Ngôn Tình Rể Quý Rể Hiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2280


Chương 2280

Cao Phong đưa tay cầm lấy một điếu thuốc, bật lửa sau đi tới một bên bệ cửa sổ rít thuốc.

Nhóm người Thương Hồng Thành vội vã xin cáo lui, mỗi người đi làm chuyện trong tay của mình.

Ở trước mắt cuối cùng cũng cùng nhà họ Phạm va chạm, bọn họ ai cũng không dám xem thường.

Nếu không, một khi thất bại, bọn họ những người này, toàn bộ đều sẽ ở thủ đô, không có chốn dung thân.

Nhưng mà một mình Khổng Duệ Chí lại ở lại đây.

Lúc này Cao Phong đang ở lầu ba, nhìn cảnh tượng phồn hoa của khu thương mại Kiên Thành, không nhịn được cảm khái một tiếng.

Tất cả mọi chuyện đều đã an bài hết, lúc này anh ngược lại thì vẫn có chút thanh nhàn.

Có thể ép bức nhà họ Phạm hay không thì phải dựa theo kế hoạch của chính mình làm việc, còn phải xem bọn người Thương Hồng Thành rồi.

Bỗng nhiên, Cao Phong nhìn thấy đối diện đường phố, có một tiệm bán hoa.

“Đúng rồi, tôi bảo người an bài chuyện cửa hàng bán hoa của cô gái kia, đã có người đi làm rồi chứ?” Cao Phong chợt nhớ tới chuyện của Trần Ngọc Tâm.

“Cậu Vũ, chuyện này tôi cũng không rõ ràng lắm, khi đó là do Dương Đông Huy quản lý.” Khổng Duệ Chí sửng sốt một chút rồi vội vã trả lời.

“Đi hỏi một chút xem người nào chịu trách nhiệm chuyện này.” Cao Phong cau mày nói.

Khổng Duệ Chí lĩnh mệnh mà đi, rất nhanh đã mang tới một người thanh niên.

“Tổng giám đốc Vũ, tôi là Lý Hâm người phụ trách quản lý việc thuê cửa hàng tại khu thương mại Kiên Thành, xin hỏi anh tìm tôi có việc sao?” Người thanh niên cung kính hỏi.

“Mấy ngày trước có một cô gái bảo cậu sắp xếp một nhà cửa hàng bán hoa, chuyện này cậu có biết không?” Cao Phong trực tiếp hỏi.

“Đúng là có như vậy, lúc đó giám đốc Huy chỉ là thuận miệng nói, đồng thời nói không cần phải gấp gáp làm.” Thanh niên vội vã trả lời.

Cao Phong nghe vậy, khẽ cau mày lần nữa.

Chuyện mà anh đã hứa với Trần Ngọc Tâm vậy mà không làm được.

Anh đã thất hứa liên tục hai lần với cô bé này rồi.

Ban đầu lúc ở thành phố Hà Nội, Cao Phong nói chỉ cần Trần Ngọc Tâm đồng ý là có thể quét tước biệt thự cho anh.

Kết quả, Kiều Thu Vân lại đuổi Trần Ngọc Tâm ra ngoài.

Khi đụng phải cô ấy ở thủ đô, vốn là muốn bù đắp một chút, không ngờ là mong muốn của anh lại không thể hoàn thành.

Cứ nhiều lần lật lọng như thế lại để Cao Phong càng ngày càng cảm thấy có chút thua thiệt cho Trần Ngọc Tâm.

“Anh Phong… nếu như chuyện cấp thiết mà nói, phía bên tôi có phương thức liên lạc của cô ấy.” Thanh niên nhìn biểu hiện của Cao Phong có gì đó không đúng, cẩn thận từng li từng tí một hỏi.

“Thôi đi, lần này để tôi tự mình làm đi.”

Cao Phong than nhẹ một tiếng, anh vốn không muốn ôm đồm quá nhiều chuyện, nhưng mà tại sao có một số việc anh vẫn phải tự mình đi làm.

Ngược lại trong thời gian hai ngày này, dù sao thì Cao Phong khá là thanh nhàn, cứ giải quyết xong hết mấy chuyện này là có thể trong lòng không vướng bận mà rời khỏi thủ đô rồi.

Cao Phong đã hứa rồi, nếu là chuyện đã hứa mà không thể hoàn thành, luôn cảm thấy chặn ở trong lòng cực kỳ khó chịu.

Sau đó, Cao Phong lấy số điện thoại của Trần Ngọc Tâm sau đó trực tiếp bấm gọi đi.

Vừa gọi điện thoại, Cao Phong vừa tháo xuống mặt nạ của chính mình.

Ở trước mặt Trần Ngọc Tâm, cũng không cần phải che giấu cái gì.

Không biết khi Trần Ngọc Tâm nhìn thấy khuôn mặt thật của chính mình, sẽ có vẻ mặt gì.

Cao Phong nghĩ tới đây, liền không nhịn được lắc đầu cười khẽ.

Lúc này.

Ở trong những túp lều ở những khu chưa quy hoạch ở thủ đô.

Tại thời điểm này.

Loại nơi ở tồi tàn này, ở thủ đô đúng là hiếm hơn những tòa nhà cao tầng.

Suy cho cùng ở nơi tất đất tất vàng như thế này thì những nơi có thể phát triển được sẽ không thể chưa khai thác.

Nhưng nghe nói là nơi đây là của dân bản địa, đòi giá quá cao, ở công ty khai thác báo giá tăng hơn mười lần giá trị của nó.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2281


Chương 2281

Cuối cùng, ngay cả những nhân sự hàng đầu cũng được cử đến để đàm phán, nhưng họ vẫn không muốn đồng ý.

Theo thời gian, các nhà phát triển cũng mất dần hứng thú và thị trấn tồi tàn này hoàn toàn không có người đến hỏi thăm.

Nhìn những tòa nhà cao tầng xung quanh mọc lên san sát, hàng trăm hộ dân bị cưỡng chế vẫn trông mòn con mắt để chờ đợi như cũ.

Trong một khoảng sân đơn sơ, Trần Ngọc Tâm mặc quần áo đơn giản đang phơi quần áo trong sân.

Cô ấy để mặt mộc và không dùng một chút son phấn nào, nhưng làn da của cô ấy vẫn rất mềm mại, cho người ta cảm giác trong sáng như một cô em gái nhà bên.

Mặc dù ngày hôm đó Cao Phong đã cho cô ấy mấy chục triệu tiền bồi thường, nhưng nó dường như không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cô ấy.

“Ngọc Tâm, không phải con nói là muốn mở cửa hàng bán hoa sao? Sao lại không thấy rồi?”

Một phụ nữ trung niên từ trong nhà đi ra, vừa buộc tóc vừa mở miệng hỏi.

Trần Ngọc Tâm nghe điều này thì có hơi trầm mặt.

Vốn dĩ cô ấy cũng rất vui mừng, lúc về thì báo tin cho người nhà, chờ Cao Phong thu xếp cho mình.

Tuy nhiên, vậy mà đến nay cũng không có tin tức gì.

Dù sao thì cũng là người ta tặng đồ cho mình nên cô ấy cũng không thể chủ động đi hỏi được, vì lẽ đó nên cô ấy cứ ngồi chờ.

Nhưng vài ngày trôi qua, Trần Ngọc Tâm vốn dĩ hy vọng tràn trề thì cũng dần im hơi lặng tiếng.

Đúng vậy, Cao Vũ là nhân vật lớn như vậy, có lẽ chỉ là do một lúc tâm huyết dâng trào, sau này nghĩ lại cũng không đáng giá lắm cho nên lại hủy đi!

“Sao con không nói chuyện? Không được thì con cứ gọi điện hỏi thăm xem tình hình thế nào?” Người phụ nữ trung niên hỏi.

“Mẹ ơi, đó là chuyện mà người ta muốn giúp chúng ta, đây là chuyện tùy lòng hảo tâm thôi, cũng không phải là nghĩa vụ. Chuyện giúp đỡ này là do tình cảm, làm sao chúng ta có thể chủ động yêu cầu được.” Trần Ngọc Tâm cảm thấy bất đắc dĩ.

“Mẹ thấy là anh ta không muốn cho con có đúng không? Hôm đó khi xem tivi, không phải con nói đó là ông chủ lớn sao?” Người phụ nữ trung niên hơi bĩu môi.

Trần Ngọc Tâm lắc đầu cũng không tức giận, đang chuẩn bị lấy bộ quần áo cuối cùng phơi khô.

Mỗi bộ quần áo đều được Trần Ngọc Tâm giặt sạch sẽ, mang theo mùi thơm xà phòng nhẹ.

Giặt quần áo bằng bàn tay đúng là còn sạch hơn giặt trong máy giặt.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi Trần Ngọc Tâm vang lên.

“A lo, đây là số của Trần Ngọc Tâm phải không? Là tôi… Cao Vũ đây, cô đến khu thương mại Kiên Thành, tôi sẽ sắp xếp cửa hàng hoa cho cô.”

Sau khi điện thoại được kết nối, Cao Phong không nói những thứ khác cứ đi thẳng vào vấn đề.

Trần Ngọc Tâm sửng sốt trong giây lát, rồi niềm vui chợt trào dâng trong lòng.

Đối với cô ấy mà nói, một cửa hàng hoa không chỉ mang lại thu nhập mà còn có thể thực hiện ước mơ thuở nhỏ.

“Được, được, em lập tức đi qua, cám ơn, cám ơn…”

Trần Ngọc Tâm kích động đến mức tay chân luống cuống, không ngừng gật đầu đáp lại.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Ngọc Tâm cảm thấy không khỏi có chút lâng lâng.

“Mẹ, bên kia gọi cho con nói rằng họ đã chuẩn bị cửa hàng hoa cho con rồi!” Trần Ngọc Tâm lúc này khá là hãnh diện.

Suốt hai ngày ở nhà cô ấy luôn phải nghe mấy lời cằn nhằn, lúc này cô ấy giống như được cấp bằng danh dự đi khoe với bố mẹ.

“Thật sự sao, nó thực sự có thể được?” Mẹ của Trần Ngọc Tâm nhanh chóng bỏ dây chun buộc tóc xuống, nhiệt tình hỏi.

“Đúng vậy, đúng vậy, con đi đây!”

Trần Ngọc Tâm nói đi là đi, nhanh chóng thay một đôi giày, vội vã đi về phía khu thương mại Kiên Thành.

Theo lời của Cao Phong thì Trần Ngọc Tâm đến tòa nhà quản lý của khu thương mại Kiên Thành, sau đó dưới sự dẫn dắt của một nhân viên, đến văn phòng của Cao Phong.

Trần Ngọc Tâm vô cùng thấp thỏm gõ cửa phòng.

“Mời vào!” Giọng nói nhẹ nhàng của Cao Phong từ trong phòng truyền ra.

Trần Ngọc Tâm kìm nén sự căng thẳng và lo lắng trong lòng, sau đó từ từ mở cửa bước vào.

Trong phòng làm việc sáng sủa và sạch sẽ, Cao Phong ngồi sau bàn làm việc, quay lưng về phía Trần Ngọc Tâm, nhìn phong cảnh bên ngoài.

Ở phía Trần Ngọc Tâm thì chỉ có thể nhìn thấy đầu của Cao Phong hiện ra sau lưng ghế.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2282


Chương 2282

“Anh, anh Vũ…” Trần Ngọc Tâm cúi đầu hô một tiếng.

“Đã tới rồi sao, ngồi trước đi.”Cao Phong đáp một tiếng.

“Được, được…” Trần Ngọc Tâm gật đầu, chuẩn bị ngồi xuống chiếc ghế sô pha mềm mại bên cạnh, lúc này Cao Phong cũng chậm rãi xoay ghế lại nhìn Trần Ngọc Tâm.

“A!”

Trước khi Trần Ngọc Tâm hoàn toàn ngồi xuống, cô ấy đột nhiên nhìn thấy gương mặt của Cao Phong, lập tức kinh ngạc, sau đó nhanh chóng đứng thẳng dậy.

Cô ấy đã nhìn thấy gì?

Cô ấy nhìn thấy người đàn ông ở thành phố Hà Nội, người đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cô ấy.

Là anh, Cao Phong!

Anh làm sao có thể ở đây, chẳng lẽ anh và ông chủ Cao Phong ở đây là anh em sao?

Trần Ngọc Tâm sững sờ tại chỗ.

Cao Phong không nhịn được cười khi nhìn thấy bộ dạng này của Trần Ngọc Tâm.

Mỗi lần nhìn thấy Trần Ngọc Tâm, trong lòng Cao Phong lại cảm thấy rất thoải mái.

Trần Ngọc Tâm, Phạm Thanh Nhiên và Lâm Hướng San không giống nhau.

Xét cho cùng, Lâm Hướng San và những người khác đều là những quý cô xinh đẹp, họ đều cho mọi người cảm giác quy củ và hình thức.

Mà Trần Ngọc Tâm thì có thể được mô tả con gái rượu, tính cách đơn giản, ăn mặc mộc mạc, cực kỳ tinh khiết.

Cô ấy cũng không có tất cả những gì gọi là thời trang và gợi cảm, nhưng nhìn thấy cô ấy khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, giản dị tự nhiên không phô trương hình thức, giống như một bông sen chưa bị ô nhiễm của thế gian.

“Sao, cô không nhớ tôi sao?” Cao Phong cười, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Trần Ngọc Tâm.

“Em, anh, nhớ, em nhớ chứ, anh là anh Cao Phong, người thành phố Hà Nội…”

Trần Ngọc Tâm cuối cùng cũng có phản ứng, và sau đó theo bản năng mà bật thốt ra.

