của Diệp Thiên Long tràn ngập vẻ kiên định và chắc chắn không thể lay chuyển.

Trọng Dương Bình chìm trong im lặng rất lâu nhưng sau đó ông ta vẫn phải gật đầu một cái, trong lòng thì đã âm thầm tính toán bước tiếp theo. Nếu Diệp Thiên Long thật sự đến Thành phố Hà Nội thì ông ta phải chuẩn bị cho thật tốt.

Ở Thành phố Hà Nội.

Một ngày trôi qua rất nhanh.

Cao Phong vẫn ngồi trên chiếc ghế trên sân thượng mà lười biếng liếc nhìn bầu không trong xanh.

Trưa đến, vẫn là Cao Tử Hàn đi lên gọi Cao Phong xuống ăn cơm.

Tất nhiên là đám người Kim Tuyết Mai vô cùng lo lắng, người hô kẻ gọi Cao Phong xuống nhà. Nhưng Cao Phong đều bảo họ xuống nhà đi và nói rằng anh không sao cả.

Bấy giờ trời đã nhá nhem tối, nền trời đã bắt đầu ngả đen.

Trước mặt Cao Phong đặt một cái bàn nhỏ, điện thoại di động lẳng lặng đặt trên bàn, anh vẫn luôn chờ đợi nhưng một ngày trôi qua rồi mà điện thoại không hề rung lên một tiếng.

Lâm Vạn Quân không gọi tới bất kỳ một cuộc điện thoại nào.
 
Back
Top Bottom