Ngôn Tình Rể Quý Rể Hiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2460


Chương 2460

“Dạ. . .” La Vĩnh Tuyên suy nghĩ trong giây lát, mới cười nói: “Thì ra là tổng giám đốc Lý, ngưỡng mộ đã lâu.”

“Đúng, đúng, là tôi, tôi đã đến thành phố Hà Nội, rất mong có thể gặp mặt nói chuyện hợp tác cùng tổng giám đốc La.” Lý Văn Cử vội vàng nói.

“Tổng giám đốc Lý, hôm nay sợ là không được rồi, tôi có chuyện quan trọng cần phải làm.” La Vĩnh Tuyên trực tiếp từ chối.

“Không có sao đâu, ngày mai cũng có thể, tôi có thể chờ được.”

“Nhưng có chuyện rất mong tổng giám đốc La có thể giúp đỡ, đây là chuyện cá nhân, tổng giám đốc La cứ yên tâm, chỉ cần giúp tôi làm xong việc này, chuyện hợp tác chỉ là vấn đề thời gian, tôi nguyện ý sẽ nhường cho anh một phần lợi nhuận!”

Không đợi La Vĩnh Tuyên cúp máy, Lý Văn Cử liền nhanh chóng nói ra việc ông ta muốn nhờ.

La Vĩnh Tuyên có chút trầm mặc, một phần lợi nhuận, tính ra cũng không phải là ít!

“Tổng giám đốc Lý đang ở chỗ nào?” La Vĩnh Tuyên hỏi.

“Tôi đang ở trên máy bay, chuẩn bị xuống sân bay thành phố Hà Nội.” Lý Văn Cử điềm tĩnh nói.

“Vậy được, hiện tại tôi cũng đang ở gần đó, xung quanh tôi có rất nhiều người, anh mau đến đây đi.” La Vĩnh Tuyên gật đầu, trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Lý Văn Cử lúc này mới cảm thấy mỹ mãn tắt điện thoại đi, sau đó quay trở lại chỗ ngồi.

“Thằng nhãi ranh này, hôm nay tôi sẽ khiến cho cậu biết, dám trêu chọc tôi, cậu sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu.” Lý Văn Cử không ngừng cười lạnh.

Cao Phong nâng cánh tay, chỉnh lại cổ áo, thản nhiên nói: ” Thật sự tôi cũng muốn biết, ở thành phố Hà Nội này, còn có ai là tôi không dám động vào nữa.”

“Được, cứ tiếp tục mạnh miệng đi, để xem còn có thể mạnh miệng được trong bao lâu!” Lý Văn Cử cười khinh thường nói.

Máy bay dần dần dừng lại, Lý Văn Cử liền đứng dậy đầu tiên.

“Cậu mau ra ngoài đi, tôi đợi cậu ở bên ngoài.”

“Cũng đừng quá sợ hãi.” Lý Văn Cử nói xong những lời này liền bước xuống máy bay.

Cao Phong làm như không nghe thấy, động tác vẫn thong thả thu dọn đồ đạc, sau đó đứng lên, theo dòng người, chậm rãi bước ra khỏi máy bay.

Bước ra khỏi cửa máy bay, Cao Phong không nhịn được mà hít sâu một hơi.

“Bầu không khí của thành phố Hà Nội, thật sự là trong lành.”

Cao Phong khẽ cảm thán một câu, so với nội thành, tuy phồn hoa nhưng lại không được yên bình như ở nơi này.

Cả phong cảnh cùng bầu không khí đều kém xa so với thành phố Hà Nội nhỏ bé này.

Trải qua biết bao khó khăn, cuối cùng anh cũng có thể hãnh diện trở về với gia đình.

. . .

Ngoài sân bay.

Ba người Lý văn Cử cùng nhanh chóng bước ra phía bên ngoài.

Lý Văn Cử đeo kính râm, khuôn mặt mang theo vẻ hách dịch, bên cạnh là hai tên vệ sĩ to lớn, đầu hơi cúi xuống, dang tay chặn những người đi đường phía trước.

Giống như sự xuất hiện của ngôi sao lớn, trông vô cùng phô trương.

“Mau tránh sang một bên! Mau tránh đường!”

Hai tên vệ sĩ lớn tiếng hét, có vài vị khách không kịp tránh né, liền bị bọn họ đẩy ngã sang một bên.

Phong thái, cực kỳ cao ngạo.

Lý Văn Cử khí chất hiên ngang, vênh váo ngẩng cao đầu, lỗ mũi hướng lên trời, không để ý đến xung quanh mà chậm rãi bước về phía trước.

Nhưng khi bọn họ bước đến cửa ra vào liền thấy vài vị khách đứng tụ tập lại với nhau, thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.

“Tại sao đứng tụ tập lại một chỗ?” Một vệ sĩ lên tiếng hỏi.

Không có ai đáp lại.

“Qua bên đó xem sao?” Lý Văn Cử ra lệnh cho hai tên vệ sĩ.

Hai tên vệ sĩ không nói lời nào, đem những người đang đứng tụ lại một chỗ đẩy ra, che chắn cho Lý Văn Cử tiến lên.

Đi tới cửa, ba người Lý Văn Cử đều ngây ngốc tại chỗ.

Rốt cuộc bọn họ cũng hiểu được tại sao đám người đó không dám đi ra bên ngoài.

“Này, này ngày này. . . ” Lý Văn Cử hoang mang tột độ, vội vàng tháo kính râm ra.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2461


Chương 2461

Cảnh tượng trước mắt thật sự khiến người ta sốc.

Nhìn xung quanh, có vô số người đang đứng thẳng tắp.

Đứng đầu, là một người đàn ông trung niên tầm năm mươi tuổi, tóc đã điểm bạc, kiên nhẫn đứng im chờ đợi.

Người đàn ông trung niên đó, đứng nghiêm chỉnh, trên người mặc một bộ vest nghiêm chỉnh, chân đi giày da, trong đám người có cả nam lẫn nữ.

Những người đứng ở đây, đoán qua cũng phải trăm người.

Nhìn sơ qua, những người này từ đầu đến chân đều ăn mặc rất sang trọng.

Trên cổ tay còn đeo cả đồng hồ xa xỉ tượng trưng cho tầng lớp quý phái.

Những thứ trên người bọn họ, tuyệt đối không dưới mười triệu!

Ngoài ra còn một số lượng lớn những người trẻ tuổi, phỏng đoán tuổi tác không quá hai mươi.

Con số này, đúng là không ít.

Dưới sự dẫn dắt của một thanh niên đầu trọc, những người này đều mang theo vẻ mong chờ.

Đi theo sau là những vệ sĩ cao to, mặc âu phục, đeo kính râm, đứng nghiêm trang.

Con số cũng không dưới năm trăm người.

Những người vệ sĩ mặc áo đen, ai cũng có dáng cẻ khôi ngô, sắc mặt lúc nào cũng là vẻ nghiêm túc.

Hai tay đặt ở phía sau, giữ nguyên tư thế, không hề nhúc nhích.

Tổng số người ở trước mắt, tính ra cũng phải lên đến bảy trăm.

Đứng sau người đàn ông trung niên, những người đó đều được chia theo cấp bậc.

Những người lớn tuổi đứng đầu, những người đàn ông và phụ nữ trung niên đứng thứ hai, và những người trẻ tuổi trông giống như người nhà giàu ở tầng lớp thứ ba

Cuối cùng, gần năm trăm vệ sĩ mặc đồ đen với khuôn mặt lạnh như băng được xếp vào hàng thứ tư.

Phía sau quảng trường sân bay, có không ít hơn một trăm chiếc xe hơi sang trọng hàng đầu đang đỗ ở đó.

Mỗi chiếc xe đều sạch bóng lóa, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Tại sân bay, tất cả đều im lặng.

Tại thời điểm này,không một tiếng động, cũng không có một âm thanh nào.

Không nói nên lời, không biết nên nói gì!

“Cái này, cái này chết tiệt…”

Hai vệ sĩ của Lý Văn Cử lập tức bị sốc.

Đây là cái quái gì thế này, định phá hủy sân bay sao?

Nhưng Lý Văn Cử di chuyển tầm mắt, đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông trung niên trong đám người.

Đó là La Vĩnh Tuyên, người ông ta sẽ hợp tác trong chuyến bay đến thành phố Hà Nội.

Tuy nhiên, với địa vị của La Vĩnh Tuyên, lúc này ông ta chỉ đứng cuối hạng nhì.

“Ồ, Chủ tịch La!”

Lý Văn Cử cười thầm trong lòng, sau đó nhanh chóng tháo kính râm, chuẩn bị bước tới.

La Vĩnh Tuyên sửng sốt, sau đó cũng không dám nói gì, nhanh chóng nháy mắt với Lý Văn Cử, ý bảo ông ta mau chóng rời đi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2462


Chương 2462

Nhưng mà Lý Văn Cử càng cảm thấy phấn khích, ông ta nghĩ là La Vĩnh Tuyên cho người ra đón mình.

“Ồ, giám đốc La, cậu cũng thật khách sáo, tôi đến đây vì vì một cuộc làm ăn nhỏ với cậu thôi, vậy mà cậu lại cho nhiều người ra đón tôi như vậy, ha ha!”

Lý Văn Cử bước nên phía trước, ông ta vừa đi vừ bật cười nói: “Khối tập đoàn Đế Phong lại chào đón khách hàng nhiệt tình như vậy, thật sự khiến cho người họ Lý tôi đây bất ngờ.”

Hai tên vệ sĩ sửng sốt một chút, sau đó bọn họ kịp thời phản ứng, lập tức đắc ngước mặt lên trời đi theo đằng sau Lý Văn Cử.

Những người khách ở sân bay đứng phía sau thở dài khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Vẻ ngoài của Lý Văn cử này rất xấu, nhưng không ngờ ông ta lại có năng lực lớn như vậy, đúng là không thể nhận xét qua vẻ ngoài được!

Tuy nhiên khi Lý Văn Cử đi về phía mọi người thì ông ta càng đến gần càng cảm thấy tim đập nhanh.

Bởi vì mấy ông già đứng phía trước khẽ nhíu mày, tất cả mấy trăm người đứng phía sau cũng nhíu mày.

Vẻ mặt và ánh mặt của bọn họ khi nhìn ông ta giống như đang nhìn một thằng ngu vậy.

Đầu óc của Lý Văn Cử hơi loạn, chẳng lẽ ông ta đang hiểu lầm cái gì đó?

Nhưng mà đúng lúc này vẻ mặt của mấy trăm người phía trước lại đột nhiên thay đổi.

Đầu tiên ánh mặt của bọn họ hơi sửng sốt, sau đó anh mắt mọi người tràn đầy sự phấn khích, giống như bọn họ đã nhìn thấy một cảnh tượng làm bọn họ vui vẻ.

Lý Văn Cử thở phào nhẹ nhõm và ngay lập tức dùng vẻ mặt kiêu ngạo đi về phía trước.

“Anh là ai lại đi đến đây? Đứng lại, đi về đằng kia đi!”

Đột nhiên, có một tên vệ sĩ sau lưng ông ta hét lên rồi trực tiếp ngăn cản Cao Phong khi anh đi đến đây.

“Bây giờ có người đang đón giám đốc Lý sau khi xuống máy bay, anh đứng sang một bên đi, tí tôi sẽ xử lý anh.” Một tên vệ sĩ khác cũng vươn tay đẩy Cao Phong ra.

Nhưng mà hình như bây giờ Cao Phong không nghe thấy lời bọn họ nói, anh vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Dù là Lý Văn Cử hay vệ sĩ của Lý Văn Cử cũng bị CaonPhong tự động bỏ qua.

Đôi mắt sâu thẳm của nah từ từ nhìn qua gương mặt của hơn trăm người trước mặt.

Bây giờ trong lòng anh có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn.

Lâm Vạn Quân, Long Chí Minh, Khúc Đại Minh, Tưởng Hưng Thịnh, Liễu Gia Bình, Đường Bảo Nam, Vũ Hoàng Lê, Long Tuấn Hạo, Liễu Tông Trạch…

Cao Quang Minh, Cao Kim Thành và một đám binh sĩ nhà họ Cao đang đứng chờ.

Có rất nhiều…

Còn nhiều người nữa, nhưng mà Cao Phong không nhớ nổi tên, nhưng khuôn mặt của bọn họ rất quen thuộc.

Đối với Cao Phong mà nói thì mỗi gương mặt này chính những kỉ niệm mà anh không bao giờ quên.

Mỗi một đôi mắt thì đều có một câu chuyện riêng của nó.

Nhìn những gương mặt quen thuộc này, trong lòng Cao Phong lại có rất nhiều cảm xúc đan xen.

Bây giờ, tuy hai bên đều không nói chuyện gì nhưng khi ánh mắt bọn họ nhìn nhau đã có rất nhiều lời nói trong đó.

“Bộp!”

Lý Văn Cử định đưa tay ra bắt tay với ông già trước mặt thì bả vai ông ta bất ngờ bị kéo lại.

“Cậu làm gì vậy?” Lý Văn Cử nhíu mày nhìn về phía Cao Phong.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2463


Chương 2463

“Xin lỗi, nhưng ông đang cản đường tôi đi.” Giọng nói trầm thấp của Cao Phong vang lên.

“Cậu muốn chết đúng không! Những người này đều tới để đón tôi, nếu tôi không đi thì cậu có thể rời đi được chưa?”

“Bây giờ thừa lúc tâm trạng tôi đang vui thì cậu mau cút đi, không thì tôi sẽ dạy cho cậu một bài học? Lý Văn Cử nhíu mày cười nhạt.

“Hình như những người này đến đây để đón tôi thì phải.”

Cao Phong cười nhẹ, sau đó anh bước về phía trước đi tới bên cạnh người của Lý Văn Cử.

“Cậu nhóc, tôi thấy cậu…”

“cậu Phong!”

Một câu này Lý Văn Cử chưa kịp nói xong thì đã bị tiếng hét xung quanh lấn áp

“Cậu Phong!” Ngay sau đó, mấy trăm người này đều hét lên, thậm chí có một số người còn bật khóc.

Kể cả những người cứng rắn nghiêm túc như Long Tuấn Hạo, bây giờ hai amwts ông ta cũng đỏ ửng và đôi môi run rẩy.