“Đúng vậy, khi đó tôi đã đồng ý chuyện của cô nhưng mà lại không làm được nên cảm thấy có chút có áy náy.” Cao Phong khẽ gật đầu.

“Không phải, lúc đó em cũng sắp kết thúc việc học, nên về đi đây, cũng không thể trách anh Phong được…”

Lúc này trong lòng Trần Ngọc Tâm không còn hồi hộp, bất an như lúc đầu nữa mà thay vào đó là vô cùng vui vẻ.

Cô ấy có tính đề phòng với Cao Phong, nhưng khi đối mặt với Cao Phong, cô ấy sẽ không còn cảm thấy như vậy nữa.

“Chỉ là anh Phong, anh làm sao… ông chủ ở đây..” Lúc này, đầu óc Trần Ngọc Tâm có chút rối rắm, làm sao cô cũng không thể hiểu ra.

“Tôi là Cao Phong nhưng cũng là Cao Vũ, cô hiểu không?” Cao Phong cười chỉ vào chiếc mặt nạ trên bàn.

“A!” Trần Ngọc Tâm cuối cùng cũng hiểu ra.

Cô ấy vừa nói, sao lại có hai người có giọng nói giống nhau như vậy, lại cùng họ Cao, bây giờ cuối cùng cũng biết đáp án.

Mặc dù trong lòng vẫn rất tò mò, nhưng cô ấy biết có một số chuyện thì bản thân mình không nên hỏi thêm.

“Đi thôi, tôi dẫn cô đi xem cửa hàng hoa của mình.”

Cao Phong đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.

“Cái đó, anh Phong, anh không đeo mặt nạ à?” Trần Ngọc Tâm chỉ vào chiếc mặt nạ và hỏi.

“Không cần, gương mặt đó có quá nhiều người nhận ra.” Cao Phong bất đắc dĩ lắc đầu.

Trên đường đến khu thương mại Kiên Thành hôm nay, anh gần như không có ai vây quanh.

Dù sao thì khi giải quyết các vấn đề ở khu thương mại Kiên Thành, anh đã xuất hiện trước mặt nhiều người.

Không quá lời khi nói rằng khuôn mặt đeo mặt nạ của Cao Phong bây giờ thực sự là một gương mặt nổi tiếng, được vô số người biết đến.

Vì vậy, có thể nói, bây giờ anh dùng khuôn mặt thật sự của mình thì an toàn hơn là khuôn mặt đeo mặt nạ.

Trần Ngọc Tâm khẽ gật đầu, không nói gì nữa, đi theo bước chân của Cao Phong.

Cao Phong và Trần Ngọc Tâm đang đi bộ trên đường của khu thương mại Kiên Thành, theo sau họ là một thư ký.

Lần này, không có ai nhận ra anh, cuối cùng không cần che che giấu giấu.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2283


Chương 2283

Bằng không những người đó thật sự là quá điên cuồng, thật sự có rất nhiều người đang muốn chụp ảnh ký tên với Cao Phong.

“Tôi có một cô em gái cũng rất thích trồng hoa, chúng tôi cũng từng trồng một vườn hoa khi còn nhỏ.”

Nói tới chỗ này, trong mắt Cao Phong không khỏi lóe lên một tia lạnh lẽo.

Vườn hoa mang theo vô vàn kỷ niệm vẫn nằm trên đảo nhà họ Cao.

Tuy nhiên, rất nhanh thôi anh sẽ lấy nó về tay!

“Nhìn cái này, đây là của cô, cô hài lòng không?”

Cao Phong bỏ đi tâm trạng hỗn loạn của mình, chỉ vào một cửa hàng đã bị bỏ trống, mỉm cười với Trần Ngọc Tâm.

Đối mặt với cô gái trong sáng này, Cao Phong không nén được cười.

“Wow…”

Trần Ngọc Tâm thấp giọng kêu lên, rồi bước vào cửa hàng.

Cô ấy vốn tưởng rằng Cao Phong chỉ sắp xếp một cửa hàng hoa nhỏ cho mình.

Không ngờ diện tích sẽ lớn như vậy, thật sự vô cùng lớn, gần như sắp lớn bằng nhà của cô ấy!

“Lớn như vậy, tiền thuê một năm chắc cũng sẽ mấy trăm triệu đúng không?” Trần Ngọc Tâm càng nhìn càng thấy kinh ngạc.

“Ha ha.” Cao Phong khẽ cười.

“Tiền thuê cửa hàng này là 2 tỷ 4 một năm.” Thư ký phía sau thì thào.

“Hít!” Trần Ngọc Tâm hít vào một hơi, sau đó nhanh chóng nói: “Không, không, bán hoa ở một nơi lớn như vậy quá lãng phí.”

Trần Ngọc Tâm phải từ chối ngay tại chỗ, tiền thuê cửa hàng 2 tỷ 4 một năm, vậy phải bán bao nhiêu hoa mới kiếm được bấy nhiêu tiền chứ!

“Không sao, cô giúp tôi dọn dẹp biệt thự lâu như vậy rồi, bây giờ có thể có một chỗ cho chính mình dọn dẹp rồi.”

“Đừng từ chối, đây là đầu tư của tôi.”

“Nhớ thỏa thuận của chúng ta, đợi cô học xong cứ đến giúp tôi làm việc là được rồi.” Trần Ngọc Tâm chưa kịp nói chuyện, Cao Phong đã trực tiếp chặn hết đường lui của cô ấy.

Trong lòng của Trần Ngọc Tâm rất phức tạp, vì vậy cô ấy chỉ có thể trịnh trọng gật đầu và khắc sâu phần ân tình này vào đáy lòng của mình.

Sau đó, Cao Phong yêu cầu thư ký làm thủ tục giải quyết cho Trần Ngọc Tâm tại chỗ.

Nếu như là các hộ kinh doanh khác muốn vào đây thì phải làm các thủ tục vô cùng rườm rà và phải mất ít nhất hai hoặc ba ngày làm việc để có được hợp đồng.

Nhưng đối với Trần Ngọc Tâm, mọi thứ đã xong xuôi trong vòng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Có sếp lớn buông lời thì đi đâu cũng sẽ gặp đèn xanh!

Cho đến khi lấy được tất cả các tài liệu và hợp đồng, Trần Ngọc Tâm vẫn có cảm giác như đang mơ.

“Hiện tại em cũng có một cửa hàng hoa, em vậy mà cũng có một cửa hàng hoa cho riêng mình…”

Trần Ngọc Tâm mừng đến phát khóc, rơi nước mắt ngay tại chỗ.

“Đúng vậy, từ nay nơi này sẽ là của cô.”

“Hợp đồng ngày, tôi đã điền cho cô năm mươi năm, hẳn là đủ rồi.”

“Chỉ cần khu thương mại Kiên Thành không sụp đổ, cô sẽ luôn có thể ở lại chỗ này.” Cao Phong thở dài nhẹ nói.

Trần Ngọc Tâm có thể phải phấn đấu cả đời, nhưng đối với anh đó chỉ là vấn đề dễ như ăn cháo.

Do đó, nếu có thể giúp đỡ thì cứ giúp đỡ thôi.

Trần Ngọc Tâm không biết phải nói gì, ân tình lớn như vậy dùng lời cảm ơn cũng không thể nào đền đáp được, nên chỉ có thể gật đầu liên tục.

“Nếu không có việc gì thì cô có thể về nhà, tôi sẽ cử người đến hỗ trợ cô trang trí, nếu muốn làm cái gì thì cứ nói, họ sẽ giúp cô hoàn thành, bắt đầu càng sớm càng tốt.”

“Đến lúc đó, tôi sẽ đến cửa hàng của cô lấy hoa, cô nhớ miễn phí cho tôi đó.” Cao Phong nói đùa.

“Được, được!” Trần Ngọc Tâm chỉ có thể liên tục gật đầu.

Sau đó cô ấy siết chặt và nói: “Em có thể mời anh đến nhà em làm khách không?”

Không đợi Cao Phong lên tiếng, Trần Ngọc Tâm đã nhanh chóng giải thích: “Em không có ý gì khác, chỉ là muốn mời anh ăn bữa tối.”

Trần Ngọc Tâm lại nói thêm một câu trong lòng, em tự tay nấu cơm.

Cô ấy không biết nên dùng phương thức gì để báo đáp phần ân tình này của Cao Phong, chỉ có thể dùng những gì mà bản thân có để đi báo đáp=
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2284


Chương 2284

“Sẽ không ăn cơm đâu, tránh cho cho tiêu pha.” Cao Phong suy nghĩ một chút vẫn cự tuyệt nói.

“Sẽ không, sẽ không đâu, em muốn tự tay làm cho anh Phong ăn một bữa cơm để biểu thị lòng biết ơn của em.”

“Tất cả nguyên liệu đều do tôi tự tay trồng, chỉ cần anh Phong đừng ghét bỏ là tốt rồi.” Trần Ngọc Tâm vội vã xua tay giải thích.

Cao Phong do dự xoay người sang hỏi thư ký: “Buổi chiều có sắp xếp gì không?”

“Tổng giám đốc Phong, nếu như chủ tịch không có việc gì tìm anh thì anh cũng không có hoạt động gì.”

Thư ký vội vàng đáp, trong lòng lại cảm thán, Cao Phong với tư cách là ông chủ làm việc cũng thật là thoải mái.

Cao Phong liếc nhìn bộ dạng chờ mong của Trần Ngọc Tâm, nói: “Được rồi, vậy tôi sẽ đến nhà cô ăn cơm.”

Bữa ăn tự nấu có hương vị đậm đà hơn nhiều so với các bữa ăn ở khách sạn bên ngoài.

Từ khi đến thủ đô, thần kinh Cao Phong luôn trong trạng thái căng thẳng, có nhiều chuyện cứ quấn quanh người, lại còn bận rộn làm việc.

Ở đây vô cùng vất vả.

“Được, được.” Trần Ngọc Tâm lại vui vẻ gật đầu.

“Anh Phong, bây giờ tôi đi chuẩn bị xe.” Thư ký đặt cặp hồ sơ trước mặt, lập tức đi chuẩn bị xe.

“Không phiền phức như vậy đâu, đi taxi đi.” Cao Phong suy nghĩ một chút rồi nói.

Thư ký do dự, biết Cao Phong không thích phô trương nên cũng không nài nỉ.

Cao Phong và Trần Ngọc Tâm đi rất nhanh đã đến nhà của Trần Ngọc Tâm.

“Mẹ, con về rồi này, con có đưa bạn về cùng nữa.”

Vừa bước vào nhà, Trần Ngọc Tâm đã sung sướng hô lên.

Mẹ của Trần Ngọc Tâm, Vương Ngọc Hoa, chạy ra khỏi nhà và vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy Cao Phong.

“Chuyện này…” Vương Ngọc Hoa nhìn Cao Phong từ trên xuống dưới.

Trần Ngọc Tâm đã đi học nhiều năm như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy đưa đàn ông về nhà.

“Chào dì, tôi tên là Cao Phong, tôi là bạn cùng lớp của Ngọc Tâm.” Cao Phong cười nhẹ giải thích.

Nghe thấy giọng nói này, Vương Ngọc Hoa sửng sốt một chút, sau đó nhìn kỹ Cao Phong, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

“A, mau vào nhà đi.”

Vương Ngọc Hoa trông có vẻ rất nhiệt tình, nhanh chóng mời Cao Phong vào nhà.

Nhà của Trần Ngọc Tâm quả thật có chút đơn sơ, có vẻ như không còn gì nữa, dù sao cũng đã ở đây nhiều năm như vậy.

Tuy nhiên, Cao Phong có thể thấy rằng nếu ngôi nhà bị phá bỏ thì nhà của Trần Ngọc Tâm sẽ lắc mình trở thành triệu phú.

“Anh Phong… Cao Phong, trước tiên anh cứ ngồi đi, tôi đi nấu cơm.”

Trần Ngọc Tâm biết Cao Phong rất bận nên cũng không làm mất thời gian, cất giấy tờ vào nhà rồi xắn tay áo chuẩn bị nấu ăn.

“Được.” Cao Phong cười gật đầu.

Trần Ngọc Tâm có tâm trạng tốt, vừa đi vừa ngâm nga một bài hát.

Trong sân có rau nhà trồng, Trần Ngọc Tâm mặc bộ quần áo trắng giản dị, cẩn thận lựa chọn chúng trong vườn rau.

“Cao Phong phải không? Cậu ở khu nào?”

Ngồi đối diện với Cao Phong, Vương Ngọc Hoa trông có vẻ rất nhiệt tình, nhưng bà ta lại đang mang ý thăm dò nhiều hơn.

“Tôi phải là người thủ đô mà đến từ thành phố Hà Nội.” Cao Phong giải thích.

Nghe vậy, Vương Ngọc Hoa sửng sốt, vẻ nhiệt tình trong mắt giảm bớt.

Vốn dĩ cho rằng Cao Phong là người gốc thủ đô thì hẳn là xuất thân trong gia đình tốt.

Có hộ khẩu ở thủ đô thì cũng không phải là chuyện đơn giản.

Đồng thời Vương Ngọc Hoa cũng nghĩ, Cao Phong không phải đến từ khu vực tồi tàn này thì hẳn là đang sống ở một khu phồn hoa khác.

Sau những lời hỏi thăm như vậy thì bà ta mới nhận ra rằng anh không phải là người địa phương.

“Vậy bố mẹ của cậu làm nghề gì?” Vương Ngọc Hoa lấy ly trà ra, chuẩn bị rót một ly trà cho Cao Phong.

