Ngôn Tình Rể Quý Rể Hiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2640


Chương 2640

Nghe được Diệp Thiên Long nói như vậy, tất cả mọi người lại càng vô cùng khiếp sợ.

Diệp Thiên Long vậy mà lại, ban đầu ông ta vậy mà lại muốn gả con gái của chính mình cho Cao Phong?

Chao ôi!

Vô số người đều tiếp tục hít phải một luồng khí lạnh buốt.

Nếu như làm con rể của nhà họ Diệp, đó sẽ là vinh dự và hào quang đến bậc nào?

Mà một cơ hội lớn tốt đến như vậy, Cao Phong lại nói ném là ném, chính là vì Kim Tuyết Mai?

Hai con ngươi đẹp đẽ của Kim Tuyết Mai trợn to, trong lòng rốt cuộc hiểu rõ, vì sao Cao Phong một mực không chấp nhận Phạm Thanh Nhiên.

Vì Kim Tuyết Mai, ngay cả quyền thế của nhà họ Diệp mà Cao Phong cũng đều có thể không muốn, vậy thì tại sao lại sẽ quan tâm đến một nhà họ Phạm bé nhỏ?

“Đúng vậy!” Cao Phong nghiến răng trả lời.

Diệp Thiên Long vẫn chắp hai tay sau lưng, khóe miệng hơi cong lên, cất giọng nghiêm túc nói: “Vậy cậu có biết, Kim Tuyết Mai có thân phận gì hay không?”

“Cô ấy là người vợ cùng trải khó khăn với tôi!” Cao Phong không chút do dự trả lời, hơn nữa còn dùng giọng điệu nghiêm túc để bổ sung, nói: “Người vợ sống chết không bỏ, khó khăn không rời!”

“Ha ha! Được!”

“Hôm nay, Diệp Thiên Long tôi sẽ nói cho cậu biết một thân phận khác của con bé.” Diệp Thiên Long ha ha cười to, vốn là cố ý giả bộ nghiêm túc, lúc này đã hoàn toàn tan rã.

Thay vào đó, là dáng vẻ vô cùng vui mừng và yên tâm.

“Cái gì?”

Cao Phong và Kim Tuyết Mai đều đồng thời ngẩng đầu lên, nhìn về phía Diệp Thiên Long.

Không chỉ là hai người bọn họ, bao gồm cả Phạm Thanh Nhiên, cùng với đám người Lâm Vạn Quân, còn có vô số người đang có mặt ở nơi này cũng đều ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Thiên Long.

Kim Tuyết Mai còn có thân phận gì khác nữa.

“Tôi, Diệp Thiên Long, Trung tướng hai sao, gia chủ đương thời của nhà họ Diệp ở Thủ đô.”

“Mà một thân phận khác của Kim Tuyết Mai, chính là con gái, của Diệp Thiên Long tôi!”

“Con gái, của tôi!”

Một phen lời nói này của Diệp Thiên Long vừa mới nói ra, giống như là đã phá trời cao, kinh động lòng người, trong nháy mắt, tất cả mọi người đều ngây ngẩn.

Một viên đá nhỏ k*ch th*ch ra hàng nghìn lớp sóng lăn tăn, một câu nói sau cùng kia của Diệp Thiên Long lại giống như là tiếng nổ trên nền đất bằng phẳng vậy, vang vọng trong khắp lỗ tai của tất cả mọi người.

Toàn bộ hiện trường, yên tĩnh như chết.

“Trung tướng Long…” Trọng Dương Bình bỗng nhiên trợn to hai mắt, trên mặt tràn đầy sợ hãi.

Mà Diệp Thiên Long dửng dưng chắp hai tay ở sau lưng, một phen nói ra, sau đó đứng ở trên cao nhìn xuống tất cả mọi người.

Bất kỳ người nào có tiếp xúc với ánh mắt sắc bén kia của Diệp Thiên Long cũng đều không nhịn được mà mà cúi đầu.

Căn bản là không dám đối mặt với Diệp Thiên Long.

Chỉ có Cao Phong, Kim Tuyết Mai, còn có Phạm Thanh Nhiên, đều trợn to hai mắt, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Diệp Thiên Long.

Bọn họ căn bản không nghĩ ra, hành động này của Diệp Thiên Long là muốn nổi lên cơn điên khùng gì!

Kim Tuyết Mai, là con gái của ông ta?

Đây chẳng phải là nói, Kim Tuyết Mai chính là cô chủ lá ngọc cành vàng của nhà họ Diệp ở Thủ đô hay sao?

Trong lúc nhất thời, ai cũng đều không có cách nào tiếp nhận được chuyện này.

Mà trừ ba người Cao Phong ra, ánh mắt của những người khác thì đều đồng loạt nhìn về phía Kim Tuyết Mai.

Cho tới bây giờ bọn họ mới biết, thì ra thân phận của Kim Tuyết Mai lại kinh khủng tới như vậy.

Nếu như Diệp Thiên Long không phải là đang nói đùa, vậy thì thân phận của Kim Tuyết Mai sẽ tuyệt đối được coi là, xứng đáng không thẹn với danh xưng, công chúa của Việt Nam!

Còn Cao Phong thì sẽ chính là một sự tồn tại giống như là phò mã rồi!

“Ông trời trời của tôi ơi, công chúa của nhà họ Diệp, cái danh xưng này nghe mới thật sự là trâu bò đấy có phải không?”

“Nào chỉ là trâu bò, Phạm Thanh Nhiên cái gì đó, ở trước mặt của Kim Tuyết Mai thì ngay cả tư cách xách giày giày cũng hoàn toàn không có!”

“Ôi chao! Nhớ lại một chút, ngay mới vừa rồi, Phạm Thanh Nhiên còn nói Kim Tuyết Mai có thân phận hèn mọn, thật sự là không nghĩ đến, thật sự là không nghĩ đến…”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2641


Chương 2641

Đám người vây xem không ngừng lên tiếng bàn luận, từng người một dường như đều đã trở nên điên cuồng, đều không ngừng lên tiếng thán phục trong một khoảnh khắc này.

Mỗi một người, đều trố mắt nghẹn họng, trong lòng cũng chấn động vô cùng.

Mà trong đầu của Cao Phong cũng là một chuỗi những sự mơ hồ giống như vậy.

Anh không cảm thấy, dựa vào thân phận hiện tại của Diệp Thiên Long, ông ta sẽ đặc biệt ăn mặc trang nghiêm, sau đó dẫn người chạy đến Thành phố Hà Nội này chỉ là vì muốn nói đùa với tất cả mọi người.

Vậy nói rõ, Diệp Thiên Long đang nói đúng thật sự?

Nếu là như vậy…

Hình như là có rất nhiều chuyện cũng đã có thể được giải thích thông suốt…

Bao gồm cả việc mình đã âm thầm lấy được sự trợ giúp đối với tất cả những chuyện mà anh làm khi còn ở Thủ đô, nhất định là Diệp Thiên Long đã ra tay!

Bây giờ suy nghĩ một chút, ngoại trừ nhà họ Diệp ra, người khác cũng không có sức mạnh to lớn đến như vậy, có thể dễ như trở bàn tay làm được những chuyện kia!

“Cao Phong, ông ta nói, ông ta nói gì?”

Đôi con ngươi xinh đẹp của Kim Tuyết Mai rưng rưng, bắt lấy bả vai của Cao Phong hỏi.

“Ông ta nói, em là con gái của ông ta…” Cao Phong giật mình tỉnh lại, nhỏ giọng nói.

“Không, em không phải…” Kim Tuyết Mai chậm rãi lắc đầu, lẩm bẩm: “Cha của em là Kim Ngọc Hải, em chỉ có một người cha, đó chính là Kim Ngọc Hải…”

“Em không quen biết với Diệp Thiên Long nào hết, cũng không biết được nhà họ Diệp ở Thủ đô là cái gì…”

Kim Tuyết Mai hoàn toàn không thể tiếp nhận được chuyện này, cô vẫn cho là, bản thân mình chính là con gái ruột của Kiều Thu Vân và Kim Ngọc Hải.

Mặc dù Cao Phong biết cô không phải là con gái ruột của Kim Ngọc Hải, nhưng mà cho tới tận bây giờ, anh cũng chưa từng nói chuyện này với cô.

Lúc này bỗng nhiên nhảy ra một người, nói là cha ruột của nàng, điều này sao có thể?

Đánh chết cô, cô cũng sẽ không chấp nhận.

“Chú Long, chuyện đùa này không hề buồn cười một chút nào, cô ta tên là Kim Tuyết Mai, là con gái nhà họ Kim ở Hà Nội.”

“Thân phận của cô ta chẳng qua cũng chỉ là con cháu của một dòng họ thường thường bậc trung mà thôi, cha của cô ta tên là Kim Ngọc Hải, mẹ của cô ta tên là Kiều Thu Vân.”

“Chú Long, trước giờ chú chưa từng đi tới Thành phố Hà Nội có đúng hay không, làm sao có thể, điều này sao có thể!”

Phạm Thanh Nhiên đột nhiên hét lên, trên mặt đang tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, cũng không dám tin.

Cho tới nay, điều duy nhất mà cô ta có thể lấy ra để diệu võ dương oai ở trước mặt của Kim Tuyết Mai, chính là thân phận cô chủ cao quý của nhà họ Phạm.

Bối cảnh thâm sâu kia của nhà họ Phạm đã cung cấp cho cô ta đầy đủ tự tin.

Đừng nói Kim Tuyết Mai chẳng qua chỉ là con gái của một dòng họ ở một Thành phố nhỏ bé xa xôi, cho dù là có mạnh thêm một chút nữa thì Phạm Thanh Nhiên cũng không để ý chút nào.

Bởi vì nhà họ Phạm ở Thủ đô, ngoại trừ nhà họ Diệp ra thì không sợ ai nữa.

Cho dù là đối mặt với một dòng họ cùng là dòng họ lớn của Thủ đô giống như là nhà họ Đặng, nhà họ Phạm cũng là không cần phải nhượng bộ nhiều.

Thứ sợ hãi duy nhất, chính là Nhà họ Diệp ở Thủ đô.

Mà cố tình sao, Kim Tuyết Mai là con gái của Diệp Thiên Long, điều này chẳng lẽ không đủ hoang đường sao?

Đánh chết Phạm Thanh Nhiên, cô ta cũng không muốn chấp nhận sự thật này.

“Chú nói đùa, nhất định là chú đang nói đùa.” Phạm Thanh Nhiên vẫn còn không ngừng tự lẩm bẩm.

“Tôi…” Diệp Thiên Long khẽ cau mày, vừa mới muốn nói lời.

“Đúng vậy, Trung tướng Long chỉ đang nói đùa với mọi người thôi, mọi người đừng coi là thật.”

Trọng Dương Bình cướp trước một bước, khẽ mỉm cười với tất cả mọi người rồi nói.

“Dương Bình?” Lúc này, sắc mặt của Diệp Thiên Long bỗng nhiên trở nên nặng nề hơn một chút.

“Trung tướng Long!” Trọng Dương Bình đột nhiên xoay người, nhỏ giọng nói: “Bây giờ nghiệp lớn của Cao Phong chưa thành, ông như vậy, không phải sẽ đẩy cô chủ đến đỉnh đầu sóng ngọn gió hay sao?”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2642


Chương 2642

Một câu nói này của Trọng Dương Bình cuối cùng cũng đã khiến cho Diệp Thiên Long hơi tỉnh táo lại một chút.

Mới vừa rồi là cảm xúc điều khiển, cho nên mới có thể không khống chế được bản thân, nói thẳng ra chuyện này.

Nhưng trải qua sự nhắc nhở vừa rồi của Trọng Dương Bình, Diệp Thiên Long cũng đã bắt đầu phản ứng được lại.

Cha và con gái nhận nhau, chuyện này rất đơn giản.

Nhưng mà điều khó khăn là, chuyện này lại mang tới hậu quả.

Đương nhiên là Diệp Thiên Long sẽ không sợ bất cứ điều gì, nhưng mà, ông ta sợ Kim Tuyết Mai sẽ bị những người có tâm tư khác làm tổn thương!

“Hầy.”

Diệp Thiên Long thở dài một tiếng, sau đó vẫn dứt khoát bước xuống khỏi máy bay, đi về phía Kim Tuyết Mai.

“Chú Bình, chú Long đang nói đùa thôi có đúng hay không?”

Bỗng nhiên, trong ánh mắt của Phạm Thanh Nhiên lại lần nữa lóe lên hào quang.

Mà những người khác cũng trừng to hai mắt mà nhìn Trọng Dương Bình.

“Đúng vậy, Trung tướng Long đang nói đùa thôi.” Trọng Dương Bình gật đầu một cái.

“Ha ha ha! ha ha ha! Kim Tuyết Mai, cô thật là buồn cười đấy!”

“Thiếu chút nữa tôi còn cho rằng, cô thật sự là con gái của chú Long nữa đấy, mới vừa rồi chắc là cô cũng vô cùng vui mừng có đúng hay không?”

“Cho là mình có thể thăng quan tiến chức nhanh chóng, cho là mình có thể bay lên đầu cành làm phượng hoàng rồi có đúng không?”

“Đáng tiếc, chẳng qua chỉ là chú Long đang trêu chọc, lấy cô làm trò cười mà thôi, chỉ bằng cái thân phận hèn mọn cùng bối cảnh trong nhà họ Kim kia của cô mà cũng muốn leo lên cành cao nhà họ Diệp?”

Lúc này, Phạm Thanh Nhiên không nhịn được mà ha ha cười to, mặt đầy giễu cợt nhìn Kim Tuyết Mai.

Mà Kim Tuyết Mai căn bản không giống như Phạm Thanh Nhiên nói, không hề có chút vui mừng nào.