“Cậu Phong…” Trong đầu Lý Văn Cử loạn lên.

Cậu Phong?

Ông at họ Lý chứ, làm sao mấy người này lại gọi là cậu Phong?

Hình như lúc ở trên máy bay mấy cô tiếp viên hàng không cũng gọi Cao Phong là cậu Phong?

“Chào mừng cậu Phong đã mang vinh quang về!”

“Chào mừng cậu Phong đã mang vinh quang về!”

Tiếng hò reo rung trời nó lao vút lên trời làm cho tất cả mọi người xung quanh sững sờ.

Lts Văn Cử và vệ sĩ đứng đằng sau ông ta hoàn toàn ngơ người.

Chỉ nhìn thấy cục xương ở cổ họng Lý Văn Cử không ngừng lăn, ông ta muốn nói cái gì nhưng cũng không nói ra được.

“Đã vất vả cho mọi người rồi!” Cao Phong đứng tại chỗ cười nhạt nói.

“Vì cậu Phong, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!”

Long Chí Minh, Liễu Gia Bình, Tưởng Hưng Thịnh, Long Tuấn Hạo, Liễu Tông Trạch…Tất cả mọi người đều hét lớn.

Bây giờ Cao Phong đeo balo ở một bên vai, anh mặc một bộ quần áo bình thường, nhìn anh không có gì đặc biệt cả.

Nhưng sau khi có mấy trăm người đứng đón ở đây, thì hình ảnh của anh trong mắt mọi người lập tức trở lên cao quý.

Giống như một vị thần vậy, cả người anh tỏa ra một ánh sáng chói lọi.

Nó khiến người khác e ngại không dám nhìn thẳng vào mặt anh.

“Rầm.”

Trong tích tắc chiếc kính dâm bạo long đắt tiền trong tay Lý Văn Cử đã rơi xuống đất và vỡ nát.

Ba người naganr người ra, há to mồm, trong lòng bọn họ cảm thấy rát chấn động.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2464


Chương 2464

Các hành khách phía sau kinh hãi nhìn về phía này.

Hóa ra mấy trăm người này đến để đón thanh niên này, chú không phải là người đàn ông trung niên có vẻ ngoài béo múp kia!

Mà lúc này Lý Văn Cử đứng bên cạnh Cao Phong bị rất nhiều người nhìn chằm chằm.

Nụ cười bây giờ trên mặt ông ta còn xấu hơn cả khóc.

Nhưng mà không có ai chú ý đến ông ta cả.

Vì ông ta không có đủ tư cách đó.

Hồi đó Cao Phong bỏ quê hương và đến Nội Thành một mình.

Con đường phía trước đó anh không biết là gì, nhưng đằng sau anh có sự hy vọng của hàng trăm nhìn người.

Giống như những chuyện mà anh đã xảy ra chỉ diễn ra trong ngày hôm qua thôi.

Mà hôm nay Cao Phong làm đúng như mong muốn của mọi người, anh cho mọi người một câu trả lời làm mọi người rất hài lòng, tâm trạng này khiến cho những người ở đây không bình tĩnh được.

“Tôi đã trở về!”

Cao Phong giang hai cánh tay ra, đối mặt với mọi người, anh nhìn lên bầu trời của thành phố Hà Nội, nhẹ giọng nói.

“Cậu Phong!”

“Anh Phong!”

“Cậu Phong…”

Bây giờ có rất nhiều người đã rơi nước mắt.

Ngay sau đó Long Tuấn Hạo và những người khác chạy đến người anh như điên.

“Ha ha ha! Anh Phong đã về rồi! hay quá!”

“Tôi là người không có học thức nên tôi không biết nói câu gì hay cả! Đúng là không tốt mà!”

“Ngày vui của chúng ta đã đến rồi, ha ha ha!”

Long Tuấn Hạo, Liễu Tông Trạch, với đám người Cao Kim Thành lập tức đỡ Cao Phong nên rồi tung anh lên không trung.

Sau đó mọi người cùng nhau bắt anh và ném nên không trung.

Lâm Vạn Quân, đám người Long Chí Minh tất nhiên sẽ không tham gia chuyện này, nhưng ánh mắt của bọn họ đều rất phấn khích và vui mừng.

Mặc dù mọi người không gặp anh một khoảng thời gian, nhưng Cao Phong và mọi người lại không có cảm giác xa lạ hay khoảng cách nào cả.

Cho dù trông hơi kỳ lạ nhưng mọi người vẫn nâng Cao Phong lên hết lần này đến lần khác.

“Bùm!”

Thân hình Long Tuấn Hạo cao lớn, anh ta lắc người một cái, tuy không phải là cố ý nhưng anh ta vẫn làm Lý Văn Cử trực tiếp đạp mạnh xuống đất.

Trước khi chia người vệ sĩ kéo ông ta lên thì càng ngày càng có nhiều người vây quanh, không thèm nhìn mà dẫm thẳng vào người Lý Văn Cử.

“Có người dưới chân, mấy anh em, có người dưới chân đừng dẫm đạp, á!”

Lý Văn Cử chưa kịp nói xong câu này thì đã bị người khác dùng chân dẫm lên miệng, ông ta đau đớn hét lên.

Mà đây mới chỉ là bắt đầu thôi, càng về sau càng có nhiều người dẫm lên, do bị đạp quá nhiều nên Lý Văn Cử không thể nào đứng dậy nổi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2465


Chương 2465

Thậm chí hai người vệ sĩ kia cũng không dám đi lên kéo ông ta dậy, vì sợ mình cũng bị mọi người dẫm đạp dưới chân.

Mọi người nâng Cao Phong nên, vừa vui mừng vừ đi về phía đoàn xe ô tô bên kia.

Sau khi mọi người rời đi thì Lý Văn Cử nằm trên mặt đất, khuôn mặt béo ục ịch với cái đầu to và đôi tai to của ông ta đã sưng tấy lên, chẳng khác gì mặt một con lợn.

“Á! Cứu, cứu tôi với!” Lý Văn Cử đau đớn r*n r* trên mặt đất.

“Ầm!”

Khi La Vĩnh Tuyên thấy đám người Lâm Vạn Quân rời đi thì anh ta vội vàng xoay người chạy đến lên trên và đá vào người Lý Văn Cử.

Lý Văn Cử cố gắng hết sức mở đôi mắt sưng tấy của mình ra thì nhìn thấy hành động của La Vĩnh Tuyên, ông ta bật khóc ngay tại chỗ.

“Giám đốc La, giám đốc La chuyện gì đang xảy ra vậy, tại sao bọn họ có thể dẫm đạp nên người tôi như thế!” Trong lòng Lý văn Cử không phục.

“Dẫm ông? Ông nên cảm thấy bản thân mình rất may mắn đi!”

“Nếu không phải đám người của cậu Long đang đi đón Cao Phong, nên tâm trạng của bọn họ rất tốt, nếu không phải ông không đủ tư cách để bọn họ ra tay thì hiện tại ông không nằm đây nói chuyện với tôi đâu, ông có biết tại sao không?” La Vĩnh Tuyên lạnh lùng nói.

“Tại sao?” Lý Văn Cử theo bản năng hỏi.

“Bởi vì, khi đó ông chết rồi.”

Sau khi La Vĩnh Tuyên nói xong thì xoay người đi về phía đoàn xe: “Tôi khuyên ông một câu, ông ở đâu thì đi về đó đi, việc hợp tác này của chúng ta hủy bỏ nếu không thì không ai cứu được ông đâu.”

“Cậu ta là ai vậy, cậu ta nghĩ mình là vua ở đây à, thích giết ai thì giết chắc?” Lý Văn Cử sầm mặt ngồi dậy hét lớn.

La Vĩnh Tuyên hơi dừng lại.

“Cậu ta không phải là ai cả, cậu ta tên là Cao Phong, thuộc khối tập đoàn Đế Phong.”

Nói xong câu này thì La Vĩnh Tuyên cũng không dừng chân, anh ta trực tiếp đuổi theo mọi người trong đội ngũ.

“Cao Phong? Đế Phong…” Lý Văn Cử nói vài câu sau đó ông ta im lặng.

“Giám đốc Lý, anh nói khối tập đoàn Đế Phong này có phải là của Cao Phong đó không?” Một tên vệ sĩ đi lên trầm giọng hỏi.

Lý Văn Cử vẫn không nói chuyện.

Vệ sĩ kia dừng lại, sau đó lại nói nhỏ tiếp: “Nếu đúng là như vậy thì anh ta thật mạnh? Anh ta đúng không phải vị vua nào cả, nhưng nếu ở thành phố Hà Nội này thì anh ta còn có quyền lực hơn cả một vi vua!”

Lý Văn Cử vẫn không nói chuyện.

Cả người ông ta tái nhợt, giống như bị điện giật vậy, rên rit gần hai phút thì ông ta mới bật dậy từ trên mặt đất.

Ông ta không nói câu nào cả, trực tiếp đi về phía phòng soát vé.

“Nhanh lên, nhanh đặt vé khứ hồi ở chuyến bay ngắn nhất, chúng ta ,phải đi ngay, nhanh chóng rời khỏi đây…” Lý Văn Cử run rẩy hét lên.

Hai người vệ sĩ không dám thờ ơ, vội vàng chạy theo ông ta.



Hàng trăm chiếc xe ô tô sang trọng đi ra từ sân bay thành phố Hà Nội, mọi người đi trên đường vội vàng tránh sang một bên.

“Cậu Phong, tình hình bây giờ ở Nội Thành như nào rồi, Khổng Duệ Chí nói không rõ lắm.”

“Anh Phong, có phải có người ở Nội Thành gây chuyện với anh không? Tôi đã muốn đến Nội Thành từ lâu lắm rồi, nhưng tôi không yên tâm để cho người khác bảo vệ núi Bồng Thiên.”

“Cậu Phong, chúng ta có thể trở lại thành phố Đà Nẵng không?”

Trên chiếc RV sang trọng mọi người vây quanh hỏi Cao Phong.

Khi Cao Phong ở Nội Thành bọn họ rất ít khi gọi cho Cao Phong vì sợ sẽ gây rắc rối cho Cao Phong.

Nhưng trong lòng bọn họ bao giờ cũng lo lắng cho tình trạng của Cao Phong khi ở Nội Thành.

Cuối cùng bây giờ Cao Phong cũng về rồi, bọn họ không nhịn được nữa nên hỏi Cao Phong tới tấp.

Nhưng mà Cao Phong không nói câu nào cả và anh cũng không trả lời câu nào.

“Tất cả mấy câu các cậu hỏi bây giờ tôi chưa trả lời được.”

“Tôi sẽ từ từ trả lời các câu hỏi này, nhưng bay giờ thì hãy dẫn tôi về núi Thiên Bồng trước đã!”

Giọng nói của Cao Phong rất nghiêm túc, trong ánh mắt anh có khát vọng.

Mọi người hơi sửng sốt nhưng sau đó thì đồng loạt ồ lên một tiếng.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2466


Chương 2466

“Anh Phong, anh không thể như thế được, bây giờ anh đang là người thấy người đẹp mà quên anh em đó!” Liễu Tông Trạch há mồm ra nói một câu.

Long Tuấn Hạo đánh anh ta một cái, sau đó mắng: “Những lời này bây giờ cậu chưa đủ tư cách để nói đâu, bây giờ cậu và cậu ta đều đại diện cho loài người thấy người đẹp mà quên anh em?”

Liễu Tông Trạch nghe thấy vậy thì đỏ mặt, sau đó anh ta ngượng ngùng cười một tiếng rồi không nói gì nữa.

“Làm sao, Tông Trạch có bạn gái?” Cao Phong nghe thấy vậy thì hơi ngạc nhiên.

“Khu khụ, vẫn chưa, vẫn chưa bắt được…” Liễu Tông Trạch nghe thấy vậy thì xấu hổ cười một cái, sau đó anh ta ngượng ngùng gãi đầu.

Nhưng mà khi nhìn thấy bộ dạng này của anh ta thì Cao Phong càng cảm thấy sững sờ.

Đối với những người nhà giàu ở thế hệ hai như Long Tuấn Hạo và Liễu Tông Trạch thì chắc chắn sẽ không thiếu đàn bà ở bên cạnh, có thể sẽ thay bạn giá như thay áo.

Nên có rất ít người yêu thực sự.

Nhưng mà nhìn bộ dạng bây giờ cả Liêu Tông Trạch như rơi vào tình yêu như này, làm cho Cao Phong cảm thấy rát kinh ngạc.

Cuối cùng một cô gái tốt như nào mới làm cho Liễu Tông Trạch chuyên trêu ghẹo con gái si tình như vậy, dùng tình cảm chân thật để yêu cô gái đó?

“Được rồi, chuyện này tối chúng ta nói sau, trước tiên dẫn tôi về nhà trước đi!”

Cao Phong xoa xoa bàn tay, trong lòng ang anh cảm thấy rất vui sướng.

“Ha ha, nếu chị dâu biết anh đã trở về thì chắc chắn chị dâu kinh ngạc lắm đó.” Long Tuấn Hạo cười nói.

Cao Phong gạt nhẹ một cái, trong lòng anh rất mong đợi.

Đoàn xe đi nhanh về phía trước và mục tiêu của bọn họ là đi nhanh đến núi Bồng Thiên.



Cùng lúc đó.

Trên đảo trung tâm nhà họ Cao ở vùng biển thành phố Đà Nẵng.

Tin tức Cao Phong đã trở lại thành phố Hà Nội rất nhanh đã chuyển đến tai Cao Anh Hạo.

Một tháng này, Cao Phong rát cố gắng thì Cao Anh Hạo cũng không nhàn rỗi.

Anh ta không chỉ ráo riết chiêu mộ binh lính cho nhà họ Cao để bổ sung vào lực lượng an ninh của nhà họ Cao, anh ta còn thu mau rát nhiều vũ khí nóng từ nước ngoài.

Ngay tại thành phố Hà Nội đã có rất nhiều người được anh ta cài vào trong đó.

Thậm chí có người đã leo lên làm thành viên nòng cốt bên trong khói tập đoàn Đế Phong nên những tin tức này anh ta có thể biết đầu tiên.

“Cao Kình Thiên đã trở lại thành phố Hà Nội, giống như trở về một ngôi nhà ấm áp vậy.”