Giống như đang xem mắt, bố mẹ nhà gái hỏi thăm tin tức của nhà trai.

Cao Phong nói thật: “Bố tôi đã mất, còn mẹ tôi sống ở thành phố Đà Nẵng. Hiện tại thì bà ấy nhàn rỗi ở nhà.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2285


Chương 2285

“Cái gì, không có việc gì?” Vương Ngọc Hoa sửng sốt, động tác rót trà lập tức dừng lại.

Cao Phong khẽ cau mày, nhưng không nói nhiều, chỉ gật đầu.

Trong mắt Vương Ngọc Hoa hiện lên một tia thất vọng, hiển nhiên gia cảnh của Cao Phong không làm bà ta hài lòng.

Tuy rằng người thanh niên có vẻ ngoài ưa nhìn, nhưng gia cảnh không tốt, như vậy vẫn chưa đủ!

Lúc này, Vương Ngọc Hoa nghĩ Cao Phong là bạn trai của Trần Ngọc Tâm, nếu không thì làm sao Trần Ngọc Tâm lại dẫn anh về nhà được?

“Cậu vừa tốt nghiệp phải không? Cậu đã tìm được việc làm chưa? Cậu làm việc ở đâu?” Vương Ngọc Hoa hỏi lần nữa.

Cao Phong dừng lại một chút nói rằng: “Tôi tự làm công cho mình….”

“Xoẹt!”

Vẻ nhiệt tình trên mặt Vương Ngọc Hoa lập tức biến mất.

Hỏi hơn nữa ngày trời thì ra chỉ là một kẻ không có việc làm, có gia cảnh tồi tệ!

Vậy mà còn nói hoa mỹ là làm việc cho bản thân? Nói không chừng rảnh rỗi không chịu làm việc, chỉ ở nhà chơi game suốt ngày?

Trong khu này có rất nhiều thanh niên sau khi tốt nghiệp xong chỉ rảnh rỗi ở nhà chơi game, Vương Ngọc Hoa nhìn một cái là rõ ràng.

Vốn dĩ nhìn quần áo của Cao Phong có vẻ khá tốt nên Vương Ngọc Hoa ôm hy vọng rất lớn.

Nhưng bây giờ sau khi nghe ngóng thì mọi thứ của anh không thể làm hài lòng bà ta.

“Ngọc Tâm vẫn phải tham gia kỳ thi tuyển sinh sau đại học, vì vậy con bé không thể phân tâm làm việc khác.” Giọng điệu của Vương Ngọc Hoa đã có chút lạnh lùng.

Ý nghĩa của câu này cũng được thể hiện rõ ràng.

“Đúng không, tôi nghe nói Ngọc Tâm sắp mở cửa hàng bán hoa.” Cao Phong cười nhạt.

Anh không quan tâm đến thái độ của Vương Ngọc Hoa.

Anh chỉ không muốn phụ lòng tốt của Trần Ngọc Tâm, nên việc đến nhà dùng một bữa cơm rau dưa cũng là để Trần Ngọc Tâm cảm thấy thoải mái đôi chút.

Về phần những người khác, không liên quan gì đến anh.

“Đúng vậy! Đó là cửa hàng hoa ở khu thương mại Kiên Thành, do ông chủ của khu thương mại Kiên Thành tặng cho Ngọc Tâm.”

“Ông chủ lớn của khu thương mại Kiên Thành là người trẻ tuổi ưu tú, đây là người trong vạn người có một, tôi cảm thấy Ngọc Tâm rất phù hợp với cậu ấy. Cậu nghĩ sao?”

Ánh mắt Vương Ngọc Hoa mang theo tính toán, cố ý hỏi anh.

“Cái này không thích hợp.” Cao Phong nói thật.

“Tại sao lại không thích hợp? Ngọc Tâm là một sinh viên đạt thành tích cao sau kỳ thi tuyển sinh sau đại học. Dù sao, con bé nhất định sẽ không kết hôn với một kẻ vô công rỗi nghề.” Vương Ngọc Hoa nói trắng ra.

“Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?”

Trần Ngọc Tâm bước vào, trên tay cầm một mớ rau đã được nhặt cẩn thận, cau mày nhìn Vương Ngọc Hoa.

“Mẹ nói chuyện với Cao Phong một lát, con cứ làm việc của con đi!”

Vương Ngọc Hoa nhặt một nắm hạt dưa, vừa nói vừa gỡ hạt dưa.

“Mẹ, Cao Phong là bạn thân nhất của con. Anh ấy cũng đã giúp con rất nhiều, mẹ đừng nói anh ấy như vậy!” Trần Ngọc Tâm, người luôn ngoan ngoan chưa bao giờ biết tranh luận với ai, cau mày nói.

“Ồ, mẹ biết, mẹ cũng đâu thể ăn thịt cậu ta. Thật là, con cứ đi làm việc của mình trước đi.” Vương Ngọc Hoa nhổ hạt dưa nói.

“Cho dù như vậy thì mẹ cũng không thể nói về anh ấy như vậy!” Trần Ngọc Tâm kiên trì nhấn mạnh.

“Làm sao vậy? Đây là… câu ta là bạn trai của con còn mẹ là mẹ của con đây, mẹ nói vài câu với cậu ta cũng không được sao?”

“Mẹ nói cho con biết, mặc kệ cậu ta sau này có thành công hay không, mẹ là người lớn, nói cái gì thì cậu ta cũng phải nghe!” Vương Ngọc Hoa lập tức vỗ bàn.

Trần Ngọc Tâm nghe vậy thì khuôn mặt lập tức đỏ bừng, Cao Phong làm gì mà làm bạn trai của cô ấy chứ!

Nếu đắc tội với Cao Phong làm anh nổi giận thì Vương Ngọc Hoa nhất định sẽ không có quả tốt.

“Không sao đâu, Ngọc Tâm, cô cứ đi nấu cơm đi, người lớn chỉ dạy hai câu là đúng.” Cao Phong không quan tâm, chỉ nhẹ nhàng xua tay.

Trần Ngọc Tâm do dự hai giây, muốn gọi Cao Phong vào bếp giúp đỡ để không nghe lời Vương Ngọc Hoa.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2286


Chương 2286

Tuy nhiên, cô ấy không dám.

Cao Phong một nhà siêu giàu có khối tài sản hơn nghìn tỷ sao có thể cùng cô ấy vào ăn bếp đơn sơ nấu nướng.

Sau khi Trần Ngọc Tâm vào bếp nấu ăn, Vương Ngọc Hoa đúng là không nói thêm chuyện gì với Cao Phong.

Trong lòng bà ta đã đặt định kiến với Cao Phong cho nên bà ta đã mất hết hứng thú với anh.

Không có trực tiếp đuổi khách thì đã nể mặt của Trần Ngọc Tâm nhiều lắm rồi.

“Bộp, bộp!”

Tiếng cắn hạt hướng dương của Vương Ngọc Hoa rất lớn, cả hai đều không lên tiếng.

Cao Phong chẳng những không tức giận chút nào, hơn nữa còn cảm thấy hơi buồn cười.

Làm ra vẻ?

Anh đã nhìn thấy rất nhiều!

Không nói đến cái gì khác, đạo hạnh của Vương Ngọc Hoa này còn kém hơn Kiều Thu Vân rất nhiều.

Cao Phong chịu đựng Kiều Thu Vân hơn ba năm, làm sao có thể vì mấy lời của Vương Ngọc Hoa mà tức giận?

Tâm trạng lúc này của anh đã bình tĩnh hơn trước vô số lần.

Ngay sau đó, Trần Ngọc Tâm đã chuẩn bị bữa ăn và mang tất cả chúng lên bàn.

Một đĩa rau xào theo mùa, một đĩa thịt xông khói tự làm cắt lát và rắc gia vị, và một miếng thịt lợn rán nhỏ theo kiểu nông dân, một đĩa salad rau củ.

Còn có món canh mướp dưỡng nhan, tất cả đều được bày ra trên bàn.

Bốn món và một món canh, đơn giản và thuận tiện.

“Cao Phong, không nhà không có gì nhiều, xin đừng ghét bỏ.”

Trần Ngọc Tâm lấy khăn lau tay, ngượng ngùng nói.

Phảng phất như Cao Phong mới là chủ nhân của ngôi nhà này.

“Đã rất tốt rồi, thật sự rất tốt.” Cao Phong tự đáy lòng nói.

Đã ăn bao nhiêu nhà hàng năm sao, thật ra ở đâu cũng không ngon bằng bốn món đơn giản và một món canh này.

“Khách sáo như vậy làm gì…” Vương Ngọc Hoa không khỏi lẩm bẩm.

Trần Ngọc Tâm và Cao Phong liếc nhau rồi cười, cả hai không nói gì với Vương Ngọc Hoa.

Ba người cùng vây quanh bàn ăn, trong lòng có một chút ấm áp.

Về phần bố của Trần Ngọc Tâm, ông ấy làm việc bên ngoài quanh năm nên không có ở nhà.

“Ăn thử xem, đây là thịt khô mẹ em tự làm.” Trần Ngọc Tâm gắp một miếng thịt ba chỉ vào bát của Cao Phong.

Cao Phong cũng không khách sáo chút nào, chủ động cầm lấy bát của mình.

Anh phải nói rằng kỹ năng nấu ăn của Trần Ngọc Tâm khá tốt.

Những món ăn bình dị được cô chế biến khiến người ăn không thể nào quên.

“Thật ngon, thật sự rất ngon.”

Cao Phong gắp một đũa rau, ăn với cơm.

Trần Ngọc Tâm rất vui, cầm đũa trong tay, cô ấy vừa ăn đồ ăn, vừa nhìn Cao Phong.

Đơn giản, giản dị.

Cuộc sống như thế này đã khiến cho thân thể và tâm trí căng thẳng của Cao Phong mấy ngày qua đều thả lỏng.

Người bình thường cũng có hạnh phúc của người bình thường.

Cao Phong đột nhiên phát hiện ra tại sao mình thích nhìn thấy Trần Ngọc Tâm.

Bởi vì cuộc sống như thế này chính là điều mà anh mong muốn tận sâu trong trái tim mình.

Có lẽ, sau khi lấy được nhà họ Cao, anh có thể mang theo Kim Tuyết Mai và tận hưởng cuộc sống như thế này.

“Hừ!”

Vương Ngọc Hoa nhìn dáng vẻ ăn cơm của Cao Phong bà ta không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Cao Phong ăn cơm chính là ăn cơm, không cảm thấy mất tự nhiên.

Nhưng trong mắt Vương Ngọc Hoa, Cao Phong đã trở thành một người chưa ra xã hội.

Những người giàu có ngoài kia làm gì có ai ăn cơm như Cao Phong?
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2287


Chương 2287

Người có địa vị thực, ngay cả tư thế ăn uống cũng vô cùng tao nhã.

Mặc dù Vương Ngọc Hoa chưa bao giờ nhìn điều đó trong thực tế, nhưng bà ta đã nhìn thấy nó trên ti vi.

“Đúng rồi Ngọc Tâm, con và ông chủ ở khu thương mại Kiên Thành thế nào rồi?” Vương Ngọc Hoa cố ý hỏi.

Trần Ngọc Tâm sửng sốt, liếc nhìn Cao Phong đang đắm chìm trong bữa ăn, nhẹ giọng nói: “Chúng con, không có chuyện gì…”

Cô ấy nhất định sẽ không nói rằng Cao Phong chính là ông chủ của khu thương mại Kiên Thành, để không gây rắc rối không cần thiết cho Cao Phong.

Trần Ngọc Tâm biết cư dân của khu nhà này có tính cách như thế nào.

Nếu như thân phận của Cao Phong thật sự bị bại lộ, e rằng những người đó lập tức vây ở đây, để cho Cao Phong giúp bọn họ phá bỏ và di dời đi nơi khác.

“Cái gì không có gì chứ, con phải nắm lấy cơ hội!”

“Cậu ấy đối với con nhất định là có hứng thú, bằng không tại sao lại cho tiền con mở cửa hàng?”

“Đi theo cậu ấy rồi thì con còn thi nghiên cứu sinh cái gì nữa chứ? Cả đời không có gì phải lo lắng.”

Vương Ngọc Hoa dùng đũa gõ lên bàn, hận không thể mài sắt thành thép.

Bà ta vẫn luôn chờ đợi Trần Ngọc Tâm có mối quan hệ thân thiết hơn với ông chủ của khu thương mại Kiên Thành.

Kết quả là Trần Ngọc Tâm mang về một người thất nghiệp về nhà, điều này thực sự khiến Vương Ngọc Hoa vô cùng bất bình.

“Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?” Trần Ngọc Tâm liếc Cao Phong vẻ mặt xin lỗi, sau đó cúi đầu im lặng ăn cơm.

“Không phải mẹ nói chứ, hôn nhân là chuyện cả đời. Ở xã hội này, không có tiền thì một bước cũng khó đi!”

“Giống như các người vừa tới đây bằng taxi phải không? Nếu các người cho người ta bớt một đồng thử xem người ta có thả con đi không?”

“Cho nên mới nói phải lựa chọn kỹ càng, đừng giống như mẹ gả cho bố của con, kết quả thì sao? Tiền phá dỡ cũng không có một đồng, mỗi ngày đều sống khổ cực đây này.”

Vương Ngọc Hoa càng nói càng tức giận, thậm chí ăn không nổi.

“Mẹ, con và Cao Phong…” Trần Ngọc Tâm muốn giải thích, nhưng nửa chừng lại không thể nói tiếp nữa.