Trong lòng của cô, ngoại trừ căng thẳng và thấp thỏm ra, chỉ còn lại ý nghĩ, không muốn chấp nhận chuyện này mà thôi.

“Càn rỡ! Vả miệng!”

Diệp Thiên Long đột nhiên dừng chân lại, quát lên một tiếng tức giận.

“Bốp!”

Tiếng nói rơi xuống, âm thanh vỗ tay lại nối tiếp vang lên.

Một cái tát này của Trọng Dương Bình hung hăng vỗ lên trên mặt của Phạm Thanh Nhiên.

Phạm Thanh Nhiên bị đánh không ngừng lùi về phía sau, lịch bịch một tiếng rồi té ngã trên đất, lúc này, thân thể đang lảo đảo mới dừng lại.

Nhưng mà, gần hai trăm người bên trong thể chế nhà nước kia lại không có bất kỳ một ai dám lên tiếng nói chuyện.

Bọn họ dám quản Cao Phong, nhưng lại tuyệt đối không dám Quản Trọng Dương Bình!

Nói cách khác, dựa vào địa vị của bọn họ, cũng không có tư cách để can thiệp vào hành động của Trọng Dương Bình.

“Đúng thật là đã ăn gan hùm mật gấu mà, mặc dù Kim Tuyết Mai không phải là con gái ruột của Trung tướng Long.”

“Nhưng mà năm đó, Trung tướng Long và cha ruột của cô Tuyết Mai chính là bạn bè sống chết có nhau ở trên chiến trường.”

“Cha của cô Tuyết Mai cũng là vì đỡ đạn thay cho Trung tướng Long, cho nên mới mất đi sinh mạng, ban đầu, cha của cô Tuyết Mai đã gửi gắm cô Tuyết Mai lại cho Trung tướng Long.”

“Trung tướng Long tìm nhiều năm, vẫn luôn tìm tung tích của cô Tuyết Mai.”

“Phần cảm tình này, tuy không phải là con gái ruột thịt, nhưng lại còn hơn cả con gái ruột thịt.”

“Ai dám làm nhục cô ấy, chính là đang làm nhục Trung tướng Long, cũng chính là đang vũ nhục nhà họ Diệp!”

Trọng Dương Bình nói ra những lời này, lần nữa khiến mọi người rung động tột đỉnh.

Thì ra, là mối quan hệ như thế này…

Mặc dù vẫn vô cùng dọa người như cũ, nhưng dầu gì cũng đã khiến cho người ta dễ dàng chấp nhận hơn một chút.

Mà cả người Phạm Thanh Nhiên lại giống như là bị điện giật, lại cũng không nói ra được nửa chữ.

Lần này, thân phận của Kim Tuyết Mai đã được chắc chắn.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2643


Chương 2643

Mặc dù cô không phải là con gái ruột của Diệp Thiên Long, nhưng cũng là con gái của chiến hữu ngày xưa của Diệp Thiên Long.

Thứ tình cảm này cũng ngang hàng với con gái của nhà họ Diệp!

Mọi người thán phục không thôi, có được mối quan hệ như thế này với nhà họ Diệp rồi, sau này địa vị của Kim Tuyết Mai nhất định cũng sẽ tăng vọt!

Mà Cao Phong thì là khẽ cau mày, ánh mắt cũng nhẹ nhàng nheo lại, quan sát Diệp Thiên Long, sau đó lại nhìn về phía Kim Tuyết Mai, khóe miệng co giật, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì nhiều.

“Con… Cô bé, Tuyết Mai à…”

Diệp Thiên Long trước giờ vẫn luôn giữ vững hình tượng điềm tĩnh, lúc này ở trước mặt của Kim Tuyết Mai vậy mà lại lắp ba lắp bắp, biểu cảm trên mặt cũng rất là phức tạp.

Có lúng túng, có thấp thỏm, có áy náy, còn có căng thẳng và lo lắng…

Mà Kim Tuyết Mai thì lại nắm chặt lấy cánh tay của Cao Phong, núp ở phía sau lưng của Cao Phong, vô cùng khiếp sợ mà nhìn Diệp Thiên Long.

Trong lòng của cô có một loại cảm giác, cảm thấy người trước mắt này thật quen thuộc, thật quen thuộc, bản thân mình hẳn là nên đi theo ông ta làm quen, tiếp xúc một chút.

Nhưng mà từ thực tế mà nói, đây là lần đầu tiên cô gặp mặt Diệp Thiên Long, nói là người xa lạ cũng không quá đáng.

Cho nên, trên căn bản, cô không muốn nói quá nhiều với Diệp Thiên Long, chỉ muốn núp ở phía sau lưng của Cao Phong.

“Tuyết Mai, cháu tới đây, để cho chú nhìn xem cháu một chút có được không?”

Diệp Thiên Long chậm rãi xòe bàn tay ra, trong mắt tràn đầy khát vọng, lại cũng hàm chứa vô số sự dịu dàng.

“Tôi không muốn…”

Kim Tuyết Mai lần nữa đi trốn sâu vào phía sau lưng của Cao Phong, sau đó lại càng cúi thấp đầu xuống thêm một chút.

Ánh mắt của Diệp Thiên Long có chút ảm đạm, nhìn bàn tay nhỏ của Kim Tuyết Mai, lúc này hai bàn tay kia đang nắm thật chặt lấy cánh tay của Cao Phong.

Tựa như cả thế giới này cũng chỉ có một mình Cao Phong mới có thể khiến cho cô cảm thấy tin tưởng, chỉ có một mình Cao Phong mới có thể cho cô cảm giác an toàn vậy.

“Hầy…”

Diệp Thiên Long thở dài một tiếng, cũng không tức giận, mà chỉ vô cùng tự trách.

Hơn hai mươi năm chính mình mới đi đến gặp Kim Tuyết Mai một lần, vậy thì ông ta lại có tư cách gì, để khiến cho cô đứng ở trước mặt mình chứ?

Nhưng mà, đó cũng là đã từng.

Bắt đầu từ bây giờ, Diệp Thiên Long sẽ dùng hết khả năng để đền bù những gì mà ông ta còn thiếu cô năm đó.

Nhưng mà, trước khi Cao Phong chưa đánh hạ được Thành phố Đà Nẵng, tạm thời ông ta cũng vẫn chưa thể làm gì quá lộ liễu.

“Tuyết Mai, năm đó chú và… Cha của cháu, là chiến hữu cùng vào sống ra chết!”

“Ông ấy đã từng đã cứu mạng của chú, lại còn bởi vì chú mà chết, trước khi lâm chung ông ấy đã dặn dò chú một chuyện, bảo là muốn chú tìm được con gái của ông ấy, chăm sóc cho con bé nhiều hơn một chút.”

“Sau khi chú từ quân đội trở về, chú đã tìm rất nhiều năm nhưng cũng vẫn không tìm được cháu.”

“Hôm nay, rốt cuộc là đã tìm được, như vậy bắt đầu từ hôm nay, chú cũng sẽ coi cháu là con gái của chú.”

“Cháu, chính là con gái của Diệp Thiên Long chú, nếu như ai dám bắt nạt cháu, mắng cháu, vậy thì cũng chính là đang bắt nạt nhà họ Diệp chúng ta.”

“Chú cũng sẽ đảm bảo rằng, trong lãnh thổ Việt Nam này sẽ không có chỗ chôn thây của kẻ đó!”

Diệp Thiên Long hừ lạnh một tiếng, khí thế mạnh mẽ trên người đồng loạt bung ra.

Lời nói này, không chỉ là đang nói với Kim Tuyết Mai, mà cũng là nói với tất cả những người đang có mặt ở nơi này.

Bao gồm những người bên trong thể chế nhà nước kia, lúc này bọn họ đều nghẹn họng không trả lời được, ngoan ngoãn và biết điều cúi thấp đầu.

Diệp Thiên Long có thân phận gì?

Trung tướng mặc Áo mãng bào, hai sao vàng cao quý!

Lại là gia chủ đương thời có quyền thế ngút trời của nhà họ Diệp ở Thủ đô.

Hai thân phận này cùng được chồng ở một nơi, cũng đã được coi là kinh khủng đến tột đỉnh.

Cho nên, Diệp Thiên Long nói ra lời này, không có bất kỳ một người nào dám đi nghi ngờ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2644


Chương 2644

Trong lòng chỉ còn sót lại sự tôn kính đối với Kim Tuyết Mai.

Từ nay về sau, ai dám bắt nạt Kim Tuyết Mai nửa điểm?

Bắt nạt Kim Tuyết Mai, đó chính là đang bắt nạt nhà họ Diệp ở Thủ đô!

Sợ rằng trên toàn mảnh đất Việt Nam này cũng không có ai có can đảm dám làm như vậy.

Mà sắc mặt của Phạm Thanh Nhiên lúc này lại xám như tro tàn, tất cả hy vọng trong lòng đều đã vỡ nát tan tành.

Lần này, thật sự là đã bị đánh bại!

Bại trận, tương đối hoàn toàn.

Diệp Thiên Long đích thân tới nơi này, chỉ vậy thôi cũng đủ để khiến cho bất kể là ai cũng đều không thể không ảm đạm cúi đầu.

Đừng nói là một Phạm Thanh Nhiên nho nhỏ, cho dù là Phạm An Quốc tự mình đi tới thì cũng phải biết điều mà cúi đầu giữ yên lặng.

Cho nên, lúc này Phạm Thanh Nhiên cũng nghẹn họng không trả lời được, rõ ràng là không dám nói nhiều.

“Cao Phong, ông ấy đang nói gì…” Giọng nói của Kim Tuyết Mai có chút run rẩy, đến cuối cùng vẫn không cách nào chấp nhận được.

“Không sao, không sao, có anh ở đây.”

Cao Phong dừng hai giây, sau đó mới đưa tay vỗ nhẹ lên trên lưng của Kim Tuyết Mai.

Sau đó nhìn về phía Diệp Thiên Long nói: “Nếu như gia chủ của nhà họ Diệp có thời gian, chúng ta, vào bên trong rồi lại nói sau?”

“Nơi này, nói chuyện cũng không được thuận tiện.”

Diệp Thiên Long gật đầu liên tục, nói: “Có thời gian, có thời gian, vào trong phòng rồi lại nói đi.”

Đùa gì vậy chứ, đối với con gái của chính mình, chắc chắn là có thời gian!

Nói xong câu nói này, Diệp Thiên Long cũng không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, lập tức xoay người, muốn đi vào bên tòa cao ốc.

“Khụ, Trung tướng Long.”

Những thành viên bên trong thể chế nhà nước đang đứng ở phía sau lưng của Phạm Thanh Nhiên kia đều vội vàng tiến lên một bước, lần nữa cất tiếng chào hỏi Diệp Thiên Long.

“À, các người tụ tập tới đây làm gì?” Sắc mặt của Diệp Thiên Long bất chợt biến đổi, nhìn vô cùng nghiêm túc.

“Chúng tôi… chúng tôi…” Gần hai trăm người, trong nháy mắt đều trở nên nghẹn họng, không trả lời được.

“Từ nay về sau, Kim Tuyết Mai chính là con gái của tôi.”

“Cho nên, Cao Phong có quan hệ như thế nào với tôi, các người hẳn là cũng đã biết được rồi đúng chứ.” Diệp Thiên Long ung dung nói.

“Trung tướng Long, chúng tôi đã biết rồi!”

“Bất kể là cậu Phong muốn đi nơi nào, bảo đảm đều sẽ là một đường thông suốt, không có trở ngại, nếu như cần giúp đỡ, bất cứ lúc nào chúng tôi cũng có thể cung cấp sự trợ giúp.”

Cả đám người nhao nhao bày tỏ thái độ, căn bản không dám có nửa điểm do dự.

Lúc này, ai do dự, thì người đó cũng sẽ bị nhớ kỹ!

Cuộc sống sau này, sợ là sẽ không tốt lắm.

Diệp Thiên Long liếc mắt nhìn mọi người một cái, sau đó nhìn về phía Phạm Thanh Nhiên.

“Chú Long, chú Long, cháu sai rồi chú Long, chú tha cho cháu, tha cho nhà họ Phạm của chúng cháu…”

Phạm Thanh Nhiên đột nhiên trợn to hai mắt, sau đó dùng khuôn mặt đầy vẻ khẩn cầu mà nhìn Diệp Thiên Long, hận không thể quỳ xuống tại chỗ để mà cầu xin sự tha thứ từ Diệp Thiên Long.

“Trung tướng Long không cần cô phải nói lời xin lỗi.” Trọng Dương Bình tiến lên một bước, chắn ở trước mặt của Diệp Thiên Long.

Lúc này, Phạm Thanh Nhiên lại sửng sốt một chút, sau đó chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Kim Tuyết Mai.

Cho dù trong lòng của cô ta cảm thấy không cam tâm, nhưng lúc này cũng không dám biểu hiện ra.

Bởi vì, nếu như khiến cho Diệp Thiên Long nổi giận, đừng nói là Phạm Thanh Nhiên, sợ là ngay cả nhà họ Phạm cũng phải chịu sự dính líu rất lớn!

“Kim Tuyết Mai, tôi sai rồi, tôi không nên xem thường cô.”

“Tôi cũng không nên phá hoại tình cảm giữa cô và Cao Phong, tất cả đều là tôi sai, cô, bỏ qua cho tôi đi!”

Nước mắt của Phạm Thanh Nhiên không ngừng chảy ra, sau đó liên tục nói lời xin lỗi với Kim Tuyết Mai.

Cho dù cô ta không muốn nói xin lỗi, nhưng mà vì nhà họ Phạm, cũng không thể không nói!

“Không, không sao…” Kim Tuyết Mai cầm lấy bàn tay của Cao Phong, sau đó lắc đầu một cái nói.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2645


Chương 2645

Trong lòng của Diệp Thiên Long thầm than thở nhẹ một tiếng, Kim Tuyết Mai, cũng hiền lành đến như vậy sao?