“Nhưng mà cậu ta không biết, cậu ta đang trở về đầm rồng hang hổ, ha ha ha ha!”

cao ANh Hạo ngửa mặt lên trời cười như điên, chai rượu trong tay bị anh ta nắm chặt, anh ta nghĩ nó giống như mạng sống của Cao Phong vậy, bị anh ta nắm chặt trong tay.

“Chắc chắn Cao Kình Thiên không nghĩ đến, cậu Anh Hạo đã đặt khối lựu đạn vào trong khối tập đoàn Đế Phong?” Tam trưởng lão bên cạnh cũng cười nhạt.

“Nếu cậu ta đã trở lại, thì chúng ta bắt đầu hành động đi.”

Cao Anh Hạo nói đến đây thì dừng lại mấy giây rồi nói tiếp: “Còn vũ khí nóng mà tôi bảo chuyển đến Hà Nội thì sao rồi?”

“Việc này, không được…” Một thanh niên áo đen vội vàng đứng lên nói, vẻ mặt của cậu ta rất khẩn trương lo lắng.

“Làm sao lại không được?” Cao Anh Hạo hừ lạnh một tiếng.

“Long Tuấn Hạo và Liễu Tông Trạch kia là những người có đầu óc quản lý rất cao. Tuy bên ngoài họ hay cười và chơi bời nhưng thực ra bọn họ làm việc rất cẩn thận.”

“Đặc biệt là về phần liên quan đến vũ khí nóng hay là các loại đồ dùng ddienj có thể giết người, bọn họ quản lý rất nghiêm những thứ này. Tất cả những giao dịch ở chợ đen trong Hà Nội ddeuf nằm trong tầm kiểm soát của bọn họ.”

“Tôi không nói điêu khi nói là chỉ cần thành phố Hà Nội có thêm một khẩu súng ngày bốn tháng sau, dù nó có thừa một viên đạn thì bọn họ có thể phát hiện ra rất nhanh.”

“Nói như vậy, thì người của chúng ta rất nhanh sẽ bị lộ, sau đó kế hoạch của chúng ta sẽ thất bại trong gang tấc.”

Thanh niên rát sợ hãi nếu cậu ta không giải thích rõ ràng sẽ làm Cao Anh Hạo nổi giận và trừng phạt cậu ta, vì vậy cậu ta vội vàng nói rõ nguyên nhân.

Cao Anh Hạo nghe thấy vậy thì rất tức giận.

“Quy tắc chỉ là vật chết, cậu là người sống không biết à? Không biết ngồi nghĩ biện pháp đi?”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2467


Chương 2467

“Tôi không cần biết các cậu dùng cách gì, nhưng nhất định phải đưa vũ khí nóng của toi vào trong đó, sau đó tìm một cơ hội, dùng một nhát đó g**t ch*t Cao Kình Thiên luôn!” Cao Anh Hạo hừ lạnh nói.

“Vâng!” Thanh niên áo đen không dám cãi lại, cậu ta cắn răng vội vàng đồng ý.

Đu nếu không làm được việc này sẽ chết, nhưng so với việc cậu ta cãi lại Cao Anh Hạo ở đây rồi bị g**t ch*t tại chỗ thì tốt hơn rất nhiều.

“Cậu Anh Hạo, chúng ta không thể đặt hết tất cả hy vọng vào vũ khí nóng, đồng thời chúng ta cũng phải bắt đầu hành động ở những phương diện khác.”

“Nói tóm lại, nếu để cho Cao Kình Thiên về lại nhà họ Cao thì chắc chắn hắn sẽ dẫn rất nhiều người đến đây một lần nữa, lúc đó chúng ta sẽ hơi khó khăn.” Đại trưởng lão nghiêm túc nói.

“Đúng vậy, thế nên chúng ta phải tranh thủ thời gian này làm náo loạn tiến độ triển khai của cậu ta càng sớm càng tốt. Nếu như chúng ta có thể g**t ch*t Cao Kinh Thiên ở Hà Nội thì càng tốt.”

“Dù không g**t ch*t được cậu ta thì thôi, nhưng chúng ta cứ láo loạn làm trễ kế hoạch của cậu ta, trong thời gian đó chúng ta có thể kịp thời chuẩn bị.” Tam trưởng lão gật đùa một cái rồi nói.

Cao Anh Hạo nghe thấy vậy thì anh chậm rãi ngõ nhẹ ngón tay lên bàn, trong đùa anh lướt nhanh qua một kế hoạch.

Trên thực tế, sau khi anh ta báo chí người vào thành phố Hải Phòng, anh ta đã nghĩ ra rất nhiều cách để g**t ch*t Cao Phong.

Bây giờ anh ta chỉ đang lựa chọn cách nào thích hợp nhất để giết Cao Phong.

Sau một lúc, Cao Anh Hạo chậm rãi lắc lòng bàn tay mình lên rồi nói: “Nhất định phải đưa vũ khí nóng bên kia vào và không được sơ xuất.”

“Nếu thực sự không đưa vũ khí lóng vào được thì cứ chôn vũ khí nóng ở bên ngoài thành phố Hà Nội, để bọn họ âm thầm ra ngoài lấy.”

“Nhưng mà tạm thời đừng để những gián điệp ngầm kia ra tay, tôi đã có sắp xếp rồi.”

Nói đến chỗ này thì Cao Anh Hạo chỉ vào người thanh niên phụ trách những việc liên quan đến Hà Nội nói: “Cậu, ở lại?”

Nghe thấy Cao Anh Hạo nói như vậy thì những người khác biết điều từ từ đi ra ngoài trước.

Mà thanh niên áo đen kia nói chuyện mất tầm năm phút với Cao Anh Hạo ở trong phòng rồi đi ra làm việc theo những lời và Cao Anh Hạo phân phó.

Mọi người không biết hai người bọn Cao Anh Hạo nói gì, nhưng mà bọn họ cũng nghĩ ra được ý định của Cao Anh Hạo là đang triển khai ra tay với Cao Phong



Quay lại thành phố Hà Nội.

Đoàn xe chở Cao Phong rất nhanh đã đi đến khu dân cư cao cấp Bồng Thiên.

Hiện nay btats cả những người mua hoặc thuê nhà trên núi Bồng Thiên ddeuf được Long Tuấn Hạo buộc đi rời đi.

Bây giờ toàn khu biệt thự chỉ thuộc về Cao Phong, chỉ có những người được Cao Phong đồng ý thì mới có đủ tư cách vào đay ở.

Ngay cả biệt thự của Long Tuấn Hạo cung bị chính bản thân anh ta trực tiếp ném hết đồ đạc ra ngoài.

Vì chuyện này mà Long Chí Minh đã cãi nhau một trận với Long Tuấn Hạo.

Vốn dĩ Long Chí Minh định là trong tương lại biệt thự ở khu dân cư cao cấp Bồng Thiên chính là đẻ lại cho Long Tuấn Hạo lấy vợ.

Long Tuấn Họa lại nói mình có lý, sau này núi Bồng Thiên chính là của anh Phong, không ai được động vào nó cả, chuyện này đã làm Long Chí Minh suýt nữa tăng huyết áp.

“Anh Phong, nếu anh không cần bảo việc gì nữa thì tụi em về trước đây.”

“Buổi tối chúng ta gặp nhau ở bất động sản Phong Mai.” Sau khi mọi người xuống xe thì Long Tuấn Hạo nói với Cao Phong.

Lâm Vạn Quân cũng đi đến chờ Cao Phong phân phó.

“Bây giờ chưa có việc gì cả, các cậu đi về trước đi, bây giờ tôi vào thăm Tuyết Mai xong sẽ đi gặp các cậu.” Cao Phong xua tay một cái, rồi sốt ruột đi lên núi.

“Rầm!”

Đúng lúc này có một chiếc xe Bentley Mulsanne chạy đến.

Có hai người đàn ông mặc đồ đen xuống xe, sau đó mở cửa ra dìu một người từ bên trong xuống xe.

“Cha? Bà nội?”

Kim Ngọc Hải và bà cụ Kim đều đi đến nắm lấy bàn tay của Cao Phong, anh mắt của hai người họ rất phức tạp.

Đặc biệt là bà cụ Kim, cho đến bây giờ bà ta vẫn không tha thứ cho mình.

Ban đầu lúc Cao Phong đến ở rể nhà họ Kim, ba năm đó bà không bao giờ vui vẻ mới Cao Phong.

Bây giờ và ta và Kim Ngọc Hải lại sông ở khu biệt thự Phương Đông của Cao Phong, mỗi lần nhớ đến chuyện kia bà ta cảm thấy như lưỡi mình nghẹn ở cổ họng, rát xấu hổ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2468


Chương 2468

“Chúng ta đừng nói ở đây, chúng ta đi nên núi trước đi!”

Cao Phong xua tay một cái, sau đó đi lên núi với Kim Ngọc Hải và đỡ bà cụ Kim nữa.

“Cả nhà cậu Phong được đoàn tụ, chuyện này đúng là chuyện vui!” Trong lòng Lâm Vạn Quân rất vui vẻ và yên tâm, sau đó ông ta lặng lẽ xoay người, dẫn mọi người rời đi.



Biệt thự trên đỉnh núi.

Cao Tử Hàn và mẹ cô Trần Vân Lan đang ngồi ở trong phòng khách nặn bột mì.

Kim Tuyết Mai, Kim Vũ Kiên và Cao Tử Hàn giống như ba đứa trẻ con vậy, mỗi người cầm một cục bột nhỏ trên tay và mở đôi mắt to tròn nhìn nhau.

Chiếc đĩa trên mặt bàn vẫn còn sót lại một số thứ màu đen, người khác không thể phân biệt được thứ đó là thứ gì.

“Các con làm sao có thể vừa dùng bột để làm bánh? Bột nở, bột bánh, trứng lỏng và sứa đều không thể thiếu.”

Trần Vân Lan tự nhiên cười một tiếng, rồi thêm sữa vào bột.

Ba con mèo nhỏ Kim Tuyết Mai kiên quyết muốn tự mình làm bánh nhưng kết quả bánh lại biến thành những viên màu đen khiến cho Trần Vân Lan dở khóc dở cười.

Mặt của Cao Tử Hàn đỏ lên, hai ngón tay nhỏ bé của cô đụng vào nhau, cô miễn cưỡng giải thích: “Không phải, con sợ những thứ đó không tốt với em bé đang ở trong bụng chị Tuyết Mai?”

Kim Tuyết Mai cười nhẹ một tiếng, cô giơ cái bụng hơi phồng của mình lên, trong tay cô ôm khuôn mặt của một người đàn ông trông rất đẹp trai.

“Ài, con lại ngụy biện rồi. Những thứ này được chọn cẩn thận để có màu xanh và nó được bảo quản kỹ lưỡng trước khi đến núi Bồng Thiên, con đang nói điều đó!”

Trần Vân Lan búng nhẹ một cái lên trán Cao Tử Hàn, bà ấy không biết nói gì nữa.

“Ha ha.” Cao Tử Hàn cười hai tiếng, sau đó cô nhìn bánh mì nướng trên đĩa, vội vàng nói: “Chị Tuyết Mai, chị Vũ Kiên, nhanh lên, nhanh nhéo nó thành một con thỏ cọn đi, em đi mở lò nướng!”

Cao Tử Hàn vừa nói vừa đứng lên.

“Vui vẻ như vậy?”

Bỗng nhiên bên ngoài của truyền đến một giọng nói, khiến cho mọi người trong nhà sửng sốt một chút.

Nói cho cùng tầng cao nhất của khu biệt thự cao cấp Bông Thiên này ngoại trừ Lâm Vạn Quân tự đưa đồ ăn hàng ngày đến đây thì rất ít người lên được.

“Hình như giống giọng nói của cha? Cha!”

Kim Vũ Kiên vội vàng đứng dậy chạy về phía cửa gọi một tiếng.

Sau đó cô ta lại vội vàng xoay người lại nhẹ nhàng đỡ Kim Tuyết Mai lên.

“Chị không yếu đuối như vậy đâu, em đừng lo quá.” Kim Tuyết Mai không biết làm sao cười một tiếng, sau đó cô cũng đi về phía cửa.

Bây giờ Kim Ngọc Hải và bà cụ Kim đứng ngoài cửa đều nở nụ cười.

“Cha, bà nội, hai người đến rồi, mọi người nhanh đi vào phòng đi, chúng con đang nướng bánh mì này.” Kim Vũ Kiên vội vàng chào hỏi.

“Không nên hoảng sợ, mấy đứa xem, ai về này?” Kim Ngọc Hải xua tay cười khẽ, sau đó ông đứng sang bên cạnh.

Cao Phong đang mỉm cười chậm rãi từ phía xa đi đến đây.

Rồi anh xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Nụ cười trên mặt Kim Tuyết Mai và mọi người xung quanh đột nhiên biến mất, sau đó đôi mắt bọn họ trở lên đờ đẫn.

“Oa! Không phải em đang nằm mơ đó chứ!” Cao Tử Hàn trợn to hai mắt.

Kim Tuyết Mai cũng vội vàng dụi mắt một cái, kể cả bột mì dính trên mặt cô cũng không thèm để ý mà nhìn về phía Cao Phong.

“Xin lỗi, anh về trễ!”

Cao Phong cười khẽ, sau đó bước về phía mấy cô.

“Cao Phong!”

Đột nhiên vành mắt của Kim Tuyết Mai ươn ướt, cô bước thật nhanh tới và lao vào lồng ngực của Cao Phong.

“Anh Kình Thiên!”

“Anh rể!”

Kim Vũ Kiên và Cao Tử Hàn cũng chạy tới đứng quanh hai người họ. Hai cô gái cũng không cảm thấy lúng túng vì mình là kẻ kì đà cản mũi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2469


Chương 2469

Sau nhiều chuyện như vậy, họ đã trải qua vô vàn những cung bậc cảm xúc, trở thành những người thân thực sự, gia đình thực sự của nhau. Thế nên họ không để ý đến những chi tiết nhỏ như vậy nữa.

“Cao Phong, đúng là anh rồi, đúng là Cao Phong của em rồi, chồng em đã về rồi, anh ơi…”

Đầu Kim Tuyết Mai gục thật sâu vào lồng ngực của Cao Phong, cô ra sức ngửi mùi hương quen thuộc tỏa ra từ người anh.