Mà Cao Phong cũng không thèm nhìn lên, chuẩn bị nhanh chóng ăn xong rồi rời khỏi đây.

Trần Ngọc Tâm muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình với anh, bây giờ coi như anh đã nhận được ân tình này của cô ấy.

Bao nhiêu đây là đủ rồi.

“Dì Hoa, dì Hoa có ở nhà không?”

Đột nhiên, một tiếng hét từ bên ngoài truyền đến.

“Ồ, Trần Tùng Sơn đến rồi đúng không?” Vương Ngọc Hoa lập tức đứng lên, nụ cười trên mặt cũng nở rộ.

Sau đó, Vương Ngọc Hoa trực tiếp ra ngoài chào hỏi.

“Cao Phong, Trần Tùng Sơn là con của bác hai của tôi. Tôi nghe nói rằng khu đất của họ vừa bị phá bỏ và họ đã lấy rất nhiều tiền.” Trần Ngọc Tâm lập tức giải thích với Cao Phong.

“À!”

Cao Phong nhẹ gật đầu, vẫn yên lặng ăn cơm.

Những món ăn mà Trần Ngọc Tâm làm quả thực vô cùng ngon, khiến anh không muốn đặt đũa xuống.

Còn Trần Tùng Sơn cái gì đó, nó không liên quan đến anh.

“Ôi, Ngọc Tâm, thím hai của con cũng ở đây, thật là khách quý mà!”

Ngoài cửa có tiếng động lớn, Trần Ngọc Tâm cũng đứng dậy.

Ngay sau đó, Vương Ngọc Hoa bước vào cùng hai người họ.

Một chàng trai trẻ mặc quần áo Armani, đeo đồng hồ Patek Philippe hơn 1 tỷ đồng, trông như một doanh nhân thành đạt.

Một người phụ nữ trung niên khác trạc tuổi Vương Ngọc Hoa cũng đeo ba chiếc vòng vàng rực rỡ.

Bọn họ mang đến cho mọi người một bầu không khí sặc mùi tiền, mang theo hơi thở của nhà giàu mới nổi.

Nhưng trên mặt của Vương Ngọc Hoa lại mang theo vẻ hâm mộ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn vàng trên tay người phụ nữ trung niên.

“Thím hai, anh họ.” Trần Ngọc Tâm vội vàng chào hỏi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2288


Chương 2288

“Ừ.” Phùng Phương Huyền, thím hai của Trần Ngọc Tâm khẽ gật đầu, và sau đó không khỏi sững sờ khi nhìn thấy Cao Phong.

“Ồ, Ngọc Tâm đã tìm được bạn trai rồi à? Vậy mà còn dẫn về nhà ăn tối? Chuyện xảy ra khi nào vậy?” Phùng Phương Huyền hô to gọi nhỏ.

“Thím hai, Cao Phong là bạn của con, không phải bạn trai…” Trần Ngọc Tâm nhanh chóng giải thích.

“Ha ha, ngại ngùng cái gì? Bạn trai thì nói là bạn trai, làm công việc gì vậy?” Phùng Phương Huyền cười hỏi.

Lần này, Trần Ngọc Tâm chưa kịp nói gì hết thì Vương Ngọc Hoa đã lên tiếng trước: “Ha ha, cậu ta là người không có việc làm, bố mẹ cậu ta cũng không có việc làm.”

Nghe vậy, Phùng Phương Huyền lập tức mất đi hứng thú, Trần Tùng Sơn cũng thu hồi ánh mắt đánh giá Cao Phong.

Vốn dĩ Cao Phong còn muốn chào hỏi bọn họ, vừa thấy vậy liền lại ngồi xuống, tiếp tục ăn như không có ai ở bên cạnh.

“Em gái, hai người chỉ ăn cái này sao thôi sao? Đi, anh trai đưa hai người tới một nhà hàng lớn ăn cơm, chúng ta đi ra ngoài ăn đi.” Trần Tùng Sơn liếc Cao Phong, sau đó nói với vẻ đắc ý.

“Nhưng mà mỗi ngày chúng tôi đều ăn món này…” Trần Ngọc Tâm nhẹ giọng đáp, đây là bởi vì hôm nay Cao Phong đến cho nên mới thêm hai món nữa.

Trần Tùng Sơn bĩu môi không nói gì nữa, lắc lắc chiếc đồng hồ Patek Philippe vừa mua trên cổ tay, quan sát cổ tay Cao Phong hai giây, ánh mắt càng ngày càng khinh thường.

Trong mắt anh ta, đồng hồ là một trong ba vật quan trọng nhất của đàn ông và là biểu tượng của địa vị.

Còn cổ tay trần của Cao Phong, làm sao có chiếc đồng hồ có giá trị không nhỏ chứ?

Vương Ngọc Hoa khi thấy Cao Phong không lên tiếng thì càng tức giận.

“Thím hai, các người đừng để ý tới cậu ta nữa, cậu ta chỉ biết ăn thôi, cứ giống như chưa từng ăn cơm vậy.”

“Bây giờ hai người tới đây làm gì thế?” Vương Ngọc Hoa rất nhiệt tình lôi kéo tay Phùng Phương Huyền ngồi xuống.

“Còn không phải Trần Tùng Sơn muốn đổi xe sao, đứa nhỏ này vì hiếu thuận mà nhất định phải đưa thím ba của mình đi tham khảo một chút, cho nên mới tới đón các người này.” Phùng Phương Huyền ngạo nghễ nói.

“Cái gì? Lại muốn đổi xe? Không phải vừa mới mua một chiếc Mercedes-Benz trị giá hơn 3 tỷ 5 sao?” Vương Ngọc Hoa sửng sốt, khi nói về chiếc xe Mercedes-Benz, bà ta còn liếc Cao Phong một cái.

“Cái xe kia lái đi không thoải mái lắm, lần này con muốn mua một chiếc cao cấp hơn.” Trần Tùng Sơn cũng ngồi vào ghế nói.

“Chậc chậc, chỉ là khí phách! Tôi đã nói rồi, hiện tại xã hội này cần phải giàu có.”

“Có tiền thì muốn đổi xe nào cũng được còn không có tiền thì chỉ có thể đi taxi thôi, haizz.” Vương Ngọc Hoa thở dài.

Phùng Phương Huyền cười ha ha, nói: “Tôi thấy bạn trai của Ngọc Tâm khá tốt, cậu ta hẳn phải xuất thân từ một gia đình tốt.”

“Cậu ta? Bọn họ tới bằng taxi.” Vương Ngọc Hoa thiếu kiên nhẫn vẫy vẫy tay, nói: “Sao, nếu không chúng ta đi nhanh đi? Tôi cũng muốn đi va chạm với xã hội một chút.”

Hai mẹ con Trần Tùng Sơn đứng dậy ngay lập tức.

Trong tay cầm hàng chục tỷ tiền bồi thường phá dỡ, giờ đây Trần Tùng Sơn đã thực sự giàu có.

“Ngọc Tâm, chúng ta đi cùng nhau đi.” Phùng Phương Huyền mời.

“Con sẽ không đi đâu thím hai, lát nữa Cao Phong còn có chuyện phải làm, chờ một chút con còn phải tiễn anh ấy đi.” Trần Ngọc Tâm xua tay từ chối.

“Ồ, có chuyện gì chứ, hôm nay thứ tôi muốn mua là một chiếc xe hơi sang trọng thật, ít nhất cũng phải mấy tỷ.”

“Cái nơi đó, người bình thường không vào được, chúng ta đi xem một chút đi.” Trần Tùng Sơn phất tay, lập tức làm quyết định cho Trần Ngọc Tâm.

“Cái này…” Trần Ngọc Tâm có chút khó xử.

“Đi thôi, đi lấy kinh nghiệm xã hội đi.”

Lúc này, Cao Phong đặt bát đĩa xuống, lấy khăn giấy ra lau miệng.

Anh ăn sạch một đĩa rau xanh.

Trần Ngọc Tâm sửng sốt, không biết Cao Phong định làm gì.

Mặc dù cô ấy không biết Cao Phong có bao nhiêu tiền, nhưng một chiếc xe hơi tiền tỷ chắc chắn không phải vấn đề lớn đối với anh mà đúng không?

Khi nghe anh nói đi lấy kinh nghiệm xã hội Trần Ngọc Tâm cảm thấy dở khóc dở cười.

“Đúng, đúng, đi nhanh lên!”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2289


Chương 2289

Trần Tùng Sơn lắc chiếc chìa khóa Mercedes-Benz trong tay, rồi bước ra ngoài.

Hai người Vương Ngọc Hoa nhanh chóng theo sau, trông họ rất tự hào.

“Anh Phong, nếu anh có việc gì thì cứ đi làm đi, đừng đi làm loạn với bọn họ làm gì.”Trần Ngọc Tâm thì thào.

Trong lòng cô ấy biết rất rõ, kỳ thực khoản tiền mấy chục tỷ phá dỡ của Trần Tùng Sơn chẳng là gì trong mắt Cao Phong.

“Không sao đâu. Hiện tại cô đã có cửa hàng hoa riêng, không tiện lấy hàng, đi xem có xe nào hợp với cô không.”

Cao Phong vẫy vẫy tay, bước ra ngoài.

“A…” Trần Ngọc Tâm không theo kịp mạch não của Cao Phong.

Năm người lên chiếc Mercedes-Benz của Trần Tùng Sơn và cùng nhau lái xe đến cửa hàng xe hơi.

Trung tâm thương mại showroom ô tô thủ đô.

Trung tâm thương mại buôn bán ô tô lớn nhất thủ đô với diện tích cực lớn và nhiều thương hiệu xe.

Ngoài giá cả thì trung tâm thương mại showroom ô tô và cửa hàng 4S về cơ bản cũng khác nhau ở các khía cạnh khác.

Cửa hàng 4S tương đương với cửa hàng nhượng quyền thương hiệu được ủy quyền bởi một thương hiệu nhất định và cửa hàng sẽ chỉ bán các loại xe mang thương hiệu duy nhất của họ.

Còn trung tâm thương mại showroom ô tô thì có rất nhiều loại, về cơ bản hầu hết các loại xe bán chạy trên thị trường đều có ở đó.

Ngoài ra khi mua xe ở cửa hàng 4S thì mua xe có lúc còn cần phải đặt trước, mà ở trung tâm thương mại showroom xe thì căn bản có rất nhiều xe ở tại cửa hàng.

Ý tưởng mua xe của Trần Tùng Sơn chỉ là ngẫu nhiên, và anh ta không tìm hiểu trước một mẫu xe nào đó trên mạng, vì vậy thích hợp nhất là đến trung tâm thương mại showroom ô tô để chọn nó ngay tại chỗ.

“Tôi thích cảm giác rằng các loại xe này được đặt ở đây và để tôi lựa chọn.”

“Đừng nhìn giá, đừng xem nó được giảm giá bao nhiêu, ngàn vàng khó mua được sự hài lòng của tôi.”

Vừa nói xong, Trần Tùng Sơn đột nhiên dừng lại, sau đó quay đầu hỏi Cao Phong: “Anh hiểu được cảm giác này không?”

“Tôi không hiểu.” Cao Phong nhẹ giọng đáp.

“Ha ha! Đương nhiên là anh không hiểu rồi, dù sao thì trên đời này có được mấy người giàu có chứ.”

“Nhưng anh không cần phải nản lòng. Cố gắng nỗ lực phấn đấu trong mười năm sau hoặc lâu hơn, mua một chiếc xe nội địa chừng mấy trăm triệu cũng không thành vấn đề.” Trần Tùng Sơn lắc chiếc Patek Philippe trên cổ tay rồi cười nói.

“Anh họ, anh có thể bớt nói vài câu được không?” Trần Ngọc Tâm hơi nhíu mày, giọng điệu có chút không vui.

“Ha ha! Được rồi, xem xe xem xe!” Trần Tùng Sơn khoe mẽ trước mặt Cao Phong một lát sau đó mới hài lòng nở nụ cười đi vào trong xem xe.

Năm đó vì học lực không bằng Trần Ngọc Tâm nên anh ta thường bị gia đình chỉ trích.

Giờ thì sao?

Bây giờ, Trần Ngọc Tâm đúng là có văn hóa không phải là dạng thấp, và kết quả thì sao? Bây giờ chẳng phải cô ấy vẫn sống một cuộc sống nghèo nàn sao?

Mặc dù Trần Tùng Sơn anh ta không biết nhiều chữ nhưng cuộc sống của tôi tốt hơn cô ấy gấp trăm lần.

Hơn nữa, Phùng Phương Huyền thích thể hiện sự ưu việt của bản thân trước Vương Ngọc Hoa, là con trai của Phùng Phương Huyền, tất nhiên anh ta không tiếc công sức tấn công Cao Phong và Trần Ngọc Tâm.

Cao Phong hoàn toàn không coi trọng Trần Tùng Sơn, nghiêm túc nhìn xe bên trong.

Anh chuẩn bị giúp Trần Ngọc Tâm chọn một chiếc xe phù hợp cho con gái.

“Ngọc Hoa, bà nói xem Ngọc Tâm đi tho nghiên cứu sinh có lợi ích gì chứ? Đi học nhiều năm như vậy, nó có được trò trống gì chưa?” Trần Tùng Sơn yên tĩnh thì Phùng Phương Huyền bên này lại bắt đầu.

“Đúng là như vậy, tôi cũng đã nói hết lời rồi, con gái không cần phải có văn hóa cao như vậy.”