Tích cách này thật sự là giống y như đúc với mẹ của con bé.

Bất kể người khác đã từng mang đến cho cô ấy biết bao nhiêu tổn thương thật lớn, nhưng mà chỉ cần nói ra đôi câu mềm mỏng là cô ấy cũng sẽ lập tức mềm lòng.

“Đây là lần đầu tiên.”

“Nếu có lần sau nữa, Việt Nam, sẽ không còn nhà họ Phạm nữa.”

Diệp Thiên Long bỏ lại những lời này, sau đó thẳng lưng xoay người, đi vào bên trong tòa nhà cao ốc của Công ty Bất động sản Phong Mai.

“Dạ dạ dạ…”

Phạm Thanh Nhiên không ngừng gật đầu, khuôn mặt đầy vẻ thả lỏng như được đại xá.

Cao Phong kéo bàn tay nhỏ bé của Kim Tuyết Mai, nhẹ nhàng nắm chặt, sau đó nở nụ cười, tiếp theo cũng đỡ Kim Tuyết Mai, chậm rãi đi vào bên trong tòa nhà cao ốc của Công ty Bất động sản Phong Mai.

Trọng Dương Bình dẫn theo một đội binh lính đi ở phía sau, tiến hành bảo vệ bất cứ lúc nào.

“Tất cả giải tán đi, tất cả giải tán đi!”

Long Tuấn Hạo hô lên với tất cả mọi người, sau đó cũng đi theo phía sau đám người Cao Phong.

Mặc dù đám đông quần chúng đang vây xem kia vẫn còn muốn xem kịch vui tiếp, nhưng mà cũng không dám nán lại quá lâu ở nơi này, vì vậy người người đều rối rít tản ra.

Còn về gần hai trăm người bên trong thể chế nhà nước kia, lại cũng không dám chờ đợi thêm dù chỉ là một giây một phút, rối rít mở cửa xe của chính mình ra, hối hả rời khỏi nơi này.

Thậm chí, ngay cả lá gan tiến lên chào hỏi Phạm Thanh Nhiên cũng đã tiêu biến.

Dù là trong bọn họ có rất nhiều người đều là người trực thuộc dưới quyền quản lý trực tiếp của nhà họ Phạm.

Nhưng, nếu như phải lựa chọn giữa hai nhà là nhà họ Phạm và nhà họ Diệp, như vậy thì bọn họ đều sẽ không chút do dự lựa chọn nhà họ Diệp.

Tại sao?

Bởi vì cho dù là nhà họ Phạm thì cũng phải phục tùng sự quản lý của nhà họ Diệp, những tên lâu la bé nhỏ như bọn họ thế này thì lại coi là cái gì?

Không sai.

Cho dù địa vị của bọn họ ở trong mắt những người bên cạnh là không thấp, nhưng nếu như ở trước mặt của Diệp Thiên Long, vậy thì cũng chỉ là một tên lâu la nho nhỏ mà thôi.

Sắc mặt của Phạm Thanh Nhiên trắng bệch, đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt chậm rãi xê dịch theo đám người Cao Phong.

Đánh bại!

Chính mình bình tĩnh bày ra loại thế trận và kế hoạch này, nhưng mà lại cứ loa qua như vậy mà đi đến kết thúc.

Không cam lòng, đương nhiên là có.

Nhưng mà đối mặt với nhà họ Diệp ở Thủ đô có quyền thế ngút trời như vậy, không cam lòng cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

“Hầy…”

Phạm Thanh Nhiên thở dài một tiếng, sau đó chỉ có thể ảm đạm xoay người.

Tiếp theo đây, điều mà cô ta cần phải nghĩ chính là, nên làm như thế nào, mới có thể dập tắt được lửa giận của nhà họ Diệp.

Để tránh cho Diệp Thiên Long ra tay với nhà họ Phạm.



Bên trong Công ty Bất động sản Phong Mai.

Diệp Thiên Long vốn định đơn độc đi vào bên trong phòng, nói chuyện riêng với Cao Phong và Kim Tuyết Mai một chút.

Nhưng Trọng Dương Bình lại ngăn cản mấy người bọn họ.

Diệp Thiên Long hơi suy nghĩ một chút, sau đó cũng không kiên trì nữa.

Thứ nhất là, thế cục bây giờ nhạy cảm, nói chuyện ở ngay trước mặt của mọi người có thể tránh hiềm nghi.

Thứ hai, cũng là một nguyên nhân quan trọng nhất.

Diệp Thiên Long cũng đang muốn chứng minh thân phận vô cùng không bình thường của Kim Tuyết Mai ở ngay trước mặt của tất cả các thành viên của Khối tập đoàn Đế Phong.

Tránh cho bọn họ cảm thấy Kim Tuyết Mai là phiền toái của Cao Phong, là người kéo chân sau của Cao Phong.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2646


Chương 2646

Lúc này, bên trong sảnh lớn.

Đám người Lâm Vạn Quân, cùng với một số người mà Diệp Thiên Long dẫn tới đều đang chờ ở vòng ngoài.

Mà Diệp Thiên Long và Kim Tuyết Mai còn có Cao Phong, lại đang ngồi ở vị trí bên trong.

Khoảng cách này, Diệp Thiên Long muốn cho mọi người nghe, mọi người đều sẽ có thể nghe thấy được rõ ràng.

Không muốn để cho mọi người nghe, chỉ cần hơi hạ thấp giọng, bọn họ cũng sẽ không có cách nào nghe được.

“Tuyết Mai, con có nghi ngờ gì, hoặc là có điều gì không biết, cứ hỏi!”

Diệp Thiên Long ngồi thẳng lưng, vẻ mặt ôn hòa nhìn Kim Tuyết Mai.

Cho dù là ai cũng có thể nhìn ra, thái độ của Diệp Thiên Long đối với Kim Tuyết Mai, thật sự là tương đối, tương đối tốt.

Nếu như không phải là đã biết đầu đuôi sự việc, trước đó Diệp Thiên Long đã nói rằng ông ta là chiến hữu sống chết có nhau với cha ruột của Kim Tuyết Mai, người ngoài thậm chí có thể sẽ cho rằng là, Diệp Thiên Long có ý tứ gì đó khác đối với Kim Tuyết Mai nữa đấy.

“Tôi, cha của tôi tên là Kim Ngọc Hải.” Kim Tuyết Mai sửng sốt mấy giây, sau đó vẫn nhỏ giọng nói.

“Chú biết, ông ta là cha nuôi của cháu, thật ra thì chú… Người bạn kia của chú mới là cha ruột của cháu!” Diệp Thiên Long than thở nhẹ một tiếng nói.

“Tôi… không tin…”

“Tôi chỉ có một người cha, đó chính là Kim Ngọc Hải.” Kim Tuyết Mai yên lặng mấy giây, sau đó cực kỳ kiên định nói.

“Cái này…” Cho dù trên thân Diệp Thiên Long mang chức vị cao, có thể đạt tới hàng vua chúa, nhưng lúc này, cũng nghẹn họng không trả lời được.

“Tuyết Mai, thật ra thì những điều mà gia chủ của nhà họ Diệp nói, đều là thật sự…”

Cao Phong do dự hai giây, tiếp đó vẫn đúng sự thật nói.

“Cái gì?”

Kim Tuyết Mai đột nhiên trợn to hai mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn Cao Phong.

Cô có thể không tin Diệp Thiên Long, nhưng mà Cao Phong, là người mà cô tin tưởng nhất, làm sao mà cô có thể không tin.

“Là sự thật! Trước đó anh vẫn luôn không có nói cho em biết, thật ra thì em không phải là con gái ruột của nhà họ Kim.”

“Chuyện này, cha và… thím Vân đều biết, chỉ có điều là, vốn dĩ trước đó anh nghĩ, đợi đến khi anh tìm được cha mẹ ruột giúp rồi thì mới nói cho em biết chuyện này.”

“Bởi vì coi như là bây giờ nói cho em, cũng chỉ là tăng thêm sự phiền não cho em.” Cao Phong nhẹ giọng giải thích, vừa nói vừa nắm lấy bàn tay của Kim Tuyết Mai.

Quả nhiên, Kim Tuyết Mai nghe đến chỗ này thì hai vành mắt đã có chút đỏ.

Đối với những lời của Cao Phong, chắc chắn là cô sẽ không nghi ngờ.

Cho nên trong lòng của cô lúc này đang vô cùng phức tạp, trăm loại cảm xúc đồng thời xuất hiện.

Cô vậy mà lại, không phải là con gái ruột của Kim Ngọc Hải và Kiều Thu Vân?

Cha mẹ ruột của cô, vậy mà lại là người khác.

Khó trách…

Khó trách khi mà Kim Tuyết Mai còn nhỏ, hình như là, Kiều Thu Vân đã đối xử với Kim Vũ Kiên tốt hơn một chút.

Nhưng mà Kim Ngọc Hải vẫn đối xử với hai người ngang hàng và công bằng, cho nên tới tận bây giờ Kim Tuyết Mai cũng chưa từng nghĩ tới những chuyện này.

Khó trách Kiều Thu Vân, vẫn luôn muốn đem Kim Tuyết Mai ra làm tiền đặt cược, đem Kim Tuyết Mai ra làm tiền đặt cược để di bám vào cành cao.

Cũng là bởi vì, chính mình không phải là con gái ruột thịt của bà ấy sao…

“Cao Phong, anh mau nói cho em biết tất cả những thứ này đều là giả, anh mau nói cho em biết rằng anh chỉ đang nói đùa với em thôi, có được hay không?”

Hốc mắt của Kim Tuyết Mai đỏ thắm, vẻ mặt hay giọng nói đều vô cùng yếu ớt.

Cao Phong sửng sốt mấy giây, sau đó vẫn khẽ gật đầu một cái.

Bất kể như thế nào, đã đến tình cảnh bây giờ rồi, vậy thì cũng cần phải để cho Kim Tuyết Mai tiếp nhận thực tế.

“Không phải là em đã từng hỏi anh miếng ngọc bội màu xanh da trời này đến từ đâu hay sao?”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2647


Chương 2647

“Là cha đưa cho anh, đây chính là chiếc vòng mà em đeo năm đó.” Cao Phong nhẹ nhàng lấy miếng ngọc bội màu xanh da trời đang đeo trên cổ của chính mình ra, giơ lên đến trước mặt của Kim Tuyết Mai.

“Vốn dĩ không muốn nói cho em sớm như vậy, nhưng mà bây giờ, vật có thể về với chủ cũ rồi.”

Cao Phong tách miếng ngọc màu xanh da trời và khối ngọc bội của chính mình ra, sau đó nhẹ nhàng đặt lên trên tay của Kim Tuyết Mai.

“Đây là đồ của em…” Kim Tuyết Mai cúi đầu xuống, cẩn thận nhìn.

“Đây là, vật mà năm đó mẹ ruột của em đã để lại cho em.” Cao Phong than nhẹ một tiếng nói.

“Mẹ ruột của em đã để lại cho em…” Bàn tay của Kim Tuyết Mai khẽ run lên, sau đó cẩn thận cầm lên, đặt ở trong tay quan sát.

“Đây thật ra là đồ của nhà họ Diệp, tổng cộng có hai miếng, năm đó chú từng đưa cho mẹ… Đưa cho cha của cháu một miếng, có thể là ông ấy đã giao lại cho mẹ của cháu.”

“Một miếng khác, đang ở chỗ của chú.”

Diệp Thiên Long chậm rãi đưa tay vào túi áo, cầm ra một miếng ngọc bội giống như đúc với miếng ngọc ở trong tay của Kim Tuyết Mai.

Cao Phong nhìn thấy miếng ngọc bội này thì ánh mắt cũng bất chợt trở nên hoảng hốt, trong đầu cũng bỗng nhiên xông ra rất nhiều kí ức.

Thì ra, thì ra là như vậy!

Trong lòng của anh, bỗng nhiên hiểu ra.

Ban đầu, khi mình gặp Trọng Dương Bình lần đầu, chính là ở buổi tiệc mừng thọ của ông cụ nhà Gia Cát.

Chính là bởi vì Trọng Dương Bình nhìn thấy được miếng ngọc bội kia, cho nên mới không khống chế được mà ngã xuống tại chỗ.

Sau đó, ông ta lại đơn độc hẹn Cao Phong đi ra ngoài gặp mặt, lần nữa quan sát kỹ thêm miếng ngọc bội của Cao Phong.

Về sau nữa, chính là nhà họ Ngô và nhà họ Thương ở Thủ đô có thái độ thần phục đối với mình.

Lúc ấy, thái độ thần phục của bọn họ là không giải thích được, Cao Phong cũng hoàn toàn không thể nào hiểu được.

Bây giờ nhìn lại, nhất định là do nhà họ Diệp đã hỗ trợ từ bên trong.

Cho đến việc Cao Phong giành được Khu kinh doanh Kiên Thành, mà Khu kinh doanh Kiên Thành kia ban đầu cũng là sản nghiệp của nhà họ Diệp!

Còn có sau đó, việc Diệp Thiên Long cưỡng ép tìm Trương Chấn đòi người, cùng với việc nhà họ Phạm bỗng nhiên thay đổi thái độ.

Bây giờ nghĩ lại, toàn bộ những điều này đều có quan hệ với nhà họ Diệp!

Nói cách khác, Cao Phong có thể thuận lợi đến như vậy mà đánh hạ được một mảnh giang sơn ở Thủ đô.

Cũng là bởi vì, Kim Tuyết Mai có mối quan hệ như thế này với nhà họ Diệp.

Khi đó, có phải là Diệp Thiên Long đã coi anh thành con cháu của người chiến hữu kia của ông ta hay không?