Mặc dù lúc Cao Phong ở Thủ đô, họ vẫn thường xuyên gọi điện video cho nhau nhưng đó cũng chỉ là nhìn thấy đối phương về mặt hình thức, không được chạm vào, không được sờ tới, mà cách này lại càng làm cho con người ta nhung nhớ nhau hơn.

Mà bây giờ, rốt cuộc thì cô cũng có thể được Cao Phong ôm chặt vào lòng, cảm giác này hoàn toàn không giống với cảm giác lúc nhìn nhau qua video.

“Anh về rồi, anh về rồi đây…”

Cao Phong vỗ nhè nhẹ lên lưng của Kim Tuyết Mai, trong lòng anh trào dâng cảm giác ấm áp.

Khắp thế gian này, chỉ có Kim Tuyết Mai là cô gái duy nhất mà khi ôm, Cao Phong không cảm thấy tội lỗi hay áy náy mà chỉ ngập tràn cảm giác dịu dàng. Và càng không có gánh nặng trong lòng gì cả.

Là một cặp vợ chồng hợp pháp nên dù họ có làm gì đi chăng nữa thì người khác cũng sẽ không nói gì cả. Nên đó là lý do mà đám người Phạm Thanh Nhiên và Lâm Hướng San không thể so sánh với Kim Tuyết Mai được.

“Anh trở về là tốt rồi, tốt quá rồi.” Kim Tuyết Mai ôm chặt lấy Cao Phong không buông tay, cô không ngừng nỉ non bên tai anh.

“Tối nay chúng mình… bàn chuyện đời thật kỹ lưỡng em nhé.” Cao Phong ghé sát vào tai Kim Tuyết Mai rồi nói nhỏ.

“Anh!” Trong sân có nhiều người như vậy nên Kim Tuyết Mai có phần ngại ngùng mà vội vàng đẩy Cao Phong ra, mặt cô đỏ bừng lên.

“Ha ha ha! Chị Tuyết Mai xấu hổ rồi kìa. Hai người kết hôn lâu như vậy rồi mà chị vẫn còn mắc cỡ nữa hả?” Cao Tử Hàn cười to.

Kim Vũ Kiên cũng gật đầu một cách điên cuồng rồi nói: “Đúng đúng đúng, rõ ràng hai người đã là vợ chồng rồi mà? Chắc là vì hai anh chị giữ lửa tình yêu được bền lâu hơn những cặp vợ chồng khác ấy nhỉ?”

Tất cả mọi người đều cười đùa vui vẻ, sau đó cùng nhau đi vào biệt thự.

Cao Phong đến căn phòng đặt bài vị của ông cụ Kim trước rồi thắp cho ông cụ ba nén nhang. Từ khi anh tiếp nhận bài vị từ chỗ bà cụ Kim thì anh vẫn luôn đặt ở nơi này để thờ cúng.

Nhìn tàn tro bên trong lư hương là Cao Phong cũng biết, chắc chắn Kim Tuyết Mai cũng thường xuyên vào đây thắp hương. Lần đầu tiên bà cụ kim tới Khu dân cư cao cấp Bồng Thiên, bà ấy cũng vào đây dâng một nén nhang cho ông cụ Kim.

Mặc dù lúc thắp hương, trông bà cụ Kim rất đau lòng nhưng khi bước ra khỏi phòng thì tâm trạng của bà ấy khá là tốt.

“Bà nội, bà không tới đây với cháu bao giờ, cháu cho người đến đón nhưng bà cũng không chịu tới. Có phải nếu hôm nay Cao Phong không quay về thì bà cũng sẽ không chịu đến đúng không ạ?”

“Nếu không có việc gì thì bà không tới làm gì vì bây giờ bà đi lại có hơi bất tiện nên không tới thăm cháu gái của bà được.”

Kim Tuyết Mai tiến lên đỡ bà cụ Kim, để bà từ từ ngồi xuống ghế sô pha. Đây cũng là một trong những ưu điểm của Kim Tuyết Mai, cô là một cô gái rất hiểu biết và cực kỳ hiếu thảo.

Cao Phong nghĩ, nếu ông cụ Cao vẫn còn thì chắc chắn Kim Tuyết Mai cũng sẽ vô cùng hiếu thảo với ông.

“Ai da, Tuyết Mai à, trước đây bà đối xử với cháu và Cao Phong như thế mà bây giờ cậu ấy vẫn đồng ý cho bà ở lại Khu dân cư Phương Đông là bà đã rất biết ơn rồi. Sao bà già này còn dám tới đây để làm phiền đến cuộc sống của hai đứa cơ chứ?” Trên mặt bà cụ Kim vẫn còn vẻ hổ thẹn.

“Bà nội, bà nói gì thế ạ, bà còn nói như vậy là cháu sẽ tức giận đó.” Kim Tuyết Mai giả vờ bày ra bộ mặt giận dỗi.

“Ôi ôi, bây giờ cháu gái của bà không được nổi nóng đâu, bà nội không nói nữa, bà nội không nói nữa là được.” Bà cụ Kim vội vàng khuyên bảo Kim Tuyết Mai vì bà ấy sợ cô sẽ tức giận thật.

Dù sao thì bây giờ Kim Tuyết Mai cũng đang có thai nên cô phải hành xử rất cẩn thận mới được.

“Bà nội, chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi. Nói đúng ra thì trước đây đúng là bà đã làm một số việc không được thích hợp cho lắm, nhưng đó cũng không phải là việc gì lớn lao cả. Thế nên cháu có thể tha thứ và cũng đã sớm quên đi rồi, sau này cháu cũng không muốn nhắc lại nữa.” Cao Phong nói bằng giọng nghiêm túc, mang theo vẻ uy phong không cho phép người khác từ chối.

“Được được, không nhắc lại nữa, không nhắc lại nữa.” Bà cụ Kim bèn gật đầu một cách vội vàng.

Kim Ngọc Hải đứng ở bên cạnh thì cứ tấm tắc mãi không thôi.

Trước đây, Cao Phong đến nhà họ Kim ở rể. Năm tháng qua đi, những từ ngữ như phế vật, vô dụng, ăn bám, vô tích sự vẫn luôn đi theo anh. Nhưng đến khi nhìn lại thì bây giờ anh đã trở thành người có địa vị quan trọng trong nhà họ Kim, khiến ai ai cũng phải nghe theo những lời anh nói.

Mà đâu chỉ là nhà họ Kim, nhìn khắp Thủ đô Hà Nội này thì có ai mà dám không nghe theo lời của anh?
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2470


Chương 2470

Ngày hôm nay Cao Phong đã thực sự hóa phượng hoàng mà bay lên chín tầng trời xanh, khiến người khác không thể không ngước nhìn bằng vẻ nể phục.

“Mau tới giúp một tay đi nào. Chị Tuyết Mai, chị dạy em nặn bột đi, chị nặn bột là đẹp nhất đó.” Cao Tử Hàn kêu lên.

“Tới ngay tới ngay, tới giúp một tay ngay đây.” Cao Phong cười ha ha một cái rồi lập tức muốn chạy đi giúp.

“Bốp!” Kim Tuyết Mai vươn tay đánh cái đét vào bàn tay của Cao Phong rồi nói bằng giọng giận dỗi: “Anh có đi rửa tay đi không!”

Cô vừa nói vừa ân cần xắn tay áo giúp Cao Phong.

“Ha ha, anh đi rửa tay ngay đây.” Cao Phong cười ha ha một tiếng rồi vội vàng chạy đi rửa sạch tay.

Gần như không có rào cản gì giữa mọi người, thật sự thì họ đã trở thành người một nhà với nhau rồi.

Thỉnh thoảng bên trong biệt thự lại truyền ra tiếng cười đùa vui vẻ. Sự hòa thuận và ấm áp bao trùm lên mọi nơi.

Cao Phong gạt tất cả suy nghĩ lung tung sang một bên, anh không nghĩ đến những chuyện xảy ra ở Thủ đô, cũng không nghĩ đến kế hoạch tấn công vào Thành phố Đà Nẵng nữa mà yên tâm ở bên cạnh Kim Tuyết Mai, hưởng thụ cuộc sống ấm áp, vui vẻ hiếm có này.

“Nếu như mẹ cũng ở đây thì tốt quá rồi…” Đột nhiên Kim Vũ Kiên cúi đầu rồi nói một câu.

Câu nói này của cô ấy khiến tiếng cười nói hơi ngừng lại.

Trong khoảng thời gian này thì Cao Tử Hàn và Trần Vân Lan cũng đã biết Kiều Thu Vân là hạng người như thế nào. Nhưng dù sao thì họ cũng chỉ là người ngoài nên không tiện nói nhiều.

Kim Tuyết Mai cũng hơi sững người, trên mặt cô hiện lên vẻ mất mát và lạc lõng, mà Kim Ngọc Hải cũng khẽ quay đầu sang một bên.

Cao Phong từ từ thả bàn tay đang nhào bột xuống rồi khẽ nhíu mày. Lần trước Lâm Vạn Quân đã nói với anh rằng Kiều Thu Vân yêu cầu được gặp anh bằng thái độ rất cứng rắn, không biết bà ta định nói chuyện gì.

Về sau thì Kim Tuyết Mai có đi gặp Kiều Thu Vân, lúc ấy Lâm Vạn Quân còn lo lắng bà ta sẽ làm hại Kim Tuyết Mai. Nhưng sau khi có kết quả kiểm tra nước trà thì hóa ra Kiều Thu Vân không hề làm gì cả.

Chỉ là lúc đó không biết bà ta muốn gặp anh để nói chuyện gì.

Vốn dĩ Cao Phong định sau khi sắp xếp binh lực cho đám người Long Tuấn Hạo tấn công vào Thành phố Đà Nẵng xong xuôi thì anh sẽ bỏ ra chút thời gian đến gặp Kiều Thu Vân.

Bây giờ nghĩ lại thì chi bằng nhân cơ hội này đưa tất cả mọi người đi gặp bà ta một chút. Chẳng vì lí do gì cả, chỉ cần khiến Kim Tuyết Mai vui thì Cao Phong bằng lòng làm tất cả mọi chuyện.

“Vậy chúng ta cùng đến Khu quy hoạch Thành Bắc đi.” Cao Phong ngẩng đầu lên.

“Gì cơ?” Tất cả mọi người đều đồng loạt ngẩng đầu lên rồi nhìn Cao Phong bằng ánh mắt kinh ngạc.

Đặc biệt là đám người Kim Tuyết Mai, họ là những người biết rõ Kiều Thu Vân đã từng đối xử với Cao Phong như thế nào nhất.

Trên thế gian này, Kiều Thu Vân chính là người có lỗi với Cao Phong nhất. Nên đó là lí do mà dù cả đời này Cao Phong không tha thứ cho Kiều Thu Vân thì đám người Kim Tuyết Mai cũng sẽ không nói gì cả.

Thế mà bây giờ Cao Phong lại chủ động đề nghị mọi người cùng nhau đi gặp Kiều Thu Vân khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.

“Cao Phong, không quan trọng lắm đâu anh, nếu muốn đi thì em có thể tự đi được mà.” Kim Tuyết Mai biết là Cao Phong vì mình nên cô vội vàng nói.

“Đi thôi, tất cả chúng ta đi nào.” Cao Phong từ từ đứng lên rồi nói: “Dù có nói như thế nào đi chăng nữa thì bà ấy cũng nuôi em khôn lớn mà.”

“Vâng ạ.” Thấy Cao Phong khăng khăng muốn đi nên Kim Tuyết Mai cũng khá vui vẻ, cô vội vàng chạy vào phòng thay quần áo.

Cao Phong gọi điện thoại cho Lâm Vạn Quân, để ông ta sắp xếp xe qua bên này.

Mười chiếc xe xếp thành một hàng dài đi về phía Khu quy hoạch Thành Bắc.

Cùng lúc đó, tại chi nhánh số bảy của Câu lạc bộ thể hình Phong Minh.

“Tuấn Hạo, Đại Minh, hai người cứ tập trước đi, tôi ra ngoài một lát đã.”

Liễu Tông Trạch nhìn lướt qua điện thoại di động một cái, uống một hớp nước rồi đứng dậy đi thay quần áo.

“Con mẹ nó cậu đứng lại đó cho tôi! Rốt cuộc là mỗi ngày cậu đều nghĩ cái quái gì trong đầu vậy hả? Có phải t*nh tr*ng xông lên óc rồi đúng không?” Long Tuấn Hạo sờ sờ cái đầu trọc của mình vài lần rồi mắng Liễu Tông Trạch. Bây giờ càng ngày anh ta càng thích kiểu tóc này của mình rồi.

“Bà nó, cậu cút cho tôi. Cô ấy không phải loại người như thế, hai chúng tôi chỉ đơn giản là hẹn hò với nhau thôi, là hẹn hò đấy cậu có hiểu không? À mà thôi, có nói nữa thì cậu cũng không hiểu đâu. Chó độc thân thì hiểu làm sao được.” Trong đáy mắt Liễu Tông Trạch tràn ngập vẻ dịu dàng.

“Bà nó chứ, đang ở trong phòng tập thể hình mà thức ăn cho chó cũng rơi xuống đầu nữa à? Tên nhãi con nhà cậu, mau đứng lại đó cho tôi.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2471


Chương 2471

“Bây giờ anh Phong đã trở về rồi, chắc chắn bước tiếp theo sẽ là dấy binh sang phía Nam tấn công Thành phố Đà Nẵng, đợi lát nữa cậu với tôi cùng liên lạc sang bên Tam Giác Vàng một chút.”

“Mẹ nó, phải thế chứ, hai trăm triệu binh sĩ Phong Hạo đã nghỉ ngơi lâu như vậy rồi, rốt cuộc cũng nên xuất quân đánh một trận long trời lở đất đi thôi. Hì hì.” Tâm trạng của Long Tuấn Hạo vô cùng phấn khích.

Trong mắt của anh ta thì chuyện đánh đấm còn khiến anh ta hứng thú hơn là việc đi tìm bạn gái gì gì đó.

“Không được, không có chuyện gì quan trọng bằng cô ấy được đâu. Cô ấy muốn ăn kem, tôi phải đưa cô ấy đi mua mới được.” Liễu Tông Trạch không thèm ngẩng đầu lên mà tiếp tục thay quần áo, sau đó anh ta đi thẳng ra ngoài.