“Thà kiếm được một tấm chồng tốt còn hơn vất vả cả đời, hơn nữa bản thân lại là con gái.”

Vương Ngọc Hoa không những không giúp Trần Ngọc Tâm nói chuyện mà còn đồng ý với quan điểm của Phùng Phương Huyền.

Cái chính là nhìn Phùng Phương Huyền đeo vàng đeo bạc, còn bà ta thì đang sống một cuộc sống nghèo khổ, Vương Ngọc Hoa cảm thấy không thoải mái với điều đó!

“Mẹ, mẹ đang nói cái gì…”

Trần Ngọc Tâm rất bất lực, cô ấy kéo tay áo của Vương Ngọc Hoa, vẻ mặt áy náy nhìn Cao Phong rồi nhỏ giọng nói: “Làm anh chê cười rồi…”

“Không sao.” Cao Phong khẽ xua tay, không có hứng thú nghe bọn họ đối thoại.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2290


Chương 2290

“Mẹ nói cái gì? Mẹ chính là đang nói thật đó!”

“Con đi học đi học, con nói cho mẹ biết đi học có ích lợi gì, có thể mua một chiếc xe ở đây được không?”

Trong lòng Vương Ngọc Hoa cũng buồn bực khó chịu, lập tức chỉ vào ô tô trong trung tâm thương mại showroom ô tô mà quát.

Trần Ngọc Tâm im lặng ngay lập tức.

Vài giây sau, cô ấy quật cường nói: “Con đi học để có thể mở rộng tầm nhìn, kết nhiều bạn tốt và đặt nền móng cho cuộc sống tương lai của mình.”

“Nghe một chút đi, nghe đi, đây là đi học đến mức làm cho đầu óc ngớ ngẩn!” Vương Ngọc Hoa hơi bĩu môi nói: “Còn có thể có thêm nhiều bạn tốt? Bạn tốt gì? Cứ như vậy?”

Vương Ngọc Hoa cau mày liếc nhìn Cao Phong, tựa hồ không bao giờ Cao Phong có thể lọt vào mắt của bà ta.

Phùng Phương Huyền tuy không nói gì, nhưng vẻ mặt cũng biểu lộ nội tâm khinh thường của bà ta.

“Ngọc Tâm, qua đây xem một chút.” Đột nhiên, Cao Phong gọi Trần Ngọc Tâm.

Trần Ngọc Tâm không thèm quan tâm đến chuyện bên này nữa mà bước đến bên cạnh Cao Phong.

“Anh Phong…” Trần Ngọc Tâm xoắn hai tay vào nhau, vẻ mặt ngượng ngùng.

“Cứ gọi tôi là Cao Phong là được, chúng ta là bạn tốt của nhau, không cần mấy lễ tiết rườm rà đó.” Cao Phong khẽ cười xua tay.

“Được, được…” Trần Ngọc Tâm có chút thấp thỏm, nhưng vẫn gật đầu.

“Cô xem một chút đi xem có chiếc xe nào khiến cô thích không.” Cao Phong chỉ vào mấy chiếc xe trong trung tâm thương mại showroom ô tô và nói với Trần Ngọc Tâm.

“Không, tôi không thích cái gì cả. Tôi thậm chí còn không có bằng lái xe, tôi không cần xe hơi.” Trần Ngọc Tâm nhanh chóng xua tay.

Vô công bất thụ lộc, cô ấy thật sự không muốn để Cao Phong tiêu tiền cho mình.

“Vậy tôi sẽ tự mình chọn giúp cô vậy.” Cao Phong không hề nói nhiều, đưa Trần Ngọc Tâm đi vòng quanh trung tâm thương mại showroom ô tô.

“Đi đi đi, tất cả vào trong đi.”

Trần Tùng Sơn đã đi hết trung tâm thương mại showroom ô tô sau đó anh ta quay lại và bảo mọi người đi vào trong.

“Có chuyện gì vậy con trai?” Phùng Phương Huyền có chút nghi ngờ hỏi.

“Mẹ, thím ba, xe ở ngoài này quá kém, chiếc đắt nhất cũng chỉ khoảng 3 tỷ 5 thôi, hoàn toàn không xứng với địa vị của con.”

“Chúng ta cứ vào bên trong xem, những chiếc xe trong gian hàng bên trong trung tâm thương mại showroom ô tô đều cao cấp hơn nhiều so với những chiếc bên ngoài.”

“Giống như những chiếc siêu xe như Audi R-class, Rolls-Royce mui trần, Bentley Mulsanne, tất cả đều có trong đó.”

Trần Tùng Sơn mang theo vẻ kiêu ngạo giải thích, anh ta có vẻ rất hiểu về xe hơi và một số thương hiệu xe hơi sang trọng cũng có thể há mồm là nói ra được.

“Vậy đi thôi, đi theo Trần Tùng Sơn trải nghiệm thế giới.”

Phùng Phương Huyền liếc nhìn Vương Ngọc Hoa rồi đến Cao Phong bên kia.

Tất cả mọi người đều không có ý kiến, cùng đi về phía khu xe cao cấp bên trong, bên trong của trung tâm thương mại showroom ô tô này thực sự là một thế giới khác, tương đối ít nhân sự, nhưng trang trí lại rất thoáng.

Các loại đèn được rắc và khúc xạ lên lớp sơn xe khiến nó càng trở nên đẳng cấp và cao cấp hơn.

Mỗi chiếc xe đều sẽ đặt trên một vòng xoay tròn, rất khác so với các dãy xe bên ngoài.

“Giống như một cuộc triển lãm xe cộ vậy.” Vương Ngọc Hoa không khỏi cảm thán, đi trên sàn nhà nơi có thể phản chiếu bóng người, thậm chí có cảm giác không thể nhúc nhích chân.

Trần Ngọc Tâm cũng có phần gò bó, vô thức nhìn theo bóng lưng của Cao Phong.

Về phần Phùng Phương Huyền và Trần Tùng Sơn, họ trên khuôn mặt của họ đều có vẻ kiêu ngạo, ngẩng cao đầu mà bước đi.

Nếu có tiền trong túi thì sẽ có sự tự tin.

Và các nhân viên của trung tâm thương mại showroom ô tô này đương nhiên có thị lực phi thường, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết được ai mới là khách hàng thực sự.

Ngay sau đó, hai cô gái tóc dài mặc vest chuyên nghiệp tươi cười chào Trần Tùng Sơn.

“Xin chào anh, chào mừng anh đến với trung tâm thương mại showroom ô tô của chúng tôi. Chúng tôi có nhiều loại ô tô ở đây, anh có chọn được mẫu xe yêu thích không nào không?”

“Ở đây chúng ta có thể sắp xếp cho anh lái thử.” Người đẹp bán hàng nhẹ nhàng nói.

“Trước tiên hãy nhìn xem, tiền không phải là vấn đề.” Trần Tùng Sơn đại tài khí thô nói.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2291


Chương 2291

Nghe vậy, hai người đẹp bán hàng nhìn bộ quần áo đang mặc trên người của Trần Tùng Sơn và chiếc Patek Philippe trên cổ tay anh ta, mắt họ sáng lên theo sát Trần Tùng Sơn.

Tuy nhiên, Cao Phong và Trần Ngọc Tâm thì không có ai hỏi đến.

Cao Phong cũng vui vẻ vì sự yên tĩnh này, dù sao anh cũng có sự hiểu biết về xe nên cũng không cần người bán hàng lải nhải bên tai.

Tuy nhiên, Trần Tùng Sơn đã đưa hai mẹ con Trần Ngọc Tâm đến đây chỉ để khoe khoang, làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy chứ?

Vì vậy anh ta nhất định yêu cầu Cao Phong và Trần Ngọc Tâm cùng đi theo và xem xe.

Trần Ngọc Tâm không thể cứu được thể diện, vì vậy cô ấy chỉ có thể cùng với Cao Phong đi theo Trần Tùng Sơn xem xe.

“Anh Sơn, anh nhìn chiếc xe này đi. Thiết kế bên ngoài rất tiên tiến, phù hợp với thẩm mỹ của giới trẻ ngày nay.”

Một cô bán hàng xinh đẹp chỉ vào chiếc ô tô màu trắng và nhiệt tình giới thiệu với Trần Tùng Sơn.

“Không tệ…” Sau khi Trần Tùng Sơn nhìn thấy nó thì hai mắt sáng lên.

“Cao Phong, anh nghĩ chiếc xe này thế nào?” Trần Tùng Sơn biết rằng Cao Phong không có xe, nên cố ý hỏi.

“Cũng được, để xem dùng như thế nào rồi nói.” Cao Phong nhẹ giọng nói.

Trần Tùng Sơn khi nghe đến đây thì sững sờ, trong mắt Cao Phong chiếc xe mấy chục tỷ này cũng được thôi sao.

“Không phải, anh nói cái này là có ý gì, cái gì gọi là cũng được chứ? Dùng như thế nào là sao?” Trần Tùng Sơn suy ngẫm cười nói.

Cao Phong vươn tay sờ sơn xe, sau đó nhìn vết dịch chuyển phía sau xe, khẽ lắc đầu.

“Nói như thế nào?” Trần Tùng Sơn liếc nhìn Cao Phong.

“Cao Phong, cậu có thể đừng làm mất mặt thêm nữa được không? Cậu đã nhìn thấy một chiếc xe hơn một tỷ chưa? Cậu thì biết cái gì?” Vương Ngọc Hoa không khỏi khịt mũi.

Hai người bán hàng cũng khẽ mỉm cười, chỉ cần nhìn bề ngoài là có thể đánh giá được chiếc xe tốt hay xấu, đúng là chuyện cười mà.

“Chiếc xe này được trang bị động cơ ba xi-lanh, sẽ gây ra hiện tượng rung động cơ trong giai đoạn đầu khi tăng tốc nhanh hoặc giảm tốc nhanh.”

“Độ ăn khớp giữa động cơ và hộp số không tốt nên có cảm giác hụt hẫng khi sang số.”

“Ngoài ra, tấm kim loại thân không quá dày nên trọng lượng xe không tệ.”

“Nhưng mà nhược điểm lớn nhất của chiếc xe này chính là hệ thống treo quá cứng, cho nên nội thất không thoải mái, xe không đủ êm ái, không thích hợp.” Cao Phong nhẹ giọng nói.

Nói xong, mọi người đều sửng sốt.

Trần Tùng Sơn là một nhà giàu mới nổi nhờ tiền phá dỡ, làm sao anh ta có thể hiểu được những điều này.

Anh ta chỉ nhìn vào logo xe hơi khi anh ta mua xe, miễn là logo đó có thể làm anh ta có thể sang trọng hơn là được.

Hai cô bán hàng hơi giật mình.

Những vấn đề mà Cao Phong đề cập quả thực là đinh đóng cột, nhiều chủ xe quả thực đang báo cáo vấn đề này.

“Tôi nói này Ngọc Hoa, bạn trai của Ngọc Tâm không phải là người sửa xe sao chứ?” Phùng Phương Huyền không khỏi khó chịu lẩm bẩm khi thấy con trai mình bị cướp mất ánh đèn sân khấu.

“Có lẽ thực sự là…” Vương Ngọc Hoa sững sờ đáp.

Trần Tùng Sơn cũng có phản ứng, liền cười nói: “Phương diện này tôi thật sự không hiểu. Bất quá mua xe thì cũng chỉ để lái thôi mà đúng không, nếu không thoải mái liền đổi cái khác thôi.”

Trần Tùng Sơn vừa cười vừa lắc chiếc chìa khóa Mercedes-Benz trên tay.

Dáng vẻ đại tài khí thô đó làm hai mắt của hai người bán hàng đều tỏa sáng.

Đây chắc chắn là một kim chủ lớn!

“Chiếc xe này bao nhiêu?” Trần Tùng Sơn hỏi.

“Anh Sơn, giá chính thức của chiếc xe này là 6 tỷ 2.” Một cô bán hàng xinh đẹp nói nhanh.

“Rẻ quá, nhìn những cái khác đi.” Trần Tùng Sơn kiêu ngạo xua tay.

Mọi người lại một lần nữa đi về phía những chiếc xe cao cấp hơn.

“Anh Sơn, đây là một mẫu xe mới của trung tâm thương mại của chúng tôi, chiếc Bentley Mulsanne, đã rời nhà máy vào tháng trước, quãng đường hiển thị là chưa đến mười km.”

Người đẹp bán hàng lại giới thiệu một chiếc xe khác cho Trần Tùng Sơn.

“Cái này bao nhiêu tiền?” Trần Tùng Sơn lập tức hỏi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2292


Chương 2292

“Khoảng chừng 21 tỷ 5.” Người đẹp bán hàng vội vàng đáp.

Nghe đến đây, Phùng Phương Huyền thót tim.

9 đến 10 tỷ thì không sao, nhưng xe hơn 10 tỷ thì quá mắc.

Suy cho cùng, tiền phá dỡ của họ cũng chỉ có mấy chục tỷ, dù có đủ khả năng nhưng đập hết lên xe chắc chắn là không thể được.

“Chiếc xe này sẽ không được, nó quá xấu, cứ đổi một chiếc khác đi.” Trước khi Trần Tùng Sơn có thể nói, Phùng Phương Huyền đã bước tới để ngăn lại.

“Vậy thì nhìn hai chiếc này, Rolls-Royce Cullinan, giá chính thức của nó là 22 tỷ.” Người đẹp bán hàng lại cười rồi chỉ sang một chiếc xe khác.

“Hít!”

Phùng Phương Huyền lúc này hơi bối rối.

Ngay cả Trần Tùng Sơn, người luôn la hét trước đó, lúc này cũng có chút do dự.