Nhưng mà, tại sao khi đó, ông ta lại không nhận lại quan hệ với mình chứ?

Hay là nói, khi đó ông ta vẫn chưa thể chắc chắn được thân phận của mình, cho nên có chút do dự?

Cao Phong thực sự là không nghĩ ra, cho nên dứt khoát không suy nghĩ thêm nữa.

Tóm lại, bây giờ hết thảy chân tướng đều đã rõ ràng.

Kim Tuyết Mai chưa bao giờ kéo chân sau của anh, ngược lại trong lúc không hay không biết, cô đã giúp cho anh giải quyết được vấn đề lớn đến như thế!

Phạm Thanh Nhiên luôn miệng nói, nhà họ Phạm là bởi vì cô ta cho nên mới đến trợ giúp Cao Phong.

Bây giờ nghĩ lại, quả thật là buồn cười biết bao.

Nếu như không có Kim Tuyết Mai, sợ rằng Cao Phong bây giờ, vẫn còn đang ở cùng Phạm An Quốc, tiếp tục chiến đấu không phải sao?

Thu hồi những cảm xúc và ý nghĩ hỗn loạn ở trong lòng lại, Cao Phong nhìn về phía Diệp Thiên Long.

Mà sau khi Diệp Thiên Long lấy miếng ngọc bội màu xanh da kia ra xong, thì lập tức nhẹ nhàng đưa tới cho Kim Tuyết Mai.

Màu sắc giống nhau, hình dáng giống nhau, ngay cả phẩm chất của loại ngọc thạch dùng để chế tạo ra thành miếng ngọc kia cũng giống nhau.

Kim Tuyết Mai sửng sốt một chút, sau đó cũng nhận lấy miếng ngọc bội ở trong tay của Diệp Thiên Long.

Cảm giác và trọng lượng của hai miếng ngọc bội này này, giống như là được đúc ra từ một khuôn vậy, không hề khác biệt một chút nào.

Kim Tuyết Mai nhẹ nhàng giơ hai miếng ngọc bội kia lên, hướng về phía đèn treo ở bên trong sảnh lớn để nhìn cho kỹ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2648


Chương 2648

Quả nhiên, ngay cả hình vẽ như ẩn như hiện ở bên trong kia, cũng đều giống nhau như đúc.

Vật này, tuyệt đối không sai được.

Bây giờ ngay cả đồ cũng đã bày ra trước mắt, cũng không thể tùy Kim Tuyết Mai tin hay không tin nữa.

“Nhưng mà tôi vẫn không, nhưng mà tôi vẫn có chút không thể chấp nhận được.”

“Làm sao lại, làm sao mà cha lại không phải là cha của tôi nữa rồi.” Kim Tuyết Mai thực sự là không nghĩ ra.

Cô gọi Kim Ngọc Hải là cha trong hơn hai mươi năm, bỗng nhiên có một ngày, có người nói cho cô rằng, Kim Ngọc Hải chẳng qua chỉ là cha nuôi của cô.

Mà cha mẹ ruột của cô lại là người khác.

Chuyện này nếu như đổi lại là ai, sợ rằng cũng đều có chút không cách nào tiếp nhận được đúng chứ?

Cho nên, biểu hiện lúc này của Kim Tuyết Mai cũng là lẽ thường với bản năng của con người.

“Tuyết Mai, chú biết trong lúc nhất thời cháu không cách nào tiếp nhận được chuyện này, nhưng, đây là sự thật.”

“Chú nghe nói, Kim Ngọc Hải quả thật là đã đối xử với cháu không tệ.”

“Cho nên chú cũng đã chuẩn bị giúp ông ấy một phen rồi, không phải là bây giờ ông ta không có chuyện gì làm sao?”

“Vị trí trong cơ quan nhà nước của Thành phố Hà Nội này, bảo ông ấy cứ tùy tiện chọn.” Thân thể của Diệp Thiên Long hơi nghiêng về phía trước, nói rất là nghiêm túc.

Chỉ có ông ta và Trọng Dương Bình hiểu rõ, hành động này của Diệp Thiên Long là đang cảm ơn ân tình của Kim Ngọc Hải.

Còn về Kiều Thu Vân, Diệp Thiên Long cũng coi như là có chút hiểu, cứ xem Cao Phong giải quyết như thế nào đi.

“Cha của tôi… Ông ấy là người như thế nào?”

Kim Tuyết Mai im lặng rất lâu, sau đó mới hỏi nhỏ.

Một câu nói này, khiến cho Diệp Thiên Long sửng sốt tại chỗ.

“Cái này…” Diệp Thiên Long lắc đầu cười khổ, cảm xúc trong lòng hỗn loạn và ngổn ngang.

“Cha của cháu, ông ấy, là người không phụ lòng Việt Nam, không phụ lòng chiến bào trên người và ngôi sao trên cầu vai, cũng không phụ lòng tất cả mọi người bên cạnh mình…”

“Nhưng mà, người duy nhất ông ấy có lỗi, chính là hai mẹ con của cháu.” Lúc Diệp Thiên Long nói những lời này, nói rất là nghiêm túc.

Vừa nói, vừa hơi ngẩng đầu lên, tựa như đang nhớ lại chuyện cũ.

Trên thực tế, ông ta chỉ là muốn ngẩng đầu lên, vì không muốn để cho bị người thấy nước mắt mà thôi.

“Có lỗi với tôi và mẹ của tôi sao…” Kim Tuyết Mai cầm hai miếng ngọc bội, như có điều suy nghĩ mà gật đầu một cái.

“Đúng vậy, thật xin lỗi cháu và mẹ của cháu, liên quan đến tung tích của mẹ cháu, chú ở bên đây cũng đang tìm.”

“Nhưng những năm gần đây, vẫn không hề có được tin tức gì, nếu như có thể tìm được, chú sẽ để cho mẹ con hai người nhận nhau.”

Diệp Thiên Long lần nữa nhìn về phía Kim Tuyết Mai, thần thái và giọng điệu đều vô cùng nghiêm túc.

“Được…” Kim Tuyết Mai không biết bây giờ mình có tâm trạng như thế nào, chỉ có thể máy móc mà gật đầu một cái.

“Nếu như cháu không ngại, sau này, chú sẽ là… Chú, là cha của cháu!”

“Bất kể cháu gặp phải khó khăn gì, đều có thể nói cho chú, chú nhất định sẽ giải quyết giúp cháu.”

“Dù là cháu có chọc thủng một lỗ trên trời cao, chú cũng sẽ thay cháu ngăn chặn tất cả tai nạn.”

Thân thể của Diệp Thiên Long lại lần nữa nghiêng về trước, rất muốn đưa tay ra, chạm đến gương mặt của Kim Tuyết Mai một lần, nhưng sau đó lại như phải chạm điện, nhanh chóng rụt trở về.

“Cảm ơn…” Kim Tuyết Mai lần nữa gật đầu.

Mà đám người Long Tuấn Hạo lúc này, trong đầu của người nào cũng đều ù lên.

“Con mẹ nó, con mẹ nó, tôi đi hút điếu thuốc trước đã, hút điếu thuốc…”

Long Tuấn Hạo lấy một điếu thuốc ra ngậm lên môi, nhưng mà bàn tay run rẩy, thật sự là đánh không ra lửa.

“Ông trời của tôi ơi! Cuối cùng vẫn là anh Phong được kiêu ngạo! Thân phận bây giờ của chị dâu Tuyết Mai, nói là công chúa của Việt Nam cũng không quá đáng hứ?” Trên mặt của Liễu Tông Trạch cũng tràn đầy vẻ ngơ ngác.

“Không quá đáng, tuyệt đối không quá đáng.” Long Tuấn Hạo gật đầu liên tục.

“Trâu bò! Lần này xem ra anh Phong thật sự là sẽ được cất cánh rồi.” Trong lòng của Liễu Tông Trạch cũng đang kịch liệt chấn động.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2649


Chương 2649

Chuyện này cũng quá kinh khủng rồi thì phải?

Nhà họ Diệp ở Thủ đô, đây chính là nhà họ Diệp ở Thủ đô đấy!

Nhà họ Diệp mạnh mẽ và quyền thế đến thế nào thì cũng đã không cần dùng ngôn ngữ để hình dung nữa.

Chỉ cần nói ra mấy chữ nhà họ Diệp ở Thủ đô cũng đã đủ để thay mặt cho rất nhiều, rất nhiều thứ rồi.

Mà có vài thành viên trong Khối tập đoàn Đế Phong thì lại đang cảm thấy vô cùng xấu hổ mà cúi đầu.

Trước đó, vào thời điểm khi mà Diệp Thiên Long còn chưa tới, có mấy người thậm chí còn có suy nghĩ, Cao Phong hẳn nên vứt bỏ Kim Tuyết Mai, chấp nhận đến với Phạm Thanh Nhiên.

Bây giờ nhìn lại, cái loại ý tưởng đó, buồn cười biết bao.

Nếu như Cao Phong thật sự làm như vậy, sợ rằng tiếp theo đây, Khối tập đoàn Đế Phong mới có thể gặp tai họa ngập đầu chân chính rồi phải không?

Diệp Thiên Long coi Kim Tuyết Mai như con gái mà đối đãi, nếu như Cao Phong vì Phạm Thanh Nhiên mà vứt bỏ con gái của Diệp Thiên Long ông ta…

Loại hậu quả đó, không dám dám suy nghĩ đến.

“Được, được rồi.”

“Thời gian cực khổ đã qua, thời gian cực khổ đã qua!”

Lâm Vạn Quân không nói quá nhiều, chẳng qua chỉ là tràn đầy vui mừng mà nhìn Cao Phong và Kim Tuyết Mai, nói ra mấy chữ này.

Không cần nói quá nhiều.

Mấy chữ thời gian cực khổ đã qua này, đã đủ để bày tỏ ra hết thảy của hết thảy mọi thứ.

“Đúng vậy, thời gian cực khổ đã qua.”

Vũ Hoàng Lê cũng không nhịn được mà phát ra một tiếng cảm khái.

Liên quan đến những chuyện mà hai người Cao Phong và Kim Tuyết Mai đã trải qua ở Thị trấn Biến Đông, thậm chí là ông ta còn biết rõ hơn so với Lâm Vạn Quân nhiều.

Càng biết rất rõ, ban đầu Kim Tuyết Mai đã phải chịu bao nhiêu khổ, chịu bao nhiêu tủi thân vì Cao Phong.

Hôm nay cuối cùng cũng đã nghênh đón được ánh sáng rạng đông, khiến cho Vũ Hoàng Lê cũng cảm thấy, đây là những gì mà Kim Tuyết Mai nên có được.

Mà cho tới nay, Cao Phong đối với Kim Tuyết Mai cũng là không rời không bỏ, chung thủy một lòng.

Cho nên, có thể bởi vì Kim Tuyết Mai mà có thể được sự trợ giúp của nhà họ Diệp, cũng là thứ Cao Phong nên có được!



“Cao Phong, em muốn, em muốn nghỉ ngơi rồi, anh có thể đưa em trở về không?”

Đầu óc của Kim Tuyết Mai bây giờ rất loạn, cô cảm thấy mình cần lẳng lặng, yên tĩnh, sau đó tiêu hóa thật tốt một chút tất cả những tin tức lấy được ngày hôm nay.

Còn về những chuyện liên quan đến cha mẹ ruột kia, Kim Tuyết Mai cũng không muốn hỏi tới quá nhiều.

Chỉ muốn nghỉ ngơi cho khỏe, sau đó mới đưa ra quyết định.

“Được, anh đưa em trở về.” Cao Phong khẽ gật đầu, sau đó kéo lấy bàn tay của Kim Tuyết Mai, nhẹ nhàng đứng lên.

Khóe miệng của Diệp Thiên Long khẽ mấp máy, nhìn về phía cái bụng nhô lên kia của Kim Tuyết Mai, siết chặt bàn tay, sau đó vẫn nhịn xuống.

“Chú Long, cháu hy vọng, chú có thể nể tình mặt mũi của cha cháu mà ra tay trợ giúp cho Cao Phong, được không?”

Trước khi đi, Kim Tuyết Mai bỗng nhiên xoay người lại, nhìn về phía Diệp Thiên Long, sau đó nói rất là nghiêm túc.

“Chú…” Diệp Thiên Long vọt thân người đứng dậy khỏi ghế, sau đó nói: “Được, chú sẽ làm như vậy.”

“Năm đó cha của cháu đã cứu mạng chú, có ơn tái tạo đối với chú, chú nhất định sẽ không dám quên.”

“Cho nên, thỉnh cầu của cháu, chú nhất định cũng sẽ làm được.”

“Diệp Thiên Long chú bảo đảm với cháu, chỉ cần chú không chết, Cao Phong ở Việt Nam, cũng sẽ vĩnh viễn không ngã xuống!”

Một phen lời nói này của Diệp Thiên Long vô cùng nghiêm túc, giống như là đang thề với Kim Tuyết Mai vậy.

“Được, cảm ơn chú.” Kim Tuyết Mai nghe vậy thì rất là vui vẻ, trên mặt lộ ra một nụ cười khẽ.

Thấy được nụ cười này của Kim Tuyết Mai, trong nháy mắt, trái tim của Diệp Thiên Long cũng trở nên mềm mại, trong lòng lại có một loại cảm giác giống như được tắm trong gió xuân vậy.

Có thể khiến cho con gái của chính mình vui vẻ, đây chính là hạnh phúc lớn nhất của Diệp Thiên Long.

“Trung tướng Long, tôi đưa Tuyết Mai trở về nghỉ ngơi trước, sau đó lại tới gặp ông.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2650


Chương 2650

“Nếu như còn có nơi nào tiếp đón không tốt, xin hãy tha lỗi.” Cao Phong cũng là mang theo vẻ áy náy nói.