Long Tuấn Hạo và Khúc Đại Minh nhìn nhau hai giây rồi chớp chớp mắt, họ không hiểu cảm nhận bây giờ trong lòng mình là gì nữa.

“Trời thì lạnh chết mẹ được mà lại rủ nhau đi ăn kem, tôi mong kem lạnh đông cứng răng hai người vào luôn nhé.” Long Tuấn Hạo tức giận mà gào ầm lên.

Khúc Đại Minh lắc đầu mà cười: “Xem ra lần này Tông Trạch nhà chúng ta động lòng thật rồi.”

Long Tuấn Hạo định phản bác nhưng sau khi ngẫm lại biểu hiện của Liễu Tông Trạch trong khoảng thời gian này thì anh ta lại không tìm được từ ngữ thích hợp để bắt bẻ.

“Cậu ta đã dẫn cô gái kia đến gặp cha mình rồi, chắc là có hi vọng đấy.”

“Nhưng thực ra mà nói thì cô gái kia tốt lắm, là một cô gái đơn thuần mà lại hiểu chuyện.” Long Tuấn Hạo lấy lại vẻ nghiêm túc vốn có của mình rồi nói.

“Đúng vậy, nên là Tông Trạch rơi vào bể tình cũng phải thôi.” Khúc Đại Minh thở dài một tiếng trong khi hai tay vẫn tiếp tục đẩy tạ.

Long Tuấn Hạo trầm ngâm vài giây rồi lẩm bẩm: “Nhưng mà trong lòng tôi vẫn thấy khó chịu sao sao đó. Rõ ràng đã hứa với nhau rằng sẽ bên nhau đến bạc đầu rồi, vậy mà cuối cùng cậu ta lại còn lén lút đi hẹn hò. Đây chẳng phải là lừa dối tình cảm của người ta hay sao?”

Long Tuấn Hạo nắm quả tạ trăm cân trên tay rồi thỉnh thoảng lại nâng tạ lên. Mặc dù bàn tay của anh ta thiếu một ngón nhưng điều ấy cũng không ảnh hưởng gì đến sức lực của anh ta.

Bên trong gian phòng Kiều Thu Vân ở thuộc Khu quy hoạch Thành Bắc.

“Ha ha ha… Hu hu hu…”

“Mọi người, ha ha ha… Hu hu hu…”

Ngày thường, trong căn phòng này vô cùng yên tĩnh thì hôm nay, thỉnh thoảng bên trong lại truyền ra tiếng cười đùa xen lẫn tiếng khóc.

Kiều Thu Vân đang ngồi trong phòng, Kim Tuyết Mai cũng ngồi xuống nghỉ ngơi bên cạnh bà ta.

Mà tất cả đám người Cao Phong đều đứng tại chỗ nhìn Kiều Thu Vân.

Kể từ lúc họ tới đây thì Kiều Thu Vân cứ cười rồi khóc liên tục như vậy năm phút rồi, và dường như bà ta không có dấu hiệu dừng lại.

Chị em Kim Tuyết Mai và Kim Ngọc Hải đều nhìn Kiều Thu Vân bằng vẻ mặt lo lắng. Trong lòng họ đều có cùng một suy nghĩ, không biết có phải bà ta bị ngốc rồi hay không?

“Ha ha ha.”

Kiều Thu Vân lại cười phá lên một lần nữa, sau đó tiếng cười của bà ta từ từ ngừng lại, vẻ mặt trở lại như bình thường ngay lập tức rồi hướng ánh mắt về phía mọi người. Sau đó tầm mắt của bà ta khẽ di chuyển, nhìn tất cả những người đang có mặt ở đó một lượt.

“Tuyết Mai béo lên rồi, xem ra con được chăm sóc rất tốt, vậy thì mẹ cũng yên tâm rồi. Để ý chăm sóc bản thân cho thật tốt nhé, như vậy thì đứa bé mới có thể khỏe mạnh được.”

Kim Tuyết Mai đang định đáp lời mẹ thì Kiều Thu Vân đã xua tay ngăn cô lại, không để cô nói.

“Vũ Kiên cũng béo lên rồi, có phải con lại lén ăn vụng đồ bổ của chị hay không hả? Lúc còn nhỏ, Vũ Kiên cứ ăn xong đồ ăn vặt của mình là lại lén ăn đồ của chị.”

Kim Vũ Kiên nghe Kiều Thu Vân nói vậy thì có phần xấu hổ nhưng cô ấy lại càng thấy hoài niệm quá khứ nhiều hơn.

“Nhưng sao ông lại gầy đi vậy hả ông Kim? Tôi không ở nhà nên không có ai nấu cơm cho ông à?” Kiều Thu Vân lại nhìn về phía Kim Ngọc Hải.

Kim Ngọc Hải khựng lại một chút rồi nói bằng giọng ồm ồm: “Lúc còn ở nhà, hiếm khi bà mới nấu, toàn Cao Phong nấu mà.”

Tính cách thẳng thắn, nói năng bộc trực khiến người ta dở khóc dở cười.

Kiều Thu Vân nghẹn họng, oán hận mà trừng mắt nhìn Kim Ngọc Hải. Kim Ngọc Hải rụt cổ lại theo bản năng, uy thế trước kia của Kiều Thu Vân vẫn còn nguyên đó.

“Phì.” Thấy bộ dạng rụt cổ lại của Kim Ngọc Hải thì chị em Kim Tuyết Mai không nhịn được mà cười phá lên.

Trong lòng Cao Phong cũng cảm thấy dở khóc dở cười, dù sao họ cũng đã chung sống dưới một mái hiên với nhau được ba năm rồi. Mặc dù phần lớn thời gian đều không mấy dễ chịu nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ có những giây phút ôn hòa như thế này.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2472


Chương 2472

Thế nhưng trên mặt anh vẫn không tỏ vẻ gì cả.

“Mẹ, trước đây đứa con dâu này cư xử không phải phép, mong mẹ rộng lượng bỏ qua cho con.” Kiều Thu Vân nhìn về phía bà cụ Kim.

“Cao Phong nói nếu là chuyện quá khứ thì không cần thiết phải nhắc lại nữa, quên đi thì tốt hơn.” Bà cụ Kim ngồi bên cạnh rồi nói.

Kiều Thu Vân nói chuyện một vòng với tất cả mọi người nhưng không hề nhắc một chữ tới Cao Phong. Mãi một lúc lâu sau, đột nhiên bà ta mở lời: “Mọi người ra ngoài một lát đi, tôi muốn nói với Cao Phong vài câu.”

Cao Phong khẽ khom người, anh biết đây mới là trọng điểm.

Kim Tuyết Mai có phần lo lắng, cô sợ giữa hai người lại xảy ra tranh chấp gì đó.

“Không sao đâu em, ra ngoài chờ anh.” Cao Phong khẽ xua tay, cho Kim Tuyết Mai một ánh mắt yên tâm.

Bấy giờ đám người Kim Tuyết Mai mới rời đi, trong phòng chỉ còn lại Kiều Thu Vân và Cao Phong.

Cao Phong tiến lên một bước, chủ động ngồi xuống lại còn tự rót cho mình một ly trà.

“Trước đây bà tới tìm tôi là vì chuyện gì?” Cao Phong đi thẳng vào vấn đề.

Thế nhưng Kiều Thu Vân chỉ khẽ lắc đầu rồi tự cười giễu một tiếng: “Lâm Vạn Quân tưởng tôi đã bỏ thuốc Tuyết Mai, ông ta nghĩ tôi sẽ làm hại con gái của mình đấy, ha ha. Cuối cùng lại còn muốn đi kiểm tra kiểm nghiệm gì đấy, cậu nói cho tôi biết xem rốt cuộc thì các người đã kiểm nghiệm ra cái gì vậy hả?”

Cao Phong nghe bà ta nói vậy thì trầm ngâm vài giây, mặc dù không kiểm tra ra được thứ gì cả nhưng anh cũng không có thấy Lâm Vạn Quân đã làm việc quá phận. Bởi có một số chuyện, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

Huống hồ Kiều Thu Vân còn từng có tiền án, nên Cao Phong không thể không đề phòng được.

“Cậu biết không, nói thực thì hôm đó, suýt chút nữa thì tôi đã bỏ thuốc cho Tuyết Mai đấy. Thuốc đó sẽ khiến con bé sinh non.” Kiều Thu Vân uống một ngụm trà rồi đột nhiên nói.

“Bà!” Cao Phong ngẩng phắt đầu dậy, trong nháy mắt, bàn tay anh siết chặt lấy ly trà, trong đáy mắt tỏa ra vẻ lạnh lùng khiến người ta rùng mình.

Bây giờ những chuyện bình thường không thể khơi dậy một chút cảm xúc nào của Cao Phong được nữa. Nhưng chuyện này thì có thể khơi dậy sự tàn nhẫn và sát ý trong lòng Cao Phong ngay tức khắc.

Nếu Kiều Thu Vân thực sự làm như vậy, đừng nói bà ta chỉ là người nuôi Kim Tuyết Mai khôn lớn mà dù bà ta có là mẹ ruột của cô đi chăng nữa thì Cao Phong cũng sẽ tự tay g**t ch*t bà ta.

Nhưng lúc ấy, dù có giết bà ta đi chăng nữa thì có một số chuyện cũng không thể cứu vãn được nữa rồi.

“Tại sao bà lại muốn làm như vậy?” Cao Phong híp con mắt lại, khắp người anh tỏa ra vẻ lạnh lùng.

“Ha ha…” Nhưng Kiều Thu Vân hoàn toàn không sợ hãi một chút nào, bà ta vừa cười vừa nói cứ như thể một người điên: “Bởi vì tôi muốn sống, tôi muốn sống tốt hơn đấy. Ít nhất thì cũng không bị giam ở chỗ này nữa nhỉ?”

Khóe miệng Cao Phong lộ ra một nụ cười gằn: “Bà nghĩ sau khi làm ra chuyện đó rồi mà bà vẫn còn thể sống tiếp à? Trên thế giới này, bất cứ kẻ nào làm tổn hại đến Tuyết Mai thì tôi cũng sẽ khiến người đó phải trả giá gấp trăm nghìn lần. Bất kể người đó là ai!”

Kiều Thu Vân từ từ ngoảnh đầu lại, bà ta nhìn chằm chằm Cao Phong tầm mười giây rồi mới dời tầm mắt đi vì không chịu được áp lực.

“Cậu nói tôi làm như vậy thì có ích gì hả? Bên cạnh cậu có nội gián mà cậu còn không biết nữa mà!”

“Cậu còn tư cách ở đó mà nói với tôi rằng cậu có thể đảm bảo an toàn cho Tuyết Mai à? Cậu lấy cái gì để bảo đảm an toàn cho con bé đây hả?”

“Cậu thì biết chuyện gì cơ chứ? Cậu có biết nội gián bên cạnh cậu là ai không?” Kiều Thu Vân nhìn về phía Cao Phong rồi hỏi liên tiếp ba câu.

Đột nhiên Cao Phong trợn to hai mắt, trong lòng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Không phải anh kinh ngạc vì biết bên cạnh mình có nội gián mà là bởi vì Kiều Thu Vân biết chuyện này cho nên anh mới thấy kinh ngạc.

Đến ngày hôm nay thì cả Thủ đô Hà Nội này đã nằm gọn trong lòng bàn tay anh, cũng vì thế mà thuộc hạ dưới quyền anh có đến hàng trăm nghìn người. Rừng càng rộng thì loại chim gì cũng có, nên khó mà đảm bảo sẽ không có người phát sinh suy nghĩ gian dối.

Cho nên Cao Phong cũng đã từng nghĩ tới chuyện có nội gián trong số thuộc hạ của mình. Thế nhưng làm sao Kiều Thu Vân lại biết chuyện này?

Nếu bà ta đã biết thì chắc chắn bà ta đã từng tiếp xúc với những người đó. Đây mới chính là chuyện khiến Cao Phong kinh ngạc, thậm chí còn khiến anh có hơi sợ hãi.

Những người chịu trách nhiệm trông coi Kiều Thu Vân đều có thể xem là những thành viên cốt cán của anh. Vì nói như thế nào đi chăng nữa thì bà ta cũng vẫn là mẹ của Kim Tuyết Mai, anh không yên tâm mà giao bà ta cho người ngoài.

Mà trong số những thành viên cốt cán của mình lại tồn tại nội gián, sao Cao Phong có thể không sợ hãi được đây?

“Bà từng nhìn thấy kẻ đó rồi?” Cao Phong nhíu chặt chân mày rồi trầm giọng hỏi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2473


Chương 2473

“Tất nhiên rồi.” Kiều Thu Vân cười nhạt.

Trái tim Cao Phong hẫng một nhịp, nếu vậy thì đây là sơ suất của anh. Vậy mà anh lại để nội gián tiếp xúc với Kiều Thu Vân, đây chính là sơ suất chí mạng nhất.

“Sao bà không nói chuyện này cho lão Lâm biết?” Cao Phong nhíu mày hỏi.

“Tôi dám nói à?” Kiều Thu Vân bĩu môi rồi cười gằn một cái.

Cao Phong sửng sốt hai giây rồi chìm vào im lặng.

“Tôi không biết ai là nội gián mà lại còn dám đi nói lung tung thì chẳng phải là tôi muốn chết hay sao hả?”

“Cậu có thể đảm bảo an toàn cho tôi ư? Tất nhiên là cậu có thể. Cho nên tôi phải chờ cậu quay về để chính miệng nói cho cậu biết chuyện này.”

Kiều Thu Vân thấy Cao Phong không nói lời nào thì ngay lập tức giải thích một tràng.

Cao Phong vẫn giữ vẻ trầm ngâm như cũ. Kiều Thu Vân làm như vậy đúng là biện pháp tốt nhất rồi.

Trong tình huống không biết ai là nội gián thì bất cứ kẻ nào cũng có thể là nội gián. Nếu Kiều Thu Vân tùy tiện nói chuyện này ra ngoài thì rất có khả năng bà ta sẽ bị diệt khẩu. Mà trong lòng Kiều Thu Vân, Cao Phong là người duy nhất mà bà ta có thể tin tưởng được.

Cho dù giữa hai người họ đã xảy ra rất nhiều điều không hay, nhưng suy cho cùng thì Cao Phong vẫn là người mà Kiều Thu Vân tin tưởng nhất.