Giá xe gần 22 tỷ, cộng thuế mua bán sẽ lên đến 24 tỷ.

Trong lòng muốn mua nhưng sức không cho phép!

Trần Ngọc Tâm từ từ bước tới và không kìm được đưa tay chạm vào đầu một chiếc xe khác bên cạnh Rolls Key Cullinan.

Đây là một chiếc xe màu tím toàn thân, màu tím pha lê trông rất đẹp dưới ánh đèn.

“Chiếc xe này tên là Gust, cũng là dòng Rolls-Royce. Cô thấy có được không?” Cao Phong cười hỏi.

“Ừ, đẹp quá.” Trần Ngọc Tâm thốt lên.

Cao Phong không nói, nhưng trong lòng anh đã có tính toán.

“Tôi không thích Cullinan này, không liên quan gì đến giá cả.” Trần Tùng Sơn gãi gãi đầu nói.

“Anh Sơn, xe có giá đắt nhất ở trung tâm thương mại showroom ô tô của chúng tôi chính là mẫu Rolls-Royce, tổng cộng có ba chiếc.”

“Nếu không có vấn đề gì về giá cả thì anh có thể mua chiếc này. Chiếc Rolls-Royce Phantom đắt nhất có giá chính thức là 29 tỷ và giá cao nhất là khoảng 32 tỷ.”

Người bán hàng xinh đẹp đã trực tiếp giới thiệu chí bảo của trung tâm thương mại showroom ô tô cho Trần Tùng Sơn.

Trần Tùng Sơn nghe đến giá cả thì lập tức choáng váng, hơn 32 tỷ đồng, nếu tính luôn thuế, thủ tục hồ sơ các thứ thì khoảng 35 tỷ.

Tổng phí bồi thường sau khi di dời của bọn họ thì chỉ có khoảng 70 tỷ, sau khi mua nhà chỉ còn lại chưa đến 35 tỷ, trước đây anh ta đã phung phí nhiều rồi, làm sao có thể kham nổi bao nhiêu đây chứ?

Phùng Phương Huyền mở to mắt, trái tim bà ta run lên không ngừng.

Bà ta chỉ nghe nói về xe hơi sang trọng nên cũng chỉ biết vậy thôi, khi nào thì bà ta đã nhìn thấy những chiếc xe đắt tiền như vậy chứ!

Ngay cả khi bây giờ bà ta đang đeo đầy đồ trang sức trên người nhưng trước đó bà ta cũng chỉ là người bình thường, bà ta căn bản cũng không biết thế nào là sự xa xỉ thực sự.

Ngay cả Trần Ngọc Tâm cũng không nhịn được líu lưỡi, xe mấy chục triệu, quá đáng sợ rồi!

Chưa kể nhà bọn họ bây giờ còn chưa phá bỏ, cho dù có phá bỏ, bọn họ cũng không có khả năng mua được một chiếc xe như vậy.

Trước kia ở khu thương mại Kiên Thành, Cao Phong miễn phí cho cô ấy hơn 2 tỷ 4 tiền thuê nhà mỗi năm, số tiền này đối với cô ấy mà nói thì nó là con số quá khổng lồ.

Bây giờ khi cô ấy nhìn thấy chiếc xe này thì cô mới biết thế nào là sang trọng thực sự!

“Tôi nhớ chiếc xe này hình như có chức năng cảm biến.” Cao Phong kéo Trần Ngọc Tâm, rồi đẩy Trần Ngọc Tâm lên chiếc Rolls-Royce Phantom để chứng minh cho Trần Ngọc Tâm.

Chỉ nhìn thấy bàn tay của Cao Phong nhẹ nhàng chạm vào mui xe, trên mui xe đột nhiên có một logo xe hơi hình con người màu vàng kim hiện lên, trông rất đẹp mắt.

“Oa, tiên tiến như vậy sao?” Trần Ngọc Tâm sửng sốt, sau đó mở to mắt hưng phấn nói.

Trong lúc hưng phấn, Trần Ngọc Tâm theo bản năng nắm lấy tay Cao Phong nói: “Nhìn xem, Cao Phong, người này đang cười với chúng ta.”

Hai người đẹp bán hàng nhìn Cao Phong muốn nói gì đó, nhưng họ vẫn nhịn xuống không nói ra.

Dù sao thì Cao Phong này cũng đến cùng Trần Tùng Sơn, nếu Trần Tùng Sơn thực sự đủ khả năng, bọn họ không thể tùy tiện xúc phạm bọn họ.

“Anh Sơn, thế nào, anh có thích cái này không?” Người đẹp bán hàng quay sang hỏi thay vì làm phiền Cao Phong.

“Cái này…” Trần Tùng Sơn ngẩn ra, bộ dáng giàu có ban đầu lập tức biến mất.

Anh ta thực sự không đủ khả năng mua chiếc Rolls-Royce Phantom có giá hơn 29 tỷ!
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2293


Chương 2293

Nhìn thấy dáng vẻ của Trần Tùng Sơn, hai người đẹp bán hàng đã duyệt không biết bao nhiêu người nhìn nhau, sau đó không khỏi nở nụ cười.

“Anh Sơn, anh đến đây hơn nửa ngày rồi sau đó lại như thế này, anh đang muốn chơi chúng tôi sao?”

“Anh Sơn, nếu không có khả năng thì cứ nói thẳng, sao lại lãng phí thời gian của mọi người?” Hai người đẹp bán hàng chậm rãi dập tắt nụ cười ấm áp vốn có trên mặt.

Xét cho cùng, trung tâm thương mại showroom ô tô này không hơn gì một cửa hàng 4S mà nhân viên bán hàng cũng không chuyên nghiệp cho lắm.

Nhân viên bán hàng trong cửa hàng 4S sẽ chú ý đến một số ảnh hưởng, nhưng ở trung tâm thương mại showroom ô tô này, hầu như bọn họ không được đào tạo về việc chăm sóc khách hàng.

Trong mắt họ, nếu có tiền để mua một chiếc xe hơi thì người đó chính là thượng đế, còn nếu không có tiền thì tương đương với việc muốn được sử dụng máy lạnh miễn phí?

Vậy thì sẽ bị đuổi ra ngoài sớm!

“Ai nói tôi không có tiền, chỉ là tôi không thích…” Sắc mặt của Trần Tùng Sơn lập tức đỏ bừng, gân cổ nói.

“Nếu anh có tiền thì anh mua đi, tôi có thể giảm giá giúp anh.” Người đẹp bán hàng nói với Trần Tùng Sơn.

Trần Tùng Sơn nghẹn một lúc lâu, không nói được lời nào.

Để không bị mất mặt, anh ta thực sự muốn dứt khoát bỏ tiền ra mua nó.

Nhưng mà hiện tại tiền bồi thường phá dỡ của họ đã không có nhiều tiền như vậy!

Nhân viên bán hàng nói giúp anh ta giảm giá, có thể giảm được bao nhiêu chứ, cho dù là giảm giá hẳn 3 tỷ 5 cũng không phải là xe mà anh ta có thể nuốt được!

Phùng Phương Huyền vốn không coi anh ra gì lúc này cũng đàng hoàng không nói thêm cái gì, ánh mắt hung hăng vênh váo cũng đã thu lại.

Vốn là muốn đến trung tâm thương mại showroom ô tô làm một đại gia nhưng không ngờ rằng họ lại trở tay vung ra một chiếc Rolls-Royce hàng chục tỷ khiến mọi người lập tức choáng váng.

Vương Ngọc Hoa khẽ ho một tiếng, nhưng không nói thêm nữa.

“Được rồi, các vị, chúng tôi rất bận nên sẽ không cùng các người lòng vòng nữa.”

Sau khi người đẹp bán hàng nói câu này, cô ta lạnh lùng khịt mũi nói: “Thật là, làm tôi lãng phí nhiều thời gian như vậy, không có tiền thì giả bộ làm người giàu có làm gì!”

“Cô!” Trần Tùng Sơn suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.

Phùng Phương Huyền vội vàng bước tới ngăn Trần Tùng Sơn, nháy mắt với anh ta.

“Cái này, cái này, chúng ta đi xem chỗ khác đi, con không thích xe ở đây…” Trần Tùng Sơn mặt đỏ nói với Vương Ngọc Hoa.

Vốn dĩ anh ta muốn thể hiện trước mặt Vương Ngọc Hoa và Trần Ngọc Tâm, nhưng lần này tốt rồi, trực tiếp bị chiếc xe mấy chục tỷ làm mất hết mặt mũi.

Vương Ngọc Hoa khẽ gật đầu, cũng không nói lời chế giễu.

Xét cho cùng, ngay cả khi Trần Tùng Sơn không đủ tiền mua một chiếc Rolls-Royce hàng chục tỷ thì số tiền trong tay anh ta vẫn nhiều hơn của họ.

“Này, tôi nói hai người, sờ đủ chưa?” Hai người đẹp bán hàng càng nghĩ càng tức giận, quay đầu nhìn Cao Phong quát lớn.

Vốn dĩ không nói gì là muốn cho Trần Tùng Sơn mặt mũi, nhưng Trần Tùng Sơn không mua xe nổi, vậy thì bọn họ cho hai người đó mặt mũi để làm gì?

Giọng nói này không hề giảm âm lượng chút nào nên lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Trần Ngọc Tâm vừa được Cao Phong chỉ cho liền chạm vào người đàn ông màu vàng nhỏ ở đầu xe, khi nghe thấy giọng nói này, cô ấy sợ hãi như bị điện giật, lập tức thu tay lại.

“Không thể sờ sao?” Trần Ngọc Tâm có chút sợ hãi, thấp giọng hỏi Cao Phong.

“Sờ cái gì mà sờ? Chiếc xe này được lắp ráp xong cũng đã 35 tỷ, chỉ riêng logo xe hơi hình người đàn ông vàng nhỏ đã có giá hơn 800 triệu, vậy mà các người muốn sờ vào?”

Cao Phong khẽ cau mày hỏi: “Chiếc xe này để ở đây là để cho khách hàng có quyền lái thử, bây giờ đến chỗ của cô lại không được sờ thử sao?”

“Đó là để khách hàng lái thử, nhưng mà anh là khách hàng à? Giả bộ làm người giàu có lãng phí thời gian của chúng tôi, thú vị lắm sao?” Người đẹp bán hàng càng tức giận, lớn tiếng quát.

Lúc này, rất đông người vây quanh xem náo nhiệt, ít nhất là 30 người.

“Làm sao cô biết tôi không phải khách hàng?” Cao Phong lạnh nhạt hỏi.

“Cao Phong, đừng làm mất mặt nữa, đi thôi.” Trần Tùng Sơn cau mày hét lên, trong lòng cực kỳ căm hận Cao Phong.

Đến lúc nào rồi mà còn tranh cãi với người khác, muốn làm bọn họ xấu hổ hơn sao?

Vương Ngọc Hoa cũng nhíu mày, lạnh lùng nói: “Cậu chỉ là thợ sửa xe, có thể đừng làm mất mặt nữa được không? Quên đi, cứ coi như tôi không quen cậu.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2294


Chương 2294

Mà biểu hiện của Phùng Phương Huyền thậm chí còn trực tiếp hơn, bà ta lùi lại phía sau giống như là tránh khỏi thứ gì đó ghê tởm lắm, kéo dài khoảng cách với Cao Phong và Trần Ngọc Tâm.

Giống như là lúc Cao Phong xấu hổ, bà ta sợ người khác biết mình quen biết Cao Phong.

“Muốn tự làm mất mặt mình thì cũng đừng lôi chúng tôi theo.” Phùng Phương Huyền cười lạnh một tiếng.

Nhìn thấy nhiều người xung quanh vây lại, còn chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ, lúc này hai nhân viên bán hàng cũng không muốn để ý gì nữa.

“Đến, các vị khách hàng hãy giúp chúng tôi phân xử một chút đi, mấy người này từ khi vào cửa hàng đến giờ đều nói tiền không thành vấn đề, tiền không thành vấn đề… nhưng sau đó, chúng tôi giới thiệu rất nhiều mẫu cho anh ta, chiếc đầu tiên hơn 3 tỷ 5, anh ta cho rằng nó quá rẻ. Sau đó anh ta nói rằng anh ta muốn mua một chiếc tốt hơn và đổi nó nếu anh ta cảm thấy không thoải mái, chủ yếu là nó phải cao cấp.”

“Tiếp đó, chúng tôi giới thiệu Rolls-Royce cho họ, nhưng họ không có nhiều tiền như vậy. Các vị giúp tôi phân xử đi, đây không phải là kiếm chuyện chứ làm gì?”

Hai người đẹp bán hàng liên tục tố cáo Trần Tùng Sơn và những người khác.

“Nếu như vậy, thật sự là hơi quá đáng. Không có tiền mua xe cũng không thành vấn đề. Mấu chốt là anh cũng không thể phồng má giả thành người mập được.”

“Đúng như vậy đó, có tiền thì mua, không có tiền thì cứ ngắm cho đã mắt thôi, đừng có câu kéo người bán hàng để làm trễ nãi thời gian của người khác.”

“Rừng lớn thì có đủ loại chim chóc, không có tiền thì có giả mạo người giàu cỡ nào đi nữa thì cũng vẫn là người không có tiền.”

Chỉ một thoáng, một số khách hàng xung quanh cũng như bộ phận bán hàng đều chỉ chỉ trỏ trỏ.

Mấy người Cao Phong giống như là khỉ trong vườn bách thú cho mọi người xem, càng giống những chú hề trên sân khấu để chọc cười mọi người.