“Không có sao không có sao, nên làm mà nên làm mà, đưa trở về trước đi, đưa trở về trước đi.”

Diệp Thiên Long liên tục xua tay, nói: “Tôi chờ cậu ở nơi này, tôi còn có chuyện tìm cậu.”

“Được!”

Cao Phong gật đầu một cái, sau đó lập tức chuẩn bị đưa Kim Tuyết Mai rời đi.

Mà trên miệng của Diệp Thiên Long mới vừa nói ở nơi này chờ Cao Phong, nhưng mà bước chân ở dưới chân lại không hề nghe theo sự khống chế.

Ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Kim Tuyết Mai, bước chân lại cũng chậm rãi xê dịch, lại đi theo sau lưng hai người.

Lúc này Diệp Thiên Long, giống như là người đã không còn lý trí vậy, hết thảy những thứ đang diễn ra ở xung quanh cũng không liên quan đến ông ta, ánh mắt cứ vậy mà nhìn thẳng về phía hai người, chậm rãi đi theo sau hai người.

“Trung tướng Long?” Trọng Dương Bình sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng nhỏ giọng kêu một câu.

Nhưng mà Diệp Thiên Long lại không phản ứng lại chút nào, thật sự giống như là tẩu hỏa nhập ma, hình như là không nỡ để cho hai người rời đi vậy, tiếp tục bước đi theo.

“Trung tướng Long!” Trọng Dương Bình thấy vậy thì vội vàng tiến lên, đưa tay kéo Diệp Thiên Long một chút.

“Hả?” Cuối cùng Diệp Thiên Long cũng đã kịp phản ứng lại, sau đó xua tay nói: “Tôi không sao, tôi không sao…”

“Trung tướng Long, ông thất lễ rồi, nơi này còn có nhiều người như vậy…” Trọng Dương Bình hạ thấp giọng, nhỏ tiếng nói ở bên tai của Diệp Thiên Long.

“Ừ… Tôi biết rõ.”

Diệp Thiên Long chậm rãi dừng bước chân lại, đưa mắt nhìn hai người Cao Phong đi xa.

Ông ta rất muốn cùng đi với hai người, nhìn một chút xem Kim Tuyết Mai sống ở nơi có tốt hay không, ăn đồ ăn có ngon hay không.

Nhưng mà ông ta biết, ít nhất bây giờ, vẫn không thể.

“Gia chủ nhà họ Diệp, ông uống trà đi!”

Lâm Vạn Quân bước lên trước, tự mình đưa tới một ly trà thơm.

“Ông Quân không cần khách sáo, năm đó tôi cũng từng được nghe qua uy danh của ông cụ nhà họ Cao.”

“Mà ông, chính là kiện tướng đắc lực trong những người thuộc hạ dưới trướng của ông cụ nhà họ Cao.” Diệp Thiên Long ở trước mặt của Lâm Vạn Quân cũng không hề bày ra bất kỳ dáng vẻ làm cao gì, khẽ xua tay cười nói.

Lâm Vạn Quân sửng sốt một chút, sau đó cười nói: “Gia chủ nhà họ Diệp quá khen…”

Diệp Thiên Long khẽ gật đầu, sau đó ngồi xuống hỏi: “Tôi vẫn luôn không hiểu, tại sao năm đó các người lại bỗng nhiên thu tay lại mà lùi về sau vậy chứ?”

“Nếu như các người tiếp tục phát triển, tiền đồ chắc chắn sẽ không thể lường được!”

Lâm Vạn Quân nghe vậy thì yên lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu nói: “Mọi việc có nhân thì tất sẽ có quả, gia chủ nhà họ Diệp, chuyện cũ năm xưa, không đề cập tới cũng được.”

Diệp Thiên Long gật đầu một cái, không hề tiếp tục hỏi nhiều nữa.

Ông ta muốn ở chỗ này chờ Cao Phong quay trở lại là vì còn có chuyện muốn nói với Cao Phong.



Trong đoàn xe quay trở về núi Bồng Thiên.

Cao Phong ngồi ở hàng sau, Kim Tuyết Mai cũng đang ngồi ở bên cạnh của Cao Phong, rúc vào trong ngực của Cao Phong.

“Soạt!”

Người Vệ sĩ áo đen đang ngồi lái xe ở trước mặt vô cùng có mắt nhìn, chủ động kéo tấm rèm ngăn cách hai nửa trước sau bên trong chiếc xe lại.

Cứ như vậy, hàng ghế sau đã hình thành một không gian nhỏ độc lập.

Kim Tuyết Mai rúc vào trong ngực của Cao Phong, trong tay vẫn còn đùa nghịch hai miếng ngọc bội màu xanh da trời nhỏ kia.

“Ối, Cao Phong, em quên đưa trả lại cái này cho chú Long rồi.” Kim Tuyết Mai bỗng nhiên kịp phản ứng lại, có chút ngượng ngùng nói.

“Không sao, vốn dĩ là ông ấy muốn tặng nó cho em.” Cao Phong khẽ gật đầu, cười một tiếng, sau đó vén một vài sợi tóc của Kim Tuyết Mai lên, đặt ở chóp mũi nhẹ nhàng ngửi.

“Được rồi…” Kim Tuyết Mai gật nhẹ đầu, một lần nữa ghé gương mặt mềm mại của mình lên ngực của Cao Phong.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2651


Chương 2651

“Em cảm thấy ngày hôm nay cứ giống như một giấc mơ vậy…”

Một bên Kim Tuyết Mai nói, một bên nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình nhéo một cái vào cánh tay của Cao Phong.

“A! Đau, đau!” Cao Phong cố tình làm tạo dáng rất lâu, trêu cho Kim Tuyết Mai cười ha ha mãi không dừng.

“Làm gì có đau như vậy đâu, rõ ràng em không có dùng sức mà?”

“Nhưng mà đau cũng đúng rồi, đau thì chứng minh đây không phải giấc mơ…” Kim Tuyết Mai nói một cách rất nghiêm túc.

“Cái chiêu này của em, có phải là học từ Tử Hàn phải không?” Cao Phong cố tình dùng giọng rất oán hận mà hỏi Tuyết Mai.

“Đúng rồi, đúng rồi, ha ha.” Tâm tình Kim Tuyết Mai rõ ràng không tệ, gương mặt cô luôn nở nụ cười.

“Thế nào hả, bây giờ trong lòng em đang nghĩ cái gì?” Cao Phong chủ động hỏi.

“Em…” Kim Tuyết Mai ngây người một lúc, sau đó thu lại nụ cười, nói một cách rất nghiêm túc: “Em cảm thấy mọi chuyện hư ảo quá…”

“Nhưng em cũng biết rằng đây là sự thật, nhưng trong khoảng thời gian này em vẫn có chút không có cách nào tiếp nhận được chuyện bố mẹ ruột của mình lại có người khác.”

Kim Tuyết Mai khẽ thở dài, Diệp Thiên Long nói bố của cô đã chết ở chiến trường rồi.

Nhưng mà tâm trạng của Kim Tuyết Mai cũng không buồn chút nào, cô cũng không vì vậy mà rơi nước mắt.

Bởi vì cô cũng chưa từng nhìn thấy bố, ngay cả khuôn mặt cũng chưa từng nhìn qua, đối với cô mà nói người bố này chỉ là một người tồn tại hư ảo mà thôi, càng không thể nói đến cô có tình cảm gì không.

“Vậy thì đừng nên nghĩ nhiều như vậy nữa, cũng có lẽ là ông trời cố ý sắp đặt như vậy thì sao?”

“Nếu như không phải như vậy, hai chúng ta làm sao có thể gặp nhau được chứ?” Cao Phong thổi nhẹ vào cái mũi nhỏ nhỏ của Kim Tuyết Mai.

“Đúng vậy.” Nghe xong những lời này, Kim Tuyết Mai ngây người một lúc, trong lòng càng tăng thêm vài phần vui mừng.

“Nhìn dáng vẻ của em, hình như em thực sự rất vui?” Cao Phong nhịn không được mà muốn cười.

Mấy ngày hôm nay, Kim Tuyết Mai vẫn luôn rầu rĩ không vui.

Sự tồn tại của Phạm Thanh Nhiên giống như một tảng đá lớn, cũng giống như một đám mây mù kéo dài luôn bao phủ trên đầu của Kim Tuyết Mai.

Trong hoàn cảnh này, đương nhiên Kim Tuyết Mai sẽ không vui.

Nhưng mà bây giờ Cao Phong có thể thấy được Kim Tuyết Mai thực sự đang rất vui vẻ.

“Vậy Tiểu Phong thì sao, có vui hay không?” Kim Tuyết Mai mở to đôi mắt trong veo của mình nhìn Cao Phong.

“Vẫn còn gọi anh là Tiểu Phong…” Cao Phong có chút không biết nói gì.

“Thỉnh thoảng em mới gọi một chút mà, anh nói với em đi, bây giờ anh có vui không?” Kim Tuyết Mai oán trách đập vào người Cao Phong một cái.

“Anh á, anh đương nhiên là rất vui rồi.”

Cao Phong nói lời tự đáy lòng mình.

Trở ngại từ gia đình họ Phạm đã giải quyết xong rồi.

Có sự giúp đỡ của nhà họ Diệp, khi anh đến Thành phố Đà Nẵng sẽ không bị cản trở.

Trong hoàn cảnh này, anh chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái hẳn, làm sao có thể không vui được.

“Hi hi, Tiểu Phong vui, Tuyết Mai cũng vui.” Kim Tuyết Mai cười cười, trả lời một cách rất vui vẻ.

“Em đấy!” Cao Phong búng nhẹ lên trán của Kim Tuyết Mai, rồi ôm cô thật chặt.

Thật sự anh cũng không ngờ rằng, Kim Tuyết Mai vẫn còn có quan hệ như vậy với nhà họ Diệp.

Đột nhiên anh cảm thấy, Kim Tuyết Mai giống như một nhà phê bình nhỏ, cả ngày cảm thấy bản thân không giúp được gì cho Cao Phong còn là chân vướng đường của Cao Phong.

Cũng vì chuyện này mà cô cả ngày đều rầu rĩ không vui.

Trên thực tế, trong đoạn thời gian này, sự giúp đỡ của Kim Tuyết Mai mới có thể giúp cho Cao Phong nhanh như vậy đã lấy được Ngành Công nghiệp bom tấn ở Thủ Đô.

“Thật ra, có thể giúp đỡ được anh, em cảm thấy rất vui.”

Kim Tuyết Mai ghé đầu mình vào người Cao Phong cọ hai cái, nói bằng giọng rất nghiêm túc.

“Cảm ơn em.” Cao Phong nói những lời từ tận đáy lòng.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2652


Chương 2652

Ba giờ chiều.

Cao Phong và Diệp Thiên Long đang đứng trên sân thượng của công ty bất động sản Phong Mai nhìn ngắm phong cảnh phía dưới.

Trọng Dương Bình và một nhóm vệ sĩ đang đứng ở xung quanh sân thượng để bảo vệ sự an toàn của hai người.

“Cậu Diệp, cậu phải tranh thủ thời gian.” Trọng Dương Bình nhìn thời gian một chút, nhỏ giọng nhắc nhở.

“Tôi biết rồi.” Diệp Thiên Long gật đầu.

Sau đó quay đầu lại nói với Cao Phong: “Vốn dĩ tôi nghĩ đi tìm Kim Ngọc Hải hoặc Kiều Thu Vân tự mình hỏi về hành tung cũng như chuyện liên quan đến mẹ ruột của Kim Tuyết Mai…”

“Nhưng mà, một là thời gian không đủ, hai là có một số chuyện không thể tùy tiện làm được.”

“Cho nên, chuyện này cậu giúp tôi làm, nhất định phải cố gắng hết sức, nghe ngóng thêm được nhiều thông tin.”

Diệp Thiên Long dùng ánh mắt cầu xin khi nói những lời này.

“Cậu chủ Diệp cứ yên tâm, tôi là chồng của Tuyết Mai, giúp cô ấy tìm mẹ ruột vốn dĩ là chuyện tôi nên làm.”

Cao Phong gật đầu đồng ý.

“Tốt!” Diệp Thiên Long gật gật đầu, sau đó trầm mặc hai giây nói: “Tôi vẫn còn một chuyện muốn nói với cậu.”

“Cậu chủ Diệp xin cứ nói.” Cao Phong nhẹ nhàng nói.

“Cậu không cần khách sáo gọi tôi như vậy.” Diệp Thiên Long xua tay nói.

“Vậy…mời chú Long nói.” Khả năng nghe lời đoán ý của Cao Phong không tệ, lập tức liền thay đổi cách xưng hô.

Diệp Thiên Long cũng không nói ngay lập tức, mà lấy bao thuốc bản thân hay mang theo, tự mình hút một điếu sau đó đưa sang cho Cao Phong.

Cao Phong cũng không khách khí, lấy một điếu hút.

“Đánh Đà Nẵng, cậu nắm chắc bao nhiêu phần?” Diệp Thiên Long hút một hơi thuốc hỏi.

“Mười phần!” Cao Phong không do dự đáp lại.

Diệp Thiên Long có chút kinh ngạc nhìn Cao Phong, thật không ngờ Cao Phong lại có tự tin nhiều như vậy?

“Mối hận của tôi với Cao Anh Hạo là vô cùng lớn, không chết không được.”

“Vì để phục vụ cho hành động lần này, tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi, những người bên cạnh tôi cũng chuẩn bị rất lâu rồi.”

“Cho nên lần này, nhất định phải thắng không thể bị thua, không phá gia đình họ Cao sẽ không quay về!” Giọng nói của Cao Phong rất kiên định.

Diệp Thiên Long gật đầu, sau đó nói: “Cậu nhất định phải lấy được Đà Nẵng càng nhanh càng tốt, nhất định phải giải quyết dứt điểm.”