“Bà nói cho tôi biết, nội gián là ai? Trong khoảng thời gian này kẻ đó có đến đây tìm bà thêm lần nào nữa không?” Cao Phong trầm ngâm tầm hai giây rồi hỏi.

“Tôi không biết. Kể từ sau lần đó, tôi nói với Lâm Vạn Quân là tôi không thích những người này, nên ông ta đã đổi một nhóm người khác tới. Từ đó về sau thì không có ai qua đây tìm tôi nữa.” Kiều Thu Vân giải thích.

Cao Phong khẽ gật đầu, xem ra kẻ nội gián là một trong số những người thuộc nhóm trông coi Kiều Thu Vân.

Chỉ cần có thể thu hẹp phạm vi thì chắc chắn có thể tìm ra kẻ đó. Nhưng Cao Phong nghĩ, chắc chắn nội gián không chỉ có một người.

Hôm nay Kiều Thu Vân nói cho Cao Phong biết chuyện này như một hồi chuông cảnh tỉnh anh. Tình huống bây giờ vẫn chưa thể lạc quan được.

Anh cho rằng mình đã giải quyết xong chuyện của nhà họ Phạm rồi, chỉ cần chờ đợi binh sĩ Phong Hạo bắt đầu là thể dấy binh tân công vào Thành phố Đà Nẵng. Nên anh rất tự tin, thậm chí còn không đặt nhà họ Cao ở Thành phố Đà Nẵng vào mắt.

Nhưng bây giờ, xem ra thì Cao Anh Hạo đã có rất nhiều suy tính riêng của mình rồi.

“Cậu nói cho tôi biết đi, bây giờ Cao Bằng đang ở đâu, cậu ta đã chết hay chưa? Tên nội gián đó có phải là người của cậu ta hay không?” Đột nhiên Kiều Thu Vân hỏi.

Cao Phong khẽ cau mày, vừa rồi phản ứng đầu tiên của anh chính là kẻ nội gián đó là người do Cao Anh Hạo phái tới. Anh hoàn toàn không nghĩ tới chuyện kẻ đó là người của Cao Bằng.

“Cậu ta chưa chết, bây giờ cha cậu ta đang ở đảo nhà họ Cao, giữ lại cậu ta vẫn còn tác dụng.” Cao Phong nhẹ giọng trả lời: “Nhưng cậu ta đã bị tôi giam lại rồi, không có cách nào liên lạc với bên ngoài nên đó không thể là người của cậu ta được đâu.”

“Sao cậu dám chắc là nội gián sẽ không đến gặp cậu ta cơ chứ?” Kiều Thu Vân nói một câu làm thức tỉnh người trong mộng.

Cao Phong có phần kinh ngạc nhìn Kiều Thu Vân một cái, anh không ngờ là bây giờ lòng dạ bà ta lại tỉ mỉ, kỹ càng tới mức đó.

Xem ra giam giữ bà ta lâu như vậy, không để ai nói chuyện với bà ta lại để cho bà ta có nhiều thời gian để suy nghĩ như vậy.

“Cao Bằng…” Cao Phong suy nghĩ một chút rồi quay đầu lại hỏi: “Lúc người kia tiếp xúc với bà thì kẻ đó đã nói gì?”

Kiều Thu Vân liếc nhìn Cao Phong một cái rồi nói đúng sự thật: “Cậu ta nói cậu ta muốn tôi bỏ thuốc cho Tuyết Mai, diệt trừ dòng giống của cậu và con bé. Chỉ cần tôi làm xong chuyện này thì cậu ta sẽ phái người tới đưa tôi đi, tới nơi mà tôi được sống trong nhung lụa, địa vị cao sang, hương hoa cay nồng, không bao giờ phải sống ở nơi tối tăm không thấy ánh sáng mặt trời như thế này nữa.”

Đây là lần thứ hai nghe được chuyện này nhưng Cao Phong vẫn không nhịn được sự tức giận. Dám ra tay với con của anh, tội này dù có chết một nghìn lần cũng không đáng!

Cao Phong cố kìm lại sự tức giận trong lòng rồi hỏi: “Vì sao bà lại không làm? Không phải bà đã đồng ý với kẻ đó rồi sao?”

“Tôi đồng ý là để bảo vệ tính mạng của mình, chứ sao tôi có thể đi làm loại chuyện đó được cơ chứ? Nếu tôi thực sự ra tay thì Kiều Thu Vân này sẽ chẳng còn một chút nhân tính nào cả. Ha ha.” Kiều Thu Vân tự cười giễu cợt một tràng rồi nói bằng giọng điệu bất cần.

Dường như bà ta sống mà không còn ý nghĩa gì nữa.

“Cao Anh Hạo, chắc chắn là cậu ta!” Đột nhiên Cao Phong đứng phắt dậy, hừ lạnh một tiếng rồi khẳng định suy đoán trong lòng.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2474


Chương 2474

Thủ đoạn độc ác cỡ này, ngoại trừ Cao Anh Hạo thì còn ai có thể làm được cơ chứ?

Chắc chắn Cao Anh Hạo muốn anh bị giày vò ở trong đau khổ và tuyệt vọng, sau đó sẽ từ từ chết đi có đúng không?

Nhưng phải khiến anh ta thất vọng rồi.

Vốn dĩ anh đã muốn giết Cao Anh Hạo mà bây giờ ý nghĩ đó của anh còn nhiều hơn vài phần.

Trước đây Cao Anh Hạo lên kế hoạch giết hại ông cụ Cao, sau đó thì đuổi giết Cao Phong và Kim Tuyết Mai, khiến hai người phải lẩn trốn đến Thị trấn Biển Đông. Bây giờ anh ta lại còn phái người tới làm hại con của anh.

Cộng tất cả những tội trạng này lại với nhau thì dù Cao Anh Hạo có chết trăm nghìn lần cũng không đủ.

Cao Phong hít sâu một hơi rồi ngay lập tức gọi một cuộc điện thoại cho Cao Anh Hạo.

“Alo?” Giọng nói lười biếng của Cao Anh Hạo vang lên.

“Mày tắm rửa cho sạch sẽ, nhất là phần cổ, chờ tao đến giết mày đi.” Cao Phong nói bằng giọng âm trầm, mang theo vẻ lạnh lùng tàn khốc đến cùng cực.

Kiều Thu Vân ngồi phía sau không nhịn được mà rùng mình một cái.

Bây giờ khắp người Cao Phong đều tỏa ra sát ý, giống như một con hổ khát máu sắp đi săn mồi khiến cho người ta nhìn thấy mà trong lòng cảm thấy run sợ.

Rốt cuộc thì Kiều Thu Vân cũng hiểu, Cao Phong của ngày hôm nay đáng sợ như thế nào rồi.

“Cao Kình Thiên, mày thật sự cho rằng mày là số một rồi à? Mày đến được Thành phố Đà Nẵng thì nói chuyện tiếp nhé.” Nhưng Cao Anh Hạo không hề hoảng hốt mà chỉ cười lạnh lùng một tiếng rồi trả lời.

Cao Phong hơi trầm ngâm một lát, anh không đề cập tới chuyện liên quan đến kẻ nội gián để tránh rút dây động rừng.

“Hưởng thụ quãng thời gian cuối cùng của đời mày cho tốt vào, mày nhớ kỹ cho tao… Chờ tao quay trở lại nhà họ Cao một lần nữa thì tao sẽ giết một trận long trời lở đất, máu chảy thành sông, không để bất cứ kẻ nào sống sót. Lúc đó chắc chắn máu tươi sẽ nhuộm đỏ khu vực ven biển nhà họ Cao.”

Cao Phong nói từng chữ một, giọng nói hùng hồn, mạnh mẽ. Mỗi một chữ trong câu nói của anh đều ẩn chứa uy quyền to lớn, như thể một thanh kiếm đang treo trên đầu Cao Anh Hạo, bất cứ lúc nào cũng có thể chém bay đầu anh ta xuống.

Cao Anh Hạo trợn trừng hai mắt, cho dù là nói chuyện qua điện thoại di động thì anh ta cũng có thể cảm nhận được sát ý ngập trời và lửa giận vô hạn của Cao Phong. Nên trong khoảng thời gian ngắn, anh ta bị dọa sợ mà không nói thành lời, cứ nghẹn họng mà sững người đứng nguyên tại chỗ.

“Cộp.” Cao Phong đưa tay cúp điện thoại, sau đó anh liếc mắt nhìn Kiều Thu Vân một cái.

Kiều Thu Vân bị ánh mắt của Cao Phong liếc qua thì đột nhiên cả người bà ta run lên một cái.

Đúng là dọa người chết đi được.

Trong đôi mắt anh hiện lên từng tia máu khiến đôi mắt ấy ngập tràn sát ý.

Kiều Thu Vân hoàn toàn không nghi ngờ gì cả, nếu bây giờ bà ta khiêu khích Cao Phong thì chắc chắn bà ta sẽ bị anh g**t ch*t ngay tại chỗ.

“Phù.”

Cao Phong thở dài một hơi rồi kìm nén lửa giận trong lòng xuống. Hận thù chôn sâu vào lòng, chỉ chờ thời khắc sẽ bùng phát.

“Cảm ơn bà đã nhắc nhở tôi, tôi sẽ để đám người Tuấn Hạo qua đây bảo đảm sự an toàn cho bà.” Cao Phong nói xong rồi đi về phía cửa.

“Đến bây giờ mà cậu vẫn không chịu tha thứ cho tôi sao?” Đột nhiên Kiều Thu Vân đứng lên rồi nói bằng giọng khó khăn.

Bước chân của Cao Phong dừng lại vài giây rồi nói: “Chờ Tuyết Mai được cưới hỏi đàng hoàng và được ghi tên vào phả hệ nhà họ Cao, tôi sẽ để bà được tận mắt nhìn thấy cảnh ấy.”

Nói xong câu này, Cao Phong không dừng lại nữa mà xoay người rời đi ngay lập tức.

“Được, được…” Kiều Thu Vân nắm chặt hai tay, bây giờ trong lòng bà ta cảm thấy vô cùng phức tạp.

Đám người Kim Tuyết Mai quay vào chào Kiều Thu Vân một tiếng rồi sau đó cùng nhau rời khỏi.

Cao Phong ở lại với Kim Tuyết Mai một lúc rồi nói anh muốn tới Bất động sản Phong Mai một chuyến để họp bàn với mọi người.

Kim Tuyết Mai là người hiểu chuyện nên tất nhiên là cô biết Cao Phong còn rất nhiều chuyện vẫn chưa giải quyết xong.

Bảy giờ tối.

Phòng hội nghị trên tầng cao nhất của tòa nhà Công ty Bất động sản Phong Mai.

Cao Phong ngồi ở ghế chủ tọa, ánh mắt chậm rãi đảo qua vị trí của từng người.

Số người tham gia hội nghị lần này không nhiều, họ đều là những người mà Cao Phong có yêu cầu nghiêm khắc.

Trong tình cảnh nguy cấp như thế này, cộng thêm việc vừa biết được trong số thuộc hạ của mình có nội gián nên Cao Phong không dám buông lỏng cảnh giác nữa.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2475


Chương 2475

Lâm Vạn Quân là người thân tín bên cạnh Cao Phong, Long Chí Minh đại diện cho các bộ phận của Khối Tập đoàn Đế Phong, Long Tuấn Hạo và Tông Trạch đại diện cho các binh sĩ Phong Hạo. Còn có Cao Kim Thành, Cao Quang Minh và Khúc Đại Minh nữa.

Những người này đều là những thành viên cốt cán đã đi theo Cao Phong từ rất lâu. Không ngoa khi nói rằng họ chính là những người làm lên tình thế của ngày hôm nay, nếu không có họ thì cũng sẽ không có Cao Phong của bây giờ.

Nên đó là lí do mà Cao Phong hoàn toàn không nghi ngờ những người này, lúc này anh cũng tràn trề lòng tin và sự tín nhiệm dành cho họ.

“Gần đây mọi người có cảm thấy chuyện gì khác thường không?” Cao Phong suy nghĩ một chút rồi quyết định hỏi một câu như vậy.

Chắc chắn phải dấy binh đánh Thành phố Đà Nẵng. Nhưng điều quan trọng là, nếu như bên cạnh có nội gián, đến lúc đó kẻ nội gián sẽ đâm một dao sau lưng anh thì còn đánh đấm như thế nào nữa đây? Nên đó là lý do mà anh không thể không đề phòng chuyện này được.

“Chuyện khác thường hả? Không có đâu anh Phong, anh đang nói khác thường ở chỗ nào vậy?” Long Tuấn Hạo sờ sờ cái đầu trọc của mình, trong lòng dấy lên một chút nghi ngờ.

Những người còn lại cũng nhìn Cao Phong bằng ánh mắt mờ mịt, họ không hiểu sao mà đột nhiên Cao Phong lại hỏi như vậy.

“Mọi người không cảm thấy tình hình bây giờ của Thủ đô Hà Nội có gì đó khác thường sao?” Cao Phong nhíu mày hỏi lại.

Quả thực thì anh đã bị chuyện nội gián này làm cho tâm tình nhiễu loạn mất rồi.

“Không có đâu, bây giờ chúng ta đã nắm rõ Thủ đô Hà Nội trong lòng bàn tay, hiểu rõ tất cả mọi thứ, không có gì khác thường cả.” Long Tuấn Hạo xua tay rồi trả lời.

Ngay cả Lâm Vạn Quân cũng khẽ gật đầu, đúng là không hề có chuyện gì khác thường xảy ra.

Cao Phong thấy biểu hiện của mọi người thì trong lòng càng cảm thấy vô cùng lo lắng. Ngay cả Lâm Vạn Quân cũng không nhận ra, điều này chứng tỏ những kẻ đó che giấu rất kỹ.

Bây giờ có rất nhiều người làm việc dưới quyền của Khối Tập đoàn Đế Phong, nếu muốn tìm kẻ nội gián thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Cao Phong vươn tay gõ bàn một cái, anh trầm ngâm suy nghĩ một phen rồi ra quyết định liều lĩnh rằng tạm thời sẽ gạt chuyện này sang một bên.