Mặt Trần Tùng Sơn đỏ bừng, hận không thể tìm một lỗ chui vào.

Vốn định lên mặt trước mặt Cao Phong và Trần Ngọc Tâm nhưng không ngờ tới lên mặt không được vậy mà còn bị làm cho mất mặt.

“Đi nhanh đi, nếu không chút nữa tôi sẽ gọi điện cho bảo vệ đó.” Một nhân viên bán hàng nam lập tức đi tới.

“Đụng vào chút cũng không phải là không được chứ…” Trần Ngọc Tâm có học thức cao hơn nên không chịu nổi hành vi này.

“Còn sờ một chút cũng được? Từ khi vào cửa hàng đến giờ cô đã đụng bao nhiêu chiếc xe rồi?”

“Có ít nhất ba chiếc, các người còn muốn sờ bao lâu, sơn trên đó là sơn trân châu đó có biết không? Sờ hư rồi thì phải làm sao?”

“Còn nữa, những người đến mua xe đều là những người thuộc tầng lớp thượng lưu. Liệu những người khác có còn muốn những thứ mà cô đã đụng vào không?”

Khi nhân viên bán hàng nói câu này, anh ta đột nhiên nhìn thấy Cao Phong đang đi về phía chiếc Rolls Royce Cullinan.

“Này, anh làm cái gì vậy, anh định làm gì hả?”

Nhân viên bán hàng sửng sốt, ngay lập tức hét lên.

Kết quả là, Cao Phong không ngần ngại đưa tay ra và vỗ nhẹ vào mũi xe Cullinan.

Động tác này khiến tất cả mọi người lập tức chết lặng.

Chẳng lẽ người này đã điên rồi hả?

Hay anh ta cố tình dùng cách vô liêm sỉ này để chọc tức các nhân viên của trung tâm thương mại showroom ô tô này?

“Chiếc xe này, hình như vừa rồi tôi không chạm vào, nhưng hiện tại tôi đang chạm vào rồi.”

Cao Phong nói xong, xoay người đi về phía chiếc Rolls-Royce Gust màu tím, không nói lời nào vỗ một cái thật lớn.

Cao Phong lần lượt chạm vào tổng cộng ba chiếc Rolls Royce.

“Anh làm gì vậy? Bảo vệ, kéo anh ta ra ngoài cho tôi!” Ngay lập tức nhân viên bán hàng tức giận hét lên.

Bảy tám thanh niên mặc đồng phục bảo vệ lao về phía bên này.

Ánh mắt tức giận như muốn treo cổ Cao Phong lên rồi đánh.

“Xong xong rồi, lần này Cao Phong thật sự đã tự tìm đường chết, đi nhanh thôi!”

Trần Tùng Sơn không nói lời nào đã muốn rũ bỏ quan hệ, kéo Phùng Phương Huyền chuẩn bị rời đi.

Vương Ngọc Hoa cũng đang chuẩn bị tiến lên kéo Trần Ngọc Tâm đi, Cao Phong này tự tạo rắc rồi thì phải tự mình gánh chịu đi.

“Tôi sẽ mua hết những chiếc xe mà tôi đã đụng vào! Nguyên giá.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2295


Chương 2295

Đột nhiên, một giọng nói lạnh nhạt vang lên.

“Bộp!”

Động tác chạy đến của một số nhân viên bảo vệ đột nhiên dừng lại.

Trần Tùng Sơn vốn định kéo Phùng Phương Huyền đi thì lúc này anh ta cũng đứng hình.

Các nhân viên bán hàng, bao gồm khoảng 30 người xem xung quanh cũng chết lặng ngay tại chỗ.

Cao Phong đã nói gì?

Anh mua tất cả những chiếc xe mà anh đã chạm vào?

Cho dù không nói đến mấy chiếc xe trước, chỉ riêng ba chiếc Rolls-Royce mà anh đã chạm vào đều mua hết?

Muốn đùa gì vậy?

“Anh này, trò đùa này không vui chút nào!”

Giám đốc kinh doanh của trung tâm thương mại showroom ô tô lập tức bước ra ngoài, cau mày nhìn Cao Phong.

“Ai đang đùa chứ? Quẹt thẻ đi.”

Cao Phong lười nói nhiều, trực tiếp rút thẻ tín dụng ra.

Khán giả lại sững sờ.

Chết tiệt, điều này là sự thật sao?

“Thưa anh, tôi nghĩ có thể anh đã hiểu nhầm. Chiếc xe này tên là Rolls Royce Phantom có giá là 32 tỷ, chiếc Gust cần hơn 19 tỷ, còn chiếc Cullinan cũng cần khoảng 23 tỷ. Anh có chắc là… muốn mua hết không?” Giám đốc bán hàng cau mày.

“Tôi nhắc lại lần nữa, tôi mua hết những chiếc xe mà vừa nãy tôi đụng vào!”

“Lần này, ông đã hiểu chưa?” Cao Phong liếc mắt nhìn giám đốc bán hàng nói.

Giám đốc bán hàng đã choáng váng.

Toàn bộ trung tâm thương mại showroom ô tô chìm trong im lặng.

Chưa bao giờ thấy người ta mua chiếc xe như thế này!

Sờ qua liền muốn mua toàn bộ, một lúc mua ba chiếc Rolls-Royces, muốn làm loạn sao?

“Thím ba, sao thím có thể để Ngọc Tâm tìm loại bạn trai bị thần kinh như vậy chứ?” Trần Tùng Sơn xoa xoa gò má cứng ngắc nói nhỏ.

Vương Ngọc Hoa làm sao có thể đoán ra được tình hình lúc này, cũng không tìm được từ thích hợp để trả lời.

“Mẹ, mau đứng xa ra đi. Cao Phong này muốn phồng má giả làm người mập, tránh ảnh hưởng đến chúng ta.”

Trần Tùng Sơn nhanh chóng kéo Phùng Phương Huyền, mạnh mẽ đứng xa ra, mở ra một khoảng cách xa với Cao Phong.

“Làm được không? Nếu không làm được thì tôi làm.” Cao Phong vươn tay lắc thẻ tín dụng ở đầu xe Rolls-Royce Phantom.

Giám đốc bán hàng nghiến răng nói: “Thưa anh, nếu như anh không lấy tiền ra được…”

Cao Phong đã lãng phí rất nhiều thời gian của bọn họ, nếu Cao Phong không lấy ra được tiền, cố ý đùa giỡn mà nói thì ông ta sẽ…

Hôm nay, ông ta tuyệt đối sẽ không để cho mấy người Cao Phong an toàn rời khỏi trung tâm thương mại showroom ô tô.

“Quẹt thẻ, thanh toán toàn bộ.”

“Ba chiếc Rolls-Royces, cộng thêm chiếc xe rách hơn 3 tỷ 5 ở đằng kia, đều đã đóng gói cho tôi.” Cao Phong lười nói nhiều, xua tay nói đơn giản mấy cây.

Mọi người choáng váng.

Đã nhìn thấy đóng gói đồ ăn, mua quần áo rồi đóng gói nhưng đã gặp mua xe mà đóng gói chưa?

Ngày hôm nay, xem như là đã được gặp rồi.

Tuy nhiên, còn tùy thuộc vào việc Cao Phong có thể tiêu nhiều tiền như vậy hay không.

Giám đốc bán hàng im lặng vài giây, sau đó lập tức có người mang máy quẹt thẻ tín dụng đến quẹt thẻ ngay tại chỗ.

Sau đó, ông ta tự mình tính toán giá cả 4 chiếc xe, thậm chí sau khi trừ các khoản chiết khấu khác nhau, giá 4 chiếc xe sẽ còn hơn 72 tỷ, sau đó trực tiếp nhập vào máy thẻ tín dụng.

“Bíp!”

Thẻ tín dụng của Cao Phong được đặt trong khu vực cảm ứng, sau đó giám đốc bán hàng yêu cầu Cao Phong nhập mật khẩu.

“Tít tít tít!” Cao Phong nhanh chóng nhập mật khẩu rồi đưa cho giám đốc bán hàng.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2296


Chương 2296

Giám đốc bán hàng dừng lại, đưa tay ra và nhấn xác nhận.

“Bíp! Khấu trừ thành công, số tiền khấu trừ là 82 tỷ!”

Tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy một âm thanh từ máy thẻ tín dụng.

Ngay sau đó, cả khán phòng chìm vào im lặng chết chóc.

Mẹ nó!

Thực sự, thực sự có thể trả tiền sao?

Hơn 72 tỷ?

Anh đã thực sự đóng gói tất cả bốn chiếc xe?

Tất cả mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.

Giám đốc bán hàng càng thêm run rẩy, bàn tay cầm máy quẹt thẻ tín dụng cũng không thể kiềm được mà run lẩy bẩy.

“Anh Phong, anh…” Giám đốc bán hàng run rẩy hô lên sau khi nhìn vào họ trên biên lai khấu trừ.

Hai người đẹp bán hàng lúc trước đều đang ngẩn ra, không dám nói một lời.

“Tôi là khách hàng rồi chứ?” Cao Phong nhàn nhạt hỏi, hai tay bắt chéo sau lưng.

“Tất nhiên là phải, tất nhiên là phải rồi! Anh còn là khách hàng lớn nhất của trung tâm thương mại showroom ô tô của chúng tôi!” Giám đốc bán hàng không do dự trả lời.

“Tôi có thể sờ chiếc xe này không?” Cao Phong lại hỏi.

“Được! Tuyệt đối! Cứ sờ thoải mái đi, nếu thấy xe nào không thoải mái, có thể tiến lên đạp nó, anh Phong…”

Lúc này, thái độ của giám đốc bán hàng vô cùng hèn mọn.

Phất tay một cái là có thể chi 72 triệu là người mà ông ta có thể chọc nổi sao?

“Được rồi, bây giờ cô có thể sờ được rồi.” Cao Phong quay người lại cười với Trần Ngọc Tâm.

“Em…”

Trần Ngọc Tâm nhìn vào logo người đàn ông tí hon trên chiếc Rolls-Royce không thể ra tay được.

Cao Phong này cũng quá sảng khoái đi!

Trời ạ, bỏ hơn 72 tỷ để mua xe!

Anh có bao nhiêu tiền chứ?

“Mau tới đây xin lỗi anh Phong đi!” Giám đốc bán hàng không nói một lời, dùng hai tay trả lại thẻ tín dụng sau đó quát hai người bán hàng.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, anh Phong là do chúng ta không có mắt, xin thứ lỗi…”

Hai người đẹp bán hàng thậm chí không dám do dự chút nào, họ bước nhanh tới khẩn cầu nhìn Cao Phong.

Không chỉ có khẩn cầu, thậm chí họ còn không nhịn được quang một cái mị nhãn với Cao Phong.

Cao Phong giàu có như vậy, nếu có thể quen được Cao Phong thì còn cần bán xe sao?

Nhưng Cao Phong cũng không thèm nhìn bọn họ.

Với địa vị và tầm nhìn hiện tại của mình, hai nhân viên bán hàng này thì anh căn bản cũng không để vào lòng.

Nói một cách khó nghe thì bọn họ thậm chí cũng không có tư cách khiến anh tức giận.

Vào lúc này những người xem xung quanh cũng thật thà ngậm miệng.

Người lúc trước nói Cao Phong phồng má giả làm người mập cũng đỏ bừng mặt, thậm chí cũng không dám đánh rắm.

Mà Trần Tùng Sơn cuối cùng cũng có phản ứng.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2297


Chương 2297

“Bộp!”

Trần Tùng Sơn hung hăng vỗ đùi một cái, nói: “Mẹ, thím ba, người bạn trai này của Ngọc Tâm thật đúng là giàu có!”

Phùng Phương Huyền buồn bã gật đầu, gia đình họ nhận được một số tiền bồi thường phá dỡ lớn nên bà ta vẫn nghĩ rằng bao nhiêu tiền đó cũng đủ cho gia đình họ sống cả đời.

Kết quả hôm nay bà ta đã nhìn thấy, hơn 72 tỷ đồng thì cũng chẳng qua là tiêu hao trong một ngày của Cao Phong.

Loại khoảng cách này khiến Phùng Phương Huyền, người vốn rất thích so sánh, không còn sinh ra một chút cảm giác so sánh nào nữa.

Nếu mà sự chênh lệch của bọn họ với Cao Phong là rất ngắn thì bọn họ sẽ đố kị, sẽ nghĩ cách để đuổi kịp.

Nhưng khi khoảng cách giữa Cao Phong và họ là một thế giới, tất cả những gì họ còn lại là nhìn lên rồi thán phục.

Vương Ngọc Hoa luôn bị người ta coi thường, hôm nay cũng có thể được coi là hãnh diện một lần.

Tuy nhiên, trên khuôn mặt bà ta không có một chút phấn khích nào.

“Ha ha, các người không biết chứ gì, đây là em rể của tôi!”

Trần Tùng Sơn vốn không nói gì lập tức bước tới nói với những người xung quanh: “Em rể của tôi không thiếu tiền, cậu ta chỉ thích lựa chọn cẩn thận một chút thôi, kết quả là khiến các người hiểu lầm.”

Lúc này, Trần Tùng Sơn đã hoàn toàn quên mất lúc đầu anh ta chính là người muốn kéo dài khoảng cách với Cao Phong nhất. Ngậm miệng một tiếng em rể, há miệng một tiếng em rể, gọi vô cùng thân thiết.

Cao Phong khẽ lắc đầu, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn, sau đó ngẩng đầu lên.

Cao Phong không quan tâm đến lời nói của Trần Tùng Sơn, trong khi những người xung quanh không ngừng gật đầu.