“Chỉ có như vậy, chúng ta mới có đủ lực lượng, chỉ có như vậy…”

Những lời nói sau đó, Diệp Thiên Long vẫn chưa nói ra.

Chỉ khi lấy được thành phố Đà Nẵng, chiến đấu cùng Diệp Thiên Long, hai người họ liên kết với nhau, bất cứ ai cũng cảm thấy sợ hãi.

Đến lúc đó, Diệp Thiên Long mới có thể cùng Kim Tuyết Mai nhận nhau một cách chính đáng, anh ta muốn đón Kim Tuyết Mai trở về nhà họ Diệp lúc nào thì có thể đến đón lúc đó.

Cao Phong có chút nghi ngờ, trong chốc lát nghĩ cũng không ra, tại sao Diệp Thiên Long lại quan tâm vấn đề này như vậy.

“Cậu không hiểu đúng không? Vì thân phận của tôi có chút đặc biệt, lần này đến Thủ Đô Hà Nội, nhất định là sẽ xảy ra nhiều chuyện.”

“Cho nên, trước khi mọi chuyện xảy ra, nắm giữ lực lượng tuyệt đối là chuyện quan trọng nhất.” Diệp Thiên Long giải thích một cách mơ hồ.

Cho dù anh ta nói với ông ngoại, Kim Tuyết Mai chỉ là con của một người bạn cũ, cũng không ngăn nổi sự tra xét của những người có quan tâm.

Một khi thân phận của Kim Tuyết Mai bị điều tra ra, chỉ sợ là sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt với Kim Tuyết Mai.

Nhưng mà, chỉ cần sau khi Cao Phong lấy được Đà Nẵng, Diệp Thiên Long và Cao Phong liên kết lại, tất nhiên là cũng không cần sợ nữa.

“Chú yên tâm, tôi hiểu rồi.” Cao Phong nhẹ nhàng gật đầu.

“Vẫn còn một chuyện nữa, người tới đây lúc nãy là người của gia đình họ Diệp chúng tôi.”

“Khi bọn họ vào thành phố có gặp phải một nhóm người.”
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2653


Chương 2653

Mặc dù chất lượng làm việc rất giỏi nhưng vẫn bị anh ta phát hiện ra động tĩnh, chính vì vậy hai bên đã có xung đột với nhau. Diệp Thiên Long bắt đầu nói chuyện này.

Đột nhiên Cao Phong mở mắt to, phản ứng đầu tiên của anh là chắc không phải là vệ sĩ của khối tập đoàn Phong Hạo chứ?

Nhưng mà nghĩ kĩ lại thì chắc không phải, bởi vì nếu vệ sĩ của Phong Hạo có đến thì sẽ có người ở Thủ Đô Hà Nội đón, vốn dĩ không cần lén lút lẻn vào.

“Không phải là người trong nước mà là người nước ngoài, còn sót lại hai cái xác.”

“Có phải là kẻ thù của cậu không?” Trong mắt của Diệp Thiên Long có chút lo lắng.

“Cũng có lẽ là người của Cao Anh Hạo phái đến.” Cao Phong lạnh giọng nói, một cảm giác ớn lạnh hiện ra trong mắt anh.

Ngược lại anh muốn xem xem, Cao Anh Hạo còn có thể nhảy nhót được bao lâu.

Tối ngày hôm nay, anh sẽ triệu tập tất cả mọi người để động viên trước khi hành động.

Sau đó, ngày mai sẽ đi gặp mặt Cao Anh Hạo.

“Nhất định phải chú ý đến sự an toàn của Tuyết Mai, nếu như cậu chăm sóc không tốt thì phải nói với tôi, tôi sẽ đến chăm sóc.” Diệp Thiên Long dặn dò một cách nghiêm túc.

“Tôi hiểu rồi, chú Long yên tâm.” Cao Phong nghiêm túc gật đầu.

Diệp Thiên Long nhìn vào hai mắt của Cao Phong, có chút do dự muốn nói nhưng cuối cùng lại biến lời nói trong lòng thành hơi thở dài.

Trọng Dương Bình nhìn thời gian một chút, một lần nữa nhắc nhở Diệp Thiên Long một tiếng.

Diệp Thiên Long cũng không còn gì luyến tiếc, quay đầu nhìn về hướng Khu dân cư cao cấp Bồng Thiên, mang theo nhóm người Trọng Dương Bình nhanh chóng rời đi.

Sáu chiếc trực thăng từ từ bay lên cao, sau đó lao xuống bay về hướng Thủ Đô.

Cao Phong một mình cô đơn đứng trên sân thượng, mắt nhìn về phía sáu chiếc trực thăng đang rời khỏi.

Tận cho đến khi sáu chiếc trực thăng biến thành sáu chấm đen nhỏ, anh mới xoay người đi xuống lầu.

Trên đường đi xuống cầu thang, điện thoại đã được gọi đi.

Tám giờ tối, toàn thể được tập hợp, triệu tập động viên trước khi hành động.

Vào lúc này, Diệp Thiên Long tự mình ra tay, con đường phía trước một mảnh bình thản.

Lúc này không vào Đà Nẵng vậy thì chờ đến khi nào?

Thành phố Hà Nội lại trở nên náo nhiệt.

Diệp Thiên Long đi rồi, những người trong hệ thống cơ quan kia đi rồi, Phạm Thanh Nhiên cũng đi rồi…

Nhưng những chấn động và ảnh hưởng mà thành phố Hà Nội gánh chịu bởi chuyện xảy ra ngày hôm nay thì phải rất lâu mới có thể lắng xuống.

Giữa Kim Tuyết Mai và nhà họ Diệp ở thủ đô có mối quan hệ cực kỳ thân thiết, vững chắc.

Chuyện này giống như hồ nước vốn đang tĩnh lặng, đột nhiên có một quả bom lớn rơi xuống gây lên cơn sóng thần.

Nhà họ Diệp ở thủ đô là sự tồn tại thế nào chứ?

Diệp Thiên Long đứng đầu ba dòng họ lớn ở thủ đô, đồng thời là gia chủ đương nhiệm, còn là một vị tướng ba sao.

Không thể nói là không kh*ng b* được!

Trên khắp các đường lớn phố nhỏ, hang cùng ngõ hẻm, đâu đâu cũng bàn tán xôn xao…

Tất cả mọi người đều thảo luận quanh chủ đề thân phận của Kim Tuyết Mai, vô cùng sôi nổi.

Mặc dù Diệp Thiên Long nói Kim Tuyết Mai chỉ là người đời sau của bạn cũ của ông ta.

Nhưng Diệp Thiên Long có thể vì Kim Tuyết Mai mà tự mình mặc quân phục, đeo quân hàm ba sao trên vai, điều động sáu đội quân lái máy bay trực thăng tới thành phố Hà Nội…

Điều đó đã đủ chứng minh Diệp Thiên Long vô cùng coi trọng Kim Tuyết Mai.

Mọi người truyền tai nhau rằng, thân phận của Kim Tuyết Mai khiến tất cả mọi người đều phải ngước nhìn.

Kết quả là, có rất nhiều người đều lặng lẽ thay đổi tâm tư trong lòng.

Đặc biệt là những người trong hệ thống cơ quan của thành phố Hà Nội, sự thay đổi của họ vô cùng rõ ràng.

Lúc đầu thì quan hệ giữa họ và các thành viên trong bất động sản Phong Mai, khối tập đoàn Đế Phong cùng lắm chỉ là ngang hàng.

Nhưng bây giờ, khi bọn họ đối diện với mấy người Lâm Vạn Quân thì đều vô thức hạ thấp mình đi không ít.

Dường như, bọn họ đã tự nguyện trở thành thuộc hạ của khối tập đoàn Đế Phong.

Mỗi người trong khối tập đoàn Đế Phong đều hiểu rõ, những người này đều là nể mặt nhà họ Diệp.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2654


Chương 2654

Cũng có thể nói cách khác là họ nể mặt Kim Tuyết Mai.

Bởi vì Kim Tuyết Mai là vợ của Cao Phong, còn Cao Phong là người đứng đầu khối tập đoàn Đế Phong, vì vậy bây giờ địa vị của Cao Phong đã không thể so sánh được.

Lúc trước, dù Cao Phong có lợi hại đến đâu đi chăng nữa cùng lắm cũng chỉ được xem là một nhân vật ưu tú trong giới doanh nhân mà thôi.

Cho dù anh giàu đến nứt đố đổ vách thì có thể làm được gì?

Suy cho cùng thì anh cũng chỉ có thể làm mưa làm gió trong giới kinh doanh, chẳng thể vươn cao thêm một đẳng cấp được.

Nhưng bây giờ thì khác, có nhà họ Diệp ở thủ đô làm chỗ dựa, cùng với thân phận và năng lực của anh, đâu chỉ cao thêm một bậc?

Dưới tình huống như vậy, thêm một lần nữa, tất cả thành viên từ cao xuống thấp của khối tập đoàn Đế Phong đều kính phục Cao Phong không ngớt.

Ngay cả đối với Kim Tuyết Mai cũng chỉ có kính trọng và ngưỡng mộ, không dám xem thường chút xíu xiu nào.

Nói nể mặt cha mà kính con cũng được, hay bảo Cao Phong dựa dẫm Kim Tuyết Mai để lên cao cũng thế…

Tất cả mọi người đều thấy rõ tình cảm của Cao Phong đối với Kim Tuyết Mai.

Đây là thứ mà Cao Phong nên được nhận.

Khi khó khăn, gian khổ, hai người nương tựa nhau mà vượt qua, bây giờ đã hái được quả ngọt, đương nhiên hai vợ chồng phải cùng nhau thưởng thức.

Tóm lại, Cao Phong và Kim Tuyết Mai chính là người mà ai ai cũng phải ngước nhìn ngưỡng mộ.

Chỉ trong vòng ba năm, hai cái tên Cao Phong và Kim Tuyết Mai, gây nên náo động ở thành phố Hà Nội.

Lần thứ hai trở thành đối tượng được thảo luận trong miệng tất cả mọi người ở thành phố Hà Nội.

“Ba năm trước, chẳng ai để ý đến cuộc hôn nhân của bọn họ, chỉ cảm thấy cậu Phong là đồ bỏ đi, còn cô Tuyết Mai là kẻ ngốc.”

“Sau đó, thông qua sự cố gắng không ngừng nghỉ của mình, cậu Phong đã thay đổi cách nhìn của tất cả mọi người, hủy bỏ định kiến kẻ bỏ đi mà mọi người nghĩ về cậu ấy, song mọi người lại cảm thấy cô Tuyết Mai không xứng với cậu Phong nữa, chỉ là phiền phức, kéo chân cậu Phong mà thôi.”

“Cho tới tận ngày hôm nay, bọn họ mới hiểu ra được rằng cậu Phong là con trai cưng của trời thì cô Tuyết Mai cũng là con gái cưng của trời.”

“Bọn họ chính là cặp đôi đẹp nhất, hợp nhau nhất!” Lâm Vạn Quân bùi ngùi.

Hai vợ chồng nhà này, một người thì ngồi vững vàng trên vị trí cao nhất, sở hữu một trăm nghìn binh sĩ.

Người còn lại thì có thân phân cao ngất trời, bảo cô là công chúa của Việt Nam cũng không quá đáng!

Đây quả thực là cặp đôi được trời đất tác hợp.

Ngoại trừ hai người bọn họ trở thành một cặp thì chẳng có ai xứng đôi với họ cả.

Khắp cả thành phố Hà Nội đều tâm phục khẩu phục!

Đương nhiên là mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

Thế nên, cũng có người cảm thấy Cao Phong chỉ bám váy Kim Tuyết Mai.

Ba năm trước, Cao Phong lấy Kim Tuyết Mai, ở rể rồi ăn bám nhà họ Kim ba năm trời.

Ba năm sau, anh vẫn dựa vào Kim Tuyết Mai, ăn bám nhà họ Diệp ở thủ đô.

Thậm chí có mấy người nói xấu sau lưng, gọi Cao Phong là vua ăn bám.

Còn hai người trong cuộc là Cao Phong và Kim Tuyết Mai thì chẳng thèm quan tâm cách nhìn và lời bàn tán bên ngoài.

Giày có vừa chân hay không chỉ có chân mới biết.

Bọn họ chỉ cần hạnh phúc bên nhau là được, sống mà cứ phải để ý cách nhìn của người khác thì mệt mỏi nhường nào?

Cho dù họ đi bước nào thì cũng không thể thỏa mãn tất cả mọi người được, vì vậy, sống tốt cuộc sống của chính mình là quan trọng nhất.

Lúc này, Cao Phong đã về tới khu dân cư cao cấp Bồng Thiên, vừa ôm Kim Tuyết Mai vừa nhỏ giọng tán gẫu với cô.

Anh sắp phải xuôi xuống phía Nam, đến thành phố Đà Nẵng rồi, vì vậy phải tranh thủ ở bên Kim Tuyết Mai, hưởng thụ chút thời gian yên bình cuối cùng này.

Tuy Cao Phong nói với Diệp Thiên Long rằng anh có thể đánh bại Cao Anh Hạo một trăm phần trăm.

Nhưng thực ra, đó chỉ là anh có một trăm phần trăm sự tự tin sẽ tất thắng mà thôi.

Anh cảm thấy, khối tập đoàn Đế Phong nhất định sẽ chiến thắng, binh sĩ Phong Hạo nhất định sẽ thắng.

Nhưng nhà họ Cao ở thành phố Đà Nẵng chỉ biết ngồi chờ chết thôi sao?
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2655


Chương 2655

Hải phận của nhà họ Cao có vị trí địa lý cô cùng thuận lợi, hơn nữa, Cao Phong lớn lên ở nhà họ Cao, anh biết rõ lực lượng vũ trang của nhà họ Cao kh*ng b* cỡ nào.