“Vậy thì tạm thời không nói đến chuyện này nữa, nhưng bây giờ đang là thời điểm mấu chốt, tôi mong tất cả mọi người đều cẩn thận một chút. Ngàn vạn lần đừng để đến thời khắc mấu chốt lại xảy ra sơ suất gì nhé.” Cao Phong dặn dò một cách nghiêm túc.

“Anh Phong yên tâm đi, bọn tôi tự biết mình phải làm gì mà.” Long Tuấn Hạo là người đầu tiên gật đầu.

Những người còn lại cũng khẽ gật đầu một cái, biểu thị rằng họ đã hiểu.

“Được rồi, bây giờ chúng ta nói tới tình hình trước mắt.” Cao Phong đưa tay đốt một điếu thuốc, tìm một tư thế thoải mái rồi dựa người vào ghế.

Long Tuấn Hạo cân nhắc một chút, sau đó đứng lên báo cáo: “Anh Phong, vậy thì để tôi nói trước đi. Tình hình hiện tại của các bộ phận ở Khối Tập đoàn Đế Phong đều rất tốt. Vốn dĩ các nhánh của nhà họ Cao đã đánh tan hơn nửa sản nghiệp của Khối Tập đoàn Đế Phong nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, chúng tôi đã phản công trở lại. Các bộ phận liên quan ở các thành đều ra sức hỗ trợ, giúp đỡ nhau một tay, thậm chí còn hỗ trợ nhiều hơn cả lúc viện trợ cho nhà họ Cao nữa.”

“Đồng thời tôi cũng thấy tình hình chung là các chi nhánh của nhà họ Cao đã không còn va chạm gì với Khối Tập đoàn Đế Phong nữa, cho nên chỉ đánh một trận rồi rút lui, thậm chí còn có những chỗ còn chủ động rút quân rồi.”

Long Chí Minh nói đến vấn đề này thì trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái.

Suốt một tháng qua, Khối Tập đoàn Đế Phong liên tục tháo chạy, cuối cùng thì ngày hôm nay họ cũng có cơ hội trả thù, chuyện này đúng là khiến cho người ta cảm thấy vô cùng phấn chấn.

“Rốt cuộc thì mấy tên nhãi con đó cũng biết hoảng sợ là gì rồi.” Long Tuấn Hạo cũng cười lạnh lùng một tiếng.

Lâm Vạn Quân thì trầm ngâm hai giây rồi nói: “Theo tôi thì chắc là những nhánh đó cố tình rời khỏi, ngoài lý do biết bản thân không đánh lại thì còn một nguyên nhân khác…”

“Họ muốn dồn toàn bộ trọng tâm vào trận chiến cuối cùng cho nên mới tạm thời không quan tâm đến những chuyện này.”

Nghe Lâm Vạn Quân phân tích xong thì Cao Phong cũng khẽ gật đầu một cái.

Đối với Cao Phong, trận chiến cuối cùng này vô cùng quan trọng thì đối với Cao Anh Hạo cũng thế. Bởi vì trận chiến này liên quan đến sự sống chết của họ.

Nên đó là lý do mà chắc chắn họ sẽ dùng toàn lực, đem tất cả mọi thứ ra để đánh một trận với Cao Phong đến cùng.

“Không cần biết đối phương có lý do gì, chuẩn bị như thế nào đi chăng nữa, chúng ta nhất định phải đánh trận cuối này đến cùng.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2476


Chương 2476

“Bây giờ Thủ đô Hà Nội có thể lấy ra bao nhiêu lực lượng đã dự trữ hả? Cả bên Tam Giác Vàng nữa?” Cao Phong nhìn về phía mọi người, tính toán lực lượng tham gia một chút.

“Thủ đô Hà Nội có thể lấy ra thêm bốn triệu binh sĩ, nhưng không có nhiều người có thể sử dụng được vũ khí hạng nặng.” Lâm Vạn Quân báo cáo ngay tức khắc.

Nếu tính toàn bộ thì chỉ riêng Thủ đô Hà Nội đã có hai mươi triệu binh sĩ rồi.

Nhưng lại có người không thích hợp tham gia vào cuộc chiến với nhà họ Cao.

Cao Phong khẽ gật rồi nhìn về phía Long Tuấn Hạo và Liễu Tông Trạch.

“Binh sĩ Phong Hạo ở Tam Giác Vàng tổng cộng có hai trăm tám mươi tư triệu binh sĩ.”

“Nếu được trang bị vũ khí hạng nặng và vũ trang đầy đủ thì chúng ta có khoảng một trăm triệu binh sĩ.” Long Tuấn Hạo vội vàng báo cáo.

Con số một trăm triệu này là chỉ những binh sĩ tinh nhuệ đã được vũ trang đầy đủ và huấn luyện kĩ lưỡng, họ có thể chiến đấu bất cứ lúc nào, chỉ cần có lệnh của chủ nhân.

“Điều động tất cả một trăm triệu binh sĩ đó tới đây ngay lập tức.” Cao Phong ra lệnh.

Một trăm triệu người không phải ít, nhưng Cao Phong cũng không thấy nhiều.

Sư tử vồ thỏ còn phải dốc hết sức lực. Huống chi lần này đối phương lại là con vật khổng lồ như nhà họ Cao.

Chính vì thế nên anh không được phép coi thường.

“Anh Phong, bên kia…” Long Tuấn Hạo khẽ nhíu mày.

“Bên kia không có vấn đề gì cả, tôi sẽ chuyển lời tới họ. Người ở Thủ đô không phái người tới giúp chúng ta tấn công nhà họ Cao, nhưng nếu người của chúng ta tiến quân vào đây thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.” Cao Phong không để ý mà xua xua tay.

“Nhưng tôi vẫn nghĩ là người ta sẽ chú ý đến chuyện nhập cảnh, e là lần này không giống với lần trước, quân ta sẽ không thể tấn công trực tiếp vào Thành phố Đà Nẵng được đâu.”

“Gần đây việc kiểm soát ở Thành phố Đà Nẵng rất nghiêm ngặt, không biết có phải là do nhà họ Cao đã nói gì đó hay không.” Liễu Tông Trạch nhẹ giọng hỏi.

Cao Phong nghe vậy thì hơi sững người, có điều với thái độ hiện tại của nhà họ Phạm thì chắc chắn họ sẽ không phạm phải sai lầm như vậy đâu.

Khả năng duy nhất có thể xảy ra đó là nhà họ Cao có người hoạt động ở Thành phố Đà Nẵng. Thế nên họ mới có thể âm thầm vi phạm lệnh trên để trợ giúp nhà họ Cao như thế.

“Không có gì, tôi sẽ đến Thủ đô để đàm phán về chuyện này, nếu thực sự không còn cách nào khác thì trước hết cứ để toàn bộ binh sĩ tiến quân vào Thủ đô Hà Nội, sau đó chúng ta cùng nhau dấy binh sang Thành phố Đà Nẵng là được. Chẳng qua là tốn thêm một chút thời gian nữa thôi, tôi đã chờ lâu như vậy rồi, chờ thêm một hai ngày cũng không có vấn đề gì cả.” Cao Phong híp mắt.

“Vậy thì được.” Long Tuấn Hạo và Liễu Tông Trạch gật đầu ngay tức khắc.

Lâm Vạn Quân còn dặn dò thêm: “Nhất định phải đem hỏa lực hạng nặng tới, trong khoảng thời gian này, Cao Anh Hạo cũng chiêu mộ rất nhiều binh sĩ ở Thành phố Đà Nẵng và trang bị không ít vũ khí hạng nặng đâu.”

“Trận chiến lần này chắc chắn sẽ nguy hiểm hơn những lần trước rất nhiều, cho nên chúng ta không thể chuẩn bị qua loa được.”

Long Tuấn Hạo và Liễu Tông Trạch liếc nhìn nhau một cái rồi cười sâu xa mà nói: “Lão Lâm yên tâm đi, về chuyện này thì ông không cần phải lo lắng, đến lúc đó chúng tôi sẽ khiến mọi người kinh ngạc cho mà xem.”

Cao Phong không nghĩ ngợi nhiều về lời nói của Long Tuấn Hạo mà chỉ đưa tay nâng cằm rồi suy nghĩ đến chuyện khác.

“Trong vòng hai ngày có thể làm xong những việc này không?” Một lát sau Cao Phong ngẩng đầu lên hỏi.

“Chỉ cần hai ngày thôi anh Phong, chỉ cần anh nói đi là đi.” Long Tuấn Hạo bày tỏ thái độ ngay lập tức.

Những người còn lại cũng gật đầu, bày tỏ rằng bản thân họ cảm thấy không có vấn đề gì cả.

Cho hai ngày để chuẩn bị thì chắc chắn sẽ không có sơ suất gì cả. Vì cả trăm triệu binh sĩ ở Tam Giác Vàng tiến quân sang đây nên mới cần một chút thời gian. Vì dù sao số lượng binh sĩ cũng rất nhiều mà họ còn mang theo cả vũ khí hạng nặng nữa.

Nếu không phải có sự bảo đảm của nhà họ Phạm thì chắc chắn đám người Cao Phong sẽ không thể bước nửa bước vào Việt Nam.

“Được, vậy thì hai ngày sau chúng ta sẽ tiến quân vào Thành phố Đà Nẵng, chém bay đầu chó của Cao Anh Hạo.” Cao Phong từ từ đứng dậy.

Lúc này, không còn bất cứ người nào có thể ngăn cản anh được nữa.

“Đúng rồi cậu Phong, Thị trấn Biển Đông vẫn luôn gửi thư đến hỏi bao giờ chúng ta hành động.” Lâm Vạn Quân mở lời.

Nhắc tới Thị trấn Biển Đông, Cao Phong nhớ ngay đến những chiến binh dũng mãnh của Hoàng Phủ Đao Hàn. Nhưng sau khi trầm ngâm suy nghĩ vài giây thì anh chỉ khẽ lắc đầu một cái.

“Trận chiến lần này chúng ta sử dụng vũ khí hạng nặng là chính. Mặc dù những người ở Thị trấn Biển Đông có sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ nhưng họ cũng chỉ là những người có máu thịt bình thường, không thể dùng thân chống lại sức mạnh của vũ khí hạng nặng được. Nên chúng ta không cần gọi họ tới đây đâu.” Cao Phong nhẹ giọng nói.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2477


Chương 2477

“Tôi biết rồi.” Lâm Vạn Quân gật đầu.

Sau đó, mọi người nói chuyện thêm một lúc rồi Cao Phong yêu cầu họ rời đi, chuẩn bị thật tốt cho trận chiến sắp tới.

“Anh Phong, anh gọi điện cho chị dâu bảo mình đi tăng ba một chút đi.” Long Tuấn Hạo sờ sờ cái đầu trọc của mình rồi nói bằng giọng bỉ ổi.

“Không uống, tôi không uống đâu.” Cao Phong không nói hai lời mà xua tay từ chối luôn.

Bây giờ anh đang rất sợ. Hôm qua đã làm ra chuyện sai trái như vậy rồi, sao anh có thể không nhớ rõ được cơ chứ.

Mặc dù anh và Lâm Chí Linh chưa phát sinh chuyện gì cả nhưng Cao Phong cũng không muốn phạm phải sai lần này thêm lần nữa.

Bây giờ trong lòng anh, “rượu” giống như một tai họa đáng sợ đang tồn tại vậy.

“Anh Phong, anh sao thế? Không phải tửu lượng của anh tốt lắm hả? Chúng tôi đều đã nghe danh của anh rồi, thần rượu ở quán bar Long Phi đấy. Bây giờ người ta vẫn còn truyền tai nhau về thần thoại của anh cơ mà.” Long Tuấn Hạo hơi sững người.

Liễu Tông Trạch cũng cười khúc khích rồi nói: “Mặc dù anh Phong của chúng ta đã quy ẩn giang hồ nhưng truyền thuyết của anh thì vẫn còn ở đó đấy nha.”

“Các cậu đừng có lắm mồm, tôi thực sự không uống rượu nữa đâu.” Cao Phong thấy đầu óc hơi choáng váng rồi.

Bây giờ anh chỉ muốn sắp xếp cho Lâm Vạn Quân làm một số chuyện rồi nhanh nhanh về nhà tắm rửa còn ôm Kim Tuyết Mai đi ngủ thôi.

Từ buổi tiếp tân ở khu thương nghiệp tiệc rượu ngày hôm qua đến giờ Cao Phong còn chưa đánh răng nữa.

“Không được đâu anh Phong, tối nay anh nhất định phải đi, dù không uống cũng phải đi.” Long Tuấn Hạo vươn tay kéo cánh tay của Cao Phong lại rồi nói bằng giọng vô cùng quả quyết.

“Bốp.”

Long Chí Minh vỗ bốp một cái vào tay của Long Tuấn Hạo rồi mắng: “Đừng có học thói không biết lớn bé như thế.”

“Không sao đâu, không cần để ý đến những chi tiết nhỏ như thế.” Cao Phong xua xua tay.

“Bỏ đi, để tôi nói thẳng vậy, không phải Tông Trạch có bạn gái rồi hay sao, nên cậu ấy muốn để anh gặp mặt cô gái đó một lần đấy.”

“Tông Trạch đã dẫn cô gái đó về gặp chú Gia Bình rồi, chờ chuyện ở Thành phố Đà Nẵng kết thúc, họ sẽ tổ chức lễ kết hôn đó.” Long Tuấn Hạo buông cánh tay của Cao Phong ra rồi đi thẳng vào vấn đề.

Cao Phong nghe vậy thì sững người một lát, mà đám người Lâm Vạn Quân cũng vô cùng ngạc nhiên.

Lần này cái tên Liễu Tông Trạch đó nghiêm túc rồi hả?

“Không, không phải chứ? Cô gái này rốt cuộc là người như thế nào vậy? Sao đã tính đến chuyện cưới gả rồi?” Cao Phong có hơi bối rối.

“Chậc, anh Phong ơi của tôi ơi, cái này gọi là đúng người đúng thời điểm, thời tới cản không kịp đấy anh…” Liễu Tông Trạch giải thích một cách yếu ớt.

“Chẳng nhẽ là cưới chạy bầu hả?” Cao Phong hỏi bằng giọng nghiền ngẫm.