Nếu như Cao Phong không có khả năng chi trả, thì quả thực là sẽ bị đuổi đánh ra khỏi trung tâm thương mại showroom ô tô.

Nhưng bây giờ người ta đã quẹt thẻ đóng gói hết rồi, bọn họ ai dám nói gì nữa chứ?

“Anh Phong, đợi lát nữa, tôi chuẩn bị lễ giao xe cho anh.”

Giám đốc bán hàng trông rất hào hứng vì đã bán được ba chiếc Rolls-Royce cùng một lúc, điều này chưa từng xảy ra trước đây.

Chỉ một giao dịch đã lên tới hơn 72 tỷ đồng, quý này ông ta chắc chắn là quán quân về doanh số bán hàng của toàn thủ đô.

Cao Phong muốn từ chối, nhưng sau khi kiểm tra thời gian trên điện thoại, anh liền gật đầu đồng ý.

Nhìn thấy cái gật đầu của Cao Phong, giám đốc bán hàng nhanh chóng kêu người đi chuẩn bị.

Người thì trang trí xe, chuẩn bị bắn pháo hoa, trông rất sinh động.

Cao Phong và những người khác được đưa đến phòng chờ VIP, họ được phục vụ trà thơm.

Trần Tùng Sơn vô cùng giảo hoạt, một tiếng lại một tiếng em rể không ngừng kêu Cao Phong, giống như cùng Cao Phong có quan hệ rất thân thiết vậy.

Trần Ngọc Tâm thấy Cao Phong không nói, cũng không giải thích.

Dù sao người có thân phận Cao Phong sau này sẽ không có giao du với bọn họ nữa cho nên hiểu lầm thì cứ hiểu lầm thôi.

Đúng lúc để bọn họ hiểu nhầm, để sau này không vần giới thiệu đối tượng cho cô ấy nưa

“Con trai, đừng lộ liễu như vậy…” Phùng Phương Huyền kéo Trần Tùng Sơn và nhỏ giọng nhắc nhở.

Bà ta cảm thấy lúc trước bọn họ xem thường Cao Phong, nhưng mà khi Cao Phong bỏ ra 72 tỷ bây giờ lại nhiệt tình thì có phần không thích hợp.

Nhưng Trần Tùng Sơn không quan tâm chút nào.

“Mẹ, mẹ thì biết cái gì? Cao Phong mua bốn chiếc xe, làm sao anh ta có thể lái hết bốn chiếc xe chứ? Nhất định phải có một chiếc cho chúng ta.”

“Con đã nghĩ kỹ rồi, con muốn chiếc Phantom đó, ha ha.”

Trần Tùng Sơn thấp giọng nói nhỏ vào tai Phùng Phương Huyền.

Phùng Phương Huyền nghe xong thì sửng sốt, gật đầu lia lịa, cảm thấy rất có lý.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2298


Chương 2298

Một mình Cao Phong chắc chắn không thể lái vài chiếc xe một mình, phải không?

Vì thế bây giờ anh mua nhiều như vậy, chẳng lẽ là định tặng cho bọn một chiếc làm quà ra mắt sao?

Nếu không một mình anh cũng không thể lái nhiều chiếc xe như vậy!

“Đúng, đúng, vậy con cứ biểu hiện thân thiết một chút.”

Nghĩ đến đây, Phùng Phương Huyền liếc nhìn Cao Phong đang nhắm mắt nghỉ ngơi, vội vàng khuyến khích Trần Tùng Sơn.

Đương nhiên, Trần Tùng Sơn sẽ không do dự, lập tức ngồi vào bên cạnh Cao Phong nói chuyện phiếm không ngừng.

Ngược lại, đó là Trần Ngọc Tâm, người vẫn giữ im lặng suốt thời gian qua, trong lòng cô ấy có chút cảm khái.

Vương Ngọc Hoa luôn luôn không thể ngẩng đầu lên trước mặt Phùng Phương Huyền, sau chuyện hôm nay, rốt cuộc thì bà ta cũng có thể thẳng lưng rồi đúng không?

Khả năng của Cao Phong đã khiến cho người lớn như bà ta đã lấy lại mặt mũi một chút.

“Ngọc Hoa này, Ngọc Tâm thật may mắn khi tìm được người tốt như Cao Phong.” Phùng Phương Huyền cười nói.

Sự kiêu ngạo lúc đầu khi đối mặt với Vương Ngọc Hoa cũng biến mất vào lúc này.

“Cũng tạm thôi.”

Vương Ngọc Hoa nhấp một ngụm trà thơm, chép chép miệng thuận tiện đáp.

Từ vẻ ngoài của bà ta thì dường như không quan tâm lắm.

“Ngọc Hoa, bà cũng không thể nói như vậy, tốt là tốt, bà quá khiêm tốn rồi!” Lúc này Phùng Phương Huyền không keo kiệt khen ngợi Cao Phong.

Nghĩ đến việc một lúc nữa Cao Phong sẽ đưa cho bọn họ một chiếc Rolls-Royce, trong lòng càng thêm hài lòng.

“Tôi không có khiêm tốn, đây là tôi nói thật. Có rất nhiều người theo đuổi Ngọc Tâm.”

“Còn có một người nữa, không biết còn giàu hơn Cao Phong biết bao nhiêu lần.” Vương Ngọc Hoa vẻ mặt tự đắc, cũng không sợ Cao Phong nghe thấy nên nói thẳng ra.

Khi nghe thấy điều này, ngoài Cao Phong vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, Trần Ngọc Tâm, Trần Tùng Sơn và Phùng Phương Huyền đều có vẻ ngạc nhiên.

Còn có một người khác đang theo đuổi Trần Ngọc Tâm, hơn nữa có nhiều tiền hơn Cao Phong?

Đùa tôi à?

Ngay cả Trần Ngọc Tâm cũng không biết vấn đề này.

“Ngọc Hoa, không thể nào, Cao Phong có thể tùy tiện tiêu hơn 72 tỷ.” Phùng Phương Huyền sửng sốt hai giây, sau đó nói.

Vương Ngọc Hoa khẽ cong môi cười nói: “Hơn 72 tỷ? Trong tay người đó, mỗi ngày lãi suất ngân hàng hơn 72 tỷ.”

Nghe được mấy lời nói khoác không biết ngượng của Vương Ngọc Hoa, Phùng Phương Huyền lập tức sững sờ, Trần Tùng Sơn vô cùng khiếp sợ, còn Trần Ngọc Tâm thì mờ mịt.”

“Mẹ, mẹ…” Trần Ngọc Tâm vừa muốn hỏi.

Nhưng Vương Ngọc Hoa trực tiếp xua tay nói: “Được, được, không nói không nói nữa.”

Nói xong, Vương Ngọc Hoa một lần nữa cúi đầu thỏa mãn uống trà thơm.

Lúc này, bà ta có chút không kiểm soát được.

Phùng Phương Huyền mặc dù rất tò mò nhưng cũng không hỏi nhiều.

Trên thực tế, bà ta lại càng cảm thấy Vương Ngọc Hoa đang nhân cơ hội để khoe khoang.

Gửi tiền lãi 72 tỷ một ngày?

Điều này là không thể!

Về phần Trần Tùng Sơn, anh ta nghĩ, mặc kệ người mà Vương Ngọc Hoa nói có tồn tại hay không, anh ta cũng sẽ phải dỗ Cao Phong để anh cho anh ta một chiếc xe.

Rolls-Royce hàng chục tỷ đồng, lái loại xe này đi đón gái, chẳng phải là rất có mặt mũi sao?

Trần Tùng Sơn càng nghĩ càng thấy đắc ý, hận không thể gọi Cao Phong là anh trai.

Tuy nhiên, Cao Phong không hề phản ứng với anh ta, bất kể anh ta nói gì, biểu cảm của anh vẫn không có gì thay đổi, anh cứ nhắm mắt nghỉ ngơi như thế.

Có vẻ như không muốn cho Trần Tùng Sơn một chút mặt mũi nào.

Tuy nhiên, dựa trên những việc làm trước đây của Trần Tùng Sơn, Cao Phong hoàn toàn không cần cho anh ta thể diện.

“Anh Phong, lễ giao xe đã xong, bây giờ anh muốn tôi làm thủ tục cho anh luôn không?”

Ngay sau đó, giám đốc bán hàng đã đích thân đến phòng nghỉ ngơi và lịch sự nói chuyện với Cao Phong.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2299


Chương 2299

“Không, tôi sẽ tự làm các thủ tục đó. Chỉ cần đặt các giấy tờ liên quan ở trên xe là được.”

Cao Phong nhẹ giọng nói, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

Với thực lực của ba gia tộc nhỏ kia, có lẽ không địch lại được nhà họ Phạm, nhưng mà chuyện nhỏ nhặt như làm thủ tục mua xe cũng chẳng phải là chuyện gì to tác cả.

Ngay cả khi Cao Phong không có các loại giấy tờ mà nghênh ngang lái ở thủ đô thì điều đó cũng không thành vấn đề gì cả.

Thấy Cao Phong đứng dậy, đám người Trần Tùng Sơn cũng vội vàng đi theo, đàng hoàng đứng một bên.

Lúc đến thì Trần Tùng Sơn đi trước nhất, đi trên đường đều vênh váo ngẩng cao đầu, ưỡn ngực.

Nhưng bây giờ, phía trước là Cao Phong và Trần Ngọc Tâm, còn hai mẹ Trần Tùng Sơn thì đều phải thành thật đứng sau lưng.

Tuy nhiên, bây giờ Trần Tùng Sơn không hề biểu hiện ra vẻ không vui.

Nghĩ đến việc lát nữa có thể lái chiếc Rolls Royce gần 35 tỷ triệu, Trần Tùng Sơn phấn khích xoa xoa lòng bàn tay.

Lúc này ngoài cổng trung tâm thương mại showroom ô tô rất sôi động.

Ba chiếc Rolls-Royce, cùng một chiếc BMW màu trắng xếp thành hàng dài.

Rolls-Royce Phantom màu xanh đậm, Rolls-Royce Gust màu tím chói lọi và Rolls-Royce Cullinan màu đỏ nham thạch.

Một chiếc BMW trắng tinh đậu ở phía xa, bốn chiếc xe bốn màu đặt đối nhau, trông rất đẹp mắt.

Lúc này, bốn chiếc xe đều đã được làm sạch sẽ, có thể phản chiếu bóng người.

Và tất cả chúng đều được bao phủ bởi những bông hoa lớn màu đỏ, thậm chí còn tăng thêm mấy phần vui mừng.

Và bên ngoài trung tâm thương mại showroom ô tô, vô số người cũng vây quanh theo dõi.

Đã từng chứng kiến rất nhiều buổi lễ giao xe, nhưng lễ giao xe Rolls-Royce này chắc chắn là rất hiếm!

Quan trọng hơn nữa, lễ giao xe này bao gồm ba chiếc Rolls-Royce, cộng với một chiếc BMW trị giá hàng chục tỷ, nhìn vô cùng bắt mắt.

Trong khoảng thời gian ngắn, không dưới hai trăm người vây quanh bên ngoài trung tâm thương mại showroom ô tô, rất nhiều người dùng điện thoại di động chụp ảnh.

“Ông đang muốn lợi dụng tôi để chạy quảng cáo?” Ánh mắt Cao Phong đầy vẻ nghiền ngẫm nhìn giám đốc bán hàng.

Giám đốc bán hàng nghe vậy thì ngượng ngùng mỉm cười, nhưng ông ta không dám dùng từ ngữ khác để biện minh.

Dù sao thì kiểu chi tiêu mạnh tay này chắc chắn có thể mang lại rất nhiều tiếng vang cho trung tâm thương mại showroom ô tô của họ!

“Anh Phong, anh đừng lo, hôm nay 72 tỷ tiền anh mua xe, tôi sẽ giảm cho anh 3 tỷ 5, số tiền này coi như là chi phí quảng cáo, thế nào?”

Giám đốc bán hàng cũng rất biết cách làm người, lập tức lấy ra một thẻ ngân hàng, hình như đã chuẩn bị trước.

Cao Phong không chút khách sáo, vươn tay nhận thẻ ngân hàng.

3 tỷ 5 cũng là tiền.

“Nào, chào mừng anh Phong, chúc mừng anh Phong!”

Sau khi kết thúc câu chuyện nhỏ này, giám đốc bán hàng vội vã đi đến phía trước rồi hô lên.

“Bộp bộp bộp!”

Trong tích tắc, tiếng vỗ tay như sấm vang lên.

Mọi người định thần nhìn lại thì thấy có rất nhiều người đứng hai bên lối vào của trung tâm thương mại showroom ô tô.

Nhân viên nam đứng một hàng và nhân viên nữ đứng một hàng.

Các nhân viên nam đều mặc vest, đi giày da bóng loáng.

Các nhân viên nữ đều mặc vest chuyên nghiệp, đi tất đen và giày cao gót.

Có không dưới hai mươi nam nữ đứng ở một bên, tất cả đều vỗ tay chúc mừng Cao Phong.

Cao Phong lúc này giống như một vị hoàng đế đang du ngoạn, nhận lấy muôn vàng sự chú ý của mọi người.

Khi Cao Phong bước xuống bậc thềm, tiếng vỗ tay càng ngày càng nhiệt liệt, các người đẹp bán hàng đều nhìn Cao Phong với ánh mắt sáng ngời.

Đám người Trần Tùng Sơn đi theo Cao Phong, cả người đều tràn đầy ánh hào quang, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo.
 
Back
Top Bottom