Không những thế, theo như Lâm Vạn Quân nói thì Cao Anh Hạo đã tuyển không ít người để đào tạo thành binh sĩ nhà họ Cao, còn âm thầm vận chuyển rất nhiều vũ khí nóng từ nước ngoài về.

Tóm lại là, sức mạnh phòng ngự của nhà họ Cao lúc này đã được tăng cường thêm vài lần rồi.

Nếu Cao Phong chỉ dẫn theo hơn mười nghìn binh sĩ đến tấn công giống như lần trước thì e rằng sẽ thất bại nặng nề.

Vì vậy, lần này Cao Phong muốn chuẩn bị thật đầy đủ, kỹ càng.

Quan trọng nhất là tâm thế của Cao Phong trong trận chiến lần này đã có thay đổi rất lớn.

Lần trước trở về nhà họ Cao, thực ra anh chỉ muốn đàm phán hòa bình!

Có thể không cần đánh mà thắng nhà họ Cao chính là dự định tốt nhất trong lòng anh.

Dù sao, hải phận nhà họ Cao cũng là tâm huyết cả đời của ông cụ Cao, ông đã phải trải qua vô số cuộc chiến sinh tử mới giành được.

Hơn nữa, chi thứ nhà họ Cao như Cao Anh Hạo dù sao cũng là người thân thích của anh.

Tính cách Cao Phong vốn lương thiện, có thể không giết thì sẽ không muốn giết.

Nhưng bây giờ, ý chí của anh đã được tôi luyện rất nhiều lần rồi, vững càng hơn, cũng hiểu ra rất nhiều đạo lý.

Có một số người, không thể không giết.

Bởi vì anh không giết anh ta thì một khi có cơ hội, anh ta sẽ giết anh mà không do dự chút nào.

Vì vậy, lần này, Cao Phong nhất định phải khiến máu tươi nhuộm đỏ hải phận của nhà họ Cao.

Chối bỏ người thân?

Bạc tình bạc nghĩa, mất hết tính người?

Mấy lời bình phẩm đấy chẳng ảnh hưởng gì tới tâm trạng của Cao Phong cả.

Lần trước, Cao Phong đã sai rồi.

Còn lần này, Cao Phong tuyệt đối sẽ không vấp ngã lần thứ hai ở cùng một chỗ nữa!

“Chồng ơi, ông ấy… ông ấy đi rồi sao?”

Kim Tuyết Mai ôm eo Cao Phong, nhẹ nhàng hỏi một câu, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cao Phong.

Cao Phong biết Kim Tuyết Mai đang nhắc đến Diệp Thiên Long

“Ông ấy đi rồi, bọn anh chưa nói với nhau được mấy câu thì ông ấy đã đi rồi.” Cao Phong gật đầu rồi trả lời.

Kim Tuyết Mai cũng yên lặng gật đầu một cái, không nói gì nữa, nhưng bỗng nhiên trong lòng cô cảm thấy rất trống trải.

“Em biết không Tuyết Mai, có người nói anh là vua ăn bám!”

“Ba năm trước dựa vào em ăn bám nhà họ Kim, bây giờ lại ăn bám nhà họ Diệp, anh bám váy phụ nữ, còn bám được công việc tốt, ăn đến trình độ thượng thừa.” Cao Phong cười ha ha, tự giễu, nhưng trong lòng cũng chẳng để tâm mấy.

“Xì, anh thấy buồn cười lắm hả?” Kim Tuyết Mai bật cười, sau đó nửa đùa nửa thật nói: “Vả lại, ai muốn ăn là ăn được chắc?”

“Cái này thì bác sĩ đã bảo rồi, răng anh không tốt, chỉ ăn được cơm mềm này thôi.”

“Đúng rồi, anh chợt nhớ tới một câu nói.” Cao Phong nghiêm túc nói.

“Câu gì cơ?” Kim Tuyết Mai nghe vậy thì sững sờ.

“Người ta bảo tôi bám váy phụ nữ sao? Thế để tôi nói cho mấy người biết, cả đời Cao Phong tôi cho dù chết đói cũng không ăn bám miếng nào.”

“Bây giờ tôi lại cho mấy người biết, bám váy phụ nữ thế này thật tốt!” Cao Phong giả bộ nghiêm mặt.

“Ha ha ha!” Hai người đồng thời bật cười thật to, không buồn không lo, bầu không khí vừa ấm áp, vừa yên bình.

Chẳng có ai là không để ý ánh mắt của người khác chút nào, nhưng làm tất cả mọi chuyện chỉ vì cái gia đình nhỏ này, và chuyện kinh doanh ngày càng tốt hơn mà thôi.

Mãi mới ngừng cười lại được, Kim Tuyết Mai không nhịn được lại nhắc đến Diệp Thiên Long.

“Em cảm thấy, quan hệ giữa ông ấy và cha em nhất định cực kỳ tốt.”

“Bởi vì em có thể cảm nhận được, tình yêu thương của ông ấy dành cho em là thật lòng, không chút giả dối nào.”

“Chính là tình yêu mà cha mẹ dành cho con cái.” Kim Tuyết Mai duỗi bàn tay trắng nõn ra, chậm rãi vẽ vòng tròn trên ngực Cao Phong.

“Đúng vậy, anh cũng cảm nhận được ông ấy thực sự rất thương yêu em.” Cao Phong gật đầu nhẹ.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2656


Chương 2656

Đối với tình yêu mà cha mẹ dành cho con cái, đương nhiên Cao Phong sẽ không ghen tuông.

Giống như Kim Ngọc Hải yêu thương Kim Tuyết Mai, anh vui còn không kịp.

“Trước đây em cảm thấy… số em thật thảm.”

“Bây giờ em lại thấy, em rất hạnh phúc!”

“Ngoại trừ anh ra thì trên thế giới này vẫn còn một người đàn ông khác cũng yêu em, em thực sự rất hạnh phúc.” Kim Tuyết Mai dựa đầu vào ngực Cao Phong, nói ra lời từ tận đáy lòng.

“Ôi, người đàn ông khác? Em mà còn như vậy thì anh sẽ ghen đó.” Cao Phong khẽ mỉm cười, ngửi mùi tóc bên tai Kim Tuyết Mai.

“Aiz da, cái đó không giống nhau mà! Cũng như em yêu anh thì mẹ anh cũng là người phụ nữ khác đó, bà ấy cũng yêu anh còn gì.” Kim Tuyết Mai hơi xấu hổ.

Cao Phong nghe vậy thì sững sờ, sau đó lắc đầu cười khổ: “Không, mẹ anh… bà ta không yêu anh.”

“Anh lớn thế này rồi mà bà ta chưa từng ôm anh được cái nào, thậm chí khi anh còn nhỏ, anh cố tình vấp ngã trước mặt bà ta chỉ vì muốn bà ta nhìn anh một cái, thử bà ta có thể nâng anh dậy không.”

“Nhưng bà ta chẳng làm gì cả! Bà ta làm như không nhìn thấy gì, quay người bỏ đi.”

Cao Phong than thở, rồi nhắc lại ký ức hồi nhỏ.

Kim Tuyết Mai nghe anh nói thì hơi bất ngờ, không nhịn được vươn tay lên, nhẹ nhàng v**t v* gò má Cao Phong.

Cao Phong rất ít khi kể cho cô nghe chuyện nhà họ Cao, cô cũng không chủ động hỏi anh về vấn đề này.

Bởi vì cô biết, Cao Phong đã phải chạy trốn khỏi nhà họ Cao thì chắc chắn cuộc sống ở đó không tốt đẹp gì.

Bây giờ nghe Cao Phong tình cờ nhắc lại thì trong lòng cô chỉ thấy đau lòng mà thôi.

“Anh Phong, mặc kệ người khác có yêu anh hay không thì Tuyết Mai vĩnh viễn luôn yêu anh!”

“Em sẽ bù đắp cho anh tất cả những tình yêu mà anh thiếu.” Kim Tuyết Mai ôm chặt Cao Phong hơn.

“Được.” Cao Phong cười, gật đầu.

“Còn nữa, nếu như chúng ta sinh con gái thì anh sẽ có thêm một người phụ nữ yêu anh rồi!” Kim Tuyết Mai nghĩ sẽ rất hạnh phúc.

“Đúng đúng đúng!” Cao Phong nghe đến đây thì vui vẻ trở lại ngay tức khắc.

“Ha ha!”

Kim Tuyết Mai bật cười, cô biết Cao Phong sẽ không cưỡng lại được khi nhắc đến con gái mà.

Thấy tâm trạng Cao Phong tốt hơn rồi thì Kim Tuyết Mai mới dám nói đến chuyện khác.

“Nhưng mà em vẫn không hiểu, tình đồng chí đồng đội lại sâu đậm đến vậy sao?”

“Chú Long chỉ vì lời hứa với cha em mà có thể trả một cái giá lớn như thế.” Kim Tuyết Mai lẩm bẩm một câu.

Cao Phong nghe vậy thì gật đầu thật mạnh.

“Đúng vậy! Trong lúc vào sinh ra tử, tình cảm giữa đồng đội với nhau thực sự rất nặng.”

“Em nhìn chú Quân đó, lúc trước là người đi theo ông nội anh.”

“Sau đó ông nội giao anh cho ông ta, bảo ông ta chăm sóc anh thật tốt.”

“Từ đó ông ta dốc lòng giúp đỡ anh, chưa từng oán hận câu nào.”

“Đây chính là tình cảm giữa đàn ông với nhau, không thể nói rõ ràng, thậm chí khiến người ta không thể nào hiểu nổi, nhưng có lúc có thể giao cả tính mạng cho đối phương.” Cao Phong than nhẹ một câu.

“Tình cảm giữa đàn ông với nhau sao?” Kim Tuyết Mai suy nghĩ một lúc, sau đó nói nhỏ: “Anh và Tông Trạch thì sao? Hai người cũng là anh em!”

Kim Tuyết Mai nhắc đến Liễu Tông Trạch, Cao Phong lại im lặng suy ngẫm.

Một lúc sau, anh không nhịn được lắc đầu cười khổ.

“Anh em sống chung với nhau được thì chỉ có trong truyện “Thủy Hử” mà thôi.”

“Nếu như không thể hòa thuận thì sẽ biến thành “Bến Thượng Hải.””

“Anh không muốn như vậy, nhưng cái này không phải chuyện anh có thể quyết định được.”

Nơi đáy mắt Cao Phong lóe lên nỗi tâm tư phức tạp, trong lòng đau nhói.

Chính vì phần tình cảm sâu nặng này nên mới để ý.

Liễu Tông Trạch đã từng nói ra mấy lời đó, sao Cao Phong có thể không để tâm chút nào được chứ?

Nếu như là người khác thì Cao Phong chẳng thèm đứng nghe anh ta nói.

“Được rồi, không có chuyện gì đâu, Tông Trạch và Tuấn Hạo đều là người trọng tình nghĩa, giữa các anh nhất định sẽ không thể biến thành “Bến Thượng Hải đâu!””

Kim Tuyết Mai vươn tay ra vỗ ngực Cao Phong, nhẹ nhàng an ủi.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2657


Chương 2657

“Hy vọng là vậy.” Cao Phong nhẹ nhàng gật đầu.

“Được rồi, được rồi, nói chuyện gì đó vui vẻ một chút được không, bé cưng cũng muốn nghe chuyện vui vẻ.”

Kim Tuyết Mai thấy tâm trạng Cao Phong lại không tốt thì vội vàng ưỡn bụng ra, vừa xoa bụng vừa nói.

“Được chứ, được chứ.” Cao Phong mỉm cười, cũng nhẹ nhàng v**t v* bụng Kim Tuyết Mai.

“Chồng à, anh còn nhớ cái ngày mà mẹ em bắt chúng ta ký đơn ly hôn, anh đã nói gì không?” Kim Tuyết Mai chợt nhớ lại chuyện trước đây.

“Đương nhiên là nhớ rồi.” Cao Phong gật đầu vô cùng nghiêm túc.

Câu nói đó không phải nói suông.

“Anh nói, cho dù là sao trời hay biển rộng, chỉ cần em muốn thì anh sẽ mang tới trước mặt em…”

“Anh nói lại lần nữa đi, em muốn nghe!” Kim Tuyết Mai hồn nhiên ngẩng đầu lên.

Cao Phong ngồi thẳng người dậy, sau đó dùng hai tay nâng mặt Kim Tuyết Mai lên, nhỏ giọng nhắc lại: “Tuyết Mai, chỉ cần em muốn, dù là sao trên trời anh cũng sẽ tự tay hái xuống rồi mang đến trước mặt em.”

“Cho dù em muốn cả thế giới này thì anh cũng tình nguyện dành tặng em!”

Mấy câu nói vừa dứt, căn phòng bỗng nhiên yên tĩnh vô cùng.

Hai người đều đắm chìm trong hồi ức.

Từng thước phim hồi ức không ngừng hiện lên trước mắt hai người.

Ngẫm lại tình huống lúc ấy, lại so sánh với sự ấm áp của hiện tại, trong lòng hai người thực sự tràn ngập mọi loại cảm xúc khác nhau.

Kim Tuyết Mai đã từng hỏi rất nhiều lần, rốt cuộc kết quả thế nào mới xứng đáng với bao nhiêu đau khổ, khó khăn trắc trở, phải lưu lạc hết nơi này đến nơi khác mà bọn họ đã trải qua.

Và bây giờ, kết quả này đã khiến cô vô cùng thỏa mãn.

Nói chung là hai người đã trải qua rất nhiều chuyện rồi, khó khăn gập ghềnh, nương tựa lẫn nhau…

Tình cảm đã vững chắc hơn cả vàng bạc đá quý từ lâu rồi.

Cho nên, đối với Kim Tuyết Mai, Cao Phong có thể ở bên cạnh cô thế này thì chính là kết quả tốt nhất.