“Ơ, không phải, không phải mà, tuyệt đối không phải là cưới chạy bầu. Bây giờ cùng lắm là hai chúng tôi mới chỉ nắm tay, sau đó hôn một cái lên mặt thôi…” Liễu Tông Trạch vội vàng xua tay rồi giải thích.

Nhìn bộ dạng cẩn thận đó của anh ta cứ như thể đang bảo vệ vàng bạc châu báu vậy.

“Anh Phong, để tôi nói cho anh nghe, người ta bảo là khi yêu chỉ số thông minh của con gái sẽ bằng không nhưng đến bây giờ thì rốt cuộc tôi cũng hiểu, chỉ cần thật sự động lòng thì chỉ số thông minh của người con trai đâu chỉ bằng không mà có khi còn âm luôn, âm hai trăm năm mươi luôn ấy chứ!”

“Bây giờ trông Tông Trạch có khác gì một thằng ngu đâu cơ chứ.” Long Tuấn Hạo bất đắc dĩ mà lắc đầu một cái, bày ra dáng vẻ hận không thể rèn sắt thành thép.

Cao Phong suy nghĩ một lát rồi cười mà nói: “Đến lúc cậu kết hôn, tôi sẽ tặng cậu một phong bao lì xì lớn nhé.”

“Cảm ơn anh Phong, cảm ơn anh Phong nhiều lắm.” Liễu Tông Trạch giống như chàng trai lần đầu biết yêu mà ngại ngùng cười một cái.

Trong lòng Cao Phong cảm thấy vô cùng xúc động, xem ra lần này Liễu Tông Trạch thực sự động lòng rồi.

Đối với thế hệ của họ mà nói sau khi ngủ với con gái nhà người ta một đêm mà vẫn nhớ tên của người ta là gì thì là chuyện bình thường. Nhưng đã bên nhau lâu như vậy mà mới chỉ nắm tay rồi hôn má một cái thì chắc chắn Liễu Tông Trạch không coi đoạn tình cảm này là chuyện đùa nữa rồi.

“Anh Phong, anh phải đi với bọn tôi chứ, dẫu sao đây cũng là chuyện trọng đại của người ta mà. Với cả tôi cũng nhắc đến anh với cô ấy nhiều lắm rồi, thế nên cô ấy rất sùng bái anh và muốn gặp anh nhiều lắm đấy.” Liễu Tông Trạch sờ sờ gáy rồi nói.

Cao Phong dừng lại một chút rồi vẫn nể mặt Liễu Tông Trạch.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2478


Chương 2478

“Thế thì được, các cậu xuống dưới chờ tôi một lúc, tôi nói với lão Lâm mấy câu rồi chúng ta đi.”

“Được được.” Hai người vội vàng gật đầu rồi rời khỏi phòng hội nghị.

Những người khác cũng rời đi rất nhanh, trong phòng chỉ còn lại Cao Phong và Lâm Vạn Quân.

“Ai da, cũng đến lúc nói đến chuyện cưới gả rồi.”

“Đến lúc Đại Minh, Tuấn Hạo, Tông Trạch, Kim Thành và những người khác kết hôn thì phải tặng biệt thự, xe hơi và lì xì thật to cho họ, khiến họ nở mặt nở mày mới được.”

“Người ta đi theo chúng ta, khổ cực bán mạng sống của mình, không thể nào để cho trái tim của người ta rét lạnh được! Người khác có cái gì, bọn họ cũng phải có cái đó, mà còn phải tốt hơn so với người khác!” Cao Phong nói bằng giọng xúc động.

“Cậu Phong! Cậu cứ yên tâm đi! Chắc chắn tôi sẽ để cho bọn họ hài lòng.” Tất nhiên Lâm Vạn Quân cũng vô cùng ủng hộ suy nghĩ này của Cao Phong.

“Ừ! Chắc chắn phải hoàn thành tốt chuyện này. Đời người mong muốn điều gì chứ? Không phải là công danh lợi lộc sao? Tình cảm là tình cảm, nhưng những gì nên cho họ thì chắc chắn phải cho!”

Cao Phong nhắc lại một câu rồi gọi điện thoại cho Phạm An Quốc.

“A lô! Cao Phong!” Phạm An Quốc nhận điện thoại rất nhanh và hỏi với giọng hơi nghi ngờ.

“Gia chủ An Quốc! Tôi có một việc nhỏ muốn mời ông giúp đỡ một chút!” Cao Phong đi thẳng vào vấn đề.

“Cậu nói đi!” Phạm An Quốc gật đầu đồng ý mà không có một chút do dự nào.

“Tôi có một nhóm người, muốn từ bên ngoài biên giới nhập cảnh vào, có thể phải làm phiền gia chủ An Quốc một chút!” Cao Phong chậm rãi đi tới bên cửa sổ và nói.

“Không có vấn đề gì! Bao nhiêu người?” Phạm An Quốc lập tức gật đầu.

“Năm mươi ngàn người.” Cao Phong nhẹ giọng trả lời.

” Ừ! Năm mươi ngàn người đúng không? Không có vấn đề gì! Tôi để cho người…” Phạm An Quốc nói tới chỗ này, bỗng nhiên sửng sốt, sau đó đột nhiên bật dậy khỏi ghế ngồi rồi hỏi một cách ngạc nhiên và kinh hãi: “Cái gì? Cậu nói lại xem, có bao nhiêu người?”

“… Khoảng năm mươi ngàn người.” Cao Phong dừng một chút rồi lặp lại.

Phạm An Quốc im lặng suy nghĩ trong khoảng mười mấy giây, cũng không mở miệng nói chuyện nữa.

Trong lòng bỗng nhiên sinh ra một suy nghĩ, cái tên Cao Anh Hạo kia phải ngu đần đến mức nào mới cố tình đối nghịch với một kẻ hung ác như Cao Phong chứ?

Năm mươi ngàn người, đây là năm mươi ngàn người đấy!

Cho dù là một sư đoàn cũng không có nhiều người như vậy đâu!

Càng quan trọng hơn là, quân sĩ trong quân đội có thể tuyển chọn từ khắp nơi trên toàn bộ Việt Nam, cho nên có được số người đó cũng không khó.

Nhưng mà toàn bộ năm mươi ngàn người này đều là lực lượng riêng của Cao Phong thôi!

“Cậu… Chuyện này… Cậu… Chuyện này…” Phạm An Quốc nuốt một ngụm nước bọt, hơi lắp bắp không biết nói gì cho phải, cuối cùng ông ta đành hỏi một câu: “Rốt cuộc cậu có bao nhiêu người?”

Cao Phong dừng một chút, nhưng mà cuối cùng vẫn báo cáo đúng sự thật: “Tính tổng toàn bộ nhân viên ở Tam giác vàng thì có một trăm bốn mươi tám ngàn người.”

“Cậu…” Phạm An Quốc mới vừa chuẩn bị ngồi xuống, lại một lần nữa bật dậy hô to: “Cậu đang muốn thống trị cả Trái Đất đấy à?”

Cao Phong im lặng, hơi có cảm giác không biết phải nói gì.

“Được rồi! Được rồi! Tôi biết rồi! Tôi sẽ chào hỏi phía bên kia, nhưng cậu cũng không thể ồn ào huyên náo, khua chiêng gõ trống quá mức đấy!”

“Dù sao nhân viên ở nước ngoài, mang theo vũ khí nóng nhập cảnh, cần gánh vác trách nhiệm rất lớn, chắc chắn không thể quá mức nói phách lối.”

Phạm An Quốc yên lặng một hồi lâu, rốt cuộc vẫn gật đầu trả lời, nhưng cuối cùng cũng không quên dặn dò Cao Phong mấy câu.

“Ông yên tâm đi! Tôi biết mà!” Cao Phong gật đầu một cái, sau đó cúp điện thoại.

Mà sau khi cúp điện thoại, Phạm An Quốc phải uống hết mấy ngụm nước trà mới chậm rãi khôi phục tâm tình của mình.

Thật kinh khủng!

Thật sự quá kinh khủng!

Toàn bộ nhân viên có đến một trăm bốn mươi tám ngàn người!

Thế lực này là một thế lực kinh khủng đến mức nào chứ?

Sợ rằng bây giờ, toàn bộ Tam giác vàng đã bị Cao Phong nắm trong tay chứ?

Phạm An Quốc càng nghĩ, càng không kiềm nén được cảm giác ngạc nhiên và hoảng sợ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2479


Chương 2479

Cho dù ông ta đảm nhiệm chức vị cao, nhưng khi ông ta biết được Cao Phong có một thế lực lớn mạnh như vậy, vẫn vô cùng ngạc nhiên và sợ hãi.

Lại nghĩ đến lúc trước, khi ông ta và Cao Phong vẫn đang tranh đấu với nhau, Phạm Thanh Nhiên còn nói với Phạm An Quốc, từ đầu đến cuối, ông ta không hề biết Cao Phong là dạng người gì, là một tồn tại kinh khủng đến mức nào!

Mà bây giờ, Phạm An Quốc cũng thật sự biết rồi!

Nếu như lúc trước, Cao Phong thật sự chịu thiệt, sợ rằng những người này sẽ liều mạng với nhà họ Phạm, không chết không thôi, chắc chắn phải trả thù cho Cao Phong!

Chỉ suy nghĩ một chút, nghĩ đến chuyện mấy trăm ngàn người kia lén lút vào nước, muốn thắt cổ toàn bộ nhà họ Phạm, Phạm An Quốc cũng không nhịn được đổ mồ hôi lạnh cả người, trong lòng âm thầm hoảng sợ.

“Ông cụ! Tôi thật sự hiểu rõ lời nói của ông rồi! Nhà họ Diệp đúng là đường sống của nhà họ Phạm chúng ta!” Phạm An Quốc lại uống thêm một hớp trà nữa, không nhịn được tự lẩm bẩm.

Nếu không phải là nhà họ Diệp nhúng tay vào, chắc chắn ông ta và Cao Phong sẽ tranh đấu đến cùng, liều mạng không chết không thôi. Đến lúc đó, nếu kết quả của Cao Phong không tốt, chắc chắn kết quả của nhà họ Phạm cũng sẽ không tốt đẹp gì.

Cho nên nghiêm chỉnh mà nói, lần này nhà họ Diệp đã cứu nhà họ Phạm một lần.

Phạm An Quốc uống hết một ly trà, cũng không trực tiếp gọi điện thoại cho bên phía công tác xuất nhập cảnh.

Tuy nói rằng ông ta có quyền lực, nhưng ông ta cũng không dám tùy ý làm ẩu.

Hơn năm mươi ngàn tên binh sĩ được trang bị đầy đủ nhập cảnh, trách nhiệm và nguy hiểm to lớn đến mức nào?

Nếu những người này tùy tiện nhấc lên một trận hành động kh*ng b* ở Việt Nam, vậy sẽ tạo ra ảnh hưởng to lớn và khủng khiếp cỡ nào?

Dù Phạm An Quốc tin tưởng vào nhân phẩm của Cao Phong, ông ta cũng có thể chắc chắn rằng anh sẽ không làm ẩu như vậy, nhưng mà ông ta cũng không dám gánh vác mối nguy hiểm to lớn như thế.

Cho nên ông ta dứt khoát lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại tới nhà họ Diệp.

“A lô!” Bên đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói vô cùng trầm ổn.

Phạm An Quốc cũng đảm nhiệm quyền cao chức trọng, nhưng khi nghe thấy giọng nói này, ông ta vẫn không nhịn được hơi sững sờ một chút, sau đó vội vàng từ trên ghế đứng lên, thân thể hơi cúi xuống một chút.

Cho dù không ở trước mặt người này, ông ta vẫn luôn giữ vững lòng tôn kính trong mỗi phút mỗi giây.

“Gia chủ… Thiên Long! Tôi là Phạm An Quốc! Tôi có chuyện muốn nói với ngài một chút!” Phạm An Quốc nhắm mắt nói.

Lúc đầu, ông ta cho là Trọng Dương Bình sẽ nghe điện thoại, không nghĩ tới lại là Diệp Thiên Long đích thân nghe máy, trong lòng ông ta thật sự cực kỳ phức tạp.

“Chuyện gì vậy?” Diệp Thiên Long trầm giọng hỏi.

“Cao Phong muốn cho năm mươi ngàn binh sĩ mang vũ khí nóng nhập cảnh.” Lời nói của Phạm An Quốc đơn giản, giống như cấp dưới đang báo cáo tình huống cho cấp trên vậy.

“Ông có đủ quyền lực để trực tiếp quyết định chuyện này mà!” Diệp Thiên Long im lặng suy nghĩ trong hai giây rồi nhẹ giọng trả lời.

“Nhưng mà…” Phạm An Quốc không thể mở miệng nói hai câu kế tiếp nên lời.

Chuyện này thật sự là có quan hệ quá lớn và quan trọng, cho dù ông ta cũng không dám tùy tiện đưa ra quyết định.

“Nhìn khắp từ xưa đến nay, có những thời kỳ như thời Tam quốc, lúc đó có ba nước tạo thành thế chân vạc, có những cuộc chiến tranh Đông Nam đẫm máu vào những năm cuối thời Tam Quốc, rồi mới có Hoàng đế thống nhất quốc gia.”

“Điều này cũng không có gì khó hiểu, thời thế loạn lạc mới có thể sinh ra nhân vật anh dũng, kiệt xuất và có tham vọng. Nhưng mà sau khi thống nhất mới dễ dàng quản lý.”

Trọng giọng nói của Diệp Thiên Long đầy ý tứ sâu xa, sau đó ông ta chậm rãi cúp điện thoại di động.

Phạm An Quốc sững sờ tại chỗ, im lặng suy nghĩ khoảng ba mươi giây mới cẩn thận nghĩ ra ý tứ trong lời nói của Diệp Thiên Long.

Thời thế loạn lạc mới có thể sinh ra nhân vật anh dũng, kiệt xuất và có tham vọng, nhưng mà sau khi thống nhất mới dễ dàng quản lý hơn…

Phạm An Quốc bỗng nhiên hiểu ý của Diệp Thiên Long.

Bây giờ, đối với các cấp trên mà nói, nhà họ Cao và Cao Phong là hai thế lực hoàn toàn không liên quan đến nhau.

Một núi không thể chứa hai hổ, chắc chắn giữa hai thế lực này sẽ có sự phân tranh, hơn nữa cũng vô cùng khó quản lý.
 
Back
Top Bottom