“Đúng vậy, khi đó anh nói là dù em muốn cả thế giới này thì anh cũng sẽ vì em mà tự mình ra tay giành lấy.”

“Ngày hôm nay, chú Long nói rằng, cho dù em chọc thủng trời thì anh cũng sẽ xử lý hậu quả cho em.”

“Vì vậy mà em cảm thấy mình cực kỳ hạnh phúc, vô cùng may mắn…” Kim Tuyết Mai nói những lời phát ra từ tận đáy lòng.

“Đây đều là những thứ em xứng đáng có được, những khó khăn lúc trước chỉ là ông trời đang thử thách em mà thôi.”

“Em chính là thiên sứ từ trên trời giáng xuống trần gian, cuối cùng đã dần dần khôi phục thần lực rồi.”

Cao Phong mỉm cười, ôm Kim Tuyết Mai vào lòng.

“Ha ha, ngược lại em cũng cảm thấy anh Phong chính là thần linh chẳng may ngã xuống trần gian, bây giờ thì dần dần khôi phục thần lực rồi.”

Kim Tuyết Mai mỉm cười rồi nói tiếp: “Nhưng mà, em không nghĩ em đã phải chịu khó khăn gì.”

“Khi ở nhà họ Kim, em chẳng quan tâm tới ánh mắt hay mấy lời nói của các bác.”

“Mặc dù mẹ đối xử tốt với Vũ Kiên hơn nhưng cũng không để em chịu đói, còn cha thì rất tốt với em.” Kim Tuyết Mai nhẹ nhàng nói.

Với địa vị bây giờ của cô thì đừng nói nhà họ Kim, kể cả khối tập đoàn Đế Phong của Cao Phong, cô hoàn toàn có thể không đặt vào mắt.

Nhưng cô không thể quên công ơn của Kim Ngọc Hải và Kiều Thu Vân, phần tình cảm này cũng khó có được.

“Ừm, làm người thì phải biết uống nước nhớ nguồn.” Cao Phong gật đầu.

“Vì vậy, anh Phong cũng không cần oán giận mẹ anh nữa, ít nhất thì bà ấy cũng có công sinh thành.” Kim Tuyết Mai dè dặt nói.

Cô không muốn khi gặp mẹ chồng lại không được vui vẻ.

“Không sao đâu, hồi nhỏ, trong lòng anh còn căm hận nhưng lớn lên thì không còn nữa.”

“Đời người chỉ sống có một lần, bảo vệ người bên cạnh mình thật tốt là được.”

“Anh nghĩ rất đơn giản, trước kia, anh thường hay quan tâm tới người mà anh muốn quan tâm, nhưng từ nay về sau anh chỉ quan tâm những người quan tâm anh thôi.”

Cao Phong thở dài, nói hết lòng mình.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2658


Chương 2658

Kim Tuyết Mai gật đầu nhẹ một cái, sau đó trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nói nhỏ: “Anh nói… vì em không phải con ruột nên mẹ em mới đối xử với Vũ Kiên tốt hơn.”

“Mà anh nói mẹ anh đối xử không tốt với anh, có thể…”

Nghe thấy Kim Tuyết Mai nói như vậy, Cao Phong sững sờ, trong lúc nhất thời, đầu óc không phản ứng kịp.

“Sẽ thế nào?” Cao Phong gãi đầu hỏi.

“Có thể anh không phải con ruột của mẹ anh?” Kim Tuyết Mai lựa lời nói thật cẩn thận, chỉ sợ khiến Cao Phong không vui.

Lời này vừa dứt thì đột nhiên Cao Phong trợn tròn mắt lên, trong đầu nổ ầm một tiếng.

Anh chưa từng nghĩ tới tình huống này.

Bây giờ, Kim Tuyết Mai nói vậy thì anh mới nhìn thẳng vào vấn đề này.

Nhưng chỉ trong giây lát, Cao Phong chậm rãi lắc đầu.

“Không thể đâu, anh nhất định là con cháu nhà họ Cao.”

“Nếu không, ông nội sẽ không đối xử tốt với anh như thế.”

“Ông cụ Cao thực sự rất tốt với anh, có thể nói là ân nhân cả đời này của anh.”

“Anh có ngày hôm nay, không thể không nhờ công ơn dưỡng dục của ông khi anh còn bé.”

Cao Phong có hơi do dự nhưng vẫn phải nói ra mấy lời này.

Nếu như anh không phải con cháu nhà họ Cao thì sao ông cụ Cao có thể nuôi dưỡng anh tận tình như vậy.

Thậm chí đối đãi với anh như cháu đích tôn, còn giao con dấu của gia chủ cho anh nữa.

“Nếu như không phải như em nói thì em thực sự không hiểu.”

“Hơn nữa, ông đối tốt với anh cũng có thể vì nguyên nhân khác thì sao?

“Anh xem, cha em biết rõ em không phải con gái ruột của ông ấy nhưng vẫn tốt với em như thế.” Kim Tuyết Mai lắc đầu, vẫn thấy hơi nghi ngờ.

“Không đâu, chắc chắn không phải, nhất định là do em trải qua chuyện ngày hôm nay nên thấy ai cũng bảo không giống người thân ruột thịt.”

“Anh chắc chắn là con cháu nhà họ Cao, nếu không những chi thứ của nhà họ Cao như Cao Anh Hạo nhất định sẽ ôm chặt chuyện này, không cho anh kế thừa nhà họ Cao.”

Cao Phong im lặng một lúc, không nghĩ nhiều nữa.

Chuyện này hoàn toàn không khả thi.

Kim Tuyết Mai lạc đến nhà họ Kim là do Kiều Thu Vân vừa sinh Kim Vũ Kiên xong, được người ta ủy thác cho bà ta.

Còn nhà họ Cao thì tất cả mọi người đều ở hải phận của nhà họ Cao, không thể tiếp xúc với người bên ngoài được.

Vì vậy, Cao Phong chẳng nghĩ ra được khả năng nào cả.

“Cũng có thể là em nghĩ nhiều, nhưng mà cũng chẳng sao hết, em cảm thấy thân thế không quan trọng.”

“Con đường sau này, cuộc sống tương lai mới là thứ quan trọng nhất.” Kim Tuyết Mai nhẹ nhàng chuyển đề tài.

“Đúng vậy, con đường sau này mới quan trọng.”

Cao Phong gật đầu, sau đó hỏi: “Chuyện liên quan tới cha mẹ ruột, em tính thế nào?”

Nghe Cao Phong hỏi vấn đề này thì sắc mặt Kim Tuyết Mai hơi thay đổi, mấp máy môi muốn nói lại thôi.

Cao Phong chăm chú nhìn Kim Tuyết Mai, chờ đợi câu trả lời của cô.

Thực ra thì Cao Phong có thể nhận ra khi Kim Tuyết Mai ở cạnh anh sẽ cố gắng hết sức không đề cập đến chuyện này, giả bộ như chẳng để ý gì cả.

Nhưng mà, chuyện liên quan đến cha mẹ ruột của mình thì có ai không để ý được chứ?

Cho dù cha mẹ Kim Tuyết Mai chưa từng nuôi dưỡng cô ngày nào nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì Kim Tuyết Mai cũng là một miếng thịt được cắt ra trên người bà ấy!

Vì vậy, Cao Phong muốn nghe thử suy nghĩ của Kim Tuyết Mai.

Đồng thời, cũng sẽ giúp Kim Tuyết Mai thực hiện dự định của cô.

“Em cảm thấy…” Kim Tuyết Mai im lặng một lúc mới nói: “Em cảm thấy chuyện này đã qua lâu rồi, chỉ cần sống cho hiện tại là được, không cần nghĩ về những chuyện đó nữa.”

Cao Phong nghe Kim Tuyết Mai nói vậy thì không nhịn được mỉm cười thật nhẹ.

Càng trốn tránh thì càng cho thấy trong lòng vẫn luôn để tâm.

Ở bên Kim Tuyết Mai ba năm liền, đương nhiên Cao Phong hiểu rõ tính cách của Kim Tuyết Mai.
 
Rể Quý Rể Hiền
Chương 2659


Chương 2659

“Tuyết Mai à, giữa hai chúng ta thì không cần phải giấu giếm gì hết, có ý kiến gì thì cứ nói thẳng ra, không cần phải giấu.” Cao Phong nghiêm túc nói, ánh mắt cũng vô cùng chăm chú.

Kim Tuyết Mai nhìn Cao Phong hai giây sau đó không nhịn được cúi đầu xuống.

“Thực ra thì ai cũng muốn biết mình từ đâu đến.”

“Em cũng muốn tìm lại cha mẹ ruột của mình.”

“Nhưng mà, anh nhiều việc thế rồi, em không muốn anh bận lòng vì chuyện của em nữa.”

Kim Tuyết Mai do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói những gì cô nghĩ với Cao Phong, những suy nghĩ chân thật nhất.

“Ha ha, em nói gì vậy chứ, sao chuyện này chỉ tính là chuyện riêng của em được?”

“Hai chúng ta là một thể thống nhất, không tách rời, chuyện của em thì cũng là chuyện của anh!”

“Bà ấy không chỉ là mẹ ruột của em, mà còn là mẹ vợ của anh đấy.” Cao Phong nửa đùa nửa thật nói.

Kim Tuyết Mai gật đầu, cô cũng biết một khi bản thân nói suy nghĩ trong lòng ra, Cao Phong nhất định sẽ ủng hộ cô.

“Không sao cả, đợi chút nữa anh tìm cha, rồi hỏi thật kĩ tình hình cụ thể của năm đó.”

“Sau đó đợi anh từ Thành phố Đà Nẵng trở về, anh sẽ sử dụng tất cả những lực lượng để tìm mẹ ruột của em, được không nào?

Cao Phong nhẹ nhàng cúi đầu xuống, hôn xuống miệng của Kim Tuyết Mai một cái.

“Được, được.” Trong mắt Kim Tuyết Mai lóe qua một chút hi vọng.

Sau đó lại nhỏ giọng nói: “Thật ra em chỉ muốn trực tiếp hỏi bà ấy, tại sao năm đó lại nhẫn tâm bỏ rơi em như vậy…”

Kim Tuyết Mai của bây giờ cũng đã trở thành một người mẹ rồi.

Cho nên cô rất khó có thể tưởng tượng, mẹ ruột của cô rốt cuộc đã phải trải qua chuyện gì mới nhẫn tâm bỏ con ruột của mình cho người khác nuôi nấng.

Ít nhất đối với Kim Tuyết Mai, cho dù cho cô cả thế giới này và vô số của cải, cô cũng sẽ không từ bỏ con của mình.

“Bây giờ không nên nghĩ nhiều như vậy nữa, mọi chuyện giao cho anh là được rồi.” Cao Phong ôm Kim Tuyết Mai vào trong lòng.

“Ừm.” Kim Tuyết Mai gật đầu

……

Thủ Đô Hà Nội, quán cà phê Hồng Hải.

Liễu Tông Trạch và Cao Mỹ Lệ đang yên lặng ngồi ở vị trí gần cửa sổ.

Mọi chuyện của công ty Bất động sản Phong Mai ở bên kia vừa được giải quyết, Liễu Tông Trạch liền hẹn Cao Mỹ Lệ ra ngoài.

“Mỹ Lệ, em có biết không, anh thật sự nghĩ rằng cuộc đời này của anh sẽ không được nhìn thấy em nữa, em có biết không?

“Anh, con mẹ nó, hoàn cảnh lúc đó thật sự rất nguy hiểm.” Bây giờ Liễu Tông Trạch nghĩ về tình cảnh lúc đó vẫn còn cảm giác nó giống như một giấc mơ vậy.

Chính vì quá kích động cho nên không để ý Cao Mỹ Lệ đang ở trước mặt mình mà chửi tục.

Cao Mỹ Lệ cũng không làm gì, chỉ nhìn ra cửa sổ, và bôi một lớp son lên môi, đôi môi của cô nhìn rất mịn màng và sáng bóng.

Nghe Liễu Tông Trạch nói vậy, Cao Mỹ Lệ cười nhẹ nhàng, sau đó hỏi: “Có chuyện gì vậy, anh lại đi đánh nhau à?”

“Không có, nhưng mà suýt nữa thì đánh nhau rồi, em có nghe qua chuyện của công ty Bất động sản Phong Mai không?”

Liễu Tông Trạch vẫy vẫy tay, sau đó có chút kinh ngạc mà nhìn Cao Mỹ Lệ.

Hôm nay công ty Bất động sản Phong Mai xảy ra chuyện, chắc chắn là toàn Thủ Đô Hà Nội đã lan truyền ra hết rồi, thế mà Cao Mỹ Lệ lại không biết?

“Em chưa có nghe qua, vốn dĩ muốn gọi điện thoại cho anh nhưng anh vẫn luôn không nhận, em tưởng anh không muốn để ý đến em nữa.”

“Sau đó, tâm trạng của em có chút không được vui cho nên vẫn luôn ở nhà ngủ, cũng luôn không đi ra ngoài.”

“Đây không phải anh gọi em ra em mới ra à?” Cao Mỹ Lệ nhẹ giọng nói.

Nghe xong những lời này, Liễu Tông Trạch cười ngượng ngùng, sau đó vội vàng giải thích: “Tình hình lúc đó, quả thực là không cho phép anh nhận điện thoại.”

“Mỹ Lệ em đừng có giận, em cũng biết là chức vụ của anh ở Khối tập đoàn Đế Phong, có rất nhiều chuyện phải làm.”

Cao Mỹ Lệ rất cũng rất hiểu ý, gật gật đầu và nói: “Em cũng không có giận đâu! Em biết anh Tông Trạch rất giỏi, cũng rất bận nên em sẽ không giận đâu.”
 
Back
Top Bottom